Văn hóa nghi kỵ

 


Nguyễn Hưng Quốc (VOA)


 


Trong bài “Văn hóa và tham nhũng”, chúng ta đã thấy vai trò quan trọng của sự tin cậy (hay tín nhiệm – trust) trong việc hình thành một xã hội lành mạnh và trong sạch. Tin cậy cũng đồng thời là một trong những điều kiện thiết yếu của xã hội dân sự, trong khi xã hội dân sự lại là điều kiện thiết yếu của dân chủ. Từ đó, cũng có thể nói tin cậy là một trong những nền tảng của dân chủ.


Trong các loại tin cậy, quan trọng nhất là sự tin cậy đối với cơ chế. Ở Mỹ, theo các cuộc điều tra dư luận, đa số quần chúng không tin, hoặc không hoàn toàn tin vào các chính khách, từ những người đang cầm quyền, kể cả tổng thống, đến các thượng nghị sĩ và dân biểu. Tuy nhiên, không ai có ý định làm loạn hay toan tính lật đổ chính quyền bằng bất cứ phương tiện gì, trừ việc sử dụng lá phiếu trong các cuộc bầu cử. Tại sao? Câu trả lời đơn giản: Họ có thể không tin vào con người, nhưng họ tin vào cơ chế. Tin đến độ nhiều người cho hình thức dân chủ ở Mỹ hiện nay là đỉnh cao nhất trong lịch sử. Nó không thể hoàn hảo hơn được nữa. Ðó là một trong những lý do chính khiến một số người đi đến nhận định về cái chết của lịch sử nói chung (the end of history).


Trong bài “In China We (Don’t) Trust” đăng trên The New York Times ngày 11 tháng 9 năm 2012, Thomas L. Friedman nêu lên một ý kiến quen thuộc: Người Trung Quốc chỉ giỏi bắt chước chứ ít có khả năng sáng tạo. Giải thích cho ý kiến ấy, người ta chỉ tay vào lãnh vực giáo dục: Ở đó, học sinh chỉ được nhồi nhét kiến thức một cách thụ động. Nhưng Friedman lại đặt câu hỏi: Tại sao Trung Quốc vốn là một dân tộc có lịch sử vô cùng vẻ vang, đã từng phát minh ra giấy, thuốc súng, pháo bông, la bàn… mà bây giờ lại chỉ làm được một công việc vô cùng khiêm tốn là lắp ráp iPod cho Mỹ? Câu trả lời của Friedman là: Ðiều Trung Quốc thiếu nhất hiện nay không phải là văn hóa cách tân (culture of innovation) mà là ở một điều căn bản nhất: Sự tin cậy.


Theo Friedman, chỉ ở những xã hội con người tin cậy nhau, người ta mới cảm thấy an tâm chia sẻ ý kiến và tư tưởng với nhau, mới chịu hợp tác với nhau một cách tích cực và lâu dài, từ đó mới dẫn đến những sự sáng tạo bất ngờ và lớn lao. Nếu ai cũng cứ phập phồng lo sợ người khác ăn cắp ý tưởng của mình, đâm sau lưng hay chơi gác mình, thì không thể có bất cứ một sự dấn thân hay cam kết trọn vẹn nào. Ở Trung Quốc hiện nay, có tình trạng là mạnh ai nấy làm, mục tiêu duy nhất là những lợi tức ngắn hạn cho cá nhân mình. Hậu quả là người ta chỉ làm được những việc vùn vụn, nho nhỏ.


Friedman cũng phân tích: Ðó là điều vốn xa lạ với bản chất của người Trung Quốc.


Trước, người Trung Quốc không thế. Ngày xưa, cấu trúc xã hội Trung Quốc được đặt nền tảng trên gia đình và làng xã, ở đó, mọi người quan tâm đến nhau và tin cậy nhau. Sau này, Trung Quốc muốn xây dựng một cấu trúc xã hội mới dựa trên nền tảng pháp trị. Vấn đề là: Họ đã phá vỡ cấu trúc xã hội truyền thống nhưng lại chưa xây dựng được cấu trúc xã hội hiện đại. Thành ra, xã hội Trung Quốc hiện nay đang ở trong một khoảng trống khủng khiếp. Hậu quả của nó là sự biến mất của lòng tin cậy đối với nhau.


Những gì đang diễn ra ở Trung Quốc cũng đang diễn ra tại Việt Nam. Văn hóa truyền thống Việt Nam dựa trên sự tin cậy và tình nghĩa đã bị phá vỡ trong khi một thứ văn hóa hiện đại đúng nghĩa lại chưa được xây dựng. Thứ văn hóa phổ biến làm nền tảng cho sinh hoạt xã hội Việt Nam hiện nay là văn hóa chụp giựt. Ai cũng cố chụp giựt để thỏa mãn những lợi ích riêng tư và tức thời của mình. Trong một hoàn cảnh như thế, rất khó giữ được sự tin cậy.


Ở Úc, tôi có một số bạn bè làm việc trong các lãnh vực ngân hàng và kỹ thuật. Họ thường được công ty của họ cử về Việt Nam để vận động cho một số dự án liên kết giữa Úc và Việt Nam. Mỗi một cuộc vận động và chuẩn bị như thế có thể kéo dài cả một hai năm trời. Rồi người ta thường về lại Úc với đôi bàn tay trắng. Phần lớn các dự án, được hình thành một cách cực kỳ công phu và tốn kém, không thể biến thành hiện thực. Quần quật tìm tài liệu, phỏng vấn người này người nọ, tính toán các chi tiêu và khả năng thu nhập về sau, lập nên một kế hoạch chi tiết, rồi nộp lên bộ liên hệ. Và chờ. Chờ từ tháng này qua tháng khác. Cuối cùng, nhận được câu trả lời chính thức: Không được.


Nhưng chưa hết, một thời gian sau, người ta phát hiện: Một dự án tương tự như vậy, do một công ty khác nộp, đã được chấp nhận. Tìm hiểu, người ta phát hiện thêm một chuyện khác: Dự án mới được chấp nhận ấy, thật ra, chính là dự án mà những người bạn tôi đã hoàn tất. Té ra, các giới chức liên hệ đã lấy ý tưởng và kế hoạch trong bản dự án ấy giao cho một người hoặc một công ty quen biết nào đó để họ tiến hành. Công của bạn tôi hóa thành công cốc. Tiền bạc của công ty của họ đổ ra trong mấy năm trời như muối đổ biển.


Trước những cung cách làm việc như thế, thật khó giữ được sự tin cậy.


Người ta không tin cậy nhà nước. Người ta cũng không tin cậy nhau. Trong quan hệ liên cá nhân (interpersonal) giữa người này và người khác, người ta cũng đầy nghi ngờ. Lúc nào cũng có cảm giác là người khác lợi dụng hay lừa gạt mình. Ði mua hàng thì lúc nào cũng thấp thỏm sợ bị bán hàng giả hoặc bán quá giá. Có việc cần vào cơ quan nhà nước thì phập phồng lo bị bắt chẹt và bị đòi hối lộ. Trao đổi ý kiến về một dự án gì đó với đồng nghiệp thì lại ngại người ta ăn cắp ý tưởng của mình. Ðáng buồn hơn nữa: Ngay trong gia đình người ta cũng nghi ngại nhau.


Không thể xây dựng bất cứ một giá trị bền vững nào cho xã hội và đất nước trên nền tảng của sự thiếu tin cậy trầm trọng như vậy.


Trở ngại căn bản trên con đường hiện đại hóa đất nước, như vậy, nằm ngay ở văn hóa: Văn hóa nghi kỵ.

Little Saigon, một vòng qua những quán cà phê

Bài và hình: Huy Phương/Người Việt


 


Ðàn ông Little Saigon và những vị nam nhi từ ngoại quốc hay các tiểu bang khác về thăm Little Saigon đều có thể có chương trình đi “ngồi quán cà phê” trong một buổi sáng nào đó. Thật ra vào quán cà phê không phải để “uống cà phê” mà có thể uống trà hay dùng các thứ giải khát khác, mà còn nhiều mục đích khác như hẹn hò với bạn bè, có một vài phút thư giãn, nghe nhạc hay ngắm các “cô hàng cà phê”.







Hai phóng viên nhiếp ảnh và điện ảnh quân đội 37 năm về trước: Trần Bửu Khánh và Ðỗ Lệnh Khải.


Cà phê Little Saigon có nhiều loại. Có những quán cà phê, bánh ngọt thêm các món điểm tâm, nơi hàng ngày bạn hẹn hò gặp gỡ trong một buổi ăn sáng như Croissant d’ Oré, Lili Barkery, Café Factory, Boulangerie Pierre & Patisserie, Tip Top Café, nơi mà bạn có thể đi cùng bạn gái đến đó hoặc hẹn với những người ở xa về. Tại những quán cà phê này bạn có thể order thức ăn uống và trả tiền tại quầy tính tiền. Tiếp viên có thể là một bà chủ đã qua thời xuân sắc, một cô Mễ da ngăm ngăm đen hay một vị đàn ông lực lưỡng vì bạn chỉ cần cà phê ngon, một địa điểm thuận tiền dễ hẹn gặp nhau, mà không chú ý đến người phục vụ cho bạn là ai.


Cũng có những quán cà phê mà bạn chỉ có thể đến đó với đám bạn trai của mình, mà không thể với bạn gái hay người yêu của mình vì các cô tiếp viên ở đây đều xinh đẹp, trẻ trung, ăn mặc đẹp đẽ hay tưởng chừng như không mặc gì, khiến người ta có thể “nghi ngờ” chuyện đi ngồi quán cà phê của bạn.









Quán cà phê của những Ông Già.


Muốn nhìn các cô mặc áo dài hay “xường xám” bạn có thể đến Cà phê Quỳnh trong khu Pavillon trên đường Brookhurt. “Mát mẻ” hơn và nổi tiếng trong vùng Little Saigon, có thể kể đến Cà phê Lú, Cà Phê Dĩ Vãng 1, Dĩ Vãng 2, Cà phê Cuti, Cà phê Dễ Thương… Có thể chúng tôi không thể kể hết tên các quán cà phê ở Little Saigon, cũng như chúng ta không đủ thời gian đi thăm hết các quán cà phê ở Little Saigon, nhưng chúng tôi sẽ đưa bạn đọc đi thăm một vài quán cà phê tiêu biểu để biết qua về sinh hoạt “ngồi quán cà phê” ở vùng này. Vì về thăm Little Saigon mà không đi “uống cà phê” là một điều hết sức thiếu sót.


 


Quán cà phê, nơi hội ngộ bất ngờ những bạn bè năm tháng cũ


 


Ông Trần Bửu Khánh, một phóng viên nhiếp ảnh quân đội của Cục Tâm Lý Chiến cũ từ tiểu bang Virginia về thăm Little Saigon, một buổi sáng đi với một người bạn đến Cà phê Factory, bất ngờ gặp ông Ðỗ Lệnh Khải, phóng viên quay phim quân đội cùng đơn vị cũ trước năm 1975. Cả hai người đều trải qua một thời gian trong trại tập trung của Cộng Sản, ông Khánh vượt biên năm 1986, trôi giạt đến Côte d’ Ivoire Phi Châu, mới đến Virgina năm 1993, ông Khải theo chương trình H.O. đến California năm 1992. Hai người bạn cũ tình cờ gặp nhau sau 37 năm, trí nhớ và mái đầu bạc của cả hai làm cho họ không thể nhìn nhau ra, nếu không có một người bạn quen biết cả hai người đứng ra giới thiệu. Một cuộc trùng phùng cảm động tưởng chừng rơi nước mắt.


Ông Trần Văn Phỉ, một cựu quân nhân ở Florida mỗi năm về Cali thăm con thì luôn luôn chọn Factory làm nơi hẹn hò bạn bè thời trung học. Ở đây, thỉnh thoảng ông lại tình cờ gặp những người bạn thời quân ngũ hay một hai người bạn tù.


Nhiều ký giả, nhà văn thích chọn Cà phê Factory làm nơi ngồi thường trực, nếu không nói là hằng ngày thì cũng vào những hôm cuối tuần. Ngoài dân làm việc văn phòng, ở đây chúng ta gặp hầu hết khách hàng là cựu sĩ quan và những người tù trong trại tập trung của CS sinh sống trong vùng Little Saigon và cũng không thiếu các bạn từ những tiểu bang xa về thăm viếng kể cả những người từ Việt Nam.


Khai trương vào năm 1996, trong lúc có những đợt cựu tù nhân chính trị đến Little Saigon, mặc dầu lối trang trí chưa thanh nhã và bàn ghế cũ kỹ, Cà phê Factory trở nên đắc địa thay vì Croissant d’ Oré vài năm trước đó. Những giờ cao điểm, Thứ Bảy, Chủ Nhật, khách có thể lên đến con số hằng trăm người. Thuận lợi của Factory là bãi đậu xe rộng lớn trong khu buôn bán ở góc đường Brookhurt và Mc Fadden và chỗ ngồi ngoài hiên dành cho những người hút thuốc. Quán cà phê này không thuê mướn nhân công nhiều mà hầu hết người phục vụ là trong gia đình, bưng dọn có khi là một cô người Mễ hay một sinh viên du học. Ðể lôi cuốn khách ngồi lâu, cũng như khi họ đến đây cùng với gia đình, quán cà phê phải dần dần thêm nhiều món ăn điểm tâm khác nhau.


Ở quán Croissant d’ Oré thì bên ngoài hiên, nơi có nhiều khách “đóng đô” thường trực, thích hút thuốc và chỉ uống cà phê, khách ăn sáng đi cùng gia đình, bạn bè thì ngồi phía trong. Nếu muốn ngắm quý bà quý cô qua lại thì ngồi ở quán Boulangerie Pierre & Patisserie nhìn qua cửa kính.


Những quán cà phê loại trên là nơi quy tụ những người luống tuổi, hưu trí, nhàn nhã tìm đến đây với bạn bè, nhâm nhi ly cà phê và có bao nhiêu chuyện để nói, từ chuyện ngày xưa đến chuyện nay, chuyện thị phi về ông này bà nọ trong cộng đồng, chuyện nhà chuyện nước. Cũng không thiếu những vụ “xắn tay áo” đánh nhau của các “chiến hữu” đã xảy ra trước đây khoảng mười năm tại quán Croissant d’ Oré.


Ngồi quán cà phê cũng là một lối “tâm lý trị liệu” như có lần chúng tôi đã nhắc đến trong mục “Chuyện Xa-Chuyện Gần” trước đây, nhưng về phía quý bà có đồng ý cho quý ông có mặt thường trực ở đây không là một chuyện khác.


Kỳ sau: Cà phê “Xường Xám” – Cà phê “Bikini”

Phạm Thanh Nghiên xé giấy ‘triệu tập’ của công an

HẢI PHÒNG (NV) Cô Phạm Thanh Nghiên, một trong những người đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam mới ra tù được hơn nửa tháng nhưng vẫn bị công an CSVN sách nhiễu, vào chiều ngày Thứ Hai, 8 tháng 10, đã xé tờ “giấy triệu tập” vì thấy nó “vô lý, trái luật”.









Cô Phạm Thanh Nghiên sau khi ra tù ít ngày. (Hình: Dân Làm Báo)


“Khoảng ba giờ chiều Thứ Hai, họ mượn cớ tới thăm hỏi sức khỏe mẹ tôi để vào nhà rồi đưa ra cái giấy triệu tập tôi đi làm việc.” Cô Phạm Thanh Nghiên nói với báo Người Việt sau khi vụ việc xảy ra.


“Tôi thấy nó vô lý nên yêu cầu họ cầm về chứ không ký nhận như họ muốn. Tôi bảo tôi không hợp tác với họ.”


Theo lời cô kể, những lời qua lại, tranh cãi giữa cô và nhóm công an làm bà mẹ cô sợ hãi.


“Giấy triệu tập chỉ có giá trị khi bị khởi tố, liên quan đến một vụ án. Mà tôi mới ra tù chẳng làm gì cả. Tôi không chấp nhận cái giấy đó. Nếu nhận là tiếp tay cho họ tiếp tục làm các điều sai trái và làm cơ sở để bắt giữ.” Cô nói với Người Việt.


“Khi họ làm mẹ tôi hoảng loạn mà tôi yêu cầu họ ra về không được, tôi đã xé cái tờ giấy triệu tập đó trước mặt họ.” Cô nói như vậy và cho biết họ không bắt được cô ký vào biên bản “xé giấy triệu tập” nên đi tìm người ngoài đường vào ký trên biên bản.


Cô cho hay cô không nhận nên không biết nội dung triệu tập là gì và cũng không biết ngày giờ ra sao.


Cô Phạm Thanh Nghiên, 33 tuổi, cô ra khỏi nhà tù ở tỉnh Thanh Hóa (nơi từng giam giữ LS Lê Thị Công Nhân và nhà văn Trần Khải Thanh Thủy) vào ngày 18 tháng 9, 2012.


Cô đã bị kết án 4 năm tù chỉ vì ngồi biểu tình trong nhà mình, bày tỏ lòng yêu nước với biểu ngữ “Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam”.


Ngày 3 tháng 10 vừa qua, cô dự tính lên Hà Nội khám bệnh để chữa trị một số vấn đề sức khỏe phát sinh khi bị tù thì bị công an tới sách nhiễu, ra lệnh cấm đi xa.


Trước khi bị bỏ tù, cô Phạm Thanh Nghiên từng bị công an khủng bố, hành hung rất nhiều lần.


Trước thái độ nhu nhược của nhà cầm quyền đối với Trung quốc trong cuộc tranh chấp chủ quyền biển đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cô đã làm đơn xin phép biểu tình bày tỏ lòng yêu nước của một công dân nhưng đã bị lờ đi. Dù cô chỉ biểu tình ngồi ngay trong nhà mình thì vẫn bị bắt trong đợt đàn áp những người chống Trung Quốc bá quyền ở Hà Nội và Hải Phòng. (T.N.)

Thất nghiệp và thống kê

Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Dư âm của cuộc tranh luận giữa hai ứng cử viên tổng thống vào tối Thứ Tư mùng ba vừa dứt, thống kê của Bộ Lao Ðộng về nhân dụng Tháng Chín lại gây tranh luận khác vào sáng Thứ Sáu: Tỷ lệ thất nghiệp hạ từ 8.1% xuống 7.8%, thấp nhất kể từ khi Tổng Thống Barack Obama nhậm chức vào Tháng Giêng năm 2009.


Tranh luận nổi lên vì một bên cho là tình hình đã khả quan hơn với mức thất nghiệp giảm thấp, trong khi bên kia thì hoài nghi vì kinh tế mới chỉ tạo thêm có 114 ngàn việc làm, thay vì 250 ngàn như yêu cầu: Ly nước còn vơi một nửa!


Một nhân vật nổi tiếng hoài nghi chính quyền Dân Chủ của ông Obama còn cho là Bộ Lao Ðộng cố tình xào nấu thống kê để tô hồng sự thể trước khi dân chúng đi bầu vào tháng tới. Dĩ nhiên, lập luận của ông Jacques Welch, cựu chủ tịch tổng giám đốc tổ hợp GE, là khó vững vì công chức văn phòng thống kê về lao động của bộ không thể làm được việc đó.


Nhưng vì sao mà cùng một cơ quan lại đưa ra hai con số có nội dung trái ngược để người ta cãi lộn về chuyện ly nước đầy vơi?


Như đã trình bày đúng một tháng trước trên cột báo này (“Quả Trứng Và Con Gà – Chuyện Thất Nghiệp: Trứng Lép Sinh Gà Còi”), vấn đề nằm trong kỹ thuật khảo sát và tất cả chỉ là dự báo sơ khởi, còn được điều chỉnh sau này. Thứ nhất, cuộc khảo sát một dân số mẫu ở ngọn (khoảng sáu vạn gia đình) để xem là những ai có việc làm thì cho biết là có thêm 873 ngàn việc trong Tháng Chín nên đưa ra bức tranh màu hồng về mức thất nghiệp. Cuộc khảo sát ở gốc là 116 ngàn cơ sở kinh doanh và công quyền lại cho thấy một hình ảnh tiêu điều hơn, chỉ thêm có 114 ngàn việc, và mất 16 ngàn trong ngành chế biến sau khi đã mất 22 ngàn việc trong Tháng Tám, v.v….


Thuần về kỹ thuật thống kê, cuộc khảo sát các hộ gia đình có kết quả thất thường, với độ lệch rất cao nên ít giá trị dự báo bằng cuộc khảo sát các cơ sở tuyển dụng. Ðâm ra chúng ta có hiện tượng kinh tế rất sát với chiều hướng chung là số việc làm chưa tăng, và hiện tượng chính trị om sòm là mức thất nghiệp có giảm. Trong thực tế, giới nghiên cứu kinh tế chú ý đến tỷ lệ khiếm dụng – muốn kiếm việc toàn thời mà chưa ra – gọi là U-6: Nó không giảm, vẫn ở mức quá cao là 14.7%.


Tình hình thật ra vẫn chưa sáng sủa. Bài này xin đi xa hơn, với câu hỏi vì sao các doanh nghiệp vẫn ngần ngại tuyển dụng?


***


Theo cơ quan nghiên cứu có thẩm quyền định nghĩa về mức tăng trưởng kinh tế là NBER, Hoa Kỳ bị nạn suy trầm từ Tháng Mười Hai năm 2007. Suy trầm hay “recession” là khi đà tăng trưởng giảm trong hai quý liên tiếp. Nạn suy trầm kéo dài 18 tháng và chính thức chấm dứt vào Tháng Bảy năm 2009, sáu tháng sau khi chính quyền Barack Obama nhậm chức.


Khi ấy, vào Mùa Thu 2009, Phó Tổng Thống Joe Biden sớm dọa dư luận về sức hồi phục của nền kinh tế nhờ phép lạ của chính quyền mới với hàng loạt biện pháp kích thích kinh tế và cải tạo xã hội. Khổ thay, kinh tế ra khỏi suy trầm mà vẫn èo uột trong ba năm liền, thì đấy là lỗi của người tiền nhiệm George W. Bush! Nói phét rồi đổ lỗi là biệt tài của các chính khách.


Ai cả tin thì ráng chịu. Nhưng đoàn lữ hành vẫn phải đi tới để tìm hiểu vì sao thất nghiệp chưa giảm, doanh nghiệp chẳng tuyển người, lại còn muốn sa thải nhiều hơn?


Thực tế ngày nay là mức tin tưởng của giới tiêu thụ vào nền kinh tế có gia tăng và thị trường gia cư đã ngoi từ đáy vực. Các doanh nghiệp cũng thấy tình hình khả quan hơn. Trong thành phần 500 công ty của chỉ số chứng khoán tiêu biểu là Standard & Poor’s 500, số doanh nghiệp ngoài ngân hàng và tiện ích (điện nước) đã đạt một kết quả kỷ lục: Ngồi trên tấm nệm hiện kim vĩ đại là hơn một ngàn tỷ đô la.


Tức là các doanh nghiệp có sẵn tiền đầu tư, để tuyển lại người bị sa thải hoặc thâu nhận thêm người mới và sản xuất cho một thị trường bắt đầu khởi sắc. Vậy mà họ đầy ra ý là ỳ ra đấy, còn tính thải người và giảm bớt phí tổn. Khi doanh nghiệp nói đến “kiểm soát phí tổn”, hay “cost control”, hoặc nâng cao năng suất thì ta nên biết là họ sẽ giảm nhân công và thất nghiệp sẽ tăng.


Có hai lý do giải thích hiện tượng này.


Trước nhất, dòng hiện kim, lưu kim hay tiền mặt (cash flow) không là tiền lời. Mức lời của doanh nghiệp đo lường từ số thương vụ (lượng hàng bán ra) là một sự sút giảm, mỗi món hàng chỉ lời chút đỉnh hoặc còn lỗ nên doanh lợi chưa khả quan. Vì vậy, các đơn vị sản xuất đều lui về thế thủ, ghim tiền mặt và thải thêm người. Doanh nghiệp càng lớn thì càng thải mạnh. Ðấy là tin kém vui từ các công ty như Staples, Hewlett-Packard hay Bank of America. Trong lãnh vực đầu tư tài chánh và ngân hàng, số người bị sa thải sẽ còn tăng hơn nữa.


Nhân đây, xin nói thêm rằng tình hình một doanh nghiệp thuộc loại “tiên báo” là FedEx có thể cho thấy điều ấy.


Công ty này thuộc loại “chuyển lực”, là sợi dây kéo sự chuyển động kinh tế khi chuyên chở mọi thứ phẩm vật trên thị trường, từ tài liệu kế toán tài chánh đến hàng hóa, dụng cụ điện tử, máy móc, v.v… FedEx vừa thông báo kế hoạch “giảm chi” vì dự đoán sự sa sút của doanh lợi trong mấy tháng tới.


Hôm Thứ Hai, thị trường chứng khoán xác nhận chuyện đó khi dự báo khoản lời của doanh nghiệp còn giảm mạnh trong quý bốn, tới mức u ám của năm 2009.


Tình hình ấy tác động vào sức tiêu thụ của các hộ gia đình trong một nền kinh tế mà tiêu thụ là đầu máy có sức kéo là 70% tổng sản lượng. Khi ấy ta mới chú ý đến một hiện tượng khác: Doanh nghiệp có khả năng tuyển dụng cao nhất không là các đại tổ hợp mà là tiểu doanh thương mới ra đời trong vòng năm ba năm trở lại.


Khi ấy, ta đụng vào loại lý do thứ nhì, thuộc về môi trường kinh doanh.


Trên thị trường, doanh gia có thể xoay trở trước mọi chướng ngại để kiếm lời. Nếu thấy có lời thì họ mở thêm cơ sở làm ăn và tuyển người. Nhưng không ai dám lấy quyết định kinh doanh trong một môi trường bất trắc, khi mà luật lệ thay đổi và rủi ro gia tăng mà chẳng ai đoán nổi. Ðó là hoàn cảnh ngày nay của doanh trường Hoa Kỳ.


Trong mấy năm qua, chính trường đổ lỗi cho sự hoang dại của thị trường và liên tục đặt ra luật lệ mới và sắc thuế mới, được ngụy trang thành những đóng góp cho tình liên đới xã hội. Hệ thống luật lệ nhiêu khê phức tạp và hay thay đổi trở thành một ma trận có thể phục kích các tiểu doanh thương trong từng bước đầu tư và sản xuất. Và chính trường là một mê cung với những khẩu hiệu kết án doanh gia là tham lam, doanh nghiệp là vô cảm, làm giàu là cái tội!


Nhiều công trình nghiên cứu của Ðại Học Harvard hay các ngân hàng dự trữ địa phương đều nói đến môi trường kinh doanh bất trắc tại Hoa Kỳ là lý do khiến doanh nghiệp Mỹ cạnh tranh sút kém. Một cuộc khảo sát khác về mức tự do kinh tế cho thấy năm qua nước Mỹ bị tụt hậu so với các nền kinh tế công nghiệp khác.


Rốt cuộc thì chúng ta đang gặp một nghịch lý. Trong một năm tranh cử, các đại tổ hợp đều châm tiền ủng hộ chính trường với khẩu hiệu “thân hữu với doanh nghiệp” – pro business – và chiếm thế mạnh trên doanh trường, một biểu hiện tinh vi của chủ nghĩa tư bản thân tộc. Trong khi ấy, các tiểu doanh thương thấp cổ bé miệng, có 100 nhân công trở xuống, lại bị chính trường vây bủa bằng hệ thống luật lệ kiểm soát và những ẩn phí bất ngờ trong những đạo luật ngàn trang. Họ không dám tuyển thêm người.


