Hương Dạ Lan

 


* Ngọc Cường


(Ðể tặng NBÐ)


 


Chiếc phi cơ quân sự C-130 đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất thì đã hơn sáu giờ chiều. Thành vội với lấy xe ôm về nhà. Ra khỏi cổng trại Phi-Long, chiếc xe Honda chạy băng qua Làng Cha Cả rồi rẽ về phía Bộ Tổng Tham Mưu để hướng đi Gia-Ðịnh.



(Nguồn: Google)


Xe đang lao nhanh qua đường phố chớm lên đèn. Ngồi sau, Thành nắm chặt một tay vào yên xe để khỏi ngã, còn tay kia ghì vào ba-lô. Hôm nay là ngày gần Tết. Cảnh tượng hai bên đường nhộn nhịp hơn hẳn cách đây hai tuần khi chàng lên đường ra Ðà-Nẵng trong chuyến công tác cuối năm của đơn vị.


Một cơn gió mát chợt tạt qua mặt, Thành đưa tay lên giữ vành nón lưỡi trai. Chàng ngước nhìn lên cao, bầu trời thấp như chìm xuống mặt đất và phủ lên bởi một màn mây trắng nổi gợn sóng như từng cuốn bông gòn khổng lồ ai treo lơ lửng một cách yên lặng; một sự yên tĩnh khác hẳn với vẻ náo nhiệt ở mặt dưới đất khiến Thành nghĩ miên man… và có cảm giác mơ hồ là đã chứng kiến cái cảnh tượng này một lần rồi… Hình như, vào cái thời xa xôi nào đó, đã rất lâu, khi chàng còn nhỏ, cũng đứng nhìn những đám mây trên một bầu trời giống như chiều nay. Những đám mây cũng đã làm xao xuyến thằng bé mồ côi, mà chiều chiều ra sân sau nhà cô đơn nhìn mây trôi…


Trong cuộc sống, chàng đã từng trải qua cái cảm giác khi đứng trước một cảnh vật, hay khi gặp một người lạ mà tưởng như đã gặp rồi, đã xảy ra cho mình rồi, và nay đã gặp lại… nhưng không nhớ rõ cho lắm… Tất cả chỉ mơ hồ, như chỉ hiện diện trong một cơn mộng, một đoạn phim nào đó mà mình đã có lần được xem qua…


Hai bên đường, cảnh hàng chợ Tết đang được bày ra tấp nập. Xem như ai trên đường cũng có vẻ vội vã. Họ qua lại… và xe cộ chạy ào ào như tâm trạng của Thành lúc này là chỉ muốn mong về nhà cho sớm… Cảnh vật cuối năm, cái không khí tưng bừng của mấy ngày tất niên năm nào đang mang đến cho chàng một cảm giác xao xuyến mông lung , nó đượm cái háo hức… nhưng cũng chớm một thoáng buồn nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua.


***


Bất giác, Thành mỉm cười khi chợt nghĩ đến Dung, người vợ mới cưới và đang mang bầu của chàng: Dung sẽ ngạc nhiên và vui mừng biết bao khi nhìn thấy chàng bước vào nhà một cách bất ngờ. Ðáng lẽ giờ này chàng phải ở Ðà-Nẵng cho đến qua Tết mới được về.


Hai ngày trước đây, lúc còn ở Ðà-Nẵng, buổi sáng khi vào trình diện bộ Tư-Lệnh Quân Ðoàn I như mọi khi cùng phái đoàn đi công tác thì Trung Tá Ðức, ông trưởng đoàn của chàng, gọi lại và nói: “Tôi biết vợ cậu sắp sanh, thôi đặc biệt lần này tôi cho cậu về Sàigòn ăn Tết. Cậu cầm Sự Vụ Lệnh qua bên Không Quân xin máy bay ngay đi. Qua Tết sẽ đi làm lại.” Thành rất ngạc nghiên và sững sờ và không biết nói gì ngoài mấy lời cám ơn ông. Chàng ngạc nghiên vì ông Ðức nổi tiếng là một đơn vị trưởng khó đến độ đã mang tiếng là hắc ám. Thành tự nhủ: Trong quân đội, có khi làm dưới quyền một ông sếp mang tiếng là khó mà bất ngờ lại được vài đặc ân nho nhỏ chăng?…


