
Khô bò đỏ
Người hướng dẫn: 4ever1nl0ver
*Nguyên liệu:

– 7 lbs rib- eye roast: cắt cỡ bằng bàn tay và cắt theo sớ dọc
– 1/2 cup mè: rang vàng
– 1 cup sả xay
– 1 cup xì dầu (hiệu Ông Ðầu Bếp)
– 12 oz mật ong
– 1 cup dầu ăn
– 1 1/2 cup đường vàng (brown sugar)
– 2 gói gia vị làm xá xíu
– 1/8 gói ngũ vị hương
– 1 cup dầu hào
– 1 gói ớt bột miếng khô
* Cách làm:

– Trộn đều tất cả các thứ trên lại với nhau, rồi lấy từng miếng thịt (nếu thịt đang đông đá thì phải để cho tan đá, lấy giấy thấm lại cho khô) nhúng vào hỗn hợp trên. Ướp khoảng 2 ngày cho thịt thấm.
– Cho vô oven nướng khoảng 1 tiếng đồng hồ, vặn lò khoảng từ 220-300 độ F (tùy theo oven).
– Cho vào hủ hoặc bịch, để nhậu lai rai hoặc ăn chung với gỏi đu đủ.
Thời trang áo mỏng
“Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào”
(trích “Ðôi Bờ,” Quang Dũng)
Tà áo mỏng luôn mang tới sự quyến rũ tinh tế cho phụ nữ và cũng là xu hướng thời trang chính của năm nay. Dù mang dáng dấp cổ điện hay hiện đại, kín hay hở, trang phục với chất liệu vải mỏng mang lại sự tha thướt duyên dáng và sự hấp dẫn tôn lên vóc dáng người phụ nữ.

Một trong các kiểu áo ngày thường của xu hướng thời trang áo mỏng năm nay mà quý cô có thể tìm thấy tại các cửa hàng quần áo thông thường. Giá của loại áo này vào khoảng $10 trở lên, tùy hiệu. Ngoài áo dạng cổ điển, áo mỏng còn có dạng ngắn tay hay không tay, và kết hợp với quần dài hay short. Lưu ý, áo mỏng thường được mặc cỡ rộng vừa phải để tạo sự tha thướt cho tà áo.
Một kiểu áo mỏng ngày thường trên sàn diễn thời trang của Los Angeles vào tuần trước. Sự phá cách táo bạo được tà áo mỏng làm dịu đi.

Ðây là một kiểu váy tiệc sử dụng hai lớp vải mỏng tạo hiệu ứng mềm mại nữ tính, tuy quyến rũ nhưng vẫn kín đáo. Loại áo với kiểu dáng hiện đại này thích ứng được với nhiều dịp khác nhau, như đi làm hay đi tiệc với bạn bè. Quý cô có thể mua một chiếc váy tương tự với giá $25-$35 tại các cửa hàng thời trang.
Kiểu váy tiệc trên sàn thời trang chuyên nghiệp, dùng chất liệu vải mỏng với các đường cắt phá cách cùng những kỹ thuật cuộn vải tạo sự bồng bềnh nữ tính.

Kiểu váy dạ hội này có thể tìm thấy tại các cửa hiệu thời trang thông thường như Forever 21 hay Charlotte Russe với giá từ $30-$50.
Kiểu váy dạ hội vải mỏng trên sàn catwalk. Chất liệu vải được dùng để tạo nên hiệu ứng đặc biệt từ các chi tiết nhỏ nhất.
Hãy sắm cho mình một tà áo mỏng nữ tính nếu quý cô chưa có loại áo này. Kiểu mẫu và màu sắc có thể được lựa chọn cho phù hợp với vóc dáng của mỗi người. Chất liệu vải mỏng tạo sự quyến rũ mà không kém phần quý phái.
Ũớc mong nhận được sự chia sẻ
LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.
Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thật ra, tôi suy nghĩ và nấn ná rất lâu mới gửi thư này. Tôi đã rời ghế nhà trường để đi làm (dạy học). Tôi đã rời xa mái ấm gia đình của cha mẹ (lấy chồng). Tôi có 4 con (3 gái + 1 trai), nay đã lớn và thành đạt. Hiện nay, tôi đang cô thân, độc mã, hụt hẫng, chệch choạng trong cuộc sống tuổi già (vì tôi đã 70 rồi), mà đã 3 lần tôi có ý định tự kết. Tôi đã trải qua đơn độc 12 năm nuôi con, chờ chồng…
Vậy mà vào tháng 11, 2011, tình cờ tôi lượm được giấy báo kết quả thử DNA tại nhà.
Giấy rơi ra từ kẹt của một cửa sổ do ông ấy cất giấu. Bé kia sinh năm 1990 và giấy xét nghiệm đã làm từ 5 năm về trước. Sợ mắt mình không thấy rõ, tôi ngồi xuống cho thật vững, để đọc lại 7 lần tờ giấy nầy. Với hàng số 99.820/00, đứa bé có liên hệ huyết thống với chồng tôi! Tôi chết sững! Chồng tôi có con với người đàn bà khác (có chồng) từ năm 1990, mà tôi không hề hay biết! Tôi bị rơi từ trên trời cao xuống đáy vực thẳm. Người chồng mà tôi tin tưởng, thương yêu, ôm ấp… gần hết đời.
Căn cứ theo những biên nhận của UPS từ PA, Mỹ, hiện nay chồng tôi vẫn tiếp tục gởi quà cho người đó! Nói đến đây, tôi xin nói thêm, lúc còn ở VN, ông ấy giấu tiền ở dưới bình cắm nhang (trong khi 4 con tôi không có gạo đủ ăn, hàng ngày chỉ mua 2 lít một). Ðến khi sang Mỹ, tôi thỉnh thoảng cũng thấy tiền cất giấu ở ngăn tủ được ngụy trang hay ở các carry on, cả bao cao su… Giờ càng nghĩ, tôi càng tức. Sao tôi ngu quá vậy hở cô, chú? Tin gì dữ vậy? Chắc tôi đã uống phải thuốc lú rồi cô, chú ạ!
Có lúc, tôi ước gì, ông ấy chết trước khi tôi thấy được những bằng chứng này, thì giờ tôi thờ, cúng ông ta với lòng tiếc kính mà tâm thoải mái, thấy mình có lý tưởng, với bước chân vững chắc dù phải đi một mình trên con đường ngắn còn lại. Nay, tôi chỉ muốn làm sao cho tâm được bình yên! Sao cho tôi không bị tủi thân khi đi ra ngoài, thấy người khác… Tôi không phải ứa nước mắt khi nghĩ, nếu giờ còn đủ đôi, là dịp hai tôi đi làm từ thiện (như đã dự định), sẽ đi đây đó cho biết, trước khi về nhà mới. Tôi càng cố tìm, tôi càng cảm thấy mình cứ loay hoay mãi. Tôi rất muốn có được sự ổn định, thoải mái, thư thả trong tâm. Xin cô, chú bớt chút thì giờ quý báu, giúp chỉ dẫn cho tôi vượt ra khỏi được cái vòng lẩn quẩn, mà trí óc tôi hiện cứ phải loay hoay trong vòng tròn bịt kín.
Tôi cũng ước mong nhận được sự chia sẻ của các bạn nam, nữ có cùng hoàn cảnh neo đơn. D/C: [email protected]. Tôi xin chân thật cám ơn.
Kính cô, chú,
A.Ph.
Nguyệt Nga góp ý:
Kính chị A.Ph,
Nhận được hai lá thư liên tiếp của chị, Nguyệt Nga hiểu rõ lắm nỗi ngổn ngang trăm mối của chị hiện nay. Phụ nữ, nhất là phụ nữ Việt ở lớp trước, khi lấy chồng mình đã sống hết cho chồng con mà không màng chút nào đến tấm thân. Trong thực tế cũng như tâm tưởng, luôn luôn chỉ có một hình ảnh, là người chồng. Do vì quá yêu và tin tưởng nên khi gặp sự phản bội, nỗi thất vọng của mình nhân lên bội phần.
Theo Nguyệt Nga, thì việc người chồng yêu thương một người đàn bà khác có làm mình khổ nhưng không làm mình đau bằng cách xử sự tồi tệ của họ trước sự việc. Không biết từ đâu những người đàn ông thường hành xử và cả bày vẽ cho nhau việc tìm cách giấu quẩn quanh, giấu đến cùng tội lỗi của mình. Trong khi, đáng ra tội không lớn nếu cứ thú nhận và cầu mong vợ cùng hợp tác với mình giải quyết vấn đề. Người vợ trong trường hợp đó cảm thấy an ủi vì sự tin yêu, tự ái được xoa dịu.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Trong trường hợp cụ thể của anh nhà, anh giấu chị cũng vì anh sợ mất đi tình cảm của chị, mà anh có được trong bao nhiêu năm. Anh giấu vì anh không đủ tự tin để thú nhận.
Sự việc đứa bé sinh năm 1990 mà cách nay 5 năm mới đem thử DNA. Ðiều đó có nghĩa nếu không phải là anh đã chối từ bao nhiêu năm thì cũng phải xảy ra một trận đôi co nào đó khiến người đàn bà kia phải đưa con đi thử. Qua sự việc Nguyệt Nga không tin có một tình yêu chân thành và kính trọng nhau giữa họ. Việc người đàn bà đưa con đi thử sau 17 năm, đồng nghĩa với một quyết tâm “vạch mặt chỉ danh.” Nếu là một tình yêu đằm thắm tương kính nhau thì sẽ không có chuyện thử DNA, huống chi là đã sau một thời gian dài như thế.
Chị ơi, anh rất có lỗi, đã lén lút với một người đàn bà khác ngoài vợ. Nhưng xin chị bình tâm nhìn lại chung quanh, phía cánh đàn ông bà con “bên mình”: Anh mình, em trai mình, cháu trai mình, con trai mình và xin lỗi chị, cả cha chú mình… Có bao nhiêu phần trăm trong số họ chỉ biết có mỗi mình vợ. Ba mình cũng từng làm khổ mẹ, chú cũng từng làm khổ cô, con trai mình cũng hư đốn lắm trong chuyện trai gái…
Trời sinh đàn ông yêu theo bản năng, họ có thể thân mật với một người mà họ không yêu. Ðàn bà mình yêu bằng con tim, chỉ có thể gần gũi với người mình thương.
Hãy nhìn anh với đôi mắt của người con nhìn ông cha ham vui. Hãy nhìn anh bằng đôi mắt của bà mẹ nhìn đứa con trai hư đốn. Sao mình có thể tha thứ cho người đàn ông “cha” và cười cười với người đàn ông “con”, đôi khi còn hùa theo nó mà giấu con dâu.
Chị ơi, giờ này mà anh và chị để cho con cái thấy được sự không vui của bố mẹ thì tội các con lắm! Hãy thương con mà lơ cho anh, dù rằng rất khó.
Nguyệt Nga mong chị đỡ phần nào.
Vân Tiên góp ý:
Kính bà A.Ph.
Thư của bà đầy ắp chi tiết, những chi tiết mà bất cứ ai, nếu là người trong cuộc, cũng thấy nặng lòng. Xin chia sẻ với bà tất cả những khó khăn mà bà đã phải trải qua.
Vân Tiên chỉ xin được nghĩ thế này: Bà năm nay, theo chữ trong thư, “đã 70 rồi,” và cũng đã có con cháu đùm đề. Ở tuổi này, cái tuổi “thất thập cổ lai hy,” thôi thì hãy bỏ qua hết mọi chuyện. Bỏ qua, không chỉ là bỏ qua cho người chồng mình, mà còn là tìm sự bình yên cho con, cho cháu, và cho chính mình.
Như bà viết trong thư, “càng cố tìm, tôi càng cảm thấy mình cứ loay hoay mãi trong cái vòng lẩn quẩn đã bị bịt kín.” Cái vòng ấy sẽ chẳng ai có thể phá vỡ được, sẽ chẳng ai có thể mở khóa ra được. Chỉ có một người duy nhất có thể phá bỏ nó đi, chính là bà đó thôi. Cái vòng kín ấy chính là tâm của bà. Bỏ cái vòng ấy đi, tâm sẽ thấy bình yên.
Tái bút: Xin được nói thêm, con người, không ai có quyền “tự kết” cả. Còn “căn nhà mới,” không ai có thể biết được nó là gì sau căn nhà cũ. Hãy tạo duyên thiện, như làm từ thiện chẳng hạn, để xây dựng căn nhà mới ngay từ bây giờ.
Tiếng rao bánh giò
LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.
Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Trăng Quê (nguyenthithanhhang.blogspot.com)
Ngồi làm bánh giò mà nhớ ngày còn ở Sài Gòn.
