LGT:Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Người xưa thường nói “Nuôi quân ba năm, sử dụng một giờ,” nhưng riêng vấn đề “khôi phục thảm họa trong công nghệ thông tin -Disaster Recovery in the IT Department” thì có thể các công ty, hãng xưởng của tư nhân, chính phủ lúc nào cũng phải tốn tiền cho việc làm này và có thể nó sẽ… không bao giờ xảy ra. Nhưng nếu nó xảy ra như bão Harvey ở Houston và mấy năm trước tại New Orleans với bão Katrina, bão Andrew ở Florida,… thì sẽ thấy đồng tiền bỏ ra rất là xứng đáng, không phí phạm tí nào.
Tôi định viết về những suy nghĩ của mình, một người cao niên về cái “chết” khi thời gian còn lại của đời mình quá hạn hẹp và nhất là khi bạn bè, người thân, họ hàng cùng lứa tuổi ngoài 70 của mình cứ thi nhau lăn dùng ra mà chết. Nhưng tôi phải tạm hoãn đề tài này để viết về cái sở trường của mình khi làm việc tại Mỹ vì cái thiên tai “Hurricane Harvey” vừa qua.
Ngày xưa, tôi làm nghề “điện toán & tin học” thì hai đứa con của tôi bây giờ cũng làm nghề “điện toán & tin học.” Người xưa cũng nói “Con hơn cha là nhà có phúc.” Nhưng tới giờ phút này thì con giỏi lắm là chỉ hơn cha về “bằng cấp” và bằng cha về “chức vụ và lương bổng” thì nhà cũng đã có phúc lắm rồi.
Cái “buồn phiền” của tôi, một người cao niên là đầu óc bây giờ đã lú lẫn, không còn minh mẫn như trước, nhất là những kinh nghiệm và kiến thức về điện toán & tin học của IBM Main Frames đã lỗi thời vì đã được thay thế bằng PC & Micro & Net Works,… hoàn toàn online, nhanh và gọn nhẹ gấp nghìn lần so với trước.
Cho nên, trong những buổi họp mặt đại gia đình, khi con cái chúng tôi nói chuyện về công việc của tụi nó thì tôi không có cửa để xen vào.
Nhưng trong một bữa cơm “di tản vì bão Harvey,” khi tôi nói về nhiệm vụ và trách nhiệm của tôi về công việc “khôi phục thảm họa trong công nghệ thông tin” thì con trai đã lắng nghe vì nó cũng đang phụ trách việc lấy “Disaster Recovery License” cho IT Department nơi nó làm việc là hãng dầu khí Chevron Texaco ở Houston, Texas.
Có lẽ là do “duyên trời định” mà 30 năm làm việc của tôi trên đất Mỹ thì đã hết 26 năm làm trong ngành “điện toán & tin học” (Ngày xưa gọi là Systems and Data Processing, rồi Management Information Systems và bây giờ thì gọi là Information Technology) mà hầu hết công việc hàng ngày và trách nhiệm của tôi, một Quality Assurance Manager, rồi Director, một cách tổng quát khi còn nhớ loáng thoáng và vắn tắt là: help desk – standards and policy – Production Scheduling and Support, Systems Security, Set up: Production, New Development and Disaster Revoery Tests…
Tôi sẽ cố gắng giản dị hết sức về đề tài này để chia sẻ với mọi người là hầu hết những công ty, hãng xưởng, cơ quan chính phủ có “data center” thì đều phải tốn tiền để bảo về cái “Data Center”, linh hồn của công ty, hãng xưởng của mình vì nếu “thân thể” sống mà không có “hồn” thì sống theo kiểu gì đây?
Các con của chúng tôi có thể hơn tôi nhiều thứ nhưng “khôi phục thảm họa trong công nghệ thông tin” thì chắc là tôi có nhiều kinh nghiệm hơn tụi nó tại thời điểm này. Vì trong bảng chức vụ và báo cáo khi “đại họa” xảy ra cho hãng, cho công ty bảo hiểm này thì tôi (Quality Assurance Manager/Director) là người được “thông báo” số hai, chỉ đứng sau President/CEO của hãng, của công ty mà thôi, vì tôi là “Disaster Recovery Coordinator.”
Hãng “Commercial Insurance Company” nơi tôi làm việc, phải ký hợp đồng để trả tiền hàng tháng hoặc hàng năm với một công ty có các “data center” nằm rải rác trên đất Mỹ để họ làm công việc “back up” cho “data center” của hãng chúng tôi khi có tai họa xảy ra như thiên tai bão lụt, cháy nhà, động đất,… và tất cả những khách hàng của họ.
Để hoàn thành trách nhiệm của một “Disaster Revovery Coordinator,” hàng ngày, hàng tháng hoặc hàng năm, tôi phải “điều hành” những công việc như mỗi buổi sáng sớm, sau khi tất cả những công việc về “data processing” đã hoàn tất mỹ mãn thì những “back up tapes” của tất cả Systems, Applications Softwares and Critical Data đều được gởi tới trung tâm cất giữ “Of Site Back Up Storage”, cách xa hãng của tôi ít nhất là 10 miles.
Kế nữa, tại trung tâm “Hot Site/Disaster Recovery Data Center” phải có đủ “dụng cụ, máy móc, Systems Softwares, Telecommunication/Net Works, etc….” có đủ khả năng để “process” tất cả những công việc liên quan tới điện toán/tin học của hãng chúng tôi. Và lẽ dĩ nhiên cái “Hot Site/Disaster Recovery Data Center” này phải nằm rất xa hãng của chúng tôi, thường là nằm ở tiểu bang khác. Thí dụ hãng Bảo Hiểm của tôi nằm tại Houston miền Nam nước Mỹ thì cái “Hot Site” này nằm tại thành phố Seattle, nằm ở miền Tây Bắc nước Mỹ.
Chưa hết, mỗi năm hoặc sáu tháng một lần, chúng tôi phải gởi “người” và “Back up Tape” đi tới “Hot Site” tại thành phố Seattle để làm “Disaster Recovery Test” một lần và phải làm thành công với bất cứ giá nào. Đương nhiên người “Quality Assurance Manager/Director” phải “tổ chức và thi hành” thành công tốt đẹp công việc này.
Khi nói tới đây với người con trai “cùng nghề điện toán” thì bị nó trêu: “Con thấy thông thường, có testing cách mấy thì khi đại họa xảy ra vẫn bị trục trặc như thường, cái data center của hãng ba làm chắc cũng chết ngắc, không thể Up and Running được đâu!”
Tôi trả lời nó, đại loại: “Ba bảo đảm với con là 99.99% cái Data Center của hãng nơi ba làm việc sẽ Up and Running properly, correctly tại ‘Hot Site in Seattle’ với điều kiện các ‘Of Site Back Up Tapes’ phải được gởi tới ‘Hot Site/Disaster Revovery Data Center Center. ‘Hot Site/Disaster Recovery Data Center’ phải được bình yên, Up and Running. Và dĩ nhiên là ‘No Human Errors.’”
Câu chuyện xin tạm dừng ở đây để con và cháu khiêng đồ đạc lên tầng lầu trên vì nước đã “mấp mé” ngoài cửa mà tụi nó lại không mua bảo hiểm lụt.
Ngồi nhìn “mưa gió” đầy trời Houston mà tôi lại nhớ đến công việc làm năm xưa, thấm thoát tôi đã nghỉ hưu được 12 năm rồi và lần đầu tiên khi nói chuyện có người chịu nghe vào lúc cuối đời.
Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cá salmon và cơm chiên giòn tuyệt cú mèo”
Trái cây hay quả được thành hình từ phần bầu nhụy của hoa. Trái cây thường có hai phần: phần thịt mọng nước có thể ăn được và hột cứng.
Ngược lại với rau được dùng như món ăn chính, trái cây thường là món ăn thêm, điểm tâm, tráng miệng hoặc ăn vặt. Trái cây là thực phẩm ưa thích của loài người vì tính cách bổ dưỡng và tiện lợi của nó.
Thành phần dinh dưỡng
Nhiều nhà dinh dưỡng quả quyết rằng trái cây là “bạn đường của sức khỏe” vì nó có đầy đủ những chất dinh dưỡng cần thiết để duy trì một đời sống lành mạnh.
1. Nước
Cơ thể cần từ 2-3 lít nước mỗi ngày để giữ nhiệt độ bình thường, để làm trơn các khớp xương, để lưu chuyển dưỡng chất nuôi tế bào, để làm huyết tương chứa hồng cầu, bạch cầu, để làm vật chống đỡ cơ thể…
Nước trong trái cây rất nhiều, tươi mát mà lại là loại nước tinh khiết, không nhiễm trùng hay vẩn đục. Nước từ lòng đất, được cây hút lên, chế biến, đặt vào trái để ta dùng mà không cần mất công đun nấu, gạn lọc. Dùng nước này ta không còn sợ bị các bệnh như tiêu chảy, khó chịu bao tử, không sợ bị những ô nhiễm của bụi đất hay hóa chất trong không gian.
2. Chất đạm
Chất đạm cần thiết cho sự cấu tạo các loại tế bào, chế tạo kích thích tố trong cơ thể.
Thường thường khi nói tới chất đạm là ta nghĩ ngay tới một miếng bít-tết, một đùi gà quay… vì đây là nguồn cung cấp chính. Nhưng loại chất đạm này có nhiều mỡ béo mà gần đây con người đã lạm dụng và phụ thuộc nó, nên gây ra nhiều bệnh hoạn.
Rau trái cũng có một nguồn chất đạm đáng kể, tất nhiên là ít hơn thịt cá, nhưng dễ tiêu và không có cholesterol. Ta hãy nhìn vào các vị tu hành, không ăn thịt động vật, chỉ ăn rau trái, mà cũng đủ chất đạm cho cơ thể, sức khỏe vẫn tốt, thần sắc hồng hào, tinh thần minh mẫn, phục vụ đạo giáo và tín đồ không mỏi mệt.
Đạm trong trái cây có đủ tám loại amino acid cần thiết mà cơ thể không tự tạo ra được và phải do thực phẩm cung cấp.
Những trái hột như đậu phộng, hột hạnh nhân, quả óc chó, trái bơ… có rất nhiều đạm.
Một ưu điểm khác của chất đạm từ thực vật là chúng được tiêu hóa dễ dàng. Ăn một miếng thịt cần 8 giờ để chuyển hóa, trong khi đó ăn một hỗn hợp trái cây chỉ cần nửa giờ là cơ thể đã có đầy đủ số lượng chất đạm này.
3. Chất carbohydrat
Carbohydrat cung cấp năng lượng cho chức năng của cơ thể dưới hình thức các loại đường hoặc tinh bột.
Trái cây có loại đường đơn thiên nhiên fructose, sẵn sàng được hấp thụ và có khả năng cung cấp năng lượng mà cơ thể cần ngay. Đường này dễ tiêu, nhập vào máu từ từ nên không gây xáo trộn cho mức độ insulin do tụy tạng tiết ra.
4. Chất béo
Khi ăn nhiều chất béo thì không tốt, nhưng cơ thể cần một lượng tối thiểu để duy trì sự tăng trưởng của tế bào, tích trữ năng lượng, cấu tạo thành phần của hệ thần kinh, sản xuất kích thích tố. Trái cây như chuối, bơ, oliu, đào lộn hột… có một ít chất béo và hầu như không có cholesterol.
5. Khoáng chất và sinh tố
Cơ thể cần một lượng rất nhỏ khoáng chất và sinh tố để điều hòa mọi chức năng cũng như để tăng trưởng, sinh sản. Trái cây có đầy đủ những chất này dưới dạng hoàn toàn tự nhiên, không pha lẫn hóa chất, dễ tiêu và vừa đủ cho nhu cầu hàng ngày. Tuy nhiên trái cây thường không có hoặc có rất ít sinh tố B12.
Lựa và cất giữ trái cây
Trái cây là sản phẩm mà thiên nhiên cung cấp, sẵn sàng để con người sử dụng mà không cần nhiều thời gian biến chế, sửa soạn.
Để trái cây thêm ngon, cần có sự lựa chọn kỹ càng, cất giữ đúng cách, rồi ăn đúng lúc.
Khi bày bán trên thị trường, người ta thường phun hóa chất lên trái cây để giữ trái lâu hư cũng như để trái cây có vẻ tươi, đẹp, hấp dẫn. Vì thế, cần rửa sạch hoặc gọt vỏ trước khi ăn.
1. Trái cây tươi
Mùa nào trái đó. Mua đúng mùa đúng lúc thì trái cây ngon hơn và rẻ hơn.
Lựa trái cây không khó khăn nếu ta để ý một chút. Điều cần nhớ là không mua vì giá rẻ nhưng mua vì dùng được hoặc để dành được. Nếu không có nhu cầu trang trí, trưng bày cho đẹp mắt thì bề ngoài của trái hơi có tì vết một chút cũng không ảnh hưởng tới phẩm chất của trái.
Cũng nên nhớ rằng, hầu hết trái cây được xịt một lớp hóa chất để tăng màu tươi, tạo vẻ ngoài đẹp hơn, nên nhiều khi “thấy vậy mà không phải vậy.”
Khi mua về, trái chín cần được giữ trong tủ lạnh để tránh mau hư. Trước hết, lựa riêng trái hư, trái chưa chín hẳn. Không nên làm trái mau chín bằng cách phơi nắng vì các tia tử ngoại, hồng ngoại có thể làm phân hủy vài loại sinh tố.
Rửa và lau khô những trái cây có vỏ cứng và trơn tru. Trái có vỏ mỏng như nho, quả anh đào (cherry), các loại trái nhỏ mọng nước (berry) như phúc bồn tử (rasberry), ô rô (holly berry), trái mâm xôi đen (black berry)… thì không cần rửa khi cất giữ vì nước đọng làm trái mau hư, nhưng đừng quên rửa trước khi ăn.
Đừng vặt bỏ cuống hoặc chóp của trái, tránh làm tổn thương tới tế bào của trái.
Tủ lạnh cần giữ ở nhiệt độ từ 15 độ C tới 21 độ C, không ẩm. Tốt hơn hết là giữ trái trong hộp kín để không khí không làm khô trái, nhưng nếu đựng trong túi nylon thì lại nên chọc thủng vài lổ nhỏ để thoát hơi và độ ẩm. Giữ kỹ như vậy, trái có thể để dành được khá lâu.
2. Trái cây đóng hộp
Với trái cây đóng hộp, cần coi kỹ nhãn hiệu có ghi rõ ràng tên trái cây, số lượng, tên và địa chỉ nhà sản xuất, nhất là hạn sử dụng. Tuyệt đối không mua sản phẩm quá hạn dù giá rẻ.
Tránh những hộp bị rò rỉ, không khí vào làm hộp phồng lên. Hộp móp vào không sao, trừ khi vết lõm làm rách hộp và để không khí lọt vào.
Trái cây hộp thường được bảo quản bằng nước đường cho khỏi hư và đường càng ngọt thì giá càng cao nhưng thời gian bảo quản lâu hơn. Đôi khi trái cây được giữ gìn với nước thường hoặc nước ép trái cây.
Trái cây hộp có thể giữ trong phòng ở nhiệt độ không quá 25 độ C, thoáng khí, không ẩm và có thể để dành cả năm mà phẩm chất vẫn tốt, miễn là hộp không rò rỉ và không quá hạn sử dụng do nhà sản xuất ghi trên hộp.
3. Trái cây đông lạnh
Trái cây này cũng rất ngon.
Khi mua lựa thứ đông cứng nguyên cục, chứ nếu chảy nước hoặc hơi mềm là bắt đầu rã đá và hư. Mang về, nếu chưa ăn, cần bỏ vào tủ đông lạnh với nhiệt độ bằng hoặc dưới độ đông lạnh. Giữ như vậy trái vẫn còn tốt tới một năm.
4. Trái cây khô
Trái khô cần được bán trong túi sạch sẽ và bọc kín. Trái phải mềm dẻo nhưng chắc, màu tươi sáng, không lốm đốm mốc meo. Trái khô có thể giữ ngoài tủ lạnh, với nhiệt độ trong nhà dưới 75 độ C trong vòng nửa năm. Nếu trời nóng quá và ẩm quá thì nên để trái cây khô trong tủ lạnh, nhất là sau khi đã mở ăn dở dang, để tránh nấm mọc.
5. Nướng trái cây
Khi nướng, trái cây có thể là món ăn phụ thay thế cho thịt. Nướng không mất nhiều thì giờ, nhưng cần được ăn ngay.
Trái được gọt vỏ, cắt đôi, xếp úp lên vỉ hoặc chảo, quết bơ và nước trái chanh lên mặt, nướng độ mươi phút cho tới khi mặt trái hơi nâu. Giở sang mặt kia rồi cũng quết bơ, nước chanh thêm chút đường, quế bột, nướng thêm vài phút cho tới khi nâu vàng.
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Lưu Vân Sơn, ủy viên Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị, bí thư Ban Bí Thư Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc, đến Việt Nam hai ngày, bắt đầu từ Thứ Hai, 18 Tháng Chín, và gặp một loạt chóp bu đảng Cộng Sản Việt Nam.
Ông Sơn đã gặp một loạt lãnh đạo cấp cao của Việt Nam gồm ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN; ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng; bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc Hội; ông Phạm Minh Chính, ủy viên Bộ Chính Trị, bí thư Trung Ương Đảng, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương kiêm trưởng Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng; ông Trần Quốc Vượng, ủy viên Bộ Chính Trị, thường trực Ban Bí Thư, bí thư Trung Ương Đảng, chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương.
Có vẻ ông Lưu Vân Sơn sang Việt Nam để chuẩn bị cho chuyến thăm viếng Việt Nam và tham dự hội nghị APEC của Chủ Tịch Tập Cận Bình dự trù diễn ra tại Đà Nẵng vào Tháng Mười Một tới đây, đồng thời, trao đổi quan điểm để tháo gỡ những căng thẳng trong mối quan hệ.
Hồi Tháng Bảy, Bắc Kinh buộc Hà Nội hủy bỏ dò tìm dầu khí tại lô 136-3 vướng cái vạch “lưỡi bò,” nếu không sẽ tấn công các căn cứ của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa.
Theo tường thuật của Thông Tấn Xã Việt Nam, các lãnh đạo của Hà Nội đều cả quyết “coi trọng” mối quan hệ với Bắc Kinh và cho rằng chuyến đi của “đồng chí Lưu Vân Sơn và đoàn đại biểu đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ đóng góp tích cực vào việc củng cố, phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc.”
Cùng với những lời ca ngợi “những chuyển biến tích cực trong các lĩnh vực hợp tác thực chất trong thời gian qua, nhất là trong đầu tư, thương mại, du lịch, hợp tác trên bộ; đánh giá cao việc Trung Quốc mở rộng nhập khẩu nông sản, hàng hóa Việt Nam,” Thông Tấn Xã Việt Nam tường thuật lời ông Nguyễn Xuân Phúc.
“Đề nghị hai bên phát huy hiệu quả các cơ chế hợp tác, nâng cao hiệu quả hợp tác thực chất trên các lĩnh vực, tập trung giải quyết các khó khăn, tồn tại trong hợp tác song phương, đẩy nhanh tiến độ và nâng cao chất lượng các dự án hợp tác; đồng thời cùng nỗ lực duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông; tuân thủ nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai đảng, hai nước, tránh mọi hành động có thể làm gia tăng căng thẳng; cùng các nước ASEAN sớm đàm phán thực chất để đạt được Bộ Quy Tắc Ứng Xử Của Các Bên ở Biển Đông (COC),” ông Phúc nói.
Trong cuộc gặp ông Lưu Vân Sơn, ông Trần Quốc Vượng nói: “Đề nghị hai bên nỗ lực duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông; tránh các hành động làm phức tạp tình hình; giải quyết vấn đề Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế; tuân thủ những nhận thức chung và thỏa thuận đã đạt được, nhất là thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc; thực hiện nghiêm túc Tuyên Bố Về Ứng Xử Của Các Bên ở Biển Đông (DOC), sớm cùng ASEAN xây dựng Bộ Quy Tắc Ứng Xử Của Các Bên ở Biển Đông (COC), vì hòa bình, ổn định ở khu vực và lợi ích chung của cả hai nước Việt Nam và Trung Quốc.”
Khi gặp bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Thông Tấn Xã Việt Nam kể rằng, “Đồng chí Lưu Vân Sơn khẳng định đảng, chính phủ và nhân dân Trung Quốc hết sức coi trọng quan hệ với Việt Nam, cho rằng hai nước là cộng đồng chung vận mệnh có ý nghĩa chiến lược; mong muốn hai bên tăng cường tin cậy chính trị, trao đổi chiến lược, đẩy mạnh hợp tác, giao lưu hữu nghị, đưa quan hệ hai đảng, hai nước phát triển lên tầm cao mới; ủng hộ việc đẩy mạnh giao lưu giữa hai Quốc Hội và nhân dân hai nước trong thời gian tới.”
Tân Hoa Xã có bản tin tường thuật tóm tắt các cuộc họp với các lãnh đạo Việt Nam chung trong một bản tin với tựa đề “Quan hệ ổn định, lành mạnh Việt Nam-Trung Quốc đem lợi ích lớn lao cho hai nước.”
Tân Hoa Xã chỉ thuật tóm tắt lời ông Lưu Vân Sơn nói với ông Nguyễn Xuân Phúc rằng: “Đảng Cộng Sản Trung Quốc và đảng Cộng Sản Việt Nam cùng chung vận mệnh trong ý nghĩa chiến lược” nên ông “đề nghị hai nước láng diềng quản lý đúng cách và kiểm soát các bất đồng để tạo bầu khí thuận lợi cho hợp tác.”
Có vẻ, qua các bản tin tường thuật chính thống từ hai phía, Bắc Kinh muốn nhắc Hà Nội kềm chế theo đòi hỏi của Bắc Kinh nhân danh cái “vận mệnh chung” của hai đảng nhưng theo ý của Bắc Kinh, không phải của Hà Nội.
Còn nhớ, ngày 29 Tháng Hai, 2016, khi tiếp ông Hoàng Bình Quân, trưởng Ban Đối Ngoại của đảng CSVN, Chủ Tịch Tập Cận Bình nói rằng: “Trung Quốc và Việt Nam cùng chung một vận mệnh.” Ông Quân được cử sang Bắc Kinh trong nhiệm vụ hàn gắn từ từ mối quan hệ sau khi ông Tập Cận Bình đến Hà Nội hồi đầu Tháng Mười Một, 2015, nhằm hạ hỏa căng thẳng từ vụ hai nước đối đầu trên biển khi Bắc Kinh đưa giàn khoan tới tìm dầu ở thềm lục địa và đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Lời ông Tập Cận bình nói với ông Hoàng Bình Quân là lặp lại lời ông từng nói với đoàn đại biểu thanh niên CSVN hồi đầu Tháng Mười Một, 2015.
Trước nữa, ngày 11 Tháng Hai 2015, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đưa tin Chủ Tịch Tập Cận Bình đã trao đổi qua điện thoại với Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng nhân dịp kỷ niệm 65 năm mối quan hệ giữa hai nước.
Cuộc điện đàm này diễn ra khi cuộc đối đầu trên biển kéo dài hai tháng rưỡi từ đầu Tháng Năm đến giữa Tháng Bảy, 2014. Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho hay ông Tập Cận Bình nói rằng: “Hai đảng, hai nước và hai dân tộc đã từng hậu thuẫn cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau, lãnh tụ hai đảng gắn kết với nhau và theo dường lối xã hội chủ nghĩa, làm hai bên thành một cộng đồng chung một vận mệnh trong ý nghĩa tiêu biểu.”
Lời tuyên truyền này được lặp đi lặp lại với các lãnh đạp chóp bu với chủ trương “mưa dầm thấm đất,” hầu đừng nhắc nhở gì tới tranh chấp chủ quyền biển đảo. (TN)
SANTA ANA, California (NV) – Trong bảy tháng qua, cộng đồng đồng tính, chuyển giới (LGBT) gặp nhiều “sóng gió.” Chỉ vài ngày sau khi Tổng Thống Donald Trump nhậm chức, trang web về người LGBT và HIV của Tòa Bạch Ốc bị tháo xuống. Vài tuần trước, ông Trump cấm người chuyển đổi giới tính nhập ngũ, sau khi ông nhắc về vấn đề này trên mạng xã hội Twitter nhiều lần, theo báo mạng New America Media.
Qua một bản ghi nhớ, tương đương sắc lệnh, tổng thống ra lệnh Bộ Quốc Phòng không được dùng tiền đóng thuế cho các dịch vụ chuyển đổi giới tính.
Tại trung tâm LGBT ở Orange County, một trong những trung tâm đồng tính lâu đời nhất trên toàn quốc, người ta thắc mắc vì sao vị tổng thống có thể “phân loại” người dựa trên giới tính và “bản sắc” giới tính của từng người. Thay vào đó, điều mà trung tâm này muốn nhấn mạnh đó là, dù giới tính bạn là gì, lòng yêu nước của bạn cũng như bất cứ ai khác đều quan trọng như nhau.
Cô Dannie Cesena, một người đấu tranh về vấn đề chăm sóc sức khỏe, nhận thấy nhiều “khó khăn” mà cộng đồng LGBT phải đối mặt với các công ty bảo hiểm và tổ chức sức khỏe, theo kinh nghiệm cá nhân của cô.
“Tôi nghĩ nếu chuyện này xảy ra với tôi, thì chắc hẳn, cũng xảy ra tương tự với những người khác trong cộng đồng LGBT. Chúng tôi đấu tranh mạnh mẽ tại California, nhưng nay quyền lợi của chúng tôi có thể mất đi bất cứ lúc nào,” cô viết.
Cũng theo cô, các cú điện thoại gọi đến trung tâm tăng từ 150 lên đến 700 mỗi tháng kể từ khi ông Trump nhậm chức.
Theo nguồn tin này, phần lớn nguyên nhân xuất phát từ những giả thuyết và lời nói dối khiến cộng đồng LGBT không nhận được sự quan tâm và các dịch vụ chăm sóc y tế.
Không những thế, nhiều người nhập cư từ nhiều quốc gia khác nhau “sợ” bước chân vào các trung tâm y tế vì lo ngại rằng họ sẽ bị giao cho cảnh sát di trú, rồi bị trục xuất; và gái mại dâm sợ bị đánh giá, bị ngược đãi, và bị tấn công tình dục vì nghề nghiệp của họ. Hơn thế nữa, đa số bác sĩ không đủ năng lực để chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng LGBT và điều trị dự phòng HIV.
Tại một số trung tâm y tế, bác sĩ thậm chí từ chối bệnh nhân thuộc nhóm LGBT vì quan niệm cá nhân.
Nữ ký giả viết: “Chúng ta phải ngăn chặn những giả thuyết và lời nói dối về cộng đồng LGBT trong quần chúng. Quan trọng hơn, chúng tôi mong rằng những ai làm việc trong lĩnh vực y tế thân thiện hơn với chúng tôi. Chúng ta cần phải trao đổi với các vị dân biểu địa phương về việc này.”
Cô viết thêm: “Cuối cùng, chúng ta cần phải tạo áp lực đối với các nhà lập pháp hàng đầu, kêu gọi họ lên tiếng chống lại sự cuồng tín và kỳ thị chủng tộc tại quốc gia này. Chúng tôi muốn phục hồi quỹ dự phòng lây nhiễm HIV. Chúng tôi muốn thấy trang LGBT trên trang web của Tòa Bạch Ốc. Chúng tôi muốn chính phủ liên bang nhận thấy rằng, tội ác thù ghét là một vấn đề với cộng đồng LGBT, đặc biệt là phụ nữ da màu chuyển giới.” (Kh.L.)
LEXANA, Kansas (NV) – Một người đàn ông 53 tuổi ở Kansas được báo cáo là mất tích từ tám tháng nay đã được tìm thấy chết trong xe của mình ở một phi trường bận rộn của nước Mỹ, và nay gia đình của ông đòi hỏi phải có câu trả lời cho việc này.
Gia đình của ông Randy Potter tin rằng ông chết chỉ trong thời gian ngắn sau khi rời khỏi nhà ở thành phố Lenexa hôm 17 Tháng Giêng.
Cảnh sát ở Kansas City tìm thấy thi thể của ông Potter tuần qua sau khi có người báo cáo là có mùi hôi khả nghi từ chiếc xe pickup Dodge Ram màu trắng, đời 2014, tại phi trường quốc tế Kansas City International Airport, theo bản tin của tờ báo địa phương Kansas City Star.
Xác của ông Potter, ở ghế tài xế, bị phân hủy trầm trọng đến nỗi các nhân viên điều tra lúc đầu không thể xác nhận là nam hay nữ hoặc thuộc chủng tộc nào.
Tuy nhiên, sau đó ông được nhận diện và cảnh sát nói rằng ông tự tử chết, bản tin của tờ Kansas City Star cho hay.
“Làm sao chuyện này có thể xảy ra ở nước Mỹ?” vợ của ông Potter, bà Carolina, cho tờ báo hay. “Một chiếc xe pickup đậu đó liền tám tháng trời? Chồng tôi có thể được tìm thấy sớm hơn nếu mọi người đều làm phận sự của mình.”
Giới chức phi trường cho hay họ đang thảo luận với công ty S-P Plus có trách nhiệm điều hành bãi đậu xe với 25,000 chỗ tại phi trường này.
Cháu gái của ông Potter, cô Melissa Alderman, cho tờ Kansas City Star biết, cô bay từ Florida về nơi này để giúp tìm kiếm và cũng là người đưa ý kiến tìm kiếm trong bãi đậu xe phi trường, và đưa cả bảng số xe, nhưng có vẻ là không ai làm gì cả. (V.Giang)
Thống đốc Brown cho rằng TT Trump “cưỡi ngựa què” khi chối bỏ khí hậu thay đổi
Hiện nay cộng đồng người Việt tỵ nạn CS sống trên đất Mỹ thường có một sinh hoạt rất ý nghĩa và đượm tình đồng hương, đó là những buổi họp mặt (đại hội) hằng năm của những người cùng địa phương, cùng học đường, cùng quân trường và nhất là của các cựu quân nhân cùng đơn vị. Thông thường thì đại hội được tổ chức vào những dịp có nhiều ngày nghỉ lễ, tùy theo khả năng và nhu cầu mà tổ chức mỗi năm hoặc hai năm một lần. Binh chủng TQLCVN chúng tôi thì tổ chức mỗi năm một lần, luân phiên ở các tiểu bang khác nhau. Năm 2008 chúng tôi tổ chức tại Little Saigon vào dịp July 4,, anh em Mũ Xanh các nơi về tham dự đến gần 400 người, trong đó có khá đông anh em thuộc Tiểu Đoàn 2/TQLC mang danh hiệu Trâu Điên.
Trong khi các cựu Trâu Điên đang vui vẻ ôn lại chuyện đồng đội cũ chiến trường xưa thì vị cựu tiểu đoàn trưởng ra hiệu yên lặng rồi ông mở tờ báo KBC/HN ra cho mọi người xem bài viết của tác giả Ngọc Anh với tựa đề “Người Yêu Trâu Điên.” Bên lề bài viết là tấm hình của một phụ nữ rất duyên dáng với áo dài trắng, tóc xõa bờ vai nhưng đôi mắt thì quá buồn. Bầu không khí buổi họp mặt bỗng sôi động hẳn lên, có nhiều tiếng huýt sáo y như ngày nào năm xưa khi em “gái” hậu phương đến thăm anh “trai” ngoài tiền đồn biên giới.
Ngọc Anh với “Người Yêu Trâu Điên”
Tác giả “Người yêu Trâu Điên.”
Chưa biết nội dung nói gì nhưng ai cũng đòi người anh cả đơn vị cho cầm tờ báo để ngắm người đẹp, người đẹp giữa chốn ba quân, khiến nét mặt anh cả tươi vui với giọng nói trẻ trung như ngày xưa ra lệnh trước hàng quân:
– “Ai là thủ phạm, ai là ‘Người Yêu Trâu Điên’ thì bước ra khỏi hàng.”
Thật bất ngờ, mấy chục “ông già” trong quân phục rằn ri sóng biển cùng nhất loạt đứng lên đưa cao tay, miệng hô lớn:
– “Em, chính em, chính là em.”
– “Thưa đại bàng, không phải thằng đó, em mới chính là thủ phạm.”
Nếu tác giả Ngọc Anh, dù là nam hay nữ, mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ cảm động lắm, chỉ với cái tựa bài viết thôi mà đã khiến những cựu quân nhân già cỗi nơi hải ngoại bỗng trở lại thành những người lính trẻ trung oai hùng năm xưa, vui thật là vui.
Trước tình thế khó xử, biết trao “người đẹp” cho ai bây giờ nên anh cả liền bắt bí:
– “Trâu Điên nào đã tham dự trận đánh vùng Phú Lâm hồi Tết Mậu Thân đưa tay lên.”
Tất cả các cánh tay lại đồng loạt đưa thẳng lên như năm xưa tuyên thệ ngày mãn khóa tại vũ đình trường, trong đó có nhiều anh khi trận Mậu Thân xẩy ra thì còn là học sinh. Anh cả mỉm cười vì ai cũng muốn “tự giác”… nên ông đành trao tờ KBC/HN cho một người rồi ra lệnh:
– “Trận Mậu Thân. cậu là một trong hai đại đội trưởng chịu trách nhiệm giải tỏa khu vực mũi tàu Phú Lâm, hãy cầm tài liệu này về điều tra xem ai là người bị tác giả N.A khiếu nại.”
Mọi người cùng cười, chỉ một tựa bài viết mà làm không khí sinh động hẳn lên, mọi Trâu Điên cùng nâng ly chúc mừng sức khỏe giống như nâng ly mừng chiến thắng Phụng Dư, Đầm Giơi, Cổ Thành, v.v… Tôi đưa tay nhận tờ KBC/HN như nhận tấm bằng tưởng lục.
Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần bài viết “Người Yêu Trâu Điên,” tất cả những gì tác giả N.A. ghi lại đều có liên quan đến cuộc hành quân hon 40 năm về trước của đơn vị tôi. Tôi tự hỏi không lẽ lại có sự trùng hợp lạ lùng đến thế sao? Đây phải là một câu chuyện có thực.
Nội dung câu chuyện nói về thân phụ của tác giả là một phóng viên chiến trường, ông đi theo Tiểu Đoàn Trâu Điên đề chụp hình quay phim những trận đánh trong thành phố Saigon Tết Mậu Thân. Trong những hình ông chụp có một tấm hình đẹp của người lính Trâu Điên và ông đã tặng tấm hình đó cho con gái khi cô mới chỉ là một nữ sinh lớp Đệ Lục trường Gia Long…
Thân phụ N.A. đã kết thân với người lính ấy và mỗi khi họ trò chuyện bên nhau thì cô bé chăm chú nhìn hình con trâu trên vai áo trận rằn ri. Rồi người lính ấy di chuyển đi nơi khác khiến cô bé bâng khuâng và khi VC tấn công đợt 2 thì thêm một đại họa bất ngờ ập đến với tuổi thơ, thân phụ tác giả đã bị VC hạ sát trong lúc đang thi hành công vụ!
Xin phép tác giả cho tôi trích một vài đoạn trong bài viết “Người Yêu Trâu Điên” để đem so sánh với những gì đã xẩy ra 40 năm về trước ở đơn vị tôi khi tham dự trận Mậu Thân: (trích)
– Anh Trâu Điên yêu dấu.
Khi viết năm chữ này, trái tim em đập những nhịp bất thường, ngón tay cầm viết cũng run rẩy. Trước mặt em là tấm hình đen trắng…
Anh Trâu Điên biết mà, tấm hình này chính Ba em chụp cho anh… Tự nhiên Ba cầm tấm hình ngắm nghía rồi đưa cho em, nói:
– “Tấm hình này đẹp quá, muốn giữ không con?”
Tấm hình Ba khen đẹp quá, em đã ép trong cuốn nhật ký nhỏ, giấu kín giữ cho riêng em mà thôi…
Tháng Năm năm Mậu Thân, VC lại tấn công thủ đô lần thứ 2.
Buổi sáng hãi hùng đó, không có anh Trâu Điên, Ba em đã đi luôn…
Không, Ba có trở về bằng thân xác còn nóng hổi, máu còn chảy ra linh láng, ướt hết quần áo em! Hai chị em yếu đuối đã vác xác Ba về…
Lá thư này em viết nhưng không bao giờ gửi, vì em đâu biết anh Trâu Điên ở nơi nào trên mảnh đất đầy thống khổ…. Em viết lá thư này như một nhu cầu yêu thương dành cho anh Trâu Điên, ngươi bạn trẻ của Ba, hình ảnh Ba và anh Trâu Điên luôn gắn liền nhau trong lòng em. Em giữ mãi lá thư không gửi trong cuốn nhật ký…”
Với lòng mong mỏi anh Trâu Điên vẫn còn sống sót đâu đó biết rằng trên mặt đất này vẫn còn có một người nhớ tới anh Trâu Điên ngày xưa… (quý vị nào muốn đọc tòan bài viết xin tìm trên Việt Báo online hay email cho: ([email protected])
Thực sự tôi chưa biết rõ tác giả Ngọc Anh là nam hay nữ, nhưng tấm hình kèm theo bài viết thì là hình của “cô” Phượng Tím, người cùng với “anh” Dương Thượng Trúc phụ trách mục “Thư Hậu Phương, Thư Tiền Tuyến” trên báo KBC/HN. Tiết mục này tương tự như hộp thư “Dạ Lan” của đơn vị tôi ngày xưa, chuyên gửi những lá thư tình của em gái hậu phương cho anh lính tiền tuyến khiến nhiều anh tưởng thật, mơ một ngày về phép đến rủ em Dạ Lan dạo phố. Nhưng thực sự thì cô “Dạ Lan” cũng chỉ là người lính chiến có súng, cầm súng như các anh mà thôi.
Nhân dịp đọc bài viết “Người Yêu Trâu Điên,” tôi xin thuật lại một vài chi tiết 40 năm về trước để giúp tác giả biêt thêm về lòng yêu nghề mà không ngại gian lao nguy hiểm của người phóng viên chiến trường. Nếu đích thực ông là thân phụ của tác giả thì xin cho tôi gửi lời chia buồn đến gia đình người quá cố, một phóng viên mà tôi quý mến..
***
Tết Mậu Thân 1968, TĐ.2/ TQLC đang hành quân vùng Cai Lậy, Giáo Đức, Định Tường thì được trực thăng bốc về Saigon và đổ quân xuống ngay trong sân bộ Tổng Tham Mưu, sau khi thánh toán xong tụi VC ở trường Sinh Ngữ, trung tâm Ấn Loát, cổng xe lửa số 6 thì Tiểu Đoàn Trâu Điên chia ra từng Đại Đội đi đánh các nơi khác, sau đó thì Đại Đội 1 của tôi và Đại Đội 4 của Đại Úy Vũ Dzoan được lệnh giải tỏa lực lượng địch đang chiếm khu cư xá Phú Lâm.
Chúng tôi lục soát và chiếm những mục tiêu đang có VC cố thủ trên những nhà lầu dọc theo hai con đường Hậu Giang và Lục Tỉnh để tiến về mũi tàu Phú Lâm và đài phát tuyến. Vì chiến đấu trong thành phố nên chúng tôi không được phép sử dụng pháo binh và máy bay, do đó chúng tôi đã gặp nhiều khó khăn bởi vì địch đã nằm sẵn trên các cao ốc, nhìn rõ mục tiêu, nhắm súng vào chúng tôi. Nhưng đã là lính thì phải chấp nhận hy sinh để giảm thiểu thiệt hại sinh mạng và tài sản của đồng bào.
Khi đại đội tôi tiến đến ngã tư đường Hậu Giang và Phú Định thì đụng nặng, địch khá đông đang cố thủ trong hãng pin Con Ó, cách chúng tôi một bãi đất trống và hỏa lực rất mạnh. Đã mấy tiếng đồng hồ rồi mà quân ta chưa tiến thêm được bước nào mà bị thương và tử trận ngày càng tăng cao trong khi thượng cấp thì ra lệnh phải tiến “bằng mọi giá”!
Chúng tôi phải xin tăng cường xe thiết giáp để TQLC tùng thiết* (*có nghĩa là bộ binh và thiết giáp che chở yểm trợ cho nhau cùng tiến), cấp trên đã biệt phái xuống cho tôi một thiết giáp M41. Chỉ một chiếc thôi thì chưa đủ, nhưng có còn hơn không nên tôi cho lệnh Trung Đội đi đầu của Thiếu Úy Nguyễn Văn Quang chuẩn bị “tùng thiết” để vượt qua khoảng trống, chiếm mấy cao ốc trước mặt, thiết lập đầu cầu. Tiến như thế rất nguy hiểm nhưng phải theo lệnh cấp trên.
Khi xe và quân tùng thiết tiến lên thì tôi bất ngờ trông thấy anh phóng viên chiến trường núp sau pháo tháp và đang đưa máy hình lên chụp. Anh ta đã đi theo đơn vị tôi lao vào lửa đạn cả ngày rồi nhưng ngồi trên pháo tháp như thế thì thật liều mạng, giận quá tôi quát:
– “Này anh phóng viên, yêu cầu anh xuống xe ngay.”
Tôi hét lớn với người phóng viên đang bám theo xe trong tình trạng hết sức nguy hiểm, nhưng có lẽ vì tiếng máy nổ của M41 lớn quá khiến nggười phóng viên không nghe được, hoặc cũng có thể anh ta “giả điếc” để cố bám theo toán quân xung phong đầu tiên. Một tay anh bám vào thành xe, một tay bấm máy hình liên tục. Mỗi khi xe lắc lư như muốn hất tung mọi người xuống đất thì anh phóng viên vội buông máy hình treo tòng teng vào cổ còn 2 tay thì bám chặt vào xe. Nguy hiểm quá, nếu không bị bắn thì anh ta cũng bị rớt xuống, sẽ bị xích xe cuốn theo ngay! Không chần chừ đươc nữa, tôi ra lệnh cho Hạ Sĩ 1 Bùi Ngọc Đường:
– “Đường, lôi ngay ông phóng viên xuống đất cho tao.”
Không chậm trễ một giây, người lính cận vệ của tôi nhẩy lên xe ôm ngang lưng người phóng viên rồi nhẩy khỏi xe thiết giáp, cả hai cùng té lộn nhào xuống đất, trong lúc hai người còn đang nhăn nhó chưa kịp đứng dậy thì xe thiết giáp rú ga, gầm lên ủi sập bức tường phía trước mặt, lập tức địch bắn đủ mọi loại vũ khi về phía chúng tôi, xe bị trúng đạn B40, tiếng nổ chát chúa hất tung những người ngồi trên xe xuống đất, thiết giáp chồm lên đống gạch rồi khựng lại phun khói, cả khói xe lẫn khói đạn B40 mịt mù khiến tôi không nhìn thấy gì cả.
Sau vài động tác xoa mặt dụi mắt, tôi mới nhận ra được một cảnh tượng hết sức đau lòng, xe bị đứt xích, người trưởng xa M41 ngồi trong pháo tháp thò đầu ra ngoài thì đã biến đâu mất rồi! Cái nón sắt của anh văng ra xa, móp méo và bê bết máu! Thiếu Úy Nguyễn Văn Quang*, đi sau xe thiết giáp thì đang gượng đứng dậy, 2 tay xoa khắp người xem có bị thương chỗ nào không, Hạ Sĩ Danh Thon, hiệu thính viên của Th/Úy Quang nằm sấp bất động, ngực đè lên máy truyền tin PRC25, tôi lật người Thon lại, một viên đạn xuyên qua máy truyền tin anh đeo trước ngực, xuyên qua áo giáp, trổ ra sau lưng một lỗ nhỏ, máu chưa kịp thấm ra ngoài. (*Thiếu Úy Quang khóa 18 Võ Khoa đã tử trận một năm sau đó)
Đảo mắt quan sát một vòng, tôi thấy xung quanh xe thiết giáp vài quân nhân bị thương, chưa biết nặng nhẹ ra sao, cách đó vài mét, người phóng viên ngồi dựa lưng vào tường, mặt nhăn nhó, chắc là lúc bị Đường kéo té xuống đất đau lắm, nhưng anh ta vẫn còn đủ sức đưa máy lên bấm liên tục. Khi máy nhắm về phía tôi, anh trông thấy người vừa ra lệnh “lôi” anh ấy xuống đất nên anh ta lắc lắc cái đầu tỏ ý “ghê quá” và đưa nắm tay với ngón cái hướng lên trời, không biết ý anh muốn nói là may mắn vừa thoát chết hay là muốn nói cám ơn tôi đã đuổi anh ấy xuống, có thể là cả hai. Tôi tiến lại bắt tay anh và nói đùa:
– “Về nhà nhớ mua heo cúng nghe ông, lần sau ráng giữ lấy cái ‘gáo dừa.’”
Anh nắm chặt tay tôi như muốn nói thêm điều gì nhưng rồi lại vội vàng tiếp tục đưa máy chụp nhiều tấm hình. Đến lúc này tôi mới biết là xe thiết giáp đã bị 2 trái B40 bắn vào xích và pháo tháp. Pháo tháp là một khối sắt dầy, đạn B40 không phá được nhưng sức nổ đã làm bay những gì xung quanh, sức nổ đã làm bay phần thân trên của anh thiết giáp, còn phần thân dưới có lẽ đã bị đứt ra và lọt vào trong lòng xe rồi! Nếu anh phóng viên còn bám theo pháo tháp để chụp hình thì không biết sẽ ra sao? Tôi không hối hận khi cương quyết đuổi anh ta xuống xe.
Thấy xe bằng sắt mà còn bị đứt huống chi người, thượng cấp không hối thúc tiến nữa mà cho dừng quân để trực thăng (gunship) đến bắn rockets thẳng vào mục tiêu, nhờ vậy chúng tôi mới vượt qua được khoảng trống và tiến nhanh đến giải tỏa địch khu cư xá Phú Lâm.
Bài viết này chúng tôi không chủ tâm viết về trận Mậu Thân mà chỉ muốn nói về chuyện người phóng viên chiến trường nên chúng tôi không đi vào chi tiết việc binh đao mà xin quay về với người “lính” mang ống kính, máy chụp hình.
Rất hiếm khi có được phóng viên chiến trường ở ngay tuyến đầu tại mặt trận, có chăng là sau khi mọi chuyện đã xong xuôi, báo chí mới tháp tùng theo phái đoàn trung ương đến quan sát trận địa để chụp hình quay phim đưa hình phái đoàn hoặc hình những xác VC, những cây súng gẫy lên báo chí còn những hình người lính chiến thì mờ-mờ ảo-ảo làm nền trang trí.
Nhưng lần này về đánh giặc ngay trong lòng thủ đô nên có dịp nằm cùng phóng viên ngay tuyến đầu, những hình ảnh người lính TQLC xung phong vào lửa đạn đều được các anh chụp và đưa lên các trang nhật báo ngay ngày hôm sau kèm theo tên tuổi đơn vị v.v… như trường hợp phóng viên Nguyễn Tú của nhật báo Chính Luận, những hình ảnh và bản tin của anh viết về Trâu Điên trên báo đã được thân nhân gửi ra chiến trường khiến chúng tôi rất hãnh diện. Dù không biết ông Nguyễn Tú nay ở nơi đâu nhưng cũng xin thay mặt anh em để cám ơn ông Tú.
Có những người lính thấy hình mình được đăng trên báo, dù không rõ lắm nhưng cũng thấy thích thú, cắt xén thật cẩn thận để giữ làm kỷ niệm hoặc làm quà tặng cho người yêu. Các cấp chỉ huy thì cất kỹ những trang báo nói về trận đánh của đơn vị mình rồi đóng khung lồng kính treo lên chỗ trang trọng nhất của đơn vị.
Đối với người lính tác chiến thì những hình ảnh và bài viết của các phóng viên chiến trường về đơn vị họ, nhất là các đơn vị cấp nhỏ như trung đội hay đại đội, là một niềm an ủi lớn lao, một điều khích lệ vô cùng quan trọng cho tinh thần chiến đấu của họ, nhưng tiếc thay, trong quá khứ, người có trách nhiệm đã không để ý đến “binh sĩ vận” mà chỉ lo “thượng cấp vận.”
Có được người phóng viên đi theo khiến anh em lính chúng tôi lên tinh thần, hơn nữa chuyện anh thoát lưỡi hái của tử thần vừa qua càng làm chúng tôi quý mến nhau hơn nhất là tình cảm giữa anh và Bùi Ngọc Đường, họ thân nhau như anh em, dù tuổi tác có chênh lệch.
Trong lúc đơn vị tôi tạm đóng quân trong cư xá để chờ nhiệm vụ mới thì anh phóng viên dẫn chúng tôi về nhà, cũng ở trong cư xá Phú Lâm, anh có ý muốn giới thiệu chúng tôi với chị ấy và các cháu, trước khi bước vào nhà anh nói nhỏ với tôi và Đường:
– “Các anh đừng nói gì về chuyện vừa xảy ra nhá, sợ bà xã tôi và sấp nhỏ lo lắng.”
Một người vừa yêu nghề lại vừa yêu vợ con nên đôi khi cũng không dám nói sự thật, tôi thông cảm với anh vì tôi vẫn thường nói dối như thế. Mỗi lần về phép, mẹ tôi hỏi đi lính có vất vả không thì tôi không ngần ngừ mà trả lời mẹ ngay:
– “Như đi làm thư ký văn phòng ấy mà.”
Anh giới thiệu chị và các con với chúng tôi, có lẽ cũng đến “ngũ long công chúa,” cháu lớn chỉ độ “trăng tròn” là cùng. Thấy lính tráng súng ống vào nhà nhưng lại ngồi uống café hút thuốc nói chuyện vui vẻ với bố nên các cháu an tâm, bạo dạn hơn, thập thò sau màn che, cười khúc khích, ký đầu hoặc vỗ vào lưng nhau “thùm-thụp.”
Một gia đình thật hạnh phúc, tôi ước mong một ngày nào trong tương lai có được mái ấm gia đình như anh, nhưng có lẽ còn lâu lắm, vì anh hơn tôi gần một “con giáp,” hoặc không bao giờ có được hạnh phúc ấy một khi còn “vui đùa” với súng đạn, nghĩ vậy nên tôi tâm sự với anh:
– “Này anh, nếu hôm qua Đường không ôm anh nhảy xuống đất thì hôm nay đâu còn chầu café này, anh đâu còn nghe tiếng cười khúc khích dễ thương của các cháu, anh phải hết sức cẩn thận khi đi làm phóng sự ngoài chiến trường, hoặc nên đổi nghề, lương không được bao nhiêu mà có quá nhiều nguy hiểm, anh đã có gia đình, các cháu đang nhìn anh kia kìa.”
Tôi chỉ tay vào phía trong nhà, sau bức màn che, thấp thoáng một hai cô bé tóc đuôi gà đang nhìn bố tiếp khách, anh nhìn theo hướng tay tôi chỉ, anh gật gật đầu ra chiều suy nghĩ. Chúng tôi bắt tay từ giã, anh xiết chặt tay tôi và nói nhỏ:
– “Anh sẽ để ý và nghiên cứu lại lời khuyên của chú.”
Tôi thật cảm động khi nghe anh xưng “anh” và gọi tôi bằng “chú” (em) mang đậm nét tình nghĩa gia đình. Từ hai người xa lạ, chỉ qua một lần cùng chung nguy hiểm mà chúng tôi trở thành anh em thân thiết hồi nào không hay.
Anh tiễn chúng tôi ra cửa nhưng có tiếng chị dặn với theo:
– “Tối các em nhớ lại ăn cơm canh chua cá kho tộ với các cháu cho vui.”
Vui quá đi chứ, hổm rầy sống giữa thành phố mà cứ phải “nhá” C ration*, thịt hộp 3-lát ngán quá (*thức ăn đóng hộp cho lính hành quân). Nhưng ngay tối đó đại đội tôi phải di chuyển gấp đến mặt trận Bình Hòa nên không kịp báo tin cho anh chị hay.
Ngày qua ngày TĐ.2 di chuyển khắp nơi, từ nội thành ra tới ngoại ô, từ Nhà Bè sang bến đò Long Kiển, lên Nhị Bình (Lái Thiêu), chỗ nào có bong dáng VC là chúng tôi phải đến. Đã có lần đơn vị chúng tôi trở lại lục soát khu vực rừng khóm (dứa) (thuộc mật khu Lý Văn Mạnh), rất gần với cư xá Phú Lâm nhưng không có thì giờ ghé thăm anh chị.
Rồi VC tấn công đợt 2, bận túi bụi với những người “anh em” từ bưng về thành, nào là ngã ba Cây Thị, xóm Cao Đồng Hưng, khu Đồng Ông Cộ, cầu Bình Lợi, ngã ba Cát Lái v.v.., người tử trận kẻ bị thương, chúng tôi không còn thì giờ nhớ đến gia đình, nhớ đến người yêu nên hình dáng người phóng viên cũng mờ dần.
Vào khoảng Tháng Mười 1968, tình hình Saigon hoàn toàn yên tĩnh trở lại, TĐ.2 được biệt phái cho Quân Đoàn III để hành quân vào mật khu Hố Bò, Bời Lời. Trước khi đi xa Saigon, Bùi Ngọc Đường trốn đi chơi nguyên ngày, khi trở lại đơn vị thì vừa kịp nhảy lên xe GMC cùng Đại Đội di chuyển đến quận Hiếu Thiện (Tây Ninh) và từ đây được trực thăng vận vào mật khu Bời Lời ngay nên tôi chưa có dịp “thưởng” cho Đường 5 roi. Cũng may là ngay trong trận này, Bùi Ngọc Đường cùng với Nguyễn Văn Hợi đã liều mình cứu sống được viên Trung Úy cố vấn Mỹ bị thương và đã bị VC bắt. Nhờ thành tích này mà Đường được Sư Đoàn TQLC tưởng thưởng cho một xe Honda và dĩ nhiên tôi cũng tha cho hắn tội trốn đi phố.
Bùi Ngọc Đường và tôi là hai “thầy trò” nên khi đi hành quân thì như hình với bóng, Đường luôn ở bên cạnh để giúp tôi khi cần thiết, đi đâu là phải hỏi, vậy mà lần này dám đi cả ngày, đã vậy khi trở về lại có vẻ buồn. Tuy được phòng Tâm Lý Chiến Sư Đoàn thưởng cho chiếc Honda mà sao Đường không vui! Và rồi, xe Honda còn trùm mền chờ ngày Đường về phép để chở người yêu dạo phố thì Đường lại hy sinh trong một cuộc hành quân sau đó!
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 19 tháng 9 năm 2017
Khi Đường tử trận rồi, Nguyễn Văn Hợi, người cùng với Đường cứu sống cố vấn Mỹ, mới nói thật với tôi là Đường trốn đi phố là để vể thăm anh phóng viên ở cư xá Phú Lâm, và người anh kết nghĩa này của Đường đã bị VC hạ sát trong đợt 2 trận Mậu Thân!
Nghe Hợi nói mà tôi bỗng rùng mình, nhớ lại lúc Đường ôm người phóng viên nhẩy khỏi xe thiết giáp và họ đã thoát không bị nát thây trong gang tấc và rồi họ kết nghĩa anh em, tình huynh đệ chưa được bao lâu thì anh hy sinh mà em không biết! Khi trở lại thăm anh thì…, chưa tàn bó nhang thắp cho anh thì em lại tử trận!
Cả hai đều những người tôi thương mến, hình ảnh của họ đã nằm sâu trong ký ức, nào ngờ, 40 năm sau, một sự tình cờ mà hai hình ảnh này sống lại thật rõ ràng trong trí nhớ của những người hay quên hiện tại mà nhớ dai chuyện quá khứ. Đọc từng dòng từng chữ câu chuyện của N.A, tôi tin chắc người bạn phóng viên chiến trường, người anh kết nghĩa của Trâu Điên Bùi Ngọc Đường chính là thân phụ của tác giả bài viết “Người Yêu Trâu Điên” và người lính trong tấm hình mà N.A giấu kín trong tập nhật ký nhỏ có phần chắc là Bùi Ngọc Đường!!!
Tác giả N.A. kết thúc lá thư không gửi vì không biết anh Trâu Điên ở đâu bằng lời chúc:
– “Với lòng mong mỏi anh Trâu Điên vẫn còn sống sót đâu đó biết rằng trên mặt đất này vẫn còn có một người nhớ đến anh Trâu Điên ngày xưa.”
Phần tôi xin kết thúc bài viết “Trâu Điên và Người Phóng Viên” bằng lời nhắn:
Cô Ngọc Anh ơi, Trâu Điên Bùi Ngọc Đường, người trong tấm hình mà cô giữ kín trong cuốn nhật ký, đã không thể về dự đại hội TQLC năm 2008 được, Đường không chết nhưng đã nằm lại đâu đó trên chiến trường miền Nam VN, cũng như thân phụ của cô, ông không chết nhưng về với các con bằng thân xác còn nóng hổi, máu chảy ra linh láng!
Tôi tin rằng Bùi Ngọc Đường, người lính trong tấm hình mà cô “nhốt” trong cuốn hồi ký, hay cô nhốt hắn trong tim thì chỉ có hắn biết, hắn sẽ phù hộ cho gia đình cô.
Ta sẽ về một lần bên tổ ấm
Dắt nhau đi tìm lại những con đường
Gió cợt đùa tóc bay tỏa ngát hương
Bên áo trận trao tình yêu thánh thiện.
Bên người yêu một thời là Sói Biển
Khắp bốn vùng chiến thuật giặc kinh hoàng
Đem mộng cả cứu dân thoát lầm than
Mang chiến thắng trao nhau làm quà cưới.
Nhớ những lần về thăm nhau rất vội
Lại lên đường theo tiếng gọi của non sông
Phá xích xiềng cứu dân khỏi cùm gông
Cho non sông một lần hoa xuân nở.
Đừng buồn anh, rồi quê hương một thuở
Khắp ba miền thấp thoáng bóng cờ bay
Cờ Tổ Quốc Màu-Vàng-Ba-Sọc-Đỏ
Toàn dân ta sẽ thoát cảnh đói nghèo.
Ta sẽ trở về thăm chiến trường xưa
Thăm từng nơi mình xông pha lửa đạn
Cả những nơi ngồi khóc thương thằng bạn
Mới vui cười vội nằm xuống như mơ!
Anh hãy tin, quê hương vươn mạch sống
Xóa tan đi những khốn khổ điêu linh
Gây nên bởi bè lũ Hồ Chí Minh
Bọn bán nước, cắt chia tình dân tộc.
Hãy vững tin rồi sông dài biển rộng
Sẽ thênh thang một đất nước an bình
cả quê hương sẽ rực sáng bình minh
Xin mời anh, mình về hôn đất Mẹ!
Hãy vững tin vào tương lai, anh nhé! (Vùng gió xoáy – Cuối Thu)
Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-449949
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 553-3714, (714) 553-4270, (714) 553-5790, (714) 553-3478, (714) 553-5391
Email: [email protected];[email protected]
Website: http://www.CAmonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH
Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(ghi đến ngày 4 Tháng Chín 2017)
Tram Trương (Phu Q. Lee), Happy Valley, OR $120
Bay Thị Trần, Kansas City, MO $100
Huỳnh T. Nguyễn, Burnaby, CAN $100
Reliable Granite & Marble, Richmond, CAN $100
ÔB. Võ Thương Lâm, La Mesa, CA $100
Tina Võ, Westminster CA $100
Hung D. Nguyễn, Redondo Beach, CA $100
Cương Huỳnh, Salina, KS $100
Hạnh Trần Vũ, Garland, TX $100
Hay Nguyễn, Lake City, MN $100
Châu Bùi, San Jose, CA $100
Lộc M. Phan, Garden Grove, CA $50
Huy Q. Nguyễn, Honolulu, HI $50
Thao V. Lê (3 người), Fort Smith, AR $50 (Còn tiếp)
Danh sách ân nhân ÐNH ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 11:
Hoàng Ngô, Chino Hills, CA $100
Lê Hữu Do, Bothell, WA $100
Anh Lan Trịnh, Cypress, CA $100
Toan L. Nguyễn, Westminster, CA $100
Hung D. Vũ, San Diego, CA $100
Thơm Trần, San Diego, CA $100
Sam & Hậu Nguyễn, Boston, MA $100
Hung K. Cao, Seattle, WA $100
Dat Nguyễn, Lincoln, NE $100
Eric F. Nguyễn, New Port News, VA $100
ÔB. Than Nguyễn, Lincoln, RI $100
Hung Manh Ðỗ, Columbus, GA $100
Chân Châu, Portland, OR $100
Hung H. Châu, Portland, OR $100
Tong Nguyễn, Yukon, OK $100
Quang Ðỗ, c/o Richard Phu Ðỗ, San Antonio, TX $100
Nguyễn Thị Thanh, Denver, CO $100
Albert Riot Nguyễn, Denver, CO $100
Lac T. Nguyễn, San Diego, CA $100
Bang V. Nguyễn, Stanton, CA $100
Phạm Nhut, Dorchester, MA $100
ÔB. Chung Phạm, Seattle, WA $100
Khoa Lê, Davie, FL $100
Anthony T. Ngô, San Diego, CA $100
Hoa Hoàng, Philadelphia, PA $100
Thuy T. Huỳnh, Philadelphia, PA $100
Ngọc Bích T. Nguyễn, Quincy, MA $100
Son Mai, Arieta, CA $100
Be Văn Lê, Dothan, AL $100
Quy Ngọc Phạm, Lexington, KY $100
Jackelyn Trang, West Hills, CA $100
Steven Huy Ðỗ, Lansing, MI $100
Ty Nguyễn, Vancouver, WA $100
Kim Trần, c/o Khoa Ðang Lê, Davie, FL $100
Bùi Văn Hưng, Greensboro, NC $100
ÔB. Minh Trần, Milwaukie, OR $100
Sương D. Phạm, Centerville, VA $100
Lộc & Diễm Bùi, Columbus, IN $100
Tri Nguyễn (SBTN), Portland, ME $100 (Còn tiếp)
Danh sách TPB VNCH đã được giúp đỡ:
Phan Bé Hai, Ðồng Tháp, SQ:69/514032/B1/CLQ. Bị thương ở gối phải.
Phan Văn Út, Vĩnh Long, SQ:48/464638/HS/ÐPQ. Gãy chân phải.
Nguyễn Văn Cảnh, Trà Vinh, SQ:48/475180/ÐPQ. Cụt 3 ngón chân trái.
Lâm Văn Tâm, Sóc Trăng, SQ:44/625964/HS/ÐPQ. Cụt 3 ngón chân trái.
Nguyễn Văn Phung, Trà Vinh, SQ:58/800767/HS/CLQ. Gẫy đùi phải trái.
Phạm Văn Khánh, Cà Mau, SQ:9 1869 5615 450506/NQ. Bị thương tay trái.
Phan Văn Bán, Sóc Trăng, SQ:57/503955/B2, Gãy chân phải. Liệt chân trái.
Châu Tỷ, Bạc Liêu, SQ:9 1952 5051 49/340868/TSI/ÐPQ. Múc mắt trái, liệt tay phải.
Ðỗ Yên Sơn, Hậu Giang, SQ:09 8672 7200 34/012697/TS1/ÐPQ. Mù mắt phải.
Từ Văn Ðực, Trà Vinh, SQ:16 4538 5993 54/M01895/NQ. Bị thương ở chân phải.
Dương Tạo, Cà Mau, SQ:9 4335 0005 32/258649/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Trần Văn Ba, Cần Thơ, SQ:9 8933 0518 47/725567/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Châu Văn Kịch, An Giang, SQ:16 8608 7678 75/510769/TS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Hữu Thanh, Bạc Liêu, SQ:12 3272 8753 35/618589/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Trần Văn Ánh, Vĩnh Long, SQ:72/524841/ND. Cụt hai chân.
Trần Văn Sang, Bạc Liêu, SQ:62/512996/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Trịnh Ngưm, Vĩnh Long, SQ:62/505202/HS1/CLQ. Cụt chân phải.
Dương Trí Ðức, Cần Thơ, SQ:69/115456/TU/CLQ. Cụt chân trái. mù 2 mắt.
Trần Văn Mới, An Giang, SQ:xxxxxx/B1/CLQ. Cụt 2 tay và 2 chân.
Trần Văn Tốt, Trà Vinh, SQ:428378/NQ. Gãy tay phải.
Phạm Văn Hùng, Trà Vinh, SQ:68/509609/B2/ÐPQ. Bị thương ở bụng.
Phan Văn Nhĩ (Liên), An Giang, SQ:55/515100/TS/CLQ. Gãy chân trái.
Trần Văn Ðàng, Trà Vinh, SQ:39/225937/HS/ÐPQ. Giải ngũ loại 2.
Huỳnh Văn Sáu, Vĩnh Long, SQ:54/661164/B2/ÐPQ. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Văn Hái, Cà Mau, SQ:47/500357/HS1/ÐPQ. Gãy chân phải.
Trần Văn Soi, Hậu Giang, SQ:66/501005/TÐ43/BÐQ. Mờ mắt phải.
Lưu Văn Cửu, Kiên Giang, SQ:16 6651 2112 51/504361/HS/CLQ.
Trần Văn Hữu, An Giang, SQ:65/400329/TU/TQLC. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Tấn Phước, Trà Vinh, SQ:47/M01845/NQ. Mù mắt trái.
Hồ Văn Thuận, Vĩnh Long, SQ:918084/NQ. Mù mắt trái. (Còn tiếp)
Danh sách quả phụ VNCH đã được giúp đỡ:
Ðỗ Thị Hồng Trữ, Bình Thuận, QP Cố TU Nguyễn Văn Nam SQ:68/145.134 Tử trận 21/04/72
Huỳnh Thị Lặc, Khánh Hòa, QP Cố NQ Nguyễn Hữu Ðơn SQ:NQ/234.184 Tử trận 13/01/70
Kiều Thị Bốn Sai Gon. QP Cố ThS. Trần Văn Nghê SQ:44/214.376 Tử trận 06/11/72
Lê Thị Hiếu Sai Gon, QP Cố TSV Trần Phi Hồng SQ:Xx/Xxx.Xxx Tử trận 27/09/68
Lê Thị Ðến, Khánh Hòa, QP Cố NQ Nguyễn Cảnh SQ:NQ/258.048 Tử trận 16/06/72
Lê Thị Phước, Vĩnh Long, QP Cố NQ Phạm Văn Kệ SQ:Xx/Xxx.Xxx Tử trận 28/03/66
Lương Thị Lạc, Vĩnh Long, QP Cố NQ B2 Nguyễn Văn Rở SQ:NQ/835.310 Tử trận 16/04/74
Mai Thị Ðức, Thừa Thiên, QP Cố Hs Nguyễn Hiệu SQ:74/212.625 Tử trận 14/09/74
Mai Thị Ngà, Phú Yên, QP Cố B2 Nguyễn Hiệp SQ:51/613.762 Tử trận 16/03/72
Nguyễn Cữu Thị Liên, Ðà Nẵng, QP Cố ÐU Hồ Thượng SQ:56/201.026 Tử trận 23/08/68
Nguyễn Thị Bản, Long An, QP Cố HS1 Trần Văn Lạc SQ:67/515.796 Tử trận 28/10/74
Nguyễn Thị Ban, Quảng Nam, QP Cố HS Phạm Ký SQ:31b/323.503 Tử trận 03/02/69
Nguyễn Thị Bích, Bình Ðịnh, QP Cố HS1 Phạm Hữu SQ:61/417.580 Tử trận 07/09/72
ROSEAU, Dominica (AP) – Bão Maria hôm Thứ Ba đánh vào Dominica với sức gió lên tới 160 dặm giờ (256 cây số/giờ), làm bật tung mái nhiều căn nhà, kể cả tư dinh thủ tướng, và gây sự tàn phá lớn lao trong khu vực ở vùng Caribbean vừa bão Irma gây khốn đốn.
Bão Maria nay đang trên đường tới Puerto Rico hôm Thứ Tư “với sức mạnh và khả năng tàn phá chưa từng thấy từ mấy thế hệ qua,” theo lời thống đốc vùng lãnh thổ Mỹ này.
Thủ Tướng Dominica, ông Roosevelt Skerrit, cho hay trên trang Facebook rằng “các báo cáo sơ khởi cho thấy có sự tàn phá khắp nơi,” và cũng bày tỏ sự lo ngại sẽ có người thiệt mạng vì đất truồi do mưa quá nhiều.
“Cho tới nay hầu như tất cả mọi người tôi nói chuyện đều bị gió thổi trốc mái. Tư dinh thủ tướng là nơi bị gió thổi bay mái trước tiên,” ông Skerrit cho hay. Ông cũng kêu gọi có sự trợ giúp quốc tế, về đủ mọi lãnh vực.
Bão Maria kéo đến nơi này vào khuya ngày Thứ Hai. Bão sau đó giảm xuống còn Cấp 4 vào sáng sớm ngày Thứ Ba nhưng nhanh chóng tăng trở lại Cấp 5.
Ở đảo Martinique cạnh đó, giới hữu trách cho hay có khoảng 25,000 căn nhà bị mất điện và hai thị trấn nhỏ bị gián đoạn nguồn cung cấp nước sau khi bão Maria kéo qua.
Giới hữu trách tại Puerto Rico, nơi có nguy cơ bị bão đánh trực tiếp, cảnh cáo những người sống trong các căn nhà lụp sụp hãy tìm nơi trú ẩn an toàn trước khi bão tới vào ngày Thứ Tư.
“Quý vị phải di tản, nếu không là chết,” theo lời Hector Pesquera, ủy viên an toàn công chúng của Puerto Rico. “Tôi không biết nói sao cho rõ ràng hơn nữa.”
Bão Maria có sức gió 160 dặm/giờ (khoảng 260 cây số/giờ) khi đánh vào Dominica vào khuya Thứ Hai.
Các chuyên gia khí tượng cảnh báo rằng Maria có thể còn tăng thêm sức mạnh trong vòng 24 tiếng tới và tâm bão nay thu nhỏ lại, chỉ còn đường kính 10 dặm.
Brian McNoldy, một chuyên gia về bão ở đại học University of Miami, nói rằng điều này thường có nghĩa trận bão rất mạnh nay còn mạnh hơn nữa. Ông miêu tả rằng điều này cũng giống như khi một vũ công trên băng ôm xiết hai tay vào người và xoay tròn nhanh hơn nữa.
“Đây là điều chúng ta không bao giờ thấy ở các trận bão yếu hơn,” ông McNoldy cho hay.
Trong khi đó, ở về phía Bắc, bão Jose gây ra sóng lớn dọc theo vùng bờ biển Miền Đông nước Mỹ. Có năm người bị sóng đánh vào cuốn ra khỏi cầu tàu ở Rhode Island nhưng được cứu sống và chở vào bệnh viện.
Tâm bão Jose vào sáng sớm ngày Thứ Ba ở nơi cách Nantucket, Massachusetts chừng 350 dặm (khoảng 560 cây số) về phía Nam-Tây Nam và di chuyển theo hướng Bắc với tốc độ 9 dặm/giờ (khoảng 15 cây số/giờ). Bão có sức gió tối đa là 75 dặm/giờ (120 cây số giờ). (V.Giang)
WASHINGTON DC (NV) – Một thăm dò nhận thấy đa số phụ huynh không tin tưởng khả năng của các trường học trong việc đối phó với các vấn đề bệnh kinh niên hay sức khỏe tâm thần của các học sinh.
Hãng thông tấn UPI trích dẫn kết quả thăm dò của CS Mott Children’s Hospital National Poll on Children’s Health, cũng thấy rằng chỉ 38% các phụ huynh tin tưởng khả năng nhà trường trong việc giúp học sinh có vấn đề về sức khỏe tâm thần.
Gần 77% các phụ huynh tin tưởng nhà trường có thể cung cấp dịch vụ sơ cứu đối với những thương tích nhẹ.
Bà Sarah Clark, đồng trưởng nhóm nghiên cứu, nói trong cuộc họp báo: “Các phụ huynh có cảm tưởng là nhà trường có thể cung cấp dịch vụ sơ cứu căn bản nhưng không bảo đảm trong những trường hợp khẩn cấp như bị lên suyễn nặng, kinh phong, hay dị ứng trầm trọng.”
Giới phụ huynh cũng không tin tưởng nhà trường có thể nhận diện vấn đề sức khỏe tâm thần của học sinh để có thể giúp đỡ.
Gần 61% phụ huynh các em bậc tiểu học và 57% phụ huynh các em bậc trung học tin là ở trường luôn luôn có một y tá làm việc năm ngày mỗi tuần. Nhưng theo tổ chức National Association of School Nursews, thực ra dưới phân nửa tất cả các trường ở Mỹ có y tá làm việc toàn thời gian.
Bà Clark khuyên: “Phụ huynh có con em với nhu cầu y tế đặc biệt tốt nhất nên làm việc trực tiếp với nhân viên nhà trường để biết rõ trường có y tá phục vụ hay không.” (TP)
Thống Đốc Jerry Brown của California vào ngày hôm qua nói rằng “TT Trump cưỡi ngựa què” khi chối bỏ khí hậu thay đổi, tại hội nghị Climate Week NYC ở New York và nêu ra những bước tiến mà tiểu bang ông vừa thực hiện để hướng đến một khí hậu lành mạnh hơn cho trái đất.Hội nghị này do Climate Group chủ trì.
WASHINGTON, DC (AP) – Các thượng nghị sĩ thuộc đảng Cộng Hòa hôm Thứ Hai bày tỏ sự hy vọng là sẽ thành công trong nỗ lực được coi là sau cùng trong khóa họp này để xóa chương trình Obamacare. Tuy nhiên, đây là điều vẫn còn được coi là khó khăn và thời gian chỉ còn khoảng hai tuần lễ nữa.
Bên cạnh đó, các thượng nghị sĩ vẫn chưa có khái niệm gì về ảnh hưởng của dự luật này đối với dân chúng Mỹ, vì Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội (CBO) cho hay không có đủ thời giờ để đưa ra các ước tính của họ cho kịp ngày bỏ phiếu.
Các thượng nghị sĩ phía đảng Dân Chủ, được sự hậu thuẫn của các nhóm bác sĩ, bệnh viện và bệnh nhân cũng đưa ra các nỗ lực tối đa để tìm cách chặn phía Cộng Hòa. Họ cảnh cáo rằng hàng triệu người có thể bị mất bảo hiểm y tế trong khi nhiều người khác bị giảm bớt bảo hiểm.
Trưởng khối thiểu số Dân Chủ tại Thượng Viện, Nghị Sĩ Chuck Schumer, còn đi xa hơn khi nói rằng dự luật này đe dọa tinh thần hợp tác đang có được giữa Tổng Thống Donald Trump và phía đảng Dân Chủ như từng thấy trong thỏa thuận ngân sách và tiến triển trong vấn đề di trú.
Dự luật dày khoảng 140 trang này sẽ thay thế phần lớn Obamacare với các khoản tiền chia cho các tiểu bang để họ tùy nghi sử dụng. Luật sẽ cho phép không đòi hỏi ai cũng phải có bảo hiểm y tế, chấm dứt việc đòi công ty cung cấp bảo hiểm cho nhân viên, cũng như cắt giảm và thay đổi cấu trúc Medicaid. (V.Giang)
Thống đốc Brown cho rằng TT Trump “cưỡi ngựa què” khi chối bỏ khí hậu thay đổi
MEXICO CITY, Mexico (AP) – Một trận động đất 7.1 độ Richter xảy ra làm ít nhất hơn 100 người thiệt mạng, làm rung chuyển miền Trung Mexico sáng Thứ Ba, và làm nhiều tòa nhà sụp đổ, đồng thời làm nứt nhiều tòa nhà khác, chỉ hai tuần sau một vụ động đất khác làm 90 người thiệt mạng ở miền Nam.
Theo AP, số người chết hiện nay là 104. Theo CNN, con số này là 116.
Giới chức chính quyền cho biết số người chết sẽ còn tăng trong thời gian tới.
Thống Đốc Graco Ramirez của tiểu bang Morelos nói rằng có ít nhất 42 người chết, bao gồm 12 người ở thành phố Jojutla và bốn người ở thủ phủ Cuernavaca, nơi có 350,000 cư dân.
Truyền thông Mexico đưa ra hình ảnh nhiều tòa nhà bị đổ trong khu vực đông dân cư thuộc thủ đô Mexico City và thành phố Cuernavaca lân cận.
Người ta thấy một cột khói bốc lên từ một tòa nhà ở trung tâm thủ đô.
Các đoạn video cho thấy diễn tiến một tòa nhà bị sụp, bụi tung mù mịt.
Hiện chưa biết có bao nhiêu người bên trong tòa nhà lúc nó bị sụp.
Động đất cũng làm nhiều nhân viên vừa chạy ra khỏi các tòa nhà vừa la lớn, tuy nhiên, mức độ thiệt hại như thế nào vẫn chưa được biết.
Hiện chưa biết có người nào, hoặc có bao nhiêu người, bị thiệt mạng.
Cơ quan địa chấn Hoa Kỳ tính rằng mức độ của vụ động đất là 7.1 độ Richter, và tâm chấn gần thành phố Raboso thuộc tiểu bang Puebla, khoảng 123 km về phía Đông Nam Mexico City.
Thống Đốc Tony Gali của Puebla tweet ra cho biết có nhiều tòa nhà bị hư hại tại thành phố Cholula, bao gồm một gác chuông của nhà thờ.
Tại Mexico City, hàng ngàn người bỏ chạy ra khỏi nhiều tòa nhà, ôm nhau, và trấn an lẫn nhau, ngay trên đại lộ trung tâm Reforma Avenue, trong lúc còi báo động hú lên, và tất cả xe cộ ngừng lại tại tượng đài Angel of Independence. (Đ.D.)
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 19 tháng 9 năm 2017
Theo tin của truyền thông Việt Nam, hơn 2,000 tiểu thương chợ An Đông, quận 5, đã bãi thị, tập trung trước cửa chợ để phản đối việc chính quyền không tiến hành sửa chữa chợ dù đã thu hàng trăm tỉ đồng. Nói với Báo Người Lao Động, đại diện tiểu thương cho biết, ủy ban quận 5 và Ban quản lý Trung tâm thương mại – dịch vụ An Đông nhiều lần hứa sửa chữa chợ vì xuống cấp nhưng đến giờ vẫn chưa thực hiện.
Chương trình Bảo Hiểm Lụt Quốc Gia (NFIP) được cố Tổng Thống Lyndon B Johnson cổ súy và được lập theo đạo luật National Flood Insurance Act of 1968, sau khi các nhà bảo hiểm tư nhân rút lui khỏi thị trường vì nhận thấy không sinh lợi. Đài truyền hình ABC News tường thuật theo lời của giới phân tích Quốc Hội, rằng NFIP “chuyển rủi ro tài chính của chủ bất động sản sang cho chính quyền liên bang,” bù lại, nhà cửa ở khu vực dễ bị lụt phải chấp hành đúng một vài nguyên tắc xây dựng và áp dụng chiến lược để giám bớt lụt.
LIÊN HIỆP QUỐC (NV) – Tổng Thống Mỹ Donald Trump hôm Thứ Ba khẳng định sẽ “hoàn toàn tiêu diệt” Bắc Hàn nếu chế độ Bình Nhưỡng không ngừng bước trong cuộc thách đố nguyên tử hiện nay, diễu cợt lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un là “ông hỏa tiễn-rocket man” đang trong nhiệm vụ tự sát.
Đây là mối đe dọa trực tiếp nhất của ông Trump nhắm vào Bắc Hàn do các hành động hung hăng đối với các quốc gia láng giềng và Mỹ, bao gồm việc phóng hỏa tiễn đạn đạo qua lãnh thổ Nhật và thử nghiệm bom nguyên tử ngầm dưới đất, theo bản tin hãng thông tấn Reuters.
Lời phát biểu của Tổng Thống Trump làm lo ngại các nhà lãnh đạo thế giới ngồi trong sảnh đường Liên Hiệp Quốc, nơi chỉ ít phút trước đó Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres kêu gọi có sự lãnh đạo khéo léo để không đi đến chiến tranh.
“Nước Mỹ có sức mạnh và sự kiên nhẫn, nhưng nếu bị buộc phải bảo vệ chính mình hoặc đồng minh, chúng tôi không có giải pháp nào khác hơn là hoàn toàn tiêu diệt Bắc Hàn,” ông Trump nói.
Trong lúc có những lời xì xào ngạc nhiên khắp sảnh đường, ông Trump nói về Kim Jong Un bằng một giọng mỉa mai, “ông hỏa tiễn đang có hành vi tự sát cho chính ông ta và chế độ của ông ta.”
Trong bài diễn văn kéo dài 41 phút, ông Trump cũng tấn công chương trình nguyên tử của Iran và các hành động can dự tới các quốc gia láng giềng, việc chính quyền Venezuela đàn áp đối lập và mối đe dọa thành phần Hồi Giáo quá khích. Ông cũng chỉ trích chính quyền Cuba, theo Reuters.
Tổng Thống Trump kêu gọi các thành viên Liên hiệp Quốc hãy cùng nhau cô lập Bắc Hàn cho tới khi chế độ Kim Jong Un phải ngưng “thái độ thù nghịch”. Ông cho hay việc Bắc Hàn theo đuổi võ khí nguyên tử và hỏa tiễn “đe dọa toàn thể thế giới với cái giá không thể tưởng tượng về mạng sống con người.”
Tổng Thống Trump cũng có vẻ chỉ trích Trung Quốc, bạn hàng lớn nhất của Bắc Hàn, khi nói rằng “Thật là sự tệ hại khi một số quốc gia không chỉ buôn bán với chế độ Bắc Hàn, mà còn võ trang, cung cấp và hỗ trợ tài chánh cho một quốc gia đe dọa cả thế giới bằng chiến tranh nguyên tử.”
Ngay trước bài diễn văn của Tổng Thống Trump, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Guterres kêu gọi tránh có chiến tranh với Bắc Hàn.
“Chúng ta không thể đi vào chiến tranh trong cơn mộng du,” theo ông Guterres, người từng làm thủ tướng Bồ Đào Nha, bản tin Reuters cho hay. (V.Giang)
Thống đốc Brown cho rằng TT Trump “cưỡi ngựa què” khi chối bỏ khí hậu thay đổi
WASHINGTON DC (NV) – Chương trình Bảo Hiểm Lụt Quốc Gia (NFIP) được cố Tổng Thống Lyndon B Johnson cổ súy và được lập theo đạo luật National Flood Insurance Act of 1968, sau khi các nhà bảo hiểm tư nhân rút lui khỏi thị trường vì nhận thấy không sinh lợi.
Đài truyền hình ABC News tường thuật theo lời của giới phân tích Quốc Hội, rằng NFIP “chuyển rủi ro tài chính của chủ bất động sản sang cho chính quyền liên bang, bù lại, nhà cửa ở khu vực dễ bị lụt phải chấp hành đúng một vài nguyên tắc xây dựng và áp dụng chiến lược để giám bớt lụt.”
Chỉ những ai ở một trong 22,000 khu vực có nguy cơ bị lụt có thể mua bảo hiểm của chính phủ qua chương trình NFIP.
Một số chủ bất động sản đặc biệt ở vùng có nguy cơ lụt lội cao bắt buộc phải mua bảo hiểm lụt, trong khi người ở nơi có rủi ro ít hơn có thể tùy ý lựa chọn. Phí bảo hiểm một phần được chính phủ tài trợ, tùy theo mức độ rủi ro, cấu trúc của căn nhà và địa thế cao hay thấp.
Theo Văn Phòng Kế Toán Chính Phủ (GAO) và Dịch Vụ Khảo Cứu Quốc Hội, mặc dù NFIP thu được $3.5 tỉ lệ phí bảo hiểm hằng năm nhưng chương trình vẫn nợ đến gần $25 tỉ, do hậu quả của mùa bão năm 2005, tiếp nối bởi bão Katrina, Rita, Wilma, và sau trận siêu bão Sandy năm 2012.
Chỉ một tháng trước khi bão Harvey đổ vào đất liền, giới phân tích Quốc Hội hồi Tháng Bảy từng công bố một báo cáo, nội dung nói rằng liệu FEMA, cơ quan quản trị chương trình NFIP, có thanh toán hết được nợ hay không, phần lớn còn tùy vào những trận bão lớn như Sandy hay Katrina có xảy ra nữa hay không. (TP)
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 19 tháng 9 năm 2017
Cá salmon sau khi được ướp sơ với gia vị, chiên lên, ăn cùng cơm chiên giòn cùng bơ, bột tỏi và ít muối sẽ làm tăng thêm cảm giác ngon miệng bởi vị giòn giòn của cơm, béo béo của bơ, thơm thơm của tỏi, mặn mặn của muối và dĩ nhiên là còn vì mùi vị rất đặc trưng của cá salmon nữa. Nguyên liệu:
-1 pound cá salmon (có da hoặc không da, tùy thích)
-1/2 muỗng cà phê bột nêm
-1 muỗng cà phê muối
-1/2 muỗng cà phê bột tỏi
-1/4 muỗng cà phê tiêu
-1 muỗng canh bơ
-1 tô cơm nhỏ
-Bông cải xanh, cà rốt, đậu que luộc hoặc hấp
Mọi thắc mắc liên lạc phóng viên Ngọc Lan qua email [email protected]
LONDON, Anh (NV) – Các nhà khoa học tại trường Ðại Học Lancaster ở bên Anh đang tìm cách phát triển những vật liệu khi trộn chung với nhựa đường có thể biến đổi những rung động do xe cộ chạy trên đường thành điện năng.
Theo hãng thông tấn UPI, chất gốm “piezolectric” có tính áp điện được các kỹ sư phát triển, có thể tạo ra hơn 1 megawatt/giờ dưới điều kiện lưu thông bình thường, tức khoảng từ 200 đến 300 xe chạy qua mỗi giờ.
Nguồn điện này có thể được dùng để thắp sáng điện đường, giúp tiết kiệm tiền cho dân thọ thuế. Tiền tiết kiệm này có thể dùng để nâng cấp đường sá cùng các dự án hạ tầng khác.
Giáo Sư Mohamed Saafi nói: “Chúng tôi sẽ phát triển những chất liệu mới để tận dụng hiệu ứng áp điện do xe cộ chạy qua tạo nên sức nén trên mặt đường, sản sinh ra điện thế voltage. Chất liệu cần có phải chịu lực cao và mang lại một sự cân bằng hợp lý giữa phí tổn với năng lượng do chúng sản xuất.”
“Hệ thống chúng tôi phát triển sau đó sẽ được biến đổi từ cơ năng sang điện năng để cung cấp cho hệ thống đèn đường, đèn giao thông và các trạm sạc xe chạy điện. Ngoài ra cũng dùng để cung cấp cho những tiện ích khác như theo dõi trực tiếp lưu lượng xe,” Giáo Sư Saafi tiếp.
Các nhà nghiên cứu tại Lancaster đang hợp tác với kỹ sư đủ nhiều ngành khác nhau và các nhà khoa học về vật liệu từ khắp Âu Châu để thực hiện dự án. Cuộc khảo cứu này do Liên Âu tài trợ. (TP)
Mời độc giả xem chương trình du lịch “Dân tộc Karen – Người cổ dài ở Thái Lan”(Phần 1)
-TT Trump đe dọa sẽ hủy diệt Bắc Hàn tại buổi họp ở LHQ
-Bão Maria lên cấp 5, đe dọa Carribean
-Los Angeles, động đất 3.6 Richter
-Nhật xây trường bắn gần đảo tranh chấp với Trung Quốc
-Lại phát hiện xe chở 1.4 tấn ngà voi ở Bạc Liêu