Bão Sandy đe dọa miền Ðông Hoa Kỳ


MIAMI (AP) –
Trận bão nhiệt đới Sandy hiện nay đang đến gần phía Nam Jamaica, dự đoán sẽ tăng sức mạnh trở thành hurricane và có thể đi tới Hoa Kỳ gây ảnh hưởng trong một vùng rộng lớn dọc duyên hải miền Ðông suốt từ Florida lên tới New England vào thời gian lễ Halloween.










Nước sông dâng cao ở Bayamo, 450 dặm Ðông Havana, Cuba, hôm Thứ Tư ngay từ trước khi bão Sandy sắp đi ngang. (Hình: STR/AFP/Getty Images)


Trung tâm theo dõi bão tố NHC (National Hurricane Center) ở Miami hôm Thứ Tư cho biết Sandy với sức gió 80 dặm giờ, theo dự đoán đi ngang Jamaica và Cuba sáng Thứ Năm rồi tiến lên hướng Bắc. Dennis Feltgen, phát ngôn viên của NHC nói rằng khu vực có gió mạnh cấp bão nhiệt đới rộng đến hơn 200 dặm nghĩa là một trận bão rất lớn.


Sau khi qua Bahamas, tới cuối tuần này, bão Sandy sẽ đến ngoài khơi phía Ðông Florida và đi song song với bờ biển. Mặc dầu hãy còn ở xa ngoài khơi nhưng chưa thể biết bão sẽ tiến theo hướng nào.


Nếu chịu ảnh hưởng của hệ thống không khí chuyển động theo hướng Tây-Ðông thì bão sẽ đi ra ngoài đại dương và chỉ tác động rất ít đến đất liền và gây mưa tại một vài nơi vùng Ðông Bắc vào ngày Halloween.


Ngược lại nếu bão tiến vào đất liền thì sức gió sẽ không còn mạnh là một hurricane nữa nhưng vận tốc di chuyển sẽ chậm lại và những trận mưa lớn kéo dài sẽ xảy ra từ Virginia qua Pennsylvania lên đến Bắc New York tạo nên nguy cơ lũ lụt nặng nề.


Theo kinh nghiệm, từ năm 2007 đến nay trong tháng 11 đều có một trận bão nhiệt đới hoặc hurricane. (HC)

Richard Mourdock gây tranh luận về quyền phá thai

INDIANAPOLIS, Indiana (CSM) – Sau vụ ứng cử viên thượng nghị sĩ Todd Akin đảng Cộng Hòa tiểu bang Missouri hồi tháng 8 đã tạo nên nhiều tranh luận do lời tuyên bố về vấn đề phá thai, đến nay lại có thêm lời phát biểu rắc rối khác về cùng vấn đề, từ một ứng cử viên Cộng Hòa ở Indiana.









Ứng cử viên tổng thống Mitt Romney (giữa) vận động tranh cử cùng ứng cử viên Thượng Viện Richard Mourdock (trái) tại Evansville, Indiana, hồi tháng 8, 2012. (Hình: Scott Olson/Getty Images)


Trong cuộc tranh luận bầu cử với đối thủ đảng Dân Chủ Joe Donnelly tối Thứ Ba, ông Richard Mourdock, ứng cử viên thượng nghị sĩ tiểu bang Indiana cho rằng “khi người đàn bà bị cưỡng hiếp có mang, đó là theo ý Chúa.”


Richard Mourdock, 61 tuổi, là người trước kia chưa mấy ai biết đến, nhưng được Tea Party ủng hộ và đã đánh bại đương kim thượng nghị sĩ Cộng Hòa 6 nhiệm kỳ danh tiếng, Richard Lugar, trong kỳ bầu cử sơ bộ hồi tháng 5.


Lời phát biểu của Murdock lập tức bị những người Dân Chủ lên án là phi đạo lý. Ứng cử viên tổng thống Mitt Romney vẫn được nhắc đến trong các quảng cáo vận động tranh cử của Mourdock, cũng bác bỏ ngay lời nói này. Nữ phát ngôn viên ban tranh cử Andrea Saul tuyên bố: “Thống Ðốc Romney không đồng ý với Mourdock, những lời này không phản ánh quan điểm của ông.” Saul giải thích thêm rằng Romney tán thành phá thai trong trường hợp cưỡng hiếp, loạn luân hay khi mạng sống của người phụ nữ bị nguy hiểm. Thượng Nghị Sĩ Kelly Ayotte tiểu bang New Hampshire loan báo hủy bỏ kế hoạch vận động tranh cử cho Mourdock.


Trong buổi họp báo sáng Thứ Tư, Mourdock nói với các phóng viên rằng rất tiếc lời nói của ông đã bị “vặn vẹo” (twisted). Ông giải thích: “Tôi nói rằng đời sống là quý, tôi tin như thế. Tôi tin rằng cưỡng hiếp là hành động tàn bạo, cái mà tôi ghê tởm. Với những ai có thể hiểu theo cách khác điều mà tôi vừa nói thì đó là rất đáng tiếc, và tôi xin lỗi.”


Trong cuộc tranh luận tối hôm trước khi được hỏi là có thể cho phép phá thai trong trường hợp loạn luân hay bị cưỡng hiếp, Mourdock đáp: “Tôi đã trăn trở với chuyện này từ lâu, nhưng tôi đi đến nhận định rằng đời sống là do Thượng Ðế ban phát. Và tôi nghĩ rằng, ngay cả khi đời sống khởi đầu từ hoàn cảnh ghê tởm do sự hãm hiếp, đó là điều mà Thượng Ðế đã định.”


Jen Psaki, nữ phát ngôn viên ban tranh cử của Obama, nói rằng tổng thống “nhận thấy những lời dẫn giải này là thái quá, vô nhân đạo và xúc phạm đến người phụ nữ.” Psaki nói thêm: “Bình luận của Mourdock là sự nhắc nhở rằng một Quốc Hội Cộng Hòa khi làm việc với một tổng thống Cộng Hòa, như ông Romney, sẽ cho rằng phụ nữ không thể có sự chọn lựa săn sóc về sức khỏe của chính họ.”


Mặc dầu với những cách giải thích nào của Mourdock, phía Dân Chủ không từ bỏ cơ hội để mô tả lời ông ta như là bằng chứng về quan điểm cực đoan của người Cộng Hòa trong vấn đề phá thai và nữ quyền.


Ban tranh cử Romney ngay lập tức tách xa khỏi lập luận của Mourdock cũng như trước kia đối với trường hợp Todd Akin ở Missouri nói về “cưỡng hiếp hợp pháp” (legitimate rape). Tuy nhiên khác với vụ trước, đảng Cộng Hòa và ông Romney đều khuyến cáo Akin rút lui – nhưng Akin không nghe và tiếp tục tranh cử – lần này phản ứng đối với Mourdock có phần nhẹ nhàng và lấp lửng hơn, ít nhất là cho đến bây giờ. Ban tranh cử của Romney không cho biết có còn ủng hộ Mourdock hay không, bởi lẽ một quyết định như thế có thể ảnh hưởng đến kết quả bầu cử tại Indiana mà đảng Cộng Hòa rất cần giữ lại được chiếc ghế Thượng Viện.


Thượng Nghị Sĩ John Cornyn tiểu bang Texas, chủ tịch ủy ban vận động tranh cử Thượng Viện của đảng Cộng Hòa, vẫn bênh vực Richard Mourdock. Ông nói: “Richard và tôi, cùng với hàng triệu dân Mỹ – bao gồm cả đối thủ đảng Dân Chủ Joe Donnelly của ông – tin rằng đời sống là sự ban phát do Thượng Ðế.” Cornyn tiếp: “Cố gắng phân thích giải thích lời Richard theo cách nào khác niềm tin ấy là vô trách nhiệm và lố bịch. Thay vì lên án lập trường của ông ta cũng như của những người khác khi vào đảng Cộng Hòa, tôi đề nghị Dân Biểu Connelly hãy đồng ý bênh vực đời sống.” (HC)

Quý ông ở Hà Nội ‘xài sang’ hơn Sài Gòn


VIỆT NAM (NV) –
Phúc trình của một công ty quốc tế nghiên cứu thị trường vừa được công bố hôm 23 tháng 10 cho thấy số quý ông Hà Nội mua sắm hàng hóa xa xỉ, đắt tiền cao gần gấp bốn lần số quý ông Sài Gòn.










Hàng hóa đắt tiền dễ bán cho đàn ông ở Hà Nội hơn ở Sài Gòn. (Hình: VNExpress)


Tại cuộc hội thảo mang chủ đề “Diễn đàn kết nối cơ hội đầu tư” tổ chức tại Sài Gòn hôm 23 tháng 10, giám đốc điều hành công ty Taylor Nelson nói rằng có đến 52% nam giới ở Việt Nam mua sắm hàng hóa xa xỉ.


Trong số này, quý ông Hà Nội chiếm tỉ lệ 36% trong khi quý ông cư dân Sài Gòn chỉ có 10%, còn lại là quý ông trú ngụ rải rác tại các thành phố khác.


Phúc trình của Taylor Nelson – công ty nghiên cứu thị trường, còn cho biết phần lớn của tỉ lệ 52% quý ông tiêu thụ hàng hóa xa xỉ các loại trong độ tuổi từ 35 đến 54. Hầu hết số này đều có lợi tức từ 8.5 triệu đồng, tương đương 420 đôla mỗi tháng.


Giám đốc điều hành Ralf Matthaes của Taylor Nelson còn cho rằng các quý ông thích xài hàng ngoại quốc bất chấp giá cả và chê hàng sản xuất trong nước thậm tệ. Ông Ralf Matthaes cũng nói rằng quý ông Việt Nam thích mua xe hơi chỉ thích xe Nhật, xe Ðức dù đắt tiền.


Công ty Taylor Nelson cũng tiết lộ đặc điểm của quý ông trước khi đi mua sắm: vào mạng để tìm kiếm thông tin về các sản phẩm.


Ông Ralf Matthaes tin rằng có đến 68% quý ông thường xuyên lên mạng để thăm dò giá cả, đặc điểm sản phẩm trước khi quyết định móc tiền trong ví ra.


Vì vậy, theo ông Ralf Matthaes, các công ty nên chú trọng hình thức trình bày trang web của mình, một yếu tố quan trọng trong chiến lược cạnh tranh thương mại. (PL)

Hàng Việt phải cạnh tranh với cả hàng Thái Lan và Trung Quốc

VIỆT NAM (NV) – Sản phẩm “Made in Việt Nam” đang đứng trước nguy cơ cạnh tranh khốc liệt vì hàng hóa Thái Lan tràn ngập thị trường nội địa Việt Nam.










Tiệm bán hàng Thái Lan mọc lên khắp nơi ở Hà Nội. (Hình: Báo Pháp Luật)


Hơn thế nữa, Bộ Thương Mại Trung Quốc cũng vừa loan báo có ít nhất 1/3 công ty của nước này rục rịch dời hãng xưởng đến các quốc gia lân cận, đặc biệt là Việt Nam. Tin này cho thấy các công ty Việt Nam đang đứng trước sự đe dọa trực tiếp của ngành kỹ nghệ khổng lồ từ phương Bắc.


Báo mạng Việt Nam Plus trích dẫn nhiều nguồn tin ngoại quốc nói rằng các công ty Trung Quốc sản xuất quần áo, giày dép… muốn chuyển nhà máy đến các quốc gia lân bang như Việt Nam, Indonesia, Malaysia… Lý do của sự “tháo chạy” theo nguồn tin này, là vì giá nhân công tăng vọt đồng thời với việc sụt giảm đơn đặt hàng của thế giới tại Trung Quốc.


Tin của báo Công An Hà Nội cũng cho biết, thị trường Việt Nam không chỉ tràn ngập hàng Trung Quốc, mà cả hàng Thái Lan. Ðáng lo là người tiêu thụ ở Việt Nam sẵn sàng đón nhận hàng Thái Lan vì phẩm chất tốt, giá khá rẻ, từ các vật dụng nhà bếp, quần áo, đến xà bông, kem đánh răng…


Cũng theo báo này, các loại máy móc điện tử do Thái Lan sản xuất hiện nay đang dần thay thế chỗ đứng của Trung Quốc tại thị trường Việt Nam, đặc biệt tại Hà Nội.


Không chỉ thế, sản phẩm “Made in Thái Lan” ngày càng hấp dẫn hơn, đẩy lùi chỗ đứng của sản phẩm “Made in Việt Nam” trong lòng người tiêu thụ Việt Nam.


Ðiều đáng lo khác nữa, rất nhiều hàng hóa Trung Quốc mang nhãn hiệu Việt Nam, nhất là quần áo được bày bán tại các siêu thị, khu mua sắm thật sự đã đánh bạt hàng hóa do chính người Việt Nam sản xuất ra khỏi thị trường.


Báo Công An Hà Nội còn xác nhận, hàng Việt Nam tồn kho mỗi lúc một nhiều, trong khi các cửa tiệm bán hàng Thái Lan không ngừng khai trương tưng bừng…


Giờ đây theo báo Công An, các công ty thương mại chỉ còn cách xoay xở tìm sống bằng cách bám theo các nhà máy, hãng xưởng Thái Lan và Trung Quốc để xin một chân… phân phối. (PL)


 


 

Báo Ðất Tổ và H.T. Thiện Minh


Viên Linh


 


Khoảng cuối tháng 10, 1978 đài BBC loan đi một cái tin đơn giản: “Thượng Tọa Thích Thiện Minh, chiến lược gia của Phật Giáo Ấn Quang, đã chết trong nhà tù tại thành phố HCM.” Trong thực tế, ông mất ngày 17 tháng 10, và xác được tìm thấy giữa cỏ cây trong một cánh rừng ở Hàm Tân (Phan Thiết) vào ngày hôm sau.










Thượng Tọa Thích Thiện Minh (1922-1978) và bầy chim bồ câu trắng. (Nguồn: Quảng Ðức)


Sở dĩ cái tin khiến cho người viết phải ghi nhớ, và tìm tòi thêm tài liệu, vì khoảng 1966, người viết gặp thượng tọa khi tới trụ sở Tổng Vụ Thanh Niên Phật Tử ở đường Công Lý cùng với anh Huỳnh Bá Huệ Dương, chủ nhiệm nhật báo Ðất Tổ. Tờ báo này lúc ấy được coi là diễn đàn tranh đấu của Phật Giáo mà người viết nhận trông coi tòa soạn, vì lệnh ông thầy cũ thời còn ở Chu Văn An Hà Nội, Giáo Sư Vũ Khắc Khoan, vào lúc dầu sôi lửa bỏng đã nghiêm nghị bảo học trò: “Cậu phải nhận làm tờ báo, vì chỉ còn có cậu.”


Nghề làm báo cho người cầm bút cái tự do chọn lựa, và sự tự do đương sự đạt được tỷ lệ thuận với nghiệp vụ, từ lúc làm phóng viên tới khi làm ký giả biên tập, và nhất là khi trở thành thư ký tòa soạn hay chủ bút một tờ báo. Lúc đầu tôi đã từ chối vì thế đứng của nó: Phật Giáo tranh đấu đang từng ngày từng tháng đả kích chính quyền quân nhân, trong khi là một nhà văn, nhà báo, con đường của tôi không cùng đường với các nhà vận động chính trị, dù hữu hay tả. Nhưng một mặt thầy Khoan đã giới thiệu, gần như chỉ định, hơn nữa, còn một ông thầy khác của tôi thời đệ nhị cấp ở Hồ Ngọc Cẩn là Giáo Sư Lữ Hồ nói vào, ông lại là người mỗi ngày viết một bài quan điểm nơi trang nhất, tôi khó mà từ chối.


Tờ báo ở tình trạng nguy hiểm đến nỗi mỗi buổi trưa, một cái xe hai mã lực nhấp nhổm chạy qua cửa tòa soạn ở đường Phạm Ngũ Lão, người lái xe có khi nhấn còi, có khi không, cho xe chạy chậm lại, không hề đậu hẳn, và trong khi xe chạy, ném vào tòa soạn một cuộn giấy bao quanh bằng một sợi cao su. Rồi xe chạy thẳng về phía đường Ðề Thám. Ðó là cách thầy Lữ Hồ giao bài Quan Ðiểm, hay bài “Film du Jour” – chuyện hàng ngày – cho tôi. Không bao giờ nói được một lời với nhau, song tôi biết ông vui, vì thấy ông là thấy hàm răng Fernandel nở rộ trắng nhởn. Sau này tôi biết Thượng Tọa Thích Thiện Minh chính là đầu não của Ðất Tổ, và tôi được đưa đến gặp thượng tọa.


Ba năm sau khi Hà Nội chiếm được Sài Gòn, ngày 13 tháng 4, 1978, cộng sản bắt giam Thượng Tọa Thiện Minh, cố vấn Viện Hóa Ðạo, giam giữ tại trại T20 tại số 4 Phan Ðăng Lưu, Bình Thạnh.


Tài liệu chính thức của giáo hội chép: “Sau vài tháng giam giữ ở trại giam T20, CSVN đã chuyển Hòa Thượng Thích Thiện Minh sang khám Chí Hòa, ở đây nhà nước ra lệnh tra tấn hòa thượng đến chết… Sau đó [họ] đã âm thầm đưa xác hòa thượng ra trại cải tạo Hàm Tân (Phan Thiết). Ba hôm sau, nhà nước mới thông báo cho Hòa Thượng Thích Trí Thủ thay mặt Viện Hóa Ðạo ra Hàm Tân nhận xác. Theo Hòa Thượng Trí Thủ và vài vị tăng sĩ tháp tùng thuật lại thì xác Hòa Thượng Thiện Minh bị bầm tím, có dấu hiệu của sự đánh đập và siết cổ.” (Phật Giáo Việt Nam, biến cố và tư liệu, (1975-1995), Phật lịch 2540 -1996, Văn phòng II Viện Hóa Ðạo, Los Angeles, trang 23). Theo một bài trên báo Hoa Ðàm, có thêm chi tiết: “Hình ảnh cuối cùng của HT Thiện Minh mà người ta thấy là một thi thể được che phủ kín mít nằm tại một khu rừng ở Hàm Tân ngày 18 tháng 10, 1978. HT Trí Thủ, viện trưởng VHÐ, nhìn thi thể của Th.T Thiện Minh lần chót [cho biết]… thi thể bầm đen và râu tóc trắng xóa mọc dài. (Quảng Thành, Tưởng nhớ HT Thiện Minh, Hoa Ðàm số 7, 9 tháng 10, 1993).


Sau cuộc chính biến tháng 11, 1963 một hai tháng, tại Sài Gòn báo chí mọc lên giống như một loài hoa đất bừng nở sau một trận mưa dài. Trong thời Ðệ Nhất Cộng Hòa, từ 1954 tới 1963, báo chí có tự do, song số báo hiện diện ít oi, có sẵn một số cung cách hoặc từ thời Pháp ở “Sè goòng,” hay từ Hà Nội đem vào, có thể kể Sài Gòn Mới của bà Bút Trà, Tiếng Chuông của Ðinh Văn Khai, Buổi Sáng của Tam Mộc, Tự Do của Tam Lang-Mặc Ðỗ, Ngôn Luận của Hồ Anh, trong đó các báo có khuynh hướng Thiên Chúa Giáo La Mã chiếm ưu thế. Ngay từ 1964, chưa đầy một năm sau chính biến ảnh hưởng của Phật Giáo, số nhật báo ra nhiều hơn, ồn ào hơn, có thể kể Sống của Chu Tử, Tiến của Ðặng Văn Nhâm, Tiếng Vang của Quốc Phong, Tin Mới của Nguyễn Ang Ca, Dân Chủ của Vũ Ngọc Các, Dân Ta của Nguyễn Vỹ, Ðất Tổ của Huỳnh Bá Huệ Dương (Tổng Vụ Thanh Niên Phật Tử), Ðuốc Nhà Nam, trong đó các báo có khuynh hướng Phật Giáo gặp thời. Nhưng tới thời Ðệ Nhị Cộng Hòa, với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, các báo của vài chủ nhiệm Công Giáo (như Xây Dựng của LM Nguyễn Quang Lãm, Hòa Bình của LM Trần Du) khỏe khoắn hơn nhiều báo khác. Thời này, “cách mạng thành công” tức là sau 1964, các chủ báo thuộc thành phần ô hợp hơi nhiều, đến nỗi chính phủ phải ra các nghị định như muốn làm chủ nhiệm phải có 7 năm hành nghề ký giả (sắc luật 10/64), tuy thế, sự ô hợp ấy còn rất nghiêm minh so với các chủ báo Việt ngữ ở hải ngoại thời báo chợ, nhiều người xuất thân chuyên gia sửa hộp số xe hơi, chụp hình dạo trước chợ ABC, hay giám đốc tiếp thị cửa hàng cà phê xóm nhỏ, v.v…


Công và tội của các lãnh tụ tôn giáo, chính trị, quân sự không phải là việc đánh giá của kẻ đương thời, chưa đủ thời gian thẩm định, và cũng không có thẩm quyền để thẩm định. Thượng Tọa Thích Thiện Minh từng lãnh đạo Phật Giáo, trong có Tổng Vụ Thanh Niên Phật Tử ở dưới quyền, và có tờ nhật báo Ðất Tổ trong tay. Bài viết này, nhân kỷ niệm ngày kỵ của ông, chúng tôi nhắc đến một khía cạnh của báo chí đương thời, trong đó diễn đàn Ðất Tổ đã được sự tham gia của một số văn nghệ sĩ trí thức. Tôi còn nhớ một đặc phái viên của Ðất Tổ là ký giả Nguyễn Khắc Nhân, bạn thiếu thời của tôi. Năm 1966 anh làm Ðất Tổ cùng tôi và sau này ra hải ngoại, anh làm chủ nhiệm báo Người Việt ở San Diego, lấy tin tức từ Người Việt Quận Cam. Anh đã bán lại tờ Người Việt San Diego cho người khác, và hiện đã về hưu, nửa năm ở San Diego, nửa năm ở Sài Gòn. Một hôm năm 1966 vừa đi dự họp báo của ông Nguyễn Cao Kỳ về, anh cười cười thú vị: “Cha Kỳ nhắn tụi mình, bảo tao, là các anh Ðất Tổ, chúng ta cùng còn trẻ cả, tại sao không ngồi lại nói chuyện với nhau, mà các anh cứ viết những bài chửi chúng tôi quá đáng.” Ý Nguyễn Khắc Nhân như là có nên thảo luận với nhau không, tôi đoán như thế. Nhưng chỉ tuần lễ sau đó thôi, người trẻ râu kẽm ra lệnh đóng cửa báo Ðất Tổ.


Hòa Thượng Thích Thiện Minh tên khai sinh là Ðỗ Xuân Hàng, người Quảng Trị, xuất gia năm 10 tuổi, tốt nghiệp Cao Ðẳng Phật Học và từ 1952 từng cầm đầu phái đoàn ra Hà Nội họp ở chùa Quán Sứ để đi đến việc thành lập Giáo Hội Tăng Già Toàn Quốc.


Sư ông Nhất Hạnh có làm bài thơ khóc bạn nhan đề Mây Trắng Thong Dong trong có đoạn như sau:


 


Nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong


ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông, […]


Kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng


thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông


Hai bàn tay ngươi dập nát, thương ôi,


xích xiềng vẫn chưa tháo được […]


Hiên ngang không lùi bước chừ,


dù phía trước dày đặc hầm chông


ngươi thản nhiên đưa mắt nhìn bạo lực chừ,


như nhìn vào khoảng không.


 


Sống chết là chi chừ, ép uổng nhau sao được?


… Bây giờ thoát đi, xiềng xích không còn buộc nổi chân thân,


ngươi trở về kiếp xưa mây trắng,


thảnh thơi trên bầu mênh mông.


 


(VL, 10.2012, viết tặng anh Huỳnh Bá Huệ Dương)

Ðêm ca nhạc thời trang gây quỹ và phát thưởng của Việt Foundation


Tâm Nguyễn/Người Việt


 


COSTA MESA (NV) – Việt Foundation tổ chức chương trình ca nhạc thời trang gây quỹ và phát giải thưởng tại nhà hàng Anqi bên trong South Coast Plaza, Costa Mesa vào Thứ Năm, ngày 18 Tháng Mười, với sự tham gia của các ca sĩ và các gương mặt quen thuộc của cộng đồng.










Luật Sư Derrick Nguyễn và xướng ngôn viên Leyna Nguyễn cùng điều khiển buổi lễ. (Hình: Tâm Nguyễn/Người Việt)


Việt Foundation, bảo trợ một phần bởi Hội Thương Mại Việt Mỹ (VACOC), là một tổ chức chuyên giúp đỡ sinh viên và các doanh nghiệp mới thành lập. Tổ chức được thành lập năm 1985 tại Little Saigon, miền Nam California, với hơn 1,500 thành viên. Bác Sĩ Phạm Ðặng Long Cơ, người sáng lập Bolsa Medical Group, là người giữ chức giám đốc lâu năm nhất của Việt Foundation.


Tôn chỉ của Việt Foundation là ủng hộ và giúp đỡ thành viên về vấn đề kinh doanh, giáo dục, và xã hội, cũng như thúc đẩy nền giáo dục và kinh tế của cộng đồng. Hội Thương Mại Việt Mỹ sẽ mang đến những người Việt có khả năng lãnh đạo để dẫn đầu sự phát triển của cộng đồng, trong nước và cả ngoài nước, trong các lĩnh vực kinh doanh, giáo dục, văn hóa và hoạt động xã hội. Các thành viên theo đuổi tiêu chí của tổ chức trở thành công dân thế giới, giúp ích cho xã hội ở bất kỳ thời gian và hoàn cảnh nào.


Giám đốc đương nhiệm của tổ chức, Tiến Sĩ Tâm Nguyễn, với mục tiêu xây dựng một cộng đồng doanh nghiệp đoàn kết, cho biết:


“Qua việc thành lập Việt Foundation, chúng tôi có thêm cơ hội để phục vụ nhu cầu giáo dục và từ thiện của cộng đồng. Từng chương trình phát triển kinh tế mỗi lần.”


Ðây là lần đầu tiên tổ chức có một buổi ca nhạc thời trang gây quỹ. Sự kiện này sẽ được tổ chức mỗi năm và phần tiền thu được dùng để lập nên các giải học bổng cho những đóng góp phát triển kinh tế trong cộng đồng các sắc dân thiểu số.


Ngoài ra, chương trình ca nhạc thời trang gây quỹ hàng năm này còn là dịp để tôn vinh văn hóa, ca nhạc, thời trang và các doanh nghiệp. Trong buổi lễ, Việt Foundation tặng thưởng cho những tên tuổi gốc Việt thành công trong lãnh vực kinh tế của Hoa Kỳ và có đóng góp cho cộng đồng.


Trên tất cả, chương trình này là một phần của sứ mạng quan trọng của tổ chức Việt Foundation. Tổ chức mang lấy cho mình sứ mạng thúc đẩy giáo dục ở cao đẳng và đại học cho các sắc dân dân thiểu số, cung cấp chương trình hướng dẫn cho các doanh nghiệp nhỏ và chương trình điều hành cho việc phát triển ngành nghề và giáo dục xã hội.


Việt Foundation thành lập một quỹ học bổng cho sinh viên, số tiền vé thu được từ chương trình sẽ vào thẳng quỹ này. Dưới sự điều hành của ban giám đốc, Việt Foundation thành lập quỹ học bổng để nâng cao hiểu biết về xuất nhập khẩu tại Hoa Kỳ và tạo thêm công ăn việc làm bằng cách đào tạo thế hệ doanh nhân mới có khả năng dẫn đầu trong việc xây dựng các doanh nghiệp mạnh chuyên về xuất nhập khẩu hàng hóa với các nước trên thế giới.


