Thu… côi cút nhớ

Sỏi Ngọc/SGN 

Nhìn những chiếc lá vàng đỏ của mùa thu rớt rơi trong không trung vì một cơn gió thoảng, đậu nhẹ xuống chiếc ghế đá ven đường, thấy từng cô cậu học sinh với hai mái đầu chụm vào nhau, tay trong tay ôm cặp sách, tình tứ trong ánh mắt nụ cười, không cách xa nơi tôi ngồi, làm dậy lên trong tôi một câu chuyện cách đây 20 năm…

Ngày ấy tôi mới vượt biên đến Thái Lan, rồi được phái đoàn Cao ủy Liên Hiệp Quốc cho định cư sớm tại tiểu bang Oklahoma, Mỹ vì tôi khai rành nghề làm điện. Nghỉ được một tuần sau ngày đến thành phố mới, tôi nhanh chóng tìm một công việc phù hợp với khả năng trong ngành điện tử vì ở Việt Nam tôi đã làm việc cho ngành điện sau khi ra trường.

Lúc ấy tôi vừa 30 tuổi, năng nổ và tràn đầy sức lực, tôi nghĩ sẽ đi làm một thời gian, để dành tiền và đi học lại trong ngành điện để có cái bằng mưu sinh và gởi tiền về giúp đỡ gia đình còn kẹt ở quê nhà.

Oklahoma là miền đất trù phú, đất rộng, người thưa, việc làm không khó kiếm, lương hậu hĩnh, tôi đi làm toàn thời gian, cả ngày thứ bẩy và chủ nhật cũng không rời tay, nên sau hai năm miệt mài tôi tích lũy một số tiền kha khá; mua một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, đơn sơ và xinh xắn, trả góp và bắt đầu ghi tên học ngành điện ban đêm.

Ngày đầu tiên vừa bước vào lớp học, tôi vào trễ vì đi tìm trường lớp còn lạ lẫm đường xá… Chỉ còn một chiếc bàn cuối lớp, mà bên cạnh là một cô bé rất trẻ, cặp mắt to đen láy cùng mái tóc dài ngang lưng đang chống cằm chăm chú hướng lên bục giảng.

Thấy tôi ngồi xuống bên cạnh, nàng quay sang nhìn sơ rồi lại ngước mắt về phía thầy giảng bài.

Từ hai năm đến Oklahoma, tôi lo bù đầu làm việc kiếm tiền, quên hẳn phải quen một người bạn gái mà gia đình tôi không ngớt nhắc nhở, phải tìm một phụ nữ để sau này lập gia thất để đừng cô đơn bơ vơ khi về già vì bố mẹ chỉ có mình tôi là con trai duy nhất.

Tôi lén nhìn sang quyển tập ghi note của nàng, hai chữ Khánh Tiên hiện ra ngoài tập bìa.

Không hiểu sao, trong lòng tôi dâng lên một tình thứ tình cảm lạ kỳ, con tim nhảy múa trong lồng ngực, đôi mắt không rời lén ngắm nàng. Tôi cảm thấy đây là người con gái tôi phải cưới làm vợ!

Buổi học đầu tiên tôi chả nghe, chả hiểu và không biết ông thầy đã giảng điều gì, mà chỉ biết hồi hộp với trống ngực đập liên hồi mỗi khi nàng nhìn ngang qua tôi.

Vài ngày sau đó, khi bớt đi sự hồi hộp trong lòng, bớt đi cái lắp bắp khi tôi tập đứng trước gương mở miệng làm quen nàng, tôi đã thu hết can đảm đến gặp nàng ngoài hành lang.

Vẫn cái dáng cao mảnh khảnh, mái tóc mượt dài quay lưng lại phía tôi, đôi mắt nàng hướng về bên dưới lầu nhìn vẩn vơ chờ giờ vào lớp. Lúc ấy nàng đến sớm khoảng nửa tiếng cũng như tôi. Lấy hết can đảm tôi tiến lại:

-Chào… cô…

Nàng quay lại nhìn tôi, cặp mắt to mở lớn trong như hồ nước, tôi say đắm bị thu hút vào chiếc hồ ngập nước ấy, ngạc nhiên một chút, nàng nhỏ nhẹ:

-Dạ chào… anh…

-Hôm trước tôi vào lớp trễ… tôi… chưa ghi hết note, có thể cho tôi mượn tập của cô… chép lại được không?

Ngần ngừ vài giây, nàng nhoẻn cười:

-Dạ… em hay viết tắt chỉ mình em hiểu thôi, sợ anh đọc không ra, hay là… để em viết giùm cho…

Tôi sung sướng hạnh phúc nhìn đôi môi hồng đào của nàng mỉm cười với tôi, chiếc răng khểnh duyên dáng hiện ra nơi khóe miệng, làm tôi đê mê:

-Được… được chứ! Sợ mất thì giờ cô không?

-Không sao đâu ạ, em ở nhà không làm gì cũng buồn, để em viết cho anh!

Tôi được dịp nói chuyện, hỏi luôn:

-Cô ở đâu? Xa trường không? Học tối thế này… về nhà có vất vả không?

-Em… ở cũng khá xa đây, nhưng phải đi học để có cái bằng…

-Con gái mà học điện?! Sao không tìm những nghề như may mặc, làm nail, nấu ăn…

-Em vẫn mê làm điện từ xưa đến nay. Ở nhà có gì hỏng là bố mẹ cứ gọi em sửa điện thôi, nên em muốn học vừa để đi làm vừa làm cho gia đình mình nữa.

Tối hôm ấy tôi nói mãi mới được nàng cho phép tôi chở nàng về. Nhà nàng khá xa trường học nên nàng đã tâm sự với tôi khá nhiều.

Nàng là con thứ ba trong một gia đình năm chị em gồm hai gái, ba trai, nàng được một người bảo lãnh diện chồng hờ, sang Mỹ phải đi làm trả 30 ngàn cho người ấy, rồi sau đó sẽ ly dị. Người chồng hờ ấy hơn nàng mười lăm tuổi, nàng mới chỉ 20.

Ngày tháng trôi qua, mỗi tối chúng tôi đều gặp nhau kể đủ mọi thứ chuyện, chúng tôi hợp nhau về mọi mặt, nên mới vài tuần lễ đã quen thân và đặc biệt trái tim tôi đã in hình bóng của nàng từ ngày mới gặp, không thể nào quên nổi.

Thấy nàng cực nhọc đi làm bồi bàn cho tiệm phở trong ngày, cuối tuần đi trông em, tôi đề nghị nuôi nàng ăn học trong vòng ba năm, nàng sẽ đến ở nhà tôi. Rồi khi nàng học xong, thì sẽ đi làm kiếm tiền đến lượt tôi đi học.

Nghe đề nghị của tôi, lúc đầu nàng ngúng nguẩy không chịu vì sợ làm tôi thiệt thòi, nàng đan những ngón tay thon dài trong làn tóc mềm của tôi:

-Nếu sau này ở bên anh, em có làm gì sai trái, có làm gì không phải, anh đừng giận em, hãy tha lỗi cho em nhe.

-Sao em nói vậy? anh yêu em bằng tất cả trái tim, anh sẵn sàng bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm của em. Mà em có lỗi gì chứ?

-Em sợ… sau này lỡ… Hãy hứa với em tha lỗi cho em nhe.

Tôi ôm lấy nàng, hôn lên đôi môi nàng để cho nàng biết tôi yêu nàng và sẵn sàng bỏ qua mọi tội lỗi của nàng.

Tôi đã năn nỉ và giải thích thì nàng đã bằng lòng dọn đến ở chung với tôi, tôi lấy ngay 30 ngàn trả cho người đã bảo lãnh nàng và họ chờ ngày ly dị.

Ngày nàng dọn vào ở chung, tình yêu như tăng bội phần trong tôi. Tôi coi nàng như người vợ tương lai, cưng chiều nàng như viên ngọc quý. Tôi nguyện với lòng sẽ đi làm với tất cả sức lực để hoàn thành ý nguyện cho nàng ra trường, rồi sẽ đến lượt tôi sau. Tôi mơ ước sẽ có một gia đình thật hạnh phúc, sẽ có những đứa con ngoan, tiếng cười của các con lúc nào cũng vang khắp căn nhà khi chúng đón tôi từ việc làm về.

Không hạnh phúc nào hơn mỗi lần tôi đi về thấy nàng trong bếp nấu đồ ăn, nàng thật khéo nên những món từ bàn tay nàng đều thật ngon, làm tôi tăng ký và nụ cười không bao giờ tắt trên môi chúng tôi từ khi nàng về làm “vợ”.

Tôi cảm thấy mình là người có phước nhất trên đời được một nàng con gái thật trẻ, đẹp yêu thương săn sóc, tự hứa với lòng sẽ sống hết mình vì gia đình này.

Minh họa: timothy-eberly-unsplash

Một năm trôi qua, đang lúc ngủ tôi chợt nghe tiếng cười khúc khích thật nhỏ ở phòng bên cạnh, tôi quay người qua thì không thấy nàng bên cạnh, ngồi dậy, lê đôi dép đi theo tiếng nói phát ra, miệng vừa gọi nàng:

-Em yêu, tối rồi… em đang nói chuyện với ai thế?

Nàng giật mình đánh thót, khuôn mặt nũng nịu nhìn tôi:

-Em… em đang nói chuyện với một người bạn học…

-Bạn học thì sáng mai nói, nói gì giờ này?

-Euh! Ngày mai… bạn em sẽ đi xa nên mới nói chuyện với em giờ này đó!

Nàng vội vàng cúp phone rồi đánh lạc hướng:

-Sáng sớm mai anh đi làm rồi, cứ ngủ đi, mặc kệ em, em phải thức khuya làm bài cho xong ngày mai đó!

Tôi tin lời nàng nói, hôn lên má nàng và vào phòng ngủ tiếp.

Thỉnh thoảng chuyện này vẫn cứ lặp đi lặp lại, nhưng tôi chẳng hề để ý nữa, vì nghĩ nàng phải trao đổi với bạn bè trong lớp học, rồi phải nói chuyện viễn liên với gia đình vì múi giờ khác nhau. Nàng vẫn nấu ăn ngon cho tôi, vẫn dọn dẹp nhà cửa, nhưng mối quan hệ giữa chúng tôi ngày càng nhạt vì nàng thoái thoác là mệt và hôm sau phải dậy sớm học thi. Chúng tôi tâm sự với nhau ngày càng ít đi!

(minh họa: zhen-h/Unsplash)

Bỗng một ngày trời nổi cơn giông tố vào giữa trưa, toàn tiểu bang bị cắt điện, cả sở được về sớm. Tôi nôn nóng nghĩ đến nàng, không biết ở nhà có điện hay không mà tôi phone mãi không được, sợ có chuyện gì vì trời trở gió mạnh như thế này.

Khi mở cửa nhà ra, cả nhà tối om không một bóng người, tôi gọi to:

-Khánh Tiên! Khánh Tiên…em có ở nhà không?

Vẫn không tiếng đáp trả!

Bếp nguội lạnh, không giống ngày thường nàng có đi học về trễ cũng ráng làm đồ ăn để phần cho tôi. Nàng có bị gì không đây? Tôi lo lắng, phone vào máy của nàng mấy lần, cũng không thấy ai trả lời.

Bất chợt, tiếng chìa khóa tra vào ổ ở trước cửa, tôi vội chạy ra.

Nàng bước vào, trong tranh tối tranh sáng, nét mặt mệt mỏi bơ phờ, đầu tóc rối tung, áo quần xốc xếch, mấy quyển sách trong cặp hờ hững lổn nhổn, cặp mắt uể oải, nàng giật mình khi thấy tôi đứng ở giữa nhà chờ nàng!

-Anh… anh về hồi nào vậy? Sao…

-Em đi đâu mới về?

Nàng tránh cặp mắt nhìn tôi, nói trong sự thờ ơ:

-Em đi học! Sao… cái gì anh cũng hỏi vậy! Hãy mặc kệ em! Để cho tôi yên có được không!

Tôi ngạc nhiên và bất ngờ vì những lời nói vô tình ấy:

-Em có sao không? Anh thấy em lạ quá…

Nàng không thèm trả lời tôi, vào thẳng bếp khua nồi, gõ chén, ồn ào trong bếp, tỏ vẻ không hài lòng, vừa làm bếp trong ánh sáng mờ của cây đèn cầy, vừa bực tức. Bữa đó nàng không ăn cơm mà chỉ mình tôi vừa ăn, tự vấn an.

Tôi chưa bao giờ thấy thái độ này của nàng từ hai năm chung sống. Nàng là hình ảnh của nàng tiên trong tôi, là con búp bê nhỏ bé mà tôi chấp nhận hy sinh cung phụng; nhưng nay trái ngược hoàn toàn với hình ảnh ban đầu ấy. Tôi thất vọng vò đầu, bứt tai, rơi phịch xuống chiếc ghế cạnh đấy, suy nghĩ không biết mình đã làm nên chuyện gì có lỗi với nàng!

Chúng tôi vẫn tiếp tục chung sống bên nhau, tôi cố nhường nhịn chịu đựng bao nhiêu, nàng lại cứ lấn tới. Lạ một điều là tình yêu trong tôi đối với nàng vẫn như ban đầu, tôi không hề chút mảy may nào bớt yêu nàng. Nàng ngày càng đẹp vì được tôi yêu quý chiều chuộng, tôi mua những bộ quần áo đẹp nhất sang nhất cho nàng mặc. Tôi để thêm tên nàng vào cùng một công băng với tôi, để thẻ rút tiền cho nàng dùng, đi chợ, trả tiền bill mỗi tháng… Nhưng độ này không hiểu sao bao nhiêu tiền vẫn cứ như có lỗ thủng vậy, không bao giờ đủ!

Tôi đã giúp nàng trả xong món nợ 30 ngàn cho người chồng hờ, nàng chỉ còn vài tháng nữa là đủ ba năm học sẽ ra trường ngành điện, chả lẽ vì thế nàng muốn lên mặt với tôi? Nàng muốn mượn tôi làm chiếc cầu qua sông rồi chặt bỏ? Bao nhiêu câu hỏi ngổn ngang trong đầu khi mở cửa bước vào nhà sau một buổi làm việc overtime mệt nhoài. Bên ngoài trời tối đen như mực, mùa thu đã đến, trời Oklahoma gió lạnh nhiều về đêm.

(minh họa: Timothy-eberly-Unsplash)

Tôi bước đến vén tấm màn cửa nhìn ra ngoài, mưa nhỏ và gió rít, nàng đi đâu sau buổi học mà giờ này vẫn chưa về nhà!

Tôi vào phòng học của nàng xem thời khóa biểu hôm nay nàng có giờ học trễ không. Quyển lịch mọi khi nàng để trên bàn với những giờ giấc ghi rõ môn học mà sao không thấy trên bàn, tôi vội vàng mở ngăn kéo ra xem. Tôi bàng hoàng khi thấy một xấp thư trao đổi qua email được in ra giấy.

Tò mò tôi cầm lên vài trang đọc với lời lẽ thề thốt yêu nhau của nàng và một người đàn ông tên Thoại, hắn là một người bạn trai từ nhỏ ở Việt Nam cùng làng với nàng và hiện tại học cùng lớp và trạc bằng tuổi nàng! Thì ra họ đã tìm gặp lại nhau sau khi nàng vượt biên và trở thành người vợ bất đắc dĩ của tôi!

Nàng đã lừa dối tôi trong hơn hai năm chung sống!

Càng đọc, tôi không thể nào tin vào đôi mắt mình, tôi phải tựa cả người vào bức tường sau lưng mới đứng vững! Nàng thật sự muốn bỏ tôi! Nàng muốn có hạnh phúc bên người đàn ông khác! Nàng không hề yêu tôi! Hèn gì nàng đã có thái độ hẳn hoi với tôi mà chỉ tôi ngu dốt u mê đã không nhận ra!

Tôi suy sụp, đau khổ. Tất cả như cuốn phim từ từ quay chậm trong trí nhớ: Chính tôi đã thuyết phục nàng về ở với tôi, chính tôi đã tự nguyện cho tiền nàng để trả cho người chồng hờ kia, cũng chính tôi muốn hy sinh cho nàng đi học trước! Chứ nàng có xin xỏ gì tôi đâu!

Lỗi tại tôi!

Bất chợt, nàng hiện ra ngay trước cửa phòng, đôi mắt mở to ngạc nhiên khi thấy trên tay tôi những lá thư tình, bằng chứng hiển nhiên của nàng, nàng chôn chân tại chỗ, mặt tái ngắt sợ hãi, tôi vồ lên như con thú xổ chuồng, nhìn thẳng vào mặt nàng với cặp mắt đỏ quạu:

-Em trả ơn tôi bằng những bức thư oan nghiệt này đây à? Em đã lừa dối tôi đúng không?… Vậy những lời em nói với tôi bao lâu nay là gì? Là gì hả? Đồ vô ơn xảo trá!

Nàng quỳ xuống dưới chân tôi, nước mắt ràn rụa, hai tay chắp lại một cách tội nghiệp:

-Em biết lỗi, xin anh tha thứ!… Hãy tha thứ cho em… Em không thể nói hết tất cả cho anh nghe vào buổi ban đầu khi mới gặp vì…

-Vì em muốn lợi dụng tôi, em muốn rút hết tiền bạc cũng như tài sản của tôi cho thằng khác.

-Không đâu! Em chỉ muốn mượn tiền anh, chỉ muốn trả xong tất cả rồi em sẽ đi làm trả lại cho anh, chứ em không muốn lừa dối anh đâu! Anh chính là người ơn của em…

Trong cơn tức giận, tôi vung tay tát mạnh lên khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, nàng té nhào xuống đất, tay ôm lấy mặt, miệng van nài:

-Em nói thật, xin anh hãy nghe em! Em sẽ trả lại những gì đã mượn của anh!

-Em không hề yêu tôi?! Vậy mà tôi cứ hoang tưởng, nghĩ sẽ có một ngày chúng ta làm đám cưới, có một gia đình hạnh phúc và đàn con ngoan! Tại sao? Tại sao không nói sự thật cho tôi biết? Hắn hơn gì tôi? Hắn có gì tốt hơn tôi? Nói đi!

-Không đâu! Anh ấy không có gì hơn anh cả, anh ấy không giàu có bằng anh, nhưng anh ấy là…

-Là gì? Là người yêu của em phải không?

-Vâng! Anh ấy là tuổi thơ của em, là bạn, là tri kỷ, là người đã giúp gia đình em thoát cảnh nợ nần của một thời rất khó khăn. Anh ấy tuy không hơn em bao nhiêu tuổi nhưng rất có ý chí, nghị lực, đã cùng em trải qua bao nhiêu gian truân của cuộc đời khi gia đình em trong tay không còn một xu. Mẹ em trước khi mất cũng đã trăng trối kết duyên cho em và anh ấy đến hết kiếp này. Xin anh hãy hiểu cho em! Khi anh nói muốn cho em ở cùng nhà, em chỉ nghĩ đơn giản là anh muốn giúp em, nên em đã trả ơn anh bằng những bữa cơm nóng ngon, dọn dẹp nhà cửa, làm tất cả mọi thứ cho anh yên lòng đi làm kiếm tiền. Nhưng khi anh Thoại tìm gặp lại em thì em không thể tiếp tục được với anh nữa…

-Vậy tại sao không nói ngay cho tôi biết?

-Em… đang tìm thời gian thích hợp để nói…

-Em yêu nó nhiều lắm đúng không? Còn tôi đã đối đãi tốt với em bao nhiêu vẫn không làm em rung động sao?

-Anh đã đối xử với em thật tốt, rất tốt mà em sẽ phải trả ơn! Nhưng… trái tim em chỉ có một ngăn, ngăn ấy đã… không còn chỗ nữa!

Tôi thất thểu bước ra khỏi căn phòng, trái tim tan nát, đôi chân thật nặng, tôi không còn thiết sống nữa, mục đích sống ở đời không còn nghĩa lý gì nữa.

Bất giác tôi ngồi thụp trong một góc nhà, nước mắt chảy như suối, tiếc cho quãng thời gian đã qua với một người không có trái tim! Người con gái tôi rất yêu, đặt tất cả mọi niềm ước mơ vào cô ta!

(minh họa: bronwyn/Unsplash)

Nhà băng gần căn hộ cũ mà cách đây 20 năm tôi ở cùng với nàng gọi tôi đến vì có một số tiền lớn chuyển vào. Họ muốn tôi đến xác nhận có phải của người quen không, công băng này tôi cũng đã đóng từ khi rời khỏi đây, nhưng họ vẫn còn giữ dữ kiện của tôi và nhất định muốn tôi đến để xem số tiền này từ đâu tới.

Cũng là dịp cho tôi đi thăm lại ngôi trường mà tôi và nàng đã từng đi học vào thuở ấy. Tôi dừng chân bên cạnh băng đá đối diện với trường đại học, ký ức ngập tràn yêu thương cùng nàng ùa về như chỉ mới hôm qua, bất chợt tôi mỉm cười như chấp nhận cho nghịch cảnh éo le đang chơi đùa với cuộc đời của một người khá may mắn về tiền tài sự nghiệp như tôi!

Sau chuyện không vui đó, tôi đã bán căn hộ và rời về phía Tây Oklahoma, nơi đây khí hậu ấm hơn, cộng đồng người Việt ít hơn. Tôi muốn đi trốn, và hoàn toàn không muốn biết tin tức gì của người con gái ấy nữa, coi như đó là một số phận, một nghiệp quả mà tôi phải trả nợ ở kiếp này!

Tôi đã vùi đầu học và làm để quên đi vết nứt ấy, không muốn quen ai thân thiết nữa, mà chỉ là bạn xã giao thôi. Ở tuổi 50, tôi thành công trong sự nghiệp, làm cho một công ty của chính phủ về máy bay dân sự. Manager của nhà băng cho tôi thấy con số chuyển vào là 60 ngàn từ Cindy Hoàng, và một bức thư:

“Em biết đã làm anh đau khổ, đã phá vỡ cả tương lai tươi đẹp mà anh đã xây dựng. Cuộc sống của em cũng không vui vẻ hạnh phúc gì hơn trong suốt 20 năm qua, vì mình đã làm cho ai đau khổ thì mình cũng bị trả nghiệp!

Sau khi bỏ anh ra đi, em mới biết mình đang mang giọt máu của anh trong người, chồng của em đã biết và chấp nhận Cindy là con của chúng em. Anh ấy rất yêu thương săn sóc con bé như con ruột, chúng em sống thật hạnh phúc được mười năm thì một ngày anh ấy uống rượu ở công ty với bạn bè hơi nhiều trong một party, khi về đã lạc tay lái đâm vào vách tường của xa lộ và chết tại chỗ! Em và con rất đau khổ từ ngày ấy. Em cứ bị ám ảnh mãi bởi đã làm cho ai đau khổ thì mình sẽ bị trả nghiệp! Nhất là điều anh chưa bao giờ biết là có một giọt máu yêu quý với em, em đã giấu điều này đến tận hôm nay!

Em trả lại cho anh 60 ngàn, số tiền này không nhiều nhưng đó là công sức của em làm, để dành, góp nhặt vì cuộc sống cũng không dễ dàng cho người mẹ đơn thân như em phải trang trải tất cả cho cả hai mẹ con. Em cám ơn anh đã nuôi em những ngày chân ướt chân ráo mới đến mảnh đất tự do này, đã cho em đi học lại, đã từng yêu em như một nàng công chúa. Em đã rất hạnh phúc nhưng rất áy náy vì lừa dối anh!

Tất cả là số phận, xin anh hãy tha thứ cho em như những ngày đầu mới gặp anh, em đã nói điều này! Hãy buông tha cho số phận mình anh nhé.

Em gởi cho anh xem hình con gái xinh đẹp của chúng ta, Cindy đã 21 tuổi, đang học đại học năm thứ ba, con gái sẽ trở thành bác sĩ, sẽ giúp khâu lại những vết thương lòng cho cha mẹ nó…”

Cuối thơ là địa chỉ và số phone của Khánh Tiên ở Garden Grove, CA.

__________

PS: Kể lại một câu chuyện có thật của một người thân quen, tên nhân vật đã được thay đổi.

Báo chí Việt Nam né hoặc đăng rồi gỡ ‘chi tiết Vingroup’ trong vụ Nguyễn Công Khế bị bắt

Báo chí Việt Nam né hoặc đăng rồi gỡ ‘chi tiết Vingroup’ trong vụ Nguyễn Công Khế bị bắt
Các báo trong nước đều phớt lờ hoặc sau khi đăng rồi xóa chi tiết ông Nguyễn Công Khế, cựu tổng biên tập báo Thanh Niên, người vừa bị bắt có liên hệ đến công ty Vinpearl, thuộc tập đoàn Vingroup của tỷ phú Phạm Nhật Vượng.

Tranh luận lần tới của Cộng Hòa hủy vì Nikki Haley nói chỉ tham dự nếu Trump cũng dự

DES MOINES, Iowa (NV) – Hôm Thứ Ba, 16 Tháng Giêng, Đài ABC News đã hủy bỏ cuộc tranh luận lần tới của các ứng cử viên Cộng Hòa sau khi Nikki Haley cho biết bà sẽ không tham dự trừ khi cựu Tổng Thống Donald Trump cũng tham dự nữa, khiến cho Thống Đốc DeSantis trở thành ứng cử viên duy nhất cam kết đến tham dự sinh hoạt này vào Thứ Năm tại New Hampshire.

“Chúng tôi đã trải qua các buổi tranh luận tốt đẹp trong cuộc vận động tuyển cử năm nay,” bà Haley nói qua một bản thông báo được đưa ra lúc bà đi vận động tại New Hampshire. “Cho tới bây giờ, Donald Trump đã tránh né tất cả các cuộc tranh luận. Nhưng giờ đây ông không còn chỗ nào để trốn nữa. Trong cuộc tranh luận lần tới, tôi chỉ muốn đối diện với Donald Trump hoặc Joe Biden mà thôi. Tôi trông đợi sự kiện đó.”

Bà Haley đưa ra bản tuyên bố chỉ một ngày sau khi ủy ban tuyển cử quan trọng ở Iowa nhìn nhận ứng cử viên Trump chiến thắng với một tỷ số cách biệt lớn lao đối với cả hai ứng cử viên Haley và DeSantis. Trong tình thế hai người này cùng kẹt cứng trong cuộc tranh đua nóng bỏng để giành vị thế thứ nhì, bà Haley ra sức lèo lái các lập luận tranh cử của mình nhắm vào Trump nhiều hơn là vào DeSantis, lặp lại điệp khúc cho rằng việc bà ra ứng cử đánh dấu cuộc vượt thoát ra khỏi “những rối loạn” do ứng cử viên dẫn đầu của phe Cộng Hòa để lại.

Người ủng hộ lắng nghe ứng cử viên tổng thống Nikki Haley nói chuyện tại một sinh hoạt ở New Hampshire sau khi về hạng ba ở Iowa hôm 16 Tháng Giêng, 2024 (Hình: Spencer Platt/Getty Images)

Hành động của bà Haley có thể là hậu quả của cuộc tranh luận gần đây nhất mà chỉ có hai người mặt đối mặt nhau, là bà Haley và ông DeSantis, theo đó bà Haley lại không chói sáng được như mong đợi, và rồi cuối cùng ông DeSantis dứt điểm được đối thủ để đạt vị thế ứng cử viên được xếp hạng nhì của Đảng Cộng Hòa tại Iowa.

Ứng cử viên Haley từng lập luận với những người tham gia ủy ban tuyển cử rằng chọn bà làm ứng cử viên của Đảng Cộng Hòa sẽ giúp đảng này có lợi thế hơn trong sứ mạng đánh bại Tổng Thống Biden vào Tháng Mười Một, viện dẫn các số liệu thăm dò do Đài CBS News đưa ra cho thấy bà có tỷ lệ dẫn đầu trước ông Biden lớn hơn các ứng cử viên Cộng Hòa khác, kể cả Trump. (TTHN)

Mỹ tiếp tục tấn công thêm các mục tiêu của Houthi ở Yemen

WASHINGTON, DC (NV) – Quân đội Mỹ hôm Thứ Ba, 16 Tháng Giêng, đã tiến hành một cuộc tấn công mới tiêu diệt bệ phóng bốn hỏa tiễn đạn đạo chống hạm của Houthi, theo Reuters dẫn nguồn từ hai giới chức.

Giới chức cho biết các hỏa tiễn này bị tấn công vì đang được chuẩn bị nhằm vào các tàu bè trong khu vực.

Chiến đấu cơ Mỹ xuất kích từ một hàng không mẫu hạm tại Biển Đỏ. (Hình: Chụp từ video của CENTCOM)

Nhưng không giống như các cuộc tấn công ban đầu của Mỹ vào tuần trước nhằm vào các mục tiêu đã được lên kế hoạch trước, các cuộc tấn công hôm Thứ Ba dường như cho thấy quân đội Mỹ sẽ chủ động truy đuổi các rủi ro tấn công mà Houthi có thể mở ra.

Nếu được xác nhận, điều này sẽ mở ra một thái độ quyết đoán hơn nhiều của quân đội Hoa Kỳ đối với phiến quân Houthi.

Hôm Thứ Hai, Bộ Tư Lệnh Trung Ương Hoa Kỳ cho biết chiếc tàu chở hàng Gibraltar Eagle do Mỹ sở hữu và vận hành, trúng hỏa tiễn đạn đạo chống hạm của nhóm Houthi.

Hãng vận tải Eagle Bulk Shipping có trụ sở tại Hoa Kỳ cho biết, chiếc tàu bị trúng một “vật thể không xác định” khi đang di chuyển cách Vịnh Aden 100 dặm, bị hư hại nhẹ ở hầm chứa hàng và không có thủy thủ nào bị thương.

Eagle Bulk cho biết trong một tuyên bố: “Con tàu bị bắn trúng khiến có hư hại nhẹ ở hầm chứa hàng nhưng vẫn ổn định và đang rời khỏi khu vực.”

Lực lượng Houthi được Iran hậu thuẫn kiểm soát phần lớn bờ Biển Đỏ đã tấn công các tàu thương mại, mà họ cho là có liên quan đến Israel hoặc bị các cảng của Israel ràng buộc.

Các lực lượng quân sự của Mỹ và Anh đã đáp trả vào tuần trước bằng cách thực hiện hàng chục cuộc tấn công trên không và trên biển vào các mục tiêu của Houthi ở Yemen. (MPL) [qd]

Trời tuyết làm 2 máy bay Korean Air và Cathay Pacific bị vướng cánh tại Nhật

TOKYO, Nhật (NV) – Hai máy bay thuộc hãng Korean Air Lines và Cathay Pacific Airways bị vướng cánh tại phi trường New Chitose Airport trên đảo Hokkaido phía Bắc Nhật vào Thứ Ba, 16 Tháng Giêng, trong bối cảnh thời tiết lạnh giá, giới chức hàng không Nam Hàn cho biết, Reuters loan tin.

Tai nạn xảy ra khi một chiếc xe kéo máy bay của Korean Air bị trượt do băng tuyết trên mặt phi đạo, khiến cánh phía trái của máy bay kẹp vào cánh đuôi bên phải của máy bay Cathay Pacific, giới chức Korean Air cho biết.

Tuyết phủ phi trường Haneda Airport ở Tokyo, Nhật. (Hình minh họa: Kazuhiro Nogi/AFP via Getty Images)

Chuyến bay 766 của Korean Air Lines đi Seoul và chuyến bay 583 của Cathay Pacific Airways đi Hồng Kông nằm cạnh nhau ở cổng.

Truyền thông Nhật cho biết không có báo cáo về thương tích trên cả hai máy bay.

Giới chức hãng hàng không Nam Hàn cho biết chuyến bay của Korean Air có 289 hành khách và thành viên phi hành đoàn trên máy bay.

Truyền thông Nhật đưa tin có thông tin trái ngược nhau về việc liệu hành khách có trên máy bay Cathay Pacific hay không. 

Cathay Pacific Airways hiện chưa đưa ra bình luận trong lúc này.

Giới hữu trách cho biết phi trường nhận được báo cáo về sự việc vào khoảng 5 giờ 30 phút chiều Thứ Ba.

Giới chức cho biết, hơn 80 chuyến bay nội địa và quốc tế khởi hành và đến phi trường New Chitose bị hủy do thời tiết xấu hôm Thứ Ba. (MPL) [qd]

Chuyện đời qua những gói xôi

Tidoo Nguyễn/SGN

Có những thứ đã qua đi thì không bao giờ tìm lại được. Trong số ấy có món xôi nếp và xôi bắp. Nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa đã mãi mãi lấy đi hương vị quê nhà của những người mang đậm bản chất quê.

Mấy chục năm rồi tôi chưa một lần ăn lại gói xôi đúng vị cho dù là xôi nếp hay xôi bắp. Xôi nếp và xôi bắp đúng nghĩa đối với tôi chỉ có xôi của dì Hai Quẩn. Chẳng biết đó là tên của dì hay gọi theo tên của chồng dì, vì ở quê người ta thường gọi tên các dì, các bà theo tên chồng của họ.

Hồi thập niên 1980, dì Hai Quẩn bán xôi ở chợ gần nhà tôi. Dì bán hai loại, đó là xôi nếp và xôi bắp. Mỗi sáng dì chất mấy cái xửng đựng xôi nếp, xôi bắp và các thứ lỉnh kỉnh lên sàn chiếc xe đẩy, rồi đẩy ra chợ bán.

Xe đẩy của dì bằng gỗ có hai cái cán đẩy. Mỗi cán có chiều dài bằng chừng chiều dài cánh tay người lớn. Thùng xe thì được be hai thành ở hai bên và phía trước mũi để cho đồ trên sàn đừng rớt xuống.

Sáng nào “ngon lành” thì tôi có ba đồng để mua một gói xôi nếp hay xôi bắp của dì. Thường thì tôi đi bộ thẳng đến nhà dì để mua, trước khi dì đẩy xe ra chợ bán. Hôm nào dậy muộn thì tôi phải dí theo xe của dì để mua giữa chừng.

Dì nấu xôi nếp bằng nếp trắng và đậu đỏ. Màu từ trong đậu đỏ quyện vào nếp làm cho nếp trở thành màu phơn phớt tím. Hạt xôi nếp của dì mềm nhưng vẫn ráo. Dì hớt vài cục xôi bỏ trên miếng lá chuối (ba tôi hồi đó rất ghét tôi nói chữ “cục”, mà cái gì ổng ghét thì tôi lại ưa) rồi tán đều xôi ra. Tiếp theo dì rải đường cát, muối đậu, dừa nạo lên xôi.

Xong, dì cuộn tròn gói xôi lại, nhấn hai đầu gói xôi cho xôi đừng có lòi ra. Sau cùng, dì lấy sợi dây lạt quấn quanh gói xôi và quay sợi dây lạt vòng vòng để cho nó đừng có bung ra.

Xôi bắp của dì là xôi bắp nhão. Các hột bắp đã nở bung ra chứ không còn nguyên hột. Tuy vậy, bắp của dì vẫn ráo. Dì gói xôi bắp theo kiểu khác. Dì cho xôi bắp vào miếng lá chuối thứ nhất nhưng không tán đều xôi ra mà tém lại thành một cục. Sau đó, dì túm hai mép lá chuối lại trông giống như chiếc xuồng.

(minh họa: Priyanka-sethy/Unsplash)

Một bàn tay dì giữ “chiếc xuồng”, còn bàn tay kia dì lấy miếng lá chuối thứ hai nhỏ hơn miếng lá chuối thứ nhất để đậy lên cục xôi bắp. Rồi dì múc đường, muối đậu, dừa nạo bỏ lên miếng lá chuối thứ hai và gói tất cả lại như cái nắm tay.

Chưa hết, dì lấy một cái muỗng bằng lá dứa gai xọt vào khe gói xôi bắp. Cái muỗng dài bằng chừng một ngón tay người lớn. Khi ăn, tôi mở gói xôi bắp ra và dùng cái muỗng lá dứa gai ấy trộn đều các thứ lại, rồi xúc từng muỗng nhỏ nhấm nháp.

Các mùi vị thơm, béo, ngọt, mặn, giòn, mềm, bùi, của nếp, bắp, dừa, đường, đậu, muối, hòa quyện cùng mùi thơm của lá chuối, dứa gai làm cho tôi không thể nào quên.

Nhà dì cách nhà tôi chắc cũng chừng 800 mét nên thỉnh thoảng tôi vẫn đi ngang qua nhà dì và thấy dì phơi lá chuối cho lá dẻo dai, đặng gói xôi. Còn lá dứa gai thì dì phải rọc bỏ hai hàng gai ở hai bên mép thì mới dùng làm muỗng được.

Dĩ nhiên là lá chuối của dì được lau sạch, còn “muỗng” lá dứa gai cũng đã được rửa sạch, trước khi dì xọt nó vào khe gói xôi bắp.

Đùng một cái, một buổi sáng hồi năm 1985, xã phát lệnh đổi tiền. Tờ 10 đồng thì đổi ra chỉ có 1 đồng. Nhà nào dư tiền thì cũng chỉ đổi được một mớ thôi vì xã cho đổi có giới hạn.

Nhà nào không đổi được hết tiền thì khóc ròng. Nhà tôi thì chẳng có đồng nào để đổi nên khỏi khóc. Nhưng mà có điều lạ là chỉ sau vài ngày, thì gói xôi lại có giá bằng giá trước khi đổi tiền?

Có nghĩa là trước khi đổi tiền, một gói xôi có giá ba đồng. Chỉ vài ngày sau khi người ta lấy 30 đồng đổi được ba đồng thì cũng chỉ mua được một gói xôi!

Sau đợt đổi tiền thì xôi dì Hai Quẩn vẫn ngon như vậy. Dì vẫn có đông khách đến mua nên dì dọn hàng về sớm. Thứ Năm và Chủ Nhật thì tôi được nghỉ học. Nếu ngày đó tôi dậy trễ và ra chợ mua xôi thì dì đã dọn về rồi.

Đến một ngày, dì Năm Quạt thấy dì Hai Quẩn bán xôi đông khách “ngon ăn” quá nên dì Năm Quạt cũng mở một sạp xôi song song, sát bên sạp xôi của dì Hai Quẩn.

(minh họa: Markus Spiske/Unsplash)

Hai dì vẫn bán xôi trong hòa bình, chỉ có điều dì Hai Quẩn dọn hàng về trễ hơn lúc trước. Bây giờ hai tiệm kế bên nhau mà bán cùng một loại hàng hóa thì thiếu điều chỉ muốn uýnh lộn!

Khi tôi lên Sài Gòn học, mỗi tháng có 49,500 đồng học bổng. Mỗi sáng tôi trích ra 1,000 đồng để ăn xôi vò, vì tiệm bán xôi vò kế bên ký túc xá. Họ gói sẵn xôi vò trong chiếc bịch ny lông nhỏ xíu và cột dây thun. Loại xôi này không ngon chút nào nhưng tôi phải ăn dằn bụng để đi lên giảng đường.

Bẵng đi một thời gian, tôi về lại quê thì dì Hai Quẩn không còn bán xôi nữa. Nghe nói con Diễm con dì Hai Quẩn lấy chồng Đài Loan nên nhà phất lên rồi. Hồi đó con Diễm học chung với tôi từ năm cấp 1 đến hết cấp 2.

Nó đẹp người, mặt cũng đẹp, chỉ mỗi tội mắt nó hơi lé một tí và có cái mụt ruồi ăn hàng ở một bên mép (lúc ở quê, tụi tôi kêu những đứa học chung bằng thằng, con, nó, là bình thường).

Sau này không biết nó làm đẹp kiểu gì mà hết lé, còn cái mụt ruồi ăn hàng cũng biến đi đâu mất tiêu luôn, thế là nó lấy được chồng Đài Loan.

Những năm giữa thập niên 1990, tôi ra trường thì lúc này ở Sài Gòn người ta bán đầy dẫy các thể loại xôi mặn được đựng trong cái hộp xốp. Người ta thêm đủ thứ loại thịt, nước xốt, hành phi vào xôi nếp. Tôi cũng đã vài lần nếm thử xôi mặn nhưng tôi không thích cái vị của nó chút nào luôn. Xôi bắp thì nguyên hột, thêm hành phi và đủ thứ. Còn xôi nếp thì có khi bị thiu vì chẳng mấy người ăn nên người ta lấy xôi đã nấu từ hôm qua để bán. Và tôi nhận ra một điều, dĩ vãng đúng là quá khứ, đã trôi qua rồi thì đừng cố công tìm rồi thất vọng.

Giá nhà ở Mỹ tăng thêm 5% khi lãi suất thế chấp giảm

ORANGE COUNTY, California (NV) – Giá nhà ở Mỹ vẫn tiếp tục tăng, với lãi suất thế chấp giảm đã làm sôi động thị trường nhà ở Mỹ đang luôn ở tình trạng bị thiếu nguồn cung ứng, theo Business Insider.

Theo dữ liệu của công ty phân tích CoreLogic, giá nhà đã tăng 5.2% so với cùng kỳ trên toàn quốc trong Tháng Mười Một, 2023, tăng so với mức tăng 4.7% của tháng trước.

Lãi suất vay mua nhà giảm, lập tức giá nhà tăng thêm. (Hình minh họa: Brandon Bell/Getty Images)

Họ kỳ vọng giá nhà sẽ tăng thêm 2.5% trong 12 tháng tới, bất chấp kỳ vọng rằng tốc độ tăng trưởng kinh tế chậm lại làm giảm sức chi tiêu của người Mỹ vào năm 2024.

Thị trường nhà ở Mỹ dù trì trệ vào năm ngoái, nhưng đã có dấu hiệu tan băng trong những tháng gần đây, với lãi suất thế chấp giảm xuống từ mức cao nhất của 23 năm.

Khoản thế chấp có lãi suất cố định trung bình kỳ hạn 30 năm đã giảm từ 7.9% vào cuối Tháng Mười xuống còn 6.6% tính đến ngày 4 Tháng Giêng. Chi phí vay thấp hơn có xu hướng thúc đẩy nhu cầu, đẩy giá nhà lên cao hơn.

Theo ước tính của chính quyền Biden và Hiệp Hội Môi Giới Địa Ốc Quốc Gia (NAR), số nhà tồn kho liên tục ở mức thấp đã tiếp tục đẩy giá nhà tăng cao. Trong đó, Mỹ đang thiếu hụt khoảng 1.5 triệu đến 5.5 triệu căn nhà.

“Sức giằng co tiếp tục này vẫn đáng chú ý trong bối cảnh khả năng chi trả quốc gia bị suy giảm, nhưng đồng thời cũng cho thấy nhu cầu bị dồn nén đang đẩy giá nhà lên cao,” Selma Hepp, kinh tế gia trưởng của CoreLogic cho biết.

“Ở những thị trường mà tình trạng thiếu nhà tồn kho kéo dài ngày càng trở nên trầm trọng hơn do thiếu nhà mới để bán đã ghi nhận mức tăng giá đáng chú ý trong suốt năm 2023.”

Giá nhà tăng nhiều nhất ở khu vực Đông Bắc Hoa Kỳ trong Tháng Mười Một, với thị trường nhà ở các tiểu bang như Rhode Island, Connecticut và New Jersey, mỗi thị trường đều có mức tăng trưởng hai con số so với cùng kỳ năm trước. Trong khi đó, giá nhà lại giảm ở Idaho, Utah và Washington, DC trong cùng thời kỳ. (Ng.Tr) [kn]

Nữ Sĩ Hàng Ngọc Hân

Nữ Sĩ Hàng Ngọc Hân

Bà Hàng Ngọc Hân

Chị Phạm Phú Minh

Chị Trần Thị Bạch Yến

Bắt giam Nguyễn Công Khế và Nguyễn Quang Thông, 2 cựu tổng biên tập báo Thanh Niên

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 16 Tháng Giêng, Cơ Quan An Ninh Điều Tra Công An ở Sài Gòn đã khởi tố, bắt tạm giam ông Nguyễn Công Khế và ông Nguyễn Quang Thông, cả hai đều là cựu tổng biên tập báo Thanh Niên, để điều tra về cáo buộc tội “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát lãng phí.”

Truyền thông tại Việt Nam dẫn lời ông Tô Ân Xô, phát ngôn viên Bộ Công An, xác nhận sự việc và cho biết công an đang khám xét chỗ ở, nơi làm việc của hai bị can trên.

Ông Nguyễn Công Khế (trái) và ông Nguyễn Quang Thông, hai cựu tổng biên tập báo Thanh Niên. (Hình: Tuổi Trẻ)

Báo Pháp Luật TP.HCM cho biết cơ quan điều tra cáo buộc ông Nguyễn Công Khế trong lúc giữ chức chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty Cổ Phần Tập Đoàn Truyền Thông Thanh Niên, và ông Nguyễn Quang Thông khi là tổng biên tập báo Thanh Niên, “có vi phạm trong quá trình triển khai dự án cao ốc văn phòng, trung tâm thương mại và căn hộ cao cấp tại khu đất số 151-155 Bến Vân Đồn, phường 6, quận 4, Sài Gòn.”

Theo cơ quan điều tra, vào ngày 10 Tháng Giêng, 2008, báo Thanh Niên được cho chủ trương mua chỉ định khu đất trên của nhà máy Thuốc Lá Vĩnh Hội để xây trụ sở tòa soạn. Khi đó, ông Nguyễn Công Khế là tổng biên tập đã ký hợp đồng hợp tác với công ty Truyền Thông Thanh Niên và công ty Cổ Phần Du Lịch và Dịch Vụ Vinpearl của tỷ phú Phạm Nhật Vượng, để thành lập công ty Cổ Phần Bất Động Sản Thanh Niên. Báo Thanh Niên góp vốn bằng giá trị quyền sử dụng khu đất 151-155 Bến Vân Đồn.

Cơ quan điều tra đọc lệnh khởi tố ông Nguyễn Công Khế (thứ hai từ trái). (Hình: Công An TP.HCM)

Ông Nguyễn Công Khế cùng ông Nguyễn Quang Thông hiện bị cáo buộc đã có những vi phạm về chuyển nhượng cổ phần, chấm dứt hợp đồng khiến toàn bộ khu đất rơi vào tay tư nhân, gây thất thoát tài sản nhà nước.

Ông Nguyễn Công Khế, 70 tuổi, quê Quảng Nam, giữ chức tổng biên tập báo Thanh Niên từ năm 1988 đến 2009. Hiện ông Khế vẫn là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty Cổ Phần Tập Đoàn Truyền Thông Thanh Niên.

Ông Nguyễn Quang Thông (thứ hai từ phải) nghe công an đọc lệnh bắt giam. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Ông Nguyễn Quang Thông kế nhiệm vị trí của ông Nguyễn Công Khế từ năm 2009 đến 2021.

Hiện vụ án đang được Cơ Quan An Ninh Điều Tra Công An ở Sài Gòn “mở rộng điều tra để làm rõ sai phạm, trách nhiệm của các cá nhân, tổ chức khác có liên quan, thu hồi tài sản cho nhà nước.” (Tr.N) [kn]

Phim mới của Kristen Stewart ra mắt tại Đại Hội Điện Ảnh Berlin

BERLIN, Đức (NV) – Bộ phim “Love Lies Bleeding” có sự góp mặt của minh tinh Kristen Stewart trong vai nữ chính, sẽ được công chiếu trong ngày đầu tiên của Đại Hội Điện Ảnh Berlin diễn ra vào ngày 15 Tháng Hai tới đây tại thành phố Berlin, Đức.

Theo tin của trang mạng Variety, “Love Lies Bleeding” do nữ đạo diễn Rose Glass thực hiện, dựa trên kịch bản của nhà biên kịch Weronika Tofiska.

Kristen Stewart là nữ diễn viên có cá tính mạnh ở Hollywood, nổi tiếng từ vai diễn Bella trong loạt phim “Twilight.” (Hình: Pascal Le Segretain/Getty Images)

Trong phim, Kristen Stewart vào vai nữ vận động viên thể hình Lou và hành trình của cô vượt qua mọi chông gai và định kiến để có thể sống với ước mơ và đam mê, chống lại sự kỳ thị giới tính và sự kỳ thị về thể lực mà mọi người đặt lên cô. Không chỉ vậy, bộ phim còn đề cập đến mối tình đồng giới sâu đậm của Lou và nữ nhân viên phòng gym Jackie.

Bên cạnh Kristen Stewart, bộ phim còn có sự góp mặt của các diễn viên khác như Katy O’Brian, Ed Harris, Jena Malone, Anna Baryshnikov và Dave Franco.

Ngoài “Love Lies Bleeding” ra mắt trong năm nay, Kristen Stewart còn xuất hiện trong bộ phim tiểu sử “Sontag” và đóng cùng với tài tử Michael Cera trong phim hài “Sacramento.” Không những vậy, cô còn thử sức với vai trò đạo diễn trong tác phẩm đầu tay mang tên “The Chronology of Water,” dự kiến bấm máy vào mùa Hè năm nay.

Đại Hội Điện Ảnh Berlin lần thứ 74 sẽ diễn ra từ ngày 15 Tháng Hai đến 25 Tháng Hai, quy tụ nhiều ngôi sao lớn của điện ảnh thế giới, đồng thời là nơi công chiếu của nhiều bộ phim hấp dẫn sẽ ra mắt trong năm nay, bao gồm “Supersex,” “Elf Mal Morgen: Berlinale Meets Furball,” “Turn in the Wound” và “The Empty Grave.” (N.A) [qd]

Cụ Bà Nancy Diệu Võ

Ông Nguyễn Trung Tâm

Một phụ nữ rơi gần 100 foot tử vong trong hang động ở Virginia

STAFFORDSVILLE, Virginia (NV) – Giới chức cho biết một phụ nữ tử vong sau khi té từ độ cao khoảng 100 foot (30 mét) trong một hang động ở Virginia, theo NBC loan tin hôm Thứ Ba, 16 Tháng Giêng.

Thông cáo báo chí của cơ quan dịch vụ khẩn cấp địa phương cho biết Sở Cảnh Sát Giles County nhận được cú điện thoại 911 thông báo việc một phụ nữ bị té rớt xuống từ độ cao “khoảng 100 foot trong hang động.”

Cảnh trong hang động Luray Cavern ở Virginia. (Hình minh họa: Karen Bleier/AFP via Getty Images)

Hang động này nằm ở Staffordsville, cách thủ phủ Richmond khoảng 240 dặm về phía Tây.

Nạn nhân được giới chức xác định là bà Autumn Nicole Draper, 38 tuổi, ở Fairlawn, đài WSLS, một chi nhánh của NBC News ở Roanoke, đưa tin.

Sau khi những nhân viên cứu cấp đầu tiên đến hiện trường, đội Ứng Phó Khẩn Cấp Celco và đội Cứu Cấp Hang Động Blacksburg được gọi đến để hỗ trợ thêm.

Giới chức cho biết lực lượng cấp cứu phát hiện người phụ nữ đã tử vong khi vào hang và đưa thi thể nạn nhân ra ngoài.

Giới chức chưa cho biết hang động này là một điểm thu hút khách du lịch hay chỉ là địa điểm ngẫu nhiên chưa được kiểm soát, WSLS đưa tin.

Vẫn chưa biết bà Draper đang làm gì trong hang động. 

Tất cả lực lượng cấp cứu dọn dẹp hiện trường. 

