SÀI GÒN (NV) –Ðược khai trương tưng bừng từ năm 2003 theo ý muốn của các nhà quy hoạch của chính quyền Sài Gòn, chợ An Sương tọa lạc tại phường Tân Hưng Thuận, nay thuộc quận 12, Sài Gòn từng bị bỏ trống suốt tám năm dài.

Chợ An Sương vắng vẻ, người bán đông hơn người mua. (Hình: Báo Sài Gòn Tiếp Thị)
Chỉ sau một năm “hồi sức” nhờ một số tiểu thương chợ Bàu Nai và chợ Cầu bị ép phải về đó, đến nay thì chợ An Sương lại bắt đầu ngắc ngoải.
Báo Sài Gòn Tiếp Thị cho biết, chợ An Sương tọa lạc trên diện tích gần một ha, có 559 sạp và 41 quầy sách báo, đã được xây dựng với tổng số vốn lên tới 27 tỉ đồng, tương đương khoảng $1.4 triệu.
Ngay sau ngày khánh thành tưng bừng, rầm rộ, chợ An Sương lại phải đóng cửa im ỉm vì không có tiểu thương nào chịu vào chợ. Dư luận cho rằng ngôi chợ này là sản phẩm của chính sách “duy ý chí” vốn có và khó thay đổi của chính quyền cộng sản Việt Nam tại Sài Gòn. Họ xây chợ theo ý muốn của riêng mình, bất chấp nhu cầu của thị trường, của cư dân và nhất là giới tiểu thương.
Trong khi đó, theo hầu hết các tiểu thương quận 12, chợ An Sương được xây dựng tại một vị trí không thuận tiện cho người mua sắm. Một dải phân cách nặng nề chắn phía trước chợ khiến khách hàng muốn trở ra chợ thì lại vòng một đoạn dài một cây số lên cầu vượt Quang Trung.
Có người còn nói rằng phía sau chợ là một bãi đất hoang đầy cỏ dại. Ðường chuyển hàng vào chợ lại vòng vèo, quanh co… Một số tiểu thương khác còn cho biết chợ nằm lọt trong một cái lòng chảo, bị nhấn chìm trong biển nước sau mỗi cơn mưa lớn.
Vì những nguyên nhân nói trên, chợ An Sương không tìm được tiểu thương và bỏ trống suốt tám năm sau ngày khánh thành. Cho đến cuối năm 2011, chính quyền quận 12 ra lệnh dẹp chợ Cầu và chợ Bàu Nai, ép hàng trăm tiểu thương phải về chợ An Sương ngồi bán.
Nhiều người cũng cam chịu, dời đi. Nhưng người bán ra đi, mà người mua không chịu tới, tiểu thương méo mặt vì ế dài.
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, hậu quả là hàng trăm tiểu thương lại đơn phương bỏ chợ An Sương trốn về bán chui bán nhủi ở hai đầu chợ Cầu cũ và chợ Bàu Nai cũ.
Một số tiểu thương thú nhận rằng họ muốn kiếm khách nên đành phải “đứng hai chân,” cứ sáng sớm thì bán ở chợ cũ, sau 9 giờ thì quay trở lại chợ An Sương ngồi… ngáp dài.
“Ở đây người bán đông hơn người mua,” một tiểu thương chợ An Sương lắc đầu than thở. Không khí buồn tẻ, vắng lặng. Có chủ sạp nằm dài dưới sàn mà… ngủ.
Một tiểu thương tên DTTH không buồn nói thẳng: “Tôi vay 45 triệu đồng, tương đương 2,000 đô để vào ngồi đây bán chả giò. Vậy mà tiền bán hàng không đủ để trả tiền lời 50,000 đồng, tương đương 2 đô mỗi ngày.” Một số tiểu thương bán trái cây thì thú nhận đã phải đổ bỏ trái cây hư thối vì bán chậm quá.
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, sạp chợ đóng cửa ngày càng nhiều báo hiệu nguy cơ sập tiệm của chợ An Sương không còn xa. (PL)


















































































































