Chiếc xe ôm đột nhiên phóng nhanh khi băng qua đường Chi-Lăng. Thành nghĩ thầm, cũng như mình, có lẽ anh tài xe ôm muốn đi gấp để còn về nhà vui Tết với gia đình? Và Thành nhớ lại: Mấy anh lính Không Quân này chắc cũng nghèo và cần kiếm thêm chút tiền nuôi vợ con nên khi phi cơ đáp xuống tới bến, chàng thấy rất nhiều xe ôm đang chờ sẵn ở khu bãi đáp. Cái cảnh này khác hẳn bên phía phi trường dân sự: Phía đó thì có cả dẫy xe hơi bóng loáng đi đón khách hàng sang trọng…


Thành đã từng chạm trán với thực tế đời lính khi vào một hôm, có việc tạt qua trại gia binh để kiếm anh lính dưới quyền, chàng sững sờ khi thấy căn nhà của gia đình anh ta chỉ gồm một cái mái tôn dựa vào bức tường nhà của một sĩ quan cao cấp bao bọc bởi vài tấm ván gỗ. Trong nhà chỉ sơ sài có một cái giừơng liền với cái tủ nhỏ cũ kĩ.


Thành càng thấu hiểu cái nghèo và thiếu thốn của đời lính: Khi lấy vợ, đồng lương trung úy của chàng đã không đủ nuôi gia đình. Rất may cho Thành là sau đó, cha mẹ Dung lại muốn hai đứa về ở chung nhà. Thế là chàng đã về ở nhà Dung. Bạn của Thành đã từng đùa chàng bằng câu: “Kẻ ở rể thì cũng như một con chó nằm gầm trạm mà thôi.”


***


Thành và Dung quen nhau đã hai năm nay. Lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là ở nhà cô bạn của Dung, và cũng là em gái một người làm chung đơn vị với Thành. Tình cờ gặp nhau, Thành chú ý ngay đến đôi mắt to và đen của Dung. Ở Dung toát ra một vẻ sinh động và tươi mát của người con gái tràn đầy nhựa sống, như một bông hoa sơ khai chớm nở vào một buổi sáng mùa Xuân.


Sau khi được giới thiệu và có lẽ nhờ có sự khuyến khích ngầm của người bạn của mình, Dung xem ra cũng có cảm tình với Thành… Chàng chưa bao giờ quên được cái buổi gặp gỡ đầu tiên đó, y hệt như câu thơ của một chàng thi sĩ tiền chiến: “Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy…” Nhưng chàng nhớ mãi chính là đôi mắt của Dung và cái vẻ ngây thơ của nàng, như một cái gì khó tả được. Phải chăng đó là sự trong sáng của tâm hồn nàng? Với nước da trắng và thân hình tròn trĩnh, Dung vừa mang một vẻ ngây thơ, vừa đồng thời cũng tóat ra một chút xa lạ, như một bức tường vô hình ngăn cách nàng với Thành. Chàng thắc mắc là cái gì đó ở Dung đã thu hút chàng: cái vẻ dịu dàng mà lại bí ẩn như một kho tàng đang được giấu kỹ… Rồi dần dần, chàng đến nhà Dung thường xuyên. Mối tình hai đứa càng ngày càng nảy nở, sâu đậm. Nhưng có điều là cái dáng vẻ bí ẩn của Dung vẫn còn nguyên đó. Thành biết Dung cũng yêu chàng; nhưng đối với Thành, chàng luôn tự hỏi: Như vậy có đúng là tình yêu… hay còn là cái gì khác nữa? Hay tất cả chỉ là do một xúc cảm mãnh liệt tồn tại mãi mãi, khiến Thành cứ phải suy nghĩ mông lung?


Rồi cứ thế… vào nhiều buổi tối, sau bữa cơm chiều, Thành thường hẹn Dung ở ngoài ngõ, bên cạnh một hàng rào dâm bụt. Ngõ hẻm nhà Dung tuy nhỏ mà vắng vẻ và yên tĩnh, dù bên trái ngõ là phía trước nhà nàng nhưng bên phải kia chỉ là những bức tường dâm bụt phía sau của một dãy căn nhà khác. Gặp nhau, Thành nói nhiều hơn, mặc dù cả hai đều đã trao đổi với nhau đủ thứ chuyện. Gần Dung, chàng thấy hứng khởi và nô nức như đứa trẻ được quà. Nhưng cũng có đôi lúc chàng cảm thấy bức rức vì một chuyện không đâu. Nhiều đêm, khi đã khuya, chỉ còn hai đứa với nhau trong bóng tối, bên hàng rào dâm bụt, Thành luôn thấy hớn hở trong lòng, ước gì trên thế gian này chỉ còn có hai đứa, chẳng còn chiến tranh, không còn giàu nghèo hay đau khổ gì nữa… Có một đêm, tự nhiên hương thơm của hoa dạ lan ở đâu đó lan tỏa ra dịu dàng, ngạt ngào. Thành có cảm tưởng như mùi thơm ấy từ từ quyện lấy cả thân thể chàng và đưa chàng vào một cõi mơ hồ thần tiên nào đó…


