LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Chào cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên.
Tôi là độc giả thường xuyên của mục “Biết Tỏ Cùng Ai,” trước hết tôi gửi lời thăm sức khỏe đến cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên. Tôi rất thích trang mục này trên báo Người Việt, qua trang báo tôi hiểu thêm được đôi chút về suy nghĩ cũng như tâm lý của người đời.
Hiện tại tôi có 1 chút chuyện riêng tư mà không biết bày tỏ cùng ai để sáng suốt giải quyết cho việc của mình, mong được cô và anh có đôi lời góp ý:
Tôi là phụ nữ đã ngoài năm mươi, sống độc thân chưa từng lập gia đình, có công việc làm tương đối ổn định, sống giản dị và tính độc lập rất sợ nhờ vả đến người khác. Cách đây 3 năm, tôi có quen 1 anh bạn ở tiểu bang khác, anh đã ly dị vợ gần hai chục năm và có 2 con đã trưởng thành. Vì cách xa nhau về mặt địa lý, chúng tôi chỉ liên lạc với nhau qua email mỗi ngày. Nhìn chung anh là người thẳng tính, có hiểu biết, sống ở Mỹ cũng hơn ba chục năm nên có những suy nghĩ rất sòng phẳng đến phũ phàng, khi anh đề nghị với tôi làm tôi thấy rất tự ái và không hiểu có nên gắn bó với anh nữa không?
– Anh muốn lập gia đình với tôi nhưng đề nghị tiền ai nấy xài để tránh mích lòng, vì anh biết tôi hay giúp đỡ người thân còn ở VN. Tôi thấy suy nghĩ này của anh không đúng, anh có con riêng tôi đã không ngại gắn bó với anh vì anh có chắc rằng anh sẽ không bao giờ giúp đỡ con cái khi chúng gặp khó khăn không? Còn việc tôi giúp đỡ người thân ở VN chỉ có tính cách quà biếu vì người thân ở VN cũng có hoàn cảnh khó khăn và một khi đã lập gia đình thì tôi cũng biết phải điều chỉnh lại, đâu cần anh phải đặt điều kiện với tôi?
– Anh còn nói nửa đùa nửa thật là tôi cần viết giấy cam đoan không đòi nhận tiền trợ cấp nếu cả 2 chia tay nhau vì cả 2 đều lớn tuổi không ai có thể chu cấp cho ai. Tôi nghe thật buồn cười thêm phần chua chát. Quen anh đã gần 3 năm nay, tôi không có 1 chút nào là tính thực dụng, chưa từng đòi hỏi cũng như nhận bất kỳ 1 món quà nào từ anh, vậy mà anh sợ đủ thứ chuyện trên đời nên tôi cảm thấy vừa tự ái vừa không còn hứng thú ý nghĩ sẽ gắn bó với anh nữa.
Cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên thấy tôi nên trả lời với anh bạn tôi như thế nào? Có phải mọi người sống ở Mỹ lâu năm đều có cách suy nghĩ như anh bạn tôi phải không? Nếu là vợ chồng mà đặt vật chất, tiền bạc ở giữa, tôi thấy cuộc sống nó quá nặng nề và căng thẳng, nên tôi đang rất lưỡng lự.
Mong được sự góp ý của cô và anh. Xin chân thành cảm ơn.
Cô Ba Sài Gòn
Thưa cô Ba Sài Gòn,
Nguyệt Nga xin được cảm ơn sự thăm hỏi của cô Ba và thiện cảm mà cô Ba dành cho mục “Biết Tỏ Cùng Ai.” Cùng là phụ nữ, thưa cô Ba, Nguyệt Nga hiểu sự ngỡ ngàng với ít nhiều bẽ bàng của cô Ba trước những đề nghị hôn nhân của người đàn ông đã theo đuổi cô từ ba năm qua…
Sau khi đọc nhiều lần thư của cô Ba, Nguyệt Nga xin được góp ý với cô Ba vài điều như sau:
-Thứ nhất, như thư cô Ba cho biết, vì khoảng cách địa lý nên cô Ba và bạn chỉ liên lạc với nhau qua email mỗi ngày.
Sự kiện này theo thiển ý của Nguyệt Nga sẽ mang lại cho cô Ba rất nhiều bất trắc, một khi hai người chính thức chung sống hàng ngày với nhau. Bởi vì thư từ thường có cái quyến rũ riêng của nó, mà khi bước vào thực tế thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác hẳn. Nguyệt Nga không nghĩ có trên 20% điều tốt đẹp sẽ bước từ trong thư ra ngoài đời.
-Thứ nhì, sự sòng phẳng của người bạn cô Ba đưa ra nào là tiền ai nấy tiêu, phải viết giấy cam đoan (dù nửa dùa nửa thật…) thì ngay những người Mỹ thực tế nhất, họ cũng không làm với người bạn đời của họ.
Một cặp vợ chồng sẽ không bao giờ có thể thực sự là vợ chồng, nếu họ có những giao ước như người bạn cô Ba đề nghị.
– Và cảm nghĩ cuối cùng của Nguyệt Nga là, ngay người Mỹ thực tế nhất, họ cũng không có một “khế ước hôn nhân” như vậy. Nguyệt Nga muốn nói, không phải vì người bạn của cô Ba sống lâu năm trên nước Mỹ mà có những suy nghĩ như vậy đâu thưa cô Ba.
Ðối với một vài (một vài thôi) cặp tài tử trước khi kết hôn, họ nhờ luật sư soạn thảo một “khế ước hôn nhân” với những điều khoản nhằm bảo vệ tài sản của họ phòng hờ khi ly dị. Nhưng thưa cô Ba, cả hai bên, họ đều là những triệu triệu phú. Nghĩa là họ nằm trong thành phần 5% giầu có nhất nước Mỹ. Chứ trong số 95% dân Mỹ còn lại thì hầu như không ai làm như vậy cả.
Ðiều cuối cùng trước khi chấm dứt thư này Nguyệt Nga xin bắt chước người bạn của cô Ba cũng nửa đùa nửa thật nói với cô Ba rằng, biết đâu mai kia, khi sống với nhau rồi, ông bạn của cô Ba sẽ bắt cô Ba làm giấy cam kết người nào chết, người ấy… tự lo. Cho chính mình!
Thưa cô Ba, đó là tất cả những cảm nghĩ chân thành nhất của Nguyệt Nga nói ra sau khi đã suy nghĩ về những căn bản làm thành một cuộc hôn nhân hay một tiểu gia đình.
Nếu những suy nghĩ của Nguyệt Nga có đem lại cho cô Ba ít nhiều bất ngờ và thất vọng thì xin cô Ba bỏ qua cho.
Nguyệt Nga
***
Thư góp ý về “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”
Chúng tôi kết hôn năm 1973, lúc đó vợ tôi mới 19 tuổi, còn rất trẻ. Sau ngày mất nước 30 tháng 4, 1975, cũng như bao người lính VNCH khác, tôi cũng phải vào tù của chế độ cộng sản. Cuộc sống lúc đó của những gia đình có liên quan đến chính quyền cũ rất là cực khổ, cả tinh thần lẫn vật chất. Xã hội thì đầy rẫy những cạm bẫy. Nhưng vợ tôi đã vượt qua được tất cả. Sáng đi làm trong bệnh viện (được lưu dụng cho làm lại), tối về còn vất vả gánh thêm gánh chè đi bán, để có thêm chút tiền nuôi con còn nhỏ và nuôi chồng đang trong tù.
Cám ơn ơn trên, đã cho gia đình tôi thoát cảnh địa ngục của cộng sản. Và hiện tại vợ, chồng, con, cháu vẫn vui vẻ sống bên nhau. Tôi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng những gì mà vợ tôi đã vất vả và hy sinh cho chồng con. Tôi nghĩ, nếu vợ có nhắc lại chuyện cũ, vất vả thăm nuôi chồng, cũng chỉ là nhắc nhở để đừng vì bất kỳ một vấn đề gì mà làm mất hạnh phúc gia đình. Tôi rất đồng ý với bạn Người Việt Tỵ Nạn CSVN, “niềm vui chóng quên, nhưng niềm đau nhớ mãi.” Thường thì các chị ngày xưa đã từng vất vả đi nuôi chồng, thì cũng thường hay nhắc lại chuyện cũ mỗi khi có dịp.
Vài hàng góp ý với người bạn H.O. Nếu khi nào thấy chị nhà nhắc lại chuyện cũ, anh cứ vui vẻ nói, “Em ơi, gái có công thì chồng chẳng phụ.” Tôi cam đoan, chị nhà sẽ hài lòng và cảm thấy hạnh phúc ngay.
H.O. 16 Van Ngoc Nguyen

































































































