Tình báo Mỹ: Thế giới không mấy sáng sủa trong 5 năm tới

WASHINGTON, DC (NV) – Giới tình báo Mỹ phác họa một nửa thập niên trước mắt không mấy sáng sủa đối với Tổng Thống Tân Cử Donald Trump.

Bloomberg trích thuật một báo cáo mới về khuynh hướng của toàn cầu, trong đó cho thấy sức mạnh của Hoa Kỳ suy yếu dần trong khi Trung Quốc và Nga ngày mỗi mạnh bạo hơn trong việc tranh giành ảnh hưởng với Mỹ.

Hội Đồng Tình Báo Quốc Gia lập bản báo cáo mỗi bốn năm, sau mỗi lần bầu cử tổng thống, mà bản báo cáo dài 240 trang được công bố hôm Thứ Hai, cung cấp những tiên đoán về nhiều lãnh vực, từ kinh tế và năng lượng đến chiến tranh và thay đổi khí hậu.

Báo cáo có đoạn viết: “Năm năm sắp tới sẽ đo lường sức phục hồi của nước Mỹ.”

Tiên đoán bi quan của báo cáo khác với cam kết của ông Trump trong thời gian tranh cử, người cam đoan sẽ đưa “Nước Mỹ Hùng Mạnh Trở Lại,” qua việc tăng cường sức mạnh quân đội, gồm việc đóng thêm nhiều tàu chiến và xây dựng một đạo quân chiến đấu lớn hơn, mặc dù ông kêu gọi bớt can thiệp ở hải ngoại.

Báo cáo trích lời các quan sát viên bên ngoài thắc mắc liệu Washington có đủ “ý chí và phương tiện hầu có thể thực thi vai trò lãnh đạo rộng rãi hơn trên trường quốc tế hay không.”

Tình báo Hoa Kỳ đưa ra phúc trình giải mật hôm Thứ Sáu nói rằng Nga có hành động tin tặc nhằm gây ảnh hưởng vào cuộc bầu cử tổng thống năm 2016, và rằng Tổng Thống Vladimir Putin là người đích thân ra lệnh can thiệp bằng hành động tin tặc và tung tin thất thiệt.

Cũng theo báo cáo, trong năm năm sắp tới, chính phủ Putin sẽ tiếp tục ưu tiên hóa việc chi tiêu vào quốc phòng, mặc dù Nga đang trực diện với sự trì trệ hoặc suy thoái kinh tế, và chính sách đối ngoại hiếu chiến của họ sẽ đưa đến những sự bất ổn.

Moscow vẫn còn là mối bất an dưới cái nhìn của quốc tế và sẽ có động thái một khi họ tin là cần thiết để bảo vệ lợi ích của nước Nga,” báo cáo viết.

Giới chức tình báo cũng tiên liệu rằng nền kinh tế toàn cầu vẫn còn phải tiếp tục vật lộn với khó khăn trong năm năm tới, đồng thời chủ nghĩa dân túy sẽ nghiêng hẳn thêm về phía hữu hoặc phía tả của lăng kính chính trị, gây “đe dọa đến chủ nghĩa tự do.”

Mời độc giả xem video: Trung Quốc quan ngại về đe dọa thử hỏa tiễn ở Bắc Hàn

Những đe dọa khác còn có sự lớn mạnh của chủ nghĩa khủng bố và những cuộc đối đầu trong khu vực, như “cuộc chiến tranh ủy nhiệm” giữa Saudi Arabia và Iran, vốn thêm sức cho sự tranh giành ảnh hưởng của hai giáo phái Sunni và Shiite ở Trung Đông, một tình trạng ly giáo mà báo cáo nhận thấy có nguy cơ tệ hại hơn trong ngắn hạn nhưng không thể chấm dứt trước năm 2035.

Báo cáo này được lập, dựa vào những cuộc gặp gỡ với hơn 2,500 người thuộc 35 quốc gia, gồm các giới chức làm việc trong chính phủ, doanh gia và giới khoa bảng. (TP)

FHA cắt lệ phí, hạ lãi suất cho người mua nhà lần đầu

(Bloomberg.com) – Chính phủ Obama đã cắt giảm lệ phí bảo hiểm thế chấp đối với người vay tiền mua nhà theo một chương trình của chính phủ phổ biến đối với những người mua nhà lần đầu với tiền đặt cọc ít, một biện pháp có thể giảm nhẹ gánh nặng do lãi suất gia tăng.

Trong một bản tuyên bố hôm Thứ Hai, Bộ Gia Cư và Phát Triển Ðô Thị (HUD) cho biết lệ phí hằng năm mà Cơ Quan Gia Cư Liên Bang (FHA) tính với người vay tiền để bảo đảm cho những món thế chấp mà cơ quan bảo trợ sẽ được cắt giảm khoảng 0.25% điểm (lệ phí hiện nay là 0.85% điểm). Với sự cắt giảm này, phí tổn hàng năm đối với hầu hết những người vay tiền sẽ là 0.60% kết toán số tiền vay.

Sự thay đổi, có thể bị đảo ngược sau khi ông Donald Trump nhậm chức tổng thống, có thể làm hại những người đầu tư trái phiếu, khi nó gia tốc việc trả tiền đối với vài loại chứng khoán. Những nhà bảo hiểm tư cạnh tranh với FHA cũng có thể bị thiệt hại. Cổ phiếu của các công ty bảo hiểm MGIC Investment Corp., Radian Group Inc. và Essent Group Ltd. đã sụt giảm từ 2% đến 3% sau lời loan báo.

Sự cắt giảm, sẽ hạ thấp phí tổn để vay tiền mua một căn nhà đối với những người sử dụng FHA, được tính với những người vay tiền thế chấp. Hôm Thứ Hai, Bộ Gia Cư nói việc cắt giảm lệ phí sẽ tiết kiệm cho những người vay tiền được FHA bảo hiểm một số tiền trung bình $500 trong năm nay. Việc cắt giảm sẽ có hiệu lực vào ngày 27 Tháng Giêng.

Quyết định của chính phủ Obama có thể gây căng thẳng đối với vài đảng viên Cộng Hòa, những người cho rằng một vụ cắt giảm lệ phí có thể đặt người đóng thuế vào tình trạng rủi ro bằng cách giảm bớt số tiền mà cơ quan thu được để dự phòng cho những vụ không trả nợ thế chấp. FHA thuộc về Bộ Gia Cư, với vị bộ trưởng ấn định các lệ phí. Quyết định này sẽ làm nổi bật địa vị của ông Ben Carson, bởi vì ông được đề cử làm bộ trưởng HUD trong chính phủ của ông Trump.

Bộ trưởng HUD đương nhiệm, ông Julian Castro, nói với các phóng viên rằng ông không có lý do gì để tin rằng việc cắt giảm sẽ bị chính phủ Trump đảo ngược.

Ông Castro cho rằng đã đến lúc để FHA chuyển một ít tiết kiệm khiêm tốn cho các gia đình công nhân.

FHA không trực tiếp cho vay những món thế chấp. Cơ quan chỉ bán bảo hiểm, mà người vay tiền phải trả lệ phí, đối với những món vay để bảo vệ các nhà đầu tư trong trường hợp người vay không trả nợ. Chương trình cho phép người vay nhận một món thế chấp với một số tiền đặt cọc có thể chỉ lên tới 3.5% và một điểm tín dụng chỉ lên tới 580, trên một thang điểm từ 300 đến 850. Ðó là một trong những chương trình cho vay thế chấp dễ dãi nhất và phổ biến ở những người mua nhà lần đầu.

Trong một bản tuyên bố, ông William Brown, chủ tịch của Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc, nói việc giảm lệ phí bảo hiểm thế chấp hôm Thứ Hai sẽ giúp có thêm những người vay tiền có trách nhiệm đủ điều kiện để mua một căn nhà qua FHA.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

FHA cắt giảm lệ phí bảo hiểm hai năm trước đây. Vụ cắt giảm đó, diễn ra giữa lúc lãi suất sụt giảm, đã hạ thấp lệ phí bảo hiểm hằng năm đối với hầu hết những người vay tiền, từ 1.35% còn 0.85%, đưa tới một làn sóng những vụ tái tài trợ.

Vụ cắt giảm được loan báo hôm Thứ Hai có thể sẽ có ít ảnh hưởng hơn, một phần vì lãi suất thế chấp đã tăng đáng kể từ khi ông Trump đắc cử tổng thống. (N.N.)

Tổ đình Minh Ðăng Quang mở tiệc chay, hội thảo đoàn kết

SANTA ANA, California (NV) – Trưa Thứ Bảy, 7 Tháng Giêng, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên, viện chủ Tổ Ðình Minh Ðăng Quang, Santa Ana, cùng Tiến Sĩ Lê Phước Sang, hội trưởng Hội Ðồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo, mở bữa cơm chay để cùng đồng đạo và đồng hương họp mặt gây tình đoàn kết.

Trong bữa cơm chay, hòa thượng viện chủ ngỏ lời chào mừng các đạo hữu và đồng hương có mặt. Hòa thượng nhắc, đây là lần thứ hai bữa cơm chay được tổ chức tại tổ đình, để xây dựng tình đoàn kết.

Tuy không nói rõ mục đích tạo đoàn kết để nhắm tới công việc gì, nhưng ai cũng hiểu tâm ý của hòa thượng là “nghiệp trần của tôi còn nặng nên chưa thể tâm như bất động trước cảnh khổ lầm than của dân tộc, mà tất cả những người con dân Việt trên năm châu bốn biển, ai có lòng nghĩ đến sự tồn vong của đất nước, của dân tộc, sự thịnh suy của toàn thể loài người trên toàn thế giới thì không thể nào không lo âu, đắn đo, suy nghĩ phải làm gì cho đất nước, dân tộc, nhân loại và thế giới” như trong lời phát biểu của hòa thượng, vào dịp tổ chức buổi hội thảo “Phật Giáo và Hòa Bình Thế Giới” vào ngày 18 Tháng Giêng, 2014, cũng tại nơi đây.

Tiếp lời hòa thượng, ông Sang nói rằng: “Phật Giáo Hòa Hảo không phải là một tôn giáo bạn của Phật Giáo mà là ở trong Phật Giáo. Chúng tôi là bạn đồng môn cùng chung một mục đích, một ý nguyện mong mỏi xây dựng được tình đoàn kết giữa các nhân vật, đoàn thể và tôn giáo để trước hết là giúp ích cho Phật Giáo để cùng các tôn giáo bạn, các đoàn thể tổ chức cộng đồng người Việt trong và ngoài nước cùng nỗ lực vào công việc chúng ta đang theo đuổi.”

Ông cũng cho biết ông phục vụ trong Phật Giáo Hòa Hảo từ lâu nay, chỉ một lòng theo đạo để giúp ích đất nước, quê hương xứ sở. Nay đem tấm lòng ấy cùng các đồng đạo Phật Giáo để mong cùng nhau tìm ra con đường hữu hiệu giúp cho đất nước trước cảnh nguy vong.

Trước khi mời mọi người dùng bữa cơm chay, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên còn nói thêm: “Tiệc này cũng là để tạ ơn tiên tổ và tỏ lòng tôn kính nhau mà cùng nhau kết hợp để chúng ta có thể mỗi tháng có một lần gặp gỡ nhau thắt chặt tình đoàn kết.”

Hòa thượng cho biết, đã hoạt động tích cực để có được sự đoàn kết giữa các tông phái Phật Giáo. Hòa thượng là thành viên của Hội Ðồng Hợp Tác Tôn Giáo, tiền thân của Hội Ðồng Liên Tôn trong các thập niên 1960 và 1970. Nay ở hải ngoại, hòa thượng cho biết đang sửa soạn gia nhập Hội Ðồng Liên Tôn Hải Ngoại.”

Người tham dự chụp hình kỷ niệm. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Người tham dự chụp hình kỷ niệm. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Ðề cập đến sự liên kết giữa các tôn giáo trong thế đấu tranh hiện tại ở trong cũng như ngoài nước hiện nay, hòa thượng viện chủ cho rằng: “Mỗi tôn giáo và ngay cả mỗi chi phái trong một tôn giáo là có những phương thức đấu tranh tùy theo sự hướng đạo của các nhà lãnh đạo. Các nhà lãnh đạo lại phải tùy theo thế và lực của mình, tùy theo thời cơ mà uyển chuyển đưa tín đồ vào cuộc tranh đấu sao cho có lợi nhất, ít tổn thất nhất để vừa bảo tồn được lực lượng lại vừa thu được kết quả như dự trù. Chúng ta chưa có được một sự đoàn kết thống nhất thành một khối nên nhiều cuộc đấu tranh tuy rất gian lao lại chưa đạt được kết quả tương xứng. Nên lúc này, chúng ta cần tìm đến nhau để liên kết. Ðây là mục đích của chúng tôi khi tổ chức những bữa cơm tạo dựng sự đoàn kết mà chúng tôi hy vọng sẽ có được một lần mỗi tháng.”

Sau bữa tiệc chay, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên và Tiến Sĩ Lê Phước Sang mời mọi người chụp một tấm hình chung và sau đó mọi người được mời sang một hội trường kế bên để cùng nhau dự một cuộc hội thảo mà chủ đề gần như được thả nổi để mọi người có thể đưa ra những vấn đề cần quan tâm trước tình hình đất nước hiện tại.

Tiến Sĩ Hà Thế Ruyệt được ban tổ chức mời phát biểu đầu tiên trong cuộc hội thảo lần thứ hai này. Ông Ruyệt cho biết rất hân hoan khi được ban tổ chức mời gọi tham gia vào những buổi sinh hoạt như thế này.

Ông đưa ra một số ý kiến rằng Việt Nam đang trong tình trạng có thể bị diệt vong. Hình thức diệt vong này tinh vi theo thời đại điện tử nên chúng ta chưa thể lường hết được những nguy cơ từ Bắc Phương.

Ðể có thể đối phó, toàn dân Việt phải là một khối đoàn kết vững chắc. Nên bước khởi đầu là chúng ta phải tìm đến với nhau, ngồi lại với nhau để tạo ra được cái lực. Từ cái lực ấy mới có cái thế đối với quốc tế và đối với kẻ thù. Có được cái thế rồi chúng ta sẽ định ra nhanh chóng được những chiến thuật chiến lược để sống còn với những kẻ manh tâm xâm chiếm đất nước và dân tộc ta qua rất nhiều hình thái kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa…

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

Sau đó, nhiều người tham dự đã đóng góp ý kiến. Hầu hết đều cho rằng tổ chức được những cuộc hội thảo trong tình đoàn kết lúc này là rất cần thiết. Ông Nguyễn Hữu Chánh, trong tổ chức Việt Nam Tự Do, nói: “Rất hoan nghênh các vị lãnh đạo tôn giáo đã cùng đứng ra tổ chức những buổi sinh hoạt đoàn kết. Lần trước, tôi chưa được biết nên không tham dự được. Với sinh hoạt của cộng đồng chúng ta lúc này mà mở được những cuộc hội thảo để nghe nhau là một việc đáng nên làm, rất nên tham gia.”

Trong số người tham dự còn có cựu Bộ Trưởng Trần Quang Thuận, cựu Thiếu Tướng Lê Văn Tư, Giáo Sư Ðặng Ngọc Sum, và nhiều thành viên các đảng phái và tổ chức trong cộng đồng.

Vai trò của nước trong dinh dưỡng

Nước là chất lỏng không màu, không mùi có ở trạng thái tự nhiên trong lòng đất, ao hồ, sông, biển. Thực phẩm như rau trái, thịt cá cũng có một lượng nước đáng kể.

Về phương diện dinh dưỡng, nước là chất tương đối quan trọng hơn cả trong sáu nhóm chất dinh dưỡng cần cho sự sống của con người. Ta có thể nhịn ăn vài tháng nhưng không có nước thì chỉ mươi ngày là có nguy cơ tử vong.

 Thành phần hóa học

Về cấu tạo hóa học, nước gồm hai phân tử Hydrogen và một phân tử Oxygen.

Thực ra, nguồn nước trong tự nhiên không hoàn toàn tinh khiết, mà luôn có pha lẫn một số chất khác. Tùy theo mức độ hiện diện của các chất này mà ta có nguồn nước mềm hay nước cứng:

– Nước cứng (Hard water) là nước có nhiều tạp chất như calci, magnesium, sắt, iod. Nước cứng để yên thường lắng xuống nhiều cặn, có thể làm nghẹt ống dẫn nước, khi nấu nướng có thể để lại chất lắng trong nồi hoặc khi giặt rửa với xà bông thì không sủi bọt và thường để lại vết trắng trên quần áo. Calci trong nước cứng đôi khi cung cấp tới 20% nhu cầu hàng ngày. Vì thế, dân chúng sống ở vùng nước cứng thường có bộ xương cứng chắc hơn.

– Nước mềm (Soft water) là nguồn nước tương đối ít tạp chất, có một ít natri, muối khoáng. Nước mềm không để lại cặn và khi dùng giặt rửa với xà bông thì sủi bọt nhiều. 

Nguồn gốc nước uống

Nguồn nước uống có thể là nước ngầm dưới đất hoặc trong sông, hồ, suối… Tùy theo phẩm chất, nước uống có thể dùng ở dạng tự nhiên hay đã được chế biến.

a) Nước thiên nhiên

Nước có thể bị ô nhiễm với cặn bã sinh vật, thảo mộc, hóa chất trừ sâu, phân bón, chất thải kỹ nghệ và làm thay đổi mùi vị cũng như độ trong suốt của nước.

Nước cần được khử trùng bằng chlor, đun sôi, hay lọc để diệt các vi sinh vật gây bệnh. Thông thường nhất là vi khuẩn Giardia Lamblia có nhiều trong nước suối, nước hồ, đôi khi vẫn còn sống sót dù đã qua khử trùng. Vi khuẩn này gây bệnh tiêu chảy, đau bụng, mệt mỏi, ăn mất ngon.

Tại nhiều quốc gia, nước được tăng cường chất fluor để ngừa hư răng.

Sự fluor hóa được áp dụng đầu tiên vào năm 1945 tại thành phố Grand Rapids, Michigan, và đã dẫn đến nhiều ý kiến trái ngược về sự có ích hoặc không có ích của nước có bổ sung fluor.

Nhưng kể từ ngày bổ sung fluor, tỉ lệ hư răng giảm xuống. Ngày nay fluor còn được cho thêm trong kem đánh răng hoặc viên để uống.

Các trường y nha khoa, các hiệp hội y học đều hỗ trợ và khuyến khích bổ sung khoáng fluor này.

Nhưng nếu fluor quá cao thì lại không tốt cho răng.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

b) Nước đóng chai

Ngoài nước diệt trùng bằng chlor, còn có nước đóng chai. Dạng nước này được khử trùng bằng chất ozone, một loại oxy mạnh (O3), đồng thời được pha thêm carbon dioxide và bổ sung một số khoáng chất. Do đó, nước đóng chai có mùi vị hấp dẫn hơn và cũng tốt hơn cho cơ thể. Dạng nước này rất tiện lợi nhưng giá thành khá cao so với nước thiên nhiên.

Ngoài ra người ta cũng đóng chai các nguồn nước khoáng trong tự nhiên có chứa nhiều khoáng chất quý giá có lợi cho sức khỏe, chẳng hạn như nước khoáng Kim Bôi (Hòa Bình), nước khoáng Bang (Quảng Bình), nước khoáng Thạch Bích (Quảng Ngãi), suối khoáng Hội Vân (Bình Ðịnh), Vĩnh Hảo (Bình Thuận), Dục Mỹ (Nha Trang, Khánh Hòa)…

c) Nước ngọt có gas

Kỹ nghệ sản xuất nước ngọt có gas cung cấp các loại nước ngọt có hương vị khác nhau nhưng nói chung đều bổ sung vào nước đã diệt trùng các chất như đường, chất tạo ga (carbonat) và các chất phụ gia tạo hương vị như caffein, caramel, chất tạo màu hóa học, nước trái cây.

Sự tiêu thụ nước ngọt có ga ngày một gia tăng và là mối quan tâm của các nhà dinh dưỡng. Ðã có nhiều nghiên cứu cho là dùng nhiều nước ngot sẽ đưa tới phì mập, nhất là ở trẻ em.

Ngoài các loại nước uống, rau, trái cây và một số thực phẩm cũng cung cấp một lượng nước đáng kể. Có loại rau trái chứa tới trên 90% nước.

Sau đây là tỉ lệ nước trong một số thực phẩm:

Cần tây 95%
Nấm 92%
Dưa hấu 92%
Rau broccoli 91%
Trái táo 84%
Nho 81%

Một điểm đặc biệt là nước cung cấp từ rau trái có nhiều khoáng chất hữu cơ mà cơ thể ta rất cần. 

Vai trò của nước trong cơ thể

Nước chiếm khoảng 65% tổng số trọng lượng cơ thể. Một người cân nặng 60 kg (khoảng 130 lb) có trên 45 kg (gần 100lb) nước.

Tỉ lệ nước còn tùy vào độ tuổi: càng ít tuổi thì tỉ lệ nước nước càng cao. Bào thai năm tháng có 85% nước, trẻ sơ sinh có 75%, và khi trưởng thành còn 65%.

Nhu cầu nước cũng cao hơn ở trẻ em so với người lớn tuổi.

Nước trong cơ thể phân phối theo hai khu vực chính:

  1. Trong các tế bào chiếm từ 65% tới 80%.
  2. Ngoài tế bào, như trong huyết tương (4%); ruột, bao tử (15%); ở mắt, não, khớp xương (2%).

Mỗi thành phần cơ thể lại có một tỉ lệ nước khác nhau tùy theo nhu cầu riêng của thành phần đó. Trong nước miếng 95%, dịch bao tử 95.5%, não có 86% nước, thận có 83%; xương có 22%; cơ tim có 79% nước.

Bắp thịt có nhiều nước hơn tế bào mỡ. Cho nên người có bắp thịt nở nang thì có nhiều nước hơn người béo phì. Và khi tế bào mỡ lên cao thì nước giảm xuống.

Chỉ cần thiếu hoặc dư nước chừng vài phần trăm là đã có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Nếu nước trong cơ thể giảm đến 20% thì tử vong có thể xẩy ra.

Phần lớn nước thừa được ra trong nước tiểu, số còn lại thoát ra trong mồ hôi, hơi thở, phân.

Khi cơ thể bình thường, lượng nước tiêu thụ cân bằng với nước phế thải khỏi cơ thể. Vì thế, khi uống nước nhiều thì ta sẽ đi tiểu nhiều và khi giảm uống nước, thì nước tiểu sẽ ít đi.

Trung bình một ngày người lớn cần bổ sung khoảng từ 2 tới 2.5 lít rưỡi nước theo đường ăn uống.

Nước được phân phối ở nhiều vùng khác nhau trong cơ thể, nhưng liên tục luân lưu qua sự thẩm thấu và hòa tan. Nước đưa vào cơ thể được ruột non hấp thụ, chuyển vào máu rồi từ đó được đưa đi khắp các mô, tế bào.

Nước có một số nhiệm vụ như:

  1. Nước cần cho sự sống của mọi tế bào qua việc chuyên chở chất bổ dưỡng, chuyển hóa thức ăn và bài tiết những chất cặn bã của thức ăn cũng như từ các phản ứng sinh hóa học như dioxid carbon, ure, ammoniac.
  2. Nước giữ nhiệt độ cơ thể bình thường tương tự như nước chứa trong bình tản nhiệt xe hơi. Chẳng hạn khi nhiệt độ trong cơ thể lên cao, vì nhiễm trùng sốt, vì đi trong nắng nóng, da sẽ đổ mồ hôi, làm giảm nhiệt độ trong người.
  3. Nước làm chất “bôi trơn” để giảm cọ xát trong sự vận động các khớp xương.
  4. Nước giúp các bộ phận cơ quan trong cơ thể hoạt động hữu hiệu và làm “chất đệm” để tránh sự cọ xát giữa cơ quan này với cơ quan khác.
  5. Nước là môi trường trung gian qua đó cả ngàn phản ứng hóa học cần cho sự sống liên tục diễn ra trong cơ thể.
  6. Nước chứa đựng nhiều khoáng, chất dinh dưỡng, kích thích tố, các diêu tố, tất cả theo một tỉ lệ cân bằng mà nếu có xáo trộn thì bệnh tật sẽ xảy ra.
  7. Nước giúp cơ thể loại chất phế thải, cặn bã từ sự tiêu hóa cũng như từ các phản ứng sinh hóa học như phân, carbon dioxide, urea, ammonia.
  8. Nước là thành phần cấu tạo của mọi tế bào, mô và các chất dịch của cơ thể. Nếu không có nước thì sẽ không có nước miếng, dịch vị bao tử, mật để tiêu hóa và hấp thụ chất dinh dưỡng.

Bởi vậy, nước rất cần cho cơ thể cho dù tự nó không cung cấp năng lượng. Ðiều may mắn là nước có sẵn trong tự nhiên ở khắp mọi nơi. Cơ thể chỉ thiếu nước khi ta thiếu hiểu biết và không quan tâm đến nhu cầu này. Trong thực tế, không ít người đã vô tình không uống đủ lượng nước mà cơ thể cần.

Thêm sức sống cho căn nhà trong năm mới

(RealtyTimes) – Năm mới là một thời điểm tốt nhất để thay đổi sinh lực cho căn nhà của bạn. Dù bạn vừa dọn vào một chỗ ở mới và muốn bảo đảm bạn đặt sinh lực đúng từ đầu hoặc chỉ muốn đổi mới không gian hiện hữu của bạn, có những lời khuyên và công cụ mà bạn có thể sử dụng một cách dễ dàng để cải thiện cảm tưởng và cả bề ngoài của căn nhà.

Một lớp sơn mới

Bạn có thể thay đổi cảm nghĩ đối với toàn thể căn nhà với một lớp sơn mới, với phí tổn tối thiểu, nhất là nếu bạn tự làm lấy.

Màu sắc đóng một vai trò then chốt trong căn nhà của bạn. Và, theo một nhà thiết kế nội thất, bà Ana Zuravliova, màu vàng làm trung hòa sinh lực xấu. Trên một quan điểm thiết kế nội thất, màu vàng cũng sẽ làm cho khoảng không gian của bạn có vẻ lớn hơn và tạo thêm sắc thái ấm áp cho một căn phòng.

Dọn dẹp sự bừa bộn

Thu dọn sự bừa bộn là lời khuyên số một nếu bạn đang nghĩ tới việc đặt căn nhà của bạn lên thị trường. Nhưng một hành vi đơn giản như việc dọn dẹp sự bừa bộn trong nhà cũng chứng tỏ là một đường lối tốt để làm cho tâm trí của bạn đỡ hỗn độn hơn.

Những món đồ mà chính bạn tự bao vây mình có thể là kết quả của bao nhiêu năm tích lũy một cách vô ý thức, nhưng môi trường của bạn có thể có một ảnh hưởng lớn tới sức khỏe của bạn. Một cuộc nghiên cứu được đăng tải trong Tạp Chí Thần Kinh Học thấy rằng sự bừa bộn ảnh hưởng tới khả năng tập trung của bạn và làm cho thần kinh thị giác quá tải.

Hãy bắt đầu năm mới này bằng cách dành cho bạn một vài khoảng trống để di chuyển và một vài sự trong sáng tinh thần bằng cách từ bỏ những món đồ lặt vặt mà bạn không còn sử dụng, không cần tới, hoặc không còn thích thú với nó.

Áp dụng một vài lời khuyên mới về phong thủy

Phong thủy nhằm giúp đem lại hạnh phúc, sự may mắn và sức khỏe tốt cho đời sống của bạn. Và trong khi bạn không phải xét lại toàn bộ mọi thứ và thực hiện những thay đổi có thể tốn kém và rộng lớn cho căn nhà của bạn, có thể bạn nên xem xét một vài lời khuyên trong nghệ thuật Trung Hoa cổ để sống hài hòa với môi trường.

Phong thủy liên quan đến việc tạo một không gian không những làm cho bạn hài lòng khi nhìn vào mà còn tạo dễ chịu cho mọi giác quan của bạn, do đó căn nhà của bạn hỗ trợ và làm giàu đời sống của bạn. Khi áp dụng các nguyên tắc phong thủy cho căn nhà của bạn, bạn có thể thu hút một năm mới tốt lành.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

Việc thêm màu sắc cho căn nhà và dọn dẹp sự bừa bộn là hai nguyên tắc của phong thủy. Những nguyên tắc khác gồm có:

– Làm cho cửa trước của bạn dễ đón nhận hạnh phúc bằng cách bảo đảm bạn có những số nhà dễ đọc và một lối vào nhà trống trải.

– Ðưa cây cối và hồ phun nước vào nhà của bạn để cải thiện sức khỏe và thúc đẩy sự nuôi dưỡng.

– Xếp đặt đồ đạc cho sự an toàn bằng cách bảo đảm rằng những đồ đạc lớn nhất trong bất cứ căn phòng nào cũng nằm tại một vị trí mà từ đó bạn có thể nhìn thấy cửa ra vào. (N.N.)

Chủ bút Người Việt sang làm trưởng Ban Việt Ngữ đài VOA

WASHINGTON, DC (NV) – Nhà báo Phạm Phú Thiện Giao vừa từ nhiệm chức chủ bút nhật báo Người Việt để sang làm trưởng Ban Việt Ngữ đài phát thanh Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) tại Washington, DC, bắt đầu từ Tháng Giêng, 2017.

Nhà báo Phạm Phú Thiện Giao gia nhập nhật báo Người Việt năm 2002, bắt đầu cầm bút năm 2003, và sau đó làm phụ tá tổng thư ký.

Năm 2008, ông làm biên tập viên chương trình Việt Ngữ đài phát thanh Á Châu Tự Do (RFA), Washington, DC.

Ông bắt đầu đảm nhiệm vị trí chủ bút nhật báo Người Việt, Westminster, từ năm 2009 đến năm 2017.

Ông Giao tốt nghiệp kỹ sư cơ khí tại Sài Gòn và cao học kinh tế tại Hoa Kỳ.

Theo trang web của đài VOA, các chương trình tiếng Việt đầu tiên được phát thanh từ năm 1943 đến năm 1946. Ðến năm 1951, Ban Việt Ngữ bắt đầu hoạt động liên tục cho đến nay.

Mời độc giả xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 2)

Hiện nay, VOA tiếng Việt có hai buổi phát thanh mỗi ngày tại Việt Nam, và có bản tin trên Internet, phục vụ trên 90 triệu thính giả/độc giả Việt Nam trong nước và hàng triệu người Việt ở nước ngoài.

Ngoài ra, VOA tiếng Việt cũng phát hành một trang báo mạng tại địa chỉ www.voatiengviet.com và các chương trình truyền hình trên mạng ở trang nhà, Youtube, và Facebook, với nội dung chính là tin thời sự liên quan đến Việt Nam, Châu Á, và thế giới, cùng các chuyên mục khác về phụ nữ, đời sống, thể thao, dạy Anh Ngữ… (Ð.D.)

Trung Quốc quan ngại việc Bắc Hàn dọa thử hỏa tiễn

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Trung Quốc hôm Thứ Hai bày tỏ lo ngại về các đe dọa sẽ thử hỏa tiễn liên lục địa của Bắc Hàn.

Hôm Chủ Nhật tuần qua, Bình Nhưỡng lên tiếng đổ lỗi cho Mỹ là khiến họ phải có các cuộc thử nghiệm nguyên tử cũng như hỏa tiễn, đồng thời cảnh cáo sẽ phóng thử hỏa tiễn liên lục địa bất cứ lúc nào và từ bất cứ nơi nào do chủ tịch Kim Chính Vân chọn lựa.

“Chúng tôi rất quan ngại về việc này… Chúng tôi kêu mọi phía hãy kềm chế để không có các hành động có thể làm tình hình trầm trọng hơn. Chúng tôi sẽ theo dõi chặt chẽ tình hình và tìm cách đóng góp nhằm duy trì hòa bình và ổn định trên bán đảo Triều Tiên,” theo lời ông Lục Kháng, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, được IBT loan tải.

“Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc có các quy định rõ ràng đối với Bắc Hàn về việc thử nghiệm hỏa tiễn,” ông Lục nói thêm.

Bộ Ngoại Giao Bắc Hàn nói rằng quốc gia này phát triển kỹ thuật hỏa tiễn liên lục địa để tăng cường khả năng phòng thủ nhằm chống lại “mối đe dọa nguyên tử ngày càng công khai hơn từ Mỹ,” cũng theo IBT.

Hôm Chủ Nhật tuần qua, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, ông Ash Carter, cảnh cáo rằng Washington sẽ bắn rơi hỏa tiễn liên lục địa của Bắc Hàn, gọi chương trình võ khí nguyên tử và hỏa tiễn của chế độ Bình Nhưỡng là mối đe dọa quan trọng đối với Mỹ. (V.Giang)

Mời độc giả xem video: 8 ngư dân Philippines bị bắn chết trên biển

Michigan: Bị phạt $125 vì cho nổ máy làm ấm xe trước nhà

ROSEVILLE, Michigan (NV) – Một cư dân Michigan phẫn nộ sau khi bị một giấy phạt $125 vì đậu xe trên lối vào nhà trong khi nổ máy làm ấm.

Vào sáng sớm giá lạnh hôm 2 Tháng Giêng, anh Nick Taylor, 24 tuổi, đề máy xe ở lối vào nhà bạn gái rồi đi vào bên trong khoảng chừng năm phút.

Đến khi trở ra thì khám phá thấy một giấy phạt, trên đó viết: “Xe đậu trên lối vào nhà với chìa khóa vẫn còn trong xe và máy đang nổ mà không có ai trông chừng.”

Ông James Berlin, cảnh sát trưởng thị trấn Roseville, nói, để chìa khóa trong xe mà không có ai gần đó là vi phạm “vấn đề an toàn công cộng.”

Như quí vị thường thấy, làm như vậy sẽ có người nhảy vào rồi lái xe đi mất. Sau đó còn dẫn đến chuyện không hay nữa,” ông tiếp.

Ông Berlin thêm: “Nếu quí vị sử dụng dụng cụ nổ máy từ xa (remote) mà không cần đến chìa khóa thì điều đó không sao.”

Hôm Thứ Năm, anh Taylor đưa chuyện này lên trang mạng xã hội Facebook, trong đó kèm với những lời lẽ khinh miệt mà sau đó anh đã lấy xuống.

Nội dung có đoạn viết: “Xin mọi người hãy bỏ ra một chút thì giờ để cám ơn viên cảnh sát K. Keary, người phí phạm tiền bạc của dân thọ thuế khi cho tôi một giấy phạt vì đã làm ấm máy xe ngay trên lối vào nhà của tôi.”

Xe không có người trông chừng à? Tôi làm chuyện này mỗi ngày suốt bảy năm nay. Mọi người ai cũng đều làm ấm xe họ cả. Chúng ta sống ở Michigan mà,” anh tiếp.

Trang Facebook của anh Taylor sau đó nhận được hàng trăm phản hồi; nhiều người thắc mắc tại sao cảnh sát lại có thể cho giấy phạt đối với trường hợp như vậy.

Một người viết: “Chuyện này quá khác thường,” trong khi có người chỉ tự hỏi: “Tại sao?”

Bài viết với ảnh chụp lại giấy phạt của anh Taylor đăng trên Facebook nhận được hơn 13,000 người chia sẻ, 4,900 lời bình phẩm và 4,600 người “like.”

Do trước đây anh Taylor có những lời lẽ xúc phạm, Cảnh Sát Trưởng Berlin quyết định không xé bỏ giấy phạt.

Giới sửa xe chuyên nghiệp cho biết truyền thống làm ấm xe như vậy không còn cần thiết đối với xe cộ thời nay, được thiết kế với động cơ “fuel-injected,” vốn dễ ấm máy nhanh hơn nhiều so với động cơ trước đây. (TP)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email: [email protected]; [email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(tính đến ngày 1 tháng 12, 2016)

Mr. & Mrs. Leonard Porter, Benicia, CA $500
Khánh Nguyễn, Huntington Beach, CA $200
ÔB. Trần Văn Lợi, San Diego, CA $100
Ðệ Trần, Clakamas, OR $100
Ðặng N. Cương, Renton WA $50
Phạm Thị Nga & Phạm Thanh Thủy, c/o Oanh T. Trịnh, Yorba Linda, CA $600 (để giúp 5 TPB & 2 quả phụ do 2 cô bảo trợ)
Anh Vũ, Westminster, CA $100
Gia Ðình Cố ÐT Lại Văn Khuy, Garden Grove, CA $4,202 (tiền phúng điếu do bà quả phụ Lại Văn Khuy và các con tặng, c/o bà Hồng Hoa)
Tung T. Trần PTee (Yung T. Nguyễn), Louisville, KY $300
Phúc Hồng Dương, San Jose, CA $300
Quân Nguyễn, Slidell, LA $300
Tong Phùng, Garden Grove, CA $200
Cô Hiền T. Nguyễn, San Diego, CA $200
Billy Ðỗ, Saint Louis Park, MN $200
Vinh Nguyễn, Stockton, CA $200
Bà Vân Trần, Newark, CA $200
Tu Thị Nguyễn, Arlington, TX $180 (2 lần $120 + $60)
Ðạt K. Trần, Pasadena, CA $100
Trang M. Lê, Bowling Green, KY $25
Nguyễn Văn Hồng, Houston, TX $25
Mỹ Văn Bùi, Hickory, NC $20
Bùi C. Thăng, Milpitas, CA $50
Thuận Dương, Houston, TX $6

Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:

Tuấn Lê & Thao Nguyễn, Phoenix, AZ $150
Anh Phan + Quế Phan +Mỹ Thuận Phan, $150
Phương A. Nguyễn, Herndon, VA $140
Christine P. Nguyễn, Fairfax, VA $100
Ky Ðoàn, Garden Grove, CA $100
Hung Ke Ðặng & Yen T. Vũ, Dorchester, MA $100
Huỳnh Văn Thanh, West Palm Beach, FL $100
Ðức Văn Phan, Fayetteville, NC $100
Hon Nguyễn, Port Orange, FL $100
Vinh Duy Bùi, Houston, TX $100
Nhung Lương, Portland, OR $100
Anthony Lê, Yukon, OK $100
Mai Thị Ðinh, Bronx, NY $100
Vien Thanh Trương, Honolulu, HI $100
Tô Mùi c/o Ðich Hữu Vũ, Fullerton, CA $100
Bảy Văn Lưu, Myrtle Beach, SC $100
Khang H. Nguyễn, Bay Point, CA $100
Tawny Ðặng, Anaheim, CA $100
Mai Lê, South Plainfield, NJ $100
Thanh Dương, Dustin Dương, East Hartford, CT $100
Phạm Tòng, Santa Ana, CA $100
Christian Nguyễn, Redondo Beach, CA $100
ÔB. Phu Mai & Thị Hoàng, Alameda, CA $100
Tung Văn Trac, Seattle, WA $100
Thuy Trần, Centerville, VA $100
Anh Danh, Ashburn, VA $100
Lương Bùi, Pfluggerville, TX $100
ÔB. Lê Thập, Katy, TX $100
Quang Lê, San Jose, CA $100
Mimosa Nguyễn, Baldwin Park, CA $100
Tân & Hội Ðặng, Houston, TX $100
Hoa Trương, Fort Dodge, IA $100
Hoa Văn Trần, San Diego, CA $100
Quách Thị Hiệp, Ingleside, IL $100
Phung Nguyễn, Lincoln, CA $100
Nghi Dung, Baton Rouge, LA $100
Phước Văn Nguyễn, Union City, CA $100
Việt Xuân Phan, San Jose, CA $100
Hung Lê, Centerville, WA $100
Thanh P. Du, Garden City, KS $100
Túc Bưu, Reseda, CA $100
David Vân, Tacoma, WA $100
Hoàng Tiến Nguyễn, N. Oakdale, MN $100
Hải Lê, High Point, NC $100
Thanh Thạc Nguyễn, San Jose, CA $100
Quốc Việt Nguyễn, Pomona, CA $100
Martin Trương, Houston, TX $100
Chung N. Phạm, Seattle, WA $100
Thảo Mai, Phoenix, AZ $100
Lâu Trần, Pinellas Park, FL $100
Linh Phùng (LeNails Lộc), Pell City, AL $120
Lê Hồng, Seattle, WA $100
Vương Minh Nguyễn, Austin, TX $100
Lê Kim Phương, Portland, OR $100
Anh Trần, San Jose, CA $100
Ðức Minh Lưu, Milpitas, CA $100
Liliann Ðinh, Cupertino, CA $100
Lan Nguyễn, Mt. Prospect, IL $100
Tho Phạm, Grand Prairie, TX $100
Nghĩa Nguyễn, Harvey, LA $100
Phương Lâm, Decatur, GA $100
Ðon Ðặng, Minneapolis, MN $100
John Nguyễn, Beaumont, TX $100
Yến Vũ, Elk Grove , CA $100
Liên Nguyễn, Rosemead, CA $100
Can Ðinh Dan, Winnetka, CA $100
Nhan Trần c/o Tuyết Bạch Trần, Newtown Square, PA $100
Han Phương Bùi, DDS, Westminster, CA $350 (còn tiếp)

Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:

Nguyễn Văn Dự, Tiền Giang, SQ:53/654457/HS/ ÐPQ. Cắt thận phải, túi mật.
Huỳnh Ðăng Tỉnh, Thừa Thiên, SQ:66/202128/HS/CLQ. Mù 2 mắt.
Trần Văn Thêm, Thừa Thiên, SQ:70/112681/TS1/CLQ. Gãy tay phải.
Nguyễn Phát, Thừa Thiên, SQ:58/210409/CLQ. Cụt 1/3 chân phải.
Phạm Soái, Thừa Thiên, SQ:64/213881/HS/PB. Cụt các ngón tay trái.
Trần Văn Toán, Thừa Thiên, SQ:72/146559/HS/TQLC. Gẫy, liệt tay trái.
Nguyễn Văn Lương, Thừa Thiên, SQ:61/217769/B1/CLQ. Mù mắt phải.
Võ Bảo, Thừa Thiên, SQ:57/206881/B2/CLQ. Bị thương đầu
Võ Công, Thừa Thiên, SQ:69/200875/TS1/CLQ. Liệt 1/2 người.
Trần Tẩu, Thừa Thiên-Huế, SQ:64/201537/HS1/CB. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Thiếu, Thừa Thiên, SQ:106762/NQ. Mù mắt phải.
Mai Văn Ðải, Thừa Thiên, SQ:65/205015/TrU/ÐPQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Trai, Quảng Trị, SQ:58/200429/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Lê Phú Khoa (Khoai), Thừa Thiên SQ:68/211659/CLQ. Cụt chân trái.
Hà Văn Ngân, Thừa Thiên, SQ:77/107730/NQ. Cụt chân trái.
Trần Bắp, Thừa Thiên, SQ:62/202200/CLQ. MDVV 30%.
Hoàng Xu, Quảng Nam, SQ:66/207427/B2/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Trần Bảy, Quảng Nam, SQ:113609/NQ. Cụt chân trái.
Lê Tấn Ðối, Quảng Nam SQ:63/202561/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Luận, Quảng Nam, SQ:64/201628/TS1/CLQ. Mù mắt trái, cụt chân phải.
Nguyễn Như Ba, Quảng Nam, SQ:71/113360/TQLC. Cụt chân trái. Mù mắt phải.
Nguyễn Văn Trí, Quảng Nam, SQ:37/144386/TS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Tấn Ngoạn, Quảng Nam, SQ:51/434811/HS/ÐPQ. Liệt tay trái.
Ðặng Xuân Thu, Quảng Nam, SQ:65/201258/TrU/TG. Gẫy chân, tay phải.
Nguyễn Ðức Mên, Quảng Nam, SQ:078558/BI/CLQ. Cụt chân phải.
Ðỗ Thắng, Quảng Nam, SQ:70/209099/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Võ Xán, Quảng Ngãi, SQ:43/645167/ ÐPQ. Cụt tay trái. Bị thương ở mặt.
Hồ Thí, Quảng Ngãi, SQ:66/14950/TU/CLQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Lành, Quảng Ngãi, SQ:63/204848/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Phạm Hộ, Quảng Ngãi, SQ:34/075298/ThS/ÐPQ. Gãy chân trái.
Huỳnh Tấn Hoàng, Quảng Ngãi, SQ:74/210521/B1/CLQ. Cụt bàn chân & tay trái.
Võ Bích, Quảng Nam, SQ:53/215816/B1/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Võ Xuân Thọ, Ðà Nẵng, SQ:35/273514/HS/ÐPQ. Ðiếc.
Lê Văn Mậu, Quảng Nam, SQ:352078/XDNT. Gãy liệt chân trái.
Lê Văn Ðức, Tiền Giang, SQ:805585/NQ. Mù mắt phải.
Phạm Văn Mừng, Long An, SQ:55/779160/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Ðúng, Tiền Giang, SQ:48/362207/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quân, Tiền Giang, SQ:62/700394/TS1/CLQ. Cắt thận trái, lá lách, gan.
Lê Quang Liêm, Tiền Giang, SQ:33/311332/TS1/ÐPQ. Cụt chân phải.
Phan Văn Sánh, Long An, SQ:54/674524/B2/ÐPQ. Gẫy chân trái.
Nguyễn Văn Kiền, Bến Tre, SQ:44/767222/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Sen, Bến Tre, SQ:71/005665/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Ðá, Bến Tre, SQ:257155/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trương Văn Châu, Bến Tre, SQ:50/392781/TS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Bán, Bến Tre, SQ:834539/NQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Linh, Bến Tre, SQ:916496/NQ. Cụt chân phải.
Trần Hữu Ngọc, Tiền Giang, SQ:65/148228/CLQ. Gẫy chân phải.
Vương Văn Lung, Tiền Giang, SQ:70/002690/B2/CLQ. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Kiệp, Bến Tre, SQ:56/N01956/NQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Lụa, Bến Tre, SQ:852312/NQ. Cụt chân trái, gãy tay trái.
Trần Văn Ðao, Bến Tre, SQ:852365/NQ. Mù mắt trái, cụt các ngón chân trái.
Nguyễn Thành Long, Long An, SQ:48/502606/B2/ÐPQ. Mù mắt trái.
Huỳnh Văn Chưởng, Long An, SQ:307860/NQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Kén, Cân Giuộc, SQ:69/101666/B2/CLQ. Gẫy chân phải.
Phạm Văn Ba, Long An, SQ:69/000999/HS/CLQ. Cụt tay phải.
Lê Văn Năm, Tiền Giang, SQ:59/183531/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Hà Văn Hơn, Tiền Giang, SQ:69/004188/B1/CLQ. Cụt 5 ngón chân trái.
Trần Văn Hai, Tiền Giang, SQ:32/210764/B2/ÐPQ. Gẫy cổ tay phải.
Ðỗ Văn Mai, Bến Tre, SQ:69/000032/B1/CLQ. Gẩy nhẹ tay trái.
Nguyễn Văn Nên, Long An, SQ:65/150967/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Hữu Thà, Tiền Giang, SQ:52/202552/ThS/TÐ6KB Mù mắt phải.
Phan Văn Tới, Tiền Giang, SQ:52/711012/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trần Trung Nghĩa, Bến Tre, SQ:61/156120/TrU/CLQ. Gẫy chân phải.
Nguyễn Văn Rô, Tiền Giang, SQ:59/000784/B1/CLQ. Cụt ngón cái tay phải.
Trần Văn Qưới, Bến Tre, SQ:63/000014/B2/CLQ. Bị thương ở mặt.
Nguyễn Văn Hòa, Long An, SQ:307466/NQ. Cụt 2/3 cánh tay trái.
Phạm Ngọc Khuê, Tiền Giang , SQ:473078/NQ. Cụt 1/3 chân trái.
Trần Văn Quang, Tiền Giang, SQ:70/001292/HS/CLQ. Cụt bàn chân phải.
Phạm Văn Thành, Tiền Giang, SQ:45/380256/B1/ÐPQ. Cụt chân phải.
Lương Văn Ðiệp, Tiền Giang, SQ:57/000187/HS/CLQ. Gẫy chân trái. (còn tiếp)

Vụ thảm sát 9 người da đen: Bồi thẩm muốn tử hình Dylann Roof

CHARLESTON, South Carolina (NV) – Một bồi thẩm đoàn liên bang hôm Thứ Ba đề nghị án tử hình đối với Dylann Roof, người bắn chết chín giáo dân da đen trong buổi học giáo lý tại nhà thờ Emanuel African Methodist Episcopal Church ở Charleston, South Carolina, hồi năm 2015.

Theo Reuters, hồi tháng trước, bồi thẩm đoàn này cũng từng xét thấy bị can Roof, 22 tuổi, có tội đối với 33 tội danh, gồm những tội ác gây nên xuất phát từ lòng thù hận.

Các bồi thẩm viên đưa ra đề nghị sau khi thảo luận chưa tới ba giờ đồng hồ.

Bị can Roof nhìn trừng trừng về phía trước khi chánh án đọc bản cáo trạng của bồi thẩm đoàn, trước khi loan báo bản án tử hình.

Bị can Roof tự biện hộ cho mình trong suốt phiên xử, và trước đó không hề tỏ ra có sự hối hận nào.

Roof nói với bồi thẩm đoàn rằng đương sự vẫn nghĩ việc thảm sát là điều mà đương sự phải làm và không hề xin được tha chết.

Dylann Roof còn phải trực diện với phiên xử khác tại một tòa án của tiểu bang, nơi các công tố viên cũng muốn dành cho đương sự bản án tử hình. (TP)

Mời độc giả xem video: Lực lượng đặc biệt Mỹ hành quân tại Syria, diệt ISIS

Trung Quốc quan ngại về đe dọa thử hỏa tiễn ở Bắc Hàn

Trung Quốc hôm Thứ Hai bày tỏ lo ngại về các đe dọa sẽ thử hỏa tiễn liên lục địa của Bắc Hàn. Hôm Chủ Nhật tuần qua, Bình Nhưỡng lên tiếng đổ lỗi cho Mỹ là khiến họ phải có các cuộc thử nghiệm nguyên tử cũng như hỏa tiễn, đồng thời cảnh cáo sẽ phóng thử hỏa tiễn liên lục địa bất cứ lúc nào và từ bất cứ nơi nào do chủ tịch Kim Jong Un chọn lựa.

Cháy tàu trên vịnh Hạ Long, 14 khách Tây thoát nạn

Sau khi để xảy ra việc cháy tàu ở Vịnh Hạ Long, khiến 21 người, trong đó có 14 du khách Tây xém chết, chính quyền Quảng Ninh lại áp dụng chiêu cấm hoạt động.

8 ngư dân Philippines bị bắn chết trên biển

Theo nguồn tin quân đội Philippines vào sáng hôm nay, 8 ngư dân địa phương vừa được thấy bị bắn chết trên thuyền của họ trong vùng biển nhiều hải tặc hoạt động tại Philippines.

Ngày Xuân kể chuyện mình

(Tâm sự của người vợ CTNCT)

Từ ngày có bức tâm thư của ông chủ tịch Khu Hội CTNCT được đăng trên báo Việt Mỹ Times và hàng ngày đọc ra rả trên đài phát thanh kêu gọi mấy bà vợ CTNCT viết về những nỗi khổ cực trong thời gian chồng đi cải tạo, từ việc làm ăn kiếm đồng tiền nuôi con, nuôi chồng, đến những nỗi gian nan vất vả trên đường đi thăm nuôi chồng… để đăng trong Ðặc San Xuân của Khu Hội vào dịp Tết năm nay, không ngày nào là ông chồng tôi không nhắc nhở tôi viết bài đăng báo. Ông ấy còn nói là năm nay Khu Hội tổ chức Tết lớn để kỷ niệm 15 năm thành lập Hội và đặc biệt trong dịp này “Vinh Danh Người Vợ CTNCT.”

Thú thật, đã từ nhiều chục năm nay tôi không cầm bút viết thư thăm người thân, và ngay cả thư thăm bố mẹ tôi ở VN tôi cũng nhờ ông chồng tôi viết, vả lại tôi chưa bao giờ cầm bút viết “bài đăng báo.” Thế mà bây giờ ông ấy cứ nằng nặc bắt tôi viết, mà lại viết về mình nữa, kể chuyện đời tư của mình cho thiên hạ nghe nghĩ cũng thấy xấu hổ. Kiểu này là tôi lại bị nhà tôi làm khó đây! Bình thường nhà tôi ít khi nào nói nhiều hoặc có chuyện gì tôi không làm vừa ý là ông ấy gắt ỏm tỏi lên. Còn chuyện viết bài ông ấy cứ “năn nỉ” hoài khiến tôi cũng phải xiêu lòng!

Ông chồng tôi có cái tật hễ giận là dỗi. Hỏi cũng không nói, gọi cũng không thưa, đến bữa dọn cơm rồi cũng không thèm ngồi vào bàn ăn. Phải năn nỉ, dỗ dành ông ấy mới chịu ăn. Phải ngày còn bồ bịch mà ông ấy “giận” cái kiểu như bây giờ thì…! Thôi không nói nữa, kẻo ông ấy lại nói rằng nếu không có ông ấy chiếu cố thì giờ này tôi còn “…chạy ngược chạy xuôi,” hai mắt dớn dác tìm kiếm tấm chồng! Ý ông ấy muốn là ông ấy không cưới thì tôi ế chồng! Mà quờ quạng cũng dám ế thật lắm chứ! “Già kén thì kẹn hom,” ông bà ta thường nói thế chắc cũng không sai đâu! Cũng vì sợ ông ấy giận nên tôi phải cố gắng thức đêm thức hôm để viết bài cho ông ấy vui lòng. Tôi có nói với nhà tôi, những điều tôi viết ra đều là sự thật nếu có đụng chạm gì tới ông thì ông ráng chịu. Nhà tôi đồng ý sẽ không khiếu nại!

Tôi quen chồng tôi từ ngày ông ấy mới bước chân vào quân trường Thủ Ðức. Số là, vào một ngày Chúa Nhật khoảng cuối Tháng Giêng năm 1968, tôi cùng đi với bà chị dâu lên Trường Bộ Binh Thủ Ðức thăm ông anh ruột theo học khóa 27. Tôi cũng biết ông ấy cũng học khóa này vì ngày đi trình diện có đến nhà cùng đi với ông anh tôi cho có bạn. Họ là bạn học với nhau, nhưng nào tôi có biết. Ðang cùng với bà chị dâu ngồi chuyện trò với ông anh ở Khu Tiếp Tân thì thấy ông ấy lò dò tới. Người đâu mà cao như cái cột đình, da đen nhẻm, đầu tóc thì trọc lóc, bộ quần áo nhà binh rộng thùng thà thùng thình, trông ngố hết sức! Nhìn quanh, thấy ông Tân Khóa Sinh nào trông cũng như vậy, ngố ơi là ngố! Tôi thầm nghĩ, sao anh chàng này lại mon men tới đây, chắc có “ý đồ” gì đây? Tôi chuẩn bị đề phòng thì ông anh tôi nói là gọi ông ấy ra nói chuyện cho vui vì tưởng rằng chàng là “con bà phước.” Sau này tôi mới biết ông anh tôi có ý muốn giới thiệu cho tôi chứ không phải là anh chàng có ý đồ muốn tán tỉnh tôi. Như thế là tôi đã nghĩ oan cho ông ấy!

Chàng ngồi chưa nóng đít thì thình lình đứng dậy vội vã đi ra ngoài. Tôi nhìn theo thấy chàng đi với một cô gái mặc áo dài xanh ra tận ngoài cổng, vừa đi hai người vừa nói chuyện, nhưng nào tôi có nghe thấy, và tôi cũng chỉ nhìn thấy sau lưng của cô ta nên cũng chẳng biết cô ấy là ai! Một lát sau ông ấy trở lại trông mặt buồn so nhưng vẫn nở nụ cười không được tươi lắm. Sau này tôi mới biết cô gái ấy là cô L, “bồ” của nhà tôi. Hai người đã quen nhau từ mấy năm nay. Tôi có nghe chuyện về mối tình của hai người do một người bạn kể lại. Nghe cũng “tình” lắm! Và sau này khi đã là vợ, tôi có hỏi ông ấy: “Hôm đó đang ngồi nói chuyện ở Khu Tiếp Tân trường Thủ Ðức, anh vội vã đi ra ngoài với một cô gái, cô ấy là ai vậy? Sao cô ấy không ở lại chuyện trò với ông mà bỏ về?”

Tôi biết câu hỏi này là “vô duyên,” nhưng vì bản tính tò mò và muốn biết câu trả lời của chồng tôi xem có đúng như câu chuyện của người bạn nói về mối tình của hai người không. Sau một cái thở thật dài, ông ấy nói đó là cô L. Hôm đó L lên thăm nhưng không báo trước. Cô ấy phải mất 20 phút đi tìm mới tìm thấy, lúc đó lại trông thấy anh chàng đang ngồi cạnh tôi nói cười toe toét. (Nhìn cảnh đó ai mà không tức phải không quý vị?). Cơn giận hay nói đúng là cơn ghen nổi dậy, cô ấy bỏ về một nước, ông ấy năn nỉ hết hơi cô ấy cũng không chịu ở lại. Và từ đó hai người xa nhau! Tôi nghĩ có lẽ tại tôi vô tình làm tan vỡ mối tình của ông ấy thì tôi phải lấy chính tôi ra đền bù cho ông ấy vậy!

Sau buổi gặp gỡ và nói chuyện với nhau lần đầu tiên đó, tôi cũng có chút cảm tình với anh chàng cao nhòng đó. Anh chàng có giọng nói thật ấm, nụ cười thật tươi và con mắt biết cười tình. Nghe anh chàng nói chuyện cũng có duyên, trông cũng “ngồ ngộ.” Thời gian đó cũng có vài chàng thanh niên theo tán tỉnh, nhưng tôi có vẻ ngả về phía chàng nhiều hơn. Thế rồi sau đó cứ hàng tuần, tôi viện cớ lên thăm ông anh nhưng thực ra là để thăm chàng.

Sau ba tháng huấn nhục, chàng được gắn Alfa, được 24 giờ phép về Sài Gòn thăm tôi. Ðến nhà, chàng nói chuyện với ba mẹ tôi rất vui vẻ “tự nhiên như người Hà Nội,” cứ làm như là đã quen biết ba mẹ tôi từ lâu và sau đó xin phép đưa tôi đi chơi. Dĩ nhiên là tôi nhận lời ngay, đâu dám từ chối. Tôi chỉ mong có bấy nhiêu thôi mà! Hôm đó trông chàng mặc bộ đồ kaki vàng, đầu đội mũ lưỡi trai, trên hai vai mang Alfa lại thêm dây biểu chương màu vàng rực rỡ, chân đi giầy láng cóng, trông xinh trai và oai đáo để, trông không còn ngố như thời gian còn là TKS. Dạo phố Lê Lợi với chàng, tôi cũng cảm thấy thích thú và hãnh diện. Ði một vòng từ đường Lê Lợi đến đường Tự Do, chàng rủ vào La Pagode ăn kem, chuyện trò. Ngày đó tôi còn nhút nhát, e lệ, ít nói, có lẽ như vậy mà chàng thích tôi, chứ phải cái bệnh nói nhiều như bây giờ chắc chàng “de” tôi rồi!

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

Ngày ra trường, chàng được nghỉ phép mấy ngày thì chẳng có ngày nào chàng không đến cổng sở làm đón tôi. Rồi hai đứa đi chơi phố, đi ăn bún ốc ở hẻm Casino hoặc ăn đu đủ bò khô ở đường Nguyễn Trung Trực trước tiệm nước mía Viễn Ðông hay chui vào rạp Eden hay Rex hoặc Kim Châu xem phim. Biết chàng lương lậu chẳng được bao nhiêu, nên thường vé hát thì chàng mua, còn ăn uống thì tôi trả tiền. Bây giờ tôi cũng chẳng còn nhớ chúng tôi đã xem những phim gì, hỏi ông chồng có nhớ không thì ông ấy cười trả lời cũng không nhớ, ngay cả tựa cuốn phim cũng không nhớ nữa là nội dung cuốn phim. Vì vào đó chúng tôi có xem phim đâu à. Vả lại cũng đã lâu lắm rồi, gần 40 năm còn gì nữa!

Một tuần lễ nghỉ phép mãn khóa của chàng qua thật nhanh. Chàng phải đi trình diện Quân Ðoàn II ở Pleiku, sau đó về một đơn vị ở Ban Mê Thuột. Ðây là thời gian tôi viết thư cho chàng nhiều nhất. Có lẽ hồi đó viết thư nhiều quá rồi nên bây giờ tôi làm biếng chăng? Thư của tôi, chàng còn giữ nguyên, sắp xếp thứ tự để trong một cái tép da nhỏ, trao lại cho tôi khi ông ấy về làm việc ở Long Bình. Ðến ngày đi Mỹ tôi lại để quên ở Việt Nam. Giờ này cũng chẳng biết nó nằm ở chỗ nào, còn hay mất! Thỉnh thoảng ông chồng tôi có nhắc về tập “thư tình” đó và tỏ vẻ tiếc hùi hụi. Tôi hỏi tại sao tiếc? Có biết ông ấy trả lời sao không?- “Ðể được ‘nghe’ lại những lời êm ái, dịu ngọt, tình tứ lãng mạn của người yêu bé bỏng, chứ bây giờ nghe bà cằn nhằn suốt ngày, nói chuyện bốp chát như búa bổ riết rồi muốn phát điên lên”!

Trước ngày hết phép ông ấy nói với tôi trong một quán cà phê ở đường Lê Văn Duyệt: “Một năm sau ngày ra trường anh sẽ về cưới em.” Và chàng còn nói là đi lính tác chiến hay chết hoảng chết tiều trong năm đầu. Cưới sớm, tôi làm quả phụ thì tội nghiệp! Sau một năm thì khó chết hơn vì đã có chút ít kinh nghiệm chiến trường. Tôi được biết chàng về một đơn vị Thám Kích. Nghe cái tên đã thấy dễ sợ rồi. Nhưng ngày đó tôi lại thấy rất tình, có lẽ trong tôi có một chút lãng mạn của tuổi trẻ và cũng là cái mốt thời thượng của con gái thời đó. Có người yêu là lính tác chiến vẫn hãnh diện hơn là mấy anh chàng làm văn phòng ở Sài Gòn. Lúc đó tự nhiên tôi không có cảm tình với mấy ông lính hay sĩ quan làm văn phòng. Nhìn bộ vó họ yếu xìu! Cũng có vài ông sĩ quan theo tán tỉnh làm quen, nhưng tôi cứ vờ đi và chỉ nghĩ về chàng và viết thư cho chàng thôi. Có dịp chàng về phép là chúng tôi lại quấn quýt bên nhau, rủ nhau đi bát phố hay đi ra ngoại thành ngồi quán dừa hóng mát, tâm tình. Cuộc đời lúc đó sao tôi thấy đẹp và nên thơ quá!

Vâng, đúng một năm sau, giữ lời hứa, chàng về làm đám cưới. Sau đám cưới được vài ngày, chàng lại lên đường “ra mặt trận,” tôi vẫn ở Sài Gòn với bố mẹ chồng, hàng ngày vẫn đi làm, trong lòng thì thương nhớ chàng vô tả. Một năm chàng chỉ về phép một vài lần, mỗi lần không quá một tuần lễ. Bố mẹ chồng tôi rất hiền lành và thương con dâu, nhiều lần nói với tôi ra BMT sống với chồng tôi. Bà cô chồng tôi cũng thường khuyên tôi như thế và còn dọa tôi là: “Thằng S. tính giống tính ông ngoại nó, nên bay bướm lắm đó, liệu lên BMT mà ở với nó.”

Nhưng tôi vẫn ở lì Sài Gòn. Tôi rất sợ ở một mình, sợ ma, sợ lạ nước lạ cái, sợ lên BMT không có việc làm, sợ đủ thứ. Và tôi biết chồng tôi lúc đó nay thì hành quân ở BMT, tháng sau đã nghe nói ở Quảng Ðức, rồi Ðức Lập, Pleiku, Kontum… đi liên miên như thế dĩ nhiên tôi phải ở nhà một mình, cho nên tôi không đi theo chồng tôi là vì vậy! Mãi về sau này tôi mới thấy tôi ngu là đã “thả rông” chồng tôi suốt thời trai trẻ. Làm gì mà những nơi ông ấy ở không có cô này cô nọ, rồi có khi còn con rơi con rớt tùm lum là khác. Bây giờ có tra vấn ông ấy thì ông ấy cứ chối bai bải là có rơi vãi gì đâu! Ông ấy còn nói ông ấy vẫn còn nguyên, chẳng mất đi đâu tí nào. Biết là ông ấy nói dối nhưng tôi cũng đành chịu!

Khi tôi sinh đứa con đầu lòng thì cũng là lúc ông ấy về làm ở Phòng 1/SÐ23BB nên tôi yên tâm và nghĩ rằng từ nay ông ấy cũng khó chết. Con tôi sẽ không bị mồ côi sớm, tôi không bị góa bụa như một vài người bạn gái của tôi. Nhìn tụi nó khóc chồng, con nó khóc cha mà thấy mủi lòng!

Cuối tháng 4, 1975 nhà tôi từ BMT về làm SQ/QTNV cho TÐ18CB đồn trú ở Long Bình. Ông anh ruột của tôi cùng khóa với nhà tôi, trước khi nhà tôi về thì anh ấy đã phục vụ ở đơn vị này, sau đó đổi đi đơn vị khác. Lúc đó nghe anh tôi nói anh ấy làm trưởng Ban 5. Tôi chẳng biết Ban 5 là ban gì? Tôi nói đùa với anh tôi, “Anh nổi tiếng lười biếng dài lưng tốn vải ăn no lại nằm nên phải gọi là Trưởng Ban Nằm mới đúng.” Anh tôi la tôi và nói là tôi nói bậy bạ. Sau khi đi cải tạo về, sống không nổi với hoàn cảnh thực tế, anh tôi đã vượt biên 5, 7 lần mới thoát. Bây giờ đang ở tiểu bang NC. Tôi và nhà tôi đã có dịp qua thăm anh ấy hồi năm ngoái.

Thời gian này tôi đang làm việc ở Trung Tâm Tiếp Vận Không Quân/Phòng Quản Trị Quân Dụng ở phi trường Biên Hòa, đại đơn vị mà Chuẩn Tướng Từ Văn Bê là CHT. Qua đây gặp lại Tướng Bê, tôi kể lại chuyện hồi đó làm ở BCH Tiếp Vận ở phi trường Biên Hòa. Tướng Bê thích lắm, không ngờ giờ này sau bao nhiêu chục năm gặp lại được “cô thư ký” của đơn vị còn nhớ tới ông và quý trọng ông.

Tôi kể tiếp chuyện tôi làm ở Biên Hòa, nhà tôi làm ở Long Bình. Thời gian này chúng tôi có nhiều cơ hội gặp nhau hơn, nhưng tôi vẫn ở Sài Gòn với bố mẹ chồng. Thỉnh thoảng buổi chiều về làm nhà tôi ghé đón về trại của ông ấy. Hôm nào có phép thì ông ấy chở tôi về SG. Chúng tôi vẫn có những hẹn hò như ngày chúng tôi còn bồ bịch với nhau. Bây giờ nghĩ lại cũng thấy thú vị. Thời gian này tôi có bầu cháu thứ hai. Sanh cháu ra nhà tôi đặt tên cháu là Hòa Bình để kỷ niệm nơi chốn chúng tôi đã “làm việc.” Còn đứa con gái đầu lòng do tôi đặt tên. Tôi lấy ngay tên người yêu “đầu đời?” của nhà tôi đặt tên cho cháu. Lúc đó nhà tôi còn ở BMT khi nghe tin tôi sanh về phép. Nghe tôi nói đặt tên cho cháu là Mai Loan, nhà tôi hỏi tại sao lại lấy tên của “người ta” đặt tên cho con? Nhà tôi hỏi, tôi cũng lính quýnh, nhưng mỉm cười bảo rằng bộ anh không thích tên đó sao? Nhà tôi đòi đi lên nhà thương đổi tên. Nhưng chẳng biết ông ấy có đi thật hay không nhưng sau đó trở về nói là sổ sách hộ tịch khai sinh họ đã làm xong, không đổi được nữa. Tôi nghe thì biết như vậy, nhưng tôi nghĩ nhà tôi rất thích cái tên này! Cô ấy sau đó lấy một ông đại úy bác sĩ Quân Y làm ở TYV Cộng Hòa, cũng đi cải tạo và hiện nay gia đình cô ấy ở Mỹ. Có lần tôi hỏi thử nhà tôi có muốn liên lạc lại với cố nhân không tôi sẽ xin số phôn cho nói chuyện cho đỡ nhớ người xưa ấy mà, có gì đâu. Ông ấy mỉm cười lắc đầu! Nhưng tôi biết trong tâm tư ông ấy cũng có lúc nghĩ đến “người ta” nhưng tế nhị không nói ra thế thôi!

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã gần kề. Nào ai có biết ngày đó là ngày tàn của miền Nam. Gần đến ngày đó, người Sài Gòn vẫn nhởn nhơ sống, vẫn vui chơi nhộn nhịp, chẳng biết chiến tranh là gì và cũng chẳng biết là họ sắp rơi xuống địa ngục. Trong lúc đó miền Cao Nguyên, miền Trung đã lọt vào tay quân Cộng Sản. Những người bà con họ hàng của gia đình chồng tôi từ BMT, Di Linh, Lâm Ðồng, Ðà Nẵng… đã chạy giặc vào SG. Một số ở nhờ nhà bố mẹ chồng tôi, một số tản mát đến các gia đình bà con khác. Tôi vẫn đi làm ở Biên Hòa, nhà tôi vẫn ở Long Bình. Những người bạn cùng làm với tôi số đã theo những chuyến bay di tản ra nước ngoài. Tôi lo lắm, hỏi ý kiến nhà tôi đi hay ở lại? Nhà tôi buồn rầu nói, tôi đã có bầu 7 tháng bụng bự thế kia làm sao mà đi được, hơn nữa còn bố mẹ già và một đàn em nhỏ, và gia đình bên tôi cũng như vậy, mình bỏ đi sao đành! Thôi cứ ở lại, tới đâu hay tới đó. Và SG chắc không mất đâu. Tôi nghe cũng có tình có nghĩa. Nhưng trong bụng vẫn lo âu.

Rồi chuyện phải đến đã đến. Sài Gòn thất thủ sau khi nghe ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng Việt Cộng trên đài phát thanh vào lúc gần trưa ngày 30 tháng 4, 1975. Nhà tôi đã có mặt ở nhà từ chiều hôm trước khi theo đơn vị di tản từ LB về SG. Bây giờ thì hết đường chạy! Nhìn nhà tôi âu sầu, ngơ ngác trông thật tội nghiệp. Tôi chẳng biết an ủi nhà tôi như thế nào. Thôi thì ai sao mình vậy!

Ngày 17 tháng 6, 1975 tôi sanh cháu Hòa Bình. Ngày 22 tháng 6 nhà tôi đưa tôi và cháu HB về nhà ba mẹ tôi ở XM. Tôi mới sanh chưa được một tuần lễ, còn yếu ớt nên muốn về Ngoại săn sóc. Còn cháu ML thì vẫn để ở nhà Nội. Khi từ giã, nhà tôi nói 10 ngày học tập xong sẽ xuống đón mẹ con tôi về. Ngày 23 tháng 6, 1975 nhà tôi đi trình diện tập trung cải tạo theo lệnh của Ủy Ban Quân Quản. Nào có phải 10 ngày như họ nói đâu! Nhà tôi đi tù cải tạo 6 năm. Sáu năm hay 2190 ngày mà chúng nó nói là 10 ngày! Toàn là giọng điệu lưu manh, dối trá và lừa bịp. Ở SG trong những năm sau đó người dân thường nói nhỏ với nhau: “Bây giờ thì cả miền Nam được cách mạng cho ăn thịt lừa và uống rượu bìm bịp.”

Cả nửa năm sau ngày nhà tôi đi “trình diện học tập cải tạo” tôi không nghe một tin tức gì về nhà tôi cũng như ông anh ruột của tôi ở đâu, sống hay chết? Tôi lo lắm, chạy hỏi lung tung những gia đình tôi quen biết có người thân đi cải tạo. Họ cũng như tôi, mọi người đều mù tịt! Biệt vô âm tín! Khoảng cuối tháng 12, 1975, gần Lễ Giáng Sinh, em chồng tôi xuống XM cho tôi biết đã có tin của nhà tôi và trao cho tôi lá thư do chính tay nhà tôi viết. Tôi mừng vì biết nhà tôi còn sống, nhưng trong thư không cho biết là hiện đang ở đâu, ngoài phong bì chỉ thấy ghi số hòm thư. Biết nhà tôi còn sống là mừng rồi. Thư chỉ viết vỏn vẹn có mấy dòng cho biết nhà tôi vẫn khỏe mạnh, “an tâm học tập để tiến bộ sớm về đoàn tụ với gia đình,” và cuối thư viết vội cần ít thuốc bổ B1, vài ký đường và lon Guigoz mắm ruốc xào sả ớt. Tất cả không quá 3 ký và gửi qua bưu điện.

Khoảng gần Tết năm 1976, tôi nhận được lá thư thứ hai của nhà tôi báo cho biết hiện đang ở trại giam Tân Hiệp, Biên Hòa. Trại cho phép thăm nuôi, nhưng phải xin giấy phép của địa phương. Tôi vội làm mọi thủ tục và đi mua ít quà thăm nuôi. Biên Hòa-Sài Gòn gần, nên tôi đem theo 2 đứa con nhỏ, có cả ba tôi, bố mẹ chồng tôi và cả mấy người em tôi cùng đi nữa. Nhưng số người vào thăm bị giới hạn nên ba tôi và các em tôi phải ở lại ngoài cổng. Nhìn nhà tôi gầy gò xanh xao quá! Nhà tôi vốn đã cao, nên trông lại càng thấy xót xa. Tôi khóc, nhà tôi bảo đừng khóc, tụi nó nhìn thấy thì lại có chuyện không hay. Lúc đó còn bộ đội trông coi nên mọi người được tự do trò chuyện, thỉnh thoảng mới có vài tên bộ đội đi lảng vảng ở ngoài sân.

Trong lúc trò chuyện tôi hỏi nhà tôi thời gian đầu ở đâu sao không cho nhà biết tin? Nhà tôi nói “trại” cấm tiết lộ, tất cả thư từ đều bị kiểm soát gắt gao, ai tiết lộ sẽ bị phạt nặng. Lúc này tôi mới biết lúc đó nhà tôi ở “Thành Ông Năm” là doanh trại Liên Ðoàn 5 CBKT ở Hóc Môn, nơi mà tôi và vài người bạn đã đi tìm chồng khi nghe đồn ở đó là nơi nhốt tù cải tạo. Khi đó chúng tôi chỉ loang quanh ở gần cổng trại đâu dám vào hỏi thăm. Gọi là đi tìm chứ có tìm thấy gì đâu! Chỉ biết chắc chắn đó là nơi giam giữ “tù cải tạo” qua những người bán hàng nước gần đó. Nóng ruột và thương nhớ nhà tôi nên tôi nghe lời ba mẹ tôi đi đại vậy thôi.

Ðầu năm 1977, nhà tôi viết thư về cho biết đang “cải tạo lao động” tại Bù Gia Mập thuộc tỉnh Phước Long. Lần thăm nuôi này mới gian nan vất vả. Ði xe đò từ SG đến chợ Phước Bình. Từ đây chúng tôi phải lội bộ gần 10 cây số đường đất đỏ vì vào mùa mưa nên đường sá lầy lội, trơn trượt, vào đến trại thì quần áo chân tay lấp láp đầy sình lầy đất đỏ. Người nào người nấy trông thật thảm não! Nhưng so với những chị đi thăm chồng ở ngoài Bắc thì chẳng thấm thía gì! Những lần đi thăm kế tiếp ở trại Minh Hưng và lần cuối cùng ở trại Gia Trung, Pleiku.

Thực ra tôi không ngại đi thăm nhà tôi dù ở bất cứ đâu, nhưng đi thăm thì phải “nuôi”! Trong lúc đó, kiếm được đủ tiền nuôi hai con nhỏ cũng đã là gay go lắm rồi. Mỗi lần đi thăm, ba mẹ tôi và bố mẹ chồng đều phải bù đắp mới có được túi quà nho nhỏ. Ðã nhiều lần tôi phải lấy cả cái tiền vốn nhỏ nhoi đi buôn để mua đồ! Mặc dù tôi không nói ra những khó khăn này cho nhà tôi biết, nhưng nhà tôi cũng hiểu được những thiếu thốn đó nên nói với tôi là một năm đi thăm một vài lần cũng được. Trong khi những người bạn gần nhà không tháng nào là họ không đi thăm chồng, thăm con. Tôi thấy cũng tủi thân và nghĩ thương nhà tôi quá, nhưng khả năng của tôi thì không có, biết làm sao đây?

Tháng 6, 1981, nhà tôi được tha. Tôi thật vui mừng vì từ nay tôi không còn cô đơn, các con tôi đã được gần gũi bố chúng nó. Chỉ sau một tuần lễ, có lẽ thấy tôi quá vất vả nên nhà tôi đã phải lăn xả vào nhiều công việc để kiếm sống, mặc dù tôi đã nói với nhà tôi nên nghỉ ngơi thêm một gian nữa để bồi dưỡng phục hồi sức khỏe, nhưng nhà tôi không chịu. Tôi cũng đành phải để nhà tôi đi làm. Từ việc đi bán dạo dầu gió Hoa Ðào, cả tuần lễ bán được vài chục chai. Thấy kiểu làm ăn này không được nhà tôi đổi sang đạp xích lô, nghề này mất sức quá nhiều nên chỉ một năm sau nhà tôi bị bệnh phổi phải nghỉ chữa bệnh một năm trời mới khỏi. Rồi theo tôi đi thồ gạo từ Long An về SG bị bọn quản lý thị trường bắt hoài mất hết cả vốn, cuối cùng nhà tôi theo bố chồng tôi đi làm nghề xây dựng cho đến ngày đi Mỹ. Từ một sĩ quan QLVNCH oai hùng, nay tàn tạ như thế! Tương lai mù mịt chỉ toàn là màu đen! Nhưng cuối cùng chúng tôi đã được đền bù.

Ngày 8 tháng 3, 1991, gia đình nhỏ bé của tôi được đi Mỹ theo chương trình HO-5. Ðịnh cư tại thành phố Oklahoma City, tiểu bang Oklahoma. Ba mẹ tôi cũng như bố mẹ chồng tôi rất vui mừng. Tất cả họ hàng và bà con hàng xóm đều đến chúc mừng và cầu chúc chúng tôi ra đi bình an, gặp nhiều may mắn trên xứ Mỹ và mong ngày nào đó trở về thăm quê hương. Nhưng đã gần 16 năm nay, tôi cũng như nhà tôi “chưa” có dịp về thăm lại những người thân yêu còn ở lại Việt Nam!

Suốt cuộc đời tôi, có lẽ thới gian 16 năm sống dưới chế độ Cộng Sản (1975-1991) là gian khổ ải, kinh hoàng và khủng khiếp nhất. Nghĩ lại, bây giờ tôi vẫn còn giật mình kinh hãi. Thoát được địa ngục trần gian lại chính là quê hương của mình, đến được xứ sở tự do này tôi có cảm tưởng như được lên thiên đàng! Ðiều tôi vui mừng nữa là hai đứa con gái của tôi đã lập gia đình. Chúng tôi đã có 5 cháu ngoại rất dễ thương và cả hai con rể đều kính trọng và thương yêu chúng tôi.

Tôi rất yêu thương và quý trọng chồng tôi. Sợ ông ấy giận lại bỏ ăn bỏ uống nên tôi phải ráng viết, nộp bài để cho ông ấy vui lòng. Còn chuyện gian khổ của mấy bà vợ CTNCT trong thời gian chồng đi tù thì chắc có nhiều người viết rồi. Và tôi nghĩ dù tôi có gian khổ bao nhiêu đi chăng nữa cũng không bằng cảnh khổ nhục của những người tù, nhất là tù trong chế độ CSVN. Ðọc cuốn Bút ký “Tôi Phải Sống” của Cha Nguyễn Hữu Lễ, tôi thấy sao mà những người tù khổ quá! Bị đói khát triền miên, lao động cực nhọc lại còn bị bọn cán bộ Cộng Sản coi tù nhục mạ, đày đọa, đánh đập không thương tiếc. Tàn bạo hơn, thâm độc hơn chúng còn mượn tay của những kẻ phản bội đánh đập đồng đội mình cho đến chết! Thật là tàn nhẫn vô nhân đạo!

Từ dưới đáy địa ngục, họ còn cố ngoi lên được để trở về thì cũng tài thật!

Qua đến Mỹ rồi, mặc dù tối tăm mặt mũi lo cho đời sống vội vã ở xứ sở này mà các ông ấy vẫn còn dành những thời giờ nghỉ ngơi để sinh hoạt Cộng Ðồng, sinh hoạt Hội Ðoàn, hoạt động đấu tranh cho tự do dân chủ, tự do tôn giáo cho Việt Nam. Ðâu phải chỉ ở địa phương mà các ông ấy còn đi hết tiểu bang này đến tiểu bang khác để sinh hoạt. Nhiều khi các ông ấy quên hẳn bản thân của mấy ông ấy để lo cho thiên hạ đôi khi quên cả chuyện gia đình!

Là đàn bà, tôi cũng có những ích kỷ, những lo lắng, tôi chỉ muốn ở gần nhà tôi, không muốn “thả rông” ông ấy như mấy chục năm về trước! Lỡ may đi nhiều, tiếp xúc với nhiều người ông ấy đổi tính đổi nết sinh tật thì sao? Cũng có đôi ba lần tôi nói với nhà tôi ý nghĩ này. Nhà tôi nói là hồi còn trẻ đã không sinh tật, bây giờ đã luống tuổi rồi còn đổi tính đổi nết gì nữa. Hãy để cho ông ấy làm việc hữu ích cho xã hội, cho quê hương, cho mọi người như tâm nguyện của ông ấy! Nếu công việc nhà cửa hay việc làm ăn có thiếu sót thì tôi giúp ông ấy! Thương nhà tôi nên tôi cũng ráng gồng mình chứ biết nhờ ai đây!

Vợ tù đã khổ, người tù còn khổ gấp trăm ngàn lần! Thế mà Tết năm nay mấy ông ấy còn bày chuyện “Vinh Danh Người Vợ CTNCT” nữa. Kể ra các ông ấy cũng lịch sự và biết nịnh đầm đấy chứ!

Ngày Xuân nơi quê cũ

Tôi được sinh ra và lớn lên bên dòng Tiền Giang êm đềm và lặng lẽ. Làng quê tôi có thể được coi là một trong những vùng trù phú của miền Tây Nam bộ. Nơi đây, người dân hầu hết là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo và nhờ thấm nhuần giáo lý của Ðức Thầy nên rất hiền lành, chất phác và mộ đạo.

Nhờ phù sa sông Tiền hằng năm bồi đắp nên ruộng rẫy rất mầu mỡ, tốt tươi đem đến nhiều huê lợi cho người dân trong vùng. Có người trồng cây ăn trái như xoài, ổi, mận, nhãn, mãng cầu, đu đủ, dừa, chuối,… có người trồng đậu xanh, đậu phộng, mía hoặc cả cây thuốc lá, trầu, cau&nên quanh năm mùa nào, quả nấy. Ðặc biệt, nhà nông ở đây chỉ làm lúa sạ một mùa nên cũng không có gì gọi là vất vả. Ngoài ra, trong thời gian chờ lúa chín, họ có thể giăng câu, đặt lợp trong mùa nước nổi kiếm thêm lợi tức cho gia đình. Nhìn chung, nhờ thiên nhiên ưu đãi nên cư dân trong vùng ai nấy đều khá giả và cuộc sống tương đối nhàn hạ, nên có người gọi đây là xứ của “trên cơm, dưới cá.”

Thông thường, vào cuối Tháng Mười âm lịch sau khi lúa đã đổ đầy bồ và ngọn gió Bấc lai rai thổi thì ai nấy cũng cảm thấy nôn nao đón chờ Tết đến. Người ta bắt đầu sửa sang lại nhà cửa, đường sá, rào giậu bị hư hao trong mùa nước nổi vừa qua và nhất là chuẩn bị cho Lễ Ðản Sanh của Ðức Huỳnh Giáo Chủ. Tía tôi là hội trưởng trong Ban Trị Sự xã nên có hơi bận rộn vì việc nhà, việc đạo. Hội quán và Ðộc giảng đường được sơn phết, quét dọn lại nên coi rất khang trang và sạch sẽ. Ðến ngày 25 Tháng Mười Một âm lịch, cả trăm tín đồ qui tụ về Hội quán để tiến hành Ðại lễ lúc giữa trưa và thường được kết thúc bằng bữa cơm chay thân mật. Tuy nhiên, mới hừng sáng là loa phóng thanh ở nhà Giảng đã vang lên những bài Sấm giảng hoặc thơ văn của Ðức Thầy qua những giọng đọc trong trẻo, cao vút của những tín đồ trong xóm và cứ như thế liên tục suốt cả ngày hôm đó.

Lật bật, lại đến ngày cúng Rằm Tháng Chạp. Các trị sự viên lại nhóm họp lo cúng kiếng và bàn bạc việc tổ chức đón mừng năm mới sắp đến. Và bắt đầu từ ngày Hăm ba Tháng Chạp, ngày mà mọi nhà làm lễ đưa tiễn đưa ông Táo về Trời thì không khí trong làng bỗng nhiên rộn ràng khác hẳn ngày thường. Nhiệm vụ của tôi và hai người anh là mang cuốc xuổng và nhang đèn ra đồng “phác mộ.” Sau khi làm cỏ sạch sẽ và đấp vá những nấm mộ của ông bà cùng thân tộc, chúng tôi còn tự nguyện làm sạch luôn những nấm mộ kế bên vì lý do nào đó mà không có thân nhân chăm nom, thăm viếng. Có người mang theo nước vôi có pha màu và chút “A-giao,” phết lên những ngôi mộ đúc bằng xi-măng, trông rất sáng sủa và đẹp mắt. Lại có người lợi dụng lúc tiết trời mát mẻ, mang theo ấm trà và bánh ngọt, xúm xít cùng nhau bên những nấm mồ vừa mới “phác” xong, râm ran bàn chuyện mùa màng và tính chuyện làm ăn sắp tới.

Trong khi đó, bà ngoại và má tôi thì lo chọn nếp và đường đậu cùng một vài thứ lặt vặt để chuẩn bi gói bánh tét, bánh ít, bánh ú… gồm cả hai loại bánh chay và bánh mặn. Còn chị Hai và em gái út của tôi thì lo quét dọn sạch sẽ trong ngoài và mua sắm quần áo mới, người nào việc nấy ai cũng có vẻ tất bật nhưng trên gương mặt đều vui tươi, rạng rỡ.

Làm gì thì làm nhưng việc lau chùi, chưng dọn bàn thờ Tam Bảo và Cửu Huyền Thất Tổ phải là công tác hàng đầu của mọi gia đình PGHH. Ngoài ra còn phải chùi rửa và sơn phết cả bàn Thông Thiên nữa. Ngoại tôi lúc bấy giờ đã trên 80 nhưng vẫn còn tráng kiện. Mặc dầu bà không biết chữ nhưng các bài nguyện, 8 điều răn cấm và những bài Sấm giảng của Ðức Thầy, bà đều thuộc nằm lòng. Mỗi ngày, ngoài hai thời cúng lạy bà không bỏ sót buổi nào, bà thường lui cui làm chuyện vặt vãnh suốt cả ngày. Bà hay xắt nhỏ vỏ bưởi, vỏ cam quít đem phơi thật khô rồi dùng cối giã nhuyễn thành bột, lăn thành những cây nhang thơm tho và tinh khiết, từ tấm lòng thành kính của bà dâng lên chư Phật và Tổ tiên vào những ngày lễ vọng. Ðặc biệt trong những ngày sắp Tết thì đám bông vạn thọ do chính tay bà chăm sóc đua nhau nở rộ và tỏa hương thơm ngát. Ðừng nói chi xa, vào các ngày 14-Rằm hoặc 30-mồng Một trong năm mà không có bông vạn thọ hoặc bông điệp chưng trên bàn thờ thì không được với bà. Theo lời Ðức Thầy chỉ dạy thì:

“Ngôi Tam Bảo hãy thờ Trần đỏ,
Tạo làm chi những cốt với hình.”

Vì vậy, sự thờ phượng của gia đình PGHH thật vô cùng đơn giản. Trên bàn thờ Tam Bảo chỉ với tấm trần đà, ba chung nước và một cái lư hương. Thêm vào đó là chân dung của Ðức Thầy được trang trọng treo bên cạnh, gần như nhà nào cũng có. Còn ở bàn thờ Cửu Huyền Thất Tổ thì cúng món chi cũng đặng, tùy theo sự hiếu thảo của con cháu trong nhà.

Theo cổ lệ thì ngày 30 âm lịch là ngày rước ông bà về ăn Tết với gia đình. Gia chủ thường làm một mâm cơm chay tươm tất đặt trên bàn thờ Cửu huyền rồi lên nhang đèn, van vái vong linh Tổ tiên, Ông bà… về chung hưởng với con cháu trong ba ngày Tết đến. Sau đó, cả gia đình quây quần bên nhau, vừa ăn uống vừa chuyện trò thật là vui vẻ. Công việc kế tiếp là bắt đầu gói bánh để đêm nay vừa canh chừng nồi bánh vừa thức để đợi giao thừa. Tía má tôi đã chuẩn bị môt mâm ngũ quả gồm một trái mãng cầu, một trái dừa tươi, một trái đu đủ, một vài trái xoài có khi thêm một chùm trái sung, có ngụ ý là cầu sao cho sang năm mới được “vừa đủ xài” và được sung mãn mọi việc, để làm lễ cúng giao thừa.

Ðúng 12 giờ khuya, khi tía tôi vừa đèn nhang cúng vái xong thì tiếng pháo bắt đầu nổ vang rền khắp làng trên, xóm dưới. Pháo tiểu, pháo đại thi nhau nổ đì đùng, có khi chen vào tiếng “ống lói” ì ầm làm náo động cả góc trời, nghe điếc cả tai nhưng đầy vui tươi phấn khởi. Vào lúc nầy, tiếng trống chiêng ngoài chùa Phật cũng vang lên từng hồi rộn rã. Người tín đồ PGHH tu hành theo nghi thức do Ðức Thầy chỉ dạy nhưng vẫn được phép đến chùa lễ Phật, cầu cho quốc thái dân an hoặc để nghe thuyết pháp, nhất là đêm nay họ tấp nập đến chùa còn là để hái lộc đầu năm, cầu mong sẽ được nhiều may mắn và lợi lộc, như trong bài “Thi Xuân” Ðức Thầy có viết:

“Rước xuân năm mới tiếng đì đùng,
Cờ phất trẻ mừng chúc cội thung.
Áo quần lòe loẹt đi cùng xóm,
Bánh trái dẫy đầy nỗi cúc cung.”

Sáng mùng Một, ai ai cũng áo quần mới may trông rất “lịch sự.” Bà ngoại tôi khoác chiếc áo đà như thường nhựt hướng dẫn con cháu trong nhà tề tựu trước bàn thờ Cửu Huyền để làm lễ mừng tuổi ông bà. Tiếp theo, người nhỏ chúc thọ người lớn, con cháu mừng tuổi ông bà, cha mẹ, anh chị em và cứ thế những bao “lì-xì” được trao qua lại cho nhau mang lại niềm vui và hy vọng cho mọi người trong ngày đầu năm mới. Sau đó, mọi người đổ xô ra đường mang theo nào bánh tét, bánh mứt, trà,… đi đến nhà bà con, họ hàng để làm quà chúc Tết.

Trên đường, lúc nầy đã nhộn nhịp người qua lại, ai cũng sẵn nụ cười trên môi và những lời chúc Tết cho nhau tuy thật thà, ngắn gọn nhưng nồng nàn tình thân ái. Bà ngoại và má tôi ngồi nhà lo tiếp khách. Hết đám con cháu họ hàng gần xa rồi thân bằng quyến thuộc hăm hở ghé qua chúc mừng, trò chuyện. Thôi thì trà bánh ê hề lẫn những tiếng cười giòn tan, thoải mái tràn ngập cả căn nhà. Xa xa, tiếng trống múa lân từ xóm trên bắt đầu vang lên tưng bừng rộn rã. Ðoàn múa lân của chùa Phước Thiện đến thăm viếng từng nhà kéo theo cả đám con nít và luôn cả những người ham vui cùng với những tràng pháo nổ vang rền làm cho buổi sáng mùng Một Tết nơi làng quê trở nên nhộn nhàng, náo nhiệt. Nhiều nhà cột sẵn gói tiền có bao giấy đỏ to tổ bố trên tuốt ngọn cây nêu để thử tài ông Lân nhưng cuối cùng đều bị ông Lân trổ tài gở xuống.

Ngay tại Hội quán, giờ nầy cũng có nhiều tín đồ mang đèn nhang, lễ vật đến làm tuổi Ðức Thầy và cùng chúc Tết lẫn nhau hoặc lên loa phóng thanh đọc một vài bài Thơ văn Giáo lý và cứ thế luân phiên hết người nầy đến người kia, tiếng đọc Giảng cứ được vang vọng suốt ba ngày Tết.

Về sự ăn uống trong ba ngày Tết, Ðức Thầy có dạy người tín đồ là phải chay lạt liên tục từ ngày 29, Ba mươi cho tới mùng Một, nếu tháng thiếu thì bắt đầu ngày 28, kế tiếp ngày 29 và mùng Một. Còn vấn đề rượu chè, cờ bạc thì kể như tuyệt đối không được phạm vào vì mấy tật xấu nầy có qui định trong Tám Ðiều Răn cấm theo Giáo PHáp của PGHH. Tuy nhiên, có một số gia đình theo đạo khác vẫn làm heo “chia thịt” với hàng xóm để có những nồi thịt kho, dưa giá trong dịp Xuân về hoặc giết gà vịt để cúng kiếng, rồi sau đó nhậu nhẹt say sưa với bạn bè hay những người có chức việc trong làng. Có người còn tổ chức cả bài bạc như đánh bài cào, đánh tứ sắc… nhưng trong sự kín đáo, e dè cho đến khi qua Tết là chấm dứt. Tuyệt nhiên, ở vùng nầy không ai dám giết hoặc ăn thịt trâu, bò, mèo, chó vì đó là điều đại cấm kỵ không những cho tín đồ PGHH mà cũng đã trở thành thông lệ cho những người lân cận.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

Sang ngày mùng Hai, nếu những ai đã có gia đình thì về quê vợ ăn Tết trọn ngày bên đó. Có người thì rủ rê bạn bè lên tận núi Sam viếng chùa Bà bên Châu Ðốc hoặc ghé thăm cảnh chùa Vòng Thành ở Tân châu hay xuống tận Thánh địa Hòa Hảo đi vòng vòng Tổ đình rồi vào thăm viếng thân nhân Ðức Thầy, loay quay mất hết cả ngày.

Ngày mùng Ba thường gọi là ngày cúng ra mắt. Những người có tay nghề như thợ mộc, thợ nề, thợ bạc, thợ trồng răng… hay cúng gà để ra mắt Tổ nghiệp. Riêng với tín đồ PGHH thì dù trong ngành nghề nào cũng chỉ cần hoa quả, hương đăng là đủ lễ, như lời Ðức Thầy kêu gọi:

“Chúc mừng năm mới, mới buổi qua,
Bỏ bớt dị đoan chẳng cúng gà.”

Và Ngài còn khuyên nhủ: “Chẳng nên đốt giấy tiền vàng bạc tốn tiền vô lý vì giấy tiền vàng bạc do khách trú làm không thể đem xài dưới âm phủ.” Hay:

“Dân chúng chớ nên đốt giấy tiền,
Bởi vì Diêm chúa chẳng tình riêng.
Phán quan tả hữu không dùng hối.
Nên phải dạy dân bỏ giấy tiền.”

Ngày nầy, có người còn gọi là ngày tiễn ông bà. Vậy là, lại một mâm cơm chay nhưng rất thịnh soạn nào tôm kho tào, cá chiên, gỏi sứa, gà xé phay, cù lao thập cẩm… do bàn tay khéo léo của mấy bà nội trợ dâng lên, mời ông bà chung hưởng với gia đình trước khi trở về cõi khác.

Mới đó mà ba ngày Tết cũng trôi qua! Người người lại tái tục với công việc đồng áng, ruộng rẫy của mình. Tuy nhiên, không khí Tết như vẫn còn vương vấn đâu đây chưa dứt. Có người vẫn còn tiếp tục những thú vui của mình cho đến ngày Mùng Bảy mới chịu thôi. Nếu nhà nào còn giữ tục dựng nêu trong đêm giao thừa thì ngày mùng Bảy là ngày Lễ Hạ Nêu, cũng lại cúng vái rồi “bắt mâm” lai rai cùng láng giềng, chòm xóm.

Nhìn chung, những phong tục tâp quán về Tết của người Việt Nam thật vô cùng phong phú và phức tạp. Mỗi miền Nam Trung Bắc đều có những sắc thái riêng biệt, ngay cả trong cùng một quận huyện mà tập tục có khi cũng khác nhau và điều chắc chắn là cách ăn Tết của người Thành thị cũng khác với người nông thôn, mặc dầu ở đâu họ cũng có những trò chơi và niềm vui riêng của họ.

Tuy nhiên, kể từ ngày Ðức Huỳnh Giáo Chủ mở Ðạo PGHH thì những gia đình của người tín đồ đã trở thành có nề nếp. Những sinh hoạt thường nhựt của họ cũng đều tuân thủ theo sự chỉ dạy tường tận của Ðức Thầy, vì vậy mà những lễ nghi, khuôn phép trong các ngày lễ hội gần như đều tổ chức giống như nhau, đặc biệt là những nét đặc thù của người tín đồ PGHH được thể hiện trong ba ngày Tết mà tôi vừa trình bày, đã nói lên trọn vẹn tấm lòng kính Thầy trọng Ðạo vô bờ bến của họ.

Nhân dịp đầu năm mới, chúng ta là những người may mắn đang sống cảnh êm đềm, sung túc nơi hải ngoại, xin hướng về quê hương Việt Nam yêu dấu, cùng thắp nén hương lòng, khẩn cầu ơn trên gia hộ cho đất nước sớm thoát khỏi gông cùm của bạo quyền Cộng Sản, nhà nhà an vui hạnh phúc, người người có được quyền làm người và nhứt là được tự do tôn giáo thật sự để các nhà tu hành chơn chánh không còn bị giam cầm quản thúc, không còn cảnh tự thiêu vì bảo tồn Ðạo Pháp, không còn cảnh đốt xé cờ đạo, cấm không cho cử hành lễ đạo như trường hợp của tín đồ PGHH phải gánh chịu trong thời gian vừa qua.

Cầu mong quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo dồi dào sức khỏe và nghị lực để dìu dắt chúng sanh qua khỏi cơn pháp nạn nầy. Cuối cùng, xin cùng nhau suy gẫm lời thơ sau đây của Ðức Thầy trong bài “Hai mươi chín Tháng Chạp” và tự hỏi phải làm gì đối với sự mong ước của Ngài:

“Non tiên ra sức tháo dây xiềng,
Dân chúng an nhàn dạ mới yên.
Cám cảnh thương đời, ôi! mê muội,
Mong ước ngày kia giải mộng phiền.”

Chiều Xuân đất khách

Chiều 30 Tết, con nơi đất khách
Ðốt hương trầm vọng bái quê nhà
Một lần nữa không về thăm mẹ
Bao năm rồi chưa viếng mộ cha.

Nay lòng con buồn không thể tả
Nỗi niềm riêng chan chứa sầu thương
Ngày ra đi, nuốt hận lên đường
Con đâu muốn giã từ Tổ quốc!

Chiều cuối năm, sầu lên chất ngất
Nhìn quanh. Ồ! đất địa người ta
Nương thân cho ngày tháng trôi qua
Ðâu phải thiên đàng hay đất hứa!

Tuy xa cách, lòng con luôn nhớ
Quê hương mình là nước Việt Nam
Hôm nay cuối năm, nơi đất khách
Ðốt nén hương, cầu cho đất nước: – Ðược bình an!
(GA, một chiều cuối năm 2006)

Ông Đỗ Quốc Gia (Garry Dolan)

10562064-CP1P - DO QUOC GIA.eps

Lực lượng Mỹ hành quân tại Syria, tiêu diệt chỉ huy ISIS

WASHINGTON, DC (NV) – Các toán lực lượng đặc biệt Mỹ hoạt động sâu trong lãnh thổ ISIS ở Syria mới đây vừa mở cuộc tấn công nhằm tiêu diệt thành phần chỉ huy nhóm này, báo Stars… Stripes trích lời một phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài hôm Thứ Hai cho biết.

Hải Quân Ðại Tá Jeff Davis, một phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài, gọi cuộc hành quân do Bộ Chỉ Huy Hỗn Hợp Ðặc Nhiệm chỉ huy là “thành công” nhưng không cho biết chi tiết gì khác về cuộc tấn công xảy ra gần thành phố Deir al-Zour ở vùng Ðông Syria.

“Cuộc hành quân nhắm vào thành phần chỉ huy ISIS,” phát ngôn viên Davis cho báo chí hay hôm Thứ Hai ở Ngũ Giác Ðài. “Chúng tôi sẽ không cung cấp chi tiết về các cuộc hành quân loại này.”

Ông Davis nói rằng nhiệm vụ của các đơn vị liên hệ nhắm vào việc thu thập tin tức tình báo để dùng trong các hoạt động tương lai nhắm vào ISIS, như cuộc tấn công vào Mosul, cứ điểm cuối cùng trong thành phố của ISIS tại Iraq, và cuộc tấn công trong tương lai vào Raqqa, nơi được coi là thủ đô của nhóm này tại Syria.

Một số tay súng ISIS bị hạ sát trong cuộc tấn công, về phía Mỹ không có tổn thất nào, theo ông Davis.

Tổ chức Syrian Observatory for Human Rights, có trụ sở đặt tại Anh, cho hay cuộc đột kích diễn ra gần một ngôi làng hẻo lánh nằm dọc theo sông Euphrates và có 25 tay súng ISIS bị giết.

Mời độc giả xem video: Giết người đoạt vé cào lô tô, hai mẹ con ở New York bị tù

Khi được hỏi, phát ngôn viên Davis chỉ nói rằng con số này có phần phóng đại, nhưng không cho biết con số chính xác.

Ông cũng bác bỏ tin từ các cơ quan truyền thông Syria nói rằng các biệt kích Mỹ bắt giữ một số tay súng ISIS và giải cứu một số con tin. (V.Giang)

Ở Mỹ nhưng mình không là ‘đại gia’

Sổ tay phóng viên

  1. Bảy năm rồi nàng không về Việt Nam, hỏi tại sao, nàng bảo thích đi chỗ này chỗ khác chơi hơn.

Lý do của nàng khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi ai cũng từng nghe nàng tuyên bố “đi đâu chứ đi Việt Nam là lúc nào cũng sẵn sàng, có dịp là bay về ngay, gặp bạn bè người thân vui lắm.” Sau cùng, gặng hỏi mãi, mới nghe nàng thỏ thẻ “Về Việt Nam dễ bị quê lắm!”

Ra là vì mang tiếng Việt Kiều, mà Việt Kiều thì phải nhiều tiền trong mắt nhiều người Việt Nam, nên nàng đã bị đặt vào những tình cảnh dở khóc dở cười.

Lần đầu nàng trở về, muốn đãi người thân bữa ăn ngoài tiệm để đỡ việc nấu nướng. Nàng nói ý đó. Anh em bà con hưởng ứng. Nàng ước lượng chừng 20 người, mỗi người khoảng 200 ngàn, tức chừng $10, vậy dự trù $300 chắc là dư sức.

Thế nhưng khi được người thân chở đến nhà hàng, nàng hơi choáng. Nhà hàng sang quá, khác lắm với những tiệm quanh Bolsa nàng thường hay ăn. Mà người đâu lại thêm nhiều quá, không phải chừng 20 như nàng nghĩ mà đến gần gấp rưỡi, ngồi đầy cả ba bàn. Người ta rất “hồn nhiên”, “Việt kiều mời mà, phải đến nhà hàng sang sang tí.”

Miệng cười nhưng bụng nàng đánh lô tô. Cuối buổi, nàng chi ngót nghét $900. Méo mặt đó. Nàng ở Mỹ, nhưng nàng không là máy in tiền.

Rồi thì thêm lần này lần khác, mỗi thứ một ít, số tiền cộng lại thành nhiều, vượt quá ngân sách nàng có.

Tuy nhiên, điều nàng quyết định “trốn luôn” là lần về sau cùng, cũng là lúc thằng cháu họ vừa đậu đại học. Nàng chúc mừng cháu, định bụng khi trở về Mỹ để dành tiền tặng nó cái laptop. Ai dè, đến nhà đó ngồi chưa nóng đít, ba má thằng nhóc nói “muốn gì nói với cô đi.” Thế là nó bảo, “Cô cho cháu xin tiền mua chiếc xe máy, khoảng $2,000” Nàng hơi choáng. Chưa kịp phản ứng, anh họ nàng “bồi thêm”: “Con chú Tám nhờ anh nói em cho xin tiền sửa lại cái nhà, chừng 30 triệu.”

Nàng thốt lên, “Ôi, em làm gì có nhiều tiền đến vậy!” Nhưng chẳng ai chịu tin nàng hết. Họ bảo ở Mỹ mà vài ngàn không có, chẳng qua nàng quá “trùm sò.”

Thế nên, từ đó nàng biến luôn, hứa khi nào trúng số thành triệu phú thì nàng về cho “vẻ vang.”

2.

Chàng ra đi từ miền quê. Chưa biết Mỹ là gì nên ngày ‘thắt giày, đeo đổng, khoác áo pull vào quần jean le lói,’ lên xe trực chỉ Sài Gòn ra phi trường Tân Sơn Nhất, chàng vỗ vai đám bạn kể cả, “Tao đi nha, tụi bây ở lại, cần gì cứ biên thư nói tao gửi về cho.”

Sang Mỹ, đi ngoài đường không thấy chính phủ thả tiền cho lượm, chỉ biết mỗi ngày đón xe bus tới hãng, làm quần quật như trâu, cũng chỉ chi phí vừa đủ cho nơi ăn chốn ở. Không dám mảy may biên thư về nhà như lời hứa hùng hồn lúc ra đi. Mỹ cho chàng đời sống tự do, không bị bắt nạt, không bị hà hiếp, không sợ lúc ốm đau phải tán gia bại sản hoặc ôm thân về nhà chờ chết. Nhưng Mỹ không cho chàng máy in tiền như chàng nghĩ. Đồng tiền ở Mỹ kiếm khó hơn chàng nghĩ trăm lần.

Nhưng sau 15 năm ở xứ ‘giãy chết,’ nhắm cũng có thể một lần bái tổ về quê, chàng hăm hở lên đường. Vậy mà $4,000 lận lưng sao cứ như giấy vụn. Quay qua quay lại, hết rồi. Mà vẫn không đủ để chi trả cho những gặp gỡ, những viếng thăm, những buổi hàn huyên bên quán.

Thôi kệ, lâu lâu mới về mà, lấy le ông hàng xóm cũng chẳng tiếc.

10 năm sau, chàng lại một lần nữa hồi cố hương. Bạn bè thuở còn mặc “xà lỏn” tụm lại. Vui quá. “Chầu này tao trả hết.” Chàng cao hứng.

Ừa, Việt kiều mà, làm sao mất mặt Việt kiều được, có trở lại Mỹ đi làm gác-gian, hay trắng mắt đạp máy may, mỏi giò đứng “cát-sia” thì cũng phải tỏ ra là Việt Kiều chứ. Chàng cũng rứa.

Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, đi Việt Nam hai tuần, sang Mỹ làm hai năm vẫn chưa “hồi túi”. Chưa kể bạn bè tự giao thêm cho chàng “trọng trách”: Từ lần chàng về tụ họp bạn bè, họ nghĩ thói quen này nên duy trì, mỗi năm đám bạn học thời “xà lỏn” sẽ tổ chức họp mặt, chàng về sẽ thêm phần trọng đại, nhưng không về cũng chẳng sao, chỉ biết chi phí đó sẽ do Việt kiều chàng gửi về chi trả.

Ủa, gì kỳ vậy, sao tui phải gánh vụ này? “Vì mày là Việt kiều” – nghe câu trả lời, chàng lặn không hẹn ngày trồi lên.

Nàng hứa khi nào trúng số thành triệu phú thì nàng mới quay về Việt Nam cho “vẻ vang.” (Hình minh họa: Getty Images)
Nàng hứa khi nào trúng số thành triệu phú thì nàng mới quay về Việt Nam cho “vẻ vang.” (Hình minh họa: Getty Images)

3.

Nó nghe bạn bè sắp sửa tổ chức họp mặt sau một phần tư thế kỷ từ giã giảng đường, nó hăm hở lắm. Nó réo thêm đứa này, gọi thêm đứa kia.

Thế nhưng, một ngày nó vào facebook, nó thấy nó cùng với vài đứa bạn đang sống ở Mỹ được lên chức “đại gia” kèm thêm lời đề nghị hãy làm nhà tài trợ cho buổi tiệc sắp tới. Nó choáng. Má ơi, từ ngày cha sanh mẹ đẻ, từ Sài Gòn qua tới Mỹ, nó chỉ biết nó thuộc tầng lớp luôn được ăn trợ cấp. Nó không có khiếu làm giàu, nó chỉ biết có đi học, thỏa mãn ước mơ được học hỏi của nó và làm những công việc mà cơm chỉ kiếm đủ ngày hai bữa, không nhà hàng, không shopping. Giờ tự dưng nó được lên hàng đại gia, mà quan trọng là nó được ấn cho việc phải “tài trợ” tự dưng nó đâm ra hãi quá!

Nó hỏi chuyện một thằng bạn qua Mỹ cũng lâu, cũng nằm trong số “đại gia” mới được bạn bè phong, thằng đó nói như mếu “Tui thất nghiệp mấy năm nay, chỉ có mỗi mụ vợ đi làm, giờ nghe réo gọi kiểu này tự dưng thấy ngại quá! Thôi, bà có tham gia thì tham gia, tui trốn đây.” Vậy là nó biến, coi như đứng bên rìa, ai nói gì nói, thằng đó trở nên “điếc.”

Còn nó, tự dưng một nỗi gì tràn trề tủi thân trỗi lên trong nó. Nó ở Mỹ, Mỹ là đại gia, nhưng nó không là đại gia. Việt kiều không đồng nghĩa với nhiều tiền. Mỹ cho nó đời sống an toàn chứ không phải Mỹ dọn sẵn cho nó đời sống giàu sang. Và nó muốn nó cũng như tất cả bạn bè nó, không khác gì hết.

Nó đóng cửa facebook, giống như thằng bạn kia, chọn đứng luôn bên lề cuộc họp mặt, cho khỏi mang tiếng “Việt kiều.”

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 10 tháng 1 năm 2017

Bắc California, Nevada chuẩn bị có thêm bão

FORESTVILLE, California (AP) – Vùng Bắc California và tiểu bang Nevada nay đang phải chờ đợi thêm một trận bão lớn khác kéo tới, sau các trận mưa tầm tã làm ngập đường sá, nhà cửa, các ruộng nho và làm nghiêng đổ một cây sequoia khổng lồ có lịch sử lâu đời.

Nhiều nơi ở Bắc California nhận hơn 31 cm nước mưa chỉ trong thời gian khoảng 72 giờ, chấm dứt vào sáng sớm ngày Thứ Hai, khiến hàng trăm người phải di tản và hàng ngàn người khác bị mất điện.

Mưa lớn cũng khiến nước các con sông tràn bờ và làm đổ cây cối, trong số này có cả cây sequoia nổi tiếng, mang tên “Pioneer Cabin” ở khu lâm viên Calaveras Big Trees State Park, từng cho xe chạy qua hơn một thế kỷ trước đây.

Một trận bão lớn khác đang kéo tới khu vực này và dự trù sẽ vào Bắc California này Thứ Ba.

Các toán cấp cứu dùng thuyền và trực thăng, lợi dụng thời gian tạm khô ráo ngắn ngủi để di tản những người đang bị kẹt trong vùng nước ngập và nhận định mức thiệt hại sau một cuối tuần giông bão với số lượng mưa được coi là nhiều nhất từ một thập niên nay.

Trong vùng núi Sierra Nevada, cảnh báo về bão tuyết mùa Ðông có hiệu lực cho tới sáng ngày Thứ Năm, với tình trạng tuyết bay mù mịt khiến không nhìn được đường sá, theo lời ông Scott McGuire, một chuyên gia khí tượng thuộc Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS) ở văn phòng Reno, tiểu bang Nevada.

Số lượng tuyết từ 1.2 m đến 2.4 m dự trù đổ xuống từ nay cho đến ngày Thứ Năm ở độ cao khoảng 2,133 m, và khu vực Lake Tahoe có thể có từ 60 cm tới 1 m tuyết.

Tại vùng San Francisco Bay Area, giới hữu trách đưa ra cảnh báo lụt dọc theo ven biển, từ Thứ Ba cho tới Thứ Sáu, với tiên đoán là sóng lớn cao tới hơn 2 m có thể đập vào bờ tạo nguy cơ lụt lội đường sá giao thông, theo ông Steve Anderson, chuyên gia khí tượng thuộc NWS ở thành phố Monterey, California.

Mời độc giả xem video: Trung Quốc quan ngại về đe dọa thử hỏa tiễn ở Bắc Hàn

Báo động về nguy cơ lụt và gió mạnh cũng được đưa ra hôm Thứ Ba quanh khu vực sông Russian River, với mực nước lên đến mức cao nhất từ năm 2006 tới nay và tràn bờ vào sáng ngày Thứ Hai, làm ngập đường sá cũng như các ruộng nho quanh đó, đồng thời cũng khiến trường học trong khu vực phải đóng cửa.

Về phía Nam, gần Los Angeles, người dân được khuyến cáo lưu ý việc xa lộ có thể bị ngập nước cũng như có đất bùn tràn xuống ở những khu vực đồi núi. (V.Giang)

Tin mới cập nhật