Mới đó mà đã 15 năm không còn nghe tiếng rao đêm đêm, “Bánh giò đây… Ai ăn bánh giò không…”
“Bánh giò đây… Ai ăn bánh giò không…” (Hình: nguyenthithanhhang.blogspot.com)

Tiếng rao xa rồi nhưng kỉ niệm về bánh thì không bao giờ xa.
***
Thành phố Sài Gòn cưu mang biết bao nhiêu thân phận từ khắp mọi miền đất nước. Ai đến Sài Gòn nếu chăm chỉ làm ăn thì cũng trụ được. Với mình, những năm bám trụ lại Sài Gòn mình đã quen với những tiếng rao như vậy. Nếu như ai đó có cơ hội đi vào xóm nghèo vào ban đêm thì sẽ nghe được những tiếng gõ bán dạo về đêm của những xe hủ tiếu gõ, tiếng rao của những chiếc xe đạp bán dạo bánh giò…
Ngày mình còn ở cái hẻm nhỏ xíu trên đường Lãnh Binh Thăng, tiếng rao đêm này hầu như đêm nào cũng đi qua ngõ nhà trọ. Ðêm là nhân chứng cho bao nhiêu cuộc sống tạm bợ, cơ cực của những mảnh đời trôi dạt từ miền ngoài. Cái xóm nghèo mình trọ năm ấy là nơi cưu mang biết bao nhiêu thân phận. Mọi người hầu hết là từ vùng ngoài, là dân rất nghèo, nhưng chí thú làm ăn…
Chị bán bánh giò với thân hình gầy gò đẩy chiếc xe đạp cũ kỹ rao bánh trong đêm. Ðám bạn ở trọ chung đi dạy kèm hoặc chạy bàn nhà hàng về trễ, nếu không muốn lót dạ bằng một gói mì thì có thể tự đãi cho mình một cái bánh giò nóng hổi. Rồi cũng qua một cữ tối.
– Cho một cái bánh giò chị ơi.
– Ðây cô, bánh còn nóng hổi. Cám ơn cô.
– Chị ơi, bán như vậy thì lúc nào chị về nhà?
– Cũng tùy cô ạ. Thường thường nhà em bắt đầu từ 7 giờ. Nhưng mấy anh em họ đi làm ra cũng 11, 12 giờ đêm. Lúc đó mới bán nhiều được.
Rồi chị thoăn thoắt đạp xe mất hút trong con hẻm đen. Mình nhìn theo ái ngại. Thân gái dặm trường như thế. Bán không biết được bao nhiêu mà một mình trong đêm. Nguy hiểm quá. Rủi gặp kẻ xấu thì làm sao mà đối phó.
Mình cứ nhìn cái theo đôi vai nhỏ bé, bóng dáng nhanh nhẹn đẩy xe thoáng đi trong con hẻm mà chạnh lòng. Bỏ lại đàn con 4 đứa cho mẹ già ở ngoài ấy, một mình vào đây tìm mưu kế sanh nhai cho đàn con, bởi ông chồng đã qua đời vì một tai nạn giao thông. Nhiều lúc, mình nhìn chị xót xa mà cũng chẳng giúp gì được. Bởi mình cũng có khá hơn là bao. Bám trụ lại Sài Gòn với đồng lương giáo viên, lại là giáo viên Văn. Chẳng có dạy thêm dạy bớt gì với môn này.
Rồi mình lấy chồng. Hai vợ chồng nghèo thuê một phòng trọ cách đó không xa. Chị cũng vẫn hàng đêm rao bánh. Tiếng rao quen thuộc quá làm sao mà lẫn với ai được!
Mang thai con gái đầu lòng, mình không thèm cái gì, chỉ thèm bánh giò. Chàng phải ra đứng đầu ngõ chờ chị đi qua. Lần này không chờ chị rao mời hay năn nỉ. Vì vợ chàng đang nghén, chỉ có món này là nàng có thể ăn mà không ói, không ngán.
Anh Hai xuống thăm, la mình sao cứ ăn khuya, bảo là ăn khuya thì con lớn rất khó sanh. Nhưng bánh giò đâu có ai bán vào ban ngày. Chỉ có ban đêm mới có bánh nóng hổi mà ăn.
Ðến bây giờ, con bé vẫn thích ăn bánh giò. Ðến nỗi thỉnh thoảng hai vợ chồng gọi nàng là “cô bánh giò.”
***
Hôm nay cầm cái bánh giò lên, nóng hổi, thơm phức, lòng lại bồi hồi.
Văng vẳng tiếng rao đêm còn đó…
Kể chuyện đi thi quốc tịch
Bi Ti
Sáng nay, một chị bạn gọi điện thoại đến í ới, “Em ơi, em thi quốc tịch rồi phải không? Chúc mừng nha!”
Lá cờ và thư chúc mừng của tổng thống đến với mỗi người công dân mới của đất nước Hoa Kỳ. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Chị nói chị cũng sắp sửa đi thi vào tháng tới, nên gọi hỏi kinh nghiệm “trường thi” xem thế nào.
Chị hỏi, “Nè em, lúc đi vô phòng thi, mình là người đóng cửa hay người phỏng vấn mình đóng cửa?”
“What? Gì vậy?” Tui sửng sốt. “Ði thi quốc tịch mà hỏi cái gì vậy? Người ta ra đọc tên em rồi em đi theo họ vào phòng thôi, em có để ý cửa nẻo gì đâu!”
Chị cười nói, “Trời ơi, em ơi, chị dốt ba cái chuyện nguyên tắc đó, nhưng mà mấy người nói với chị nào là khi vô phòng thi thì mình phải nhẹ nhàng khép cửa lại, rồi phải đợi người ta mời mới được ngồi xuống ghế. À, khi em vô thi, cái giỏ của em để ở đâu?”
“Em đeo trên người chứ để đâu,” tui trả lời.
“Người ta nói với chị là phải nhẹ nhàng để cái giỏ xuống đất, cạnh ghế của mình, không được để lên ghế trống. Ngồi thẳng, hai tay đặt trên bàn, thái độ phải khép nép, nhẹ nhàng…”
Nghe chị nói đến đó, tui không thể nhịn được nữa, phải phá lên cười, “Thôi, dẹp đi. Ai qui định cho chị vậy? Trời ơi là trời, chị làm ơn học đủ 100 câu hỏi là được rồi.”
Ðến là khổ với những lời hăm he kiểu này của mấy ông mấy bà nào đặt ra để hù dọa người yếu bóng vía!
***
Chuyện đi thi quốc tịch của tui là như thế này nè.
Giấy hẹn đi phỏng vấn (Request for Applicant to Appear for Naturalization Initial Interview) của tui ghi là 7 giờ 20 sáng, có mặt tại U.S Citizenship and Immigration Services, 34 Civic Center, Santa Ana.
Tui có mặt trước 5 phút. Sau khi qua kiểm tra an ninh như lên máy bay, tui được yêu cầu bỏ điện thoại ở ngoài, và đi vào trong.
Ðể cái thư hẹn của mình vào chỗ yêu cầu, tui ngồi chờ. Trong phòng cũng chừng hơn chục người, đủ các sắc dân.
Khoảng 15-20 phút sau, một ông Mỹ già hé cửa gọi tên tui. Tui bước vào theo ổng.
Vừa nói những câu chào xã giao, tui vừa theo chân ổng vào phòng ổng chỉ.
Ðang nhìn quanh coi mình ngồi ở đâu thì ổng kêu giơ tay phải lên. Thế là tui giơ tay phải lên, ổng nói “bla bla” gì đó, xong, tui nói “Yes.”
Nói thiệt là bây giờ mà hỏi ổng nói cái gì, tui mà biết, tui chết liền. Lúc đó tui chỉ nhớ là giống lúc phỏng vấn đi Mỹ, người ta bắt mình giơ tay lên thề là mình nói thật.
Thế cho nên khi ổng nói dứt câu, tui “Yes” ngon lành.
Thế là xong một phần.
Kế tiếp, ổng kêu ngồi xuống, đưa ID cùng cái Green Card cho ổng.
Ổng nhìn hình trong đó, rồi ngó mặt tui. Tui cười mỉm chi với ổng. Ổng chớ thèm cười lại.
Ổng giở đống giấy tờ tui nộp hồi trước khi thi, và lò dò gì đó trên máy tính.
Thế rồi ổng bắt đầu hỏi địa chỉ nhà ở đâu, đang làm gì, lần rời khỏi nước Mỹ cuối cùng là hồi nào, có mấy đứa con, có ủng hộ cho Hiến Pháp của Mỹ không, có đóng thuế đầy đủ không, có tham gia vào tổ chức khủng bố, đảng phái nào không, có sẵn sàng theo lệnh tổng động viên khi tổ quốc cần không…
Ðó là phần thủ tục xác minh – tui nghĩ vậy.
Tiếp đến là phần thi chính thức.
Ổng đặt trước mặt ổng tờ giấy có in sẵn 10 câu hỏi, và bắt đầu đọc lần lượt từng câu. Tui trả lời thế nào ổng ghi vào tờ giấy đó thế ấy và ghi luôn vào ô đúng hay sai.
Trả lời đến câu thứ 6 thì ổng ngưng không hỏi nữa. Thế là biết mình đủ đậu rồi.
Phần thi kiến thức tổng quát về nước Mỹ là thế.
Ðến phần thi đọc tiếng Anh.
Ổng đưa tui một tờ giấy trong đó có hai câu. Ổng chỉ vào câu 1 kêu tui đọc. “Abraham Lincoln was the president of the United States.” Tui biết đọc nha. Thế là tui qua phần thi viết.
Ổng đưa tui tờ giấy và cây viết kêu viết câu, “Abraham Lincoln was the president of the United States during the Civil War.”
Câu này coi bộ khó hơn viết câu “I love you” một chút, nhưng tui viết được.
Thế là xong.
Tui ngồi thở phào, giương mắt nhìn ổng.
Ổng đưa tui một tờ giấy ghi “Congratulations!” và bảo cho biết là hồ sơ nhập tịch của tui đang được tiến hành, và tui không được phép ứng cử hay đi bầu cử gì cho đến khi tuyên thệ. Không biết có phải ổng sợ kỳ này Westminster hay Garden Grove lại có thêm một tên đầu đen da vàng như tui ra ứng cử nữa hay không mà phải nhắc cho tui nhớ vậy chẳng biết nữa.
Ra khỏi chỗ đó chưa đến 8 giờ. Muốn chạy tìm một nơi thưởng cho mình tô bún bò Huế nhưng nghĩ là giờ đó chưa tiệm Việt Nam nào mở cửa. Thôi thì, chạm ngõ thành công dân Mỹ rồi, mua cái McDonald ăn cho thấy mình giống Mỹ một chút vậy.
Những ngạc nhiên về sự gian dối của đàn ông và phụ nữ
Ngọc Lan
(Theo WomansDay.com)
Người ta cứ ngỡ là khi không hạnh phúc với vợ, người đàn ông mới ngoại tình, mới lừa dối vợ, trong khi sự thật có thể không phải như vậy.

Hình minh họa
Theo một nghiên cứu của trường Ðại Học Rutgers, 56% đàn ông ngoại tình là để được hạnh phúc hơn trong đời sống hôn nhân. Phần lớn các ông chồng hài lòng với những gì họ có và không hề có ý định “xây dựng phòng nhì.” Nhưng họ lại vẫn muốn lên giường với người phụ nữ khác trong lúc còn mặn nồng cùng vợ.
Các chuyên gia về tâm lý, hôn nhân gia đình giải thích hiện tượng này cũng như làm sáng tỏ những lý do ngoại tình khác.
Hầu hết các ông vẫn còn yêu vợ trong khi lừa dối vợ
Những người đàn ông ngoại tình không phải đã hết yêu với vợ mà vì họ cảm thấy không hài lòng với tình trạng hôn nhân hiện tại.
“Ngoại tình thường xảy ra khi các cặp vợ chồng bắt đầu ổn định, có con và đời sống chung trở nên cứng nhắc, nhàm chán,” Tiến Sĩ Andra Brosh, nhà tâm lý học lâm sàng nói.
Trong khi xây đắp gia đình, sự lãng mạn có thể bị mất đi. Tiến Sĩ Brosh nhận xét, “Mình cứ nghĩ chỉ có phụ nữ mới phàn nàn về chuyện thiếu vắng sự lãng mạn, nhưng thực ra đàn ông cũng nghĩ như thế. Họ thường im lặng vì tin rằng họ chẳng nhận được điều mà họ muốn từ các bà vợ.”
Ðể tránh điều này nên có kế hoạch đi chơi tối với nhau, dành thời gian cho quan hệ vợ chồng, nói cho nhau nghe về những ước mơ và hy vọng, chứ không phải chỉ có nói về công việc, hay vấn đề con cái.
Ðàn ông thường ngoại tình với những phụ nữ mà họ biết
Những ông ngoại tình thường không phải chọn đại một cô nào ở quán bar đâu. “Người chồng trước của tôi ngoại tình với một cô bạn thời thơ ấu.” Diane, hiện đang sống tại New York, cho biết. “Gia đình ảnh ở gần gia đình cô ấy, nên họ chưa bao giờ bị mất liên lạc.”
Bà Mary Jo Rapini, chuyên gia về đời sống gối chăn, giải thích, “Nhiều phụ nữ nghĩ rằng tất cả những phụ nữ ngoại tình đều là gái điếm, không đúng đâu. Thường thì các mối quan hệ đến từ tình bạn đầu tiên.”
Thực tế, có 60% mối giao tình khởi đầu từ nơi làm việc, theo ghi nhận của Focus on the Family. Chính từ điều này mà một ý tưởng được gợi ra là hãy làm cho người chồng cảm thấy có mối liên hệ với người vợ nhiều hơn là với đồng nghiệp.
“Phải chấm dứt chuyện vợ chồng đi làm, chăm sóc con cái và mỗi người làm một việc khác nhau vào buổi tối.” Bà Rapini nói. Bà đề nghị các cặp vợ chồng hãy đi ngủ cùng giờ để còn có thể “thân mật” với nhau.
Ðàn ông giả dối để cứu vớt cuộc hôn nhân của mình
“Ðàn ông yêu vợ nhưng không biết làm cách nào để hàn gắn những mâu thuẫn, bất đồng trong mối quan hệ vợ chồng, vì thế họ tìm đến các mối quan hệ ngoài hôn nhân để sửa chữa những khiếm khuyết.” Tiến Sĩ Susan Mandel, chuyên viên trị liệu về vấn đề hôn nhân gia đình, phát biểu.
Ðàn ông muốn tất cả và có ý niệm sai lệch là một người phụ nữ khác sẽ tạo nên một sự khao khát nào đó nhiều hơn là làm mất đi những gì đang có. Vì thế, họ có thể sống hạnh phúc mãi mãi với vợ và tình nhân mà không cần đối mặt với vấn đề thật sự của mình.
Người lừa dối thường “đùa giỡn” với vợ trước khi ngoại tình
Một người chồng tỏ ra biết săn đón, chiều chuộng vợ không có nghĩa là cuộc hôn nhân đó đang vững chắc.
“Khi một người đàn ông bắt đầu có người khác, anh ta trở nên có nhu cầu cao hơn về tình dục.” Bà Rapini giải thích rằng khi đó nhu cầu sinh lý của người chồng được đánh thức, và người vợ vẫn là người mà anh ta cảm thấy thoải mái nhất khi quan hệ.
Nếu để ý thấy đột nhiên người chồng có sự thay đổi trong sinh hoạt tình dục, thì đó chính là một dấu hiệu cảnh báo.
Phụ nữ cũng lừa dối như đàn ông, và sự ngoại tình của họ thường nguy hiểm hơn
Một nghiên cứu của trường Ðại Học Indiana cho thấy đàn ông và phụ nữ lừa dối ở cùng mức độ như nhau.
Nhưng “những lý do lừa dối ở đàn ông và đàn bà khác nhau,” ông Charles J. Orlando, chuyên gia về mối quan hệ, tác giả quyển “Vấn đề của phụ nữ… là đàn ông,” khẳng định.
Ông giải thích phụ nữ thường ngoại tình chỉ vì sự bằng lòng với những cảm xúc. “Ngoại tình trên thế giới ảo – mà không cần có bất cứ sự tiếp xúc thân xác nào – là loại ngoại tình nguy hiểm nhất,” ông Orlando nói.
Dồn cảm xúc, tình cảm vào một người khác nghĩa là một kiểu muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân hiện có. Nếu đơn giản chỉ là mối quan hệ xác thịt, nó ít bị lên án hơn là sự ngoại tình trong tư tưởng.
Ngoại tình có thể cứu vãn một cuộc hôn nhân
Ngoại tình có phải là dấu hiệu của một cuộc hôn nhân giẫy chết? Không hẳn là thế!
Mặc dù cuộc tình mới đang hồi vui vẻ, nhưng việc ngoại tình có thể nhen nhúm lại ngọn lửa trong đời sống hôn nhân.” Ông Orlando cho biết.
“Ðàn ông nhận ra được ai là người họ muốn có trong quãng đời còn lại của mình và cũng đủ hiểu cuộc tình mới không hoàn hảo như họ nghĩ.” Hãy nghĩ kỹ trước khi trở thành kẻ ngoại tình. “Sự bay nhảy có thể cho thấy một phút yếu lòng nào đó,” Orlando giải thích. Vì thế, khi nhận ra thật sự mình cần gì, người ta vẫn còn có thể trở lại, vì cuộc hôn nhân hiện hữu.
Người vợ không bị đổ lỗi nếu người chồng lừa dối vợ
Hãy nhìn ra điều này: Nếu người chồng không chung thủy, đó không phải lỗi của người vợ, nên đừng quan tâm đến những gì người khác nói.
“Khi một người đàn ông ngoại tình, anh ta ý thức được điều anh ta đang làm, đang lựa chọn,” Tiến Sĩ Andra Brosh, nhà tâm lý học lâm sàng nói. “Ý tưởng đẩy chồng vào vòng tay của một người phụ nữ khác chỉ là một sự diễn đạt thôi chứ không phải là một thực tế.”
Ông Charles J. Orlando, chuyên gia về mối quan hệ, lặp lại: “Ðàn ông không ngoại tình bởi cô ấy là ai, đàn ông ngoại tình vì họ chẳng là gì cả.”
“’Lỗi’ trong chuyện này chính là dấu hiệu không có sự cảm thông, chia sẻ đã không được nhìn nhận từ cả hai phía, vợ lẫn chồng.”
Thơ Nghiêu Minh
Tự Thuở Mây Mù
Tự thuở mây mù soi âm bản lạ
Ta ngồi đây nhịp cùng khúc phân tranh
Hồn kinh ngạc đi thăm từng phiến đá
Và hỏi vì sao đá chợt long lanh?
Ðâu là nhạc đâu là thơ tình tự
Ðêm nhắm mắt cũng thấy trăng hồng
Trên cành vọng con chim sâu chết rũ
Nhìn đường bay còn mờ mịt dưới chân
Vườn địa đàng từ ngàn năm hoang phế
Dòng tim khô loang từng vết phân thân
Ta chờ đợi qua nụ cười nở trễ
Trên bàn tay em lấm vết nợ nần
Tình hư không trong trái tim bùng nổ
Những ước mơ đâu phải chốn hư vô
Dù mơ ước chân tình đầy hỉ nộ
Có hay không cũng chẳng là vu vơ
Mùa Ðông nào cũng đầy màu cổ tích
Sáng nay đưa bạn đến cổng thiên đàng
Lát nữa đây bạn nhìn đèn chớp tắt
Thân lạnh ngước trời. Trời vẫn hỗn mang!
Tự thuở mây mù người còn chiếc bóng
Thể phách lang thang tình cũng lang thang
Ta ngồi đây với ngày dài tháng rộng
Chờ đợi gì nhau ngoài cổng thiên đàng?
_________
Trầm Luân
Ngồi giữa bể trầm luân
Như cánh sen thọ khổ
Trên cao là gió nộ
Dưới vực sâu mười tầng
Ta ngó quanh cỏ mọc
Muôn thú vẫn nhởn nhơ
Con sâu đang lên dốc
Nhìn mặt trời hoàng hôn
Chúng sinh đầy câu kệ
Tìm nhân quả xin xâm
Kiếp này coi như trễ
Vô lượng thọ trăm năm!
Cỗ xe lớn quá tải
Cỗ xe nhỏ lăn kềnh
Ðỉnh Vu Sơn không thấy
Chỉ thấy một bến mê!
Chừng ngó lại mười kiếp
Ta ngồi đây mà ca
Vẫn bài ca lỗi nhịp
Khúc trầm luân hằng hà!
Nụ cười
Quo Vadis
Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trăm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.

Một nụ cười – vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ. Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.
Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.
Có một câu chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Ðệ Nhị Thế Chiến. Chính từ những năm tháng này ông đã viết ra tác phẩm “Nụ cười.” Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật.
Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết: “Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: ‘Xin lỗi, anh có lửa không?’… Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại.”
“Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: ‘Anh có con chứ?’ Tôi đáp: ‘Có’ và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng.
“Ðôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Ðột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười.”
Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn.
Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.
Một nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống, và bà đưa ra lời khuyên chân thành: “Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ, với chồng, với con cái bạn và với mọi người dù đó là ai đi nữa, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau…”
(Nguồn: từ Huy Thai qua [email protected])
Ðế quốc mầu máu tuyệt diệt nhân tính
* Liêu Diệc Vũ
* Trương Sinh Chung dịch (ngày 17.10.2012 từ báo Epochtimes ngày 15.10.2012)
Lời giới thiệu của dịch giả: Nhà Văn Liêu Diệc Vũ vừa được trao tặng giải thưởng Hòa Bình của ngành bán sách tại Ðức (Friendenspreis des Deutschen Buchhandels). Ðây là 1 giải thưởng giá trị của giới Văn-Hóa Ðức.
Tổng thống Ðức, Joachim Gauck (phải) và Liêu Diệc Vũ.

Lễ trao giải thưởng được tổ chức tại nhà thờ Paulskirche, thành phố Frankfurt, ngày Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012, với sự hiện diện của các giới chính trị, kinh tế, văn hóa của xã hội Ðức, kể cả TT Liên-Bang Joachim Gauck và Chủ Tịch Quốc Hội Norbert Lammert cũng hiện diện. Trong buổi lễ này, Liêu Diệc Vũ đã phát biểu như sau:(Các tiêu đề đậm nét từng đoạn trong bài do soạn giả tờ báo Epochtimes đặt biên vào).
Vào nửa đêm tối ngày 3 tháng 6 năm 1989, có 1 đứa trẻ 9 tuổi tên Lữ-Bàng, học sinh lớp 3 tiểu học ở đường Thuận Thành, Bắc Kinh. Chỉ vì tính ham vui của trẻ con, em đã lén cha mẹ ra ngoài đứng xem cảnh tượng sôi nổi ở ngoài đường phố, và rồi bị giết bởi 1 viên đạn phóng thẳng vào người em. Cùng với em Lữ Bàng còn có mấy thường dân khác, nhưng em Bàng là nạn nhân nhỏ tuổi nhất.
Theo chứng từ những người như Ðinh Tử Lâm, một trong các nhà điều tra dân gian, thì Lữ Bàng cũng là nạn nhân nhỏ tuổi nhất trong cuộc tàn sát quy mô ở Thiên An Môn. Ngực của em bị đạn xuyên thủng, máu phun ra tung tóe. Em đã chết ngay tại chỗ. Cái tin tử nạn của em đã truyền lan rất nhanh từ người này đến người khác và chẳng mấy chốc thì đã dấy lên cơn phẫn nộ của hàng ngàn, hàng vạn người dân của thành phố Bắc Kinh. Vô số những người đã ngủ yên, kể cả những người chạy trốn chính trị, họ đã đi lập các rào cản ngăn các quân xa, chọi đá và chai xăng vào đám bộ đội được võ trang tận răng. Thân thể bé nhỏ của Lữ Bằng được đặt nằm trên 1 chiếc xe giở mui, và mọi người đã hộ tống qua lại trên các đường phố như 1 anh hùng. Ðó là 1 lời tố cáo câm lặng tội tàn sát khát máu. Ðêm đó đã có bao nhiêu người khóc thương cho đứa trẻ không hề quen biết này? Có bao nhiêu người đã bị gắn cho cái tên là những ‘tên Côn Ðồ’ chống chính phủ trong nháy mắt?
23 năm đã qua đi trong nháy mắt, tôi đã đưa cái tin tử nạn của Lữ Bàng lên ngay hàng đầu của “Danh sách những nạn nhân trong cuộc Tàn Sát lớn” (2) trong tác phẩm “Viên Ðạn và Thuốc Phiện” (Die Kugel und das Opium) bằng chữ Hán và chữ Ðức. Em sẽ vĩnh viễn là 9 tuổi, và cầu mong rằng đây là cái tin tử nạn đi vào vĩnh hằng.
Vì nó tàn sát trẻ con, nên cần phải được chia cắt ra
(Tác giả dùng chữ Phân Liệt, nguyên nghĩa là làm nứt và tách ra thành mảnh, tùy lời văn mà tôi phải dịch là chia cắt, phân ly, ly khai, phân chia…)
Ở đây, tôi cũng loan báo bản tin báo tử của cái đế quốc này!
