Vĩnh biệt Vi Khuê

Trần Vấn Lệ

(Nguồn: Google-Vi Khuê)

Ngày 25 Tháng Chín, năm 2018, tôi nhận email từ anh Tâm Minh, tức Luật Sư Ngô Tằng Giao hiện ngụ tại Virginia, Mỹ, báo tin “Bà Vi Khuê mất trong ngày hôm nay, tin cho biết vội từ Mai Anh,” rồi tôi đợi tin chính thức nếu báo có đăng ở mục Cáo Phó. Tôi đã hồi âm cái email đó, chỉ viết có hai chữ “Buồn Ơi!”

Mãi tới hôm nay, 29 Tháng Chín, 2018, báo vẫn chưa thấy có cáo phó (tôi đọc báo Người Việt ở California). Nhưng trên website anhdaodalat thì thấy đã có đưa tin về Vi Khuê.

Tôi không liên lạc được với bà Vi Khuê từ ngày ông Chử Bá Anh qua đời, gần hai mươi năm nay. Bà có một hai lần gọi tôi, ”buồn quá” mà không cho tôi gọi lại hay gửi thư thăm vì bà nói: “Không biết mình đang sống ra sao. ”

Từ năm 1969, tôi cùng cộng tác với ông Chử Bá Anh trong tờ Đông Phương ở Sài Gòn. Sau, ông chủ báo đó bị ám sát chết thì công việc đại diện của tôi ở Đà Lạt nhạt nhòa… Tôi lại không dạy thêm ở trường Văn Học của ông Chử Bá Anh dù ông có mời: Tôi không có khả năng quán xuyến một lớp quá đông học sinh, trên dưới một trăm em. Tôi cũng không dạy thêm ở trường Văn Khoa, bà Chử Bá Anh là chủ trường và cũng là hiệu trưởng (bà đủ điều kiện bằng cấp đại học để làm hiệu trưởng). Trong lòng tôi: Ông Chử Bá Anh rất nghiêm khắc, bà Chử Bá Anh… thì đài các và rất đẹp. Tôi có viếng nhà ông bà, rất đẹp, rất sang, ở số 7 Nguyễn Du. Hồi đó, ai cũng bận công chuyện làm ăn nên thăm nhau là hiếm…

Tôi đến Mỹ cuối năm 1989. Từ năm 1990, tôi có gửi bài đăng trên báo Diễn Đàn Phụ Nữ. Báo này trả nhuận bút hậu hỉ nhưng thơ thì không. Tôi có nhiều bút danh, một phần do bà Vi Khuê đặt cho… lý do:  không đăng hoài bài của một tác giả.

Ông bà Chử Bá Anh có bốn người con đều học giỏi, thi đậu Tú Tài dưới sự giám sát đặc biệt của Bộ Giáo Dục vì cả bốn đều chưa tới tuổi đi thi Tú Tài I. Các con của ông bà được cho đi Mỹ học đại học từ năm 1971. Qua Mỹ, tôi biết các em đã tốt nghiệp rất vẻ vang. Ông bà Chử Bá Anh rời khỏi nước trước vài ngày VN mất… Ở Mỹ, ông Chử Bá Anh bắt tay vào làm báo, ông có hãng tin riêng, hãng tin CBA.  Ông bà ngụ tại Virginia, hàng năm đều có xuống California ít nhất một lần. Từ sau năm 1990, tôi có gặp ông bà Chử Bá Anh được bốn lần. Ông vẫn dáng dấp ngày xưa, trẻ, đẹp và yêu đời, còn bà thì xinh hơn bất cứ người đàn bà nào mà tôi gặp.

Luật Sư Ngô Tằng Giao qua Mỹ, 1990, từ trại tỵ nạn Pulau Bidong, ở tại Virginia, có thăm ông bà Chử Bá Anh. Trong một bài ký sự, LS Ngô Tằng Giao không giấu được sự ngưỡng mộ ông Chử Bá Anh: nhà ông Chử Bá Anh y hệt một thư viện: đầy đủ sách báo của người mình từ ngày bỏ nước ra đi… Ông Chử Bá Anh mất sớm, năm 61 tuổi…

Năm nay, 2018, bà Vi Khuê mất. Bao nhiêu năm bà sống vò võ, từ khi ông Chử Bá Anh qua đời đột ngột, bà cũng ngẩn ngơ ngơ ngẩn… Thỉnh thoảng thấy có vài tờ báo đăng thơ của bà, thơ cũ.  Tôi rất ngưỡng mộ bà. Bà là chị của nhà thơ Trụ Vũ, chị của Giáo Sư Trần Đại Bản từng cải tạo chung với tôi nhiều năm sau Tháng Tư, 1975. Với tôi, Vi Khuê là một thi nhân. Bà mất, theo như cáo phó, ghi hai thứ chữ, Việt và Anh, trên “anhdaodalat,” tôi thấy bà tám mươi tám tuổi, nhưng tôi nhắm mắt liền vì với tôi bà là người không có tuổi. Vi Khuê là Vì Sao Khuê.

Trong lòng tôi, bầu trời đêm, Vi Khuê là vì sao trong vắt.

(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Những đợt sóng tiếp nối

Làm báo, đọc báo, đều là những đóng góp tất yếu vào việc giữ gìn văn hóa, cầu mong nỗ lực chung của chúng ta được thành tựu viên mãn.

Bốn mươi năm giữa dòng đời

Người Việt còn có đất cho “Vườn thơ,” đây là một điều đáng quý. Vừa giới thiệu các nhà thơ, vừa có chỗ cho độc giả yêu thơ, văn chương...

Cám ơn báo Người Việt 40 lần

Báo Người Việt có cuộc thi nhân dịp kỷ niệm 40 năm. Thi thì mình không dám so tài, nhưng mình phải viết gì đó để cám ơn báo Người Việt...

Phạm Cao Hoàng, tiếng thơ tách thoát khỏi mọi trào lưu thời thượng

Tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề... đã tạo được sự chú ý đặc biệt.

Người Việt với người Việt tha hương

Người Việt tha hương, luôn có tâm trạng: “Tha hương ngộ cố tri” mong mỏi được gặp những người đồng hương Việt...

Nghệ sĩ Năm Nghĩa với bài vọng cổ 20 câu

Những năm cuối thập niên 1940 giới mộ điệu vẫn còn nghe đờn ca tài tử có người ca bài vọng cổ dài 20 câu “Tình Yêu Trong Mộng Tưởng.”

‘20 Năm Binh Nghiệp,’ hồi ký của Tôn Thất Đính

Tác phẩm của cựu Trung Tướng Tôn Thất Đính mà tôi có trong tay có khuôn khổ vừa nhìn qua biết ngay là thuộc loại ấn phẩm in bằng máy nhỏ...

Ta, tên tù biệt xứ

Lê vòng xích ta tên tù lưu xứ/ Biệt quê hương giữa cuộc chiến vừa tàn/ Vì tham sống ta ôm niềm đau nhục/ Bạn chết là - đã chọn lấy vinh quang.

Tìm về kỷ niệm

Grand Haven, nơi YP đang sống, hầu như không có người Việt. Vì thế anh rất thèm tiếng nói người Việt Nam, mỗi khi bắt gặp người nào hao hao giống người Việt anh tưởng như một vùng trời Việt Nam đang trước mặt.

Tờ báo Việt

Là người Việt Nam ở phương  xa trong một lần về thăm Little Saigon được nhìn thấy tờ báo Việt ngữ khổ lớn với những hàng chữ Việt thân thương đã cho chúng tôi một niềm vui khó tả.