Vấn đề không nằm ở thị trường mà trong chính trường đầy nhiễu âm và hứa hẹn.

Đối lập Syria có thể chấp nhận đảng của Assad hoạt động

BEIRUT (AP) Nhân vật lãnh đạo nhóm đối lập lớn nhất ở Syria hôm Thứ Hai cho hay ông sẽ không chống lại việc để cho các thành viên đảng Baath của Tổng Thống Bashar Assad có vai trò trong chính trường đất nước này trong tương lai, miễn là họ không tham dự vào việc giết chóc trong cuộc nổi dậy hiện nay.


Lời phát biểu của người đứng đầu tổ chức có tên Hội Ðồng Quốc Gia Syria (SNC), ông Abdulbaset Sieda, có vẻ cho thấy sự dịu bớt trong lập trường của phía đối lập, từng nói rằng sẽ không chấp nhận điều gì khác ngoài việc hoàn toàn loại trừ chế độ Assad cùng các nhân vật thân cận với Assad.


Ông Sieda cho báo chí hay SNC sẽ họp ở Qatar để thảo luận chương trình hành động, trong đó có cả việc có thể để Phó Tổng Thống Farouk al-Sharaa lên giữ chức tổng thống lâm thời trong trường hợp Bashar Assad đồng ý từ chức.


Cũng trong ngày Thứ Hai, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon cũng kêu gọi ngưng việc chuyển vận võ khí vào Syria và cảnh cáo rằng cuộc khủng hoảng hiện nay đe dọa sự ổn định của toàn vùng Trung Ðông. (V.Giang)

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 67)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 67


 


Gã kéo dài chữ cuối cùng với xiết bao thiểu não đến nỗi tôi phải thương hại gã.


Tôi không có thuốc lá, tôi muốn cho gã tiền. Nhưng gã mục đồng phát cáu.


– Cho tiền về cái nhà bò! Gã la lên. Tôi làm gì bằng tiền mới được chứ? Tôi nói với ông rằng tôi đã chán tất cả. Tôi muốn một điếu thuốc lá kia!


– Tôi không có thuốc lá, tôi tuyệt vọng nói. Tôi không có một điếu nào cả.


– Ông không có thuốc lá! Gã điên tiết lấy cây gậy đập xuống đất. Không có thuốc lá! Ðược rồi, thế ông có cái gì trong túi kia? Túi phồng lên vì cái gì trong đó?


– Một cuốn sách, một cái khăn tay, giấy, một cái bút chì, một con dao díp, tôi vừa trả lời vừa lần lượt chìa những đồ vật trong túi ra. Em có thích con dao díp này không?


– Tôi có một con rồi. Tôi có tất cả: bánh mì, phô-mai, ô-liu, một con dao, một cái dùi, da làm giầy và một bình nước, tất cả, tất cả… trừ một điếu thuốc lá! Và như thế hầu như tôi không có gì hết! Còn ông, ông tìm gì trong đống đổ nát này?


– Tôi khảo cứu cổ vật.


– Ông có rút được lợi ích gì không?


– Không.


– Không. Tôi cũng vậy. Họ chết cả rồi, chúng ta sống. Tốt hơn ông nên đi ngay đi thì hơn!


Có thể nói linh hồn u hiển nơi này xua đuổi tôi.


– Tôi đi đây, tôi ngoan ngoãn nói.


Tôi vội vã trở lại đường mòn với một chút xao xuyến trong tâm hồn.


Lát sau tôi quay lại và thấy gã mục đồng phiền muộn đang đứng trên một tảng đá. Mái tóc quăn của gã xõa khỏi tấm khăn tay đen, đang phất phơ trong gió nồm. Ánh sáng dội tràn từ đầu xuống chân gã. Tôi có cảm tưởng nhìn thấy pho tượng một thanh niên bằng đồng. Ðã đặt cây gậy ngang vai và huýt sáo.


Tôi đi sang một con đường khác và đi xuống bãi biển.


Thỉnh thoảng, những đợt gió nhẹ, ấm áp và thơm ngát từ các vườn gần đó thổi tới tôi. Ðất dâng hương, biển cười và dài, trời xanh và lóng lánh như thép.


Mùa đông làm tâm hồn và thân thể teo lại, nhưng đây rồi hơi ấm đến làm căng lồng ngực. Tôi tiến lên, thình lình tôi nghe thấy những tiếng kèn lớn trên không. Tôi ngẩng đầu lên và nhìn cảnh tượng tuyệt vời khiến tôi xúc động mãnh liệt từ hồi thơ ấu: Ðàn hạc dàn trải ra ngang trời như một đạo quân xáp chiến, từ miền ấm áp trở về, và, như thần thoại kể, mang những con én trên cánh và trong thân thể gầy trơ xương của chúng.


Tiết điệu không sai trệch của bốn mùa, bánh xe quay muôn đời của trần gian, bốn mặt của trái đất lần lượt được mặt trời soi sáng, nhịp đi của đời tất cả những điều đó một lần nữa lại cho tôi một cảm giác đè nén nặng nề. Cùng với tiếng hạc bay qua, một lần nữa lại vang vọng trong tôi lời cảnh tỉnh khủng khiếp rằng chỉ có một cuộc đời duy nhất cho con người, rằng không có một cuộc đời khác, và tất cả những gì người ta có thể hân hưởng, người ta phải hân hưởng ngay ở nơi đây. Không có một dịp may nào khác dành cho chúng ta trong vĩnh cửu.


Một tâm trí nghe thấy lời cảnh cáo tàn nhẫn này – một lời cảnh cáo tàn nhẫn và đồng thời đầy thương xót – sẽ quyết định chiến thắng hay yếu đuối và ti tiện, sự lười biếng và những hy vọng vĩ đại hão huyền của mình và sẽ bám riết vào mỗi giây phút đang chạy trốn mãi mãi.


Những tấm gương lớn trở lại trong trí nhớ và người ta thấy rõ ràng người ta chỉ là một linh hồn đã mất, cuộc đời tả tơi theo những lạc thú nhỏ nhoi, những đau khổ vụn vặt và những chuyện phù phiếm. Người ta muốn kêu lên: “Xấu hổ lắm,!” và bặm môi.


Những con hạc đã bay qua vòm trời và mất hút về phương Bắc, nhưng trong đầu tôi, chúng vẫn tiếp tục bay từ thái dương nọ sang thái dương kia, thốt lên những tiếng kêu bằng cái giọng ồ ồ của chúng.


Tôi đến bờ biển. Tôi vội vã đi dọc theo mé nước. Kinh sợ thay khi đi một mình bên bờ biển! Mỗi đợt sóng, mỗi cánh chim kêu gọi ta và nhắc nhở ta tới bổn phận. Khi đi với đông người, ta nói nói cười cười và tiếng ồn ào che lấp tiếng sóng và tiếng chim kêu. Dĩ nhiên có thể chúng không nói gì hết. Chúng ngắm ta đi qua, khỏa lấp trong câu chuyện và chúng im hơi.


Tôi nằm dài trên sỏi, nhắm mắt lại. “Vậy linh hồn là gì? Tôi nghĩ, và giữa linh hồn, biển, mây và hương thơm, có sự tương ứng bí mật nào? Dường như linh hồn tự nó cũng là biển, mây và hương thơm…”


Tôi đứng dậy và bắt đầu bước đi như thể tôi đã quyết định. Quyết định nào? Tôi không rõ.


Thình lình tôi nghe thấy một tiếng nói sau lưng:


– Ông đi đâu đó, ông chủ? Ông cũng tới tu viện?


Tôi quay lại một ông già tráng kiện, thấp, buộc một tấm khăn tay đen quanh mái tóc trắng, vừa vẫy tôi vừa cười. Một bà cụ đi sau lão, và sau bà cụ là cô con gái họ, một thiếu nữ da ngăm đen, cặp mắt dữ tợn, chít khăn choàng đen.


– Tới tu viện? Lão già hỏi lại lần thứ hai.


Ðột nhiên tôi ý thức được rằng tôi quyết định đi về phía đó. Từ mấy tháng nay, tôi muốn tới tu viện nhỏ bé của các nữ tu sĩ xây bên bờ biển, nhưng chưa bao giờ quyết định dứt khoát. Quyết định này, chiều nay thân thể tôi đột ngột thực hiện cho tôi.


– Vâng, tôi trả lời, tôi tới tu viện để nghe tụng ca Ðức Mẹ Ðồng Trinh.


– Cầu Ðức Mẹ ban phước lành cho ông!

Ông Vicente Nguyễn Tiến Đức

Có dấu hiệu Trung Quốc chen vào cuộc họp Trung Ũơng Ðảng CSVN

Tư Ngộ/Người Việt


 


HÀ NỘI (NV) – Có một số dấu hiệu chứng tỏ mỗi khi đảng CSVN họp bàn chuyện nhân sự, Bắc Kinh thường kín đáo xía vào, biểu lộ chế độ Hà Nội không “độc lập, tự chủ.”


Ðảng CSVN bắt đầu họp hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp Hành Trung Ương đảng Khóa XI từ ngày 1 tháng 10 và dự trù kéo dài hai tuần lễ.


Cuộc họp lần này kéo dài gấp đôi các kỳ họp trước đây mà Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh, “Ít có hội nghị trung ương nào có nhiều nội dung và dự kiến họp dài ngày như hội nghị lần này. Hầu hết các vấn đề chúng ta sẽ bàn và quyết định đều rất quan trọng, khó và nhạy cảm.”


 



Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc và Ðại Sứ Trung Quốc Khổng Huyễn Hựu. (Hình: chinhphu.vn)


 


Khi đại hội bắt đầu họp, một số chuyên gia phân tích thời sự Việt Nam trong đó có ông Carl Thayer, thuộc Học Viện Quốc Phòng Úc, nhận xét kỳ họp này có vẻ như một sự đấu đá giữa hai phe kình chống nhau, một bên là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và một bên là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.


Ông Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu nhiệm kỳ thủ tướng thứ hai từ năm ngoái. Người ta chưa thấy có một nhiệm kỳ thủ tướng nào của chế độ CSVN lại gặp nhiều vấn nạn lớn như thế. Tai tiếng tham nhũng nặng như Vinashin, Vinalines. Nhiều tập đoàn, tổng công ty đối diện nguy cơ sụp đổ nếu không được nhà nước chống lưng. Nền kinh tế đình trệ và lạm phát có lúc lên hơn 23% khiến dân chúng khốn đốn.


Những dấu hiệu đấu đá nội bộ qua những trò triệt hạ “ủy nhiệm” thuộc hạ của nhau, từ bắt giữ đến hạ uy tín, khiến giới quan sát và dư luận theo dõi sát xem những gì sẽ xảy ra tiếp theo.


Một ngày sau khi Ðảng CSVN họp Trung Ương Ðảng, theo bản tin Cổng Thông Tin Chính Phủ, www.chinhphu.vn, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, ủy viên Bộ Chính Trị, đã phải bỏ họp để tiếp ông Khổng Huyễn Hựu, đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội.


Cuộc gặp mặt này, như bản tin viết, đâu có gì quan trọng để đưa tin vì bản tin chỉ toàn là những lời ông Phúc “bày tỏ vui mừng nhận thấy sự phát triển trong quan hệ giữa hai nước thời gian qua và vai trò quan trọng của đại sứ trong việc thúc đẩy, vun đắp tình hữu nghị giữa hai nước ngày càng tốt đẹp.”


Còn ông đại sứ thì “cảm ơn Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dành thời gian tiếp và khẳng định sẽ làm hết sức mình để đưa quan hệ hai nước phát triển mạnh mẽ, vì lợi ích của nhân dân hai nước.”


Ca tụng “16 chữ vàng” và những lời “cảm ơn,” “bày tỏ vui mừng” chẳng ai muốn biết. Nhưng cái sự thăm viếng lại vào đúng dịp Ðảng CSVN họp 200 nhân vật Trung Ương Ðảng mà dư luận đồn đoán số phận và cái ghế của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng nhiều tai tiếng có vẻ lung lay. Ðiều này dẫn đến nghi vấn là “ông thầy phương Bắc” đánh hơi cái gì bất thường tại kỳ họp Trung Ương Ðảng nên đến nhắn nhe hay chỉ thị không chừng.


Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ CSVN tại Trung Quốc (1974-1989), trong bài viết phổ biến trên trang mạng Bauxite Vietnam, nêu ra một sự thật mà ông là một trong những người được biết về áp lực của Trung Quốc trong các cuộc họp nội bộ của đảng CSVN.


“Mỗi lần Bộ Chính Trị phía ta chuẩn bị dự kiến nhân sự cho nhiệm kỳ tới, thì thế nào cũng có ủy viên Bộ Chính Trị Trung Quốc sang thăm để thăm dò sự sắp đặt nhân sự mới của ta, khi cần thì gợi ý ‘khéo.’” Tướng Vĩnh viết.


Ông Vĩnh viết trong bài này là khi chế độ Hà Nội chuẩn bị nhân sự chính phủ ở kỳ họp Ðại hội Ðảng X thì “có ý kiến đề nghị đồng chí Phạm Bình Minh làm bộ trưởng Ngoại Giao thì Tổng Bí Thư Nông Ðức Mạnh gạt đi, nói rằng ‘Trung Quốc không đồng ý,’ và bố trí đồng chí Phạm Gia Khiêm.”


Ông Vĩnh cho rằng từ thời Nông Ðức Mạnh làm tổng bí thư về sau thì “Trung Quốc càng dễ can thiệp vào nội bộ của nước ta và muốn gì được nấy.”


Hiện nay, như dư luận đồn đoán và một đảng viên CSVN giấu tên tiết lộ với hãng thông tấn AFP: “Chưa bao giờ người ta thấy (CSVN) có một ông thủ tướng bị dư luận đả kích dữ dội đến như vậy vì các khó khăn kinh tế và tham nhũng.”


Ông này còn nhìn nhận rằng cuộc họp hiện nay là sự đấu đá giữa hai phe, một phe nắm quyền chính trị (Nguyễn Phú Trọng/Trương Tấn Sang) và một phe nắm kinh tế (Nguyễn Tấn Dũng).


Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đặt nghi vấn về áp lực của Trung Quốc đối với vận mạng của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Trong vụ Nguyễn Tấn Dũng có ý kiến can thiệp gì của Tập Cận Bình không? Nếu có thì theo Tập Cận Bình hay theo Ban Chấp Hành Trung Ương và theo dân?”


Ông Vĩnh tỏ vẻ tức giận khi nói: “Việc của nội bộ chúng ta thì chúng ta tự giải quyết việc gì phải nể vì ai, theo ai? Nếu không kiên quyết xử lý dứt điểm vấn đề Nguyễn Tấn Dũng trong thời điểm hiện nay để mắc mưu ông ta thoát khỏi bị xử lý ngay trong hội nghị trung ương kỳ này và kỳ họp Quốc Hội tháng 11 tới thì vô cùng nguy hại.”

Dựa hơi nhà nước độc quyền, các công ty kinh doang vàng lãi bạc tỉ

HÀ NỘI (NV) Nhờ quyết định “SJC hóa vàng lá” của Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam, một số công ty kinh doanh vàng bạc kiếm lời bạc tỉ.







Khách đang đứng tại một cửa hàng vàng ở Hà Nội. Thị trường vàng lên cơn sốt ở Việt Nam, giúp đám quốc doanh kiếm tiền như nước. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Theo báo Lao Ðộng, trước đó Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chính thức thông báo “chỉ công nhận loại vàng lá mang nhãn hiệu SJC” của tổng công ty vàng bạc đá quý Sài Gòn là nhãn hiệu độc nhất được mua bán trên thị trường Việt Nam. Ðể thực hiện quyết định này, Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam lần lượt ký nhiều quyết định cho phép một số công ty dập bỏ các nhãn hiệu khác để đúc gia công lại thành vàng mang nhãn hiệu SJC.


Một giám đốc công ty kinh doanh vàng ở Hà Nội tiết lộ, mỗi lượng vàng đổi “mác” mang lại cho ông 3 triệu đồng tương đương 150 đô. Cứ mỗi đợt dập lại 1,000 lượng vàng, ông bỏ túi gần 3 tỉ đồng, tương đương $150,000.


Theo báo Tiền Phong, có đến 17 công ty vàng bạc đá quý sở hữu các loại vàng lá đang xếp hàng chờ tổng công ty SJC ở Sài Gòn dập vàng cho mình. Tổng số vàng này lên đến 350,000 lượng mà SJC chỉ mới gia công được trên 50,000 lượng.


Cũng theo báo Tiền Phong, các loại vàng lá khác như Rồng Thăng Long của công ty Bảo Tín Minh Châu ở Hà Nội bán với giá thấp hơn SJC khoảng 150 đô/lượng. Loại vàng lá nhãn hiệu AAA của công ty Agribank thấp hơn SJC 100 đô/lượng… Sau khi trừ tiền gia công khoảng 100,000 đồng/lượng, tương đương 5 đô, công ty được phép “chuyển đổi” vàng lá chỉ cần bán sang tay vàng SJC “mới” lập tức bỏ túi mỗi lượng khoảng 150 đô.


Báo Tiền Phong còn cho biết, trong khi nhiều công ty thu lợi lớn trên đống vàng thì Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam lo tìm cách huy động vàng trong dân. Con số này theo tiết lộ mới đây lên đến 400 tấn, trị giá 22 tỉ đô.


Tuy nhiên, báo Pháp Luật dẫn lời của ông Nguyễn Thành Long, chủ tịch Hiệp hội kinh doanh vàng Việt Nam cho rằng người dân Việt Nam đang tiếp tục khát vàng. Mất niềm tin vào đồng tiền giấy của chính quyền Việt Nam, người dân tung tiền ra mua vàng. Cầu tăng cao trong khi cung không đáp ứng kịp đã đẩy giá vàng lên đến 48.4 triệu đồng, tương đương 2,410 đô/lượng trong tuần lễ qua tại Việt Nam.

Honda thu hồi gần nửa triệu xe CR-V tại Mỹ và Châu Âu

TOKYO (Reuters) Công ty xe hơi Honda Motor Co cho biết họ sẽ cho thu hồi khoảng 489,000 xe CR-Vs tại Mỹ và Châu Âu, sau khi phát hiện nước mưa có thể lọt vào hệ thống điện ở cửa xe bên người tài xế, làm cho điện bị chạm, có thể bị cháy xe.







