(realtytimes.com) – Những nhà cho vay ấn định những mức rủi ro khác nhau qua những yếu tố khác nhau, chẳng hạn như loại bất động sản sẽ được tài trợ, điểm tín dụng của những người vay và họ bỏ ra bao nhiêu tiền để trả trước.
Một yếu tố quan trọng khác là người chủ sẽ trú ngụ trong căn nhà đó toàn thời gian, bán thời gian với tính cách một nơi nghỉ mát hoặc căn nhà thứ nhì, hoặc như một bất động sản cho thuê.
Cư sở chính là một căn nhà mà người chủ sinh sống trong nhà toàn thời gian, quanh năm. Một căn nhà thứ nhì, thường là một căn nhà ở bờ biển để nghỉ Hè, được các chủ nhân chiếm ngụ vào những thời gian khác nhau trong năm hoặc có thể mỗi lần một vài tháng.
Một bất động sản cho thuê không hề được các chủ nhân trú ngụ nhưng họ đã mua để thu tiền hằng tháng và trông mong bất động sản sẽ lên giá. Ở mỗi trường hợp có mức rủi ro cao hơn, lãi suất sẽ cao hơn một chút và đòi hỏi tiền trả trước nhiều hơn.
Một cư sở chính có lãi suất và các điều khoản tốt nhất. Điều đó hợp lý bởi vì nếu người chủ lâm vào hoàn cảnh khó khăn tài chánh, khiến họ gặp khó khăn với những kỳ thanh toán tiền vay mua nhà, một căn nhà thứ nhì hoặc một bất động sản cho thuê sẽ có ưu tiên thấp hơn so với căn nhà mà người chủ sinh sống quanh năm. Nếu một chủ nhà quyết định bán căn nhà nào hoặc để mặc cho căn nhà đó bị xiết, cư sở chính sẽ được giữ lại trong khi căn nhà mà người chủ không trú ngụ sẽ bị bỏ.
Một căn nhà cho thuê sẽ có lãi suất cao nhất trong số ba loại nhà kể trên. Với một món vay hợp thức có lãi suất cố định 30 năm theo truyền thống, lãi suất đối với một bất động sản cho thuê có thể cao hơn tới 0.50% và có thể phải trả các lệ phí cao hơn một chút. Tuy nhiên, ở giữa căn nhà chính và căn nhà cho thuê là một căn nhà nghỉ hè. Làm thế nào để một nhà cho vay biết đó là một bất động sản sẽ được tài trợ như một căn nhà nghỉ mát và không phải là một bất động sản cho thuê?
Trước hết, vụ giao dịch phải hợp lý. Một ngân hàng cho vay sẽ không tin rằng một căn nhà ở bên kia thành phố là một căn nhà nghỉ mát. Thay vào đó, bất động sản cần phải nằm trong một vùng mà những vụ nghỉ mát thường diễn ra, chẳng hạn gần bãi biển hoặc một nơi ẩn dật ở vùng núi.
Sự khác biệt ở đây là lãi suất và các lệ phí. Các bất động sản cho thuê sẽ có lãi suất cao hơn một chút so với một căn nhà nghỉ mát và sẽ đòi hỏi khoản tiền trả trước nhiều hơn. Một bất động sản thuê mướn có thể cần một khoản trả trước từ 20% đến 25% hoặc nhiều hơn, trong khi một căn nhà nghỉ mát có thể chỉ đòi hỏi một khoản trả trước 10% trong hầu hết các trường hợp.
Một căn nhà nghỉ mát cũng có thể tạo lợi tức thuê mướn trong thời gian chủ nhân không trú ngụ. Và đó là một đặc điểm hấp dẫn. Lợi tức mà một căn nhà nghỉ mát đem lại sẽ bù lại một phần hoặc ngay cả toàn thể phí tổn của món thế chấp, như các khoản thuế, tiền bảo hiểm và phí tổn bảo trì. Tuy nhiên, trừ khi bạn là một chủ nhà cho thuê lâu năm và làm chủ nhiều căn nhà cho thuê, lợi tức từ một căn nhà nghỉ mát không thể được sử dụng để giúp bạn đủ điều kiện vay một món thế chấp mới.
Bạn có thể nhận những dữ kiện này ở đâu? Những căn nhà nghỉ mát thường được người môi giới địa ốc quảng cáo và điều hành. Những người môi giới địa ốc này có mọi thông tin liên quan đến chuyện một căn nhà thường xuyên được cho thuê như thế nào trong năm trước và đem lại lợi tức bao nhiêu.
Nếu bạn đã từng thuê một căn lều ở vùng núi, hoặc một căn nhà ở bãi biển để nghỉ mát và nhìn vào số tiền bạn đã phải trả để thuê căn nhà đó, bạn đừng ngạc nhiên nếu bạn bắt đầu tự hỏi bạn có nên cho thuê bất động sản để nghỉ mát của chính bạn hay không. Đối với nhiều chủ nhân của bất động sản nghỉ mát, đó là ý tưởng để họ khởi sự cho thuê bất động sản của họ. (N.N.)
Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật
Copyright © 2018, Người Việt Daily News



















































