Với tình hình thị trường việc làm ngày càng đòi hỏi kiến thức chuyên môn, nhu cầu về đào tạo và nâng cao chuyên môn về các cơ hội kinh doanh tăng lên, nhất là về kinh doanh với các doanh nghiệp lớn của nhiều nước khác nhau trên thế giới.


Bên cạnh đó, nhu cầu tăng cường doanh nhân gốc Việt ngày càng cao, bên cạnh các sắc dân khác trong lãnh vực kinh doanh và theo đuổi bằng cao đẳng và đại học. Hợp tác với các tổ chức giáo dục của California, Việt Foundation thành lập “Global Supplier Initiative” để tập hợp các công ty của Hoa Kỳ, các tổ chức mua bán, các nhà máy sản xuất khác nhau nhưng có cùng mong muốn ủng hộ sự hợp tác kinh tế chiến lược của Hoa Kỳ và các nước Thái Bình Dương, thông qua U.S. Trans-Pacific Strategic Economic Partnership. Ðiều này giúp tăng cường ngành xuất nhập khẩu của Hoa Kỳ và tạo việc làm cho người dân.


Buổi hòa nhạc có sự tham gia của ca sĩ, nhạc sĩ Gina Nguyễn và nghệ sĩ nổi tiếng thế giới người Mông Cổ, Nominjin. Công ty thời trang Runway Entertainment cung cấp các cô người mẫu xinh đẹp cho buổi trình diễn. Nghệ sĩ Mosha Katani phụ trách phần trang điểm.


Một số giải thưởng được trao tặng trong buổi ca nhạc thời trang gây quỹ.


Ðầu tiên là các giải Corporate Advocate, tạm dịch là ủng hộ doanh nghiệp. Giải thưởng này trao cho các cá nhân và doanh nghiệp ủng hộ cho cộng đồng Á Châu nói chung và cộng đồng người Việt nói riêng. Những người này có nhiều đóng góp cho các sắc dân thiểu số và đề cao sự đa dạng văn hóa tại Hoa Kỳ.


Một giải thưởng khác cũng được trao tặng hôm đó là Supplier Diversity, tạm dịch là cung ứng đa dạng. Giải thưởng này được trao cho các cá nhân và tổ chức chứng tỏ hoặc ủng hộ được khả năng cung ứng hàng hóa trong cộng đồng người Việt và cộng đồng người Châu Á Thái Bình Dương. Họ đã hoặc đang giúp đỡ các cá nhân và tổ chức khác trở thành đối tác thông qua hiệu suất, sự nhạy bén và khả năng xuất sắc trong quá trình làm việc.


Giải National Excellence in Community Service, tạm dịch là giải xuất sắc quốc gia về công tác xã hội, là một giải thưởng khác được trao tặng trong buổi lễ. Người nhận giải là những nhân vật thiện nguyện trong giới doanh nghiệp nhỏ và các tổ chức chính phủ và tổ chức vô vị lợi của cộng đồng người Việt và người Châu Á Thái Bình Dương. Họ cũng đóng góp cho hoạt động của Việt Foundation, bao gồm các hoạt động ủng hộ sắc dân thiểu số trong các trường cao đẳng và đại học, trong kinh doanh, trong việc nâng cao chuyên môn và kiến thức xã hội.


Cuối cùng là giải Viet Heroes, tạm dịch là người hùng Việt. Người được trao giải là các cá nhân và tổ chức ủng hộ cộng đồng người Việt, người Châu Á Thái Bình Dương trong giáo dục, kinh doanh, hoạt động chính phủ và các chương trình thiện nguyện. Họ mang đến các cơ hội lãnh đạo cho cộng đồng địa phương và là người hướng dẫn cho các doanh nghiệp nhỏ và các tổ chức gồm nhiều sắc dân của Orange County


Một cựu ủy viên Tòa Bạch Ốc, Luật Sư Derrick Nguyễn, điều phối buổi lễ cùng với Leyna Nguyễn, xướng ngôn viên từng đoạt giải Emmy của đài CBS KCAL 9 News. Hiệu trưởng trường Cal State Monterey Bay, ông Eduardo Ochoa, là người phát giải thưởng của chương trình.

Khu vực eurozone bị ảnh hưởng trầm trọng bởi nợ công

 


LONDON (AP) – Dù có nhiều biện pháp cắt giảm ngân sách, thắt lưng buộc bụng, tăng thuế, tình trạng nợ nần chồng chất ở Âu Châu ngày càng trở nên trầm trọng hơn.










Người ủng hộ đảng Independent Greeks giương cờ Hy Lạp trong một cuộc biểu tình ngoài cửa một cơ quan đòi nợ ở Tauros, Greece sáng Thứ Tư. (Hình: Petros Giannakouris/AP Photo)


Các con số chính thức được công bố hôm Thứ Tư cho thấy tổng số nợ ở 17 quốc gia trong khối eurozone vào quý thứ nhì lên tới 90% tổng trị giá nền kinh tế của khối – con số cao nhất từ khi thành lập năm 1999.


Sự gia tăng từ 88.2% trong quý thứ nhất và 87.1% trong năm qua được Eurostat, cơ quan thống kê EU loan báo, cho thấy nỗi khó khăn đối phó với tình trạng nợ công của các quốc gia Âu Châu này.


Trong khi đó, kết quả một cuộc thăm dò khác cho thấy giới doanh gia ở Ðức, nền kinh tế lớn nhất Âu Châu cũng đang trong chiều hướng suy giảm – một điều rất đáng lo ngại vì nếu Ðức ngã quỵ thì cả Âu Châu sẽ đi vào suy thoái kinh tế. (V.Giang)

Ford đóng cửa cơ xưởng ở Bỉ: 9,500 người mất việc


BRUSSELS (AP) –
Công ty Ford Motor Co. sẽ đóng cửa một xưởng ráp xe ở vùng Ðông nước Bỉ, một trong những nơi sản xuất chính của công ty tại Âu Châu, vào cuối năm 2014 và sẽ khiến 4,500 nhân công tại xưởng mất việc cùng với khoảng 5,000 người khác từ các công ty cung cấp dịch vụ.









Phản ứng của một nhân viên sau khi ban điều hành của European Ford tuyên bố sẽ đóng cửa xưởng ráp xe ở Genk, Bỉ hôm Thứ Tư. Hơn 4,500 nhân viên hãng Ford tại đây sẽ mất việc cùng với hơn 5,000 người làm việc tại các công ty cung cấp dịch vụ liên quan. (Hình: AP Photo)


Ðúng nửa thế kỷ sau khi thành lập, cơ xưởng Genk của công ty Ford được cho biết là sẽ phải đóng cửa vì tình hình kinh tế Âu Châu suy sụp, ảnh hưởng đến số bán.


Công ty Ford bị nhiều khó khăn tại Âu Châu vì ngày càng ít khách hàng do cả khu vực này lao đao vì cuộc khủng hoảng nợ công.


Công ty Ford dự trù sẽ bị lỗ khoảng hơn $1 tỉ năm nay tại thị trường Âu Châu, nơi tiêu thụ của khoảng 25% sản phẩm công ty. (V.Giang)

Bé gái 10 tháng mất tích sau khi bà nội bị giết


PHILADELPHIA, Pennsylvania (AP) –
Cảnh sát và FBI đang tìm kiếm và điều tra vụ một bé gái 10 tháng tuổi bị bắt cóc sau khi bà nội bị giết ở Upper Merion Township, Pennsylvania.










Saanvi Venna, đứa bé gái 10 tháng mất tích. (Hình: AP)


Nhà chức trách chưa phổ biến chi tiết nào về cái chết của bà Satyavathi Venna, 61 tuổi, tại nhà trong khu Marquis Appartments ở King of Prussia cách thành phố Philadelphia khoảng 15 dặm về hướng Ðông Nam. Cảnh sát tìm thấy xác bà hôm Thứ Hai và tin rằng vụ bắt cóc giết người xảy ra khoảng thời gian từ 8 giờ sáng đến 1 giờ trưa Thứ Hai.


Chưa biết lý do cái chết của bà nội bé Saanvi Vena, người đang giữ cháu. Ông bố Venkata Konda Silva Venna xin mở cuộc tìm kiếm đứa con gái mất tích và cảnh sát đã ban hành báo động vàng. Ông cùng người vợ là di dân từ Ấn Ðộ đến Hoa Kỳ năm 2007 sống tại San Antonio, Cleveland và Troy, Michigan, trước khi dời sang Philadelphia hồi tháng 6 năm nay. Bà Satyavathi qua chơi hồi tháng 7 và dự tính trở về Ấn Ðộ đầu năm tới.


Khu apartments đã được phong tỏa để điều tra tìm tang chứng và đại gia đình nạn nhân vẫn nuôi hy vọng sẽ tìm thấy đứa bé gái.


Upper Merion Township từ 50 năm qua đã phát triển thành một trong những trung tâm hoạt động nhất trong vùng, hiện nay có khoảng 27,000 cư dân, với 9.5 triệu square feet mặt bằng làm văn phòng, cung cấp 50,000 công việc. Tại đây có công viên lịch sử Valley Forge và King of Prussia Mall, khu thương xá diện tích lớn nhất Hoa Kỳ. (HC)

Y Vân, tình khúc như nhân chứng kỷ niệm


Du Tử Lê


 


Nói tới đời thường của cố nhạc sĩ Y Vân, tôi nghĩ không ai có thẩm quyền hơn người bạn đời sau cùng, chia sẻ buồn vui với ông mấy chục năm thăng trầm; nhất là những năm tháng sau biến cố tháng 4, 1975. Ðó là bà Minh Lâm. Hơn một lần bà tâm sự rằng:










Nhạc sĩ Y Vân. (Hình: Internet)


“Nhiều người thêu dệt Y Vân thành một con người đa tình, trăng hoa. Là vợ chồng, mấy mươi năm đầu gối tay ấp nên tôi rất hiểu nhà tôi. Anh ấy là một người đàng hoàng, có gì cũng thật thà kể với vợ (kể cả những việc sâu kín như trường hợp lấy nghệ danh Y Vân). Anh ấy rất có hiếu với mẹ và thương yêu vợ con.


“Thời gian sau năm 1975, Y Vân tham gia đoàn ca nhạc Hương Miền Nam, rồi nhận viết nhạc cho nhiều nguồn: phối nhạc cho Saigon Audio, viết nhạc phim, nhạc nền cho sân khấu… Anh làm việc cật lực bất kể ngày đêm. Ban trưa, nhìn anh xoay trần viết nhạc dưới mái tôn thấp nóng hầm hập, thấy thương vô cùng. Trời thương, nên giai đoạn đó anh được ‘đặt hàng’ dồn dập, có thể nói là ‘ăn nên, làm ra’, nhờ đó mà gia đình chúng tôi xây lại được căn nhà tạm gọi là ngăn nắp, nhưng anh làm ra cho mẹ con chúng tôi hưởng, bởi chỉ một năm sau thì anh mất…” (6)


Kể lại phản ứng của thân mẫu nhạc sĩ Y Vân/Trần Tấn Hậu, người đàn bà không đi thêm bước, dù còn trẻ khi người chồng qua đời – (Bà ở vậy nuôi con. Nhờ thế, chúng ta có được ca khúc bất tử “Lòng Mẹ”) – người vợ tấm cám của cố nhạc sĩ Y Vân cho biết:


“Dạo ấy, đứng trước quan tài của anh đang được quàn tại Hội Âm Nhạc TP. Mẹ chồng tôi không hề khóc một tiếng. Có lẽ tất cả nước mắt để khóc thương con, bà cụ đã âm thầm nuốt ngược vào trong. Chúng tôi nghe bà cụ nói: ‘Người đời thường bảo: Con ‘đi’ trước mẹ là bất hiếu, nhưng mẹ chẳng trách con đâu bởi con đã làm tròn chữ hiếu ngay từ lúc viết xong bài ‘Lòng mẹ’… Con đi trước mẹ nhưng không nợ mẹ, vì mẹ nuôi con 20 năm nhưng con đã nuôi mẹ đến 40 năm… ‘”


10 tháng sau, Mẹ nhạc sĩ Y Vân mất. (7)


Về âm nhạc của cố nhạc sĩ Y Vân không chỉ có “Lòng Mẹ.” Ông còn để lại cho đời mảng tình khúc, phong phú, như một khu rừng tâm tưởng thăng hoa.


Tôi hằng nghĩ, một tình khúc khi đạt được cả hai yếu tố: Giai điệu đẹp, và ca từ ý nghĩa hoặc, tâm lý thì, những tình khúc ấy sẽ có một vị trí, một chỗ đứng như những kỷ niệm bất hoại trong nhiều cuộc tình đôi lứa. Như những hạt giống gieo trồng an ủi những tâm hồn cô độc. Chúng như người bạn đồng hành, như nhân chứng đi theo tới cuối đời kẻ nào từng có đôi lần hát lên trong ánh sáng yêu thương hay, bóng tối đoạn lìa.


Theo tôi, hầu hết tình ca Y Vân/Trần Tấn Hậu đều có được tính chất đặc biệt này.


Nhìn lại, chúng ta thấy hàng trăm tình khúc của họ Trần chẳng những được đón nhận một cách nồng nàn ngay khi tác phẩm mới phổ biến mà, chúng còn được yêu quý trải qua nhiều thế hệ – Hiểu theo nghĩa chúng đã ở lại bền lâu trong ký ức.


Những tình khúc của Y Vân như “Ðồi Thông,” Ngăn Cách,” “Ðêm Giã Từ (phổ thơ Thể Vân), “Thôi,” “Ðừng Lừa Dối Nhau,” Người Em Sầu Mộng” (phổ thơ Lưu Trọng Lư), “Hãy Yêu Tôi” (phổ thơ Ðinh Hùng), “Những Bước Chân Âm Thầm (phổ thơ Kim Tuấn) v.v… dù với nội dung nào, cũng đều như những nhân chứng của kỷ niệm. Như người bạn thân thiết nhất của những kẻ lạc lõng, cô đơn!


Bên cạnh đó, ca khúc “Ảo Ảnh” của Y Vân, sớm được nhiều giai thoại (hay huyền thoại) tìm đến, vây quanh!


Tôi không biết “Ảo Ảnh” với những chi tiết được báo Thanh Niên, cột mục “Nghệ Thuật Yêu” đăng tải, có nằm trong điều mà, người bạn đời của cố nhạc sĩ Y Vân từng than phiền là “thêu dệt” (?) – Nhưng, cách gì thì, dưới đây cũng là một giai thoại làm mủi lòng nhiều người:


“Y Vân lập gia đình năm 1963, lúc này anh đã là trưởng ban nhạc Y Vân danh tiếng ở Sài Gòn (cùng với sự cộng tác của các ca sĩ Thanh Thoại, Tuyết Mai, Mai Hương…). Một buổi trưa năm 1965, từ đài phát thanh, Y Vân dắt xe máy ra cổng chuẩn bị về thì có một chú bé chạy đến mời anh vào quán nước cạnh đấy. Nơi đây, một thiếu nữ khá xinh ngồi chờ sẵn, chú bé giới thiệu đó là chị của mình, tên Huyền, đang là sinh viên Ban Việt-Hán, Ðại Học Văn Khoa Sài Gòn. Huyền có đôi mắt to, đen và buồn. Trên bâu áo của nàng có một mảnh tang đen. Y Vân cố nhớ lại xem mình đã gặp cô gái này ở đâu chưa, nhưng chịu thua. Theo phép xã giao anh ngỏ lời chia buồn. Nhưng cô gái lắc đầu, buồn bã: ‘Em đâu có người thân nào qua đời. Mảnh tang này là dành cho mối tình của em đó!’ Y Vân sượng sùng, anh cũng manh nha đoán rằng phải có một điều bí ẩn gì đó mới khiến cô gái này vượt qua nỗi e dè thường thấy của phái nữ, không ngại điều thị phi để đánh bạo gặp anh, nhưng cũng khó mở miệng để hỏi, đành chỉ ngồi nói chuyện bâng quơ một lát rồi viện cớ cáo từ.


“Hai hôm sau, Y Vân tìm đến nhà Huyền theo địa chỉ cô đã cho. Ðó là một căn nhà vách gỗ đơn sơ nhưng ngăn nắp, sạch sẽ nằm bên chiếc ao rau muống trong con hẻm đường Trương Minh Giảng (gần chợ Phú Nhuận bây giờ). Huyền không có nhà nhưng cậu em trai đã thổ lộ với chàng nhạc sĩ những điều thầm kín của chị mình. Chú bé cho biết họ là con của một địa chủ tiếng tăm ở Long An, được gia đình gửi lên Sài Gòn trọ học. Huyền rất thích âm nhạc và ca hát, đặc biệt là thích nhạc của tác giả Y Vân. Những cuốn vở học trò của Huyền cũng được cô kẻ khung, chép nhạc (hầu hết là nhạc của Y Vân). Tiền gia đình gửi lên để Huyền hoàn tất chương trình cử nhân Văn khoa lại được nàng đem đóng học phí vào… lớp dạy đàn Tây Ban Cầm. Suốt ngày Huyền chỉ ôm đàn và hát nhạc Y Vân.


“Việc học bê trễ, mấy năm liền chẳng đậu thêm được chứng chỉ nào. Thấy vậy, ông bố đã bắt hai chị em về quê, ép gả Huyền cho một anh trung úy hải quân. Huyền quyết liệt từ chối. Bẽ mặt với nhà trai, ông bố đăng báo từ con. Huyền đau khổ, trút tâm sự với em trai rằng đã yêu nhạc sĩ Y Vân. Sau khi bàn tính, hai chị em trốn nhà lên Sài Gòn, Huyền phải tìm việc làm để mưu sinh và nuôi hy vọng có ngày sẽ được cùng người trong mộng kết tóc se tơ. Sau nhiều lần dò hỏi, biết chắc nhạc sĩ Y Vân đã có gia đình, Huyền làm một mảnh tang đen, luôn đeo nó trên bâu áo…” (8)


Tác gỉa bài báo kết luận, ca khúc “Ảo Ảnh” ra đời từ chuyện tình tuyệt vọng ấy.


(Còn tiếp một kỳ)


 


Chú thích:


(6), (7): Nguyễn Việt, bđd.


(8): Nguồn đd.

Tòa Bạch c được tin ngay sau cuộc tấn công ở Libya


WASHINGTON (Reuters) –
Các giới chức ở Tòa Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao được thông báo hai giờ sau khi xảy ra cuộc tấn công vào tòa Lãnh Sự Mỹ ở Benghazi, Libya hôm 11 Tháng Chín rằng một nhóm phiến quân Hồi Giáo đã nhận trách nhiệm trong vụ này qua trang mạng Facebook và Twitter, theo các điện thư trao đổi giữa giới chức trách nhiệm.










Quang cảnh điêu tàn của một phòng bên trong Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Benghazi, Libya, ngày 11 Tháng Chín, sau khi bị tấn công. (Hình: Ibrahim Alaguri/AP)


Các điện thư này cho hay là một nhóm phiến quân Libya, có tên Ansar al-Sharia, đã lên tiếng nhận trách nhiệm trong cuộc tấn công.


Các bức điện thư ngắn ngủi này cũng cho thấy các nhà ngoại giao Mỹ liên tục thông báo diễn tiến tình hình cho Washington biết, ngay cả trong khi cuộc tấn công đang diễn ra.


Ðại Sứ Mỹ Christopher Stevens và ba công dân Mỹ khác bị giết trong cuộc tấn công tại Benghazi, điều mà Tổng Thống Barack Obama và các giới chức chính quyền Mỹ khác sau cũng công nhận rằng đây là “hành động khủng bố” do thành phần phiến quân có liên hệ với al-Qaeda thi hành.


Các phát ngôn viên chính phủ Mỹ, kể cả phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Jay Carney, dựa vào một bản nhận định của CIA, trong nhiều ngày liên tiếp sau đó đã nói rằng cuộc tấn công là hành động tự phát của dân chúng phẫn uất về một cuốn phim báng bổ Hồi Giáo.


Ông Carney, hôm Thứ Tư đang tháp tùng Tổng Thống Obama trên chiếc Air Force One, tuyên bố rằng những emails nói trên không phải tài liệu mật, và đề cập đến những lời tuyên bố trên trang mạng xã hội.


Trong khi đó, Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Rodham Clinton, khi tiếp xúc với các phóng viên tại Bộ Ngoại Giao, nói “Ủy Ban Duyệt Xét Trách nhiệm” do bà bổ nhiệm để điều tra các cuộc tấn công sẽ “nhìn vào tất cả mọi thứ,” chứ không chỉ “trích riêng một câu chuyện hay một tài liệu nào đó.” (V.Giang)

Cung cấp dịch vụ cai thuốc miễn phí trên toàn quốc

Trung Tâm Cai Thuốc Lá Cho Người Á Châu


 


Trung Tâm Cai Thuốc Lá Cho Người Á Châu (www.asiansmokersquitline.org), do trường đại học California, San Diego điều hành, đang cung cấp dịch vụ tư vấn qua điện thoại miễn phí cho người Trung Hoa, Ðại Hàn, và Việt Nam muốn cai thuốc lá, kể cả băng dán nicotine miễn phí dùng cho 2 tuần lễ.










(Hình: www.asiansmokersquitline.org)


Băng dán nicotine là một dược phẩm giúp cai thuốc lá hữu hiệu được Cơ Quan Kiểm Soát An Toàn Dược Phẩm và Thực Phẩm (FDA: Food and Drug Administration) chấp thuận.


Trung Tâm Cai Thuốc Lá Cho Người Á Châu là trung tâm đầu tiên đặc biệt giúp cho người Á Châu trên toàn quốc cai thuốc lá. Trung Tâm Cai Thuốc Lá California đã cung cấp những dịch vụ giúp cai thuốc lá từ năm 1992 và là trung tâm cai thuốc lá cho toàn tiểu bang đầu tiên của Hoa Kỳ. Hiện nay, cả 50 tiểu bang cung cấp dịch vụ cai thuốc lá tương tự bằng Anh ngữ nhưng ít có tiểu bang nào có khả năng cung cấp những dịch vụ giúp đỡ cai thuốc bằng tiếng Á Châu.


Sự hữu hiệu của những dịch vụ do Trung Tâm Cai Thuốc Lá Cho Người Á Châu cung cấp đã được xác nhận qua một cuộc nghiên cứu với hơn 2,200 người Á Châu tham dự. Những người tham dự đã được chọn một cách ngẫu nhiên để nhận tài liệu tự cai hoặc nhận tài liệu cùng với tư vấn qua điện thoại.


Tiến Sĩ Shu-Hong Zhu, giám đốc nghiên cứu, cho biết rằng “nhìn toàn bộ, tư vấn qua điện thoại làm gia tăng gấp đôi cơ may cai thuốc được thành công. Các nhóm tham dự người Trung Hoa, Ðại Hàn, và Việt Nam đều có tỷ lệ thành công cao nhờ được tư vấn qua điện thoại.”


Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật (Centers for Disease Control and Prevention) chỉ tài trợ một lần cho những dịch vụ giúp người Á Châu trên toàn quốc cai thuốc.


Bác Sĩ Tim McAfee, giám đốc đặc trách về thuốc lá và sức khỏe của Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật nói:


“Chúng tôi biết rằng tư vấn qua điện thoại là một phương pháp giúp cai thuốc lá hữu hiệu. Cung cấp những dịch vụ giúp cai thuốc lá bằng tiếng Á Châu sẽ giúp làm thay đổi nếp sống thường lệ và giảm thiểu tử vong vì thuốc lá trong các cộng đồng Á Châu.”


Ông Rod Lew, giám đốc điều hành Liên Hội Á Châu Thái Bình Dương về Ủy Quyền, Hỗ Trợ, và Lãnh Ðạo (Asian Pacific Partners for Empowerment, Advocacy and Leadership) phát biểu:


“Chúng tôi hoan nghênh Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật cùng Trung Tâm Cai Thuốc Lá Cho Người Á Châu trong việc cung cấp những dịch vụ giúp cai thuốc lá bằng ngôn ngữ của người Á Châu. Nhiều cư dân Á Châu muốn cai thuốc lá nhưng họ không hiểu được những nguồn giúp đỡ bằng Anh ngư.ờ”


Ông nói thêm:


“Chúng tôi cũng hy vọng rằng cung cấp băng dán nicotine miễn phí sẽ thúc đẩy thêm nhiều người muốn thử cai thuốc lá.”


Trung Tâm Cai Thuốc Lá Cho Người Á Châu phối hợp với những tổ chức giúp đỡ người Á Châu trên toàn quốc để phát động một đời sống không lệ thuộc vào thuốc lá. Trung tâm cũng khuyến khích những tổ chức y tế giới thiệu những bệnh nhân nói tiếng Á Châu đến với dịch vụ cai thuốc lá miễn phí và hữu hiệu này.


Muốn biết thêm chi tiết hay muốn ghi tên tham dự vào chương trình này, xin vào trang mạng www.asiansmokersquitline.org hay gọi điện thoại từ Thứ Hai đến Thứ Sáu, 8 giờ sáng đến 9 giờ tối, giờ miền Tây Hoa Kỳ:


1-800-838- 8917 Tiếng Quảng Ðông và Quan Thoại


1-800-556-5564 Tiếng Ðại Hàn


1-800-778-8440 Tiếng Việt Nam


Liên lạc:


Joann Lee, DrPH


(858) 300-1023


[email protected]

Cảnh Sát Quận Cam thiêu hủy 501 khẩu súng



Thiên An/Người Việt


 


SANTA ANA (NV)- Phòng Hiện Vật và Tang Chứng (The Property and Evidence Bureau) của Sở Cảnh Sát Orange County tiến hành thiêu hủy 501 khẩu súng các loại. Số súng được thu giữ từ khắp Orange County trong nhiều năm, một số được giao nộp tại sở cảnh sát, một số khác bị tịch thu từ các vụ án, sẽ bị đốt chảy thành thép khối vào Thứ Năm, ngày 25 Tháng Mười năm 2012.










Trung sĩ Cảnh sát Steve Mitchell kiểm tra số súng trước khi tiến hành việc thiêu hủy. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


“Không giống với các sở cảnh sát khác, chúng tôi không bán các tang vật chứng tại Orange County. Các khẩu súng này dù có giá vài trăm đồng hay vài ngàn đồng, hay vô giá trị, chúng được thiêu hủy thay vì quay lại thị trường và có thể rơi vào tay các thành phần nguy hiểm.” Trung sĩ Cảnh sát Steve Mitchell cho biết.


Ðược buộc thành gần ba mươi bó súng các loại, 305 súng ngắn và 196 súng trường được nhân viên cảnh sát trang bị vũ trang canh gác cẩn thận trước khi được chuyển đến nhà máy thép cho việc thiêu hủy. Chi tiết của việc vận chuyển cũng như thông tin về nhà máy thép không được tiết lộ.


“Một nhà máy thép trong khu vực gần đây thôi, nhưng chúng tôi không thể cho quý vị biết nhiều hơn,” cảnh sát trưởng Sở Cảnh Sát Orange County, bà Sandra Hutchens, trả lời phóng viên báo Người Việt.


Phần lớn các khẩu súng trong đợt thiêu hủy này là từ người dân gửi tới sở cảnh sát. Số còn lại bị tịch thu từ các nơi buôn súng bất hợp pháp hay từ các vụ trộm cướp và tự sát. “Có vài ngàn khẩu súng được giữ làm tang vật chứng, chỉ một phần nhỏ được thiêu hủy lần này. Vật chứng các vụ án còn trong quá trình điều tra cần được giữ lại trong nhiều năm,” Steve Mitchell nói.


