Giới thiệu toàn bộ Nam Phong Tạp Chí

 


Khai trương Thư Viện Ðiện Tử Người Việt


 


Phạm Phú Minh


 


LTS – Nhân dịp khai trương Thư Viện Ðiện Tử Người Việt, chúng tôi xin mở đầu bằng việc giới thiệu toàn bộ Tập Chí Nam Phong, đã được điện toán hóa. Chúng tôi đăng bài viết sau đây như một lời giới thiệu sơ lược và tổng quát về đường hướng của tờ tạp chí này, mà số đầu tiên đã được thực hiện cách nay gần một thế kỷ. Ðể xem toàn bộ Nam Phong Tạp Chí trên Internet qua Thư Viện Ðiện Tử Người Việt, quý độc giả có thể vào www.thuviennguoiviet.comhoặc www.nguoi-viet.com.


***


Nhìn lại bối cảnh văn hóa của nước ta vào đầu thế kỷ 20, chúng ta sẽ rất ngạc nhiên vì có những cái ngày nay chúng ta coi là tất nhiên thì ngày đó hầu như còn chưa có gì cả. Chẳng hạn như ngôn ngữ viết.










Di ảnh học giả Phạm Quỳnh.


Từ đầu công nguyên nước ta đã bị Tàu đô hộ suốt một ngàn năm, sự học vấn hoàn toàn theo Tàu, chữ nho là chữ viết chính thức. Ðến khi nước ta được tự chủ kể từ thời Ngô Quyền, về chính trị thì độc lập, nhưng về văn hóa thì vẫn chịu ảnh hưởng của Trung Hoa, chữ Nho lại tiếp tục dùng như ngôn ngữ chính trong việc học hành và trong guồng máy hành chánh của đất nước, mặc dù càng về các thế kỷ sau chúng ta đã chế ra được chữ Nôm, và đã có những tác phẩm bằng tiếng Việt, viết bằng chữ Nôm. Thế nhưng chữ Nho vẫn ngự trị như một thứ chữ viết chính thống, và chữ Nôm vẫn bị coi thường. Thứ chữ viết bằng mẫu tự La tinh mà các giáo sĩ Tây phương sáng chế ra từ thế kỷ 16 mà sau này chúng ta gọi là chữ quốc ngữ chỉ bắt đầu được dạy trong các trường kể từ khi người Pháp đến cai trị nước ta, nhưng trong thời gian đầu ảnh hưởng của nó vẫn còn hạn chế, vì nền Hán học vẫn còn ngự trị trong triều đình và giới có học trong nước. Vào thời điểm đầu thế kỷ 20 thì chữ quốc ngữ hãy còn lép vế so với tiếng Pháp đã được dạy rộng rãi và chữ Nho vốn đã được sử dụng từ hai ngàn năm trước.


Trong tình hình như vậy, chính sách văn hóa của người Pháp rõ ràng là muốn dùng chữ quốc ngữ thay thế chữ Nho làm ngôn ngữ viết chính thức cho người Việt Nam, bên cạnh tiếng Pháp là ngôn ngữ chính trong hành chánh và học thuật. Họ đã nhìn báo chí như là công cụ trong việc phổ biến chữ quốc ngữ, với tờ Gia Ðịnh Báo xuất bản đầu tiên ở Sài Gòn năm 1865, rồi đến Nông Cổ Mín Ðàm, Sài Gòn 1901; mãi đến năm 1905 tờ báo đầu tiên mới xuất hiện ở Hà Nội, đó là Ðại Việt Tân Báo; rồi đến Lục Tỉnh Tân Văn tại Sài Gòn 1909; rồi đến nhật báo Ðăng Cổ Tùng Báo, Hà Nội 1907, Trung Bắc Tân Văn Hà Nội 1913; rồi đến một cái mốc quan trọng khác, Ðông Dương Tạp Chí, Hà Nội, 1913. Ðặc điểm của tất cả các tờ báo vừa kể là người sáng lập luôn luôn là người Pháp, nhưng chủ bút là người Việt Nam. Vào thời ấy việc làm báo còn xa lạ với người mình, cho nên người Pháp phải đứng ra tổ chức, vừa giữ gìn đường lối, vừa bày vẽ người mình làm báo. Ðến mãi thập niên 1930 mới bắt đầu có những tờ báo do người Việt làm chủ.


Ðến Nam Phong ra đời năm 1917 thì có ba người đồng sáng lập, là Phạm Quỳnh, Louis Marty và Nguyễn Bá Trác. Ngay số đầu, về mục tiêu của tờ báo, chúng ta đọc thấy những dòng này:


“Mục đích của Nam Phong là thể hiện cái chủ nghĩa khai hóa của Nhà nước, biên tập những bài bằng quốc văn, Hán văn, Pháp văn, để giúp sự mở mang trí thức, giữ gìn đạo đức trong quốc dân An Nam, truyền bá các khoa học của Thái Tây, nhất là học thuật tư tưởng Ðại Pháp, bảo tồn cái quốc túy của nước Việt Nam ta, cùng bênh vực quyền lợi người Pháp, người Nam trong trường kinh tế.


Báo Nam Phong lại chú ý riêng về sự luyện tập văn quốc ngữ cho thành một nền quốc văn An Nam…”


Chúng ta thấy bên cạnh việc mang những nguồn tư tưởng mới và tinh thần khoa học của Tây phương đến cho một dân tộc từ nhiều thế kỷ chỉ biết học văn hóa Trung Hoa, báo Nam Phong còn đề ra cho mình một nhiệm vụ khác, là “chú ý riêng về sự tập luyện văn quốc ngữ cho thành một nền quốc văn An Nam.” Ðiều này chứng tỏ vào thời điểm bấy giờ – cuối thập niên thứ hai của thế kỷ 20 – nước ta chưa có một nền quốc văn trưởng thành. Từ ít ra khoảng hơn một trăm năm trước, Việt Nam đã có những tác phẩm quốc âm điêu luyện, như Truyện Kiều, Cung Oán Ngâm Khúc, Chinh Phụ Ngâm, nhưng đều là những tác phẩm văn vần. Về văn xuôi, tổ tiên chúng ta viết toàn bằng chữ Hán. Nay Nam Phong thấy ngay chỗ thiếu sót ấy và cố làm sao luyện tập cho quốc dân một nền tản văn viết bằng chữ quốc ngữ.


Ðể hiểu rõ hơn tình hình ấy, chúng ta hãy đọc đoạn văn sau đây của Phạm Quỳnh trong bài Làm Văn đăng trên Nam Phong số 67, năm 1923:


“Tôi còn nhớ năm sáu năm về trước, hồi tôi mới lập ra báo Nam Phong này, ngoài mấy anh em làm báo, không thấy mấy người làm văn quốc ngữ. Có lẽ không ai nghĩ đến rằng chữ quốc ngữ có thể làm thành văn chương được. Trước tôi, ông Nguyễn Văn Vĩnh từ hồi báo Ðăng Cổ đã hết sức hô hào, ông thường nói: ‘Hậu vận nước Nam hay dở thế nào là ở chữ quốc ngữ.’ Vì ông với tôi trước sau vẫn có một chủ nghĩa là biết rằng ở nước ta chữ Nho không thể giữ được hết, chữ Tây không thể học được khắp, muốn dùng để phổ thông giáo dục cho quốc dân, duy chỉ có chữ quốc ngữ, nhưng muốn cho chữ quốc ngữ dùng được việc thì phải rèn tập cho mỗi ngày mỗi hay hơn lên. Bởi thế nên chúng tôi gia công gắng sức trong bao nhiêu năm, không quản công phu khó nhọc, không quản có kẻ chê bai, chỉ ước ao có một điều là có ngày người mình cũng ‘làm văn’ được như người, nghĩa là làm văn bằng tiếng mình, không phải mượn tiếng người. Ngày ấy có lẽ đã tới đây…”


Chúng ta thấy tình hình năm 1923, nền quốc văn của Việt Nam còn như thế, và đã có những người như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh lo âu việc vun bồi, bằng phương tiện báo chí, để đưa nền quốc văn ấy từ chỗ còn vụng về chập chững tiến dần đến chỗ trưởng thành. Nhờ viễn kiến, tài năng và sự quyết tâm của quý vị thúc đẩy mà nền quốc văn của Việt Nam đã trưởng thành rất nhanh, chỉ 10 năm sau, vào đầu thập niên 1930 Khái Hưng đã viết Hồn Bướm Mơ Tiên, rồi tiểu thuyết Tự Lực Văn Ðoàn ra đời, bên cạnh các tác giả lừng danh khác cùng thời như Nguyễn Tuân, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Lan Khai, Vi Huyền Ðắc, v.v… nền văn học Việt Nam từ thập niên 1930 đã trưởng thành một cách rực rỡ.


Ngày nay chúng ta coi việc viết văn quốc ngữ là việc rất tự nhiên như ăn cơm, uống nước, nhưng không ngờ cách chúng ta chỉ gần một trăm năm thôi, tình hình còn khó khăn, chữ quốc ngữ còn ở vị trí thứ yếu so với chữ Nho và chữ Pháp. Và phải có những vị như Phạm Quỳnh, phải có những cơ quan ngôn luận như Nam Phong đi tiên phong khai phá, mở đường dẫn lối với biết bao khó khăn, nước Việt Nam mới có một nền chữ viết như ngày nay. Báo Nam Phong thể hiện sự “đào luyện quốc văn” ấy bằng chính những bài viết của mình về đủ loại thể tài: khảo luận, dịch thuật; nghiên cứu về tư tưởng, tôn giáo, triết học, khoa học; sáng tác văn học,… Ðể đối phó với tình trạng tiếng nước ta còn thiếu từ ngữ trong rất nhiều lãnh vực, Nam Phong đã lập ra một loại từ điển tiếng mới để diễn đạt các khái niệm còn mới mẻ đối với dân ta. Ngày nay nhìn vào các từ ngữ này, chúng ta thấy nó vẫn có thể còn hữu ích, nhất là cho các cộng đồng Việt Nam xa xứ.


Chúng ta phải hiểu thấu các cố gắng đó để biết ơn tiền nhân. Và cách biết ơn thiết thực nhất là chúng ta phải đọc lại báo Nam Phong để cảm nhận, để hiểu biết tấm lòng, tài năng và tình yêu nước chan chứa của cả một lớp người trước, đã khó nhọc dọn đường để chúng ta có thể có những bước chân thong dong trong nền văn hóa của ngày hôm nay.

Thủ môn Brazil giết rồi cắt thịt người tình cho chó ăn

 


TỔNG HỢP – Thủ môn Bruno Fernandes de Souza, 27 tuổi, ngôi sao đang lên và có thể trở thành thủ môn chính của đội tuyển Brazil tại World Cup 2014, đã từng bị án tù bốn năm rưỡi về tội tấn công, bắt cóc và đánh đập mẹ của đứa con yêu của mình, người mẫu Eliza Samudio, 25 tuổi.










Người mẫu Eliza Samudio. (Hình: Yahoo/Sports)


Và mặc dù đang thi hành án tù sau khi bị kết tội nói trên, nhưng thủ môn này vẫn phải ra tòa án lần nữa về tội giết chết người tình của mình vào cuối năm nay.


Các công tố viên đã cáo buộc Bruno từng lập mưu cùng với tám người khác để bắt cóc và giết chết người mẫu Eliza Samudio. Trong số tám người có liên can vụ này bao gồm Dayane, vợ Bruno, cậu em họ tuổi vị thành niên, và cựu thám tử Luiz Santos, tất cả đều bị truy tố tội giết người, âm mưu giết người và bắt cóc.


Theo các lời cung khai, Bruno là thủ môn của đội bóng câu lạc bộ Flamengo của Brazil, đã chứng kiến cảnh Santos “đánh đập dã man” Samudio trước khi giúp cựu thám tử này chặt người mẫu này ra từng khúc và đem cho các con chó của Bruno ăn. Phần còn lại của thân thể Samudio được chôn trong khối bê tông để phi tang.


Bruno bị cáo buộc ra lệnh cho vợ mình nói với mọi người là con trai bốn tháng tuổi vào thời điểm Samudio bị giết chết, là đứa con nhận nuôi từ một gia đình bà con nghèo.


Một nhật báo Brazil loan tin các công tố viên tại phiên tòa sẽ cáo buộc Bruno thêm tội tấn công một cổ động viên, hút cần sa ma túy và tham dự các cuộc ăn chơi thác loạn với các đồng đội của mình.


Ông Edson Moreira, một thám tử đặc trách điều tra vụ án này, nói với tờ báo Sunday Express: “Một thần tượng như Bruno, thi đấu cho một đội bóng nổi tiếng như thế, đã trở thành một người tàn bạo xấu xa. Chúng tôi có những nhân chứng sẽ đứng ra khai chính Bruno đã đánh đập giết chết cô gái này như là một người tế thần để bảo vệ danh tiếng của mình.”










Thủ môn Bruno Fernandes de Souza của đội Flamengo, Brazil bị bắt về tội giết chết người tình Samudio. (Hình: DailyMail.co.uk)


Bruno gặp gỡ Samulio tại một buổi tiệc do đồng đội tổ chức. Theo ông Moreira: “Ðiều không may mắn cho Samudio, sau đêm ngủ chung với nhau, đã phát hiện mình có thai. Khi cô ấy gặp lại Bruno và cho biết anh ta là cha của đứa bé thì Bruno trở nên rất tức giận.”


Các công tố viên cũng cáo buộc Bruno dự định giết chết Samudio sau khi được cô này cho biết sẽ sử dụng hành động luật pháp để chứng tỏ Bruno là cha của đứa bé. Trong một tuyên bố của cảnh sát, người em họ tuổi vị thành niên khai rằng, dưới sự chỉ dẫn của Santos, họ bắt cóc người mẫu Samudio từ một khách sạn ở Rio de Janeiro vào ngày 4 Tháng Sáu, 2010.


Sau đó họ đưa Samudio đến một ngôi nhà ở Belo Horizonte cách xa khoảng 220 dặm, nơi mà vợ chồng Bruno thường đến nghỉ ngơi cuối tuần. Tại đây, Samudio bị đánh đập tra tấn dã man và Santos phải vặn nhạc thật to để át tiếng la hét của nạn nhân.










Thủ môn Bruno bị bắt và người tình Samudio (ảnh bên phải trong hình). (Hình: Dailymail.co.uk)


Bruno giữ khung thành cho Flamengo vào năm 2006 lúc mới 20 tuổi. Trong thời điểm vừa mới ký hợp đồng, vì thủ môn chính của Flamenge là Diego bị chấn thương nên Bruno có cơ hội thay thế và những màn trình diễn xuất sắc cả mùa giải 2006-2007 đã đưa Bruno trở thành thủ môn chính thức của đội bóng câu lạc bộ này. Tài năng của Bruno khiến cho mọi người kỳ vọng anh sẽ là người chính thức trấn giữ khung thành đội tuyển Brazil tại World Cup 2014.


Nhưng hiện thời đội Flamengo đã ngưng hợp đồng với Bruno và tên sát nhân dã man này đang chờ ngày ra tòa lãnh án về những hành động âm mưu bắt cóc, đánh đập tra tấn dã man và giết người dù Bruno cho rằng mình vô tội… (TD)

Chelsea, đội bóng câu lạc bộ xuất sắc nhất trong năm

 


Bóng tròn: Nhờ vô địch Champions League 2012


 


TỔNG HỢP – Ðội bóng câu lạc bộ Chelsea của giải vô địch bóng tròn nhà nghề Anh Quốc Premier League, được Hiệp Hội Các Ðội bóng Câu Lạc Bộ Châu Âu (European Club Association) bình chọn là đội bóng xuất sắc nhất trong năm nhờ đoạt chức vô địch Champions League vừa qua.









Ðội bóng câu lạc bộ Chelsea trước trận đấu Siêu Cúp Châu Âu với Atletico Madrid diễn ra trên sân Louis II Stadium, Monaco ngày 31 tháng 8, 2012. (Hình: Chris Brunskill/Getty Images)


Huấn luyện viên Roberto Di Matteo, lúc bấy giờ tạm thời dẫn dắt đội bóng này cùng với các cầu thủ của mình có được chiến thắng đáng kinh ngạc 4-3 bằng những quả đá phạt đền luân lưu sau khi hai đội hòa nhau 1-1 trong suốt 120 phút trước đội mạnh nhất của League Ðức là Bayern Munich trong trận chung kết diễn ra trên sân Allianz Arena tại Munich, Ðức vào ngày 19 tháng 5, 2012.


Trước khi có mặt ở trận chung kết, Bayern Munich lần lượt loại các đối thủ của mình là Basel, Marseille và Real Madrid. Còn Chelsea cũng vượt qua Napoli, Benfica rồi cho đương kim vô địch Barcelona trở thành khán giả sau đó ở bán kết.


Bayern Munich dẫn trước ở phút 83 do Thomas Muller ghi bàn nhưng Didier Drogba quân bình tỷ số về cho Chelsea phút 88. Hòa nhau 1-1 trong 90 phút cả hai phải đá thêm hai hiệp phụ 30 vẫn không bên nào ghi thêm tỉ số và cuối cùng Chelsea giơ cao chiếc cúp vô địch sau khi đá bại Bayern Munich 4-3 với những quả phạt đền luân lưu.


Ngày Thứ Hai vừa qua, đội The Blus được trao tặng giải thưởng đội câu lạc bộ hay nhất trong năm trong cuộc bình chọn của đại hội European Club Association diễn ra tại Geneva, Thụy Sĩ. Ðây là giải thưởng năm thứ ba của tổ chức này.


Mặc dù thành công ở Champions League, nhưng đội bóng Chelsea của Di Matteo trong mùa bóng vừa rồi của Premier League lại khiến cho những người ủng hộ đội này thất vọng khi chỉ đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng chung cuộc mùa giải và buộc phải tranh giải câu lạc bộ cúp C2 (Europa League) năm nay nếu không nhờ trận thắng chung kết lịch sử trước Bayern Munich.


Theo bảng thông báo của Hiệp Hội cho biết, đội bóng Chelsea được công nhận đã thể hiện các màn thi đấu tuyệt vời trong mùa bóng 2011-12 ở các giải Châu Âu cũng như trong nước Anh.


Ðội câu lạc bộ Chelsea là một trong những đội nằm trong tổ chức ECA (Eurpean Club Association), một tổ chức độc lập thay thế cho hai tổ chức cũ – G14 Group and The European Club Forum – khi cả hai bị giải tán trong năm 2008.


Giải thưởng đầu tiên của ECA được trao tặng vào năm 2010 dành cho đội bóng câu lạc bộ thi đấu xuất sắc và thành công nhất trong năm.


Và mặc dù thất vọng với trận thua 4-1 trước Atletico Madrid (vô địch Europa League mùa rồi) tại giải Siêu Cúp Châu Âu nhưng Chelsea vẫn có nhiều lạc quan sẽ trở lại thế mạnh mẽ của mình trong mùa bóng này. (TD)

Hãng dĩa hát Asia chèn ép dĩa Hoành Sơn

 


Ngành Mai


 


Nếu như nói về sự hình thành và phát triển nền cổ nhạc nước nhà, người ta phải nhìn nhận rằng hãng dĩa hát Hoành Sơn đã đóng góp rất nhiều vào kho tàng văn hóa dân tộc, mà trong lịch sử cổ nhạc trước cũng như sau đó chưa một hãng dĩa nào có thực lực và được bà con ta mến chuộng đến như thế.










Dĩa hát Asia sản xuất tại Việt Nam thời thập niên 1930. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

 


 Dĩa hát Hoành Sơn đầu tiên xuất hiện vào đầu thập niên 1950 đã làm chấn động một thế hệ của những người yêu thích cổ nhạc thời bấy giờ.


Thế nhưng, lúc mới ra đời dĩa hát Hoành Sơn đã phải trải qua một giai đoạn đầy cam go, một thực tế phũ phàng, bất ngờ mà không ai có thể tiên đoán trước được. Thật vậy, nếu như chủ hãng dĩa hát Hoành Sơn không phải là ông Ba Bản, một nhà tư bản vừa có nhiều tiền, lại vừa quyết tâm không nản lòng vượt mọi trở ngại, chắc rằng dĩa Hoành Sơn đã chết ngay trong giai đoạn đầu rồi, làm gì có mặt để đi vào lịch sử cải lương. Nói một cách khác, nếu như ai đó mà dấn thân vào địa hạt đĩa hát để làm ăn ở thời kỳ này thì từ chết tới bị thương, chắc rằng sẽ bỏ cuộc, tiêu tan sự nghiệp một cách dễ dàng.


Khoảng năm 1947-1948 ông Ba Bản trúng thầu mở con đường Quốc Lộ 14 từ Bến Cát, Thủ Dầu Một, đi Ban Mê Thuột. Theo lời ông Ba Bản, khi con đường làm xong, ông lời hơn 200 triệu đồng tiền Ðông Dương. Một người đang có tiếng là giàu có với ruộng đất cò bay thẳng cánh, mà lại lời số tiền quá lớn vào thời điểm đó. Tiền vô nhiều quá chưa biết làm gì, sẵn có máu cải lương trong người, ông quyết định đem kịch bản do ông sáng tác với tên “Ngày Về Cố Quận” thực hiện dĩa hát. Ông gởi mua từ bên Nhựt một máy thu thanh đời mới nên âm thanh rất tốt, tiếng ca trong trẻo. Ðồng thời bỏ tiền ra cho Út Trà Ôn ký giao kèo để độc quyền thu thanh tiếng ca của Cậu Mười.


Thế nhưng, mới vừa bước vào nghề đã gặp phải cam go, chớ đâu có dễ dàng như trong ý nghĩ của một nhà đại tư bản, nhưng lại chưa từng làm thương mại. Trở ngại đầu tiên là sau khi cho Út Trà Ôn và Kim Anh thu thanh xong, ông Ba Bản đến gặp ông Ngô Văn Mạnh, chủ nhân hãng dĩa Asia ở đường mé sông Chợ Quán, mà về sau mang tên Bến Hàm Tử. Ông thương lượng đặt làm dĩa hát, bởi lúc bấy giờ toàn cõi Ðông Dương chỉ duy nhứt có hãng Asia là có máy làm dĩa hát mà thôi. Ông Mạnh trả lời: “Vậy là ông đạp trên chân của tôi rồi”! Và dĩ nhiên là từ chối hợp tác.


Thế là ông Ba Bản chỉ có cách gởi qua Pháp mướn in dĩa mà thôi, chớ không còn cách nào khác. Ðợt đầu một ngàn bộ dĩa “Ngày Về Cố Quận,” tức 3,000 dĩa hát gởi về thì một bất ngờ xảy ra, ông Ba Bản đến các nhà buôn dĩa hát gởi bán thì chẳng nhà buôn nào chịu nhận bán, đi các tỉnh cũng thế, đến đỗi lên tới Nam Vang bên Miên gởi bán cũng bị từ chối luôn. Tại sao vậy? Duyên cớ nào mà hầu hết các tiệm buôn đã nhứt nhứt khước từ?


Vấn đề xin nói rõ một chút để quí vị cùng hiểu sơ qua về sự buôn bán dĩa hát khi xưa diễn ra như thế nào, mà bà con ta từ thành thị đến thôn quê cũng đều được nghe máy hát dĩa.


Số là ông Ngô Văn Mạnh nguyên là thợ làm nghề ép giày cao su, ông có người em rể từng học nghề làm dĩa hát tại Pháp, đã khuyến khích hướng dẫn ông mua lại máy thu thanh và khuôn ép dĩa đồ cũ của hãng Pathé bên Ðức loại ra, rồi mang về Việt Nam dựng lên một hãng dĩa lấy tên Asia. Tuy rằng dụng cụ máy móc mua đồ cũ, nhưng “cũ của người ta, mới của mình,” hãng dĩa Asia của ông Năm Mạnh một mình một chợ khỏi phải cạnh tranh, sản xuất dĩa hát bán ra đều đều.


Vào thời thập niên 1930-1940 ở Chợ Lớn, đường Huỳnh Thoại Yến ở trước chợ Bình Tây là bến xe đò, nơi đây có khoảng 5, 6 tiệm buôn chuyên bán máy hát quay dây thiều và dĩa hát. Và hầu hết các tỉnh trên cả nước, tỉnh nào cũng có một tiệm tạp hóa kiêm luôn mặt hàng dĩa hát. Những tiệm buôn này là đại lý dĩa hát Asia, khi một bộ dĩa hát mới được ra đời, thì hãng Asia phân phối cho tất cả các tiệm buôn nói trên.


Ông Ngô Văn Mạnh sau khi từ chối hợp tác in dĩa hát cho ông Ba Bản thì âm thầm theo dõi và biết rõ phần thu thanh của Hoành Sơn đã được gởi sang Pháp làm dĩa. Biết gặp phải một địch thủ nặng ký, vượt trội hơn mình về âm thanh, do bởi máy thu thanh của Hoành Sơn là loại mới, mà máy thu thanh Asia của ông là mua “ve chai” lại trải qua hơn cả chục năm rồi. Nếu như dĩa Hoành Sơn mà được tung ra thị trường thì sẽ “ăn bứt” dĩa Asia về âm thanh của bản vọng cổ, tức nhiên sẽ được bà con ủng hộ hơn. Do vậy nên ông Mạnh đã đối phó bằng cách cảnh báo tất cả các nhà buôn dĩa hát thuộc hệ thống phân phối của Asia rằng: “Nếu như nhà buôn nào mà nhận bán dĩa hát Hoành Sơn thì sẽ bị cúp phân phối dĩa hát Asia.” Do đó mà tiệm buôn nào cũng từ chối bán dĩa Hoành Sơn mới chào đời.

Nỗi hãi hùng của Tippi Hedren

 


Tạp Ghi Quỳnh Giao


 


 


Những người mê loại phim nghẹt thở của Alfred Hitchcock thì khó quên được tác phẩm có tên là “The Birds” được nhà đạo diễn thiên tài này thực hiện cách đây nửa thế kỷ.


Cuốn phim khiến người mẫu khả ái Tippi Hedren trở thành minh tinh màn bạc trong một sự nghiệp điện ảnh quá ngắn ngủi. Hình ảnh hãi hùng mà khán giả nhớ mãi trong phim “The Birds” là bầy chim độc ác đã từ biển ùa vào tấn công cư dân của một thị trấn ven biển tại California.


Sau này chúng ta mới biết đến chuyện hậu trường của bầy chim điên dại.


Mùa Thu năm 1961, báo chí trong Vịnh Monterey của California loan tin là nhiều loài chim biển như phát điên mà bay tứ tán vào đất liền rồi chết cả bầy. Ðạo diễn Hitchcock bắt được tin ấy thì nhớ đến một truyện ngắn của nữ văn sĩ người Anh là Daphne du Maurier có tên là “The Birds.” Ông nghĩ ngay ra cách hòa văn chương với thời sự vào một cuốn phim kinh dị tại ven biển Cali.


Trong khi các nghệ sĩ điện ảnh thực hiện cuốn phim thì giới khoa học Hoa Kỳ tìm hiểu hiện tượng lạ. Họ suy đoán rằng bầy chim trúng độc từ một tầu dầu gặp nạn trước đó, khi chúng ăn phải nghêu sò bị nhiễm hóa chất từ dầu. Não bộ của chim bị tê liệt làm chúng mê hoảng lao vào chỗ chết. Dường như là đầu năm nay, Quỳnh Giao đã kể lại câu chuyện ly kỳ ấy xoay quanh cuốn phim về bầy chim.


Nhưng sự thật lại còn ly kỳ hơn vậy.


Sinh năm 1930 tại Minnesota, Tippi Hedren là một phụ nữ khả ái và nhỏ nhắn gốc Bắc Âu, sớm nổi tiếng là người mẫu có đôi mắt rạng rỡ dưới mái tóc óng ánh sắc vàng. Sau một đoạn phim quảng cáo, nàng lọt mắt xanh của Alfred Hitchcock nên được ông đích thân gọi điện thoại mời làm diễn viên chính cho cuốn phim. Nhà đạo diễn thời danh ra tận cửa phim trường Universal để đón nàng, và từ đấy Tippi Hedren bước lên đài danh vọng.


Nhưng nàng không ngờ đạo diễn thiên tài này cũng là một bạo chúa trên sàn quay.


Ông không dùng xảo thuật điện ảnh như đã hứa hẹn mà thuê chim thật để thu hình những màn tấn công dữ dội nhất. Trong cảnh bão táp ở phòng ngủ trên lầu mà khán giả khó quên được, Tippi Hedren phải đeo găng tay, quấn vải hộ thân mà vẫn hết hồn vì bị bầy quạ ập xuống đầu. Chuyên viên nuôi chim được thuê cho cuốn phim đã cột chân quạ quanh dải áo, trên đầu trên vai của nữ diễn viên. Dù mỏ của bầy chim được buộc dây cao su, nàng vẫn hoảng loạn, kiệt sức và khóc òa vì có lúc chỉ còn tơ tóc là bị quạ mổ trúng mắt!


Ðến thăm phim trường khi quay cảnh này, Cary Grant phát biểu rằng Tippi Hedren là vị nữ lưu can trường nhất mà ông đã gặp! Sự thật ấy vẫn chưa đáng sợ bằng một chi tiết khác do chính Tippi Hedren kể lại năm ngoái.


Chẳng biết là Alfred Hitchcock có mắc bệnh như loài chim điên hay không, nhưng hình như ông bị mê loạn vì Tippi Hedren.


Cứ như một Thượng đế, ông coi nàng là tác phẩm của mình, ngay năm sau, đưa nàng vào cuốn “Marnie” cũng nổi tiếng với tài tử Sean Connery. Chi tiết bất ngờ với Tippi Hedren là ông còn nhiều lần tỏ tình đến mức quá trớn và có hành vi mà ngày nay người ta gọi là sách nhiễu tình dục. Nhiều người ở chung quanh, kể cả bà vợ của nhà đạo diễn, cũng thấp thoáng thấy ra sự bất thường. Nhưng mấy ai dám làm thiên tài phật ý?


Khi bị Tippi Hedren cự tuyệt nhiều lần, Alfred Hitchcock bèn trả thù, với uy tín, thế lực và sự độc ác bất ngờ.


Sau phim “Marnie,” trong bảy năm liền Tippi Hedren là con chim bị nhốt trong lồng son của một giao kèo độc quyền mà Hitchcock nhất định không chịu nhả. Các đạo diễn khác, kể cả Francois Truffaut nổi tiếng của Pháp, mà tìm đến Tippi đều được Alfred Hitchcock trả lời là “vắng mặt”!


Trở thành người thất nghiệp tại chỗ ở tuổi ba chục vì một chuyện tình si biến ra tình hận, Tippi Hedren lặng lẽ bước xuống ngai vàng điện ảnh với những vai phụ và mờ nhạt dần.


Nhưng bản thân nàng thì đã tìm ra một thế giới khác. Người ta kể rằng trong cổ thư của Phật giáo, Shambala là tên một vương quốc huyền bí, như một cõi an nhiên dưới thế.


Năm 1972, ở tuổi 42, Tippi Hedren mở nông trại của mình gần Los Angeles để bắt đầu nhận các loài hổ báo, sư tử hay sơn miêu từ nhiều phim trường về nuôi nấng và chăm sóc! Sau này, nàng đặt tên cái vùng hoang dại đó là “Cõi Ẩn Shambala,” nơi mà các loại súc vật thuộc họ mèo vẫn có thể sống với thiên nhiên. Ðấy là chốn dung thân của súc vật và niềm vui của người ở ẩn.


Nhưng Tippi Hedren chẳng thể ẩn náu được lâu.


Biến cố 1975 của Việt Nam khiến người nghệ sĩ có tấm lòng bác ái phải chú ý. Là bạn thân của Kiều Chinh, bà vận động cho nữ diễn viên của chúng ta được vào Mỹ. Nhìn thấy thảm cảnh của người tỵ nạn từ Việt Nam, bà lên tận thủ phủ Sacramento của tiểu bang California tìm cách giúp đỡ những nạn nhân đầu tiên. Bà mở ra chương trình huấn luyện các thiếu nữ của mình về nghề làm “nail” mà nhiều người thành công sau này vẫn không quên được. Khi làn sóng thuyền nhân túa ra ngoài Ðông Hải và gặp nạn, Tippi Hedren cũng có mặt trên con tầu vớt người trên biển cả. Các phóng viên chạy theo minh tinh thì chụp hình được thảm cảnh thuyền nhân và đánh động lương tâm thế giới.


Ðược quốc tế vinh danh hơn 30 lần với các giải thưởng cao quý về nghệ thuật lẫn nhân ái, Tippi Hedren là một ân nhân của người vượt biển.


Alfred Hitchcock thì tạ thế từ năm 1980. Nhưng mà hình như khuôn mặt vĩ đại này của điện ảnh có nhiều mảng tối đang được ống kính rọi đến. Hệ thống BBC của Anh vừa hoàn tất cuốn phim tài liệu về Hitchcock có tên là “The Girl.”


Nội dung tác phẩm chú trọng đến sự mê đắm, săn đuổi và bao vây của nhà đạo diễn với Tippi Hedren. Tháng tới đây, đài HBO sẽ trình chiếu cuốn phim này cho khán giả Hoa Kỳ. Nếu được xem, có lẽ chúng ta thấy ra sự hãi hùng của Tippi Hedren về một thảm kịch của con người.


Ðược phỏng vấn về cuốn phim và Alfred Hitchcock, Tippi Hedren ôn tồn trả lời: “Ông ta làm tan nát sự nghiệp điện ảnh của tôi như đã hăm dọa, nhưng không thể làm tan nát cuộc đời của tôi.” Rất độ lượng, người phụ nữ đã 82 mà vẫn đẹp còn nói thêm rằng nhờ nổi danh từ hai cuốn phim của Hitchcock, bà đã dùng cái danh đó cho nhiều việc khác!


Lời cuối đẹp nhất vẫn là một lời cám ơn.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 43)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 43


 


Hình như tôi thét lớn, nhưng sau đó tôi hiểu rằng tiếng thét không thoát ra khỏi cổ họng. Sự sợ hãi đã bóp nghẹt giọng tôi.


Tôi xấu hổ cùng mình. Tôi lao về phía hắn hai cánh tay mở rộng, Zorba đã chống chắc cây trụ đỡ trượt trong bùn, và đang chạy về phía lối ra. Trong bóng tối theo đà lôi cuốn, hắn đâm sầm vào tôi và chúng tôi ngã vào tay nhau ngoài ý muốn.


– Chạy mau! Hắn la bằng giọng tắc nghẹn. Chạy mau lên!


Chúng tôi chạy và ra tới ngoài ánh sáng. Bọn thợ bị một phen sợ mất mật, đang tụm lại tại cửa hầm và nhìn vào trong, mặt xanh như chàm đổ.


Chúng tôi nghe thấy một tiếng gẫy thứ ba, lớn hơn, như cây bị đánh gẫy trong một trận bão. Rồi thình lình, một tiếng gầm kinh khủng nổi lên như một tiếng sấm, rung chuyển cả triền núi và hầm sụp xuống.


– Lạy Chúa! Họ vừa lẩm bẩm vừa làm dấu.


– Các người đã để cả cuốc ở trong đó rồi phải không? Zorba tức giận hỏi.


Bọn thợ nín khe.


– Tại sao không mang nó theo? Hắn lại giận dữ quát lên! Can đảm thật, các người đã vãi đái cả ra quần rồi, ta biết! Thế là đi đời dụng cụ!


– Bây giờ không phải là lúc lo lắng cho mấy cái cuốc, Zorba, tôi can thiệp. Chúng ta hãy sung sướng vì tất cả đều bình yên vô sự! Xin cảm tạ bác, Zorba nhờ bác tất cả mới còn sống sót.


– Tôi đói! Zorba nói. Nó nạo ruột tôi.


Hắn lấy cái túi dết đựng đồ ăn sáng hắn đã đặt trên một tảng đá, mở ra, lấy ra bánh, ô-liu, hành, một củ khoai tây luộc và một bầu rượu nhỏ.


– Ăn thôi! Hắn nói miệng đầy đồ ăn.


Hắn ngốn rất nhanh, như thể hắn đột nhiên bị mất rất nhiều sức mạnh và bây giờ muốn bồi bổ lại.


Hắn lặng lẽ cúi xuống ăn. Hắn lấy bầu rượu, ngửa cổ ra và để rượu òng ọc chảy xuống cổ họng khô khát.


Thợ thuyền cũng lấy lại can đảm, mở túi dết của họ và bắt đầu ăn. Họ ngồi xếp bằng xung quanh Zorba, và vừa ăn vừa nhìn hắn. Họ muốn quì xuống chân hắn và hôn tay hắn, nhưng họ biết hắn cộc cằn và kỳ cục, nên không ai dám làm trước.


Cuối cùng Michelis, người trọng tuổi nhất, có bộ ria rậm, xám, quyết định, nói:


– Nếu không có thầy ở đấy, thầy Alexis, con cái chúng tôi giờ đây đã là những trẻ mồ côi.


– Câm đi! Zorba nói, miệng đầy đồ ăn và không một người nào dám hó hé một lời nào nữa.


 


10


 


“Vậy thì ai đã tạo ra cái mê lộ của do dự này, cái đền của kiêu mạn này, cái bình tội lỗi này, cái cánh đồng gieo rắc muôn ngàn giả trá này, cái cánh cửa Ðịa Ngục này, cái lẵng hoa đầy xảo quyệt này, cái thuốc độc giống như mật ngọt này, cái dây xích trói buộc vào chúng sinh trần gian này: đàn bà?”


Ngồi trên mặt đất gần lò than hồng tôi lặng lẽ, chậm rãi chép ca khúc Phật giáo này. Tôi cố gắng chồng chất thần chú này lên thần chú khác để xua đuổi khỏi tâm trí hình ảnh một tấm thân đàn bà đẫm nước mưa mà trong suốt những đêm đông lạnh ẩm đã đi đi lại lại trước mắt tôi với hông háng đong đưa. Tôi không biết tại sao ngay sau khi hầm mỏ bị sụp đổ, khi đời tôi gần như bị chặn đứng lại, tôi cảm thấy góa phụ nổi lên trong máu tôi; nàng kêu gọi tôi như một con dã thú, khẩn khoản và trách móc.


– Hãy đến, hãy đến mau! Nàng kêu. Ðời qua như một tia chớp. Mau lên chứ, vội vàng lên mấy chứ, trước khi quá muộn màng!


Tôi biết rõ rằng đó là Mara, Ma vương trong hình thể một người đàn bà đùi và hông mạnh mẽ. Tôi chiến đấu chống lại. Tôi chuyên chú viết “Ðức Phật” như những người man rợ trong hang động khắc với một miếng đá nhọn hay vẽ bằng mầu đỏ và trắng những mãnh thú đói khát rình mò quanh họ. Họ cũng cố gắng, bằng cách khắc vẽ những con thú này, đóng chặt chúng trên vách đá. Nếu họ không làm vậy, chúng sẽ lao vào.


Từ ngày tôi thiếu chút nữa bị đè bẹp, góa phụ không ngừng lởn vởn trong bầu không khí cô đơn thiêu đốt của tôi, mời mọc tôi và đong đưa hông háng một cách khêu gợi. Ban ngày, tôi khỏe, tâm trí tôi tỉnh thức, nào Ma Vương hiện ra trước Ðức Phật, nó mặc hình thức đàn bà ra sao, nó tỳ bộ ngực rắn chắc lên đầu gối khổ hạnh sư như thế nào, cuối cùng, Ðức Phật thấy nỗi hiểm nguy, huy động tất cả sức mạnh và đuổi Ma Vương chạy tán loạn ra sao. Và tôi cũng đuổi được nó chạy tán loạn nữa.


Mỗi dòng chữ viết mang lại cho tôi tin tưởng mới, tôi lấy can đảm, tôi cảm thấy Ma Vương rút lui, bị diệt trừ bởi phép mầu phù thủy của ngôn ngữ. Ban ngày tôi chiến đấu với tất cả sức mạnh, nhưng ban đêm, tâm trí tôi buông rơi khí giới, cửa lòng mở ngỏ và sương phụ bước vào.


Buổi sáng, tôi thức dậy, mệt lả vì chiến bại và cuộc chiến lại bắt đầu. Khi tôi ngẩng đầu lên thì đã xế chiều; ánh sáng bị rượt đuổi, đã chạy trốn, bóng tối thình lình chụp xuống tôi. Ngày thâu ngắn dần, lễ Giáng Sinh sắp tới. Tôi lao mình vào cuộc chiến. Tôi tự nhủ: “Ta không đơn độc. Một sức mạnh vĩ đại, ánh sáng, cũng chiến đấu. Nó cũng khi thất bại, khi chiến thắng. Nhưng nó không tuyệt vọng. Ta chiến đấu và hy vọng với ánh sáng!”

Điếu Cày, Tạ Phong Tần, và Anhbasaigon sẽ ra tòa ngày 24 tháng 9

 


Nam Phương/Người Việt


 


SÀI GÒN (NV) .- Ba nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày), Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải (tức blogger Anhbasaigon) sẽ bị đưa ra tòa ở Sài Gòn vào ngày 24 tháng Chín tới đây.


 


Vự án đã bị hoãn xử ba lần từ tháng Tư đến nay. Luật sư Hà Huy Sơn, người bảo vệ pháp lý cho ông Nguyễn Văn Hải cho báo Người Việt hay như vậy qua cuộc phỏng vấn điện thoại.


 


 “Tôi đã được họ gọi điện thoại thông báo rồi gửi văn bản ngày 13/9/2012 về phiên tòa vào ngày 24/9/2012.” Ông nói.


 



 


Ba nhà báo tự do Tạ Phong Tần (trái), Điếu Cày (giữa) và Anhbasaigon trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn. (Hình: Internet)


 


Ông cho hay ông mới gặp ông Hải vào ngày 5/9/2012 vừa qua thấy tinh thần của ông rất vững nhưng sức khỏe thì không tốt lắm.


 


Được hỏi ông có thấy nhà báo tự do nhìn nhận là ông có vi phạm pháp luật gì không, LS Sơn cho hay ông Hải hoàn toàn phủ nhận các cáo buộc vì cho rằng ông chỉ hành động theo những gì hiến pháp cho phép về các quyền tự do của công dân.


 


 Tuy nhiên, cả ông Nguyễn Văn Hải , bà Tạ Phong Tần và ông Phan Thanh Hải đều bị quy vào khoản 2 điều 88 của Luật Hình sự mà khung hình phạt sẽ từ 10 năm đến 20 năm tù. Khung hình phạt này nặng gấp đôi những người khác từng bị cáo buộc trước đây theo điều 88 Luật Hình Sự.


 


“Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, quan điểm của tôi là ông Nguyễn Văn Hải không có tội chứ không phải là tội nặng hay nhẹ”. LS Sơn, người bào chữa cho ông Hải, nói.


 


Mới ngày 11/9/2012 vừa qua, Hạ nghị viện Hoa Kỳ thông qua Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam do nhiều dân biểu thuộc cả hai đảng dân Chủ và Cộng Hòa đồng bảo trợ. Phát biểu trước khi bỏ phiếu, các dân biểu đã tố cáo nhà cầm quyền Việt Nam không hề cải thiện nhân quyền mà còn gia tăng đàn áp, bò tù các người bất đồng chính kiến, những ai đòi quyền tự do tôn giáo.


 


Bản phúc trình hàng năm về nhân quyền Việt Nam cũng nêu ra rất nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền điển hình ở Việt Nam.


 


Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải bị vu cho tội “trốn thuế” với bản án 30 tháng tù, thực chất là trừng phạt ông về tội biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và chống Trung quốc bá quyền. Ông đã hai lần biểu tình với biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam trên thềm nhà hát thành phố Sài Gòn. Ông cũng chống rước đuốc thế vận hội tổ chức tại Bắc Kinh ghé ngang qua Sài Gòn.


 


Ông hết hạn tù ngày 20/10/2010 nhưng không được thả mà bị giam tiếp để cáo buộc tội khác trước đó không hề nêu ra trong lần xử án đó. Thân nhân của ông không hề được cho gặp mặt mãi cho tới gần đây dù đã khiếu nại hàng tháng.


 


Bà Tạ Phong Tần bị bắt ngày 5/9/2011 trong khi Phan Thanh Hải tức blogger anhbasaigon bị bắt ngày 18/10/2010 tức 2 ngày trước khi blogger Điếu Cày hết hạn tù của bản án trước.


 


Cả ba bị ghép vào trong một vụ án là thành lập tổ chức “Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do” để viết bài hoặc phổ biến bài viết của những người khác, và từ báo đài ngoại quốc như RFI, RFA, BBC và cả  Người Việt Online,… vạch ra những cái sai trái của chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội, cổ võ dân chủ, nhân quyền thật sự cho Việt Nam.


 


Ông Nguyễn Văn Hải và bà Tạ Phong Tần đã tuyệt thực nhiều lần để phản đối sự giam giữ mà họ gọi là trái luật pháp.


 


Nhiều viên chức cao cấp của chính phủ và nghị sĩ Hoa Kỳ lập đi lập lại sự đòi hỏi chế độ Hà Nội phải cải thiện nhân quyền mới bãi bỏ lệnh cấm vận bán võ khí cho Việt Nam.


 


Nhưng Hà Nội lại khép 3 người nói trên với các bản án theo điều khoản nặng hơn những vụ án trước như một thái độ đáp lại các đòi hỏi của Hoa Thịnh Đốn.


 


Bà Đặng Thị Kim Liêng (mẹ bà Tạ Phong Tần), sầu muộn vì con gái tù tội, mình thì bị Công an áp lực, khủng bố tinh thần thường xuyên. Đã vậy, bà đã kiện cáo nhà bên cạnh cưỡng đoạt đất của bà rất nhiều lần nhưng nhà cầm quyền địa phương không cứu xét.


 


Trước các nỗi khó khăn và uất ức chồng chất, bà đã tự thiêu ngày 30/7/2012 trước trụ sở UBND thành phố Bạc Liêu.


 


Nhân cái chết đau thương của bà Đặng Thị Kim Liêng, chính phủ Hoa Kỳ qua tòa đại sứ tại Hà Nội kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do tức khắc cho những người nói trên. Họ chỉ dùng quyền tự do ngôn luận mà hiến pháp CSVN công nhận cũng như trong Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà CSVN đã ký cam kết tôn trọng.  Dù vậy, họ vẫn bị đưa ra tòa có thể với những bản án rất nặng.

Trung Quốc điều thêm 6 tàu hải giám đến Senkaku

TOKYO/BẮC KINH (Reuters) – Trung Quốc vừa điều thêm sáu tàu hải giám vào vùng biển gần quần đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài đang có tranh chấp chủ quyền giữa Tokyo và Bắc Kinh hôm Thứ Sáu, làm cho tình hình đã căng thẳng lại căng thẳng hơn giữa hai nền kinh tế lớn nhất Châu Á.









Tấm hình do tuần duyên Nhật cung cấp cho thấy một trong sáu tàu hải giám Trung Quốc, có tên Haijian Số 51, đậu cách đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài khoảng 15 km hôm Thứ Sáu. (Hình: AP Photo/Japan Coast Guard)


Bộ Ngoại Giao Trung Quốc nói rằng những tàu này đi vào vùng biển tranh chấp là để “nghiên cứu hải dương” và đây là lần đầu tiên Trung Quốc thực hiện nhiệm vụ “áp dụng quyền hàng hải” của mình.


“Nó phản ảnh quyền tài phán của chính quyền chúng tôi đối với đảo Ðiếu Ngư,” tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho biết. Trong quá khứ, cơ quan ngoại giao này của Bắc Kinh vẫn thường tuyên bố như vậy.


Trung Quốc gọi quần đảo này là Ðiếu Ngư Ðài, trong khi Nhật gọi là Senkaku, một nơi có tiềm năng khí đốt và dầu hỏa dồi dào.


Quần đảo này là trọng tâm của một cuộc va chạm hồi năm 2010, khi một tàu Trung Quốc đâm vào tàu tuần duyên Nhật.


Tuần duyên Nhật cho biết đã yêu cầu những tàu này rời khỏi khu vực, nhưng chỉ có hai chiếc tuân lệnh. Bốn chiếc khác vẫn còn trong vùng biển tranh chấp.


Nhật sẽ không dùng bất cứ hình thức nào ép tàu Trung Quốc rời khu vực, một giới chức tuần duyên Nhật nói.


“Chúng tôi cố gắng theo dõi tình hình chặt chẽ,” Thủ Tướng Yoshihiko Noda của Nhật nói khi được hỏi về phản ứng cửa Tokyo.


Trước đây vài hôm, Nhật thông báo chính thức mua lại quần đảo này của một người dân với giá $26 triệu để “không làm gì cả.”


Vụ mua đảo làm Bắc Kinh giận dữ, điều hai tàu hải giám ra vùng biển tranh chấp mà cũng “không làm gì luôn,” có vẻ như để đỡ mất mặt, theo một số nhà phân tích tình hình chính trị thế giới.


Tuy nhiên, tại Trung Quốc, đã có một số cuộc biểu tình chống Nhật xảy ra, nhưng không có thiệt hại gì đáng kể.


Hôm Thứ Năm, Trung Quốc cảnh cáo là thương mại giữa hai quốc gia có thể bị ảnh hưởng vì tình hình căng thẳng tại Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài.


Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ nhì trên thế giới, là bạn hàng lớn nhất của Nhật, với doanh số buôn bán giữa hai bên lên đến $345 tỉ trong năm 2011. (Ð.D.)

Tin lướt

Việt Nam


 



  • Chỉ trong Tháng Tám, tài sản của 10 người giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam đã mất gần 3,000 tỷ đồng, khoảng $150 triệu.

 



  • Ngân Hàng Thế Giới (WB) cho Việt Nam vay $449 triệu để thực hiện “dự án phân phối điện hiệu quả.”

 



  • Lực lượng “Tìm Kiếm Cứu Nạn Hàng Hải Việt Nam” cứu được 11 ngư dân tỉnh Bình Ðịnh trên một tàu đánh cá gặp nạn.

 



  • Một thanh niên ở Tiền Giang dùng dao chém chết mẹ rồi mang xác ra đồng chôn để phi tang.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Nhà máy điện nguyên tử San Onofre chưa tái hoạt động trong thời gian tới, Ủy Ban Kiểm Soát Nguyên Tử Hoa Kỳ cho biết.

 



  • Cảnh sát Santa Ana vừa bắt một thanh niên sau khi người này định dùng dao cướp ngân hàng Bank of the West, cướp ba chiếc xe hơi, ăn cắp một chiếc xe đạp và đánh nhau với chủ chiếc xe này.

 



  • Cảnh sát Buena Park bắt bảy người bị tình nghi liên quan đến một đường dây buôn lậu và bán ma túy.

 


Hoa Kỳ


 



  • Lễ truy điệu phi hành gia Neil Armstrong, người đầu tiên bước lên cung trăng, được tổ chức tại nhà thờ chánh tòa ở Washington, DC.

 



  • Hạ Viện Mỹ thông qua quỹ chi tiêu tạm thời hiệu lực sáu tháng, trước khi ngân quỹ năm nay hết hiệu lực vào cuối Tháng Chín.

 



  • Bắt đầu từ tuần tới, ông Mitt Romney và ông Paul Ryan, ứng cử viên tổng thống và phó tổng thống đảng Cộng Hòa, sẽ thường xuyên được tóm tắt thông tin tình báo liên bang.

 


Thế Giới


 



  • Trung Quốc vừa điều thêm sáu tàu hải giám vào vùng biển gần đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài đang có tranh chấp với Nhật và Ðài Loan.

 



  • 33,000 người dân của 17 ngôi làng tại Escuintla, Guatemala chạy lánh nạn, sau khi núi lửa Volcan del Fuego phun trở lại.

 



  • Nông dân Pakistan ở vùng bộ tộc phản đối chính phủ cắt nguồn phân bón để tránh bị dân quân sử dụng làm bom.

Tạc thành công tượng Phật bằng gốc cây gõ lớn nhất Việt Nam

TIỀN GIANG (NV) – Một chủ trại mộc Thành Hưng ở ấp Cửu Hòa, xã Thân Cửu, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, vừa tạc thành công tượng Phật Thích Ca bằng gốc cây gõ đỏ lớn nhất Việt Nam.










Pho tượng Phật bằng gõ đỏ nặng 6 tấn. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Chủ trại mộc này là ông Trương Ðình Thành cho báo Lao Ðộng biết là trước đó ông đã may mắn mua được một gốc cây gõ đỏ còn nguyên vẹn từ Lào.


“Cây này có tuổi thọ trên 1,000 năm. Sau đó ông tìm thuê 5 nghệ nhân điêu khắc chuyên nghiệp từ miền Trung về chạm, khắc trong 5 tháng mới thành pho tượng Phật.”


Theo mô tả của báo Lao Ðộng, “Pho tượng có chiều ngang 1.9 mét, cao 3.2 mét, nặng khoảng 6 tấn. Ngoài tượng Phật, ông còn chạm khắc phần bệ để tượng, 2 bình hoa và bát nhang cũng làm bằng gỗ quý.”


Tác phẩm nghệ thuật này rất độc đáo được đông đảo người dân xa gần đến tham quan, chiêm ngưỡng. Có du khách tham quan trả giá hàng tỉ đồng để thỉnh tượng Phật này nhưng chủ nhân không đồng ý.


Vẫn theo báo Lao Ðộng, ông Trương Ðình Thành làm trong nghề gỗ từ trước đến nay ông mới mua được gốc cây gõ đỏ còn nguyên và to có thể tạc tượng Phật.


Thời gian qua, nhờ nghề gỗ mà gia đình ông mới làm nên sự nghiệp. Do đó, ông đã có ý định sẽ cúng dường tượng Phật quý giá này cho chùa Giác Hạnh ở thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang để thể hiện lòng thành kính.

‘The Innocence of Muslims,’ cuốn phim giết người

 


Tài tử: ‘Bị lừa!’ – Nhà sản xuất: ‘Không ân hận!’


 


Hà Giang/Người Việt


 


Cuốn phim có tên “The Innocence of Muslims” (Sự ngây thơ của tín đồ Hồi Giáo), với nội dung xúc phạm đến Muhammed, vị tiên tri của Hồi Giáo, được cho là nguyên nhân gây ra vụ tấn công vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Benghazi, Libya, giết chết Ðại Sứ Chris Stevens cùng với ba công dân Mỹ khác.









Nữ tài tử Cindy Lee Garcia trong phim “The Innocence of Muslims” cho biết bà và các diễn viên hoàn toàn bị lừa. (Hình: AP)


Thế nhưng nguồn gốc của cuốn phim này cho đến giờ vẫn còn nhiều bí ẩn. Không ai biết rõ ai là người tài trợ, chủ trương của người làm phim, ngay cả những tài tử và nhóm làm phim cũng rất bất ngờ.


“The Innocence of Muslims” thật được trình chiếu tại Hollywood trong nhiều tháng trời, mà chẳng thu hút được sự chú ý của mấy ai, cho đến đoạn giới thiệu dài 14 phút được tải lên YouTube vào Tháng Bẩy, cũng vẫn chưa được ai quan tâm.


 


Hoàn toàn bị lừa


 


Ký giả Tom Watkins của đài CNN, trích lời nhà phê bình phim kiêm người dẫn chương trình phát thanh Michael Medved, mô tả rằng đây là một cuốn phim “rất xoàng” có chất lượng “còn kém hơn phim do học sinh trung học thực hiện,” và vì thế chẳng lọt vào tầm nhìn của bất kỳ ai.


Thế nhưng, vào tuần trước, sau khi đoạn giới thiệu được dịch ra tiếng Ả Rập thì số người vào YouTube để xem lên đến hàng ngàn, rồi chục ngàn. Rồi đùng một cái, bạo động xẩy ra, cuốn phim bị cho là nguyên nhân của những bi kịch chết người.


Ðể thực hiện cuốn phim, nhà làm phim phải dùng đến 60 tài tử và nhóm sản xuất 45 người để thực hiện cuốn phim miêu tả Tiên Tri Mohammed của Hồi Giáo như là một người mê gái, một kẻ lạm dụng tình dục và sát hại trẻ em, chuyên bẻ cong triết lý sống để thỏa mãn dục vọng.


Theo AP, bà Cindy Lee Garcia, cư dân California, một nữ tài tử của phim, nói với báo giới là bà “hoàn toàn bị lừa” và không hề biết cuốn phim mà bà thủ một vai, có dính dáng gì đến Tiên Tri Muhammad.


Trong khi đó, một bài báo của Reuters tường thuật lời kể của nữ tài tử Cindy Lee Garcia rằng năm ngoái khi thấy công ty Backstage.com quảng cáo cần tuyển tài tử, bà nộp đơn, được tuyển và nhận lời đóng trong bộ phim có tên “Desert Warrior” (Chiến Sĩ Sa Mạc). Bà Garcia kể tỉ mỉ là “Chiến Sĩ Sa Mạc” quay trong một thánh đường ở Los Angeles mùa Hè năm 2011, trong đó khoảng 50 tài tử đứng diễn trước phông màu xanh lá cây thường được dùng thay bối cảnh.


Phóng viên của Reuters lục các thông báo cũ của Backstage.com thì quả thực có tìm thấy một quảng cáo tuyển người cho phim “Desert Warrior,” mô tả rằng đây là một cuốn phim ngân quỹ thấp, có tính cách lịch sử, kể lại việc phiêu lưu trong sa mạc của Ả Rập, kể lại chuyện xẩy ra cách đây đã 2,000 năm.


Trả lời phỏng vấn của Reuters qua điện thoại, tài tử Garcia nói khi xem lại đoạn giới thiệu trên YouTube, bà thấy nó “hoàn toàn xa lạ” chẳng giống bộ phim mà bà đã diễn xuất tí nào.


Cũng vẫn theo CNN, một nhân viên chịu trách nhiệm trực tiếp cho việc sản xuất phim, muốn được giấu tên, hiện còn giữ bản sao kịch bản gốc của “Desert Warrior,” xác nhận lời tuyên bố của tài tử Garcia là đúng, và nói thêm rằng “cả cuộn phim không hề đề cập đến ‘Muhammed’ hay nhắc tới ‘Hồi Giáo’ gì cả.”


Sáng Thứ Tư, sau vụ tấn công vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Benghazi, không chỉ riêng tài tử Garcia, mà toàn thể các diễn viên và thành viên sản xuất của phim “Desert Warrior” cùng gửi một bản công bố chung đến đài CNN, bày tỏ sự đau buồn về bạo lực mà cuốn phim họ vô tình góp phần thực hiện gây ra. Mặt khác, họ cùng khẳng định là hoàn toàn “bị lừa dối.”


Một đoạn trong bản công bố viết: “Toàn bộ diễn viên và nhân viên sản xuất vô cùng phẫn uất và cảm thấy bị nhà sản xuất phim lợi dụng.”


Và họ khẳng định: “Chúng tôi 100% không hề ủng hộ cuốn phim này và hiển nhiên đã bị lừa về mục đích cũng như ý định của người làm phim. Chúng tôi thực sự bị sốc vì toàn bộ kịch bản đã được viết lại, vì những lời dối trá của nhà sản xuất, và vô cùng đau buồn vì những thảm kịch đã xẩy ra.”


 


Không ân hận


 


Diễn viên và chuyên viên kỹ thuật thì tuyên bố là bị lừa. Còn người chủ trương sản xuất cuốn phim thì sao?


Ðể trả lời câu hỏi này, các cơ quan truyền thông lớn như CNN, Reuters, AP, và cả tờ Wall Street Journal đều đổ xô nhau cử ký giả đi điều tra.


Tờ Wall Street Journal cho biết họ đã tìm ra được người làm phim có tên Sam Bacile, một nhà thầu bất động sản người Mỹ gốc Israel, và tường trình là khi trả lời phỏng vấn của Wall Street, ông Bacile nói cuốn phim là một nỗ lực “lật mặt cái đạo đức giả của Hồi Giáo.”


“Hồi Giáo là một chứng ung thư.” Tờ Wall Street Journal trích lời của ông Sam Bacile.


Theo AP, ông Sam Bacile kể cho phóng viên của họ là cuốn phim “The Innocence of Muslims” được thực hiện với ngân quỹ $5,000,000, số tiền mà ông đã quyên được của một số người Israel.










Một cảnh trong phim “The Innocence of Muslims” được tải lên YouTube. (Hình: AP)


Ðài CNN cho biết không tiếp xúc được với ông Sam Bacile, nhưng tìm được ông Steve Klein, một người bán bảo hiểm cư ngụ ở Hemet, California. Ông Klein cho CNN biết ông là người cố vấn cho cuốn phim, nhận rằng có làm việc chung với ông Sam Bacile, rằng ông Sam Bacile không phải là tên thật, và hiện ông Sam Bacile đã trốn mất.


Trả lời câu hỏi là ông có ân hận không khi cuốn phim gây ra nhiều bạo động ở Cairo, ông Klein trả lời: “Không! Tôi không xúi giục họ. Bản chất của họ là như thế!”


Ông Steve Klein còn nói là ông cũng chẳng lo lắng về hậu quả của việc mình làm.


“Có những lúc mình phải làm những gì mình cần phải làm.” Ông khẳng định.

Về một cái chết

 


Lê Phan


 


Một đồng nghiệp của tôi, vốn quen rất thân với Ðại Sứ Christopher Stevens, đã bảo tôi: “Nếu Chris còn sống, chính ông ta sẽ bảo mọi người là chuyện đã xảy ở ở Benghazi phải không là lý do để Hoa Kỳ rút lui khỏi Libya và vùng Trung Ðông.


Chris tin tưởng vào một tương lai dân chủ cho Libya và đó chính là lý do tại sao ông ta đã tình nguyện trở lại Libya làm đại sứ. Vả lại, đã có rất nhiều người ở Benghazi khóc khi nghe tin Chris từ trần!”


Tôi không biết Ðại Sứ Christopher Stevens, nhưng tôi tin người bạn đồng nghiệp đã từng nhiều năm lăn lộn ở vùng Trung Ðông. Và chính vì vậy tôi thấy cần phải nhắc lại ý nguyện của Ðại Sứ Stevens.


Ðến nay thì không ai có thể không biết đến vụ tấn công vào tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ ở Benghazi và cái chết bi thảm của ông đại sứ cùng ba nhân viên khác của tòa tổng lãnh sự. Trước câu hỏi của báo chí là tại sao ông đại sứ lại có mặt tại Benghazi, Phát ngôn nhân của Ngũ Giác Ðài giải thích: “Ðại Sứ Stevens thường xuyên lui tới Benghazi để kiểm soát tình hình phát triển ở miền Ðông. Ông đã là đặc sứ của ngoại trưởng và của tổng thống tại Hội Ðồng Quốc Gia Lâm Thời trước khi Gadhafi sụp đổ và đã ở khá lâu tại Benghazi và có rất nhiều người quen ở đó. Thành ra đây chỉ là một trong những chuyến viếng thăm thường xuyên của ông.”


Và để chứng tỏ cảm tình của người dân Libya và nhất là người dân Benghazi dành cho ông đại sứ, chỉ một ngày sau cuộc tấn công, nhiều người Libya đã xuống đường, tìm đến trước tòa tổng lãnh sự đổ nát để phản đối cuộc ám sát ông đại sứ và chứng tỏ cho thế giới biết là họ không ủng hộ hành độ sát nhân đó.


Viên chức của Ngũ Giác Ðài, trong buổi họp riêng cho báo chí, cũng đã nhắc lại: “Tôi xin chỉ ra là các thành viên cao cấp của chính phủ Libya đã nhanh chóng và mạnh mẽ đứng ra lên án hành động này và đề nghị hỗ trợ chúng ta.” Bà cũng nhắc là lực lượng an ninh Libya đã chiến đấu suốt bốn tiếng đồng hồ của cuộc tấn công, từ lúc 10 giờ đêm đến 2 giờ sáng, sát cánh bên cạnh lực lượng an ninh riêng của tòa tổng lãnh sự, không một lúc nào bỏ rơi những đồng minh Hoa Kỳ của mình. Hơn thế viên chức của Ngũ Giác Ðài còn cho biết thêm: “Một trong những tổ chức dân quân địa phương vốn đã thân thiện với tòa đại sứ đã đến giúp đỡ.” Chính những sự tăng viện này đã giúp đẩy lùi lực lượng tấn công.


Nghe lời trình bày của Ngũ Giác Ðài, một đồng nghiệp khác của tôi ở Washington, đã giải thích là cuộc tấn công này kéo dài và có tổ chức, không phải là hành động của một nhóm ô hợp. Người bạn của tôi cho biết là theo viên chức Ngũ Giác Ðài thì tòa tổng lãnh sự là một tòa nhà tạm mà chính ông Stevens đã mua từ thời còn chế độ Gadhafi. Ðây là một cái biệt thự có một nhà lớn tức là tòa tổng lãnh sự và một tòa nhà phụ ở sau được dùng làm nơi đồn trú cho đơn vị an ninh Mỹ bảo vệ tòa đại sứ.


Khi cuộc tấn công xảy ra, lực lượng an ninh Libya, bảo vệ vòng ngoài, đã bắn trả nhưng không đủ sức chống cự. Họ chỉ có súng nhỏ trong khi lực lượng tấn công có súng bắn hỏa tiễn và súng phóng lựu. Lực lượng tấn công đã bắn được vào tòa nhà chính. Trong tòa nhà chính lúc đó có Ðại Sứ Stevens, một nhân viên an ninh vùng và ông Smith, một nhân viên lãnh sự. Nhân viên an ninh thoát được ra ngoài khi tòa nhà bốc cháy. Ông này bèn cùng một nhân viên an ninh khác xông vào để cứu hai ông Chris và Sean (Smith). Họ tìm thấy ông Smith, đã chết, và kéo ông ra khỏi tòa nhà. Họ không tìm thấy được ông Stevens, trong khi đó, súng, khói mù và lửa làm họ phải rút khỏi tòa nhà. Khoảng 45 phút sau, nhân viên an ninh ở tòa nhà sau tìm cách tấn công vào tòa nhà chính, nhưng họ bị đánh bật lại. Khoảng 50 phút sau, lực lượng an ninh Libya lại cố gắng một lần nữa và lần này họ đã vào được và lập lại kiểm soát ở tòa nhà chính. Mọi người được di tản sang tòa nhà phụ. Tòa nhà phụ bị tấn công vào lúc 12 giờ đêm và tiếp tục trong hai tiếng đồng hồ sau đó. Trong cuộc tấn công vào tòa nhà phụ, hai nhân viên Hoa Kỳ nữa tử nạn, và hai người bị thương. Mãi đến 2 giờ sáng, nhờ sự tăng viện lực lượng an ninh Libya giành lại được quyền kiểm soát tình hình.


Nhân viên Ngũ Giác Ðài tuy vậy công nhận: “Lúc nào đó trong khoảng thời gian đó, và thực sự chúng tôi không biết lúc nào, chúng tôi tin là Ðại Sứ Stevens đã ra khỏi tòa nhà và được đưa tới một bệnh viện ở Benghazi.” Phía Hoa Kỳ mất liên lạc nhưng có vẻ như những người bạn Libya đã tìm đưa ông đại sứ đến bệnh viện, rất tiếc là khi tới nơi ông đã yếu quá, không cứu sống nổi.


Như vậy chúng ta thấy rõ đây là một cuộc tấn công thực sự, có tổ chức với hỏa lực vượt khỏi sức kháng cự của nhân viên an ninh Libya và Hoa Kỳ có mặt tại tòa tổng lãnh sự. Tất cả những ai trong chúng ta đã từng sống qua Sài Gòn trong những năm chiến tranh đều biết là một đơn vị đặc công cảm tử có thể thực hiện một cuộc tấn công vào một địa điểm dầu phòng vệ cách mấy chăng nữa.


Ðã có những chỉ trích về sự thiếu an ninh hay là không lo đủ cho an toàn cho các viên chức ngoại giao ở Libya nhưng thật ra việc canh phòng đã rất cẩn mật. Hơn thế, khủng bố đã chọn Benghazi, nơi mà Ðại Sứ Stevens cảm thấy an toàn và nơi mà Hoa Kỳ có rất nhiều người bạn nên có lẽ cũng không cảm thấy cần phòng vệ nhiều hơn. Và lại, thử hỏi trước ngày 11 tháng 9 hay trước ngày 7 tháng 7, có ai nghĩ đến những hành động táo bạo của khủng bố như đã được thực hiện hay không?


Thống Ðốc Mitt Romney thì đã lên tiếng chỉ trích chính phủ Obama và nhất là Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Cairo, Ai Cập, là “quá yếu” với Hồi Giáo quá khích và quá thích Mùa Xuân Ả Rập. Nhiều nhân vật bảo thủ trong chính trị Hoa Kỳ đồng nghĩa phong trào nổi dậy của Hồi Giáo với những nhóm Hồi Giáo quá khích thù hận, và coi phong trào Huynh Ðệ Hồi Giáo đang cai trị ở Ai Cập và Tunisia là đe dọa cho đồng minh chính của Hoa Kỳ là Israel. Người Mỹ nói chung rất lo ngại bị kéo vào việc can thiệp ở Syria và lo ngại về Iran có bom hạt nhân. Họ quá chán bị gọi là chống Hồi Giáo trong khi xã hội Hoa Kỳ bao dung cho những người Shia hơn là các quốc gia Hồi Giáo Sunni. Với binh sĩ đã ra khỏi Iraq, cố gắng thúc đẩy tiến trình hòa bình giữa Israel và Palestine không đi đến đâu, và nguồn khí đốt mới giúp giảm lệ thuộc vào dầu Ả Rập, chắc hẳn đây là lúc nên bỏ cho những người “đó” muốn tự phá hoại mình thì cứ việc và rút lui về pháo đài Hoa Kỳ chăng?


Lý luận này rất hấp dẫn, và nó sẽ được đưa ra trên con đường vận động tranh cử sau cái chết của ông Stevens. Nhưng điều đó là hoàn toàn sai.


Ðiều đã làm Ðại Sứ Stevens lạc quan trước khi ông qua đời là Libya đã chọn một chính phủ ôn hòa, không thuộc cả phe Hồi Giáo quá khích Salafist lẫn Huynh Ðệ Hồi Giáo. Ngay hôm Ðại Sứ Stevens qua đời, Quốc Hội Libya đã bầu lên một kỹ sự tốt nghiệp ở Hoa Kỳ làm thủ tướng. Ðến ngay cả nhóm Salafists cũng như nhóm Ansar al-Sharia cũng tìm cách tách rời ra khỏi toán nhỏ đã tổ chức vụ ám sát và khuyến khích dân quân truy lùng họ.


Một quan sát viên Hoa Kỳ hiện diện trong cuộc bầu cử thủ tướng ở Quốc Hội đã nói là tin Ðại Sứ Stevens thiệt mạng đã thay đổi lập trường của nhiều dân biểu làm họ không bỏ phiếu cho phe cực đoan nữa. Quan sát viên này bảo là thảm kịch này có thể là giây phút giúp người dân Libya ý thức được là cần đoàn kết lại để bảo vệ nền dân chủ mong manh của họ. Nếu được vậy thì Ðại Sứ Steven đã không chết uổng.

Chùa Bảo Quang sắp khánh thành trung tâm văn hóa

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


SANTA ANA (NV) –Vào ba ngày cuối tuần Thứ Sáu 12, Thứ Bẩy 13 và Chủ Nhật 14 tháng 10, chùa Bảo Quang sẽ làm lễ khánh thành Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo bên trong khuôn viên chùa ở Santa Ana.










Chánh điện của chùa Bảo Quang, Santa Ana. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, viện chủ chùa và cũng là nhà thơ Thanh Trí Cao, cho biết: “Ðây là một đại lễ của chùa sẽ có nhiều quan khách Việt Mỹ cũng như đồng hương Phật tử khắp nơi về tham dự. Trong đại lễ này chùa Bảo Quang cũng sẽ mở cửa phòng triển lãm văn hóa nghệ thuật, một công trình văn hóa của chùa Bảo Quang từ bấy lâu nay.”


Hòa Thượng Thích Quảng Thanh cũng cho biết là trong tương lai, chùa sẽ tiếp tục xây cất thêm Viện Bảo Tàng tập trung những cổ vật văn hóa Á Châu.


Theo dự trù chương trình đại lễ khánh thành sẽ được khởi diễn vào lúc 9 giờ sáng ngày Thứ Sáu, 12 tháng 10, qua một cuộc đưa thuyền ra biển “vớt vong về chùa để thiết lễ Ðàn Tràng Chẩn Tế.” Và trong suốt ngày đầu khai mạc này sẽ là những lễ “Tiến Linh,” “Khai Kinh” và “Cầu Siêu Chư Hương Linh.”


Qua hôm sau Thứ Bẩy, 13 tháng 10, tiếp tục khóa lễ “Cầu Siêu Chư Hương Linh” và “Ðăng Ðàn Chẩn tế.”


Ngày thứ ba, Chủ Nhật 14 tháng 10, là lễ chính gồm 12 tiết mục từ mở cửa phòng triển lãm văn hóa nghệ thuật qua cử hành đại lễ khánh thành cho đến cuộc ra mắt sách “Dấu Ấn Nghệ Thuật 2” của nhà thơ Thanh Trí Cao và văn nghệ mừng đại lễ với sự góp mặt của nhiều ca nhạc sĩ tên tuổi và thân hữu của chùa.


Chùa Bảo Quang là công trình hoằng pháp của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh từ khi còn là thượng tọa. Chùa tọa lạc trên phần đất hiện nay là địa điểm thứ ba. Ban đầu đặt nền tảng tại Fountain Valley vào năm 1990. Khi công cuộc tu tập của các Phật tử được phát triển, chùa Bảo Quang đã phải dời về một địa điểm trên đường Magnolia, Garden Grove, để có đủ chỗ tu tập. Rồi qua 12 năm xây dựng tu học, khi ấy Thượng Tọa Thích Quảng Thanh đã cùng Phật tử quyết định cần phải phát triển tu học thành một trung tâm có đầy đủ tiện nghi nên vào ngày 10 tháng 3 năm 2002 đã gom góp tiến hành mua lại một ngôi giáo đường cũ nằm trên đường Newhope hiện nay và nay thì hòa thượng và chư Phật tử đã hoàn tất được một ngôi chùa khang trang xứng đáng là một Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo.


Trên khu đất rộng đến 2.2 mẫu, một phần ba được dành làm sân đậu xe đã được tráng xi măng phẳng lì, còn lại 2/3 là khuôn viên của chùa, gồm một chánh điện mới được xây cất khá là hùng vĩ, có tiền điện, có hậu liêu và các trai phòng.


Cách một vườn hoa rộng được dựng nhiều tượng Phật và Bồ Tát cũng như các hình ảnh nghệ thuật, là dẫy nhà dài hai tầng, tầng trên là phòng triển lãm cổ vật văn hóa Á Châu, phần dưới là trung tâm sinh hoạt của đồng hương Phật tử. Hiện nay trung tâm sinh hoạt đang được dành cho Trung Tâm Việt Ngữ Hùng Vương mở những lớp học Việt ngữ cho con em Phật tử song song với một số lớp về nghệ thuật âm nhạc, nhiếp ảnh vào những ngày cuối tuần. Trung tâm cũng là nơi dành cho các cuộc sinh hoạt văn học nghệ thuật khác như những cuộc ra mắt sách, những buổi luận đàm văn học nghệ thuật hay triển lãm ảnh nghệ thuật. Hòa thượng cho biết: “Với những sinh hoạt văn học nghệ thuật thì trung tâm sẽ không tính bất cứ một phí khoản nào. Xin cứ liên lạc với chúng tôi qua điện thoại (714) 554-1287.”


Trong sinh hoạt xã hội của chùa Bảo Quang thì chùa đã giúp bữa ăn cho người không nhà từ mấy chục năm nay, phát hành đều đặn tạp chí Trúc Lâm để phổ biến tin tức Phật Giáo khắp nơi cùng là những kiến thức Phật học của các danh sư học giả nghiên cứu về Phật học hay giáo lý nhà Phật.


Bên cạnh phòng triển lãm còn một khoảng đất rộng dùng làm hội trường trong những ngày đại lễ, có sân khấu và có thể chứa tới cả ngàn chỗ ngồi.


Ngay cổng vào có một hồ nước nhỏ, trên đó là con thuyền đang chìm của những thuyền nhân VN trốn chạy cộng sản, trước đây có tượng thuyền nhân nhưng nay đã được thay thế bằng tượng Phật Bà Quan Âm mà theo nhiều thuyền nhân cho biết đã “hiển linh giữa biển khơi để cứu độ cho những người vượt biển qua được những cơn sóng gió bão táp.”


Trong một buổi mạn đàm ngắn với chúng tôi, hòa thượng viện chủ có đề cập đến ảnh hưởng của Phật Giáo trong sinh hoạt của dân tộc VN. Trải qua hơn 2,000 năm, dưới bóng Từ Bi của Phật Giáo, người dân Việt đã thấm nhuần văn hóa Phật Giáo và đem hòa trộn với văn hóa truyền thống của dân tộc để thành một sinh hoạt truyền thống của dân gian. Như lễ Xá Tội Vong Nhân ngày Rằm Tháng Bẩy. Lễ này không chỉ được tổ chức tại các chùa, Viện Phật Giáo mà trong dân gian, nhất là ở vùng quê, người dân Việt cũng làm những buổi lễ gọi nôm na là lễ “cúng Cô Hồn” hay “cúng cháo thí” vào ngày Rằm Tháng Bẩy âm lịch.










Hồ nước Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


“Trăm con sông, ngàn dòng suối chẩy qua bao ngả khắp mọi miền, nước có khi đục có khi trong là bởi địa khí nhân văn từng nơi từng chốn nhưng rồi cũng trở thành nước biển khi đổ vào lòng biển. Thì Phật Giáo cũng vậy trải qua hàng ngàn năm được truyền bá đi khắp nơi, Phật Giáo cũng chia ra thành nhiều nhánh, nhiều tông phái, đó không phải là phân hóa mà là sự hội nhập để rồi trở thành một, là chân lý của giáo lý trong Phật pháp.” Hòa Thượng Thích Quảng Thanh kết thúc buổi mạn đàm với chúng tôi.


Quí độc giả cần biết thêm chi tiết về ngày đại lễ này, xin gọi điện thoại số (714) 554-1287 hay tới chùa tại địa chỉ 713 North Newhope St., Santa Ana, CA 92703.


 


–––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Trung Quốc nổi giận vì ‘biển Tây Philippines’

MANILA (NV) – Chính phủ Philippines hôm Thứ Tư đã ban hành một nghị định hành chính để chính thức đặt tên các vùng biển phía Tây của nước mình là Biển Tây Philippines (West Philippines Sea) thay cho cách gọi phổ biến từ trước đến nay là Biển Nam Trung Hoa (South China Sea).










Bản đồ Biển Ðông. (Hình: biendong.net)


Ngay lập tức, Tân Hoa Xã phản ứng, coi hành động của Phi là “khiêu khích,” “chỉ là giấc mơ đẹp” và không thay đổi được gì.


Nghị định của chính phủ Philippines xác định vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý phía Tây đảo Luzon như quy định của Công ước Quốc tế về Luật Biển (UNCLOS) mà cả Philippines, Trung Quốc và Việt Nam đều là thành viên ký công nhận. Như vậy, Philippines xác quyết các khu vực đang có tranh chấp từ chuỗi bãi đá Scarborough (tranh chấp với Trung Quốc) đến các đảo ở quần đảo Trường Sa đang do họ chiếm giữ (tranh chấp với nhiều nước) được gói trong nghị định đó.


“Gọi là Biển Tây Philippines chỉ là bước thường lệ cho những gì chúng ta cảm thấy trước hết là của chúng ta.” Phát ngôn viên phủ tổng thống Edwin Lacierda phát biểu như vậy hôm Thứ Năm và được thuật lại trên đài truyền hình số 5 ở Manila.


Theo nguồn tin, bộ phận pháp lý của chính phủ Philippines đang nghiên cứu để đệ nạp sự xác định chủ quyền mới với cơ quan UNCLOS mà một phần trước đây chưa từng được họ tuyên bố.


Trang mạng Quân Sự Trung Quốc (Chinamil.com) được trang mạng báo đảng Nhân Dân Nhật Báo hôm Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012 lấy lại và phổ biến tin hình cuộc tập trận phối hợp hải quân trên Biển Ðông hàm ý phô trương sức mạnh quân sự. Ðồng thời Hồng Lỗi, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh tuyên bố “Hành động của Philippines sẽ không thay đổi được chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa của Việt Nam) và Hoàng Nham đảo (tức Scarborough Shoal tranh chấp với Philippines) cùng vùng biển chung quanh. Cái tên biển Hoa Nam đã từng được cộng đồng quốc tế công nhận.”


Tân Hoa Xã gọi hành động của Philippines là “buồn cười” và chỉ là “giấc mộng vui vẻ.”


Bắc Kinh thường xuyên hành động bất chấp các nguyên tắc đã thỏa thuận khi ký vào bản Tuyên Bố Ứng Xử Biển Ðông (DOC) nhằm tránh xung đột võ trang nhưng luôn luôn đổ ngược lại là các nước khác không tuân hành.


Nhân Dân Nhật Báo cũng đăng tải những lời đe dọa của tướng diều hâu La Viện nói Bắc Kinh “sẽ không bao giờ nhượng bộ một phân nào trong vấn đề chủ quyền lãnh thổ.” Trước đó, ngày 5 tháng 9, 2012, khi họp báo chung với bà Ngọai Trưởng Mỹ Hillary Clinton, Ngoại Trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì tuyên bố “lập trường của Trung Quốc về vấn đề chủ quyền Biển Hoa Nam (Biển Ðông) là không thay đổi và rõ ràng dựa vào các căn cứ lịch sử và pháp lý.”


Tuy nhiên, những gì Trung Quốc nêu ra đã bị phía Việt Nam, Philippines phản bác với các chứng cứ của riêng mình. Một số tài liệu còn chứng tỏ, trước kia, các nhà cầm quyền ở Trung Quốc không liệt kê các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là các thành phần lãnh thổ của Trung Quốc trên bản đồ.


Bắc Kinh khá mập mờ về đường vạch “Lưỡi Bò” chiếm 80% Biển Ðông liếm sâu vào các vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và Philippines, bất chấp công ước UNCLOS. (TN)

Chủ tiệm nail trở thành người chủ đất cho thuê booth, station

 


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) –Hơn 250 người, hầu hết là chủ tiệm các tiệm nail ở vùng Orange County, Los Angeles và các vùng lân cận, có mặt tại hội trường nhật báo Người Việt tham dự chương trình hội thảo “Hãy làm đúng luật khi trả lương bằng Form 1099 trong nghề nail” do công ty Money Management System (MMS) đứng ra tổ chức vào tối Thứ Ba.









Ông Mai Phi Long (phải) trình bày mô hình kinh doanh mới trong buổi hội thảo “Hãy làm đúng luật khi trả lương bằng Form 1099 trong nghề nail.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


“Vấn đề trả lương bằng mẫu 1099 trong ngành nail,” “Independent contractor là gì?” “Nhân viên (employee) và nhà thầu độc lập (independent contractor) dưới khía cạnh thuế vụ và Workers Compensation,” “Mô hình kinh doanh mới,” và “Yếu tố kỹ thuật trong mô hình mới của MMS” là những vấn đề được công ty MMS nêu ra trong buổi hội thảo.


Ông Mai Phi Long, đại diện công ty MMS, nêu vấn đề, “Trong ngành nail, hầu như ai cũng phát lương theo mẫu 1099. Tuy nhiên, đây là một chuyện rất dễ đưa đến việc phạm luật vì rất phức tạp trong việc xác định một người thợ nail phải làm việc như thế nào để được xem là một nhà thầu độc lập (independent contractor), mà phải là ‘Independent contractor’ thì mới lãnh lương theo mẫu 1099.”


“Cũng chính vì sai luật trong khi áp dụng trả lương cho nhân viên theo mẫu 1099 mà nhiều tiệm nail bị kiểm toán và bị phạt tiền rất nặng,” ông Long cho biết thêm.


Luật Sư Anthony Nguyễn giải thích cho mọi người hiểu 16 điều nhằm xác định thế nào là một nhà thầu độc lập theo qui định của Sở Thuế IRS và Bộ Lao Ðộng Hoa Kỳ.


Trong phần trình bày về vấn đề “Nhân viên (employee) và Nhà thầu độc lập (independent contractor) dưới khía cạnh thuế vụ và Workers Compensation,” ông Jonathan Tôn, chuyên gia hoạch định tài chánh và thuế vụ, đã nêu lên một số điều khiến hầu hết các chủ tiệm nail tham dự buổi hội thảo tỏ ra “bất ngờ, ngạc nhiên khi nhận ra lâu nay mình làm sai hết trơn.”


Một vài điều đáng lưu ý mà ông Jonanthan nêu ra là: “Nếu một thợ nail được trả lương theo mẫu 1099 thì người thợ đó phải là quyết định tất cả công việc, giá cả phục vụ trong tiệm một cách độc lập; tự mình thương thảo trực tiếp với khách, có quyền tự quyết định giờ đi làm hay giờ nghỉ; tự mua sắm tất cả các đồ nghề từ khăn, nước sơn, đồ giũa,…; tự mình quyết định phương thức thanh toán, hay chọn cách làm…”


Tuy nhiên, tất cả mọi người đều thừa nhận rằng “không có người thợ nail nào lãnh lương theo mẫu 1099 mà làm việc theo những cách trên” vì “hầu như ai cũng làm việc cho chủ (employee).”


Nếu làm việc theo phương cách chủ-thợ thì, như ông Jonathan giải thích, “Chủ đặt định phương thức làm việc, lương bổng, giờ giấc, thời gian nghỉ, giải lao; chủ qui định giá cả, cách thức tính chi phí dịch vụ và đứng ra giải quyết các bất đồng giữa khách và thợ; chủ là người đứng ra mua đồ nghề cho tiệm; thợ chỉ làm việc tại nơi mà chủ ấn định, phục vụ khách của chủ dưới thương hiệu do chủ quảng cáo,…”


Với cách thức chủ và thợ như vậy thì mẫu lương phải trả là W-2. Khi trả lương bằng W-2 thì “chủ nhân phải đóng một khoản thuế ‘unemployment’ chừng 14-15% rồi vừa phải mua bảo hiểm Worker Compensation. Cả hai khoản này nhập lại cũng ở gần mức 20% rồi cộng thêm lương ăn chia là 60%. Như vậy chủ đã trả ra 80% giá trị của người thợ làm ra theo cách chia 6/4 như hiện nay ở các tiệm nail, họ chỉ còn 20% không đủ trang trải những phí tổn thuê mướn, đồ nghề, v.v… thì họ không đủ sở hụi. Cho nên nhiều người biết là sai nhưng vẫn phải nhắm mắt làm để sống còn khi trả lương cho nhân viên bằng mẫu 1099.”


Chính vì những điều này, nên giải pháp mô hình kinh doanh mới mà công ty MMS đưa ra là “phải thay đổi cách làm ăn. Những người chủ tiệm nail xưa nay không còn là chủ tiệm nail nữa mà chuyển sang là chủ đất, chủ nhà.”


Nghĩa là, ông Long giải thích, “Chủ tiệm nail, trong vai trò là chủ đất, chủ mặt bằng, sẽ cho các người thợ của mình thuê booth, station để làm. Và như thế, các thợ nail bây giờ tự làm chủ doanh nghiệp của họ khi thuê lại booth, station trong tiệm. Người thợ trả tiền thuê mướn và các dịch vụ khác mà chủ tiệm cung cấp.”


Ông Long đưa ví dụ, một người thợ trung bình lãnh lương $2,000/tháng. Như vậy, họ phải kiếm khoảng $3,300/tháng. Tiền trả về chủ là $1,300. Chủ tiệm có thể cho mướn station đó khoảng $1,200 đến $1,300/tháng. Nếu theo cách tính hiện nay là chia 6/4, thợ 6, chủ 4 thì thu nhập theo cách cho thuê này có khác gì đâu khi chúng ta làm chủ tiệm nail nhưng lại cộng với nhức đầu và lo lắng!


“Thêm vào đó, khi người thợ là chủ nhân của riêng họ, thì chủ tiệm không cần phải lo lắng những nghĩa vụ của một người chủ nữa, như không cần phải trả Worker Compensation, lợi tức thất nghiệp, bảo hiểm,…” Ông Long nói thêm.


Tuy nhiên, như lời ông Mai Phi Long nói trong phần khai mạc, “Tất cả những vấn đề được trình bày trong buổi hội thảo chỉ mang tính chất tham khảo mà thôi.”


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Cụ Bà Quả Phụ Nguyễn Đình Trai

Sau Ai Cập và Libya, tòa Ðại Sứ Mỹ tại Yemen bị tấn công

 


4 người thiệt mạng, 35 người bị thương


 


SANAA, Yemen (NV) – Tình trạng bạo loạn trong thế giới Ả Rập liên quan đến một cuốn phim thực hiện tại Mỹ, có nội dung bị coi là báng bổ Tiên Tri Muhammad, đã lan sang Yemen hôm Thứ Năm, nơi hàng trăm người biểu tình tấn công tòa Ðại Sứ Mỹ, hai ngày sau khi có vụ nổ súng làm thiệt mạng đại sứ Mỹ ở Libya và đám đông tìm cách tràn vào chiếm đóng tòa Ðại Sứ Mỹ ở Cairo, theo một bản tin của báo The New York Times.









Người biểu tình đập cửa sổ và gỡ tấm bảng Tòa Ðại Sứ Mỹ tại thủ đô Sanaa, Yemen, hôm Thứ Năm. (Hình: AP Photo/Hani Mohammed)


Theo một bản tin của đài CNN, trích nguồn tin Bộ Quốc Phòng Yemen, cho biết, trong cuộc biểu tình hôm Thứ Năm, bốn người Yemen bị thiệt mạng. Ngoài ra, còn có 35 người khác bị thương, bao gồm 24 nhân viên an ninh.


Các nguồn tin từ giới truyền thông cũng cho hay có cuộc biểu tình ở Tehran, nơi khoảng 500 người hô khẩu hiệu đả đảo Mỹ và tìm cách bao vây tòa Ðại Sứ Thụy Sĩ, hiện đang giữ vai trò trung gian đại diện cho Mỹ vì Washington không có liên lạc ngoại giao với Tehran. Hàng trăm cảnh sát viên kềm giữ đám đông không cho họ đến gần sứ bộ ngoại giao này.


Trong ngày thứ ba liên tiếp, đám đông biểu tình trước tòa Ðại Sứ Mỹ ở Cairo đã xô xát với cảnh sát gìn giữ trật tự và giới hữu trách đã phải dùng đến lựu đạn cay để giải tán họ.


Tại Sanaa, thủ đô Yemen, đám đông tràn vào được vòng ngoài của tòa Ðại Sứ Mỹ, nổi lửa đốt một văn phòng nơi này.


Những người này sau đó rút lui và lấy đi bàn ghế cùng các máy điện toán.


Tổng thống Yemen, ông Abdu Rabbu Mansour Hadi, cho hay trong một bản thông cáo là ông bày tỏ “sự xin lỗi đến Tổng Thống Barack Obama và dân chúng Mỹ” về cuộc tấn công này.


Trong khi đó, hãng thông tấn Reuters cho biết giới chức Libya vừa bắt bốn người trong khi điều tra vụ tấn công tòa Lãnh Sự Mỹ ở Benghazi, làm thiệt mạng đại sứ và ba nhân viên ngoại giao Mỹ.


“Bốn người bị bắt và chúng tôi đang thẩm vấn họ bởi vì họ bị tình nghi giúp tổ chức vụ tấn công vào tòa lãnh sự,” ông Wanis Sharif, thứ trưởng Bộ Nội Vụ Libya, được Reuters trích lời nói.


Tuy nhiên, ông không cho biết thêm chi tiết.


Tại Ai Cập, giới chức Hoa Kỳ phải liên lạc với đảng Huynh Ðệ Hồi Giáo cầm quyền để xác nhận hai thông điệp mâu thuẫn nhau được gởi qua hệ thống tweeter, liên quan đến vụ tấn công tòa Ðại Sứ Mỹ ở Cairo.


Trong thông điệp đầu tiên, được viết bằng tiếng Anh, ông Khairat el-Shater, phó thủ lãnh của đảng, viết ông “cảm thấy nhẹ nhõm vì không có nhân viên ngoại giao nào của tòa đại sứ bị hại” và hy vọng quan hệ Mỹ-Ai Cập “sẽ được duy trì sau các sự kiện xảy ra hôm Thứ Ba (dân Ai Cập tấn công tòa đại sứ).”


Tuy nhiên, thông điệp thứ nhì của đảng Huynh Ðệ Hồi Giáo, viết bằng tiếng Ả Rập, và cũng được đăng trên trang web của đảng, lại khen ngợi những cuộc biểu tình chống cuốn phim sản xuất tại Mỹ mà một số người Hồi Giáo cho là xúc phạm Tiên Tri Muhammad. Thông điệp của Huynh Ðệ Hồi Giáo cũng kêu gọi tổ chức một cuộc biểu tình có một triệu người tham gia vào Thứ Sáu.


Ngay sau đó, Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Cairo đáp lại: “Cảm ơn. Tuy nhiên, quý vị đã kiểm tra lại thông điệp bằng tiếng Ả Rập chưa? Hy vọng quý vị biết là chúng tôi có đọc được thông điệp này đấy nhé.”


Huynh Ðệ Hồi Giáo trả lời: “Chúng tôi hiểu quý vị đang trong tình trạng bấn loạn, nhưng nếu quý vị cho biết chính xác đoạn nào làm quý vị quan tâm thì rất tốt.”


Hôm Thứ Năm, tổng thống Ai Cập, ông Mohammed Morsi, thuộc đảng Huynh Ðệ Hồi Giáo, nói ông ủng hộ các cuộc biểu tình ôn hòa, chứ không phải các cuộc tấn công vào các tòa đại sứ, theo bản tin của Reuters.


Trong khi đó, nhật báo The New York Times cho rằng Ai Cập, chứ không phải Libya, nơi Ðại Sứ Chris Stevens bị giết, có thể là một vấn đề chính trị rất lớn đối với Hoa Kỳ.


Ông Martin S. Indyk, cựu đại sứ Mỹ tại Israel, nói với tờ báo rằng: “Dù không có người Mỹ bị giết, nhưng đây là lần thứ tư một tòa đại sứ tại Cairo bị tấn công, trong lúc cảnh sát Ai Cập phản ứng rất nhẹ nhàng.”


“Tại sao Tổng Thống Morsi không lên án những hành động này,” ông Indyk thắc mắc.


Tại Hoa Kỳ, giới chức liên bang xác định được người đàn ông sống ở miền Nam California, từng bị tù vì tội liên quan đến gian lận tài chánh, là nhân vật chính làm cuốn phim “The Innocence of Muslims,” gây nên làn sóng chống Mỹ trong thế giới Ả Rập. Ðó là ông Nakoula Basseley Nakoula, 55 tuổi, bản tin của hãng thông tấn AP cho biết.


Bộ Trưởng Tư Pháp Eric Holder nói Bộ Tư Pháp Mỹ đã bắt đầu điều tra cái chết của bốn công dân Mỹ tại Libya. Tuy nhiên, hiện chưa biết là Bộ Tư Pháp có tập trung sự điều tra vào nhân vật làm bộ phim ở miền Nam California hay không.


Phóng viên Richard Esposito của đài truyền hình ABC cho biết cảnh sát Los Angeles County được phái đến nhà ông Nakoula ở Cerritos tối Thứ Năm để bảo vệ ông, đề phòng trường hợp ông bị trả thù. Tuy nhiên, sau một lát, cảnh sát rời khỏi khu vực nhà ông. (V.Giang, Ð.D.)

Bà Quả Phụ Võ Minh Ngoạn

Lợi dụng lòng tin của dân nghèo

 


 Về “Không phải là Hổ Mang”



Sự lừa gạt những người dân quê ít có kiến thức rộng rãi cùng sự tin tưởng hoang đường đã có xảy ra rất nhiều, cho nên có nhiều người muốn kiếm tiền làm giàu thì họ lợi dụng lòng tin của dân nghèo mà tha hồ hút máu làm tiền. Những người làm chuyện ác đức sau này sẽ bị sự trừng phạt của Thượng đế.


hung

Mùa Thu ở làng chài Gò Nổi – Thu Bồn

 


Phương Ngạn/Người Việt


 


QUẢNG NAM (NV) –Nhắc đến sông Thu Bồn, có lẽ không cần phải nói cho nhiều, bởi nó đã đi vào thơ ca không ít, và, địa danh Gò Nổi – đất học của Ngũ Phụng Tề Phi, của Hoàng Diệu, Phạm Phú Thứ, Phan Quang… cũng không mấy xa lạ với độc giả.










Hạnh phúc giản dị của dân chài, chồng chèo thuyền, vợ bủa lưới, giăng câu… (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Nhưng, nói về làng chài vào mùa Thu ở một khúc sông vắng, trên dải đất vắt ngang dòng Thu Bồn, câu chuyện đã xoay sang hướng khác, đầy thân phận và nỗi niềm.


 


Ðức hiếu sanh


 


Dường như đời sống của người dân làng chài, mọi thứ đều rất khác biệt với người dân trên bờ cách họ chưa đầy trăm mét. Khái niệm thời gian ở đây cũng đông cứng, đóng băng, một ngày dài được định nghĩa bằng một chuyến chèo ghe ra sông và quay ghe trở về, một năm dài được nhắc nhớ bởi bốn mùa từ Xuân sang Ðông, trong đó có hai mùa ngồi bó gối.


Ông Nhạc, dân chài lâu năm ở đây cho biết: “Dân nghề ở đây ít có ai ăn học tới nơi tới chốn, cao nhất chừng hết cấp trung học, có nhiều đứa học lớp ba, lớp bốn là nghỉ, có vợ, có chồng, sinh con đẻ cái, rồi lại vác lưới ra sông.”


“Mùa thì ở đây mùa nào cũng là mùa làm ăn cả. Nhưng có vẻ như mùa Xuân là đói nhất, vì mùa này con nước trong veo, khó mà bủa lưới, còn mùa Ðông thì lạnh căm, nhưng là mùa kiếm cơm. Mùa Hè và mùa Thu thì ngồi bó gối.”


“Thật ra, hai mùa này vẫn kiếm được cá như các mùa kia, nhưng theo lệ của tổ tiên làng nghề ở đây thì mùa Hè là mùa giao phối, mùa Thu là mùa cá bắt đầu đẻ trứng, làng nghề kiêng đánh cá hai mùa này, ăn của trời thì phải biết giữ của trời, không thể hốt trọi cả bốn mùa.”


Anh Tuấn, thanh niên của làng chài cho biết thêm: “Ở đây nghèo lắm, vì quanh năm bám ghe, bám sông, ngày nào trúng mẻ cá lớn thì cả gia đình kiếm được ngót nghét một trăm ngàn đồng, thường thì vài ba chục ngàn đồng, ruộng không có, đất không có, nên chỉ sống với ngần ấy tiền, khó lắm, ăn còn không đủ, lấy chi mà học hành!”


“Một phần vì yêu nghề, một phần vì không có bằng cấp, nên chẳng có cơ hội chuyển sang nghề khác, hết đời cha đến đời con cứ bám ghe, bám sông mà đắp đổi qua ngày. Thường, trẻ nít ở đây rất thích mùa Thu, vì mùa này cha mẹ hay ở nhà chơi với tụi nó, dán đầu lân, làm ông địa cho tụi nó…”


“Bánh Trung Thu là một thứ gì đó rất xa lạ đối với trẻ nít ở đây, vì cha mẹ, ông bà của tụi nó cho đến giờ còn chưa biết, nhiều khi cũng muốn mua cho con cháu mình ăn để biết, nhưng một cái bánh Trung Thu có khi bằng ba bốn ngày làm, thôi thì nhịn vậy!”


Chị Thuận, người phụ nữ bám nghề từ tấm bé của làng chài, kể: “Nhiều bữa, bơi ghe đi dạo, thấy cá nhiều lắm, nhưng nghiệt nỗi đang là mùa chúng đẻ trứng, nên không nỡ buông lưới, vậy là bơi ghe dòm cho đỡ thèm rồi quay về!”


“Từ nhỏ, cha tôi đã dạy, mình là người không may mắn, ít ăn học, nhưng mình phải giữ đạo làm người, phải có đức hiếu sanh, mình làm nghề chài lưới là sát sanh, vì sinh nhai nên đành chịu. Nhưng dù gì thì phải biết mùa của vạn vật yêu nhau và mùa sinh sôi của chúng, phải tôn trọng mùa này.”










Những con thuyền tạm nghỉ trong mùa cá sinh nở. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


“Chính vì vậy mà dân chài xóm mình không ai nói ai, dường như từ trong máu huyết đã có đức hiếu sanh do cha mẹ truyền dạy, không ai sát ngư vào mùa Hè và mùa Thu. Mà cũng chính vì vậy mà mình khó khăn, nhưng đành chịu!”


 


“Làng nghề” bất hợp lý


 


Gần đây, các phương tiện thông tin đại chúng ở Việt Nam nhắc nhiều về chuyện các làng nghề, phục dựng làng nghề… Nhưng nếu nhìn kỹ một chút, dường như mọi hoạt động “phục dựng” làng nghề đều mang tính hình thức, qua loa và bất hợp lý.


Thường thì cứ làng nghề nào được tổ chức rình rang, có bàn tay của cơ quan văn hóa địa phương nhúng vào, liền sau đó là đóng cửa, không tiêu thụ được mặt hàng hoặc có những tranh chấp nội bộ về ăn chia không đồng đều, hoặc có sự toa rập của đầu nậu với cán bộ ngân hàng, người cần vốn thì không được vay, người không làm nghề lại vay vốn để thao túng làng nghề…


Dường như có hàng trăm thứ bất ổn trong vấn đề tổ chức phục dựng làng nghề của các cơ quan văn hóa nhà nước. Làng chài Gò Nổi – Thu Bồn cũng không tránh khỏi tình trạng này.


Ông Tuấn, một ngư dân lâu năm của làng chài, cho biết: “Cũng có nghe nói nhà nước tổ chức phục dựng làng nghề, anh em ở đây cũng thử liên hệ để coi thử có được chi không. Nhưng rồi thất vọng.”


“Những điều kiện họ đưa ra như là không đánh bắt bằng chất nổ, không dùng lưới có kích cỡ nhỏ để đánh bắt nhằm giữ những con cá nhỏ sống sót, không được dùng bình điện… Thì mấy cái đó mình đã đáp ứng từ rất lâu, không cần họ nhắc mình cũng đã làm thế. Nhưng mà thủ tục rắc rối quá, mình ít học, nghe họ nói một hồi, mình thấy mệt, thôi nghỉ luôn.”


“Thật ra, cái chính để tạo ra làng nghề là phải làm sao cho làng nghề đó ổn định hơn, văn minh hơn và sống có văn hóa hơn, ví dụ như họ ưu tiên cho con em mình đi học miễn phí, cho mình vay vốn lãi suất thấp để mua dụng cụ tốt hơn chẳng hạn. Nhưng họ chẳng giúp mình được chuyện này.”


“Nếu tổ chức một làng nghề để lâu lâu họ về quay phim, rồi cúng bái lung tung cũng để quay phim, làm du lịch gì gì đó, e rằng không hợp với làng chài ở đây. Vì chúng tôi không thích thế, chúng tôi muốn được bình yên, cuộc sống tốt hơn, con cái có cơ hội đổi đời…”


Lời bộc bạch của ông Tuấn trong lúc ông đang cặm cụi đan lưới vô hình trung ám gợi chúng tôi hình ảnh nào đó rất xa xưa về những con người sống gần gũi thiên nhiên, bỏ mặc mọi thị phi cuộc đời, hòa nhập với đất trời, sông nước.










Những mắt lưới buộc chặt cuộc đời với sông nước mênh mông. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Nhưng, cũng chính cái quan niệm đời sống giản dị của ông và những người dân chài hàng xóm của ông lại chạm đến những trắc ẩn khác về thân phận con người trong xã hội mà ở đó, họ có khoảng cách rất gần với đời sống hiện đại nhưng lại cam chịu, chấp nhận một kiểu sinh hoạt rất ư lạc hậu, thiếu thốn và thiệt thòi trăm bề. Lỗi này do ai?


Mùa Thu đang về, cách xóm chài không xa, những cửa hàng bánh Trung Thu đỏ vàng, xanh, rực ngũ sắc, những đứa bé xóm chài vẫn cùng với một Trung Thu vài con đom đóm bỏ vào vỏ trứng, vài chén chè của cha mẹ nấu cúng Rằm… Một tuổi thơ thiệt thòi bởi nghèo khó!

Tin mới cập nhật