Ði ‘foot massage’ ở Little Saigon

Bài và ảnh: Trịnh Hảo Tâm


 


Ngoài nhà hàng với những món ăn ngon, gian hàng trái cây tươi không thiếu một thứ gì như ở Việt Nam, du khách phương xa nhất là giới mày râu mỗi khi ghé thăm Little Saigon đều muốn đi uống cà phê với những nữ tiếp viên tươi mát trong áo dài truyền thống hay áo xường xám bó sát thân mình và mát mẻ hơn nữa là trong bikini cực kỳ nín thở.


  










Một tiệm foot massage ở Little Saigon.


Ngoài ra còn một “món” không thể thiếu trong “trọn gói” du lịch ở Little Saigon là đi ấn huyệt bàn chân mà tiếng Mỹ gọi là “Foot Massage”. Nhiều du khách đến Little Saigon mỗi ngày đều đi foot massage, hỏi lý do khách phương xa trả lời rằng “Thật đã đời mà lại quá rẻ! Thiên đường là đây!”


Do đó dạo một vòng Little Saigon người ta thấy các cửa tiệm dịch vụ “Foot Massage” tức đấm bóp chân nở rộ. Những đèn néon quảng cáo màu đỏ, màu hồng với hàng chữ “Foot Massage” hay văn vẻ khoa học hơn là “Foot Reflexology” rực rỡ bên ngoài các cửa tiệm đập vào mắt khách hàng mua sắm hay đi ăn uống trong các khu thương mại. Nhiều nơi còn có trưng thêm một tấm hình cơ thể con người với nhiều huyệt đạo từ dưới lòng bàn chân có đường dây thần kinh tứ tung dẫn lên các cơ quan lục phủ ngũ tạng con người.


“Foot Massage” là gì? Dịch vụ hoạt động như thế nào phía sau cánh cửa đóng im lìm đó? Luật lệ của cơ quan y tế sức khỏe, tóc tai thẩm mỹ, nhân công lao động của chính quyền Hoa Kỳ đòi hỏi những điều kiện nào để mở và kinh doanh một cơ sở “Foot Massage”? “Foot Massage” có thực sự đem lại sức khỏe, ngăn ngừa bệnh tật hay còn có một hình thức trá hình nào khác? Với những thắc mắc đó, người viết đi “thực tế” tìm hiểu dịch vụ Foot Massage đang nở rộ hầu cung ứng cho độc giả Người Việt những hiểu biết về ngành kinh doanh này. Có đắt khách, hốt bạc dễ dàng, cơ sở kinh doanh dịch vụ đó mới mọc lên như nấm. Nội thành phố Westminster ở Little Saigon cũng có khoảng 40 cơ sở foot massage.


 


Bên trong dịch vụ “foot massage”


 


Với bảng chữ đỏ và kèm theo chữ đèn néon “OPEN”, mở cửa bước vào bên trong một tiệm “foot massage” trên tầng lầu trong một khu thương mại trên đường Bolsa ở thành phố Westminster thuộc miền Nam California. Ánh sáng bên trong mờ ảo bằng những ngọn đèn nhỏ trên vách mờ tỏ, không khí mát lạnh với hệ thống điều hòa và âm thanh dìu dặt của một điệu nhạc ngoại quốc quen thuộc không lời. Người đứng ở quày thu ngân là một phụ nữ người Việt cho biết giá tiền 15$ một giờ và sẽ trả tiền sau. Mắt lần lần quen với bóng tối, tôi thấy bên trong tiệm gồm 2 hàng ghế bành như chiếc giường con có thanh gác tay (armchairs) bằng nhựa vinyl giả da màu đen, mỗi ghế có một ghế con “Ottoman” kèm bên. Kỹ thuật viên xoa bóp khoảng 10 người đều là người Trung Quốc nam có, nữ có độ tuổi 30, 40 ăn mặc áo shirt, quần tây bình thường chứ không có đồng phục kiểu thợ tóc hay y tá. Một số bận làm cho khách hàng đang nằm thư giãn trên ghế bành, mắt lim dim như ngủ không chú ý đến người lạ mới vừa vào. Không khí hoàn toàn im lặng ngoại trừ tiếng nhạc nhẹ phát ra từ 2 loa nhỏ trên vách. Nơi quày thu ngân thấy có niêm yết một mảnh giấy bằng tiếng Anh “Xin giữ yên lặng” nhưng thỉnh thoảng vẫn có tiếng điện thoại cầm tay của khách hàng réo lên bằng những điệu nhạc, sau đó khách ngồi dậy nhiều người “vô tư” oang oang trả lời điện thoại như ở nhà mình.










Hai cô kỹ thuật viên trong một tiệm foot massage.


Kỹ thuật viên massage làm cho tôi là một phụ nữ ngoài 40, người có da có thịt mái tóc cắt ngắn, vui tính, chắc thấy tôi không còn trẻ nên người quản lý đã chọn người thợ cao tuổi nhất trong tiệm. Cô thợ trao cho tôi một rổ nhựa để bỏ những vật dụng tùy thân vào trong đó như ví bóp, đồng hồ, điện thoại di động, chìa khóa xe và bảo tôi cởi áo máng trên vách. Xong vào trong bưng ra một thùng bằng gỗ lót túi nhựa ny lon, bên trong chứa một thứ nước màu nâu như trà Tàu thoang thoảng mùi nồng nồng lá cây gì đó mà cô thu ngân nói là dược thảo trồng ở Trung Quốc! Tôi ngồi trên ghế con Ottoman và vén ống quần lên bỏ một chân vào thùng gỗ có nước đen trà Tàu bốc khói đó. Nước quá nóng sợ phỏng da nên tôi rút vội chân ra. Cô kỹ thuật viên thấy vậy mới vào trong lấy nước lạnh pha vào. Tôi từ từ đưa một chân vào, thấy được nên nhắm mắt đưa luôn chân kia vào thùng “dược thảo”. Không biết nước dược thảo này có bị dùng lại hay không? Chậu spa ngâm chân trong tiệm Nail có vết rong xanh một chút là bị phạt, còn ở đây chậu bằng gỗ không biết có ai kiểm soát không? Nhưng đỡ là nước dược thảo chứa trong bao nhựa nên mỗi lần dùng xong, bao được quăng đi nên không có vấn đề đóng rong hay chứa những loại vi trùng (bacteria).










Bên trong một tiệm foot massage.


Trong lúc ngồi ngâm chân thì cô kỹ thuật viên ấn huyệt trên đỉnh đầu và massage cổ và vai. Cô ta hỏi “Are you… OK?” có ý hỏi là tôi muốn làm mạnh tay hay nhẹ tay hơn? Cô thoa vaseline lên vai tôi và dùng khuỷu tay (cùi chỏ) ấn mạnh và trượt lên trên đó làm cho bắp thịt nối vai với cổ thư giãn mềm mại ra thì máu mới lưu thông được xuống phía dưới của cơ thể. Sau khi ngâm chân khoảng 15 phút thì cô dẹp thùng nước, dùng khăn lau khô chân và ra dấu cho tôi nằm ngửa trên ghế bành, đắp một khăn lông lớn trên người. Theo tôi đi massage là phải trần trụi như vậy mới thật thư giãn. Cô tiếp tục bóp và ấn hai cánh tay, bàn tay và xuống tới hai chân. Phần bàn chân làm khá kỹ lưỡng, nhất là bấm huyệt dưới lòng bàn chân rất mạnh bằng hai ngón tay cái khiến tôi đau thốn nhưng không dám kêu vì nghĩ rằng “có đau mới dã tật” (No pain no gain). Người Trung Hoa quan niệm rằng dưới gang bàn chân là nơi hội tụ phần cuối cùng của những thần kinh dẫn lên cơ thể, ảnh hưởng đến từng cơ quan nội tạng bên trên. Có ấn mạnh mới đả thông huyệt đạo dẫn lên các cơ quan lục phủ ngũ tạng trong cơ thể mình.










Bảng hình ảnh cách thức bấm huyệt bàn chân.


Xong màn bấm huyệt bàn chân, cô ta xoa bóp đầu gối là nơi người lớn tuổi thường bị đau, tới khi đưa tay lên quá đó một chút là bắp đùi non thì nhột nhạt vô cùng nhưng tôi cũng ráng gồng mình chịu trận. Cô rất khỏe cầm chân tôi kéo giãn ra rồi ép trở vào vài lần cho khớp xương đầu gối hoạt động trơn tru. Sau đó nằm sấp trên ghế, úp mặt vào lỗ thông hơi có lót một miếng giấy cho vệ sinh và cô kỹ thuật viên xoa bóp tới phần lưng. Phần này cũng gồm ấn, bóp và cuối cùng là đấm và kỹ thuật viên báo cho biết công việc đã xong bằng tiếng “OK?” Sau đó là lấy một ly trà nóng hay nước lạnh tùy theo sở thích của khách.


Về giá cả, trước đây vài năm khi dịch vụ foot massage mới bắt đầu ở khu người Việt thì giá 1 giờ là 30$, sau đó xuống 25$ rồi 20$ và hiện nay nhiều nơi đại hạ giá còn 15$. Với giá như vậy massage vốn là dịch vụ sang trọng xa hoa dành cho người giàu có, nay là một môn thư giãn ai cũng có thể thưởng thức được. Với giá hạ như vậy nên nhiều nơi đề bảng đề nghị tiền thưởng cho thợ là “Minimum Tip 5$ Cash Please”. Nhân viên làm cho dịch vụ foot massage toàn là người Trung Quốc, nam nữ đều có với tỷ lệ ngang nhau và không có người nước khác ngay cả như Ðài Loan, Hồng Kông đều không thấy. Hồi dịch vụ mới mở với giá còn cao, vài nơi có nhân viên người Việt đa số là đàn ông lớn tuổi nhưng nay không còn thấy nữa. Về khách hàng đến thưởng thức dịch vụ massage nam cũng như nữ đều có và tuổi khoảng 40 trở lên, nhiều cụ bà khi đến còn rủ theo những bà bạn khác cùng đi cho vui. Khách hàng ở khu Việt thường là người Việt nhưng thỉnh thoảng cũng thấy có nhiều người Mỹ đến nhất là những cửa tiệm mới khai trương câu khách bằng những phiếu giảm giá (coupon) xuống còn 10$ cho 1 giờ. Nhiều tiệm hấp dẫn khách hàng bằng cách đề giá thật lớn là “10$ 1 Hour Foot Massage Only”, khách không hiểu đi vào và chỉ được phục vụ 2 chân mà thôi với giá 10$ còn muốn làm cả thân thể cũng phải trả 15$. Nhiều cửa tiệm sang hơn có phòng riêng cửa kính đục máy lạnh mát mẻ cho dịch vụ “Body Massage VIP” với giá 45$ 1 giờ và 30$ nửa giờ. Khách ở đây được mặc bộ đồ ngủ “pijama” mỏng rất thoải mái nằm trên giường cao trải nệm trắng như trong phòng mổ. Ngoài việc đấm bóp (nhưng không có ngâm chân trong dược thảo) thuần túy, dịch vụ VIP này cũng không có gì đặc biệt, “tươi mát” xa hơn ngoài các việc đấm và bóp. Còn những nơi khác xa xa hơn, tùy theo chữ nghĩa quảng cáo trên báo có những dịch vụ “special service” đặc biệt nào khác thì ngoài phạm vi của người viết!


 


Luật lệ dịch vụ “foot massage”


 


Ðược biết cho tới thời điểm hiện nay dịch vụ foot massage là một ngành kinh doanh còn mới mẻ, quận hạt (county), tiểu bang chưa có luật lệ hay “Ordinance” rõ ràng nào áp dụng cho ngành phục vụ sức khỏe này. Ðối với thành phố khi đã điền đơn xin giấy phép hành nghề thương mại (Business License) và đóng lệ phí hàng năm cho chính quyền thành phố (City) là có quyền mở dịch vụ foot massage. Một vài thành phố như Los Angeles đòi hỏi kỹ thuật viên phải qua 100 giờ học tại các trường thẩm mỹ được công nhận và phải đậu bài khảo hạch do thành phố biên soạn. Vài thành phố thuộc quận Los Angeles và Orange đòi hỏi người làm massage chân phải thử nghiệm máu không có bệnh tình dục và AIDS. Trong số báo Los Angeles Times ngày 19 tháng 7, 2008 ký giả David Pierson qua bản tin tựa đề “It’s the heavy heel of the law” cho biết cách nay vài tuần nhân viên điều tra đến lục soát khoảng một chục tiệm foot massage từ San Gabriel đến Rowland Heights và phạt nhiều nơi lên đến 1,000$ về nhân viên hành nghề không có bằng (licenses) của cơ quan Board of Barbaring and Cosmetology (Hội Ðồng Ngành Thẩm Mỹ California). Ngoài ra nhân viên của Sở Cảnh Sát Quận Los Angeles (L.A. County Sheriff’s Department) nói là những nơi này trả lương nhân viên dưới mức lương tối thiểu cũng như không mua bảo hiểm sức khỏe cho nhân viên, không có giờ nghỉ ăn trưa, không trả lương “over time” khi làm thêm giờ. Sau đó các cơ sở foot massage thành lập một nghiệp đoàn và mướn luật sư khiếu nại lên tòa án về vấn đề người làm massage chân phải có bằng.










Bảng quảng cáo dịch vụ foot massage bên ngoài cửa tiệm.


Theo bản tin hãng AP do ký giả John Rogers đưa tin ngày 26 tháng 3, 2009: Ông Ching Lau hiện thành lập nghiệp đoàn American Association of Reflexology and Foot Massage là chủ nhân hơn 20 tiệm foot massage ở San Gabriel nói rằng không phải chỉ thuần túy thương mại mà ông còn có sứ mạng quảng bá một nghệ thuật Trung Hoa cổ truyền có hàng trăm năm nay đó là ngâm chân vào chậu nước nóng rồi dùng kỹ thuật bấm huyệt, ấn mạnh, kích thích vào trong lòng bàn chân là cả một nghệ thuật làm tốt sức khỏe. Dưới lòng bàn chân có nhiều huyệt đạo ảnh hưởng tới tất cả lục phủ, ngũ tạng con người, các cơ quan như tim, thận, gan, phổi khi ta kích thích dưới bàn chân sẽ truyền qua dây thần kinh lên các cơ quan bên trên khiến các cơ quan này hoạt động điều hòa hơn, tăng cường sức miễn nhiễm, tránh được nhiều bệnh tật do môi trường độc hại, do tuổi tác kể cả ngăn ngừa những chứng ung thư. Ngày trước ông ta tới San Gabriel thành phố 27,000 dân chỉ có một cơ sở “foot massage” nay đến 27 tiệm và 100 tiệm khác ở các thành phố lân cận. Nơi đây rất đông dân Á Châu nhưng không phải dân Á Châu mới biết sự ích lợi của “foot massage” mà cả người Mỹ bản xứ bây giờ cũng biết. Ngày tôi mới mở tiệm chỉ có một vài khách người Mỹ nhưng bây giờ rất đông chẳng hạn như đêm qua bà Michelle Monroe một khách hàng quen vội vã bước vào tiệm Natural Herbal Treatment Spa hớt ha loan báo: “Bọn tôi hôm nay tới 8 người!” Khi các tiệm ăn, thương xá đóng cửa là lúc những người khách mệt mỏi vì ngồi cả ngày trước máy vi tính tìm đến cơ sở của ông để thư giãn, để nghỉ ngơi cả tâm hồn cũng như thể xác, để hưởng thụ những giờ phút cuối cùng trong ngày. Trong không gian yên tịnh, không khí mát mẻ ngoài tiếng nhạc dìu dặt người ta chỉ nghe tiếng rên khẽ “ohh… hing” hay “ahh… hing” cũng như tiếng tẩm quất “slap-slap-slap” do những bàn tay kinh nghiệm của các kỹ thuật viên trong áo khoát kiểu võ công đánh mạnh vào lòng bàn chân khách hàng. Vì lợi ích quá tuyệt vời của nghệ thuật cổ truyền này nên tôi hạ giá xuống 15$ một suất để khách người Mỹ dễ dàng tới chỉ bằng 1/4 giá trước kia khi mới mở. Với giá này những kỹ thuật viên của tôi mới đến từ Trung Quốc được 10$ cộng với tiền tip của khách hàng. Chúng tôi vừa thành lập nghiệp đoàn “Foot Massage” để vận động các vị dân cử soạn thảo và ban hành các quy chế cho các cơ sở kinh doanh “foot massage” cũng như chương trình huấn luyện các kỹ thuật viên thật chuyên nghiệp. Ông Lau hy vọng rằng California sẽ là thí điểm gương mẫu cho các tiểu bang khác mà ông đang sửa soạn bành trướng ra khắp nước Mỹ. Ông mới mở nhiều tiệm ở Atlanta, Indianapolis và Las Vegas. Ông cho biết 9 năm trước ông tới nước Mỹ đã từng là người trao đổi thương mại thì bây giờ ông tiếp tục vẫn là người trao đổi thương mại cũng như trao đổi nghệ thuật văn hóa Trung Hoa đến dân chúng Hoa Kỳ.


Ðến nay vụ kiện tụng giữa nghiệp đoàn Cơ Sở Foot Massage và Hội Ðồng Thẩm Mỹ Tiểu Bang California vẫn chưa kết thúc. Các tiệm foot massage vẫn hoạt động bình thường, những tiệm với giá hạ 15$ một giờ vẫn đông khách. Foot massage vẫn mang lại những giờ phút thư giãn, thoải mái đến khách hàng, giúp giảm bớt căng thẳng cho những người vất vả thể xác và tinh thần trong cuộc sống giữa thời kỳ kinh tế khó khăn và là một trong những sắc thái đặc biệt hấp dẫn du khách đến Little Saigon.


Trịnh Hảo Tâm


Ðã xuất bản 8 quyển ký sự du lịch: 1. Trên Những Nẻo Ðường Việt Nam 2. Miền Tây Hoa Kỳ 3. Ký Sự Du Lịch Trung Quốc 4. Mùa Thu Ðông Âu 5. Tây Âu Cổ Kính 6. Miền Ðông Nước Mỹ Và Canada 7. Hành Hương Thánh Ðịa Do Thái 8. Nhật Bản, Hồng Kông – Macau, Thái Lan. Mỗi quyển đồng giá 15 USD xin hỏi ở các nhà sách Việt Nam hay liên lạc tác giả: Trịnh Hảo Tâm 3683 Hawks Dr. Brea CA 92823 USA; Email:[email protected]; Ðiện thoại: 714-528-1413.

Klinsmann sẽ thảo luận về tương lai của Landon Donovan

 


TỔNG HỢP – Huấn luyện viên đội tuyển Hoa Kỳ, Jurgen Klinsmann, cho biết ông sẽ gặp gỡ với tiền đạo ghi nhiều bàn thắng nhất từ trước đến nay trong lịch sử bóng tròn Hoa Kỳ, Landon Donovan, sau khi tiền đạo này cho biết anh không chắc chắn về tương lai của mình có thi đấu cho đội tuyển hay không.










Tiền đạo Landon Donovan (trước) của đội Los Angeles Galaxy. (Hình: Getty Images)


Tiền đạo đội bóng câu lạc bộ Los Angeles Galaxy, Donovan, đã bỏ lỡ nhiều trận thi đấu quốc tế trong thành phần đội tuyển quốc gia vì bị chấn thương và trong cuộc phỏng vấn mới đây đã cho biết là anh không chắc có tiếp tục ra sân nữa hay không.


Klinsmann tuyên bố trong cuộc họp báo vào ngày Thứ Năm vừa qua: “Sau khi giải mùa MLS kết thúc, chúng tôi sẽ ngồi lại với nhau và thảo luận về vấn đề này. Tuyệt đối, Donovan luôn luôn được chọn lựa trong kế hoạch của chúng tôi.”


“Donovan tự cảm thấy không còn phong độ như xưa trong sự nghiệp sân cỏ của mình ở tương lai. Bất cứ điều gì mà Donovan quyết định, chúng tôi tuyệt đối tôn trọng.”


Khi mất đi một trong những ngôi sao sáng của Hoa Kỳ, từng có mặt ở ba kỳ World Cup, sẽ là điều không hay xảy đến cho làng bóng tròn Hoa Kỳ, Klinsmann cảm thấy Donovan tỏ ra can đảm khi bày tỏ công khai cảm giác của mình và cho biết ông thông hiểu về viễn cảnh của cầu thủ này.


Cựu huấn luyện viên đội tuyển Ðức cho biết: “Tôi tìm thấy sự can đảm thật sự về Donovan để thảo luận công khai những gì mà anh ta nghĩ trong đầu. Tôi có thể hiểu những ý nghĩ này. Tôi chỉ muốn chọn anh ấy mỗi lần có trận đấu cùng với cách tôi cố gắng tìm hiểu tình cảnh cá nhân của anh ta.”


Qua cuộc phỏng vấn mới nhất của Donovan với hệ thống truyền hình ESPN vào ngày Thứ Tư trước đó, Donovan từng cho biết: “Tôi cần thời gian nào tôi có thể dừng lại để thở và nghỉ ngơi và để cho thân thể tôi khỏe mạnh, trí óc tôi tươi tỉnh trở lại. Tôi nghĩ vào thời điểm đó, tôi sẽ thích thú ra sân trở lại một lần nữa.”


Donovan cũng cho biết vì vấn đề sức khỏe nên anh cần có thời gian nghỉ ngơi: “Nếu tôi không thích thú thi đấu thêm bất cứ trận nào nữa thì giải World Cup sẽ là giải đấu cuối cùng trong trí tôi. Tôi cần chắc chắn tôi vui thích thi đấu mỗi ngày. Nếu tôi không có điều này, thì không cần phải bàn cãi gì thêm nữa.”


Trước đó, Klinsmann từng có cuộc đối thoại với tiền đạo trẻ tuổi Jozy Altidore, đã bị bỏ rơi trong hai trận thi đấu mới đây của vòng loại World Cup 2014 khu vực CONCACAF sau khi Klinsmann không hài lòng về tình trạng phong độ của cầu thủ này.


Ðược hỏi sau đó còn có cuộc thảo luận nào với Altidore, hiện đang thi đấu cho đội AZ Alkmaar của Hòa Lan và Klinsmann có gọi Altidore cho trận đấu giao hữu với đội tuyển Nga ngày 14 Tháng Mười Một hay không, Klinsmann cho biết: “Chúng tôi đã không nói chuyện với nhau lần nào kể từ lúc đó và tôi không nghĩ là tôi sẽ gọi cậu ấy cho trận đấu với tuyển Nga nữa hay không?”


 


Donovan tiếp tục thi đấu


 


Trái với những lời tuyên bố trước đây, ngôi sao tiền đạo đội Galaxy, sau trận thắng Whitecaps 2-1 cho biết anh rất vui khi tiếp tục được ra sân trong những trận playoffs MLS sắp tới.


Donovan tuyên bố: “Trái với tin tưởng thông thường, tôi rất vui khi có mặt ở trận đấu với Vancouver. Có một thời điểm mà tôi không biết. Nhưng ngay bây giờ, đặc biệt thời điểm này trong năm, những trận đấu playoffs giải MLS có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Ðây là điều tôi yêu thích. Tôi hy vọng ra sân ít nhất vài trận đấu nữa.”


Ðề cập đến việc có được gọi vào đội tuyển Hoa Kỳ cho trận giao hữu với Nga hay không, Donovan trả lời:


“Tôi hy vọng tôi vẫn ra sân ở các trận playoffs kế tiếp.”


Và điều này rất có thể xảy ra vì trong cuộc nói chuyện với các phóng viên báo chí qua điện thoại, huấn luyện viên đội tuyển Hoa Kỳ cho biết ông sẽ tiếp xúc với Donovan sau các trận đấu playoffs giải MLS kết thúc. Tuy nhiên, theo Klinsmann, bất cứ cầu thủ nào còn thi đấu các trận playoffs MLS sẽ không có mặt ở trận giao hữu với Nga tới đây. (TD)

Mùa Thu Nikko ở Nhật


Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel


 


Gia tài ta để lại


Hoa Mùa Xuân


Sen Mùa Hạ


Và rừng cây đỏ thẫm của Mùa Thu


 


Ryokan, một thiền sư người Nhật đã để lại một gia tài như thế cho con cháu Thái Dương Thần Nữ vào thế kỷ 19. Không biết ông đã du hành những nơi chốn nào trong xứ Phù Tang để mà ông tích lũy lại gia sản đó lại cho người dân Nhật.










Hồ Trung Thiền Tự (Chuzenji-ko). (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nhưng tôi chắc hẳn ít nhất ông cũng đã phải đến ngôi làng Nikko nơi an nghỉ của tướng quân Ðức Xuyên Gia Khang (Shogun Tokugawa Ieyasu) để góp nhặt không gian “rừng cây đỏ thẫm Mùa Thu” đó vào gia tài của ông lưu lại cho hậu thế.


Nikko ngày nay không còn là một ngôi làng nhỏ như vào thời Thiền Sư Kyokan nữa, bây giờ Nikko là một địa danh thắng cảnh nổi tiếng về Mùa Thu của nước Nhật nằm về hướng Bắc Ðông Kinh. Từ giữa tháng 10 trở đi thời tiết bắt đầu trở lạnh và không gian Nikko bước dần vào Mùa Thu. Ở đây có lẽ người ta rất khó tìm thấy được âm thanh xào xạc lá Mùa Thu hay hình ảnh con nai vàng ngơ ngác như nhà thơ Lưu Trọng Lư diễn đạt. Người ta chỉ tìm thấy và cảm nhận được một tiết trời lành lạnh của vùng cao nguyên với một không gian “xanh vàng đỏ thẫm lá Mùa Thu”, điều đã làm rung động tâm hồn các thi sĩ vô tình lạc lối đến đây. Nikko không phải chỉ là nơi di tích an nghỉ của vị tướng quân tài ba Tokugawa trong lịch sử Nhật Bản, mà các vị thần vùng Nikko còn ban cho nơi đây các thắng cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp như ngọn núi Nam Thể (Nantai), các ngọn thác Hoa Nghiêm (Kegon) và Long Ðầu, hồ Trung Thiền Tự (Chuzenji-ko). Các thắng cảnh thiên nhiên đó ngày nay được quây tụ lại trong công viên quốc gia Nikko và Mùa Thu là tâm điểm thời gian lôi cuốn thu hút du khách đến đây thưởng ngoạn.










Ðường vào đền Ðông Chiêu Cung (Toshogu). (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ðông Chiêu Cung (Toshogu) là tên gọi của đền thờ tướng quân Ðức Xuyên Gia khang, ông mất vào năm 1616 và con trai ông đã chọn Nikko làm nơi xây dựng đền thờ ông. Thông thường ở Nhật Bản, các lăng mộ đền thờ của các Thiên Hoàng và tướng quân đều được xây dựng thiết kế một cách đơn giản nhưng lại tạo ra được một không gian rất trang nghiêm. Chỉ riêng đền thờ Toshogu thì không như thế! Từ cổng chính đi vào đền hay cổng đi bên cạnh đền đều có lối kiến trúc riêng biệt khác hẳn nhau. Lối vào cổng chính rộng rãi, đường trải đá nhỏ màu xám làm tăng thêm nét thiết kế đơn sơ và hai hàng cây cao vút tạo ra một không gian vừa trang nghiêm vừa uy nghiêm nhưng lại cho người ta cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng khi bước vào đây. Ngược lại, cổng dọc theo đền với những hàng cây đèn đá cổ kính rong rêu tạo cho du khách một cảm giác khác hẳn với lối vào cổng chính. Ðây cũng là con đường nối liền Toshogu với ngôi đền Thần đạo Futaarasan. Ngoài ra các kiến trúc điện thờ vô cùng sắc sảo và tốn kém rất nhiều. Người ta ước lượng rằng để hoàn tất kiến trúc đền thờ Toshogu thì sẽ tốn kém khoảng 40 tỷ Yen vào thời điểm ngày nay. Nhưng kiến trúc đền thờ Toshogu lại để lại cho người sau cả một kho tàng về triết lý nhân sinh, các hình ảnh Khỉ đã được nhân cách hóa miêu tả về đời sống con người. Tám bức tranh điêu khắc bằng gỗ trên cái đà ngang của nơi Ngựa-thần-ở nói lên về một kiếp nhân sinh, người nghệ nhân đã dùng hình ảnh khỉ để nói về Người, trong đó hình ảnh ba chú khỉ “không nghe-không nói-không nhìn” là một hình ảnh mà khỉ mẹ đã dạy cho cho các chú khỉ con. Hình như điều này con người ai cũng biết đến cả nhưng chỉ có điều người ta thích làm lại ngược thôi, ai cũng “thích nghe-thích nói-thích nhìn”. Và dĩ nhiên đền Toshogu còn có nhiều điều để người ta học hỏi và thưởng ngoạn cái không gian tĩnh lặng với cái rặng thông cao vút trên đường dốc đến nơi “thần” Tokugawa an nghỉ (ngày xưa, sau khi chết các vị Thiên Hoàng hay Shogun đều được tôn thờ như thần).










Thác Hoa Nghiêm (Kegon) đổ xuống vực sâu 100m. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nam Thể là một ngọn núi cao trên 2,400m thuộc vùng cao nguyên Nikko, đây cũng là một ngọn núi lửa đang ngủ yên. Dưới chân núi là hồ Trung Thiền Tự hiền lành và ngọn thác Kegon cao đến 100m chảy đổ xuống hẻm sông. Tên của hồ cứ tưởng như là tên một ngôi chùa, ngay cả thác Hoa Nghiêm (Kegon) cũng cho tôi cảm giác tên một bộ kinh của Phật Giáo. Tôi cũng không tò mò tìm hiểu tại sao người ta lại đặt tên các nơi đây như vậy. Nhưng tìm hiểu để làm gì khi tôi vẫn chưa có đủ thì giờ để thưởng thức hết được cái đẹp “rừng thu đỏ thẫm” nơi đây. Thời tiết lạnh đã chuyển đổi dần các màu lá từ xanh lục chuyển dần sang vàng rồi thì đỏ tươi đỏ thẫm. Màu sắc của các lá phong Nhật Bản làm du khách ngây ngất về cái rực rỡ của lá. Tôi chợt nhớ đến ít câu thơ của Tế Hanh diễn tả về lá Mùa Thu “Lá phong đỏ như mối tình rực lửa. Hoa Cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa”. Có đứng ở Nikko ngắm lá phong Nhật mới thấm được cái “rực lửa” của lá thu phong Nhật. Tế Hanh có dịp viết về lá phong đỏ ở Hàng Châu, không biết ông có dịp nhìn thấy lá phong đỏ Nikko không? Nhưng với tôi, lá phong đỏ ở Hàng Châu không thể so với được không gian lá phong đỏ Nikko. (Tôi có thiên vị về Nhật Bản quá không!)










Cổng đền Toshogu của Shogun Tokugawa Ieyasu. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Chạy dọc theo con đường quanh hồ Trung Thiền Tự, lúc này du khách mới cảm nhận được mình đã không có đủ thì giờ để thưởng thức hết cái nét đẹp không gian của mây-núi-hồ-rừng cây xanh vàng đỏ rực ở đây. Chưa ngắm hết được màu sắc rực rỡ của từng vùng cây, chưa kịp bình yên để nhìn sự tĩnh lặng của mặt nước hồ. Mùa Thu trải dài ở quanh hồ, nhưng nếu vượt lên trên núi cao một chút là trời vừa đủ lạnh để biến những hạt mưa nhẹ thành những hạt tuyết rơi. Hình ảnh đẹp đến nỗi người ta không thể thâu lại bằng camera, video camera hoặc là có thể diễn tả bằng ngôn ngữ. Chỉ có cặp mắt của bạn, chỉ có tâm hồn của bạn mới nói lên được cái nét đẹp đó cho chính tâm tư bạn nghe thôi.










Không nghe-Không nói-Không thấy. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nikko không phải chỉ có thưởng ngoạn thắng cảnh mà còn có cả suối nước nóng (ôn tuyền) để giúp du khách quên đi mệt nhọc và lạnh về đêm ở đây. Bạn hãy chọn một khách sạn kiểu Nhật, gọi là Ryokan mà lưu lại ít nhất một đêm để thưởng thức những phong tục của Nhật như mặc áo yugata ngủ, ăn dinner theo khẩu vị Nhật. Nếu bạn là người say mê món cá sống sashimi thì bạn sẽ thích thú vô cùng. Tắm suối ôn tuyền thì nên ngâm người dưới làn nước nóng ngoài trời (lộ thiên) cũng là một điểm thích thú khác cho chuyến du ngoạn Nikko.










Tượng cận vệ Samurai trước cổng đền Toshogu. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ðầu tháng 11 là ngày tháng đẹp nhất của Nikko. Tùy theo cái duyên của du khách mà người ta bắt gặp nét đẹp Mùa Thu Nikko khác nhau. Nhưng Nhật không phải chỉ có Mùa Thu Nikko. Những thắng cảnh Mùa Thu khác như mùa thu Gunma chẳng hạn lại cho du khách những thưởng ngoạn khác hẳn Nikko. Xin hẹn lần sau sẽ gặp bạn ở Mùa Thu Gunma, Mùa Thu của núi lửa!





ATNT Tours & Travel tổ chức và hướng dẫn:


Xin quí khách gọi cho văn phòng ANTN Tours để biết thêm các lịch trình và chi tiết về các chuyến tour năm 2013.


Tour Á châu:


*Tour Singapore-Thái Lan-Campuchia-Việt Nam: Khởi hành từ Nov. 15-29, 2012.


*Tour Miến Ðiện-Tam Giác Vàng: Bắc Thái Lan-Miến Ðiện-Lào: Cities: Chiangmai-Chiangrai-Luang Brapang-Yangoon-Bagan-Mandalay-Inle Lakes-Katiktiyo: Khởi hành từ Nov. 01-16, 2012.


Tour Phi Châu:


*Tour Nam Phi (South Affrica) tổ chức vào DEC. 06-19, 2012 du ngoạn SAFARI hoang dã của Phi Châu.


Tour VIỆT NAM: tổ chức mỗi tháng cho gia đình hoặc group.


Tổ chức “Private Tour” đi khắp mọi nơi trên thế giới.


ATNT Tours & Travel chuyên nghiệp về bán vé máy bay & tổ chức và hướng dẫn tours. Xin liên lạc:


ATNT TOURS & TRAVEL


9126 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708


Tel: (714) 841-2868/(888) 811-8988


Website: www.atnttravel.comhay www.atnttour.com


 

MLS: Ðá bại Vancouver Whitecaps 2-1


Los Angeles Galaxy bước vào vòng playoffs


 


TỔNG HỢP – Giải vô địch bóng tròn nhà nghề Hoa Kỳ – Major League Soccer (MLS) – chính thức bước vào vòng playoffs gồm tám đội chia ra làm hai bảng miền Ðông và miền Tây.









Cầu thủ Edson Buddle số 14 của Los Angeles Galaxy nhảy lên đánh đầu đưa banh vào lưới trong khi thủ môn Brad Knighton số 18 của Vancouver Whitecaps cũng phản ứng đón đỡ banh trong trận đấu giành vé vào playoffs giữa hai đội Galaxy và Whitecaps diễn ra trên sân The Home Depot Center, Carson, California ngày 1 tháng 11, 2012. (Hình: Victor Decolongon/Getty Images)


Tại bảng miền Tây Western Conference trên sân The Home Depot Center, thành phố Carson, California, tối Thứ Năm vừa qua, diễn ra cuộc so tài tranh vé vào playoffs giữa hai đội bóng xếp hạng tư và năm là Los Angeles Galaxy và Vancouver Whitecaps.


Trong suốt khoảng một giờ đồng hồ, các cầu thủ Galaxy phải đương đầu với nhiều khó khăn trong việc bảo vệ danh hiệu vô địch của mình khi bị Whitecaps dẫn trước rất sớm ngay phút thứ tư của trận đấu.


Tuy kết thúc với chiến thắng 2-1 ngay trên sân nhà nhờ hai bàn thắng ở hiệp hai, nhưng các cầu thủ Galaxy trải qua một trận đấu đầy nhọc nhằn mặc dù trên hàng tấn công đầy đủ các ngôi sao trụ cột như David Beckham, Robbie Keane, Landon Donovan.


Với bàn thắng của Mike Magee ở phút 69 và Donovan đá quả phạt đền thành công bốn phút sau đó, giúp đội bóng Galaxy có được chiến thắng cuối cùng và có mặt ở sân chơi Playoffs.


Hàng phòng ngự của Galaxy đã khởi đầu quá tệ hại để cho đội bóng đến từ xứ sở Canada ngay phút thứ 4 có cơ hội mở tỷ số đầu tiên khi Darren Mattocks xỉa bóng vào lưới từ đường banh trả ngược vào giữa của đồng đội ở lằn vôi cuối sân trên phần đất Galaxy.


Vancouver Whitecaps xếp thứ năm chỉ thắng được ba trận trong 17 trận đấu sau cùng mùa giải này, cho nên trước khi bước vào trận đấu, giới ủng hộ Galaxy đều tin tưởng Galaxy sẽ làm gỏi đội bóng này. Nhưng sự thật ngược lại, với chiến thuật phòng thủ chặt chẽ tối đa, các cầu thủ đội từng cho tiền vệ gốc Việt Lee Nguyễn “đi chỗ khác chơi” trước đây, trong đợt phản công nhanh đã ghi bàn thắng đầu tiên như đề cập ở trên.


Kiểm soát bóng trên 70%, đè nặng áp lực trên khung thành đối phương triền miên, nhưng suốt hiệp đầu, các cầu thủ Galaxy không thể nào đưa banh qua khỏi tay thủ môn Whitecaps để quân bình tỷ số.


Mãi đến phút 69, từ quả đá phạt góc ở cánh phải của cựu siêu sao 37 tuổi, David Beckham đã kiến tạo đường banh chuyền để cuối cùng cầu thủ Magee tung cú volley dứt điểm chính xác đưa banh đi sát phía dưới xà ngang vào lưới trong khi thủ môn đội bóng Canada cố phóng người theo đón đỡ nhưng chỉ hoài công.









Darren Mattocks số 22 của Vancouver Whitecaps và siêu sao một thời David Beckham số 23 của Galaxy tranh bóng trong trận đấu giành vé vào playoffs giữa hai đội Galaxy và Whitecaps diễn ra trên sân The Home Depot Center, Carson, California ngày 1 tháng 11, 2012. (Hình: Victor Decolongon/Getty Images)


Và chỉ bốn phút sau đó, Galaxy hưởng quả phạt đền vì Donovan bị một hậu vệ Whitecaps truy cản trái phép trong vùng cấm địa nhà, giúp Galaxy có được chiến thắng cuối cùng tỷ số 2-1 tiếp tục con đường bảo vệ danh hiệu vô địch MLS.


Thủ quân đội tuyển Ireland, Robbie Keane, rất xông xáo trên hàng công, luôn tạo nguy hiểm cho hàng thủ đối phương, nhưng rất tiếc lại không ghi được bàn thắng nào.


Sau trận đấu David Beckham cho biết: “Chúng tôi có khởi đầu không may mắn, bị dẫn trước một bàn rất sớm. Nhưng khi ghi được một bàn thắng, chúng tôi biết chúng tôi sẽ vượt qua được trận đấu này.”


Ðội Galaxy sẽ gặp đội đứng đầu bảng xếp hạng miền Tây Western Conference là San Jose ở hai trận lượt đi và về.


Ðội Earthquakes San Jose cũng là đội đoạt giải Supportes’s Shield được đánh giá là đội hay nhất trong mùa giải chính thức năm nay.


Chủ Nhật này, San Jose sẽ làm khách trên sân The Home Depot Center ở trận lượt đi. Và Galaxy là đối thủ đáng gờm nhất. Nếu thắng được, San Jose có nhiều hy vọng đoạt chức vô địch mùa giải MLS năm nay.


Trong khi đó, đội Vancouver trở thành đội đầu tiên trong các đội câu lạc bộ ở Canada tham dự giải MLS được thi đấu tiếp tục sau mùa giải chính thức.


Huấn luyện viên đội này, Martin Rennie phàn nàn về quyết định không chính xác của trọng tài.


Nhưng theo dõi suốt trận đấu, mọi người đều công nhận là Galaxy xứng đáng có được chiến thắng trước Whitecaps vì ở hiệp hai, Galaxy luôn tạo áp lực triền miên trước khung thành đối phương. Tuy nhiên nếu thi đấu như trong trận đấu này, giới ủng hộ e rằng Galaxy khó vượt qua được đội San Jose đang trong thời kỳ phong độ các cầu thủ lên cao nhất.


 


Dynamo Houston lọt vào playoffs


 


Mặt khác ở bảng miền Ðông – Eastern Conference – đội Dynamo Houston trong trận đấu với Chicago Fire vào tối ngày Thứ Tư trước đó, đã đá bại Chicago Fire 2-1 để vào playoffs và sẽ gặp đội đứng đầu bảng này là Kansas ở hai trận lượt đi và về.


Cầu thủ Will Bruin của Dynamo đã ghi hai bàn thắng mãi đến phút 82 Chicago Fire mới thu ngắn cách biệt với lần tung lưới của cầu thủ Brazil, Alex.









Robbie Keane số 7 của Los Angeles Galaxy dẫn banh trong khi John Thorrington số 11 của Whitecaps đuổi theo tìm cách truy cản trong trận đấu giành vé vào playoffs giữa hai đội Galaxy và Whitecaps diễn ra trên sân The Home Depot Center, Carson, California ngày 1 tháng 11, 2012. (Hình: Victor Decolongon/Getty Images)


Ðội Dynamo Houston, từng có mặt ở trận chung kết năm rồi và hai lần đoạt cúp MLS 2006 và 2007. Trong khi Chicago Fire đã không có mặt ở playoffs kể từ năm 2009.


Ngày Chủ Nhật này, Houston sẽ gặp Kansas City ở trận lượt đi bán kết bảng miền Ðông.


Quý độc giả có thể xem truyền hình trực tiếp các trận đấu trên đài NBC Sports Network, với hệ thống Direct TV đài này có số 603 hoặc quý vị có thể xem qua hệ thống Internet với website: atdhenet.tv. (TD)

Cuba phản đối phái bộ ngoại giao Mỹ


HAVANA (AP) –
Cuba hôm Thứ Sáu lên tiếng phản đối phái bộ ngoại giao Hoa Kỳ trên đảo quốc này, về điều mà họ gọi là hoạt động nhằm gây khuynh đảo chế độ Raoul Castro.










Một xe Hoa Kỳ kiểu xưa đậu trước trụ sở US Interests Section ở Havana, Cuba. (Hình: AP/Franklin Reyes)


Bộ Ngoại Giao Cuba tố cáo Mỹ mở những lớp học một cách bất hợp pháp ngay bên trong khuôn viên trụ sở US Interests Section, mà Washington vẫn duy trì thay vì một tòa đại sứ. Cuba cũng nói Mỹ tự ý cung cấp dịch vụ Internet mà không xin phép.


Cuba cho hay, họ cương quyết bảo vệ chủ quyền của mình “bằng mọi phương tiện hợp pháp” nhưng không đưa ra chi tiết nào. Cuba xem mọi nhân vật chống đối ở trong nước đều là những kẻ ăn tiền của Mỹ để gây rối. Phái bộ ngoại giao Hoa Kỳ ở Cuba chưa có lời bình luận về nhận xét đó.


Phái bộ Hoa Kỳ từ lâu vẫn cung cấp dịch vụ Internet cho giới chống đối ở Cuba, đồng thời cũng điều hành các chương trình về văn hóa và ngôn ngữ.


Không rõ vì sao Cuba chọn thời gian này để chỉ trích các hoạt động của Mỹ, có thể điều này có liên hệ đến cuộc bầu cử tổng thống sắp diễn ra vào Thứ Ba tới.


Ứng viên Cộng Hòa Mitt Romney vừa tung ra một quảng cáo bằng tiếng Tây Ban Nha ở Florida, là tiểu bang chưa nghiêng về ứng cử viên nào (swing state). Nội dung ám chỉ rằng TT Barack Obama được anh em ông Castro và lãnh tụ cánh tả Hugo Chavez của Venezuela ủng hộ. Chính phủ Obama nói rằng, quảng cáo đó tự nó gây chú ý đến anh em Castro và Chavez một cách không thích đáng, đồng thời thêm rằng quan hệ của Mỹ với hai nước này vẫn còn băng giá dưới thời Obama. (TP)

Bất chấp hậu quả bão Sandy, New York vẫn tổ chức thi marathon


NEW YORK (AP) –
Trong bối cảnh dân chúng nhiều nơi ở New York City sống lạnh lẽo vì không điện và số tử vong lên đến hơn 40, do hậu quả của bão Sandy, nhiều cư dân ở đây tỏ vẻ khó chịu trước việc cảnh sát được tăng cường để giữ an ninh cho cuộc chạy đua marathon.









Thị Trưởng Michael Bloomberg quyết định cho tiếp tục cuộc đua marathon vào cuối tuần này như đã dự liệu, mặc dù gặp phải sự chống đối mạnh mẽ. (Hình: AP/Louis Lanzano)


Họ bực mình khi thấy nạn nhân của trận bão bị đuổi ra khỏi các khách sạn, nhường chỗ cho người ngoài đến thành phố tham dự cuộc đua, kể cả hình ảnh các máy phát điện chạy rì rầm ở các trại lều dựng lên ở Central Park, nơi dùng làm chặng cuối của cuộc đua.


Thị Trưởng Michael Bloomberg nói, ông hy vọng đây là cơ hội giúp làm lên tinh thần cho thành phố, khi quyết định cho tiếp tục cuộc đua vào cuối tuần này như đã dự liệu. Thay vì vậy, ông gặp phải sự phản kháng của cả các chính trị gia lẫn người dân New York, lý luận rằng bây giờ không phải là lúc để tổ chức chạy đua.


Tại một cuộc họp báo, Thị Trưởng Bloomberg bênh vực cho quyết định của mình khi nói rằng, đây là cách để gây quỹ tái thiết cho thành phố và nâng cao tinh thần, sau khi bão Sandy gây lụt lội khắp nơi và làm mất điện cho hằng trăm ngàn tư gia lẫn cơ sở thương mãi.


Khoảng 40,000 người từ khắp thế giới sẽ xuống đường chạy đua trên chặng đường dài 26.2 dặm. (TP)

Hiểu chính sách kinh tế để chọn tổng thống

 


T.S. Ðinh Xuân Quân


 


Nếu có theo dõi các cuộc tranh luận của hai ứng viên tổng thống, hôm nay cử tri coi như đã biết được lập trường của mỗi bên. Nhưng riêng đối với đa số cử tri gốc Việt, có thể còn nhiều vấn đề chưa rõ, trong đó có vấn đề kinh tế.


 Sau loạt bài phân tích lập trường của hai ứng cử viên về chính sách ngoại giao, về an sinh xã hội (Obamacare), bài này nhằm phân tích về chính sách kinh tế hầu giúp cử tri có thêm dữ kiện để phán đoán khi đi bầu.


Về kinh tế, điều đầu tiên cần nhắc lại là: Nền kinh tế Mỹ là một nền kinh tế tự do – nó có nghĩa là chính phủ không làm kinh tế mà chỉ điều phối các chính sách vĩ mô về thuế vụ, tài chính, v.v. Chính phủ chỉ thiết lập các chính sách kinh tế để giúp các công ty làm kinh tế. Ngoài chính phủ thì Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Ngân Hàng Trung Ương) cũng có phần quan trọng trong chính sách tiền tệ, quy định lãi suất ngân hàng. Kết quả của chính sách kinh tế này, theo phúc trình của viện nghiên cứu The Heritage Foundation, Hoa Kỳ là một trong 10 quốc gia có nền kinh tế tự do vững chắc nhất thế giới, hơn hẳn những cường quốc kinh tế khác như Nhật, Ðức và Anh.


Trong kinh doanh, chính các công ty tư nhân tạo nên việc làm. Do đó khi nói chính sách Obama gây thêm công ăn việc làm thì ta phải hiểu là do chính quyền Obama có chính sách hữu hiệu để giúp các tư nhân phát triển kinh tế chứ chính quyền không đứng ra kinh doanh. Ví dụ kinh tế Mỹ mất việc làm cho Trung Quốc thì là vì các nhà tư bản, các công ty thấy có lời hơn khi họ xuất khẩu công việc sang Trung Quốc. Chính phủ chỉ có thể khuyến cáo hay trợ giúp mà thôi.


Trong bài viết ngày 25 tháng 10 (1) tác giả nói là Tổng Thống Obama thừa hưởng một nền kinh tế với quá nhiều khó khăn, bị khủng hoảng tài chính – ngân hàng vì các nợ địa ốc. Có thể nói là trong nhiệm kỳ đầu của mình, Tổng Thống Obama đã cố gắng để vượt qua những khó khăn sẵn có ấy.


 


Những khó khăn kinh tế của khủng hoảng – suy thoái 2008


 


Hai ứng cử viên tranh cãi về kinh tế nhưng mới đây bài (2) của Robert S. McElvaine, một nhà sử học đã so sánh tình trạng khủng hoảng – suy thoái kinh tế năm 1929 dưới thời Tổng Thống Hoover với tình trạng khủng hoảng 2008 suy thoái kinh tế dưới thời Tổng Thống Obama. Ông cho thấy khủng hoảng 2008 “không thê thảm” như 1929 vì các chính sách kinh tế tốt hơn được áp dụng cho nên nền kinh tế Mỹ đã tránh và thoát dần ra khỏi những khó khăn.


 


Thất nghiệp


Ông McElvaine so sánh và cho thấy là nạn thất nghiệp dưới thời Obama nhẹ hơn thời Hoover.



Bảng so sánh cho thấy thất nghiệp đã tăng trong thời gian đầu, và đến năm 2012 xuống còn 8.2%. Theo thống kê của Bộ Lao Ðộng vào tháng 9-2012 tỷ lệ thất nghiệp là 7.8% và tháng 10 (3) tỷ lệ mới nhất là 7.9%. Như vậy là nạn thất nghiệp đã được ghìm lại. Một biến chuyển về kinh tế cần phải có thời gian để giải quyết các khó khăn của quá khứ, chứ không thể là một phép lạ xảy ra trong một sớm một chiều.


 


Tăng trưởng G.D.P.


Thay đổi tăng trưởng G.D.P. xuống -25% dưới thời Hoover trung bình giảm âm -6.4/năm, trong khi dưới thời Obama vì hiểu biết về chính sách kinh tế tốt hơn cho nên tăng trưởng GDP trung bình là 1.9%/năm.



Thị trường chứng khoán – Stock Market


Tỷ lệ thị trường chứng khoán giảm – 83.2% dưới thời Hoover (trung bình giảm -20.8%/năm) trong khi dưới thời Obama vì hiểu biết về chính sách kinh tế tốt hơn cho nên tăng trưởng thị trường chứng khoán GDP trung bình 17.3% năm.



Ði vào chi tiết hơn thì dựa trên bài “The Obama Record after 3 years – Jobs and GDP” (4) các biểu đồ trên trang mạng Econographia (5) (một trang mạng phi chính trị được thành lập với một mục đích là dùng dữ liệu có thật để vẽ lên biểu đồ mô tả trung thực về nền kinh tế Hoa Kỳ) cho thấy:



Bảng số 1: Công ăn việc làm



Bảng số 2: Tăng trưởng GDP



Bảng số 3: Công ăn việc làm


 


Các bảng trên tự nó nói lên sự thật – không cần bàn nhiều.


Chính sách kinh tế của Tổng Thống Obama (6) là chính phủ trợ giúp các công ty xe hơi GM (General Motors) và Chrysler, trong khi lập trường của Thống Ðốc Romney là không trợ giúp, để cho các công ty này phá sản và chính phủ “có thể” đứng đàng sau bảo đảm để cho các công ty này mượn các ngân hàng.


Nhờ chính sách trợ giúp của chính phủ, GM và Chrysler đã ra khỏi chapter 11 (thủ tục phá sản). Nhưng vì vấn để tranh cử cho tiểu bang Ohio, nơi có công nghiệp xe hơi, phe Cộng Hòa đã cho quảng cáo trên TV “Obama cho phá sản GM và bán Chrysler cho Ý (hãng Fiat) và họ sẽ làm xe Jeep tại Ttrung Quốc – Obama took GM and Chrysler into bankruptcy and sold Chrysler to Italians who are going to build Jeeps in China” và trên radio thì quảng cáo nói: “Dưới thời Obama, GM cắt 15,000 công ăn việc làm và sẽ tăng làm xe tại Trung Quốc – nghĩa là tăng 15,000 việc cho Trung Quốc – Under President Obama, GM cut 15,000 American jobs, but they are planning to double the number of cars built in China, which means 15,000 more jobs for China.”


Quảng cáo này thiếu trung thực. Sự thật là hãng Chrysler mướn thêm 1,100 nhân công tại Toledo. Hãng cũng xây thêm nhà máy tại Trung Quốc vì dân Trung Quốc muốn mua xe. Ai cũng biết để tránh việc chuyên chở tốn kém, các hãng xe hơi thường xây nhà máy tại nơi tiêu thụ như Toyota and BMW xây dựng nhà máy tại Mỹ.


Về nợ công ngân sách tiếp tục nợ 4,000 tỷ trong 4 năm liên tiếp. Như vậy chính phủ phải vay 31 xu cho mỗi dollar chi tiêu công. Nợ công nay lên gần 16,000 tỷ đô.


Trong trận chiến Iraq kỳ đầu của Tổng Thống Bush “cha” tại Koweit tiến đánh Iraq được sự trợ giúp của các nước A rập cho nên nợ công không tăng mấy. Chiến tranh Iraq kéo gần 4 năm và Afghanistan kéo trên 10 năm thì tổn phí trung bình là 1 triệu đô/năm cho mỗi người lính. Các trận chiến tranh này tốn trên 1,000 tỷ/năm và không lạ nếu nợ công chồng chất.


Trong hai thập niên qua giữa hai đảng có quá nhiều chia rẽ và không nhân nhượng nhau. Phe Dân Chủ nghĩ cần làm nhiều hơn cho người dân và muốn thế Tổng Thống Obama cần tăng thuế cho những người có lợi tức trên 250,000/năm. Phe Cộng Hòa nghĩ như vậy là chính phủ can thiệp quá nhiều. Hậu quả chính phủ liên bang kẹt không thông qua được các luật tăng hay giảm thuế.


Thuế: Vì chi tiêu công cao, ngân sách thâm thủng do chi tiêu quốc phòng, các chương trình “kích kinh tế” Tổng Thống Obama muốn cho tiếp tục luật giảm thuế của Tổng Thống Bush (cho giới trung lưu) nhưng muốn tăng thuế cho những người có lợi tức trên 250,000 đô/năm. Thống Ðốc Romney từ chối tăng thuế mà còn muốn giảm tỷ lệ thuế xuống còn 20% trong khi muốn tăng chi về quốc phòng.


Sự thật thì trung tâm “Non partisan Tax Policy Center” cho là nhà giàu lợi nhiều hơn nếu giảm thuế đồng đều 20%. Theo các phân tích (7) của Carter Eskew và của Thirdway.org thì chương trình của Romney không “ổn”. Không thể nào tăng quốc phòng mà không tăng nợ công.


 


Ðánh giá kinh tế


 


Nếu đánh giá về kinh tế qua các gói “kích cầu kinh tế” của Tổng Thống Obama như việc sửa chữa hạ tầng như đường 405 hay 5 của California hay tại nhiều tiểu bang khác, hay đầu tư vào giáo dục, đào tạo, giúp tài trợ các chủ nhà thiếu thốn (chương trình địa ốc của Obama) và cắt giảm thuế, chúng ta có thể thấy đó là con đường hữu hiệu nhất cần theo đuổi.


Kinh tế năm 2012 cho thấy nhiều dấu hiệu hồi sinh của kinh tế Hoa Kỳ: Có vẻ đang khởi sắc mặc dù “còn chậm chạp”.


Về kinh tế, người lãnh đạo không có thể đơn phương thay đổi kinh tế theo ý muốn của mình vì có quá nhiều yếu tố: Chính phủ, Quỹ dự trữ – Fed, các công ty khu vực tư hay cả kinh tế thế giới lúc nào cũng nhìn kinh tế Mỹ là đầu tàu.


Nhiều dấu hiệu cho thế kinh tế Á Châu khá hơn vì các dự liệu kinh tế Mỹ (tiêu xài gia tăng, tăng trưởng 2% trong quý mới nhất, và tỷ lệ Wall Street tăng cũng như công nghiệp Trung Quốc tăng).


Các tỷ lệ thị trường chứng khoán Á Châu tăng – tỷ lệ Nikkei 225 index của Nhật tăng 1.3 % tới 9,064.20; Hong Kong’s Hang Seng tăng 1.1%. Còn về kinh tế Mỹ thì các con số của viện Institute for Supply Management (ISM) cho thấy sản xuất tăng trong hai tháng qua và theo Conference Board thì các dữ kiện kinh tế khá tốt như tỷ lệ Dow Jones industrial tăng 1% tới tỷ số 13,232.62 trong khi tỷ lệ Standard & Poor’s 500 tăng 1.1% lên tới 1,427.59 và Nasdaq tăng 1.4% lên đến 3,020.06. Ngoài ra giá dầu giảm 15 cents, hiện nay ở mức $86.94/thùng.


Về công ăn việc làm tỷ lệ có tăng chút ít từ 7.8% lên 7.9% nhưng số việc làm tăng nhiều hơn dự trù (171,000 việc làm so với 125,000 dự trù). Lý tưởng thì tăng công ăn việc làm phải trên 200,000 thì tốt. Dù sao nó cũng cho thấy là kinh tế Mỹ vẫn tạo công ăn việc làm và điều quan trọng là nếu bảng số 1 tăng thì chiều hướng kinh tế có khá hơn. Ta chỉ có thể thấy chiều hướng mà thôi.


 


Tạm kết


 


Lèo lái nền kinh tế Hoa Kỳ đến chỗ tốt hơn đòi hỏi phải có thời gian, vì có nhiều yếu tố không nằm trong tầm kiểm soát của người lãnh đạo, ví dụ kinh tế thế giới, các chính sách của chính phủ về tài chính thuế má và lòng tin tưởng của khu vực tư, hay các cuộc chiến tranh mà Mỹ phải tham gia.


Cử tri hãy chọn lựa theo lời hai ứng viên (8): Ông Obama chấm dứt cuộc chiến tranh tốn kém tại Iraq và gần đây tại Afghanistan, để chuyển trọng tâm về Á Châu và xây dựng trở lại nền kinh tế suy sụp từ thời tổng thống tiền nhiệm. Thống Ðốc Romney hứa xây dựng kinh tế tốt hơn nhưng những tuyên bố nhiều khi không nhất quán và các giải pháp vẫn chung chung mà thôi.


Sự thật là dù ai thắng đi nữa, Tổng Thống Obama hay Thống Ðốc Romney thì chính sách kinh tế cũng không thể khác nhau nhiều, vì sẽ không có phép lạ trong một thời gian ngắn. Tổng thống Hoa Kỳ phải làm việc với Quốc Hội và nhiều cơ quan khác. Tình trạng tắc nghẽn hiện tại là một khó khăn cần phải được giải tỏa thì kinh tế, nợ công, v.v. mới có thể giải quyết.


Bài phân tích này có mục đích đóng góp sự hiểu biết về kinh tế cho cử tri. Mỗi cử tri trong cộng đồng Mỹ gốc Việt chúng ta cần tham gia bầu cử và sử dụng lá phiếu một cách tối ưu. Muốn thế phải xem xét nhiều vấn đề một cách cẩn thận, vì kết quả cuộc bầu cử sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân và cộng đồng của chúng ta.


Ghi chú:


1. Người Việt ngày 25 tháng 10, 2012


2. New York Time, ngày 31 tháng 10, 2012


3. Washington Post ngày 2 tháng 11, 2012


4. http://nguoivietblog.com/hagiang/?p=581


5. Econographia là một website phi chính trị, không dính dáng đến đảng phái nào. Dữ liệu từ Phòng thống kê của Bộ Lao Ðộng (Bureau of Labor Statistics ố BLS), Cơ quan phân tích kinh tế (Bureau of Economic Analysis ố BEA), Bộ Ngân Khố (the Treasury Department), Sở Thuế Vụ (Internal Revenue Service), Bộ Kiểm Kê (Census Bureau) và những cơ quan khác.


6. Người Việt ngày 25 tháng 10, 2012


7. http://www.washingtonpost.com/opinions/carter-eskew/2011/10/18/gIQAVVGQ4L_page.html


http://www.thirdway.org/publications/597


8. CBS ngày 22 tháng 10, 2012

Tìm thấy xác bồ câu với thông điệp thời WWII


LONDON (AP) –
Người ta vừa mới tìm thấy bộ xương một chú chim bồ câu bên trong ống khói của căn nhà ở miền Nam nước Anh, có mang theo một thông điệp bi mật thời Thế Chiến Thứ Hai đã bị quên lãng từ lâu.









Thông điệp mã hóa và các mảnh xương chim bồ câu được tìm thấy ở trong ống khói một căn nhà ở miền Nam nước Anh. (Hình: AP/Royal Pigeon Racing Association)


Các sử gia ở tổng hành dinh chuyên giải mã thời Ðệ Nhị Thế Chiến cho biết, chú chim này hẳn đã từ nước Pháp bị Quốc Xã Ðức chiếm đóng bay trở về trong thời gian của cuộc đổ bộ D-Day vào Tháng Sáu 1944.


Bletchley Park nói rằng, bấy giờ lực lượng Ðồng Minh áp đặt lệnh im lặng vô tuyến nên mọi thông tin về tiến trình của cuộc đổ bộ đều được giao cho chim bồ cao mang, bay qua vịnh Channel giữa Pháp và Anh.


Nội dung thông điệp nói gì hiện vẫn chưa rõ. Thông điệp thường được mã hóa đối với những thông tin hết sức mật. Ông Park hôm Thứ Năm cho biết, người ta đang tìm cách giải mã dựa vào những sổ nhật trình thời Thế Chiến Thứ Hai. (TP)

Việt Nam, ngay cái vỏ ‘ổn định chính trị’ cũng không còn

Song Chi/Người Việt


 


Ðối với người Việt đang sống trong nước, cho dù có bàng quan với tình hình chính trị xã hội đến mấy, có lạc quan “vô tư” đến mấy, hẳn cũng không thể không thừa nhận đời sống ngày càng khó khăn, bất ổn về mọi mặt. Ðặc biệt là kinh tế.


Chưa bao giờ kể từ khi mở cửa làm ăn hội nhập với thế giới, nền kinh tế Việt Nam lại khủng hoảng nghiêm trọng như bây giờ. Thậm chí, Việt Nam còn bị nhiều nhà chuyên môn về kinh tế, các tổ chức kinh tế tài chính trên thế giới đánh giá như một ví dụ xấu về phát triển kinh tế không đúng hướng.


Tờ Newsweek Magazine ngày 1 tháng 10 có bài viết của bình luận viên Rob Cox: “From Tiger to Pussycat: How Vietnam’s Economy Got Off Track” (Từ hổ thành mèo: kinh tế Việt Nam đã trật đường ray như thế nào). Trình bày một số lý do vì sao Việt Nam từ một nước có triển vọng thành con cọp Á Châu lại biến thành con mèo nhỏ đầy khuyết tật.



Một người bán bánh tráng rong trên đường Lê Lai, Sài Gòn. Hình ảnh sinh động của tầng lớp dân nghèo đối mặt với kinh tế khó khăn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)


Hay hãng đánh giá tín dụng Moody’s ngày 28 Tháng Chín đã giảm độ khả tín của tám ngân hàng thương mại Việt Nam và hạ độ khả tín của chính Việt Nam xuống B2, mức thấp nhất từ trước tới nay.


Thật ra, chưa cần nói đến sự đánh giá của các tổ chức kinh tế thế giới hay báo chí quốc tế, ngay báo chí trong nước ngày nào cũng tràn ngập những thông tin xấu về kinh tế, từ vi mô đến vĩ mô.


Nào lạm phát, đồng tiền mất giá, giá xăng dầu, giá sinh hoạt tăng, nào hàng loạt tập đoàn kinh tế nhà nước bị thua lỗ, thất thoát hàng tỷ đô la Mỹ như Vinashines, Vinalines và ngay cả tập đoàn điện lực EVN cũng nợ đầm đìa. Hàng chục nghìn doanh nghiệp vừa và nhỏ tuyên bố vỡ nợ, phá sản, phải đóng cửa…


Gần đây, những từ như “nợ công, nợ xấu” xuất hiện trong hầu hết các bài báo về kinh tế, trong các phiên họp tại kỳ họp thứ 4 Quốc Hội khóa XIII khai mạc ngày 22 tháng 10, chứng tỏ mức độ nghiêm trọng của tình hình. Một số đại biểu Quốc Hội còn có ý kiến “cần một ủy ban độc lập để giải quyết nợ xấu” (báo Lao động).


“Nợ công bằng 55.4% GDP” (VietnamNet). Tình hình bất động sản thì đang đóng băng và có nguy cơ vỡ bong bóng bất động sản. Hệ thống ngân hàng cũng đang đối diện với nguy cơ đổ sụp vì nợ xấu. Ngân quỹ nhà nước thì cạn kiệt đến mức tại kỳ họp Quốc Hội kể trên, việc tăng lương cho công nhân viên cứ được nâng lên rồi lại đặt xuống để rồi cuối cùng “cố gắng lắm thì có thể tăng thêm 100,000 VNÐ mỗi tháng,” một con số chả thấm vào đâu.


Bức tranh xã hội cũng một màu xám ảm đạm không kém. Nếu như trong lĩnh vực kinh tế, các cụm từ “nợ xấu” được nói đến nhiều nhất, thì trong lĩnh vực xã hội, vấn đề “tham nhũng” làm nóng các trang báo nhà nước lẫn các trang blog, trang mạng xã hội; từ trong nghị trường Quốc Hội ra đến các quán nhậu vỉa hè.


Tham nhũng và chống tham nhũng từ bao nhiêu năm qua không hề có dấu hiệu giảm bớt, khá lên mà ngày càng phát triển tràn lan, vô phương phòng, chống.


Mới đây, người dân đã được chứng kiến cả một chiến dịch chống tham nhũng và chỉnh đốn đảng do ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng phát động rầm rộ. Trải qua cuộc họp Bộ Chính Trị cộng với hội nghị của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng để cuối cùng cho ra kết quả là một con số không!


Sự bất ổn của xã hội bộc lộ trong khắp mọi lĩnh vực. Có rất nhiều vấn đề mà ai cũng thấy cũng biết, tồn tại từ bao lâu nay nhưng vẫn không giải quyết được.


Không chỉ nạn tham nhũng, nạn lãng phí, thất thoát của công, làm ăn gian dối cũng không kém, đặc biệt là trong lĩnh vực xây dựng.


Môi trường sống bị tàn phá, tài nguyên khoáng sản bị khai thác bừa bãi, rừng bị phá với tốc độ khủng khiếp.


“Theo báo cáo số liệu năm 2005 của Tổ chức Lương Thực và Nông Nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO), Việt Nam là nước có tỉ lệ phá rừng nguyên sinh đứng thứ 2 trên thế giới, chỉ sau Nigeria.” (theo Wikipedia).


Nạn ô nhiễm môi trường. Thực phẩm không an toàn. Tỷ lệ tai nạn giao thông quá cao bao nhiêu năm nay vẫn chưa được cải thiện. Sự lạc hậu của giáo dục, sự quá tải tại các bệnh viện ở các thành phố lớn trong khi các bệnh viện tỉnh, huyện, trạm xá thì lại quá nghèo nàn thiếu thốn từ phương tiện điều kiện chữa trị cho đến nhân sự…


Ðạo đức xã hội xuống cấp cũng là điều không có gì mới. Ngay cả trong những môi trường tưởng chừng phải tử tế, nhân văn nhất như giáo dục, y tế thì cũng tràn ngập những thông tin nhức nhối.


Tình trạng này chứng tỏ sự bất lực của nhà cầm quyền trong việc giải quyết, khắc phục những vấn đề cũ mèm trong xã hội.


Nguyên nhân gốc rễ là từ toàn bộ mô hình thể chế chính trị độc tài độc đảng đã không còn phù hợp với xã hội Việt Nam, là lực cản kìm hãm sự phát triển đúng hướng của Việt Nam, kéo đất nước, dân tộc Việt Nam ngày càng thụt lùi về mọi mặt so với các nước láng giềng và thế giới.


Ngay cả “sự ổn định chính trị,” lý do bào chữa duy nhất về tính chính danh của đảng cộng sản mà nhà cầm quyền Việt Nam đã đưa ra mỵ dân bao nhiêu lâu nay cũng không còn nữa.


Những cuộc biểu tình đòi tăng lương, cải thiện đời sống lên đến hàng ngàn người của giai cấp công nhân ở nhà máy này, xí nghiệp kia. Những cuộc biểu tình, khiếu kiện về vấn đề đất đai của dân oan kéo dài từ năm này qua năm khác. Hay sự phá sản, đóng cửa của hàng loạt doanh nghiệp dẫn đến đội ngũ thất nghiệp tăng lên… Tất cả đều là những mầm mống bất ổn về chính trị.


Và nếu các quan chức to, nhỏ chịu khó vào các trang blog cá nhân, các trang mạng xã hội, họ sẽ hiểu lòng dân nghĩ gì về đảng và nhà nước cộng sản, về cuộc sống ở xã hội Việt Nam hiện tại. Danh sách tù nhân lương tâm, người bất đồng chính kiến, thậm chí chỉ là những người vì yêu nước, phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc mà bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt bớ, giam cầm và vu cho là “những kẻ vi phạm pháp luật” cứ dài ra mãi…


Cuối cùng, sự đoàn kết trong nội bộ đảng cộng sản, một điều mà đảng luôn cố gắng tối đa để gìn giữ, cũng không giữ nổi. Cuộc chiến gay gắt giữa phe gọi là chống tham nhũng với phe bị coi là tham nhũng nặng nề trong thời gian vừa qua, là minh chứng.


Vậy cái gọi là “sự ổn định chính trị” mà đảng luôn vin vào như một lý do để bao biện cho mọi thứ, để phản đối mọi yêu cầu thay đổi, cải cách về chính trị trước xu hướng chung của thời đại và nguyện vọng của nhân dân có thật không, hẳn không khó để trả lời.


Với người dân Việt Nam, thời buổi bây giờ đâu còn như thuở mà thông tin bị bưng bít toàn bộ.


Người Việt có thể “trèo tường lửa” vào đọc báo chí nước ngoài và báo chí “lề dân.” Người Việt đa phần cũng có bà con bạn bè hoặc con cái đang sinh sống, học tập, làm việc ở một nước tự do dân chủ, hoặc đã từng đi du lịch nước này nước khác… Người Việt có thể tự quan sát, so sánh và đánh giá. Rằng cuộc sống ổn định ở các nước nó khác với nước ta như thế nào.


Về chính trị, kinh tế, đó là sự ổn định vững chắc thật sự của cả hệ thống, thể chế, được thiết lập bởi những nguyên tắc công khai, minh bạch, giám sát lẫn nhau, cộng với sự nghiêm minh công bằng của luật pháp, mà những cơn khủng hoảng tạm thời không thể làm đốn ngã.


Về xã hội, đó là sự ổn định của những giá trị nhân văn nhân bản, tự do dân chủ, bình đẳng, khai phóng đối với từng cá nhân, không bị hủy hoại bởi một chế độ độc tài kìm hãm, trói buộc và khinh rẻ con người.


Và với mỗi con người, sự ổn định phải được hiểu từ bên trong-con người phải cảm thấy có niềm tin vào chính phủ, luật pháp, vào người khác và chính mình. Con người phải được sống một cách bình yên, thanh thản, không phải đối phó với muôn vàn những sợ hãi lo âu vớ vẩn không đáng có…


Chỉ như thế xã hội đó mới gọi là ổn định thực sự.


Và khi một nhà nước không thể đảm bảo cho xã hội được ổn định, người dân được thanh thản bình yên. Chỉ nhăm nhăm giữ ổn định chính trị và sự tồn tại của đảng cầm quyền bằng cách triệt tiêu mọi sự phản kháng, bóp nghẹt mọi quyền tự do dân chủ của người dân, bằng bạo lực, sự sợ hãi và nhà tù thì dứt khoát đó không phải là sự ổn định mà người dân mong muốn.

Thuế địa ốc thay đổi tùy địa phương ở Utah

 


*Người Việt Utah


 


WEST VALLEY CITY, Utah – Russell Eastman sinh sống tại một đường phố ở West Valley City, Utah, với những ngôi nhà nhỏ khang trang trị giá khoảng 200,000 Mỹ kim một cái.


Cộng đồng cư dân nơi anh sinh sống có những khu kỹ nghệ, khu nhà mobile home, nông trại nhỏ và trường đua mới xây WinCo and Rocky Mountain Raceways. Khu cư dân này của thành phố West Valley đang là nơi có mức thuế địa ốc cao nhất trong tiểu bang Utah.


Eastman phát biểu: “Tôi biết thuế má tại vùng tôi ở cao, nhưng đâu có biết đó là cao nhất. Tôi vẫn nghĩ chỗ phải đóng thuế cao nhất phải là một vùng có những ngôi nhà to lớn, sang trọng, chứ đâu phải như chỗ tôi đang ở.”


Các chính quyền địa phương đã ấn định các mức thuế cao nhưng riêng biệt cho cư dân từng vùng. Trong số các đô thị, West Valley City nằm trong số những nơi chịu thuế cao nhất, trong khi Học Khu Granite School District nằm trong số các học khu phải đóng thuế cao nhất, và thuế nước tại Khu Magna Water District tương đối cao so với những nơi khác.


Thuế địa ốc hằng năm tại cộng đồng cư dân nơi Eastman ở là 2,135 Mỹ kim cho một ngôi nhà trị giá 200,000 Mỹ kim, tức là cao hơn mức thuế dành cho một ngôi nhà cỡ đó tại nơi có mức thuế thấp nhất tiểu bang Utah, đó là Quận Salt Lake City.


Trong khi đó, theo một bản phân tích thuế má của tờ Salt Lake Tribune, mức thuế trung bình trong năm nay tại 1,389 khu thuế địa ốc riêng biệt ở Utah là 1,509 Mỹ kim cho một ngôi nhà trị giá 200,000 Mỹ kim, tức là cao hơn năm ngoái 2.8 phần trăm. (Theo Lee Davidson/The Salt Lake Tribune)

Như là hạt cát

 


Nguyên Bình/Người Việt Utah


 


Như hạt cát giữa lòng biển cả


Sóng cuốn trôi đến tận bến bờ


Nơi bãi vắng cuộn mình trong nắng


Cát đợi chờ với những ước mơ


 


Như hạt cát bên bờ biển lặng


Chờ sóng hôn bờ cát khôn nguôi


Dưới ánh trăng chờ mong cơn sóng


Ôm vào lòng hạt cát đơn côi


 


Như hạt cát bên bờ biển động


Sóng trào dâng xô dạt bến bờ


Giữa mênh mông chìm trong bão tố


Vỗ vào bờ tan vỡ ước mơ


 


Một hạt cát chỉ là bé nhỏ


Giữa muôn trùng sóng gió đại dương


Chỉ em biết buồn vui của biển


Và cát buồn, cát mãi vấn vương


 


Không có em biển buồn khô cạn


Cát sẽ thành hạt bụi mồ côi


Không có em biển trời không nước


Và muôn đời cát mãi lẻ loi…

Ðứng trước ngõ hạnh

 


Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Ngõ hạnh vẫn chờ người nhổ cỏ


Ðể hoa nhân ái nở chan hòa


Tam quan buồn bã chờ năm đó


Giờ cũng như là chẳng ghé qua


 


Chim sẻ chíp chiu chào nắng sớm


Bờ lam thời khắc đổ cô liêu


Người đi năm tháng dần khôn lớn


CHÙA cũng như là tuổi mới yêu


 


Trở lại thềm lan sầu bất tận


Thơ xưa trên vách đã phai mờ


Ðọc thầm lời cũ sao hoang vận


TĂNG cũng như là bạn cõi mơ


 


Tất cả chao ôi, rồi tất cả


Còn gì trong chớp mắt trăm năm


ÐẠO TRÀNG mới đó theo muôn ngả


PHẬT cũng như là bóng cố nhân

Những mối tình thế kỷ



Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Cách đây mấy năm, có một vị chủ báo ở tận miền Ðông Hoa Kỳ, điện thoại hỏi thăm tôi vài chuyện, vì biết tôi thực sự quen biết với mấy nhân vật, mà cuộc đời của các nhân vật ấy, có đôi chút mơ hồ, để vô tình đi vào huyền thoại, khiến tha nhân cũng mặc nhiên… công nhận tính cách kỷ niệm phong phú, bâng khuâng… bởi nhà văn, nhà thơ tên tuổi, là người của đại chúng, tha nhân mến mộ ai thì tìm hiểu vậy thôi.


Ðiện thoại rằng:


Tôi biết bà quen với gia đình hai nhà thơ Ðinh Hùng và Vũ Hoàng Chương, vậy bà có nghe câu: “Tố của Hoàng ơi, Tố của ai?” Thế thì Tố là ai. Theo thơ Vũ Hoàng Chương kể chuyện đó đã lâu lắm rồi, nhưng tôi (vị chủ báo) vừa nhận được bài viết của một nhà văn Saigon trước 1975, nói là Tố đó di cư vào Nam năm 1954, và ngụ tại cư xá Bắc Hải, có nên đăng không?


-Bạn (vị chủ báo là phụ nữ) đăng hay không là quyền của bạn, còn tôi thì chỉ biết như vầy, cứ mỗi năm đến ngày 12 tháng 6 dương lịch, tôi thường đùa chị Thục Oanh, phu nhân thi sĩ Vũ Hoàng Chương, cũng đã quá cố ít năm nay, rằng: “Tố của Hoàng Ai” đâu rồi?


Cụ bà Vũ, lúc tôi trò chuyện, khoảng thời gian vài ba chục năm trước, nếu còn tại thế là đã quanh số trên, dưới 90, trẻ hơn cũng không thể nhỏ ngang cố thi sĩ Ðinh Hùng, vì thi sĩ Ðinh Hùng sinh năm 1920, năm nay ở tuổi 91 ông đã mất gần nửa thế kỷ nay, lại là em của cụ Thục Oanh.


-Tố bây giờ cũng thành cụ rồi, có liên lạc đâu mà biết, xưa lắm rồi, ông ấy thích làm thơ thì cứ làm, ông (thi sĩ Vũ Hoàng Chương) còn có bài ca tụng con bé đầm ở bên Tây, hồi đi họp Văn Bút trước 1975 nữa cơ mà, ôi dào, thơ thì cứ Thơ, Ðời thì cứ đời, dính dáng gì mà sợ.


-Sợ gì đâu, em hỏi cho biết thôi mà.


Mới đây, cụ thi sĩ Hà Thượng Nhân cũng mới mãn phần ở tuổi 91 trên cao nguyên San Jose, trời Thu muộn màng, ẩm ướt hơi sương, các văn nghệ sĩ thường tới, lui hiên thơ giá rét, lại có dịp làm thơ tán thán, tình tiết kỷ niệm nhớ nhung, lại được phô bày trên báo giấy, báo mạng, gia đình thì đã chu toàn lễ nghĩa tang ma, còn lại bạn thơ với mây bay, gió thổi, bâng khuâng. Nhà thơ Hà Huyền Chi từ tiểu bang Tây Bắc Hoa Kỳ trong bài phúng điếu thi lão Hà Thượng Nhân, với tất cả tấm lòng của Nhà Thơ đối với Nhà Thơ:


“Thơ không nuôi nổi nhà thơ



Nhà thơ về với hư không


Còn trên mặt báo vài dòng tiếc thương”


[Hà Huyền Chi]


Vâng, quả là vậy, nếu chỉ sống với Thơ thôi thì không biết làm sao… tồn tại được, vì thơ không nuôi nổi nhà thơ, nếu ở Hoa Kỳ không có các khoản tiền đãi ngộ tuổi già, bịnh và v.v… khác, thì chẳng biết có quý vị nào Vịn Thơ mà đứng dậy nổi, nhưng lạ quá chẳng những quý vị làm Thơ, đã đúng là Vịn Thơ đứng dậy, rồi còn khoác áo tâm tư tình cảm cho Thơ mình, thơ người để làm nên huyền thoại, chúng ta, loài người, khác muôn loài khác, là đã sống cho ta, mà còn sống cho người nữa.


Sau khi cụ thi sĩ Hà Thượng Nhân mơ màng về cõi vĩnh hằng thực sự rồi, những tay thơ của bốn phương hồ hải thi sĩ khác đang còn hiện diện ở Chốn Bụi Hồng này, nhìn nhau buồn bã, đếm gió, đếm mây, 91 lần khuê phòng tuyết giá, một vị lão thành lặng lẽ ngồi vào ghế điện toán, biên thảo đôi dòng nhắn gửi người thơ thuở trăng tròn của thi sĩ mới quá vãng Hà Thượng Nhân, không dám gọi Nàng Thơ, vì nàng thơ ấy cũng đã lên cụ cửu thập. Người thơ trăng tròn xưa là một bậc nữ lưu danh gia vọng tộc song tiểu thư sinh thơ ca nên đã ghép tên thật của nữ sĩ Hoàng Bích Dư, cùng tên thật của cố thi sĩ Hà Thượng Nhân là Hoàng Sĩ Trinh thành đôi thi khách Song Hoàng (vì cùng họ Hoàng), đồng thời tiểu thư con quan triều Huế còn ký vài bút hiệu khác như Bích Hoàng, Tương Ðàm.


Chỉ 24 giờ đồng hồ sau, nữ sĩ Tương Ðàm hay Bích Hoàng đã nhờ lưới điện chuyển qua vị lão thành (cũng là thi sĩ Ðường Thi) nêu trên, bài thơ phân ưu trước tin thi lão Hà Thượng Nhân từ biệt bạn thơ gần, xa khắp cõi.


Bài thơ phân ưu thi sĩ Hà Thượng Nhân của nữ sĩ Hoàng Bích Dư tức Bích Hoàng, Tương Ðàm, hiện nay được quý vị văn nhân, thi sĩ ở San Jose hết sức ngợi ca với hai lý do xác đáng:


Thứ nhất là một bài thơ chia buồn ý tình trọn vẹn nhất, ngôn từ đầy đủ tính chất lễ nghĩa, tình thơ không quá đà lãng mạn, xưng hô không lệch lạc nhân cách, mà vì cả hai cụ thi sĩ kẻ ở, người đi đều đã tròn vẹn tình cảm, gia đạo, địa vị xã hội v.v… mặc dầu kỷ niệm xưa vẫn trân quý.


Thứ hai là một mối tình thơ có chiều dài năm tháng, đậm đà, mà không dẫn tới điều tắc trách, xem như mối tình thế kỷ.


Tôi vốn hoàn toàn i tờ về máy điện toán, chẳng biết cái mạng lưới điện nó mang hình thức, nội dung thế nào. Ðược bạn hữu thân tình in từ net ra những bài bản cảm thấy không thể thiếu, tất nhiên là những tuyệt phẩm kiểu Hai Sắc Hoa Ti Gôn của TTKH, nay thơ cũ Tiếng Khóc Ðêm Tân Hôn của Tương Ðàm Nữ Sĩ viết năm 1943, và bài thơ phân ưu thi sĩ Hà Thượng Nhân quá cố 11 tháng 10, 2011 của bà thật… tuyệt tác. “Tiếng Khóc Ðêm Tân Hôn” là 10 bài thơ thất ngôn bất cú, nữ sĩ Tương Ðàm viết gởi nhà thơ Hà Thượng Nhân từ thời tiền chiến (1943), thời điểm của khá nhiều huyền thoại Hà Thành Thanh Lịch xa xưa, nào là Trống Mái, Tuyết Hồng Lệ Sử v.v… nếu như Trống Mái cho là chuyện hư cấu diễn tả thiếu nữ thành thị, cứ nhất định thích anh chàng ở làng chài ven biển khơi, chỉ vì anh ta to lớn, vạm vỡ, như thần trùng bão táp, thì Tuyết Hồng Lệ Sử lại là chuyện thật.


Tiểu thư Hà Nội Tuyết Hồng chính là chị gái thứ hai của nữ sĩ Thục Oanh, phu nhân thi sĩ Vũ Hoàng Chương, tức là chị nhà thơ Ðinh Hùng, được cụ cố họ Ðinh đã từng làm tham sứ ngoại giao Việt Nam đầu thế kỷ 20 ở Philippines, cho nên tờ khai sinh của nữ sĩ Ðinh Thục Oanh ghi nơi sinh là Philippines, thế thì Ðinh lão bá quyết định gả tiểu thư Tuyết Hồng cho bậc nam nhi trẻ tuổi, tuấn tú Võ An Ðạm (em cụ Võ Anh Ninh), thật môn đăng hộ đối. Nhưng ngày hôm sau đám cưới, cô dâu Tuyết Hồng sẽ về với chú rể Võ An Ðạm, thì ngày trước, tiểu thư Tuyết Hồng đã gieo mình xuống Hồ Tây, thiên tình sử đầy lệ này, tôi vẫn nghĩ là cũng ở trong bảng phong thần dân gian ngoài Bắc.


Nào ngờ, đầu năm 1984, chị Thục Oanh rủ tôi từ Úc Viên theo đường Nguyễn Minh Chiếu tới nhà cụ Võ An Ðạm, vốn cũng là một nam tài tử không chuyên thời trước 1975 ở Saigon, sau khi thăm viếng, hai chị em ra về, chị tâm sự với tôi: Lẽ ra bà Tuyết Hồng là chị của mình, làm vợ ông ấy (Võ An Ðạm) đấy, nhưng bà Tuyết Hồng tự trầm ở Hồ Tây, tạo nên câu chuyện Tuyết Hồng Lệ Sử, Cao Mỵ Nhân có nghe không?


-Có chứ ai mà ngờ thế, còn cụ bà Võ An Ðạm bây giờ thế nào?


-Thì mình vẫn tới lui thăm hỏi, sắp đi xuất ngoại rồi, ông bà ấy tử tế lắm.


Rồi thời gian rất ngắn sau, chỉ còn vài ngày nữa hai cụ Võ An Ðạm sẽ lên đường đi Mỹ hay Canada, tôi không nhớ, thì một buổi trưa mùa hạ năm đó, cụ Võ An Ðạm đã ngủ quên không dậy nữa, cụ bà phải vô nhà thương, và thân nhân tạm giấu chuyện cụ Võ mất, sau vẫn tiễn cụ bà ra sân bay xuất ngoại, đồng thời vẫn quàn cụ Võ An Ðạm ở chùa Ðại Giác, rồi một người cháu họ lo tang ma cho cụ.


Những thư mục Tiếng Khóc Ðêm Tân Hôn, Tuyết Hồng Lệ Sử v.v… là những tình tiết truyện, kiểu: Áo Người Trinh Nữ, Ðám Cưới Ma v.v… thực đấy mà hư cũng đấy. Chuyện đời đơn giản đã chẳng giản đơn, thì chuyện Thơ Tình Thơ lại càng huyền hoặc. Nếu cuộc đời, không có huyền thoại thì văn chương giảm đi phần nào ý nghĩa phong phú, thơ ca giảm đi nhiều mơ mộng, mỹ miều.

Luật Hỏi Ngã

 


Phan Lục/Người Việt Utah


 


Vì luật dùng dấu hỏi ngã có khác nhau giữa các loại từ tiếng Việt nên trước hết, ta phải biết phân biệt hai loại từ: từ Hán Việt và từ thuần Việt. Từ Hán Việt là những từ vay mượn trong tiếng Hán nhưng đọc theo giọng Việt. Từ thuần Việt hay còn gọi là từ Nôm tức là những từ thuần túy của người Việt Nam hoặc do người Việt Nam tạo nên với những tiếng mượn của nước ngoài nhưng đã Việt hóa.



 


Phân biệt tiếng Nôm và tiếng Hán Việt


 


– Từ Nôm là những từ nói sao hiểu vậy. Ví dụ: con dao, tờ giấy… Còn từ Hán Việt thường phải dịch ra bằng một từ thông dụng (tiếng Nôm) cho dễ hiểu hơn. Ví dụ: học đường (trường học), phi cơ (máy bay), bệnh nhân (người bịnh), v.v… Tuy nhiên, cũng có một số từ Hán Việt không dịch ra từ thông thường được nhưng vẫn có thể hiểu được. Ví dụ: thành công, hạnh phúc, kết quả, v.v… Có những tiếng đơn Hán Việt được dùng làm tiếng Nôm gọi là tiếng Nôm gốc Hán Việt. Ví dụ: lãnh, danh, đạo, pháp, lý, huyết, v.v…


– Nhìn ngữ pháp, ta có thể dễ dàng phân biệt được từ Nôm hay từ Hán Việt. Nếu từ đứng trước là hình dung từ làm rõ nghĩa cho danh từ đứng sau thì đó là từ Hán Việt (ngữ pháp giống tiếng Tàu). Ví dụ: thắng cảnh (cảnh đẹp), yếu điểm (điểm trọng yếu), tiểu quốc (nước nhỏ), v.v… Nếu hình dung từ đứng sau làm rõ nghĩa danh từ đứng trước thì đó là từ thuần Việt (từ Nôm). Ví dụ: cảnh đẹp, điểm yếu (nói theo tiếng Hán Việt thì là nhược điểm – chú ý: yếu điểm và điểm yếu không cùng nghĩa).


– Nhìn từ ghép để phân biệt: tiếng Nôm ghép với tiếng Nôm, ví dụ: tươi tốt, mỏi mệt, v.v… và tiếng Hán Việt ghép với tiếng Hán Việt, ví dụ: họa sĩ, học sinh, giáo sư, v.v… Do đó, nếu biết chắc một từ là Nôm hay Hán Việt thì có thể quả quyết từ kia là Nôm hay Hán Việt. Ví dụ: biết ‘tốt’ là từ Nôm thì quả quyết từ “tươi” cũng là từ Nôm. Như vậy, “hóa” là từ Hán Việt thì chỉ có thể ghép với từ Hán Việt như “nông thôn hóa,” “xích hóa” v.v… chứ không thể ghép với từ Nôm như “mặn hóa,” “sạch hóa” v.v… (“mặn” và “sạch” là từ thuần Việt thì không thể ghép với “hóa” là từ Hán Việt). Cũng vậy, từ “siêu” là từ Hán Việt thì chỉ có thể ghép với từ Hán Việt như “siêu đẳng”, “siêu cường” v.v… chứ không thể ghép với từ Nôm như “siêu mỏng,” “siêu đẹp”…. (“mỏng”, “đẹp”… là từ Nôm)


– Nhìn thấy một từ có nghĩa nhưng không thể đứng một mình mà phải ghép với một từ khác mới có nghĩa đầy đủ thì đó là từ Hán Việt. Ví dụ: quốc gia, sơn hà, quan sát v.v… Khi gặp một từ ghép mà cả 2 tiếng đều mơ hồ về nghĩa, nhất là đối với những người có trình độ Hán học hạn chế, thì đó là từ Hán Việt. Ví dụ: cảnh giác, hy sinh v.v…


– Ðặc biệt trong từ thuần Việt có dạng tiếng đôi lấp láy là một cặp từ gồm một tiếng có nghĩa ghép với một tiếng không có nghĩa hoặc do hai tiếng không có nghĩa ghép lại nhưng giọng nghe hài hòa, thuận tai, dễ đọc. Ví dụ: mát mẻ, dễ dãi, đẹp đẽ v.v… (một tiếng không có nghĩa) – châu chấu, lải nhải, rù rì v.v… (hai tiếng không có nghĩa).


 


Dấu hỏi ngã trong từ Hán Việt


 


Như đã nói ở trên, nhận biết một từ Hán Việt thì sẽ rất có lợi vì phân biêt được một phần khá lớn những từ mang dấu hỏi ngã trong nhóm từ Hán Việt. Ta có thể tóm tắt luật hỏi ngã trong từ Hán Việt như sau:


1) Những từ Hán Việt bắt đầu bằng các phụ âm d, l, m, n, nh, ng, v thường viết dấu ngã (trừ một ngoại lệ duy nhất là ‘ngải cứu’). Ðể cho dễ nhớ 7 phụ âm đầu của các chữ viết dấu ngã thì nên học thuộc lòng câu sau đây:


“Mình Nên NHớ Vũ Là Dấu NGã”


Tuy nhiên, xin đừng nhầm lẫn từ Hán Việt với những từ Nôm sau đây: Lả (lả lơi, ẻo lả) – Lảng (lảng vảng) – Lảnh (lảnh lót) – Lảo (lảo đảo) – Lẩm (lẩm rẩm) – Lể (lể ốc) – Lưởng (lưởng thưởng) – Mả (mồ mả) – Mải (mải miết) – Mảnh (mảnh mai) – Mẩn (mê mẩn) – Mẫu (mẩu chuyện) – Ngả (ngả quỵ) – Ngủ (đi ngủ) – Nhả (nhả mồi, nhả tơ) – Nhãn (nhan nhản) – Nhỉ (vui nhỉ?) – Nhủ (khuyên nhủ) – Dẩn (dớ dẫn) – Dỉ (dỉ hơi) – Vãng (lảng vảng) – Vỉ (vỉ lò, vỉ bánh) – Viển (viển vông) – Vỏ (vỏ ốc, vỏ sò).


2) Ngoài các trường hợp kể trên, những từ Hán Việt bắt đầu bằng nguyên âm hoặc các phụ âm khác thì viết dấu hỏi, trừ những trường hợp ngoại lệ cần nhớ thuộc lòng:


b: bãi (bãi thị, bãi công, bãi nại) – bão (bão hòa, hoài bão) – bĩ (bĩ vận)


c: cữu (linh cữu) – cưỡng (cưỡng bách, cưỡng đoạt)


đ: đãi (bạc đãi, đãi bôi) – đãng (khoáng đãng, đãng tử) – đễ (hiếu đễ) – điễn (điễn khí) – đỗ (chim đỗ quyên, họ Ðỗ)


h: hãi (kinh hãi) – hãm (hãm hại) – hãn (hãn hữu) – hãnh (hãnh diện, kiêu hãnh) – hoãn (hoãn binh, hoãn đãi) – hỗ (hỗ trợ) – hỗn (hỗn tạp, hỗn mang) – huyễn (huyễn hoặc, huyễn mộng) – hữu (bằng hữu, hữu hảo, hữu lý)


k: kĩ (ca kĩ, kĩ sư, kĩ thuật, kĩ xảo)


ph: phẫn (phẫn nộ) – phẫu (phẫu thuật)


q: quẫn (quẫn bách) – quỹ (quỹ đạo, quỹ tích, ngân quỹ)


s: sĩ (bác sĩ, viện sĩ) – suyễn (suyễn tức)


t: tễ (dược tễ, dịch tễ) – tiễn (tiễn biệt) – tiễu (tiễu trừ, tuần tiễu) – tĩnh (tĩnh mịch, tĩnh dưỡng) – tuẫn (tuẫn tiết)


th: thuẫn ( mâu thuẫn) – thũng (phù thũng)


tr: trãi (tên một loài thú hoang đường, Nguyễn Trãi) – trẫm (tiếng vua tự xưng, trẫm triệu) – trĩ (ấu trĩ, trĩ nội, trĩ ngoại) – trữ (dự trữ, lưu trữ, tích trữ)


x: xã (xã hội, xã tắc)


 


Dấu hỏi ngã trong từ thuần Việt


 


Tiếng thuần Việt được chia thành 2 nhóm giọng (thanh):


– giọng Bổng gồm các giọng Không (dấu), Sắc và Hỏi.


– giọng Trầm gồm các giọng Huyền, Nặng và Ngã.


Dựa vào các bậc trầm bổng mà ta có thể rút ra luật hỏi ngã của từ thuần Việt như sau:


1) Khi hai tiếng Nôm có thể lấp láy với nhau thì hễ một tiếng không dấu hoặc có dấu sắc thì tiếng kia phải mang dấu hỏi và ngược lại, hễ một tiếng mang dấu huyền hoặc dấu nặng thì tiếng kia phải mang dấu ngã. Ví dụ: đẹp đẽ, mới mẻ, vui vẻ, vội vàng, vẻ vang, lạnh lùng, lững lờ, ngất ngưởng, thỉnh thoảng, đo đỏ, lở lói, vắng vẻ, nhão nhoẹt, lạnh lẽo, não nùng, ỡm ờ, v.v… Trừ ngoại lệ: bền bỉ, chàng hảng, hoài hủy, niềm nở, ngoan ngoãn, phỉnh phờ, sành sỏi, trễ nải, vỏn vẹn, ẻo ẹo, se sẽ, luồn lỏi, sửng sờ, v.v…


2) Khi một từ có thể chuyển thanh điệu sang từ không dấu hoặc có dấu sắc nhưng không thay đổi ý thì chắc chắn mang dấu hỏi; ví dụ: tan, tán, tản – len, lén, lẻn – can, cản – không, khổng – quăng, quẳng v.v… Ngược lại, khi một từ có thể chuyển sang thanh huyền hoặc thanh nặng thì chắc chắn mang dấu ngã; ví dụ: lời, lãi lợi – ngờ, ngỡ, ngợ – dầu, dẫu – cùng, cũng – chưa, chửa – đà, đã – đậu, đỗ – giẵm, giậm – trĩu, trịu – chõi, chọi – ngẫm, gẫm v.v…


Cũng tương tự, tiếng Nôm chuyển gốc từ tiếng Hán Việt thì phải theo dấu giọng của tiếng gốc. Ví dụ: hô (hấp) > thở – tu > sửa – giá (thú) > gả – giả (độc giả) > kẻ – hàng (hóa) > hãng (buôn) – dĩ (vãng) > đã – kỵ (mã) > cỡi v.v… Tuy nhiên, phải trừ những ngoại lệ: gõ/khỏ – hõm/hóm – kẻ/gã – rải/vãi – mặn/mẳn – làu/ lảu (thuộc) – lử/luỗi (mệt) – phồng/phổng – ngõ/ngả – quãng/khoảng – rõ/tỏ – trội/trổi – lõm/lóm.


3) Khi hai tiếng đứng gần nhau mà mỗi tiếng có nghĩa riêng thì giữ dấu riêng. Ví dụ: lú lẫn, mồ mả, mòn mỏi, trồng tỉa, ủ rũ, v.v…


4) Các tiếng nói gộp âm đều mang dấu hỏi. Tiếng nói gộp âm là tiếng gộp hai âm tiết thành một như: bà ấy > bả – ông ấy > ổng – bên ấy > bển – trong ấy > trỏng – hồi ấy > hổi – năm ấy > nẳm v.v…


5) Những từ bắt đầu bằng nguyên âm a, ă, â, e, ê, i, y, o, ô, ơ, u, ư đều mang dấu hỏi. Ví dụ: ả đào, ẳng ặc, ẻo lả, im ỉm, ỉa, ấp ủ, ỷ v.v… Trừ ngoại lệ: ẵm, ẽo ẹt, ễ, ĩnh, õng, ỡm, ĩ, ũi, ưỡn.


6) Các tiếng vay mượn từ tiếng nước ngoài và đã chuyển sang giọng tiếng Việt thì thường viết với dấu hỏi. Ví dụ: mỏa (moi = tôi), lủy (lui = nó), đi rỏn (ronde = đi tuần quanh), sở cẩm (commissaire de police = sở cảnh sát), làm cỏ vê (corvée = làm tạp dịch) v.v…


 


Vài quy tắc khác


 


– Các chữ là trạng từ đều mang dấu ngã. Ví dụ: cũng, đã, nữa v.v…


– Các chữ là tên quốc gia hoặc họ cá nhân đều mang dấu ngã. Ví dụ: A Phú Hãn, Bão Gia Lợi, Mỹ, v.v… (ngoại lệ: Bỉ) – Ðỗ ngọc Hà, Nguyễn văn Dũng, Lữ Văn Thiện, Sữ Duy Nhân, Giãn Thành Chung, Quãng Trọng Vịnh, Mã Giám Sinh, Vũ Ðại Phu v.v…


Tóm lại, viết sai dấu hỏi ngã sẽ làm sai lạc cả câu văn, có thể đưa đến sự hiểu lầm tai hại và làm mất giá trị của câu văn. Ðọc một đoạn văn viết sai dấu hỏi ngã cũng khó chịu như ăn miếng cơm mà gặp hạt sạn. Xin đơn cử một vài trường hợp viết sai dấu hỏi ngã làm thay đổi ý nghĩa câu văn như sau:


– Viết ‘mở mặt mở mày’ có nghĩa là được sống đàng hoàng, hãnh diện và tự hào với xung quanh nhưng nếu viết ‘mỡ mặt mỡ mày’ thì có thể hiểu là mặt mày có mỡ (mập).


– ‘Nhân sĩ’ (chữ sĩ với dấu ngã) có nghĩa là người trí thức có danh vọng trong xã hội nhưng nếu vô tình viết ‘nhân sỉ’ (chữ sỉ với dấu hỏi, có nghĩa là sỉ nhục) thì ý nghĩa sẽ bị đảo ngược.


– ‘Sửa chữa’ (sửa với dấu hỏi và chữa với dấu ngã) có nghĩa là sửa sang cái gì bị hư hỏng nhưng nếu viết ngược lại là ‘sữa chửa’ (sữa dấu ngã và chửa dấu hỏi) thì có thể hiểu là sữa của người đàn bà đang mang bầu.


Vì vậy, việc phân biệt dấu hỏi và dấu ngã thật khó khăn nhưng rất cần thiết để nâng cao trình độ hiểu biết về chuẩn mực ngôn ngữ của tiếng Việt. Muốn đạt kết quả tốt trong việc viết văn và giữ gìn cho tiếng Việt được trong sáng, chúng ta cần phải thực tập công phu và đều đặn trong việc áp dụng luật hỏi ngã. Làm sao cho việc viết dấu hỏi ngã trở thành thói quen mà không cần phải suy nghĩ nữa.

Tôi đi quảng bá phim ‘Hồn Việt’

 


Nguyễn Ngọc Bích du ký (2)


 


Ai chả biết, tiếp thị đâu phải là nghề của tôi. Vậy mà oái oăm thay, nhân vừa rồi tôi có dịp đi công tác ở một số nơi, các anh em trong Vietnam Film Club đã giao cho tôi một công việc hoàn toàn xa lạ đối với tôi: đi quảng bá phim “Hồn Việt.” Thế là tôi lên đường.


 


Ra mắt Nhìn Lại Sử Việt 3


 


Phần Houston, tôi đã kể lại trong tuần trước. Kỳ này, tôi xin kể lại những ngày ở Cali. Như đã thưa trong đoạn trên, công tác chính của tôi tại Nam Cali lần này là vụ ra mắt tập 3 bộ Nhìn Lại Sử Việt của tác giả Lê Mạnh Hùng, có tiểu tựa là “Tự chủ II: Từ thuộc Minh đến thống nhất,” tức từ năm 1407 đến 1802.


Phục hồi từ một cơn bạo bệnh, ông bạn tôi bị bác sĩ cấm không cho đi đâu trong sáu tháng. Nên khi anh được đi, không chỉ riêng gia đình anh mừng rỡ, các bạn bè của anh cũng náo nức muốn được gặp lại anh chị để cùng chung vui. Do đó mà Tổ Hợp Xuất Bản Miền Ðông (là nhà XB bộ NLSV) đã nghĩ ra cách, tốt nhất có lẽ là tổ chức ra mắt cuốn NLSV 3 trong dịp anh và chị Lê Phan sang Mỹ kỳ này. Như vậy, vừa độc giả vừa bạn bè có thể hội ngộ với anh chị qua mấy buổi ra mắt đó trong những ngày ngắn ngủi anh chị có mặt ở Hoa Kỳ.


Thế là ba buổi được dự kiến: hai buổi dưới hình thức “mạn đàm” cho nhẹ nhõm, một ở miền Ðông (Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012 ở Hội Cao Niên vùng Hoa Thịnh Ðốn) và một ở Nam Cali (Chủ Nhật, 21 tháng 10 ở Viện Việt Học, Westminster, CA). Xen kẽ vào giữa là một buổi ra mắt trịnh trọng hơn do các bạn của anh tổ chức tại miền Bắc Cali (Chủ Nhật, 14 tháng 10 tại Trung Tâm VIVO của nhà thơ Ngô Ðức Diễm ở San Jose): Diễn giả hôm đó gồm những bộ mặt quen thuộc trong cộng đồng như các ông Nguyễn Ðức Cường, Khương Hữu Ðiểu, Hoàng Ðức Nhã, và một bài nói chuyện xuất sắc của Tiến Sĩ Tường Vũ (dạy ở trường Ðại Học Oregon) so sánh Nhìn Lại Sử Việt của tác giả Lê Mạnh Hùng với cuốn Việt Nam Sử Lược của cụ Trần Trọng Kim.


Cả ba buổi đều được xem là rất thành công bởi không khí cởi mở, rất thẳng thắn và thân thiện giữa tác giả Lê Mạnh Hùng và cử tọa khá chọn lọc, đa phần là những thức giả thực sự quan tâm đến vấn đề sử học của nước nhà. Hình thức “mạn đàm” cũng cho phép tác giả trực tiếp trao đổi với các khách đến nghe, không phải qua trung gian của ai khác. Buổi mạn đàm ở Viện Việt Học còn cho thấy các khán thính giả đến nghe ngồi chật phòng, một số còn phải tràn cả ra ngoài hành lang. Có lẽ đây cũng là vì đài Little Saigon Radio thông báo là ngoài tác giả, còn có cả sự hiện diện của ký giả Lê Phan quen thuộc trong chương trình “Chào Bình Minh” của đài. Không ít người đến nói: “Vui quá! Chúng tôi được nghe giọng chị Lê Phan mỗi sáng trong bao nhiêu năm nay, bây giờ mới được gặp mặt.”


Tóm gọn, qua ba buổi, tác giả Lê Mạnh Hùng đã có cơ hội chia sẻ với cử tọa về quan niệm “những bước ngoặt” quan trọng trong lịch sử của một quốc gia hay dân tộc. Ông cho rằng chính những bước ngoặt này đã làm nên sắc thái và định nghĩa lịch sử của một nước như của chúng ta. Và dựa lên trên những kinh nghiệm lịch sử đó, chính chúng ta tạo nên cái căn cước chung của Việt Nam.


 


Gặp gỡ Câu Lạc Bộ Báo Chí Bắc Cali


 


Ngay ngày hôm sau, 22 tháng 10, tôi lấy xe đò Hoàng đi San Jose, nơi tôi có nhiều bạn bè và cả người nhà. Chiều cùng ngày, anh Tuấn Khanh, một tác giả đang nghiên cứu thâm sâu về cải lương, đã ra đón chúng tôi và ngày hôm sau, đã thu xếp cho tôi gặp nhà văn nhà báo Nguyễn Xuân Hoàng. Là chỗ quen biết từ khi ông định cư ở Virginia khi ông mới sang Mỹ, chúng tôi rất vui mừng gặp lại nhau. Hỏi tôi đang làm gì, tôi chia sẻ với ông là tôi đi chuyến này một phần chính cũng là để quảng bá một tin vui: Vietnam Film Club đã hoàn tất một bộ DVD rất ý nghĩa về Quốc kỳ và Quốc ca Việt Nam mang tên “Hồn Việt.”


Sau khi được xem phim 54 phút, ông Nguyễn Xuân Hoàng đã vui vẻ cho biết là ông tin tưởng đủ để sẽ viết bài giới thiệu phim “Hồn Việt” trên báo Viet Tribune của bà Trương Gia Vy và có thể cả vào trang Blog của ông trên Ðài VOA. Có mặt hôm đó còn hai anh Nguyễn Doãn Vượng và Michael Ðỗ của trường Việt Ngữ Văn Lang và ký giả Cao Sơn. Ít lâu sau, ký giả Cao Sơn lại mời được anh Hải, một bộ mặt quen thuộc ở miền Bắc Cali và nổi tiếng là có nhiều kinh nghiệm tổ chức những sinh hoạt thiện nguyện qui mô trong công đồng. Sau khi nghe tôi trình bày về yêu cầu có một buổi ra mắt DVD “Hồn Việt” ở Bắc Cali, anh Hải đã vui vẻ nhận lời. Anh hứa anh sẽ đi tìm chỗ và thông báo lại cho Vietnam Film Club sau. Anh phát biểu: “Ðây là một công tác có ý nghĩa chung cho cả cộng đồng nên tôi sẵn sàng góp một tay.”


Cũng trong tuần, tôi có dịp nói chuyện với một vài chị Trưng Vương (và cả Gia Long) ở đây cũng như đi gặp một vài người, như bà Việt Nữ, người đã sớm sủa ủng hộ Vietnam Film Club khi mới chỉ được nghe đến việc thành lập câu lạc bộ làm phim tài liệu này. Giờ được nghe là dự án đầu tiên của Vietnam Film Club đã hoàn tất, bà rất hoan hỉ và tặng tôi một số hồng (vừa hồng dai vừa hồng mềm) và Phật Thủ lấy từ vườn nhà của bà.


Có lẽ cũng nên thưa là trong hai ngày 24 và 25 tháng 10, xen kẽ giữa những cuộc gặp gỡ để quảng bá phim Hồn Việt, tôi cũng đã có dịp đi thăm ông bạn Nguyễn Ðức Cường và phu nhân Bùi Mỹ Dung là bạn của chúng tôi từ những ngày còn làm sinh viên ở New York (trong thập niên 60) và giờ là chủ hai tiệm Phở Wagon rất nổi tiếng ở đây. Sau đó, tôi cũng tranh thủ được mấy tiếng đến thăm cụ Ðặng Cao Ruyên, tác giả của ba cuốn sách về Nguyễn Du và Kiều do Tổ Hợp XB Miền Ðông Hoa Kỳ đã in ra. Nhân dịp này, chúng tôi còn bàn về cách nào tốt nhất in ra cuốn Mục lục chuyên đề về Nguyễn Du và Truyện Kiều của cụ mà giờ đây đã lên đến 5 nghìn trang.


 


Chiều Thứ Năm, 25 tháng 10, gặp Câu Lạc Bộ Báo Chí Bắc Cali


 


Vui nhất trong thời gian tôi ở Bắc Cali là cuộc gặp gỡ với Câu Lạc Bộ Báo Chí Bắc Cali do nhà báo Huỳnh Lương Thiện (báo Thằng Mõ) và nhà báo Lê Bình (Chủ tịch CLB) thu xếp để cho tôi được gặp với hơn 10 vị trong Câu Lạc Bộ.


Sở dĩ vui là vì cuộc họp diễn ra ở tiệm Hội An mà ông chủ không ai khác là Luật Sư Nguyễn Tâm, một sinh viên xuất sắc của Viện Ðại Học Cửu Long trước năm 1975. Bắt đầu buổi họp, anh Tâm đã chia sẻ: hồi đó anh theo học ở Cửu Long vì đó là một trong những trường hiếm có dạy về truyền thông đại chúng, một lãnh vực rất mới đối với VN vào thập niên 70, và anh đã biết tôi từ hồi đó.


Ðến lượt anh Lê Bình giới thiệu các thành viên Câu Lạc Bộ có mặt hôm đó. Từ nhà báo lão thành Giao Chỉ Vũ Văn Lộc đến GS Nguyễn Châu, nhà báo Nguyên Thanh, LS Nguyễn Tâm, nhà báo Huỳnh Lương Thiện, XNV Mây Lan, nhà báo Nguyễn Xuân Nam, nhà báo Duy Văn, nhà báo Vi Anh, Nhiếp ảnh gia Trương Xuân Mẫn, nhà báo Lê Bình, và một số thân hữu.


Cuộc họp mặt vui hẳn lên khi tôi nhận được ra nhiều người quen trong những vị có mặt: ông Vũ Văn Lộc đã sinh hoạt với Nghị hội trong nhiều năm, nhà báo Nguyên Thanh còn đem theo một số báo cũ với nhiều bài nói về Ðại hội Văn bút VN Hải ngoại từ năm 1997 trong đó ông ngồi chủ tọa (và cũng có nhiều hình của tôi), nhà báo Huỳnh Lương Thiện thì lại có duyên là đi học ở Nhật nhiều năm sau khi tôi cũng sang học ở Kyodai (Viện Ðại Học Kyoto) về văn học cổ đại Nhật Bản, v.v… Thành thử một lúc không khí gần như trong gia đình.


“Trong dịp nầy,” anh Lê Bình về sau tường trình trong báo Cali Today, “GS Nguyễn Ngọc Bích trình bày một số chi tiết về bộ phim Hồn Việt, do Vietnam Film Club thực hiện.”