Khi một khẩu súng bị tịch thu, sở cảnh sát có 5 ngày để điều tra và nếu không phát hiện dấu hiệu khả nghi, chủ nhân khẩu súng có 90 ngày để nhận lại súng. Số súng không được nhận về sẽ được lưu trữ, ít nhất trong một năm, trước khi thiêu hủy.










Hơn 500 khẩu súng ngắn và súng trường được phân thành các loại. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Cảnh sát cho biết những khẩu súng có giá trị nhất lần thiêu hủy này là do người dân nộp vào. “Một người gọi tới sở cảnh sát để nhờ thiêu hủy các khẩu súng mà ông của bà ta để lại. Khi đến nơi, chúng tôi bất ngờ khi thấy bộ sưu tập hàng trăm khẩu súng tại nhà bà,” cảnh sát Jim Amormino cho biết.


Ðể bán một khẩu súng cho người mua, cửa hàng gửi tên và hồ sơ của khách hàng để tiểu bang xét duyệt theo luật. Trong hai tuần nếu không có sự từ chối của tiểu bang, cửa hàng có toàn quyền giao súng cho người mua. Ðó là tại các tiệm buôn bán súng tuân theo luật mới nhất của tiểu bang và của Hoa Kỳ. Lượng súng được mua bán giữa các cá nhân thường không được khai báo với sở cảnh sát.


“California không có luật về sở hữu và mua bán súng trong suốt một thời gian dài. Số súng được lưu hành trước đây và số súng bất hợp pháp nằm ngoài số liệu thống kê của sở cảnh sát,” viên cảnh sát Steve Mitchell cho biết. Cảnh sát Jim Amormino nói thêm, “Nhiều bộ sưu tập súng của người dân Orange County có thể làm ngạc nhiên bất kỳ viên cảnh sát nào.”


Những năm gần đây, thị trường súng ống tại Hoa Kỳ phát triển mạnh. Tại Hoa Kỳ, một đất nước có lượng súng ngang ngửa lượng dân, việc sở hữu và mua bán súng là một đề tài gây nhiều tranh cãi không chỉ trong các cuộc thảo luận chính trị, mà còn là một vấn đề được số đông người dân quan tâm. Khi được hỏi về tình hình súng ống hiện nay, Steve Mitchell nói, “Bản thân tôi không có ý kiến về việc này. Nhưng quả thật việc mua bán súng ở Hoa Kỳ là dễ dàng so với nhiều nước khác. Người dân Hoa Kỳ có truyền thống ủng hộ quyền tự do sở hữu súng ống.”










Báo giới từ Orange County và các khu vực lân cận đến sở cảnh sát từ Thứ Tư để theo dõi việc thiêu hủy súng. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Không phải tất cả các khẩu súng bị tịch thu đều bị thiêu hủy. “Khẩu súng tôi được giao là một trong các khẩu súng thu từ một vụ án. Chúng tôi giữ các loại súng ngắn phù hợp với sở cảnh sát để tái chế, tiết kiệm một phần ngân sách cho Orange County,” Steve Mitchell nói về sở cảnh sát nơi ông đang làm việc.


Vài năm một lần, Sở Cảnh Sát Orange County tổ chức sự kiện thiêu hủy súng. Lần thiêu hủy gần đây nhất là vào năm 2010. “An toàn của người dân sẽ được củng cố khi số súng này chắc chắn không trở lại vào tay các thành phần nguy hiểm,” Cảnh Sát Trưởng Sandra Hutchens phát biểu.

Thêm một người Tây Tạng tự thiêu phản đối Trung Quốc


BEIJING (AP) –
Một nông dân Tây Tạng vừa thiệt mạng sau khi tự thiêu ở vùng Tây Bắc Trung Quốc, vụ tự thiêu thứ nhì gần tu viện Labrang Monastery trong liên tiếp hai ngày và là vụ mới nhất trong hàng chục vụ tự thiêu của người dân Tây Tạng nhằm phản đối sự cai trị của chính quyền Trung Quốc.









Ông Dorje Rinchen, một nông dân ở tuổi ngũ tuần, chạy trên con đường chính ở quận Xiahe thuộc tỉnh Gansu sau khi châm lửa tự thiêu để phản đối sự cai trị của chính quyền Trung Quốc, đã chết sau đó. Ðây là vụ tự thiêu thứ hai trong hai ngày liên tiếp gần Tu viện Labrang, thuộc quận Xiahe. (Hình: AP Photo)


Tu viện Labrang, nằm trong quận Xiahe thuộc tỉnh Gansu, là một trong những tu viện danh tiếng nhất của Phật Giáo Tây Tạng bên ngoài lãnh thổ Tây Tạng, và cũng là nơi xảy ra nhiều vụ tự thiêu của các nhà sư tiếp theo cuộc nổi dậy năm 2008 chống lại chế độ Bắc Kinh.


Tổ chức International Campaign for Tibet, có trụ sở đặt tại Washington, cho hay trong điện thư gửi đến báo chí rằng ông Dorje Rinchen, một nông dân ngoài 50 tuổi, đã tự thiêu hôm Thứ Ba trên con đường chính ở Xiahe vào trưa ngày Thứ Ba, và chết sau đó. Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc, cũng loan báo tin một người đàn ông 58 tuổi tự thiêu, nhưng không cho biết tên.


Hàng chục người dân Tây Tạng đã tự thiêu từ Tháng Ba năm 2011 ở các vùng có đông đảo dân Tây Tạng sinh sống để phản đối sự đàn áp và âm mưu đồng hóa của nhà cầm quyền Trung Quốc. Hôm Thứ Hai, một người khác cũng đã tự thiêu gần tu viện Labrang. (V.Giang)

Triết lý tự do, chủ nghĩa phát xít và độc tài cộng sản

Những ngã rẽ bất ngờ của một chữ tự do


 


Hùng Tâm/Người Việt


 


Tiếp theo kỳ trước, về nội dung của chữ “liberal” hay “liberalism,” kỳ này “Hồ Sơ Người-Việt” đi sâu hơn vào cội nguồn của chữ tự do để nói về những biến chứng tai hại của chủ nghĩa tự do hay các lý luận khai thác chữ tự do, trong đó có các chế độ độc tài và chủ nghĩa “libertarian” rất đặc thù tại Hoa Kỳ.


 


Triết lý tự do


 


Cùng một khái niệm tự do khi bổ dọc theo lằn ranh kinh tế và luân lý, người ta có thể phân biệt hai cánh tả và hữu tại Hoa Kỳ – chúng ta đã thấy qua chuyện này trong hồ sơ tuần trước.


Cánh hữu chủ trương bảo vệ quyền tự do của công dân đối lập với nhà nước và muốn thu hẹp vai trò của chính quyền để mở rộng không gian sinh hoạt của người dân và vì vậy mới đòi quyền tự do kinh tế, muốn giảm thuế và giản lược bộ máy hành chánh công quyền. Cánh tả thì nhân danh một thứ tự do khác, không chỉ là tự do được quyền làm việc này việc kia, mà còn là tự do tiêu cực, là không để bị áp chế vì sự nghèo đói. Vì vậy họ đòi hỏi công bằng xã hội và hạn chế tự do thị trường, đôi khi còn đối lập với chủ nghĩa tư bản.


Từ cách suy diễn khác nhau của triết lý tự do, nhưng xẻ ngang trên trục kinh tế và xã hội, người ta thấy ra hai vế đối lập của phát triển kinh tế và công bằng xã hội.


Phe hữu đề cao phát triển và muốn sản xuất ngày càng nhiều của cải tài sản để chất lên cỗ xe kinh tế quốc gia. Cánh tả thì coi trọng công bằng xã hội nên muốn tái phân phối lợi tức từ cỗ xe đó cho người nghèo, gọi đấy là “redistribution.” Trong cuộc tranh cử năm nay, khác biệt này gây tranh luận gay gắt vì kinh tế không phát triển, cỗ xe tài sản gần cạn, lợi tức trung bình của người dân sa sút trong khi số người nghèo phải lãnh phiếu lương thực lên tới mức kỷ lục là 47 triệu.


Khi đã có tranh luận là phải nói đến sự cường điệu. Phe hữu thực dụng thì bị đả kích là chỉ để ý đến kinh tế và bảo vệ quyền lợi của nhà giàu và rơi vào chế độ cai trị của trọc phú – plutocracy. Cánh tả lý tưởng thì bị phê phán là vô trách nhiệm khi sử dụng công quỹ và tăng chi bừa phứa để lập nên một nhà nước phúc lợi hay vú em (welfare state) nhờ chế độ bao cấp.


Chi tiết rắc rối mà ít được đa số chú ý là khi khai triển hai hướng lý luận này đến tận cùng, một cách cực đoan, thì chúng ta gặp chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản, hai biến chứng tai hại của cùng một khái niệm tự do. “Hồ Sơ Người-Việt” sẽ đề cập đến sự gặp gỡ bất ngờ đó ở phần cuối.


 


Chủ nghĩa tự do trong ngoại giao và ngoại thương


 


Trong lãnh vực đối ngoại, triết lý chính trị gọi là chủ nghĩa tự do cũng dẫn đến hai ngã rẽ.


Thời Chiến Tranh Lạnh giữa hai khối Tự Do và Cộng Sản, vì lý tưởng dân chủ và nhân quyền cánh tả có lập trường chống Cộng rất mạnh chẳng kém gì cánh hữu, (xin hãy nhớ đến các Tổng Thống Dân Chủ John Kennedy hay Jimmy Carter, hoặc trước đó, Woodrow Wilson và Harry Truman).


Ngày nay, với trường hợp Trung Quốc, người ta cũng chứng kiến điều tương tự. Nhân danh tự do cá nhân, cánh tả tấn công Bắc Kinh tội kiểm duyệt thông tin, vi phạm nhân quyền hoặc bóc lột sức lao động của phụ nữ, thiếu nhi và tù nhân. Ðặc biệt quan tâm đến khía cạnh môi sinh, cánh tả cũng đả kích Trung Quốc về tội gây ô nhiễm môi trường.


Nhân danh tự do kinh tế và quy luật thị trường, cánh hữu đả kích Trung Quốc hạn chế tự do, kể cả tự do tín ngưỡng, kiểm soát hối đoái và quản lý kinh tế bằng hệ thống doanh nghiệp nhà nước. Cũng từ cánh hữu, chủ trương bảo vệ luân lý và chống phá thai thì phê phán chánh sách kiểm soát dân số, triệt sản, phá thai và sát hại thai nhi phái nữ. Ngoài ra, vì quan tâm đến quyền lợi an ninh của nước Mỹ, cánh hữu thường báo động về mối nguy bành trướng của Trung Quốc.


Nếu gác qua một bên loại lý luận có vẻ tuyên truyền trong mùa bầu cử thì thật ra hai phe tả hữu chẳng có quá nhiều dị biệt và đều lấy chủ nghĩa tự do làm nền tảng tư tưởng.


Trường hợp thứ hai là khác biệt về ngoại thương hay mậu dịch và chúng ta nên chú ý đến từ ngữ, sự dị biệt giữa “free trade” (tự do mậu dịch) và “fair trade” (mậu dịch công bằng).


Nhân danh tự do thị trường, cánh hữu đề cao tự do ngoại thương như một động lực của phát triển và chủ trương là nhà nước và các nước không can thiệp vào hối suất, giảm thiểu thuế suất đánh trên hàng hóa giao dịch và không đặt ra chế độ hạn ngạch hay quota. Ða số cánh tả cũng chủ trương tự do mậu dịch trên lý thuyết, nhưng còn đòi hỏi sự công bằng để bảo vệ quyền lợi của công nhân viên Hoa Kỳ và họ gọi đó là “fair trade.”


Vì vậy, chính quyền George W. Bush đã thương thuyết và ký kết thỏa ước tự do mậu dịch với Nam Hàn, Colombia hay Peru từ năm 2007 theo thủ tục “fast track” – thủ tục nhanh gọn để Quốc Hội phê chuẩn trọn gói mà khỏi phải xin chấp nhuận từng khoản. Nhưng các thỏa ước đó bị Quốc Hội chặn trong nhiều năm do áp lực bảo hộ mậu dịch (protectionism) bên cánh tả và hiệp định với Nam Hàn đã phải tu chính lại rồi mới được phê chuẩn năm ngoái.


Trên đại thể thì đã rắc rối như vậy, thực tế còn phức tạp hơn.


Phe cực đoan bên cánh hữu lại nhân danh quyền lợi và thể thống quốc gia lẫn chủ nghĩa tự cô lập (isolationism – nước Mỹ ưu tiên lo cho dân Mỹ và không can thiệp vào chuyện thế giới) mà ngăn chặn tự do mậu dịch và nhiều hoạt động có tính chất quốc tế, kể cả viện trợ cho các nước nghèo hoặc góp tiền cho Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế. Bên cánh tả, phe cực đoan đề cao chế độ bảo hộ mậu dịch để bảo vệ công nhân và nghiệp đoàn và đòi các nước giao thương với Hoa Kỳ phải áp dụng tiêu chuẩn tương tự như Hoa Kỳ về môi sinh hay quyền lợi lao động.


Rốt cuộc thì các đạo luật về tự do ngoại thương chỉ được Quốc Hội phê chuẩn với lá phiếu của đa số trung dung trong cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa. Thí dụ là Hiệp ước Tự do Mậu dịch Bắc Mỹ NAFTA thành hình năm 1992 thời ông Bill Clinton, hoặc các hiệp định tự do mậu dịch với Nam Hàn hay Colombia mới được Quốc Hội phê chuẩn năm ngoái là nhờ lá phiếu Cộng Hòa nay đã chiếm đa số trong Hạ Viện sau cuộc bầu cử năm 2010.


 


Tự do là quyền chọn lựa


 


“Hồ Sơ Người-Việt” tránh đi vào nhiều chi tiết quá trừu tượng về triết lý của tự do hay chủ nghĩa tự do mà chỉ muốn nhấn mạnh rằng từ xuất xứ là Âu Châu, khái niệm này đã trở thành phổ quát trên thế giới nhưng lại mang nội dung khác biệt do cái quyền chọn lựa của từng người về yếu tố quan trọng nhất trong tự do.


Khởi đi từ Âu Châu, khái niệm tự do đã trước hết bị/được lồng vào các vấn đề đặc thù Âu Châu, trong đó có vai trò của giáo quyền, sự ra đời của chủ nghĩa cộng sản và sự hiện hữu của chế độ cộng sản. Vì thế, tự do được hiểu trong tinh thần tích cực bảo vệ tự do cá nhân về cả hai mặt tôn giáo (tự do đối với giáo quyền) và kinh tế (tự do đối lập với chế độ kinh tế chỉ huy của cộng sản). Ý nghĩa đó trở thành phổ biến nhất trên toàn cầu nên các đảng phái hay khuynh hướng mang tên Tự Do đều thuộc cánh hữu hoặc trung hữu, như tại Anh, tại Úc hay tại Nhật.


Ngược lại, tại Hoa Kỳ thì thế lực có thể đe dọa tự do của người dân lại không là chế độ cộng sản mà là tư bản, hoặc sự quá đáng của thị trường. Vì vậy, khuynh hướng có tinh thần giới hạn chủ nghĩa tư bản và quy luật thị trường mới tự xưng là tự do, liberal. Khi đọc hay phiên dịch các bản tin có những từ như tự do hay chủ nghĩa tự do, chúng ta nên thận trọng xét đến nội dung của nhận thức hoặc vấn đề tại từng nước để tránh hiểu sai. Thí dụ như lý luận “kinh tế tự do” Âu Châu lại gần với quan điểm bảo thủ của đảng Cộng Hòa tại Hoa Kỳ và xu hướng gọi là tự do của đảng Dân Chủ tại Hoa Kỳ lại gần với các đảng Xã Hội hay Lao Ðộng Âu Châu.


Ðể tổng kết cho dễ nhớ thì xin quý độc giả mường tượng ra một đồ biểu hình quả trám có bốn góc như sau:


Bên tay phải là vị trí của đa số đảng viên Cộng Hòa với chủ trương bảo thủ về luân lý và tự do về kinh tế, càng ở về bên phải thì càng bảo thủ. Bên trái là vị trí của đa số đảng viên Dân Chủ với chủ trương tự do về luân lý nhưng can thiệp về kinh tế, càng ở bên trái thì càng can thiệp mạnh. Ở giữa, vùng có dấu thập là khuynh hướng trung dung, nơi tiếp cận và hợp tác của hai đảng trong các quyết định căn bản nhất và được đa số tả hữu chấp nhận nhờ sự đổi chác và tương nhượng.


Trong mọi cuộc tranh cử, các ứng cử viên đều chuyển dịch lập trường từ ngoài vào trong, từ quan điểm thiên tả hay hữu khuynh nhất để tranh thủ thành phần cử tri nòng cốt của mình. Khi đảm bảo được hậu thuẫn đó rồi để có triển vọng đắc cử ở vòng sơ bộ, họ nghĩ đến giai đoạn kế tiếp là cầm quyền. Muốn cầm quyền thì phải có hậu thuẫn của đa số chứ không chỉ từ thành phần trung kiên của mình. Khi ấy, các ứng cử viên mới bày tỏ tinh thần hòa hoãn và lập trường trung dung hơn. Họ ngả dần vào giữa, phía Dân Chủ về bên phải, và Cộng Hòa về bên trái.


Cũng trên đồ biểu này, góc dưới là các khuynh hướng cực đoan giảm thiểu tự do. Từ cánh hữu xuống là các chế độ phát xít, có một chút tự do kinh tế nhưng toàn trị về tư tưởng. Từ cánh tả xuống là các chế độ cộng sản hoặc cộng sản tự xưng danh xã hội chủ nghĩa, cũng có cái thế đối lập với tôn giáo để giải phóng con người, nhưng thật ra kiểm soát về cả kinh tế lẫn tư tưởng.


Ở góc trên mới là thành phần độc đáo nhất: đó là khuynh hướng tự do tuyệt đối mà Hoa Kỳ gọi là “libertarian.”


 


“Libertarian” là gì?


 


Chúng ta có thể gọi đó là “chủ nghĩa tự do tuyệt đối” hoặc “vô vi” vì trào lưu chính trị này chủ trương là nhà nước phải ít can thiệp, là người dân phải có tối đa quyền tự do về cả luân lý, xã hội lẫn kinh tế. Xu hướng này bảo vệ mọi quyền tự do của xã hội.


Hôn nhân đồng tính, phá thai, tự do thông tin hay nghệ thuật hoặc hút cần sa, v.v… là loại dân quyền thiêng liêng của cá nhân mà nhà nước không được ngăn cấm. Trong tinh thần đó, họ gần với cánh tả phóng túng của đảng Dân Chủ.


Xu hướng này cũng đòi giảm thiểu sự can thiệp của chính quyền vào kinh tế. Bộ máy nhà nước phải tinh giản, ngân sách chiếm tỷ trọng tối thiểu với thuế suất đồng hạng càng thấp càng tốt. Trong tinh thần đó, phe “libertarian” lại gần với xu hướng tự do kinh tế bên đảng Cộng Hòa.


Nhưng độc đáo nhất là tinh thần bất can thiệp trên cả địa hạt quốc tế.


Triết lý “libertarian” chống lại các hiệp định tự do mậu dịch, các liên minh quốc tế và đòi quyền tự do cư trú cho di dân từ bên ngoài vào. Họ có sắc thái chủ hòa hay phản chiến như cánh cực tả trong đảng Dân Chủ và đến độ tự cô lập như cánh cực hữu đảng Cộng Hòa. Họ cho là Hoa Kỳ không nên can thiệp vào chuyện quốc tế, chỉ bất đắc dĩ khai chiến khi quyền lợi sinh tử bị đe dọa, chứ không có quyền áp đặt tư tưởng tự do hay dân chủ của mình cho xứ khác! Và Hoa Kỳ cũng không thể bị quốc tế ràng buộc vào những cam kết vô ích.


Sau hai đảng lớn là Cộng Hòa và Dân Chủ, chính đảng thứ ba có ảnh hưởng nhất và đang bành trướng mạnh chính là đảng “Libertarian.” Nhiều phần tử trong phong trào Tea Party thấy gần gũi với đảng này và đả kích đảng Cộng Hòa là xa dần lý tưởng tự do của nước Mỹ mà cùng đảng Dân Chủ góp phần bành trướng vai trò của chính quyền với sưu cao thuế nặng và gây bội chi ngân sách!


 


Kết luận ở đây là gì?


 


Tự do cũng có ý nghĩa là quyền chọn lựa và sự đòi hỏi phải tôn trọng quan điểm của người khác. Ðây là điều không trừu tượng vô ích mà là cần thiết. Trước khi nói đến dân chủ hay tự do, ta phải nói đến một điều kiện khác, đó là sự khiêm tốn chấp nhận ý kiến người khác.


Xã hội cởi mở là xã hội không có chân lý độc tôn. Sự cởi mở là điều kiện không thể thiếu để có dân chủ. Hoa Kỳ là một xã hội cởi mở vì là nơi mà người ta có quyền tự do tranh luận về mọi chuyện, kể cả về nội dung của tự do. Từ thực tế đó, khái niệm tự do vào đến Hoa Kỳ đã bị đảo lộn và có những ý nghĩa trái ngược với quan niệm phổ biến của thế giới, xuất phát từ Âu Châu.


Ðã vậy, chủ nghĩa tự do hay “liberal” như triết lý chính trị của cánh tả và chủ nghĩa tự do bảo thủ của cánh hữu còn bị thách đố bởi một chủ nghĩa tự do tuyệt đối hơn, chủ nghĩa “libertarian.”


Hoa Kỳ không là quốc gia đơn giản!

Giới chức lập pháp Mỹ đòi chấm dứt mua quân phục nước ngoài

 


WASHINGTON (AirForce Times) – Một nhóm các nhà lập pháp ở cả hai đảng tại Quốc Hội Mỹ nay đang đòi hỏi Bộ Quốc Phòng chấm dứt mua quân phục làm tại ngoại quốc để cấp cho các quân nhân.










Quân phục của quân nhân Hoa Kỳ đa số sản xuất ở trong nước. (Hình: AFP/Getty Images)


Bộ Quốc Phòng hiện phải mua quân phục và giày chế tạo 100% ở Mỹ, dù rằng cũng có một số trường hợp ngoại lệ. Nhưng có nhiều nhân viên trách nhiệm việc mua hàng cho quân đội không tuân theo điều này và cũng có một số quân nhân tự bỏ tiền mua quần áo họ muốn thay vì dùng các món do quân đội cấp phát.


Các nhà lập pháp ở các vùng có nhiều công ty may đang thúc đẩy phải thi hành chặt chẽ lệnh mua 100% hàng Mỹ này và không mua từ các công ty ngoại quốc.


Vấn đề này gây sự chú ý thời gian gần đây khi một quân nhân Không Quân Mỹ từ chối nhận giày làm ở Trung Quốc và được cho hay là chỉ có giày này để cấp phát mà thôi. (V.Giang)

Dân quân Libya chiếm cựu cứ địa của Gadhafi


BANI WALID, Libya (AP) –
Thành phần dân quân thân chính phủ Libya vừa chiếm được trung tâm một thành phố từng được coi là cứ địa sau cùng của nhà độc tài Moammar Gadhafi, tiếp theo các cuộc đụng độ dữ dội khiến hàng chục người thiệt mạng và hàng chục ngàn người khác phải rời bỏ nhà cửa đi lánh nạn.









Một người trong nhóm nổi dậy kéo zipper của một bao chứa xác 1 trong 30 lính trung thành của Gadhafi bị giết tại Sirte, Libya trong cuộc đụng độ Tháng Mười năm ngoái. (Hình: Manu Brabo/AP)


Giới truyền thông hiện diện tại Bani Walid, cách thủ đô Tripoli chừng 140 km về phía Ðông Nam, nhìn thấy các tay súng dân quân bắn chỉ thiên chào mừng việc chiếm được nơi này hôm Thứ Tư. Các cột khói bốc cao ở khu vực bên ngoài phi trường, nơi các cuộc giao tranh vẫn còn tiếp diễn dù rằng có bản thông cáo của chính phủ cho hay hoàn toàn kiểm soát nơi này.


Nguồn tin từ cơ quan thông tấn nhà nước Libya hôm Thứ Ba cho biết có 13,000 gia đình đã phải di tản vì chiến cuộc.


Bani Walid từng là cứ địa vững chắc sau cùng của thành phần thân chế độ Gadhafi trong suốt thời gian tám tháng có cuộc nổi dậy và ngay cả sau khi chế độ bị lật đổ. (V.Giang)

Sau tranh luận lần thứ 3: Cử tri gốc Việt quyết định thế nào?

TS Ðinh Xuân Quân


 


Sau các cuộc tranh luận giữa hai ứng viên tổng thống, bây giờ cử tri Hoa Kỳ trong đó có người Mỹ gốc Việt đã thấy rõ lập trường hai bên. Thực ra các ứng cử viên đã đề cập tới quá nhiều vấn đề, về kinh tế, thất nghiệp, nợ công, hàng triệu nhà bị nhà băng xiết, chuyển hướng về Á Châu, v.v… trong đó có khi họ nói sai hay thay đổi lập trường đã tuyên bố từ trước.


Vài ví dụ ông Obama nói sai: Về lao động – “Sau 10 năm phải sa thải bớt công nhân, nước Mỹ đã tạo được nửa triệu việc làm cho các ngành kỹ nghệ.” Không đúng: từ năm 2009, nước Mỹ sa thải khoảng 1 triệu công nhân làm việc cho các nhà máy, bây giờ mới có một nửa có việc làm trở lại. Về phá thai – “Cả hai ông Romney và Ryan đều muốn hủy bỏ luật cho phụ nữ được quyền phá thai, kể cả trường hợp mang thai vì bị hiếp hay loạn luân.” Không đúng: Ông Romney chấp nhận cho những phụ nữ bị hiếp hay loạn luân được quyền phá thai.


Vài ví dụ ông Romney nói sai: Kinh tế – “Chúng ta chỉ còn vài inch nữa là sẽ trở thành một quốc gia không có nền kinh tế tự do.” Không đúng: phúc trình do viện nghiên cứu The Heritage Foundation của phe Cộng Hòa cho biết Hoa Kỳ là một trong 10 quốc gia có nền kinh tế tự do vững chắc nhất thế giới, hơn cả những cường quốc kinh tế khác như Nhật, Ðức và Anh. Y tế: “Kế hoạch tốn cả ngàn tỉ đô la để chính phủ liên bang kiểm soát hệ thống y tế mà ông Obama thực hiện là kế hoạch gây thảm họa.” Không đúng: nhiều điều khoản trong đạo luật y tế “Obamacare” đang được tranh cãi, nhưng không hề có chuyện chính phủ liên bang kiểm soát hệ thống y tế. Thương mại: “Chúng ta phải mở rộng thị trường để bán hàng hóa. Ông Obama không mở rộng được thị trường cho nước Mỹ.” Không đúng: chính phủ Obama ký hiệp ước thương mại với Colombia, Panama và Nam Hàn.


Tham gia bầu cử là quyền lợi và nghĩa vụ của mọi người dân, vậy người Mỹ gốc Việt sẽ bầu cho ai? Bài này sẽ cố gắng phân tích lập trường của hai ứng cử viên Thống Ðốc Romney (CH) và Tổng Thống Obama (DC) hầu giúp cử tri sử dụng lá phiếu của mình một cách tốt nhất.


Tiêu chuẩn:


Các tiêu chuẩn chọn lựa cho các vấn đề quốc nội là kinh tế, thuế, an sinh xã hội, giáo dục, xem chủ trương nào giúp cộng đồng chúng ta nhiều hơn, trong khi về đối ngoại liệu chính sách ngoại giao sẽ thiên về Á Châu hay thiên về Trung Ðông?


 


Phân tích các vấn đề chính trong cuộc bầu cử tháng 11







Phân tích đối nội


Về kinh tế: TT Obama thừa hưởng nền kinh tế với quá nhiều khó khăn và đang cố gắng vượt qua những khó khăn. Ông đầu tư vào giáo dục, đào tạo, và cắt giảm thuế là con đường hữu hiệu nhất cần theo đuổi.


Phe Cộng Hòa – TÐ Mitt Romney nói rằng nước Mỹ phải chọn một con đường khác. Ông nói rằng các kế hoạch của ông bao gồm cả việc gia tăng sản xuất năng lượng, mở cửa hơn nữa cho giao thương quốc tế, đào tạo nhiều hơn nữa, cân bằng ngân sách và hỗ trợ cho sự phát triển doanh nghiệp nhỏ. (Xin xem bảng so sánh).


Về thuế trong một quốc gia tự do dân chủ và công bằng thì người giàu nên đóng góp nhiều và người nghèo đóng góp ít.


Lập trường DC về thuế là giảm thuế cho giới trung lưu và tăng thuế cho người giàu để giảm bội chi ngân sách (deficit). Ða số các gia đình Mỹ gốc Việt (theo Census 2010) có lợi tức thấp hay trung bình thì chủ trương của DC có phần có lợi cho mình.


Lập trường CH ông Romney hứa không tăng thuế, hơn nữa có thể giảm, với tỷ lệ thuế ở mức 20%. Trung tâm “non-partisan Tax Policy Center” cho là như thế nhà giàu lợi nhiều hơn.


Về an sinh xã hội, ông Romney nay hứa không thay đổi chương trình An Sinh XH (khác với khi tranh cử sơ khởi), hứa bỏ Obama care (ACA) và các thế hệ dưới 50 có quyền chọn. Theo Census 2010 thì trên 20% gia đình Mỹ gốc Việt còn tùy thuộc vào An Sinh Xã Hội vì còn lợi tức thấp. Thành phần này được hưởng Housing, SSI, Medicare, Medical, v.v. tùy thuộc vào trợ cấp của chính phủ liên bang. Nhưng phải nói là còn nhiều lạm dụng về Housing, SSI, v.v… và cộng đồng chúng ta cũng không ngoại lệ.


Tóm lại, về quốc nội Obama thiên về giáo dục, an sinh xã hội, hạ tầng cơ sở trong khi Romney thiên về giảm thuế và chương trình của ông không rõ và không mấy thuyết phục và sẽ gây nợ công.


 


Phân tích đối ngoại


 


Chính sách mới về ngoại giao – (Chính sách này cho là Saddam Hussein, Ghadafi hay Assad là độc tài. Nhưng cũng công nhận là các chế độ thay thế “chưa chắc là khá hơn” do đó Hoa Kỳ công nhận chính dân chúng của các nước liên hệ phải có trách nhiệm thay đổi, hoặc nếu cần chính các nước trong vùng phải can thiệp.) Các nước như Lybia hay tại Syria không đe dọa Mỹ cho nên không có lý do để Mỹ can thiệp trực tiếp, mà chỉ làm một cách gián tiếp qua NATO, (ủng hộ Pháp, Anh giải quyết Lybia), hay yểm trợ Thổ Nhĩ Kỳ và Ả Rập về Syria.


Theo thuyết này thì khi Iran xây dựng vũ khí hạt nhân sẽ dọa Israel. Hoa Kỳ sẽ không gây chiến đánh Iran hay giúp Israel đánh Iran. Mỹ chỉ dùng khí giới gián tiếp là kinh tế-cấm vận để áp lực Iran. Mỹ sẽ can thiệp quân sự trong trường hợp không làm gì khác được.


Với chính sách ngoại giao này, Mỹ đã chuyển về Á Châu và sẽ rút khỏi Âu Châu trong 10 năm tới.


Tại Á Châu, Mỹ “tuyên bố chuyển hướng.” Mỹ đã thay đổi chính sách đối với Trung Quốc trong việc tranh chấp tại Biển Ðông và Hoa Ðông, muốn nói “thẳng thừng” với Trung Quốc về các “giới hạn.” Quốc Hội Hoa Kỳ đã ra một nghị quyết năm 2011, chỉ trích việc Trung Quốc sử dụng võ lực tại Biển Ðông, kêu gọi giải pháp hòa bình, đa phương cho các tranh chấp ở Ðông Nam Á.


Ðầu năm 2012, Tổng Thống Barack Obama đã công bố chiến lược quốc phòng mới của Hoa Kỳ. Hướng chủ đạo của chiến lược này là duy trì sức mạnh của quân đội Mỹ tại Á Châu-Thái Bình Dương. Bản phúc trình của Pentagon nêu các ưu tiên cho Á Châu. Chiến lược quân sự của Hoa Kỳ nhắm vào Trung Quốc là nước đang thách thức vai trò siêu cường Hoa Kỳ đang nắm giữ. TT Obama nhắc Hoa Kỳ sẽ sử dụng tất cả các phương tiện quân sự, ngoại giao, phát triển kinh tế, tình báo và an ninh quốc nội cho mục tiêu này.


Hiện nay Hoa Kỳ đã để các đồng minh như Philippines, Nhật và Nam Hàn chơi quân cờ của họ trong các vùng biển trong khi Hải Quân Hoa Kỳ “có thể” can thiệp. Mỹ khuyến khích Philippines, Nhật và các nước trong vùng giúp đỡ nhau trong thế liên hoàn – và Mỹ đứng đàng sau. Ví dụ hiện nay Hạm Ðội Thái Bình Dương Hoa Kỳ cho biết là hàng không mẫu hạm (HKMH) USS G. Washington đang ở Biển Ðông trong khi một hàng không mẫu hạm USS John C. Stennis cũng đang tiến hành các hoạt động ở biển Hoa Ðông. Hai HKMH này phô trương sức mạnh Hoa Kỳ trên các vùng biển đã trở thành một trọng điểm trong chính sách đối thủ chiến lược của Washington đối với Bắc Kinh.


Tại Virginia Military Institute – Thống Ðốc Romney chỉ trích chính quyền Obama, và đòi thay đổi chính sách ngoại giao tại Trung Ðông nhưng không đưa ra nhiều chi tiết. Ông Romney cho là TT Obama thiếu lãnh đạo – không giúp phe nổi dậy Syria. (Hè 2012 Thống đốc Romney tuyên bố nghiêng về Israel. Nay thay đổi lập trường chấp nhận chính sách của chính phủ Mỹ công nhận hai nước Palestine và Israel sống chung hòa bình. Ông Romney muốn tăng cường quốc phòng.)


Trong tranh luận kỳ 3 – ông Romney thay lập trường, cho nên hiện nay chủ trương về Trung Ðông hai bên gần giống như nhau.


Theo khảo cứu của Pew Research Center – thì 45 % dân cho là chính sách của TT Obama đối với TQ không đủ mạnh trong khi đa số chuyên gia cho là đủ. TT Obama “mềm dẻo” dùng ngoại giao nhưng cũng không “ngần ngại sử dùng quân đội – sức mạnh” để bảo vệ lợi ích của Mỹ. Chính sách ngoại giao và quân sự của TT Obama cho thấy quan tâm đặc biệt của ông này đối với Á Châu – một quan tâm mà các phe thân Israel đang chỉ trích trong bầu cử vào tháng 11 này.


 


Nói tóm về vấn đề quốc ngoại ông Obama thiên về Á Châu, tránh chiến tranh (vì chi tiêu chiến tranh đã làm nước Mỹ kiệt quệ), nhưng có chính sách “bàn tay sắt bọc nhung,” trong khi ông Romney thiên về Trung Ðông, nói tăng chi phí quốc phòng nhưng chưa thấy ông nói cụ thể sẽ làm gì.


 


Thượng nghị sĩ và dân biểu liên bang hay tiểu bang


 


Dân Mỹ sẽ không những bầu TT mà còn đi bầu TNS và DB và các đại diện ở cấp tiểu bang và cấp quận hay thành phố. Các vị này sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới các luật lệ quốc nội và các chính sách quốc ngoại của chính phủ Mỹ.


Tiêu chuẩn đánh giá TNS và DB hay chính quyền địa phương sẽ dựa trên việc ủng hộ các ưu tư người Mỹ gốc Việt (các vấn đề về nhân quyền, dân chủ và Biển Ðông). Ví dụ dân biểu Sanchez (DC) của quận Cam ủng hộ nhân quyền tại VN trong khi dân biểu Ed Royce (CH) ủng hộ đài Á châu Tự do – RFA hay nghị quyết về Biển Ðông, v.v… Yếu tố đảng phái không quan trọng bằng việc ủng hộ lập trường của cử tri người Việt.


 


Tạm kết


 


Theo tác giả các tiêu chuẩn quốc nội có thể là công ăn việc làm, giáo dục cho con em và an sinh xã hội trong khi về đối ngoại thì phải nhằm đến việc chú ý vào VN.


Ðối với dân biểu ở cấp liên bang hay tiểu bang là các vị dân cử trực tiếp giúp đỡ như đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC (vì đàn áp tôn giáo) hoặc vận động Quốc Hội thông qua Dự Luật Nhân Quyền, hay về Biển Ðông v.v.), nếu họ giúp giải quyết các ưu tư của người Việt chúng ta sẽ dồn phiếu cho họ không phân biệt đảng phái.


Cử tri hãy chọn lựa theo lời hai ứng viên: ông Obama – chấm dứt hai cuộc chiến tranh tốn kém, chuyển trọng tâm về Á Châu và xây dựng trở lại nền kinh tế suy sụp từ thời tổng thống tiền nhiệm trong khi ông Romney muốn tranh đua, hứa xây dựng kinh tế và thiên về Israel nhiều hơn. Chúng ta sẽ dồn phiếu cho người nào giải quyết các ưu tư của chúng ta (giáo dục, an sinh xã hội, kinh tế, chính sách ngoại giao).


Cuộc bầu cử này là cuộc bầu cử quan trọng nhất của thập niên và lá phiếu của cử tri Mỹ gốc Việt rất quan trọng.


Cần phải bầu – dùng lá phiếu một cách tối ưu. Phải suy nghĩ kỹ vì nó sẽ ảnh hưởng đến chúng ta và con cái chúng ta trong 4 năm tới.

Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí

 


Luật Sư Nguyễn Văn Ðài


 


Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí là quyền con người không thể bị tước đoạt. Bởi vậy nó được bảo vệ không chỉ ở cấp độ đạo luật có giá trị pháp lý cao nhất của quốc gia là Hiến Pháp mà còn được bảo vệ ở Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị do Liên Hiệp Quốc ban hành.


Ðiều 69 Hiến Pháp Việt Nam 1992 qui định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí…”


Ðiều 4 Luật Báo Chí cụ thể hóa quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận như sau :


“1. Ðược thông tin qua báo chí về mọi mặt của tình hình đất nước và thế giới;


2. Tiếp xúc, cung cấp thông tin cho cơ quan báo chí và nhà báo; gửi tin, bài, ảnh và tác phẩm khác cho báo chí mà không chịu sự kiểm duyệt của tổ chức, cá nhân nào và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông tin;


3. Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới;


4. Tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Ðảng, pháp luật của Nhà nước;


5. Góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Ðảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội và thành viên của các tổ chức đó.”


Ðiều 19 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị:


“Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức tuyên truyền miệng, hoặc bằng bản viết, in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua mọi phương tiện đại chúng khác tùy theo sự lựa chọn của họ.”


Theo các qui định của Hiến Pháp, Luật Báo Chí và Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị. Chúng ta đều nhận thức rằng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí là điều kiện không thể thiếu cho sự phát triển đầy đủ của các quyền con người. Chúng cần thiết cho bất kỳ xã hội nào. Chúng cần thiết cho tất cả các xã hội tự do và dân chủ. Hai quyền này liên quan chặt chẽ với nhau, chúng cung cấp phương tiện cho việc trao đổi và phát triển ý kiến. Tự do ngôn luận, tự do báo chí là điều kiện cần thiết cho việc thực hiện các nguyên tắc minh bạch, cần thiết cho việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền.


Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được đề cập đến mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, bao gồm cả thể chế chính trị, pháp luật, văn học (sáng tác thơ, ca,…), nghệ thuật,… Không có sự hạn chế nào. Nhà nước không được áp đặt hay ép buộc công dân chỉ được bày tỏ quan điểm, chính kiến theo một chiều. Công dân có quyền giữ quan điểm chính trị của mình mà không bị can thiệp. Họ có quyền tự do lựa chọn thay đổi quan điểm bất cứ khi nào và vì bất cứ lý do gì. Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí không bị ràng buộc bởi đường biên giới quốc gia.


Công dân được sử dụng mọi phương tiện truyền thông như báo giấy, báo điện tử, radio, truyền hình, Internet,… để thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của mình. Một nền báo chí hay truyền thông tự do, không bị kiểm duyệt hay bị cản trở là cần thiết cho bất kỳ xã hội nào. Ðó là trụ cột của một xã hội dân chủ. Nhà nước có trách nhiệm bảo đảm cho mọi công dân có thể tiếp cận và sử dụng các phương tiện đó.


Công dân sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để yêu cầu, kiến nghị việc sửa đổi hay bãi bỏ bất kỳ điều nào trong Hiến Pháp cũng như trong các bộ luật. Không có điều nào trong Hiến Pháp là điều cấm mà công dân không có quyền kiến nghị sửa đổi hoặc hủy bỏ.


Công dân sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để bày tỏ mong muốn thay đổi, cải cách hệ thống chính trị nhằm đáp ứng các quyền tự do dân chủ cũng như lợi ích của nhân dân. Công dân có quyền bày tỏ ước muốn xây dựng nền chính trị đa nguyên, đa đảng.


Do đó, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí đã được qui định trong Hiến Pháp, luật và Công ước Quốc tế để bảo đảm rằng chính quyền phải tôn trọng và không được xâm phạm đến quyền của công dân.


Và trách nhiệm của chính quyền là:


Chính quyền cũng như cả hệ thống chính trị từ trung ương đến các địa phương có nghĩa vụ tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân. Cũng như có trách nhiệm bảo vệ mọi công dân khi họ thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí.


Trong bình luận chung số 34 về điều 19 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Hội đồng Nhân quyền LHQ trong phiên họp 102 từ ngày 11 đến ngày 29 tháng 7 năm 2011. Mục số 7 và 8 nêu rõ:


“7. Nghĩa vụ tôn trọng tự do quan điểm và tự do biểu đạt là nghĩa vụ bắt buộc đối với mọi quốc gia thành viên như một chỉnh thể. Tất cả mọi nhánh quyền lực nhà nước (hành pháp, lập pháp và tư pháp) và các cơ quan công quyền và tổ chức của chính phủ, dù ở cấp độ nào – quốc gia, khu vực hay địa phương – đều có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ của quốc gia thành viên. Các trách nhiệm đó cũng có thể phát sinh với một quốc gia thành viên trong một số trường hợp nhất định liên quan đến các chủ thể có tư cách bán nhà nước. Nghĩa vụ này cũng yêu cầu các quốc gia thành viên phải đảm bảo rằng mọi người được bảo vệ khỏi bất kỳ hành vi nào của cá nhân hay pháp nhân thuộc khu vực tư có thể ảnh hưởng xấu đến việc thụ hưởng các quyền tự do quan điểm và tự do biểu đạt đến mức độ những quyền theo Công ước này dễ bị ảnh hưởng bởi việc áp dụng của các cá nhân hoặc pháp nhân thuộc khu vực tư.


8. Các quốc gia thành viên phải đảm bảo rằng các quyền trong Ðiều 19 của Công ước có hiệu lực trong hệ thống nội luật của quốc gia, và có tinh thần nhất quán với những chỉ dẫn của ủy ban trong Bình luận chung số 31 về bản chất của các nghĩa vụ pháp lý chung đối với nước thành viên Công ước…”


Những trở ngại khi công dân Việt Nam thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí.


Trong những năm vừa qua, đã có nhiều công dân khi sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để bày tỏ quan điểm chính trị đối lập, phê phán những sai lầm, yếu kém, tham nhũng của đảng cộng sản. Một số nghệ sĩ như Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình chỉ sáng tác những ca khúc bày tỏ những trăn trở với vận mệnh đất nước. Nhưng tất cả họ đã bị truy tố và xét xử với mức án nặng nề theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự. Ngoài ra hàng trăm người khác thường xuyên bị sách nhiễu.


Do vậy điều 88 Bộ Luật Hình Sự là trở ngại cho công dân khi họ thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Các hành vi chống nhà nước của điều 88 được hệ thống các cơ quan tư pháp của Việt Nam hiểu, giải thích và áp dụng như sau: Hành vi tuyên truyền nhằm làm giảm lòng tin với đảng CS, với chế độ XHCN, phá hoại sự thống nhất về chính trị, tư tưởng trong xã hội, xâm phạm sự vững mạnh của chính quyền nhân dân và chế độ XHCN. Hành vi xuyên tạc, đả kích các chủ trương, chính sách của đảng CS và nhà nước trong các lĩnh vực quản lý kinh tế, quản lý xã hội, quản lý cán bộ, công chức nhà nước,… Hành vi lợi dụng những tiêu cực, khoét vào những khó khăn trước mắt, thổi phồng những khuyết điểm trong quản lý kinh tế, quản lý xã hội, làm cho người khác không tin vào chế độ, và sự lãnh đạo của đảng CS, sự quản lý điều hành của bộ máy nhà nước.


Khi chúng ta đối chiếu nội hàm của điều 88 Bộ Luật Hình Sự với điều 69 Hiến Pháp, điều 4 Luật Báo Chí, điều 19 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị. Thì chúng ta thấy rằng chính quyền cũng như các cơ quan tư pháp của Việt Nam đã diễn giải điều 88 Bộ Luật Hình Sự nhằm bóp chết quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân. Do vậy điều 88 Bộ Luật Hình Sự là VI HIẾN, nó chống lại điều 69 Hiến Pháp, điều 4 Luật Báo Chí và điều 19 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị.


Lòng tin của nhân dân với đảng cộng sản phụ thuộc vào năng lực lãnh đạo, phẩm chất đạo đức của mỗi đảng viên và cả tập thể đảng cộng sản. Còn lòng tin của nhân với chế độ XHCN phụ thuộc vào việc nó có mang lại quyền bình đẳng và quyền làm chủ đất nước của nhân dân hay không. Ðảng cộng sản không thể áp đặt tuyệt đối tư tưởng chính trị của mình lên toàn bộ xã hội. Còn các đường lối, chủ trương, chính sách của đảng cộng sản, của chính phủ trong các lĩnh vực kinh tế, xã hội,… có thể đem lại lợi ích cho một bộ phận người dân này, nhưng với những người khác thì ngược lại. Những người được hưởng lợi thì họ ủng hộ, còn những người mất lợi ích thì họ có quyền phản đối. Những tiêu cực, sai lầm, khuyết điểm của chính quyền thì có nhưng người đánh giá không đáng kể, còn những người khác họ có quyền đánh giá là nghiêm trọng, tùy theo cách nhìn của mỗi người. Hoặc chế độ XHCN được nhiều người dân cho là phù hợp, và họ ủng hộ. Nhưng với rất nhiều người khác họ cho là không phù hợp và họ có quyền tự do phê phán, đả kích, thậm chí họ có quyền đòi hỏi thay đổi. Cùng một sự việc, một hiện tượng, nhưng mỗi người dân có những cách nhìn, quan điểm khác nhau. Nhóm này đồng ý, ủng hộ. Nhóm khác không đồng ý và phản đối.


Và nếu tất cả mọi công dân đều sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để ca ngợi và bày tỏ sự ủng hộ đối với chính phủ, đảng cộng sản và chế độ XHCN. Chắc chắn chính quyền không bao giờ trừng phạt họ. Và quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí không cần thiết được bảo vệ bởi Hiến Pháp, luật và Công ước Quốc tế. Nhưng ở Việt Nam cũng như trên thế giới, công dân thường sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để bày tỏ sự bất bình, sự phản đối, chỉ trích hay phê phán những yếu kém, sai lầm, khuyết điểm của chính phủ, chế độ XHCN. Trách nhiệm của chính quyền là bảo vệ và tôn trọng quyền tự do ngôn luận của cả nhóm công dân ủng hộ và nhóm công dân phản đối.


Làm thế nào để quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân được tôn trọng và bảo vệ?


Nếu đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam thực sự tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân. Quốc Hội Việt Nam phải tiến hành hủy bỏ điều 88 Bộ Luật Hình Sự, bởi đây là một điều luật vi hiến. Trong khi việc này chưa xảy ra thì chính phủ phải trả tự do cho tất cả những người đang bị giam giữ, bị cầm tù theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự, bãi bỏ quản chế với những người đã hết án tù. Chấm dứt sách nhiễu với những công dân đang thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí.


Hà Nội, ngày 22 tháng 10 năm 2012


Luật Sư Nguyễn Văn Ðài

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 83)


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 83


 


Gã thầy tu vùng khỏi tay Zorba và nằm sấp dưới chân tượng thượng đẳng thiên sứ. Gã nằm bất động một lát đầu ngẩng lên, mắt trợn trừng, miệng há hốc, chăm chú rình rập thánh tượng.


Ðột nhiên gã nhẩy cỡn lên vì sung sướng.


– Tôi sẽ thiêu chúng! Gã quả quyết tuyên bố. Thượng đẳng thiên sứ đã cử động, tôi đã trông thấy, ngài đã ra dấu cho tôi!


Gã lại gần thánh tượng và dán cặp môi dầy lên thanh gươm của thượng đẳng thiên sứ.


– Cảm tạ Chúa! Gã nói, tôi được an ủi!


Zorba lại nắm lấy cánh tay gã thầy tu, hắn nói:


– Lại đây, Zaharia. Bây giờ bạn làm điều tôi đã nói với bạn.


Và hắn quay sang tôi:


– Cho tôi xin tiền, ông chủ, tôi sẽ đi ký giấy tờ một mình. Trong đó, tất cả bọn chúng đều là lang sói, còn ông là một con cừu non, chúng sẽ ăn thịt ông. Ðể đấy cho tôi. Ông đừng lo, tôi sẽ trị bọn chúng, những con heo thiến mập. Ðến trưa, chúng ta sẽ rời khỏi đây với cánh rừng trong túi. Ði thôi, bạn Zaharia!


Họ lén trở lại tu viện. Tôi đi dạo dưới những rặng thông.


Mặt trời đã lên cao, sương lóng lánh trên những phiến lá. Một con sáo bay trước mặt tôi, đậu trên cành cây lê dại, vẫy đuôi, há mỏ, và hót lên đôi ba tiếng diễu cợt.


Qua rặng thông tôi nhìn thấy những tu sĩ xếp hàng ra sân, đầu cúi xuống, những tấm khăn đen vắt trên vai. Tế thức đã chấm dứt, bây giờ họ đang đi tới phòng ăn.


Tôi tự nhủ: “Tiếc thay một sự khắc khổ như thế, và một sự cao nhã như thế từ nay không có linh hồn!”


Tôi mệt mỏi, đêm qua không ngủ được, tôi nằm dài trên cỏ. Những cây đổng-thảo dại, cây kim-tước-chi, cây mê-điệt, cây đan-sâm dâng hương trong không gian. Côn trùng bay vo ve, đói khát, chúng lăn xả vào những đóa hoa như quân cướp biển và hút mật hoa. Xa xa, rặng núi lấp lánh, trong suốt, thanh thản, như một đám hơi nước di động trong ánh mặt trời thiêu đốt.


Tôi nhắm mắt, tâm hồn lắng dịu. Một niềm hân hoan lặng lẽ, bí ẩn tràn ngập tôi – như thể tất cả cái phép lạ xanh xung quanh này là Thiên Ðàng, như thể tất cả vẻ tươi mát này, sự nhẹ nhàng này, nỗi say sưa ngây ngây này là Thượng Ðế. Thượng Ðế thay đổi hình dung trong từng giây phút. Sung sướng thay cho kẻ nào có thể nhận biết ngài dưới tất cả những mặt nạ ngài mang! Khi thì ngài là một ly nước lạnh, khi thì ngài là một đứa trẻ nhẩy nhót trong lòng ta, hoặc là một người đàn bà quyến rũ, hay có thể chỉ là một cuộc đi dạo buổi mai.


Dần dần, vạn vật xung quanh tôi, không thay đổi hình thể, trở thành mộng. Tôi hân hoan. Trần gian và thiên đàng chỉ là một. Một bông hoa trong cánh đồng với một giọt mật lớn trong lòng hoa, đó là hình ảnh cuộc đời hiện ra với tôi. Và tâm hồn tôi, một con ong man rợ hút nhụy hoa.


Ðột nhiên tôi bị lôi ra khỏi niềm vĩnh phúc này một cách tàn bạo. Tôi nghe thấy tiếng bước chân và những tiếng thì thầm sau lưng tôi. Ðồng thời một giọng nói vui vẻ vang lên:


– Ông chủ, chúng ta đi thôi!


Zorba đứng trước mặt tôi và đôi mắt nhỏ của hắn lóe lên một tia sáng ma quái.


– Chúng ta đi? Tôi nói một cách khoan khoái. Xong xuôi tất cả rồi à?


– Tất cả! Zorba vừa nói vừa vỗ vào túi trên chiếc áo khoác ngắn của hắn. Cánh rừng đây rồi. Mong nó mang lại may mắn cho chúng ta! Và đây là bẩy ngàn đồng Lola đã nuốt của chúng ta!


Hắn móc túi trong lấy ra một tập giấy bạc. Hắn nói:


– Ông cầm lấy! Tôi trả nợ của tôi, tôi không còn mắc cỡ trước mặt ông nữa. Trong đó có cả bít tất, xắc tay, nước hoa và dù của mụ Bouboulina. Cả đậu phọng cho con két! Và cả halva mà tôi đã mang về cho ông nữa!


– Giữ lấy đi, Zorba! Tôi tặng bác đó, tôi nói. Hãy tới đốt một cây nến to bằng người bác để tạ tội Ðức Mẹ Ðồng Trinh mà bác đã xúc phạm.


Zorba quay lại. Cha Zaharia đang tiến về phía chúng tôi trong tấm áo choàng dơ dáy, đang ngã mầu xanh, và đôi giầy ống vẹt gót. Gã dắt hai con la đến cho chúng tôi.


Zorba đưa cho hắn một tập giấy bạc:


– Chúng ta chia nhau, cha Joseph. Bạn có thể mua một trăm kí lô cá thu muối và bạn sẽ nhồi nhét cho đến khi bụng bạn căng lên như cái trống. Cho đến khi bạn mửa ra và bạn sẽ thoát khỏi cá thu mãi mãi và mãi mãi! Nào chìa tay ra!


Gã thầy tu vồ lấy những đồng tiền bẩn thỉu và giấu trong ngực áo. Gã nói:


– Tôi sẽ mua dầu hỏa!


Zorba hạ thấp giọng và ghé vào tai gã thầy tu, ra lệnh:


– Phải chờ đến đêm, khi tất cả bọn chúng ngủ say và gió thổi mạnh. Bạn tưới dầu ở bốn góc.

Tin mới cập nhật