Theo truyền thông Việt Nam, chính phủ VN đã ban hành “Quy định trình tự, thủ tục cấp thị thực điện tử cho công dân của 40 quốc gia đến Việt Nam”, trong đó có Hoa Kỳ.
Sài Gòn Tết Đinh Dậu: Giàu và nghèo
SÀI GÒN (NV) – Có người nhận xét, muốn biết khoảng cách giàu nghèo của người Sài Gòn thì chỉ cần nhìn vào thị trường cây kiểng, hoa… thì cũng rõ.
Thật vậy, khi các chợ hoa ở khu nhà giàu như quận 1, Thảo Điền, Phú Mỹ Hưng bày bán cây độc bản, kiểng nhập ngoại, hoa giống mới có giá từ tiền triệu đến tiền tỷ xứng với biệt thự cán bộ cấp cao, đại gia đỏ và người nước ngoài làm ăn ở Sài Gòn.
Chợ hoa tết Đinh Dậu, khu nhà giàu Phú Mỹ Hưng, người ta thấy có cây mai vàng cổ thụ được cho đã 160 tuổi và kêu giá 1 tỷ 700 triệu và gốc me cổ thụ kêu giá 1 tỷ. Ông già đi chiếc xe Dream cà tàng đứng coi cây cạnh chúng tôi, không ai mượn ngứa miệng nói điều ai cũng biết: “Có tiền mua mấy cái cây này thì phải có nhà biệt thự đồ sộ mới xứng, trăm phần trăm là mấy cha cán bộ bự mua chớ dân thường ai rớ được.”
Các vùng ven thành phố, các loại bông cúc, bông vạn thọ, mai chiếu thủy, mai vàng thân nhỏ bằng ngón cẳng cái… giá chỉ bằng vài ngày lương công nhân. Cá biệt hơn có những người lao động nghèo rớt mồng tơi chỉ chờ các điểm bán hoa ế trên phố cuốn gói trong ngày 30 tết mua rẻ bưng về chưng, cúng ba ngày tết.
Nếu ai quan tâm đến chuyện chưng bông, chưng kiểng trong nhà cho hên ba ngày tết thì sẽ chú ý một chuyện tréo ngoe là ở các chợ quê năm Đinh Dậu này, phần nhiều bày bán hoa giả, hóa ra người nông dân trồng bông ở các địa phương ven Sài Gòn lại không có bông để chưng mà chỉ chưng bông giả bằng vải hay ni-lon loại rẻ tiền.

Nhiều người lớn tuổi ra nước ngoài sống lâu năm nhưng vẫn nhớ các loại hoa giả thô kệch và sặc sỡ bày trên bàn thờ, trang trí trong nhà trên của người nhà quê miền Nam. Có thời tưởng mấy cái máy ép nhựa của Chợ Lớn không thèm sản xuất loại bông giả rẻ tiền nữa, nhưng mấy năm gần đây người ta thấy các ông đạp xe bán dạo bông giả lại len lỏi hẻm sâu đường quê. Hỏi chuyện một bà đang mua hoa giả, bà nói. “Mấy năm nay nghèo trở lại rồi cậu ơi, chưng bông giả cho không tàn, tươi nhà; nếu bông bạc màu thì còn bán được cho ve chai lấy tiền cho sắp nhỏ ăn kẹo.”
Chợ tết năm Đinh Dậu hàng hóa cũng tràn ngập chợ, siêu thị, nhưng người dân không buông tay mua sắm như cách nay chục năm thời bong bóng kinh tế Sài Gòn phình trương nhất. Ngươi Sài Gòn không ăn tết hết ga nữa chăng? Rõ ràng là thịt heo, thị bò không tăng giá, thị gà ta cũng đứng giá, còn rau củ quả thì tràn ngập các loại không rõ nguồn gốc, riêng trong tết năm nay cái gọi là thực phẩm hữu cơ thì giá trên trời còn chuyện có đúng là được nuôi trồng không phân bón, không thuốc tăng trưởng, không thuốc trừ sâu hay không thì chỉ có quỉ với ma là biết rõ.
Một bà nội trợ kể. Mọi năm tôi mua hồng khô nhập về ăn tết, năm nay mua ủng hộ hồng khô Đà Lạt trồng hữu cơ của một nhóm người quen. Nhưng khi họ giao hàng tôi cầm lên coi thì mốc trắng và mềm úng. Sém nữa là mất tiền cho ba cái thứ thực phẩm hữu cơ bậy bạ.”

Dạo một vòng trung tâm Sài Gòn mới thấy cộng đồng mạng xã hội chê rậm rề ba cái thứ đèn hoa trang trí là đúng. Không năm nào đèn hoa và hội hoa xuân Sài Gòn lại xấu xí bằng năm nay. Có người nói mỉa mai. Họ tiến về Sài Gòn mấy chục năm rồi mà thị hiếu thẩm mỹ vẫn cứ ở bưng biền, rừng rú. Thật ra đại bộ phận người lao động Sài Gòn đâu có ở khu trung tâm Sài Gòn, cái chuyện đèn sáng choang mấy bữa tết chẳng qua để tạo ra ảo giác hoành tráng – rực rỡ cho giới cầm quyền và băng nhóm ăn theo bọn độc tài hưởng thụ, chớ đa số người Sài Gòn tết này đều được chế độ “thưởng tết” bằng nạn kẹt xe và hít khói bụi độc hại.
Theo mọi năm, từ ngày hai lăm, hai sáu tết là đường phố Sài Gòn thông thoáng hơn, nhưng năm Đinh Dậu này người nhập cư ở lại Sài Gòn vì không đủ tiền về quê hay ở lại để làm thêm rất đông thành ra tình trạng kẹt xe, mù mịt khói bụi có khả năng kéo dài đến đêm giao thừa.
Chưa bao giờ người Sài Gòn lại bị vấn nạn kẹt xe và hít khói bụi ô nhiễm hành hạ khủng khiếp bằng những ngày cận tết Đinh Dậu. Đón một nhóm bạn trẻ vừa chạy thoát ra khỏi Sài Gòn chờ đón xe về miền Trung, một người trong bọn họ nói nửa đùa nửa thật: “Cháu về quê thắp nhang vái ông bà phù hộ sang năm vô làm ăn không dính bệnh ung thư phổi.”
Khi được hỏi, nghe nói giá vé máy bay rẻ gần bằng vé tàu, vé xe sao không bay để về nhà cho sớm. Một cô gái trong nhóm nói, “Để vô được sân bay, chờ có máy bay, cháu lên xe đò giường nằm ngủ một giấc, mở mắt ra là về đến nhà. Cái sân bay tân Sơn Nhất dạo này kinh khủng lắm!” Không có gì quá đáng khi ai đó còn ví thực trạng khu vực dẫn vào sân bay và cả hai nhà ga nội ngoại là: Vũng Lầy của chúng ta.
Mời độc giả xem phóng sự: Chợ Hoa Tết Sài Gòn
Điểm tin buổi sáng ngày 26 tháng 1 năm 2017
Ông Trump đề cử ông Phillip Bilden làm bộ trưởng Hải Quân -Tổng Thống Trump: ‘Tra tấn rất có hiệu quả’-Tổng thống Mexico tuyên bố sẽ không trả tiền xây tường biên giới
Chuyện lôi thôi của phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc
Ông Sean Spicer, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, tức là người phát ngôn thay cho Tổng Thống Donald Trummp, vừa mới nhận chức cuối tuần trước, đã có va chạm với giới truyền thông và khiến Vox Media đặt ngay ra cái tên “Spicergate” cho vụ tranh cãi vớ vẩn này.
Chuyện bắt đầu hôm Thứ Bảy, khi ông Spicer lên tiếng chỉ trích truyền thông thiếu trung thực trong việc tường trình lễ nhậm chức của tân Tổng Thống Donald Trump ngày 20 Tháng Giêng. Ông cho rằng các cơ quan truyền thông đã cố tình nói không đúng về số dân chúng tham dự, trong khuôn khổ của một kịch bản ngầm phá hoại ông Trump. Đầu tuần này, ông dịu giọng nhưng vẫn cho là truyền thông ngoan cố trong mưu định hạ thấp tầm mức ủng hộ ông Trump của dân chúng.
Thật ra thì việc này chẳng có ý nghĩa gì nhiều, vì giá trị và tầm quan trọng của buổi lễ đó không đánh giá bằng con số bao nhiêu người tham dự. Nhưng từ xưa đến nay, trong tất cả mọi sinh hoạt tập họp đông đảo quần chúng hay các cuộc biểu tình, ban tổ chức thường coi sự tham dự đông đảo là một chứng tỏ của sự thành công. Họ muốn một con số rất lớn và hầu như không bao giờ bằng lòng với bất cứ ước lượng nào khác thế, do đó bao giờ cũng xảy ra tranh cãi.
Ước lượng về đám đông hàng trăm ngàn người là một vấn đề phức tạp. Trong nhiều chục năm, cơ quan cảnh sát công viên vẫn cho biết số người tham gia trong mỗi sinh hoạt ở công trường National Mall, Washington, DC, và cũng chỉ là ước lượng, bằng sự tính toán căn cứ trên nhiều phương cách đo lường. Nhưng tới năm 1999, ban tổ chức cuộc tuần hành “Million Men March” mạnh mẽ phản đối con số 600,000 người tham gia do cảnh sát đưa ra là có yếu tố kỳ thị. Để tránh những tranh cãi phiền toái, cuối cùng, cảnh sát công viên quyết định không công bố những ước lượng như thế nữa. Kể từ đó, không có con số chính thức nào về các cuộc tập họp trên công trường, kể cả các lần nhậm chức của tân tổng thống, và để cho truyền thông tùy nghi nhận định.
Chính ông Trump cũng không thể xác định có bao nhiêu dân chúng tham dự lễ nhiệm chức, ngay lúc đó ông chỉ nói chung chung là cảm kích trước mặt cả triệu hay triệu rưỡi người. Nhưng phát ngôn viên Spicer, do bồng bột hiếu thắng hoặc là có thể muốn lấy điểm với sếp, ngày hôm sau lên tiếng phụ họa, qua lời tuyên bố: “Đây là con số đông đảo chưa từng thấy trong một lễ nhậm chức, những người hiện diện tại chỗ cũng như theo dõi trên toàn thế giới.” Ông tố cáo truyền thông trình bày thiên lệch, và nêu ra nhiều dữ kiện để cố biện minh cho lập luận của mình. Cố vấn đặc biệt của tổng thống, bà Kellyanne Conway, cựu giám đốc tranh cử của ông Trump, cũng nhảy vào cuộc, bênh vực ông Spicer và giải thích là ông đã căn cứ trên nhiều sự kiện khác. Và chuyện tranh cãi vớ vẫn này trở thành nổ lớn.
Nhiều cơ quan truyền thông phản ứng mạnh mẽ, bác bỏ lập luận và các dữ kiện do ông Spicer đưa ra.
Tờ New York Times cho biết ông Trump không đúng khi nói là người ta đứng kín từ điện Capitol đến đài tưởng niệm Washington. Công trường National Mall chạy dài 1.9 dặm từ điện Capitol tới đài tưởng niệm Lincoln, tháp hình lưỡi kiếm của đài kỷ niệm Washington nằm khoảng giữa, cách điện Capitol 1.2 dặm.
Căn cứ trên không ảnh của Reuters, tờ báo nói rằng, không có người đứng kín hết trong khoảng từ điện Capitol đến đài tưởng niệm Washington, và số người trong lễ nhậm chức của Tổng Thống Donald Trump chỉ bằng khoảng 1/3 lễ nhậm chức của Tổng Thống Barack Obama năm 2009. Ứớc lượng năm 2009 là 1.8 triệu và năm 2017 không thể nào tới 1.5 triệu.
Theo CNN, số người lớn nhất theo dõi trên toàn thế giới như ông Sipcer đưa ra là sai. Hãng Nielsen, chuyên về theo dõi số người mở máy xem truyền hình ở Mỹ, cho biết 30.6 triệu người xem lễ nhậm chức của ông Trump, so với 38 triệu của ông Obama năm 2009, và 42 triệu của ông Ronald Reagan năm 1981.
Ông Spicer cũng viện dẫn tới số hành khách đi xe điện ngầm. Hầu hết mọi người ở thủ đô Washington, DC đi đến National Mall bằng phương tiện giao thông công cộng này, vì vào ngày lễ không thể nào có chỗ đậu xe quanh khu vực. Theo ông Spicer, 420,000 người dùng xe điện ngầm hôm ông Trump nhậm chức, 370,000 người sử dụng phương tiện này vào ngày nhậm chức thứ nhì của ông Obama hồi năm 2013. Tờ Politico phản bác, nói rằng cả hai con số do ông Spicer đưa ra đều sai, cơ quan chuyên chở công cộng Washington, DC cho biết năm 2017 là 570,557 người và năm 2013 là 782,000 người.
Tổng thống Donald Trump tuyên bố mở cuộc điều tra bỏ phiếu gian lận
Như đã đề cập, không thể nào biết chính xác số người trong một đám đông hàng trăm ngàn, mọi ước lượng chỉ có thể là tương đối. Tranh cãi chuyện ấy là không bao giờ dứt. Tuy nhiên, điều đáng chú ý trong việc này là tại sao cần tranh cãi về một chi tiết không có gì quan trọng. Lễ nhậm chức của Tổng Thống Donald Trump có hàng trăm ngàn người tham dự, đó là điều tự nhiên; nếu có gì bất thường thì phải nói là khác những kỳ trước ở chỗ gồm cả người ủng hộ và chống đối. Nhưng số chống đối không đáng kể, một vài vụ xung đột va chạm nhỏ với cảnh sát không làm ngăn trở buổi lễ diễn tiến hoàn hảo.
Phát ngôn viên Sean Spicer đã chú ý đến những chi tiết không đáng để gây thành chuyện tranh cãi lớn như thế. Các phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc trước ông Spicer, Dân Chủ cũng như Cộng Hòa, chỉ trích thái độ của ông Spicer.
Ông Ari Flescher, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc của Tổng Thống George W. Bush, nói rằng ông cảm thấy không ổn và truyền thông có lý do để khó chịu.
Ông Brian Fallon, cựu phát ngôn viên của bà Hillary Clinton, cho rằng ông Spicer nên từ chức, đừng bước lên diễn đàn để tranh cãi với truyền thông.
Ông Josh Earnest, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc của Tổng Thống Obama, được coi là người làm nhiệm vụ hoàn hảo nhất, luôn luôn vui vẻ, cố gắng trình bày và giải thích đầy đủ những điều các phóng viên nêu lên.
Như thế, ngay từ bước đầu ông Spicer đã không đạt được bước tiến nào trong nhiệm vụ tìm cách hòa giải với giới truyền thông sau một giai đoạn dài có sự xung khắc va chạm với ông Ddonald Trump từ thời gian tranh cử cho đến khi ông là tổng thống tân cử.
Buổi họp báo hàng ngày của ông Spicer tại Tòa Bạch Ốc cũng chưa được xem là tốt đẹp. Trong buổi họp kéo dài gần một giờ rưỡi, ông nói hết 20 phút về những sắc lệnh mới do Tổng Thống Donald Trump vừa ban hành, và sau đó là một loạt những câu hỏi dồn dập của các phóng viên.
Câu hỏi đầu tiên là bao lâu nữa ông Trump có thể cho xây dựng bức tường biên giới Mexico. Phát ngôn viên Spicer không có câu trả lời cụ thể, chỉ nói rằng tổng thống sẽ làm việc với Quốc Hội về ngân sách. Về vấn đề hủy bỏ Obamacare, ông Spicer trả lời: “Chúng tôi được ủy nhiệm để làm cho mọi người dễ dàng có bảo hiểm y tế với giá biểu hạ hơn.”
Hầu hết những câu hỏi khác chưa được giải đáp đầy đủ.
Đối với truyền thông, ông Spicer nhìn nhận cần có mối quan hệ bình thường hơn với chính quyền, nhưng nói thêm là dường như truyền thông luôn luôn có ý định tìm kiếm những sai sót ở ông Trump và vội vã phán đoán.
WikiLeaks đòi công bố hồ sơ thuế của ông Trump, nếu tìm được
LONDON, Anh (NV) – WikiLeaks vừa gởi ra hai thông điệp qua Twitter:
-Bà Kellyanne Conway, cố vấn của Tổng Thống Donald Trump, nói rằng ông sẽ không công bố tờ khai thuế của mình. Nếu ai có được, hãy gởi đến wikileaks.org để chúng tôi đưa ra.
-Sự thất hứa công bố tờ khai thuế của ông Trump là dối trá vô cớ, còn hơn việc Hillary Clinton giấu giếm bản ghi lại bài nói chuyện ở Goldman Sachs.
Mặc dù trước kia đã nhiều lần WikiLeaks thúc đẩy những giới theo dõi tố giác các hành động sai lầm đưa ra tờ khai thuế của ông Trump, nhưng có lẽ hai tweet hôm Chủ Nhật là nỗ lực mạnh mẽ nhất về chuyện này, theo Yahoo News.
Hơn nữa, vào thời gian tranh cử, ông Trump còn có thể nói là cơ quan thuế đang kiểm toán, mặc dù IRS cho biết không ngăn cản công bố, nhưng đến nay thì không có lý do gì để né tránh việc ấy.
WikiLeaks cũng nhắc lại lời giải thích của bà Conway rằng ông Trump không công bố bản khai thuế cho đến khi việc kiểm toán đã hoàn tất.
Ông tổng thống và ban tham mưu của ông nhiều lần biện bạch là công chúng không quan tâm đến hồ sơ thuế này.
Tổng thống Donald Trump tuyên bố mở cuộc điều tra bỏ phiếu gian lận
Tuy vậy, một kiến nghị gởi đến Tòa Bạch Ốc đòi hỏi “công bố tức khắc và đầy đủ mọi thông tin về sự chấp hành đúng theo quy định.”
Hiện nay kiến nghị này đã thu được gần 300,000 chữ ký, vượt xa mục tiêu ban đầu chỉ là 100,000. (HC)
Nhân quyền sát Tết 2017: Vừa thả vừa siết
Thứ Sáu ngày 13
Thứ Sáu ngày 13 Tháng Giêng năm 2017, tù nhân chính trị Đặng Xuân Diệu bất ngờ được công an Việt Nam thả trước thời hạn án tù, nhưng là để sang Pháp… chữa bệnh. Ông Diệu bị kết án tù 13 năm và “mới” thụ án được 5 năm, tức còn đến 8 năm nữa mới hết án.
Cũng vào dịp Tết năm 2014, “người tù xuyên thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu – ở tù Cộng Sản đến 37 năm xuyên suốt từ thế kỷ 20 sang thế kỷ 21 – được trả tự do nhờ một chiến dịch vận động không mệt mỏi của gia đình ông và nhiều tổ chức quốc tế.
Cả hai ông Đặng Xuân Diệu và Nguyễn Hữu Cầu đều bị kết tội “phản động” không thua gì nhau. Nếu ông Nguyễn Hữu Cầu là cựu đại úy quân đội Việt Nam Cộng Hòa, thì ông Đặng Xuân Diệu được xem là một thành viên của đảng chính trị Việt Tân, một tổ chức bị chính quyền CSVN căm thù thâm căn cố đế. Mới hồi Tháng Mười 2016, Bộ Công An Việt Nam còn ra một thông báo không số, không chữ ký, lời lẽ rất kiên định, khẳng định Việt Tân là một “tổ chức khủng bố.”
Nhưng “Thứ Sáu ngày 13” lại ứng với vận “xui xẻo” khi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry đến Sài Gòn vào Tháng Giêng, trùng với thời điểm mà Bộ Công An tống xuất Đặng Xuân Diệu sang Pháp.
Bảy tháng sau vụ công an Việt Nam thẳng tay chặn khách mời của Tổng Thống Barack Obama khi ông đến Hà Nội, đến lượt ngoại trưởng của Obama cũng lâm vào tình trạng tương tự. Một số khách mời của Ngoại Trưởng John Kerry, trong đó có Luật Sư Lê Công Định, đã bị công an ở Sài Gòn bao vây và cấm ra khỏi nhà. Hình ảnh này rất tương đồng với thói công an ngăn chặn các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam tiếp xúc với những phái đoàn quốc tế trước đây.
Không chỉ khách mời của John Kerry, mà cả khách mời Lê Văn Sóc (Phật Giáo Hòa Hảo) và Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng (Tin Lành) của ông Saperstien, đại sứ lưu động đặc trách tự do tôn giáo của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, cũng bị công an ngăn chặn bất hợp pháp.
Chính phủ Mỹ thêm một lần nữa bị đàn áp nhân quyền ngay tại quốc gia mà nói như đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius “quan hệ Việt-Mỹ chưa bao giờ sáng sủa như lúc này” và “không có gì là không thể!”.
Quả là “không có gì là không thể.” Chế độ dân chủ mà giới quan chức chính phủ và ngoại giao Hoa Kỳ nhìn thấy được thực hiện cụ thể ở đất nước họ đã hoàn toàn biến dạng tại quốc gia cựu thù. Những gì mà chính quyền Obama đã hy vọng sẽ làm cho giới lãnh đạo Việt Nam thay đổi về não trạng nhân quyền có vẻ chỉ là công cốc. Thậm chí đến nước Mỹ, một chủ nợ của Việt Nam, cũng bị xúc phạm nặng nề.
Thế nhưng sau khi bị công an Việt Nam trắng trợn xúc phạm, Tổng Thống Obama vẫn điềm nhiên đi dạo phố Hà Nội và ăn bún chả sau vụ có đến 6/15 khách mời của ông bị công an Việt Nam cấm cửa đến gặp ông, còn nhà ngoại giao John Kerry vẫn… cười.
John Kerry đã thực hiện chuyến đi cuối cùng trong nhiệm kỳ của mình đến Việt Nam, một đất nước được ông coi là “thân thiện.” Nhưng có lẽ không bao giờ ông quên được chuyện tại đất nước đó ông đã bị công an “chúc Tết sớm” ngọt ngào đến thế nào.
Nhưng Bộ Công An lại “tự chuyển hóa”
Tại sao cận Tết Nguyên Đán năm 2017, nhà cầm quyền Việt Nam lại chịu thả trước thời hạn một tù nhân chính trị đặc biệt như Đặng Xuân Diệu, trong khi trong cả hai năm 2015 và 2016 đã hầu như chẳng chịu thả trước thời hạn tù một tù nhân lương tâm nào, bất chấp việc nhiều quan chức cao cấp Việt Nam như Trần Đại Quang, Nguyễn Phú Trọng, Đinh Thế Huynh,… được phía Mỹ đón tiếp rất trọng thị?
Và tại sao lần này lại “xuất khẩu tù nhân lương tâm” sang Pháp chứ không phải sang Mỹ như những trường hợp gần nhất là Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần?
Chưa thấy có lý do có lợi nào cho chính thể Việt Nam trong mối quan hệ với Mỹ vào thời gian này. Thậm chí Hiệp Định TPP mà Việt Nam hết sức mong đợi còn bị Quốc Hội Mỹ gần như bác bỏ, còn Tổng Thống Donald Trump đã bỏ TPP trong ngày đầu tiên điều hành nước Mỹ. Những mối quan hệ kinh tế khác và cả quân sự giữa Việt Nam và Mỹ cũng khá mờ nhạt vào lúc này.
Phá đường dây mua bán ma tuý đá lớn nhất Việt Nam
Phải có lý do đặc biệt. Lý do không liên quan nhiều đến Mỹ, mà liên quan Pháp, hoặc nói rộng hơn là Tây Âu và khối Liên Minh Châu Âu.
Ngay sau khi TPP bị khai tử, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã an ủi cấp dưới của mình rằng “Triển vọng phát triển còn tốt lắm,” còn giới quan chức Việt Nam cố gắng nêu ra còn đến 17 hiệp định thương mại song phương (FTA) đã được ký giữa Việt Nam với các nước để động viên dân chúng.
Tuy nhiên, ký là một chuyện, còn có triển khai được hay không là một chuyện khác. Thậm chí khác hoàn toàn.
Không phải ngẫu nhiên mà ngay sau chuyến công du của Tổng Thống Obama đến Việt Nam vào Tháng Năm 2016, nơi có đến 6/15 khách mời của ông bị công an Việt Nam thẳng tay ngăn chặn và khiến uy tín của tổng thống Mỹ bị ảnh hưởng khá nhiều, cả hai nghị viện Hoa Kỳ và nghị viện Liên Minh Châu Âu đã đồng loạt phản ứng về nhiều vi phạm nhân quyền của chính quyền Việt Nam. Nghị Viện Liên Minh Châu Âu còn ra một bản nghị quyết cứng rắn chưa từng thấy, lên án vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Nếu nghị quyết này được thông qua và áp dụng, FTA giữa Châu Âu và Việt Nam sẽ khó có thể, hoặc không được triển khai.
Khác với động tác ngoại giao quá câu nệ của Obama và John Kerry, Quốc Hội Hoa Kỳ hình như không còn cười nổi trước các vụ công an Việt Nam “bắt nạt” giới chính khách cao cấp Mỹ.
Cuối năm 2016, Quốc Hội Hoa Kỳ đã bỏ phiếu thông qua Luật Nhân Quyền Magnisky Toàn Cầu và Tổng Thống Obama đã ký chính thức. Luật này nhằm chế tài các quan chức vi phạm nhân quyền ở nhiều nước, trong đó có Việt Nam. Những ai vi phạm sẽ bị cấm nhập cảnh vào Hoa Kỳ và bị đóng băng tài sản ở nước ngoài.
Không chỉ Hoa Kỳ, một số quốc gia khác như Canada, Na Uy,… cũng đang có khuynh hướng vận dụng Luật Nhân Quyền Magnisky Toàn Cầu vào nước họ. Không chỉ người Mỹ cảm thấy bị tổn thương và bị xúc phạm, mà thế giới dân chủ cũng đang bị thách thức bởi những giá trị hoàn toàn phi dân chủ.
Không có TPP và cũng không hưởng lợi gì từ các FTA với Châu Âu, nền kinh tế Việt Nam càng thêm khốn quẫn và rất có thể sẽ tác động mạnh đến “sự tồn vong của chế độ.”
Cần nhớ lại năm 2014, Việt Nam trả tự do trước thời hạn án tù đến 12 tù nhân lương tâm vì hy vọng vào TPP. Còn năm 2017, có thể nhận ra rằng với việc thả Đặng Xuân Diệu, thậm chí não trạng một cơ quan cứng rắn nhất của Việt Nam là Bộ Công An cũng đã phải “tự chuyển hóa.” Những hành vi vi phạm nhân quyền có thể sẽ tiếp diễn trong một thời gian nữa, nhưng sẽ không đủ lâu để chế độ Hà Nội cầm hơi về kinh tế và ngân sách.
Niềm vui mới
Ngay vào thời gian cận Tết Nguyên Đán năm 2017, hai cơ quan tham mưu trôi nổi là Bộ Y Tế và Bộ Tài Chính chợt đưa ra những đề xuất đảo lộn: trong khi ngành tài chính muốn vắt kiệt sức dân để đánh thuế “bảo vệ môi trường” đến 8 ngàn đồng mỗi lít xăng, thì bà “Kim Tiến kim tiêm” còn đòi cưỡng bức người dân phải hiến máu tối thiểu một lần hàng năm để có thể thu được 500 tỷ đồng.
Tất cả đều quy ra tiền, tiền và tiền.
Những ngày sát Tết 2017, phân hóa xã hội ở Việt Nam vẫn tiếp tục “nâng lên một tầm cao mới”: một số doanh nhân được thưởng tiền giá trị bằng cả xe hơi Camry, nhưng nhiều công nhân chỉ nhận được một cái gì đó chỉ đủ mua bánh chưng. Cũng như những năm trước, nhiều công nhân không có nổi tiền để mua vé tàu xe về quê ăn Tết. Sài Gòn cũng bởi thế vẫn đông nghẹt những người chỉ đi ngắm mà không dám mua hàng,…
Ngân sách cũng tồi tệ không kém. Trong toàn năm 2016, nợ xấu vẫn chưa được xử lý, còn nợ công thì như một lời than của chính Thủ Tướng Phúc “nếu tính đủ thì đã vượt trần.” Thậm chí ông Phúc còn buột miệng đưa ra một cảnh báo chưa từng có tiền lệ trong giới lãnh đạo Cộng Sản, đó là “sụp đổ tài khóa quốc gia.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, cơn khủng hoảng giá-lương-tiền ba chục năm trước đang phả hơi thở của nó vào nền kinh tế Việt Nam. Mà sụp đổ kinh tế tức sụp đổ chế độ. Phải gấp rút tìm ra một phương sách nào đó để cứu vãn, trước khi quá muộn,,,
Nhưng đến lúc này, cả Mỹ và Liên Minh Châu Âu đều đã tích lũy quá đủ bài học để “đi guốc trong bụng” giới lãnh đạo Việt Nam. Chiêu thức “đổi tù nhân lấy kinh tế” của Việt Nam sẽ phải trả một cái giá đắt hơn nhiều vào năm 2017. Không chỉ phải thả một Đặng Xuân Diệu, mà là nhiều tù nhân chính trị khác, và còn phải cải cách đáng kể pháp luật về quyền con người…
Tết năm nay, giới đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam bỗng khấp khởi một niềm vui mới: họ đang tính xem sau Tết sẽ đề nghị tên những quan chức vi phạm nhân quyền nào để quốc tế xếp vào danh sách chế tài theo Luật Nhân Quyền Magnitsky Toàn Cầu…
Tổng Thống Trump: ‘Tra tấn rất có hiệu quả’
WASHINGTON, DC (NV) – Trong một cuộc phỏng vấn của ABC News được đưa lên truyền hình tối Thứ Tư, Tổng Thống Donald Trump cho rằng tra tấn là “tuyệt đối có hiệu quả.”