Cách nay hơn 2500 năm, vị tổ tiên vĩ đại của chúng tôi, ngài Lão Tử, đã diễn tả trong “Ðạo Ðức Kinh” rằng có 2 vật thể rất yếu mềm nhưng lại cao quý vô cùng: Trẻ thơ và nước, tượng trưng cho sự sinh sôi nẩy nở của nhân loại và sự lưu chuyển của thiên nhiên. Giữ gìn trẻ em tức là giữ gìn được nguyên khí (mầm sống)của giống nòi. Cái gọi là Khí Công của Trung Hoa trước hết là phải bỏ hết những ý niệm hỗn tạp khi vận khí vào đơn-điền để trở lại trạng thái mông lung sơ khai của hài nhi trong bụng mẹ. Lão Tử đã diễn giải thêm rằng: Loài người cần mái nhà, người già trở về đất bụi, cũng quan trọng tương đương như đứa trẻ quyến luyến trong lòng mẹ, việc Phân và Hợp của 1 quốc gia là để thích ứng với những bản năng sinh tồn hằng ngày của con người, chứ không phải vì là “Ðại Nghĩa Dân Tộc.” Là 1 nhà triết học theo chủ nghĩa phân ly, Lão tử đã đưa ra một Utiopia nổi tiếng là “Tiểu Quốc quả dân” (Nước nhỏ dân ít) – “Lân quốc tương vọng, kê khuyển chi thanh tương văn, dân trí lão tử, bất tương vãng lai” (2 nước kế liền đến độ thấy mặt nhau, tiếng gà gáy và chó sủa đều nghe rõ, nhưng dân chúng thì cho đến già rồi chết cũng không qua lại với nhau!) – Quốc gia càng nhỏ, thì càng dễ quản trị, nếu quốc gia nhỏ đến độ như 1 cái làng thì người dân thường có thể gặp TT bất cứ lúc nào, ngồi nhậu với nhau, cùng vạch quần đái bậy hay cùng thảo luận chính trị, thì tốt đẹp biết bao! Nếu có khách đến từ 1 nơi xa xôi, đặc biệt là 1 nơi xa đến nỗi người dân chưa bao giờ nghe đến, thí dụ như nước Ðức hay nước Mỹ chẳng hạn, dù chẳng hề quen biết, người dân chạy đến báo cho nhau biết, thì “bất diệc duyệt hồ” (Há chẳng phải vui lắm ru?). Như thế thì sung sướng như tiên rồi. Xa xưa hơn Lão Tử rất nhiều, vua Nghiêu và vua Thuấn đã là những ông vua suốt ngày chui vào đám dân dã, ngoài việc siêng năng việc triều chính còn phải siêng về việc ruộng nương. Cho nên hai vị vua này đã được muôn vàn trí thức của các triều đại từ Lão Tử, Khổng-Tử, Trang-Tử, Mạnh-Tử trở xuống đều kính mến vô cùng!
Ngay “thời đại Xuân Thu“của Lão, Trang, Khổng, Mạnh-ở nước Trung Hoa Ðộc Tài hiện nay – đã bị phân chia ra mấy chục nước rồi. Trong mấy trăm năm đó, tuy rằng không ngừng có khói lửa chiến tranh xâm chiếm nhau nhưng giới học giả công nhận rằng đó cũng là 1 thời đại huy hoàng chưa từng được vượt qua cả cho đến ngày nay: Hoạt động ở các lãnh vực chính trị, kinh-tế, văn-hóa rất rầm rộ, ngôn luận rất tự do, cởi mở, các học thuyết cạnh tranh nhau, trong sử gọi là “Bách gia tranh minh”(Trăm nhà đua nhau lên tiếng ). Cho đến ngày hôm nay, đám đảng cộng sản từng hủy diệt truyền thống, lại tráo trở một cách vô liêm sỉ, ăn cắp cái di sản tư tưởng thời “Bách gia tranh minh” đó, đi xây các Học viện Khổng Tử khắp cùng trên thế giới – Chẳng lẽ chúng nó không có đọc sách cổ sao? Chúng không biết rằng Khổng Tử là người nước Lỗ chứ không phải là người Trung-Quốc à? Vào tuổi 56, Khổng Tử có xung đột chính kiến với người thống trị cao nhất trong nước, ông có thể bị họa mất mạng nên đã phải trốn chạy trong đêm tối và lưu lạc trên mười mấy nước; đến năm ông 70 tuổi mới được phép trở lại cố quận – Và như thế, Khổng Tử phải được coi như nguồn tinh thần cho lớp người lưu vong của những triều đại sau này, vì thế thì Học viện Khổng Tử phải đổi lại là“Học Viện Khổng Tử lưu vong” mới đúng.
Thí dụ tương tự, còn có nhà thơ theo chủ nghĩa ly-khai Khuất Nguyên của thời Chiến Quốc, do tổ quốc mình là nước Sở bị nước Tần tham vọng “thống nhất thiên hạ“mà xâm chiếm; trước giờ nước mất nhà tan, ông đã tự trầm mình tự vẫn dưới sông Bạc-La. Khuất Nguyên đã để lại rất nhiều bài thơ yêu nước mang tính chất địa phương rất rõ rệt, những bài thơ này được hậu thế truyền tụng nhưng thật ra Cố Quốc muôn thuở không thay đổi trong lòng ông ta là vùng đất Ðộng Ðình Hồ ở tỉnh Hồ Nam ngày nay chứ không phải là cái đế quốc trung ương được lập nên do thủ đoạn sát nhập đẫm máu, sinh linh đồ thán, và trói buộc những địa phương, các chủng tộc khác nhau lại mà thành – Lộ man man kỳ tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu sách (3) – Cảm động và để tưởng niệm nhà thơ bất khuất này, người dân đã định ngày tuẫn tiết của Khuất Nguyên là Tết Ðoan Ngọ. Hằng năm cứ đến ngày lễ Trên Sóng Nước này, người ta đã chèo những chiếc thuyền có hình dạng con rồng qua lại nơi sóng nước ba đào, và thả xuống sông những loại bánh trái làm bằng gạo nếp rất đặc biệt của vùng đất Sở này – loại bánh chưng – để cúng tế cho linh hồn của Khuất Nguyên.
Nhân danh thống nhất quốc gia, những vụ đẫm máu trong lịch sử Trung Hoa nhiều không kể xiết.
Sử sách ghi chép lại, lúc mới lập quốc của đảng Cộng Sản, họ đã đoạn tuyệt mọi liên hệ giữa người dân với truyền thống ly khai (**): Trong cuộc vận động cải cách ruộng đất, họ đã sách động phong trào tiêu diệt giai cấp bóc lột, bắn giết hơn 2 triệu địa chủ, nhân sĩ và thành viên trong các tổ chức nhân dân tại địa phương. Những người này là lớp trí thức ở cơ sở nông thôn, nhiều người đã tỏ thái độ quy phục nhưng CS vẫn nghi ngờ họ là “gây rối âm thầm” và “tư tưởng cũ” đã ăn sâu trong óc, không thể cải tạo thành đầu óc mới để theo kịp trào lưu của chúng.
Thủ đoạn căn bản để củng cố “quốc gia” của chúng là giết người, từ mao trạch đông đến đặng tiểu bình thủ đoạn này vẫn như vậy: Nạn đói khủng khiếp từ năm 1959 đến 1962, chỉ vì chính quyền mao trạch đông sợ bị Ly Khai (**), nên đã để chết đói đến 40 triệu người. Cuộc cách mạng văn hóa kéo dài từ 1966 đến 1976, cũng vì mối lo âu tương tự nên có 2 triệu đến 4 triệu người bị hành hạ đến chết. Mao trạch đông luôn nhắc nhở người dân rằng, cái tai ương lớn nhất chính là“Chia cắt (**) dân tộc, mất Ðảng mất nước”, nếu xẩy ra thế thì toàn dân sẽ bị sống trong“dầu sôi lửa bỏng” – Những nhắc nhở tương tự cũng xuất hiện trong các luận điệu của những tên bạo chúa như lenin, stalin, hitler, caocescu, kim nhật thành, sadam hussein và gaddafi – Thống nhất quốc gia, vẹn toàn lãnh thổ – luôn là“lá bài làm bàn” của những tên độc tài; và biết bao tội ác đã nương vào đó mà được tiến hành một cách công khai!?
Tháng 6 năm 1989, để đối phó với nguy cơ chính trị, đảng CS đã điều động cả đến 200 ngàn quân nhân trang bị đầy đủ võ khí, làm cho cả thành Bắc Kinh chìm ngập trong máu. Trong khi xe tăng cán lên trên mặt đường phố, trong khi tiếng súng điếc tai đã được làn sóng điện loan đi trên toàn thế giới, thì có 1 nhà thơ già nua đang cuộn mình trong đống sách cổ đọc cuốn“Trang Tử” – thời gian đã qua trong nháy mắt, vì tôi đã lớn tiếng ngâm bài thơ “Cuộc Tàn sát lớn” trong đêm tàn sát lớn đó, để vào rồi lại ra khỏi tù. Rồi tiếp đó lại được gặp gỡ nhà thơ già có bút hiệu Lưu Sa Hà này – Vào năm 1957, lúc tôi chưa được sinh ra, Lưu Sa Hà cũng vì làm thơ, và bị mao trạch đông nghi ngờ là “chửi xéo đảng cộng sản” nên ông bị đối xử như thù địch, bị tóm vô tù. Vì thế Lưu Sa Hà đã nói với tôi: “Những người mà số mạng có những tổn thương nặng như tôi và chú thì vết dao trong lòng sẽ không bao giờ lành lặn cả. Như thế thì chú nên thôi làm thi nhân để làm 1 chứng nhân của lịch sử.” Kế đó, ông ta kể lại việc Trang Tử đã chứng kiến và ghi lại hơn 2 ngàn năm về trước rằng có 1 nước nào đó bị thua trận, kẻ xâm lược đã vượt qua biên giới, công hãm kinh đô, phóng hỏa giết người, tất cả mọi người phải trốn chạy. Có người ẩn sĩ tên là Lâm Hồi cũng chạy loạn trong đám dân, trong người ông ta có mang theo1 thỏi bích ngọc đáng giá nghìn vàng. Trong 1 đống tro tàn đổ nát bên lề đường, có tiếng khóc thảm thiết của một trẻ thơ bị bỏ rơi, mọi người đều đưa mắt nhìn về chỗ ấy. Nhưng bọn lính ngoại bang đang rượt theo, tiếng hò hét càng lúc càng gần, mọi người đều hoảng hốt bảo nhau hãy chạy mau lên. Chỉ có Lâm Hồi đi đến gần, cúi xuống để ôm đứa bé, nhưng thỏi ngọc ôm trong lòng quá lớn, quá nặng, nếu ẵm theo đứa bé thì phải bỏ lại thỏi ngọc. Không chút do dự, Lâm Hồi đã chọn đứa bé, làm mọi người đều kinh ngạc; họ bảo là sao ông khờ thế, sao đã liệng bỏ ngàn vàng mà mang theo 1 của nợ bằng xương bằng thịt này? Lâm Hồi nói rằng: Ðây là ý Trời.
Truyền đạt chân tướng của sự thật cũng là ý Trời
Hưng và Suy của quốc gia, Phân và Hợp của lãnh thổ đều chẳng qua là những chương, mục được ghi chép trong sử sách, nhưng việc thừa kế và truyền đi chân tướng của sự thật thì luôn xuyên suốt lịch sử từ đầu đến cuối. Cái thói quen ghi chép (sự thật) có nguồn gốc từ lâu đời này, nhưng gặp lúc mao trạch đông và đặng tiểu bình phóng tay giết tróc thì sự thật đã bị vứt bỏ vào đống tro tàn đổ nát, như đứa trẻ thơ dưới ngòi bút của Trang Tử chỉ còn những tiếng khóc gào vô vọng. Cần phải có những người nhận và truyền lại, như“Ẩn Sĩ Lâm Hồi” bỏ đi những ích lợi thiết thực đã có hay sẽ có để cúi xuống ẵm nó lên, đem nó trốn khỏi cuộc săn lùng, giết tróc, và kiên nhẫn mà nuôi nấng, khích lệ nó, cho tới khi nó có được bộ óc đủ tinh khôn mà ghi nhớ những năm tháng đã qua đi, và âm thầm lưu truyền cái thói quen ghi chép đó trong bóng tối.