Ông Takeo Fukui, chủ tịch công ty Honda, giới thiệu chiếc xe Honda CR-V loại thể thao hồi năm 2006. Công ty cho biết sẽ thu hồi gần nửa triệu xe loại này tại Châu Âu và Mỹ. (Hình: Kazuhiro Nogi/AFP/Getty Images)


Công ty xe hơi này của Nhật sẽ thu hồi khoảng 220,000 xe CR-V loại thể thao tại Châu Âu và khoảng 268,000 chiếc tại Mỹ. Ngoài ra, công ty cũng dự trù thu hồi 100 chiếc xe này tại Châu Âu, một nữ phát ngôn viên của công ty cho biết hôm Chủ Nhật.


Tất cả các xe bị thu hồi được xuất xưởng từ năm 2002 đến 2006.


Trong thời gian qua, có ít nhất năm trường hợp xe cháy, nhưng chưa có vụ đụng xe hoặc ai bị thương liên quan đến vấn đề này, phát ngôn viên của Honda nói.


Honda, công ty chế tạo xe hơi lớn thứ ba của Nhật, không cho biết chi phí sửa chữa những chiếc xe bị thu hồi là bao nhiêu.


Vụ thu hồi này xảy ra sau khi Honda thu hồi hơn 600,000 xe Accord cỡ trung bình tại Bắc Mỹ, để sửa hệ thống dầu của tay lái bị rò rỉ, có thể gây ra cháy xe. (Ð.D.)

Các nước ASEAN đua nhau trang bị vũ khí cho hải quân

SINGAPORE (Reuters)Một số quốc gia trong khối ASEAN đang gia tăng mua thiết bị quân sự cho hải quân của họ, trong lúc tranh chấp ở biển Ðông ngày càng căng thẳng.







Tàu ngầm lớp Kilo của Nga là loại được Việt Nam ưa chuộng. Việt Nam đặt mua của Nga sáu chiếc tàu này. (Hình: AFP Photo/Goh Chai Hin)


Indonesia mua tàu ngầm của Nam Hàn và hệ thống radar bảo vệ bờ biển của Trung Quốc và Mỹ. Việt Nam thì mua tàu ngầm và chiến đấu cơ của Nga. Trong khi đó, Singapore, quốc gia nhập cảng vũ khí lớn hàng thứ năm trên thế giới, cũng đang mua thêm một số thiết bị quân sự.


Lo ngại thành công kinh tế của Trung Quốc sẽ là đe dọa cho khu vực, các quốc gia Ðông Nam Á này đang chi những khoản tiền lớn để mua vũ khí, nhằm bảo vệ đường hàng hải, hải cảng và lãnh hải của mình, rất quan trọng trong việc xuất cảng, cũng như bảo vệ nguồn tài nguyên thiên nhiên.


Tranh chấp chủ quyền trên biển Ðông cũng làm cho Việt Nam, Malaysia, Philippines và Brunei tìm cách ngăn chặn sự bành trướng của Hải Quân Trung Quốc.


Ngoài ra, an ninh lãnh hải trên biển Ðông cũng quan trọng và là trọng tâm của Indonesia, Thái Lan và Singapore.


“Phát triển kinh tế làm cho họ phải chi tiền cho quốc phòng, để bảo vệ các nguồn đầu tư, các tuyến đường hàng hải và các khu đặc quyền khai thác kinh tế,” ông James Hardy, một chủ biên của tạp chí quốc phòng IHS Jane’s Defence Weekly, nói. “Khuynh hướng lớn nhất hiện nay là tuần tra bờ biển và lãnh hải.”


Trong khi kinh tế các quốc gia Ðông Nam Á tăng trưởng, ngân sách quốc phòng của họ cũng tăng theo, 42% trong thời gian từ năm 2002 đến năm 2011, dữ liệu của “Stockholm International Peace Research Institute” (SIPRI) cho thấy.


Món hàng quân sự được các quốc gia này mua nhiều nhất là tàu chiến, tàu tuần, hệ thống radar, máy bay chiến đấu, cùng với tàu ngầm và hỏa tiễn chống tàu chiến.


“Tàu ngầm đóng vai trò rất lớn,” ông Tim Huxley, giám đốc điều hành trung tâm “International Institute for Strategic Studies” (IISS) nói. “Tàu ngầm có thể gây tác hại lớn mà không ai thấy được nó, không ai biết nó từ đâu tới, và tàu ngầm có thể làm được nhiều thứ trong đại dương.” (Ð.D.)

Dựng tháp người

 


 




TARRAGONA, Tây Ban Nha – Trong hình là thành viên nhóm “Vella de Valls” leo lên người nhau để làm một tháp người trong cuộc thi “Tarragona Castells Comptetion” lần thứ 24 tại Tarragona, Tây Ban Nha, hôm Chủ Nhật, 7 Tháng Mười. Nhóm này sử dụng kỹ thuật dựng tháp người, gọi là “Colles,” với mục đích làm cho tháp thật cao và thật phức tạp. Ðây là truyền thống xuất xứ từ cuối thế kỷ thứ 18 trong văn hóa Catalan của Tây Ban Nha. (Hình: David Ramos/Getty Images)

Xe cứu người tông chết người

 


SÀI GÒN (NV) – Trong vòng vài năm trở lại đây, xe cấp cứu ở Việt Nam trở thành hung thần cướp đi nhiều mạng người, thay vì làm phận sự cứu người.



Ðầu xe cứu thương bị bẹp vì tông phải chiếc xe gắn máy. (Hình: VNEpress)


Tai nạn mới nhất vừa xảy ra hôm 6 tháng 10 tại một ngã tư thuộc thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương làm hai người đàn ông thiệt mạng.


Theo VNExpress, chiếc xe cứu thương do ông Nguyễn Viết Minh lái đang trên đường đưa một phụ nữ từ bệnh viện Bình Phước hướng đến bệnh viện Từ Dũ, Sài Gòn đã tông phải một chiếc xe gắn máy tại ngã tư Huỳnh Văn Lũy và Nguyễn Văn Linh, thành phố Thủ Dầu Một. Hai người đàn ông tên Thạch Hùng 35 tuổi, cư dân Trà Vinh và Lâm Hoàng Nam 26 tuổi, cư dân Bạc Liêu bị đụng chết liền tại chỗ. Hai người đàn ông xấu số này đều là công nhân làm việc tại tỉnh Bình Dương.


Chiếc xe cứu thương bị hỏng nặng, không thể chạy được nữa. Người ta phải lấy một chiếc xe khác đưa sản phụ đến ngay bệnh viện Từ Dũ.


Trước đó chưa đầy hai tháng, một tai nạn tương tự làm chết một người đàn ông tên Lại Phát Hùng 40 tuổi, cư dân tỉnh Ðồng Nai.


Theo báo Thanh Niên, chiếc xe cứu thương đang trên đường từ Long Thành đến bệnh viện Thống Nhất, thành phố Biên Hòa tông phải một chiếc xe gắn máy chở hai người. Lần này, tài xế xe cứu thương là ông Phạm Văn Chuẩn bốc cả hai nạn nhân này đưa thẳng luôn vào bệnh viện cứu cấp. Tuy nhiên, ông Lại Phát Hùng, một trong hai người bị xe cứu thương tông phải, đã tắt thở tại bệnh viện.


Theo báo Kiến Thức Việt Nam, xe cứu thương lưu thông trên đường phố Việt Nam chật chội, kẹt cứng hiện nay là “sát thủ” cướp đi sinh mạng của nhiều người, không thua các “hung thần” xe vận tải hạng nặng.


Một tài xế lái xe cứu thương của bệnh viện Việt Ðức, Hà Nội cho biết, không người dân nào chịu nhường đường cho xe cấp cứu. Ông Nguyễn Quốc Quỳnh tâm sự: “Chúng tôi càng bấm còi inh ỏi, người dân lại cứ lì ra. Có người còn buông tiếng chửi thề tục tĩu vì đã rú còi làm họ giật mình.”


Cũng theo ông Nguyễn Quốc Quỳnh, đã có tài xế xe cứu thương bị ném đá, bị chém bằng dao giữa đám đông hỗn độn, thay vì nhường đường cho đi.


Còn theo dư luận, tài xế xe cứu thương hầu như “bó tay” mỗi khi làm phận sự giữa đường phố đông đúc. Có xe đang trên đường chuyển bệnh cấp cứu mà vẫn phải chạy rề rề giữa dòng xe chật kín. Trong tình huống này, tính mệnh của người bệnh nằm trên xe đành run rủi cho… số phận.

Lướt tin

Việt Nam


 


Vì bị mẹ bạn gái ngăn cấm, Bùi Ngọc Hưng, 43 tuổi, cầm dao đến nhà bạn gái ở quận Hoàng Mai, Hà Nội, đòi lại chiếc điện thoại di động tặng cho cô gái trước đây, hiện do mẹ cô sử dụng.


 


Theo ông Nguyễn Lân Việt, viện trưởng Viện Tim Mạch Quốc Gia, cứ bốn người Việt Nam trưởng thành có một người bị tăng huyết áp.


 


Tỉnh  Long An  vừa ban hành công văn, theo đó cấm tất cả cán bộ, công chức, viên chức nhà nước trong tỉnh dùng rượu bia vào buổi trưa các ngày làm việc.


 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 


Giá xăng ở Orange County lên mức cao nhất từ trước tới nay hôm Chủ Nhật, từ $4.65/gallon hôm Thứ Bảy lên đến $4.686/gallon hôm Chủ Nhật.


 


Một tiếng nổ lớn xảy ra vào lúc 1 giờ sáng Chủ Nhật tại khách sạn Rainbow Inn, Anaheim, làm bể cửa kiếng một số phòng, tất cả khách phải di tản, nhưng không ai bị thương.


 


Nick Kleckner, 26 tuổi, bước chân đến bãi biển Huntington Beach hôm Chủ Nhật, sau khi đi bộ từ Jacksonville, Florida, mất 178 ngày, qua 2,600 dặm.


 


Hoa Kỳ


 


 


Tổng Thống Barack Obama và Ðệ Nhất Phu Nhân tổ chức kỷ niệm 20 năm thành hôn hôm Thứ Bảy, ba ngày sau khi tranh luận với ứng cử viên Mitt Romney, đúng vào ngày kỷ niệm chính thức.


 


Hồi Tháng Năm, Bộ Ngoại Giao từng bác bỏ yêu cầu của Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Tripoli, Libya, được sử dụng một máy bay DC-3.


 


Hàng ngàn kiều dân Venezuela tập trung bên ngoài trung tâm hội nghị ở New Orleans để bỏ phiếu bầu tổng thống Venezuela, với hy vọng làm ông Hugo Chavez thất cử.


 


Cảnh sát đang điều tra tại sao một cảnh sát viên đại học University of South Alabama bắn chết một sinh viên 18 tuổi, không mảnh vải che thân và có một số hành động kỳ lạ.


 


Thế Giới


 


Lá thư thiên tài Albert Einstein viết năm 1954 liên quan đến Thượng Ðế vừa được bán đấu giá trên eBay với giá $3 triệu.


 


Công ty Foxconn của Ðài Loan ở Trung Quốc, chuyên sản xuất điện thoại iPhone, bác bỏ tin là công nhân của họ đình công.


 


Quốc Hội Libya bỏ phiếu bất tín nhiệm thủ tướng, vừa mới được dân bầu hồi năm ngoái, sau cuộc cách mạng lật đổ nhà độc tài Gahdafi.


 


Giới chức chính phủ Syria cho biết một xe bom nổ gần bộ chỉ huy cảnh sát ở trung tâm thủ đô Damascus, nhưng không cho biết có thương vong hay không.


 


Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tiếp tục pháo kích vào lãnh thổ Syria, năm ngày liên tiếp, kể từ khi đạn pháo của Syria rớt vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ.

Nhà dân cháy hàng loạt, nghi bị đốt

 


HÀ TĨNH (NV) – Dư luận Hà Tĩnh đang rúng động vì các vụ hỏa hoạn xảy ra dồn dập tại các khu dân cư. Mới đây chỉ trong một ngày, 5 tháng 10, khoảng 1 giờ sáng, liên tiếp 5 căn nhà chứa rơm của cư dân huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh bị bà hỏa thiêu rụi, hiện chưa rõ nguyên nhân. Tuy nhiên, hầu hết các chủ nhà đều quả quyết rằng có một kẻ lạ mặt phóng hỏa đốt nhà của họ.



Căn nhà chứa rơm bị đốt cháy tan hoang. (Hình: VietNamNet)


Báo VietNamNet cho biết, năm nhà chứa rơm của các ông bà Phan Xuân Hồng, Hoàng Ðình Mười, Phan Văn Bé, Phan Thị Thu và Nguyễn Xuân Cát đột ngột bùng cháy dữ dội lúc 1 giờ sáng ngày nói trên. Rất may, nhờ nghe tiếng tri hô kịp thời nên cô bác láng giềng chạy đến giúp chủ nhà kịp thời ngăn chận ngọn lửa, không để cháy lan căn nhà ở của mình. Trước đó, nhà chứa rơm của ông Phan Văn Quân ở xóm trên cũng bị phóng hỏa cháy sạch, còn lan sang căn nhà ở bên cạnh làm một gia súc bị chết thiêu.


Ông Quân quả quyết rằng nhà chứa rơm của ông đã bị kẻ lạ mặt đốt cháy.


Ở nông thôn, rơm rạ đã được mua về chất chứa trong gian nhà làm lương thực cho trâu bò, đặc biệt vào mùa lạnh sắp tới. Các vụ hỏa hoạn này không chỉ gây thiệt hại hàng chục triệu đồng, tương đương vài ngàn đô la, mà còn làm dân chúng hoang mang, bất ổn. Kẻ lạ mặt đốt nhà chứa rơm vào lúc nửa đêm, đã nhanh chân tẩu thoát êm. Lửa bùng cháy dữ dội rất dễ lan sang nhà ở kế cận, đe dọa nặng nề tính mạng của người dân.


Trong khi dân chúng hoang mang, lo sợ, người đứng đầu công an xã Ích Hậu – khu vực để xảy ra hàng chục vụ cháy nhà rơm nói trên – thú nhận “chưa thể tìm ra thủ phạm vì lực lượng quá mỏng.”

Ðường giữa Hà Nội: không ai muốn đi

 


HÀ NỘI (NV) – Một con đường “tử thần” xuất hiện giữa Hà Nội không ai muốn đi vì sợ chết. Ðó là đường Tam Trinh ở quận Hoàng Mai từ nhiều năm nay đầy dẫy những “ổ trâu, ổ voi,” ngập rác, bùn đất, theo VTC News, đây còn là đoạn đường dẫn lên cầu Thanh Trì đã được đưa vào hoạt động khá lâu. Ðáng nói là vì con đường quá tồi tệ, cư dân sống hai bên đường tiện tay đổ nước rửa chén, lau nhà ra cửa. Người ta e rằng con đường Tam Trinh này dần dà biến thành cái cống lộ thiên khổng lồ của thành phố Hà Nội.



Ðường đầy ổ voi giữa Hà Nội. (Hình: VTC News)


VTC News còn cho biết, phường Yên Sở và quận Hoàng Mai hiện đang đổ trách nhiệm cho nhau về việc trùng tu, sửa chữa “con đường tử thần” này. Sự phân cấp “thấu đáo” của chính quyền Việt Nam dẫn đến tình trạng “cha chung không ai khóc.” Cán bộ phường Yên Sở cho rằng đường Tam Trinh do thành phố Hà Nội coi sóc nên phường “không thể bỏ vốn ra sửa chữa.” Cán bộ phường còn nói “chỉ dám đầu tư khi nào được thành phố Hà Nội ủy quyền.”


VTC News cho biết, Tam Trinh là con đường giao thông huyết mạch của Hà Nội và là cửa ngõ phía Nam dẫn vào trung tâm thành phố lâu nay còn là nỗi ám ảnh kinh hoàng vì tai nạn xảy ra thường xuyên.


Theo một số cư dân cư ngụ hai bên đường Tam Trinh, xe cộ leo cả lên lề mà chạy để tránh những ổ voi ngập nửa bánh xe, rộng đến 5 thước. Ổ voi ngập nước tạo thành những cái bẫy khổng lồ khiến xe gắn máy, xe đạp qua lại cọ quẹt, té ngã liên tiếp, đặc biệt vào những ngày mưa như trút nước.


Còn theo dư luận, con đường Tam Trinh “tử thần” chỉ là một trong số nhiều con đường làm chết người khác tại Hà Nội đã bị bỏ mặc từ ngày này sang tháng khác.

Miền Trung Việt Nam thoát bão nhưng bị lũ lớn

 


PHÚ YÊN (NV) – Cơn bão số 7 thổi vào miền Trung Việt Nam đã suy yếu và chỉ còn là mưa to gió lớn hôm Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012. Theo các tin tức từ Việt Nam, một số tỉnh từ Quảng Nam đến Phú Yên và các tỉnh Tây Nguyên chịu đựng lũ lớn mà những nơi có đập thủy điện đang âu lo.



Một đập thủy điện xả lũ. (Hình: Tuổi Trẻ)


Tin tức sơ khởi cho hay nhiều khu vực đã bị lũ ngập nặng, nhà cửa và mùa màng, đường sá và cầu cống hư hại. Ít nhất đã có hai người thiệt mạng do lũ cuốn, một ở Ðắc Lắc và một ở Quảng Nam.


Chiều ngày Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012, cô Nguyễn Thị Ánh Trầm, 18 tuổi, cư dân thị trấn Ea Drang, huyện Ea H’leo, tỉnh Ðắc Lắc, trên đường đi làm rẫy về đã bị lũ cuốn trôi. Ngày hôm sau gia đình mới tìm thấy xác, theo tin tờ Tuổi Trẻ.


Ðoàn Phước Huệ, 30 tuổi, trên đường về nhà ở xã Tam Thành, huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam, đã bị lũ sông Là cuốn trôi mất tích. Anh là công nhân của công ty Danh Trà ở xã Trà Mai.



Người dân thôn An Phú, xã Tịnh An, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) phải đi lại bằng ghe. (Hình: SGTT)


Sau khi có tin bão tan, khoảng 11,000 người dân ở tỉnh Phú Yên được lệnh di dời trước đó đã trở về nhà. Tuy vậy, suốt một dọc miền Trung từ Quảng Bình đến Phú Yên-Khánh Hòa đã có mưa rất lớn từ Thứ Bảy sang ngày Chủ Nhật.


Mưa lớn và kéo dài, nước dâng cao từ các sông suối thượng nguồn đến các sông hạ du. Theo tờ Sài Gòn Tiếp Thị, “nước lũ lên nhanh, lo đập thủy điện bị vỡ.” Bên cạnh đó, nhiều hồ chứa nước hay đập giữ nước làm ruộng “lại đang xuống cấp, thiếu an toàn cho người dân trong vùng.”



Nước sông Là, xã Trà Mai, chảy siết vào mùa lũ nhưng người dân vẫn hối hả đánh cá. (Hình: Thanh Niên)


Tờ SGTT thuật lời ông Nguyễn Văn Lân, phó giám đốc công ty thủy điện Sông Tranh, cho biết: “Trong đêm 6 tháng 10, lượng nước lũ đổ về lòng hồ thủy điện tăng đột biến: vào 23 giờ, lưu lượng nước là 3,500m3/s. Ðể giảm tải, đơn vị đã huy động hết công suất hai tổ máy để giảm lượng nước về lòng hồ. Ðiều đáng lo ngại là, lúc 9 giờ ngày 7 tháng 10, 2012, nước ở lòng hồ đã đạt cao trình 145.9m (cao hơn 6m so với mực nước chết), tuy nhiên, đến trưa ngày 7 tháng 10, lượng mưa đã suy giảm, làm lưu lượng nước đổ về lòng hồ còn 480m3/s, nhưng vẫn gấp đôi so với lưu lượng nước thoát tối đa khi phát 2 tổ máy (230m3/s).”


Trong khi đó, động đất ở khu vực này vẫn liên tiếp xảy ra. Tờ SGTT cho hay: “Khuya ngày 6 tháng 10 và rạng sáng ngày 7 tháng 10, vùng Bắc Trà My lại xảy ra ba cơn dư chấn động đất làm rung chuyển mặt đất. Theo lời một viên chức địa phương thì trận động đất nói trên có cường độ không thua kém các trận động đất mạnh trước đó.”


Tin tức các báo trong nước cho hay, mấy ngày mưa tầm tã liên tiếp, nước trên các con sông từ Quảng Trị đến Khánh Hòa-Ninh Thuận và các tỉnh Tây Nguyên có thể tới mức báo động 2.


Mấy năm gần đây, một số hồ thủy điện từ Thừa Thiên-Huế đến Phú Yên sợ vỡ đập đã hối hả xả lũ, gây nên cảnh ngập lụt, thiệt hại nhân mạng và tài sản nghiêm trọng nhưng không ai chịu trách nhiệm.

Bệnh viện thú nhận để chết người vì sản phụ đông quá

 


HÀ NỘI (NV) – Y bác sĩ bệnh viện Phụ Sản Trung Ương Hà Nội vừa lên tiếng thú nhận: sơ suất, tắc trách để chết người vì sản phụ nhập viện tấp nập. Bệnh viện cho rằng quý bà muốn có “rồng con quý tử” trong năm Nhâm Thìn-2012, nhất là con trai, nên thi nhau mang bầu dẫn đến tình trạng “quá tải.”



Các sản phụ chờ lâm bồn tại bệnh viện Phụ Sản Trung Ương ở Hà Nội. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Bệnh viện Phụ Sản Trung Ương vừa mới gây sóng gió dư luận vì làm chết một sản phụ hồi cuối tháng 9 qua. Gia đình nạn nhân cho rằng y bác sĩ bệnh viện không chịu mổ khiến một sản phụ cư dân Hà Nội mới 20 tuổi chết tức tưởi. Trước đó, sản phụ được chẩn đoán thai bị “nhau tiền đạo, cần được sinh mổ.” Cái chết của sản phụ đã làm xảy ra một cuộc biểu tình trước cổng bệnh viện “đòi mạng người” của người nhà sản phụ.


Báo Lao Ðộng dẫn lời của ông phó giám đốc bệnh viện Phụ Sản Trung Ương Hà Nội nói rằng bệnh viện này đang “quá tải khủng khiếp.” Hiện nay, theo ông, mỗi giường bệnh phải “cõng” đến 4-5 sản phụ, tức nhiều gấp bốn lần sức chứa.


Thống kê của bệnh viện Phụ Sản Trung Ương Hà Nội còn cho biết, chỉ riêng tám tháng đầu năm nay có đến 15,000 trẻ sơ sinh lần lượt chào đời tại đây. Càng về gần cuối năm, số trẻ sơ sinh càng tăng vọt, gần như gấp đôi vì các bà thích “rồng nguyên con.”


Thống kê này cho thấy, hồi đầu năm 2012 có 1,300 trẻ chào đời. Ðến tháng 8 qua, con số này lên tới 2,500.


Một bác sĩ bệnh viện Phụ Sản Trung Ương Hà Nội xin được giấu tên thú nhận: “Nếu tình trạng đông đảo này kéo dài sẽ tạo áp lực công việc quá căng thẳng, khó tránh khỏi sai sót chết người.”


Các bác sĩ khoa Sản bệnh viện còn cho biết mỗi ngày có đến 50 sản phụ chờ lâm bồn. Tình trạng này khiến các y bác sĩ làm việc đến “tối tăm mặt mũi.” Khoa Sản chỉ có 66 giường bệnh, vậy mà phải gánh đến 230 sản phụ, tức đông gấp bốn lần.


Một cán bộ trưởng khoa Sản cho biết: “Chúng tôi khuyến cáo các sản phụ nên chọn các bệnh viện địa phương nhưng họ không chịu. Nhiều người sẵn sàng nằm đất, miễn sao được mẹ tròn con vuông.”


Thực tế cho thấy điều mong muốn giản dị của họ đôi khi không đạt được. Có người đã phải chết oan uổng thay cho điều mong muốn chính đáng của mình.

Mỹ đồng ý để Nam Hàn bố trí hỏa tiễn tầm xa

 


SEOUL, Nam Hàn (AP) – Mỹ vừa đồng ý để Nam Hàn bố trí hỏa tiễn tầm xa có thể bắn tới các mục tiêu trên khắp lãnh thổ Bắc Hàn, theo giới hữu trách hôm Chủ Nhật, một điều chắc chắn sẽ gây các phản ứng giận dữ từ phía Bình Nhưỡng.



Ông Chun Young-woo, cố vấn ngoại giao và an ninh quốc gia của tổng thống, tại cuộc họp báo ở Dinh Tổng Thống Nam Hàn, cho biết Washington đồng ý cho Seoul triển khai hỏa tiễn tầm xa. (Hình: AP Photo/Lee Jin-man)


Theo một thỏa thuận ký kết năm 2001 với Washington, Seoul đồng ý không chế tạo hay bố trí hỏa tiễn với tầm bắn xa hơn 300 km và với đầu đạn nặng hơn 500 kg, vì sợ sẽ gây ra cuộc chạy đua võ trang trong khu vực.


Giới hạn này khiến cho hỏa tiễn của Nam Hàn yếu kém hơn của Bắc Hàn và một số vị trí quân sự quan trọng của chế độ Bình Nhưỡng hiện đang nằm ngoài tầm bắn của hỏa tiễn Nam Hàn.


Chính phủ Nam Hàn hôm Chủ Nhật loan báo rằng thỏa thuận với Mỹ đã được thay đổi để họ có được loại hỏa tiễn có tầm bắn tới 800 km, hầu có thể đối phó với các đe dọa về nguyên tử và hỏa tiễn của Bắc Hàn.


Thỏa thuận nay cũng cho phép Nam Hàn dùng phi cơ không người lái với sức chở tối đa là 2,500 kg và tầm hoạt động hơn 300 km. Các phi cơ không người lái có tầm hoạt động dưới 300 km sẽ không bị giới hạn nào về trọng tải, theo giới chức quốc phòng Nam Hàn.


Ngoài ra, Nam Hàn cũng được phép dùng hỏa tiễn bình phi có tầm hoạt động không giới hạn miễn là có đầu đạn nặng dưới 500 kg. Nguồn tin từ các cơ quan truyền thông Nam Hàn cho hay quốc gia này đã đưa vào hoạt động loại hỏa tiễn bình phi với tầm hoạt động hơn 1,000 km nhưng giới hữu trách không xác nhận điều này. (V.Giang)

Gần 1,000 gallon xăng bị đánh cắp ở trạm xăng California

 


ROSEVILLE, California (AP) – Cảnh sát thành phố Roseville, nằm về phía Bắc tiểu bang California, đang điều tra vụ trộm gần 1,000 gallon (khoảng 3,785 lít) xăng từ một trạm xăng Shell.



(Hình minh họa: David Paul Morris/Getty Images)


Người điều hành trạm xăng này, ông Tony Sandhu, hôm Thứ Bảy cho hay kẻ trộm đi trên một xe pickup đã phá được đồng hồ để đánh cắp 300 gallon xăng sau khi trạm đóng cửa hôm 27 Tháng Chín.


Ông Sandhu cho hay máy ghi hình cho thấy kẻ trộm trở lại đêm sau đó và lấy thêm khoảng 300 gallon nữa, đổ vào thùng chở theo xe.


Ông nói rằng kẻ trộm cả gan quay trở lại lần nữa vào giờ hoạt động bình thường của trạm và lấy thêm 300 gallon, nhưng lần này thâu ngân viên ở bên trong nghi ngờ chiếc xe này và ghi lại bảng số.


Ông Sandhu cho hay số xăng bị đánh cắp trị giá vào khoảng $4,500.


Giá xăng ở California lên đến mức kỷ lục hôm Thứ Bảy, với giá trung bình là $4.61/gallon. (V.Giang)

Tin mới cập nhật