LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.
Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Ngọc Vân
“Anh ơi, chở dùm em ra chợ mua ít đồ ăn nghe anh!”, “Ba ơi, chiều nay Ba rước thằng Ru một giờ rưỡi nghe Ba!”, “Ông Nội ơi, con thay vỏ xe không được, ông Nội chạy ra làm dùm con nghe ông Nội!”. Người ‘Anh’, người ‘Ba’, người ‘Ông Nội’ đó chính là Ba của tui. Mặc dù đã về hưu, nhưng lịch trình làm việc mỗi ngày của Ba tui không khác nào một người đi làm fulltime.
Một lần qua thăm Ba Má tui vào cuối Tháng Mười, trời Cali buổi sáng còn rất lạnh, mới hơn năm giờ đã nghe tiếng rục rịch trong phòng, tui bước vô nhìn thấy Ba đã trong bộ quần áo tươm tất, đang uống ly nước nóng. “Sao Ba dậy sớm vậy Ba?” “Giờ này Ba thức rồi con, chuẩn bị chạy qua chở hai thằng con anh Q. đi học” “Trời! Về hưu kiểu gì mà năm giờ sáng đã phải tò mò thức dậy để chở cháu đi học!”, ‘Có gì đâu, Ba còn phụ được chút nào hay chút nấy!”
Ba tui là vậy, lúc nào cũng vui vẻ sẵn sàng phụ giúp con cháu, chưa khi nào Ba tui khước từ một sự nhờ vả nào khi con cháu cần. Cuộc sống của Ba đầy ý nghĩa. Ít khi nào tui thấy Ba ở không. Ba cứ tìm việc này việc kia, tự mày mò tìm cách để làm, nhất là những việc liên quan đến máy móc, nhà cửa, xe cộ. “Mướn thợ tốn tiền lắm con” Ba tui hay nói vậy. Cách làm việc của Ba là tấm gương để cho con cháu học hỏi theo. Lúc đã gần sáu mươi tuổi, Ba tui vẫn còn đăng ký học sửa xe hơi trong trường college, Ba tui nói học để cho cái đầu nó làm việc. Khi mới qua Mỹ, cà nhà làm nghề may đồ để kiếm sống, mỗi ngày Ba tui luôn luôn là người đầu tiên bắt tay vào việc và là người cuối cùng tắt máy maý đi nghỉ. Sống sao để đừng làm phiền con, đừng trở thành gánh nặng cho con là phương cách sống của Ba. Mà sự thật là như vậy, nuôi lớn đàn con bảy đứa, cho đến giờ này, con cái vẫn còn phải nhờ cậy đến Ba phụ việc nhà để có thể yên tâm đi làm đi học.
Chân Ba bây giờ không còn sức như trước, đầu gối đau thốn mỗi lần đứng dậy để đi, Ba nói “Có rất nhiều việc Ba muốn làm nhưng không làm nổi nữa, xi cà que rồi con ơi”, Ba vừa nói vừa cười nhưng tui lại nghe xót xa trong bụng. Nếu như có thể đồi chân tui cho Ba, tui sẽ sẵn sàng chấp nhận mà không cần đắn đo suy nghĩ gì cả.

































































































