Em ghét chồng em quá!

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]




Thưa cô Nguyệt Nga, đầu năm mà em đã vướng chuyện phiền muộn.


Mẹ ruột của em bị đụng xe hôm trong Tết, bị gãy xương sườn, khá nặng, đang nằm nhà thương chờ mỗ. Em và người chị lớn thay nhau chăm sóc mẹ. Chị em độc thân nên ở lại đêm, còn em có gia đình nên trực ngày, từ 8 giờ sáng đến chiều mới về.


Em cũng thưa thêm, em và chồng em có hai con nhỏ, đứa con trai 7 tuổi, đứa con gái 5 tuổi. Tụi em không có điều kiện để ở riêng, nên vẫn ở chung với mẹ chồng.


Mẹ em nằm nhà thương cả tuần nay. Cũng may là mẹ chồng em còn khỏe mạnh, nên đã giúp em cơm nước và trông hai cháu. Mẹ chồng em thông cảm không nói một lời, nhưng chồng em lại khó chịu. Chiều nào em về cũng mặt nặng mày nề, làm như em đi chơi. Em đã nói là em đi chăm sóc mẹ em trong nhà thương, vì bà gãy xương đi đứng khó khăn.


Mới hôm qua, em hẹn với hai con là chiều 5 giờ mẹ và ba sẽ đưa hai đứa đi chơi. Từ nhà thương về nhà, em trễ cũng nửa tiếng vì kẹt xe, thế là khi về đến nhà, chồng em nói không đi nữa. Anh ấy bảo như thế là thất hứa với con. Em biết đó chỉ là cái cớ, thật ra anh ấy ích kỷ, chỉ muốn em ở nhà lo cho gia đình. Nhiều lần em nói, lâu lâu em mới vậy, mà em đi thăm mẹ chứ có phải đi chơi! Nhưng chồng em thì cho rằng, thăm mẹ cũng có giờ, huống chi đã có chị trong đó. Suốt tuần em bỏ bê chồng con, đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Ảnh còn nói em là, em không biết đâu là chính đâu là phụ. Ảnh nói, chuyện mẹ nằm nhà thương còn dài dài, vì còn phải chờ mổ… nên em lo mà thu xếp, ảnh không muốn tất cả mọi việc đổ lên người bà nội mấy đứa nhỏ.


Em ghét chồng em quá! Em đúng hay anh ấy đúng? Em muốn đi luôn không muốn nhìn cái mặt ích kỷ đó nữa.


Nga Hoàng




Góp ý của độc giả:



*mann:


Nga Hoàng,


Việc em làm không có gì sai, em đã cố gắng chu toàn cho cả đôi bên. Ngược lại, chồng của em đã không an ủi và giúp đỡ em để em có thêm thì giờ nghỉ ngơi mà còn đi ganh tị như một đứa con nít, thiệt là không đúng, anh ta không phải là một nam nhi có tấm lòng rộng lượng.


Chuyện hứa đưa con đi chơi, không đi được hôm nay thì hôm khác, lúc bà ngoại khỏe lại rồi đi cũng được hay anh ta có thể đưa tụi nhỏ đi thay Mẹ và khuyên bảo tụi nó là Mẹ bận lo cho Ngoại nên không đi được, để khi Ngoại khỏe rồi thì sẽ đi với Bố con mình, v.v… có gì mà lại nặng nhẹ với em.


Dù sao đi nữa, theo em kể thì em chả có gì sai cả, nếu phải chọn 1 trong 2 – 1 là mẹ ruột, 2 là chồng con thì em vẫn không bỏ Mẹ của em được, em hiểu không?




*Van Nguyen:


Mến gởi cô Nga Hoàng,


Trước hết xin được chia xẻ chuyện không may xảy đến với mẹ của cô, cầu mong bà được chóng bình phục sau ca mổ.


Về việc săn sóc cho mẹ mà đã làm cho chồng cô không vui, tôi nghĩ có lẽ tại vì sự việc đến quá đột ngột, chưa ai chuẩn bị tinh thần nên người nào cũng hơi bị sốc chút ít. Cô thì sốt ruột chuyện mẹ đau, chồng cô thì sốt ruột khi thấy hai đứa con nhỏ tự dưng thiếu mẹ chăm sóc, thêm phần nhìn thấy mẹ của anh ấy vất vả, nói chung ai cũng có lý do riêng.


Trong thư cô không nói rõ nhà cô cách bệnh viện bao xa. Nếu không xa lắm thì cô vẫn có thể đi đi về về, vừa chăm sóc cho mẹ cô, vừa phụ lo cho gia đình. Còn nếu nhà xa bệnh viện, không tiện đi lại thì cô có thể làm những gì cô có thể làm vào buổi sáng, trước khi vô bệnh viện chăm sóc cho mẹ. Nói tóm lại, ăn thua là do mình biết cách sắp xếp thời gian hay không mà thôi!


Chúc cô vui!




*Chú Kim:


Từ một việc suốt cả ngày ở trong bệnh viện lo cho mẹ, đi sớm về muộn, trễ hẹn với con, rồi bị chồng cằn nhăn mà cô phán một câu:


“Em ghét chồng em quá! Em đúng hay anh ấy đúng? Em muốn đi luôn không muốn nhìn cái mặt ích kỷ đó nữa.”


Thưa cô Nga Hoàng,


Tôi không tin là như vậy. Phải chăng trong thâm tâm của mỗi người còn những điều chưa thể thố lộ. Nên sẵn gặp việc này bắt quàng sang việc khác, lớn hơn?


Vì tôi nghĩ: Việc chăm sóc cho mẹ trong lúc hoạn nạn cấp thời là cần thiết hơn việc lo cho con cái và gia đình, ai cũng vậy, anh ấy cũng có mẹ! Đúng không, thưa cô?


Đó là chữ hiếu của mỗi chúng ta. Vì thời gian đối với gia đình thì lâu dài, còn với mẹ chắc chắn sẽ ngắn hơn, cho dù việc nào cũng quan trọng. Tại sao cô không lựa lời, lựa lúc mà giải thích cùng chồng thay vì phải “muốn đi luôn”? Phải chăng đó chỉ là một cái cớ, một giọt nước làm tràn ly đầy?


Nói chung lại: Ghét hay không ghét là do mình. Đúng thì cả hai đều đúng, không có ai sai. Đi hay ở cũng do mỗi người. Chuyện nhỏ thành lớn hay ngược lại lớn trở thành nhỏ cũng do ở chúng ta. Nếu muốn tình yêu mãi đẹp như thuở ban đầu, không gì hơn là thật lòng nói hết những gì chưa nói… để thông cảm cho nhau.


Thành thật chúc cô mau qua cơn phiền muộn này .




Vấn đề mới:




Vợ cháu xinh đẹp, tự tin, giỏi, lanh lợi… cháu yêu và hãnh diện khi có người vợ như vậy. Cách nay hai tháng vợ cháu bị bệnh. Căn bệnh hiểm nghèo tưởng đã lấy mất mạng sống của cô ấy. Nhưng may mắn thay lần lần vợ cháu hồi phục.


Ngày trước vợ cháu là người làm ra tiền, cháu thì đụng đâu thất bại đó, nhưng tụi cháu rất hạnh phúc. Từ ngày vợ cháu bệnh, rồi mất việc, cháu lại là người làm ra tiền. Nhưng hạnh phúc thì không còn như xưa.


Sau cơn bệnh, vợ cháu trở nên yếu đuối, đa nghi, thiếu tự tin… nói thật đúng là, vợ cháu trở thành con người đối nghịch hẳn với con người ngày xưa.


Cả hai tuần này, hầu như ngày nào hai vợ chồng cũng gây nhau. Vợ cháu, toàn tưởng tượng ra những chuyện không có rồi kiếm cách gây. Mới sáng nay, vợ cháu đòi coi phone của cháu. Ban đầu cháu không cho, nhưng nghĩ, nó cũng chẳng có gì trong đó, nên đưa. Vợ cháu cầm phone, coi một hồi, rồi hỏi điều này điều nọ: Số phone này của ai? Ai nhắn tin này? Sao người này gọi nhiều lần trong ngày quá vậy?… Cháu trả lời hết những câu hỏi đó, vì thật ra, phone của cháu là phone làm ăn, nên đâu có gì bí mật đâu. Nhưng những câu hỏi tra khảo đó làm cháu bực mình. Chưa hết, sau đó vợ cháu ca cẩm: “Giờ em thành gánh nặng của anh. Anh khổ vì em lắm phải không? Em là nợ của anh đúng không?…” Đại loại là những câu như vậy.


Nghe những câu đó, cháu nhớ lại tình cảnh của mẹ cháu ngày xưa, khi ba cháu đi học tập về. Ngày nào ba cháu cũng dày xéo mẹ cháu, rồi thì bắt đầu thương thân, tủi phận, ta thán rằng không biết làm gì để giúp vợ, nuôi con, cảm thấy nhục nhã quá, chỉ muốn tự tử… Nhiều lần mẹ cháu nói, giá như ông cứ ở trong tù mà tôi yên hơn. Nghe vậy ba cháu càng ca cẩm hơn.


Tình cảnh đó y chang như bây giờ, nhiều lần cháu ao ước vợ cháu cứ nằm nhà thương, tiêu tiểu không kiểm soát được, ngày nào cháu cũng phải tự tay làm vệ sinh cho vợ. Nhưng cháu thấy lúc đó hai vợ chồng thương nhau kinh khủng luôn. Còn giờ thì lành lặn rồi, đâm ra cứ nhì nhằng nhau.


Cháu định kiếm một việc gì đó cho vợ làm rồi cháu xin nghỉ việc để trở lại tình trạng cũ, sống bám vào vợ mà yên thân và hạnh phúc.


Thật sự cháu rất nát đầu, chẳng biết làm gì cả.


Bình




*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.


Thư từ gửi: [email protected]


Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai


14771 Moran st.


Westminster, CA 92683, USA

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT