Nguyễn Phúc Sông Hương
Leo lên đến đỉnh khi chiều xuống,
Ðầu vách cheo leo, đá nẩy mầm;
Có phải hương thơm từ thạch thảo
Hay từ vàng nhụy của bông trăng?
Người lính bỗng quên ngày chiến trận,
Chìm trong mênh mông một đêm rằm,
Cả một tiểu đoàn đang gác súng
Nghe lòng man mác tiếng thơ rung.
Ðêm nay ta chẳng cần căng võng,
Giường đá, ba lô kê gối nằm,
Bi đông nước suối nhấp từng ngụm,
Gạo sấy, muối mè ăn dưới trăng.
Vọng tiếng tù và vang dưới trũng
Chắc là địch lạc thổi tìm quân.
Ta biết bây giờ người đói lắm,
Cứ nhen bếp lửa mà đun cơm.
Ðỉnh cao ta chẳng cần xin pháo,
Ðể cho người sống trọn đêm rằm.
Người lính miền nam đi chiến trận,
Ba lô mang thêm hồn thơ văn.
(Trích trong tuyển tập thơ “Tâm Trong” của các tác giả Bạch Xuân Phẻ-Hàn Long Ẩn-Huyền Nguyên Lương-Nguyễn Hoàng Lãng Du-Nguyễn Phúc Sông Hương-Nguyễn Thanh Huy-Phan Thanh Cương-Trần Kiêm Ðoàn-Tuệ Lạc.)



























































































