BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Bắc Kinh đe dọa sẽ “kiên quyết đáp trả” nếu trong thời gian quá cảnh ở Mỹ, bà Thái Anh Văn, tổng thống Đài Loan, gặp gỡ ông Kevin McCarthy, chủ tịch Hạ Viện Mỹ, theo SCMP trích dẫn tuyên bố của bà Chu Phượng Liên (Zhu Fenglian), phát ngôn viên Văn Phòng Vấn Đề Đài Loan của Trung Quốc, hôm Thứ Tư, 29 Tháng Ba.
Tuyên bố được đưa ra vài giờ trước khi bà Thái khởi hành chuyến công du 10 ngày thăm các đồng minh Guatemala và Belize ở Trung Mỹ. Bà dự trù quá cảnh hai đêm ở New York trên đường đi và quá cảnh hai đêm ở Los Angeles trên đường về, ngày 4 Tháng Tư. Phía Trung Quốc cáo buộc bà Thái dùng khoảng thời gian dừng chân ở Mỹ để đòi độc lập cho Đài Loan.
Bà Thái Anh Văn, tổng thống Đài Loan. (Hình: Sam Yeh/AFP via Getty Images)
Văn Phòng Tổng Thống Đài Loan cho biết ở New York, bà Thái dự trù phát biểu trong sự kiện do Viện Hudson tổ chức hôm Thứ Năm, 30 Tháng Ba. Đồng thời lúc quay về, bà sẽ gặp ông McCarthy tại tiểu bang California và phát biểu tại thư viện Ronald Reagan Library ở thung lũng Simi Valley.
Vào ngày 7 Tháng Ba, ông McCarthy xác nhận sẽ gặp bà Thái ở Mỹ thay vì ở Đài Loan. Việc này khiến Bắc Kinh giận dữ và khuyến cáo sẽ có “hậu quả nghiêm trọng” nếu chuyến đi diễn ra.
Trong tuyên bố từ phía Trung Quốc, bà Chu nhận định cái được gọi là quá cảnh ở Mỹ của tổng thống Đài Loan về cơ bản là một việc làm khiêu khích, dựa vào Mỹ để đòi độc lập. Bà khuyến cáo bà Thái nên “cư xử đúng mực” khi ở Mỹ, thay vì tìm cách gặp gỡ giới chức Mỹ, đồng thời khẳng định việc bà Thái gặp chủ tịch Hạ Viện Mỹ sẽ vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc một Trung Quốc.
Đồng thời, bà Chu kêu gọi giới chức Mỹ cần hạn chế liên lạc chính thức với bà Thái, cũng như nhấn mạnh Trung Quốc sẽ đáp trả quyết liệt nếu các cuộc gặp mặt thực sự diễn ra.
Chuyến công du của bà Thái diễn ra vài ngày sau khi Bắc Kinh thành công lôi kéo Honduras, quốc gia chính thức chuyển công nhận ngoại giao từ Đài Loan sang Trung Quốc vào Chủ Nhật, 26 Tháng Ba.
Trước khi lên đường đến New York, bà Thái phát biểu Đài Loan sẽ không khuất phục trước chủ nghĩa độc tài và sẽ tiếp tục tăng cường hiện diện quốc tế. Chuyến đi này không chỉ nhằm tăng cường hợp tác với đồng minh, mà còn là để khẳng định với các nước rằng Đài Loan sẵn sàng đóng góp cho quốc tế.
Tại Washington, ông John Kirby, phát ngôn viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Tòa Bạch Ốc, tuyên bố chuyến thăm của bà Thái không có gì bất thường, đồng thời cho biết Tòa Bạch Ốc không có kế hoạch cử viên chức đến gặp bà.
Hiện nay hầu hết các quốc gia, bao gồm Mỹ, đều không công nhận Đài Loan là một quốc gia độc lập. Tuy nhiên Washington phản đối việc chiếm hòn đảo này bằng vũ lực và là bên cung cấp vũ khí để Đài Loan tự vệ. (MPL) [qd]
VATICAN CITY (NV) – Đức Giáo Hoàng Francis được đưa vô bệnh viện hôm Thứ Tư, 29 Tháng Ba, vì nhiễm trùng phổi sau khi bị khó thở mấy ngày gần đây và sẽ nằm bệnh viện điều trị vài ngày, Tòa Thánh Vatican loan báo, theo AP.
Vị giáo hoàng 86 tuổi không bị COVID-19, ông Matteo Bruni, phát ngôn viên Vatican, ra thông báo xác nhận hôm Thứ Tư.
Đức Giáo Hoàng Francis phát biểu khi gặp gỡ công chúng trên quảng trường St. Peter’s ở Vatican hôm Thứ Tư, 29 Tháng Ba. (Hình minh họa: Vincenzo Pinto/AFP via Getty Images)
Đây là lần đầu tiên Đức Giáo Hoàng Francis vô bệnh viện kể từ khi nằm bệnh viện đa khoa Gemelli ở Rome, Ý, 10 ngày hồi Tháng Bảy, 2021, để mổ ruột thừa.
Ngay lập tức, nhiều người thắc mắc sức khỏe Đức Giáo Hoàng Francis có ổn không và liệu vị giáo hoàng đủ sức tham dự hàng loạt buổi lễ mừng Lễ Phục Sinh bắt đầu bằng Chúa Nhật Lễ Lá tuần này không.
Đức Giáo Hoàng Francis bị khó thở mấy ngày qua nên đi bệnh viện Gemelli điểm tra, ông Bruni cho hay.
“Kết quả xét nghiệm cho thấy nhiễm trùng hô hấp (không bị COVID-19) phải điều trị vài ngày,” ông Bruni cho biết.
Trước đó, Đức Giáo Hoàng Francis sức khỏe có vẻ khá tốt khi gặp gỡ công chúng như thường lệ vào Thứ Tư, mặc dù vị giáo hoàng nhăn mặt dữ dội khi bước lên và bước xuống xe chở giáo hoàng.
Hồi còn trẻ, Đức Giáo Hoàng Francis phải mổ cắt bỏ một lá phổi do nhiễm trùng hô hấp, và nay, vị giáo hoàng thường chỉ nói nhỏ nhẹ. Nhưng Đức Giáo Hoàng Francis vượt qua những giai đoạn COVID-19 nặng nhất mà không bao giờ nhiễm virus này, ít nhất qua thông báo chính thức.
Đức Giáo Hoàng Francis nhăn mặt khi được dìu lên xe ra về sau khi gặp gỡ công chúng trên quảng trường St. Peter’s ở Vatican hôm Thứ Tư, 29 Tháng Ba. (Hình: Vincenzo Pinto/AFP via Getty Images)
Hơn một năm nay, Đức Giáo Hoàng Francis phải dùng xe lăn do dây chằng gối phải bị đau và nứt gối nhẹ. Vị giáo hoàng cho hay vết thương đó đang lành, và gần đây, giáo hoàng có thể chống gậy đi lại nhiều hơn.
Đức Giáo Hoàng cũng từng cho biết không muốn mổ gối vì không phản ứng tốt với thuốc mê hồi mổ ruột thừa năm 2021.
Không lâu sau lần mổ đó, Đức Giáo Hoàng Francis loan báo đã hoàn toàn bình phục và có thể ăn uống bình thường. Nhưng trong cuộc phỏng vấn với AP hôm 24 Tháng Giêng, vị giáo hoàng nói bị bệnh túi thừa (diverticulosis) “trở lại.” (Th.Long) [qd]
TOKYO, Nhật (NV) – Nhật, Philippines và Mỹ lên kế hoạch để các cố vấn an ninh quốc gia ba bên bàn thảo về các vấn đề an ninh trong bối cảnh Trung Quốc tăng cường các hành động gây hấn tại khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, theo SCMP.
Ông Eduardo Ano, cố vấn an ninh của ông Ferdinand Marcos Jr., tổng thống Philippines, nói rằng các cuộc thảo luận đầu tiên của họ sẽ diễn ra sớm nhất vào Tháng Tư. Ông bày tỏ sẵn sàng tham gia cuộc họp, dù các thông tin chi tiết vẫn chưa được hé lộ.
Các chiến hạm Mỹ và Nhật trong một cuộc tập trận ở ngoài khơi tỉnh Chiba, Nhật. (Hình: Japan Pool/AFP via Getty Images)
Hôm Thứ Sáu, 24 Tháng Ba, một phụ tá của ông Ano cho biết Nhật là nước đưa ra đề nghị đối thoại an ninh ba bên. Tokyo tin rằng đây là điều cần thiết để tăng cường khả năng răn đe chống lại Bắc Kinh và chuẩn bị cho cuộc khủng hoảng tiềm tàng về vấn đề Đài Loan.
Ông Jake Sullivan, cố vấn an ninh quốc gia Tòa Bạch Ốc, và ông Takeo Akiba, người đồng cấp Nhật, dự trù sẽ là hai đại diện khác tại cuộc họp ba bên này.
Một nguồn tin từ chính phủ Mỹ cho thấy cuộc gặp có khả năng diễn ra sau khi Mỹ và Philippines hoàn thành các đàm phán an ninh giữa các bộ trưởng Ngoại Giao và Quốc Phòng tại Washington ngày 11 Tháng Tư.
Sự kiện ngày 11 Tháng Tư sẽ là cuộc triệu tập hai bên lần đầu tiên kể từ Tháng Giêng, 2016, báo hiệu rằng chính quyền ông Marcos Jr. có chính sách ngoại giao khác biệt so với người tiền nhiệm là ông Rodrigo Duterte.
Ông Duterte nắm giữ chính quyền trong sáu năm, kết thúc vào Tháng Sáu, 2022, nhiều lần đe dọa cắt đứt quan hệ an ninh với Mỹ và thường phớt lờ các hoạt động xâm nhập trái phép của Trung Quốc ở Biển Đông.
Phía Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền đối với phần lớn Biển Đông. Tuy nhiên một vài nước Đông Nam Á và Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền ở khu vực này.
Phía Trung Quốc từng bác bỏ một phán quyết của tòa án quốc tế năm 2016, trong đó vô hiệu hóa các yêu sách lãnh thổ của họ trong khu vực. Còn Nhật là một đồng minh hiệp ước của Mỹ cùng với Philippines.
Nhật có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc ở quần đảo Diaoyu Islands/Senkakus.
Phía Philippines mong muốn được Nhật và Mỹ hỗ trợ trong tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông, nhưng cũng thận trọng không phụ thuộc quá nhiều vào hai nước này. Ông Marcos Jr. tuyên bố quốc gia của mình sẽ không nghiêng hẳn về Bắc Kinh hay về Washington.
Trong khi đó, giới chức Nhật và Mỹ muốn mở rộng khuôn khổ, không chỉ là đối thoại mà còn là hợp tác quốc phòng và tập trận ba bên trong tương lai gần. Mỹ nhận định Bắc Kinh có thể tiến hành các hành động quân sự chống lại Đài Loan vào năm 2027.
Trong bối cảnh này, Nhật và Mỹ xem Philippines là nơi có tầm quan trọng chiến lược trong việc duy trì hòa bình, ổn định khu vực.
Mặc dù tránh bị cuốn vào cuộc cạnh tranh gay gắt giữa Trung Quốc và Mỹ, thế nhưng Philippines cũng thể hiện lập trường kiên quyết hơn với Trung Quốc trong những tháng gần đây. (MPL) [qd]
NASHVILLE, Tennessee (NV) – Cảnh sát cho biết hung thủ gây thảm sát tại trường The Covenant School đang được chăm sóc vì rối loạn tâm lý và giấu súng ở nhà, theo CNN.
Hung thủ Audrey Hale, 28 tuổi, kẻ nổ súng giết ba em học sinh cùng 9 tuổi và ba người lớn tại một tư thục thuộc giáo phái Tin Lành Trưởng Lão ở Nashville, Tennessee, vốn đang được chăm sóc vì chứng rối loạn tâm lý. Tuy nhiên, tay súng này vẫn mua được một cách hợp pháp bảy khẩu súng và giấu các vũ khí này trong nhà, ông John Drake, cảnh sát trưởng Metro Nashville, cho biết hôm Thứ Ba, 28 Tháng Ba.
Các học sinh bày tỏ lòng tưởng nhớ đến những nạn nhân trong vụ bắn tại trường The Covenant School, Nashville, Tennessee. (Hình: Brendan Smialowski/AFP via Getty Images)
Cha mẹ của kẻ sát nhân biết con gái mình đã từng mua và bán một vũ khí và tin rằng đó là hết.
“Phụ huynh của hung thủ cảm thấy con gái họ không nên sở hữu vũ khí,” Cảnh Sát Trưởng Drake tường thuật.
Vào sáng Thứ Hai, tay súng Audrey Hale rời nhà đeo theo một chiếc túi màu đỏ và cha mẹ cô đã hỏi xem bên trong túi có gì nhưng cô con gái từ chối trả lời, ông Drake cho biết.
Cô Hale mua tổng cộng bảy cây súng từ ngày 20 Tháng Mười, 2020, đến ngày 6 Tháng Sáu, 2022, ông Don Aaron, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Metro Nashville, tiết lộ, và ba trong số bảy vũ khí nêu trên được sử dụng trong cuộc tấn công hôm Thứ Hai.
Hiện tại, cảnh sát cũng không biết động cơ nào thúc đẩy tay súng gây ra cuộc thảm sát, theo lời ông Aaron.
Tay súng nhắm vào trường học và nhà thờ nhưng không nhắm mục tiêu vào bất kỳ ai trong số sáu người thiệt mạng, ông Aaron cho biết và nói thêm rằng bút tích để lại của hung thủ Hale đề cập đến một trung tâm mua sắm gần trường học như một mục tiêu khác.
Theo thống kê của CNN, vụ tấn công là vụ xả súng thứ 19 vào một trường học hoặc trường đại học của Mỹ trong năm 2023, trong đó có ít nhất một người bị thương, và là vụ tấn công đẫm máu nhất kể từ vụ tấn công hồi Tháng Năm, 2022, ở Uvalde, Texas, khiến 21 người thiệt mạng. Đã có 42 vụ xả súng ở trường K-12 (từ mẫu giáo đến lớp 12) kể từ thảm sát tại Uvalde. (MPL) [qd]
Biden điện đàm với Nguyễn Phú Trọng sau khi tàu Trung Quốc vào vùng biển Việt Nam
Tổng Thống Joe Biden có cuộc điện đàm với Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng của Việt Nam vào sáng Thứ Tư, 29 Tháng Ba, sau khi tàu hải cảnh Trung Quốc vào bãi Tư Chính trong vùng biển đặc quyền khai thác kinh tế (EEZ) của Việt Nam.
IRVINE, California (NV) – Orange County sẽ có một bệnh viện chuyên điều trị ung thư đầu tiên ở quận hạt, khai trương ở Irvine vào mùa Thu 2025.
Theo nhật báo The Orange County Register, bệnh viện đó là chi nhánh ở Orange County của City of Hope, trung tâm nghiên cứu và bệnh viện chuyên điều trị ung thư ở Duarte, Los Angeles County.
Hình mẫu bệnh viện City of Hope ở Irvine. (Hình: cityofhope.org)
City of Hope thông báo sẽ khai trương bệnh viện ở Orange County vào mùa Thu 2025, giúp nhiều cư dân không cần phải đi quá xa để điều trị ung thư.
Bà Annette Walker, chủ tịch City of Hope, trình bày hình mẫu của bệnh viện ở Irvine hôm Thứ Ba, 28 Tháng Ba, để lấy ý kiến về thiết kế và cách hoạt động từ bệnh nhân, bác sĩ, cộng đồng và các cổ đông.
Hình mẫu gồm có trạm của nhóm chăm sóc, phòng bệnh nhân, nhà thuốc, phòng thí nghiệm, phòng chụp CT và phòng nội soi.
Bà Cynthia Powers, phó chủ tịch City of Hope, cho biết thiết kế của bệnh viện muốn “ít cảm giác là môi trường được khử trùng hơn,” mà là một không gian thoải mái, ấm áp cho bệnh nhân.
Bà Walker cho hay City of Hope nghiên cứu kỹ ở Orange County để chọn đúng bác sĩ chuyên điều trị dạng ung thư nào.
Thị Trưởng Farrah Khan của Irvine nói thiết kế mẫu của bệnh viện City of Hope rất độc đáo, và cho rằng bệnh viện mới này sẽ giúp được nhiều cư dân ở Irvine và Orange County.
Theo nghiên cứu của City of Hope, gần 20% cư dân Orange County phải ra khỏi quận hạt để điều trị ung thư chuyên sâu.
City of Hope cho biết họ đang đầu tư hơn $1.5 tỷ cho bệnh viện ở Irvine, có 73 giường và rộng 122,000 sq ft. (TL) [qd]
HOLLYWOOD, California (NV) – Nhiều diễn viên của Hollywood không ai nghĩ có thể đóng phim hành động xuất sắc, nhưng họ đã chinh phục được khán giả, giúp tên tuổi gắn liền với những phim đấu súng hay cháy nổ gay cấn.
Tài tử Bob Odenkirk trong “Nobody.” (Hình: Facebook Nobody)
Dưới đây là năm diễn viên bất ngờ trở thành một ngôi sao phim hành động.
Bob Odenkirk
Khi nhắc đến tài tử Bob Odenkirk, ai cũng nhớ đến ông qua vai Luật Sư Saul Goodman của phim truyền hình “Breaking Bad” và phần ngoại truyện “Better Call Saul.”
Đó là một nhân vật toan tính và đầy lòng tham được ông thể hiện rất xuất sắc, cho khán giả thấy luật sư đó không thể tấn công bất cứ ai. Điều đó làm khán giả vô cùng ngạc nhiên khi thấy ông đóng vai chính trong phim hành động “Nobody” công chiếu năm 2021.
Trong “Nobody,” tài tử Odenkirk đóng vai Hutch Mansell, một người cha không bảo vệ được bản thân và gia đình khi hai kẻ trộm đột nhập vào nhà. Sau đó, ông phải theo đuổi kẻ gian để bảo vệ vợ và con trai khỏi nhiều nguy hiểm.
Khác hẳn với nhân vật Saul Goodman yếu đuối, vai Hutch Mansell đầy sự giận dữ, đươc thể hiện xuất sắc qua từng cú đấm, từng tiếng súng trong những cảnh đánh nhau rất thật.
Vì thể hiện được sự giận dữ rất thành công, tài tử Bob Odenkirk được khen ngợi rất nhiều cho diễn xuất trong “Nobody,” giúp tên tuổi ông không chỉ gắn liền với vai Luật Sư Saul Goodman.
Bruce Willis trong một cảnh của “Die Hard.” (Hình: 20th Century-Fox/Getty Images)
Bruce Willis
Tuy tên tuổi của tài tử Bruce Willis luôn gắn liền với phim hành động Mỹ, nhưng khởi nghiệp trong Hollywood của ông là phim tình cảm hài.
Ông được khán giả biết đến qua phim truyền hình “Moonstruck,” và nhiều người từng chê cười khi nghe ông đóng vai chính của phim hành động, nhưng họ hoàn toàn thay đổi suy nghĩ sau khi xem “Die Hard” công chiếu năm 1988, một trong những phim hành động thành công nhất của thập niên 1980.
Phim đưa khán giả theo cảnh sát John McClane, do Bruce Willis đóng, vô tình bị cuốn vào một cuộc cướp có tổ chức, phải đối đầu với những kẻ khủng bố gian ác, tàn bạo được trang bị các vũ khí tân tiến, khi anh bị mắc kẹt trong một tòa nhà.
Khác với nhiều phim hành động trước và cùng thời, “Die Hard” làm nhân vật chính phải chịu nhiều đau đớn, gặp nhiều khó khăn để đánh bại kẻ địch và hoàn thành nhiệm vụ.
Đặc biệt, trong phân đoạn John McClane đau đớn gỡ từng mảng thủy tinh găm vào lòng bàn chân rỉ máu để lại ấn tượng sâu sắc cho khán giả.
Từ đó, Bruce Willis trở thành một biểu tượng của phim hành động Mỹ qua nhiều phần “Die Hard” tiếp theo và nhiều phim gay cấn khác.
Tài tử Colin Firth trong vai đặc vụ Harry Hart của “Kingsman: The Secret Service.” (Hình: Facebook The King’s Man)
Colin Firth
Trước năm 2014, không ai nghĩ tài tử Colin Firth sẽ trở thành một ngôi sao phim hành động. Diễn viên người Anh này là một người ăn nói dịu dàng, có khả năng diễn xuất và thường đóng vai một nhân vật lịch sự, ăn nói nhỏ nhẹ trong các phim tình cảm hài như dòng phim “Bridget Jones.”
Khi xem đoạn giới thiệu của “Kingsman: The Secret Service,” khán giả vẫn không tin khả năng đóng phim hành động của ông, nhưng sau đó thay đổi suy nghĩ 180 độ khi ra rạp xem.
Ông đóng vai đặc vụ Harry Hart, một điệp viên lâu năm, có nhiệm vụ đào tạo vai chính Gary Unwin thành một điệp viên.
“Kingsman: The Secret Service” có những cảnh đấu súng kết hợp với võ thuật khó quên, nhất là cảnh đặc vụ Harry Hart đánh nhau trong nhà thờ. Cảnh đó vừa có bắn súng, vừa có những đòn thế võ thuật nguy hiểm, lại có những lúc ông phải dùng mọi thứ chung quanh làm vũ khí. Thêm vào đó là góc quay rất gần, làm mọi cảnh có vẻ nhanh hơn.
Diễn xuất của tài tử Firth trong cảnh đánh nhau hỗn loạn trong nhà thờ hoàn toàn chinh phục khán giả vì ông đóng cảnh đó rất dễ dàng qua từng đòn thế, từng phát súng và từng cử động.
Vì vậy, cứ nhắc đến tài tử Colin Firth, ai cũng nhớ đến cảnh đánh nhau trong nhà thờ của “Kingsman: The Secret Service.”
Minh tinh Emily Blunt (trái) và tài tử Tom Cruise trong “Edge of Tomorrow.” (Hình: Facebook Edge of Tomorrow)
Emily Blunt
Một minh tinh không ai nghĩ sẽ thành công trong phim hành động là Emily Blunt, một người thường xuất hiện trong các phim chính kịch.
Nữ diễn viên người Anh 40 tuổi này được khán giả biết đến qua phim “The Devil Wears Prada,” sau đó xuất hiện trong phim hành động “The Adjustment Bureau,” nhưng đóng vai phụ.
Đến năm 2014, bà đóng vai nữ chính Rita Vrataski của “Edge of Tomorrow,” chung với Tom Cruise trong vai Thiếu Tá Bill Cage.
Phim nói về Trái Đất bị người ngoài hành tinh tấn công, và Thiếu Tá Bill Cage bị giết ngay sau khi đặt chân xuống chiến trường. Không biết vì sao, ông có khả năng đi ngược thời gian sau khi bị giết trên chiến trường, và chết rồi sống lại liên tục nhiều lần để tìm cách đánh bại người ngoài hành tinh.
Ông phải nhờ Thượng Sĩ Rita Vrataski huấn luyện trong những lần đi ngược thời gian để có khả năng chiến đấu.
Minh tinh Emily Blunt thường đóng những vai phụ nữ sang trọng, ăn nói nhỏ nhẹ, nhưng nhân vật trong “Edge of Tomorrow” hoàn toàn thay đổi cách nhìn của khán giả. Nhân vật Rita có ngôn ngữ mạnh bạo, tính tình mạnh mẽ và nghiêm khắc, rất khác với những nhân vật quen thuộc của minh tinh Blunt.
Nhờ sự thành công của “Edge of Tomorrow,” bà tiếp tục đóng những phim hành động như “Sicario” và “A Quiet Place.” Bà còn được nhiều khán giả cho rằng có thể đóng xuất sắc vai điệp viên James Bond, nếu các nhà sản xuất phim muốn chọn diễn viên nữ cho vai đó.
Matt Damon đóng cảnh leo một tòa nhà trong “The Bourne Identity.” (Hình: Universal Pictures/Getty Images)
Matt Damon
Một tài tử khác có một dòng phim hành động luôn đi theo tên tuổi là Matt Damon, thường xuất hiện trên màn ảnh trong vai điệp viên Jason Bourne của dòng phim “Bourne.”
Tuy nhiên, tài tử 52 tuổi bắt đầu được khán giả biết đến qua phim tâm lý “Good Will Hunting” đóng với cố tài tử Robin Williams. Sau đó, ông có những vai quan trọng trong các phim thành công như “Saving Private Ryan” và “The Talented Mr. Ripley.” Những phim đó càng làm ông nổi tiếng hơn ở Hollywood.
Ai cũng nghĩ ông sẽ tiếp tục đóng những phim mang tính kịch nghệ, nhưng suy nghĩ của khán giả hoàn toàn thay đổi vào năm 2002, sau khi xem “The Bourne Identity.”
Tài tử Damon đóng vai một người mất trí nhớ, nhưng có nhiều tài năng như võ thuật, bắn súng và ngôn ngữ, cho thấy nhân vật đó từng có quá khứ nguy hiểm. Anh phải làm nhiều nhiệm vụ để tìm lại bản thân và hiểu được tại sao mình lại bị nhiều sát thủ theo đuổi.
Nhờ diễn xuất tuyệt vời và tự đóng nhiều cảnh mạo hiểm, nhân vật Jason Bourne luôn gắn liền với tên tuổi của Matt Damon, giúp ông được nhớ đến là một ngôi sao phim hành động hàng đầu của Hollywood. (Thiện Lê) [qd]
HOLLYWOOD, California (NV) – Không kém cạnh với đối thủ Netflix hay HBO Max, mới đây, Apple TV+ vừa công bố dự án “bom tấn” mang tên “Ghosted” với sự tham gia của hai tên tuổi đang “hot” là Chris Evans và Ana de Armas.
Theo tin của trang mạng Hollywood Reporter, đây là lần thứ ba cả Chris Evans và Ana de Armas có dịp hợp tác cùng nhau và là lần đầu tiên đóng vai tình nhân.
Ana de Armas là nữ diễn viên gốc Cuba có chỗ đứng ở Hollywood. (Hình: Carlos Alvarez/Getty Images)
Trước đó, dự án đầu tiên mà cả hai có dịp hợp tác là bộ phim trinh thám “Knives Out” của đạo diễn Rian Johnson, cùng nhau tranh giành gia tài của cố tỷ phú, nhà văn nổi tiếng Harlan Thrombey. Tiếp đến, cả hai xuất hiện trong bộ phim “The Gray Man” do hãng Netflix sản xuất trong tư thế đối đầu nhau khi Chris Evans là một đặc vụ tàn ác, làm sát thủ thuê còn Ana de Armas là cô nàng cảnh sát làm việc tận tụy cho CIA.
Trong “Ghosted,” Chris Evans vào vai Cole Riggan, có một cuộc hẹn hò đầy thú vị và vui vẻ với Sadie, nhân vật do Ana de Armas thủ vai, tại London, Anh. Tuy nhiên, sau buổi hẹn hò thì Sadie đột ngột biến mất không một tung tích, khiến Cole Riggan phải tìm kiếm và phát hiện ra rằng, Sadie chính là điệp viên mà anh phải đối đầu trong một phi vụ phá án mới.
Bên cạnh Chris Evans và Ana de Armas, “Ghosted” còn có sự tham gia của các tên tuổi khác như Adrian Brody, Mike Moh, Amy Sedaris, Tim Blake Nelson và Tate Donovan.
Bộ phim sẽ do đạo diễn Dexter Fletcher thực hiện, dựa trên kịch bản của bộ ba biên kịch Rhett Reese, Paul Wernick và Chris McKenna.
Chris Evans liên tiếp hóa thân vào các vai diễn đa dạng hơn. (Hình: Joe Scarnici/Getty Images for Disney)
Hiện tại, Chris Evans đang tập trung vào nhiều vai diễn đa dạng hơn sau một thời gian quá nổi tiếng với hình ảnh siêu anh hùng Captain America trong vũ trụ điện ảnh Marvel. Trong hai năm vừa qua, anh thử sức với nhiều nhân vật khác nhau, từ vai phản diện, giết người, chuyển âm cho phim hoạt họa và thậm chí là đóng cả phim hài.
Trong khi đó, Ana de Armas ngày càng khẳng định tên tuổi của mình tại Hollywood khi liên tiếp xuất hiện trong các dự án có tiếng từ các nhà làm phim nổi tiếng. Cô cũng là nữ diễn viên gốc Cuba đầu tiên nhận được đề cử giải Oscar ở hạng mục “Nữ Diễn Viên Chính Xuất Sắc Nhất” khi hóa thân thành cố minh tinh Marilyn Monroe trong tác phẩm “Blonde” của Netflix. (N.A) [qd]
HOLLYWOOD, California (NV) – Chỉ còn ba tháng nữa, bộ phim hoạt họa “bom tấn” của hãng Disney và Pixar “Elemental” sẽ ra mắt khán giả. Và thông tin mới nhất cho biết, minh tinh kỳ cựu Catherine O’Hara sẽ góp giọng chuyển âm cho dự án lần này.
Theo tin của trang mạng Collider, Catherine O’Hara sẽ chuyển âm cho nhân vật Brook, mẹ của một trong những nhân vật chính trong phim.
Catherine O’Hara từng có kinh nghiệm chuyển âm cho nhiều bộ phim hoạt họa. (Hình: Frazer Harrison/Getty Images)
“Elemental” là dự án mà Disney và Pixar tâm huyết thực hiện sau một thời gian bị “chững” lại với các tác phẩm có nội dung không còn hấp dẫn. Bộ phim lấy bối cảnh là một thế giới tưởng tượng mà ở đó con người được tạo ra từ lửa, đất, gió và nước; trong đó xã hội được vận hành dựa trên các thành phần và tương tác giữa bốn yếu tố đó.
Đứng đằng sau “Elemental” là ê kíp làm phim đầy tài năng, bao gồm đạo diễn Peter Sohn, người từng giúp bộ phim “Inside Out” và “The Good Dinosaur” thắng giải Oscar “Bộ Phim Hoạt Họa Xuất Sắc Nhất” cho Disney và Pixar.
Catherine O’Hara được xem là tượng đài của làng điện ảnh Canada và Mỹ. Bà chuyên đóng các dự án truyền hình thuộc thể loại tình cảm hài như “A Series of Unfortunate Events,” “Dick Tracy” hay “Home Alone.”
Ngoài ra, “Elemental” không phải là dự án đầu tiên mà Catherine O’Hara chuyển âm mà trước đó bà đã từng góp giọng trong bộ phim hoạt họa “The Nightmare Before Christmas,” “Chicken Little” và “Where the Wild Things Are.”
Poster “Elemental” vừa được Disney và Pixar công bố gần đây. (Hình: Facebook Disney)
Ở tuổi 69, Catherine O’Hara vẫn chăm chỉ và hăng say đóng phim. Trong năm nay, bà sẽ góp mặt trong bộ phim truyền hình “The Kids in the Hall” và và hai tác phẩm điện ảnh “Argylle” và “Pain Hustlers.”
Bên cạnh “Elemental,” Disney và Pixar dự tính sẽ thực hiện các bộ phim khác như phần hai của “Inside Out,” xoay quanh nhân vật Elio và phần thứ năm của tác phẩm hoạt họa kinh điển “Toy Story.”
“Elemental” dự trù ra rạp 16 Tháng Sáu năm nay. (N.A) [qd]
Ý không tin nổi dân Mỹ, hiệu trưởng Florida phải từ chức vì tượng khỏa thân David
Chủ đề các bản tin sáng nay. Honda thu hồi 330K chiếc xe có vấn đề về kính chiếu hậu. Giám đốc y tế Clayton Chau từ chức sau 3 năm lèo lái quận Cam qua đại dịch Covid. TT Đài Loan vẫn hiên ngang sau khi TQ dọa trả đũa chuyến đi Mỹ. Ý không tin nổi dân Mỹ, giáo viên Florida phải từ chức vì tượng khỏa thân David. Tại sao VN không thu hút được nhân tài? Mỹ “dập” Trung, tước bỏ qui chế thương mại dành cho nước “nghèo”.
Ở Sài Gòn thì thế nào cũng được. Ngủ dậy vặn lưng vung tay vung chân dăm cái rồi đạp xe dạo bộ, về tiện chân đá phải cái ghế hàng hủ tiếu đầu hẻm thì ngồi xuống, ăn xong quay qua hàng cà phê cùng kiểu ngồi như cóc bên cạnh làm một cốc.
Ông ghen tị nếu có một ai lấy được vợ là người con gái đầu tiên đánh thức được trong mình những cảm xúc đầu đời của đàn ông. (Minh hoạ: Eommina/Pixabay)
Cũng có khi về nhà tắm táp đóng bộ thẳng thớm rồi gọi taxi ra một tiệm ăn uống thật sự. Nhạc dìu dặt. Nước rì rào. Nhân viên đồng phục đồng diễn một vẻ mặt, một động tác bưng bê, cúi xuống đứng lên, chào và tiễn khách. Vào những khoảng thời gian nhất định trong ngày, những khoảng đó thì nhiều, ở những tiệm đó rất dễ có cho mình một không gian chẳng có ma nào nếu không định có người. Bát hủ tiếu. Bát mì. Hay đĩa trứng bánh mì nướng kiểu Pháp. Rồi là cà phê. Đen không đường.
Mấy chục năm rồi ông chỉ dùng đúng cái thứ đắng không dư hậu này. Mấy chục năm? Có lẽ cũng phải hơn nửa thế kỷ. Từ cái hồi thằng bé theo chị sen xuống bếp ngửa cổ chờ giọt cà phê nguội ngắt chảy từ đáy tách của ông bố xuống cái cổ họng bé nhỏ của mình rồi nhăn mặt nhổ phì phì.
Ngày của mỗi tuần của ông ở Sài Gòn nối từ quán cà phê bình dân qua tiệm sang trọng như thế. Ở đó ông ăn và uống, như một việc phải làm. Cho xong. Bát mì rõ đẹp thằng bé áo trắng gile xám quần đen đĩnh đạc bê ra từ căn bếp nằm đâu đó góc vườn của quán đặt trước mặt ông không bao giờ đủ nóng như ông muốn. Vì khoảng đường nó bước hay tại vì đất phương Nam này không lạnh, một làn hơi như thế với tất cả đã quá đủ nồng ấm rồi? Cũng vì cái nóng chưa bao giờ đến độ này mà ông không bao giờ ăn phở ở Sài Gòn, cũng chẳng bao giờ gọi cà phê như ở Hà Nội. Cà phê phin, từng giọt ép mình rơi, trong gió trở đầu mùa se sắt hay trong hơi mưa phùn run rẩy. Những cuối Thu đầu Đông. Những chiều Xuân chưa thấy hơi ấm.
Bè bạn. Một mình. Bè bạn thì cũng đã mấy thằng “đi” rồi kể từ ngày cả lũ đến tuổi hưu, không tính những thằng đã thành đất ở xó rừng nào ngày chiến tranh, đau ốm chết trẻ lúc hòa bình, và một thằng treo cổ. Vì trầm cảm? Bây giờ người ta rất dễ tìm câu trả lời chính xác về sự đó. Còn lúc đi đưa đám, bạn bè chỉ nhìn nhau lắc đầu: Thằng tài thế mà khổ quá. Khổ quá. Khổ quá. Khổ quá. Đến một lúc chính mình cũng khổ quá, cũng muốn được như nó mà không đủ can đảm tự thắt cho mình cái thòng lọng, lại tự bảo tài như thế thì mới nên được chết, trời chẳng cho nhiều. Thằng bạn đã không bao giờ biết rằng có một ngày như bây giờ người ta có thể sống đủ đầy, thừa mứa nữa.
Còn chuyện ngay bên hông tiệm cà phê sân vườn tranh nhạc này đang có những người đàn ông đàn bà mốc thếch bên cái bàn gỗ tạp với những món hàng ông luôn tự hỏi bán cho ai để làm gì thì đấy lại là chuyện khác. Có xó nào trên quả đất này không có bất công. Quân bình chủ nghĩa cũng là một kiểu bất công vậy. Nghĩ ngợi để mà tự nhấc mình lên bằng một sợi dây tròng cổ như thằng bạn cũng là một cách nó bất công không với mình thì với người. Nó làm cho người khác nhỡ tự dưng nhớ là không sao bình yên trọn vẹn.
Như ông. Chẳng hạn thế. Như ông đang ngồi đây, nhìn cốc cà phê và châm điếu Marlboro.
Ông đang nghĩ về ngày mai. Ngày mai ăn và uống với ông là trở lại một nghi thức. Ngày mai giờ này ông đã ở Hà Nội.
Không có việc gì chờ ông nơi này. Chỉ là vì cơn gió trở trong bản tin thời tiết. Thành phố khô xám. Taxi thả ông chỗ Bờ Hồ, nơi Tràng Tiền nhào qua Hàng Khay. Bố khỉ. Đã bảo thả bác Bờ Hồ, thằng cu lại hỏi hồ nào bác. Chạy gần tới quán cà phê thường ngồi, bảo nó “họ họ thả bác đầu Bảo Khánh,” nó nhấn ga đánh một vòng quanh hồ rồi mới nhả ông ra, ngượng nghịu bảo cháu biết hồ Hoàn Kiếm nhưng chưa biết phố. Trả tiền cậu lái taxi, ông cười, tự dưng thấy khinh khoái. Rồi cũng chẳng lâu đâu, chỉ cần chạy xe một năm ở đất này nó sẽ thạo còn hơn ông, kẻ sinh ra lớn lên và già đi ở phố mà cuối cùng chỉ còn biết Hà Nội ở những phố cũ, còn những đường mới mở, những khu mới xây, những làng ven đô giờ thành đất vàng không còn là làng, chịu chết.
Bờ Hồ là nơi ông biết nhất. Ngôi nhà nơi ông được sinh ra ngay Hàng Bài, nhìn qua là Tràng Tiền Plaza, xưa là Bách Hóa Tổng Hợp, xưa hơn là nhà Goda. Bà mẹ ông lúc còn sống vẫn gọi là nhà Goda, bảo vào đó đếm cũng ra hơn trăm thứ hàng hóa, hơn một bách, mỗi tội ông nhà nước chỉ bày chẳng thấy bán. Mười năm cấp một, hai, ba trường ông học loanh quanh nơi này cả. Đi dạy cũng chỉ cần thêm vài ba bước là tới Quang Trung Lý Thường Kiệt, chỗ hai cụ anh hùng con cháu cho đè lưng nhau. Mười một, mười hai tuổi tháng tháng còn bị mẹ lệnh mang đầu đi húi cua, húi xong lang thang ra chỗ câu lạc bộ Thống Nhất nhòm xem cụ Lê Lợi của thời Khai Trí Tiến Đức đứng thu lu trong vườn sau hàng rào, nhòm chán lôi nhau ra rê dăm ba đường bóng vặt ở vỉa hè trước cửa câu lạc bộ.
Tháng Ba đi nhặt hoa gạo chân đài Nghiên tháp Bút nếm náp. Chầm chậm chút thì tới mùa quả thối rụng, đêm đêm tụ bạ nhặt đốt chòng các đôi tình nhân đang ngồi cách nhau chừng gang tay trên ghế đá. Tháng Tư, Tháng Năm lớn hơn một chút tha sách vở kéo nhau vào trấn Ba Đình nghe ve kêu vọng bốn phương tám hướng, ngắm ông thợ cắt tóc kiệm lời, không biết ông ấy là người lắm chữ. Rồi tha thẩn ra đền Bà Kiệu ngó nghiêng mấy ông thợ khắc kính bút, nhìn tàu điện đi ngang để lại tiếng chuông và đôi khi bóng ông xẩm lập cập đi ngang phố, nhập vào đám các ông cắt tóc khắc bút vẽ truyền thần với dựng khung vẩy bút làm hẳn một dòng tranh Bờ Hồ. Lúc bấy giờ trẻ con, nhởn chán khô cổ thì rủ nhau góp tiền làm hào một que kem. Đến cái lúc chẳng vì khát vẫn phải ngồi quán thì lại vì cơn cớ khác.
Ông bảo tôi: “Thì với một thằng con trai lúc phải làm ra vẻ đàn ông sẽ cần chất xúc tác gì?” Vẫn cái nhìn hơi quái quái và vẫn nụ cười nửa miệng bên dưới hàng ria rậm, chắc là cứng. Từ khi tôi biết ông thì hàng ria này đã chớm bạc rồi, và đã thấy ông quái quái lừng khừng thế này rồi.
Chừng ba mươi năm trước. Khi tôi về trường. Tất cả giáo viên trong trường đều là người mới giữa không gian vừa xây dựng mới tinh đó, nhưng cũng như phần lớn giáo viên trong trường, ông không phải là giáo viên trẻ, giáo viên ranh con như tôi. Họ là những nhà giáo kỳ cựu và kỳ tài của Hà Nội, vì đủ thứ, kinh nghiệm, duyên với nghề và với người, vì thông tuệ. Tôi thì cho rằng còn vì xuất thân của họ nữa. Rất nhiều người trong số họ đã từng khốn khổ mới vào được đại học và chỉ được phép học sư phạm, học xong thì đi dạy chán chê ở Lai Châu, Sơn La, Yên Bái, Cao Bằng. Nhưng mà sự thông tuệ và ý chí của họ không cùn mòn đi vì những khốn khổ của đời sống, vì sự nhỏ mọn của lòng người hay là sự hẹp hòi của cách nhìn một thời.
Họ là thị dân thật sự của thành phố này, thuộc nhóm người mang lại cho thành phố này vẻ đẹp dù bây giờ đã tàn suy cùng mạt rồi thì vẫn là một nuối tiếc với ai chỉ nghe nói và thương nhớ với ai từng sống cùng. Họ là nghệ sĩ trong cái nghề đòi hỏi rất nhiều và rất bó buộc con người này. Tôi tin nghề nào cũng có những người như thế, những người biến nghề của mình thành nghệ thuật mà ở đó nghệ sĩ không cần phải trang điểm hay thay phục trang giữa giờ. Nếm rượu hay là nếm mắm. Hát hay nói, như nghề giáo.
Thật may là ông chưa từng dạy tôi như một vài thầy cô trong trường và thật may là ông không quá già đủ để nhìn tôi mà không nghĩ tôi là đồng nghiệp và chỉ dẫn tận tình “học sinh các em có cantin và toilet riêng.” Thế nên tôi gọi ông là anh. Anh em là đồng nghiệp cả mười năm nhưng cũng chỉ chờn vờn đôi ba lần gặp, giữa cuộc họp hội đồng, giờ trống tiết, hay khoảng giữa hai giờ giảng cùng đứng bên bàn uống nước.
Ngày đó, với một vài giáo viên chỉ thích chuyên môn thuần túy ở trường này như ông và tôi thì thời gian là cơm áo. Đâm ít thời gian dành cho tình đồng nghiệp hay gì gì. Thì cứ tự giải thích như thế cho nhanh, đỡ áy náy. Chứ thực tình nguyên cớ là ở tính trời. Tôi nghĩ tôi và những người như ông luôn sống giữa nhiều cuộc đời riêng, trong và ngoài công việc, rất mô phạm lại rất không mô phạm, cái gì cũng muốn cạn mình thì còn đâu ra thì giờ. Ngoài ra, cùng nghề, tôi khá là mẫn cảm trước típ đàn ông như ông. Giáo học, giỏi mà không ra vẻ gánh vác sứ mệnh trồng trọt gì cao cả, thân tình mà bí hiểm, như thể và chắc cũng đúng là đằng sau những giờ cùng lên lớp nhận lương của ông nhà nước là một con người khác hẳn khó mà hình dung ra.
Kinh nghiệm rồi: các ông thầy kiểu này, lừng khừng trong đời sống và nhạy bén trong công việc, nói rất ít mà biết rất nhiều, lại còn độc thân nuôi con thì đám nữ sinh mười bảy, mười tám hay mấy cô gái trẻ làm việc ở bộ phận hành chính thường thương yêu lắm, chưa nói tới đám đồng nghiệp con gái tuổi tôi cùng tổ chuyên môn với ông, chưa nói tới đàn bà con gái trong các mối quan hệ riêng không cùng giới giáo. Ông hội đủ các điều kiện cần và đủ để làm cho đàn bà con gái trọng, yêu, thương, tò mò. Sẽ thật là không may cho người đàn bà nào sống với mấy ông đàn ông như thế này. Ai không biết chứ đám học trò vú nẩy tưng tưng mê thầy dễ coi như cô nhà thầy không tồn tại lắm, ngay cả trong ngày 20 Tháng Mười Một, ngày Nhà Giáo Việt Nam.
Vậy là tôi có mười năm làm đồng nghiệp nửa thân nửa sơ cùng ông. Rồi đi.
Ông thầy nói rất ít mà biết rất nhiều, lại còn độc thân nuôi con thì đám nữ sinh mười bảy, mười tám hay mấy cô gái trẻ thường thương yêu lắm. (Minh họa: Mohamed Hassan/Pixabay)
Khoảng thời gian tôi bỏ chỗ làm, rồi bỏ nghề hớt hải theo chồng thì ông kịp cưới thêm hai người đàn bà. Là tôi nghe đồng nghiệp cũ kể thế. Hai mươi năm, chia cho hai người đàn bà theo bất kể tỉ lệ nào thì cũng chẳng có gì nhiều. Mà nói chung, chuyện vợ chồng, một là đủ, nhưng đã phải hơn một thì bao nhiêu cũng vậy, lần nào chả như lần nào. Một cậu bạn khá là tốn vợ của tôi đã từng giảng cho con bạn chỉ biết một chồng vậy. Kể cũng đúng.
-Bạn nhầm rồi – Ông mủm mỉm cười, môi trên lấp hẳn sau hàng ria bàn chải trông thật ngộ. Cái nhìn của ông vẫn tinh quái như độ nào – Không có người đàn bà nào giống người đàn bà nào ngay cả khi họ dàn hàng ngang xung phong vào đời một người đàn ông. Thì làm sao bọn mình có thể đánh đồng họ được. Như mình, từng cưới bốn bà, mình nhớ cả bốn bà, sám hối trước cả bốn bà…
-Tội anh to thế cơ à? – Tôi cười.
-To lắm. Vì…
Tôi cười. Chẳng lẽ với bốn bà vợ ông đều mắc cùng một quy mô tội như thế. Nhưng mà bỏ qua cái kiểu nhìn rất quái, giọng ông vô cùng nghiêm chỉnh:
-Thật mà. Cùng một tội và to như nhau. Với cả bốn bà. Không phải vì mình bỏ họ đâu. Tội của mình khó tha thứ lắm. Mình không yêu họ.
-Không yêu mà anh sống qua mấy đời?
-Bạn chẳng còn là cô giáo trẻ bọn mình không dám đùa ngày mới về trường, phải hiểu cho mình chứ. Người ta có thể không cần vợ. Nhưng người ta cần đàn bà. Thời mình an toàn thì vợ phải là đàn bà và ngược lại. Nhưng vợ thì rất khó là người đàn bà thứ nhất, người cho một thằng con trai hiểu nó sẽ thực sự là đàn ông, cho nó biết những ý nghĩ, những cảm giác đầu đời. Mình sẽ rất ghen tị đấy nếu biết ở đời này có tay nào trong số thân quen có may mắn ấy.
Tôi không phải là đàn ông. Tôi không biết mình lúc mười lăm, mười bảy có từng mang lại được cho một người con trai những cảm giác đầu đời đáng nhớ gì không. Nó như thế nào mà một người đàn ông dày dạn ở tuổi sáu mươi ngoài còn nhắc tới. Có điều ở đây khó nghe quá. Ồn quá. Hà Nội bây giờ.
-Người ấy không bao giờ biết điều ấy. Bạn biết không? Hôm nay mình hẹn bạn ở quán cà phê đầu tiên mình ngồi một mình trong đời. Bám rễ ở đó bao nhiêu năm. Cho tới khi lấy vợ. Cứ sau mỗi một lần cưới thì mình lại đổi một quán. Mình đã rời thành phố này đi… xa có gần có… rồi loay hoay vẫn phải trở về. Bao nhiêu vòng đi về như thế rồi. Nhưng cứ nghĩ những quán cà phê quen sẽ chỉ nằm dọc đường đời thôi. Chỗ này…
Hẳn là nơi ông đã biết những cảm giác sắc đặc lại, đắng ngọt gì thì tuổi ngoài sáu mươi ngoài đã không phai cũng sẽ không phai. Nhưng mà tôi không ngờ được rằng cái người mang lại điều ấy cho người con trai hơn bốn mươi năm trước mới ngoài hai mươi lại là người đàn bà ấy.
-Nổi tiếng và xa cách là với những ai chỉ biết cô ấy dưới ánh đèn sân khấu thôi. Với bọn mình thì cô ấy mãi là cô bé mười lăm tuổi lúc bọn mình vừa từ nơi di tản trở lại nhạc viện. Bạn không biết mình vốn dân trường nhạc nhỉ. Không thành nghề nhưng vẫn là nghiệp một đời. Rời nhạc viện mình vào sư phạm, định hướng của ông bố mình, cũng là tự định hướng. Nghệ thuật là thứ không nên à ơi với nó trong tinh thần nghiệp dư. Ta có quyền say đắm nó, nhưng thiếu tài mà đánh đu với nó thì…
-À, sẽ là thảm họa ngu dân với bọn tôn kính bất kể cái gì tưởng là nghệ thuật như em đấy. Thế rồi anh với chị ấy không chơi với nhau nữa à?
-Còn chưa bao giờ là bạn ấy chứ.
Thế mà người đàn ông ấy đã ngồi ở đúng cái quán này, thuở nó còn nằm trong căn phòng sát hàng rào của ngôi biệt thự xập xệ, đêm từng đêm, chỉ để ngóng nhìn một dáng người đạp xe ngang. Từ lúc còn phơi phới chưa yêu. Rồi yêu, rồi hớn hở lấy chồng, rồi bỏ, rồi lại lấy, rồi ra đi.
-Thật ra nhà bọn tôi cùng phố. Tôi còn chơi với cả ông em trai của cô ấy, đánh khăng đánh đáo đánh nhau trèo leo bơi lội nhảy tàu bổ cắm bổ xuôi đủ hết. Bặt mất mấy năm di tản. Lúc gặp lại cô chị ở nhạc viện thì mình thôi không gặp cậu em nữa, không đến nhà nhau nữa. Chẳng biết tại sao. Chỉ muốn…
Ông thì ghen tị nếu có một ai lấy được vợ là người con gái đầu tiên đánh thức được trong mình những cảm xúc đầu đời của đàn ông. Còn tôi, ngồi đây, lại thấy mình ghen tị với người đàn bà mình chỉ biết trên màn ảnh và sân khấu, không phải vì thua thanh sắc hay tăm tiếng, chỉ vì… Có ai từng dõi theo mình như thế không? Âm thầm vui khi mình phơi phới đạp xe một mình trong mưa Xuân nhòe ánh điện? Đau đớn cùng mình vì khuôn mặt đầm đìa nước mắt lúc tưởng chỉ có một mình mình? Những mùa. Phố vào khuya. Vắng.
-Cô ấy chịu trách nhiệm về bốn lần lấy vợ của mình đấy! – Ông tuyên bố, rồi tủm tỉm châm thêm một điếu Marlboro – Nhưng cả bốn bà vợ của mình may sao đều không biết điều này. Họ mà biết thì chắc họ không đau đớn uất hận đến thế với mình. Họ sẽ lấy làm mừng khi tin là mình dở hơi. Dở hơi thật. Toàn những vợ khỏe mạnh và chịu khó, chịu khó lắm, tận tụy với mình lắm. Thế mà mình thấy mất hết cả an toàn trong sự chăm lo của họ. Sống với họ mà thấy y như ngày nào cũng phải uống sữa đậu nành, biết ngon bổ rẻ lành, có thì đôi lúc cả cái ấm nhôm Liên Xô cũng hết, nhưng bảo thèm thì thú thật là chưa khi nào.
Tôi không may mắn gặp được một ông dở hơi như thế trong cuộc đời dài đủ rồi của mình. Nhưng tôi rất biết cảm giác mất an toàn vì được yêu và những mệt mỏi điên người vì phải cố gắng bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ riêng, là cơ thể mình, là những khoảng trời mà ý nghĩ của mình bay tới. Tôi cũng biết nhà ông. Mặt ngoài số nhà ấy một dạo đỏ đỏ vàng vàng rực rỡ. Biển hiệu nền xanh bẩn bẩn, chữ đỏ tái tái, lúc mới chắc là choé: HỢP TÁC XÃ THÊU MAY.
Từ ngoài vào trong, đi ngang cửa hàng thấy toàn cờ. Cờ nước, cờ quyết thắng luân lưu và trăm thứ cờ với bằng chứng nhận, may từ sa tanh đỏ bóng mượt, tua rua vàng, chữ thêu nổi cũng vàng treo kín tường. Bà mẹ ông hồi “cải tạo” công thương nghiệp xin vào làm ở hợp tác xã này, chiến tranh đánh phá lần thứ nhất đưa con cái đi di tản nghĩ thế nào lại gật cho hợp tác xã mượn nhà. Về thì mất. Cả nhà dồn hết lên tầng trên. Riêng ông có cái phòng trong sân. Chắc phòng dành cho con sen thời Tràng Tiền Plaza còn là nhà Goda. Lúc mang cho ông suất cá biển công đoàn tổ ngoại ngữ gửi, đi ngang sân, ngỡ ngàng tiếng violon réo rắt, tôi nhớ tôi đã rất lúng túng khi ông mở cửa, đàn một tay mã vĩ một tay. Hình như ông ngượng, như thể bị lộ mất điều muốn giấu. Còn tôi càng lúng túng, vì cái mùi cá biển tan hết nước đá rất khó tả bốc quanh mình. Thoắt cái thế mà hai lăm năm.
-Hợp tác xã của nợ ấy mình chẳng biết còn không. Hồi thành phố có chủ trương trả lại nhà đã trưng thu hay mượn, nhà mình cũng làm đơn xin lại mấy phòng mà chịu chết không lấy được. Khổ cái người ta chiếm mặt tiền, một gang tay chiều ngang cũng là tiền, nhà lại trung tâm quá, ai người ta nhả được… Sau khi cụ bà đi theo cụ ông anh em bàn nhau bán hết phần còn giữ được. Không biết bây giờ cả số nhà đó nơi nào quản. Nhưng mặt tiền chỗ có hợp tác xã thì người ta làm quán cà phê, cửa giả phá tung ốp kính. Ba bà vợ đầu của mình đều sống ở đó… À mình biết bạn tò mò về cái gì rồi…
Ông từng cưới bốn người vợ, nhưng ông không yêu họ. (Minh họa: OpenClipart-Vectors/Pixabay)
Ông lại cười. Rồi kể về người vợ đầu mẹ của thằng con trai, người đàn bà giờ đang là chủ một cửa hàng bán sỉ trong chợ Sapa của người Việt bên Praha, Cộng Hòa Czech. Tôi tự nhủ khi nào qua đó nhất định phải tìm xem mặt. Ông bảo khi trẻ bà rất đẹp, và bà cũng là giáo viên như ông.
-Lần đầu mình đưa cô ấy về giới thiệu với gia đình, mẹ mình tiếp đãi rất ân cần, nhưng đêm thì cụ gõ cửa vào phòng mình bảo “mợ thấy khó con ạ, cậu con nói…” Sau này mình nghĩ giá các cụ đừng tìm cách ngăn cản có khi mình không lấy mẹ thằng Hoài. Con giai máu nóng mà. Nhưng mà các cụ có lý. Khi mình thấy hai đứa em gái thu thu mấy cái áo gối thêu chỉ trắng tinh chuẩn bị đám cưới cho anh đứng nhìn cái giường tân hôn bà chị dâu sắp về chỉ đạo bạn tới trang hoàng, mình biết mình hỏng rồi. Bạn không thể hình dung nổi đâu! Đêm tân hôn đầu mình đặt trên một cái gối viền ren, có tua rua, thêu nổi kín một góc rực rỡ y như hàng của hợp tác xã thêu cờ nhà ngoài. Có khi hơn. Nhị vàng, hoa đỏ, lá xanh, lại còn đôi chim cánh trắng mỏ hồng bay liệng.
Tôi cười phá lên. Rồi ngượng nghịu vì cười. Rất đồng ý với ông rằng là bà vợ đầu của ông lấy ông thì vất vả. Khó sống nữa. Bây giờ thì tôi chấp nhận rất dễ dàng sự con người có những khoảng riêng, kiểu mê đi thi các nhóm ca khúc chính trị thì không chịu nổi cái im lặng như tờ trong một buổi hòa nhạc thính phòng. Không thể dung hòa. Không bao giờ. Không phải vì kém hay hơn. Chỉ đơn giản vì quá khác. Tôi hình dung ra những đêm ông ngồi với phin cà phê ngóng một dáng người, một nét mặt từng là biểu tượng về cái thanh tú, cái trang nhã, cái tinh tế của đàn bà thành phố này, và tự gật gù thầm với mình về vẻ đẹp chắc phải rất hồng hào, rất đầy đặn, rất bừng bừng của vợ ông. Thật có những người những thời kỳ quặc thế. Cứ phải đi tìm lấy một tia sáng cho đời mình, càng mơ hồ càng thiết tha, càng thiết tha càng mờ mịt. Hay tại ngày sống mờ mịt quá nên phải tìm ánh sáng? Một cánh đồng hoa vàng trên cỏ? Một vầng mây? Khí núi đêm rừng? Có thể là bất kỳ cái gì, nhưng khi nào cũng gắn với con người. Một vóc dáng? Một gương mặt? Một giọng nói? Hơi ấm? Mùi hương? Những ý nghĩ về nhau? Những ý muốn vì nhau? Và chỉ những thứ 1, 2, 3, 4 ấy mới làm cho người ta thấy mình biết sống hay là còn muốn sống? Thằng bạn tốn vợ của tôi có lý. Trong chuyện riêng tư, bao nhiêu đời cũng là không đủ, lần nào chả như lần nào nếu không đạt tới cái người ta thiết tha, càng có vẻ âm thầm thì thật càng dữ dội.
Cái smartphone của ông “ting” một tiếng. Dụi điếu thuốc cháy dở vào gạt tàn, ông nhoay nhoáy bấm máy trả lời. Rồi ngẩng lên:
-Thằng con mình. Bạn còn nhớ nó chứ? Ngày trước trường họp hội đồng hay hội hè gì nó toàn theo chân mình. Bốn vợ mà chỉ có độc nó. Bố con sống với nhau bao năm trời. Sau này, rơi vào cảnh của bố, nó bảo mình bố có công nhận con ngày bé là lá chắn chuẩn cho bố không rồi cười hi hi.
À thằng con ông. Nghe nói giờ nó nổi tiếng lắm trong giới nghệ thuật, và lắm tiền lắm. Hồi ông hay tha con đến trường, trước mặt nó tôi rất ngần ngại gọi bố nó là anh, càng không dám gọi nó là cháu. Khi đó nó cũng phải mười một, mười hai, cũng phải bằng nửa tuổi tôi, nhưng cái đó không quan trọng. Quan trọng là cái vẻ lặng lẽ đầy nhạy cảm của nó. Giờ nó cũng phải ngoài bốn mươi rồi.
-Phải thế không anh nhỉ? Bạn ấy nhà anh kém em chừng…
Ông cười:
-Đúng rồi. Nó đang ở miền Tây… đang than mùa nước nổi mà nước còn ít lắm. Lại hỏi bố bao giờ bố vào để con ra. Hậu sinh khả úy. Bằng tuổi mình khi độc thân nuôi con thì nó đã hơn đứt bố một đời vợ. Nhưng mà hậu sinh vẫn là hậu sinh. Thằng con mình lắm vợ nhiều bồ vẫn không bằng bố. Là nghệ sĩ mà tiếng vậy nó chưa hề có một tình yêu nào ở đất này.
Tôi nhìn ông, muốn chọc một câu ai bảo anh thế. Tình yêu? Đất này? Nhưng rồi tôi im. Lại vẫn thấy từng trải thế mà chưa tự giải thoát được khỏi phản xạ rụt rè có điều kiện trước ông đồng nghiệp.
Nếu can đảm, tôi sẽ hỏi ông về cái tình yêu đã đêm từng đêm mùa Hạ mùa Đông gì cũng thế buộc ông ra ngồi ở quán cà phê này. Không phải là một đắm đuối. Cũng không là ước ao. Chỉ như một đợi chờ để không mòn mỏi? Có nên coi nó thực sự là một mối tình không và dành cho ai? Với lại ai cần mới được chứ? Không phải tôi! Thề!
Hà Nội đã vào Đông. Nóng hực. Những người đàn bà bịt kín mặt mũi đang nhẫn nại trồng lại đám hoa cúc vạn thọ trong hình ngôi sao bên Bờ Hồ. Phố lủng lẳng dây nhợ. Lát nữa tối hẳn những dây nhợ đó sẽ bật sáng hoa đỏ lá xanh chen với những khúc vảy rồng vàng cùng vô khối khẩu hiệu. Nghĩ mà xem, rực rỡ thế thì ai cần ánh sáng?
Thằng bé phục vụ rất có dáng sinh viên ra xin lỗi và nhấc đi cái gạt tàn đầy những điếu Marlboro ông châm rồi dụi đó. Chúng tôi ngồi vậy là qua một chiều. Tới nửa đêm thành phố tắt điện thì Bờ Hồ sẽ có lại những khoảng tối mềm mại và lặng lẽ, lặng lẽ như chúng tôi từng cùng nó. Những mùa chưa xa.
Thằng con nổi tiếng của ông nhiều vợ như bố nhưng thua bố vì chưa từng có một tình yêu ở phố. Ông bảo thế. Nhưng có để làm gì cơ?
Tôi nhát. Tôi không dám hỏi. Lúc đứng lên tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi ông bạn ấy” ra làm gì mùa Đông này anh?”
Thay cho lời chào chia tay. Lần nào cũng như thể là lần cuối. [qd]
DELRAY BEACH, Florida (NV) – Một người đàn ông Delaware đến Florida có thể chỉ muốn “lười biếng” nằm dài ngắm cảnh bình minh, nhưng lại giàu hơn $5 triệu khi trở về tiểu bang nhà, theo CNN.
Ông Peter Sullivan, 66 tuổi, thắng $5 triệu sau khi mua một vé số cạo trị giá $20 từ tiệm tạp hóa Publix ở Delray Beach, Florida, theo thông cáo báo chí từ Cơ Quan Xổ Số Florida.
Nhân viên bán vé số cho khách tại một tiệm tạp hóa ở Hollywood, Florida. (Hình minh họa: Joe Raedle/Getty Images)
Ông Sullivan, cư dân thành phố Millsboro, Delaware, đã chọn nhận số tiền thắng dưới hình thức thanh toán một lần, tổng cộng là $3,960,000, theo thông cáo báo chí của cơ quan xổ số.
Tiệm tạp hóa Publix nơi ông Sullivan mua tấm vé may mắn của mình cũng sẽ nhận được tiền thưởng $2,000.
Nhà triệu phú mới tinh này đã may mắn vượt qua xác suất chiến thắng đáng kinh ngạc để giành được phần thưởng vô cùng “mong manh” vì tỷ lệ giành được giải thưởng trị giá $5 triệu trong loại số cạo “Gold Rush” chỉ là 1/2,362,500, theo trang web của Cơ Quan Xổ Số Florida. (MPL) [qd]
FULLERTON, California (NV) – Ca sĩ Taylor Swift là một “đồng minh” lâu năm trong việc ủng hộ cộng đồng LGBTQ+, một sự thật mà cô đã nói rõ trong bài hát nổi tiếng “You Need to Calm Down,” theo ông Craig Loftin, giáo sư đại học Cal State Fullerton.
LGBTQ+ là tên viết tắt của cộng đồng đồng tính luyến ái nữ (lesbian), đồng tính luyến ái nam (gay), song tính (bisexual), chuyển giới (transgender), và người có xu hướng tính dục, bản dạng giới khác biệt, hoặc không xác định mình theo dạng nào (queer).
Ca sĩ Taylor Swift. (Hình: Kevin Winter/Getty Images for TAS Rights Management)
Taylor Swift là nhà tài trợ và người ủng hộ các nhóm như vậy và những nhóm khác nữa. “The Eras Tour” của cô được coi là một trong những chương trình ca nhạc LGBTQ+ hòa nhập nhất.
Ông Craig Loftin, giáo sư ngành nghiên cứu Hoa Kỳ tại CSU Fullerton, cho biết Swift là một trong số những nghệ sĩ của thế kỷ 21 không ngại đứng lên đấu tranh cho cộng đồng LGBTQ+.
Ông đề cập đến những ngôi sao nhạc “pop” nổi tiếng khác như Madonna, với tư cách là những người nổi tiếng cởi mở về việc ủng hộ cộng đồng người đồng tính trong những năm 1980 và 1990 khi cộng đồng này còn chưa phổ biến và chưa thông thường.
Ca sĩ Taylor Swift (giữa) trong đêm mở màn “The Eras Tour” tại sân vận động State Farm, Glendle, Arizona, hôm 17 Tháng Ba. (Hình: Kevin Winter/Getty Images for TAS Rights Management)
Giáo Sư Loftin nhận xét: “Taylor Swift là một trong số những ngôi sao nhạc pop thế kỷ 21 công khai ủng hộ LGBTQ+ theo cách trực tiếp và cởi mở hơn nhiều so với các ngôi sao nhạc pop trong quá khứ. Ngay cả những ngôi sao nhạc pop đồng tính khoa trương như Boy George, người cũng cảm thấy áp lực rất lớn đến nỗi phải nói dối về giới tính của họ để có được sự thành công vào những năm 1980.”
“Đã có những tiến bộ lớn lao trong việc chấp nhận người LGBTQ+ trong văn hóa và xã hội Mỹ (bất chấp phản ứng dữ dội hiện nay trước sự xuất hiện công khai của người chuyển giới ở nhiều tiểu bang),” ông tiếp. (ĐG) [qd]
LOS ANGELES, California (NV) – Ba tù nhân Los Angeles County chết chỉ trong chín ngày tháng này, theo Sở Cảnh Sát Los Angeles County (LASD), nhật báo The Los Angeles Times đưa tin hôm Thứ Ba, 28 Tháng Ba.
Trong ba tù nhân đó, người trẻ nhất là anh Samuel Mark, 29 tuổi, chết khi đang bị giam với cáo buộc phạm tội nhẹ liên quan tới trộm cắp và gian lận ngân phiếu, theo hồ sơ tòa án.
Sở Cảnh Sát Los Angeles County thông báo “có nhiều lý do khác nhau làm họ thiệt mạng.” (Hình minh họa: Carles Rabada/Unsplash)
Bị cáo Mark qua đời ở nhà tù Central Men’s Prison sáng Thứ Năm tuần trước, sau ba ngày bị bắt. Cũng như hai người kia chết trong tháng này, anh ta chưa bị kết tội. LASD chưa công bố tên hai người kia.
Với ai theo dõi kỹ những vụ bỏ tù ở quận hạt này, cái chết trong tù của ba người nêu trên không đáng ngạc nhiên.
“Vì các nhà tù hiện đang đông hơn sức chứa 20%, sẽ có thêm nhiều người khác thiệt mạng,” bà Melissa Camacho, luật sư cao cấp Liên Đoàn Dân Quyền Hoa Kỳ Nam California, cho hay. “Có quá nhiều người tới mức các nhà tù không thể chăm sóc và điều trị y tế đầy đủ.”
Hôm Thứ Hai, trả lời thắc mắc về ba tù nhân chết mới đây mà nguyên nhân có phải do nhà tù quá đông đúc hay không, LASD ra thông báo cho biết “có nhiều lý do khác nhau làm họ thiệt mạng.”
“Bất kỳ ai thiệt mạng, chúng tôi cũng đau buồn,” LASD cho hay. “Chúng tôi coi trọng bổn phận chăm sóc tù nhân theo đúng Hiến Pháp.” (Th.Long) [qd]
SANTA MONICA, California (NV) – Đối với ai có mái tóc xoăn tự nhiên thường dễ gặp tình trạng tóc bị khô xơ khó chữa.
Tuy nhiên, nếu bạn để ý một chút, có một thành phần phổ biến thường hay có mặt trong các sản phẩm tóc dành cho tóc xoăn tên là sulfur có công dụng thần kỳ trong việc dưỡng tóc xoăn trở nên mềm mại và đầy sức sống hơn, theo trang mạng Byrdie.
Sulfur sẽ giúp vùng da đầu bị tổn thương lành lặn trở lại, đồng thời còn tạo ra một lớp màng mỏng để bảo vệ da đầu. (Hình: Monica Schipper/Getty Images for TRESemme)
5 LỢI ÍCH CỦA SULFUR DÀNH CHO TÓC XOĂN KHÔ
1. Làm sợi tóc chắc khỏe hơn
Theo Bác Sĩ Marisa Garshick, hiện đang giảng dạy tại trường đại học Cornell University, sulfur là thành phần chính của keratin, giúp từng sợi tóc chắc khỏe hơn, đồng thời chống gãy rụng hiệu quả.
2. Giảm viêm cho da đầu
Da đầu chúng ta khi tiếp xúc nhiều với môi trường bên ngoài như ánh nắng mặt trời và sự ô nhiễm dễ bị tổn thương. Sulfur sẽ giúp vùng da đầu bị tổn thương lành lặn trở lại, đồng thời còn tạo ra một lớp màng mỏng để bảo vệ da đầu.
Thậm chí, sulfur là thành phần hiệu quả để trị gàu cho da đầu.
3. Chống lại vi khuẩn
Các thành phần có trong sulfur có đặc tính chống khuẩn tốt, không chỉ bảo vệ da đầu mà còn tạo ra một môi trường an toàn hơn cho tóc phát triển.
4. Giúp tóc xoăn có độ bóng
Tóc xoăn thường gây ra cảm giác tóc xơ mướp khi các lọn tóc không đều nhau và quấn lại như rối. Tuy nhiên, khi bạn dùng sản phẩm có thành phần sulfur, tóc xoăn sẽ trở nên mềm hơn, có nếp hơn, dễ dàng cho việc tạo kiểu tóc, đồng thời còn giúp tóc có độ bóng đầy sức sống.
5. Cải thiện độ đàn hồi cho tóc
Keratin, thành phần chính của sulfur, có nhiệm vụ cung cấp protein cho tóc, giúp cho độ đàn hồi của tóc dẻo dai và khỏe mạnh hơn, không sợ bị gãy rụng nhanh.
Keratin, thành phần chính của sulfur, có nhiệm vụ cung cấp protein cho tóc. (Hình: Brendon Thorne/Getty Images)
DÙNG SULFUR ĐỂ DƯỠNG TÓC NHƯ THẾ NÀO?
Theo chuyên gia tóc Joe Cincotta, hiện đang làm việc tại Color Wow ở London, Anh, cho biết, các sản phẩm tóc có chứa sulfur nên được dùng trên tóc ướt sau khi đã gội đầu, sau đó hãy sấy khô ngay sau đó.
Trong khi đó, khi sulfur được kết hợp với thành phần có tên selenium sẽ tạo ra hợp chất selenium sulfide, được xem là chất chống nấm trị gàu hiệu quả. Tuy nhiên, mùi tự nhiên từ selenium sulfide hơi khó chịu cho người dùng.
Ngoài ra, bạn có thể chọn các sản phẩm có chứa sulfur kết hợp với các thành phần tự nhiên như tảo biển, dầu dừa hay dầu hoa hồng. (UPK) [qd]
Nước biển mặn hay lòng mình đang khát. (Hình: Thận Nhiên)
Những lúc buồn em tìm về với biển
Nhờ sóng xô cuốn đi hết muộn phiền
Bờ cát dài trải thảm cứ nằm im
Em lại ước lòng mình đừng nổi sóng
Biển chiều nay cũng trở nên bình lặng
Như lắng nghe tiếng nức nở tâm tình
Hay vắng anh nên biển mới lặng thinh
Chẳng dạt dào vỗ về hôn bờ đá
Ngày ta đến cũng tháng tư vào hạ
Sóng bồi lên cháy bỏng những yêu thương
Gió rì rào chải tóc phía hàng dương
Từng giọt nắng theo bước chân nhảy múa
Thời gian trôi cuốn phăng đi lời hứa
Em mơ màng ngày xưa cũ còn đây
Chợt tỉnh ra đã tuột khỏi vòng tay
Nước biển mặn hay lòng mình đang khát.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
LARGO, Florida (NV) – Cô giữ trẻ ở Florida bị bắt tuần trước sau khi bị cáo buộc tự quay phim cô ta đưa điếu cần sa đang cháy vô miệng đứa bé 1 tuổi mà cô ta đang giữ rồi nhìn đứa bé hút, cảnh sát loan báo hôm Thứ Bảy, 25 Tháng Ba.
Cô Naledi Roberts, 17 tuổi, bị bắt hôm Thứ Sáu và bị truy tố tội đại hình hành hạ trẻ em, Sở Cảnh Sát Pinellas County (PCSO) ra thông cáo báo chí cho hay.
Cô Naledi Roberts. (Hình: Pinellas County Sheriff’s Office)
Trước đó, hôm Thứ Năm, cảnh sát tới căn nhà trong khu Largo sau khi nhận được tin báo có lẽ một đứa trẻ đang bị hành hạ, PCSO cho biết. Largo cách Tampa khoảng 25 dặm về phía Tây.
Khi tới nơi, cảnh sát tìm thấy cô Roberts và đứa bé, theo PCSO. Cô ta xác nhận đang giữ đứa bé cho người mẹ 16 tuổi là bạn cô ta.
Khi bị thẩm vấn, cô Roberts thú nhận cô hút cần sa “gần nạn nhân,” nhưng phủ nhận nhét điếu thuốc vô miệng đứa bé, PCSO cho hay.
Tuy nhiên, cảnh sát nói họ tìm thấy bằng chứng rõ ràng cô Roberts không khai thật, sau khi điều tra viên Đơn Vị Chống Tội Ác Đối Với Trẻ Em đảm nhận điều tra vụ này.
“Bằng nhiều kỹ thuật điều tra khác nhau, điều tra viên lấy được đoạn phim nêu trên, trong đó có cảnh cô Roberts đưa điếu cần sa vô miệng nạn nhân. Sau đó, nạn nhân hít vô trong lúc điếu cần sa đang cháy còn ở trong miệng, và đầu điếu thuốc đỏ lên,” PCSO cho biết. “Sau đó, cô Roberts rút điếu cần sa ra khỏi miệng nạn nhân 1 tuổi này rồi đưa vô miệng cô ta, hít vô, làm cho đầu điếu thuốc đỏ lên.”
Sau khi xem đoạn phim, điều tra viên thẩm vấn cô Roberts lần thứ nhì hôm Thứ Sáu và cô ta “thú nhận có giữ nạn nhân và đưa điếu cần sa vô miệng nạn nhân,” theo PCSO. Tuy nhiên, cô ta không chịu giải thích lý do cô đưa điếu thuốc vô miệng đứa bé.
Cô Roberts bị bắt và bị đưa vô Pinellas Juvenile Assessment Center. Sự việc vẫn đang được điều tra. (Th.Long) [qd]
WEST READING, Pennsylvania (NV) – Một phụ nữ sống cạnh xưởng của R.M. Palmer Company đã đệ đơn kiện công ty này, cho rằng cô đã bị thương khi nhà máy chocolate ở West Reading, Pennsylvania, của công ty phát nổ, theo đài truyền hình địa phương WHTM 27 loan tin hôm Thứ Hai, 27 Tháng Ba.
Theo đơn kiện do luật sư của cô này đệ trình, vụ nổ đã khiến cô bị văng lên cao rồi rơi xuống khiến gây thương tích nặng và vĩnh viễn, theo đơn kiện, bao gồm các vết thương ở hông, lưng, và chân.
Cảnh tượng sau vụ nổ nhà máy RM Palmer tại West Reading, Pennsylvania. (Hình: Chụp qua màn hình ABC 7 Chicago)
Đơn kiện cáo buộc công ty chocolate đã không cảnh báo về bất kỳ mối nguy hiểm tiềm ẩn nào và “đã không kiểm tra, sửa chữa và/hoặc kiểm tra nhà máy đúng cách để ngăn chặn vụ nổ thảm khốc này.”
Có tổng cộng bảy người chết trong vụ nổ nhà máy chocolate R.M. Palmer Company ở West Reading, Pennsylvania, hồi tuần trước.
Đội cấp cứu làm việc suốt đêm trong đống đổ nát. Ông Wayne Holben, cảnh sát trưởng West Reading, cho biết nạn nhân thứ tư được phát hiện và xác định chết tại hiện trường vào sáng sớm Chủ Nhật, 26 Tháng Ba.
Thi thể thứ năm được tìm thấy vào khoảng 10 giờ 42 phút sáng Chủ Nhật và được Văn Phòng Điều Tra Berks County xác nhận đã chết, theo tuyên bố từ bà Samantha Kaag, thị trưởng West Reading.
Thi thể thứ sáu và thứ bảy được kéo ra từ đống đổ nát vào cuối hôm Chủ Nhật.
R.M. Palmer là công ty chuyên sản xuất kẹo, bánh, và vận hành một nhà máy lớn ở West Reading. Vụ nổ xảy ra vào tối Thứ Sáu, 24 Tháng Ba, các video tại hiện trường cho thấy lửa và khói đen dày đặc bao trùm tòa nhà và bốc cao hàng trăm foot trong không khí.
Trong bài đăng tối Chủ Nhật trên Facebook, bà Kaag cho biết chính quyền địa phương đang tiến hành điều tra sự việc, nguyên nhân xảy ra và cách thức ngăn chặn những thảm họa tương tự trong tương lai.
Vào thời điểm mới xảy ra vụ nổ, CBS Philadelphia đưa tin có 10 người phải nhập viện vì thương tích, sáu người được xuất viện. Phát ngôn viên bệnh viện Reading Hospital cho biết họ tiếp nhận điều trị tám nạn nhân.
Mặc dù quá trình tìm kiếm người mất tích vẫn đang được tiến hành, thế nhưng theo ông Chad Moyer, trưởng đội cứu hỏa, khả năng tìm thấy người sống sót giảm dần theo thời gian. Với mức độ dữ dội của vụ nổ và khoảng thời gian trôi qua, cơ hội đang giảm đi nhanh chóng.
Trên trang mạng công ty, R.M. Palmer thừa nhận vụ nổ, cho biết công ty “bị tàn phá bởi sự kiện bi thảm vào tối Thứ Sáu, 24 Tháng Ba.” Đồng thời họ khẳng định đang tập trung hỗ trợ nhân viên và gia đình.
Thông tin từ trang mạng của công ty cho biết R.M. Palmer chuyên sản xuất chocolate cho các dịp như lễ Phục Sinh, Giáng Sinh và Halloween. Họ có khoảng 850 nhân viên, nhà máy ở West Reading bắt đầu vận hành từ đầu những năm 1960. (MPL) [qd]
Một khoảng im, yên vạn sinh linh. (Hình: Triết Trần)
một hôm đứng giữa chợ người
lần khân toan bán chút tình tươi
ừ nhỉ, sao không giữ làm của
biết đâu còn quý lúc về sau?
đôi lần ngơ ngác giữa chợ đời
thấy hình đổ cái bóng chơi vơi
vói tay nhặt lại khuôn mặt rớt
thẫm bầm dưới bước giẫm chân người!
nhiều khi không biết làm gì
đoanh tay ngồi lặng dáng tư nghì
chỉ có trái tim lớn tiếng
tát rát mặt ta một trận cười!
thi thoảng nằm dài nghe nhạc buồn
cũng chừng ấy tiết điệu mông lung
cái lưng biến thành đá tảng
ngã sấp mấy bận chực nhướn lên.
bao lần cũng chỉ một việc
hí hoáy viết riết cũng ra thơ
từng trang chữ nghĩa đày đọa mãi
thanh sắc chừng nghe đã hãi hùng!
mấy bận nhắm mắt lại nhìn
xuyên thủng màn đen thấy bóng mình
sờ tay chỉ nghe không gian lạnh
một khoảng im, yên vạn sinh linh.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
ORANGE COUNTY, California (NV) – Thảm lông từng thịnh hành vào những năm 1970. Những đường viền giấy dán tường và gạch thủy tinh được yêu thích vào những năm 1980. Cùng với gỗ vàng vào những năm 1990. Và giờ đây, những tính năng này lại là một trong những điều đầu tiên cần phải làm khi lập kế hoạch sửa sang và tân trang lại căn nhà.
Theo trang mạng “Kitchn,” nhiều xu hướng thiết kế nội thất nhà đang dần biến mất? Sau đây là những gì địa ốc viên cho rằng đang trở nên “lỗi thời.”
Một căn phòng ăn sáng thiết kế đầy màu sắc. (Hình minh họa: Daniel Kopatsch/Getty Images)
Cửa lùa (barn door)
James McGrath, chuyên gia địa ốc vừa là nhà đồng sáng lập công ty môi giới địa ốc Yoreevo ở New York City cho biết, cửa lùa từng bắt đầu như một điểm nhấn thú vị, nhưng chúng có mặt ở khắp mọi nơi.
“Không chỉ chúng bị lạm dụng mà thậm chí còn chẳng bao giờ thực sự có ý nghĩa gì cả. Cách âm rất kém vì chúng chỉ treo lơ lửng trên ngưỡng cửa. Thêm vào đó, chúng không còn phù hợp trong những căn nhà hiện đại hoặc đương đại hơn,” McGrath nói.
Mọi thứ đều màu xám – sàn xám, tường xám, tủ bếp xám!
Samira Tapia, một địa ốc viên của Compass ở Los Angeles cho biết: “Tôi có những người mua yêu cầu tôi không gửi cho họ bất kỳ căn nhà nào có toàn màu xám.”
Nhà bếp không gian mở
Catherine Silver Smith của Warburg Realty ở New York City cho biết, phòng bếp mở dường như đang mất hấp dẫn.
Bà nói: “Nhiều khách hàng của tôi chọn tách biệt nhà bếp và khu vực sinh hoạt vì một số lý do, bao gồm cả cảm giác có nhiều không gian hơn. Ngoài ra, mùi thức ăn từ nhà bếp có thể bay vào phòng khách và trông lộn xộn khi đang thư giãn trong một căn phòng gần đó, Silver Smith chỉ ra.
Phòng chiếu phim
Aundrea M. Paskett, địa ốc viên của RE/MAX Professionals ở Minnesota cho biết, phòng chiếu phim riêng trong nhà từng là “điều vô cùng xa xỉ.” Nhưng với việc các nền tảng phát trực tuyến như Netflix, Hulu và HBO trở thành tiêu chuẩn mới, bà ấy không cho rằng người mua sẽ bị ấn tượng bởi các phòng truyền thông.
“Thực tế, mọi người không thực sự sử dụng phòng coi phim,” Paskett nói. “Về cơ bản, nó trở thành nhà kho và lãng phí không gian. Tôi có một khách hàng đã đầu tư vào ghế tựa, máy chiếu và thiết bị nghe nhạc jazz, nhưng hầu như không sử dụng phòng coi phim,” bà nói.
Phòng chiếu phim trong nhà.(Hình minh họa: Apu Gomes/AFP via Getty Images)
Đồ đạc nhà bếp bằng đồng thau
Daniele Kurzweil, một địa ốc viên của Friedman Team của Compass ở New York City, cho biết trong vài năm qua, rất nhiều người đã cải tạo nhà bếp với nhiều đồ đạc bằng đồng hoặc vàng. Tuy nhiên, bà ấy cảnh báo, có thể sẽ không thịnh hành được lâu.
Thay vào đó, bà ấy khuyên dùng thép không gỉ hoặc niken. Kurzweil nói rằng nó trường tồn với thời gian và không thể liên kết với bất kỳ một năm hay xu hướng thiết kế nào. Bà nói: “Những đường kẻ sạch sẽ và màu sắc cổ điển luôn trường tồn với thời gian.”
Hầm rượu
Từng được coi là một tiện nghi sang trọng, những hầm rượu lớn đã không còn gây ấn tượng với người mua. Robin Kencel, một địa ốc viên của Compass ở Greenwich, Connecticut tin rằng đó là do trên thị trường hiện có nhiều tùy chọn. Người mua thích tủ rượu có thể chứa tới 300 chai cũng như các bức tường treo chai rượu.
Nhà bếp toàn màu trắng
Vào đầu thế kỷ, mặt bàn bằng đá đen từng hợp thời nhưng sau đó đã lỗi thời. Nhà bếp toàn màu trắng cũng có thể đi theo hướng đó, Steven Gottlieb, địa ốc viên của Warburg Realty ở New York City cho biết.
Ông nói: “Hiện tại, chúng tôi đang nhìn thấy nhiều màu đất hơn, bao gồm cả những tấm gỗ sẫm màu trên tủ và mặt bàn bằng đá.” Ông ấy nghi ngờ căn bếp toàn màu trắng sẽ làm giảm doanh số bán hàng, bất kỳ xu hướng nào cũng sẽ có thời điểm thoái trào của nó. (Ng.Tr) [kn]