Nội vụ vẫn còn trong vòng điều tra. (MPL) [qd]

Bị 3 xe liên tục tông tại Los Angeles, một ông đi bộ chết tại chỗ

LOS ANGELES, California (NV) – Một người đi bộ ở Los Angeles thiệt mạng sau khi bị ba chiếc xe liên tục tông vào và cả ba tài xế này đều “hit and run” (bỏ chạy), theo NBC News hôm Thứ Ba, 16 Tháng Giêng.

Nạn nhân là một người đàn ông, ở độ tuổi 20 đến 30, gặp tai nạn khoảng 11 giờ 45 phút tối Thứ Sáu, 12 Tháng Giêng, tại một giao lộ cách trung tâm thành phố Los Angeles khoảng 20 dặm về phía Tây Bắc, sở cảnh sát thành phố cho biết.

Xe cảnh sát tuần tra. (Hình: Bridget Bennett/AFP via Getty Images)

Nạn nhân đang băng qua đường San Fernando Road thì bị một chiếc xe pickup truck màu sáng đi về hướng Bắc đụng phải, khiến ngã xuống đường.

Ông Amgad Khalil, chủ một cửa tiệm tại khu vực, nhìn thấy tai nạn qua video camera an ninh của mình, nói với NBC Los Angeles: “Nạn nhân vẫn còn sống và cố gắng đứng lên.”

Tuy nhiên, ngay sau đó, một chiếc SUV cỡ lớn chạy ngược chiều tông thẳng và húc văng nạn nhân rớt xuống làn đường chiều đối diện để rồi một chiếc SUV cỡ trung cán qua người.

Cảnh sát cho biết khách bộ hành gặp nạn này chết tại hiện trường.

Cho đến Thứ Ba, sau bốn ngày, cảnh sát vẫn chưa xác định ai là nghi can trong số ba tài xế đụng khách bộ hành rồi bỏ chạy.

“Thê thảm quá! Không có ai phải đáng bị đau đớn như thế,” ông Khali chùng giọng. “Tôi cũng không muốn điều này xảy ra cho kẻ thù của mình nữa.” (MPL) [qd]

Vụ 2 quân nhân mất tích ở Biển Đỏ: SEAL tìm thấy bộ phận hỏa tiễn Iran trên con tàu

TAMPA, Florida (NV) – Quân đội Mỹ hôm Thứ Ba, 16 Tháng Giêng, cho biết một đội biệt kích SEAL bị mất hai quân nhân trong nhiệm vụ lục soát một chiếc thuyền đã tìm thấy các bộ phận hỏa tiễn của Iran được vận chuyển cho phiến quân Houthi do Tehran hậu thuẫn ở Yemen, theo NBC News.

Các chiến hạm và máy bay Mỹ đang tiếp tục sứ mệnh tìm kiếm và cứu hộ quy mô lớn ở vùng Vịnh Aden, giữa Yemen và Somalia, sau khi hai biệt kích SEAL biến mất trong vùng biển động vào ban đêm hôm Thứ Năm tuần trước.

Chiếc tàu không quốc tịch chở theo bộ hỏa tiễn Iran cho phiến quân Houthi. (Hình: CENTCOM)

Mặc dù mất đi hai thành viên, nhóm biệt kích vẫn tiếp tục nhiệm vụ và tìm thấy “các bộ phận hỏa tiễn đạn đạo và hành trình do Iran sản xuất” bao gồm động cơ đẩy, dẫn đường và đầu đạn cho hỏa tiễn đạn đạo tầm trung và hỏa tiễn hành trình chống hạm, Bộ Tư Lệnh Trung Tâm (CENTCOM), tổng hành dinh giám sát hoạt động quân đội Mỹ ở Trung Đông và các khu vực Châu Á, tuyên bố trên X.

CENTCOM cho biết những vũ khí được SEAL phát hiện chính là loại vũ khí mà Houthi đã sử dụng để tấn công tàu buôn quốc tế ở Biển Đỏ, gây nguy hiểm cho huyết mạch hàng hải quan trọng mà nhóm phiến quân nói là phản đối cuộc chiến của Israel ở Gaza.

Hôm Thứ Năm, 11 Tháng Giêng, hai lính biệt kích SEAL mất tích khi đang thực hiện một nhiệm vụ vào ban đêm ngoài khơi Somalia, theo ABC News.

Toán biệt kích SEAL lúc ấy đang trèo lên một chiếc tàu giữa lúc biển động thì một người bị sóng mạnh đánh bật xuống biển.

Theo nguyên tắc của SEAL, khi một người bị rơi xuống nước, những người tiếp theo sẽ nhảy theo sau để giải cứu.

Cả hai lính biệt kích SEAL hiện nay vẫn mất tích.

Các bộ phận hỏa tiễn có nguồn gốc Iran bị tịch thu. (Hình: CENTCOM)

“Chúng tôi vẫn đang nỗ lực không mệt mỏi để tìm kiếm hai quân nhân SEAL mất tích,” Tướng Michael Erik Kurilla, tư lệnh chỉ huy CENTCOM, tuyên bố trong một thông báo.

Hải Quân Mỹ đang tuần tra trong khu vực, thường xuyên thực hiện các nhiệm vụ lục soát các con tàu tình nghi chở vũ khí đến Yemen cho lực lượng Houthi.

Các thủy thủ, gồm 14 người, trên chiếc tàu bị SEAL lục soát, hiện đang bị Hải Quân Mỹ bắt giữ.

Chiếc tàu chở các thiết bị hỏa tiễn của Iran nêu trên bị đánh chìm theo quy định. (MPL) [qd]

Bão mùa Đông khiến hơn 1,800 chuyến bay bị hủy ở Mỹ

WASHINGTON, DC (NV) – Hơn 1,800 chuyến bay trong và ngoài nước Mỹ bị hủy hôm Thứ Ba, 16 Tháng Giêng, do thời tiết mùa Đông khắc nghiệt tiếp tục gây khó khăn cho các hãng hàng không và du khách, theo NBC News.

Dữ liệu từ trang FlightAware, chuyên theo dõi hoạt động các máy bay, cũng cho thấy hơn 4,700 chuyến bay ở Mỹ bị hoãn tính đến chiều Thứ Ba.

Cảnh tuyết phủ phi trường Newark ở New Jersey. (Hình: John Moore/Getty Images)

Dữ liệu của FlightAware cho thấy Southwest Airlines có nhiều chuyến bị hủy nhất với 391 chuyến. United đứng tiếp theo với 338 chuyến. SkyWest, Republic có trụ sở tại Indiana và American Airlines, mỗi hãng cũng có hơn 100 chuyến bay bị hủy.

Khách du lịch bị mắc kẹt tại các sân bay trên khắp nước Mỹ, trong đó các sân bay New York-LaGuardia, Washington-Reagan International và O’Hare International.

Việc hủy chuyến liên quan đến thời tiết diễn ra sau những thông báo trước của Alaska Airlines, hãng này cho biết hôm Thứ Sáu rằng hàng chục chuyến bay sẽ vẫn bị hủy cho đến Thứ Ba do cuộc điều tra đang diễn ra đối với dòng máy bay 737 Max 9 của Boeing.

Do đó, Alaska có tỷ lệ hủy chuyến cao nhất vào Thứ Ba với tổng số 16%, dữ liệu của FlightAware cho thấy.

Dữ liệu từ trang web theo dõi chuyến bay Anuvu cho thấy chỉ 36% tổng số hãng hàng không Mỹ khởi hành đúng giờ vào Thứ Ba. (MPL) [qd]

Tin mới cập nhật