Ông từng nói ra nhận định này trong thời gian tranh cử và bây giờ một lần nữa ông nhấn mạnh lại quan điểm bị nhiều người coi là rất sai lầm này.
Ông cho biết đã hỏi ý kiến các giới chức cao cấp tình báo là trấn nước (waterboarding) và các biện pháp tra tấn khác có hiệu quả hay không và câu trả lời của họ là “có, nhất định có.”
Ông nói thêm “sẽ theo cùng quan điểm với Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis và Giám Đốc CIA Mike Pompeo về việc có nên tái lập biện pháp tra tấn hay không.”
Khi ký giả David Muir hỏi: “Ông muốn dùng phương pháp trấn nước không?” Ông Trump đáp: “Tôi không muốn người ta cắt đầu các công dân hay bất cứ ai ở Trung Đông, đúng không, dù họ là người Thiên Chúa Giáo, Hồi Giáo hay gì khác.”
Hồi Tháng Hai năm ngoái, ông Trump cũng nói rằng “tra tấn có hiệu quả” và ông có thể cho tái lập những biện pháp còn nặng hơn là trấn nước. Trong thời gian tranh cử ông nói là trấn nước có lẽ “chưa đủ mạnh” để đối phó với đe dọa của nhóm ISIS.
Người ta vẫn lo ngại rằng ông Trump sẽ có thể hủy hoại thể chế dân chủ và lý tưởng nhân quyền của nước Mỹ.
Tra tấn là sự vi phạm nhân quyền không được cộng đồng quốc tế chấp nhận.
Tổng thống Donald Trump tuyên bố mở cuộc điều tra bỏ phiếu gian lận
Một số những biện pháp ông Trump mới ban hành nhằm giới hạn việc phổ biến và thu thập thông tin từ Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA) và Bộ Nông Nghiệp bị coi là những vi phạm quyền tự do ngôn luận và báo chí. (HC)
Năm hết, Tết đến
Cũng như tại hầu hết các thành phố thuộc các quận hạt miền Nam California, thành phố Santa Ana nơi tôi ở những ngày trong Thu khi lá phong đổi màu không có vẻ đẹp rực rỡ như ở Seattle, New England, hay Vermont. Hình như California ít mưa nên lá cây không giữ được màu xanh lục long lanh của những phiến bích ngọc như ở những vùng tôi vừa kể. Ở đây chỉ có màu vàng hổ hoàng hay vàng úa, mầu đỏ thẫm của những vết thương đang sưng tấy nên cảnh trí mùa Thu tuy nhuộm mầu nắng lụa mà trông vẫn có chút gì ảm đạm. Tôi mô tả để quý bạn đọc ở xa có thể hình dung ra thiên nhiên ở góc này của Địa Cầu như tôi cũng đang xem TV để thấy được thiên nhiên ở những góc Địa Cầu khác. Pennsylvania tuyết đang rơi trên phố phường và xa lộ, mưa to gió lớn đem cái rét mướt vào lòng người đang được may mắn hưởng sự ấm áp trong chiếc ghế bành với đôi chân gói trong tấm chăn len mỏng. Atlanta giờ đây cũng sũng nước, tả tơi dưới những cơn mưa lớn và gió giật. Thời tiết xấu vẫn không thể ngăn trở những thành viên xa nhà đang nôn nóng được trở về trong vòng tay thương yêu của người thân đợi mong nhân dịp lễ lạt cuối năm mà ý nghĩa thiêng liêng nhất có lẽ là tạ ơn hạnh phúc đã có nhau trong cuộc đời.
Người Việt Nam chúng ta cũng có tập quán gia đình sum họp khi Tết đến. Dù buôn bán, làm ăn xa xôi cách trở thế nào, ba ngày Tết không ai muốn thiếu vắng ông bà, cha mẹ, vợ hay chồng, con cái, thậm chí đến cả anh chị em và các cháu bên cạnh, vào giờ khắc giao thừa thiêng liêng giữa năm cũ và năm mới. Những người nghèo nhất, không có phương tiện tàu xe, chiều 30 Tết bưng mặt khóc thầm trong nhà trọ cô quạnh. Những người phút chót tìm được chiếc vé trên chuyến tàu hay chuyến xe cuối, đeo bám bất cứ cách nào để trụ được một tay, một chân trên suốt cuộc hành trình vất vả để về với gia đình.
Chẳng thế mà nhạc phẩm “Xuân Này Con Không Về” của cố nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân từng có số thính giả và số thu vượt kỷ lục thập niên 1960-1970 và cả về sau này, hát lên nỗi lòng người lính chiến vì nghĩa vụ bảo quốc an dân, đành chấp nhận đón Tết trong chiến hào ngăn giặc, biết rằng không về mẹ chờ em trông… nhưng nếu con về, bạn bè thương mong. Có một sự thật đau lòng khác tác giả không nói ra mà người nghe không khỏi liên tưởng. Trên chiến trường, giữa thương mong và thương vong có khi chỉ là cái tích tắc đồng hồ khi viên đạn cối rời nòng súng địch và đánh trúng mục tiêu.
Hoàn cảnh chúng ta bây giờ còn buồn hơn vì có chuyến bay nào, chuyến tàu nào hay chuyến xe nào đi về một nơi chỉ còn trong kỷ niệm?
Sáng nay, thu dọn đống tài liệu phát thanh, tôi vô tình thấy lại cuốn băng video tường trình hoạt động từ thiện nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật của các nữ tu tại Trung Tâm Thiên Phước, Củ Chi, Việt Nam. Trong gian phòng khá rộng, khang trang, đầy đủ không khí và ánh sáng, mấy chục bé được đặt nằm trên những cái đệm nhỏ vừa đủ với hình hài các em, nhiều em dị dạng, có em quằn quại theo phản xạ do bệnh gây ra. Những em khá hơn đứng ngồi lổn nhổn, đôi mắt mở lớn trên khuôn mặt bé thơ hồn nhiên nhìn ra chung quanh. Cơ sở có 10 soeur phụ trách điều hành tổng quát và 10 chị thiện nguyện viên giúp đỡ. Họ làm đủ mọi thứ công việc để giữ cho các em luôn được sạch sẽ, thuốc men và dinh dưỡng đầy đủ, có luôn y vụ châm cứu bằng điện và vật lý trị liệu theo hướng dẫn của bác sĩ cho những em có nhu cầu do bệnh trạng. Thành lập vào năm 2001, năm 2015 trung tâm đang nuôi dưỡng 68 trẻ trong đó 47 trẻ bị tê liệt ở cấp độ nặng do não bị hư, 21 trẻ còn lại bị các hội chứng down, tự kỷ, chậm phát triển. Các em ra đời dưới những vì sao xấu, không có khả năng khôn lớn và hội nhập bình thường vào xã hội, thực tế là gánh nặng cho cha mẹ. Tôi tự hỏi nếu không có các soeur với mắt thương nhìn xuống các thân phận nhỏ nhoi, kém may mắn này, các em sẽ sống chết ra sao? Mười bà mẹ nuôi hàng ngày sinh hoạt trong cái không gian mơ hồ giữa sự sống mỏng manh lẫn với sự tàn tạ tội nghiệp, giữa hy vọng giải thoát hơn là khả năng khôi phục chút sinh lực còm cõi trong thể trạng tật nguyền của các bé, giữa mệnh lệnh của trái tim và thực tế trong ngõ cụt, có lẽ dẫn dắt duy nhất của các chị chỉ là tiếng gọi bác ái; là sự nhẫn nại chấp nhận những cảnh đời không giải thích được nhưng có thể làm nhẹ tính cách bi thương của chúng; là sự vâng phục và phó thác trong đức tin toàn vẹn của người Kitô hữu. Mùa Xuân rộn ràng của đất trời đang về khắp nơi, chắc không ghé qua cái góc đời hẩm hiu này. Độc giả có lòng nhân từ muốn tìm hiểu thêm về hoạt động của trung tâm chăm sóc trẻ khuyết tật Thiên Phước, có thể liên lạc qua điện thoại (714) 220 8561 hoặc vào trang mạng www.newhope4children.org.
Nói là “kém may mắn” nhưng các trẻ này còn có một mái nhà chở che nắng mưa, còn có những bàn tay cứu khốn phò nguy nâng dắt. Nhiều đứa trẻ khác gầy trơ xương, ngủ bờ, ngủ bụi, trong các ống cống chưa dùng tới ở ven đường, bồng bế em thơ ngồi vạ vật phơi nắng, tắm mưa xin ăn bên lề các đại lộ xe máy chạy vùn vụt, luôn hấp dẫn ống kính của các phóng viên quốc nội, quốc ngoại, khiến hàng nghìn người xem rơi lệ mà biết làm sao để cứu các em đây? Ngân sách quốc gia của chính quyền “ưu việt” hiện nay ở quê nhà có khoản nào dành cho trẻ lạc loài không? Hay lãnh đạo vẫn ăn ngon ngủ yên trên chăn êm, đệm ấm, trong những dinh thự nguy nga gần giống như huyền thoại?
Chao ôi, trẻ đã vậy, người già càng cơ cực khôn cùng. Suốt một đời còng lưng lam lũ gánh vác số phận, gần kề miệng lỗ vẫn tiếp tục còng lưng mò cua bắt tép ven bờ ruộng cạn, vẫn tiếp tục còng lưng nhặt rác sau những phiên chợ chiều để mót mỉa miếng ăn. Cảm giác bất lực pha chút ăn năn ở mỗi hạt cơm, sợi bún trắng ngần nuốt xuống bụng còn ngẫm nghĩ chê khen khiến lòng tôi chất chứa nỗi buồn. Chúa đã xuống trần gian chuộc tội cho loài người, máu Mình Thánh tuôn đổ chan chứa vẫn không rửa sạch lỗi lầm nhân loại. Phật từ chúng sinh ra đi, dạy mỗi người phải tự cứu lấy mình bằng tâm từ bi, gieo trồng nhân lành để hưởng quả báu. Trồng cây chỉ 10 năm nhưng trồng người phải 100 năm mới có được trí huệ và bàn tay biết chọn hạt giống. Quanh đi quẩn lại vẫn chỉ còn lời cầu nguyện.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 25 tháng 1 năm 2017
Mùa Đông California năm nay đến chậm, thong thả nhưng mưa nhiều và lạnh gắt hơn mọi năm, ít nhất là hơn năm ngoái. Càng làm lạnh thêm cái bến sông hiu hắt một con thuyền lạc lối không có đường về. Sau 30 năm định cư ở đây, cuộc sống đối với tôi ngày càng mơ hồ như không có thật. Như mình là ai khác với một dấu hỏi không có câu trả lời, chỉ thấy thịt da rỉ máu, nhức nhối âm ỷ chỗ cái đuôi dấu hỏi cắm xuống, ngày càng lún sâu. Bị đẩy lên cái sân khấu tình cờ, tôi quờ quạng cố gắng hoàn tất vai diễn trong vở tuồng không đầu, không đuôi, đành tìm lấy ý nghĩa trong mỗi giây phút đứng dưới ánh đèn, nhân vật cùng già đi với mình và không còn hóa trang cách nào khác được nữa.
Thế mà thật lạ! Những cái đã mất biệt lâu lắm rồi lại cứ vẫn lồng lộng trong ký ức tôi. Sóng đã xóa hết mọi dấu chân trên cát. Mưa bão đã làm nhòe nhọet nhiều trang sách đời người. Và, như trong nhạc Phạm Duy, “vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ, thả gió bay đi mịt mù…” Vậy nhưng cái vuông sân đất nện trắng xóa ở nhà bố tôi bên Đông Ba, với cái chõng tre vừa một người nằm không biết ai đem đặt giữa những cây cọc căng mấy dãy giây phơi quần áo, đêm rằm Tháng Chạp gần một cái Tết nào đó trời không mưa, trăng rất sáng, chị Chắc ngồi khâu những mũi kim cuối cùng trên cái quần xa tanh trắng cho tôi ở tuổi 13, chờ mặc ngày mồng Một đầu năm, cứ vẫn sáng choang trong trí nhớ, là bức phù điêu ghi khắc lại giấc mơ mầu hồng của tôi về những mùa Xuân nhiều hứa hẹn sắp tới trong đời mình.
Dẫu buồn vui thế nào, cũng xin cúi đầu tạ ơn Thượng Đế, nhà đạo diễn tài ba, kiệt hiệt, đã dựng cho mọi người và cho tôi những vở trường kịch không một ai khác có thể tạo ra những tác phẩm với nhiều màn, nhiều cảnh, tình tiết lạ lùng, đặc sắc đến vậy.
Năm nay, Tháng Chạp Âm Lịch ở đây mưa nhiều quá. Cây cỏ nhiều năm khô hạn được tắm gội và thay đổi xiêm y, trông phởn phơ. Phố phường sạch bụi. Không gian tươi mát. Dòng sông chảy qua khu nhà tôi quanh năm phơi lòng xi măng trắng hếu nay người qua cầu đã soi được bóng mình. Thế nhưng chợ hoa, tiệm ăn và thương vụ đủ loại thì vắng người đi lại. Nhớ những đêm mùa Đông ở Huế, đi ngủ trong tiếng mưa rơi rào rạt khắp bốn phía vườn quanh nhà như điệu nhạc trầm ru êm giấc ấm, cảm giác hạnh phúc trên từng ngón tay, ngón chân. Tôi cầu xin California hãy có những cơn mưa khuya tràn trề niềm hạnh phúc thời xa xôi ấy và xin cho ngày nắng ráo để đồng hương của tôi buôn may bán đắt nhân dịp Xuân về.
Ngoài những cái Tết thuở nhỏ của tôi ở Huế với không gian xanh biếc khói pháo và cả thành phố thơm ngát trầm hương, tôi cũng đã ăn những cái Tết ở vùng Hậu Giang trù phú của miền Nam. Suốt một Tháng Chạp, những nhánh sông chảy qua Long Xuyên rạo rực ghe thuyền chở khẳm lu, khạp, nồi niêu, cà ràng đỏ ửng màu đất nung, những quày dừa tươi mơn mởn, những bó mía đốt mập ú màu tím sẫm, những khoang dưa hấu lớn nhỏ đủ cỡ. Tiếng máy đuôi tôm quạt nước xành xạch dưới bến. Tiếng bạn hàng gọi nhau ơi ới, lồng lộng một khúc sông ngó qua không thấy bờ bên kia. Cha mẹ học trò khệ nệ đem quà Tết biếu thầy cô giáo, đền ơn dạy dỗ con em họ suốt năm, nếp cả thúng, vú sữa, ổi xá lị, nhãn Tân Châu ngon có tiếng, thứ gì cũng cả thúng. Từ chối không được, xin nhận chút ít lấy thảo càng không được. Đành phải nhận hết rồi đem chia lại cho hàng xóm, của người phúc ta, để tỏ tình láng giềng thân cận.
Ba ngày Tết, tới nhà học trò, được đãi món thịt kho trứng nước dừa cuốn bánh tráng, dưa giá, rau sống, là món ăn truyền thống đậm đà mùi vị quê hương nhà nào cũng có để mời khách. Gầm phản nhà nào cũng chất đầy ứ dưa hấu, bưởi, quýt. Bánh tráng trắng xếp thành cọc cao cả thước trong góc nhà. Bánh tét lớp bày bàn thờ, lớp treo lủng lẳng trên sào ngang chỗ thoáng gió để ăn dần trong Tháng Giêng. Bàn thờ gia tiên trong nhà, bàn thờ Thiên ngoài trời, nhang đèn lung linh, mâm quả ngũ sắc bày có ngọn. Đón mừng năm mới cùng nghĩa với đáp đền thành quả trong năm cũ và gởi gấm hy vọng vào năm sắp tới. Thành phố miệt vườn miền Tây không mơ màng khói hương đằm thắm như Huế nhưng cuồn cuộn sức sống ở tiếng nói cười chào hỏi nhau rôm rả của dân làng, ở nụ cười của trẻ thơ súng sính quần áo mới còn nguyên nếp vải hồ cứng, ở đôi mắt lúng liếng xuân thì của những cô thôn nữ mừng một tuổi gần thêm với ước mơ lứa đôi, ở những bữa ăn đông đàn ông, trai tráng thảnh thơi uống rượu mừng Xuân say ngất ngây. Nếu nem chua chợ Búng Lái Thiêu quá ngọt thì nem chua Cái Răng Cần Thơ gói lá vông vuông vức như quân cờ, vị giòn, thơm, chua, cay, ngon không kém gì nem Huế. Ai đã qua bến phà Mỹ Thuận những năm xưa ấy hẳn vẫn chưa quên các món ngon thổ sản địa phương tại đây.
Tết hải ngoại không thiếu một món ăn hay một phẩm vật nào đón chào năm mới theo truyền thống, có chăng là thiếu phong vị quê hương, thiếu cái không khí rộn ràng, hân hoan trên cả nước để cùng đón Xuân. Cho nên, những cái lễ Giao Thừa đúng nửa đêm cứ thưa thớt dần và chỉ còn là kỷ niệm trong nhiều ngôi nhà Việt Nam. Nếu mùng Một Tết không rơi vào ngày cuối tuần, mọi sinh hoạt của cộng đồng sẽ diễn ra bình thường như một ngày bình thường mọi khi. Trẻ con có mẹ đi làm ca nhì đêm Giao Thừa, sẽ đi học trước khi mẹ thức dậy và sẽ nhận được phong bì đỏ (các cháu thậm chí không biết chữ “phong bao”) lì xì khi về học. Nhiều bà mẹ đi làm vẫn còn tin rằng nhàn nhã đầu năm sẽ nhàn nhã quanh năm nên xin nghỉ hai ngày 30 và mùng Một chỉ để thấy mình cũng lại loay hoay dọn dẹp, cất cái này, xê dịch cái kia trong căn nhà không có trẻ con (vì chúng ở trường), có khi không có cả “nửa kia” (vì vẫn đang cày bừa nơi sở làm) nên tự nhủ lòng sang năm không nghỉ nữa, để dành ngày nghỉ phòng khi cần đi du lịch. Nỗ lực gìn giữ cội nguồn của thế hệ còn thấy mình gắn bó với quê nhà cứ vạc dần theo năm tháng tha hương như củi trong lò sưởi. Bữa tiệc cuối năm ở nhà người bạn tối hôm nay trong ngôi nhà của anh chị đầy hoa, bánh chưng buộc nơ đỏ, giò chả, thịt kho tàu, cá kho riềng, bên cạnh món “roasted beef” và tôm hùm bỏ lò với một bàn rượu đỏ; đu đủ, xoài, dưa hấu bên cạnh nho tươi và bánh cake. Tôi chắc nhiều người đã quên những chiếc bánh tổ mầu đường nâu chân phương đặt trong cái ổ rơm, khi ăn phải cắt thành miếng nhỏ và nướng trên lửa, là món tráng miệng ngày Tết đặc sản của xứ Quảng sánh với chè kho của người Hà Nội, nấu xong múc vào những cái đĩa nhỏ sâu lòng, rắc vừng rang thơm phức trên mặt, khi ăn cắt thành miếng hình tam giác. Còn món chè bà-cốt nấu bằng gạo nếp trắng ngần và gừng xay lấy nước, cũng chỉ có mặt trong dịp Tết, dưới ánh nắng ngày hay dưới ánh đèn, những hạt nếp trong chén chè óng ánh như bạc vụn, trông rất đẹp mắt.
Chủ nhân bữa tiệc Tất Niên còn cất công đãi bạn bè bằng bức tranh mai, lan, cúc, trúc tươi bày ở phòng khách. Có người thưởng thức, quan tâm hỏi: “Anh kiếm ra cành trúc xinh ở đâu vậy?” “Ở vườn sau nhà đó chị!” Tôi không ngạc nhiên vì biết vườn sau nhà anh có cả cây sấu đã cho quả! Ôi, cả một trời quê hương trong bát canh sấu nấu thịt nạc heo, lơ lửng mấy quả sấu dầm, thưa thớt chút hành ngò, chan vào cơm và nghe mùi thơm hoang dại, vị chua dịu nhẹ của sấu thấm vào mọi miền xúc giác đến đê mê. Nhiều bạn khác của anh chị đi qua không thắc mắc nhưng khi một người dừng lại khá lâu trước khóm hoa rồi ngậm ngùi nói: “Giá là một cành mai năm cánh thì tuyệt quá!” khiến tôi cũng ngậm ngùi theo, biết rằng chúng ta không bao giờ có nguyên vẹn quê hương nơi xứ người. Một chút gì thiếu vắng, khiến cho bức tranh tứ quý không hoàn hảo, đã phản chiếu niềm vui không hoàn hảo của chúng ta vì cành mai vàng giờ được thay bằng cành mai rừng “forsythia” lạc lõng.
Tổng Thống Trump ra lệnh xây tường biên giới
WASHINGTON, DC (AP) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư ký một loạt sắc lệnh liên quan đến vấn đề di trú, bắt đầu với tiến trình xây bức tường dọc theo biên giới Mỹ và Mexico.
Ông cũng đưa ra các biện pháp nhắm vào những thành phố tự coi là nơi trú ẩn an toàn cho người di dân bất hợp pháp và duyệt xét các đề nghị theo đó giới hạn số người tị nạn có thể vào Mỹ.
Ông Trump ký lệnh thi hành các biện pháp này, kể cả khởi sự việc xây tường, khi đến thăm Bộ Nội An.
Các biện pháp khác sẽ được đưa ra trong ít ngày tới, theo nguồn tin trên.
Tổng Thống Trump cũng đang xem xét chi tiết kế hoạch giới hạn số người tị nạn vào Mỹ.
