Nhà báo-công dân và những vần thơ thức tỉnh



Bùi Tín

(Nguồn: VOA)


 


Nguyễn Ðắc Kiên là một nhà báo trẻ làm việc trong tòa soạn báo Gia Ðình và Xã Hội do Bộ Y Tế chủ quản.

Anh là nhà báo có tư cách công dân, am hiểu sứ mạng xã hội của báo chí, quyền tự do của nhà báo có công tâm, từng tham gia một số cuộc xuống đường chống bọn bành trướng Trung Quốc.

Giới báo chí dù là lề phải, lề trái, hay blogger tự do, dù chuyên làm tin hay viết phóng sự đều bị ngành công an văn hóa-báo chí theo dõi ngặt nghèo. Việt Nam hiện được xem là nơi các nhà báo bị đối xử tàn tệ nhất, có nhiều nhà báo bị tù nhất, cũng là nước thù địch với Internet nhất.

Vì thế mà nhà thơ kiêm nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên luôn khát khao tự do cháy bỏng, đau lòng thấy bóng tối mịt mùng của lừa mỵ dối lừa kéo dài như bóng đêm hãi hùng vô tận, từ khi thành lập đảng cộng sản năm 1930, rồi từ khi đảng cướp được chính quyền Tháng Tám năm 1945 đến nay. Trong bài thơ “Vì người ta cần ánh mặt trời,” anh viết:

Bao thế hệ xiết rên trong gọng kìm nô lệ

Chuyên chế dã man đục ruỗng chí con người

Cha tôi, ông tôi, bao thế hệ bị ngủ vùi

Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế

Không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn

Lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị

Khủng bố dã man gieo rắc những kinh hoàng

Biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”

Mày phải sợ, mày ơi, mày phải sợ

Sợ nữa đi, có sợ mãi được không

Cốt tủy mục ruỗng rồi, trí óc cũng tối đen

Mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”

Bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ

Lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau

Còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau

Sống cho xứng danh xứng con người trên mặt đất

Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế

Cũng chưa thấy ngày mai nào không thế

Vì người ta cần ánh mặt trời

Tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!

Nhà thơ kêu gọi mọi người hãy “tỉnh dậy, tỉnh dậy đi, lũ chúng ta ơi! Ðừng sợ nữa!” Dù có phải vào tù cũng không sợ, lại càng hay, càng vinh dự, vì trong nhà tù cộng sản lúc này bị kết tội “có âm mưu lật đổ” hay “gây rối trật tự trị an” toàn là những công dân lương thiện, thật lòng yêu nước thương dân , còn có tư cách công dân vượt trội xa cả 14 vị vua tập thể, những nhà trọc phú mới, những người thờ đôla và nhân dân tệ, coi nhà và đất cao hơn tổ quốc, coi tiền bạc quý hơn lương tâm con Người.
Trong bài thơ “Bởi vì tôi khao khát tự do,” anh viết:

Nếu một ngày tôi phải vào tù

Tôi muốn được vào nhà tù cộng sản

Ở nơi đó tôi gặp những người ngay

Ở nơi đó đồng loại tôi đang sống

Nếu một ngày tôi phải vào tù

Tôi muốn được vào nhà tù cộng sản

Ở nơi đó giam giữ tự do

Giam giữ những trái tim khao khát sống

Nếu một ngày tôi phải vào tù

Tôi muốn được vào nhà tù cộng sản

Ở nơi đó giam giữ những nhà thơ

Giam giữ kẻ ngủ hoang để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức

Bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối

Là mở ra ngàn thiên thể tự do

Bắt Tự Do giam vào trong ngục tối

Là mở ra ngàn thơ tứ con người

Ðọc những câu thơ gợi cảm của nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên, chúng ta liên tưởng ngay đến LS Cù Huy Hà Vũ, anh Trần Huỳnh Duy Thức, nhà báo Ðiếu Cày, cô Tạ Phong Tần, em Minh Hạnh, em Phương Uyên. Họ là những người đang ngẩng cao đầu trong nhà tù cộng sản, được nhân dân ngưỡng mộ, cả thế giới bênh vực, trở thành nỗi ê chề của chính quyền cộng sản.

Cũng vì sự hấp dẫn của cái đẹp, cái cao quý trong tâm hồn nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên mà anh sinh viên Ðỗ Cao Cường đã từ bỏ đảng cộng sản như từ bỏ một kỷ niệm xót xa cay đắng, tự nguyện làm người em tinh thần của Nguyễn Ðắc Kiên, để không còn biết sợ cường quyền thô bạo, gia nhập hàng ngũ “lũ chúng ta.” Ngay sau đó là cô Nguyễn Ngọc Diễm Phượng, một đảng viên dự bị, đã suy nghĩ kỹ và chào từ giã đảng cộng sản để ký tên vào kiến nghị về sửa đổi Hiến Pháp, tố cáo kiểu cưỡng bách đảng viên và toàn dân phải cúi đầu phục tùng đảng, tuân theo đảng khi lãnh đạo đảng đã lầm đường lạc lối một cách rõ ràng rành mạch, không sao biện bạch nổi. Cô cũng nghe theo tâm huyết của nhà báo để gia nhập ngay “lũ chúng ta.”

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT