Mùa Xuân Nói Chuyện Hoa Mai

(Viết để tưởng nhớ Tr.t. Quận Trưởng Hoàng Lê Cường)

Ở Việt Nam, Xuân về, Tết đến là dịp muôn hoa đua nở, cây cối hồi sinh sau một mùa Đông lạnh lẽo. Nhưng khi nói đến Tết thì ở Miền Nam không thể thiếu Hoa Mai, và ở Miền Bắc không thể thiếu Hoa Đào. Bài nầy xin nói về chuyện Hoa Mai, còn Hoa Đào xin để vào một dịp khác.

Theo cách giải tự từ “lục thư” thì trong chữ Mỗi lại có chữ Mẫu tức là Mẹ. Hàm ý của người Hoa cho rằng cây hoa Mai là loài hoa đứng đầu trong các loài hoa. Còn người Việt thì cho rằng chữ Mai và chữ May giống nhau ở cách phát âm, nên cho rằng cây Mai là một loại cây thường đem lại nhiều may mắn. Mai có nhiều giống nên tên khoa học cũng khác nhau như: Giống Mai có tên Prunus Mume, thuộc họ Hoa Hồng (Rosaleal). Giống Mai có tên Prunus Armeniaca Lin, có họ hàng giống với cây Mơ. Và giống Mai có tên Prunus Persica Stokes, cùng họ với cây Đào. Giống Dohna Harman thuộc họ Hoàng Mai Ochnaceae. Ngoài ra còn có Mai Tứ Quý,bốn mùa đều nở hoa và Mai Chiếu Thủy, hoa chiếu xuống đất mà không hướng lên trời. Lệ Thu đã tả Mai Chiếu Thủy như sau:

Khiêm nhường đứng giữa mênh mông
Buồn vui thế sự… đục, trong… cõi người
Biết mình phận chẳng thắm tươi
Li ti cánh trắng mỉm cười trao hương
Không như muôn thuở lẽ thường
Nhởn nhơ khoe sắc, hướng dương phô mình
Thăng trầm lòng vẫn lặng thinh
Thản nhiên dưới lá, dấu mình sau cây
Gương soi mặt nước hồ đầy
Bốn mùa thơm một sắc gầy thủy chung
Đơn côi quen với lạnh lùng
Nắng mưa chẳng cậy bách tùng chở che
Xốn xan nắng dội trưa Hè
Bóng mình nghiêng xuống lắng nghe nỗi đời
Với ai cuối đất cùng trời
Một loài hoa… một kiếp người hóa thân.

Cũng có giống cây gọi là Mai nhưng lại thuộc họ tre trúc,trong bài Lính Thú Đời Xưa có câu: “Miệng ăn măng trúc măng mai. Những giang cùng nứa lấy ai bạn cùng” là nói đến loại cây nầy chứ không phải cây hoa Mai.

Theo Tự Điển Việt Nam của Ban Tu Thư Khai Trí xuất bản năm 1971 thì: 1-Mai là cây có hoa trắng hoặc vàng, cuối mùa Đông thì nở hoa; 2-Cây mơ (cũng gọi là Môi). Còn Tự Điển Tiếng Việt của Viện Ngôn Ngữ Học Việt Nam, xuất bản năm 1997 thì: Cây nhỏ, hoa màu vàng, thường trồng làm cảnh.

Và tùy theo màu sắc hoặc đặt tính mà người ta đặt tên cho Mai:

-Mai có sắc trắng như tuyết gọi là: Bạch Mai, Mai Ngự Sử.

-Mai có sắc màu xanh có tên là: Mai Thanh Đài.

-Mai có sắc vàng gọi là: Hoàng Mai, Lạp Mai.

-Mai có sắc đỏ gọi là: Hồng Mai.

-Mai có sắc xanh và có sáu cánh đan chéo vào nhau như sừng nai gọi là: Mai Thanh Đoài Lục Ngạt.

-Mai Chuỗi có hoa và trái kết thành chuỗi.

-Mai Tứ Thời hay Mai Tứ Quý có hoa cả bốn mùa.

-Mai Chiếu Thủy, hoa có sắc trắng, cánh nhỏ, chiếu nghiêng xuống đất hoặc mặt nước.

Nhưng thực ra Mai là một loại cây thân mộc,đường kính của gốc cây có khi đến nửa mét và cao đến bốn hoặc năm mét. Bình thường người ta chỉ thấy những cây Mai nhỏ chừng hai mét trở lại, trồng trong những chậu sứ, chậu sành bày bán trong những dịp Tết là vì ở tuổi nầy Mai mới để di chuyển mà thôi, còn nếu trồng dưới đất thì người ta cắt nhánh đem bán, phần gốc để cho Mai phát triển và sẽ cắt nhánh vào dịp Tết của những năm sau. Thân Mai có màu nâu nhạt, cành thường uốn éo, ẻo lả duyên dáng trông đẹp mắt. Do đó, giới thưởng ngoạn đánh giá cái đẹp của một cây Mai là “vô nữ bất thành Mai” có nghĩa là thân Mai không uốn éo như chữ nữ thì không phải là Mai.

Hoa Mai thường nở rộ vào dịp đầu Xuân, trong ba ngày Tết. Muốn cho Mai nở đúng vào ngày Tết hoặc vào thời gian nào mình muốn thì phải lặt lá cho đúng ngày tháng. Đây là một nghệ thuật chơi Mai hay có thể nói là một bí quyết của nhà trồng trọt để thu được lợi là bán Mai đúng vào dịp Tết. Tùy theo khí hậu mỗi địa phương hay của từng năm từng tháng mà người ta sẽ lặt lá Mai vào thời điểm nào thích hợp, có nơi trước hai tuần, có nơi trước một tháng, hoặc biết cách kích thích bằng cách bón những thức ăn cho cây đúng lúc… Hoa Mai thường có năm cánh rất mỏng manh, màu vàng lợt sắc rất tươi cho đến khi rụng vẫn không thay màu. Sau hơn một tháng nở hoa, Mai bắt đầu tàn, các cánh hoa rụng hết thì để lại một đài hoa năm cánh màu xanh như một ngôi sao và dần dần xuất hiện một vành tròn với những hạt màu xanh rồi chuyển thành đen thẩm trông rất đẹp mắt. Đối với hoa Mai Tứ Quý thì đài hoa năm cánh dần dần biến thành màu đỏ và khi vành hột rụng hết sẽ để lại một đài hoa màu đỏ, nhìn cây Mai như đang trổ những đóa hoa màu đỏ rực rỡ vậy. Ngày nay với kỹ thuật lai giống, chiết cành người ta đã tạo được nhiều giống Mai mới; có loại hoa Mai nở tới mười cánh hoa cho tới hai mươi cánh hoa với các màu vàng, trắng có khi có nhiều màu sặc sỡ trên một thân cây, gọi là Mai Giảo, nên làm mất đi cái duyên dáng khôi nguyên của nó; có người cho rằng trông lố bịch và kịch cỡm.

Đối với người Việt Nam, nhất là người miền Nam rất quý hoa Mai và có thể nói hoa Mai là loài hoa tiêu biểu cho ngày Xuân dịp Tết,vì cho rằng nó là cây mang lại may mắn và đẹp duyên dáng,cho nên ta thấy trên các trang báo Xuân từ trong nước ra đến hải ngoại vào dịp nầy đều có hình vẽ cành hoa Mai kèm với lời chúc mừng “Cung Chúc Tân Xuân, Chúc Mừng Năm Mới, Cung Hỉ Phát Tài, Chiêu Tài Tấn Bửu…” Mai có nhiều và mọc thành rừng như ở Bình Thuận và Quảng Nam,dọc các tỉnh Miền Trung nơi các chân đồi núi thỉnh thoảng cũng có những rừng Mai nhỏ. Ngày nay kỹ nghệ trồng hoa Mai để bán vào dịp Tết có thể nói là ở khắp nước nhưng nhiều nhất là ở miền lục tỉnh như Sa Đéc, Mỹ Tho; miền Trung như Đà Lạt, Lâm Đồng. Hằng năm vào dịp Tết những chợ hoa ở Sài Gòn được đổ vào hàng trăm loại hoa, từ khắp mọi miền, nhưng đáng kể nhất là hoa Mai vàng.

Tại Sài Gòn trong quyển Sài Gòn Năm Xưa của cụ Vương Hồng Sển có đề cập đến địa danh là Đồn Cây Mai, ở Phú Lâm và chùa Cây Mai mà theo ông Trịnh Hoài Đức (thời chúa Nguyễn Gia Long) thì chùa Cây Mai tên chữ là Thứu Lãnh Tự, nguyên xây cất trên một nền chùa cổ Cao Miên xung quanh có đào ao rộng và sâu, hồi xưa mỗi năm tại đây có tổ chức lễ đua ghe ngo, tức là lễ “đưa nước” khi cuối mùa làm lúa và “lễ rước nước“đầu mùa làm ruộng. Dưới triều Minh Mạng, chùa được tu bổ lại.Tương truyền hai ông Nguyễn Tri Phương và Phan Thanh Giản có lập tại đây một nhà Thủy Tạ trên có gác cao. Bấy lâu nghe đồn tại chùa có một gốc Mai già bông trắng, từng trải mấy phen biến cố, và đã làm đầu đề bài thi bất hủ như sau:

Vịnh Mai Sơn Tự
Đau đớn cho Mai cách dưới đèo
Mười phần trong sạch phận cheo leo
Sương in tuyết đóng cành thưa thớt,
Xuân đến thu về, sãi quạnh hiu.
Lặng lẽ chuông quen con bóng xế,
Tò le kèn lạ mặt trời chiều.
Những tay rượu thánh thi thần cũ,
Trông cảnh bao nhiêu tiếc bấy nhiêu Tôn Thọ Tường. (Bản Khuông Việt, tr. 88)

Địa danh nầy nổi tiếng chỉ vì một gốc Mai già chứ chắc không phải nơi đây trồng nhiều Mai. Trong thời Việt Nam Cộng Hòa tại đây có trường Quân Báo Cây Mai, chắc là cơ sở của đồn Cây Mai cũ.

Đầu xuân Canh Tý (1960) thi sĩ Đông Hồ đã đến thưởng ngoạn Bạch Mai tận gốc, rồi viết bài “Tìm Dấu Bạch Mai” đăng trên tạp chí Bách Khoa số 76, ngày 1 Tháng Ba,1960. Ông có bài thơ họa như sau:

Lọ thẳm khơi sông chót vót đèo
Rồng thiêng tiên néo bước xuân leo
Giang Nam mộng cũ xuân man mác
Thi xã hồn xưa gió hắt hiu
Cốt cách thẹn thò bang ngọc tối
Phong tao e ấp tuyết sương chiều
Năm ba hé nở năm ba nụ
Tâm sự nghìn thu chút bấy nhiêu.

Trong “Thi Pháp Thơ Đường” thi sĩ Quách Tấn bàn về phép Lập Ý và Cấu Tứ có đề cập đến sự tích cây Mai của hai bài Xướng, Họa cảm vịnh trên như sau: “Chùa Cây Mai ở Chợ Lớn, cất trên một nổng gò cao. Dưới chân gò có một gốc Mai cổ thụ. Do đó mà chùa được mệnh danh.

Ông Tôn Thọ Tường ra làm việc với chính phủ Pháp. Trước kia ông có cùng một số danh sĩ lập một tao đàn lấy danh hiệu là Bạch Mai Thi Xã, vì thường họp nhau nơi chùa Cây Mai để đề thi ngâm vịnh.

Về sau, khi Nam Kỳ thuộc Pháp, chùa Cây Mai được xem như một yếu điểm quân sự, nên người Pháp mới lập nơi đó một đồn lính. Tôn Thọ Tường vì nhớ cảnh cũ người xưa mà làm bài thơ thượng dẫn.

Thơ nầy, thuộc về thơ vừa cảm cựu vừa thuật hoài, vừa than tiếc nhớ thương người xưa cảnh cũ, vừa cảm nghĩ thân thế, vừa ký thác tâm sự mình.

Lời thơ vừa tả cảnh, vừa tả tình; vịnh vật đó mà thật là ngụ ý. Tác giả TTT làm bài thơ nầy kể được là đúng thể thức “Tỉ nhi phú” của Thi kinh. Thơ lại xây dựng có phép tắc vững vàng, có nghệ thuật điêu luyện. Thi tứ thì thê nhiên mà bút thái thì trang nhã, thi tình thì thâm thiết mà bút thế thì linh động, thuộc về văn chương đại gia, không phải là văn chương tiểu xảo.

Phàm thơ hoài cổ xưa nay có nhiều. Được truyền tụng hơn hết về loại nầy, về thơ Nôm thì phải kể là thơ bà Huyện Thanh Quan. Nhưng thơ Thanh Quan sang trọng quá, đài các quá, ít thiên nhiên mà nhiều nhân tạo, thêm có vẻ kiêu kỳ. Chúng ta thấy tác giả xa cách với chúng ta.

Thơ nầy của TTT thì không thế. Thử so sánh mà coi.Thanh Quan qua Thăng Long Thành Hoài Cổ thì cũng như Tố Như qua Trấn Bắc Hoài Cổ. Hương ngự áo chầu của họ Lê không còn thì đã có hương ngự áo chầu của họ Nguyễn thay vào. Hơi hương nếp áo, trước sau đã có khác gì nhau.

Tòa cố cung của Lê triều sụp đổ mà bức tân thành của Nguyễn Tộ dựng ngay lên. Tay thợ kiến trúc nên cung nọ thành nầy vẫn là một tay kiến trúc, Sóng hồ xưa dẫu có rộn lớp phế hưng, chuông chùa cũ vẫn lắng hồi kim cổ.

Thanh Quan, Tố Như có thương nhớ người xưa cảnh cũ nữa cũng là nhớ thương bằng một hoài niệm quen thuộc của tâm hồn, nhớ thương theo nếp cảm tình sẵn có,nhớ thương theo nghĩa lý của sách vở thánh hiền. Trong tâm hồn thương nhớ như có một chút êm ái nhẹ nhàng tạo nên bởi văn chương điển cố.

Đến TTT là một thay đổi đột ngột, một biến cố phi thường, mắt thấy tai nghe thảy đều khác lạ.

Mai nở đó mà phải đâu rớt mùi hương ngự cũ, sương in kia mà phải đâu phong nếp áo chầu xưa. Chẳng những cự thất đã thành quan đạo, mà cố cung với tân thành tất cả đều băng hoại hết. Hồi chuông từ bi thanh tĩnh vừa lặng tiếng ngân trên nền cổ tự điêu tàn, thì đã thay vào đó, nhịp kèn khiêu khích xâm lăng trên đồn lũy chiếm đóng của đoàn quân tinh chiến dị quốc.

So với thơ Thanh Quan,so với thơ Tố Như,thơ của họ Tôn ý tình không xa vắng mà thân mật gần gũi biết bao nhiêu, hoài cảm không lâm li mà thiết tha chua xót biết chừng nào!

Đọc câu thứ 5 và thứ 6:

Lặng lẽ chuông quen con bóng xế,
Tò le kèn lạ mặt trời chiều.

Thì thấy đó là một câu tả cảnh bình dị tự nhiên, mà thật thì thê lương thảm thiết.

Một khi tiếng chuông quen đã lặng lẽ rồi, thay vào đó, tiếng tò le kèn lạ thì chẳng những lòng người con đất nước đau đớn dày vò, mà lòng con bóng xế cũng chua xót dày vò, chẳng những mặt dân tộc ngơ ngác kinh hoàng mà mặt trời chiều cũng giật mình ngơ ngác.

Thương xót thân mai cách dưới đèo,
Mười phần trong sạch phận cheo leo.

Tác giả mượn lời vịnh vật thương xót cho cây Mai mà đúng là thương xót cho chính mình. Lại vừa nhắn gởi ai đó có muốn thương xót hộ cho mình,mặc dù ai đó có thương xót nữa,cũng chỉ đứng cách dưới đèo mà thương xót.

Đã đứng cách xa mà thương xót cho nhau, thì nỗi thương xót đó, nếu có, cũng là thương vay xót mướn, là mối thương xót bàng quang hờ hững của khách qua đường. Lòng thương xót và đối tượng thương xót đã bị một lần đèo ngăn cách.

Mười phần trong sạch phận cheo leo.

Lòng thì trong sạch mười phần, mà phận thì cheo leo trăm nỗi. Tôn Thọ Tường muốn phân trần với đồng bối, muốn biện bạch với thiên hạ xưa sau rằng mình trong sạch mười phần, nhưng mà vì cảnh ngộ cay nghiệt éo le, khiến cho lòng trong sạch đó cũng nằm trong tình thế cheo leo khó nói nên lời.

Sương in tuyết đóng cành thưa thớt,
Xuân tới thu về cảnh quạnh hiu.

Thật là vắng vẻ lưa thưa, não nùng hiu quạnh. Một “cành thưa thớt” mà nghe như không gian trống lỏng trống lơ. “Tuyết đóng sương in” mà chỉ thấy những tuyết sương lạnh lẽo. “Thu về xuân tới” mà thời gian dằng dặc miên miên. Xuân thu còn có hạn, mà lòng quạnh hiu đâu có kỳ hạn xuân thu.

Tội nghiệp thay! Bơ vơ cô độc biết chừng nào!

Những tay rượu thánh thơ thần cũ,
Trông cảnh bao nhiêu tiếc bấy nhiêu.

Nhưng ai đâu, tay rượu thánh thơ thần? Ai đâu, những Đồ Chiểu, những Phan Văn Trị, những Thủ Khoa Huân, những Tuần Phủ Đạt, bạn hữu ta ơi! Trách ta chi mà sao chẳng xót cho ta, giận ta chi mà sao chẳng tiếc cho ta?

Trông thấy cảnh mà tiếc thương cho cảnh, chi bằng đoái lại ai mà ái ngại cho ai! Phẩm thanh cao đây cũng ngọc cũng băng, lòng trinh bạch đây cũng sương mà cũng tuyết! Rõ là giọng kêu van của kẻ bị đồng bào khinh bỏ, bè bạn căm hờn, kêu van để cầu xin một tiếng thương tiếc thở dài của đồng bối, cầu xin một nụ cười bao dung tha thứ của thiên hạ xưa sau.

Đọc đi đọc lại, lời thơ gói ghém đón rào, ý thơ ân cần chu chí, khiến cho người đọc thơ trăm năm sau, dầu không rủ lòng thương xót nữa cho nhau, thì cũng khó mà nhẫn tâm ruồng rẫy, khó mà nặng tiếng mỉa mai!

Đông Hồ thông cảm nỗi lòng của Tôn Thọ Tường nên mới phân tích, giải thích bài thơ được rõ ràng, tác giả nói: Thơ họa thường đã khó mà họa thơ nầy lại càng khó. Khó vì thơ nầy đâu phải chỉ vì một ý muốn họa bài thơ cũ của người xưa. Thơ nầy làm nên là nhân một cuộc du xuân, tìm lại dấu cũ Bạch Mai Thi Xã, thì ý du xuân làm màu cho ý điếu cổ mà lồng trong cảnh ngoạn thưởng Mai hoa.

Tuy là thơ họa, có phải đâu chỉ muốn họa thơ cũ mà chơi, thật là dụng ý gọi hồn cổ nhân sống dậy mà nghe tiếng phán đoán phẩm bình của hậu thế.

Tác giả Tôn Thọ Tường làm thơ Cây Mai đã từng một lần điếu cổ mà bâng khuâng lòng cảm cựu. Nay họa thơ Tôn Thọ Tường là người họa thơ điếu cổ qua một lần điếu cổ, cảm cựu thêm một lần cảm cựu; đem lòng bâng khuâng nghìn sau mà thắc mắc cho tâm sự nghìn xưa từng thắc mắc bâng khuâng, lấy mắt nhân thế tang thương mà nhìn suốt qua tầng lớp tang thương nhân thế.

Lọ thẳm khơi sông chót vót đèo.

Gò Cây Mai này sở dĩ quý là vì đây là nơi trải qua bao nhiêu hưng phế của tiên triều, chứng kiến bao nhiêu tang thương của lịch sử. Quý đây là nơi từng in bước chân du ngoạn của bao nhiêu tay rượu thánh thơ thần. Tứ thơ đã lồng trong khung ngoạn thưởng, lời thơ lại phải điểm trang bằng màu sắc Mai hoa, khiến nên xuân man mác bóng vẩn vơ mộng cũ Giang Nam, gió hắt hiu chiều ngơ ngẩn hồn xưa thi xã.Trên gò lịch sử của miền Nam nước Việt, còn sót lại một cội Mai già, cành Mai cằn cỗi hôm nay không để cho nhìn thấy được một bông hoa nào nở trọn; năm ba vừa hé nở như có chiều e lệ, năm ba còn đang nụ như ngậm ý âm thầm.

Hoa có lời chăng, mà hoa cứ nghẹn ngào; hoa có giọt sương hoa, mà hoa không nức nở:

Năm ba hé nở, năm ba nụ,
Tâm sự nghìn xưa chút bấy nhiêu.

Than ôi! Nghìn xưa tâm sự chút có bấy nhiêu! Trăm năm tâm sự, còn chút bấy nhiêu là tình!”

Sau đó học giả Thái Văn Kiểm và cụ Vương Hồng Sển cũng có đến ngắm cây Mai “cổ tích” và viết bài “Tìm Dấu Bạch Mai” cũng trong Bách Khoa, số 78, ngày 1 Tháng Tư, 1960.

Còn ở miền Bắc có lẽ thích hoa Đào hơn, nhưng vẫn có những rừng Mai, nên trong bài thơ Hương Sơn Phong Cảnh của Chu Mạnh Trinh có viết:

Bầu trời cảnh bụt,
Thú Hương Sơn ao ước bấy lâu nay.
Kìa non non nước nước mây mây,
Đệ nhất động hỏi rằng đây có phải?
Thỏ thẻ rừng Mai chim cúng trái,
Lửng lơ khe nước cá nghe kinh,
Vẳng bên tai một tiếng chày kinh,
Khách tang hải giật mình trong giấc mộng…

Cây Mai chắc chắn đã có từ lâu đời, nhưng người đời thích Mai từ lúc nào chưa thấy có tài liệu nào ghi chép, chỉ qua thơ văn chúng ta thấy từ đời nhà Đường (618-905) là thời thịnh nhất của Đường Thi, các thi nhân thường ngâm phong ngợi nguyệt, đề cập đến hoa xuân, nhưng ít thấy có bài ca tụng hoa Mai. Lưu Vũ Tích trong bài Xuân Tứ cũng chỉ phớt qua:

Tân trang nghi diện hạ chu lâu,
Thâm tỏa xuân quang nhất viện sầu.
Hành đáo trung đình sổ hoa đóa,
Tình đình phi thượng ngọc tao đầu.

Diễn nghĩa :

Điểm trang xong xuống vọng lầu,
Buồn chan chứa khóa vẻ màu viện xuân.
Đếm hoa bước vội ra sân,
Chuồn chuồn bay đậu phân vân trên đầu.

Và Ôn Đình Quân trong Xuân Nhật Ngẫu Tác cũng chỉ viết :

Dạ văn mãnh vũ phán hoa tận
Hàn luyến trùng khâm giác mộng đa.

Diễn nghĩa :

Đêm nghe mưa nặng hoa rơi hết,
Nhớ lạnh nhiều chăn thấy mộng tràn.

Đến đời Bắc Tống (960-1126) rồi Nam Tống (1126-1279), ca tụng hoa Mai có Lâm Bô (967-1028), ông là một ẩn sĩ thuần túy: không đi thi, không cầu làm quan và cũng không lấy vợ. Sau một thời gian ngao du vùng Trường Giang và sông Hoài, ông trở về Hàng Châu, làm nhà trên núi Cô Sơn, Tây Hồ. Tại đây ông trồng Mai, nuôi hạc, sống tiêu dao tự tại. Người đương thời gọi ông là “Mai thê, hạc tử” (lấy Mai làm vợ, lấy hạc làm con.” Ông có nhiều bài thơ ca tụng hoa Mai trong Hoa Tĩnh Thi Tập, gồm hơn ba trăm bài thơ, nhưng đặc sắc nhất là bài Mai Hoa:

Chúng phương dao lạc độc huyên nghiên,
Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên.
Sở ảnh hoành tà thủy thanh thiển,
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn.
Sương cầm dục hạ tiên thâu nhãn,
Phấn điệp như tri hợp đoạn hồn.
Hạnh hữu vi ngâm khả tương hiệp,
Bất tu đàn bản cộng kim tôn.

Diễn nghĩa:

Trăm hoa rụng héo, một mình vươn,
Trọn chiếm phong quang cả mảnh vườn.
Nghiêng bóng thưa trông làn nước cạn,
Ngát hương rộng tỏa lúc hoàng hôn.
Chim trời ghé mắt đà mong đậu,
Bướm phấn tan hồn hẳn muốn nương.
Nhờ có tiếng ngâm, chen chúc lại,
Đâu cần đàn địch, rượu nồng hương.

Hai câu “Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển. Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn” được Âu Dương Tu rất mực tán thưởng, nhiều sách thi thoại xưng tụng là “thần cú” (câu thơ thần).

Và Vương An Thạch (1021-1086) cũng có bài thơ tựa đề Mai Hoa:

Tường giác sổ chi mai,
Lăng hàn độc tự khai.
Dao trì bất thị tuyết,
Vị hữu ám hương lai.

Diễn nghĩa :

Góc tường có mấy nhành mai,
Vượt trời mưa lạnh trổ vài bông hoa.
Biết không phải tuyết từ xa,
Vì chưng đưa lại ngạt ngào mùi hương.

Ở Việt Nam thì từ đời nhà Lý, Đại sư Mãn Giác (1045-1096), tục danh Lý Thường,con quan viên ngoại Lý Thường Tố, được vua Lý Nhân Tông (1072-1127) dựng chùa Giáo Nguyên bên cung Cảnh Hưng để ông tu hành, nhìn sức sống tràn đầy của cây Mai đã hứng khởi viết lên bài “Cáo Tật Thị Chúng” rất nổi tiếng còn truyền tụng đến ngày nay :

Xuân khứ bách hoa lạc, Xuân đáo bách hoa khai. Sự trục nhãn tiền quá, Lão tòng đầu thượng lai. Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Diễn nghĩa: CÁO BỆNH CÙNG MỌI NGƯỜI

Xuân đi hoa rụng hết rồi,
Xuân về hoa lại bồi hồi nở hoa.
Việc đi trước mắt nhạt nhòa,
Già trông tóc đã điểm màu tuyết sương.
Cuối xuân đừng tưởng Mai tàn,
Đêm qua sân trước một cành nở hoa.

Trong “Kiến Văn Tiểu Lục” của Lê Quý Đôn có nhắc tới câu chuyện Nhất Chi Mai như sau:

Tổ phụ của Hồ Quý Ly vốn người Tàu, đã tị nạn chiến tranh sang Đại Việt, và định cư ở làng Bào Đột, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Một hôm trên đường đến Thăng Long tìm kế tiến thân, Hồ Quý Ly đã lượm được một quyển sách bỏ rơi bên đường có nhan đề là “Quảng Hàn Cung Lý Nhất Chi Mai.” Nhờ đọc nó mà kiến thức của ông trở nên uyên bác nhất là về chính trị và quân sự. Sau được vua Trần Nghệ Tông trọng dụng, được thăng quan tiến chức rất nhanh. Một hôm nhân triều thần hội họp, đông đủ các quan văn võ. Vua Nghệ Tông chỉ vào rừng quế quanh điện Thanh Thủ mà ra một câu đối là: Thanh Thủ điện tiền thiên thụ quế.

Trong khi các quan đang suy nghĩ, Hồ Quý Ly chợt nhớ tới nhan đề quyển sách lượm được liền ứng đối ngay: Quảng Hàn cung lý nhất chi mai.

Vua Trần kinh ngạc bởi nhà vua có một công chúa tên Nhất Chi Mai đang ở bên cung Quảng Hàn do vua đặt tên. Hỏi ra Hồ khai thật, vua cho là duyên số. Từ đó Hồ được vua tin yêu và cho kết duyên với công chúa Nhất Chi Mai, tức Huy Ninh công chúa. Do đó mà Hồ mới có cơ hội củng cố thế lực rồi cướp ngôi nhà Trần (1400) sau khi Thượng Hoàng Trần Nghệ Tông đã băng hà.

Trong thơ văn, các văn thi sĩ thường tả nét đẹp của người con gái qua vóc dáng Mai gầy Liễu rủ. Cụ Nguyễn Du tả chị em Thúy Kiều với câu:

Mai cốt cách, tuyết tinh thần,
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.

Hoặc: Điệu buồn như liễu, dáng gầy như mai.

Trong Cung Oán Ngâm Khúc, Ôn Như Hầu cũng mượn Mai để ví người con gái:

Cành Xuân hoa chúm chím cười,
Gió đông thôi đã cợt đào ghẹo mai.

Người đời, nhất là những văn nhân thi sĩ thường ưa thích hoa Mai là bởi ảnh hưởng của Nho Giáo vì cho rằng Hoa Mai tượng trưng cho đức tính của người quân tử, bởi vì cây Mai rất dẻo dai, bất khuất trước mưa gió, và khí hậu khắc nghiệt của mùa đông. Mùa đông Mai rụng lá trơ cành nhưng đến mùa xuân thì đâm nụ và nở ra đầy hoa với mùi hương thoang thoảng ngạt ngào.Cũng như chuộng trúc vì “tiết trực tâm hư” Do đó mà mỗi độ xuân về, Tết đến mọi người ai ai cũng muốn có một cành Mai chưng trong nhà vì họ tin rằng hoa Mai sẽ đem lại may mắn trong năm.

Mai có thật sự đem lại may mắn hay không ? Xin kể ra đây vài câu chuyện về Mai:

1-Chuyện “Hoa Lạc Hoa Khai”:Trường thi Bình Định khoa Ất Mão (1885) dưới triều vua Hàm Nghi, Chánh Chủ Khảo là Bố Chánh Quảng Nam Bùi Tiến Tiên. Một đêm trước ngày thi quan nằm mộng thấy một bà lão đem tặng một nhành hoa Mai, nhìn kỹ chỉ thấy toàn nụ xinh tươi. Quan đưa tay cầm lấy thì nụ hoa liền rụng xuống nghiêng son và từ từ nở bông cánh trắng nhụy vàng, mùi hương tỏa ra thoang thoảng nhẹ nhàng, nhìn quanh bà lão đã biến mất. Giật mình tỉnh giấc cảm thấy mùi hương như còn phảng phất quanh phòng, nên băng khoăn không hiểu là điềm gì.

Khoa năm ấy vừa thi xong trường ba thì được tin kinh thành Huế thất thủ trước sức tấn công của quân Pháp. Nhà vua phải lánh nạn ra Quảng Trị. Sĩ tử mất tinh thần, hoang mang bỏ thi gần hết. Vào trường tư chỉ còn tám người đều trúng tuyển Cử Nhân. Khi thấy trong số tám cử nhân có người họ Mai tên Xuân Thưởng,quan xem lại quyển của Mai Xuân Thưởng thì thấy văn chương có khí phách nên đoán rằng điềm mộng ứng vào người nầy.

Trong lễ ban áo mão cho các tân khoa, quan Chánh Chủ Khảo có tặng một bài thơ:

Sơn hà phong cảnh dị tiền niên,
Hoàng giám du khan thử địa huyền.
Hận mãn xương môn trần ám ngoại,
Lệ linh văn viện bút đình biên,
Lịch triều giáo dục ân như hải,
Bát giải thanh danh phẩm thị tiên.
Nhất dự y quan nan tự hủy,
Cương thường khán thủ cổ anh hiền.

Diễn nghĩa:

Non sông xưa đã khác rày,
Gương “hoành công khí” nơi nầy còn treo.
Cửa rồng hận ngất trời hiu,
Bút hoa tuôn lệ tiêu điều viện văn.
Lịch triều lai láng biển ân,
Dự phần bát tuấn thêm phần thanh cao.
Áo xiêm trót đã buộc vào,
Cương thường noi dấu anh hào nghìn xưa.

Riêng Mai Xuân Thưởng được quan mời vào phòng riêng ủy thác đại sự: “Lúc nầy nước nhà còn mất, phần lớn đều do nơi đám sĩ tử. Làm việc phải hết sức cẩn thận.”

Mai Xuân Thưởng lĩnh ý trở về quê noi dấu người xưa dấy binh giúp vua chống Pháp. Đại nghiệp không thành, Mai công đã bị tử hình cùng với các đồng chí, vừa tròn 28 tuổi. Tuy sự nghiệp dở dang nhưng gương TRUNG HIẾU TIẾT NGHĨA đã được các thế hệ thanh niên Việt Nam soi chung. Danh thơm còn rạng đến muôn đời, như hoa Mai vẫn tỏa ngát hương khi mỗi mùa xuân đến.

2-Chuyện “Hoa Mai Báo Điềm Gở” Tháng Mười Hai năm 1971, sau khi tốt nghiệp trường QGHC, tôi được bổ nhiệm về tỉnh Bình Định và nhiệm sở đầu tiên của tôi là Văn Phòng hành Chánh Quận Hoài Nhơn. Vị Quận Trưởng bấy giờ là Thiếu Tá Hoàng Lê Cường, ông tốt nghiệp khóa 16 trường võ bị QGVN,được biệt phái từ binh chủng Biệt Động Quân. Tuy là võ quan nhưng tính tình của ông rất hiền hòa, khiêm cung và từ tốn. Ông về nhậm chức Quận Trưởng kiêm Chi Khu Trưởng ở đây cũng chưa đầy một năm, dân tình rất mến ông có lẽ vì những đức tính trên và đang được tiếng là một vị Quận Trưởng giỏi và thanh liêm. Trước khi nhận nhiệm sở tôi có gặp ông tại nhà riêng của cha tôi,vì thỉnh thoảng ông đến thăm cha tôi và nói chuyện với nhau về tình hình địa phương và những việc mà ông muốn biết về dân ý. Do đó khi tôi được về phụ tá cho ông trong cương vị một Phó Quận Trưởng hành chánh thì được ông đối xử như người nhà. Và cũng nhờ thế mà chúng tôi rất được các vị lãnh đạo tinh thần,các vị nhân sĩ và đồng bào rất thương yêu mà bằng chứng là những công tác chúng tôi đề ra đều được họ hết lòng hưởng ứng. Tôi và ông rất tương đắc cho nên có nhiều đêm đã một hai giờ sáng mà ông vẫn cho lính mời tôi vào phòng tiếp khách của ông, có khi thì bàn việc công, có khi thì đàm đạo với nhau về đủ mọi vấn đề trên trời dưới đất.

Một ngày gần Tết của năm Nhâm Tý (1972) trong khi nói chuyện về hoa trong ba ngày Tết, ông nói với tôi: -Anh Lượng nè, Tết năm nay chắc tôi không chơi Mai.

-Tại sao? Tôi hỏi.

-Vì năm ngoái ông Hiền (tức vị Quận Trưởng tiền nhiệm và cùng một khóa 16 trường VBQG với ông) chơi một cây Mai thật đẹp nhưng sáng mồng một thì tự nhiên hoa bị héo rụng, tháng sau Hiền bị thuyên chuyển vào Bình Dương, sau đó bị Việt Cộng phục kích bắn chết, cả lính và Cố Vấn Mỹ đến cả chục mạng.

-Tôi nghĩ có Mai hay không Mai thì sự việc cũng sẽ xảy ra cho mình như thế thôi. Cây Mai nở hoa tươi thắm thì báo cho mình năm mới công việc làm ăn sẽ tốt đẹp, còn bị héo thì nó báo cho mình biết trước những việc xảy ra không tốt để mình đề phòng thì càng hay chứ có sao đâu. -Tôi tiếp lời

Sáng 30 Tết,tôi nhớ hôm đó là Thứ Hai,tôi vào văn phòng của ông và mời ông chiều hôm đó sang nhà cha tôi ăn tất niên. Ông thoái thác vì bận công chuyện phải ra Căn Cứ Đệ Đức nơi Trung Đoàn 40 đang đóng quân. Chiều tối tôi trở về và đi vào văn phòng quận gặp ông. Vừa bước chân vào văn phòng tôi đã thấy một chậu Mai thật lớn và rất cao cỡ một mét rưỡi và bông thì rất sai không chê vào đâu được. Tôi lên tiếng trước: -Sao Thiếu Tá nói năm nay không chơi Mai,mà bây giờ kiếm đâu ra cây Mai đẹp thế nầy?

-Ông Nguyễn Văn Vinh (một thương gia có tiếng trong quận) vừa mới đem tặng đó, chẳng lẽ mình không nhận. -Ông nói.

-Sáng mồng một, theo thông lệ, tất cả nhân viên và binh lính phải tập trung trước sân Quận Đường để chào cờ đầu năm. Sau đó thì chúng tôi được mời vào văn phòng dùng trà. Khi bước vào tôi rất ngạc nhiên thấy chậu Mai mới chiều hôm qua rất tươi tốt mà chỉ qua một đêm bây giờ các nụ hoa bị héo cả và chúc đầu xuống đất. Tôi không dám lên tiếng cho đến khi ra về. Tôi biết Thiếu Tá Hoàng Lê Cường đang lo âu và buồn lắm. Tôi cũng đâm lo việc gì sẽ xảy ra? Tháng Tư năm ấy (1972), Việt Cộng bắt đầu chiến dịch Mùa Hè Đỏ Lửa tấn công vào các quận Hoài Ân, Hoài Nhơn và Tam Quan thuộc Bắc Bình Định. Thiếu Tá Hoàng Lê Cường bị tử thương và quận Hoài Nhơn bị giặc tràn ngập. Ba tháng sau quân lực VNCH tái chiếm, sau đó dân chúng lập Miếu Thờ Thiếu Tá Hoàng Lê Cường tại đầu cầu phía Bắc bên bờ sông Lại Giang. Cựu Dân Biểu Lê Huy Hồng tặng một đôi liễn đối để ghi nhớ một anh hùng tuẫn quốc và được thờ tại Miếu:

Nhất Phiến Hùng Tâm Thân Tuẫn Quốc, Thiên Thu Cao Tiết Chính Lâm Dân.

3-Quyển “Mùa Mai Đỏ”: Sau biến cố 1975, một cán binh Việt Cộng cho ra đời quyển “Mùa Mai Đỏ”(tôi không còn nhớ tên tác giả). Sách không nói gì về Mai Đỏ hay Mai Vàng mà ghi lại vụ thảm sát Tết Mậu Thân 1968 tại Huế. Tác giả nhận lệnh từ đâu, phải bắt người,phải giết người tập thể như thế nào,và đã góp phần gây cho Cố Đô Huế một biển máu trong mùa hoa Mai đang nở rộ ra sao! Nó cũng tố cáo phần nào tội ác chiến tranh và diệt chủng của nhà cầm quyền Hà Nội và đảng Cộng Sản Việt Nam. Lẽ dĩ nhiên nó bị nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội ra lệnh tịch thu và cấm lưu hành sau đó!

Cho dù có nói gì đi chăng nữa, và mỗi người có cái nhìn về hoa Mai dưới một nhãn quan như thế nào, thì hoa Mai vẫn gắn liền với phong tục tập quán trong nét văn hóa của người Việt Nam chúng ta.

Ba cuộc thi Hoa hậu ‘Tết Festival 2017’: Vòng nối kết ba thế hệ

GARDEN GROVE (NV) – Trong hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật vừa qua, 4 và 5 Tháng Hai, hội chợ “Tết Festival 2017,” do A Plus Education Organization tổ chức, đã diễn ra tại Garden Grove Park, 9301 Westminster Ave., Garden Grove, CA 92844 (cạnh trung học Bolsa Grande), thu hút hàng ngàn người tham dự.

Một trong các chương trình nổi bật nhất của hội chợ là 3 cuộc thi hoa hậu dành cho ba lứa tuổi:

-Hoa hậu “Tết Festival 2017” (dành cho thiếu nữ từ 16-30 tuổi)

-Hoa hậu phu nhân (31-55 tuổi)

-Hoa hậu cao niên (56-99 tuổi)

Ngoài ra, cuộc thi trang phục và năng khiếu dành cho thiếu nhi từ 2 đến 15 tuổi cũng thu hút khoảng 30 em tham dự, tạo một sân chơi hào hứng, vui tươi trong ngày Tết.

Các thí sinh đến với ba cuộc thi trong tinh thần vui chơi và đóng góp. Cô Stephanic Đặng (dự thi “Hoa hậu Festival 2017”) cho phóng viên Người Việt biết: “Hội chợ là dịp để mình giới thiệu cái Tết cổ truyền dân tộc. Em cũng muốn giữ gìn truyền thống này nên thi đi, góp vui cho cộng đồng.”

Ba thí sinh đoạt giải thưởng cao nhất cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân. Từ trái: Nguyễn Vân - Á Khôi II, Huỳnh Lê Hương Thùy - Á Khôi I, và Phan Kiều Thơ - Hoa Hậu. (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)
Ba thí sinh đoạt giải thưởng cao nhất cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân. Từ trái: Nguyễn Vân – Á Khôi II, Huỳnh Lê Hương Thùy – Á Khôi I, và Phan Kiều Thơ – Hoa Hậu. (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)

Cùng chung suy nghĩ, chị Rose Phan (dự thi Hoa hậu Phu nhân) nói: “Qua cuộc thi này, tôi biết được nhiều điều, học hỏi được nhiều từ các chị em ở đây. Hội chợ này là dịp để người Việt chúng ta sum họp, vui chơi, và cũng là nơi để chúng ta nhớ về cội nguồn, nhớ về truyền thống dân tộc, rất tốt cho giới trẻ. Tôi đặc biệt thích các cuộc thi của 3 thế hệ, tất cả cùng tham gia trong bầu không khí yêu thương, vui vẻ, chỉ tội nghiệp nhà tổ chức quá cực.”

Anh Phan Văn Minh, người ủng hộ vợ mình là chị Rose Phan đi thi, vui vẻ cho hay: “Nhiều người nghĩ rằng khi phụ nữ lớn tuổi rồi thì không làm được gì hết. Nhưng tôi thấy phụ nữ dù bước qua tuổi 60, vẫn còn làm được nhiều việc lắm để giúp đời.”

Sau ngày thi sơ kết được tổ chức vào chiều Thứ Bảy, Ban Giám Khảo đã chọn được ba thí sinh cho mỗi cuộc thi, vào vòng bán kết. Ở vòng này, ngoài điểm chấm về trang phục, Ban Giám Khảo đặc biệt theo dõi phần thi vấn đáp của các thi sinh để chọn thứ hạng. Đáng chú ý là câu trả lời của hai thí sinh số 1 (Elizabeth Vũ Long Liên Hà – dự thi Hoa hậu “Tết Festival”) và thí sinh số 6 (Huỳnh Lê Hương Thùy – dự thi Hoa hậu Phu nhân).

Chọn được câu hỏi số 19: Giả sử cô được ba điều ước sẽ thành sự thật, cô sẽ ước những điều gì? Elizabeth không ngần ngại nói:

Ba thí sinh đoạt giải thưởng cao nhất cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân Cao Niên. Từ trái: Trần Tịnh Thanh Vân - Hoa Hậu, Rose Phan - Á Khôi II, Nguyễn Tâm - Á Khôi I, và bác sĩ Annie Bảo Nguyễn. (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)
Ba thí sinh đoạt giải thưởng cao nhất cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân Cao Niên. Từ trái: Trần Tịnh Thanh Vân – Hoa Hậu, Rose Phan – Á Khôi II, Nguyễn Tâm – Á Khôi I, và bác sĩ Annie Bảo Nguyễn. (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)

Nếu em được ba điều ước, điều ước thứ nhất của em là (chúng ta) kiếm được một bí quyết để giải quyết bệnh ung thư. Em thấy nhiều bà con bị bệnh ung thư đã chết rất đau đớn. Em muốn và hy vọng những nhà bác học y khoa kiếm được một thứ thuốc trị bệnh này. Điều ước thứ hai là thế giới được nhiều an bình, mọi người thương yêu nhau. Điều ước thứ ba là cho quê hương Việt Nam mình sớm thoát khỏi một chế độ ác độc, để bố của em hay những người lính VNCH về Việt Nam được sống thanh bình.

Câu trả lời mộc mạc của Elizabeth không chỉ được Ban Giám Khảo đánh giá cao, mà còn nhận được nhiều tràng vỗ tay từ khán giả.

Ở câu hỏi số 14: Điều gì của người Việt Nam khiến cho cô hãnh diện nhất? Thí sinh Huỳnh Lê Hương Thùy làm cho mọi người ồ lên thích thú qua cách giải thích của chị.

“Điều Hương Thùy thích nhất ở người Việt Nam là gan dạ và dũng cảm. Như gần đây, cô Trần Thị Nga, người phụ nữ vừa bị nhà cầm quyền Hà Nội bắt, chỉ trước Tết khoảng một tuần, trong lúc phải nuôi hai người con còn nhỏ. Một người đàn bà không sợ hãi trước bạo lực, tù đày khiến tôi cảm phục và hãnh diện khi chúng ta có những người phụ nữ như thế.”

Tuy nhiên, chị không thuyết phục được Ban Giám Khảo trao vương niệm Hoa Hậu cho chị, có thể vì chị nói ngoài lề hơi nhiều, trước khi trả lời câu hỏi chính.

Chín thí sinh vào vòng chung kết ba cuộc thi. Bên trái là bà Khuyến Nguyễn (giám đốc A Plus Education Organization), và dược sĩ Nguyễn Khoa Diệu Thảo. (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)
Chín thí sinh vào vòng chung kết ba cuộc thi. Bên trái là bà Khuyến Nguyễn (giám đốc A Plus Education Organization), và dược sĩ Nguyễn Khoa Diệu Thảo. (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)

Kết quả 3 cuộc thi hoa hậu được Ban Tổ Chức công bố như sau:

Hoa Hậu “Tết Festival 2017”:
-Elizabeth Vũ Long Liên Hà – Hoa Hậu.
-Đặng Ngọc Bảo Châu – Á Khôi I
-Stephanic Đặng – Á Khôi II

Hoa Hậu Phu Nhân:
-Phan Kiều Thơ – Hoa Hậu
-Huỳnh Lê Hương Thùy – Á Khôi I
-Nguyễn Vân – Á Khôi II

Hoa Hậu Phu Nhân Cao Niên:
-Trần Tịnh Thanh Vân – Hoa Hậu
-Nguyễn Tâm – Á Khôi I
-Rose Phan – Á Khôi II

Từ trái: MC Thúy Hằng, bác sĩ Annie Bảo Nguyễn (trưởng ban tổ chức hội chợ), bà Khuyến Nguyễn (giám đốc A Plus Education Organization). (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)
Từ trái: MC Thúy Hằng, bác sĩ Annie Bảo Nguyễn (trưởng ban tổ chức hội chợ), bà Khuyến Nguyễn (giám đốc A Plus Education Organization). (Hình: Vũ Đình Trọng/Người Việt)

Nhìn lại 3 cuộc thi

Nếu theo dõi ba cuộc thi diễn ra trong hai ngày, mới thấy Ban Tổ Chức đã cố gắng rất nhiều khi lồng vào đó một chương trình văn nghệ mừng Xuân vui tươi và ý nghĩa với nhiều ca, nghệ sĩ quen thuộc. Đặc biệt, những tiết mục trình diễn của ca sĩ Thanh Tâm và vũ đoàn của cô (gồm khoảng 20 em thiếu niên) đã mang nhiều sắc màu tươi trẻ, ấm áp trong hai ngày hội chợ. Tuy nhiên, việc tổ chức liên tiếp hai ngày cũng khiến một số thí sinh mệt mỏi, như lời chia sẻ của chị Rose Phan: “Nếu được chấm dứt trong một ngày thì tốt hơn, hai ngày thi làm thí sinh mệt mỏi, và thời tiết buổi tối hơi lạnh, nên cũng làm thí sinh mệt hơn.”

Trong phần thi vấn đáp chung kết cũng xảy ra một chuyện hy hữu, là câu hỏi số 22: “Ngày Tết, người Việt Nam có tục lệ chúc Tết, cô hãy chúc khán giả một câu chúc mà theo cô là hay và ý nghĩa nhất” được tới 3 thí sinh (ở 3 lứa tuổi khác nhau) chọn trúng, khiến câu trả lời cũng hơi giống nhau.

Tuy nhiên, một vài thiếu sót đó không làm mất đi ý nghĩa tốt đẹp của ba cuộc thi, qua lời Dược Sĩ Nguyễn Khoa Diệu Thảo (Houston, Texas), một trong những vị tài trợ chính cho ba cuộc thi này:

-Đây là một sinh hoạt rất hay với tinh thần giữ gìn truyền thống dân tộc, tôi thấy rất phù hợp với suy nghĩ của mình nên góp một bàn tay giúp sức.

Ba cuộc thi dành cho ba thế hệ rất ý nghĩa trong việc nối kết, tôi thấy đồng hương mình nên tham gia nhiều hơn nữa. Tất cả thí sinh đều có lòng nhiệt huyết tham dự, không phải để thắng mà trên tinh thần bảo tồn nền văn hóa nhiều hơn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 7 tháng 2 năm 2017

Thơ Trần Mộng Tú

Cuối năm trôi như giải lụa tung

Em đứng nhìn dòng nước trước mặt
cuối năm trôi như giải lụa tung
con chim nhỏ bay ra từ núi
cánh buông in xuống nước chập chùng

Chim bay qua hồ chim mất hút
bóng in xuống hồ bóng mất tăm
đất trời hoán chuyển trong khoảnh khắc
em gửi tình trong đá trăm năm

Nhỡ mai tình em bay nẻo khác
có để lại gì trong đá xanh
nhỡ mai tình cờ anh qua đó
có nghe đá khẽ gọi tên mình

nhỡ mai ừ nhỉ bao nhiêu nhỡ
nhỡ cả môi hôn chiều rất xa
nhỡ cả cuối đời nhìn dáng khuất
nhỡ một bờ vai gửi đóa hoa

Bóng chim không còn in mặt nước
chở cả tình em trên cánh bay
cuối năm đá xanh bỗng nghiêng xuống
tình yêu, thời gian, như đám mây.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714)539-3545, (714)590-8534, (714)371-7967, (714)530-3853, (714)721-0758
Email: [email protected]; [email protected];
[email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH

KÍNH CHÚC NĂM MỚI ĐINH DẬU BÌNH AN MAY MẮN

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(tính đến ngày 30-01-2017)

Vị Ân nhân ẩn danh, c/o O. Bùi Vũ Trung, $8,000
(thuộc Chương trình “Lá lành đùm lá rách tả tơi” ở Sacramento, CA chuyển đến Hội)
Đồng hương đóng góp ủng hộ tại gian hàng của Hội trong Hội Chợ Tết của Tổng Hội Sinh Viên
ở Costa Mesa, CA, $3,807.81
Võ Tài, Vancouver, CAN $1,250 (2 lần, $750 và $500)
Chi Đỗ, Richmond, TX $200
Jose & Catherine Dias, Milford, CT $200
Bà Bảo Ngọc Lưu, Carrolton, TX $155 (để giúp TPB Hồ Đăng SQ:112.514 do Bà bảo trợ)
Ann H. Phạm (Hạnh), Alexandria, VA $100
Thuận Lê, Houston, TX $100
Kim Loan Nguyễn, Torrington, CT $30
Christine Nguyễn, c/o Trâm Lê, Los Angeles, CA $100
Freddy E. McFadden, Spring Branch, TX $500 (In memory of Luận Công Nguyễn)
LWM III Consulting Lộc, San Antonio, TX $50 (In memory of Cao Pho)
Linh & Long Phan c/o Chi Phan, San Diego, CA $400
Nhựt Lâm, Eden Prairie, MN $200
Tam Thị Nguyễn, Miami, OK $100
Bà Quản Mỹ Lan (Phạm Ngọc Mỹ Lan), Rognette, France $100
Cô Vong Nguyễn, Sacramento, CA $100
Nguyễn Văn Khôi & gia đình c/o Thoa Thị Nguyễn, Victorville, CA $100
Minh Từ, Norcross, GA $100
Henry Phan, Anaheim, CA $50
Hue C. Lemaire, Oceanside, CA $50 (In memory of Luận Công Nguyễn)
OB. Minh Hữu Phạm, Greensville, SC $50
Thanh Điệp Nguyễn, Metuchen, NJ $60
Thuận Dương, Houston, TX $8

Danh sách ân nhân đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:

Hội KQ Houston (RVNAF Asso.of Houston+vic.), c/o Trần Văn Nghiêm, Sugarland, TX $2,100
Phạm Ba Hân $500, Nguyễn Văn Trọng $20, Lâm Văn Ni $50, Kathy Huỳnh $50,
Quang Phong $500, Greensville, SC $1,120
Phùng Annie Kim c/o Việt Báo Foundation, Westminster, CA $1,000
Cựu Giáo chức và học sinh Trường Tân Định Saigon c/o Nguyễn Cao Thái, San Jose, CA $600
Bà Quả phụ Cao Chánh Hựu c/o Nhiên Hương Thị Hồ, San Diego, CA $500
Nhiên Hương Thị Hồ, San Diego, CA $500 (để hồi hướng công đức cho GS Trần Văn Ngôn)
Khanh Nguyễn, Chantilly, VA $500
Hương Thị Đinh, Westminster, CA $500
Yên Thị Phạm $100 + Lê Thu $100, Houston, TX $200
Phương N. Lai, Houston, TX $100
Như Lê, Biloxi, MS $200
Ngô Be, Baton Rouge, LA $200
Hien Lê, College Station, TX $100
Jimmy V. Đào, Lewisville, TX $100
Công Chi Trần, Lancaster, PA $100
Christin Nguyễn, San Diego, CA $100
Kim Trần, Lynn, MA $100
Minh T. Huỳnh, Denver, CO $100
Tân Ngô, San Jose, CA $100
Diệp Hoàng, Cute Nails, Hyattsville, MD $150
Thuận Lê, Houston, TX $100
Lang Nguyễn, Dorchester, MA $100
Hoàng Văn Đệ, Macomb, MI $100 (còn tiếp)

Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:

Phạm Văn Ba, Long An, SQ:69/000999/HS/CLQ. Cụt tay phải.
Lê Văn Năm, Tiền Giang, SQ:59/183531/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Hà Văn Hơn, Tiền Giang, SQ:69/004188/B1/CLQ. Cụt 5 ngón chân trái.
Trần Văn Hai, Tiền Giang, SQ:32/210764/B2/ĐPQ. Gẫy cổ tay phải
Đổ Văn Mai, Bến Tre, SQ:69/000032/B1/CLQ. Gẫy tay trái.
Nguyễn Văn Nên, Long An, SQ:65/150967/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Hữu Thà, Tiền Giang, SQ:52/202552/ThS/CLQ. Mù mắt phải
Phan Văn Tới, Tiền Giang, SQ:52/711012/B2/ĐPQ. Cụt chân trái.
Trần Trung Nghĩa, Bến Tre, SQ:61/156120/TrU/CLQ. Gẫy chân phải.
Nguyễn Văn Rô, Tiền Giang, SQ:59/000784/B1/CLQ. Cụt ngón cái tay phải.
Trần Văn Qưới, Bến Tre, SQ:63/000014/B2/CLQ. Bị thương ở mặt.
Nguyễn Văn Hòa, Long An, SQ:307466/NQ. Cụt tay trái.
Phạm Ngọc Khuê, Tiền Giang, SQ:473078/NQ. Cụt 1/3 chân trái.
Trần Văn Quang, Tiền Giang, SQ:70/001292/HS/CLQ. Cụt bàn chân phải.
Phạm Văn Thành, Tiền Giang, SQ:45/380256/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Lương Văn Điệp, Tiền Giang, SQ:57/000187/HS/CLQ. Gẫy chân trái.
Sơn Sa Mương, Trà Vinh, SQ:831556/B1/NQ. Cụt tay phải.
Nguyễn Văn Trong, Trà Vinh, SQ:477964/NQ. Cụt tay phải.
Nguyễn Tấn Thành, Bến Tre, SQ:55/N02387/NQ. Cụt chân trái.
Vỏ Văn Kiếm, Tiền Giang, SQ:51/365324/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Năm, Bến Tre, SQ:73/002899/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Giáo, Tiền Giang, SQ:67/824832/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Út, Bến Tre, SQ:69/001231/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Đặng Văn Vạn, Tiền Giang, SQ:52/615782/HS/ĐPQ. Gẫy tay trái.
Lê Văn Tài, Trà Vinh, SQ:477946/NQ. ? Gẫy tay phải.
Hùynh Văn Đức, Tiền Giang, SQ:402048/NQ. Gẫy chân trái.
Trần Văn Tâm, Cần Thơ, SQ:57/M03690/NQ. Cụt chân phải.
Phạm Thành Dương, Sóc Trăng, SQ:58/160464/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Đổ Văn Vỏi (Giỏi), Cần Thơ, SQ:48/283520/TS/ND. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Thi, Cần Thơ, SQ:117687/B1/BĐQ. Mờ hai mắt.
Lê Văn Hiếu, Đồng Nai, SQ:75/150274/B2/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Đặng Văn Minh, Saigon, SQ:71/147739/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Đào Quang Minh, Saigon, SQ:70/111844/HS/CLQ. Liệt thần kinh tay phải.
Đào Văn Ba, Saigon, SQ:70/119033/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Đinh Văn Vui, Saigon, SQ:72/142159/HS/BĐQ. Mù mắt phải.
Đổ Hiệp Phước, Saigon, SQ:68/127965/B1/CLQ. Mù mắt phải.
Đổ Văn Năm, Saigon, SQ:63/125933/TS/CLQ. Gẫy tay trái. Bị thương ở đùi phải.
Hồ Văn Thọ, Saigon, SQ:73/136356/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Lâm Tấn Vị, Đồng Nai, SQ:69/125453/TU/TQLC. Mù mắt phải.
Lê Đức Chánh, Saigon, SQ:xxxxxx/XDNT. Bị thương ở đầu.
Lê Sự, Saigon, SQ:57/206326/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Lê Thanh Dương, Saigon, SQ:72/151994/TU/ĐPQ. Cụt chân trái.
Lê Thành Trọng, Đồng Nai, SQ:75/111438/HS/TQLC. Mù mắt phải.
Lê Văn Cầu, Đồng Nai, SQ:64/205695/TS1/CLQ. Gẫy nhẹ chân phải.
Lê Văn Khải, Saigon, SQ:300067/ĐU/CLQ. Gẫy khớp gối trái, không co chân được.
Lê Văn Lầu, Saigon, SQ:75/148021/B2/CLQ. Cụt tay trái.
Lê Văn Ngon, Đồng Tháp, SQ:66/503xxx/HS/CLQ. ? Gẫy chân trái.
Lý Thành Nguyên, Kiên Giang, SQ:57/118477/TS/CLQ. Gẫy tay trái.
Mai Thái Bảo, Saigon, SQ:76/116376/B2/LĐ81BKND. Gẫy chân trái.
Nguyễn Huệ, Saigon, SQ:51/202063/TS1/BĐQ. Gãy chân trái.
Nguyễn Mai, Saigon, SQ:62/700034/HQ. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Quang Giai, Saigon, SQ:41/090755/TrU/ĐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Quang Trung, Saigon, SQ:58/107481/HS1/CLQ. MDVV 40%.
Nguyễn Văn Phương, Saigon, SQ:73/701130/TThủ/HQ. Gãy chân trái.
Nguyễn Văn Ảnh, Saigon, SQ:70/145754/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Bê, Saigon, SQ:69/146165/HS/TĐ4 TQLC. Mờ mắt phải.
Nguyễn Văn Bò, Saigon, SQ:53/126194/B2/CLQ. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Chót, Phú Yên, SQ:207633/NQ. Cụt chân.
Nguyễn Văn Hải, Saigon, SQ:67/806551/HS/ĐPQ. Cụt tay trái, cụt ngón trỏ phải.
Nguyễn Văn Lý, Saigon, SQ:55/161810/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Nga, Saigon, SQ:74/501212/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quan, Saigon SQ:73/161012/B2/TQLC. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Quẩn, Saigon, SQ:355555/NQ. Gẫy bàn tay trái. Điếc.
Nguyễn Văn Thìn, Saigon, SQ:69/136209/HS/CLQ. Phỏng 2 tay.
Nguyễn Văn Út, Saigon, SQ:72/119378/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Lâm, Saigon, SQ:76/121007/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Phan Ngọc Hương, Bình Định, 67/102215/CLQ. Gẫy chân trái.
Phan Ngôn, Saigon, SQ:37/348328/HS/ĐPQ. Gẫy chân phải.
Thân Văn Nhu, Đồng Nai, SQ:78/100443/B2/BĐQ. Cụt chân phải.
Trần Hạnh, Saigon, SQ:74/141630/LĐ81BKD. Mù mắt trái.
Trần Ngọc Nhân, Saigon, SQ:60/174101/ĐU/CLQ. Gãy chân trái.
Trần Văn Tiến, Saigon, SQ:67/103606/HS1/CLQ. Mù mắt trái.
Trần Văn Trào, Saigon, SQ:55/776898/HS/ĐPQ. Cụt bàn chân trái.
Trần Văn Trọng (Châu Minh Hồng), Saigon, SQ:70/135505/B2/BĐQ. Cụt chân trái.
Trương Thế, Saigon, SQ:71/131948/B1/CLQ. Bị thương ở bụng.
Võ Hùng Việt, Bình Thuận, TĐ37/BĐQ. Cụt tay phải.
Vỏ Minh Chuyên, Saigon, SQ:58/182867/B1/CLQ. Bị thhương chân trái.
Vỏ Thái Hậu, Saigon SQ:59/908350/HS1/ND. Gãy chân phải.
Vỏ Văn D.ổi, An Giang, 70/702803/TS/CLQ. Liệt 2 chân.
Vủ Đình Chiểu, Saigon, SQ:68/143155/TU/TQLC. Bị thương ở bụng, ngực.
Nguyễn Văn Quan, CầnThơ, SQ:458347/ĐPQ. Bị thương ở gót chân trái.
Nguyễn Văn Tâm tự Năm Hòa, Kiên Giang, SQ:NQ-45/M01.263. Cụt chân trái.
Châu Cọp, An Giang, SQ:62/511-807/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Đặng Hữu Thành, Vĩnh Long, SQ:71/123077/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Phú, Quảng Nam, SQ:72/207627/CĐ1/CLQ. Cụt chân phải, Gãy chân trái.
Nguyễn Hường, Quảng Nam, SQ:71/205448/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Phạm Quang Nhân, Quảng Ngãi, SQ:74/216667/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Quang Dũng (Thành), Đà Nẵng, SQ:75/211594/BI. CLQ. Cụt chân trái.
Trần Lạng, Quảng Nam, SQ:170472/NQ. Cụt chân trái.
Hồ Văn Lân (Cường), Quảng Nam, SQ:181203/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Xuân Sanh, Quảng Nam, SQ:70/210555/CU Cụt chân trái.
Nguyễn Tập, Quảng Nam, SQ:61/208234/HS. Cụt chân phải.
Nguyễn Xuân Hòang, Quảng Nam, SQ:117358/NQ. Hư mắt trái.
Trương Tấn Vinh, Quảng Nam, SQ:65/200103/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Phạm Quý, Quảng Ngãi, S DB: 362700/XDNT. Cụt chân trái.
Kiều Mưa, Quảng Nam, SQ:170045/NQ. Cụt chân trái.
Phan Gia Anh, Đà Nẵng, SQ:75/211532 Hư mắt phải.
Lê Anh, Quảng Ngãi, SQ:58/216665/TS/CLQ. MDVV 45%.
Đoàn Khương, Quảng Ngãi, SQ:193220/NQ. Mù mắt phải, cụt ngón út phải.
Phạm Tiến Khê, Quảng Ngãi, SQ:62/100035/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Ngọc Hùng, Quảng Nam, SQ:48/266413/TSI ĐPQ. MDVV 3%.
Huỳnh Quá Quảng Ngãi, SQ:76/211836/CLQ. Cụt chân trái, Gãy chân phải.
Nguyễn Đích, Quảng Ngãi, SQ:30/550539/B2/ĐPQ. Cụt bàn chân trái.
Trần Văn Sơn, Đà Nẵng, SQ:72/600221/KQ. Bị thương ở sọ.
Lương Ngọc, Quảng Nam, SQ:33/299000/B2/ĐPQ. Cụt chân trái.
Ngô Huốn, Đà Nẵng, SQ:55/697189/B2 ĐPQ. Cụt chân phải.
Võ Văn Đính, Quảng Nam, SQ:179545/NQ. Hư mắt phải.
Nguyễn Văn Bé, Đà Nẵng, SQ:211340/HS/ĐPQ. Cụt chân phải.
Bùi Viết Hải, Quảng Nam, SQ:135156/NQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Được, Quảng Nam, SQ:33/204460/HS ĐPQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Sâm, Quảng Ngãi, SQ:65/208903/ĐPQ. Cụt chân trái. Gãy bàn tay phải.
Bùi Nhiên Giả, Quảng Ngải, SQ:123535/NQ. Cụt chân phải.
Võ Hùng Dũng, Quảng Nam, SQ:51/402185/ĐPQ. Cụt bàn chân phải. (còn tiếp)

Thơ Hồ Chí Bửu

Xuân – Độc hành

Phố khuya – gõ nhịp một mình
Bơ vơ như một mối tình đã phai
Biết Xuân về bởi hoa mai
Biết em phố lạ còn ai đợi chờ?

Đêm dài – Rớt lại câu thơ
Mới hay trời đất hững hờ Xuân trôi
Đêm dài – Sót lại mình tôi
Thoáng nghe một chút lạnh đời tha hương

Đường khuya-Ướt đẫm hơi sương
Cố nhân đâu hỡi-con đường mút xa
Ừ thì – Còn một mình ta
Và thêm chiếc bóng với tà áo lay…

(Nguồn: [email protected];
qua [email protected];)

Thơ Luân Hoán

Buồn như Tết

không xa nhà chỉ xa quê
xuân về tết đến không thê thảm buồn
chỉ hơi nhớ nhớ thương thương
hương hoa mùi bánh mái từ đường xa
tuổi xuân vui tết quê nhà
đón tết hải ngoại tuổi già hồi xuân
không vui nhưng vẫn gắng mừng
tham gia, tổ chức tưng bừng cuộc chơi
nhìn người vui tôi học vui
lạ kỳ xuân đến ngậm ngùi nhiều hơn
cả năm nhặt nhạnh cô đơn
ngày tết muốn tặng nhưng không ai thèm
họa hoằn vẫn chỉ một em.

Thơ Bùi Chí Vinh

CHÚNG TÔI KHÔNG BẦU
CHO MỘT THỂ CHẾ XA DÂN

Xin lỗi, tôi không trao cho ai quyền đại diện của tôi
Tôi là một “nhân dân nhỏ”giữa đồng bào“nhân dân lớn”
Tôi sống như cỏ cây giữa mưa chiều, nắng sớm
Không biết nói lời xảo ngôn,
không thay màu đổi sắc tắc kè
Tôi có một bà mẹ “có công với cách mạng”
rất anh hùng nhưng thiếu mái hiên che
Mái hiên ấy chắc chắn không phải là mái hiên Quốc Hội
Tôi có những đứa em thất nghiệp
quanh năm mắt sâu như ma đói
Cơn đói ấy đương nhiên xa lạ
với những ai cầm cân nảy mực chính quyền
Tôi làm thơ bảo vệ phẩm giá con người như một thằng điên
Đánh bất cứ tên giặc ngoại bang nào xâm lăng
để gìn giữ quê hương truyền thống
Và tôi đã tắt thở ngay khi đang còn sống
Bởi giá điện giá xăng giá bệnh viện giá thuế bảo kê
giá máu tai nạn giao thông tăng lũy tiến từng giờ
Tôi “một nhân dân nhỏ”
giữa đồng bào “nhân dân lớn” ngây thơ
Bị hãm hiếp dập vùi trước vô số nghị định,
luật điều ngoa ngôn xảo ngữ
Bị tra tấn bằng báo chí truyền thông chai lì đến mức
không biết mình là con người hay con thú
Mở mắt thấy trại giam, nhắm mắt thấy nhà tù
Vậy thì ai sẽ đại diện cho tôi bằng những huyết tâm thư?
Ai sẽ làm Nguyễn Trãi, Ngô Thời Nhiệm
giữa thời kỳ không minh chúa?
Quốc hội ư?
Xin lỗi, tôi và nhân dân không bầu cho những“vị thần giữ của”
Những lá phiếu thượng lưu luôn kèm chỉ số an toàn
Chúng tôi chưa bao giờ bầu cho một thể chế xa dân!
(Tháng Sáu, 2013)

Ngồi trước trang giấy trắng

Mỗi lần ngồi trước trang giấy trắng
Ta đều giật bắn mình
Những giọt mực đời cố tình vấy bẩn
Vẫn không làm chữ nghĩa bất minh

Ta viết như người sắp bị đóng đinh
Như sắp sửa đến ngày treo thập giá
Chỉ mình ta chịu nhận khổ hình
Ta biết và không hề mặc cả

Cây cỏ có thể mọc lên từ đá
Ta mọc lên từ số phận con người
Chữ mọc lên từ phép lạ
Thơ mỗi ngày sinh sôi…
(2017)

Đào được mộ vợ chồng tướng quân thời Bắc Tề ở Trung Quốc

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Mộ của một vị tướng và phu nhân thời Bắc Tề được chôn vào ngày 18 Tháng Ba năm 564, vừa được khám phá ở Trung Quốc.

CBS News trích lời các nhà khảo cổ, miêu tả khám phá gần đây được đăng trong tập san Di Tích Văn Hóa Trung Quốc, nói rằng ngôi mộ cổ bên trong có chứa hài cốt của hai vợ chồng cùng với 105 mẫu vật, hầu hết là những hình nhân nhỏ bằng sứ.

Cũng theo các nhà khảo cổ, những hình nhân mà màu sắc vẫn còn giữ được nguyên vẹn, mang hình tượng của quân sĩ, lạc đà, xe bò kéo và người đánh trống, với cái cao nhất là khoảng 22 inch.

Tấm bia bằng sa thạch tìm thấy trong mộ miêu tả cuộc đời của Tướng Triệu Tân (Zhao Xin) cùng phu nhân Neé Liu, với hàng chữ: “Họ được chôn chung vào ngày 20 của tháng thứ nhì thuộc năm thứ ba thời đại Heqing (theo các nhà khảo cứu, tương đương với ngày 18 Tháng Ba, năm 564).”

Tướng quân Triệu Tân phục vụ các hoàng đế triều đại Bắc Tề, cai trị vùng phía Bắc Trung Quốc ngày nay, từ năm 550 đến 570.

Bia ghi thêm rằng ông là một tướng quân và có lúc làm tuần vũ ở một số khu vực khác nhau ở Trung Quốc.

Ông mất năm 67 tuổi trong khi vẫn còn làm tướng nhưng bia không nói rõ vì sao ông và phu nhân lại được chôn cùng một lúc.

Kết quả phân tích hài cốt của cả hai vẫn chưa được công bố.

Võ sĩ đạo Nhật được Vatican phong chân phước

Theo tạp chí khảo cổ, ngôi mộ tọa lạc trong khu nghĩa địa cổ nằm gần thành phố Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây ngày nay.

Nghĩa địa gồm 69 ngôi mộ được khai quật trong thời gian từ Tháng Tám 2012 đến Tháng Sáu 2013. (TP)

Xem phim mùa Valentine: ‘Fifty Shades Darker’

Những người đã xem và thích “Fifty Shades of Grey” vì những cảnh quay nóng bỏng, thì chắc không thể bỏ qua tập 2 của bộ phim này, sẽ công chiếu vào ngày 11 Tháng Hai, 2017, trong mùa lễ Valentine.

Với nhiều cảnh quay có khả năng khơi dậy mạch sống tình yêu, “Fifty Shades Darker” cho thấy quan hệ của cặp Christian Grey và Anastasia Steele được nâng lên một bước tiến mới, đưa khán giả đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trong những trường đoạn mang hơi hướm kinh dị, trinh thám, và hành động.

Giới quan sát cho rằng “Fifty Shades Darker” khó lòng có thể lặp lại kỳ tích thu $85 triệu tại Bắc Mỹ như “Fifty Shades of Grey” đạt được cách đây hai năm. Tuy nhiên, các nhà sản xuất cũng không quá lo lắng vì ngay cả khi “Fifty Shades Darker” nếu chỉ thu được $40 triệu sau ba ngày công chiếu, bởi chi phí làm phim cũng chỉ là $55 triệu.

Thành công của “Fifty Shades of Grey” cách đây hai năm hoàn toàn vượt xa mong đợi của Universal và họ không kỳ vọng phần tiếp theo có thể tái hiện điều kỳ diệu đó. (T.T)

Ứng viên bộ trưởng Lao Động Mỹ từng thuê di dân bất hợp pháp

Nhạc Hội ‘Nụ Cười Xuân’ với các ngôi sao Việt tại Pala Casino

PALA, CA (NV) – Nhạc hội quy tụ nhiều ngôi sao Việt, sẽ được tổ chức tại Events Center ở Pala Casino Spa & Resort vào lúc 7:30PM, ngày Thứ Bảy, 11 Tháng Ba, 2017.

Với chủ đề “Nụ Cười Xuân,” nhạc hội sẽ mang lại nhiều tiếng cười với hai danh hài Thúy Nga và Văn Ruy. Tên tuổi Thúy Nga khá quen thuộc đối với khán giả nhờ lối diễn xuất hài hước trên sân khấu. Nói đến Thúy Nga, khán giả sẽ nghĩ ngay đến những bà già vui tươi, hay một cô bé láu cá, tinh nghịch. Với danh hài Văn Ruy, tự nhận mình là người có ngoại hình không được “sáng láng,” nên anh rất chăm chút vào diễn xuất. Chính nét diễn tự nhiên, không cường điệu, những tình huống hài được Văn Ruy vận dụng một cách độc đáo, sâu sắc trong từng vai diễn, khiến cho khán giả yêu mến và đón nhận.

Nhạc hội cũng quy tụ nhiều ca sĩ nhạc pop được khán giả ái mộ nhiều năm qua như Thủy Tiên, Minh Tuyết, Trúc Lam, Trúc Linh, cùng với hai nam ca sĩ Quang Lê và Tuấn Anh. MC Quốc Thái dẫn dắt chương trình với tài ăn nói dí dỏm, cuốn hút, chắc chắn sẽ làm khán giả hài lòng từ đầu đến cuối.

Giá Vé: $100, $60, $50, $40

Vé hiện đang bán (không lấy phí dịch vụ) tại Phòng Bán Vé Pala Box Office tại sòng bài. Xin gọi 1-877- WIN PALA (1-877- 946-7252) hay vào trang mạng www.palacasino.com.

Vé cũng được bán tại các nhà sách ở Little Saigon. (VĐT)

Nghi án một du khách Úc chết bí ẩn ở vịnh Hạ Long

Bồn cầu nhà trường sụp lún, bé 5 tuổi chấn thương sọ não

ĐẮK LẮK (NV) – Trong lúc đi vệ sinh, bồn cầu trường mầm non bất ngờ bị sụp xuống, khiến cháu bé 5 tuổi bị chấn thương sọ não, gãy xương.

Ngày 7 Tháng Hai, ông Huỳnh Như Đồng, trưởng khoa Ngoại Thần Kinh, Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh Đắk Lắk, cho biết lúc 12 giờ ngày 6 Tháng Hai, cháu Nguyễn Văn An (5 tuổi), ngụ thị trấn Buôn Trấp, huyện Krông Ana, tỉnh Đắk Lắk, nhập viện trong tình trạng nứt sọ não, gãy xương chậu. Sau khi tiến hành cấp cứu, hiện cháu An đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn phải tiếp tục theo dõi sát.

Ông Nguyễn Văn Thuận, cha cháu An kể với phóng viên báo Người Lao Động, trưa 6 Tháng Hai, đang ở nhà thì gia đình nhận được tin báo cháu An bị sụp bồn cầu ở Trường Mầm non Krông Ana. Khi gia đình chạy tới thì đã có nhiều người đứng vây quanh nhưng không ai xuống cứu.

“Lúc đó, tôi quá hoảng loạn định nhảy xuống thì vừa lúc có người đưa thang tới. Hố bồn cầu tối đen sâu khoảng 5 mét, tôi dùng tay rờ lấy gạch đá, bồn cầu đè lên người con rồi đưa bé lên. Cũng may, hầm cầu có ít nước nếu không thì cháu đã chết ngạt,” ông Thuận cho biết.

Bà Bùi Thị Nếp, mẹ cháu An, cho biết thêm, nắp hầm cầu chỉ được ghép bằng những tấm gạch men mà không hề có nắp bê tông kiên cố như những bồn cầu khác.

Liên quan đến vụ tai nạn hy hữu này, bà Lê Thị Hường, hiệu trưởng Trường Mầm non Krông Ana, cho biết công trình vệ sinh này được nhà trường tiếp nhận lại từ trường tiểu học. Phòng Giáo Dục và Đào Tạo huyện Krông Ana, UBND thị trấn Buôn Trấp và các đơn vị liên quan đã xuống xem xét, ghi nhận hiện trường vụ việc. (Tr.N)

Mời độc giả xem phóng sự: Nỗi đau mất đất (Phần 1)

Vatican bị phản đối vì mời Bắc Kinh dự hội nghị chống buôn nội tạng

VATICAN (NV) – Các chuyên gia về đạo đức cũng như các luật sư nhân quyền hôm Thứ Ba lên tiếng phản đối Tòa Thánh Vatican vì mòi viên chức y tế hàng đầu của Trung Quốc đến tham dự hội nghị chống buôn bán nội tạng, dù rằng có nhiều lo ngại về việc quốc gia này vẫn lấy nội tạng từ các tù nhân bị xử tử.

Viện Hàn Lâm Khoa Học của Tòa Thánh mời Huang Jiefu, người có trách nhiệm cải thiện hệ thống hiến nội tạng của Trung Quốc, đến tham dự cuộc họp kéo dài hai ngày tại đây.

Wendy Rogers, một chuyên gia về y đức tại đại học Macquarie University ở Úc, và chủ tịch một ủy ban cố vấn về chống lấy cắp nội tạng ở Trung Quốc, gọi sự xuất hiện của Huang là điều làm mọi người “bàng hoàng.”

Huang cho báo chí hay rằng sự ồn ào về hiện diện của Trung Quốc là “điều khôi hài” và việc sử dụng nội tạng lấy từ các tù nhân bị xử tử nay không còn được cho phép.

Tuy nhiên, ông thú nhận rằng việc ghép nội tạng lấy từ tù nhân vẫn có thể còn xảy ra vì Trung Quốc là nước rộng lớn với 1.3 tỉ người.

Trong thời gian qua có các báo cáo cho hay những người bị lấy nội tạng không chỉ là tử tội mà còn là các tù nhân tôn giáo và sắc dân thiểu số như Uighur, Tây Tạng, tín đồ Pháp Luân Công, cùng là các tín đồ Công Giáo “chui.” (V.Giang)

Võ sĩ đạo Nhật được Vatican phong chân phước

Vatican bị phản đối khi mời Bắc Kinh dự hội nghị chống buôn nội tạng

Các chuyên gia về đạo đức cũng như các luật sư nhân quyền hôm Thứ Ba lên tiếng phản đối Toà Thánh Vatican vì mời viên chức y tế hàng đầu của Trung Quốc đến tham dự hội nghị chống buôn bán nội tạng, dù rằng có nhiều lo ngại về việc quốc gia này vẫn lấy nội tạng từ các tù nhân bị xử tử.

Tổng Thống Putin liên tục ra lệnh quân đội Nga tập trận

Tổng Thống Nga là ông Vladimir Putin mới đây ra lệnh đặt không quân Nga vào tình trạng báo động cao, trong một loạt các cuộc tập trận đang lúc có căng thẳng với Tây Phương.

Võ sĩ đạo Nhật được Vatican phong chân phước

Một võ sĩ đạo Nhật (samurai) chết trong lưu đày cách đây chừng 400 năm do không chịu bỏ đạo, vừa được giáo hội Công Giáo phong chân phước tại một buổi lễ ngày hôm nay.

Công an Việt Nam không báo cáo láo mà chỉ… ‘nhầm’

NINH BÌNH (NV) – Trưởng Phòng Cảnh Sát Giao Thông, Công An tỉnh Ninh Bình, cho biết đã gửi văn bản đến Văn Phòng Bộ Công An xin đính chính thông tin về tai nạn giao thông trong dịp Tết tại tỉnh này.

Sau khi Cục Cảnh Sát Giao Thông, Bộ Công An Việt Nam, công bố thống kê trong đợt nghỉ kéo dài bảy ngày nhân dịp Tết Âm Lịch (từ 29 Tháng Chạp đến mùng Năm Tháng Giêng Âm Lịch, tức 26 Tháng Giêng đến 1 Tháng Hai), tại Việt Nam đã xảy ra 368 vụ tai nạn giao thông, làm 203 người chết, 417 người bị thương, đồng thời khen ngợi cảnh sát giao thông sáu tỉnh (Cao Bằng, Sơn La, Lào Cai, Bắc Ninh, Kon Tum, Ninh Bình) tích cực kiểm soát giao thông, không để xảy ra vụ tai nạn giao thông nào, dân chúng tỉnh Ninh Bình đã phản đối ngay lập tức.

Thông qua tờ Tiền Phong, dân chúng tỉnh Ninh Bình chứng minh, trong đợt nghỉ kéo dài bảy ngày nhân dịp Tết Âm Lịch, ở Ninh Bình có ít nhất hai vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng làm hai người chết.

Cụ thể, vào khoảng 10 giờ tối 26 Tháng Giêng (29 Tháng Chạp Âm Lịch), trên quốc lộ 10, đoạn chạy ngang xã Ân Hòa, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình, ông Vũ Văn Vĩnh (45 tuổi) chở con trai là Vũ Trung Hiếu (7 tuổi) bằng xe gắn máy đã bị một chiếc taxi chạy ngược chiều đâm trực diện khiến cha con ông Vĩnh văng xuống sông và ông Vĩnh chết tại chỗ.

Đến 9 giờ tối ngày 28 Tháng Giêng (mùng 1 Tháng Giêng Âm Lịch), khi điều khiển xe gắn máy trên tỉnh lộ nối huyện Kim Sơn với thành phố Ninh Bình, ông Phạm Quang Dũng (26 tuổi), ngụ ở xã Hùng Tiến, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình, đã đụng phải một người đi bộ ở đoạn chạy ngang xã Như Hòa, huyện Kim Sơn. Cả hai bị trọng thương và ngày hôm sau ông Dũng tắt thở. Tờ Tiền Phong còn chú thích ông Dũng được an táng vào ngày mùng Bốn Tết Âm Lịch tại nghĩa trang xã Hùng Tiến, huyện Kim Sơn.

Trước những thông tin hết sức chi tiết được loan báo rộng rãi như vừa kể, Phòng Cảnh Sát Giao Thông, Công An tỉnh Ninh Bình, chỉ còn một cách là xin đính chính. Tuy nhiên viên đại tá, trưởng phòng còn cố vớt vát là cơ quan này không báo cáo láo. Thông tin không chính xác chỉ vì “anh em báo cáo nhầm một ngày!”

Người ta không rõ Phòng Cảnh Sát Giao Thông, Công An tỉnh Ninh Bình, “nhầm” ngày nào và nếu “nhầm một ngày” thì tại sao vụ tai nạn giao thông còn lại không được báo cáo?

Trong vài thập niên gần đây, tai nạn giao thông là một vấn nạn xã hội càng ngày càng nghiêm trọng, trước sự bất bình càng ngày càng tăng của dân chúng về việc quản trị, điều hành trật tự, trị an thiếu hiệu quả, chính quyền Việt Nam đã đưa ra nhiều hứa hẹn, cam kết sẽ giảm cả số vụ tai nạn giao thông, lẫn số người chết, số người bị thương.

Truy cứu trách nhiệm của chính quyền và công an địa phương được chính quyền Việt Nam xác định là một trong những giải pháp để thực thi cam kết ấy. Cũng từ đó, các thống kê về tai nạn giao thông liên tục cho thấy số vụ tai nạn giao thông, số người chết, số người bị thương giảm dần.

