LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.
Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Anh ấy là người nổi nhất trong lớp em, đẹp trai, ăn nói khéo léo… Anh là cái đinh của lớp, tụi em đứa nào cũng mê anh, mong được làm bạn gái.
Không biết tại sao, lý do gì, em thì không đẹp, học hành cũng thường thôi. Vậy mà anh ấy chấm em. Tụi con gái trong lớp đứa nào cũng lấy làm lạ. Ðương nhiên đi với anh ấy em rất hãnh diện. Anh chìu và thương em, sáng nào cũng đến tận nhà đưa em đi học cùng.
Mới đây gia đình em sửa lại nhà, anh thường đến nhiều hơn, coi sóc trong ngoài, giúp ba mẹ em rất nhiều. Gia đình em ai cũng khen anh và cho rằng em có phước. Bà ngoại em còn nói em tu mấy kiếp mới gặp một đứa như vậy, còn bảo lo mà giữ. Mấy dì cũng thương và khen. Duy chỉ có ba em là chống đối, càng ngày càng chống đối dữ dội hơn. Lý do ba em chống đối chẳng có gì to lớn, nhưng ba em vẫn cương quyết cản tụi em tiến xa hơn. Mà ba cản là Mẹ cũng đồng lòng với ba.
Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ. Chỉ là mấy hôm đi Home Depot mua hàng cho ba em, anh vì lo tiết kiệm cho gia đình em, nên nhiều khi nhà cần khoảng chục cái đinh để treo đồ thì anh mua một hộp, sau đó về nhà mở rất khéo lấy đủ số đinh xài, xong anh đậy lại đem trả. Mua bóng đèn thì anh lấy ra mỗi hộp một bóng, xong bỏ bóng không work vào và đem trả nguyên hộp. Cần cái cưa để cưa mấy cành cây sau nhà thì anh mua một cái cưa, cưa xong chùi rửa sạch sẽ đem trả… Ban đầu anh nói là đồ đem từ nhà đến cho gia đình em mượn, mượn xong thì trả. Sau này Ba khám phá ra là anh mua ở Home Depot rồi xài xong đem trả lại. Ba em không nói gì cả nhưng cấm tuyệt đối em không được quen nữa. Em thấy chuyện đâu có gì mà ầm ĩ, chẳng qua là anh tiết kiệm cho nhà em mà. Anh bảo: “Tụi Home Depot nó giàu, chỉ lấy chừng đó có nhằm nhò gì, thật ra thì tụi nó cũng đã tính hết những chuyện này rồi. Hơi đâu mà thương cho nhà giàu.”
Ba em còn nói: “Con mà lấy hắn, sau này, con đau ốm bịnh tật, coi chừng hắn sẽ đóng thùng con trả lại cho ba mẹ.”
Thật ra ba em nói em cũng sợ, nhưng em muốn hỏi second ý kiến. Tính anh ấy thế liệu khi em về làm vợ có hạnh phúc không? Em có nên quen tiếp không? Xin góp ý với em.
Jen. Phạm
Nguyệt Nga góp ý:
Ðể trả lời câu em hỏi: “Liệu khi em về làm vợ em có hạnh phúc hay không?” Cái này là do em, không phải do tính anh ấy thế này hay thế nọ, mà do hai bên có hợp nhau không. Em sẽ hạnh phúc nếu:
– Em cũng đồng ý với cách xử sự của anh ấy. Em cũng thấy việc làm của anh ấy là hợp lý, là một cách tiết kiệm ngân sách gia đình.
-Em cũng cho rằng “tụi” Home Depot giàu tại sao mình không lấy bớt.
-Em cũng thấy chẳng có gì mà ầm ĩ nếu một hôm đẹp trời nào đó, người nhận hàng refund ở Home Depot để ý thấy anh ấy đến trả nhiều lần và lúc nào vật trả cũng không còn nguyên vẹn, họ gọi cảnh sát… và anh ấy sẽ bị bắt chỉ vì 10 cái đinh trị giá vài xu, chỉ vì một cái bóng đèn giá 89 xu…
-Em cũng thấy chẳng có gì mà ầm ĩ nếu một ngày nào đó, người thân của em mua về một hộp bóng đèn trong đó có một bóng hư, một hộp đinh ghi ngoài là 50 cái nhưng thật ra chỉ có 40…
-Xa hơn, nếu sau này em cũng thích con cái em hành xử giống y như bố nó, cũng thiếu lương thiện, cũng ích kỷ chỉ biết lợi cho mình mà không kể gì đến người khác.
-Và một người chồng như vậy thì sẽ tính từng đồng từng xu những chi tiêu trong gia đình, sẽ dòm ngó cách tiêu xài của em. Áo quần giày dép em và các con, anh ấy sẽ yêu cầu xài phải cẩn thận, vì sẽ trả lại để tiết kiệm tiền…
Nếu em và anh ấy thành vợ chồng, gia đình em sẽ nhiều phần là như thế. Cái này tùy vào ở em thấy thích hợp hay không để tiến hay lùi, và lời cảnh cáo của Ba em không phải là không có lý. Thân ái.
Trả lời của Vân Tiên:
Chào em Jen. Phạm,
Em à, anh Vân Tiên biết tỏng anh bạn em sẽ đóng cái thùng (để bỏ em trong đó đó) như thế nào nữa kia.
Này nhé: bằng mấy cây đinh lấy từ trong hộp của Home Depot; gõ bằng búa “mượn tạm” của Home Depot; còn gỗ thì anh ấy ra mấy vựa cây xin mấy miếng vứt đi (vì cái này không “mượn” được).
Anh ta sẽ gởi em về ba mẹ em bằng đường bưu điện, bằng “certified mail” hẳn hoi (cái này thì anh ấy sẽ không tiết kiệm), để bảo đảm là em về đúng nơi, và cũng để bảo đảm em chẳng bao giờ có thể quay trở lại.
(Nhân tiện, cho Vân Tiên hỏi em: Anh ấy có hay đưa em đi ăn phở 50% off không?)

































































