Nhiều câu hỏi được đặt ra, và có lẽ vì tôi trả lời được tương đối cặn kẽ nên ngay tối hôm đó, sau bữa ăn, tôi đã được mời lên chương trình Radio Phố Ðêm, một chương trình radio được khá nhiều người nghe do báo Cali Today thực hiện. Phỏng vấn tôi chính là anh Lê Bình, CT Câu Lạc Bộ Báo Chí Bắc Cali, và LS Nguyễn Tâm và chúng tôi đã có nửa giờ trao đổi thật hứng thú trên đài.


Cũng trong thời gian ở San Jose, tôi được chị Ðồng Thảo của Ðài Vietnam Radio Tự Do 1500 AM phỏng vấn gần 1 tiếng đồng hồ về phim Hồn Việt vào chiều Thứ Năm, 25 tháng 10. Cuộc phỏng vấn lại được phát lại vào ngày hôm sau trong khi tôi sửa soạn lên đường về Nam Cali.

Lá thư chủ nhiệm: Giá trị lá phiếu cử tri gốc Việt

 



 


Công đồng người Việt ở Mỹ có dân số đứng hàng thứ tư trong các sắc dân gốc Á. Nhưng ảnh hưởng đến kết quả bầu cử tổng thống thì không mấy được cao. Dù vậy giá trị của lá phiếu của phe ta vẫn rất cần thiết cho mọi kỳ bầu cử. Chúng tôi xin nêu lên một số dữ kiện để cùng độc giả triển khai.


Theo vị trí địa dư, người Mỹ gốc Việt định cư đông nhất ở California và Texas. Tiểu bang California lúc nào cũng dồn phiếu cho đảng Dân Chủ. Tiểu bang Texas là thành trì của đảng Cộng Hòa. Do đó lá phiếu của số đông cử tri gốc Việt khó bề thay đổi tổng số phiếu của cử tri đoàn (electoral votes) cho sự lưa chọn tổng thống.


Tuy nhiên chúng ta phải đi bầu vì những yếu tố sau đây:


-Chứng tỏ người Việt có tiếng nói mạnh mẽ.


-Chúng ta sẽ có ảnh hưởng đến các ứng viên tiểu bang và địa phương.


-Có ảnh hưởng kết quả toàn thể cử tri (popular votes).


Do những yếu tố trên, chúng tôi rất mong quý độc giả và đồng hương tham gia đông đảo cho kỳ bầu cử ngày 6 tháng 11 năm nay.


Trân trọng


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ nhiệm

Nầy sinh viên ơi…!

 


Phan Văn Song


(Cựu sinh viên Saigon-Paris-Toulouse, 1961-1971)


 


1. Từ “Nầy sinh viên ơi, đứng lên đáp lời sông núi!…


Bức hình các sanh viên Việt Nam Cộng Hòa tại Paris xuống đường diễn hành ngày 27 Tháng Tư năm 1975 với bát nhang đi đầu, với những vành khăn tang, với những biểu ngữ đen… để báo cho quần chúng thế giới thờ ơ, vô cảm hay thân Cộng sản… rằng đất nước chúng tôi đang bị giặc xâm chiếm, chế độ tự do chúng tôi đang bị bức tử.









Tấm hình nầy từ nay đã và sẽ là tấm hình biểu tượng cho phong trào sanh viên Việt Nam tự do đang du học trên những đất nước tự do bạn nhưng lòng vẫn hướng về quê hương.


Cũng như bao thanh niên thanh nữ tại quê hương, sanh viên Việt Nam tự do du học phản ánh hình ảnh của tinh thần chiến tranh giữ nước của Việt Nam Cộng Hòa.


Sau Hội Nghị Genève, sau khi lãnh thổ Việt Nam bị chia cắt làm đôi, miền Nam Việt Nam, nửa nước tự do còn lại tiếp tục chiến đấu suốt 20 năm, để giữ cái phần hồn dân tộc, cái nghĩa đồng bào, cái tinh túy của người Việt tự do… Tuy phải chiến đấu giữ nước, nhưng thanh niên thanh nữ vẫn được tiếp tục trau dồi văn hóa kỹ thuật để xây dựng nước. Cần Võ để giữ nước, nhưng vẫn luyện Văn để xây dựng nước. Các trường trung học vẫn đầy học sanh; các lớp hè luyện thi Trung học, Tú tài, các lớp sanh ngữ, ngoại ngữ tràn ngập học sanh, sanh viên: nào Hội Việt Mỹ, nào Alliance francaise, nào British Council, nào Goethe Institute… Các đại học đa khoa được mở ra mọi nơi, thoạt tiên Saigon, Huế, Ðà Lạt, nay thêm Cần Thơ, Tây Ninh, và An Giang… rồi những đại học tư, rồi những đại học chuyên nghiệp, Kỹ Thuật Phú Thọ, Nông Lâm Súc,… Chánh Trị Kinh Doanh, Vạn Hạnh, Minh Ðức, Cửu Long, Tri Hành, Minh Trí… Và cứ như thế mà phát triển… Phát triển văn hóa, phát triển kỹ thuật, phát triển dịch vụ… trên gần 30 ngân hàng, hàng trăm nhà máy công ty,… sanh viên ra trường là có ngay công việc làm. Việt Nam Cộng Hòa những năm 70′ đang trên đà phát triển sôi sục,… mặc dù chiến tranh, mặc dù Cộng sản Bắc Việt vẫn hằng ngày xua hàng loạt thanh thiếu niên sanh Bắc tử Nam vượt Trường Sơn vào xâm chiếm miền Nam trù phú với đồng bằng sông Cửu Long vựa lúa miền Nam Ðông Nam Á lúc bấy giờ. Và tất cả dừng lại ngày 30 Tháng tư.


Ngày 30 Tháng Tư 1975, từ nay là Ngày Quốc Hận. Ðất nước miền Nam Việt Nam đang đà phát triển bổng khựng lại, và thụt lùi bước vào đêm tối… (chúng tôi không nói đến miền Bắc vì chưa bao giờ đi ra Bắc cả, nhưng cứ nhìn dáng vóc các cán bộ Cộng sản Bắc Việt lúc bấy giờ cũng thấy cái nghèo nàn của dân chúng miền Bắc – xin phép miễn bàn).


Ngày hôm nay, thế kỷ thứ 21, đường phố tuy có thay đổi, Việt Nam tuy có tân trang, đổi mới, cũng chẳng có chi là lạ cả! 37 năm hòa bình mà, 37 năm để xây dựng mà, 37 năm để phát triển mà, với 37 năm cầm quyền, nhà cửa phố xá cũng phải cất thêm thôi. Nhưng thực sự dân chúng có giàu thêm không? có hưởng thực sự tự do không? hay vẫn cửa quyền, cửa quan, vẫn bị bợp tai đá đít, vẫn bị hỏi giấy khi đi đường, vẫn phải đút, phải lót, như thời thuộc địa, như thời “bảo hộ.” Giáo viên phải kiếm sống thêm bằng ép học sanh học tư, cảnh sát phải “hỏi giấy” để thêm bổng lộc, có những công việc phải mua, phải thầu, cảnh sát mua khu vực ngon, hải quan mua cửa khẩu tốt, thậm chí cả cô tiếp viên hàng không phải mua con đường bay “ngon lành”…! Tất cả là buôn, tất cả là bán, từ chỗ ngồi trên chợ chòm hỏm đến bằng tiến sĩ tất cả phải mua, tất cả là thương mại.


Ngày nay, Cộng sản Bắc Việt bán cả non sông đất nước, từ những hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa đến những đỉnh cao vùng biên giới Việt-Trung. Từ Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan đến bình nguyên Boloven. Cho Tàu thầu khai thác Bô xít, cho Tàu thầu xây dựng nhà máy than, nhà máy điện nguyên tử tương lai, cho Tàu thuê rừng để khai thác gỗ và trồng cây bạch đàn làm giấy, bất cần bạch đàn làm nghèo đất, xấu đất canh tác… tài sản Việt Nam nay còn đâu? Ðất nước tuy được mang tiếng là Việt Nam, nhưng cái tinh túy Việt Nam nay còn đâu? Bừa bãi, hỗn loạn, dơ bẩn, và “thiếu văn minh” là những tĩnh từ vẫn được nghe thấy khi hỏi một người bạn vừa đi “du lịch” Việt Nam. Còn đâu những tĩnh từ xưa như “văn hóa, kín đáo, tế nhị, hiền hòa, lễ độ…” Vì hiểu lầm cái tử tế với cái tự ti, nên văn hóa trong nước ngày nay không dạy con em Việt Nam biết hai chữ đầu môi của người tử tế là “xin lỗi” và “cám ơn”…! (Chính một người cháu du học sanh trẻ, gặp lại sau bao năm xa cách, khi mình bảo cháu xin lỗi khi đụng phải người trong một cửa hàng trả lời, “Cháu đâu có lỗi gì mà cháu phải xin lỗi, chính ông ấy đụng vào cháu chớ.” Mình buộc cháu phải xin lỗi người khách trong nhà hàng ấy. Cậu bé ấm ức nói với mình, “Bác buộc thì cháu nghe lời bác, chứ bác như vậy là sai rồi, vì bác sợ Tây, cứ thấy người Tây là mình phải xin lỗi sao?” Ngao ngán miễn bàn, chỉ biết chia sẻ với quý vị độc giả)


Việt Nam tuy rất tự hào dân tộc, “đỉnh cao trí tuệ loài người,” nhưng ngày nay cũng đành phải gởi sanh viên đi du học các quốc gia tiên tiến, hãnh diện có nhiều bác sĩ, hãnh diện có nhiều tiến sĩ nhưng nếu vẫn với cái não trạng “không xin lỗi, không cám ơn” thì e rằng vẫn còn vướng vít trong cái tự ti của một dân tộc chậm tiến. Người Việt tỵ nạn tại hải ngoại, sau bao năm tháng làm lại cuộc đời, xưa chủ nay tớ, xưa ông nay thằng, làm đủ nghề, nhà hàng chạy bàn, nấu bếp múa chảo, đứng quầy, mở tiệm tạp hóa, mở nhà ngủ, ô-ten khách sạn, làm thợ, làm thuyền, làm công, làm tư, có kẻ làm chủ vẫn nghèo, có kẻ chỉ làm công nhưng nhưng lại lắm địa, nhưng tất cả được những các con các cái “du học sanh tại chỗ,” vì vẫn còn Việt học trường Tây, ngày nay thành công! Thành công không phải là có bằng có cấp tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư, vì đó chỉ là những học vị đánh giá cái chuyên khoa nghề nghiệp thôi! Thành công là có vừa góp mặt trong xả hôi quốc gia nước bạn, vừa đóng góp trong cộng đồng người Việt tỵ nạn. Và thành công hơn nữa là những người công dân tử tế, sống trong một giai cấp trung bình, bình thường (middle class, classe moyenne), biết làm ăn, tử tế, lương thiện.


2. Qua “Nầy thanh Niên ơi!….


Bài hát “Tiếng gọi Sanh viên – La Marche des Étudiants” năm xưa do các sanh viên yêu nước Ðại Học Hà Nội đặt lời với những notes nhạc của sanh viên Lưu Hữu Phước, được sanh viên y khoa Nguyễn Tôn Hoàn trưởng ban âm nhạc đưa cho hai nữ sanh viên khoa hộ sản Phan Thị Bình và Nguyền Thị Thiều đồng ca tại Nhà Hát Lớn Hà Nội, đánh dấu, qua bài hát nầy, lời phát biểu tâm huyết của lòng yêu nước sanh viên Việt Nam trước cử tọa và thính giả người Pháp. Ðây là một đóng góp lớn của phong trào sanh viên yêu nước trăn trở trước đại cuộc giải phóng Việt Nam, trước thời Thế Chiến 2. Ðồng thời sanh viên luật khoa Trương Tử Anh cùng với các đồng chí, sanh viên y khoa Nguyễn Tôn Hoàn, sanh viên kỹ sư công chánh Cung Ðình Quỳ, sanh viên y khoa Phan Thanh Hòa,… cùng nhau với các nhà trí thức yêu nước, năm 1939, thành lập Ðại Việt Quốc Dân Ðảng và cho ra đời Chủ Thuyết Dân Tộc Sanh Tồn.


Bài ca nầy lớn mạnh nhờ phong trào sanh viên phổ biến, và Ðảng Ðại Việt và các đảng phái quốc gia cũng lớn mạnh qua bài ca nầy… Chẳng mấy năm sau, tiếng gọi sanh viên biến thành tiếng gọi thanh niên: “Nầy thanh niên ơi!…


Từ đấy “Nầy thanh niên ơi, đứng lên đáp lời sông núi… là tiếng gọi bao thế hệ thanh niên kẻ xếp bút nghiên, người bỏ hãng bỏ xưởng, bỏ gia đình đứng lên kháng chiến chống chế độ thực dân. Thế nhưng quý vị cũng đã biết, lịch sử cũng đã chứng minh, Ðảng Cộng sản Việt Nam núp dưới chiêu bài Việt Minh kháng chiến chống Pháp giành độc lập, đã lừa thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ. Với phương tiện dồi dào của Komintern, Ðảng Cọng sản quốc tế và Liên sô nên chẳng chốc, với những cán bộ – agents prop – được đào tạo bởi Trường Ðảng tại Mạc Tư Khoa Việt Minh đã chiếm trọn phong trào thanh niên yêu nước để phục vụ cho quyền lợi Ðảng Cộng sản Ðông dương và Ðảng Cộng sản quốc tế!










Trần Văn Bá và các bạn, với vành khăn trắng, ngày 27 tháng 4, 1975, quartier Latin.


Thanh niên và quần chúng Việt Nam lúc bấy giờ vì quá ngây thơ, lầm lẫn, lẫn lộn tình yêu nước và giải phóng quốc gia, vô tình giao trứng cho ác, giao mạng cho ba Ông Tây râu xồm Các-Mác, Lênin và Xì-ta-lin giựt dây. (Ba khuôn mặt chụp nghiêng được đặt vào vị trí, thế chỗ của bàn thờ Tổ quốc – thế mà các cụ các bác các đàn anh của chúng ta vẫn bị Cộng sản lường gạt, cả tin và vái tụng cả đến ngày nay, vào thế kỷ thứ 21, bức tường Bá Linh đã sập, chủ thuyết Mác Lê đã sụp đổ tiêu tùng, tượng Xì-ta-lin đã bị giựt sập, thế mà vẫn còn tín đồ Cộng sản… thật hết ý kiến, thật là ngao ngán!


1946, Phong trào Thanh Niên Tiền Phong trong miền Nam bị Cộng sản chiếm trọn. Ngoài miền Bắc Ðảng Cộng sản bắt đầu giết các thủ lãnh các đảng phái không cùng phe với mình, đảng trưởng Ðại Việt Trương Tử Anh, đảng viên Ðại việt Phan Thanh Hòa,… các thành viên bạn bè quen biết với các nhóm cách mạng quốc gia đều bị thủ tiêu… cụ Phạm Quỳnh, nhà văn Khái Hưng, họa sĩ Cát Tường-Le Mur người sáng chế ra chiếc áo dài và cái quần y phục Việt Nam tân thời… Trong Nam Ðảng Cộng sản giết cả các đồng chí Cộng sản đệ tứ quốc tế như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Phan Văn Chánh… hay những lãnh tụ kháng chiến quốc gia như Ðức Thầy Huỳnh Phú Sổ… Nhỡ vậy, Cộng sản Việt Nam, chư hầu Cộng sản đệ tam quốc tế từ nay độc quyền giải phóng Việt Nam khỏi tay thực dân Pháp, độc quyền cướp nước và cai trị để nhuộm đỏ Việt Nam, hầu mở đường nhuộm đỏ Ðông Nam Á xuống tận đến mũi Singapore, theo chủ thuyết của Andrei Jdanov tên đệ tử ruột của Xì-ta-lin tuyên bố tại hội nghị Kominform năm 1947…


3. đến “Nầy công dân ơi!…”


Năm 1948, Pháp thật sự qua Hiệp Ước Élysée, nhìn nhận trả độc lập lại cho Việt Nam. Chiếm Việt Nam trong tay Vua Tự Ðức, nhà Nguyễn 1884, Pháp trao trả Việt Nam lại cho vua nhà Nguyễn, Bảo Ðại năm 1948. Thật sự, Vua Bảo Ðại đã lấy lại độc lập cho Việt Nam ngay vào năm 1945 rồi. Sau khi Nhật xóa bỏ sự có mặt của Pháp ngày 9 tháng 3 năm 1945. Việt Nam ta đã hiển nhiên “de facto” độc lập rồi. Ngày 11 tháng 3, dưới sự chứng kiến (témoignage) của quân đội Nhật, Hoàng Ðế Bảo Ðại tuyên bố lấy lại chủ quyền cho Việt Nam, bổ nhiệm Cụ Trần Trọng Kim làm thủ tướng và tuyên bố bãi bỏ tất cả những hiệp ước liên hệ đến sự chiếm đóng Pháp thuộc… Như vậy, khi Hồ Chí Minh tuyên bố ngày 2 tháng 9, sau khi quân đội Nhựt đầu hàng, và gọi rằng cướp chánh quyền để dài Thực và tuyên bố Ðộc lập là hoàn toàn sai! vì Việt Nam đã Ðộc lập rồi! Và Hồ Chí Minh chỉ làm một Coup d’État – đảo chánh cướp chánh quyền trong tay Hoàng đế Bảo Ðại và chánh phủ Trần Trọng Kim. Bằng chứng là Trần Huy Liệu đã được phái đến tiếp thu ấn kiếm, biểu tượng của nhà vua, buộc nhà vua phải từ ngôi. Năm 1948, Hiệp Ước Élysée xác nhận chánh thức, hợp pháp hóa “de jure” chủ quyền Việt Nam, hiệp ước độc lập được ký kết giữa hai nguyên thủ quốc gia Tổng Thống Vincent Auriol và Cựu Hoàng Bảo Ðại (hoàng đế đã từ ngôi năm 1945 khi Hồ Chí Minh cướp chánh quyền).


Quốc gia Việt Nam ra đời ngày 1 tháng 7 năm 1949, quốc kỳ là cờ Vàng ba sọc đỏ và Quốc ca là bài Tiếng Gọi Sinh Viên năm xưa nay trở thành bài quốc ca “Tiếng Gọi Công Dân,” và cựu hoàng là quốc trưởng.


Nầy công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi…!


Và từ đó những công dân quốc gia Việt Nam xếp bút nghiên tòng quân be bờ chống Cộng, bảo vệ quê hương: các trường sĩ quan Việt Nam được thành lập, Trường Võ Bị Liên Quân Ðà Lạt, các trường Sĩ Quan Thủ Ðức, Nam Ðịnh, Ðập Ðá… các sanh viên, các thanh niên, các công dân tòng quân chận làn sóng đỏ. Những tiểu đoàn Khinh Quân, những tiểu đoàn Nhảy Dù được được lần lượt thành lập, được chỉ huy bởi những sĩ quan Việt Nam. Nhưng quốc gia Việt Nam vẫn còn non yếu, quân đội Pháp vừa ra khỏi Ðệ Nhị Chiến Tranh chưa hoàn toàn chấn chỉnh. Làn sóng đỏ tràn ngập, hàng ngàn chí nguyện quân Trung Cộng được tung vào Việt Nam để đè bẹp quân đội Pháp đang tìm đường rút chưn khỏi Việt Nam, với một quân đội Quốc gia Việt Nam đang còn tập tễnh.


Ðiện Biên Phủ thất thủ, vì thế giới tự do không đồng nhứt, thờ ơ không cương quyết be bờ chống Cộng. Pháp không đủ phương tiện chống giữ được làn sóng đỏ đang tràn vào Việt Nam. Ðất nước đành bị chia đôi nhưng nhờ vậy lằn ranh Quốc Cộng được phân chia rõ ràng. Một cuộc bỏ phiếu bằng chưng lựa chọn chánh tà đã diễn ra: 1 triệu đồng bào miền Bắc bỏ nhà bỏ làng bỏ xứ, chạy vào miền Nam tỵ nạn. Ðất lành chim đậu miền Nam tuy có khó khăn, nhưng vẫn cưu mang đùm bọc và tạo một khung trời yên ổn cho các anh chị em miền Bắc. Và trong không khí an lành nầy, một nền văn hóa mới, một nền văn minh mới được xây dựng: tự do, phóng khoáng, dân chủ,….


Và cũng như những sinh viên, trí thức của Ðại Học Hà Nội năm nào, những sinh viên trí thức của thế hệ sau… Trần Văn Văn, Nguyễn Văn Bông, Nguyễn Ngọc Huy cũng từ hải ngoại trở về tiếp tục đấu tranh xây dựng đất nước mới dân chủ tự do, đa nguyên… Một làn gió mới được thổi đến trên một mô hình một Việt Nam mới đang thành tựu. Trong vòng hai mươi năm, một Việt Nam tân thời, nhưng hài hòa, đàng hoàng, tử tế.. đã thành hình, chưa thật sự hoàn toàn, nhưng đã có những cơ bản về tập tục dân chủ, những nét sanh hoạt văn hóa… được tự do hơn, cởi mở hơn sáng tạo hơn… hình ảnh Việt Nam tự do đáng yêu, dễ thương ấy, từ Quốc gia Việt Nam 1949 đến hai chế độ Cộng Hòa đến ngày bức tử 30 Tháng Tư năm 1975, từ nay đã mất, và cũng không có hy vọng gì tìm lại được.


Nhưng mẫu người Việt Nam mới, chịu chơi, hùng dũng, phóng khoáng, những người Việt tự do, những chiến sĩ can trường của quân dân cán chánh của thời đại, của thế hệ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn. Vẫn còn qua hình ảnh một Trần Văn Bá và các bạn sanh viên của Tổng Hội Sanh Viên Việt Nam Paris của Bá, họ là một điển hình. Họ đã tiếp tục cuộc chiến chống Cộng, không chấp nhận, mặc dầu cả thế giới đã bỏ rơi Việt Nam. Trong lúc cả thế giới đang ca tụng chiến thắng Cộng sản, trong lúc nhà cầm quyền Paris đang bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, ủng hộ cái gọi là Cộng Hòa Miền Nam, mong tìm quyền lợi kinh tế, thì các sanh viên Việt Nam Cộng Hòa xuống đường để tang cho miền Nam đang bị bức tử giãy chết. Các lớp cựu sanh viên học Pháp, lớp đàn anh như chúng tôi, lúc ấy đang ở Sài Gòn cũng đang bị bỏ rơi, mỗi người trong mỗi hoàn cảnh.


Vẫn còn con người Việt Nam mới, còn cả một thế hệ người công dân Việt Nam Cộng Hòa gan dạ anh hùng. Một thế hệ dám vượt biển đi tìm tự do. Vượt trên những chiếc thuyền mong manh, đi tìm tự do trong cái chết. Hai mươi năm đấu tranh để giữ tự do, trong lửa đạn, trong tàn phá, bom đạn, không bao giờ bỏ Việt Nam, chúng tôi được dịp đi du học ngoại quốc vẫn trở để phục mặc dù trong binh lửa. Nhưng nay hòa bình rồi, hết nguy hiểm rồi, vẫn lao vào cõi chết để để không làm nô lệ độc tài, dù phải làm lại cuộc đời, chỉ để đi tìm hai chữ tự do.


Bốn người vượt biên, chỉ một người đến. Cái giá phải trả có cao đấy, nhưng cũng phải đi! Cũng như phải tạo một Quốc gia Việt Nam, người Việt Nam Cộng Hòa tỵ nạn tạo lại một quốc gia mới, nước Việt Nam hải ngoại, xuyên quốc gia, với những cái tập tục, cầu kỳ dễ ghét, nhưng cũng dễ yêu. Chưa bao giờ Việt Nam Cộng Hòa được nâng niu như vậy, chưa bao giờ những quân dân cán chánh, những chiến sĩ Cộng Hòa được cưng như vậy, lá quốc kỳ Vàng với ba sọc đỏ hiên ngang được chào hàng tuần, và từ nay, hằng tuần hầu như Chúa Nhựt nào, Thứ Bảy nào cũng có một dịp để chúng ta ca bài Quốc ca “Nầy công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi…” và lá cờ Vàng ba sọc vẫn được dịp phất phới tung bay ngạo nghễ. Ta thua trận, nhưng vẫn phất cờ ngạo nghễ, cất cao lời hát “Nầy công dân ơi…” Bọn Việt cộng thắng trận nhưng ở hải ngoại lâu lâu mới thoáng thấy lá cờ đỏ.


Việt Cộng giết Trần Văn Bá, vì Bá đã dám về Việt Nam, giết Trần Văn Bá tưởng để bịt miệng tiếng nói dân chủ tự do đâu ngờ đã biến Trần Văn Bá thành một anh hùng, một biểu tượng sự dũng cảm phấn đấu để mãi mãi tiếng có tiếng nói dân chủ tự do. Trần Văn Bá, lá cờ Vàng ba sọc, bài Công Dân Ơi, nay đã trở thành quốc ca những biểu tượng mãi mãi.


Việt Cộng dù có giết tất cả những biểu tượng sanh viên và trí thức từ cụ Phạm Quỳnh, đến các lãnh tụ sanh viên như Trương Tử Anh, Phan Thanh Hòa, Bửu Hiệp, Khái Hưng của thời sanh viên Ðại Học Hà Nội, đến Trần Văn Văn, Nguyễn Văn Bông và đến cả Trần Văn Bá của thời sau 1975 cũng không làm tắt được ngọn lửa yêu nước và quyết tâm giải trừ Cộng sản.










Phan Văn Song, Mai Thanh Truyết, Lê Tài Ðiển, những cựu sinh viên Paris thời 60-70. Còn tiếp tục… và sẽ còn tiếp tục.


30 Tháng Tư 2012, ngày quốc hận thứ 37 vừa qua. Thêm một ngày giỗ. Mà ngày giỗ, ngày kỵ là ngày ta tưởng nhớ đến những anh hùng đã nằm xuống cho Việt Nam tự do. Những anh hùng, những gương sáng, luôn luôn nhắc nhở chúng ta phải tiếp tục cái truyền thống đấu tranh chống Cộng sản chống bạo lực, chống độc tài, chống bất công và chống ngoại xâm. Truyền thống đấu tranh nhắc nhở chúng ta chỉ nên tin vào chúng ta.


Những ngày qua, tại Paris, trong cuộc bầu cử tổng thống vừa qua, cộng đồng Việt Nam lại được các đảng phái ứng cử viên ve vãn. Chúng ta phải thận trọng và chớ có quên, chánh phủ nào đã khuất nhượng yêu sách Cộng sản Hà Nội cấm cộng đồng chúng ta không được đặt bia vinh niệm cho anh hùng Trần Văn Bá ở quận 13 Paris vào tháng 9 năm 2008. Chúng ta không lựa chọn đảng cầm quyền tại Pháp, tại Mỹ tại Ðức hay tại một quốc gia nào chúng ta cư ngụ… chúng ta phải làm như các cộng đồng khác, như Cuba ở Mỹ chẳng hạn, tham gia có mặt ở tất cả các đảng chánh trị của một quốc gia, và chỉ ủng hộ đảng nào đấu tranh phụ chúng ta giúp chúng ta tìm lại tự do, độc lập và nhơn quyền cho một Việt Nam tương lai không còn người Cộng sản cầm quyền.

Giới thiệu thương mại: Hội Báo Chí Thiểu Số



 


Mai Hoàng


 


Dựa theo tiêu chuẩn “Hợp tác để yểm trợ lẫn nhau để trường tồn và phát triển,” nhóm báo chí của người thiểu số tại tiểu bang Minnesota đã thành lập một tổ chức lấy tên là Minnesota Multicultural Media Consortium (MMMC) vào năm 1988. Liên tục từ đó đến nay tổ chức này đã tạo được nhiều thành quả đáng kể, cũng như phát triển mạnh mẽ.


Có thể nói MMMC là một tổ chức đặc biệt có sự hợp tác tương kính giữa 4 sắc dân Mỹ gốc Á Châu (Asian), Phi Châu (African), La tinh (Hispanic) và Da đỏ (Native). Thành phần tham dự gồm đại diện của các cơ sở như ASIAN AMERICAN PRESS, INSIGHT NEWS, LATINO MIDWEST NEWS, CIRCLE và khoảng 12 tuần báo, nguyệt san khác.


Ngoài việc yểm trợ các hội viên về nguồn bài vở, quảng cáo – MMMC còn liên hệ đến 3 chương trình giúp người dân thiểu số. Trong lãnh vực giáo dục, MMMC cùng với Ðại Học Minnesota và 11 trung tâm điện toán công cộng nhận lãnh ngân khoản $2.9 triệu từ Bộ Thương Mại Hoa Kỳ dùng cho việc giảng dạy điện toán cho người có lợi tức thấp. Hội cũng có hợp đồng với thành phố St. Paul cho việc mời gọi tham gia các nhà thầu xây dựng và chuyên viên địa ốc thuộc thành phần thiểu số và nhất là mời người mua nhà nhắm vào những người có lợi tức thấp. Một dự án giúp huấn luyện và điều hành (capacity building) các tổ chức vô vụ lợi (Non-profit organizations) cũng được ST. Paul Foudation tài trợ.


Ðại diện tổ chức gồm 9 người thuộc Hội Ðồng Quản Trị, mà chủ tịch (Chairman) là ông Al McFarlane và giám đốc điều hành (President) là nhà báo Huỳnh Sĩ Nghị.


Ðịa chỉ của hội: MMMC


417 University Avenue W., St. Paul, MN 5510


Phone: 651-287-3091, Fax: 651-224-7032, Email: [email protected]


Websites: www.multiculturalmedia.orgwww.multiculturallife.org

Giới thiệu sách: Việt Sử Ðương Ðại

 


Trăng Vàng phụ trách


 


Ðây là ấn bản lần thứ 2 (“có tu biên kỹ”) của một cuốn sách mà tên đầy đủ là Việt Sử Ðương Ðại qua 200 câu vè bất hủ in ra vào đầu năm 2007 và đã tuyệt bản trong một thời gian kỷ lục. Do nhiều độc giả yêu cầu, tác giả đã tăng bổ hơn 100 trang so với bản in trước.


 Sách có một thư mục khá đầy đủ (12 trang) về VN dưới thời Cộng sản, và một bản sách dẫn thật chi tiết để người đọc có thể tìm về những đề tài mình muốn biết.


Cuốn sách được đón nhận nồng nàn bởi nhiều học gỉả như Minh Võ (ở Mỹ), Phan Lạc Phúc (Úc), Nghiêm Văn Thạch (Pháp), v.v…


Trăng Vàng hân hạnh giới thiệu đến đọc gỉả Việt Sử Ðương Ðại của Nguyễn Ngọc Phách.


Sách dày 458 trang. Bìa cứng.


Ấn phí 20 Mỹ kim.


Mọi chi tiết, liên hệ với:


Tổ Hợp Xuất Bản Miền Ðông Hoa Kỳ &


Cành Nam Publishers


2607 Military Rd.


Arlington, VA, 22207-USA


Tel: 703-525-4538

Tin ngắn Song Thành


Khóa Huấn Luyện Báo Chí Kỳ II


Thời gian: 2PM, các ngày Thứ Bảy, 6 tháng 10- 8 tháng 12, 2012


Ðịa điểm: Viện Báo Chí Á Châu, 417 University Ave. W., St. Paul, MN 55103


Chương trình: Ðiện toán, Báo in, Báo mạng, Truyền thanh, Truyền hình.


Lễ tốt nghiệp: 8 tháng 12, 2012 – Nhà hàng Hoa Biển


Liên lạc: ACMI (651) 224-0242


 


Lớp Việt Ngữ


Hột Thánh Tin Lành Việt Nam tại Song Thành sẽ khai giảng trở lại các lớp dạy tiếng Việt từ ngày 9 tháng 9, 2012.


Chi tiết như sau:


– Thời gian: Từ 12g30 trưa tới 1:30 chiều mỗi ngày Chúa Nhật


– Ðịa điểm: Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Minnesota, 3100 Grand Avenue S., Minneapolis, MN 55408


– Các lớp học:


Lớp Thiếu nhi 1 (từ 6-8 tuổi)


Lớp Thiếu nhi 2 (từ 9-12 tuổi)


Lớp Thiếu nhi 3 (từ 13 tuổi trở lên)


– Liên lạc: Quốc Phạm- 651-338-2152 để biết thêm chi tiết hoặc vào mạng: http://www.tinlanhmn.org/ui/home/Programvietnameseclass.aspx


 


Giọng Ca Vàng 2012


-Ngày giờ: 7PM ngày Thứ Bảy, 10 tháng 11 năm 2012


-Ðịa điểm: Grand Casino, Hinckley, MN


-Chương trình ca nhạc gồm: Lâm Nhật Tiến, Nguyễn Hồng Nhung, Hà Thanh Xuân, Cardin, Ðan Nguyên, Ðặng Thế Luân & Ban nhạc Y2K.


Ðặc biệt có sự xuất hiện của 14 thí sinh Giọng Ca Vàng.


-Liên lạc: Ðạt (612) 229-9511 hoặc Loan (612) 868-7660.


 


Ủy Ban Yểm Trợ Phim Tài Liệu Việt Nam


Qua 2 buổi thuyết trình của GS Nguyễn Ngọc Bích, chủ tịch nghị hội vào ngày 30 tháng 3, 2012 và đạo diễn phim Chu Lynh, giám đốc Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam vào ngày 3 tháng 5, 2012 tại Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN, Các thiện nguyện viên trong cộng đồng Việt Nam MN dã ủng hộ dự án phim tài liệu bằng cách thành lập Ủy Ban YTPTLVN với thành phần như sau:


Trưởng ban: Phạm Văn Vy, Phó TP: Vĩnh Ðại, Thủ quỹ: Lisa lan Thái, Thư ký: Trần An, Cố Vấn: Cha Minh


Ủy Viên; Phạm Văn Yến, Dương Văn Ngự, Bùi Ngọc Tuấn, Trần Phước, Phan Thanh Tâm, Nguyễn Minh Phan, Phạm Vinh, Phạm Ðễ, Nguyễn Văn Tom, Khánh Vân và Huỳnh Sĩ Nghị.


Phiên họp ngày 16 tháng 6, 2012 ủy ban đã được tường trình nhiều tiến triển khả quan từ Ủy Ban cũng như Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam như phim Quốc kỳ và Quốc ca Việt Nam Cộng hòa đồng thời bàn thảo nhiều vấn đề then chốt về sự liên hệ giữa Ủy Ban và Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam. Phiên họp 14 tháng 7, 2012 rất khích lệ cho các sinh hoạt tương lai.


Phiên họp kế là ngày Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012 lúc 11AM tại Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN với các tài liệu và phim bản đặc biệt.


Những chương trình sinh hoạt sẽ được chọn lựa vào phiên họp Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012 tại CQXHVN/MN.


Ðể biết thêm chi tiết về sinh hoạt của nhóm, Xin liên lạc: Huỳnh Sĩ Nghị (651) 755-6864, [email protected]


 


Chương trình ca nhạc gây quỹ trợ giúp thương phế binh QLVNCH


Thời gian: 18 giờ Thứ Bảy, ngày 20 tháng 10 năm 2012.


Ðịa điểm: Nhà hàng Hoa Biển, 1105 University Avenue W, St. Paul, MN 55104.


Chương trinh: Ca nhạc, ẩm thực và khiêu vũ.


Vé ủng hộ: $25.00.


Liên lạc: Ông Ngô Trọng Phục (952) 457-0365 Hội Cựu Chiến Sĩ QLVNCH/MN


 


Chích ngừa Cúm miễn phí


Thời gian & Ðịa điểm:


Từ 10:30am-12:30pm, ngày 26 tháng 10, 2012, Chùa Phật Ân, 475 Minnesota Ave., Roseville MN 55113


Từ 10 am- 12:30 pm, ngày 4 tháng 11, 2012, Nhà thờ St. Columba, 1327 Lafond Ave., St. Paul, MN 55104


Từ 10:30am-12:30 pm, ngày 11 tháng 11, 2012, Nhà thờ St. Adalbert, 265 Charles Ave., St. Paul, MN 55103


Từ 2:00pm-4:00pm, 13 tháng 11, 2012, Cơ quan Xã hội VN/MN, 277 University Ave., St. Paul MN 55103


Liên lạc: Dung Phạm hoặc Pauline Phượng Nguyễn (651) 641-7270 hoặc (651) 917-2945


 


Lễ ra mắt/phát hành phim Hồn Việt


Thời gian: 5PM, Thứ Bảy, ngày 17 tháng 11 năm 2012


Ðịa điểm: Nhà hàng Hoa Biển, 1105 University Ave., St. Paul, MN 55103


Chương trình: Tiếp tân, dạ tiệc, giới thiệu chiếu phim (trích đoạn)… phát hành phim, văn nghệ.


Có sự tham gia của GS Nguyễn Ngọc Bích từ Hoa Thịnh Ðốn (WDC)


Vé ủng hộ $25, vé VIP $40


Liên lạc giữ chỗ/mua vé: Vĩnh Ðại (612) 532-9396, Huỳnh Sĩ Nghị (651) 755-6864, Trí Tang (612) 501-3613 và Phạm Ðễ (952) 281-3612.


 


Lễ Tốt Nghiệp Báo Chí


Thời gian: 5PM Thứ Bảy, ngày 8 tháng 12, 2012


Ðịa điểm: Nhà hàng Hoa Biển, 1105 University Ave., St. Paulo, MN 55104


Chương trình: Tiếp tân, dạ tiệc, văn nghệ, phát bằng tốt nghiệp.


Có sự tham gia của nhà báo nổi tiếng Phạm Trần, cựu trưởng phòng Tin Tức đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA)


Vé ủng hộ: $25/1vé


Liên lạc: Phạm Ðễ 952-281-3612, Trần An 952-564-0204, Nguyễn Văn Tom 763-300-8565, Tang Trí 612-501-3615, Huỳnh Sĩ Nghị 651-755-6864, Asian Community Media Institute 651-224-0242.

Tin mới cập nhật