Xe lửa Argentina lao vào nhà ga, 49 người chết


BUENOS AIRES, Argentia (AP) –
Một tai nạn hỏa xa thảm khốc nhất trong nhiều thập niên vừa xảy ra tại thủ đô Argentina vào sáng Thứ Tư, khi một xe lửa chở đầy hành khách lao vào nhà ga đông đúc vào giờ cao điểm.









Nhân viên y tế đưa người bị thương đi cấp cứu, sau khi xảy ra tai nạn xe lửa húc vào nhà ga ở Buenos Aires, Argentina. (Hình: AP/Leonardo Zavattaro, Telam)


Tin sơ khởi cho biết có 49 người chết, trong số này có một em bé, và ít nhất 558 người bị thương, nhiều xe cộ đậu trong sân ga bị bẹp dúm.


Nhân viên cấp cứu phải phá nóc toa xe đầu tiên, đồng thời dùng đến cần trục để lần lượt đưa những người bị kẹt ra bên ngoài.


Bộ trưởng Giao Thông Argentina cho biết, xe lửa vào ga với tốc độ quá nhanh, khoảng 30 cây số/giờ, và ủi vào rào chắn giảm sốc, làm hư nát đầu máy và làm bẹp dúm toa xe đầu tiên.


Vì vào giờ cao điểm, các toa xe đều chật cứng hành khách, đứng ngồi lẫn lộn với xe đạp. Nhân chứng mô tả hai toa đầu bị ép lại trông như cây đàn xếp accordion, nhiều nạn nhân bị thương lẫn lộn với sắt thép và miểng thủy tinh.


Tai nạn lần này được xem là tệ hại nhất ở Argentina kể từ năm 1970, khi hai xe lửa đụng đầu nhau trong lúc chạy với tốc độ cao, ở vùng ngoại ô của Buenos Aires, khiến 200 người chết. (TP)

Trung Tâm Thúy Nga Lên Tiếng

 

GM và Peugeot bàn ‘liên doanh chiến lược’


PARIS, Pháp (AFP)
Bộ Trưởng Lao Ðộng Pháp Xavier Bertrand hôm Thứ Tư loan báo, hãng xe đứng đầu nước Pháp PSA Peugeot Citroen đang thảo luận với GM, là hãng xe khổng lồ của Mỹ và cũng là lớn nhất thế giới, về việc thành lập một “liên doanh chiến lược.”









Chủ tịch công ty Peugeot, Philippe Varin, trình bày kết quả sản xuất của năm 2011, tại Paris hồi giữa tháng. Peugeot và GM dự trù công bố sự hợp tác làm ăn tại cuộc triển lãm xe hơi ở Geneva vào tháng tới. (Hình: AP/Thibault Camus)


Tin hợp tác khiến giá cổ phiếu của Peugeot tăng 13%, lên 16.20 Euro ($21.4).


Ông Bertrand cho hay, chủ tịch công ty Peugeot, ông Philippe Varin, cho ông biết việc này giúp công ty giảm được chi phí sản xuất, nhưng không trả lời liệu đây là kế hoạch hai công ty nhập với nhau hoàn toàn hay chỉ thuần túy một sự hợp tác.


Bộ Trưởng Bernard nói đây là tin tốt, nhưng chính phủ muốn bảo đảm là không ảnh hưởng đến công việc tại Pháp.


Peugeot xác nhận có thương thảo với các công ty chế tạo xe hơi khác, nhưng không nêu tên của GM. Nhật báo về kinh doanh Les Echos loan tin, cả hai dự trù công bố sự liên minh này tại cuộc triển lãm xe hơi ở Geneva, Thụy Sĩ, vào tháng tới.


Về phần GM, họ không xác nhận về cuộc nói chuyện liên doanh, nhưng cũng không có lời bình luận nào.


Peugeot có 205,000 nhân công trên toàn thế giới, là công ty chế tạo xe hơi lớn nhất nước Pháp, hơn cả Renault, và đứng hạng nhì ở Âu Châu, chỉ sau Volkswagen. Năm ngoái Peugeot bán được 3.5 triệu xe trên toàn cầu, trong đó 2/3 ở thị trường Âu Châu, nơi thị trường đang bị áp lực của nền kinh tế trì trệ. (TP)

Ðại học cộng đồng California thiếu hụt $149 triệu


SACRAMENTO (NV) –
Hệ thống đại học cộng đồng California (California Community Colleges) vừa cho biết bị thiếu hụt ngân sách $149 triệu cho niên khóa hiện tại, có nghĩa là phải cắt giảm lớp học, sa thải nhân viên, vay thêm tiền và có thể hủy bỏ các lớp học mùa Hè, ảnh hưởng hàng ngàn sinh viên.









Orange Coast College, Costa Mesa, một trong 112 trường đại học cộng đồng tại California. Hệ thống đại học cộng đồng California cho biết đang bị thiếu hụt ngân sách thêm $149 triệu. (Hình: OCC cung cấp)


Trong một thông cáo báo chí gởi ra mới đây, ông Jack Scott, viện trưởng hệ thống đại học cộng đồng bao gồm 112 trường khắp California, cho biết số tiền bị thiếu hụt là do nhiều người ghi danh học được miễn học phí và nguồn thuế thu được để tài trợ hệ thống đại học này bị giảm bất ngờ.


“Số tiền $149 triệu thiếu hụt này là bất ngờ và nhiều hơn cả số tiền mà hệ thống đại học cộng đồng tự động bị cắt vào giữa niên khóa,” ông Scott cho biết trong thông cáo báo chí. “Hậu quả của sự thiếu hụt này là nhiều lớp học bị cắt, vay thêm tiền và giảm nhân viên. Sự sụt giảm ngân sách 2.75% này coi như tương đương gấp đôi, vì các trường chỉ có nửa năm để tìm cách tiết kiệm ngân sách.”


“Bởi vì kinh tế yếu kém, nên chúng ta có quá nhiều sinh viên được miễn học phí, làm hệ thống đại học cộng đồng mất đứt $107 triệu,” ông Scott cho biết tiếp. “Thêm vào đó, khoản thuế thổ trạch dành cho hệ thống đại học cộng đồng bị giảm khoảng $41 triệu.”


Cũng theo thông cáo này, trong tài khóa 2011-2012, hệ thống đại học cộng đồng California đã bị cắt $400 triệu. Ðến Tháng Mười Hai, 2011, hệ thống lại bị cắt thêm $102 triệu, vì nguồn thu thuế của tiểu bang bị thấp hơn dự đoán.


Kể từ niên khóa 2008-2009, hệ thống đại học hai năm này bị cắt tổng cộng $809 triệu, tương đương với 12% ngân sách hàng năm.


“California Community Colleges” là hệ thống đại học cộng đồng lớn nhất Hoa Kỳ, có 72 học khu, với 112 trường, thu nhận khoảng 2.6 triệu sinh viên mỗi năm.


Ðây là hệ thống giáo dục chủ yếu đào tạo và cung cấp lực lượng lao động cho thị trường, cùng với các lớp Anh Ngữ, toán, cùng nhiều môn học khác, chuẩn bị cho sinh viên vào đại học bốn năm (university).


Nhiều thế hệ di dân đến Hoa Kỳ từng học các trường trong hệ thống đại học này trước khi vào đại học. (Ð.D.)

Mỹ đóng cửa hai công ty đòi nợ giả


WASHINGTON (UPI) –
Giới hữu trách Mỹ cho hay vừa đóng cửa hai công ty bị cáo buộc là ép buộc người tiêu dùng phải trả các món nợ mà thật ra họ không thiếu hoặc hai công ty này không có quyền đòi, bằng cách đe dọa bắt giam hay kiện ra tòa.



Một thẩm phán liên bang ở Illinois đã phong tỏa tài sản của hai công ty mang tên American Credit Crunchers và Ebeeze, theo tin từ Ủy Ban Thương Mại Liên Bang Mỹ (FTC), vốn cũng kiện ra tòa chủ nhân hai công ty này là Varang Thaker ở thành phố Villa Park, California.


Cả hai công ty sử dụng các tin tức cá nhân mà họ thu thập được để đưa cho một trung tâm ở Ấn Ðộ chuyên gọi đòi tiền.


“Ðây là một hành vi lừa đảo trắng trợn. Người tiêu thụ không thể bị ép trả món nợ mà họ không nhớ là có thiếu hay không,” theo lời ông David Vladeck, giám đốc Văn Phòng Bảo Vệ Người Tiêu Dùng của FTC.


Giới hữu trách cho hay các công ty này thu vào khoảng $5 triệu trong hai năm qua với hàng triệu cú điện thoại từ Ấn Ðộ. Nạn nhân thường là những người vừa trả dứt nợ hay mới nộp đơn mượn nợ.


Người gọi đến thường tự xưng là “nhân viên liên bang” cho biết họ thuộc “Cơ Quan Ngăn Ngừa Tội Phạm” và dọa sẽ bắt giam ngay lập tức hay kiện ra tòa nếu không trả các món tiền mà các nạn nhân không hề thiếu hay những người này không có quyền đòi. (V.Giang)

Hai nhà báo Tây phương thiệt mạng ở Syria


BEIRUT (AP)
Một nhiếp ảnh gia Pháp và một nữ ký giả chiến trường lừng danh, gốc Mỹ nhưng làm việc cho một tờ báo Anh, bị thiệt mạng hôm Thứ Tư vì đạn pháo của chế độ Syria vào cứ địa của phía nổi dậy trong thành phố Homs. Chế độ Bashar Assad nay sử dụng đến trực thăng võ trang để xạ kích vào thành phố này, theo các thành phần tranh đấu.









Ký giả Marie Colvin phát biểu tại một buổi lễ trong nhà thờ St. Bride’s Church ở London, Anh, hồi năm 2010, tưởng niệm các nhà báo thiệt mạng trong lúc làm nhiệm vụ. Bà và nhiếp ảnh gia Pháp Remi Ochlik vừa bị thiệt mạng tại Syria hôm Thứ Tư. (Hình: Arthur Edwards – WPA Pool/Getty Images)


Các đợt bắn phá dữ dội kéo dài từ mấy tuần qua nhắm vào thành phố Homs không đánh bật được các thành phần chống đối chế độ, kể cả quân nhân bỏ ngũ nay cầm súng bắn lại quân đội của Tổng Thống Assad.


Hàng trăm người thiệt mạng trong cuộc tấn công và các tổn thất nhân mạng vừa xảy ra chỉ sẽ làm tăng áp lực của thế giới lên ông Assad, người có vẻ sẵn sàng gia tăng mức độ đàn áp dù rằng có nguy cơ đưa Syria vào cuộc nội chiến toàn diện.