Nghi án một du khách Úc chết bí ẩn ở vịnh Hạ Long

Trong thống kê về tai nạn giao thông dịp Tết vừa qua mà Cục Cảnh Sát Giao Thông, Bộ Công An Việt Nam, công bố thì số vụ tai nạn giao thông là 368, số người chết là 203, số người bị thương là 417.

Còn theo thống kê của ngành y tế thì dịp Tết vừa qua, các cơ sở y tế trên toàn Việt Nam đã cấp cứu cho 35,800 trường hợp bị thương về tai nạn giao thông. Trong số này có 11,454 phải nằm điều trị dài ngày tại bệnh viện! (G.Đ)

Thơ Hoàng Xuân Sơn

Bề gì nguyên Xuân, chương còn ghi chép lại

Tháng Giêng lạnh nhứt
trời lạnh như cắt. khóc thút thít
lạnh quá. không cười nổi mạ ơi
ai mang túi đồ qua xứ lạ
quẳng giữa băng sơn một núi lười

mấy ngón cũng không buồn nhúc nhích
ngón đầu ngón kế. ngón anh em
tìm đâu ngón út nằm thua thiệt
ở xó câu lưu. tận nỗi niềm

mười năm. hai mươi. ba mươi năm
cũng vẫn chưa quen cái lạnh thâm
cái lạnh níu hồn khư cố đế
cùng với đêm thâu. vệt tím bầm

Bắt mạch đầu năm
đầu năm bắt mạch con sâu
bắt mạch cái bướm
vỗ sầu nhẹ. bay
thấy xuân trên luống hoa gầy
ngó ta bạch tạng ngồi trây cửa nhà
thôi thì
cà nụ không hoa
bưởi the trái đắng
nhợt nhòa hương quê
ơi em
thành thị không về
bấy năm cuồng vĩ
đồi khe ngậm ngùi
rừng trồng sao ngạ đơn côi
ai chia ván mục
đỏ trời thiên thu
đầu năm
bắt mạch sương mù
con mọt trong gỗ
án tù chung thân
đầu năm bằng ấy ngại ngần
biết đâu kỷ vật
trần thân mà tìm

Mượn gậy thiền phan như
múa thêm một chặp
gởi Chạy
mở cửa. đóng cửa. ngày teo lại
đêm nở trắng ra hơi mù u
thiu thỉu nằm ườn thân cá chết
đẩy cái phồn hoa vẫn tối hù

vịn vào tay gió. gió mất trớn
cú ngã sóng soài đến nghìn năm
đời vui chỉ sống vài ba bận
một chỗ lê thê. một chỗ nằm

đừng hòng bắt chước chim khoe giọng
thanh tao buổi sáng, ngót buổi chiều
hát? hát sè sè như nắm đất
tưởng mình tươi tắn. thiệt buồn hiu!

gậy chống đi mô rồi cũng oải
lóc cóc đường phố gọi đường đê
con trăng cúi rạp đè lên bóng
đuổi lá đêm đêm rụng ngốt hè

rồi bay một trận. mù mắt đất
xứ bỗng thong manh. nước quáng gà
xin chỉ giùm mô phên dậu hứng
bốn mùa phơi tạng. ớn xương da!

Bảy choạc du Xuân
thơm lừng một nụ
thơm.
hôn
bảy mươi tá hỏa dập
dồn
trăng sao
thấy trên cây chín mọng
đào
ngoài sân cỏ mọc lao xao
tình ngờ
phải khe tuyền
suối
rụng mơ
mà róc rách chẩy
tràn bờ thám du
trắng phau
thiên hạ tuột dù
chơi khuya chợt
nhớ
mù u
lộn về.
năm khỉ qua gà;2016/17
(Nguồn: [email protected];)

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Quê Hương Tổ Quốc

Ôi Quê Hương Tổ Quốc
Dẫu Chiều Khói Mong Manh

Tại sao mình nhớ đó,
những bờ tre, bãi ngô,
cả con sông hai bờ
sóng vỗ về chiều sớm?

Người đi đâu muôn hướng,
ai cũng nhớ quê nhà,
một tấc đường đã xa
huống là đường thiên lý…

Em chưa qua nước Mỹ,
em chỉ trong Việt Nam,
em rất nhớ Dran
mà nhiều khi ứa lệ…

Chắc vì đời dâu bể,
chắc vì cuộc phân ly?
Em hứa Tết em về,
Mạ Ba mong biết mấy…

Bao nhiêu Tết…nước chảy/
qua cầu / ra đại dương /
anh một kẻ tha hương /
đau lòng sương mỗi giọt!

Ở đây có chim hót.
Chim hót trong công viên.
Ở đây có người điên.
Điên vì đời kỳ thị…

Anh nhớ Mạ se chỉ
luồn vào trong lỗ kim.
Mạ kết nút áo em
để em diện ngày Tết…

Cuối năm Ba làm mệt
về hôn Mạ, hết ngay.
Rồi Ba ngó ra cây…
hai cây đào sắp nở…

Ôi những Tết rất nhớ!
Ôi những Tết Việt Nam!
Tưởng là dứt chiến tranh,
Đời đổi đời, vui sướng…

Con, năm đứa năm hướng,
Tết nào cũng Tết muộn,
có đứa hứa không về.
Nhớ quá đi bờ tre,
bãi ngô, bờ sông gió…
Nhớ quá đi ngọn cỏ
làm nhột bàn chân em!

Thôi, anh không viết thêm
sợ anh làm em khóc.
Ôi Quê Hương Tổ Quốc
dẫu chiều khói mong manh…

Hết Tết Rồi

Thế là hết Tết rồi.
Cháu tôi nói và cười:
“Thưa Ngoại,con đi học,
hôm nay ngày đầu tuần!”
Cúi xuống cháu, tôi hôn…
nhìn nó đi ra ngõ.
Nhớ ngày xưa, tôi nhỏ,
hết Tết thấy buồn buồn.
Bây giờ chuyện đó thường
đối với người xa xứ.
Tết chỉ là nỗi nhớ
của người lớn..đang già.
Tết của kẻ xa nhà,
nhớ Quê Hương, nhớ Tết…

Cái gì rồi cũng hết
– nhà cửa và ruộng vườn,
một chút xíu Quê Hương,
một Nước Non ngàn dặm!
Một giọt nước mắt mặn
bỗng lăn xuống môi tôi.
Chiếc xe bus bóp còi,
cháu tôi lên cùng bạn.
Trời hôm nay có nắng,
nắng vừa đủ xót xa
chớ không phải đầm đà
để cho mình xót ruột…

Đóa hoa hồng trắng muốt.
Con bướm vàng bay qua.
Tôi đi quanh vườn hoa,
cỏ mượt mà trải thảm.
Ôi chao cái chữ “thảm”,
thảm cỏ và thảm thương,
chữ nào của Quê Hương?
Chữ nào là nhung lụa?
Tôi nhìn khắp thảm cỏ,
nhớ áo dài quá đi!

Cũng nhớ lắm, hoa quỳ
nở dọc đường đi dạy –
một thời xa xưa ấy,
các em của Thầy ơi!
Sót một chút bồi hồi,
Trời ơi đó là Tết?
Mồng Ba xưa, còn phép,
tôi lang thang trên đồi
– đồi Cù cỏ xanh mướt,
hồ Xuân Hương màu nước
cũng xanh như màu trời.
Đà Lạt chừ, xa xôi.
Đà Lạt hoa đào nở,
ôi cái màu nhung nhớ
chờn chợ như cơn mơ…
*
Hết Tết,thật không ngờ.
Mới Mồng Ba, hết Tết!
Còn chăng là tha thiết
như tiếc nuối mà thôi?
Tôi nhìn mây trắng trôi,
ôi cái màu sương khói!

Nhật báo Người Việt đón Tết Đinh Dậu 2017

Sáng mồng một Tết ( 28 tháng 01,2017 ) vào lúc 9g30 sáng , nhật báo Người Việt đã đón Tết Đinh Dậu 2017 trọng thể với đoàn lân và những tiếng pháo nổ dòn tan. Rất đông quý khách và thân hữu đã đến để chúc xuân. Đây vẫn là một truyền thống dân tộc hàng năm của Nhật báo Người Việt trong những dịp xuân về Tết đến. Cầu chúc cho cộng đồng người Việt hải ngoại luôn được an vui, hạnh phúc và thành đạt nơi quê hương thứ hai của mình.

Kiện công an vì bỗng nhiên bị vây bắt, còng tay giữa chợ

BÌNH THUẬN (NV) – Hai vợ chồng đang đi chợ thì có người hô hoán bắt cóc trẻ em, rồi bỗng nhiên bị công an đuổi bắt, còng tay, áp giải về trụ sở dù không rõ đầu đuôi. Uất ức, họ đã tính chuyện khởi kiện.

Nói với phóng viên báo Pháp Luật Sài Gòn, ngày 7 Tháng Hai, vợ chồng ông Nguyễn Hoài (28 tuổi) và bà Nguyễn Thị Hoa Mai (30 tuổi), nạn nhân bị người dân và công an thị trấn Tân Minh, huyện Hàm Tân, bắt giữ, còng tay vì cho rằng “bắt cóc trẻ con” cho biết, sự việc xảy ra khiến vợ chồng ông vô cùng đau đớn và uất ức. Vì vậy, hai vợ chồng đã mượn tiền chủ trang trại thanh long nơi đang làm thuê về quê ở Phú Yên để cùng gia đình tính toán khởi kiện những người liên quan. Bởi vì sau khi bị bắt, còng tay đi đâu hai vợ chồng cũng bị nghi ngờ.

Trước đó, chiều 6 Tháng Hai, ông Mai Anh Xem, trưởng công an thị trấn Tân Minh, huyện Hàm Tân, thừa nhận qua xác minh không có cơ sở chứng minh vợ chồng ông Hoài đã, hoặc chuẩn bị thực hiện việc bắt cóc nên công an thả họ về nhà.

Tối 5 Tháng Hai, trên mạng xã hội Facebook xuất hiện nhiều hình ảnh, video clip về việc người dân, bảo vệ dân phố và công an thị trấn Tân Minh đã bắt giữ hai vợ chồng đi xe đạp vì nghi ngờ họ bắt cóc trẻ em, bởi vì đôi vợ chồng trên thường vào nhà hỏi trẻ nhỏ tối ngủ ở đâu, đi học trường nào… và thường vào chợ nựng mấy đứa trẻ nhỏ.

Trong clip cho thấy, có vài người hành hung cặp vợ chồng này và cả hai người đều bị còng tay áp giải về công an thị trấn Tân Minh. Tuy nhiên, đến tối cùng ngày thì cả hai vợ chồng đều đã được thả vì “bắt nhầm.”

Tuy nhiên theo ông Hoài, chiều 5 Tháng Hai, vợ chồng ông đi xe đạp ra chợ mua rau, mắm, gạo để vào trang trại thanh long để ăn. Tại đây, ông có gặp một người quen là tiểu thương ở chợ do trước đây ông có thuê nhà ở gần nhà người này.

Sau khi ông hỏi thăm rồi đi ra trước cổng chợ thì người này đi theo và bất ngờ hô to ông là thủ phạm bắt cóc trẻ em khiến rất đông người dân ở chợ đã lao vào khống chế ông cùng vợ rồi hành hung. Liền sau đó, công an đến còng tay hai vợ chồng đưa về trụ sở, đến 8 giờ tối cùng ngày mới thả mà không hề có một lời xin lỗi nào.

Nói với phóng viên báo Pháp Luật TP.HCM, bà C., chủ trang trại thanh long nơi vợ chồng ông Hoài đang làm thuê, cho biết vợ chồng ông Hoài đi chợ lúc khoảng 4 giờ chiều thì đến 5 giờ chiều bà nhận được điện thoại của công an yêu cầu mang căn cước của vợ chồng ông Hoài đến. Sau đó có khoảng ba người mặc cảnh phục đến trang trại thanh long tự tiện lục xét giỏ xách vợ chồng ông Hoài mà không hề có biên bản hoặc giấy tờ khám xét gì. (Tr.N)

Mời độc giả xem phóng sự: Nỗi đau mất đất (Phần 2)

Tin mới cập nhật