Vì sao Cambodia – Thái Lan bắn nhau?

Hiếu Chân/Người Việt

Xung đột giữa Cambodia và Thái Lan đã bùng phát thành bạo lực quân sự hôm 24 Tháng Bảy, làm chết nhiều dân thường và binh sĩ của cả hai phía. Sang Thứ Sáu, 25 Tháng Bảy, bạo lực vẫn tiếp diễn và có nguy cơ lan rộng thành chiến tranh, lần đầu tiên giữa hai nước láng giềng trong 13 năm qua.

Người dân di tản khi giao tranh giữa Cambodia và Thái Lan ngày càng khốc liệt hơn trong ngày 25 Tháng Bảy. (Hình: Tang Chhin Sothy/AFP via Getty Images)

Hãng tin Reuters tường thuật từ Thái Lan cho biết sáng Thứ Sáu, quân đội của hai nước đấu pháo dữ đội, giao tranh ở biên giới căng thẳng và lan rộng làm khoảng 20 người bị giết, hơn 138,000 người phải rời khỏi nhà cửa đi tị nạn.

Cả hai bên đều đổ lỗi cho nhau đã gây ra xung đột, Thái Lan tố cáo Cambodia cố ý tấn công vào thường dân, trong khi Cambodia nói Thái sử dụng bom chùm – một loại vũ khí bị cấm – và cho quân tiến sang đất Cambodia, chiếm đền Preah Vihear – một cáo buộc mà Thái Lan phủ nhận.

Các nhà phân tích cho rằng, nguyên nhân xung đột là cuộc tranh chấp lãnh thổ liên quan đến các ngôi đền cổ Preah Vihear, Ta Muen Thom và Ta Moan trên biên giới giữa hai nước. Khu vực này từng xảy ra đụng độ ngắn vào năm 2011 và nay bùng phát trở lại.

Diễn biến một cuộc chiến

Theo bản đồ phân định biên giới do người Pháp lập năm 1908, biên giới Cambodia và Thái Lan là dãy núi Dangrek. Các ngôi đền thờ nằm trên đỉnh núi, ngay đường biên giới, do người Khmer xây dựng nhiều thế kỷ trước. Trong các phán quyết năm 1962 và 2013, Tòa Án Công Lý Quốc Tế (International Court of Justice – ICJ) dựa vào bằng chứng lịch sử để cho rằng, các di tích này thuộc về Cambodia.

Tuy nhiên, do địa hình hiểm trở và các cổng đền đều mở về hướng Tây theo truyền thống của đạo Hindu nên muốn vào đền phải đi qua vùng đất của Thái Lan. Chính quyền Thái Lan cũng chưa thừa nhận hoàn toàn phán quyết của ICJ nên vùng biên giới giữa hai nước vẫn là một “vùng xám” tiềm ẩn nguy cơ xung đột.

Ngày 13 Tháng Hai vừa qua, binh sĩ Thái trú đóng trong khu vực đã ngăn cản các du khách Cambodia hát quốc ca Cambodia ở ngôi đền Ta Muen Thom. Ngày 28 Tháng Năm, một vụ đụng độ nhỏ giữa lính biên phòng hai nước trong vùng “Tam Giác Ngọc” hay Chong Bok (giao điểm giữa ba nước Cambodia, Lào và Thái Lan) làm một binh sĩ Cambodia thiệt mạng. Những diễn biến tiếp theo trong Tháng Sáu làm cho mâu thuẫn giữa chính phủ Cambodia và Thái Lan ngày càng căng thẳng không có đường lùi.

Chính trường Thái Lan khủng hoảng trầm trọng, bà Paetongtarn Shinawatra, thủ tướng, bị đình chỉ chức vụ sau khi ông Hun Sen, cựu thủ tướng Cambodia – hiện là chủ tịch Thượng Viện và đứng đầu đảng Nhân Dân Campuchia, tung lên mạng bản ghi âm “lén” cuộc điện đàm ngày 15 Tháng Sáu giữa bà và ông Hun Sen làm cho giới quân đội và bảo hoàng ở Bangkok phẫn nộ.

Thái Lan quyết định tăng cường quân đội ở biên giới, và đáp lại, Cambodia cấm truyền hình và phim ảnh Thái Lan, cấm nhập cảng xăng dầu, trái cây rau quả từ Thái Lan.

Ngày 23 Tháng Sáu, Thái Lan quyết định đóng mọi cửa khẩu biên giới với Cambodia và ra lệnh các công ty viễn thông cắt đường truyền Internet cố định và di động kết nối với Cambodia. Máu lại đổ ngày 16 Tháng Bảy khi một nhóm binh sĩ Thái đạp phải mìn khi đi tuần tra vùng Tam Giác Ngọc thuộc tỉnh Ubon Ratchathani, một binh sĩ bị mất hẳn chân phải.

Ngày 23 Tháng Bảy, một nhóm binh sĩ Thái Lan khác lại bị thương do giẫm phải mìn gần điểm kiểm soát Chong An Ma cùng khu vực, thêm một binh sĩ nữa bị mất chân. Thái Lan tố cáo lính Cambodia lén lút xâm nhập và đặt mìn còn Cambodia biện bạch rằng đó là mìn còn sót lại từ thời chiến tranh chống Khmer Đỏ. Không ai chịu ai, Cambodia quyết định “hạ cấp” quan hệ ngoại giao với Thái Lan xuống “mức thấp nhất,” triệu hồi nhân viên của đại sứ quán ở Bangkok về nước; Thái Lan cũng đáp trả bằng hành động tương tự.

Ngày 24 Tháng Sáu xung đột vũ trang thật sự bùng phát; hai bên nã pháo và phóng hỏa tiễn vào nhau, đồng thời đổ lỗi cho đối phương gây hấn trước. Hỏa tiễn của Cambodia bắn sâu vào lãnh thổ Thái Lan, đánh trúng một trạm xăng và một bệnh viện, còn Không Quân Thái Lan cho phi cơ F-16 xuất kích, ném bom các trận địa pháo và căn cứ chỉ huy quân đội sâu trong lãnh thổ Cambodia.

Căn cứ Hải Quân Trung Quốc

Xung đột biên giới chung quanh các ngôi đền có thể là nguyên nhân tiềm ẩn, nhưng các sự kiện chính trị và ngoại giao tích tụ nhiều năm và bộc lộ gần đây cũng là yếu tố thổi bùng ngọn lửa chiến tranh.

Dưới sự cai trị của cha con ông Hun Sen, Cambodia không chỉ là một quốc gia độc tài và tham nhũng mà còn gây nhiều phiền phức cho các lân bang như Việt Nam và Thái Lan, thậm chí ông Hun Sen còn vận động dân Cambodia góp tiền vào “quỹ biên giới” để “kháng chiến chống sự xâm lược của Thái Lan” hôm 11 Tháng Sáu – một hành vi gây hấn rõ rệt.

Trên bình diện quốc tế, Cambodia càng ngày càng tỏ ra là một “chư hầu” mẫn cán của Trung Quốc và được Bắc Kinh sử dụng để “thọc gậy bánh xe” vào Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN), bảo vệ lợi ích của Trung Quốc.

Bất chấp hiến pháp Cambodia không cho phép ngoại quốc đặt căn cứ quân sự trên đất Chùa Tháp nhưng theo nhiều nguồn tin, năm 2017 một hiệp ước bí mật giữa ông Hun Sen và ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc, đã được ký kết, qua đó, Hải Quân Trung Quốc có quyền sử dụng căn cứ Ream Naval Base của Cambodia trong 30 năm. Căn cứ này nằm trên bờ vịnh Thái Lan, chỉ cách đảo Phú Quốc của Việt Nam chưa tới 40 km, là một mối đe dọa trực tiếp cho sự ổn định trong khu vực Thái – Miên – Việt cũng như cả Biển Đông.

Các nhà phân tích quân sự quốc tế cho đây là “căn cứ hải ngoại” thứ hai của hải quân Trung Quốc, sau căn cứ đầu tiên đặt tại Djibouti ở Phi Châu, có nhiệm vụ giám sát việc chuyên chở dầu qua eo biển Malacca, khống chế hoạt động của Hải Quân Việt Nam, Thái Lan, Malaysia và Singapore đồng thời ứng cứu cho chiến trường Biển Đông khi xảy ra xung đột quân sự.

Thái Lan và Việt Nam tất nhiên rất lo lắng với sự hiện diện thường trực của các chiến hạm Trung Quốc ngay cửa ngõ nhà mình.

Trung tâm tội phạm toàn cầu

Gần đây Cambodia đã bị biến thành trung tâm tội phạm lừa đảo quốc tế. Vì lòng tham, chính quyền Hun Sen đã cho các băng đảng tội phạm người Trung Quốc thuê đất 99 năm để dựng lên các ổ cờ bạc, ổ buôn người và lừa đảo gây tội ác khắp vùng Đông Nam Á.

Báo cáo viên của Liên Hiệp Quốc về nạn buôn người ghi nhận có đến 53 trung tâm lừa đảo (scamming compounds) ở 16 thành phố, thị trấn Cambodia, tập trung nhiều nhất ở thị trấn Poipet trên biên giới Cambodia-Thái Lan và Bavet gần biên giới Việt Nam.

Một số báo cáo khác ghi nhận tới 350 trung tâm lừa đảo (scam centers), sử dụng 150,000 nhân viên ngoại quốc – là nạn nhân các đường dây buôn người từ Trung Quốc, Việt Nam, Indonesia, Thái Lan và Miến Điện. Các nạn nhân này thường được dụ dỗ bởi lời hứa “việc nhẹ lương cao” rồi khi đến Cambodia họ bị nhốt vào những khu nhà giống nhà tù, bị thu hết giấy tờ, và bị buộc thực hiện các hành vi lừa đảo trên mạng trực tuyến. Họ bị đối xử một cách phi nhân, kể cả bị tra tấn, chích điện, biệt giam và lạm dụng tình dục, thậm chí bị giết nếu không lừa đủ tiền cho giới chủ hoặc có ý định bỏ trốn. Hoạt động của các ổ lừa đảo này đã gây ra biết bao thảm cảnh cho các gia đình Việt Nam, Thái Lan và các nước Đông Nam Á khác.

Tổ chức Ân Xá Quốc tế (Amnesty International), Viện Hòa Bình Hoa Kỳ và Văn Phòng Liên Hiệp Quốc về Ma Túy và Tội Ác (UNODC) nhiều lần tố cáo các quan chức chính phủ Cambodia có thể tham gia một cách có hệ thống hoặc hưởng lợi từ các mạng lưới tội phạm này; các băng đảng tội phạm và các ổ lừa đảo có các mối liên lạc tài chính với giới tinh hoa Cambodia và chúng hoạt động được là nhờ có sự bảo kê của chính phủ Hun Sen nên dễ dàng tránh né được các cuộc truy xét của cơ quan công lực.

Ngày 10 Tháng Ba, Liên Hiệp Quốc và UNODC đã gửi một công thư khẩn cấp tới chính phủ Cambodia, cáo buộc Cambodia đã trở thành “trung tâm toàn cầu” của hoạt động buôn người và lao động cưỡng bức, đồng thời yêu cầu chính quyền Hun Sen có hành động thích đáng.

Dưới áp lực quốc tế, ông Hun Manet, thủ tướng Cambodia – con trai cả của ông Hun Sen, đã phát động một chiến dịch truy quét các ổ lừa đảo trên toàn quốc. Theo truyền thông Cambodia, đến Tháng Bảy, chiến dịch đã phá được một số ổ lừa đảo, bắt được 3,075 nghi can thuộc 19 quốc tịch, phần lớn là người Trung Quốc nhưng cũng có 693 người Việt Nam và 82 người Thái Lan. Những người bị bắt và trục xuất chỉ là những “nhân viên,” bản thân họ cũng là nạn nhân, còn các tên đầu sỏ người Trung Quốc thì vẫn không bị đụng đến. Vị trí các ổ tội phạm nằm ở biên giới Cambodia với Thái Lan và Việt Nam cũng giúp chúng dễ dàng di chuyển xuyên biên giới để trốn tránh pháp luật.

Sự tồn tại và hoạt động của “trung tâm tội phạm” toàn cầu ở Cambodia là nỗi nhức nhối của thế giới. Chính quyền Hun Sen nhiều lần bỏ ngoài tai các khuyến nghị của Thái Lan, làm cho Bangkok rất thất vọng, một phần do các ổ tội phạm đó sử dụng nguồn điện, nước và mạng viễn thông của Thái. Do vậy, khi xung đột với Cambodia bùng ra, hành động đầu tiên của Thái Lan là đóng cửa biên giới và cắt việc kết nối mạng với Cambodia.

Cambodia phải nhân nhượng

Giao tranh càng khốc liệt hơn trong ngày 25 Tháng Bảy buộc Thái Lan phải di tản dân chúng và bố trí quân đội dày đặc ở tỉnh Ubon Ratchathani. Phía Cambodia, hàng ngàn người cũng phải rời bỏ nhà cửa ở tỉnh Oddar Meanchey.

Trong khi đó, nỗ lực dàn xếp ngoại giao cho cuộc xung đột vẫn bế tắc. Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã họp phiên đặc biệt về vụ xung đột, hai cường quốc Mỹ và Trung Quốc, cùng với Malaysia – nước đang đảm nhiệm chức chủ tịch ASEAN – đề nghị được đứng ra làm trung gian hòa giải và kêu gọi hai bên kiềm chế tối đa và giải quyết bất đồng thông qua thương lượng nhưng chưa có kết quả.

Hôm 25 Tháng Bảy, ông Phumtham Wechayachai, thủ tướng lâm thời Thái Lan, đưa ra cảnh báo khả năng xảy ra chiến tranh toàn diện với Cambodia nếu tình trạng giao tranh tại khu vực biên giới không được kiểm soát.

Có thể Cambodia sớm phải ngừng bắn và nhượng bộ Thái Lan bởi vì tiềm lực giữa hai bên quá chênh lệch. Thái Lan đông dân gấp bốn lần Cambodia, nền kinh tế lớn gấp 11 lần ($526.4 tỷ so với $46.4 tỷ) và sức mạnh quân sự càng cách biệt hơn nữa, do Thái Lan là đồng minh của Hoa Kỳ, được quân đội Mỹ huấn luyện và trang bị, thường xuyên tập trận với Mỹ trong chương trình Hổ Mang Vàng (Cobra Gold) nên về nhiều mặt, Cambodia chưa phải là đối thủ xứng tầm của Thái Lan.

Còn nếu cha con ông Hun Sen nuôi tham vọng muốn làm lớn chuyện xung đột biên giới để khỏa lấp cáo buộc chứa chấp tội phạm quốc tế, và được Bắc Kinh bí mật hậu thuẫn, quyết chọn bạo lực để đối xử với láng giềng thì cái giá mà người dân hai nước Cambodia – Thái Lan phải trả cho chiến tranh là vô cùng đắt. [qd]

California đứng đầu nỗ lực chống lại bắt giữ người nhập cư

Thiện Lê/Người Việt

SAN FRANCISCO, California (NV) – Với tình trạng Cảnh Sát Di Trú (ICE) đang bắt giữ nhiều người nhập cư, tiểu bang California đang đứng đầu nỗ lực chống lại những vụ bắt bớ đó. Vì vậy, Truyền Thông Cộng Đồng Mỹ (ACoM) vừa tổ chức hội thảo để nói về những cách phản ứng của California.

Biểu tình chống ICE ở Los Angeles, California. (Hình: Scott Olson/Getty Images)

Từ nhiệm kỳ đầu tiên vào năm 2017, Tổng Thống Donald Trump thường tranh cãi với California, nơi được coi là thành trì của các chính sách nhập cư, y tế, môi trường và các vấn đề xã hội tiến bộ, vì chống lại các chính sách của ông.

Tiểu bang ở bờ Tây Hoa Kỳ này thường bị chính quyền Trump nhắm vào vì có đông dân là người nhập cư và có luật bảo vệ họ. Điều đó tiếp tục xảy ra sau những vụ ICE bố ráp ở Nam California, rồi còn có Vệ Binh Quốc Gia và Thủy Quân Lục Chiến xuất hiện để dẹp những vụ biểu tình.

Vì vậy, ACoM tổ chức hội thảo có sự tham dự của những chuyên gia về chính sách và một số dân cử của California để nói về cách tiểu bang phản ứng với tình trạng người nhập cư đang bị bắt bớ và những cách đối phó hiệu quả trong tương lai.

Diễn giả đầu tiên là bà Jeannette Zanipatin, giám đốc chính sách và vận động của Liên Đoàn Quyền Nhập Cư Nhân Đạo, cho biết những hành vi bắt giữ người nhập cư hiện nay là chưa từng thấy và vi phạm Hiến Pháp. Ngoài ra, nhiều chánh án nhập cư đang bãi bỏ nhiều vụ kiện theo yêu cầu chính quyền Trump, làm nhiều người bị bắt khi vừa ra khỏi tòa án, và luật sư không được gặp thân chủ sau khi bị bắt.

Không chỉ vậy, còn có nhiều người bị bắt khi đi gặp Sở Di Trú như bình thường và bị bắt sau khi lấy hẹn ra tòa.

Bà còn cho hay nhân viên ICE thường che mặt, không cho biết danh tánh và thay bảng số xe, làm người dân đang lo lắng không biết ai là người đang đi bắt giữ người nhập cư.

Về những người bị bắt, bà nói 93% không phạm tội nghiêm trọng, có đến 63% đến 65% chưa bao giờ phạm tội, trái ngược với những thông tin mà chính quyền Trump đưa ra.

Cảnh sát của ICE che mặt khi bắt giữ người nhập cư. (Hình: Bryan R. Smith/AFP via Getty Images)

Diễn giả thứ hai là ông Antonio Villaraigosa, cựu thị trưởng Los Angeles và ứng cử viên thống đốc California, cho biết ông thường làm việc về quyền nhập cư từ năm 1972 nhưng chưa bao giờ thấy chính quyền liên bang có những biện pháp như hiện nay.

Ông cũng chưa bao giờ thấy các binh sĩ hay cảnh sát mặc thường phục che mặt và trang bị từ đầu đến chân bắt giữ những người vú em, người làm vườn và nhiều người tại trường học. Ông nhấn mạnh 90% của những người bị bắt chưa bao giờ phạm tội, trái ngược với việc chính quyền Trump nói chỉ bắt tội phạm.

Vì vậy, ông cho rằng điều đó là không chấp nhận được, đi ngược lại với giá trị của người Mỹ và đe dọa nền dân chủ. Vị cựu thị trưởng này còn nói đây là lúc để những người thật sự tin vào dân chủ vùng lên và chống lại một tổng thống không tin vào dân chủ.

Khi được hỏi về những kế hoạch liên quan đến nhập cư nếu đắc cử thống đốc, ông Villaraigosa cho biết sẽ dùng tòa án để chặn các hoạt động của liên bang lại, trong đó có xin kháng án với Tối Cao Pháp Viện nếu cần và dùng quyền thống đốc để phản đối những chính sách nhập cư mà ông không đồng ý.

Ông còn nói sẽ cùng công chúng phản đối những việc làm của chính quyền liên bang, và sẽ tiếp tục thách thức cũng như phản đối những chính sách mà ông cho là vi phạm quyền công dân và quyền nhập cư như đã làm trong suốt sự nghiệp.

Tuy nhiên, ông nói quyền lực của thống đốc có giới hạn trong việc ngăn chặn bắt giữ người nhập cư, và nhấn mạnh sự quan trọng của pháp lý, cũng như các hoạt động ôn hòa được lan truyền rộng rãi để tạo ra thay đổi.

Diễn giả thứ ba là Giáo Sư Henry Brady, chuyên khoa khoa học chính trị của đại học UC Berkeley, cho biết California là những gì mà chính quyền Trump không muốn thấy vì là một tiểu bang thành công nhờ sự đa văn hóa và chào đón người nhập cư.

Theo giáo sư, chính quyền Trump đang đả kích California bằng những cách như đưa ra thuế quan tại các hải cảng lớn của tiểu bang; bắt giữ người nhập cư làm hại đến xây dựng, y tế và nông nghiệp; cắt giảm ngân sách cho Medicaid và trợ cấp thực phẩm; đưa quân đội đến Los Angeles; và đưa ra nhiều chính sách làm hại đến các đại học của California.

Những việc làm đó sẽ ảnh hưởng đến kinh tế của cả California và Hoa Kỳ, có thể làm tiểu bang này mất đến $270.5 tỷ.

Vệ Binh Quốc Gia đến Los Angeles, California. (Hình: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)

Người cuối cùng là ông Rob Bonta, bộ trưởng Tư Pháp California, nhấn mạnh sự quan trọng của cách nhìn đa văn hóa trong dân chủ và trong truyền thông, cũng như cam kết sẽ luôn giữ vững luật pháp và Hiến Pháp.

Ông cho hay Bộ Tư Pháp California đã kiện chính quyền Trump 26 lần trong 23 tuần vi phạm luật pháp và Hiến Pháp, nhấn mạnh kể cả tổng thống cũng không qua được luật pháp. Những vụ kiện có liên quan đến quyền có quốc tịch nếu sinh ra ở Hoa Kỳ, quyền bỏ phiếu, thuế quan và việc đưa quân đội đến Los Angeles.

Một điểm quan trọng mà ông Bonta nhắc đến là tội thù ghét ở California, với báo cáo mới nhất của tiểu bang cho thấy số tội thù ghét được báo cáo tăng 2.7% so với năm 2024, và cho biết California không có chỗ cho thù ghét, còn kêu gọi truyền thông sử dụng các thông số của tiểu bang để đưa tin về tình trạng thù ghét. [qd]

—–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Tòa Bạch Ốc tức giận với phim hoạt họa chế giễu Trump

SAN DIEGO, California (NV) – Tòa Bạch Ốc tức giận với tập phim hoạt họa “South Park” chế giễu Tổng Thống Donald Trump, nhưng đồng tác giả loạt phim hoạt họa châm biếm này chỉ xin lỗi kiểu đùa giỡn, theo PBS hôm Thứ Sáu, 25 Tháng Bảy.

Tập phim mở đầu mùa thứ 27 của “South Park” mô tả Tổng Thống Trump trần truồng nằm trên giường với quỷ Satan và có bộ phận sinh dục nhỏ. Tập này công chiếu tối Thứ Tư trên kênh Comedy Central.

Ông Matt Stone (trái) và ông Trey Parker dự đại hội Comic Con International ở San Diego, California, hôm 24 Tháng Bảy. (Hình: Jon Kopaloff/Getty Images for Paramount+)

Hôm Thứ Năm, Tòa Bạch Ốc ra tuyên bố chỉ trích tập “South Park” mới nhất, chê phim hoạt họa này “không phù hợp” và gọi đây là “chương trình hạng tư.”

“Suốt 20 năm qua, chương trình này chẳng phù hợp, và giờ đây, đang tồn tại lây lất bằng những ý tưởng dở tệ nhằm cố vớt vát sự chú ý,” bà Taylor Rogers, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, cho hay trong tuyên bố. “Chỉ trong sáu tháng, Tổng Thống Trump thực hiện nhiều lời hứa hơn bất cứ tổng thống nào khác trong lịch sử đất nước chúng ta – và không chương trình hạng tư nào có thể phá hoại chuỗi thành tích của Tổng Thống Trump.”

Sau đó cùng ngày, trên sân khấu đại hội Comic-Con International ở San Diego, người ta hỏi ông Trey Parker và ông Matt Stone, hai tác giả “South Park,” phản ứng như thế nào với lời chỉ trích của Tòa Bạch Ốc.

Vẻ mặt giả bộ nghiêm túc, ông Parker đáp: “Chúng tôi hết sức xin lỗi.”

Ông Parker và ông Stone còn cho biết nhà sản xuất “South Park” yêu cầu họ làm mờ phần mô tả bộ phận sinh dục của Tổng Thống Trump, nhưng họ từ chối.

Tập đầu tiên của “South Park” mùa thứ 27 còn châm biếm Paramount, hãng làm chủ kênh Comedy Central, và việc hãng này mới đây chi $16 triệu dàn xếp vụ kiện của Tổng Thống Trump.

