Lê Phan
Hôm 21 tháng 6 vừa qua, sau nhiều lần trì hoãn, Quốc Hội Việt Nam đã thông qua Luật Biển Việt Nam với 495 phiếu thuận, một phiếu chống.
Trước hết, dầu sao chăng nữa, bản thân kẻ viết bài này cũng xin hoan hô việc thông qua đạo luật này, mặc dầu đây là một việc đáng lẽ phải làm sớm hơn.
Có điều cho đến nay, ngoài bản tóm tắt sơ sài trên báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng Sản Việt Nam, chưa có nội dung chi tiết về bộ luật này. Một số báo chí trong nước, kể cả blogs thì nói là chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã được ghi chú trong điều 1 của đạo luật. Báo Nhân Dân thì cho biết “nhiều đại biểu đề nghị quy định rõ về quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngay tại điều 1 của dự thảo luật.” Nhưng cũng chính báo Nhân Dân nói là “Chương 1 gồm các quy định chung về phạm vi điều chỉnh định nghĩa.” Phải đến Chương 2 mới có “quy định về vùng biển Việt Nam với các quy định về đường cơ sở, nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa, đảo, quần đảo…” Nếu như vậy thì có thể điều khoản về hai quần đảo này không nằm trong điều 1 chăng?
Ðiều cũng được chú ý đến là thái độ của báo chí trong nước về Luật Biển. Ðiều được ghi nhận thứ nhất là một số báo chí không hiểu tại sao đã đăng tin rồi lại gỡ xuống. Một trong những thí dụ được nêu lên nhiều nhất là trường hợp của website của Ðài Tiếng Nói Việt Nam VOV. Sau khi loan tin “Quốc Hội thông qua Luật Biển Việt Nam,” không hiểu vì lý do gì bản tin đã bị gỡ xuống.
Ngoài đài phát thanh nhà nước thì còn có một số cơ quan thông tin “lề phải” khác cũng noi gương, đăng tin rồi lại rút xuống như trên trang của báo điện tử Vietnamnet chẳng hạn. Một số báo chí lại loan tin qua lời tuyên bố của phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Lương Thanh Nghị tuyên bố việc thông qua Luật Biển là “một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam.”
Chỉ có điều đáng ngạc nhiên nhất là lần này báo Nhân Dân lại là tờ báo đăng tin lớn với khá nhiều chi tiết về cả các thảo luận của các vị dân cử cùng nội dung của đạo luật. Chỉ có một thắc mắc nhỏ là nghe đâu đạo luật này được thông qua trong một phiên họp “kín,” không cho báo chí tham dự, ấy vậy mà báo Nhân Dân đưa ra nhiều chi tiết có vẻ như riêng báo Nhân Dân vẫn được tham dự.
Việc Quốc Hội họp kín này cũng làm một số bloggers bất mãn. Blogger Ðào Tuấn, một trong những blog đầu tiên loan tin này, đã bực tức viết: “Ai sẽ là người bảo vệ chủ quyền nếu không phải là nhân dân! Ai sẽ là người thực thi các bộ luật ngoài nhân dân! Nhưng liệu người dân có thể thực thi các bộ luật khi nó được các tòa báo ‘giấu kín.’ Liệu họ có thể bảo vệ chủ quyền biển đảo nếu như hoàn toàn mù tịt, không biết bộ luật đó nói về cái gì! Và liệu một bộ luật còn có giá trị thực thi nếu như chỉ vài trăm vị, dù là đại biểu dân cử được bàn, được biết?”
Một số blog cũng “chĩa mũi dùi” vào vị dân cử nào đó đã dám bỏ phiếu chống lại Luật Biển. Blogger Cử tri Quận 7 trong Dân Làm Báo đã đặt câu hỏi về “Việt gian trong Quốc Hội?” Tỏ ra vô cùng bất mãn, blogger hạch sách, “Với con số 495 trong số 496 đại biểu Quốc Hội đã bỏ phiếu tán thành thông qua Luật Biển, tức là đạt tỷ lệ ‘nhất trí cao’ với tỷ lệ 99.2%. Tuy nhiên, điều tôi băn khoăn nhất là còn một đại biểu Quốc Hội đã bỏ phiếu chống lại đạo luật này. Ai bỏ phiếu chống? Vì sao? Lý do gì? Nếu tên đại biểu Quốc Hội này nói rằng việc bỏ phiếu chống vì không muốn căng thẳng ở Biển Ðông, thì đó chỉ là một đại biểu hèn nhát, không xứng đáng đứng trong Quốc Hội và phải cho về vườn.” Blogger sau đó đã đòi Quốc Hội “công khai việc bỏ phiếu, cung cấp thông tin về hoạt động của từng đại biểu. Nhân dân chúng tôi cần được biết kẻ nào đã bấm nút chống lại việc thông qua Luật Biển. Còn việc xử lý đối với những tên đại biểu Quốc Hội Bắc Kinh này thế nào thì đó là việc của nhân dân, của cử tri cả nước. Chỉ bằng một cái bấm nút, nhiều vấn đề hệ trọng của đất nước được thông qua, ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu người dân. Hôm nay, một cái bấm nút sẽ cho thấy rõ bộ mặt kẻ làm Việt gian tay sai Trung Quốc đang trà trộn trong Quốc Hội.”
Thú thật bản thân tôi thấy thái độ đó là quá khích. Nếu chúng ta quả thật là những người tôn trọng dân chủ thì việc một vị dân biểu bỏ phiếu chống lại Luật Biển không thể là lý do để “trừng phạt” vị đó. Tại sao chỉ vì bỏ phiếu chống luật này đã bị liệt ngay vào loại “Việt gian.” Quả đúng là người Việt hiện nay ai thấy thái độ cường quyền của Trung Quốc trên biển Ðông cũng cảm thấy muốn đóng góp một chút gì cho việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Nhưng ước muốn đó không có nghĩa là chúng ta có quyền từ chối quyền không đồng ý của người khác. Có thể vị dân cử kia đã bỏ phiếu chống không phải vì “tay sai Trung Quốc” mà vì lý do khác thì sao?
Mà ngay cả nếu vị dân cử bỏ phiếu vì cho rằng quả Trung Quốc có chủ quyền trên Biển Ðông thì đó cũng là quyền của họ. Như Voltaire đã từng được nói (hay đúng hơn đã từng được diễn dịch để nói) “Tôi không đồng ý với điều ông nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền để ông nói lên điều đó.”
Vả lại nào phải đây là lần đầu tiên có một nhân vật trong chế độ nói Biển Ðông là của Trung Quốc đâu. Cũng trong mấy ngày qua, trên Ðài Á Châu Tự Do (RFA) có một bài phỏng vấn Tiến Sĩ Dương Danh Huy về việc “Việt Nam cố vô hiệu hóa công hàm ông Phạm Văn Ðồng gửi Trung Quốc” trong đó theo ông Huy, Hà Nội muốn lợi dụng sự việc là lúc ông Ðồng tuyên bố công hàm thì chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nằm trong tay Việt Nam Cộng Hòa. Theo tóm tắt của người phỏng vấn thì lập luận chính của sự việc công nhận hai quốc gia khác nhau trong giai đoạn ông Ðồng đưa ra công hàm sẽ giúp Hà Nội có thể khẳng định là những điều ông Ðồng đưa ra không có giá trị vì chủ quyền lúc đó nằm trong tay Việt Nam Cộng Hòa. Và hơn thế vì Việt Nam Cộng Hòa đã bị thay thế bằng Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam và sau đó Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam “tự nguyện” sát nhập với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nên Hà Nội nay có thể danh chính ngôn thuận nhận “chủ quyền” mà Việt Nam Cộng Hòa đã khẳng định.
Nếu tóm tắt này nghe lắt léo thì xin độc giả vào websites của đài RFA đọc cho rõ. Lý luận như vậy nghe ra khó trôi quá. Việc cái gọi là Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam thanh toán Việt Nam Cộng Hòa rồi sau đó lại tự nguyện “giải thể” để sát nhập vào Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa chỉ có nghĩa là nếu quốc gia mà ngày nay mang cái tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam muốn hưởng cũng như gánh chịu những di sản của Việt Nam Cộng Hòa thì họ sẽ phải trở thành quốc gia thừa kế. Và điều quan trọng hơn nữa, những gì Việt Nam Cộng Hòa khẳng định không phủ nhận được những gì mà một viên chức của chế độ đã xác nhận.
Khi ông Phạm Văn Ðồng tuyên bố công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên biển Ðông thì ông ta đã làm việc đó nhân danh Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trừ phi bây giờ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tuyên bố không công nhận mình có liên hệ gì nữa với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, còn nếu không thì không thể phủ nhận điều mà thủ tướng của chế độ đã nói nhân danh chế độ.
Tốt hơn cứ nói thật là hồi đó còn cần trợ giúp của Trung Quốc nên phải nói vậy, lời nói đó là lời nói bị ép buộc nên vô hiệu, nghe ra còn có lý hơn.


















