“Thế là đủ rồi, chế độ Assad phải ra đi,” theo lời Tổng Thống Pháp Nicolas Sarkozy sau khi chính phủ ông xác nhận cái chết của hai nhà báo trên.


Nữ phát ngôn viên Pháp Valerie Pecresse cho hay hai người chết là nhiếp ảnh gia Pháp Remi Ochlik và ký giả Mỹ Marie Colvin, người cộng tác với tờ Sunday Times ở Anh.


Ngoại Trưởng Pháp Alain Juppe nói rằng các cuộc tấn công hiện nay cho thấy “sự gia tăng không thể chấp nhận về tình trạng đàn áp ở Syria.” Bộ Trưởng Thông Tin Pháp Frederic Mitterrand nói rằng hai nhà báo nói trên bị rượt đuổi khi họ tìm cách trốn tránh cuộc pháo kích.


Các nhà tranh đấu Syria cho hay có ít nhất hai nhà báo Tây phương khác bị thiệt mạng trong vụ bắn phá hôm Thứ Tư, khiến ít nhất 13 người chết.


Trong khi đó, tại tỉnh Idlib nằm về phía Tây Bắc Syria, trực thăng võ trang của quân đội chính phủ cũng bắn vào ngôi làng Ifis, nơi được coi là cứ địa chính yếu của lực lượng võ trang chống chế độ mang tên Quân Ðội Syria Tự Do. (V.Giang)

Tranh chấp nội bộ đảng, ngoại trưởng Úc từ chức


CANBERRA, Australia (AP) –
Ngoại trưởng Úc hôm Thứ Tư tuyên bố từ chức trong cuộc tranh chấp quyết liệt với Thủ Tướng Julia Gillard, người cho hay sẽ thăm dò ý kiến các thành viên trong đảng cầm quyền tuần tới để tìm hiểu xem họ muốn ai là người lãnh đạo quốc gia.









Ngoại Trưởng Kevin Rudd vừa loan báo sẽ từ chức. (Hình: Paul J. Richards/AFP/Getty Images)


Ngoại Trưởng Kevin Rudd loan báo việc từ chức trong cuộc họp báo ở Washington, nơi ông đang có cuộc công du, và nói rằng các lời đồn đại về việc ông có ý chiếm quyền của bà Gillard khiến ông khó có thể tiếp tục nhiệm vụ.


“Tôi chỉ có thể giữ vai trò ngoại trưởng nếu có được sự tin cậy của Thủ Tướng Gillard và các bộ trưởng cao cấp của bà,” ông Rudd nói.


Bà Gillard tổ chức một cuộc “đảo chánh” nội bộ hồi Tháng Sáu, 2011, để giành chức thủ tướng từ ông Rudd, và đảng Lao Ðộng của họ phải vất vả lắm mới có đủ ghế để nắm chính quyền.


Kết quả các cuộc thăm dò gần đây cho thấy đảng Lao Ðộng sẽ thua nặng nề trong cuộc bầu cử tới, nhưng bà Gillard vẫn cho rằng bà có sự hậu thuẫn của các nhà lập pháp trong đảng.


Bà Gillard sau đó loan báo việc có cuộc bỏ phiếu trong đảng về thành phần lãnh đạo đảng Lao Ðộng ở Quốc Hội hôm Thứ Hai.


Trong những ngày có nhiều dự đoán cho rằng những người hậu thuẫn ông Rudd sẽ tìm cách đưa ông trở lại vai trò lãnh đạo đảng cũng như chính phủ Úc.


Bà Gillard cho hay bà “thất vọng” vì cách ông Rudd rời khỏi chức vụ và cũng nói rằng ông Rudd không hề nói với bà những điều ông không đồng ý. (V.Giang)

Ðài Loan phá vỡ đường dây bắt bồ câu đua


ÐÀI BẮC (AFP)
Bảy người vừa bị bắt ở vùng phía Nam Ðài Loan vì tình nghi bắt cóc hàng chục con bồ câu đua để đòi tiền chuộc, theo nguồn tin cảnh sát hôm Thứ Tư.










Chim bồ câu ở Ðài Loan. (Hình minh họa: Patrick Lin/AFP/Getty Images)


Các nghi can này bị cáo buộc là đặt bẫy dọc theo đường bay đua để bắt các con chim này rồi sau đó đòi tiền chuộc, lên tới 5,000 đô la Ðài Loan (khoảng $165) mỗi con chim, theo cơ quan cảnh sát Ðài Loan.


Người đứng đầu đường dây này bị bắt khi gặp một người chủ để nhận tiền chuộc hồi đầu tuần này. Khi khám xét nơi ở của nghi can, cảnh sát tìm thấy gần 60 con chim bồ câu khác.


Ðua bồ câu là thú tiêu khiển được nhiều người ưa thích ở Ðài Loan, nhưng lại bị coi là có liên hệ đến các đường dây cá cược bất hợp pháp. (V.Giang)

Bị cáo vụ khủng bố ở North Carolina thuê người giết nhân chứng


RALEIGH, North Carolina (AP)
Một người đàn ông ở North Carolina từng bị kết tội âm mưu khủng bố nay bị truy tố thêm tội tìm cách thuê sát thủ chặt đầu ba nhân chứng từng có lời khai phương hại đến ông trước tòa.









Nghi can Hysen Sherifi. (Hình: City County Bureau of Identification in Wake County via Getty Images)


Ông Hysen Sherifi ở thành phố Raleigh, North Carolina, bị truy tố chín tội danh hôm Thứ Ba, bị cáo buộc là âm mưu cùng với em trai và một người bạn gái để trả tiền cho một tay sát thủ thi hành vụ giết người. Hồ sơ tại tòa cho thấy một mật báo viên của FBI nhận số tiền $5,000 rồi sau đó đưa ra hình chụp một xác chết giả như bị chặt đầu làm bằng chứng đã thi hành nhiệm vụ.


Hai nghi can Shkumbin Sherifi và Nevine Aly Elshiekh bị bắt hồi tháng qua. Họ sẽ bị truy tố thêm các tội danh mới.


Ông Hysen Sherifi bị tuyên án 45 năm tù hồi Tháng Giêng năm nay vì âm mưu tấn công căn cứ Thủy Quân Lục Chiến Mỹ ở Quantico, Virginia, cũng như các mục tiêu khác ở ngoại quốc. (V.Giang)

Healing the whole body


Photo by Dan Huynh


 


She is just 24, yet soon, may be a person we can rely on for life advice.


 


Meet Lisa Tran, a MFT major at USC whom we met recently at a gathering.


 


MFT refers to marriage and family therapy, and Tran appeared as scholarship winner and speaker at a gathering sponsored by USC’s Asian Pacific Alumni


Association in Newport Beach, Calif. Standing in the living room of the home of Cookie Lee ― chairwoman and chief designer of Cookie Lee, Inc., a powerhouse in fine fashion jewelry ― Tran thanked guests for supporting APAA, which in turn supports fundraising for scholarships.


       


She is one of its recipients, allowing her to follow a passion after studying psychology at California State University, Long Beach. Later, in a visit with Anh Do of Nguoi Viet 2, Tran, the youngest in a family with four children, is reflective and forthcoming.


 


Q: We’re hearing that there are just a few dozen people majoring in your field at USC?


A: Yes, between 45 and 50. It’s a two-year program.


 


Q: What kind of classes do you take?


A: Psychopathology, theories of counseling, life spans. With life spans, in the beginning, the focus is on children, how they grow. … In the end, we talk about how older adults deal with death, grieving, regrets ― about people they lost in the past, about terminal illness. It’s very well-rounded.


 


Q: Do the topics ever depress you?


A: Oh yes, a lot of the courses prepare you to deal with the worst subjects possible ― because you want to be ready to deal with whatever your client brings up. You need to embrace it. … They don’t know how to handle it if you can’t handle it yourself.


We have to talk with our cohorts (in the program) when we run into problems. They encourage you to go to your own therapy, to deal with all your issues before you deal with clients.


 


Q: Tell us about your therapy.


A: I have individual therapy; it’s available every week for as long as you need. You have insurance through your school and it covers (seeing) a therapist nearby.


Everyone has their own problems. Therapy is not a stigma. It’s actually good. It’s actually for mental wellness. It’s very different from what I grew up with, as mental wellness wasn’t emphasized while financial stability was emphasized.


 


Q: Do you write down your thoughts in any way?


A: I used to be a creative writing minor. I’m not skilled in public speaking. I enjoy writing my thoughts down. It’s more organized that way.


 


Q: When might you start working?


A: In May 2013 I will graduate, and I would love to work with [ages] 16 to 25, as they age and experience more severe issues. Those years are probably the most tumultuous, they need the most help.


 


Q: What kind of issues are they mostly dealing with at that stage?


A: Teen angst, rape, generational conflict. There are many Vietnamese teens, for example, who don’t get along with their parents, and it affects everything they do. They could veer toward gangs.


Or their experiences could make them kind of rebellious. I want to provide them some support…


With this career, I don’t find anything quite easy, but I love the challenge. It’s hard to talk to teens because they’re so complex.


 


Q: What advice can you offer to Vietnamese parents with youngsters going through such experiences?


A: There will be some growing pains. I want to say to them, “You’re going to see your kid grow up and wanting to branch out, and you’re not going to like it. But ease up a little bit, be more open-minded.”


A lot of Vietnamese words that are encouraging, such as “gioi” or “hay,” [which] describe good things such as someone being smart or generally a good person. There’s not a lot of words to express kindness, so parents, find different ways to express kindness.


My father, for example, would choose English words like “good job.” He would reach out, he’d say, “Oh, you did a good job, I’m going to take you someplace special.” Or give a pat on the back. Just remembering what your kid likes, that’s a really good way to show you care.


 


Q: How do you feel about the Vietnamese living in a culture that’s not often openly affectionate?


A: If they’re adults, they’re going to be who they are. If they’re not affectionate ― I’m affectionate with them. If I want affection ― I give affection.


My dad’s not a very “huggy” person, so at night I go hug him first and he’ll hug me back.


 


Q: What moments tell you this is the right profession for you?


A: There are so many ― every day, it’s like a light bulb.


The most valuable thing I’ve learned is: If a client didn’t want to go someplace, if he or she would like to sit in their uncomfortableness, you just sit there then. Allow them to linger and think.


The client might think, “They’re going to make me talk about horrible things.” In reality, they have a partner in crime, someone who will help them get through these horrible times.


 


Q: Still, a lot of people don’t know what therapy is.


A: It’s medicine. If you’re sick, it’s like vitamin D, it makes you better. The public sees extreme cases ― schizophrenia, personality disorders. My parents thought, “Don’t go there.” It’s like a common cold to cancer. [Mental illness] is going to have the range like physical illnesses…


Over time, my parents understand a little more. It’s a work in progress, like a lot of other things are works in progress.


And the one thing we need to remember: Physical illness you can see. Mental illness you can’t. It’s so elusive. It’s invisible.


 


Q: What led you on this path?


A: When I first entered college, I started in biology. Then I got interested in what blocks people and what cycles they go through that makes them suffer.


Initially, my parents said, “Don’t do it.” In terms of a different career, in terms of intrinsic motivation, the rewards are greater. But a lot of times, it’s what’s inside. It’s what you want for yourself.


My parents have never seen any examples of any Vietnamese people [in therapy] being successful. They see doctors, dentists and lawyers who are really smart and successful. They want a path where they can see a good goal come of it.


I’m sure after I graduate and work hard, they will be able to see me, reaping the rewards and giving back to my family.


 


Coming Friday: A look at how one California region is working to encourage its Asian residents to seek counseling when needed.


 







 


 


In the first person: aspiring therapist says communication is the key to happy relationships.


 


 


By LISA THUYVI TRAN


 


Human psyche captivates me; the primal need for expression is vital to humanity. This need is not always met through constructive means. All too often, human nature fosters miscommunication. The consequences of this are immense and can adversely affect one’s life. Understanding how and why miscommunications occur represent the core of my personal and professional interests, especially as it relates to familial issues.


 


Two classes in particular, Assertion & Behavior Modification and Psychology of Personality, increased my interest in effective communication and its relevance to marriage and family therapy. The latter emphasized the impact of differences in individuals. I enjoyed the challenge of thinking how external forces such as culture affect different people. The former emphasized how humans are social creatures, uniquely adept at using systems of communication for self-expression. Sadly, miscommunication abounds, not allowing for satisfying needs and negatively affecting others.


 


In my Vietnamese family, there is a defined hierarchy. This rigidity makes effective communication at home highly difficult. The youth are subject to the indisputable wisdom of their elders. Personally, this creates many inconveniences in asserting my own prerogatives as freedom for personal expression and a strong basis in interpersonal communication is integral to life satisfaction. Also, knowing both English and Vietnamese enables me to see how different languages communicate feelings and thoughts. Entomologies are different; emphasis and density of certain types of words reflect the importance of cherished aspects of culture. This intern plays a major role in individuals’ thoughts, feelings and actions, something important to consider in psychotherapy.


 


I volunteered for a nonprofit afterschool help organization, Think Together, where I was assigned to a disadvantaged community. Schoolchildren were provided with ESL classes and help with schoolwork; however, they were uncomfortable about asking for help with homework. This is a byproduct of home life, for their parents pick them up after work, they eat dinner, then the children do homework with the little time remaining before bed and school the next day. There is little time or energy for exchange of ideas between children and adults, impacting children’s self-efficacy of expression. Such realities are becoming more common in lower [income] families, creating hardship for the families when their children do not do well in school. From these experiences, how different groups deal with similar hardships and their subsequent impact on the family fascinates me.


 


In my travels to Viet Nam, I experienced a new side of my culture. Heavily collectivist cultures rely on close familial ties and mutual dependency in almost all situations. The value of family, and what each person is worth in comparison to the whole, is emphasized. These values play a huge part in the well-being of each individual since individualistic happiness is partly dependent on the whole. Depending on the degree to which culture is engrained in the mind, the more inflexible a person might be, thus requiring the therapist to not only be considerate but creative. It is vital to approach with care, not to offend them or encroach on their beliefs. Learning what people value is important for receptiveness and understanding.


 


My experiences have made me want to help others through life’s circumstances and rigidity of norms. Peace of mind is not a luxury. It is only with thorough insight into the catalysts of human action, which I plan to further attain through a master’s in psychology, that I will be successful in my chosen career as a marriage and family therapist.


 


 


 

Jeremy LiNYC


CUTLINE: Ky-Phong Tran fulfilled a lifelong dream in 2009 when he played basketball in Holcombe

Rucker Park in New York. Photos courtesy of Ky-Phong Tran

 


 


By KY-PHONG TRAN


 


            Jeremy Lin this, Jeremy Lin that.


            By now, the New York Knicks’ basketball sensation known as “Linsanity” has been more dissected than a frog in a middle school biology class.


            There’s the Christian angle. The Harvard perspective. And of course, there are the countless ethnic analyses that have magically turned Asian American scholars into basketball analysts like Dick Vitale or Hubie Brown.


            But make no mistake about the Legend of Jeremy Lin.


            This is a basketball story.


            First, second, and last. Because if he doesn’t put the ball in the bucket (or make passes that lead to scores), nobody would be talking, writing or tweeting about him.


            How do I know? Well, how much media coverage did Jeremy get before his breakout game on Feb. 4 against the New Jersey Nets? He had the same story then (Christian, Harvard, Asian American), right? I rest my case.


            To me, the special nature of the Jeremy Lin story has everything to do with place: New York City. And though it’s probably true that this story is more widely told because our national media is centered there, that’s beside the point.


            Because what I’m going to tell you can only told to you by a basketball player who lives outside of New York City. (And it’s even more relevant if that player happens to be Asian American).


            You won’t get this story from some stiff old man in a studio. Or an author who doesn’t know the difference between a pick and roll and roll of stamps. Or a scholar who couldn’t dribble a ball if his tenure depended on it.


            Remember, the Jeremy Lin story ― first and foremost ― is a basketball love story set in the most romantic hoops city in the world.


 


Point guard universe


            Though other cities will dispute this, New York is considered the spiritual home of the game, and the point guard, the position Lin plays, is seen as its denominational leader. Often the smallest player on the floor, the point guard usually is the most skilled player, as well, deft with his passing and most importantly his ball handling. It’s so critical that there’s even a saying in New York that any point guard worth his salt would “rather lose his girl than his dribble.”


            Just the list of high school New York point guards reads like a short list from the Basketball Hall of Fame: Lenny Wilkens, Bob Cousy, Nate Archibald and Larry Brown. There are also school boy legends Mark Jackson, Kenny Anderson, Stephon Marbury, Sebastian Telfair and Kenny Smith. And the New York Knicks history includes two top-50 NBA players in guards Walt “Clyde” Frazier and Earl “the PearlMonroe.


            Though born in Los Angeles and raised in the San Francisco Bay Area, Jeremy fits into this royal tradition: He has the shakes (the tricky dribbles) and the dimes (clever passes) that New York point guards are known for. He even has the unorthodox jump shot (which I might add goes against stereotype) that many New York guards have had due to playing the outdoor game where drives are more valued than outside shots due to the wind, crooked rims , and missing nets common to New York playground courts.


 


 



 


 


The Garden


            Madison Square Garden bills itself as “The World’s Most Famous Arena,” and with a performer list that includes every significant musician in the 20th and 21st century (the Beatles, the Rolling Stones, Elvis and Michael Jackson) that may well be true.


            Basketball-wise, it’s also the most storied arena in the biggest media market in the spiritual home of the game, the crown jewel of basketball courts.


            The saying about making it in New York definitely applies to hoops, and when players come to 46 Pennsylvania Plaza, they always bring their “A” game. Every single important player in the history of the professional game has had a breakout, virtuoso performance in “The Garden.” A sampling:


·       In 1995, Michael Jordan drops a “double nickel” (55 points), just five days back from his retirement


·       That same year, Reggie Miller scores eight points in 11 seconds to defeat the Knicks


·       In 2009, Kobe Bryant sets the arena record by scoring 61 points


 


            It’s in this arena ― the most famous concert hall in the world, where every rock star and ballplayer around the world dreams to perform ― that Jeremy Lin gets to play his music.


            And though Jeremy is not yet on the level of the players listed above, in his two nationally televised games from Madison Square Garden, he scored 38 points against the Los Angeles Lakers and poured in 28 points and a career-high 14 assists against the defending champion Dallas Mavericks.


            Although both games resulted in victories, what New York Knicks fans love most about their players also happen to be two diametrically opposed traits: toughness and style. Again, Jeremy fits in here perfectly. All game long, he’s always driving to the basket and getting knocked to the floor, the Band-Aid on his chin and claw marks on his arm all badges of courage. And when he does a fancy dribble and throws a no-look pass, scores and gets fouled on a manic drive to the hoop, or throws in a clutch three-point shot, he has that killer glare in his eye, the boyish smile, and the head nod that says to the world “Yes, I’m putting on a show” and “All along, I knew this was in me.”


 


The Rucker


            North of Madison Square Garden by 122 streets or so lays a little park named after Holcombe Rucker in Harlem.


            Over the years, the roster of players who have visited Rucker Park includes all the great ones known on just a one name basis: Kareem, Skip, Goat, Julius, Wilt, Vince, LeBron, Iverson and Kobe. And this past summer, Kevin Durant of the Oklahoma City Thunder put on a shooting exhibition that looks like it was created by special effects; it’s so unbelievable that it must be watched on YouTube to believed.


            Rucker Park is for all the basketball fans who can’t afford the pricey seats of Madison Square Garden. It is the people’s basketball court and so important to the lore of basketball that $100-million players travel there and risk injury every summer to receive the blessing and approval of its masses.


            If Madison Square Garden is basketball’s St. Peter’s Basilica, than Rucker Park is its Sistine Chapel. Because in its purest element, basketball is a free, wide-open game available to anyone who has the skills to represent themselves. And “the Rucker” is the ideal showcase for that wide-open, free-wheeling, entertaining style of play.


            And across Internet message boards and chat rooms, the questions are already surfacing: When will Jeremy visit the Rucker? When can we see him with our own eyes? When will he be baptized at the most the important court in the world and earn a real basketball nickname and not some gimmicky marketing one?


 


 



 


 


The pilgrimage


            If Jeremy plays at the Rucker, he won’t be the first Asian player to ever do so.


            In 2009, I played at the Rucker. Because I played point guard. Because every ball player outside of New York must make the pilgrimage to this Mecca. Because it was on my bucket list.


            After a business meeting, I ran back to my hotel room and quickly changed into my basketball gear. I jumped on the subway in eager anticipation. My previous two trips to New York, I had tried to play at the Rucker and been rained out both times. I wasn’t getting any younger so this could have been my last chance.


            I exited the subway station and entered the gates. There were many strategies to that day but the first one applies to every court you walk on: Act like you belong there.


            I shot around and showed off some dribbling. Then when I was warmed up, I asked to play in the next game. The guys looked me over and nodded.


            I was in.


            From the outside, it must have been some sight. A 5-foot, 7-inch Vietnamese American guy playing at the Rucker.


            But inside, I knew I could do it. I knew that on a regular day at the court, there would be good players but no college or pro players.