Có thể, Thành đã yêu cái tình yêu mà mình đã tạo ra, hơn là yêu chính Dung… Và khi mối tình của hai đứa đã không xảy ra giống như chàng đã mường tượng trong tâm trí mình. Thành trở nên ray rứt đến dằn vặt: Hay cũng có thể chính nội tâm của chàng đã đến hồi xung đột gay gắt. giữa tình cảm và lý trí… Một hôm, Thành thấy rằng, nếu mình không có ý định cưới Dung thì có lẽ chàng nên phải ngưng gặp nàng, để cho Dung cơ hội khác… Ðêm đó, Thành lấy can đảm nói với Dung: “Anh thấy là chúng mình gặp nhau mà không đi đến đâu… Hay là anh tạm không đến nhà em một thời gian. Xem sao…” Thanh hồi hộp lén nhìn phản ứng của Dung và thấy nàng vẫn yên lặng, không lộ một vẻ gì buồn bã. Nhưng trong ánh mắt Dung có vẻ gì khác lạ. Thành tự nghĩ: Sao Dung không khóc hay nói một đều gì đấy? Bởi vì nếu Dung thể hiện như vậy thì chàng sẽ đổi ý ngay. Nhưng không, tất cả chỉ là một tình trạng yên lặng kéo dài… Thành đã vội phóng xe về nhà và, không buồn thay quần áo, Thành nằm vật xuống giường mà nghĩ đến Dung. Chàng thấy tim mình đập mạnh: Chàng cảm thấy ray rứt, hồi hộp. Ðầu óc chàng quay cuồng. Và một cảm giác buồn bã xâm chiếm khiến như chàng đang đánh mất đi một vật gì vô cùng quý giá. Hình ảnh đôi mắt của Dung cứ ám ảnh chàng. Rồi Thành tưởng tượng ra đến buổi chiều mai, khi tan sở, Dung sẽ không thấy chàng đón; và rồi sẽ không có ai đưa nàng về nhà, Dung sẽ phải đi bộ một mình. Dung sẽ không còn nụ cười tươi tắn trên môi như hàng ngày khi gặp Thanh đến đón… Ðột nhiên chàng thấy mình đang chảy nước mắt. Và lập tức, Thành ra xe phóng đến nhà Dung… Chỉ ít lâu sau chàng cưới Dung; và nay thì chàng lại sắp có đứa con đầu lòng…


***


Chiếc xe ôm đã vừa chạy qua chợ Bà Chiểu và sắp đến ngõ nhà Dung. Bên cạnh chợ, những dẫy hàng quán Tết đã mở lan ra bên đường và kéo dài đến rạp cinê Cao Ðồng Hưng. Thành thấy lòng mình nôn nao, hồi hộp nghĩ đến Dung. Chàng mường tượng ra cảnh Dung chạy ra ngõ đón mình, và hai đứa ôm nhau say đắm như trong một đoạn trong phim Zhivago hai đứa mới xem…


Khi xe rẽ vào ngõ thì đột nhiên Thành kêu ngừng lại cho chàng xuống. Thành muốn đi bộ một quãng trong hẻm để về nhà. Trời đã nhá nhem tối và quãng đường này vắng vẻ. Khi tới trước cửa nhà, chàng không thấy có ai. Băng qua phòng khách, chàng dừng lại ở cửa bếp và thấy Dung đang ngồi nhặt rau. Nàng vừa ngước nhìn lên. Và trong bầu không gian nhá nhem tối, Thành chỉ thấy rõ đôi mắt đen của Dung. Dừng tay, nàng khẽ reo lên: “Anh đã về.” Một niềm vui nhẹ nhàng len lén xâm chiếm Thành. Và cũng không biết từ đâu đến, một hương thơm nhẹ nhàng của hoa dạ lan đã tỏa rộng trong không gian. Thành nhìn vào đôi mắt to của Dung… Và hình như nàng đang mỉm cười lại với chàng.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT