Thơ Huy Phương

 GỬI NGƯỜI ĐÃ CHẾT


Kính tặng hương hồn Tô Thanh Chiêu và đồng đội,


những người tôi chưa hề quen biết.


 * HUY PHƯƠNG


 



Anh nằm lại trên đất quê hương


Biển vẫn đêm đêm hát điệu buồn


Gió lộng hàng dương ru anh ngủ


Vỗ về cát lạnh nấm mồ chôn.


 


Tháng ba, ngày tan hàng gãy súng


Trước mặt anh, biển cả muôn trùng


Sau lưng anh quân thù, đạn pháo


Ngang nhiên nhận cái chết sau cùng.


 


Anh nằm lại đây cùng chiến hữu


Đã cùng anh chiến trận bao ngày


Thương cái chết giữa giờ oan khuất


Không pháp trường mà phải phân thây.


 


 Biển liệm cho anh cùng bè bạn


Phút cuối cùng nằm lại bên nhau


Sống chiến đấu, chết cùng huyệt mộ


Xương lẫn xương, đầu lại bên đầu.


 


Tưởng ngày hòa bình ngưng tiếng súng


Sau bao năm anh sẽ về nhà


Mẹ vẫn chờ con, đêm khó ngủ


Tuổi già mòn mỏi tháng ngày qua.


 


Trước cửa nhà, ai đang dừng lại


Phải chăng, người lính trận trở về


Nghe tiếng chân người trên lối sỏi


Không, chỉ là tiếng gió đêm khuya


 


  


Ai thắp nén nhang cho tử sĩ


Ai thay anh vuốt mắt mẹ già.


Ai vấn lên đầu vòng tang trắng


Hay rồi ngày tháng cũng phôi pha.


 


Tôi người lính già còn sống sót


Một vần thơ thay nén nhang khuya


Khóc đất nước, thương anh hùng tận


Xót xa cho những nỗi chia lìa..


 


(Trong “Chúc Thư Của Một Người Lính Chết Già”-2013)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT