Quan tham nhũng, cả ngàn dân bao vây trụ sở xã


HÀ NỘI (NV) –
Vụ việc cưỡng chế ở huyện Văn Giang, Hưng Yên, vừa mới chỉ xong giai đoạn đàn áp được hai ngày thì tại Hà Nội, vụ xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng vẫn còn nguyên đó, cả ngàn người dân của một xã ở huyện Liên Hiệp, Hà Nội đã vây trụ sở xã, nấu cháo ăn ngủ ngay tại đó để đòi nhà cầm quyền trả lời các nghi vấn.










Người dân nấu cháo tại trụ sở xã và “bám trụ” để buộc trả lời các chất vấn nghi ngờ tham nhũng. (Hình: Dân Việt)


Họ nghi ngờ các viên chức cầm đầu xã Liên Hiệp, huyện Phúc Thọ đã tước đoạt đất của dân rồi “dùng sai mục đích”. Ðúng ra, các quan đã kinh doanh kiếm ăn ngay trên số đất đó trong sự thiệt thòi của người dân.


Xã Liên Hiệp, huyện Phúc Thọ trước kia thuộc tỉnh Sơn Tây, nay trở thành một phần Hà Nội mở rộng.


Vụ này diễn ra cũng chưa hề thấy có tiền lệ trong tất cả các vụ chống đối sự lạm dụng quyền hành của nhà cầm quyền để chấm mút tham nhũng, gây thiệt hại cho người dân.


Theo bản tin báo Dân Việt hôm Thứ Sáu, thay vì tới chất vấn hay biểu tình chống đối rồi về nhà, dân địa phương “biến sân của UBND xã thành bếp nấu hàng chục nồi cháo, khói lửa nghi ngút”.


Họ nấu cháo ăn rồi “bám trụ” ở đó “để được chính quyền quan tâm trả lời thắc mắc việc quản lý và sử dụng đất đai của chính quyền xã có dấu hiệu bất thường hàng chục năm nay”. Dân Việt dẫn lời một người dân tên Nguyễn Văn Khâm cho biết.


Theo nguồn tin, ông Nguyễn Chí Trọng, đại diện dân địa phương, cho hay, “Sở dĩ dân bức xúc là do có bằng chứng chính quyền xã sử dụng đất đai của dân sai mục đích. Năm 1998, xã chủ động dồn điền đổi thửa đã tự ý cắt đất canh tác của dân. Mỗi khẩu bị cắt đi khoảng 24m2, tổng cộng cả xã được 36,066m2, sau đó cho 14 hộ làm nghề mạ kẽm thuê làm nhà xưởng.”


Dẫn chứng, họ cho biết nhà cầm quyền đã “cấp hơn 5,000 m2 cho ông Ðinh Thế Thắng làm xưởng cơ khí, cấp 5,634 m2 cho ông Lê Hiền Khanh để làm dự án, nhưng ông này lại bán để kiếm lời. Ðến năm 2008, vẫn bài chia lại diện tích đất, xã ‘cắt’ mỗi khẩu thêm 15m2 đất ven sông Ðáy rồi cho thuê và người dân không được hưởng lợi gì từ tiền thuê đất này”.


Báo Ðất Việt nói buổi trưa 26 tháng 4 năm 2012, “Khoảng 400 người dân vây kín hội trường xã yêu cầu chủ tịch xã Từ Tất Tuấn trả lời. Phải vô cùng khó khăn chúng tôi mới đưa được ông Tuấn sang phòng ông Ðỗ Hữu Tích – bí thư kiêm chủ tịch hội đồng nhân dân xã, nhưng vẫn bị người dân ùa theo. Họ yêu cầu phải mở cửa để họ được nghe cuộc làm việc giữa phóng viên và đại diện chính quyền ở đây.”


Nguồn tin kể theo lời ông Tuấn cho biết, “14 hộ dân mạ kẽm đưa dây chuyền mạ kẽm vào hoạt động nhưng không xử lý hóa chất độc hại mà thải ra môi trường. Người dân bức xúc vì có khoảng 4ha đã bị nước thải tàn phá, không thể canh tác được”.


Nhà cầm quyền xã “hầu như tê liệt không làm được việc gì vì bà con tập trung ở trụ sở quá đông”. Tờ Dân Việt nói “Việc bà con tập trung nấu cháo rồi ăn nghỉ luôn ở trụ sở ủy ban, ông Tuấn đã báo cáo trực tiếp đến chủ tịch huyện Phúc Thọ là ông Hoàng Mạnh Phú nhưng chưa nhận được bất cứ sự chỉ đạo nào”.


Ðến chiều tối 26 tháng 4 năm 2012, nguồn tin cho biết hàng trăm người dân vẫn tụ tập, “vây” trụ sở xã. (T.N.)

Gần 100,000 dân California sắp bị cúp trợ cấp thất nghiệp


SACRAMENTO, California –
Gần 100,000 dân California mất việc làm sẽ hết được hưởng trợ cấp thất nghiệp của liên bang trước cuối Tháng Năm, báo LA Times trích thuật lời nhắc nhở của giới chức tiểu bang.

Do tình hình kinh tế ở California có tiến triển và mức thất nghiệp giảm xuống còn 11% hồi Tháng Ba, trợ cấp thất nghiệp triển hạn cho cư dân California sẽ bị ngưng trước cuối Tháng Năm. (Hình: Brendan Hoffman/Getty Images)

Phần phụ cấp $450 mỗi tuần này nằm trong phần triển hạn của liên bang từ chương trình thông thường của tiểu bang.

Chính quyền liên bang lập chương trình Fed-ED, và được biết dưới tên Fed-ED, viết tắt từ Federal-State Extended Duration Benefits, vào Tháng Ba, 2009, nhằm giúp dân thất nghiệp ở California trong thời gian thất nghiệp kéo dài, do gặp phải cơn suy thoái tệ hại nhất trong 50 năm.

Tuy nhiên, sự trợ giúp này sẽ chấm dứt vào Tháng Năm, khi tình hình kinh tế ở California có tiến triển và mức thất nghiệp cũng giảm xuống còn 11% hồi Tháng Ba.

Sở Thất Nghiệp California (EDD), đã gửi giấy thông báo đến người được hưởng trợ cấp, báo trước là họ sắp sửa bị ngưng nhận ngân phiếu trợ cấp thất nghiệp.

Giám đốc cơ quan EDD, bà Pam Harris, nói: “Trước cơn suy thoái nghiêm trọng khiến nhiều người lâm vào tình trạng thất nghiệp kéo dài, chương trình triển hạn Fed-ED giúp họ sống còn trong khi tìm kiếm việc làm trở lại. Tuy nhiên, chúng tôi hiểu rằng quyết định ngưng trợ cấp sẽ gây khó khăn cho thân chủ của chúng tôi. Chúng tôi đang làm mọi cách để nhắn nhủ họ, nhờ vậy họ có thể có kế hoạch đối phó thích hợp.”

Hiện thời, người thất nghiệp được ăn tiền trợ cấp tối đa đến 99 tuần, trong đó 26 tuần từ EDD, và 73 tuần triển hạn do chính quyền liên bang trả. California đang gửi tiền thất nghiệp đến hơn 1.1 triệu người, trong đó hầu hết đang nhận được sự trợ giúp từ chương trình triển hạn của liên bang.

Tổng số phúc lợi này sẽ giảm xuống còn 89 tuần vào ngày 13 Tháng Năm, và 79 tuần bắt đầu từ ngày 27 Tháng Năm.

Vào năm ngoái, dân thất nghiệp nhận được $17.1 tỉ từ chương trình trợ cấp của tiểu bang lẫn liên bang, cộng thêm $4.7 tỉ trong năm nay, tính đến ngày 13 Tháng Tư. (TP)

Mỹ, Ấn Ðộ ký hợp đồng quốc phòng $8 tỷ


NEW DELHI (Reuters) –
Các công ty Mỹ sắp ký các thỏa thuận quốc phòng trị giá tổng cộng khoảng $8 tỉ với Ấn Ðộ, theo lời Ðại Sứ Mỹ Nancy Powell, trong bài diễn văn đầu tiên trước công chúng từ khi nhậm chức hồi tháng này.

Quân nhân Ấn Ðộ tập luyện ở Shimla. Các công ty Mỹ sắp ký các thỏa thuận quốc phòng trị giá tổng cộng khoảng $8 tỉ với Ấn Ðộ, theo lời đại sứ Mỹ. (Hình: Strdel/AFP/Getty Images)

Bà Powell không nêu tên các công ty này hay nói rõ thời điểm ký kết, tuy nhiên các giới chức tòa đại sứ nói những thỏa thuận này gồm cả giao kèo bán phi cơ trực thăng võ trang Apache và động cơ cho phi cơ chiến đấu Ấn Ðộ.

“Chúng tôi sắp ký thêm các thỏa thuận trị giá $8 tỉ gồm các món hàng thương mại và quân sự,” theo lời bà Powell. “Do chúng ta sử dụng cùng loại trang cụ, mối quan hệ quốc phòng song phương lại càng mạnh mẽ hơn.”

Ấn Ðộ hiện là quốc gia nhập cảng võ khí lớn nhất thế giới và dự trù sẽ chi ra khoảng $100 tỉ trong 10 năm tới để canh tân trang bị của quân đội, vốn phần lớn có từ thời Liên Xô. (V.Giang)

TT Obama cảnh báo các trường lường gạt cựu chiến binh


FORT STEWART, Georgia (AP) –
Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Sáu hướng đến thế hệ các chiến binh trẻ tuổi, khi ông đưa thêm một biện pháp mới nhằm bảo vệ họ và gia đình binh sĩ tránh được sự lừa đảo, qua các chương trình nhắm đến những phúc lợi giáo dục của họ do chính phủ liên bang cấp.

TT Obama vừa ký một sắc lệnh mới hầu có biện pháp đối phó với tình trạng một số trường đại học chỉ biết lợi dụng các cựu chiến binh và gia đình quân nhân. (Hình: AP/Pablo Martinez Monsivais)

Tổng thống nói: “Họ có màng gì đến quí vị đâu, họ chỉ nhắm đến tiền bạc của quí vị thôi.”

Ông Obama ký một sắc lệnh hầu đáp lại các khiếu nại đang ngày càng có nhiều, than phiền về chiến dịch lôi kéo các gia đình binh sĩ được hợp lệ trợ cấp giáo dục, căn cứ theo đạo luật GI Bill.

Với giọng có vẻ giận dữ, Tổng Thống Obama nói rằng một số các trường này đang đeo đuổi nam nữ quân nhân “chỉ vì tiền.” Ông tiếp: “Kinh khủng thật, họ đang tìm cách lừa bịp quí vị.”

Qua một nhận xét vang vọng lại bài nói chuyện hùng hồn ông phát biểu trong năm ra tranh cử tổng thống, ông Obama nói ông hứa với các quân nhân và cựu chiến binh rằng, Hoa Kỳ sẽ tranh đấu cho họ như họ đã chiến đấu cho đất nước. Ông đề cập đến điều mà ông gọi là “thế hệ 9/11,” của cả người ở trong và ngoài quân ngũ, trong khi ông kể đến những thành tựu đạt được trong nhiệm kỳ đầu của mình.

Mặc dù ít có điều gì chính quyền liên bang có thể làm được để đóng cửa các cơ sở giáo dục xấu đó, biện pháp bảo vệ mới khiến cho các cơ sở giáo dục hậu trung học hay trường kỹ thuật khó khăn hơn trong việc lừa bịp sinh viên gốc nhà binh.

Mục tiêu chính trong hành động của Tòa Bạch Ốc là các trường đại học chỉ biết vụ lợi, chuyên dồn nỗ lực vào các gia đình quân nhân vì biết rằng họ dễ xin được tiền của liên bang qua luật GI Bill. (TP)

California bị điểm B-trừ về cởi mở và D-trừ về tiếp cận thông tin


SACRAMENTO, California –
Tiểu bang California được đánh giá thế nào về sự minh bạch và thối nát về chính trị? Theo một nghiên cứu mới được công bố đầu tuần này, các tiểu bang được xếp hạng về cởi mở chính trị đều có câu trả lời không đến nỗi tệ. Tuy nhiên khi chấm điểm về tiếp cận thông tin công cộng thì hình ảnh lại không mấy tốt đẹp.

Bảng tính điểm tiểu bang California có tên “Corruption Risk Report Card,” cho thấy tiểu bang này được điểm B- về cởi mở chính trị, trong khi chỉ có D- về tiếp cận thông tin công cộng. (Hình: Suzanne Manneh và Zaineb Mohammed/New America Media)

Tiểu bang được mệnh danh Golden State đứng hạng tư trong bản báo cáo về rủi ro có tham nhũng (Corruption Risk Report Card), tính chung được điểm B-.

Tuy nhiên về sự tiếp cận thông tin công cộng thì tiểu bang chỉ được điểm D-, một điểm làm cho ít ai ngạc nhiên, và điều mà hầu hết đều đồng ý, là phải sửa đổi càng sớm càng hay.

Carol Shull nằm trong số các phóng viên nêu lên vấn đề để giúp cho cuộc điều tra. Bà khảo sát về nguy cơ có tham nhũng ở California, và ghi nhận rằng, trong khi đạo luật như California Public Records Act của năm 1968, được đề ra nhằm để có thể tiếp cận dễ dàng hơn các thông tin từ những cơ quan công cộng, thì lại tỏ ra chỉ tốt đẹp trên mặt giấy tờ, trong khi “chúng được thực hiện rất khác biệt ở từng cơ quan.”

Hope Johnson, người đứng đầu lực lượng đặc nhiệm Sunshine Ordinance Task Force ở San Francisco (SOTF), cũng tán đồng. Bà miêu tả việc California được điểm D- về tiếp cận thông tin là điểm “tương đối hợp lý.” Bà Johnson nói: “Ở California, chúng ta có được một vài luật tốt về hồ sơ công cộng, nhưng điểm quan trọng chính là việc cưỡng bách thi hành các luật ấy, và điều đó cũng còn tùy thuộc vào cách lãnh đạo.”

Bà cũng nhấn mạnh rằng ý thức quần chúng cũng là yếu tố quan trọng không kém. Bà giải thích:

“Nhiều người không hiểu rõ về các quyền của mình, và một số không thấy được tầm quan trọng của chúng. Họ thắc mắc: ‘Ðược rồi, điều này liên hệ gì đến tôi?’ [Tiếp cận thông tin công cộng] thích thú lắm sao, nhưng thật khó lòng khi quí vị trong vị thế cần tiếp cận thông tin. Nhất là đối với phóng viên đang cần phải có để làm việc cho kịp thời gian tính, điều này lại càng khó khăn hơn.”

Bà Johnson thêm: “Nếu không ai lo đến tiến trình chờ tiếp nhận thông tin, thì sẽ có sự cù nhày cho đến khi thông tin ấy chẳng còn hữu ích gì nữa.” Bà thêm rằng, trong một số trường hợp công chúng phải có hành động pháp lý đối với cơ quan chính quyền để có thể lấy được các tài liệu, mà đúng ra chúng phải dành sẵn cho họ.”

Bà Johnson kết luận: “Rồi ra chỉ gây tốn kém thật nhiều từ người thọ thuế.”

 

Một giá không nhỏ phải trả

 

Bà Johnson nhắc lại một cuộc điều trần của SOTF hồi tháng 10, 2010, theo đó SOTF có ý kiến với hội đồng giám sát thành phố về vấn đề cởi mở của chính quyền.

Một nhân viên làm việc cho một cơ quan công vụ địa phương nộp bản thỉnh cầu hồi Tháng Sáu 2010 xin được lấy hồ sơ liên quan đến công tố viên thời bấy giờ tên là Kamala Harris. Bà Johnson kể rằng, sau cuộc tranh cãi trước tòa khiến thành phố phải tốn hết $7,500, người nhân viên chỉ nhận được 2 trong số 11 hồ sơ và phải chờ mãi đến Tháng Chín mới nhận được.

Daniel Newman là giám đốc điều hành của MapLight, một tổ chức bất vụ lợi ở Berkeley, California, chuyên theo dõi tiền gây quỹ vận động tranh cử. Ông nói với New America Media rằng, “sự thiếu vắng một cơ quan cưỡng bách việc thi hành đạo luật về hồ sơ công cộng là một điều tai hại” cho một chánh quyền cởi mở. Tuy nhiên ông vẫn xếp California “vào hạng C, vì tiểu bang này có sẵn quyền được xin tiếp cận thông tin và quyền được thu luật sư phí [nếu người đòi tiếp cận thắng kiện ở tòa án.]”

Hồi Tháng Mười Hai, 2008, MapLight và The First Amendment Coalition (FAC) cùng nộp đơn kiện Office of Legislative Counsel of California, căn cứ theo đạo luật California Public Records Act. Họ khiếu nại rằng vào Tháng Bảy cùng năm họ bị từ chối thỉnh cầu xin được lấy hồ sơ dữ liệu điện tử để biết các nhà làm luật của tiểu bang đã bỏ phiếu như thế nào. Trong cuộc dàn xếp vào Tháng Sáu 2009, MapLight và FAC được phép tiếp cận thông tin mà họ đòi hỏi.

 

Cần có sự cải tiến

 

Bà Shull nêu rằng, việc bắt người ta phải ra tòa để chống lại quyết định không cho họ tiếp cận thông tin công cộng là yếu tố khiến California bị điểm thấp như vậy. Bà nói: “Chúng tôi mong các tiểu bang nên lập ra một ủy ban hay tổ chức riêng biệt để xét về những thỉnh cầu tương tự.”

Việc để cho công chúng được dễ dàng tiếp cận thông tin, mà đúng ra theo luật phải có sẵn cho họ, là một thách thức khác khiến California bị hạ điểm.

Hầu hết giới chức cao cấp do dân bầu hoặc được bổ nhiệm, phải nộp văn bản kê khai với ủy ban California Fair Political Practices Commission (FPPC) các thứ như: quà cáp họ nhận được, co ẩphiếu và đầu tư họ đang có, lợi tức kiếm được từ ngoài tiểu bang, và tài sản họ đang sở hữu. Tuy nhiên, các viên chức khác của tiểu bang, thành phố, và quận hạt, như cấp quản trị thành phố hay giám đốc ủy ban quy hoạch, lại chỉ nộp những hồ sơ đó ở địa phương nơi họ làm việc mà thôi.

Hiện nay không có cách nào để tập trung tất cả những thông tin đó và phân tích xem có nhóm interest group nào liên hệ đến các hoạt động trên khắp tiểu bang hay không. Ann Ravel, chủ tịch ủy ban FPPC, nói rằng nhóm interest group phải có được các bản sao của tất cả văn bản về lợi ích kinh tế, để gia tăng tính minh bạch, đồng thời giúp cho công chúng tiếp cận được với các thông tin.

Bà Ravel nói: “Công chúng cần được biết về các thông tin đó nhờ vậy có thể hiểu được các viên chức cộng đồng có thực hiện những quyết định đáp ứng đúng với lợi ích của họ hay không.”

Bà Johnson thuộc tổ chức SOTF ghi nhận rằng, tiểu bang California có thể được lợi từ một qui định áp dụng trên toàn tiểu bang hoặc từ một bộ phận quản lý của tòa án, cưỡng bách việc thực thi quyền tiếp cận tài liệu công cộng, nhờ vậy giảm được các vi phạm của chính quyền cởi mở.

Dân biểu tiểu bang Warren T Furutani (thuộc đảng Dân Chủ đơn vị khu vực Nam quận Los Angeles), là một người hoạt động tích cực cho các cộng đồng, đang tham gia về chính trị và thông tin thích đáng, đặc biệt về các dịch vụ song ngữ, cũng tỏ ra quan tâm đến các vận động để có được một chính quyền tốt. (TP)

Bị điều tra vì diễu đòi ‘cướp máy bay, giết Obama’


SALT LAKE CITY (Reuters) –
Một trò đùa dai nhắm vào bạn đồng nghiệp, theo đó đe dọa cướp phi cơ và ám sát Tổng Thống Barack Obama khiến một người đàn ông ở Utah gặp khó khăn với giới chức an ninh liên bang Mỹ.










Nữ phi công Mỹ kiểm tra an toàn phản lực cơ tại căn cứ Hill Air Force Base, Utah. Một nhân viên căn cứ này vừa bị điều tra vì “diễu” đòi cướp máy bay và giết tổng thống. (Hình: Jim Verchio/USAF/Getty Images)


Các công tố viên liên bang cho hay Jeremiah Hill viết trên một tờ giấy các lời đe dọa rồi để vào trong cặp của bạn đồng nghiệp khi cả hai cùng làm việc ở căn cứ không quân Hill Air Force Base, nằm về phía Bắc thành phố Salt Lake City hồi Tháng Tám năm ngoái.


Tờ giấy có hàng chữ: “1-Cướp máy bay, 2-Giết Obama,” theo hồ sơ tại tòa liên bang ở Salt Lake City.


Các nhân viên kiểm soát phi trường tìm thấy mảnh giấy này khi khám hành lý trước chuyến nay Delta đến Arizona và cơ quan FBI mở cuộc điều tra.


Ông Hill, 31 tuổi, khai với FBI và Cơ Quan Ðặc Vụ rằng đây chỉ là trò đùa và ông cố ý để lòi miếng giấy ra ngoài để các bạn đồng nghiệp khác cùng thấy. (V.Giang)

Ðồng tiền người Việt quận Cam: Kiếm khó, được ít


LTS: Bài viết nằm trong loạt bài đặc biệt ‘Kinh tế của người Việt ở Quận Cam’ do báo Người Việt thực hiện, nhân tưởng niệm biến cố 30-04-1975 và đánh dấu 37 năm cộng đồng Việt Nam có mặt tại Hoa Kỳ. Mời quý độc giả bấm vào đây để đọc loạt bài này.





Những con số của U.S. Census

 

 

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

 

WESTMINSTER (NV) – Với hơn một triệu người trên đất Mỹ, và gần 200,000 người ở Quận Cam, cộng đồng Việt Nam đang trở thành một lực lượng dân số đáng kể. Những cửa tiệm chi chít trên đường Bolsa, Brookhurst, Westminster, khắp vùng Little Saigon, cũng minh chứng cho hoạt động sầm uất của người Việt quận Cam về kinh tế.

Trong 5 tiểu bang nhiều người Việt Nam nhất, tiểu bang California có mức tăng dân số Việt thấp nhất từ kỳ Census 2000 tới Census 2010. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)

Nhưng sự sầm uất đó thật sự là tới đâu? Những con số thực sự về nền kinh tế của người Việt quận Cam là bao nhiêu? Những cửa tiệm đẹp đẽ có phản ánh sự thành công của chủ nhân, hay chỉ che lấp sự vất vả của người quần quật làm ăn nuôi gia đình?

Câu trả lời nằm trong cơ quan kiểm kê dân số U.S. Census. Cơ quan này có rất nhiều con số chi tiết về nước Mỹ. Ngoài cuộc kiểm kê dân số mỗi 10 năm (“Census”), cơ quan này còn thăm dò thường xuyên, trong đó quan trọng nhất là cuộc thăm dò người dân mang tên American Community Survey “ACS” và cuộc thăm dò thương gia mang tên Survey of Business Owners “SBO”.

Những con số, vừa từ Census, vừa từ ACS, vừa từ SBO, khắc họa hình ảnh một cộng đồng Việt Nam lớn lên nhanh, làm việc siêng năng, nhưng số tiền làm ra không nhiều.

Con số Census 2010 cho thấy, California có hơn 580,000 người Việt Nam. Vùng miền Nam California, mà cơ quan Census gọi là vùng đô thị (MSA) Los Angeles-Long Beach-Santa Ana, có 271,234 người. Ðứng hạng nhì là vùng MSA San Jose-Sunnyvale-Santa Clara với 125,774 người. Hạng 3 là vùng Houston, hạng 4 vùng Arlington, hạng 5 vùng Virginia.

Riêng quận hạt Orange County, tức quận Cam, có 183,766 người Việt Nam. Nếu tính thêm những người vừa sắc tộc Việt Nam vừa có một hoặc hai sắc tộc khác nữa, quận Cam có 187,948 người Việt Nam thuần hoặc lai.

Từ lần thăm dò trước, năm 2000, tới 2010, dân số gốc Việt ở Mỹ tăng 37.9%, từ 1.1 triệu lên 1.5 triệu.

Tuy nhiên, với nạn thất nghiệp cao tại California, ở quận Cam cũng như ở khu kỹ nghệ điện tử quanh San Jose, mức tăng ở California thấp hơn của toàn quốc: Dân số người Việt ở California tăng 30% trong 10 năm. Trong khi đó, ở Texas, nơi nhiều việc làm hơn, dân số Việt Nam tăng 56% trong cùng thời gian đó. Không riêng gì với Texas: Trong 5 tiểu bang đông dân Việt nhất, tiểu bang California đứng đầu về số dân nhưng lại đứng chót về mức gia tăng.

Mức thất nghiệp tại quận Cam ảnh hưởng ngay vào cộng đồng Việt Nam. Theo thăm dò ACS, trung bình 3 năm 2008-2010, quận Cam thất nghiệp 9.0%, nhưng trong cộng đồng Việt Nam mức thất nghiệp còn cao hơn, 10.2%.

Con số này cao hơn hẳn so với trước cuộc khủng hoảng tài chính thời 2007-2008. Trong ACS trước đó, trung bình 3 năm 2005-2007, cộng đồng Việt Nam quận Cam thất nghiệp 4.8%.

Không chỉ gặp khó khăn về việc làm, cộng đồng Việt Nam còn bị kẹt về nhiều yếu tố khác khiến họ khó bứt lên trong kinh tế, trong chuyện kiếm tiền.

 

Ngôn ngữ, và những trở ngại khác

 

Khó khăn đầu tiên là về ngôn ngữ. Tỷ lệ người Việt Nam tại quận Cam tự nhận là nói tiếng Anh chưa tới mức “very well” (rất rành) lên tới 55.6%. Trong khi đó, người gốc Á tại quận Cam nói chung, tỷ lệ này chỉ có 38.2%.

Tiếng Anh của người Việt Nam cũng thua tiếng Anh của người gốc Mỹ La Tinh, tức người Hispanic hay Latino. Tỷ lệ nói tiếng Anh chưa tới mức “rất rành” của họ chỉ có 41.3%.


Tỷ lệ người gốc Việt tại quận Cam nói tiếng Anh chưa tới mức “rất rành” (“very well”) cao hơn phân nửa. Trong khi người gốc Mỹ La Tinh chỉ bị có 42% và người gốc Á nói chung chỉ bị tới mức 32%. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)

Nói cách khác, chưa tới một nửa người gốc Việt là “rất rành” tiếng Anh, so với quá nửa người gốc Á nói chung hay người gốc Mỹ La Tinh. “Ðiều này không có gì ngạc nhiên,” Giáo Sư Linda Võ Ðại Học UC Irvine nói với báo Người Việt. “Cộng đồng Mỹ gốc Việt hầu hết là di dân thế hệ thứ nhất, người sinh trưởng ở ngoại quốc.” Giáo Sư Võ chuyên nghiên cứu về phát triển cộng đồng Mỹ gốc Á, nhất là gốc Việt Nam ở miền Nam California. Giáo sư nói thêm, “Ðiều này không áp dụng với thế hệ thứ nhì sinh trưởng ở Mỹ, dùng tiếng Anh thoải mái hơn.”

Cũng vì không rành tiếng Anh, nên người Việt cũng ít dùng tiếng Anh ở nhà. Tỷ lệ người Việt quận Cam dùng thuần túy tiếng Anh ở nhà chỉ có 9.1%, tức là 11 nhà mới có 1 nhà dùng thuần túy tiếng Anh. Trong khi đó, đối với người Châu Á khác, là 24.1%, cao gần gấp hai rưỡi; và đối với người gốc Mỹ La Tinh, là 20.6%, hơn gấp đôi.

Học vấn người Việt Nam cũng thấp hơn các cộng đồng bạn. Những tấm gương sáng của những người Việt Nam thành danh trong học vấn, tuy đáng hãnh diện, vẫn lộ ra là một thứ ngoại lệ đặc biệt, làm phai đi thực trạng của người di dân chật vật với chuyện trường lớp, bằng cấp.

Tỷ lệ người Việt Nam quận Cam 25 tuổi trở lên mà vẫn chưa xong trung học (ở Mỹ hay ở nước khác) là tới 27.7%. Tức là, cứ 4 người thì hơn 1 người chưa xong trung học. Tỷ lệ này cao hơn quận Cam nói chung (16.9%), và cao hơn người gốc Á nói chung (13.7%). Nếu có phần an ủi, thì tỷ lệ người gốc Mỹ La Tinh chưa xong trung học còn cao hơn người Việt, tới 43.8%.

Có thể vì vậy, người Việt quận Cam làm những công việc nặng nhọc, ít đòi hỏi ngôn ngữ và học vấn, hơn người quận Cam nói chung.

Bốn ngành nhiều người Việt nhất, theo thứ tự, là: (1) Hãng xưởng (manufacturing); rồi tới (2) Giáo dục, y tế, xã hội; rồi (3) Dịch vụ không chuyên; rồi (4) Bán lẻ.

Trong khi đó, quận Cam nói chung, bốn ngành nhiều người nhất là: (1) Giáo dục, y tế, xã hội; sau đó là (2) Dịch vụ chuyên môn, khoa học, quản trị; rồi mới tới (3) Hãng xưởng; và (4) Bán lẻ.

Tỷ lệ người gốc Việt tại quận Cam chưa xong trung học là 28%, thấp hơn người gốc Mỹ La Tinh, nhưng cao hơn quận Cam nói chung và cao hơn người gốc Á nói chung. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)

Người Châu Á tại quận Cam có các ngành này nhiều người nhất: (1) Giáo dục, y tế, xã hội; rồi (2) Hãng xưởng; (3) Dịch vụ chuyên môn, khoa học, quản trị; (4) Bán lẻ.

Cụ thể, ngành dịch vụ không chuyên (trong đó có ngành nails) nằm trong Top 4 của người Việt Nam, không trong Top 4 cộng đồng bạn. Ngược lại, bạn có dịch vụ chuyên môn, khoa học, quản trị trong Top 4, mà người Việt Nam không có.

 

Thu nhập

 

Với ngành nghề khác, số tiền người Việt Nam kiếm được cũng khác người ta. Trong khi một gia đình tại quận Cam có thu nhập trung bình (median, chính xác hơn là “trung vị”) $72,832, thì một gia đình Việt Nam thua tới 1/6, chỉ có thu nhập $60,026.

Những gia đình thu nhập bằng tiền kiếm được (“earnings”), như lương hoặc tiền lời mở tiệm, gia đình Việt Nam trung bình $78,727; gia đình quận Cam trung bình $96,936.

“Người Việt Nam hầu hết là người tỵ nạn, di dân. Nền giáo dục và kinh nghiệm làm việc của họ khác, nên điều này ảnh hưởng tới khả năng hội nhập và tìm việc làm lương cao sau khi nhập cư,” Giáo Sư Võ giải thích.

Và nếu tiền lương thấp hơn, thì tiền hưu cũng thấp hơn, và thấp hơn nhiều: Tiền hưu trung bình của người Việt Nam là $17,147; của quận Cam hơn gấp rưỡi, $26,650.

Người gốc Việt nhận food stampngang với người gốc Hispanis. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)

Ngay cả tiền già, tiền trợ cấp của một gia đình Việt Nam, cũng thấp hơn của một gia đình quận Cam nói chung. Trung bình Social Security của gia đình Việt Nam là $12,163 một năm, còn của gia đình quận Cam là $16,469. Tiền trợ cấp: Việt Nam $5,890; quận Cam: $6,293.

Có tiền SSI thì người Việt Nam lãnh cao hơn người quận Cam nói chung: Người Việt Nam trung bình $10,675; quận Cam: $9,225.

Và tỷ lệ người Việt Nam nhận food stamp (SNAP) cũng cao nhất so với các cộng đồng khác: 8.7% gia đình Việt Nam nhận food stamp, ngang với người gốc Mỹ La Tinh. Trong khi đó, chỉ có 3.5% gia đình quận Cam nói chung, chỉ có 3.6% gia đình gốc Á quận Cam, và chỉ có 5.5% gia đình người da đen ở quận Cam, là nhận food stamp.

“Lý do là vì Little Saigon,” Tiến Sĩ Thúy Võ-Ðặng giải thích cho báo Người Việt. Tiến Sĩ Võ-Ðặng hiện nghiên cứu và dạy tại Ðại Học UC Irvine về cộng đồng Việt Nam.

“Vùng Little Saigon là một hiện tượng mà xã hội học gọi là ‘institutional completeness’ – một chỗ cung cấp tất cả các thứ cho một cộng đồng sắc tộc. Người ta có thể đi bác sĩ, đi chợ, tìm việc làm, giải trí, sinh hoạt văn hóa, mà không cần ra khỏi Little Saigon. Những khu như vậy thường thu hút người di dân mới qua, nếu tỷ lệ những người này nhận SNAP nhiều thì không có gì là lạ.”

 

Làm ăn, mở tiệm

 

Như nhiều người di dân khác, nhiều người trong cộng đồng Việt Nam chọn con đường mở tiệm riêng để làm ăn, thay vì đi làm cho người khác. Nhiều cuộc nghiên cứu trước đây cho thấy người di dân thế hệ thứ nhất thường hay mở tiệm hoặc công ty riêng, nhưng thường thì kiếm được tiền ít hơn các cửa tiệm hay công ty của người sinh tại Mỹ.

Con số về người Việt Nam tại quận Cam cũng có kết quả tương tự. Ở Quận Cam, cuộc thăm dò SBO năm 2007 của U.S. Census cho thấy người Việt Nam có 14,662 thương nghiệp, với tổng thương vụ (tiền kiếm được) là gần $2.86 tỷ.

Ðó là một con số lớn. Tuy nhiên, chia trung bình ra, mỗi thương nghiệp Việt Nam kiếm được chưa tới $195,000 một năm.

Trong khi đó, toàn bộ quận Cam có 329,380 thương nghiệp, với thương vụ hơn $442 tỷ. Trung bình một thương nghiệp quận Cam, do đó, kiếm được hơn $1.3 triệu một năm.

Nói cách khác, người Việt Nam chịu khó mở tiệm, nhưng kiếm tiền chưa bằng 1/7 các thương nghiệp quận Cam nói chung.


Mỗi doanh nghiệp gốc Việt tại Quận Cam thu được mỗi năm $195,000, ít hơn các doanh nghiệp gốc Ấn, gốc Hoa, gốc Nhật, gốc Hàn, nhưng cao hơn doanh nghiệp gốc Philippines. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


Số tiệm, công ty, xưởng của người Việt Nam cao hơn các sắc dân Á Châu khác trừ người Hoa. Người Mỹ gốc Hoa tại quận Cam có 15,903 thương nghiệp. Còn lại thì đều ít hơn Việt Nam: Người gốc Hàn có 8,905 doanh nghiệp, gốc Philippines 8,890; gốc Ấn 6,427; gốc Nhật 4,664.

Mỗi thương nghiệp của người gốc Ấn ($505,000), người gốc Hoa ($461,000), người gốc Nhật ($405,00), người gốc Hàn ($297,000) tại quận Cam đều kiếm được nhiều tiền hơn thương nghiệp người Việt. Bù lại, thương nghiệp người Việt kiếm nhiều tiền hơn của người gốc Philippines ($78,000).

“Tôi cho rằng lý do là vì các thương nghiệp Việt Nam vẫn làm theo kiểu gia đình, ‘mom-and-pop,’” Tiến Sĩ Võ-Ðặng nói. “Trong khi các cộng đồng Châu Á khác đã có nhiều thương nghiệp làm theo mô hình hiện đại, phát triển lớn, thì cộng đồng Việt Nam vẫn rất ít. Mô hình franchise, chẳng hạn, ngoài Lee’s Sandwiches ra cộng đồng Việt không có bao nhiêu.”

Ngoài số tiền kiếm vào không cao, một dấu hiệu khác các thương nghiệp Việt Nam không lớn, là một tỷ lệ rất lớn các thương nghiệp gốc Việt không có nhân viên làm ăn lương.

Trong số 14,662 thương nghiệp Việt Nam, chỉ có 2,581 thương nghiệp là có nhân viên làm ăn lương. Tỷ lệ này chỉ có 18%: Trong 5 tiệm, chưa tới 1 tiệm có nhân viên.

Trong khi đó, tỷ lệ các thương nghiệp trong cộng đồng khác có nhân viên làm ăn lương đều cao hơn: Thương nghiệp gốc Ấn có 29% có nhân viên ăn lương, thương nghiệp gốc Hàn 31%, thương nghiệp gốc Nhật 26%, thương nghiệp gốc Hoa 19%.

Trong cộng đồng gốc Á tại quận Cam, người Việt Nam có tỷ lệ doanh nghiệp tới 23%, nhưng tỷ lệ số tiền thu được (doanh thu) chỉ có 14%. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)

Riêng các thương nghiệp gốc Philippines, tỷ lệ có nhân viên ăn lương thấp hơn của Việt Nam, chỉ có 9%.

Có thể nào con số của thăm dò SBO bị thấp vì thương nghiệp Việt Nam trả tiền mặt cho nhân viên và không nói ra? Giáo Sư Linda Võ nói, “Ðiều đó mình biết là đang xảy ra trong tất cả các cộng đồng Châu Á, không riêng gì cộng đồng Việt Nam. Tuy nhiên, chúng ta không có con số thống kê khả tín về tình trạng này.”

Vì đây là xảy ra trong nhiều cộng đồng, mà thương nghiệp Việt vẫn ít nhân viên ăn lương, nên, theo Giáo Sư Võ, điều này có nghĩa là “thương gia Việt Nam phải cố gắng làm việc nhiều giờ, trông cậy vào sức lực trong gia đình, chứ không đủ khả năng thuê nhân viên ngoài”.

Ngay cả những thương nghiệp đủ phát triển để có thuê nhân viên, thương nghiệp gốc Việt thuê ít nhân viên hơn các sắc dân khác. Theo SBO của U.S. Census, mỗi thương nghiệp gốc Việt, nếu có nhân viên, thuê trung bình 6 người – nhiều hơn thương nghiệp gốc Hàn và gốc Philippines (5 người). Nhưng thấp hơn thương nghiệp gốc Nhật, gốc Hoa, gốc Ấn (9 người).

Tức là, con số nhiều thương nghiệp giải thích tại sao khu phố người Việt Nam ở quận Cam tấp nập các cửa tiệm, người ra người vào rộn ràng. Tuy nhiên, khi chỉ có một số ít tiệm có nhân viên ăn lương, và số nhân viên cũng ít, điều đó cho thấy các vị chủ nhân các thương nghiệp cũng chính là nhân viên luôn: Họ lấy công làm lời, mang sức lực gia đình ra để kiếm tiền.

Những cố gắng quần quật đó lại không kiếm ra bao nhiêu. Cộng với trình độ Anh ngữ giới hạn, học vấn dang dở, có những mối hợp đồng mà các thương nghiệp Việt Nam sẽ vẫn khó kiếm được. Kết quả xuất hiện ngay trong con số thống kê: Số tiền các doanh nghiệp Việt Nam kiếm ra còn rất thấp so với các cộng đồng bạn. Ðường đi đến sự thành công thực sự của người Việt Nam về kinh tế, vẫn còn dài và cần nhiều sự giúp đỡ.

Ðan Mạch bắt ba người tình nghi khủng bố


COPENHAGEN, Ðan Mạch (AP) –
Có ba người đàn ông bị bắt tại thủ đô Copenhagen của Ðan Mạch vì bị tình nghi âm mưu mở cuộc tấn công khủng bố, và cảnh sát tịch thu được võ khí của họ, theo cơ quan tình báo Ðan Mạch hôm Thứ Sáu.

Xe chở nghi can khủng bố đến sở cảnh sát ở Ðan Mạch. Tình báo quốc gia này vừa bắt ba người tình nghi khủng bố. (Hình: Nils Meilvang/AFP/Getty Images)

Cơ quan tình báo PET của Ðan Mạch cho hay những người này bị bắt ở hai địa điểm trong thủ đô Ðan Mạch sau cuộc điều tra.

Nguồn tin trên cho hay ba người này gồm một công dân Jordan 22 tuổi, một người Thổ Nhĩ Kỳ 23 tuổi sống ở Ðan Mạch, và một công dân Ðan Mạch 21 tuổi sống ở Ai Cập.

Cơ quan an ninh không cho hay ba người này có thuộc nhóm khủng bố nào hay không.

Từ năm 2005 đến nay, sau khi xảy ra việc báo chí đăng tải 12 bức hình hí họa của Nhà Tiên Tri Mohammad, cơ quan PET liên tiếp cảnh cáo là Ðan Mạch nằm trong tầm ngắm của thành phần khủng bố Hồi Giáo quá khích. (V.Giang)

EU và ASEAN tạo quan hệ mới với Myanmar


BANDAR SERI BEGAWAN (AFP) –
Ngoại trưởng các quốc gia vùng Ðông Nam Á và Âu Châu hôm Thứ Sáu khởi sự cuộc họp ở Brunei để “mở ra một trang mới” trong mối liên hệ vì nay đang có phần thuận lợi hơn vì những cải cách dân chủ ở Myanmar.

Ngoại Trưởng Guido Westerwelle của Ðức phát biểu với báo giới tại hội nghị EU-ASEAN ở Brunei. Hai khối này đồng ý tạo quan hệ mới với Myanmar. (Hình: Deankassin/AFP/GettyImages)

Các hành động vi phạm nhân quyền và đàn áp đối lập trước đây đã khiến Myanmar là cái gai trong mối quan hệ giữa khối ASEAN và cộng đồng quốc tế, kể cả khối Liên Âu.

Tuy nhiên, trong năm qua, chính phủ mới ở Myanmar dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Thein Sein đã khởi sự các biện pháp cải cách, kể cả việc trả tự do cho hàng trăm tù chính trị, giảm bớt giới hạn truyền thông và để cho phía đối lập được sinh hoạt trong chính trường.

Myanmar cũng tổ chức cuộc bầu cử lịch sử hôm 1 Tháng Tư, trong đó nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi đắc cử vào Quốc Hội, thả nổi tiền tệ và cho hay sẵn sàng đón nhận đầu tư ngoại quốc.

Khối EU tháng này đáp ứng nỗ lực cải cách của Myanmar bằng cách loan báo việc tạm ngưng thi hành các biện pháp trừng phạt trong một năm.

Cao Ủy Ngoại Giao và An Ninh EU, bà Catherine Ashton, cho hay sự chuyển đổi ở Myanmar hiện nay sẽ “thắt chặt hơn nữa mối quan hệ giữa EU và ASEAN.”

Khối EU hồi Tháng Giêng cũng cho hay sẽ mở văn phòng đại diện tại Yangon, thành phố lớn nhất ở Myanmar, để điều hành các chương trình viện trợ. (V.Giang)

Mỹ và Ðài Loan lo ngại tiến bộ không gian của Trung Quốc


WASHINGTON (Reuters) –
Tiến bộ kỹ thuật không gian ngày càng cao của Trung Quốc có thể ngăn cản các phản ứng của quân đội Mỹ nếu Bắc Kinh dùng võ lực để thống nhất Ðài Loan, theo kết quả một cuộc nghiên cứu thực hiện cho Quốc Hội Mỹ vừa được phổ biến hôm Thứ Sáu.










Mô hình hỏa tiễn Trung Quốc trưng bày trong Viện Bảo Tàng Không Gian Thượng Hải. Những tiến bộ của Trung Quốc trong lãnh vực không gian khiến Mỹ và Ðài Loan lo ngại Trung Quốc sẽ dùng làm vũ khí. (Hình: Peter Parks/AFP/Getty Images)


Quân đội Trung Quốc “đang nhanh chóng tăng cường khả năng chiến đấu không gian,” theo bản báo cáo dài 84 trang của Viện Project 2049 Institute, một nhóm nghiên cứu chuyên về các vấn đề an ninh ở vùng Á Châu-Thái Bình Dương.


Washington, theo một đạo luật mang tên Taiwan Relations Act, do Quốc Hội thông qua năm 1979, “coi các hành động can dự vào tương lai của Ðài Loan bằng võ lực là mối đe dọa cho an ninh và ổn định của toàn vùng Tây Thái Bình Dương và là mối quan tâm lớn lao của Mỹ.”


Cuộc nghiên cứu cho hay nỗ lực phát triển chương trình quân sự không gian của Trung Quốc “có thể làm phức tạp hơn các hành xử của Mỹ trong vùng Á Châu-Thái Bình Dương.” Một thí dụ được nêu ra là Bắc Kinh có thể dùng vệ tinh của họ để theo dõi các hàng không mẫu hạm Mỹ và hướng dẫn hỏa tiễn bắn vào các mục tiêu này.


Cơ quan Project 2049 Institute nói rằng Trung Quốc đang cải thiện khả năng trinh sát không gian ở vùng Á Châu-Thái Bình Dương bằng một hệ thống vệ tinh và có thể đe dọa nhiều nơi trong vùng Tây Thái Bình Dương. (V.Giang)

Lính biệt kích Afghanistan bắn chết cố vấn Mỹ


KANDAHAR (Reuters) –
Một lính biệt kích Afghanistan bắn chết cố vấn Mỹ và một thông dịch viên tại một căn cứ Mỹ, theo giới chức Afghanistan hôm Thứ Sáu. Ðây là vụ bắn cố vấn Mỹ đầu tiên của quân nhân trong binh chủng được chọn lựa kỹ càng của Afghanistan.










Binh sĩ Afghanistan đi ngang một binh sĩ Mỹ tại Kandahar. Một cố vấn Mỹ vừa bị lính Afghanistan bắn chết tại tỉnh này. (Hình: AP Photo/Allauddin Khan, File)


Người lính này hôm Thứ Tư nổ súng tại một căn cứ Mỹ ở quận Shah Wali Kot trong tỉnh Kandahar, theo Tướng Abdul Hamid, tư lệnh quân đội Afghanistan ở khu vực phía Nam.


“Vụ nổ súng xảy ra sau khi có cãi cọ và sau đó người lính lực lượng đặc biệt Afghanistan nổ súng bắn chết một người lính lực lượng đặc biệt Mỹ và một thông dịch viên,” theo Tướng Hamid.


Có ít nhất 16 lính Tây phương bị giết năm nay trong các vụ nổ súng của lính Afghanistan, một điều đang tạo ra nhiều lo ngại cho cấp chỉ huy NATO cũng như chính phủ Afghanistan. (V.Giang)

Bà Phùng Văn Xiển

Yahoo leo thang vụ kiện Facebook vi phạm bằng sáng chế


SAN FRANCISCO (AP) –
Hôm Thứ Sáu, Yahoo đã bổ túc đơn kiện Facebook tại tòa án bằng việc nêu thêm hai vi phạm bằng sáng chế nữa.

Một văn phòng của Yahoo tại Sunnyvale, California. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Sáu tuần lễ trước đây, Yahoo đã kiện trang mạng xã hội Facebook vi phạm 10 bằng sáng chế của họ và như vậy đến nay là 12 vi phạm trên Internet. Công ty này cũng phủ nhận cáo buộc vi phạm 10 
bằng sáng chế  của Facebook.

Ngoài ra Yahoo nói là Facebook đã không chấp hành một thỏa thuận trước đây giữa hai công ty là nếu nhận thấy có sự vi phạm 
bằng sáng chế, phải thông báo cho nhau trước khi kiện ra tòa án.

Tình hình gay go này xảy ra vào lúc Facebook Inc. dự định tăng vốn bằng việc phát hành thêm thêm $5 tỷ cổ phiếu công cộng và trở thành công ty giàu nhất ở Silicon Valley. (H.C.)

Nhà tranh đấu Trung Quốc trốn khỏi nơi bị canh giữ


BẮC KINH (AP) –
Một nhà tranh đấu khiếm thị ở Trung Quốc, cũng là một luật sư chuyên giúp tư vấn luật pháp cho dân chúng đi kiện nhà nước, đã thoát khỏi căn nhà nơi ông bị quản thúc và đến được nơi ẩn náu bí mật ở Bắc Kinh hôm Thứ Sáu.










Tấm hình nhà tranh đấu khiếm thị Chen Guangcheng treo trên tường một cuộc triển lãm ở Bắc Kinh. Nhà tranh đấu này vừa thoát khỏi vòng vây của công an Trung Quốc. (Hình: Liu Jin/AFP/Getty Images)


Các nhà tranh đấu cho hay việc ông Chen Guangcheng trốn ra khỏi nhà khiến công an mở cuộc truy lùng gắt gao và đe dọa những người tình nghi giúp ông.


Nếu cuộc đào thoát của ông Chen thành công, điều này sẽ giúp nâng cao tinh thần của giới tranh đấu đòi nhân quyền ở Trung Quốc, vốn bị nhiều truy bức, bắt bớ trong năm qua.


Giới tranh đấu cho hay ông Chen thoát ra khỏi căn nhà bị công an vây kín của ông tại một ngôi làng quê vào tối ngày Chủ Nhật tuần qua, được đưa bằng xe qua nhiều chặng để sau cùng tới được Bắc Kinh.


Ðến trưa ngày Thứ Sáu, ông Chen “100% ở nơi an toàn,” theo lời Bob Fu, một nhà tranh đấu ở Texas, người điều hành tổ chức China Aid Association và có liên hệ với những người giúp ông Chen. Tuy nhiên, việc ông Chen trốn được khỏi nhà khiến công an mở cuộc tra vấn gắt gao người thân và những người tình nghi giúp ông.


“Bây giờ tôi được tự do, nhưng nỗi lo lắng của tôi chưa hết,” ông Chen cho hay trong một đoạn video từ Trung Quốc gửi ra hải ngoại và được loan tải trên trang mạng Boxun.com. Ông Chen cho hay “việc tôi trốn thoát có thể mở màn cho việc trả thù dữ dội nhắm vào gia đình tôi.”


Ông Chen bị mù khi mới sinh ra, nhưng tự học để trở thành luật sư. Ông từng bị án bốn năm tù về tội tố giác cưỡng bách phá thai cũng như triệt sản trong làng của ông và các nơi lân cận. Kể từ khi được thả hồi Tháng Chín, 2010, giới chức chính quyền địa phương quản thúc ông tại nhà, mấy lần đánh đập khi ông tìm cách ra khỏi nhà.


Hiện chưa rõ tại sao ông Chen được bạn bè giúp đưa về Bắc Kinh. Dư luận cho rằng có thể vì nơi đây có các tòa đại sứ và ông Chen có thể xin tị nạn. Hoặc cũng có thể vì ông Chen và những người hỗ trợ cho rằng có thể chính quyền trung ương sẽ không đối xử khắc nghiệt với ông như chính quyền địa phương nơi ông sinh sống. (V.Giang)

Vi phạm ngừng bắn ở Syria


Chính quyền và phía nổi dậy tố cáo lẫn nhau


 


BEIRUT (Reuters) – Chính phủ Syria và phía nổi dậy hôm Thứ Năm đổ lỗi lẫn nhau là đã gây ra vụ nổ lớn làm thiệt mạng 16 người trong thành phố Hama, trong khi có các chỉ dấu cho thấy cuộc ngưng bắn do Liên Hiệp Quốc làm trung gian có nguy cơ sụp đổ sau khi khởi sự được hai tuần.



Vị trí Hama trên bản đồ Syria. (Hình: Supreme Deliciousness/Wikimedia/Creative Commons)


Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, ông Ban Ki-moon, nói rằng chính quyền Damascus vi phạm lời hứa rút quân và võ khí nặng ra khỏi các thành phố, cho hay ông “đang hết sức lo ngại về các tin tức cho hay tiếp tục có bạo động và giết người ở Syria”.


Chính quyền Syria đổ lỗi cho “thành phần khủng bố” đã gây ra vụ nổ hôm Thứ Tư. Bộ Trưởng Thông Tin Adnan Mahmoud cũng cáo buộc các tay súng phía nổi dậy liên tiếp vi phạm ngưng bắn và Damascus “có quyền đáp trả mọi vi phạm hay tấn công,” theo bản tin của SANA, hãng thông tấn nhà nước Syria.


Tổ chức bảo vệ nhân quyền Syrian Observatory for Human Rights, có trụ sở đặt tại Anh, nói rằng chưa rõ nguyên nhân vụ nổ, nhưng nói rằng có 16 người chết.


Tổ chức Các Ủy Ban Phối Hợp Hành Ðộng Ðịa Phương cho hay có hơn 50 người thiệt mạng vì hỏa tiễn pháo kích của phía chính quyền Damascus. (V.Giang)

Mỹ đưa 9,000 lính TQLC ra khỏi đảo Okinawa


WASHINGTON (Reuters) –
Hai chính phủ Mỹ và Nhật hôm Thứ Năm loan báo một thỏa thuận liên quan đến việc giảm thiểu sự hiện diện của quân đội Mỹ trên đảo Okinawa, theo đó sẽ đưa 9,000 lính Thủy Quân Lục Chiến từ nơi này về đảo Guam và các nơi khác trong vùng Á Châu-Thái Bình Dương.










Một máy bay quân sự Mỹ cất cánh từ căn cứ không lực thủy quân lục chiến tại Ginowan, Okinawa, Nhật, trong tấm hình chụp năm 2009. Mỹ và Nhật thỏa thuận để 9,000 quân nhân thủy quân lục chiến tại đây chuyển qua Guam và nhiều nơi khác trong vùng Châu Á-Thái Bình Dương. (Hình: AP Photo/Shizuo Kambayashi)


Kế hoạch mới này được công bố chỉ ít ngày trước khi thủ tướng Nhật, ông Yoshihiko Noda, gặp Tổng Thống Barack Obama tại Washington, giúp hai quốc gia đồng minh có cách tránh né vấn đề căn bản nhưng vẫn chưa giải quyết xong là di dời căn cứ không quân Futenma từ một nơi đông dân trên đảo Okinawa sang một khu vực khác, một điều từng gây khó khăn cho mối quan hệ Mỹ-Nhật trong nhiều năm qua.


Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, ông Leon Panetta, cho hay là ông hài lòng vì đạt được thỏa thuận quan trọng này cũng như kế hoạch tiến hành.


“Nhật không chỉ là một đồng minh thân thiết mà còn là một người bạn lâu năm,” ông Panetta nói.


Theo dự trù, khoảng 9,000 lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ sẽ được đưa ra khỏi đảo Okinawa. Trong số này, 5,000 sẽ đưa sang đảo Guam và số còn lại đến các nơi khác như Hawaii và Úc, bản thông cáo chung Mỹ-Nhật cho hay. (V.Giang)

‘FREE Viet Nam Act’ introduced in D.C.

            WASHINGTON D.C. – Rep. Loretta Sanchez
(D-Garden Grove) joined four representatives today to introduce the bipartisan
Fostering Rights through Economic Engagement in Viet Nam (“FREE Viet Nam”) Act,
which would bar Viet Nam from enjoying special U.S. trade preferences until the
country takes serious measures to curb human rights abuses.

            Despite consistent pressure from Congress and
human-rights organizations, the Vietnamese government continues to violate its
international human rights obligations and it very own constitution, according
to a news release issued by Rep. Zoe Lofgren (D-San Jose), one of the bill’s
sponsors. The FREE Viet Nam Act would prohibit Viet Nam from participating in
the Generalized System of Preferences (GSP) program as long as it continues to
engage in repressive behavior, denying basic human freedoms to individuals in
Viet Nam.

            “We need to put Viet Nam on notice that it cannot
continue to violate human rights and expect preferred trade relations with the
United States,” Lofgren said. “The FREE Viet Nam Act gives us the tools we need
to not only send the right message to Viet Nam, but also to take action against
Viet Nam for their continuous human rights violations.”

 

Mass. zoning officials reject Vietnamese restaurant plans

           A
Massachusetts zoning board has denied a request from a pair of entrepreneurs
who want to open a Vietnamese restaurant, telling them to return to the board
with new site plans.

          The
Zoning Board of Appeals in Swampscott, Mass., said that applicants Nam Nguyen
and Tho Thi Lam-Nguyen’s proposed restaurant, pegged to have an exterior with
an Asian theme, would not fit the character of the neighborhood.

The partners had planned to convert
a former insurance office and law firm into the restaurant. It would seat 61
inside and another 20 outside.

          Neighbors
had not objected to the design but rather to the site itself for a restaurant
since the building can accommodate only six cars in its parking lot.
Additional, neighbors told the zoning board the feared truck noise and problems
created by trash pickup.

15 nông dân Văn Giang chống cưỡng chế được thả


HÀ NỘI (NV) –
Nhà cầm quyền tỉnh Hưng Yên chỉ còn giam giữ 5 trong số 20 người đã bị bắt khi cưỡng chế đất ở xã Xuân Quan, huyện Văn Giang. Trong số những người bị bắt giam và được thả, có một phụ nữ có con nhỏ còn đang bú mẹ.










Ðây là người mẹ có con bé bị giữ và được về chiều ngày 26 tháng 4. Chị này bị phải ký khống vào tờ biên bản lời khai. (Hình: Blog Nguyễn Xuân Diện)


Ngày 24 tháng 4, 2012, khoảng 3,000 công an, cảnh sát cơ động, cán bộ và đầu gấu đã được huy động tới xã Xuân Quan, thực hiện cưỡng chế hơn 5 ha đất còn lại thuộc 166 gia đình không chấp nhận mức đền bù rẻ mạt. Công an đã ném nhiều lựu đạn cay, bắn trái nổ và bắn súng để uy hiếp tinh thần của khoảng 300 người dân các xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Một số dân oan ở các nơi khác như Dương Nội (Hà Nội) cũng kéo tới yểm trợ tinh thần cho những người thấp cổ bé miệng đang bị nhà cầm quyền ức hiếp.


Theo các người dân địa phương được kể lại trên Blog Nguyễn Xuân Diện, để được thả, họ đã phải ký trên các tờ giấy lấy lời khai của công an và ký vào 3 tờ giấy trắng, tức ký khống mà chỉ có hàng chữ “tôi cam đoan lời khai trên là đúng.” Ðầu tiên họ bị đưa về công an huyện giam giữ để lấy lời khai rồi sau đó bị chuyển lên giam ở cơ sở công an tỉnh Hưng Yên.


Tất cả những người bị bắt đều không bị đánh đập và không ai bị bỏ đói. Tuy nhiên, theo Blog Nguyễn Xuân Diện, chồng của người phụ nữ có con nhỏ bị bắt khi đến công an hỏi thăm tin tức vợ con thì đã bị đánh cũng như đe dọa.


Nhà cầm quyền đưa một lực lượng trang bị hùng hậu để đối phó với khoảng 300 người dân tại huyện Văn Giang đã là tin lớn được các hãng thông tấn quốc tế và các báo đài ngoại quốc đưa tin trong khi chỉ một số rất ít các báo tại Việt Nam đụng chạm đến.


Nhà cầm quyền giải tỏa gần 500 mẫu đất ruộng và vườn ương cây cảnh của người dân ba xã Xuân Quan, Phụng Công và Cửu Cao, trao đất cho một công ty xây cất biệt thự và chung cư bán với giá từ 20 triệu đồng đến 45 triệu đồng một mét vuông. Trong khi đó chỉ đền bù cho người dân có 135 ngàn một mét vuông, không đủ cho người ta mua một mảnh đất nhỏ khác làm nền nhà. Mất đất sản xuất, những người dân này đang từ giầu có sung túc kiếm bạc tỉ mỗi năm, bị đẩy vào vòng cùng khổ.










Một số vỏ trái khói, trái nổ, lựu đạn cay, hoặc hộp đựng được người dân thu gom. Nhà cầm quyền tỉnh Hưng Yên nói đoàn cưỡng chế chỉ có ném 2 quả khói nhưng bằng chứng cho thấy khác. (Hình: Blog Nguyễn Xuân Diện).


Sau khi vụ cưỡng chế xong xuôi, nhà cầm quyền tỉnh Hưng Yên loan báo chỉ có bắn 2 trái đạn khói. Các bằng chứng được người dân thu gom lại cho thấy số lượng rất nhiều. Nhà cầm quyền cũng nhìn nhận, qua bản tin báo Sài Gòn Tiếp Thị đã bị gỡ xuống, đưa 1,000 công an, cảnh sát cơ động và cán bộ tới cưỡng nhưng thực tế, con số này ít nhất phải gấp ba.


Công ty được nhà nước giao đất là Công ty Cổ phần Ðầu tư Phát triển Ðô thị Việt Hưng có trụ sở ở Hà Nội.


Báo Người Cao Tuổi tố cáo cuộc cưỡng chế trái luật vì dự án xây dựng lấy tên là Ecopark giúp cho công ty Việt Hưng (tư nhân) kinh doanh kiếm lời trên sự thiệt thòi của hàng ngàn gia đình nông dân. Theo luật, nhà cầm quyền chỉ đứng ra cưỡng chế nếu đó là các dự án thuộc về quân sự, quốc phòng hay dự án công ích.


Dự án Ecopark đã bị người dân Văn Giang phản đối quyết liệt suốt từ mấy năm qua kể cả biểu tình ở địa phương và Hà Nội. Ngay sau ngày cưỡng chế, nhiều người đã kéo về Hà Nội tới Văn phòng Chính phủ để khiếu nại nhưng họ không được tiếp. (TN)

Phi thuyền con thoi đi về nhà mới




NEW YORK (AP) Phi thuyền con thoi Enterprise, cưỡi trên lưng một máy bay 747, bay ngang tòa nhà Chrysler ở New York trong lúc chờ đáp xuống phi trường JFK hôm Thứ Sáu.  Phi thuyền này được vận chuyển từ viện bảo tàng Smithsonian tại Washington DC tới đây để đặt vào viện bảo tàng Intrepid Sea, Air and Space Museum. (Hình: AP Photo/Bebeto Matthews)

Tin mới cập nhật