LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.
Hơn 10 năm qua tôi đã sống và đang sống với cuộc sống của người thứ ba trong một cuộc đời…
Tôi đã gặp ông ta là người đàn ông mà người ta thường nói trong xứ Mù thằng Chột làm vua. Thật đúng như thế.
Tôi và ông ta cùng làm chung một hãng điện tử, mà tôi vào làm trước ông ta lâu lắm. Khi ông ấy xuất hiện, tôi đã thấy được hình ảnh người đàn ông mà tôi cần, mặc dù khi đó tôi đang có một gia đình với 3 đứa con như mọi người, thế nhưng tôi đã phải ngã gục trước hình ảnh của ông ta.
Tôi bắt đầu lao vào cuộc chinh phục ông ta bằng mọi phương thức…. Nước mắt, nỗi buồn và sự đau khổ v.v… để đưa ông ấy ra khỏi mái ấm gia đình của chính ông ta…
Sau khi quan hệ được đôi năm thì tôi muốn quan hệ giữa hai chúng tôi được danh chánh ngôn thuận hơn. Chúng tôi đồng ý với nhau, tôi chia tay với người chồng và ông ta chia tay với người vợ để hợp thức hóa cuộc sống cho cả hai…
Nhưng sau khi tôi li dị, ông ta vẫn không li dị vợ và cuộc sống như thế kéo dài cho đến ngày hôm nay.
Tôi vẫn phải sống và đi bên cạnh ông ta dưới hình thức cái bóng của người vợ ông ta mà thôi. Mặc dù tham dự những buổi tiệc tùng, nào là sinh nhật, đầy tháng, đám cưới, thôi nôi… nhưng tôi không cảm thấy vui vì vẫn chỉ là núp dưới cái bóng của người đàn bà thứ nhất…
Khi vợ ông ta phát hiện ra mối quan hệ này, tôi sợ phải đối đầu với bà ta, nên tôi đã phải tránh né bằng nhiều cách, tôi sợ một ngày nào đó lỡ chẳng may bà ta bắt gặp khi tôi đi trên đường hay một nơi nào đó…
Tôi không biết phải làm sao, có đôi lúc tôi đã phải hằn học với ông ta vì ông ta hẹn mà không đến. Có lúc tôi đã có thái độ ghen ngược với bà ta. Nhiều đêm nằm một mình tôi lại đau khổ vì không giữ được ông ta ở mãi bên tôi, có lúc như điên dại tôi gọi điện cho ông ta mỗi ngày không biết bao nhiêu lần để được nghe ông ta nói dù chỉ một lời rồi thôi.
Tôi ghen lắm và tôi cũng buồn lắm, mãi mãi tôi chỉ là hình bóng thứ ba mà thôi, mặc dù tôi đã làm mọi cách kể, cả mánh khóe thủ đoạn của người đàn bà để giữ ông ta lại cho riêng mình, nhưng tôi vẫn không giữ được ông ta. Rồi thời gian qua đi và qua đi tôi không nhận được tờ giấy ly hôn của ông ta với người vợ chính thức. Tôi vẫn phải chờ đợi ông ta ngày qua ngày trong nỗi đau của người đàn bà thứ ba…
Giờ thì tôi không còn gia đình, các con tôi đã lớn, chúng không ở gần bên tôi nữa và người chồng cũ của tôi cũng đã có mái ấm gia đình mới, chỉ còn tôi ngày qua ngày đi về đơn côi trong căn phòng trọ một mình và chỉ một mình để chờ và để đợi, không biết mình đang chờ gì, đợi gì cho cuộc đời còn lại của chính mình…
Tôi mong một lời chia sẻ.
Hg. Ph.
Góp ý của cô Nguyệt Nga
Thưa chị Hg. Ph.,
Cùng là phụ nữ với nhau, điều đầu tiên Nguyệt Nga muốn được gửi tới chị, đó là lời chia sẻ trước tình trạng đáng buồn hiện tại của chị.
Mặt khác, xin phép chị cho NN được nói ngay rằng, những bất hạnh mà chị đang phải gánh chịu là hậu quả của những quyết định hay chọn lựa thiếu sáng suốt của chị, khi chị chủ quan, tin vào những phương thức chinh phục người đàn ông mới… Cũng như tin vào lời hứa sẽ ly dị vợ của người đàn ông đó, để sẽ chính thức với chị!
Bằng vào sự hiểu biết thô thiển của NN thì phụ nữ chúng ta thường dựa vào cảm tính (thiếu khách quan) khi đi tới những quyết định lớn lao cho đời mình. Theo NN, đó cũng là một dạng tự tin quá đáng của một số phụ nữ.
Trong khi với nam giới, không kể những trường hợp ngoại lệ thì như NN biết, sau giai đoạn đầu là giai đoạn bị quyến rũ mạnh mẽ, dữ dội bởi những cái mới, cái lạ mà mối liên hệ tình cảm ngoài hôn nhân đem tới, là giai đoạn họ tỉnh ngộ… Sự kiện “qua cơn mê” đồng nghĩa với việc sẽ không dễ gì để người đàn ông hy sinh gia đình cho những quyến rũ, hấp dẫn ban đầu bởi cái lạ, cái mới… Vì thế, nếu họ có lần khân hay từ chối thực hiện những hứa hẹn, cam kết trước đó của họ, NN nghĩ cũng là điều dễ hiểu. Vấn đề còn lại của người phụ nữ trong hoàn cảnh này là tới lúc nào hoặc bao giờ mới tỉnh ngộ, để tự cứu mình?
Do đấy, trước bối cảnh là những gì chị kể trong thư, NN xin có vài ý kiến nhỏ với chị sau đây:
– Như ở phần đầu thư, NN đã nói, hậu quả hôm nay, sở dĩ có là do chủ quan của chị tạo ra. Và tình trạng “bế tắc” ấy đã kéo dài nhiều năm, xin chị cố gắng nhìn thẳng vào sự thật phũ phàng, để chấm dứt hẳn sự chờ đợi, trông mong điều sẽ không bao giờ xảy ra!
– Nếu làm được như vậy, có nghĩa chị đã tự cứu mình. Nhờ thế chị sẽ tìm lại được sự bình an tâm hồn mà chị đã đánh mất.
-Thêm vào đó, sự bình an tâm hồn sẽ giúp chị tỉnh táo, khách quan hơn trong trường hợp chị vẫn cảm thấy cần phải có cho mình một cuộc tình hay một mái gia đình khác.
Và NN tin, với kinh nghiệm đau thương hiện tại, ngay từ khởi đầu, chị sẽ tránh được mọi liên hệ với những người đàn ông đang có gia đình. Dù họ là ai và thề bồi, hứa hẹn những gì với chị…
Chúc chị bình an và nhiều may mắn trong những ngày trước mặt.

































































































