Kỳ 45
-Một con mọt sách đáng ghét! Uyên kêu lên.
-Uyên! Ðể im cho me nói chuyện với anh Thăng. Rồi quay sang tôi, bà tiếp:
-Có cháu ở đây tự nhiên tôi cảm thấy nhà cửa khác hẳn ra. Tôi có cảm tưởng như mình vừa có thêm một đứa con trai!
-Cám ơn bác! Bà Phan làm tôi cảm động thật sự.
-Này nghe tôi dặn, có đi chơi đâu nhớ trưa về ăn cơm nhé!
-Thưa bác, có lẽ cháu sẽ về muộn. Xin bác cho phép cháu tự nhiên!
-Cẩn thận nhé, ông nhà tôi trước khi đi có nhắc là đừng để cháu ra ngoài nhiều!
-Cám ơn bác, nhất định cháu sẽ không về khuya!
Tôi đứng dậy sau khi đã uống hớp cà phê cuối cùng.
-Xin phép bác!
-Kìa, anh Thăng! Anh đi đâu vậy? Uyên kêu lên, mắt nhìn tôi dò hỏi.
-Tôi có chút chuyện.
-Uyên đi theo được không? Cô hỏi tôi nhưng mặt quay về phía bà Phan.
-Uyên! Bà Phan nghiêm khắc. Nhưng khi thấy con gái xịu mặt, bà tiếp giọng dịu lại.
– Con gọi chú Tư đánh xe đưa anh Thăng ra phố, nhân tiện con ghé bác Phán trả hộ me chiếc vòng cẩm thạch nhé!
-Vâng, thưa me! Giọng Uyên vui hẳn lên
-Ði, anh! Cô nắm tay tôi lắc lắc thúc giục. Tôi chần chừ.
-Thưa bác, xin cám ơn bác. Nhưng cháu lung tung lắm. Ðể cháu đi cái Lambretta của cháu cho tiện!
-Cháu ngại à? Ừ, thì tùy cháu!
Bà Phan đẩy ly nước cam qua một bên, mở trang trong của tờ báo, cúi xuống đọc chăm chú.
Uyên theo tôi xuống sân. Khi tôi vừa cho máy nổ, cô đã ngồi sau yên, tay đặt lên vai tôi:
-Sao anh hấp tấp vậy? Sợ trễ hẹn hả?
-Hẹn ai?
-Làm sao Uyên biết được. Nhưng Uyên theo được không?
-Sao không? Nhưng cô muốn đi đâu?
-Anh đi đâu Uyên theo đó.
Tôi cho xe chạy qua Phan Ðình Phùng, đường mát dưới bóng cây. Một chiếc xe nhà binh vút qua bay lên những tiếng hát trầm hùng. Tôi vòng xuống Nhà Thờ Ðức Bà, dừng xe trước cửa Bưu Ðiện mua một gói thuốc lá. Tôi phóng nhanh, Uyên ôm chặt tôi cười khúc khích nhột ở cổ.
-Cười gì vậy?
-Ðừng dọa Uyên. Uyên không sợ tốc độ đâu!
Tôi cho xe chạy nhanh hơn, bỏ đường Duy Tân, phóng như bay trên những con lộ vắng. Ðường Gia Long với vòm me lá xanh mướt chạy dài đến cuối là nhà thờ Saint Paul gợi ta cái cảm giác đang đi trên một hành lang. Ðường Nguyễn Du có trường Quốc Gia Âm Nhạc tắm nắng dưới những hàng cây cao ngó xéo bên phải là tòa đại sứ Nam Hàn. Ðường Lê Quý Ðôn với những ngôi biệt thự xinh xắn, mái ngói đỏ, vườn cây xanh, sân trải sỏi.
Ở một ngã tư, đang chạy tôi chợt giật mình, đèn đỏ bất ngờ, tôi đạp chân thắng gấp. Uyên ôm chầm lấy tôi.
-Chết khiếp! Anh chạy ẩu quá trời!
-Sợ hả?
-Không bao giờ!
Uyên ôm chầm tôi, những ngón tay cô bấu trên vai tôi.
Ðèn xanh. Tôi lượn lại một vòng Nhà Thờ Ðức Bà. Nắng lóa mặt đồng hồ trên cao. Ðường Tự Do mát, hẹp và nắng. Ðến quán Cái Chùa, tôi chậm chậm, Uyên thúc hông kêu chạy tiếp. Tới Givral tôi rề rề.
-Thôi anh, Uyên không vào đâu, bạn anh ông nào ông nấy dễ sợ thấy mồ!
-Vậy muốn đi đâu?
-Hoàng Gia!
-Cô ghiền trà Hoàng Cúc à? Không sợ lựu đạn cay sao?
-Sao? Chứ anh không thích trà Hoàng Cúc sao?
-Thôi. Hay là mình đi về đi?
-Về làm chi?
Uyên nhổm người lên nói sát vào tai tôi.
-Ông mát rồi, ông ơi!
Ðến đầu đường Nguyễn Huệ, tôi tấp vào một quán bán hoa.
-Một chục bông hồng cho người tên Uyên!
-Cho Uyên? Cô ngạc nhiên.
-Chưa bao giờ nhận hoa của đàn ông tặng à?
-Chưa bao giờ!
-Thật không?
-Thật một trăm phần trăm!
-Vậy tập nhận một lần cho quen!
-Cám ơn anh. Rồi sao nữa anh?
Uyên hỏi khi tôi đã cho xe chạy.
-Về nhà!



























































