Tôi cũng đang nối tiếp việc lưu truyền những thói quen ghi chép đó. Và nhờ Hán ngữ, Anh ngữ và Ðức ngữ, tôi công khai trước toàn thế giới những ghi chép của tôi liên quan đến những nạn nhân của cuộc thảm sát đó, đồng thời công khai những suy nghĩ của tôi về việc chia cắt (**) nước Trung Hoa. Vài năm sau nữa đây, tôi sẽ trở về nơi của các tổ tiên thân yêu của tôi. Cho nên ở đây, trong giáo đường Paulskirche nguy nga tráng lệ, trong giờ giấc tụ họp của các tinh anh của xã hội Ðức, tôi xin kính cẩn gửi trước đến họ (Tổ Tiên Tôi). Ðặc biệt đến Cụ Tư Mã Thiên, người Thầy già nhất trong nghề này, đã bị bọn thống trị cắt bỏ dịch hoàn vì chỉ muốn cúi xuống ẵm lên Sự Thật cũng yếu ớt như đứa hài nhi bị bỏ rơi trong cảnh thanh bình hoan lạc của thời Tây Hán. Vì thế Ngài dù đã mất đi khả năng sinh dục nhưng khả năng sinh dục trong linh hồn ngài đã lớn mạnh từ nỗi uất nhục to lớn này: Cuốn Sử Ký do Ngài viết nên, và cuốn Chu Dịch được Chu Văn Vương viết thành trong ngục giam dưới hầm đất, đã làm bạn với tôi trên đường trốn khỏi nước Trung quốc Ðộc Tài.
Khổ nạn càng ngày càng nặng trĩu thì lòng người càng ngày càng chai đá
Trẻ con và sự thật chan hòa như cá với nước trong các ghi chép của lịch sử, một triều đại đã đi đến chỗ tàn sát trẻ con, xóa bỏ sự thật thì khí số của nó cũng đã đến đường cùng từ lâu rồi. Nhưng tên gian xảo già đầu đặng tiểu bình vào đầu xuân 1992 đi du tuần từ Bắc Kinh về phía nam đến Thâm Quyến, đã đưa ra chính sách cứu đảng là:Chính trị siết chặt, thị trường mở rộng. Tôi đã viết trong “Thuốc Phiện và viên đạn” – nhiều năm lại qua đi mất. Nhưng tôi vẫn còn lang thang không nhà trên tổ quốc của mình. Khổ nạn càng ngày càng nặng trĩu, lòng người càng ngày càng chai đá. Mà kinh tế của Trung Quốc càng ngày càng vươn cao. Có 1 luận điệu rất thịnh hành trên quốc tế cho rằng sự phát triển kinh tế có thể kéo theo cải cách chính trị, để độc tài đi đến thành dân chủ. Do đó, những quốc gia tây phương từng chế tài trung cộng vì cuộc tàn sát lớn ở Thiên An Môn, giành nhau đến làm ăn với tên đồ tể, mặc dù những tên đồ tể này vẫn còn đang bắt và giết người, những vết máu mới đã che lấp vết máu cũ, những bạo hành mới này đã phân giải đi những bạo hành xưa. Người thường dân vì phải sống còn dưới những vết máu và bạo hành đó thì chỉ có thể trở nên càng vô liêm sỉ hơn.
Vô liêm sỉ và những khổ nạn cứ liên tiếp thay nhau tái diễn hoài, đã chi phối quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng tôi. Sau cuộc tàn sát lớn ở Thiên An Môn, lại liên tiếp diễn ra những đàn áp rất tàn bạo đối với tập thể thân thuộc của những nạn nhân ở Thiên An Môn, các môn khí công khác nhau, Pháp Luân công, với đảng Dân Chủ Trung Quốc, với nhân dân khiếu kiện, với nông dân bị mất đất, công nhân thất nghiệp, các luật sư bênh vực quyền lợi cho dân, với các giáo hội phi quốc doanh, với những phần tử khác chính kiến, tập thể nạn nhân trong trận động đất lớn ở Tứ Xuyên, những người đã ký tên vào bản “Hiến chương 08,” cách mạng “Hoa Lài trên mạng,” và ở Tây Tạng, Nội Mông và Tân Cương. Nợ máu chất chồng cao ngút, tên độc tài càng ngày càng sắt máu hơn, nếu lần thứ nhất giết người 2 bàn tay còn run rẩy, càng giết nhiều người, nợ máu càng nhiều thì lúc vung dao giết người càng thấy lưu loát hơn – mà sau mỗi lần giết người, đều có thể kích thích kinh tế tăng trưởng vượt mức. Nếu như không có máu đổ ở Thiên An Môn thì không có cuộc du tuần về phương Nam của đặng tiểu bình, mọi người đã không vứt bỏ yêu nước mà đi yêu tiền. Không có những ủi nhà bằng bạo lực kiểu xã hội đen, thì không có việc nới rộng thành phố cách điên cuồng và tình trạng lên sốt bệnh hoạn của ngành địa ốc, cũng không có luôn hàng ngàn hàng vạn các tham quan và gian thương phải trốn ra nước ngoài hay bị vướng mắc trong các công trình xây cất kém phẩm chất như “bã đậu hũ.”
Bọn đồ tể đang thắng lợi, vì cả nước đã trở nên nô lệ của chúng, bị cướp đoạt, dầy xéo tùy ý chúng, cho đến lúc bị ép đến cạn xương tủy. Bọn chúng nói với những thương gia Tây phương rằng: “Các người vào đây đi, hãy lập công xưởng, mở công ty, xây nhà cao, mở mạng lưới ở đây đi, chỉ cần đừng nhắc đến nhân quyền đừng lật tẩy chúng tôi thì các người muốn làm cái gì cũng được. Ở nơi nước các người, có luật pháp, có dư luận, có ý dân, không thể tùy tiện mà làm theo ý mình, vậy các người cứ lại chỗ chúng tôi, hãy hòa cùng chúng tôi để làm chuyện tồi bại đi. Hãy cứ tự nhiên mà phá hoại các con sông, không khí, lương thực và nguồn nước ngầm. Hãy cứ tận tình mướn những sức lao động rẻ tiền, để chúng nó làm ngày làm đêm mà trở thành 1 cái máy trên dây chuyền sản xuất.” Khi phần lớn những người dân ở Trung Quốc đều mắc bệnh ung thư thể xác, ung thư tinh thần và ung thư nhân tính thì lại càng lời được nhiều tiền! Ở cái bãi rác lớn nhất thế giới này, luôn tiềm tàng những cơ hội buôn bán lớn nhất.
Nhân danh tự do mậu dịch, để xuất cảng những quan điểm giá trị rác
Nhân danh Tự Do Mậu Dịch, không ít những tập đoàn đầu tư Tây phương đã cấu kết xà nẹo với bọn đồ tể, tạo ra những bãi rác, cái quan điểm “giá trị rác” càng ngày càng có ảnh hưởng mạnh trên toàn thế giới. Người thường dân ở Trung Quốc đều biết rõ, chúng nó có tiền, chúng nó có đường dây cửa sau, chắc chắc chúng nó sẽ vứt bỏ tổ quốc rách nát bệnh hoạn để di dân đi Tây phương, đi hưởng thụ đất đai sạch sẽ và ánh nắng, đi hưởng tự do, bình đẳng, bác ái, thậm chí vào cả giáo hội, để cho chúa Giê-Su, người đã bị kẻ độc tài thời cổ đóng đinh tên thập tự giá, chuộc tội cho mình.
Một khi người dân Trung Quốc hiểu rõ là từ nơi Tây phương dân chủ cũng không thể tìm lại được Công Nghĩa và Công Bằng, cái gương vô liêm sỉ kiểu “cầm bài lớn nhất thì ăn hết” của bọn quan tham và gian thương sẽ được mọi người noi theo. Một tương lai không xa, ở mọi góc của trái đất đều đầy rẫy những tên lường gạt từ Trung Quốc, chỉ vì muốn xa rời quê hương mà bất kể thủ đoạn…
Hệ thống giá trị của cái đế quốc này đã băng hoại, duy trì nó chỉ còn lại những cấu kết vì lợi-ích mà thôi. Nhưng sợi dây xích lợi ích gian tà này lại đan kết chằng chịt vào nhau, làm cho cả thế giới tự do với kinh tế toàn cầu hóa phải thúc thủ.
Nhưng cái số mạng phải bị chia cắt đã tiềm ẩn bên trong của đế quốc, đã được định sẵn, vào 23 năm trước, trong đêm nó tiến hành cuộc Tàn Sát lớn. Bản “Danh sách những nạn nhân bị tàn sát” mà đứng đầu là Lữ Bàng, tên của đứa trẻ 9 tuổi, sẽ trở nên một ngụ ngôn vượt thời đại, được ghi khắc vào sử sách thế giới, là do những kiên trì bởi tập thể các bà mẹ Thiên An Môn, đứng đầu là Ðinh Tử Lâm. TT Tiệp vừa quá cố, Vaclav Havel, đã nhấn mạnh nhiều lần về “Quyền lực của người không có quyền.”
Nhưng ở Trung Quốc, khi tập thể yếu thế tuyệt vọng vì không còn dùng bạo lực để thay thế đám bạo tàn, thì quyền lực còn lại chỉ còn được truyền miệng riêng cho nhau. Ðây cũng là truyền thống cổ xưa, khi Tần Thủy Hoàng xây Trường Thành, bất kể đến việc sống chết của người dân, mọi người không có cách nào chống lại, thì dùng câu chuyện Mạnh Khương Nữ Khốc Trường Thành để trù ếm hắn – cho đến ngày hôm nay, Vạn Lý Trường Thành vẫn còn đứng sừng sững như 1 địa điểm du lịch hấp dẫn, nhưng trong câu ngụ ngôn của dân gian, nó đã sụp đổ vì tiếng khóc đau thương của 1 người vợ trẻ mất chồng
Máu đã lạnh đi, lòng cũng thành đá
Ðức Khổng Tử từng đứng than trước dòng nuối trôi đi rằng – Những ký ức trôi mất đi cũng như vậy sao? – Và tin về 2 cái chết sau đây cũng sẽ như thế chăng?: Ngày 21 tháng 6 năm 2003, bé gái 3 tuổi Lý Tư Di, ở huyện Kim Ðường thuộc thành phố Thành Ðô, vì không ai chăm sóc, đã bị chết đói ngay trong nhà mình, chỉ vì mẹ của cháu đã bị cảnh sát bắt nhốt 16, 17 ngày do tội tình nghi hút ma túy. Ngày 13 tháng 10 năm 2011, Vương Duyệt, đứa bé 2 tuổi ở thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Ðông, băng qua đường, bị tai nạn xe. Ðứa bé bị xe đụng ngã xuống đất, vẫn còn hơi thở, sau đó thân thể bé còn bị 2 chiếc xe hàng cán qua. Có người chứng kiến đã thâu hình bằng điện thoại cầm tay và đưa lên mạng: Trong 7 phút đồng hồ, có 18 người đi ngang qua đều làm lơ, không chịu ra tay cứu giúp. Cuối cùng đứa bé thân thể tan nát này được 1 bà cụ nhặt ve chai ẵm lên và đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng rồi bé cũng chết yểu.
Máu đã lạnh đi, lòng cũng thành đá rồi. Nhưng vào lúc đứa con trai 9 tuổi Lữ Bàng bị sát hại thì máu của người Trung Quốc vẫn còn sôi sục.
Ai có muốn làm những con người bị tẩy não bởi sách lược kinh tế của bọn đồ tể Trung Quốc như thế này? Ngay ở trong Trung Quốc, mọi người đều quen nói tôi là người Tứ Xuyên, tôi là người Thiểm Tây, tôi là người Quảng Ðông, tôi là người Bắc-Kinh… Cũng như hồi tôi ở Berlin, mọi người hay nói, tôi là người Mỹ, tôi là người Ðức, tôi là người Tây Tạng, tôi là người Rumania. Nếu có 1 người Ðài Loan nói với tôi rằng, nước Tầu của ông hay ỷ lớn ăn hiếp nhỏ thì tôi sẽ trả lời là cái nước Tầu mà ông nói không liên quan gì đến Tứ Xuyên của tôi.
Buổi tối trước ngày ra đi, tôi trò chuyện với một người Vân Nam ở biên giới, ông ta nói “Vân Nam tụi tôi khác với Tứ Xuyên của ông. Chúng tôi đi nước khác còn dễ hơn các ông đi tỉnh khác, chỉ vài cái chớp mắt thì chúng tôi đã đến uống trà ở Việt Nam, Lào hay là Miến Ðiện mất rồi. Bởi thế Vân Nam còn dễ mà kết hợp với Việt Nam, Lào hay Miến Ðiện để thành 1 nước hơn, ít ra cũng dễ hơn phải đi đến Thượng Hải, Bắc Kinh xa cả ngàn dặm.” Tôi nói rằng, nói như ông chả phải là luận điệu bán nước chăng? Ông ta nói: “Quốc Gia nặng bao nhiêu cân, bao nhiêu lạng? Có bán nổi sao?”
Thời cổ xưa, Tân Cương, Tây Tạng, Mông Cổ và Ðài Loan đều là xứ lạ. Công chúa Văn Thành đời nhà Ðường đi lấy chồng đất Thổ Phồn thì cũng gây những xôn xao thiện cảm như là hồi Dân Quốc một cô gái nào đó ở Thượng Hải đi lấy chồng xa ở Mỹ vậy thôi. Tại sao người Tây Tạng cứ tự thiêu hoài? Nếu họ là 1 quốc gia tiếp giáp với Tứ Xuyên và Vân Nam mà không bị những đàn áp đến từ Bắc Kinh độc tài, hẳn là dân tộc hay ca múa ở vùng cao nguyên này không bao giờ nghĩ đến phải châm lửa tự thiêu.
Cái đế quốc mầu máu đoạn tuyệt nhân tính này, cái nguồn gốc gây tai nạn cho trái đấy này, cái bãi rác mở rộng đến vô tận này phải được chia cắt ra! (Ở đây tác giả dùng chữ Phân Liệt, nguyên nghĩa là tách, tách ra thành mảnh).
Ðể trẻ con không bị chết oan, đế quốc này phải được chia cắt ra!
Ðể cho người mẹ không bị mất con oan, đế quốc này phải được chia cắt ra!
Ðể cho người Trung Hoa khắp nơi không còn lang thang không nhà, trở nên gánh nặng cho toàn thế giới, đế quốc này phải được chia cắt ra!
Ðể lá rụng về cội, để cho phần mộ tổ tiên có người chăm sóc trong tương lai, Ðế quốc này phải được chia cắt!
Vì hòa bình và an ninh của toàn nhân loại, đế quốc này phải được chia cắt!
Dưới đây tôi xin hát một bài ca được viết dành riêng cho những nạn nhân cũng như những người sống sót trong thảm họa Thiên An Môn, năm 1989. Bài ca này tôi viết tại Berlin, Ðức quốc, vào tháng 6-9 năm 2012.
Người Mẹ Thiên An Môn
Con ơi,
Nơi thiên đường con ra sao?
Lòng mẹ đây,
Ðã nở hoa nơi thôn dã.
Tiếng súng đã xa, máu đã khô,
Con ơi,
Con hãy mau trở về trong giấc mơ!
Con ơi,
Nơi âm phủ con có lạnh không?
Tuyết rơi tầm tã,
Mái tóc mẹ đã bị nhuộm trắng.
Nước sông trôi đi, lệ đã cạn,
Con ơi,
Con có cô đơn nơi cõi âm?
Mẹ ơi,
mẹ nói với ai trước ngọn đèn,
ngọn đèn thâu đêm,
Hãy để sưởi ấm cho đứa con.
Ðời nhân thế lồng lộng, cỏ bên mộ xanh xanh,
Mẹ ơi,
Tiếng gọi của mẹ có làm được gì không?
Bài ca này được Liêu Diệc Vũ hát lên trong tiếng chuông chiêu hồn do chính tay ông gõ!
(1) Liêu Diệc Vũ nguyên là một nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ. Vì đã đọc bài thơ “Cuộc tàn sát lớn” (Massaker) ngay trước đêm 3 rạng 4, tháng 6, năm 1989, lúc cuộc tàn sát bắt đầu ở Thiên An Môn-Bắc Kinh, sau đó còn làm bộ phim tài liệu “Xin Hồn Ngủ Yên” nên ông ta và cả nhóm quay phim đều bị bắt giam và bị kết tội “Tuyên truyền sách động phản cách mạng” vào tháng 3 năm 1990, và bị án 4 năm tù. Trong thời gian bị giam giữ, vì không chịu nổi những hình phạt hành hạ trong đó, ông đã 2 lần tự tử. Sau bao gian nan, cực nhọc, vào ngày 2 tháng 7, 2011 ông đã đi bộ vượt biên giới Trung-Việt trốn thoát khỏi Trung Quốc và rồi rời Việt-Nam đến Ðức, ông được chính phủ Ðức đón tiếp và cho định cư tại Berlin. Năm 2009 nhà xuất bản Fischer Ðức đã dịch và cho xuất bản tác phẩm “Ghi nhận từ các phỏng vấn tầng lớp dưới cùng của xã hội Trung Quốc,” chính quyển sách này đã đưa ra 1 hình ảnh chân thật sau những hoa lệ bề ngoài của xã hội Trung Quốc cho các độc giả Ðức. Ông đã được trao giải Geschwister-Scholl-Preis, năm 2011. Giải-Huynh-Muội-Scholl là 1 giải thưởng cao nhất của Ðức, cấp cho những người can đảm đứng lên chống lại bạo quyền dưới mọi hình thức. Giải này để kỷ niệm 2 anh em Scholl, người thành lập tổ chức Bông Hồng Trắng, cả 2 đã bị xử tử khi hoạt động kêu gọi đấu tranh chống bạo quyền Hitler. Link về ông Liêu Diệc Vũ :http://en. wikipedia. org/wiki/Liao_Yiwu;
(2) Cuộc tàn sát Lớn: nguyên bản chữ Hán là “Ðại Ðồ Sát.” Ðồ Sát, trong chữ Hán có nghĩa là Thọc Tiết 1 con vật. Ở đây tác giả dùng chữ này để chỉ hành động táng tận lương tâm và mất hết nhân tính của bọn CS khi dùng các loại vũ khí, xe tăng để sát hại hằng ngàn người dân vô tội vào đêm 3 rạng 4 tháng 6, 1989 tại Thiên An Môn, Bắc Kinh. Cho đến ngày hôm nay, năm 2012, 23 năm sau, tập đoàn thống trị TC và các truyền thông tay sai của họ vẫn leo lẻo “khẳng định” rằng: Không có 1 người dân nào chết trong đêm đó! – Từ sự kiện này, chúng ta liên tưởng đến sự kiện Tết Mậu Thân tại Huế.
(3) “Lộ man man kỳ tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu sách”: Ðây là 2 câu trong bài từ “Ly Tao” của Khuất Nguyên, được truyền tụng gần 2300 năm nay, nghĩa đen là: Ðường đi mịt mờ xa xôi khó tìm, ta sẽ lên trời xuống đất tìm cho được. Nhiều sách nói rằng đây là cái quyết tâm tìm ra lẽ phải (chánh đạo), chân lý của Khuất Nguyên. Nhưng theo ý riêng tôi, Khuất Nguyên làm bài này khi tình hình đang nguy kịch, vì nước Tần đang đánh chiếm để diệt nước Sở. Khuất Nguyên bị Sở Hoài Vương không tin dùng, đầy khỏi kinh đô, cảm hoài thế sự nên viết bài này, tỏ lòng rồi sau đó đã trầm mình tự vẫn. Vậy ở đây, đường đi mà Khuất Nguyên đi tìm phải là con đường cứu quốc và giữ nước. Hai câu này, thường hay được các trí thức đời sau ngâm tụng để bày tò ý chí kiên nhẫn, bất khuất của mình khi đi tìm sự thật, lẽ phải, chân lý. Liêu Diệc Vũ nhắc đến ở đây, tức là muốn nói rất rõ thái độ của mình đứng trước sự thật và đối diện với chính lương tâm của mình.
(Nguồn: truongsinh2@hotmail. com)
Tranh luận Obama-Romney lần cuối: Không có yếu tố phân thắng bại
BOCA RATON, Florida – Cuộc tranh luận lần thứ ba và cuối cùng giữa hai ứng cử viên tổng thống tổ chức tại Lynn University, Boca Raton, miền Nam Florida, ngày Thứ Hai 22 tháng 10, từ 9:00 pm EDT (6:00 giờ tối giờ California), kéo dài 90 phút cũng như hai lần trước.

Tổng Thống Barack Obama (phải) và ứng cử viên tổng thống Mitt Romney trong cuộc tranh luận cuối cùng với điều hợp viên Bob Schieffer của đài CBS tại Lynn University, Boca Raton, Florida, tối Thứ Hai. Ðề tài của cuộc tranh luận là chính sách đối ngoại, nhưng cả hai đều đề cập đến nhiều vấn đề quốc nội để tìm cách tấn công đối thủ. (Hình: Win McNamee/Getty Images)
Nhưng khác với cuộc tranh luận thứ nhất có nội dung là các vấn đề quốc nội, cuộc tranh luận thứ ba tập trung vào chính sách đối ngoại. Ðiều hợp viên Bob Schieffer, 75 tuổi, là một ký giả kỳ cựu hơn 40 năm của truyền hình CBS, đã phụ trách nhiều chương trình khác nhau trong đó có “Face the Nation” từ 1991 đến nay.
Các thăm dò dư luận cho biết Tổng Thống Barack Obama và Thống Ðốc Mitt Romney, đang ngang ngửa 47%, và như vậy cuộc tranh luận cuối có lẽ chỉ ảnh hưởng nhiều đến các cử tri chưa quyết định chọn lựa, phó trưởng ban tranh cử Dân Chủ Stephanie Cutter, nhìn nhận điều này, tuy nhiên dự đoán sẽ không có thêm nhiều thay đổi.
Nội dung tranh luận sẽ bao gồm mọi vần đề nóng trên thế giới từ Trung Quốc đến Iran, Syria và Libya. Chính sách của hai người khác hẳn nhau, ít nhất là trên quan niệm.
Romney đã nhiều lần tỏ bày chủ trương đối ngoại cứng rắn, tuy nhiên có thể là không cụ thể và kiên định, vì ông chưa bao giờ ông có điều kiện thể hiện trên thực tế. Ngay buổi sáng Thứ Hai, cố vấn Dan Senor cho biết đường lối tiếp cận của Romney trong vụ Iran sẽ là: “Chúng tôi muốn dùng giải pháp ngoại giao”, có nghĩa là ngược hẳn đường lối nói ra trước kia.
Về phần Obama bắt buộc phải bênh vực các chính sách đã thi hành của mình, với nhiều thành tựu cũng như không thiếu khó khăn, và đây là cơ hội cuối cùng để ông chứng tỏ sự vượt hơn đối thủ.
Vào cuộc tranh luận câu hỏi đầu tiên Schieffer đặt ra cho Romney là về điều mà ông cho rằng chính sách Trung Ðông của Obama là rời rạc. Theo lập luận của Romney, tình hình Trung Ðông là trầm trọng với những biến cố nhiễu loạn kể cả vụ hạ sát đại sứ Mỹ và khủng bố gia tăng chưa kể vấn đề nguyên tử Iran.
Romney khôn khéo ca ngợi Obama về vụ Osama bin Laden để rồi nói thêm rằng “Chúng ta không thể bằng sự giết tróc để giải quyết vấn đề”. Ông tố cáo “làn sóng nhiễu loạn gia tăng qua những năm của chính quyền Obama”.
Nhưng Obama không từ bỏ cơ hội để đề cao những thành quả đối ngoại của mình bao gồm giảm tầm mức chiến tranh Iraq và Afghanistan, cùng các đồng minh loại trừ chế độ Gadhafi ở Libya. Ông cũng cam kết truy tầm những kẻ đã giết Ðại Sứ Stevens và 3 người Mỹ.
Tấn công đối thủ, Obama nói rằng chiến lược đối ngoại của Romney “hoàn toàn trên bản đồ” rằng “Romney có nhiều quan niệm sai lầm từ Iraq đến Afghanistan và từng nói ‘Nga là đe dọa lớn nhất với Hoa Kỳ’”. Ông cho rằng cái nhìn của Romney là lỗi thời từ các thập niên 1950 và 1920, “sai lầm và khinh suất”, chưa từng có kinh nghiệm ngoại giao.
Phản ứng lại Romney nói Obama bóp méo vấn đề và tấn công ông là đi ra ngoài nghị trình.
Tuy nhiên Obama không buông tha, cho rằng Romney luôn luôn thay đổi lập trường trong nhiều vấn đề địa lý chính trị.
Câu chuyện chuyển qua Syria rồi đến Ai Cập. Obama nói là không tiếc đã rút sự ủng hộ Hosni Mubarak trong khi Romney phủ nhận là ông gắn bó với Mubarak như Schieffer gợi ý. Rồi ông quay lại phê phán tình trạng bất ổn ở Trung Ðông và cho rằng Hoa Kỳ phải thể hiện đường lối mạnh mẽ về lãnh đạo.
Về vấn đề vai trò nước Mỹ trên thế giới. Theo Romney là mở rộng nền tự do đến các nước và Hoa Kỳ phải cải thiện kinh tế. Người ta thấy ông luôn tìm cách nắm mọi cơ hội trở lại chủ đề này. Còn Obama thì tin rằng Hoa Kỳ phải tiếp tục là một quốc gia không thể thiếu vắng trên trường quốc tế, đồng thời nhắc lại rằng ông đã tái tạo được thế đồng minh mà Tổng Thống Bush làm mất.
Hai người trở lại tranh cãi về cắt giảm ngân sách, thuế, nợ quốc gia, giảm thiểu các chương trình xã hội và điều hợp viên phải nhắc nhở: “Hãy quay về chính sách đối ngoại”.
Romney hướng chủ đề tranh luận vào xáo động ở Trung Ðông, thế đang lên của Trung Quốc và những thách thức quốc tế khác mà ông cho rằng do lãnh đạo kém cỏi của Obama, kể cả với nền kinh tế suy yếu.
Obama tố cáo Romney chuyển hướng lập trường trong vấn đề Iran, Iraq, Afghanistan và hoài nghi là ông ta cũng không nhắm tới Osama bin Laden. Một lần nữa, Obama cho rằng Romney chỉ biết mọi việc trên bản đồ, trong khi Romney cũng mấy lần phàn nàn việc Obama tấn công ông là không phải chủ đề tranh luận.
Romney muốn lấy lòng cử tri Do Thái nói Obama đã không đi thăm Israel như ông nhưng Obama cải chính rằng ông cũng đã đến Israel thời kỳ tranh cử không khác Romney.
Về chuyện Hoa Kỳ có thể nói chuyện thẳng với Iran, Obama cho biết tin tức báo chí loan tải không đúng nhưng Iran hiểu rằng họ phải từ bỏ chương trình nguyên tử, vấn đề chỉ còn là thời gian. Ông hỏi Romney với sự thiếu kinh nghiệm đối ngoại có thể đương đầu với Iran không? Nhưng Romney cho rằng Iran nhìn thấy Mỹ yếu và do đó nỗ lực chống chương nguyên tử của họ không có hiệu quả. Ông chê trách Obama không hỗ trợ những người đối kháng ở Iran, đã thực hiện chuyến công du một vòng thế giới theo cách ông gọi là “chuyến đi tạ lỗi”, và hủy hoại quan hệ đồng minh với Israel.
Schieffer đặt câu hỏi thẳng: “Chúng ta có bảo vệ Israel nếu bị tấn công hay không? Và làm gì nếu Iran có vũ khí nguyên tử”. Obama xác định sẽ bảo vệ Israel và không để Iran có vũ khí nguyên tử nhưng tố cáo Romney dường như muốn hành động quân sự chưa đúng lúc.
Romney đồng ý với quan niệm của Obama nhưng minh định thêm rằng “Hành động quân sự chỉ là biện pháp cuối cùng”.
Hai người khác quan điểm về cắt giảm ngân sách quốc phòng và Obama chế diễu Romney là cổ vũ hệ thống vũ khí lỗi thời kiểu chiến tranh pháo hạm.
Khi đến vấn đề Trung Quốc, Obama cho biết chính quyền ông đã nhiều lần đưa Trung Quốc ra trước WTO về mậu dịch không ngay thẳng, nhân cơ hội này nhắc tới trong đó có vụ Ohio – nhằm tranh thủ ủng hộ tại tiểu bang quan trọng này. Nhưng Romney cho rằng như thế chưa đủ để kềm chế Trung Quốc, đặc biệt trong vấn đề làm giá đồng tiền. Romney cam kết “đối phó” với việc này “ngay từ ngày đầu” nhưng sẽ không gây nên cuộc chiến mậu dịch.
Obama cố ý lái sang vụ Romney chống việc cứu nguy kỹ nghệ xe hơi Hoa Kỳ, cho tới khi Romney phản đối thì quay qua việc cắt giảm ngân sách kiểu Romney làm Hoa Kỳ giảm khả năng cạnh tranh, và cũng nhắc đến việc đầu tư của Romney vào Trung Quốc làm mất việc làm cho dân Mỹ.
Giữa lúc tranh luận về Trung Quốc, Schieffer đặt câu hỏi, cái gì là đe dọa an ninh lớn nhất cho Hoa Kỳ. Romney đáp “nguyên tử Iran” và Obama thì cho là “khủng bố”.
Về Pakistan không có ý kiến khác biệt nhiều với Obama và ông cũng tin là cần giữ quan hệ tốt với Pakistan vì nước này có bom nguyên tử không thể để lọt vào tay khủng bố, đồng thời coi việc sử dụng máy bay không người lái là có hiệu quả. Ðây lại là một chuyển đổi quan điểm khác trước kia của Romney
Kết luận theo Obama, là cử tri hãy chọn lựa: Ông đã chấm dứt hai cuộc chiến tranh và xây dựng trở lại nền kinh tế suy sụp thời tổng thống tiền nhiệm, một việc mà ngày nay Romney muốn tranh đua.
Trong lời cuối, dù là tranh luận chính sách đối ngoại, Romney vẫn tìm cách nhấn mạnh đến cuộc đấu tranh kinh tế và nói là ông biết lãnh đạo bằng cách nào để phục hồi nền kinh tế vững mạnh.
Như dự đoán, không có thắng bại quyết định trong cuộc tranh luận này, dù Obama rõ ràng nắm ưu thế và thường xuyên tìm cách đả kích đối thủ hơn. (H.C.)
Tin Luot
Việt Nam
- Công an Bình Thuận khởi tố nghi can trong vụ ‘cuồng sát’ làm 1 người chết, 19 người bị thương hồi giữa tháng 8 vừa qua.
- Theo Bộ Công Thương, thâm hụt thương mại của Việt Nam với Trung Quốc trong những năm gần đây luôn ở mức trên $10 tỷ/năm.
- Chỉ vì làm mất 500 ngàn đồng ($25) tiền quỹ của lớp, một nữ sinh lớp 10 ở huyện Mê Linh, Hà Nội, uống thuốc diệt cỏ để tự vận.
- Hàng chục người dân đổ xô vào huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa, để tìm trầm bất chấp lệnh cấm của công an, sau khi có người tìm thấy trầm tại đây.
Cộng Ðồng/Ðịa Phương
- Một dân cư Anaheim bị cảnh sát nghi là thuộc băng đảng bắn bị thương trong lúc tìm cách chạy trốn vừa bị bắt sau khi được nhà thương cho phép xuất viện.
- Một thẩm phán tại quận Cam hôm nay đồng ý giảm hình phạt cho gia đình nuôi 100 con mèo tạo môi trường không an toàn cho hai em nhỏ 6 và 12 tuổi nuôi cùng nhà.
- Một nghiên cứu mới của American Academy of Pediatrics cho biết không có gì chứng minh là thức ăn organic có nhiều chất bổ hay lành mạnh hơn thức ăn trồng, nuôi bình thường.
Hoa Kỳ
- Bão tuyết Mùa Ðông đầu tiên đổ xuống miền Bắc California hôm Thứ Hai dự đoán sẽ tạo ra lớp tuyết dầu 2 feet trên xa lộ xuyên bang 80.
- Một khinh khí cầu mang tấm hình lớn Mitt Romney và hàng chữ “America Needs Romney”, hôm Chủ Nhật gặp gió mạnh đã bị xẹp và rớt ở Davie, Florida; không ai bị thương.
- Cựu Thượng Nghị Sĩ George McGovern tiểu bang South Dakota, ứng cử viên tổng thống thất cử trước Richard Nixon năm 1972, từ trần hôm 21 tháng 10 tại Sioux Falls, thọ 90 tuổi.
Thế Giới
- Cựu Tổng Thống Cuba Fidel Castro dùng một bài báo ký tên mình để phản bác dư luận là ông đang bị bệnh nặng, nói rằng ông khỏe đến nỗi không nhớ nhức đầu là gì.
- Lance Armstrong bị Liên Ðoàn Xe Ðạp Quốc Tế UCI treo giò suốt đời và xóa bỏ toàn bộ thành tích từ 1999 đến 2005 vì cơ quan chống doping Hoa Kỳ xác nhận có sự vi phạm trầm trọng.
- BP đạt thỏa thuận với Vladimir Putin để hợp tác khai thác tại Nga, Exxon Mobil và Royal Dutch Shell không còn hy vọng làm ăn tại quốc gia có trữ lượng dầu khí đứng hàng thứ nhì trên thế giới này.
Thủy điện Sông Tranh 2 lại động đất, mạnh 4.6 độ Richter
QUẢNG NAM (NV) – Ðộng đất lại xảy ra tại khu vực đập thủy điện Sông Tranh 2, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam và lần này mạnh đến 4.6 độ richter.
Người dân Bắc Trà My hoảng hốt đổ ra đường vì sợ động đất. (Hình: VOV)
Truyền thông Việt Nam cho hay, “Ðây là trận động đất có cường độ mạnh nhất từ trước đến nay và là trận động đất thứ 6 trong vòng 3 ngày qua.”
Báo Tuổi Trẻ cho biết, trận động đất kéo dài chừng 5 đến 6 giây. Người dân huyện Bắc Trà My lại một lần nữa hoang mang bởi nhà cửa rung lắc, vật dụng chao đảo.
“Trong đêm tối, mọi người đều chạy ra khỏi nhà để phòng tai nạn. Các hộ dân sống ở những huyện lân cận như Tiên Phước, Nam Trà My, Hiệp Ðức, thành phố Tam Kỳ cũng hoảng hốt bởi đợt rung chấn này.”
Trang tin VOV dẫn lời ông Ðặng Phong, chủ tịch huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam cho biết: “Ðây là một trong những trận động đất mạnh nhất ở thủy điện Sông Tranh 2. Sau trận động đất, chúng tôi đã cho kiểm tra, chưa có thiệt hại về tài sản của người dân ở khu vực quanh thủy điện, nhưng người dân hoảng sợ bỏ chạy ra khỏi nhà.”
Ông Nguyễn Hồng Phương, phó giám đốc trung tâm báo tin động đất và cảnh báo sóng thần – Viện Vật Lý Ðịa Cầu dự báo trong thời gian tới, động đất ở khu vực Bắc Trà My vẫn tiếp tục xảy ra theo hướng dày hơn mạnh lên, sau đó sẽ giảm dần và đi vào ổn định.
Tin cho hay, Viện Vật Lý Ðịa Cầu đang tiến hành lắp đặt bốn trạm quan trắc động đất tiếp theo tại khu vực đập thủy điện Sông Tranh 2 để phục vụ nghiên cứu sâu về động đất ở huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam.
14 ngày trước bầu cử tổng thống: Gặp nhau ở Florida
Nguyễn Văn Khanh
“Chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra tối hôm nay”, phân tích gia Frank Luntz trả lời câu hỏi do đài truyền hình CBS đặt ra. “Tôi không rõ cử tri sẽ quyết định như thế nào, liệu họ xem vấn đề kinh tế là quan trọng, hay họ sẽ bỏ phiếu vì muốn cắt giảm ngân sách.
Tôi cũng không biết cử tri coi vấn đề an ninh quốc gia có quan trọng không, nếu có, quan trọng như thế nào và tại sao họ lại nghĩ đến chuyện đó”.
Câu trả lời của ông Frank Luntz chính là điều đang được nói tới ở Florida, tiểu bang mệnh danh “nắng ấm” của miền Nam nước Mỹ, nơi ông Barack Obama và Mitt Romney gặp nhau trong cuộc tranh luận cuối cùng, và đúng 14 ngày sau đó, cử tri Hoa Kỳ sẽ bước vào phòng phiếu chọn người lãnh đạo quốc gia.
Không chỉ “cuộc tranh luận rất căng thẳng” mà ngay chính cuộc bầu cử tổng thống năm nay “cũng gây cấn hơn bao giờ hết”, theo lời anh Zach, một sinh viên đang theo học bậc tiến sĩ của trường Lynn University, nơi 2 ứng viên Dân Chủ và Cộng Hòa sẽ xuất hiện để trả lời những câu hỏi liên quan đến chính sách đối ngoại mà họ sẽ áp dụng trong 4 năm sắp tới. “Tôi nghĩ cuộc tranh luận này sôi nổi vì chính sách của 2 ông Obama và Romney hoàn toàn khác nhau, đồng thời cả 2 ông sẽ dùng những phút cuối cùng để kêu gọi cử tri bỏ phiếu ủng hộ họ. Hai ông sẽ nói gì, sẽ đưa ra những lý do như thế nào để trình bày với cử tri là điều mọi người đang trông chờ”.
Chẳng phải chỉ người dân mà tất cả các nhà báo có mặt tại Boca Raton đều tin cuộc tranh luận tối nay sẽ sôi nổi không kém gì cuộc tranh luận thứ nhì diễn ra hồi tuần trước tại Ðại Học Hofstra, New York. Nhà báo Marco Hernandez của đài truyền hình Telemundo bảo dù cuộc tranh luận diễn ra “Trong lúc nước Mỹ đang xem trận football tối Thứ Hai và những người thích baseball nóng lòng muốn biết giữa San Francisco Giants và St. Louis Cardinals đội vào sẽ vào chúng kết, nhưng chắc chắn mọi người vẫn nóng lòng muốn biết chuyện gì xảy ra tối hôm nay.” Ngưng một vài giây đồng hồ, anh bạn gốc El Salvador bảo thêm “mọi người đều muốn biết ai thắng, ai thua sau buổi tranh luận cuối cùng”.