Đáng chú ý, chỉ trước đó vài tiếng, ông Parker và ông Stone ký hợp đồng với Paramount cho 50 tập “South Park” mới và bản quyền chiếu những mùa cũ trên mạng. Theo một số tờ báo, hợp đồng này trị giá $1.5 tỷ. (Th.Long) [qd]

RCOC phát ba lô miễn phí cho học sinh khuyết tật chuẩn bị tựu trường

Văn Lan/Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Với chủ đề “Trở Lại Trường Học” (Back To School), Trung Tâm Dịch Vụ Cộng Đồng Vùng Orange County (RCOC) vừa tổ chức chương trình phát ba lô miễn phí cho hàng trăm học sinh khuyết tật chuẩn bị tựu trường cho năm học mới.

Quang cảnh buổi phát ba lô cho học sinh khuyết tật do Trung Tâm Dịch Vụ Cộng Đồng Vùng Orange County (RCOC) tổ chức ở sở thú Santa Ana. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sự kiện được tổ chức tại sở thú Santa Ana sáng Thứ Bảy, 19 Tháng Bảy.

Đây là lần thứ 11 cơ quan RCOC tổ chức sự kiện hàng năm này. Không chỉ phát ba lô, chương trình còn tập trung vào các hoạt động khác, như nghệ thuật trị liệu và bơi lội, nhằm cải thiện việc học tập, đồng thời giúp các gia đình trong cộng đồng, trong đó có cộng đồng Việt, khởi đầu năm học vững chắc, với trọng tâm là các chương trình giải trí xã hội.

Ngoài các em học sinh và gia đình, buổi phát ba lô có sự hiện diện của các giới chức của RCOC gồm ông Arturo Cazares, giám đốc Dịch Vụ Cộng Đồng của RCOC; cô Kaitlynn Trương, quản lý vùng Orange County; cùng Hội Đồng Tiểu Bang Về Trẻ Em Khuyết Tật và các đối tác khác của RCOC.

Phụ huynh và học sinh nhận ba lô miễn phí tại sở thú Santa Ana. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sự kiện này được hai tổ chức tài trợ chính. Đó là Aveanna Healthcare, quyên góp 400 ba lô, và 24 Hour Home Care, cung cấp 150 ba lô.

Ngoài ra, các gia đình được RCOC còn nhận được cặp sách để giúp các em bước khởi đầu thuận lợi khi trở lại trường học.

Phụ huynh có cơ hội trao đổi với các chuyên gia giáo dục đặc biệt về các chiến lược học tập hiệu quả dành cho trẻ em có nhu cầu đặc biệt, cũng như giúp các em quay trở lại với lịch trình cho giấc ngủ lành mạnh.

Chương trình “Trở Lại Trường Học” lần thứ 11 do RCOC tổ chức. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Cô Kaitlynn Trương cho biết: “Chương trình hôm nay dành cho học sinh khuyết tật, cũng như của anh chị em của các em, thuộc đủ các sắc dân. Các em cũng được tiếp cận những nhà cung cấp dịch vụ, tập trung về việc phát triển xã hội. Sau khi tham gia chương trình, các em được tặng vé vào sở thú miễn phí.”

Cô nói thêm: “Chúng tôi cũng hiểu một số gia đình có khó khăn, năm nay chúng tôi cùng một số mạnh thường quân tổ chức mở rộng thêm tại sở thú Santa Ana để tạo cơ hội cho các em được đến vui chơi. Các em vừa nhận được cặp sách, lại vừa được học hỏi thêm được những dịch vụ, những chương trình giúp ích được các em cũng như gia đình các em.”

Ngoài các hoạt động giáo dục, học sinh còn được các huấn luyện viên hướng dẫn chơi các môn thể thao và quay số trúng thưởng. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

“Những gian hàng tham gia hôm nay không những thuộc phạm vi y tế, mà còn thuộc phạm vi xã hội, tâm lý, tâm thần, và có rất nhiều những gian hàng tập trung những chương trình giải trí xã hội cho các em khuyết tật, do RCOC đứng ra tài trợ kết hợp với tổ chức Down Syndrome Association, chính là đơn vị đứng ra giúp chúng tôi tổ chức hôm nay,” cô tiếp.

Ông Arturo Cazares chia sẻ: “Chúng tôi luôn hào hứng với những chương trình như thế này, vì đây là cơ hội cho các em khuyết tật được hòa nhập vào cộng đồng. Đây cũng là dịp gia đình các em được học hỏi những chương trình dịch vụ, được RCOC và các tổ chức khác chi trả.”

Các em được hướng dẫn chơi thể thao. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông tiếp: “Chúng tôi cũng hiểu đôi khi có những khó khăn, nhưng luôn cố gắng tìm tất cả những hội nào có thể giúp những chương trình này. Đó là những cơ hội để các em khuyết tật được hòa nhập với cộng đồng. Dù sao các em cũng nên được tham gia những chương trình này giống như những em bình thường khác.”

Bà Hà Nguyễn, cư dân Garden Grove, đưa con đến vui chơi trong sự kiện này hai năm qua, đem theo con đi cùng một người bạn.

Bà cho biết: “Các cháu rất thích khi mỗi năm dịp Hè là ở đây đều tổ chức cho các cháu đến vui chơi. Các cháu được đi cùng bạn bè và người thân vô thăm sở thú, lại được phát ba lô nữa. Nhiều khi các cháu vui quá cứ đòi ở lại chơi không muốn về. Nếu ở đây tổ chức một năm nhiều lần, các cháu còn thích hơn nữa.”

Từ trái, cô Kaitlynn Trương (quản lý vùng Orange County của RCOC), cô Paula Guerra (phụ tá Dân Biểu Avelino Valencia), và ông Arturo Cazares (giám đốc Dịch Vụ Cộng Đồng của RCOC) tại sự kiện “Trở Lại Trường Học. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ngoài các hoạt động nêu trên, các em còn được các huấn luyện viên hướng dẫn chơi các môn thể thao và quay số trúng thưởng.

Tất cả những gia đình dẫn con em đến tham dự đều được một ngày vui trọn vẹn, trong không gian rộng mở với nhiều tàn cây bóng mát, để bắt đầu một ngày vui chuẩn bị trở lại trường. [đ.d.]

Về quê

Thủy Như

Nghe tin bác tôi lìa trần, ba tôi ở Florida tỏ ý muốn về dự lễ tang bác. Ba nói: “Về đi đám tang chị Tư nhơn thể thăm hội thánh luôn. Lâu quá không gặp, không biết mấy người trong hội thánh ra sao. Thôi về quê một chuyến.”

Về quê ở đây không phải là làng Tây Lộc ở Quảng Nam mà là Anaheim của California. Đó là nơi chị em tôi và ba mẹ sống hơn mười năm khi mới đến Mỹ.

Mười năm với những kỷ niệm vui buồn mà đa số là với hội thánh Giám lý Anaheim, nơi gia đình tôi thờ phượng Chúa và sinh hoạt trong những năm đó. Sau đó chị em chúng tôi lần lượt có gia đình và chúng tôi rời quê Anaheim vì công ăn việc làm.

Đất Mỹ chào đón gia đình tôi với cái nắng chói chang của ngày hè Tháng Tám. Gia đình tôi có năm người, ba mẹ, tôi, cô em kế và cậu em trai út. Đến đón gia đình tôi ở phi trường Los Angeles là bác tôi, gia đình anh họ bên ba tôi và một vài người quen biết bên mẹ tôi. Hôm đó còn có Mục Sư Trần Trọng Luật, người quản nhiệm Hội Thánh Anaheim và cũng là người bảo trợ cho gia đình chúng tôi.

Cả gia đình tôi đều bật lên tiếng ngạc nhiên khi nghe bác tôi giới thiệu: “Mục sư trẻ quá!”

Vài xách đồ đạc lỉnh kỉnh được chất lên xe của mục sư, chúng tôi về căn chung cư ông đã mướn sẵn gần nhà thờ. Buổi chiều qua nhà của vợ chồng anh họ cách đó vài căn nhà, ăn tô bún bò Huế đầu tiên trên xứ Mỹ do chị nấu. Căn chung cư của anh chị nhỏ nhưng tô bún của chị thì đầy hương vị như tôi vài lần được ăn ở Tam Kỳ. Ăn xong, chúng tôi ngồi trước sân nhà vợ chồng anh để hóng gió. Thật ngạc nhiên khi thấy 7 giờ tối mà trời vẫn sáng choang.

Chúng tôi nghe một ông anh họ khác sơ lược về công việc ở hãng, cách sinh hoạt hằng ngày và Hội Thánh Anaheim. Một chiếc xe dừng lại bên lề đường. Một cô gái dáng mảnh mai với mắt kiếng đen bước ra, đi về phía chúng tôi. “Ngầu quá!” Em tôi bật miệng.

“Hi! Mấy anh chị mới sang có mệt không?” Lời hỏi thăm thân mật ngược với dáng vẻ bên ngoài. Tôi thầm nhận xét. Anh họ tôi giới thiệu. “Quỳnh, thanh niên trong hội thánh.  Nhà ở bên cạnh. Đàn hay lắm đó.” Chúng tôi cười làm quen. Quỳnh về nhà và anh họ tôi tiếp tục giới thiệu về ban thanh niên trong hội thánh. Nào là mấy chị em nào đó nói tiếng Việt rất “rành” với những từ vựng đặc biệt như “mặc guốc, mang nước bông, rửa gạo, giặt đầu,” nào là mấy anh em to lớn với họ hàng khắp các hội thánh. Rồi bốn chị em cô nào đó thướt tha. Còn chị trưởng ban chạy xe freeway gần một tiếng để đến nhóm mỗi Chúa Nhật. Tôi chẳng thể nào nhớ hết. Anh họ tôi kết thúc, “Tóm lại, thanh niên ở hội thánh đây dễ thương.”

Chúa Nhật đầu tiên nhóm với hội thánh, tôi ngỡ ngàng với những nghi lễ thờ phượng. Sau đó ăn trưa và sinh hoạt buổi chiều với ban thanh niên. Trước khi sang Mỹ, tôi nhận được những lá thư than thở của một cô bạn đi Mỹ trước tôi mấy tháng. Bạn nói rằng ở hội thánh bạn đến, ai cũng bận rộn nên không có cái thân mật như hội thánh của tôi ở Phước Thái, nếu không muốn nói là lạnh lùng. Tôi đọc những lời đó thì cũng chuẩn bị tinh thần để đối phó với hội thánh bên Mỹ nơi gia đình tôi đến sinh hoạt. Nhưng tôi đã phải thay đổi suy nghĩ của mình trong buổi sinh hoạt đầu tiên sau giờ lễ. Chị em vần H thân mật hướng dẫn chị em tôi nhập tiệc với thanh niên. Một anh chàng lớn con lên tiếng: “Cứ tự nhiên nghe. Mạnh dạn lên chớ không mấy cô này ăn hiếp.” “Khỉ mốc, mấy người thì có.” Một cô vóc dáng nhỏ nhắn đáp trả. Anh họ tôi tiến tới, “Đây là em, á quên chị của Loan, Tuyết. Chạy xe lui ngầu lắm!” Một giọng khác thêm vào, “Ở lớp thiếu niên mới lên đó.” Tôi quên mất mình là người mới đến, hoà tiếng cười với các bạn. Tôi có cảm giác như mình đang trở về nhà.

Ba mẹ tôi thì được các ông bà trung niên đón tiếp vui vẻ. Hội Thánh Anaheim lúc bấy giờ 80% là dân HO mới qua từ năm 90 và những năm sau đó. Các ông đa phần đều ở tù cộng sản. Không tù cải tạo thì cũng tù vượt biên. Các ông mỗi lần ngồi lại đều kể chuyện ở tù, hành trình vượt biên tới Mỹ hay chuyện làm giấy tờ xuất cảnh. Còn các bà thì kể chuyện thăm chồng đi tù và những gian khổ cơ cực với chính quyền địa phương khi chồng đi tù. Các bà kết luận, “Mấy ông đi tù cực khổ nhưng mấy bà ở ngoài cũng không sung sướng gì hơn. Nếu không có mấy bà thì mấy ông không sống để mà dắt vợ con qua Mỹ như hôm nay.”

Chuyện xưa đã đời rồi tới chuyện làm thế nào để làm quen với xứ Mỹ. Chỉ nhau vô chương trình này nọ để nhận trợ cấp, xin nhà ở, và kiếm việc làm. Ba mẹ tôi ở tuổi gần 60 nên thật bi quan. “Tiếng anh tiếng em” thì nghe được hết, nhưng… chẳng biết người ta nói gì! Nhà chỉ có tiền mua một cái xe cũ để ba chị em tôi thay nhau lái xe đi làm. Ba mẹ như điếc và què trên xứ cờ hoa như nhiều người hồi đó vẫn nói.

Sau một năm tiện tặn, chúng tôi mua thêm được hai chiếc xe cũ nữa. Tôi nhớ hoài chiếc xe Honda màu xám tro cũ xì bị móp méo tùm lum. Mỗi khi gió Santa Ana thổi, tôi có cảm giác như mình muốn bay tung lên với chiếc xe. Được cái là nó ít tốn xăng. Đổ đầy một thùng xăng có hơn 10 đô mà tôi chạy được hai tuần. Có xe, ba bắt đầu đi làm “UCC.” Mới nghe tưởng như một trường đại học nổi tiếng nào đó của California. Những người như gia đình tôi thường đùa với nhau như vậy. UCC là “ủi cắt chỉ” – một công việc mà rất nhiều người đã làm khi mới tới Mỹ.

Mẹ tôi hay đau ốm nên không xin được việc làm. Thiệt là kỳ lạ. Bảy năm ba tôi đi tù và ba năm ba tôi bị chính quyền địa phương quản chế khắc khe, mẹ tôi chẳng bịnh bao giờ. Dường như mẹ không cho phép mình bị bịnh lúc đó. Khi nhà tôi thư thả ở Việt Nam và lúc sang Mỹ, mẹ bịnh liên miên. Chị em tôi đi làm đi học túi bụi nên cuối cùng phải khuyên mẹ ở nhà lo cơm nước cho ba và các chị em tôi. Nghe có vẻ “sang” nhưng hoàn cảnh thì “sảng” lắm. Cuộc sống của chúng tôi những năm đó rất chật vật. Mỗi tháng tiền thu nhập của cả nhà chỉ vừa đủ trang trải những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống. Dẫu vậy chúng tôi hy vọng một ngày mai tươi sáng khi chị em tôi xong chuyện học hành.

Nhưng mẹ vẫn ở nhà không yên. Mẹ đào sân cỏ sau nhà trồng rau, đậu, bí, bầu, dưa leo, khổ qua để đỡ tiền chợ cho gia đình. Nói chuyện với các bà trong hội thánh, mẹ tôi khám phá ra một nghề mà chúng tôi không thể nào tưởng tượng ra nổi. Mẹ làm nghề người mẫu! Mới nghe chị em tôi phá ra cười. Cô em tôi đùa, “Hay quá! Ba làm UCC và mẹ già làm người mẫu. Cái ‘đế quốc Mỹ’ thiệt là hay quá xá!”

Theo lời giới thiệu của một bác trong hội thánh, mẹ ghi danh làm người mẫu ở các trường thẩm mỹ cho các sinh viên học nail học tóc dẫn đi làm người mẫu để thi lấy bằng hành nghề. Đi vài lần, mẹ để ý cách các giám khảo chấm thi và cho những thí sinh những lời khuyên hữu ích để đậu kỳ thi thực tập.

Đa số thí sinh mướn mẹ tôi làm người mẫu đều đậu. Tiếng lành đồn ra. Mẹ được nhiều người “mời” đi làm người mẫu trong thời gian các kỳ thi cho phép. Lịch của mẹ kín chỗ. Thế là phải tính toán sao cho có được tối đa các ngày thi vì hình như mỗi người chỉ được làm mẫu mỗi hai tuần. Thí sinh đậu, mẹ nhận tiền vui vẻ. Thí sinh rớt, mẹ buồn khi nhận tiền của họ. Nhiều người khi thi đậu đã rộng rãi cho mẹ thêm tiền gấp đôi số tiền đồng ý trả ban đầu. Những món tiền đó là một phần thu nhập không nhỏ cho gia đình tôi trong những năm tháng mới định cư xứ Mỹ. Những lần đi thực tập cùng với những chuyến xe dài đến trường thi, mẹ nghe những câu chuyện đời của những sinh viên học nail học tóc. Có những chuyện vui và có những chuyện nghe thật đau lòng. Vài người trong số đó vẫn đến nói chuyện với mẹ tôi sau khi đi đậu.

Cô em gái và cậu em trai tôi chọn đi học full-time. Tôi nghĩ mình không theo học nổi nên đi làm full-time và chỉ đi học part-time vào buổi tối. Mỗi cuối tuần, chị em tôi nhóm lại với thanh niên của Hội Thánh Anaheim. Ngoài giờ thờ phượng Chúa với hội thánh, chúng tôi có giờ học Kinh Thánh và sinh hoạt mỗi tối thứ sáu và chiều Chúa Nhật. Chúng tôi được tập hát rất bài bản với ca trưởng Nguyễn Văn Thanh, người viết hoà âm cho rất nhiều bài Thánh ca. Cảm ơn chú nhiều vì nhờ những buổi tập hát đó mà tôi học được một ít nhạc lý. Những giờ học Kinh Thánh tối Thứ Sáu là những lúc chúng tôi kể chuyện vui buồn ở chỗ làm, rồi nên mua xe ở đâu, lớp học nào nên lấy, thầy cô nào nên chọn, ngành nào học ra dễ kiếm việc làm…  Nghe các bạn kể chuyện học hành, rồi thấy có người transfer học lên cao hay là được chọn vào các trường y, dược, tôi thấy vậy nên cũng ráng bò theo. Cảm ơn Chúa cho tôi được sinh hoạt trong một môi trường như vậy cùng với nhiều lời cầu nguyện và khích lệ, tôi cũng lê lết tới nơi mình muốn tới.

Nhờ sinh hoạt với thanh niên tôi học nấu được nhiều món ăn sau mấy lần đứng phụ bếp. Trong đám tụi tôi có những người nấu ăn rất ngon. Đi ăn tiệm một lần là mua đồ về nấu còn ngon hơn ở tiệm. Thế là những bữa ăn trưa sau giờ lễ ngày Chúa Nhật chúng tôi được thưởng thức những món ngon trong đó có những món tôi mới ăn lần đầu. Rồi tôi cũng được/bị mời nấu những bữa trưa như vậy. Nấu hoài thành ra tôi biết nấu một vài món. Đám chúng tôi đa phần là sinh viên nên đứa nào cũng nghèo xơ xác. Chẳng đứa nào có chiếc xe cho ra hồn để đi chơi xa. Chiếc nào cũng thuộc thời “một ngàn chín trăm hồi đó.” Không móp méo thì tay lái cũng loạng quạng. Chiếc thì nổ điếc tai. Chiếc thì mỗi lần chạy nghe kêu lọt cọt leng keng đủ chỗ. Chỉ có cái còi cần kêu thì không kêu. Rồi có chiếc thì thắng kêu ken két. Tụi tôi không lấy đó làm buồn nhưng thường đem ra kể chuyện tếu bởi đứa nào cũng hoàn cảnh giống nhau.

Nhưng tụi tôi cũng muốn đi chơi xa, thế là bày ra đủ cách để gây quỹ. Nào là rửa xe, bán đồ ăn, mở gian hàng trò chơi trong hội chợ Tết cộng đồng. Một cô nhỏ nhất trong đám nói tiếng Việt lọng ngọng vì qua Mỹ lúc nhỏ nhưng cũng chơi với tụi tôi. Em cũng ráng hoà đồng nói tiếng Việt có chêm một vài chữ tiếng Anh làm tụi không nhịn được cười. Có một lần học Kinh Thánh em nói, “Trái ớt thật nhiều tội lỗi…” Một đứa cắt ngang, “Trái ớt là trái gì mà tội lỗi vậy?” Em lúng túng đưa hai tay ra dấu làm vòng tròn, chỉ xuống đất, chỉ chung quanh và nói, “Trái ớt mà chúng ta đang sống… đang xít on ít (sit on it).” Một đứa phá ra cười, “Ớt là trái đất đó hả?” Em nói, “earth” mà chúng tôi nghe ra “ớt”. Chúng tôi bò ra mà cười.

Vì em học ở Mỹ từ nhỏ nên có nhiều sáng kiến gây quỹ rất hay. Một hôm em bảo tụi tôi ghi danh đi vỗ tay lấy tiền. Có người hỏi, “Thiệt không đó? Hay là giống như chuyện trái ớt hôm trước.” Vậy mà có thiệt. Chúng tôi tập trung ở nhà thờ lúc 2 giờ chiều. 15 đứa chất nhau vô ba chiếc xe khá nhất trong đám, chạy lên phim trường ở Burbank. Sau mấy giờ xếp hàng đi lòng vòng trong mấy toà nhà cao lớn, chúng tôi  được làm khán giả cho show “Wheel of Fortune.” Một đứa ra giọng hiểu biết nói, “Cô đứng làm kiểng chỉ vô mấy ô chữ đó lương 1 triệu đô một năm.” Một đứa hỏi, “Học cái gì để làm được cái job đó?” Một đứa khác đáp,“Da vàng như tụi mình không bao giờ được đâu mà mơ.” Tụi tôi cười rúc rích.

Người ta chia chúng tôi ngồi xen kẽ với các nhóm khác. Cái phòng thu nhỏ hơn nhiều so với cảnh chiếu trên TV. Trên sân khấu, người điều khiển chương trình là ông Pat Sajak và cô Vanna White điệu đàng bước ra sân khấu giống như thấy trên TV xem ở nhà. Mỗi lần mấy cái bảng trước mặt chúng tôi ra dấu vỗ tay thì chúng tôi vỗ tay. Thỉnh thoảng mấy cái camera quét qua một cái, chúng tôi cười hớn hở để được thấy mình đẹp. Về nhà tối nào cũng ráng coi trên TV để xem có thấy mình là khán giả trên một show của Mỹ để khoe với người ta! Dường như cái đó thú vị hơn là việc người ta có trả tiền cho chúng tôi đi vỗ tay hay không.

Mấy tháng sau, chúng tôi nhận được một cái check tới mấy trăm đồng. Cộng với tiền gây quỹ mấy lần trước đủ tiền để mướn xe và mướn một ngôi nhà sang trọng trên núi để tụi tôi đi chơi. Mỗi đứa chung thêm vài chục đồng để đi chợ và thay phiên nhau nấu ăn mấy ngày đó. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác thật sang trọng khi lần đầu tiên tôi được ngắm cảnh ở Big Bear. Cùng với mấy bạn thức dậy sớm, bước xuống cầu thang của ngôi nhà ba tầng với mái nhà nhọn như ở châu Âu để ngắm bình minh. Chúng tôi đi dạo vòng quanh bờ hồ còn đầy thông thuở đó. Mặt nước hồ xanh, gió thổi hơi se se lạnh. Những con đường nhỏ còn ngủ yên trong sáng sớm. Tôi cảm thấy mình thật giàu có giống như những cảnh trong phim. Mỗi năm chúng tôi làm một chuyến đi như vậy. Big Bear, Lake Arrowhead, Bass Lake, Yosemite, và có năm còn lái đi xem Grand Canyon nữa.

Big Bear: (Hình minh họa: Dane Deaner/Unsplash)

Nhớ lần đi Yosemite lái xe trong đêm nên đi lạc. Mệt quá chúng tôi tấp đại vô lề, mỗi đứa mỗi kiểu, ngủ gật ngủ gà trên xe. Mới mờ mờ sáng có người nói, “Hình như có nước chảy.” Tất cả đều choàng dậy nhìn ra ngoài. Cảnh rừng ban mai đẹp khôn tả. Thế là đứa nào cũng để nguyên cái mặt ke, đưa tay lên vuốt vuốt tóc, rồi vội vàng xuống suối đứng ngồi đủ kiểu chụp cảnh bình minh trong rừng đẹp mơ màng.

Mỗi chuyến đi có những kỷ niệm khác nhau nhưng vui không tưởng.  Đi về đứa nào cũng mau chóng đi tiệm rửa hình để thứ sáu xúm lại đổ hình ra xem.  Ô a tán thưởng cảnh đẹp hay là cười vang với những tấm hình ngộ nghĩnh.

Chơi cả đám đông vui nhưng tôi cũng những giờ tâm sự riêng rẻ với một vài người trong nhóm. Tôi chơi thân với Linh. Có những buổi học Kinh Thánh vào Thứ Sáu, khi mọi người đã về, hai đứa còn ngồi trong xe nói chuyện đủ thứ tới khuya. Rồi chúng tôi lập gia đình. Có vài cặp trong nhóm cưới nhau. Có anh rước được nàng về nhập bọn với chúng tôi. Có cô kéo được chàng về làm rễ và có người đi xa, trong đó có Linh và tôi. Linh bỏ cuộc chơi theo chàng về tận San Jose. Đám chúng tôi mười mấy đứa kéo lên dự lễ tiễn Linh lên xe hoa, làm cô dâu cảm động khóc sụt sùi trong ngày cưới. Tôi bao chót nên lúc tôi làm đám cưới mỗi bạn trở thành gia đình hai hay ba người. Chàng của tôi cũng thuộc loại ế nên nhiều người trong hội thánh của chàng ráng đi dự lễ cưới để xem mặt cô dâu. Nhà thờ đầy người trong ngày hôn lễ làm ba mẹ hai bên gia đình rất vui.

Rồi cả đám kẻ trước người sau sinh con và lại bày nhau cách nuôi con nhỏ dạy con lớn. Í ơi gọi điện thoại hỏi thăm mua núm vú kiểu chi, tã loại nào, sữa hiệu gì để nuôi con. Trưởng tộc là anh chị Lưu – Ngoan mỗi năm mở cửa nhà mấy lần cho tụi tôi dắt bầu đoàn phu thê tử tới quậy. Lúc nào gặp nhau cũng có chuyện để tán và không thiếu những tiếng cười vang.

Không kể khổ về chuyện dạy con cái thì cũng chuyện sửa nhà cửa, cây cối vườn tược. Và dĩ nhiên là thưởng thức những món ngon không nhà hàng nào sánh nổi do những đầu bếp lừng lẫy của đám chúng tôi nấu nướng.

Hội Thánh Anaheim giống như bà con bên ngoại của các con tôi. Lúc còn nhỏ, mỗi lần nghe được đi về Anaheim là chúng nó háo hức. Khi Covid đến, chúng tôi gặp nhau thường hơn qua những buổi sinh hoạt trên Zoom. Mỗi tuần gặp nhau trên màn hình, chúng tôi cập nhật tin tức của mỗi gia đình và học Kinh Thánh. Rồi cầu nguyện xin Chúa giữ gìn từng gia đình. Xin Chúa chữa lành cho những người bị nhiễm Covid. Ghi danh đem đồ ăn tới cho những người bị bịnh. Các cháu nhỏ thì nhào vô chơi game online. Dường như dịch bịnh trên toàn thế giới chẳng ảnh hưởng gì đến thú chơi game của tụi nó.

Năm 2021, dịch bệnh bớt đi. Chúng tôi rủ nhau đi chơi Mammoth. Ở nhà một năm tù túng nên nhà nào cũng muốn sổ lồng đi chơi. Chẳng có cái nhà nghỉ nào đủ lớn để chứa hết tụi tôi vì “chúng nó đông hơn chúng mình.” Chúng nó là con cái của chúng mình và nhiều đứa con đã học xong trung học. Thế là ráng tìm mướn những căn nhà gần nhau để ngắm cảnh vui chơi mấy ngày thỏa thích. Thức ăn thì khỏi phải nói nữa. Rất nhiều món và món nào cũng ngon tuyệt vời. Các con tôi đến bây giờ vẫn còn nhắc lại lần đi chơi ấy, nhất là chuyện thi ăn dưa hấu với hai tay bị trói đằng sau. Chẳng phải đám thanh niên già của tụi tôi ngày xưa được hồi xuân mà đám trẻ cũng vui tưng bừng.

Mấy năm nay nhiều cháu đi học xa, những buổi gặp nhau thường chỉ có cha mẹ là đám chúng tôi ngày xưa đi với vợ, chồng. Mỗi lần gặp nhau như vậy tôi cảm thấy mình như về quê và ba tôi cũng thấy vậy.

Tôi hỏi ba, “Ba về thăm Hội Thánh Anaheim có vui không?” “Ô chu! Vui quá! Người nào cũng tay bắt mặt mừng ‘Lâu quá! Tưởng không gặp lại ông.’ Vui không tả mi hỉ.  Tiếc là ít giờ quá nên không nói chuyện được nhiều.” Tôi nói, “Vậy hôm nào ba về ở lại lâu lâu hơn đi.” Ba trả lời, “Nếu Chúa cho khoẻ mạnh sẽ về thăm quê lần nữa.”

Hội Thánh Giám Lý Anaheim sẽ có lễ kỷ niệm 45 năm thành lập vào Chúa Nhật ngày 27 Tháng Bảy năm 2025.  Nhân dịp này tôi xin gởi lời cảm ơn của ba mẹ và chị em tôi đến Mục Sư Trần Trọng Luật và toàn thể hội thánh. Ông bà Mục Sư Trần Trọng Luật và Hội Thánh Anaheim đã hết lòng giúp đỡ gia đình tôi và rất nhiều gia đình khác khi mới đến Mỹ. Mục sư đã giúp mướn những căn nhà để ở lúc chúng tôi mới đến.  Mục sư cũng đã chúc phước cho những “nhà biết đi”, tức làm lễ cưới cho hầu hết các thành viên trong ban thanh niên của chúng tôi ngày xưa. Cảm ơn rất nhiều về sự tận tụy của ông bà chăm lo cho con dân Chúa trong những năm quản nhiệm hội thánh Anaheim. Nguyện xin Chúa ban phước dư dật trên những ngày tháng hưu hạ của Mục Sư Trần Trọng Luật và bà!

(July 2025)

Trump ký sắc lệnh giúp giải quyết tình trạng vô gia cư

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Năm, 24 Tháng Bảy, ký sắc lệnh giúp thành phố và tiểu bang giải quyết tình trạng vô gia cư dễ dàng hơn, theo The Hill.

Theo sắc lệnh này, bà Pam Bondi, bộ trưởng Tư Pháp, phải hủy bỏ tiền lệ nào khiến chính quyền tiểu bang và địa phương bị hạn chế thẩm quyền đưa người vô gia cư ở ngoài đường vào trung tâm điều trị.

Ông vô gia cư nằm tại trạm xe buýt ở Los Angeles, California, hôm 18 Tháng Hai. (Hình: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)

Sắc lệnh này cũng bắt buộc một loạt cơ quan hợp tác với nhau về việc trợ cấp cho tiểu bang để thi hành lệnh cấm sử dụng ma túy bất hợp pháp nơi công cộng, cắm trại ngoài đường, lảng vảng và chiếm đất của người khác; và để theo dõi tội phạm tình dục.

Sắc lệnh này còn yêu cầu cơ quan hữu trách thay đổi mục đích sử dụng ngân quỹ để bảo đảm người vô gia cư ngủ ngoài đường, gây rối trật tự công cộng, và bị bệnh tâm thần nặng hoặc nghiện ma túy, được đưa vào cơ sở như trung tâm điều trị.

Tòa Bạch Ốc gọi sắc lệnh này là nỗ lực “vãn hồi trật tự cho thành phố ở Mỹ và loại bỏ người lang thang ra khỏi đường phố.” Đây là một phần trong lời cam kết của Tổng Thống Trump chấm dứt nạn vô gia cư, theo Tòa Bạch Ốc.

Tháng Ba năm nay, Tổng Thống Trump ký sắc lệnh cho Cơ Quan Công Viên Quốc Gia dẹp bỏ lều trại của người vô gia cư và xóa hình vẽ graffiti trên đất liên bang. (Th.Long) [qd]

Trump lái mũi dùi Epstein sang Clinton. Liệu Trump có ân xá “tú bà” Maxwell?

Trump lái mũi dùi Epstein sang Clinton. Liệu Trump có ân xá “tú bà” Maxwell?

Hôm 23/7/25, một tiểu ban Giám Sát Hạ Viện HK bỏ phiếu thông qua quyết định gửi trát yêu cầu Bộ Tư Pháp công bố toàn bộ hồ sơ liên quan cuộc điều tra tỷ phú ấu dâm Jeffrey Epstein. Cùng ngày, Hạ Viện Cộng Hòa phát trát triệu tập Ghislaine Maxwell, người từng là “tú bà” của đường dây buôn người Epstein, để lấy lời khai.

Hôm 25/7, Trump khẳng định mình không liên quan gì đến Epstein và chưa bao giờ đến đảo Little St James, nơi được xem là ổ buôn người tình dục của Epstein. Theo Trump, cựu TT Bill Clinton đã đến hòn đảo này 28 lần.

Chánh biện lý Orange County bị nghi dùng quỹ tranh cử trả tiền thua kiện

ORANGE COUNTY, California (NV) – Ông Todd Spitzer, chánh biện lý Orange County, vừa bị chánh án ra lệnh bồi thường $25,000 cho một phụ nữ tố cáo ông từng trù dập bà, nhưng có vẻ ông chuẩn bị “xoay xở” để có số tiền đó – nhờ vào các mạnh thường quân chính trị của mình, theo báo mạng Voice of OC, hôm 21 Tháng Bảy.

Theo các báo cáo tài chính tranh cử, Chánh Biện Lý Spitzer mở một quỹ bảo vệ pháp lý vào Tháng Năm và nộp hồ sơ cập nhật cho quỹ này vào đầu Tháng Bảy, ngay sau khi quận hạt thua kiện bà Tracy Miller, người từng là nữ công tố viên cao cấp nhất tại Văn Phòng Biện Lý Cuộc.

Chánh Biện Lý Todd Spitzer (giữa) tại một cuộc họp báo bên ngoài tòa án liên bang ở Santa Ana hồi năm 2024. (Hình minh họa: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Trong vụ kiện đó, bà Miller tố cáo bị trả đũa sau khi bà giúp một số đồng nghiệp tố cáo quấy rối tình dục từ người phụ rể trong đám cưới của ông Spitzer, người này sau đó được ông Spitzer bổ nhiệm vào vị trí lãnh đạo cấp cao.

Người dân đóng thuế của quận hạt sẽ phải chi $3 triệu để bồi thường cho bà Miller, nhưng chánh án cũng buộc ông Spitzer phải tự bồi thường $50,000 cho bà.

Tại tòa, ông Spitzer phản đối mức phạt, nói với chánh án rằng dù ông “không túng thiếu,” thì số tiền $50,000 sẽ là một “cú dập lớn” đến tài chính gia đình ông, và đề nghị giảm xuống còn $25,000, mức mà ông cuối cùng bị buộc phải trả.

“Nó sẽ thay đổi cuộc sống của chúng tôi,” ông Spitzer khai tại tòa hôm 5 Tháng Sáu. “Có khả năng tôi sẽ phải làm việc lâu hơn.”

Ông Spitzer không phản hồi nhiều yêu cầu bình luận về bài viết này.

Việc ông Spitzer mở quỹ pháp lý gây lo ngại khắp Orange County, trong đó có ông Jon Fleischman, cựu chủ tịch đảng Cộng Hòa California.

“Nếu ông ấy kêu gọi quyên góp từ người khác để trả tiền phạt, thì điều đó có thể bị xem là né tránh công lý, điều này thật mỉa mai với một người có nhiệm vụ là bảo đảm hệ thống tư pháp hoạt động đúng đắn,” ông Fleischman nói trong một cuộc phỏng vấn hôm Thứ Hai.

Theo hướng dẫn của Ủy Ban Thực Hành Chính Trị Công Bằng, cơ quan theo dõi tài chính tranh cử của tiểu bang, thì quỹ pháp lý này có thể được dùng để trả luật sư phí và các chi phí pháp lý khác.

“Một ứng cử viên hoặc giới chức chỉ được gây quỹ theo quy định này để tự bảo vệ trong một vụ kiện dân sự hoặc hình sự,” văn bản quy định nêu rõ, đồng thời yêu cầu không được giữ lại số tiền không sử dụng cho mục đích pháp lý.

Ông Fleischman lưu ý rằng dù các quỹ kiểu này thường được dùng cho các vụ kiện liên quan đến thông tin bầu cử, thì việc ông Spitzer mở quỹ đúng thời điểm này là rất “khó xử.”

“Việc mở quỹ ngay bây giờ hình như cho thấy ông ấy muốn quyên tiền từ các nhà tài trợ để trả khoản tiền phạt do tòa ra lệnh,” ông Fleischman nói.

Dù quỹ pháp lý mới chưa tiết lộ có nhận được khoản quyên góp nào hay chưa, thì tài khoản tranh cử của ông Spitzer cho cuộc tái tranh cử năm 2028 đã có hơn $144,000 tính đến cuối năm ngoái.

Hiện vẫn chưa rõ quỹ pháp lý của ông có được nhận tiền từ các ủy ban chính trị khác mà ông đang điều hành hay không.

Quỹ pháp lý mới của ông Spitzer được lập ra sau khi cựu Thị Trưởng Harry Sidhu của Anaheim cũng từng dùng tiền tranh cử để chi trả cho việc bào chữa trong vụ điều tra tham nhũng tại Tòa Thị Chính Anaheim.

Bà Tracy Miller (phải) và Luật Sư John Barnett tại một cuộc họp báo ở Laguna Beach hôm Thứ Sáu, 6 Tháng Sáu, một ngày sau khi bà thắng kiện Chánh Biện Lý Todd Spitzer. (Hình: Maximo Santana/Voice of OC)

Ông Sidhu nhận tội cản trở công lý và bị kết án hai tháng tù giam, ông dùng hơn $300,000 do các nhà tài trợ chính trị đóng góp để trả luật sư phí.

Sau vụ đó, Thống Đốc Gavin Newsom ký ban hành luật cấm các chính trị gia sử dụng quỹ tranh cử để tự bào chữa trong các vụ án hình sự.

Tuy nhiên, vụ kiện của ông Todd Spitzer là vụ kiện dân sự, nên không bị luật mới này chi phối.

Hiện vẫn chưa rõ ông Spitzer có bị các nhà lãnh đạo quận hạt kỷ luật hay không, vì còn nhiều vụ kiện do các nữ công tố viên tố cáo bị ông trù dập đang chờ được xét xử.

Tất cả các đơn kiện này có nội dung tương tự vụ của bà Miller, cáo buộc ông Spitzer phân biệt đối xử và trù dập khi các nhân viên tố cáo hành vi sai trái trong văn phòng.

Bà Miller từng kêu gọi Hội Đồng Giám Sát Orange County có hành động chấn chỉnh Chánh Biện Lý Spitzer sau khi bà thắng kiện.

“Họ có rất nhiều lựa chọn để hành động,” bà Miller nói trong cuộc phỏng vấn hồi tháng trước. “Tôi nghĩ họ nên làm bất cứ điều gì có thể.”

Dù các giám sát viên quận hạt chưa có hành động chính thức nào với ông Spitzer, nhưng đã có các cuộc thảo luận nội bộ về việc thay đổi cách điều hành bộ phận nhân sự của văn phòng biện lý, hoặc tước quyền kiểm soát bộ phận này khỏi tay ông Spitzer. (T.Nhiên) [đ.d.]

Bác Sĩ Giá Sư Bùi Đồng

Bác Sĩ Phaolô Đinh Hồng Hạnh

Trump tố Bill Clinton đến đảo của Epstein 28 lần, còn ông chưa bao giờ đến

Trump tố Bill Clinton đến đảo của Epstein 28 lần, còn ông chưa bao giờ đến
Sau khi tố cáo cựu Tổng Thống Barack Obama là “phản quốc,” bây giờ Tổng Thống Donald Trump lại chuyển hướng sang cựu Tổng Thống Bill Clinton để “khỏa lấp” vụ Epstein.

Ông Gioan Bùi Cao Tùng

Bà Quả Phụ Huỳnh Tố Lan

Tin mới cập nhật