Tưởng niệm 9/11, TT Trump: ‘Không thế lực nào bẻ gãy được nước Mỹ’

Trong buổi lễ tưởng niệm các nạn nhân của cuộc khủng bố 9/11 hôm Thứ Hai , Tổng Thống Donald Trump nói rằng quốc gia thương khóc cho từng người trong số gần 3,000 chết trong cuộc tấn công xảy ra 16 năm trước đây.

Apple thử túi tiền của khách hàng, tung iPhone mới giá $1000

SAN FRANCISCO, California (AP) – Công ty Apple dự trù sẽ bán kiểu iPhone đắt tiền nhất của mình với giá $1,000, nâng lên một tầm cỡ tài chánh khác để thử xem khách hàng của mình có dám trả số tiền cao như vậy cho một vật dụng nay trở thành thứ không thể không có được trong đời sống ngày nay.

Vào ngày Thứ Ba tuần này, công ty Apple sẽ trình làng kiểu điện thoại iPhone mới nhất tại trụ sở chính ở thành phố Cupertino, tiểu bang California.

Giữ truyền thống bí mật đã có từ nhiều năm nay, Apple không xác nhận là có đưa ra loại iPhone mới hay không, tuy rằng bản báo cáo tài chánh họ công bố tháng trước cho thấy có “sự gì đáng kể” tuần này.

Ngoài một số cải tiến mới, loại iPhone đánh dấu một thập niên kể từ khi cố đồng sáng lập viên Apple, ông Steve Jobs đưa ra bản đầu tiên của điện thoại này, cũng có thể gồm kiểu trị giá $999, được coi là một tầm mức giá cả mới đối với một loại điện thoại thông minh nhắm vào giới tiêu thụ đại chúng.

Các tiết lộ không chínhh thức nói rằng điện thoại mới của Apple sẽ có màn hình rõ hơn, loại OLED, và màn hình này phủ nguyên cả mặt máy, không cần có miếng che (bezel) như hiện nay.

Máy mới này cũng có thể có kỹ thuật nhận diện để mở máy và sạc điện không cần dây. Máy cũng có thể dùng loại camera mới.

Tất cả những điều “mới” này thật ra đều được thấy trên một số máy điện thoại thông minh khác, và bán với giá dưới $1,000.

Tuy nhiên, Apple với dáng kiểu nổi bật, và nhất là khả năng tiếp thị vượt trội, luôn khiến người mua không cưỡng lại lại được sự thu hút để móc thêm tiền trả cho máy iPhone.

“Apple luôn có vẻ lấy những gì những người khác đã làm để làm cho tốt đẹp hơn,” theo lời Carolina

Một chuyên gia về các sản phẩm của công ty Apple, ông Gene Munster, tại công ty Loup Ventures, tiên đoán rằng 20% các loại iPhone bán ra năm tới sẽ là loại $1,000.

Điều này có nghĩa là phần lớn khách hàng của Apple không có tiền hoặc không muốn trả giá cao như vậy.

Đó là lý do Apple cũng có thể loan báo  một số cải tiến nhỏ cho iPhone 7, tạo ra nhiều mức giá khác nhau và loại cũ nhất có thể được cho không các khách hàng bằng lòng ký giao kèo dài hạn với công ty cung cấp dịch vụ điện thoại. (V.Giang)

Irma thành bão nhiệt đới, tiến lên phía Bắc với gió mạnh, lụt lội

Target cắt giảm nhiều sản phẩm, hạ giá để cạnh tranh

MINNEAPOLIS, Minnesota (NV) – Nhằm cạnh tranh với các đối thủ hiện nay về giá cả, hệ thống bán lẻ Target (Target Corp.) vừa thông báo sẽ cắt giảm hàng ngàn sản phẩm và giảm sự tập trung về những chương trình giảm giá ngắn hạn, theo báo mạng Minneapolis/St.Paul Business Journal.

Tin này được hệ thống bán lẻ thông báo vào tuần trước, khiến giá cổ phần của công ty giảm 2% vào hôm Thứ Sáu vừa qua. Tuy nhiên, mức giảm này này ngưng lại vào đầu tuần này, khi giá cổ phiếu của công ty (NYSE: TGT) tăng nhẹ tại thị trường giao dịch hôm Thứ Hai.

Các hệ thống bán lẻ như Target đang “phải” hạ giá nhằm cạnh tranh với Amazon.com. Việc này xảy ra chỉ vài ngày sau khi Amazon bắt đầu hạ giá tại hệ Whole Foods tại nhiều cửa hàng trên khắp Hoa Kỳ.

Theo nguồn tin này, tập đoàn bán lẻ Target lên kế hoạch hạ giá trong một thời gian, khi ông Brian Cornell, CEO của công ty, cho giới đầu tư biết vào Tháng Hai rằng công ty sẽ chú trọng đến việc hạ giá, và giảm trọng tâm lên các chương trình giảm giá hằng tuần. Đây là một bước lớn cho Target, dù rằng giá thành tại đây dẫu cao hơn Wal-Mart, nhưng vẫn thấp hơn những hệ thống bán lẻ khác vì nhờ vào các chương trình giảm giá hằng tuần.

Một nhân viên cao cấp của công ty, ông Mark Tritton, cho biết: “Chúng tôi dành nhiều tháng nhìn vào các sản phẩm được trưng bày tại các cửa hàng. Nay chúng tôi muốn tập trung vào việc hạ giá hằng ngày, nhằm cạnh tranh với thị trường, và giúp khách hàng dễ dành ‘nhận thấy’ mức giá thấp hơn trước.”
(Kh.L.)

Súng nổ ở Texas, 8 người chết

Bộ Trưởng Tư Pháp Sessions muốn truy tận gốc ‘rò rỉ’ thông tin

WASHINGTON DC (NV) – Bộ Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions muốn tất cả nhân viên của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia (NSC) phải thử qua máy dò nói dối để tìm ra ai là người rò rỉ những thông tin nội bộ.

Trang mạng TheHill trích dẫn báo cáo của Axios, tổ chức thông tin ở Hoa Kỳ thành lập vào năm 2016, rằng ông Sessions muốn mọi nhân viên của NSC phải trả lời các câu hỏi của một nhà điều tra, liên quan đến vụ rò rĩ nội dung cuộc điện đàm giữa Tổng Thống Donald Trump với các lãnh đạo thế giới trước đây.

Hiện chưa rõ liệu ông Sessions có thật sự tiến hành ý định của ông hay không nhưng vấn đề đã từng được ông nêu lên với nhiều người.

Tổng Thống Trump hồi mùa Hè chỉ trích ông Sessions sau khi vị bộ trưởng tư pháp này tự ý rút chân ra khỏi cuộc điều tra về việc Nga xen vào cuộc bầu cử năm 2016.

Tháng Tám vừa qua, ông Sessions loan báo về dự định truy xét trong khắp chính phủ để tìm ra ai là những người rò rĩ các thông tin, khiến ông Trump một lần nữa ca ngợi người đứng đầu Bộ Tư Pháp.

Một phát ngôn viên của Bộ Tư Pháp từ chối bình luận về câu chuyện của tổ chức Axios. (TP)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Hai, ngày 11 tháng 9 năm 2017

 Tiễn, nhớ anh Nguyễn Xuân Hoàng.

Bùi Văn Phú

Bây giờ anh đã thanh thản bên kia thế giới. Tôi sẽ chẳng còn được đọc email hay nghe anh nhẹ nhàng than thở mỗi khi cơn đau dằn vặt: “Anh đau quá Phú ơi!”.

Biết anh đau, tôi chỉ an ủi, hỏi thăm anh uống thuốc gì và cầu xin Trời Phật cho anh có sức chịu đựng, cho gia đình tìm được cách chữa trị. Nhìn mái đầu bạc trắng, đôi mắt thoáng buồn, tôi thường chia sẻ với anh niềm tin vào sự an bài của Thượng Đế vì nào ai biết được ngày giờ ra đi.

Hay tin anh mất, tôi tìm đọc lại tạp bút “Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu”. Trong đó là văn chương lãng mạn của Nguyễn Xuân Hoàng qua nhiều mối tình, nhưng dành cho Vy (Trương-gia Vy) – sau này trở thành người bạn đời của anh từ 1974 đến nay – là nồng nàn nhất, hơn cả cho Vân, cho Trâm nào đó.

Nguyễn Xuân Hoàng và phu nhân-Trương Gia Vy

Cuốn sách xuất bản lần đầu, ở Sài Gòn, vào năm 1970 khi anh đã có danh trong làng văn học. Hai năm sau tôi mới biết đến tên anh, nhưng là qua sách giáo khoa, qua những bài ôn thi về tâm lý học, đạo đức học, luận lý học của môn triết lớp 12.

Thời đó tôi mê đọc Tuổi Ngọc, không biết đến Văn nên không có cơ duyên đọc Nguyễn Xuân Hoàng. Tôi thích truyện của Duyên Anh, thơ Phạm Thiên Thư, Mường Mán, Từ Kế Tường.

Đọc lại bài tùy bút “Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu” và cũng là tựa của tập sách của anh, với lãng mạng của tình yêu – như có thực trong đời sống – không triết lí nhức đầu, tôi bồi hồi xúc động nhớ anh.

“Vy yêu, em có còn nhớ cái lối quảng cáo của người Nhật về những sản phẩm đặc chế của họ. Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu Cũng Chỉ Có Hai Ta. Ừ, cũng chỉ có hai ta.”

“Ngày mai, tôi sẽ phải vào bệnh viện trở lại. Những dấu hiệu tái phát của căn bệnh cũ đang bắt đầu lộ diện và đang hành hạ tôi. Bạn tôi bảo: “Mày chưa chết được đâu. Đừng sợ. Sống thì khó chứ chết thì ai mà chẳng có phần.”

Đó là những dòng chữ của anh, viết năm 1968, cho chị Vy khi hai người đang yêu nhau. Đó là trầm tư về cuộc đời, về cơn bệnh, có thể chỉ là trong tưởng tượng, mà anh đang đối diện. Hay là một điều anh tiên đoán trước?

“Sống thì khó” nhưng qua nửa thế kỷ anh đã sống với nhân cách để được bạn bè quí mến.

Những lúc café với nhau tôi hay hỏi anh về buồn vui dạy học, về sự tinh nghịch của học trò và chia sẻ với anh những kỉ niệm dạy học của tôi ở châu Phi, ở Mỹ. Tôi cũng thường muốn nghe anh nói về những tác phẩm, những nhân vật hay những người thầy vang danh một thời: Nguyễn Thị Hoàng, Lệ Hằng, Vĩnh Để, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Trọng Văn, Ngô Đình Lệ Thủy, Nguyễn Văn Kỷ Cương, Tôn Thất Trung Nghĩa, Oriana Fallaci, Trùng Dương, Mai Thảo, Phạm Duy. Gợi chuyện để anh chú tâm kể, quên đi cơn đau đang râm ran trên từng đốt xương.

Lúc đó anh nói có đốt xương sống đè lên dây thần kinh làm đau, chứ chưa biết bệnh gì. Sau những thử nghiệm khoa học, các bác sĩ xác định được là chứng ung thư xương.

Hơn năm qua anh đã phải chống chọi với căn bệnh. Qua nhiều lần chữa trị bằng hoá chất, bằng quang tuyến nhưng cơ thể anh không còn chịu đựng được nữa.

Sáng thứ Bảy 13/9/2014 anh ra đi, sau 77 năm ở chốn dương trần.

Tang lễ, nghi thức tưởng nhớ và lễ hỏa táng đã được cử hành vào cuối tuần qua tại Oak Hill Memorial Park. Tro than được an vị tại chùa Liễu Quán ở San Jose.

Bây giờ anh không còn phải sửa bài cập nhật của tôi, nhiều khi liên tục vì mang tính thời sự vào những phút trước khi làm xong báo để đưa sang nhà in vào chiều thứ Năm.

Tôi sẽ không còn nhận được email của anh: “Hôm nào Phú xuống, mình đi café nhé.”

Thầy Nguyễn Xuân Hoàng và học trò

Ngày còn anh, thỉnh thoảng tôi xuống San Jose, gặp nhau, chúng tôi thường ăn phở Tàu Bay, rồi qua quán Starbucks, cả hai nơi đều gần tòa soạn Việt Tribune trên đường Oakland Rd., con đường đã trở nên thân quen với tôi từ khi tòa báo đặt ở đó tám năm qua.

Trước khi có Việt Tribune, mỗi lần từ Berkeley xuống thung lũng hoa vàng thỉnh thoảng tôi ghé trụ sở báo San Jose Mercury News, trên đường Ridder Park Drive để tìm mua những số báo cũ đặc biệt về Việt Nam. Tòa soạn Mercury News không xa Việt Tribune sau này là bao. Khi Việt Mercury ra đời năm 1998, có anh về làm tổng thư ký, tôi cũng thường ghé đây lấy báo.

Nhưng lúc đó chưa thân với anh. Những năm đầu của Việt Mercury, anh mời tôi cộng tác, nhưng tôi từ chối vì tôi và nhiều người trong giới báo chí vùng San Jose quan ngại sức mạnh tài chánh của tập đoàn Mercury News, là báo mẹ của Việt Mercury, sẽ gây hệ quả đưa đến sự đình bản của những tờ báo kiểu gia đình do người Việt làm chủ.

Năm năm sau khi Việt Mercury ra đời, các báo tiếng Việt không chết mà vẫn tiếp tục phát triển. Tôi bắt đầu cộng tác với Việt Mercury năm 2003.

Trái với lo lắng của giới truyền thông Việt ngữ vùng San Jose, tờ Việt Mercury không giết những báo tiếng Việt khác mà tự thân nó cũng không sống được lâu vì trả lương theo tiêu chuẩn cao cho gần 20 nhân viên, không thu được quảng cáo trong cộng đồng người Việt vì giá đắt gấp ba, bốn lần so với các báo khác. Không sinh lời, tờ báo đình bản vào cuối năm 2005.

Sau khi Việt Mercury đình bản, anh không về Quận Cam, tiếp tục ở lại San Jose, cùng chị Vy ra tuần báo Việt Tribune.

Tôi cộng tác với anh ngay từ đầu và đến nay đã được 438 số. Số 437 phát hành khi anh còn ở cõi dương trần. Việt Tribune số 438 là để “Tưởng mộ Nguyễn Xuân Hoàng”.

Sáng Chủ nhật viếng anh lần cuối trước giờ đóng nắp áo quan. Mọi người nhìn anh, gửi theo anh hoa hồng vàng, hoa lily trắng.

Tôi đặt bên anh đoá hoa vàng, kèm theo tờ Việt Tribune số 438 để về nơi cõi khác anh đọc những gì bạn bè, gia đình đã nhớ đến anh, viết về anh với kỉ niệm, với văn chương. Đinh Cường, Trần Trung Đạo, Từ Kế Tường, Trương Xuân Mẫn, Andrew Lưu, Đinh Từ Bích Thuý, Đức Tuấn, Phùng Nguyễn, Trần Vấn Lệ, Nguyễn Hoàng Tuấn, Trịnh Y Thư, Nguyễn Văn Sâm, Nguyễn Hưng Quốc và nhiều người nữa, không chỉ trong giới văn chương mà từ nhiều góc của đời sống.

Mong anh, ở trên mây, luôn nhớ đến đứa con tinh thần, đứa con của công chúng được anh và chị Vy khai sinh, được nhiều thân hữu trong làng báo, chốn văn chương, trong cộng đồng và giới thương mại góp phần nuôi dưỡng.

Anh ra đi, được nhiều người thương mến đến tiễn. Bạn bè truyền thông như Đỗ Quý Toàn, Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, Phạm Phú Thiện Giao, Đoàn Thanh Liêm, Đỗ Vẫn Trọn, Thư Sinh, Đinh Quang Anh Thái, Nguyễn Văn Khanh, Vũ Bình Nghi, Thanh Thương Hoàng, Trần Đệ, Nguyễn Tường Tâm, Nguyễn Xuân Nam, Huỳnh Lương Thiện, Quỳnh Thi, Quốc Bảo, Nghê Lữ, Huy Phương, Nguyên Khôi, Lý Kiến Trúc, Mỹ Lợi, Hạnh Dương.

Là thầy giáo suốt quãng đời ở Việt Nam, trước năm 1975, nên nhiều học trò cũ từ Pétrus Ký, Ngô Quyền, Regina Pacis đến chào anh lần cuối.

Nhiều người liên quan đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà cũng đã viếng anh, gửi lời phân ưu. Cựu Tư lệnh Không quân Đại tá Nguyễn Xuân Vinh, các cựu bộ trưởng Nguyễn Đức Cường và Hoàng Đức Nhã, cựu thẩm phán Trần An Bài, cựu Trung tá Nguyễn Mộng Hùng.

Đến chào vĩnh biệt anh có những dân cử: Nghị viên Madison Nguyễn, Nghị viên Sam Liccardo, Giám sát viên Cindy Chavez, Thị trưởng Milpitas Jose Esteves. Có người của cộng đồng như qúi ông Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân, Chu Tấn, Đỗ Hùng, Nguyễn Tấn Thọ.

Kiều Chinh, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Du Tử Lê, Phan Nhật Nam, Đỗ Vẫn Trọn, Lữ Quỳnh, Hải Phương, Chinh Nguyên, Đông Anh, Đào Hải Triều, Phạm Ngọc, Trần Quảng Nam, Tú Minh, Nguyệt Cầm, Hạnh Trần, Đồng Thảo, Trịnh Thanh Thuỷ của giới văn học nghệ thuật.

Nhã Ca và Trần Dạ Từ đặt bên anh thêm hai đóa hoa, thay mặt cho Doãn Quốc Sĩ, Võ Phiến.

Ý Lan hát cho anh nghe lần cuối, như thay lời mọi người ngậm ngùi tiễn anh: “Nghìn trùng xa cách, người đã đi rồi, còn gì đâu nữa mà khóc với cười…”

Bây giờ anh đã ở trên mây. Nơi đó, gặp lại Mai Thảo, Phạm Duy, Đỗ Ngọc Yến, Lê Đình Điểu, Nguyễn Đức Quang, Nguyễn Chí Thiện, Vũ Ánh, Trương Trọng Trác, Nguyễn Mộng Giác anh em lại tiếp tục bàn chuyện văn học, sinh hoạt báo chí.

Xin chia tay
Và nếu là mãi mãi
Thêm một lần
Rồi mãi mãi chia tay

Mượn ý thơ Lord Byron để vĩnh biệt anh. Luôn mãi nhớ anh.

Tưởng niệm 9/11, TT Trump: ‘Không thế lực nào bẻ gãy được nước Mỹ’

ARLINGTON, Virginia (AP) – Trong buổi lễ tưởng niệm các nạn nhân của cuộc khủng bố 9/11, Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Hai nói rằng quốc gia thương khóc cho từng người trong số gần 3,000 chết trong cuộc tấn công xảy ra 16 năm trước đây.

Khi đến phát biểu tại Ngũ Giác Đài, một trong ba nơi bị tấn công hôm 11 Tháng Chín năm 2001, Tổng Thống Trump đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng “Nước Mỹ không thể bị đe dọa.”

Tổng Thống Trump và đệ nhất phu nhân Melania Trump tham dự phút mặc niệm tại Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Hai, diễn ra vào đúng thời điểm một phi cơ bị cướp đâm vào Trung Tâm Thương Mại Thế Giới năm 2001.

Tổng Thống Trump và phu nhân cúi đầu, đặt tay trước ngực, trong khi tiếng kèn tưởng niệm vang vọng khắp bãi cỏ phía Nam Tòa Bạch Ốc. Chung quanh họ là các nhân viên và giới chức chính phủ, cùng tham dự buổi lễ được tổ chức hàng năm này.

Có gần 3,000 người thiệt mạng khi bọn khủng bố đánh cướp phi cơ và cho đâm vào Trung Tâm Thương Mại Thế Giới ở New York, Ngũ Giác Đài và rơi xuống một cánh đồng ở gần Shanksville, tiểu bang Pennsylvania.

Ông Trump, người sống ở thành phố New York và hiện diện nơi đây trong cuộc tấn công 9/11, nói rằng vụ này còn tệ hại hơn cuộc tấn công của Nhật vào Trân Châu Cảng trong thời Đệ Nhị Thế Chiến vì nhắm vào thường dân. Ông cho hay đây là điều sẽ không bao giờ để tái diễn.

“Bọn khủng bố tấn công chúng ta nghĩ rằng có thể tạo sự sợ hãi và làm suy yếu tinh thần chúng ta,” ông Trump nói tại Ngũ Giác Đài, bên cạnh Bộ Trưởng Quốc Phòng Jim Mattis và Tham Mưu Trưởng Liên Quân, Tướng Joseph Dunford. “Tuy nhiên, nước Mỹ không để bị đe dọa và những kẻ làm điều này sẽ có cùng số phận bị tiêu diệt như các kẻ thù muốn thử thách khả năng bền bỉ của chúng ta.”

Ông cũng cho hay khi nước Mỹ đoàn kết, “không sức mạnh nào trên trái đất này có thể bẻ gãy chúng ta.”

Phó Tổng Thống Mike Pence đại diện chính phủ Mỹ tham dự buổi lễ tưởng niệm 9/11 được tổ chức tại Shanksville. (V.Giang)

Mời độc giả xem bình luận “Tại sao TT Trump đồng ý với Dân Chủ?”(Phần 1)

Trung Quốc cấm dần xe chạy bằng xăng và diesel

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Trung Quốc đang có kế hoạch cấm dần việc sản xuất và bán các xe vận hành bằng nhiên liệu xăng và diesel.

Theo đài truyền hình CNN, chính phủ của đất nước có thị trường xe hơi lớn nhất thế giới đang theo chân của các nước khác như Ấn Độ, Pháp, Anh và Na Uy, nơi đã từng công bố kế hoạch thay thế dần xe chạy bằng xăng và diesel với xe sử dụng nhiên liệu sạch.

Tuy nhiên giới chức thẩm quyền Trung Quốc chưa đưa ra thời gian cụ thể bao giờ quyết định này mới có hiệu lực.

Hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc là Tân Hoa Xã trích lời Phó Bộ Trưởng Kỹ Nghệ Xin Guobin khuyến cáo các nhà sản xuất xe hơi, rằng họ cần thay đổi chiến lược cho phù hợp với hoàn cảnh mới.

Để đẩy mạnh việc sản xuất, nhà nước sẽ trợ cấp phân nửa trên giá bán của các loại xe chạy điện hoặc vừa xăng vừa điện, một tin vui cho các nhà sản xuất xe chạy điện.

Các công ty xe hơi khổng lồ quốc tế như Ford và Volkswagen đang nhắm đến việc phát triển xe chạy hoàn toàn bằng điện ở Trung Quốc; trong khi GM đã bán kiểu xe Bolt chạy hoàn toàn bằng điện ở Hoa Kỳ và kiểu xe tí hon Baojun 100 ở Trung Quốc.

Hãng Volvo do Trung Quốc làm chủ hồi Tháng Bảy loan báo rằng mọi xe chế tạo từ năm 2019 sẽ có động cơ chạy bằng điện.

Nội năm ngoái, trong số 753,000 xe chạy điện bán ra trên khắp thế giới, Trung Quốc chiếm hết trên 40%, nhiều hơn gấp đôi số bán kiểu xe này ở Mỹ.

Nói chung, xe chạy bằng xăng và diesel vẫn còn thống lĩnh thị trường ở Trung Quốc. Trong khoảng 28 triệu xe bán ra ở quốc gia này hồi năm ngoái, chỉ hơn 1% là xe chạy bằng điện.

Nhà nước Trung Quốc muốn đến trước năm 2020 sẽ có 5 triệu chiếc xe chạy bằng điện hiện diện trên các nẻo đường. (TP)

Mời độc giả xem phỏng vấn “TNS Janet Nguyễn đề nghị thợ nail học thêm ít giờ để có bằng wax giới hạn”

Irma thành bão nhiệt đới, tiến lên phía Bắc với gió mạnh, lụt lội

Dù bão Irma nay yếu đi nhưng vẫn còn nguy hiểm. Cơn bão này tiếp tục tiến sâu hơn vào đất liền với sức gió mạnh, gây nguy hiểm cho nhân viên cứu nạn, cùng lụt lội ở nhiều nơi.

Đạo diễn ‘Kong: Skull Island’ bị hành hung giữa trung tâm Sài Gòn

Một đoạn clip ghi lại cảnh đạo diễn Kong: Skull Island, bị hành hung tại một quán bar ở trung tâm Sài Gòn phải nhập viện đang được chia sẻ mạnh trên mạng xã hội trong khi sự việc đang chờ cơ quan chức năng điều tra.

Bí thư, chủ tịch xã ở Hải Dương đánh bạc tại trụ sở làm việc

Sáu cán bộ xã Vạn Phúc, huyện Ninh Giang, gồm cả bí thư và chủ tịch, bị kỷ luật và cách chức do tổ chức đánh bạc ngay tại trụ sở làm việc.

Tưởng Nhớ Nhà Văn Võ Phiến

Võ Phiến tên thật Đoàn Thế Nhơn, sinh 20 tháng 10 năm 1925 tại huyện Phù Mỹ, Bình Định. Ông còn có bút danh là Tràng Thiên trên nhiều tác phẩm khác. Nhưng đứa con tinh thần mà ông bỏ nhiều thời gian, công sức nhất lại là một tác phẩm đồ sộ tập trung giới thiệu các tác giả, tác phẩm kéo dài từ năm 1954 tới năm 1975.
Sau 30 tháng 4 năm 1975, ông định cư tại Hoa Kỳ.
Ông sống tại Quận Cam, California, Hoa Kỳ. Ông qua đời lúc 7 giờ tối ngày 28/09/2015 tại Santa Ana, California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 90 tuổi.


Nhà văn Võ Phiến và phu nhân-Bà Viễn Phố

 

Phiến, một vài chung quanh.

Đặng Phú Phong

Ông Võ Phiến gọi Nguyễn Mộng Giác là một người “thàng”(hậu). Ông Nguyễn Mộng Giác cũng gọi Võ Phiến là “thàng”. Và, hai ông định nghĩa thàng”như sau:

Nguyễn Mộng Giác: “Thàng” không phải là hiền. “Thàng” là một chữ định hình, chứ không định tính. Người thàng, là người ít nói, tránh né những tranh chấp rắc rối, sẵn sàng chịu phần thua thiệt để giữ hòa khí, cố giữ bề ngoài đơn giản lùi xùi để không bị ai xem là kẻ quan trọng. Người thàng có thể hiền lành vì không dám làm việc dữ. Nhưng người thàng cũng có thể có những phản ứng bất ngờ dữ dội khi đột nhiên không thể chịu đựng được mãi sự thua thiệt. Người ta bảo người thàng hay cộc.” (Đặc san Tây sơn –Bình Định,1999)

Và Võ Phiến: “Thàng là chữ riêng của người Bình Định, và cũng là chữ riêng để mô tả người Bình Định. Thàng cũng nói là thàng hậu; thàng hậu nghĩa gần như hiền hậu, nhưng còn đi xa hơn hiền hậu nữa kia, vì nó có khả năng mô tả, hiền hậu thì không. Hiền hậu, thực thà là một đức tình, một nết hay; thàng hậu còn là một vẻ người hiển hiện ra bên ngoài, trông rõ mồm một. Người thàng, thàng từ tiếng cười giọng nói, nét mặt, thàng đi. Mà người thàng thì trời ơi, trong trí nhớ của tôi, tôi mường tượng mọi người Bình Định đều thàng hết: anh Ba, chị Bốn, ông Bảy, bà Năm, cô Tư, cậu Tám vv… Hết thảy, không ai là không thàng. Muôn người như cùng một vẻ, một giọng.”(Võ Phiến viết tựa cho Cuốn Ngựa Nản Chân Bon của Nguyễn Mộng Giác.).

Chữ Thàng, trước hết, là chữ của người Bình Định, nếu tính vào thời điểm 2015 này thì “thàng” đã thành chữ cổ. Thuở thiếu thời (thập niên 1950) tôi thỉnh thoảng nghe song thân tôi dùng chữ “thàng” để nói về một người nào đó trong thôn xóm. Tôi hiểu lơ mơ “thàng” có nghĩa là hiền, là… thàng. Sau đó do việc di chuyển chỗ ở, tuy rằng chỉ ra tỉnh lỵ, tôi không còn nghe ai dùng chữ thàng nữa. Rồi chữ thàng biến mất trong mớ chữ nghĩa lơ tơ mơ của tôi. Cho đến khi tôi đọc Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, nhất là thời gian ở hải ngoại, chữ thàng được hai ông định nghĩa thật rốt ráo, đến cho dù không phải là người Bình Định cũng có thể hiểu rõ ràng “ thàng” và “người thàng “ là như thế nào. Và, chữ thàng cũng được giới văn học thường xử dụng để chỉ 2 ông Nguyễn và Võ.

Ông Nguyễn thì thật sự là dòng họ Nguyễn. Còn họ Võ của ông Võ Phiến thì không phải vậy. Ông, tên khai sinh là Đoàn Thế Nhơn, vì yêu cái tài sắc, cảm cái tấm lòng đôn hậu của vợ ông là bà Võ Thị Viễn Phố, từ bút hiệu Đắc Lang (Những đêm đông viết năm 1943 đăng trên báo Trung Bắc Chủ Nhật.) ông đã nói lái Viễn Phố thành Võ Phiến làm bút danh cho đến cuối đời. Tôi ngờ rằng khi nói lái ông Võ Phiến đã bị lợn cợn khi Viễn Phố lái ra sẽ thành Vỗ Phiến nghe nó không ra làm sao cả. May quá! Có cứu tinh đây rồi. Bà Viễn Phố họ Võ. Vậy thì cứ việc thẳng tay ném đi cái mũ. Thành ra Võ, lại là họ của nàng cũng là họ của chàng. Khéo thay chữ nghĩa! Hai người mãi mãi bên nhau và chỉ một. Tôi thật sự xúc động khi nhìn tấm hình ông bà mỗi người một bên đẩy chiếc senior walker cùng đi bách bộ. Keo- sơn- gắn- bó là đây.

Giới văn nghệ sĩ gọi thêm ông một cái tên “Ông già tinh quái”. Nhưng tại sao là “ông già”?. Chỉ khi ông già rồi mới viết văn “tinh quái” hay sao? Tôi e rằng không phải vậy. Chất “tinh quái” của Võ Phiến đã có từ lâu. Từ lâu lắm lận. Từ Người Tù (1955), Dung (1956), Lỡ Làng (1956), Anh Em (1957), Thác Đổ Sau Nhà, Lẽ Sống (1958)… Từ: Anh Bốn Thôi, Chị Lộc, Ba Thê Đồng Thời, ông Tú Từ Lâm, Hữu…

Lại một phen chữ nghĩa! Cái này phải tôn Võ Phiến là bậc thầy. Ông cứ nhẩn nha viết. Bắt người ta phải hút theo chữ nghĩa “chẻ sợi tóc làm tư, làm tám” của ông. Lâu lâu, cắc cớ đưa ra những ý tưởng làm độc giả giật mình, phải đọc lại lần nữa, rồi giật mình lần nữa (không khỏi cười mỉm thích thú): “Cái ông này thâm thật, tài thật”. Tinh quái, trước hết là tinh tế. Ông nhìn sự việc thật tinh tường qua ngòi bút điêu luyện, làm chủ vấn đề sự kiện. Điều này người đọc dễ dàng nhận ra ở những bài tạp bút, tùy bút của ông. Còn quái thì sao? Ông Võ Phiến có “quái” không? Thiệt là khó! Tôi xin nhón nhóm chữ “suy đoán vu vơ” của ông dùng để khiêm tốn bày tỏ ý kiến của mình: “quái” là không phải bình thường, quái là lạ, nhưng không phải là quái dị. Còn gì nữa nhỉ. Ờ, phải có cái hậu là vui, qua quá trình soi thấu sự uyên thâm. Như vậy “ông già tinh quái“ ở đây chỉ cho sự uyên bác, thâm trầm, hóm hỉnh lấy được sự kính nể từ nhiều người khác. Nếu cần thêm một chút mắm muối, tôi có thể mượn đoạn văn của Võ Phiến để cho ý của mình đậm nhạt: “Nghề viết văn loay hoay một cách… cảm động. Riêng người Việt lại còn mối cảm kích đối với cái ngôn ngữ của mình sử dụng… Hơn sáu mươi năm trước thường đọc lang thang, môt hôm tôi gặp bài “Đợi Thơ” của Hồ Dzếnh. Lời lời hoa mỹ, câu nào câu nấy chật ních những địa danh xa xôi, mơ hồ, mộng ảo, tôi mê tơi, “ngâm” đi “ngâm lại”:

(…) Tô Châu lớp lớp Phù kiều
Trăng đêm Dương Tử mây chiều Giang Nam
Rạc rời vó ngưa quá quan
Cờ treo ý cũ mây dàn mộng xưa
Biển chiều vang tiếng nhân ngư
Non xanh thao thiết trời thu rượi sầu
Nhớ thương bạc nửa mái đầu
Lòng vương quán khách nghe màu tà huân (…)”.

Lời không hiểu mấy, ý không rõ mấy, nhưng mặc kệ: tôi thích, mê tơi. Tôi có chú ý đến mấy tiếng “non xanh thao thiết”. “Thao thiết” ám ảnh tôi. Xanh thao thiết là xanh cách nào? Không biết đích xác, nhưng tôi cho đó là một chữ tài tình, đúng với màu núi “nọ”(?)…”. (Viết Lách, Trong Cuối Cùng, Võ Phiến)

Cũng từ đoạn văn trích trên nó điển hình cho cách Võ Phiến đã đưa ngôn ngữ nói thành ngôn ngữ viết thật tài tình. Không biết cơ man những “câu nào câu nấy chật ních”, “tôi mê tơi” nằm trong các tác phẩm của ông.

Tôi là người Bình Định nên ưa ông cũng chỉ là chuyện thường. Tôi có chắc một điều là người miền Bắc, miền Nam cũng rất yêu, thích ông. Tôi cũng chắc rằng nếu có người dịch toàn bộ tác phẩm ông ra tiếng nước ngoài, họ cũng sẽ thích ông. Giống như người Việt thích Stefan Zweig qua những bản dịch của ông.

Tôi không có ý định bước vào văn nghiệp của Võ Phiến. Chỉ một vài, thật ít, chung quanh ông. Mà thôi!

Bé gái 6 tuổi bán nước chanh giúp bạn học tiền ăn trưa

HAYDEN LAKE, Idaho (NV) – Bán nước chanh vào mùa Hè không chỉ là nguồn vui của một bé gái 6 tuổi ở tiểu bang Idaho, mà còn là nỗ lực của em nhằm kiếm tiền giúp bạn cùng trường thanh toán tiền ăn trưa.

Theo trang mạnh InsideEdition, bé Amiah Van Hill, học sinh lớp hai tại trường tiểu học Hayden Meadows Elementary School, nói rằng em có ý tưởng muốn làm một điều gì đó cống hiến cho các bạn cùng trường sau khi biết được rằng một số học sinh các trường khác hổ thẹn vì không thể trả nổi tiền ăn cơm trưa.

Bé Amiah nói: “Đứa trẻ nào ở trường cũng cần được ăn trưa, vì thế đó là cách mà cháu có thể giúp đỡ.”

Hồi đầu Tháng Tám, Amiah cùng em gái Aria bày một sạp bán nước chanh với bảng hiệu “Lemonade 4 Lunch” và không mấy chốc đã thu được $40, đủ để trả tiền ăn trưa cho 10 em ăn trưa theo giá giảm.

Theo bà Rachel Van Hill, 38 tuổi, mẹ của bé Amiah, mỗi phần ăn trưa giá giảm chỉ vào khoảng 40 cent.

Bà Hill giải thích: “Cháu Amiah muốn hiến tặng tất cả số tiền để bảo đảm rằng không có cháu nào bị thiếu phần ăn.”

Thấy dễ dàng quá, bé Amiah liền mở rộng mục tiêu lên đến $23,000 với hy vọng học sinh của cả học khu đều được ăn trưa.

Tính đến cuối Hè, việc bán nước chanh giúp bé kiếm được tổng cộng $600.

Với sự trợ lực của mẹ qua việc vận động thêm qua trang mạng GoFundMe, chiến dịch của bé Amiah đến nay đã thu được hơn $1,600. Mặc dù kinh doanh có chậm hẳn do phải trở lại trường nhưng bé Amiah vẫn quyết tâm đi cho đến mục tiêu.

Bé Amiah nói: “Cháu luôn luôn muốn mở sạp bán nước chanh nên nay là cơ hội của cháu.” (TP)

Mời độc giả xem bình luận “TT Mỹ cần là tấm gương đạo đức cho dân chúng”(Phần 1)

Tưởng nhớ Bà Hoàng Kim Bích

Hình: dailymotion.com

Nhớ Mẹ,

Sáng Mẹ nói với Bố, hôm nay 30, Bố đi ra ngoài mua hoa về cúng Phật. Bố đi không đến 1 tiếng đồng hồ.

Lúc về, Mẹ đã không còn!

Bó hoa cúng Phật không ngờ trở thành bó hoa nhớ Mẹ. Mẹ chẳng đau ốm gì nghiêm trọng, chỉ vướng bệnh sưng khớp bình thường của người lớn tuổi. Mẹ đi lại khó khăn, nhưng không vì thế mà Mẹ từ chối những buổi cùng con dạo shopping. Chẳng phải là Mẹ mê quần là áo lượt, ngược lại là khác. Mẹ chỉ thích ăn mặc đơn giản, Mẹ thích những màu nền nã, không lòe loẹt hoa nhài hoa sói. Hai mẹ con mình vẫn thế, vẫn thích cùng nhau trong mọi lúc mọi nơi.

Con không có bạn, chỉ có Mẹ. Mẹ chẳng có bạn, Mẹ chỉ có con. Mọi chuyện của con là của Mẹ, mọi chuyện của Mẹ là của con. Mẹ con mình khắng khít không rời.

Cho đến hôm nay là đã mấy ngày qua không có Mẹ, nhà vắng vẻ lắm Mẹ ơi! Không khí lạnh lẽo, u buồn, có hôm con không dám về, con sợ phải đối mặt với những vật dụng trong nhà, nơi hơi hướm Mẹ vẫn còn vương đâu đó. Con sợ vào phòng Mẹ, con sợ nhìn những bộ áo quần Mẹ mặc hằng ngày. Con sợ xuống bếp, con nghĩ chén bát, son nồi… cũng thương nhớ người hàng ngày gần gũi với chúng.

Cho đến hôm nay là đã mấy ngày qua, không có Mẹ, mà con và cả nhà vẫn không tin, vẫn ngờ rằng, biết đâu bỗng dưng Mẹ trở về, Mẹ sẽ nói, Mẹ đùa với con và bố, Mẹ làm bộ biến mất để coi mấy bố con có nhớ Mẹ không…

Có phải không, Mẹ chỉ giả đò đi xa, và nhất định Mẹ sẽ trở về.

Mẹ ơi! Trở về với Bố đi Mẹ, để mỗi chiều Bố ôm computer xuống bếp, lựa những tin tức hay đọc cho Mẹ nghe. Mẹ đứng đó nấu cơm cho cả nhà, thỉnh thoảng quay lại hỏi một điều gì liên quan đến tin bố vừa đọc. Mẹ vừa nấu nướng vừa chăm chú nghe tin để biết tình hình thế giới và Việt Nam. Nếu Mẹ không về lại thì Bố biết làm gì mỗi chiều, Bố sẽ ra sao khi đến giờ đọc tin chẳng còn ai nghe cùng! Mẹ ơi! Mẹ nỡ lòng nào để Bố cô đơn trong những ngày xế bóng!

Mẹ ơi! Trở về với con đi Mẹ, để mỗi tối con massage chân cho Mẹ, con xoa đầu cho đến khi Mẹ ngủ, hai mẹ con lại rúc rích cười với nhau như hai đứa trẻ. Lúc massage xong, con hỏi: “Giờ được ôm chưa?” vậy là Mẹ hôn, và ôm con vào lòng.

Mẹ ơi! Trở về với con đi Mẹ, để mỗi trưa, con được rúc vào lòng Mẹ, rồi Mẹ ôm con như ôm đứa bé ngày nào, cái đứa bé nay đã lớn khôn, nhưng Mẹ vẫn âu yếm gọi Tí Ti. Cũng có những hôm con đổi cách xưng hô, gọi Mẹ là: “Bé bé, chị đây nè!”. Hai mẹ con mình lại cười ngặt nghẽo mà chẳng ai biết mình vui chuyện gì.

Mẹ ơi! căn nhà cũng nhớ thương Mẹ, cây ngoài vườn cũng héo hon, vắng bàn tay Mẹ chăm sóc. Mẹ ơi! Từ nay mỗi khi con bước lên xe, chiếc ghế bên cạnh sẽ trống trơn, lạnh lẽo.

Con sẽ một mình, Bố sẽ một mình và Mẹ cũng một mình, Mẹ ơi!

Con gái của Mẹ

Súng nổ ở Texas, 8 người chết

PLANO, Texas (NV) – Cảnh sát cho biết, tám người chết, gồm cả nghi can, do trúng đạn tại một căn nhà ở Plano, Texas, vào tối hôm Chủ Nhật.

Đài truyền hình CBS News trích lời cảnh sát nói rằng vụ nổ súng xảy ra tại một căn nhà nằm ở khu ngoại ô, trên đường West Spring Creek Parkway.

Cảnh sát kéo đến hiện trường vào khoảng 8 giờ tối sau khi nhận báo cáo có nhiều tiếng súng nổ tại nơi đây.

Ông David Tilley, giới chức Sở Cảnh Sát Plano, cho biết, một viên chức cảnh sát cũng chính tai nghe được tiếng súng, và khi ông này đi vào bên trong thì thấy có nhiều nạn nhân. Cảnh sát viên này chạm trán với nghi can và dùng súng hạ sát đương sự.

Cũng theo cảnh sát, ngoài số người chết họ còn tìm thấy hai người bị thương. Hai nạn nhân lập tức được đưa đi bệnh viện cứu chữa.

Ông Tilley cho biết, tất cả nạn nhân đều là người ở tuổi trưởng thành và không có cảnh sát viên nào bị thương. (TP)

Mời độc giả xem phóng sự “Viet Love For Texas – Đại Nhạc Hội cứu trợ nạn nhân bão lụt Texas”

Đức Giáo Hoàng Francis: Đối phó thay đổi khí hậu là ‘trách nhiệm đạo đức’

ROME, Ý (AP) – Đức Giáo Hoàng Francis mới đây mạnh mẽ lên tiếng chỉ trích những người nghi ngờ đang có sự thay đổi khí hậu, nói rằng lịch sử sẽ phán xét những kẻ không có biện pháp cần thiết để giảm bớt việc thải thán khí khiến nhiệt độ quả đất đang ấm dần.

Đức Giáo Hoàng Francis được báo chí hỏi về việc thay đổi khí hậu và một loạt các trận bão đánh vào Mỹ, Mexico cũng như vùng Caribbean mới đây, khi chiếc phi cơ chở ngài rời khỏi Colombia hôm Chủ Nhật và bay ngang một số vùng bị tàn phá.

“Những ai chối bỏ tình trạng này phải đến gặp các khoa học gia và hỏi họ. Họ cho biết rất rõ ràng,” ngài cho hay, khi nói về các chuyên gia cho biết tình trạng trái đất ấm dần là do con người gây ra.

Đức Giáo Hoàng nói các khoa học gia cũng cho thấy rõ ràng những gì cần làm để thay đổi chiều hướng hiện nay, khẳng định là các cá nhân cũng như giới chính trị gia có “trách nhiệm đạo đức” để phải có hành động.

“Đây không phải là những nhận định tự nhiên mà có. Đây là những điều rất rõ ràng,” Ngài cho hay. “Do vậy, thành phần lãnh đạo phải có quyết định và lịch sử sẽ phán xét những quyết định này.”

Đức Giáo Hoàng Francis coi môi trường là một vấn đề quan trọng đối với Ngài.

Trong chuyến viếng thăm Colombia, Ngài thường xuyên nói về nhu cầu phải gìn giữ sự đa dạng sinh vật của quốc gia này trước đe dọa khai thác và phát triển quá mức.

Đối với những người bác bỏ có sự thay đổi khí hậu, hay trì trệ trong nỗ lực đối phó, Ngài dùng một câu trong Cựu Ước để trả lời: “Con người là kẻ dại khờ”. (V.Giang)

TT Trump cho biết không thế lực nào bẻ gãy được nước Mỹ trong lễ tưởng niệm 9/11

Điểm tin buổi sáng ngày 11 tháng 9 năm 2017

-‘Quái vật” Irma đánh vào Florida, 5 người chết, gần 6 triệu nhà mất điện
-Hơn 500 người chết vì dịch tả ở Congo
-Lần đầu tiên Atlanta tuyến bố tình trạng khẩn cấp vì bão Irma
-Bão Katia đánh vào Mexico; số tử vong vì động đất lên 90 người
-Tông du Columbia, Đức Giáo Hoàng Frnacis bị thương vì đầu đụng thành xe
-TT Trump bỏ DACA, Mỹ sẽ mất nhiều tỷ đô la

Irma thành bão nhiệt đới, tiến lên phía Bắc, gây lụt lội

TAMPA, Florida (AP) – Bão Irma, nay yếu đi nhưng vẫn còn nguy hiểm, hôm Thứ Hai tiếp tục tiến sâu hơn vào đất liền với sức gió mạnh, gây nguy hiểm cho nhân viên cứu nạn, cùng lụt lội ở nhiều nơi, tuy nhiên đã không tạo nhiều tổn thất về nhân mạng cũng như vật chất như dự trù.

Irma nay giảm bớt sức mạnh, trở thành cơn bão nhiệt đới ảnh hưởng khắp Florida, tuy nhiên vẫn còn sức gió mạnh. Vòng ngoài cùng của bão nay đang tiến vào Georgia, nơi tâm bão dự trù sẽ đến sau đó trong ngày.

Tại thành phố Jacksonville, Florida, mực nước dâng lên do bão làm ngập trung tâm nơi này, vượt quá mức kỷ lục của bão năm 1964 ít nhất là 1 foot (khoảng .3 m), theo Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS). Một con sông chảy qua thành phố này cho thấy đang vượt quá mức lụt tới 3 feet (khoảng 0.91 m).

NWS khuyến cáo người dân sống dọc theo bờ sông St. Johns này hãy nhanh chóng lên vùng đất cao hơn.

Về phía Nam, gió mạnh thổi ngã một cột điện và rơi vào một xe cảnh sát vào chiều tối ngày Chủ Nhật ở Polk County. Một cảnh sát viên và một nhân viên cứu nạn lúc đó đang chở một bệnh nhân cao niên đến nơi an toàn đã bị kẹt trong xe hai tiếng đồng hồ cho đến khi được cứu.

Khoảng hơn 120 căn nhà được di tản vào sáng sớm ngày Thứ Hai tại Orange County, ngay bên ngoài thành phố Orlando, khi nước lụt bắt đầu tràn vào. Lính cứu hỏa và Vệ Binh Quốc Gia đi từng nhà và dùng thuyền để chở các gia đình dân chúng đến nơi an toàn.

Cách đó vài dặm, khoảng 30 người khác phải di tản khi một hố đất sụt rộng 60 feet (hơn 18 mét) xuất hiện tại một tòa nhà chung cư.

Có khoảng 4.5 triệu nhà và cơ sở thương mại khắp Florida bị mất điện. Giới hữu trách nói rằng sẽ mất mấy tuần lễ trước khi mọi người có điện trở lại. Hơn 100,000 người cũng bị mất điện ở Georgia.

Tâm bão Irma ở vị trí cách Tampa khoảng 105 dặm (170 cây số) về phía Bắc khi các chuyên gia khí tượng cho hay bão nay giảm cường độ, xuống còn bão nhiệt đới, nhưng cũng cảnh cáo rằng sức gió vẫn vào khoảng 70 miles/giờ (chừng 110 cây số/giờ).

Dân chúng sống trong vùng Tampa-St. Petersburg từng lo lắng là sẽ bị bão tấn công trực tiếp, lần đầu tiên kể từ năm 1921 tới nay, nhưng bão giảm sức mạnh xuống còn Cấp 2 khi đến nơi này.

Thị trưởng Tampa, ông Bob Buckhorn, nói rằng tình hình không đến nỗi tệ hại như dự trù, nhưng cũng cảnh cáo cư dân rằng ngoài đường vẫn còn nhiều nguy hiểm như nước lụt và dây điện đổ xuống. (V.Giang)

Công ty bảo hiểm không đủ người ước tính thiệt hại của bão Harvey và Irma

Sense Market, khu chợ dưới lòng đất Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sense Market tọa lạc tại bên dưới tầng hầm của khu sân khấu Sen Hồng, thuộc về khu B của công viên 23/9.

Sở dĩ gọi là “khu B” để phân biệt với “khu A” – của công viên 23/9, vốn là ga xe lửa cũ của Sài Gòn (phần gần chợ Bến Thành). Còn khu B, được tính là phần tiếp giáp với khu Tây ba-lô Phạm Ngũ Lão.

Trước kia, khu này là tầng hầm giữ xe, ẩm thấp, tăm tối, nước mưa nhiều khi chảy lênh láng…

Xa hơn nữa, cỡ 20 năm về trước, nhà đầu tư nước ngoài (Đài Loan) đã đầu tư vốn để xây khu này thành một trung tâm thương mại – tài chánh (cỡ lớn). Nhưng cuộc khủng hoảng tài chánh Châu Á (1997), làm công trình này bị đình đốn.

Kể từ đầu năm 2017, khu Sense Market ra đời từ tầng hầm vốn là nơi “giam xe” vi phạm luật giao thông, và là nơi “nuôi” chuột bọ…

Cảm giác đầu tiên khi đến Sense Market là sự kết hợp giữa nét siêu thị hiện đại, với lối chợ truyền thống. Nhất là khu hàng ẩm thực, với các gian hàng liền thông với nhau trong một không gian rộng. Làm cho khách đến Sense Market có cảm giác như khu ăn uống “lộ thiên” chứ không có vẻ tù túng như một số tầng hầm kinh doanh tại một số cao ốc thương mại (như Vincom chẳng hạn).

Trong “lòng” của Sense Market có hẳn một siêu thị của Co.op Mart, bán đầy đủ các đồ gia dụng, nguyên liệu thực phẩm… Ngoài ra còn có quầy bưu điện, quầy đổi ngoại tệ, cũng như quầy… bán vé số Vietlott xổ theo lối… Mỹ.

Khu ẩm thực bên trong Sense Market. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Nhưng “chợ” ẩm thực trong loàng Sense Market mới thực sự là “tâm điểm” được du khách quan tâm.

Trong bài viết này,chúng tôi chỉ tạm “kê” ra sự phong phú về ẩm thực tại Sense Market. Vì để đánh giá hết được sơ sơ có… 400 món ăn, với nhiều nguồn văn hóa ẩm thực khác nhau là một việc làm rất ư là tốn thới gian, và dĩ nhiên là rất tốn… tiền.

Khu ẩm thực Châu Á (Asiana food Town) với nhiều món ăn có xuất xứ từ Thái Lan, Cambodia, Lào, Ấn Độ, Singapore… Thượng vàng “hạ cám” từ bánh pizza cho tới sushi và mì Udon, cho tới dimsum kiểu Hồng Kông (cái này là bên hông chợ… Bến Thành, chứ không phải bên hông… ChoLon à nghen).

Nhưng thích nhất vẫn là những món ăn Việt, những món mới chỉ nghe tên thôi mà đã “chảy nước miếng,” nào là: bò lá lốt, bánh tráng phơi sương Trảng Bàng, cơm hến, bánh canh cá lóc, bún bò, mì quảng, cháo lòng, cơm tấm… Dĩ nhiên là kể hoài cũng chưa hết, kể nữa thì nào là phở, hủ tiếu Mỹ Tho, miến lươn, cơm gà xối mỡ, bò bía… Điều đáng nói, ở các chợ bên ngoài, mỗi chợ quy tụ một số món ngon, nhưng tại Sense Market hội tụ hầu như đủ mặt “anh hào” của món Việt. Cho nên rất tiện cho quý vị nào có “tâm hồn ăn uống” cứ việc thong thả thưởng thức hết món này tới món kia mà không phải chạy đi chạy lại từ Bến Thành, qua Tân Định, vòng lên Bà Chiểu, xuôi xuống Bà Hoa…

Một điều đáng nói là không gian trong Sense Market khá thoáng đãng, lịch sự (so với các khu chợ Việt khác ở Sài Gòn). Các món ăn được nấu nướng, cũng như bài trí bắt mắt trong một không gian sạch sẽ, ấm cúng… Nên cũng dễ tạo ra niềm tin nơi khách hàng. Chứ thật lòng, có những món ăn liệt vào hạng “đệ nhất khoái” nhưng chúng tôi cũng chưa dám đem mình làm “chuột bạch” để mà thưởng thức trên hè phố. Đó là món “bò nướng lá lốt”và món “cháo lòng”…

Nói đến không gian ẩm thực trong Sense Market mà không nhắc tới những gian hàng “chè Việt,” thì quả là một sai lầm không thể tha thứ.

Chè Việt, bán trong Sense Market hầu hết là chè truyền thống lâu nay của người Việt. Theo đánh giá “chuyên môn” của một số quý bà, quý cô “hảo ngọt.” Thì chè ở đây nấu rất đúng điệu, thơm ngon lại còn… tinh khiết nữa. Chỉ có điều duy nhất cần khắc phục là giảm bớt độ… ngọt, cho hợp với khẩu vị của thời đại “giữ eo và… giảm cân” và cũng để tránh… tiểu đường!

Ngoài ẩm thực thì Sense Market còn có trung tâm mua sắm Taka Plaza. Chuyên bán quần áo thời trang nam -nữ và trẻ thơ, với giá cả phải chăng hợp với túi tiền của giới “thường thường bậc trung.”

Nếu ai đã từng đi mua sắm quần áo tại những khu chợ như Bến Thành, chợ Tân Định, chợ An Đông… hay một số trung tâm thương mại như Lucky Plaza (đường Đồng Khởi, tức Tụ Do cũ), Taka Plaza đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (đường Công Lý cũ), khu thương mại Sài Gòn Square (đường Hai Bà Trưng), thì sẽ nhận ra Taka Plaza trong Sense Market là thoáng, mát và dễ chịu hơn cả…

Quảng bá cho hơn… 400 món ăn Châu Á. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Không biết có phải do Sài Gòn ngày nay “tấc đất tấc vàng” hay không, mà hầu hết khu mua sắm trong các chợ cũng như mấy trung tâm thương mại đều rất chật chội, nóng bức khiến du khách chỉ muốn mau mau dời khỏi chốn mua sắm đó. Riêng với Sense Market thì có lẽ vì nằm trong lòng đất, phía trên là công viên với nhiều tán cây xanh, lại được đầu tư hệ thống hút gió và máy lạnh khá tốt. Chỉ sợ lâu ngày máy móc khó được bảo trì, hơn nữa nếu làm ăn không tốt, nội tiền điện để duy trì một không gian mát lạnh lên tới hơn 5000 mét vuông, sẽ là một gánh nặng làm Sense Market mất đi ưu thế.

Một điểm đáng kể nữa của Sense Market là ngoài khu mua sắm, khu ẩm thực thì còn có một khu vực của nhà sách, với diện tích khá lớn. Đây là một không gian khá tĩnh lặng trong lòng Sài Gòn. Người ta có thể vừa nhâm nhi ly cà-phê (hay một loại nước uống nào đó),vừa có thể thong thả đọc sách tại bàn, mà không nhất thiết phải mua cuốn sách đó. Không gian cà-phê sách như vậy, quả là điều hiếm hoi trong một Sài Gòn bon chen, khói bụi ô nhiễm, ồn ào và đâu đâu cũng là “vấn đề đầu tiên” – tiền đâu?

Nhiều người đến với khu Sense Market chỉ để… gởi xe. Vì ở đây có chỗ gởi xe 24/24, giữ cả xe máy lẫn xe hơi. Đó là lại thêm một “điểm cộng”nữa cho Sense Market, nhất là với những ai từng khổ sở tìm một chỗ gởi xe để được tự do…  “over night.”

Gần chợ Bến Thành, gần khu Tây ba-lô Phạm Ngũ Lão (nay mới có thêm phố đi bộ Bùi Viện, được phép kinh doanh tới 2 giờ sáng). Tuy có vị trí đắc địa, nhưng Sense Market vẫn bị “kẹt” là chỉ mở cửa cho tới 10 giờ rưỡi tối.

Sài Gòn vẫn thiếu lắm những không gian cho du khách về đêm. Trong khi khách sạn, quán bar, karaoke, vũ trường “chui” thì vẫn có thể hoạt động… tới sáng. Nhờ vào “đa kim ngân phá luật lệ” – Theo giới người Hoa, và “nén bạc đâm toạc tờ giấy” – Theo giới người Việt.

Nếu không vì “cái đuôi” “đinh hướng… xã ngãi,” thì việc Sài Gòn trở lại thời hoàng kim – Là hòn ngọc Viễn Đông, không phải là điều… viễn mơ!!!

Bão Irma bắt đầu đánh vào Florida

SAINT PETERSBURG, Florida (AP) – Sau khi hoành hành ở các đảo ngoài khơi Florida, với sức gió lên tới 130 dặm/giờ (khoảng 208 cây số/giờ), bão Cấp 4 Irma bắt đầu đánh vào Florida vào chiều tối Chủ Nhật, 10 Tháng Chín.

Cây đổ, nhà tan hoang và đường xá ngập nước là hình ảnh nhìn thấy được khi cơn bão di chuyển về vùng Tampa-St. Petersburg, nơi có đông đảo dân cư, nằm ở phía Tây tiểu bang Florida

Thống Đốc tiểu bang Florida, ông Rick Scott, vào sáng ngày Chủ Nhật tuyên bố trên đài truyền hình NBC rằng “Điều quan trọng nhất lúc này là cầu nguyện cho chúng tôi.”

Với khoảng 127,000 người dân trong các trung tâm tạm trú, bão kéo vào các hòn đảo nằm ngoài khơi với mưa tầm tã và gió mạnh, làm mất điện cho khoảng 1 triệu căn nhà khắp Florida.

Có khoảng 30,000  người dân nghe theo cảnh cáo của chính quyền và rời khỏi khu vực Florida Keys, gồm các đảo nằm rải rác ở mũi phía Nam, nhưng còn nhiều người khác từ chối không chịu ra đi, một phần vì đối với những người từng trải qua các cơn bão trước đây, việc ở lại trước hiểm nguy là một sự hãnh diện.

Cây cối gãy đổ trong cơn bão. (Hình: Getty Images)

Trong khi các dữ kiện có được cho thấy Irma sẽ tiến vào khu vực bờ biển Vịnh Mexico của Florida, các chuyên gia thời tiết cảnh báo rằng toàn thể khu vực bán đảo Florida, gồm cả khu Miami và vùng phụ cận, với khoảng 6 triệu dân, đang trong tình trạng vô cùng nguy hiểm do ảnh hưởng của trận bão ghê gớm này lan rộng tới gần 400 dặm (khoảng 640 cây số).

Gần 7 triệu người ở vùng Đông Nam nước Mỹ được khuyến cáo ra khỏi hướng đi của bão, gồm cả 6.4 triệu người ở Florida.

Thống Đốc Scott cho hay ông có nói chuyện với Tổng Thống Donald Trump và được hứa hẹn là “những gì yêu cầu trợ giúp từ chính phủ liên bang sẽ được cung cấp.”

Irma đổ bộ vào lãnh thổ Mỹ lúc khoảng 9 giờ sáng Chủ Nhật ở Cudjoe Key, theo các nhà khí tượng.

Vào lúc 8 giờ sáng, giờ Miền Đông Mỹ, tâm bão nằm cách Key West chừng 20 dặm (khoảng 32 cây số) về hướng Đông Nam, di chuyển theo hướng Tây Bắc với vận tốc 8 dặm/giờ (khoảng 13 cây số/giờ).

Các nhà tiên đoán thời tiết cho hay Irma có thể kéo đến vùng Tampa-St. Petersburg vào sáng sớm ngày Thứ Hai.

Vùng Tampa chưa hề bị bão lớn đánh trực tiếp kể từ năm 1921, khi dân số chỉ vào khoảng 10,000, theo phát ngôn viên Trung Tâm Bão Quốc Gia Dennis Feltgen. Nay khu vực này có khoảng 3 triệu người.

Thống Đốc Scott huy động tất cả 7,000 quân nhân thuộc lực lượng Vệ Binh Quốc Gia Florida, và khoảng 30,000 Vệ Binh ở các nơi khác được đặt trong tình trạng báo động.

Người dân đứng chờ tới phiên được nhận vào nơi tạm trú ở Florida. (Hình: AP Photo/Gerald Herbert)

Trong vùng Orlando, các nơi giải trí như Walt Disney World, Universal Studios và Sea World đều đóng cửa hôm Thứ Bảy. Các phi trường ở Miami, Fort Lauderdale, Tampa và Orlando cũng đóng cửa.

Năm 1992, bão Andrew kéo vào khu ngoại ô Miami với sức gió lên tới 165 dặm/giờ (265 cây số/giờ), phá hủy hay làm hư hại hơn 125,000 căn nhà. Thiệt hại ở Florida lên tới $26 tỉ, và ít nhất 40 người chết. (V.Giang)

Người Việt ở Florida hồi hộp đón ‘bà chằng’ Irma xộc tới

FLORIDA (NV) – Chiều Chủ Nhật, 10 Tháng Chín, trong khi dân Việt ở vùng Homestead, Miami thở phào vì “bà chằng” Irma chỉ lướt nhẹ qua từ sáng sớm cho đến giữa trưa, thì bà con vùng San Petersburg, Sarasota, Bradenton, Tampa, Jacksonville lại bắt đầu cảm giác vừa lo lắng, vừa hồi hộp, xem lẫn chút tò mò đợi xem “mụ” Irma kia sẽ hành hạ mình ra sao.

Anh Thắng Đặng, cư dân ở Homestead, Miami cho biết, “Bão thổi tới đây từ lúc khoảng 6 giờ sáng cho đến 3 giờ chiều, nó không đánh trực tiếp vào Homestead nhưng gió cũng mạnh, cỡ chừng 100 dặm/giờ, nhà cửa không bị tróc nóc, tróc mái nhưng cây cối trong vườn thì có bị ảnh hưởng.”

Do gia đình làm nghề trồng vườn, nên thiệt hại do mưa gió gây ra trong khoảng thời gian trên cũng đáng kể cho mảnh vườn nhà “người nông dân” này.

“Ngoài cây cối phải cắt xuống trước đó để tránh bị bật gốc, thì nhiều cây đang mùa thu hoạch như nhãn, sa bô chê, vú sữa… bị rụng trái hết,” anh Thắng nói. “Nhưng thiệt hại đến mức nào, cỡ bao nhiêu thì chưa biết vì hiện tại mưa gió vẫn còn nên không ra ngoài xem được.”

Một hãng xưởng ở thành phố San Petersburg phải dùng nhôm đặc biệt đóng chặn cửa kiếng trước khi bão Irma tới. (Hình: Quý Nguyễn cung cấp)

Anh Quý Nguyễn ở San Petersburg thì theo lệnh giới nghiêm của thành phố phải ở trong nhà từ lúc 5 giờ chiều Chủ Nhật.

“Hôm qua thì họ dự báo bão vào chỗ tôi đến cấp 4, nhưng hôm nay thì nghe nói chỉ còn xuống cấp 1. Lệnh giới nghiêm từ 5 giờ, họ nói ở đâu ở yên đó, cho đến khi có thông báo mới, vì dự đoán bão sẽ đến thành phố San Petersburg vào khoảng 11-12 giờ đêm cho đến 7-8 giờ sáng thì kéo đến Tampa. Hiện giờ đang có gió có mưa. Dự báo là sau bão nơi đây sẽ có lụt nên cũng chưa biết sao,” Quý cho hay.