            I knew that I had enough skill and experience to play mostly anywhere. I had played in games with McDonald’s All-Americans, Division I college players and even a couple of NBA players. Plus, I cut my teeth playing on the playgrounds of Long Beach, Calif., and had done well in games at vaunted Venice Beach in Los Angeles and MacArthur Park in Oakland, Calif.


            I played two games. Won the first and lost the second. It was all a blur of bodies; adrenaline has made it all into one continuous memory. I remember all the players being skilled and tough. Most had great handles no matter their size. Most memorable and joyous to me was how physical the New York game was; no matter where you went, a body was leaning on you or a hand was in your back. It might seem dirty to the casual eye but it’s actually a great style because the same rules apply to everyone and it really tests your toughness. And one good thing about it is that you always know where your defender is (usually next to you with a forearm in your ribs).


            The guy I was matched up against was not as tall but quick and strong as a bull. He made a lot of shots on me, but it was OK because he knew he was the best player on the court.


            On one glorious possession, I caught the ball on the right wing and stared my man down. I dribbled to my right and then quickly crossed to my left between my legs. My man retreated anticipating the drive. Instead, I put the ball back between my legs and let go with a quick jump shot. My man tried to react and block my shot. He was too late. The ball went in.


            Swish.


            My defender nodded at me and slapped my hand in appreciation.


            He knows what every baller knows. What I knew that day. What Jeremy Lin knows every time he takes the floor as the first Asian American player in the modern era and now the biggest target in the NBA.


            If you can play, you can play.


            And after averaging more than 24 points and eight assists in his first 10 games as a starter, it’s evident Jeremy Lin can play.


            But the many stories of Jeremy Lin only grow if the ball keeps going in and the Knicks continue winning.


            Remember, this is a basketball love story and New York loves nothing more than a winner.


            And, if he can make it there, he can make it anywhere.


 


Editor’s note: This is the second part of Ky-Phong Tran’s essays on Jeremy Lin’s Asian American success story and the basketball experience in New York.

Bảy người chết trong vụ phản đối đốt kinh Koran ở Afghanistan


KABUL, Afghanistan (AP) –
Bộ Nội Vụ chính phủ Afghanistan hôm Thứ Tư cho hay có bảy người thiệt mạng trong các vụ đụng độ giữa lực lượng an ninh và người biểu tình phản đối việc đốt các cuốn kinh Koran tại một căn cứ NATO.










Nhân viên an ninh đứng nhìn vỏ xe do người biểu tình đốt cháy, phản đối vụ đốt kinh Koran. Vụ phản đối làm bảy người thiệt mạng. (Hình: AP Photo/Ahmad Jamshid)


Sự giận dữ về việc đốt kinh Koran này đã gây ra các cuộc biểu tình liên tiếp hai ngày qua khắp Afghanistan và tăng thêm tinh thần chống người ngoại quốc với quan niệm cho rằng quân đội đồng minh không tôn trọng văn hóa Afghanistan cũng như Hồi Giáo.


Các cuộc biểu tình phản kháng này khiến chính phủ Mỹ ra lệnh tạm thời đóng cửa tòa đại sứ ở Kabul và giới hạn di chuyển của nhân viên, đồng thời ra lệnh cấm trại ở một số nơi.


Bản thông cáo của Bộ Nội Vụ nói rằng các cuộc đụng độ trong vụ biểu tình ở tỉnh Parwan, nằm về phía Ðông Afghanistan, khiến bốn người thiệt mạng.


Các vụ thiệt mạng khác diễn ra tại một căn cứ Mỹ bên ngoài Kabul, khi các nhân viên an ninh canh gác bắn chết một người, và ở hai tỉnh Jalalabad và Logar, theo tin trên.


Cuộc biểu tình ở Kabul có sự tham dự của hàng ngàn người hô khẩu hiệu đòi giết người Mỹ, ném đá, đốt vỏ xe bên ngoài nơi ở của các nhân viên ngoại quốc làm việc theo hợp đồng ở Afghanistan, cảnh sát cùng là một số quân nhân đồng minh. Ðám đông cũng đốt một xe chở nhiên liệu trên xa lộ gần đó.


Chính phủ Mỹ hôm Thứ Ba xin lỗi về việc đốt kinh Koran, vốn lấy xuống từ kệ sách trong nhà tù ở Parwan, bên cạnh căn cứ Không Quân Bagram vì có ghi những lời lẽ quá khích.


Tướng John Allen, tư lệnh quân đội Mỹ và NATO tại Afghanistan, cho hay các cuốn kinh Koran này sau đó vô tình được đem đi đốt ở bãi rác.


“Ðây là quyết định không liên quan gì đến những tài liệu tôn giáo. Ðây chỉ là một sự lầm lẫn. Ngay sau khi chúng tôi nhận ra điều này, chúng tôi đã can thiệp và ngăn chặn.” (V.Giang)

Tìm bạn B. Huệ



Tôi tên Nguyễn Nữ Trung (Nghĩa) tìm bạn là Huệ ở 160/18 đường Võ Thị Sáu (Hiền Vương cũ).


 Tôi được biết ông Luyện đã ở Mỹ, nhận được tin nhắn này xin ông Luyện vui lòng cho tôi biết tin chị Huệ, liên lạc điện thoại số 703-658-3544.

Tìm Hoàng Cường


Là kỹ sư Canh Nông, trước 1975 làm việc ở Ty Xây Dựng Nông Thôn, Cần Thơ. Cùng gia đình sang Mỹ năm 1986, ở Canoga Park, CA.


 Nhận được tin nhắn xin liên lạc về Châu: 714-892-2845.

Ðông Hồ (1906-1969), nhập thần Trưng Nữ Vương


VIÊN LINH


 


Trong những ngày tháng 2 âm lịch năm nay Nhâm Thìn, người viết bài này giở sách báo cũ, lục tìm thơ văn viết về hai vị nữ anh thư, và nhất là về Trưng Trắc, người Lĩnh Nam đầu tiên đã võ trang nổi dậy lật đổ cuộc đô hộ của giặc Tầu, kéo dài từ năm 111 trước Tây lịch tới lúc đó, năm 39 sau Tây lịch, tức là 150 năm, (sau này ta quen gọi là Bắc thuộc lần thứ nhất).










Chân dung nhà thơ Ðông Hồ Lâm Tấn Phác, thi sĩ từ trần tại giảng đường Văn Khoa khi đang đọc bài thơ “Trưng Nữ Vương.”


Sau vài ngày, chúng tôi chỉ tìm thấy có một vài bài đã cũ, thuộc các thế kỷ trước, nhưng bất ngờ là cùng một lúc, có hai ba nguồn tài liệu xuất hiện, nhắc đến bài thơ “Trưng Nữ Vương” của nhà thơ nữ Ngân Giang và cái chết của thi sĩ Ðông Hồ khi ông đang đọc bài thơ đó. Ðông Hồ (1906-25.3.1969) (1) là một tên tuổi lớn của thi ca Việt Nam, lại là người đã mở trường dạy chữ quốc ngữ tại Hà Tiên khi mới trên 20 tuổi. Theo tác giả “Dự báo bùng nổ thơ ca,” thì chi tiết về bài thơ và cái chết của thi sĩ Ðông Hồ, đã xảy ra như sau:


“Trưng Nữ Vương của Ngân Giang là bài thơ hay nhất về vị nữ anh hùng dân tộc Trưng Trắc. Ðược sáng tác ở tuổi 23 (1939), ‘Trưng Nữ Vương’ đã đi vào huyền sử nền thơ Việt với sự ra đi thần thoại của người thầy – nhà thơ Ðông Hồ – trên bục giảng đường Văn Khoa Ðại Học Sài Gòn, ngày 28 tháng 3, 1969, nhân lễ kỷ niệm Hai Bà Trưng.” (2)


Ðoạn văn dưới đây tác giả in nghiêng, nhưng không ghi rõ lời của ai, tuy nhiên theo như câu thứ ba và câu cuối cùng, “thầy đọc các con nghe,” thì phải là lời của chính thi sĩ Ðông Hồ:


“Thơ về Hai Bà kể rất nhiều. Nhưng có điểm chung các tác giả đều là đàn ông. Họ chỉ nhìn khía cạnh Hai Bà yêu nước, diệt xâm lăng. Cho đến ngày thầy được xem bài của một nữ sĩ tên là Ngân Giang trong tập ‘Tiếng Vọng Sông Ngân’ mới chợt thấy: Trời ơi, có một điểm mà từ trước tới nay chưa một ai nghĩ tới, mà tới nay mới có một người nhìn thấy! Ðó là khi đánh đuổi quân Tầu, thắng khắp nơi, Bà Trưng vẫn là một người góa bụa. Dù chiến thắng nhiều, dù quân thù kinh hãi, bà vẫn là một người đàn bà đang có tang chồng. Phần trên bài thơ tả chiến thắng của Hai Bà, đến bốn câu kết thì thật tuyệt. Ðể thầy đọc các con nghe; ai thích thì chép.” Ðọc xong khổ cuối “Trưng Nữ Vương,” Ðông Hồ đứng vịn vào tường, gục xuống…” (tr. 532)


Bài thơ của Ngân Giang như sau:


 


Trưng Nữ Vương


 


Thù hận đôi lần chau khóe hạnh


Một trời loáng thoáng ánh sao rơi


Dồn sương vó ngựa xa non thẳm


Gạt gió chim bằng vượt dặm khơi.


 


Ngang dọc non sông đường kiếm mã


Huy hoàng cung điện nếp cân đai


Bốn phương gió bãi lùa chân ngựa


Tám nẻo mưa ngàn táp đóa mai.


 


Máu đỏ cốt xong thù vạn cổ


Ngai vàng đâu tính chuyện tương lai!


Hồn người chín suối cười an ủi


Lệ nến năm canh rỏ ngậm ngùi.


 


Lạc tướng quên đâu lời tuyết hận


Non Hồng quét sạch bụi trần ai.


Cờ tang điểm trống nghiêm hàng trận


Gót ngọc gieo hoa ngát mấy trời.


Ải Bắc quân thù kinh vó ngựa


Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi.


Chàng ơi! Ðiện ngọc bơ vơ quá


Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi…


(Ngân Giang, Tiếng Vọng Sông Ngân, Hà Nội, 1939)


 


[Bản này bị chép khác ở cuốn “Thơ Mới, 1932-1945,” NXB Hội Nhà Văn Việt Nam, Hà Nội, 1998: Câu thứ 2 in là: “bóng sao rơi” thay vì “ánh sao rơi,” câu thứ 7 in là “gió bão dồn chân ngựa” thay vì “gió bãi lùa chân ngựa,” câu 9 in là “cốt xương” thay vì “cốt xong,” – câu 15 in là “Cờ tang điểm tướng,” thay vì “Cờ tang điểm trống,” câu 16 in là “ngắt mấy trời” thay vì “ngát mấy trời,” câu 18 in là “Giáp vàng khăn trổ” thay vì “khăn trở” (tức khăn tang). Các cuốn Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh, Nhà Văn Hiện Ðại của Vũ Ngọc Phan hay Việt Nam Thi Nhân Hiện Ðại của Phạm Thanh đều không nói đến Ngân Giang. Thi ca Việt Nam của Trần Tuấn Kiệt có mục về Ngân Giang, (đăng nguyên bài do Thẩm Thệ Hà viết thay), song lại không có bài Trưng Nữ Vương.] (3)


Ngoài đời, nhà thơ Ðông Hồ Lâm Tấn Phác là một người mảnh khảnh, y phục trang nhã, phong thái ung dung, tươi cười. Khi tòa soạn Nghệ Thuật của chúng tôi (Mai Thảo, Thanh Nam, Anh Ngọc, Viên Linh) đặt tại Thư Lâm Ấn Thư Quán, chủ nhân là con rể thi sĩ, tôi có được gặp ông và nhà thơ Mộng Tuyết. Người thơ Ðông Hồ, khi đọc bài Trưng Nữ Vương, hẳn đã nhập thần với đề tài. Quả thật, chỉ có Ngân Giang đã nhìn “thấu hai cõi” khi làm thơ về Trưng Trắc, và chỉ có Ðông Hồ mới nhìn thấy “cái thấy” của Ngân Giang. “Ta cũng nòi tình…”


 


Chú thích:


1. “Vào ngày 25 tháng 3, 1969 (tức ngày mồng 8 tháng 2 năm Kỷ Dậu), trên một giảng đường ở lầu hai lộng gió của Ðại Học Văn Khoa [Sài Gòn], Ðông Hồ đã bất ngờ ngã xuống lúc đang bình bài thơ Trưng Nữ Vương của Ngân Giang. Bài thơ nói về nỗi cô đơn, lạnh lẽo của người nữ anh hùng chạnh nhớ tới chồng sau chiến thắng, một tứ thơ rất độc đáo, rất nữ tính mà Ðông Hồ đã tinh tế chỉ ra. Ðược các học trò đưa vào bệnh viện, ông mất ngay ngày hôm đó.” (Võ Văn Nhơn, Ðông Hồ, thi sĩ yêu tiếng Việt, online).


2. Nguyễn Phan Cảnh, “Ngân Giang, hình hài tình tự thế hệ,” 347-371, La Giang Publishing, Toronto-Hong Kong, 2007.


3. Một bài thơ có 20 câu, Hội Nhà Văn Việt Nam chép sai 6 câu. Ðược biết trong niên giám Hội in xong tháng 4, 2007, dầy 1200 trang đóng bìa cứng, có lời giới thiệu của Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh, khoe hội có non 1000 hội viên là nhà văn. Thật ra không biết có bao nhiêu hội viên ngành xuất bản đọc thông thơ văn?

Quan niệm của nhạc sĩ Ðăng Khánh về thơ phổ nhạc

 


Du Tử Lê


 


Trong lãnh vực sáng tác, đa số các tác giả thường bắt đầu sự nghiệp của mình khởi từ khuynh hướng bẩm sinh. Như có người khi còn tấm bé đã cho thấy có khả năng đặc biệt về vẽ, âm nhạc hay văn chương.










Từ trái qua: Kiều Chinh, Mai Thảo, Phương Hoa, Ðăng Khánh. (Hình: Ðăng Khánh)


Lớn lên, khi chọn cho mình bộ môn yêu thích nhất thì cùng lúc, họ đã có một hay nhiều thần tượng, nhiều “mẫu mã” mà họ muốn bắt chước. Rồi thời gian kinh nghiệm giúp họ tiêu hóa và biến đổi những bắt chước khởi đầu, để hình thành tên tuổi hay, cái gọi là riêng của mình.


Tuy nhiên, vì khởi đầu là sự bắt chước, nên đã có không ít tác giả sau bao nhiêu năm, dù nổi tiếng nhưng, càng về sau càng lẩn quẩn, bế tắc. Ta có thể gọi chung hiện tượng này là hiện tượng lập lại chính mình. Hoặc ta cũng có thể coi đó như là những trường hợp người ăn lần thịt, da riêng họ vậy.


Từ đấy, tôi trộm nghĩ một tác giả chỉ có thể rong ruổi đường trường, với những mới mẻ hy vọng có được trong sáng tác, một khi họ có ý thức và, kiến thức về bộ môn mà họ đeo đuổi.


Qua nhiều trao đổi, Ðăng Khánh cho thấy, song song với sự không ngừng trau dồi kiến thức âm nhạc qua các trường lớp ở đại học, ông còn có cho mình những suy nghĩ, ý thức minh bạch về sáng tác.


Thí dụ về lãnh vực thơ phổ nhạc, Ðăng Khánh quan niệm rằng: Phổ nhạc một bài thơ chắc chắn không phải là một việc làm đơn giản! Nếu chúng ta không muốn có một “Bài Vè” hay không muốn “làm khổ” cái bài thơ tuyệt vời ấy!


Tác giả ca khúc “Em Ngủ Trong Một Mùa Ðông” từng đặt cho mình câu hỏi, “Tại sao người ta phổ nhạc một bài thơ?” Và ông tự trả lời, đại ý:


1. Bài thơ quá hay làm choáng váng nhạc sĩ.


2. Bài thơ mới đọc qua đã thấy như đang nghe một bản nhạc (mà người ta thường nói rằng bài thơ này chứa nhiều nhạc tính).


3. Nhạc sĩ “hơi nghèo” chữ nghĩa để làm lời ca cho bản nhạc và chủ đề mình muốn viết.


4. Tình bạn giữa người làm thơ và người làm nhạc.


5. Nhạc sĩ được “đặt hàng” để phổ nhạc một hay nhiều bài thơ…


Dù trường hợp nào thì, vẫn theo Ðăng Khánh, khi nghe một bản nhạc phổ từ một bài thơ, ba trạng huống có thể xẩy ra:


1. Bài nhạc làm cho bài thơ hay hẳn ra.


2. Bài nhạc làm hỏng một bài thơ tuyệt vời.


3. Nghe thấy cũng đường được, hoặc tàm tạm… một cách đại khái!


Ðăng Khánh nói:


“Làm được một bài thơ hay đã khó, làm một bản nhạc hay cũng khó không kém. Nhưng phổ nhạc một bài thơ ‘cho hay’ lại còn khó hơn nữa! Tôi nghĩ, âm nhạc nằm trong văn hóa của một dân tộc. Và nghệ thuật nào cũng có những qui luật của nó. Người ta thường tưởng nhầm rằng, nghệ thuật phải để nó phát triển tự nhiên, tránh gò bó, gượng ép. Không nên bắt nó gánh chịu quá nhiều luật lệ… Nói như thế, tôi e mới chỉ đúng có một nửa. Mà một nửa của nghệ thuật không làm nên nghệ thuật!”


Ðể minh chứng cho quan niệm một cách nghiêm túc của mình, Ðăng Khánh đã dùng những tên tuổi lớn của ba bộ môn văn học, nghệ thuật là hội họa, thi ca và âm nhạc, khi ông nhắc lại rằng: Claude Monet, Auguste Renoir trước khi bỏ Romantic đi vào impressionism; các nhà thơ Stephane Mallarme, Edgar Allen Poe, trước khi đi vào symbolism; các nhà soạn nhạc Claude Debussy,Maurice Ravel… trước khi đi vào impressionism đều đã đi qua và, hiểu rõ nghệ thuật của các môn phái từ Renaissance qua cổ điển đến lãng mạn v.v…


Tuồng như để cuộc trao đổi về quan niệm nghệ thuật bớt phần “kinh viện,” nhạc sĩ Ðăng Khánh đã đề cập tới bộ truyện “Tiếu Ngạo Giang Hồ” của Kim Dung, giai đoạn Lệnh Hồ Xung lãnh hội hết mọi chiêu thức trong pho “Ðộc Cô Cửu Kiếm” ở động đá phía sau núi Hoa Sơn và, trở thành võ lâm đệ nhất cao thủ với “vô chiêu thắng hữu chiêu.” Ông nhấn mạnh: Thật ra có phải là cứ để tự nhiên, không gượng ép mà giác ngộ được đâu… “Mà vì Lệnh Hồ công tử đã học hết tất cả mọi kiếm chiêu của mọi môn phái trên chốn giang hồ do cơ duyên vô tình thấy trong hậu động…”


Tác giả “Lệ Buồn Nhớ Mi” kết luận:


“Nghệ thuật nào cũng thế, không thể chỉ là chuyện bẩm sinh, trên trời rơi xuống mà là cả một quá trình học hỏi, tập luyện và phát triển trên khả năng thiên phú ấy. Ðược như thế chúng ta sẽ có được những ‘Nghệ Thuật’ viết hoa cho tương lai…”


Nhân trao đổi về âm nhạc, thi ca và nỗ lực làm mới một trong vài truyền thống huy hoàng, rực rỡ của nền tân nhạc Việt là sự hợp hôn tốt đẹp giữa thi ca và âm nhạc, lần đầu tiên nhạc sĩ Ðăng Khánh tiết lộ những ghi nhận bất ngờ của ông về một bài thơ lục bát “rất ít âm nhạc…” Nhưng sau đấy, nó lại trở thành cột sống của ca khúc “Lệ Buồn Nhớ Mi.”


Ðăng Khánh kể, nhạc phẩm “Lệ Buồn Nhớ Mi” của ông, phổ từ bài thơ có tên “Mùa Thu Và, Thơ Mới Ở Ðường Baker, Costa Mesa, Cũ.” Theo ông thì, là một bài lục bát rất “mới lạ.” Chỉ có 14 câu. Nó chất chứa rất ít âm nhạc! Nhưng bù lại, nó lại có nhiều mầu sắc, hình ảnh, suy tư sâu sắc, thâm trầm. Tên bài thơ cũng là lạ…


“Trên nguyên tắc đó là một bài thơ khó phổ nhạc, đọc lên không thấy ‘nhạc’ đâu cả mà ý tưởng thì xa vắng và trừu tượng, tìm hiểu suy tư tác giả qua bài thơ không dễ!”


Ðăng Khánh nói tiếp:


“Nhưng trên thực tế về mặt sáng tác và phổ nhạc thì bài này có nhiều ưu điểm cho một nhạc phẩm hay… Chúng ta thử đọc lại nguyên bản của thi sĩ.


“Bài thơ có đời sống hiu quạnh, mầu sắc tương phản xót xa, những day dứt nhỏ, to, những không gian cuồng nộ và chịu đựng. Tựu trung như ‘một tiếng thở dài heo hút.’ Tôi đã chọn chuỗi âm giai buồn vô tận mà tôi vẫn thường yêu thích, đó là cung đô thứ (Cm) mà theo Hector Berlioz, Lavignac… xưng tụng (Key of Cm) có khả năng diễn tả những trạng thái rất “dramatic, violent”… với hy vọng có thể vẽ nên bằng âm thanh cái “drama” trong bài thơ của thi sĩ.


Ông giải thích thêm rằng, vì bài thơ này hơi ngắn chỉ có 14 câu mà trung bình một ca khúc thường có 32 khuôn nên chắc chắn không có đủ ca từ cho bản nhạc. Vậy người phổ thơ phải làm gì?… Trường hợp bài thơ ngắn như bài “Mùa Thu Và Thơ Mới…” nói trên thì bắt buộc nhạc sĩ phải “kiêm luôn thi sĩ” trong một vài khoảnh khắc của cuộc đời! Và chính chỗ này là chỗ “anh em” giết nhau nhiều nhất!


Bằng vào kinh nghiệm phổ nhạc từ thơ của cá nhân mình, nhạc sĩ Ðăng Khánh cũng lưu ý là, vì ngôn ngữ Việt Nam có dấu, nên khi phát âm đòi hỏi sự chính xác. Lại nữa, có những chuyển đoạn của ca khúc, vì phải giữ đúng Form, Phrase, Structure, v.v… Nên “hơi thơ” ở đoạn nhạc về sau, hoặc chưa dùng đến, hoặc không còn thích hợp cho câu nhạc nữa, thì người nhạc sĩ bắt buộc phải sáng tác thêm ca từ cho một ý nhạc mới để có thể giữ đúng “cung cách” của ca khúc.










Từ trái qua: Du Tử Lê, Cung Tiến, Từ Công Phụng, Ðăng Khánh, Trần Dạ Từ, Nguyên Bích. (Hình: Ðăng Khánh)


Vì vậy, theo nhạc sĩ Ðăng Khánh, khi một ca khúc phổ thơ được sáng tác một lèo, y hệt như bài thơ, không sai một chữ, là điều cần được suy nghĩ lại.


Lý do? Ðăng Khánh nói:


“Theo tôi thì có ít nhất hai cái bẫy (traps) lớn nhất trong nghệ thuật phổ nhạc trên một bài thơ là ‘melody trap và lyric trap’. Bài thơ chỉ mới đọc lên đã nghe như mình vừa phổ nhạc xong một ca khúc, thì đó chính là cái giai điệu ‘cài sẵn’ trong bài thơ của thi sĩ, đây là cái bẫy sập thứ nhất.


“Cái bẫy của ca từ xuất hiện khi câu thơ của thi sĩ ‘cực kỳ diễm lệ’ mà đến đoạn nhạc ‘bắt buộc’ phải ‘ghép tim’ với một câu thơ sáng chế ‘vội vàng và vớ vẩn’ thì cũng là đã làm khổ nhà thơ vậy! Có một điều thích thú khi tôi tìm ca từ cho giai điệu của 4 câu: ‘Trăm năm vẫn đợi / môi nhớ tàn phai… ‘ (tôi vừa tự tìm được ca từ ghép vào giai điệu cho 2 câu như trên), bất chợt từ trong cái ‘ký ức âm u’ của tôi lóe sáng lên 4 câu thơ vô cùng trác tuyệt của cùng tác giả mà tôi thuộc lòng từ một bài thơ khác đó là 4 câu: ‘Ta đã đợi em từ hạt bụi / mai về nhớ lấy dấu chân xưa / bàn chân nhớ đất còn khô nẻ / môi nhớ tàn phai lệ nhớ mi’. Rất bất ngờ giai điệu của câu nhạc của tôi ‘captures’ ngay lập tức hai tứ thơ của đoạn tứ tuyệt trên và hoàn tất đoạn nhạc, ‘Trăm năm vẫn đợi / Môi nhớ tàn phai / Bàn chân nhớ đất / Lệ buồn nhớ mi.’”


Ðể ra khỏi bài viết này, chúng tôi xin dùng một phát biểu của chính nhạc sĩ Ðăng Khánh, đó là:


“Xin quý bạn coi những phát biểu của tôi cũng chỉ như việc uống ngụm nước trà, nói chuyện cho vui cuộc đời tị nạn mà thôi!”


Tháng 2, 2012

Ðiếu Cày vẫn mất tích, cả nhà nước cũng mất tăm

 


Bùi Tín


(Nguồn: VOA)


 


Ðã 16 tháng nay, anh Nguyễn Văn Hải biệt danh Ðiếu Cày biệt tăm biệt tích. Anh là một thanh niên trí thức yêu nước, một nhân vật đối kháng ôn hòa nổi bật, một tay phản biện cừ khôi.











Blogger Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải. (Hình: danlambaovn.blogspot.com)



Trước hết anh là một nhà báo năng động, chủ trương Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, với tôn chỉ “nói lên thực trạng xã hội, tâm tư nguyện vọng của nhân dân”; anh còn có mạng blog riêng mang tên Dân Báo, khá đông bạn đọc.


Năm 2007 anh tham gia các cuộc xuống đường của thanh niên Sài Gòn chống bành trướng Trung Quốc định rước đuốc Olympic Bắc Kinh qua quần đảo Trường Sa. Anh viết trên blog phóng sự về biên giới, tố cáo Trung Quốc gặm nhấm của ta một số điểm ở Bản Giốc và Nam Quan.


Anh bị bắt tháng 4, 2008, bị kết án 30 tháng tù giam về tội danh kỳ lạ là “trốn thuế.” Anh thụ lý đầy đủ 30 tháng tù đến cuối tháng 10, 2010, nhưng số phận đen đủi vẫn bám riết anh. Anh vẫn bị giữ trong tù, chưa được về nhà lấy một ngày, không qua một phiên xử mới nào.Về phía nhà nước không có một lời giải thích. Nhà nước tuyệt nhiên không cho biết gì về anh.


Vậy mà việc cực kỳ phi lý trên đây đã kéo dài không phải 1 tuần lễ, 2 hay 3 tuần, hay 2, 3, tháng, mà hơn 16 tháng nay, gần 500 ngày rồi. Gia đình anh, chị Dương Thị Tân vợ anh viết hơn 20 lá đơn, gõ đủ loại cửa của nhà nước ở Sài Gòn và trung ương, nhưng không có một hồi âm chính thức. Cả những kiến nghị của hàng trăm, hàng ngàn người dân, cả văn thư của nhiều tổ chức và chính phủ trên thế giới gửi các chức sắc của nhà nước Việt Nam cũng cùng chung số phận. Ði cùng sự mất tăm của nhà báo Ðiếu Cày là sự mất tích trên thực tế của nhà nước Việt Nam, cứ như nhà nước này không hề tồn tại.


Vậy mà những ngày đầu năm, các nhà lãnh đạo cao nhất của nhà nước đều hứa hẹn mọi sự tốt đẹp an lành cho toàn dân. Nào là xây dựng nhà nước pháp quyền nghiêm minh, nền tư pháp công bằng, chống tham nhũng quan liêu, xa rời quần chúng. Chỉ một trường hợp anh Ðiếu Cày, cả công luận trong và ngoài nước đều ngóng trông suốt 16 tháng trời, vẫn chỉ một sự im lặng khó hiểu, một sự ngậm tăm quá đáng không thể biện bạch.


Nghiêm trọng hơn nữa là tin từ cơ quan công an quận 3 Sài Gòn hé ra cho biết anh bị “mất tay.” Vậy có thật không? Mất ngón tay, bàn tay, hay cánh tay, và vì sao?


Sự độc ác đến tột cùng khó tưởng tượng nổi là chỉ một câu hỏi của chị Dương Thị Tân cầu xin họ cho biết rõ chồng chị còn sống hay không, có khỏe không, có bị mất tay không, và cho chị dấu hiệu của tình hình ấy. Thế mà vẫn chỉ có sự im lặng độc ác và ngang ngược.


Làm sao giải thích được sự kỳ quặc đến tột cùng của một nhà nước có pháp luật hẳn hoi, lại còn có cả những nghị định quy định các cơ quan nhà nước phải trả lời chất vấn, khiếu nại của công dân ra sao.


Trong bất cứ nhà nước dân chủ nào khác, trường hợp éo le như của chị Tân đã được giải quyết từ rất lâu rồi. Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Sài Gòn, đại biểu Quốc Hội thành phố Sài Gòn, giám đốc Công An thành phố hay viện trưởng Viện Kiểm Sát thành phố đều có trách nhiệm tìm hiểu và trả lời trong vòng 1 tuần lễ, từ cuối năm 2010. Họ coi trọng sinh mạng, quyền sống, nỗi lo lắng của người dân đã bầu họ ra cầm quyền. Vậy mà ở Việt Nam chính quyền luôn mồm tự khoe là chính quyền của dân, do dân, vì dân.


Ở bất cứ quốc gia dân chủ nào khác, khi cả cấp thành phố đều ù lỳ, quan liêu, vô trách nhiệm thì bộ máy trung ương phải vào cuộc ngay, tìm hiểu và thúc giục cấp dưới trả lời cho đương sự, không chờ cho các cơ quan bảo vệ nhân quyền quốc tế, các hội nhà báo quốc tế, các chính phủ và Liên Hiệp Quốc can thiệp ngày càng mạnh mẽ như vừa qua. Ở Hà Nội, chị Tân đã gõ cửa mọi cơ quan có trách nhiệm cao nhất, đau buồn, khốn khổ suốt 16 tháng, nhưng ông chủ tịch nước, bà phó chủ tịch nước, ông chủ tịch Quốc Hội, bà phó chủ tịch Quốc Hội, ông thủ tướng, ông chánh án tối cao, ông viện trưởng kiểm sát, ông thanh tra chính phủ,… cả một bộ sậu đều như biệt tích, làm như không liên can gì đến việc này.


Cho đến 700 cơ quan ngôn luận chính thức báo chí, tạp chí, truyền thanh, truyền hình của nhà nước cũng hoàn toàn câm miệng suốt 16 tháng, như biệt tăm biệt tích luôn trong vụ việc làm xôn xao mạnh mẽ dư luận này. Thái độ hèn yếu của cả làng báo Việt Nam minh họa rõ vị trí tệ hại, đứng thứ 172 trên 179 nước về quyền tự do báo chí của công dân Việt Nam trong xã hội.


Ðể xem nhà nước Việt Nam sẽ còn trâng tráo, ù lỳ đến bao giờ trong trường hợp này. Họ còn ngậm miệng, biệt tăm đến bao giờ, họ còn bắt cóc các công dân yêu nước như anh Ðiếu Cày, cô Phạm Thanh Nghiên, cô Tạ Phong Tần, anh Phan Thanh Hải, cô Bùi Minh Hằng, tự mình vi phạm luật của chính mình cho đến bao giờ? Liệu làm như vậy họ có làm in được tất cả mọi tiếng nói lương thiện chống tham nhũng, chống đảng viên suy thoái, chống bè lũ cường hào mới, chống bộ máy quan liêu xa rời quần chúng, những kẻ hèn với giặc ác với dân, gây không biết bao nhiêu đau khổ cho nhân dân hay không.


Hay là họ vẫn cứ đổ thêm dầu vào ngọn lửa căm giận và phẫn uất của quần chúng nhân dân, tự trưng ra thế giới bộ mặt xấu xa, đạo đức giả rất khó coi về tôn trọng nhân quyền.

Hãi hùng ‘sở hữu toàn dân!’

 


Hà Sĩ Phu


(Nguồn: Bauxite Việt Nam)


 


Ðã có một thời ấu trĩ, nghèo khó, trông con đường “tám thước” đã thấy rộng “thênh thang” [1], thấy ánh điện sáng trên cầu Việt Trì đã sướng nhảy lên “Ơ này anh em ơi” [2], thế mà trong đầu còn mở ra những thứ thênh thang gấp bội thì lâng lâng cũng phải.


  






Người dân khiếu kiện đất đai ngồi bên ngoài văn phòng Quốc Hội ở Hà Nội hồi năm 2007. (Hình: Frank Zeller/AFP/Getty Images)


Này là bài ca hữu nghị Việt-Trung-Xô, này là anh cả Liên Xô chị hiền Trung Quốc, này là vô sản toàn thế giới, này là thế giới đại đồng… Trước những thứ hoành tráng, bát ngát như vậy cái gì là RIÊNG, là cá nhân chẳng những bị xem là nhỏ bé mà còn tội lỗi nữa, phải nép vào một xó, nhường chỗ cho những gì là CHUNG, là “tập thể,” là “toàn dân.”.. Ðã là cá nhân, lại kèm thêm chữ “CỦA” (tức là sở hữu đấy), như của tôi, của anh, thì xấu xa lắm, phải từ bỏ ngay hoặc chôn kín trong lòng.


Ðừng trách các nghệ sĩ cứ “tớn” lên mà tội, khi có cả một lý thuyết đang trùm lên xã hội. Ngọn nguồn từ mấy ông râu xồm bên Tây kia.


Số là, từ thế kỷ 18, xã hội loài người đến thời văn minh công nghiệp thì sự chênh lệch giữa con người với nhau đã rất khủng khiếp. Bằng cảm tính trực quan, rất dễ thấy sự bất công là do chiếm hữu tư nhân về tư liệu sản xuất mà ra. Bần cố nông không có ruộng nên phải làm thuê cho địa chủ phú nông chiếm nhiều ruộng đất. Công nhân không có nhà máy nên phải làm thuê cho nhà tư bản có công xưởng. Kết quả là người lao động làm ra của cải mười phần nhưng chỉ được hưởng dăm ba phần vì bị các “chủ tư liệu” chiếm mất thành quả.


Thế là, xuất phát từ cảm tính trực quan, không ít người nghĩ đến giải pháp: từ nay không cho ai chiếm hữu ruộng đất hay công xưởng nữa, tất cả tư liệu sản xuất lớn phải là của chung, sẽ chẳng ai phải làm thuê cho ai, thế là triệt tiêu “tận gốc” sự bóc lột và bất công, thế là cứu dân. Nhiệm vụ cách mạng là phải chống cái RIÊNG, đặc biệt là cái riêng trong sở hữu những cơ sở vật chất. Theo luận lý ấy, đất đai là loại hình tư liệu sản xuất đặc biệt, là nguồn vốn lớn nhất, giá cả có thể vô hạn tất nhiên không ai được sở hữu riêng, nếu quy thành luật “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý” thì cũng phải thôi.


Công cuộc chống cái riêng sẽ dẫn xã hội tới thiên đường khiến Tố Hữu reo lên:


Ngày mai đây, tất cả sẽ là CHUNG


Tất cả là vui và ánh sáng! (Tố Hữu – Liên Hiệp Lại)


Mơ tiếp, con người sẽ làm việc theo khả năng nhưng tiêu dùng thì tất cả đều lấy từ cái kho chung của toàn dân, như múc nước trong bể, ai khát nhiều thì múc nhiều, ai khát ít thì “tự giác” múc ít (thật quá ư nhân đạo và hợp lý), bởi khi ấy con người đều cao thượng, tất cả đã là của chung thì còn “tham sân si” làm gì nữa, thanh bình đến thế là cùng!


Chẳng còn ai có sở hữu tư liệu sản xuất riêng, ai cũng là công nhân công nghiệp hay công nhân nông nghiệp như nhau, hết cả giàu nghèo, hết cả sang hèn, nên xã hội đặc trưng ở tính chất “san bằng, công hữu hóa, tập thể hóa…”


Ðến nay, nhiều điều phi lý trong “xã hội không tưởng” như trên đã được nhận ra và không nhắc đến nữa, nhưng tại sao chủ trương công hữu hóa về đất đai vẫn được giữ nguyên mặc dù chủ trương này đã gây nên bao vụ tranh chấp đất đai nghiêm trọng, kéo dài, như một vấn nạn lớn, thách thức sự tồn vong của chế độ?


Ðể trả lời câu hỏi trên, và có thể sửa chữa tận gốc sai lầm về “sở hữu toàn dân” đối với đất đai, chứ không dừng ở việc điều chỉnh để đối phó, thiết nghĩ cũng nên phân tích ngắn gọn với nhau mấy nguồn gốc xuất phát của sai lầm này.


1. Những sai lầm từ trong nhận thức của ý thức hệ


– Xã hội không thể san bằng: Chẳng riêng gì loài người, sinh vật một khi đã sống thành bầy đàn hay xã hội thì khó lòng tránh khỏi bất bình đẳng. Ngay trong một cơ thể thực vật, các tế bào nằm sát nhau thì vừa hiệp lực với nhau để hoàn thành một chức phận trong cơ thể vừa giới hạn lẫn nhau, chèn ép lẫn nhau, mỗi tế bào không thể căng tròn hết cỡ như khi được nuôi tự do trong môi trường nuôi cấy nhân tạo. Vừa hiệp lực lại vừa cạnh tranh, đấu tranh với nhau trong một tổng thể vốn là quy luật tương sinh tương khắc muôn đời của sinh giới.


– Hệ quả của quy luật nói trên là sự phân ly thành hai cực chính quyền và dân chúng, cùng với sự phân cách giàu nghèo. Những sự phân ly vừa tương sinh vừa tương khắc này là tất yếu, không thể dùng “cách mạng” để san bằng.


– Ðã không thể xóa bỏ hay san bằng thì phải có luật và có dân chủ, gọi chung là nền dân chủ pháp trị, để cho những mặt đối lập cùng tồn tại, không diệt nhau mà còn nương tựa vào nhau, hiệp lực với nhau trong xã hội chung.


– Là xã hội đương nhiên có tính tổ chức: từ cá nhân đến các tổ chức nhỏ, tiếp đến các tổ chức lớn hơn, rồi thành quốc gia, quốc tế. Do đó dân chủ cũng có dân chủ trực tiếp và dân chủ đại diện. Một tổ chức cấp cao có đại diện được cho các thành viên hợp thành hay không là do cơ chế tổ chức có dân chủ hay không. Nếu xã hội không dân chủ thì sự đại diện chỉ là mạo danh, “sở hữu toàn dân” là một sự mạo danh.


– Sở hữu là cơ sở vật chất để con người có thể tồn tại như một thực thể riêng trong xã hội, nên việc đưa tất cả đất đai cho nhà nước thống nhất quản lý là vô lý, đặc biệt là khi công hữu hóa lại đi kèm với những thiết chế phản dân chủ thì chủ trương xóa bỏ sở hữu tư nhân đối với đất đai chính là cột chặt sinh mệnh toàn dân vào trong bàn tay của một đảng cầm quyền, chẳng khác nào truất phế tư cách tồn tại của họ.


 


2. Sai lầm trong thời buổi “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”


Những sai lầm vừa kể trên là sai lầm về nhận thức, về động cơ có thể là muốn xây dựng một xã hội “của chung,” tưởng rằng mọi thứ đều công hữu hóa, tập thể hóa thì nhân dân sẽ thoát vòng nô lệ và được hạnh phúc.


Song, khi phe XHCN thế giới đã sụp đổ, đảng Cộng Sản đã chuyển sang chiến lược “Kinh tế thị trường định hướng XHCN,” ảo tưởng về nhận thức không còn nữa, tại sao vẫn chủ trương “toàn dân hóa” sở hữu đất đai?


“Ðất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý” ư? Toàn dân là một khái niệm chung chung, mơ hồ, chẳng là ai cụ thể, ai đang có quyền thì chiếm chỗ ấy. Sự thể ra sao thì vụ Ðoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng – Hải Phòng đủ nói lên tất cả.


Ðất đai là miếng mồi ngon nhất, lớn nhất. Trong một cơ chế độc quyền lãnh đạo, kẻ nào nắm độc quyền lãnh đạo ắt thèm rỏ dãi, ắt dùng tổ chức công khai, dùng con dấu để “cướp ngày, cướp cạn” (chữ của bác Lê Hiền Ðức). Dân bị cướp khắp nơi, kêu trời không thấu. Kiện chỉ là kiện củ khoai vì từ dưới lên trên đều cùng một giuộc. Ðó là một “lỗi hệ thống.”


Trong cơ chế “trên bảo dưới không nghe,” thủ tướng cũng chẳng cách chức nổi cấp dưới thì mạnh ai nấy làm, ai có quyền cũng là “anh hùng nhất khoảnh,” ấy là nạn phân ly, “cướp ngày” nổi lên khắp nơi. Nhưng bên cạnh nạn phân ly lại có nạn liên kết: liên kết giữa kẻ có quyền và kẻ có tiền, đôi khi liên kết cả với đám lưu manh anh chị, liên kết trong lợi ích nhóm, liên kết trong nhiệm kỳ thả sức cướp bóc, đày ải nhân dân.


Trong đám mây mù tệ nạn, phải tìm ra cái trục gây ác. Trục gây ác cũng là trục quyền lực. Trục “hợp tung” của quyền lực từ trên xuống là: Chủ nghĩa-Ðảng-Công an (công an là chủ lực thi hành). Trục “liên hoành” là các cấp ủy, ủy ban, công an, các đoàn thể trong mặt trận, các đại doanh gia, các nhà cơ hội, các nhóm xã hội đen…


– Chính cái cơ chế “Ðất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý” là nhân tố mở đường, là cái khiên che, là “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt mọi đám “cướp ngày,” nó cần được hủy bỏ.


– Việc duy trì điều luật này không còn là sai lầm về nhận thức mà tội phạm có ý thức, nó cần được hủy bỏ.


– Ðiều luật này là điều béo bở cho các quan, nhưng là nỗi hãi hùng cho dân, nó biến cái CHUNG mạo danh nhân dân thành cái RIÊNG của các quan, sở hữu “toàn dân” biến thành sở hữu “toàn quan,” nó cần được hủy bỏ.


Xin trích đủ 4 câu trong bài thơ “Liên Hiệp Lại” của Tố Hữu:


Quyết chiến đấu! Nào, ta liên hiệp lại


Hỡi tù nhân khốn nạn của bần cùng!


Ngày mai đây, tất cả sẽ là CHUNG


Tất cả là vui và ánh sáng!


(Tố Hữu – Liên Hiệp Lại)


Hai câu dưới là giấc mơ tương lai từ trong quá khứ, nên lưu lại trong một bảo tàng ý thức hệ.


Hai câu trên trải mấy chục năm vẫn như thời hiện tại, đọc lên cứ tưởng thơ tặng những gia đình khốn khổ như gia đình Ðoàn Văn Vươn hôm nay.


Những tiếng nói yêu cầu hủy bỏ điều luật này về sở hữu đất đai, trao quyền sở hữu ruộng đất về cho dân (tất nhiên công hữu xưa nay vẫn có phần dành cho nhà nước) là những tiếng nói chân thành, nhìn thẳng sự thật, giúp đảng Cộng Sản và chính phủ vớt lại uy tín, vớt lại tính chính danh.


Nếu tôi là những cấp lãnh đạo, tôi sẽ cảm ơn những liều thuốc đắng. Ðoàn Văn Vươn cũng là một liều thuốc đắng như vậy.


Tiếng súng hoa cải Ðoàn Văn Vươn là phát pháo hiệu báo nguy của anh bộ đội trên boong, báo cho người lái con tàu Titanic Việt Nam rằng: phía trước là một tảng băng ngầm.

Vàng Ðen (Kỳ 15)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 15


 


Từ đó, bộ chỉ huy của lực lượng, tuy vẫn đặt bản doanh ngay trên đường vào phi trường Tân Sơn Nhất, dưới chân bảng quảng cáo to lớn của thuốc lá Captan, nhưng mọi cuộc xuất phát, gởi toán đi đều từ một nơi khác. Vì Việt Cộng đã gài người nhan nhản quanh đơn vị, dưới hình thức những tiệm may, tiệm ăn để lấy tin tức, dọ thám.


Những lần nhẩy toán đầu tiên của Phong khi vừa gia nhập đơn vị, cũng đúng lúc đơn vị đã cải thiện nhiều hơn về vấn đề bảo mật cho những chuyến xuất phát. Các toán luôn thay đổi địa điểm xuất phát, đã được phi cơ không bảng số của tình báo Mỹ liên tục thả xuống đường mòn Hồ Chí Minh, con đường mòn được trải dài theo dẫy Trường Sơn, bên biên giới Lào.


Từ đèo Mụ Giạ đến Pleiku, hoạt động âm thầm bên trong lãnh thổ của hai nước Ai Lao và Căm Bốt, những toán biệt kích đã được lệnh không được sử dụng truyền tin, không được trực tiếp giao chiến; Thuần túy chỉ theo dõi và đánh dấu những di chuyển của Bắc quân, của những người sinh Bắc, tử Nam, đang cố bảo vệ đường mòn để chuyển vận người và vũ khí vào Nam Việt Nam. Nhiệm vụ hoàn tất bằng những chuyến bay thật đặc biệt đến bốc về tại những điểm đã được hẹn trước.


Mặc dầu đã được bảo mật tối đa, nhưng toán của Phong vẫn là một trong những toán may mắn trở về. Mười chuyến bay đi đón, bẩy chuyến đã trở về không.


Kết quả của những chuyến nhẩy để do thám, chỉ vài tiếng sau khi bốc được những toán biệt kích về, những phi vụ B 52 dồn dập với những chuỗi bom bi sẽ cầy nát những mục tiêu được đánh dấu và chỉ điểm bởi những toán lính đặc biệt của miền Nam.


Phong, khá cao đối với một người Việt Nam, da trắng như một người trai Lào, nhưng cũng rạm nắng với những năm tháng dầm mưa, dãi nắng. Hoạt động khá lâu trên đất Lào, từ Pạc Sòng (Paksong) qua Pặc Sế (Pakse) lên tỉnh Sà Rà Vằn (Saravane), đôi khi được thả lên đến Sà Vằn (Savannakhet), khá sâu trong nội địa Lào, nên đã được bí mật thả lên thẳng đến Xiêng Khoẳng (Xiengkhouang) để lập lại một đầu cầu liên lạc với tướng Hoàng Thao, người tướng Mèo (Hmong) tự trị với sự đỡ đầu và giật dây của tình báo Mỹ.


Chính vì đường dây bí mật này, người thầy và các anh em trong toán của Phong đã phải rời khỏi lực lượng đặc biệt. Nhân cơ hội Mỹ bàn giao lực lượng đặc biệt lại cho quân đội để chuyển sang quân số của Việt Nam vào đầu năm 72, nguyên toán của Phong đã tình nguyện về binh chủng nhẩy dù, thầy trò thất lạc nhau từ đó. Không hối tiếc về việc phải nhắm mắt rời khỏi đơn vị lực lượng đặc biệt, Phong chỉ chua xót vì mất đi sự chỉ huy trực tiếp của một người thầy, một người anh; Người sĩ quan đã từng trực tiếp điều khiển toán của Phong. Cả hai đã kết nghĩa anh em, thương kính nhau vô cùng.


Sống sót trở về sau trận Hạ Lào đẫm máu, người anh cả của Phong cùng mọi người trong toán đều mất tinh thần. Suốt nguyên tháng 12 của năm 70 cho đến tháng 2 năm 71, nhiều toán nhỏ đã được thả dọc theo quốc lộ 9 từ biên giới Lào-Việt cho đến Sê Pôn (Sepone), sâu trong nội địa Lào để thám thính. Tất cả mọi toán hầu như đã quần nát vùng đồi núi chập chùng quanh quốc lộ 9, dọc theo sông Sepone.


Toán của Phong còn đi xa hơn nữa, lần mò đến tận Sà Rà Vằn, cực Tây của Sepone; Tại đấy, những lần đầu Phong khá ngạc nhiên vì thành phố hầu như toàn người Việt đến từ miền Trung nước Việt, cùng người Trung Hoa nắm phần sinh hoạt chính của toàn tỉnh. Lần này, cả toán càng ngạc nhiên hơn vì một số những người Việt ở đây đang chuẩn bị chờ đón lính Cộng Hòa đánh sang Hạ Lào để tận diệt Việt Cộng cùng Pathet Lào, trong khi một số người Việt khác vẫn thờ sống ảnh của Hồ Chí Minh ở trong nhà.


Thật ngỡ ngàng cho Phong và cả toán, chính mình là người đi dọ thám, lấy tin tức nhưng cũng không biết những tin tức ấy được dùng vào việc gì, trong khi từ Sepone cho đến Sà Rà Vằn, mọi người đều biết quân Cộng Hòa sẽ đánh sang.


Báo cáo của toán được gởi về để xác nhận việc Việt Cộng đã biết trước, sẽ có một trận tấn công quy mô của miền Nam vào Hạ Lào để phá hủy hậu cần tiếp liệu của Bắc Việt. Bên trên không một phản ứng. Cả toán lại được lệnh lần mò về Sepone, hoạt động tiếp tục tại quốc lộ 9.


Cuộc hành quân Lam Sơn 719 được quyết định. Mọi người trong toán đều biết rằng, chủ lực quân của miền Nam đang rơi vào một cái bẫy khổng lồ, cũng như tuyệt vọng với những báo cáo không được người duyệt xét.


Tháng 2 và tháng 3 của năm 71, cái bẫy ấy đã sập xuống, thịt xương bi thảm của Nam quân đã bị ép tứ bề đến bật máu. Toán của Phong luôn luôn tránh né giao tranh, nhưng vẫn bám sát những đại đơn vị của Bắc quân, để cuối cùng, bi đát biến thành bi tráng nhìn những cánh Bắc quân bao vây, tiền pháo hậu xung những cánh quân nhà. Người anh cả của toán như muốn điên, phải nhắm mắt, không muốn nhìn những khổn loạn của quân nhà đang chờ tiếp viện, nhưng với một toán lính nhỏ không quá bẩy người, trang bị vũ khí nhẹ, chuyện tiếp viện quân bạn đã ngoài tầm tay với. Cả toán đã mất tinh thần khi nhìn cuộc thảm sát những đồng ngũ.


Người anh, cùng cả toán đã nguyền rủa cái ngu xuẩn của những cấp chỉ huy, rồi ngậm ngùi đi tìm những tàn quân để dẫn dắt về được đến Lang Vei, bên trong lãnh thổ Việt Nam, nơi lực lượng có bản doanh tại đó.


Những ngày phơi nắng, dầm sương cùng những nguy hiểm rình rập ở những núi đồi, rừng rậm tại Hạ Lào không làm cho cả toán sờn lòng. Cuộc thảm bại Hạ Lào cũng chưa làm nao núng. Ðược biệt phái nhẩy xuống Xiêng Khoảng, làm việc dưới quyền tướng Mèo Hoàng Thao cũng chưa thấy sợ. Nhưng thiếu tá chỉ huy cùng cả toán đã phải rúng động khi nhận được lệnh từ Hoàng Thao: Bảo đảm an toàn cho một số hàng từ căn cứ bí mật Long Tiếng (Longtieng) của Hoàng Thao gần Xiêng Khoảng về đến Vạn Tượng; Từ đó sẽ có phi cơ chở về thẳng Tân Sơn Nhất cho tổng thống của nền Ðệ Nhị Cộng Hòa.


Tại Long Tiếng, trong khuôn viên một ngôi biệt thự hai tầng thật rộng lớn, trơ trọi không cây cao, bóng mát, những khẩu cao xạ phòng không cỡ nhỏ như 12 ly 7 cho đến những loại lớn 37 ly, bốn bánh xe có thể di chuyển trên nhiều địa hình của Trung Cộng hay Nga Xô được trưng bầy giữa sân như những chiến lợi phẩm, tịch thu được từ quân cộng sản Bắc Việt.

Bà Trần Văn Tản

 

Tin mới cập nhật