Đề nghị hiện có gồm cả việc ngưng không nhận vào, ít nhất trong bốn tháng đối với tất cả người tị nạn, cũng như tạm thời không cho người từ một số quốc gia với đa số dân theo Hồi Giáo vào Mỹ.
Khi vận động tranh cử, ông Trump hứa sẽ siết chặt chính sách di trú, tăng cường an ninh biên giới và chặn làn sóng người tị nạn.
Ông cũng kêu gọi ngưng không cho người từ các quốc gia Hồi Giáo vào Mỹ, nhưng sau đó nói rằng cần có sự thanh lọc vô cùng cẩn thận đối với những người đến từ các quốc gia bị coi là có nhiều khủng bố.
Tân Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ sẽ đi thăm Nhật và Nam Hàn
Ngoài vấn đề xây tường, Tổng Thống Trump hôm Thứ Tư cũng đưa ra biện pháp chấm dứt cung cấp tài trợ của chính phủ liên bang cho các thành phố tự coi là nơi an toàn cho người di dân bất hợp pháp và không bắt giữ họ. (V.Giang)
Chợ Hoa Tết Sài Gòn
Hằng năm cứ đến khoảng 23 tháng Chạp âm lịch, các chợ bán hoa Tết lại rộ lên khắp nơi, khắp chốn, trong mọi miền đất nước.
Little Saigon: Ăn trộm $28,000 hàng hóa của Verizon, 3 người bị bắt
FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Ba cư dân thành phố Compton bị bắt vào Thứ Bảy sau khi ăn trộm $28,000, gồm tiền mặt và điện thoại, tại một tiệm Verizon ở Fountain Valley, ngay vùng Little Saigon.
Nhật báo The Orange County Register trích lời Sở Cảnh Sát Fountain Valley cho biết họ nhận được báo cáo về một vụ cướp tại cửa hàng Verizon, góc đường Warner và Magnolia vào Thứ Bảy, khi ba người đàn ông vào cửa hàng và cướp nhiều điện thoại, lấy tiền mặt rồi sau đó bỏ trốn.
Phía cảnh sát cho biết thêm, hai người trong nhóm mang theo vũ khí. Những người chứng kiến sự việc mô tả ngoại hình của ba kẻ gian cùng thông tin về xe mà ba nghi can này sử dụng.
Không lâu sau, cảnh sát nhìn thấy chiếc xe trùng khớp với mô tả nằm tại thành phố Bellflower. Sau khi bị cảnh sát đuổi bắt, chiếc xe của ba tên trộm đâm vào một chiếc xe khác tại góc đường Clark và Somerset.
Ba người này bỏ chạy nhưng bị cảnh sát Los Angeles bắt. Những thứ bị đánh cắp và vũ khí cũng được tìm thấy bên trong xe.
Justian Meriwether, 25 tuổi, bị bắt cùng với hai thiếu niên khác.
Nghi can Meriwether sẽ được đưa đến nhà tù Central Mens, trong khí đó, hai người còn lại được đưa đến nhà tù cho người vị thành niên.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 25 tháng 1 năm 2017
Cả ba bị bắt về tình nghi cướp của, sử dụng vũ khí bừa bãi, rượt đuổi thiếu thận trọng, mưu toan phạm tội, cất giữ vũ khí bất hợp pháp, đụng xe rồi bỏ chạy, tàng trữ đồ ăn cắp và kháng cự khi bị bắt.
Theo hồ sơ nhà tù, ông Meriwether bị tạm giam vì không thể đóng $50,000 để được tại ngoại hậu tra. (Kh.L.)
Pennsylvania: Đổi sang đài TV khác, mẹ bị con trai đánh suýt chết
BATH, Pennsylvania (NV) – Một cư dân Pennsylvania suýt chút nữa là giết chết mẹ mình chỉ vì bà đổi sang đài khác trong lúc cả hai đang xem truyền hình tại nhà, tờ New York Post loan tin.
Vào lúc 8 giờ rưỡi tối hôm Thứ Ba, ông David F. Cantrell cãi nhau kịch liệt với mẹ mình tại ngôi nhà của họ trên đường Jean Drive ở Bath, Pennsylvania, sau khi bà mẹ tự ý đổi đài truyền hình theo ý mình.
Ông con 42 tuổi này đùng đùng nổi giận, cung tay đấm vào miệng bà mẹ và xô bà té xuống nền nhà, miệng la lớn: “Tôi mong bà chết quách đi cho khuất mắt!”
Người con sau đó tiếp tục đấm đá cho tới khi bà mẹ ngất đi.
Lúc bò dậy được, bà liền chạy trốn rồi gọi cảnh sát cầu cứu.
Ông Cantrell bị cảnh sát bắt giữ và buộc tội tấn công người với mức độ gia trọng.
Danh tánh bà mẹ vô phước không được tiết lộ.
Tổng thống Donald Trump tuyên bố mở cuộc điều tra bỏ phiếu gian lận
Ông Cantrell hiện bị giam với tiền tại ngoại hậu tra là $75,000 và sẽ bị đưa đi khám nghiệm tâm thần. (V.P.)
Florida: Cảnh sát tìm cách giết bà cụ 79 tuổi rồi giả là vụ tự tử
SARASOTA, Florida (NV) – Sự quen biết giữa một bà cụ 79 tuổi với một cảnh sát viên có 18 năm thâm niên công vụ ở sở cảnh sát thành phố Sarasota khởi sự với việc gọi điện thoại nhờ giúp đỡ.
Cảnh sát viên này làm quen với bà cụ, nhận lời trông giúp con chó cưng khi bà phải vào bệnh viện, nhưng sau cùng bị cáo buộc các tội giả mạo chữ ký trên chi phiếu để lấy tiền và âm mưu giết bà cụ rồi giả ra là một vụ tự tử.
Cảnh sát viên Frankie Bybee bị bắt hôm Thứ Hai tuần này và bị truy tố tội trộm cắp với trường hợp gia trọng, lợi dụng người cao niên và âm mưu giết người, theo giới hữu trách.
Cảnh sát trưởng Sarasota County, ông Tom Knight, trong cuộc họp báo hôm Thứ Hai đưa ra chi tiết về các cáo buộc nhắm vào ông Bybee, gọi hành động của ông này là điều “xấu hổ” cho ngành công lực ở mọi nơi.
Ông Knight nói rằng việc dùng bộ sắc phục cảnh sát để lấy lòng tin rồi sau đó lợi dụng lòng tin này là “điều không thể chấp nhận,” theo bản tin CNN.
Theo nguồn tin từ tòa án, sau khi được bà cụ tin tưởng, từ Oklahoma dọn về Florida, ông Bybee, 46 tuổi, đã ký các tấm chi phiếu từ trương mục của bà cụ cho chính ông và các con của ông, với số tiền lên đến hơn $50,000. Ông còn giữ con chó cưng của bà cụ để làm áp lực.
Trước tình trạng này, bà liên lạc với sở cảnh sát để than phiền và do đó có cuộc điều tra nội bộ.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 25 tháng 1 năm 2017
Sau khi biết bị cấp trên để ý, vài hôm sau, ông Bybee đến nhà bà cụ, đánh bà đến bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, bà thấy cửa dẫn ra nhà để xe bị mở ra và chiếc xe Toyota Camry đang nổ máy.
Hồ sơ tại tòa nói rằng cả căn nhà và nơi để xe đều tràn ngập thán khí.
Ông Bybee bị bắt và số tiền thế chân để tại ngoại hậu tra được ấn định là trên $1 triệu. (V.Giang)