Thắng thua cũng là điều nhà báo truyền hình Vladimir Bobetic của đài Aljazeera bảo với bạn bè trong lúc đang xếp hàng chờ ăn trưa. “Hiệp đầu ông Romney thắng lớn, đến hiệp nhì ông Obama gỡ huề cũng chẳng khó khăn, mọi quyết định đều nằm ở hiệp cuối cùng tối hôm nay”. Chiến thắng của ông Dân Chủ hay ông Cộng Hòa “sẽ cho người Mỹ biết ai là người xứng đáng để trao chiếc chìa khóa mở cửa Phòng Bầu Dục”.
Liệu điều đó có xảy ra tối nay hay không? “Không chắc đã như thế” nhà báo trẻ tuổi Ben Wolword của tờ SunSentinel ngay tại tiểu bang Florida góp ý. “Ở Florida, ông Romney đang dẫn trước 2% so với số phiếu ông Obama có được, nhưng chưa đủ để đảm bảo chiến thắng. Ở các tiểu bang khác như Ohio, Iowa, Colorado hoặc Nevada, có cuộc thăm dò bảo ông Romney đang thua, cũng có cuộc thăm dò nói ông Romney đang thắng, thành ra, có lẽ 2 ông bằng nhau. Quyết định cuối cùng vẫn là quyết định sẽ được công bố vào tối Thứ Ba mùng 6 tháng 11, sau khi tất cả các phòng phiếu đóng cửa”. Từ bây giờ cho đến ngày đó, “chưa ai biết câu chuyện sẽ như thế nào”, anh Wolword nói tiếp.
Hình như điều anh nói cũng là điều báo chí Hoa Kỳ nói đến trong số báo xuất bản sáng nay, và được những đài truyền hình cũng như những đài phát thanh Florida nhắc lại trong bản tin buổi tối, trước giờ cuộc tranh luận bắt đầu. Ðại để những bản tin này có điểm giống nhau: Vẫn chưa có kẻ thắng người bại, vẫn chưa biết ông Obama được cử tri tín nhiệm ở lại thêm 4 năm nữa hay người được chọn sẽ là ông cựu Thống Ðốc Romney của tiểu bang Massachusetts.
Chính chuyện phân vân -hay đúng hơn nên chọn ai vào ngày mùng 6 tháng 11 sắp tới- cũng là đề tại tạo nên cuộc tranh cãi khá sôi nổi của những người Mỹ gốc Việt cư ngụ tại Ft. Lauderdale, thành phố nằm sát nơi 2 ứng viên tổng thống gặp nhau trong cuộc tranh luận cuối cùng. Trong bữa cơm khoảng hơn chục người tham dự, một anh bạn tên Chương bảo “Ông Obama mà ở lại nữa thì chết, ông ấy tiêu nhiều tiền quá, nợ nhiều quá, mai mốt con cháu mình trả đến chừng nào mới hết?” Anh bạn tên Nghĩa bảo “Ông Obama hay ông Romney thì cũng vậy thôi, nhưng ông Obama đã có kinh nghiệm 4 năm, không phải học bài nữa, còn ông Romney có lên thì cũng phải mất 4 năm mới học được bài”. Cãi qua cãi lại mất hơn nửa giờ đồng hồ, cả bọn mới đi đến kết luận chung: Vẫn chưa biết ai sẽ là người lãnh đạo nước Mỹ, và “chưa chắc cuộc tranh luận tối Thứ Hai đã đem lại câu trả lời”, theo ông chủ nhà tên Liêm.
Như vậy, vẫn chưa có kẻ thắng người bại chứ gì? “Trường của chúng tôi là trường chắc chắn thắng”, anh sinh viên tên Zach cười thật to. “Ðại học Lynn là một trường nhỏ, chỉ có hơn 3,000 sinh viên. Tối hôm nay, cả thế giới đều biết đến trường của chúng tôi. Không biết giữa 2 ông Obama và Romney ai sẽ thắng cuộc tranh luận, nhưng chắc chắn thành công lớn nhất là trường của chúng tôi”.
4 cách dễ dàng để tiết kiệm tiền
Khi mà mỗi ngày lại có một một loại bánh kẹo mới ra hay một mặt hàng điện tử mới được sản xuất, việc tiết kiệm quả thật không dễ dàng. Sau đây là 4 bí quyết nhỏ giúp tiết kiệm, mà không phải hy sinh những chuyến đi du lịch, bớt đi cắt tóc, hay các chương trình tivi.
Trong thời buổi hiện nay, tiết kiệm thế nào để không phải thay đổi mức sống? (Hình minh họa: Paul Sakuma/AP)

1. Khôn khéo sử dụng xe
Tuy các hướng dẫn bảo hành xe luôn khuyên người tiêu dùng sử dụng loại xăng tốt nhất, các loại xăng rẻ tiền hơn không hẳn sẽ có hại hay khiến xe chạy kém đi. Quý vị nên hỏi người thợ sửa xe xem có nên dùng loại xăng ít tiền hơn cho xe của quý vị không. Tiết kiệm 20 đến 30 cent mỗi gallon giúp quý vị tiết kiệm trung bình $100 một năm. Nhấn xăng “89” thay vì “93”, dễ dàng giúp người tiêu dùng để dành một khoản nho nhỏ.
Bên cạnh việc chọn xăng, một số cách khác cũng giúp tiết kiệm dễ dàng cho việc sử dụng xe. Ðây là một số hướng dẫn của Car Care Council để giúp tiết kiệm xăng:
-Bơm bánh xe: Không những giúp tránh tai nạn, bánh xe ở đúng độ căng sẽ làm cho xe chạy được xa hơn cho mỗi gallon.
-Thay hệ thống lọc khí air filter: Một hệ thống lọc khí bẩn khiến máy trộn xăng và khí với tỉ lệ không chính xác, khiến cho hiệu suất của máy không tốt và xe chạy hao xăng.
-Không lái quá tốc độ: Cho mỗi 10 mile/giờ chạy vượt tốc độ 60 mile/giờ, quý vị đang trả thêm 10 cent cho mỗi gallon.
-Dọn trunk xe: Trunk xe chứa đầy đồ đạc khiến cho xe phải chở nặng thêm, và sử dụng nhiều xăng hơn. Hiệu suất xe giảm 1% đến 2% cho mỗi 100 pound.
-Kiểm tra nắp bình xăng: Car Care Council ước tính cứ mỗi 5 chiếc xe thì có một chiếc không có nắp bình xăng đủ tiêu chuẩn. Nắp bình xăng bị hư hại, hay đánh cắp là tương đối phổ biến. Nắp bình xăng không phù hợp khiến cho xăng, cũng như tiền của quý vị, bị bốc hơi.
2. Dùng bóng đèn tiết kiệm năng lượng
Tiền điện là một trong những gánh nặng mà người tiêu dùng phải đối mặt mỗi tháng. Thay thế bóng đèn tròn loại cũ bằng các bóng đèn trắng loại tiết kiệm năng lượng là một cách tiết kiệm dễ dàng.
Tuy các bóng đèn tiết kiệm năng lượng có giá từ $2 đến $8, việc chi khoản tiền này để mua chúng là một sự “đầu tư” an toàn. Loại đèn này có hiệu suất gấp 4 lần các bóng đèn loại cũ. Sau khi sử dụng loại bòng đèn này, tiền điện của quý vị sẽ giảm hẳn.
Ngoài bóng đèn tiết kiệm năng lượng giúp tiết kiệm điện, trên thị trường có bán các hệ thống cảm ứng nhiệt giúp tắt đèn và đồ điện tử khi không có người hiện diện. Trước các hộ gia đình, nhiều công ty đã mua dùng các hệ thống cảm ứng này từ nhiều năm trước để tiết kiệm ngân sách.
3. Ðóng góp cho các tổ chức thiện nguyện
Ngoài niềm vui giúp đỡ những người gặp khó khăn, việc đóng góp cho các tổ chức thiện nguyện có thể được khai giảm thuế tax deduction. Quý vị có thể đóng góp rất dễ dàng bằng cách dọn dẹp đồ đạc trong nhà và cho đi những món đồ quý vị không còn nhu cầu sử dụng cho các tổ chức quốc gia, ví dụ như Good Will hay Salvation Army. Cục thuế IRS gọi đó là “charitable donation”, tạm dịch là các đóng góp thiện nguyện. Chúng giúp giảm một phần tiến thuế quý vị phải đóng.
Lưu ý, quý vị cần hỏi các tổ chức thiện nguyện về mã số giảm thuế riêng của tổ chức và chụp hình các món đồ quý vị đóng góp để ghi lại bằng chứng cho Cục Thuế.
4. Sử dụng các chương trình tiết kiệm phù hợp của ngân hàng
Các ngân hàng hiện cung cấp nhiều chương trình giúp người tiêu dùng để dành tiền tiết kiệm có hiệu quả, ví dụ như các tài khoản tiết kiệm saving account của Bank of America tự động giữ lại tiền lẻ mỗi khi khách hàng dùng thẻ ngân hàng để mua sắm.
Nếu dự định cho con vào đại học, hãy hỏi ngân hàng quý vị đang sử dụng để tạo một quỹ riêng cho con mình. Một số ngân hàng có loại tài khoản dành riêng cho mục đích này. Nhiều công ty lớn như Gap, Apple, JC Penny… cho loại tài khoản này nhiều chương trình khuyến mãi đặc biệt. Phần tiền tiết kiệm từ các khuyến mãi giảm giá sẽ đi thẳng vào tài khoản tại ngân hàng. Nói chuyện với nhân viên ngân hàng để tìm hiểu thêm về các loại tài khoản tiết kiệm tại ngân hàng của quý vị.
Công an xác nhận bắt nữ sinh chống Trung Quốc
SÀI GÒN (NV) –Công an Sài Gòn xác nhận với mẹ của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên là đã bắt cô nhưng từ chối không cho biết lý do, đồng thời nói rằng Phương Uyên đã được chuyển về Long An.
Nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên. (Hình: Internet)

Nguyễn Phương Uyên là sinh viên trường Ðại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Sài Gòn bị công an bắt hôm 14 tháng 10, mà theo lời các bạn của cô là “khoảng 10 công an ập vào phòng trọ” và bắt đi hôm 14 tháng 10 vì họ nói muốn điều tra các truyền đơn chống Trung Quốc mà sinh viên này bị cáo buộc đã phát tán.
Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Phương Uyên trả lời phỏng vấn của đài BBC nói rằng, “công an ở phường Tây Thạnh, quận Tân Phú không còn chối bỏ việc bắt Nguyễn Phương Uyên, nhưng vẫn không cho biết lý do bắt cô”.
Bà Nhung nói: “Hôm nay tôi đến thì họ không chối [việc bắt Phương Uyên] nữa mà họ nói rằng có sự việc đó và họ nói là đã chuyển đi công an tỉnh Long An”. “Họ không nói lý do chuyển về Long An.”
Vừa qua, các bạn của Phương Uyên là tập thể sinh viên lớp 10CDTP1 đã gởi thư của cầu cứu khẩn cấp tới ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước.
Bức thư nói rằng, “Bản thân bạn Nguyễn Phương Uyên là một người có đạo đức tốt, luôn được lòng các bạn bè và thầy cô trong trường. Bạn ấy luôn xung phong đi đầu trong các hoạt động về phúc lợi xã hội do đoàn trường phát động. Xin bác hãy thương xót đến gia cảnh khó khăn của bạn ấy, và nỗi lòng của một người cha, người mẹ đã mất con mà can thiệp giúp cho bạn Uyên sớm về lại với gia đình.”
Bức thư cầu cứu cho rằng, “Về việc làm của bạn Nguyễn Phương Uyên xét cho cùng tất cả đều xuất phát từ tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Ðã là tuổi trẻ thì luôn thể hiện tinh thần và thái độ của mình một cách trong sáng dù đôi khi bồng bột, luôn muốn thử sức mình và đôi khi phải chịu đựng sự vấp ngã trong cuộc sống.”
Theo blogger Paulo Thành Nguyễn thuật lời một bạn cùng phòng trọ với Nguyễn Phương Uyên thì một công an viên tên Phong, hai ngày sau khi bắt cô Uyên, đến nhà trọ tịch thu máy hình và một số quần áo cá nhân kèm theo bài vở, được hỏi khi nào cho cô Uyên về thì được trả lời “đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình”.
Bố mẹ Nguyễn Phương Uyên là nông dân ở huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận, được các bạn học của cô mô tả trong bức thư cầu cứu là “gia đình thuần nông, gia cảnh khó khăn”.
Ông bà này “đã gom hết tiền của ở nhà và gõ cửa các cơ quan nhà nước xin được giúp đỡ nhưng không được đáp ứng. Mẹ bạn ấy khóc rất nhiều vì nhớ con”.