Tuy nhiên, như Quý nói “hôm qua và hôm nay thì có lo lắng, nhưng giờ nghe khi bão vô chỉ còn ở cấp 1 thôi nên cũng hơi yên tâm, đỡ đỡ lo hơn.”

Sống tại thành phố này chưa đến ba năm, Quý cho biết “đây là lần đầu tiên trong đời tôi sống trong không khí lo lắng chờ bão như thế này, vì khi còn ở Việt Nam thì cũng sống ở Sài Gòn nên chưa bao giờ phải đối diện với bão tố, không có kinh nghiệm chống bão gì hết.”

Khu nhà của anh Quý Nguyễn ở San Petersburg phải đóng chặn các cửa sổ bằng ván gỗ trước khi bão Irma tới. (Hình: Quý Nguyễn cung cấp)

“Lúc đầu nghe tin bão không cảm thấy sợ, nhưng sự chuẩn bị của người Mỹ nơi đây lại khiến mình sợ. Thấy họ đi mua nước khuân về chất ở nhà, còn đi mua gỗ về đóng cửa. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng của họ làm mình sợ nên phải bắt chước làm theo. Mình chưa có kinh nghiệm này nên cứ họ theo họ, họ làm gì mình làm đó,” Quý cười cho biết.

Anh chia sẻ thêm, “Vì mình chưa có kinh nghiệm, mình làm sau người ta, nên khi mình bắt tay chuẩn bị thì cái gì cũng sau người ta, đi mua đồ trong Home Depot cũng hết, may mắn là nhà còn ít ván gỗ dự trữ. Nhưng nhân dịp này tôi cũng thấy cái hay ở Mỹ là họ hết đồ để bán nên mình không mua được, chứ còn thì họ cũng bán với giá bình thường, chứ không vì cơ hội này mà tăng giá như ở Việt Nam.”

Cũng theo Quý, phần lớn người làm chung ở hãng anh đã “di tản” từ hôm Thứ Năm, Thứ Sáu.

“Siêu thị, các chợ đều không còn nước uống, thức ăn. Tôi nói đùa với nhiều người quen rằng không chừng tôi chết trước khi bão tới vì mọi người đã mua hết đồ ăn thức uống rồi, tôi chẳng còn gì để mua,” anh kể bằng giọng hài hước.

Điều anh Quý lo lắng hiện tại là có thể bị lụt, như dự báo của thành phố. Tuy nhiên, như anh nói, “trải nghiệm trong lần chuẩn bị bão kỳ này sẽ giúp cho mình có thêm nhiều kinh nghiệm ứng phó với tai ương trong tương lai.”

Anh Diệp Bảo Khương ở Bradenton cũng “bắt đầu nghe mưa gió lớn ào ào bên ngoài, cửa sổ lung lay.”

“Cảnh sát trưởng Manatee County ban hành lệnh giới nghiêm từ lúc 3 giờ chiều Chủ Nhật đến 3 giờ sáng Thứ Hai, 12 tiếng. Mưa gió càng lúc càng mạnh vì cơn bão đang từ Nam Florida đang đi lần lần lên Tampa. Hiện tại thì bão đang ở Naples, từ Naples đến nơi này khoảng hơn hai tiếng lái xe thôi,” anh Khương cho hay.

“Nhưng dự báo bão đến Bradenton chỉ còn khoảng cấp 1 thôi nên cũng bớt lo,” anh nói thêm.

Cũng giống như nhiều nhà cửa, hãng xưởng quanh vùng, nhà anh Quý, anh Khương đều dùng ván gỗ đóng chặt tất cả các cửa sổ trước khi bão tới.

Trong số những người phóng viên Người Việt phỏng vấn, có lẽ anh Tim Ngô là người tỏ ra “vui nhất,” bởi lẽ, “lần đầu tiên sống trong không khí này, lại thêm có gia đình của hai người bạn cùng quê từ hồi ở Vĩnh Long, một người hiện ở Sarasota, một người ở ngay trung tâm Tampa kéo nhau đến ở nhà tôi trú bão, rồi gia đình em tôi, một người bạn tôi nữa đang tạm trú tại ‘shelter’ ngay cạnh nhà tôi nên mọi người họp lại ở nhà tôi ăn uống, nói chuyện chờ coi chuyện gì xảy tới, cũng vui, vì thật sự ở Mỹ mình không có nhiều cơ hội được gần nhau chuyện trò như lúc này.”

Nơi anh Tim ở là “cuối Tampa, cách trung tâm Tampa khoảng 20 dặm nên cũng đỡ bị lụt,” mà “lỡ có gì thì ngay đầu đường nhà tôi là ngôi trường được dùng làm shelter, mình sẽ chạy vô đó.”

Một nhà trú tạm cho bão Irma tại trường trung học Wharton ở Tampa. (Hình: Tim Ngô cung cấp)

Anh cho biết, “Những người dân sống ở đây mấy chục năm nói rằng chưa bao giờ các shopping mall lại đóng cửa ba ngày liền như vậy. Tôi ở đây 11 năm chưa bao giờ thấy cảnh tượng này. Hy vọng từ đây đến ngày mai bão sẽ hạ từ từ. Nhiều người sống lâu ở Tampa nói ở đây có thần biển phù hộ, bão vô tới là bị đẩy ra hết. Ở đây đến mỗi Tháng Hai có lễ cúng biển, người Mỹ ở đây cũng cúng lớn lắm à họ cũng dị đoan lắm.”

Chia sẻ về không khí “chờ bão tới,” anh Tim cho rằng, “Đến giờ thì thấy mọi chuyện vẫn ok, chưa có gì. Nhưng mà truyền thông Mỹ làm ghê quá khiến mình sợ. Chưa bao giờ thấy cảnh như vậy, ghê lắm. Hôm nay 6 giờ chiều là họ bắt đầu giới nghiêm cho đến 6 giờ sáng nay.”

Theo anh Tim, nhiều nhà ở tạm hiện đã hết chỗ, bởi “nhiều người ở Tampa kéo lên đông lắm.”

“Nhiều người quen chọn shelter ở gần nhà tôi tá túc để có gì chạy qua tắm rửa cho dễ. Sáng nay, bạn tôi gọi điện thoại nói trong shelter cho ăn đồ Mỹ, mấy đứa nhỏ ăn ngán quá, nhờ tôi đến chở đi kiếm Mc Donald mua. Nhưng vừa đến thì tôi bị cảnh sát đuổi đi, bạn tôi bị cảnh sát đuổi vô. Ổng la tại sao lại muốn đi ra khỏi đây, bạn tôi nói muốn đi kiếm mua đồ ăn, ổng nói không có tiệm nào mở cửa ở đây hết, rồi đuổi vô trở lại. Giờ nơi đây như thành phố ma vậy,” anh Tim kể.

Bạn anh Tim cho biết “trong shelter đồ ăn đầy đủ, tối có bữa ăn nóng đàng hoàng, 6 giờ là giờ ăn, 8 giờ họ đi điểm danh.”

Khu nhà anh Tim Ngô ở Tampa trong chiều Chủ Nhật chờ bão Irma tới. (Hình: Tim Ngô cung cấp)

Anh kể thêm, “Tối qua bạn và em tôi qua nhà tôi chơi, ăn uống từ 5 giờ chiều. Đến 8 giờ trong đó đi kiểm tra, vợ của họ phải gọi kêu họ về. Tôi phải chở họ trở vô. Vui lắm.”

“Vợ tôi nói đừng có post hình ăn uống lên Facebook nữa người ta ghét, nhưng tôi nói giờ mình buồn thì sao, lo cũng có làm được gì, bão tới thì cũng phải ăn cho no mới có sức chạy chứ,” anh Tim cười lớn trước khi “bà chằng Irma” xuất hiện.

Các nhà tiên đoán thời tiết cho hay Irma có thể kéo đến vùng Tampa-St. Petersburg vào sáng sớm ngày Thứ Hai.

Vùng Tampa chưa hề bị bão lớn đánh trực tiếp kể từ năm 1921, khi dân số chỉ vào khoảng 10,000, nay khu vực này có khoảng 3 triệu người.

Thống Đốc tiểu bang Florida huy động tất cả 7,000 quân nhân thuộc lực lượng Vệ Binh Quốc Gia Florida, và khoảng 30,000 Vệ Binh ở các nơi khác được đặt trong tình trạng báo động.

Trước khi bài báo lên khuôn, chị Linh Anh Huỳnh ở Orlando, cho biết khi nhà chị đang bị cúp điện và gió đã đánh vỡ các cửa kính do không đóng gỗ chặn trước.

“Gió mưa đang gào rú nghe rất sợ, chưa biết tính sao bây giờ,” chị Linh Anh nói bằng giọng lo lắng.

Cách đây vài hôm, chị Linh Anh tỏ ra khá bình thản khi cho rằng, “Ở đây thì năm nào cũng nghe báo bão, nhưng chưa bao giờ bị ảnh hưởng gì nên kỳ này cũng hơi bàng quan. Hơn nữa ở đây cũng xa biển nên không sợ lắm.”

Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật