Bị xe tông chết ở đoạn đường quá tối

HARRIS COUNTY, Texas (NV) – Các nhân chứng trông thấy hai chiếc xe hơi chạy thật nhanh qua một đoạn đường quá tối tại Harris County ở Texas ngay trước khi một người trẻ tuổi bị xe cán chết, đài ABC 13 loan tin.

Nhân viên Sở Cảnh Sát Harris County đến nơi lúc 9 giờ 45 phút tối chỉ để thấy thi thể của người đàn ông nạn nhân nằm trên con lộ tại ngã tư Furay và Owl Roost.

Các nhà điều tra cho hay không có người lái xe nào dừng lại để giúp đỡ người bị họ tông, và cũng chưa biết rõ liệu nạn nhân bị chiếc xe nào trong số hai chiếc xe chạy qua đụng phải.

Nạn nhân 23 tuổi này, mà danh tánh không được tiết lộ, được mô tả là một thanh niên gốc Hispanic mặc quần áo đen.

Một phụ nữ đi cùng cô con gái đến một nhà thờ gần đó trông thấy nạn nhân ngay trước khi người này gặp nạn, bởi vì anh này lấy tay vỗ vào thành xe hơi để lưu ý bà khi xe của bà chạy qua con lộ không đèn.

Bà này liền điện thoại cho cô con gái đang lái một chiếc xe hơi khác chạy phía sau, và bảo con mình phải coi chừng người đi bộ phía trước, bởi vì anh này đang đi sát lòng đường.

Ngay sau đó, cô con gái bỗng trông thấy một chiếc xe hơi hiệu Charger màu xám và một chiếc xe du lịch màu sẫm chạy vụt qua đường.

Mời độc giả xem video: Nhật tăng cường lực lượng tuần duyên bảo vệ đảo ở biển Hoa Đông

Chiếc xe chạy trước lạng qua một chút để tránh người đi bộ kia, nhưng chiếc chạy sau thì lại tông vào nạn nhân một cái rầm.

Khi cô gái lái xe trờ tới thì trông thấy người trai trẻ kia nằm chết trên đường vì vừa bị xe tông. (V.P.)

 

Bún Num Bo Chóc tại Sài Gòn

SÀI GÒN – Chúng tôi được người quen từng sinh sống ở Cambodia giới thiệu Bún Num Bo Chóc của bà Tư Xê trong chợ Lê Hồng Phong, quận 10, Sài Gòn, là món bún mắm đặc sản của xứ Chùa Tháp.

Bà Tư Xê sống tại Phnom Penh nhiều năm, trở về Việt Nam năm 1970, vào thời gian ở Cambodia xảy ra những vụ tàn sát của Khmer Đỏ. Món bún Num Bo Chóc trải qua vài chục năm, đã nổi tiếng tại Sài Gòn, được nhiều thực khách chiếu cố, tìm đến hàng quán của bà Tư Xê trong chợ, có tên từ trước 1975 là chợ Pétrus Ký.

Quán bún Num Bo Chóc nằm trong khu vực chợ được xác định bởi 3 đường phố lớn bao bọc chung quanh: Pétrus Ký (cũ) – Lý Thái Tổ – Hùng Vương.

Riêng một khu vực trong chợ được xem là “Khu chợ Khmer” buôn bán nhiều đặc sản của Cambodia, như: đường thốt nốt – lạp xưởng Cambodia – mắm bò hóc; các loại khô cá lóc, cá sấy, cá sặt, tôm khô, cá tra Biển Hồ, và nhiều vật dụng sinh hoạt gia đình do Cambodia sản xuất.

Vào hẻm số 66 đường Hùng Vương, qua hai ngã tư trong chợ là gặp quán bún Num Bo Chóc. Quán khá lớn so với các sạp hàng trong chợ; biển đề tên bà TƯ XÊ – Bún Num Bo Chóc, và một dòng chữ Cambodia phía dưới.

Trong quán bún Num Bo Chóc sắp đặt năm bộ bàn ghế cho thực khách; chúng tôi nhận ra những thực khách người Cambodia ngồi ăn bún Num Bo Chóc bên người Việt.

Đa số gia đình người Cambodia cư ngụ quanh khu vực chợ, một số khác ở vùng chợ Bà Chiểu. Những cư dân này thường vợ hoặc chồng là người Cambodia, hoặc đều là người Việt sinh sống tại đất nước xứ Chùa Tháp, trở về Việt Nam trong vụ nạn kiều nói trên như trường hợp gia đình bà Tư Xê.

Tô bún Num Bo Chóc. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)
Tô bún Num Bo Chóc. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

Một thực khách ngồi cùng bàn với chúng tôi nói chuyện: “Tôi là người Việt Nam sinh sống ở Phnom Penh từ nhiều năm. Lần nào về Sài Gòn thăm bà con họ hàng ở Sài Gòn, tôi không quên ghé quán bà Tư Xê để ăn bún Num Bo Chóc. Ở Phnom Penh không có nhiều hàng quán bún Num Bo Chóc đặc sắc bằng bún Num Bo Chóc của bà Tư Xê…” Nghe bà “Việt Kiều Cambodia” nói vậy, chúng tôi ngỡ bà Tư Xê từng bán món bún mắm đặc sản Cambodia này ở chính thủ phủ Phnom Penh, hóa ra không phải. Hồi ở Cambodia, bà Tư Xê chuyên bán các loại cá Biển Hồ tại chợ cá lớn nhất thành phố Phnom Penh, bà “Việt Kiều Cambodia” cho chúng tôi biết như vậy.

Bà Việt Kiều vui vẻ cởi mở ấy còn đưa ra nhận xét tường tận về món bún Num Bo Chóc: “Không phải tôi so sánh hơn thua ngon dở, mà là người mình có khẩu vị khác biệt với người bản xứ bên ấy. Nếu như ăn hủ tiếu Phnom Penh, người bản xứ luôn thêm một muỗng đường, thì khi ăn bún Num Bo Chóc, họ lại khoái khẩu với nước bún mắm khi nấu có pha với nước dừa. Chỉ nghe thôi chú cũng thấy như vậy rất khó ăn phải không?”

Tô bún Num Bo Chóc trước mặt chúng tôi trông thật ngon mắt. Một màu vàng nghệ của nước lèo chan hòa vào tô bún, thơm nức hương vị đậm đà của thứ bún mắm gọi là Num Bo Chóc, với những lát cá lóc trắng ngần xen lẫn sắc xanh của đậu đũa. Vừa ăn ngon, chúng tôi lại được bà “Việt Kiều Cambodia” giải thích ngọn nguồn về cái ngon của tô bún Num Bo Chóc: “Mắm bò hóc thì đúng là thứ mắm đặc sắc của người Khmer, tức ‘prohok,’ tiếng bản xứ; thứ này phải mua từ Phnom Penh. Nguyên liệu làm mắm bò hóc là các loại cá ở đồng ruộng, tức là các loại cá nhỏ như cá rô, cá sặt…, rồi dùng cơm nguội đã được làm nhuyễn ra để trộn vào con cá, chừng gần hai tháng sau con cá lên men. Loại mắm bò hóc này được người Khmer dùng chế biến thành thứ nước chấm, làm gia vị thêm vào cho các món ăn. Bà Tư Xê chế biến món bún Num Bo Chóc, đặc sản của người Khmer, theo khẩu vị của người Việt Nam. Nhưng dù sao cũng phải thừa nhận: cái bí quyết để làm cho tô bún Num Bo Chóc hấp dẫn thì cũng chính là cái đặc sắc của nghệ thuật chế biến mắm bò hóc của người Khmer.”

Ăn bún Num Bo Chóc của bà Tư Xê, chúng tôi nhận thấy, về căn bản, ăn cũng ngon như ăn bún mắm của bà con Miền Tây Nam Bộ. Ngoài thứ mắm bò hóc đặc sản của người Khmer, thì bún Num Bo Chóc ăn kèm với nhiều loại rau sống rau thơm hơn bún mắm, như: bắp chuối, rau muống bào, bông súng, cần tây, đặc biệt nhất là đậu đũa. Người Cambodia khi ăn đậu đũa thường ăn sống, không bỏ vào tô bún Num Bo Chóc như người Việt. Một tô bún Num Bo Chóc tại quán bà Tư Xê có giá 40 ngàn đồng, là giá phải chăng. Tô bún chất lượng, thích hợp khẩu vị của nhiều người, nên quán bà Tư Xê lúc nào cũng đông khách, cả người Việt và người Cambodia ở Sài Gòn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 21 tháng 12 năm 2016

Trạng Trình, với quán Trung Tân

Man mác một đỉnh Hoành Sơn
Thừa cơ liền mới nổi cơn phục thù
Ấy là những binh thù thái thái
Lòng trời xui ai nấy biết ru?
Phá điền đầu khỉ cuối Thu
Tái binh mới động thập thò liền sang
Lọ chẳng thường trong năm khôn xiết
Vẻ lại thêm hung kiệt mất mùa
Lưu tinh hiện trước đôi thù
Bấy giờ thiên hạ mây mù đủ năm
Xem thấy những sương săm tuyết lạnh
Loài bất bình tranh mạnh hung hăng
Thành câu cá, lửa tưng bừng
Kẻ ngàn Đông Hải người rừng Bắc Lâm
Chiến trường chốn chốn cát lầm
Kẻ nằm đầy đất kẻ trầm đầy sông
Sang Thu chín huyết hồng tứ giả
Noi đàng dê tranh phá đôi nơi
Đua nhau đồ thán quần lê
Bấy giờ thiên hạ không bề tựa nương
(một đoạn Sấm Trạng Trình)

Một tâm thức sĩ phu lớn soi chiếu năm trăm năm qua xuyên suốt ngàn trang thơ văn đất nước là tâm thức Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585), tác giả cả trăm bài Bạch Vân Quốc Ngữ Thi, Sấm Ký Trình Quốc Công, bài bia Trung Tân Quán, và những dụ ngôn ban phát cho vua chúa anh hùng khanh tướng ba triều nhà Mạc, họ Trịnh họ Nguyễn mà sử sách đã ghi. Lời ông như huyền thoại mà là lịch sử, chân dung ông như đạo gia tiên thánh mà quanh quẩn bên khóm gừng, luống tỏi. Con người giản dị mà lạ thường ấy đã viết những gì, đã nói những gì, xuất xử ra sao mà sống ngót một trăm tuổi vào thời đại mà tuổi thọ thông thường ta thấy chỉ là bốn năm con giáp?

Ba gian am quán lòng hằng mến,
Đòi chốn sơn hà mặt đã quen.
Thanh vắng thú quê dầu nấn ná,
Dữ lành miệng thế mặc chê khen.
(Thơ chữ Nôm – bài 8) [Theo Trịnh Khắc Mạnh (Văn Hải Phòng.com)]

Sống ở ba gian am quán nơi quê nhà, nhưng tâm trí ông ở trong cả “ba nước,” nếu ta có thể nói không phải chỉ bắc phương mới có chuyện “tam quốc chi,” Việt Nam thời đó cũng có “tam quốc chí: nhà Mạc, vua Lê, chúa Trịnh.” Con người nổi tiếng với triết lý “nhàn” thật ra luôn luôn thao thức về non sông đất nước và đám lê dân nghèo khổ: “Mấy hồi gối chiếc, hai hàng lệ, Một mình nghe tiếng chầy nện vải trong đêm lạnh.” (Sầu). Nghĩ đến người dân như mấy câu thơ dưới đây, chỉ thấy ông là một:

Chẳng khác chim bị mất tổ,
Giống hệt cá bị máu dồn xuống đuôi.
Lúc ấy như thế là cùng cực,
Sinh dân quá ư tiều tụy.
(Cảm hứng)

Như đồng nội có mạ khô,
Kho đụn không thóc thừa.
Vất vả nghèo khổ, người nông phu than vãn,
Đói và gầy, kêu khóc trên đồng ruộng.
(Tăng thử)

Nguyễn Bỉnh Khiêm sinh năm Tân Hợi (1491) và mất năm Ất Dậu (1585), ông húy là Văn Đạt, hiệu là Bạch Vân Am và Tuyết Giang Phu Tử, tự là Hanh Phủ, người làng Trung Am huyện Vĩnh Lại Hải Dương (nay thuộc xã Lý Học huyện Vĩnh Bảo thành phố Hải Phòng) và yên nghỉ vĩnh hằng cũng chính trên quê hương mình. Từ nhỏ đến năm 1534, Nguyễn Bỉnh Khiêm theo học Bảng nhãn Lương Đắc Bằng ở Thanh Hóa và sau dạy học ở quê nhà. Năm 1534, khi đã 43 tuổi mới đi thi và đỗ Giải nguyên. Năm 1535, ông thi đỗ Đệ nhất giáp Tiến sĩ cập đệ Đệ Nhất Danh (Trạng Nguyên) năm Ất Mùi niên hiệu Đại Chính thứ 6 (1535) đời vua Mạc Thái Tông và ra làm quan với nhà Mạc đến năm 1542. Nguyễn Bỉnh Khiêm là người học rộng biết nhiều và giữ các chức quan, như: Tả Thị Lang Bộ Lại Kiêm Đông các đại học sĩ. Từ năm 1542 đến năm 1585, Nguyễn Bỉnh Khiêm nghỉ hưu tại quê nhà, tuy ông đã về nghỉ, nhưng vua nhà Mạc vẫn sai người đến hỏi quốc sự và thăng ông làm Thượng Thư Bộ Lại, tước Trình Tuyên Hầu, rồi Trình Quốc Công. (Theo TKM).

Về văn bia, áng văn thuật lại việc dựng ngôi quán ở bến Trung thanh cao mà giản dị, nhân đó mà nói đến “bến mê” nghe ý vị mà vui:

“Bản tính người ta vốn thiện, nhưng vì bẩm thụ khác nhau, vì bị ham muốn vật chất che lấp nên nhiều người không giữ được toàn gốc cái thiện lúc ban đầu, rồi ngông nghênh, bủn xỉn, càn rỡ, thiên lệch, làm nhiều điều xấu. Người làm quan thì tranh nhau về danh, người buôn bán thì giành nhau vì lợi, khoe khoang thì dựng lầu hóng mát, nhà giữ ấm, giầu sang thì làm nhà hát, đài múa. Thấy người chết đói bên đường không dám bỏ ra một đồng tiền để giúp, thấy người rét co ngủ trơ ngoài trời không đắp cho manh rạ. Tính thiện đã bỏ mất từ lâu.

Còn may lẽ trời trong lòng người chưa hết. Cho nên các cụ già làng ta biết khuyên dân làm việc thiện: Đền chùa cầu quán sửa nhiều nơi. Tôi cũng ham làm điều thiện, thường cho là người biết giữ lẽ phải.

Mùa thu năm Nhâm Dần (1542) tôi từ quan về làng nghỉ, cùng các cụ làng ra chơi Bến Trung (Trung Tân). Ở đây phía Đông trông ra bể Đông, phía Tây nhìn đến Kinh Tây, phía Nam nhìn xa xa là làng Liên Khê, thấy làng Trung Am, làng Bích Động trước sau liên tiếp, phía Bắc cúi nhìn vào sông Tuyết (tức sông Hàn) thấy chợ Hàn bến Nguyệt phải trái bao quanh. Một con đường lớn ở giữa ngựa xe qua lại không biết mấy ngàn dậm.

Nhân thế tôi thưa với cụ già rằng: Trước các cụ xây cầu Trường Xuân, Nghinh Phong, đẹp thì có đẹp, nhưng vẫn chưa đẹp bằng chỗ đất đẹp này, tưởng nên dựng ở đây một cái quán để khách qua đường có chỗ nghỉ ngơi.

Các cụ đều vui lòng nghe theo. Tôi liền bỏ tiền nhà ra làm nền, rồi sai bọn Trương Thời Cử, Nguyễn Trọng Tiêm, Nguyễn Mẫn, Vũ Đình Dịch, Lê Sùng Phúc đôn đốc coi sóc công việc. Ngày mồng ba Tháng Tám khởi công đến ngày hai mươi chín quán dựng xong. Tôi viết biển đề tên là Quán Trung Tân.

Có người hỏi tôi quán tên là Trung Tân, có nghĩa như thế nào? Tôi đáp rằng: Trung là đạo trung, giữ được toàn thiện là trung. Còn Tân là bến để đậu, biết chỗ đậu đúng thì là bến chính, nếu đậu sai chỗ là bến mê.

Tên quán Trung Tân vốn theo nghĩa đó. Như trung với vua, thương yêu anh em, hòa thuận vợ chồng, tín nghĩa bạn bè. Thế là Đạo Trung vậy. Thấy lợi không tranh giành, vui làm điều thiện để dung thân, lấy lòng chí thành mà đối đãi với người, với vật là Đạo Trung vậy. Ở đâu giữ được Đạo Trung thì ở đấy giữ được sự Chí Thiện. Nếu biết lấy những điều đó làm bến để đậu, làm điều cốt yếu để qui tụ thì mọi sự, mọi vật không thể sai sót, không thể không đến chỗ Tân Thiện mà công đức lại vô cùng lớn lao. Các cụ đều vui nghe lời nói về chữ Thiện, xin ghi vào đá để lưu lại lâu dài.

Tháng mạnh Xuân niên hiệu Quảng Hòa thứ ba 1543. Tiến sĩ cập đệ khoa Ất Mùi (1535) Lại Bộ Tả Thị Lang Kiêm Đông các đại học sĩ Tư Chính Khanh Trung Am, Nguyễn Bỉnh Khiêm soạn. (Người dịch Ngô Đăng Lợi). Viên Linh soạn bên Hồ Ngỗng Trời, Jaguar Trail, Falls Church Virginia, 21 Tháng Mười Hai, 2016.

Cá rô tôm tích chiên xù

Ngoại tôi không những nấu cho cháu nhiều bữa ăn ngon từ những thứ rất đơn giản, khiến cho chúng tôi ăn hoài không chán, mà ngoại còn nuôi cháu bằng những món “nấu” trên chiếc võng đong đưa trong những buổi trưa hè oi ả, khi cái nóng miền Tây đứng im phăng phắc dưới hàng dừa cao vút sau vườn, khi con chim ngoài đồng, con chó trong nhà đều chui vào bóng mát giấu cái đầu vào chân ngủ say sưa.“Bồn bồn, bông súng làm chua/ Cá kèo kho quẹt thì mua thêm nồi/ Cá rô tôm tích chiên xù/ Dòn dòn béo béo đi tu không đành/ Rắn hổ nấu cháo đậu xanh/ Ăn vô tính nết hiền lành khác xưa…”

Từ Tháng Ba dương lịch, cái nắng nóng đã tràn ngập mọi nơi, cái oi bức, cái chói chang làm cho người nào ra đường cũng phải mặc áo quần vừa rộng vừa dài, đội thêm cái nón lá to đùng sùm sụp trên đầu để trốn nắng. Cái nắng oi ở miền Nam dù sao cũng dễ chịu vì trong cái nóng gay gắt vẫn có hòa vào hơi nước ẩm mát từ hệ thống kênh rạch chằng chịt như mạng nhện khắp vùng đất cực Nam này. Tháng Tư càng nóng dữ, không một giọt mưa, ngoài ruộng thì gốc rạ, cỏ đều bị nắng “cháy” vàng cong hết. Đất ruộng nứt nẻ lọt ngón tay, trên mặt ruộng có một lớp phèn màu nâu vàng như bột, đi chân không ra ruộng nó dính vàng hết cả chân. Cái nóng kinh khủng báo hiệu sắp tới sẽ là những cơn mưa rào tối trời tối đất. Các “lão nông tri điền” quê tôi đều nói: “Một hòn đất nỏ bằng một giỏ phân.” Tranh thủ lúc này, nông dân cho máy cày cày đất, lưỡi cày bén ngót chạy phăng phăng lật lên từng tảng đất lớn dưới lớp đất sâu đưa lên lớp mặt để phơi “nỏ” chuẩn bị cho mùa mưa tới.

Những cơn mưa đầu mùa thấm đẫm dòng nước mát vào lòng đất, làm nước ngập mặt ruộng xăm xắp cũng là lúc bọn cá rô, cá lóc từ dưới kênh theo dòng nước tràn lên ruộng để tìm chỗ sinh sôi nảy nở thành từng đàn, từng đàn bơi đen đặc mặt nước. Cá lóc, cá rô đồng mạnh khỏe lắm, có lẽ thiên nhiên đã cho chúng nó khả năng “sống trên cạn” lâu hơn các loại cá khác, nên ngay từ trận mưa đầu tiên, cá lóc, cá rô từ dưới kênh quăng mình văng bán mạng lên bờ, rồi “lóc” lạch bạch, lạch bạch vô ruộng, tìm những chỗ nước sâu trú ẩn. Từ đó, chúng sinh ra từng đàn cá con đông nghẹt. Đây cũng là lúc bọn trẻ con chúng tôi xách giỏ tre đeo lên lưng rủ nhau đi “bắt cá lên” ầm ầm ngoài ruộng thiệt là vui.

Khi ruộng đã no ngập đầy nước đến nửa bắp chân người lớn là lúc cá rô, cá lóc đã sinh sản xong. Từng bầy cá lóc con (kêu là cá ròng ròng), cá rô con lội tứ tung trong ruộng lúa. Dân quê tôi kêu cá rô con lớn bằng ngón tay là “cá rô tôm tích,” chắc tại bọn rô con này khi bị bắt chúng cũng quẫy đạp lung tung như bọn tôm, và miệng thì gào lên âm thanh ẹc ẹc, tích tích nên người ta mới đặt tên là “cá rô tôm tích.” Còn cá rô đã lớn bự béo ngậy thì kêu là cá rô mề.

Cá rô tôm tích đầu mùa mưa có rất nhiều, nên bắt bằng cách lấy cái lưới nilon loại mắt nhỏ căng ra kéo ngang bầy cá đang lội một cái là có một lưới cá cả ký lô. Hoặc lấy cái vợt bự làm bằng sắt “phi” 6 uốn thành vòng tròn, cắm vào cái cán bằng tre dài chừng một thước, có may lưới nilon quanh vòng tròn sắt giống như cái vợt cà phê khổng lồ, cầm vợt đi dọc theo chỗ nào có nước (chừa nhà tắm ra à nghen!), thấy bầy cá đang bơi thì thò vợt xuống vớt lên thôi.

Vào khoảng từ Tháng Năm đến Tháng Tám âm lịch, cá đã lớn nên muốn bắt cá rô tôm tích phải câu chớ không bắt từng bầy được nữa. Câu cá rô tôm tích bằng cái cần câu nhỏ, sợi cước nhỏ, lưỡi câu nhỏ, mồi câu nhỏ (trứng kiến, trùn cơm cắt khúc nhỏ trộn cám rang).

Cá rô tôm tích bắt được đem về kho khô với tiêu hay chiên xù là ngon số dzách. Cá rô là chúa sống dai và mạnh thần sầu luôn, đừng thấy bọn cá bị bỏ trong rổ từ sáng tới trưa nằm im im mà tưởng nó đã chết mà lầm, gặp nước bọn nó bơi rầm rầm ngay, mà gặp mỡ nóng thì nó càng quẫy đùng đùng, kẻ chiên cá sơ hở coi chừng “bỏ mạng sa trường” bởi cá chiên như chơi. Vì vậy, trước khi chiên xù phải làm cho cá rô chết chắn chắn cái đã, bằng cách quậy một thau nước muối cho mặn rồi đổ bọn cá rô còn sống vào ngâm chừng ba chục phút, bảo đảm cá chết đứ đừ, thịt cá lại thấm muối mặn mặn, khi chiên mùi vị rất ngon. Cá nhỏ bằng đầu ngón tay chỉ cần ngâm nước muối xong rửa lại sạch để ráo, chiên nguyên con, không cần bỏ ruột, đánh vảy.

Bắc chảo sâu lòng lên bếp, chảo càng bự càng tốt vì chiên xù thì cần phải đổ nhiều mỡ nước vào chảo, mà chảo lớn khi chiên nhờ cái vành chảo cao nó đỡ văng mỡ. Tùy theo lượng cá định chiên mà đổ mỡ vào chảo, khoảng một phần ba chảo hay một phần hai chảo là vừa, vì nước mỡ phải ngập cá giống như chiên chuối chiên hay bánh cống thì cá mới giòn, mới xù. Ở quê người ta thường chiên xào bằng mỡ do mỡ heo rẻ mà ngon, ở thành thị người ta thường chiên xào bằng dầu ăn cho tiện và cũng để giảm béo. Chiên xù cá rô bằng mỡ heo dĩ nhiên ăn béo giòn hơn chiên bằng dầu ăn, nhưng không thích hợp lắm với những ai vốn đã có thân hình “phì nhiêu màu mỡ” và đang muốn “giảm bớt đầu tư bụng.”

Chờ cho mỡ nóng sôi lên reo reo trong chảo thì thả từng con cá rô tôm tích vào chảo chiên cho đến lúc vẩy, kỳ, vi, mang của nó đều vàng óng và xù ra thì dùng cái dá có đục lỗ vớt cá lên cái vỉ vài phút (có hứng mỡ phía dưới) cho ráo mỡ rồi đổ nó qua dĩa là ăn được. Bây giờ người ta dùng cái rỗ lưới gác trên miệng chảo cho ráo mỡ.

Cá rô tôm tích chiên xù nóng hôi hổi, giòn khấu cuốn với bánh tráng gạo, rau sống gồm: xà lách Đà Lạt, cà chua, dưa leo xắt mỏng, các loại rau thơm, rau húng… chấm vào tô nước mắm gừng mà nhai rau ráu. Vị cá giòn khấu ngọt ngào hòa với vị mằn mặn, ngọt ngọt của nước mắm, cay nồng nàn của gừng, vị mát lạnh của dưa leo, của xà lách, vị thơm của húng, của rau mùi… tưởng ăn khô lân chả phụng cũng chưa chắc ngon bằng. Mà chắc gì trên đời này lại có khô lân chả phụng mà ăn, ăn khô lân chả phụng tưởng tượng sao ngon bằng dĩa cá rô tôm tích chiên giòn vàng óng có thiệt ngay trước mắt, hà tất phải kiếm tìm món ngon vật lạ trên rừng dưới biển làm chi!

Đó là chuyện quê tôi “ngày xửa ngày xưa.” Mùa mưa năm rồi, miền Tây Nam bộ “khát” mùa nước nổi, các chợ vắng bóng cá linh. Nghe nói nguyên nhân là do hàng trăm cái đập thủy điện bên Trung Quốc, bên Thái Lan, bên Lào, bên Cambodia đã chận mất đầu nguồn sông Mê Kông đổ về hạ lưu đồng bằng sông Cửu Long rồi, vậy mà nhà cầm quyền Việt Nam vẫn im thin thít, lâu lâu dân chúng kêu ca dữ quá thì cũng có vị đứng ra “nói lí nhí” vài tiếng rồi thôi. Dự báo đồng bằng sông Cửu Long sẽ “chết” một khi “tất cả các đập thủy điện… đều hoạt động” là một tương lai gần có thể thấy trước.

Âu là người Việt chúng ta cũng nên đề nghị UNESCO đưa cá rô tôm tích và món cá rô tôm tích chiên xù vào dạng “di sản văn hóa” cần được bảo tồn trước nguy cơ tuyệt chủng?

‘Tôi thiếu cái gì?’

“Tôi thiếu cái gì? Có điều gì tôi chưa làm? Tôi sai sót chỗ nào? Con tôi giận cái gì? Có ai làm gì nó buồn? Chuyện gì đã đẩy một đứa bé 15, 16 tuổi chưa hiểu đời là mấy đi đến chỗ treo cổ?” Một loạt câu hỏi đau thương của người cha bất ngờ mất đứa con mà ông kỳ vọng vào nó cho mai sau có lẽ vẫn chưa có trả lời.

Đứng trước biết bao thảm kịch có nguồn gốc từ chỗ không hiểu nhau, thiếu cảm thông, hàng ngày những người thân yêu sống bên nhau, “thấy” nhau nhưng không dành thời giờ và sự quan tâm “nhìn” kỹ nhau, kẻ viết bài này từng nhiều lần khẩn khoản lưu ý xin mọi người khi rời khỏi công việc làm để mưu sinh, hãy cùng chậm lại trong cuộc sống riêng tư dưới mái nhà của mình. Hãy để lòng thương yêu lắng nghe trong thinh lặng cả những điều ai đó không nói thành lời. Hãy để mắt tinh tường nhìn thấy nỗi buồn vỡ ra trong tiếng cười như hạt lệ khô của cha, của mẹ, của chồng, của vợ, của con cái. Đừng chủ quan, đừng dễ dãi bằng lòng với bề ngoài bình an rất nhiều khi giấu trong nó bão tố.

Em ở tuổi 15, chưa 16. Cha mẹ nhìn em qua kinh nghiệm tuổi 16 của cha mẹ, trong một xã hội, một thời đại rất khác với những gì em trải qua thời của em. Trong mắt cha mẹ, em là một đứa trẻ có đủ mọi thứ: gia đình đầy đủ, sức khỏe tốt, học giỏi, được nội ngoại, thầy cô giáo, bạn bè thương yêu, tương lai hứa hẹn xán lạn. Em ít nói (ngờ đâu em nghĩ nhiều) nhưng không sao vì em hay cười lớn với bạn bè (biết đâu để khỏa lấp những điều em không có ai khác để thổ lộ và mong được hiểu.) Ngỡ như em tắm đẫm hạnh phúc, chỉ một mình em hiểu cái giá em phải trả cho cái bóng hạnh phúc ấy quá lớn.

Có lẽ em phải đáp ứng kỳ vọng của quá nhiều người tin cậy em, giao phó cho em tất cả mơ ước của họ mà chỉ một chút ‘sơ sẩy,’ như chỉ một lần với con B trên thành tích biểu lớp 4′ để rồi em cứ mãi tự trách mình. Em khôn lớn hơn tuổi, tự trọng và tận tụy khác thường.

Và cũng có lẽ, thay vì quên đi những nhũng nhiễu xung quanh điểm B, thương tích đầu tiên này để lại di chứng nghiệt ngã trong tâm hồn nhạy cảm của em, càng nghiệt ngã hơn khi từ đó trở đi, em bắt buộc thấy mình phải luôn luôn có điểm A, trong một cuộc chiến đơn thân làm em hao mòn nhanh chóng và cạn khô nhiệt tình của tuổi mới lớn.

“Mình nghĩ nỗi buồn chán đã nhen nhóm phát triển trong mình từ năm học lớp Bốn, những ý nghĩ về việc tự tử cũng manh nha từ khi ấy. Việc đến trường chỉ làm cho nỗi chán chường của mình trở nên tệ hại hơn, nhưng thật là may mắn vì các bạn chính là niềm vui giúp mình sống đến hôm nay.” Kyle viết như thế trong thư gửi mọi người (cả gia đình và bạn bè.)

Tôi có một tuổi thơ khác, giống em ở nỗi buồn không bình thường khi thỉnh thoảng giữa những trò chơi trẻ con, tôi đi tìm mẹ (lúc nào cũng túi bụi công việc) để nói với bà: “Mẹ ơi, con buồn.” Trong nhận thức thô sơ của một bà mẹ quê mùa không cho bà có khả năng hỏi con kỹ càng hơn về cảm xúc có thật của nó (để biết rõ ngọn ngành mà gỡ cho nó,) bà mắng át: “Buồn buồn cái gì? Hết khôn dồn ra dại hả? Buồn ỉ… hay buồn đ…?” Tôi không hỏi một lần mà nhiều lần để nghe mẹ mắng mỏ cùng một cách như vậy cho tới khi tôi đủ lớn để tự biết câu trả lời. Khác với em (và có lẽ may mắn hơn em) chỉ có vài cái dụng cụ điện tử khô cứng để miệt mài chơi game trong căn phòng ít thay đổi (mà em thì thích đọc truyện có những nhân vật thay đổi) tôi có cả một thiên nhiên sinh động, hiền hòa trong khu vườn nhà rộng một mẫu tây đất, tha hồ cho tôi chuyện trò cùng cỏ cây, hoa trái và chim muông, cả mặt trời, mặt trăng, gió và nắng mưa. Tôi cũng đi học như em, cũng có thành tích biểu phải trình cha mẹ như em nhưng tôi không bị áp lực phải có điểm A, chưa kể thỉnh thoảng thầy cô giáo của tôi còn bỏ thời giờ quá bộ đến nhà khen tôi với cha mẹ tôi vì chúng tôi cư ngụ trong một thành phố nhỏ, dễ đi lại và cuộc sống chậm rãi.

Nhờ khu vườn luôn là một không gian kỳ thú để khám phá nó và qua nó, khám phá mình với tất cả ham muốn và tự do nên tôi không có cảm giác bị giáo dục “nhồi nhét đến chán ngấy” như em. Em thông minh, tâm hồn bay bổng với những mơ ước vượt qua lề thói cơm áo gạo tiền, những trói buộc la đà của cuộc sống bị thời gian và kỷ luật thằng thúc mà em cho là “ngớ ngẩn” nhưng vì không thể chối từ nên em thù ghét cái định chế đẻ ra những thứ ấy. Em thèm khát sự thoải mái để phát triển cái nội dung phong phú “liên quan đến trí tuệ con người” bên trong em nhưng hẳn là em đã tự đóng cửa với mình vì sợ sự ngộ nhận sẽ lấy đi bình an nơi những người thân yêu của em không có cùng viễn kiến với em. Ông, bà nội ngoại, nhất là cha mẹ em, họ lo cho em nhưng họ cũng có cuộc sống phải chu toàn theo nhu cầu hạnh phúc riêng. Cha mẹ thương yêu em nhưng yên trí em vẫn là đứa con bé bỏng, ngoan hiền, chưa hiểu đời là mấy nên làm sao hình dung ra và chấp nhận được tâm trạng lẻ loi của em trong bữa tiệc vui mừng đón Giáng Sinh mà với em, nó thực sự không còn thích hợp khi em đang toan tính bỏ đi thật xa, thoát khỏi một nhân loại làm khổ em tới mức “hết thuốc chữa?”

Ba nghĩ là em thích cơm sườn và nhắn mẹ trên đường về, ghé mua cơm sườn cho em. Em vâng lời cho ba không mất thời gian với em, cho mẹ thuận tiện. Lòng em no nỗi buồn, không có chỗ cho thức ăn nhưng để cha mẹ yên tâm sửa soạn đi họp mặt bạn bè ở xa về, em ăn vội cho xong bữa rồi rút vào phòng. Để cha mẹ nghĩ em sẽ bắn game thỏa thích trong khi chỉ một mình em biết (như em viết trong thư tuyệt mệnh) em “thật sự không có thú giải trí nào hết!” Em không trách hay hờn giận cha mẹ, có chăng là cái khung xã hội đặt mỗi người vào cái chỗ của họ, kể cả em trong vai diễn chỉ biết nói “OK, daddy,” không có lời thoại nào khác trong mọi trường hợp.

Em là một thiếu niên nhiều phẩm chất, lớn hơn bản thân. Em tuyệt vọng nhưng không bạc nhược. Em tự hủy mình với ý thức trách nhiệm và dũng cảm, muốn đốt cháy mình làm ngọn đuốc xua tan bóng tối của số phận; muốn kêu lên làm tiếng chuông khua thức những ai cùng hoàn cảnh, giúp họ tìm ra sinh lộ.

“… Khi bạn thật sự thấy chán nản hay buồn rầu, làm ơn nói ra với ai đó, bất kỳ ai. Bạn có bạn bè, có gia đình, đó là những người luôn sẵn lòng vì bạn và yêu thương bạn, giúp bạn bằng mọi cách để vượt qua. Mình biết mình giống như kẻ giả dối khi nói điều này, nhưng làm ơn đừng để nỗi buồn, cơn giận dữ hay bất cứ điều gì làm cho cảm xúc của bạn cứ tăng mãi trong lòng, bởi mình có thể bảo đảm rằng bạn sẽ làm điều gì đó để rồi phải hối tiếc.”

Em có cách diễn tả bóng bẩy và ý nhị, rất lạ với lứa tuổi của em nơi xứ người khi ngôn ngữ chính của em là tiếng Anh. Em biết những người sẽ đọc di cảo của em có thể thấy điều chia sẻ trên của em là không thật (vì chính em đã không có) nhưng em vẫn nuôi hy vọng sau khi em mất đi, bạn bè em sẽ may mắn hơn em và em hy sinh chính mình để thúc đẩy họ hành động tự cứu họ, tránh gây thêm khổ đau cho nhiều người khác như đã từng xảy ra với những đứa trẻ không chết một mình khi chúng phẫn uất, chìm đắm trong “buồn chán, rơi vào căn bệnh trầm cảm, ghét việc học hành và hệ thống giáo dục, căm thù loài người, cảm thấy bất lực trong việc thay đổi thế giới.”

Đối với ba, em “đã giấu và giấu quá giỏi. Không ai biết hết. Cha mẹ không biết. Bạn bè không biết.” Còn nữa, cả chị em xem ra khá thân thiết với em, đưa đón em đi học hàng ngày, có lẽ cũng không biết. Chị vào đại học, đem theo chị hình bóng thường vào ra với em trong căn nhà vắng, phòng đóng cửa, pizza trong tủ lạnh và cơm sườn mẹ mua trên đường đi làm về nhà. Đúng là em có giấu tuy không giấu giỏi lắm mà chỉ là ba không “nhìn” kỹ em khi em tạo sự đau bụng, nhức đầu, để không theo ba mẹ qua nhà cô ăn tiệc Tạ Ơn. Chỉ là ba không “nhìn” kỹ em khi em trả lời ba em không muốn ăn gì cả rồi vâng lời ba ăn cơm sườn sau nhiều lần ba thúc giục, rồi rút lẹ vô phòng, vẫn theo ba nghĩ, để tiếp tục bắn game. Ba càng không “nhìn” kỹ em khi ba vội vã dặn dò em lần cuối những việc cần thiết phải làm để giữ cho nhà trật tự và ổn định trong khi ba mẹ đi họp mặt bạn bè.

Làm một học sinh giỏi, một đứa con ngoan hiền, giữ của bao nhiêu người niềm tin và hy vọng, thật không dễ dàng cho tuổi 15. Em nhìn thấy trước khó khăn tương lai: “Càng lớn, chuyện học hành càng trở nên khó hơn. Mình không muốn mọi người lo lắng (hay thất vọng?) Vì thế mình che giấu sự buồn chán của mình.” Em che giấu nhưng vẫn thầm mong có người nhìn thấy để có được niềm vui trở lại, cho tới một lúc em mệt mỏi:“Mình thật sự ao ước có một cách nào đó khiến mình vui hơn nhưng buồn thay, niềm ao ước đó không có. Mình luôn muốn giúp mọi người bằng mọi cách mà mình có thể, chính xác hơn là giúp loài người nhận ra rằng điều mà chúng ta làm đối với môi trường sống và đối với nhau là sai.” Tuổi 15 tuyệt diệu của cha mẹ ơi, làm sao em có thể sớm “nhìn” ra những khốn khó ấy của nhân loại thế kỷ này? Mặt đất con người đang chen chúc nhau dung thân đâu có chỗ nào cho em ẩn náu?

Ba, mẹ, những người thân yêu “nhìn” thấy em hơi muộn nhưng sự ủy thác đầy tình thương và cảm thông của em không muộn. Ba đang nén nỗi đau mất em để kêu gọi các bậc cha mẹ hãy “nhìn thấu” con cái mình, chúng là những đứa trẻ dưới vỏ ngoài vô tư, đang phải đối mặt với những vấn đề của một xã hội thập phần khắc nghiệt hơn thời của cha mẹ. Tuổi niên thiếu của chúng mỏng manh, yếu ớt, cần thời gian, cần sự nương tựa đầy bao dung để có thêm sức mạnh, cần nơi gửi gấm để được yên tâm bày tỏ và được lắng nghe, được hiểu, trước khi vóc vạc hình thành. Ở một nơi nào đó, hẳn em mỉm cười thấy Ba đang nói giùm em những điều em đã không thể nói (để được ở lại với cuộc đời thật sự rất cần những đứa trẻ như em để trở nên tốt đẹp hơn): “Phụ huynh hãy tự hỏi bản thân, mình muốn con mình làm điều gì đó cho mình hay cho bản thân nó. Nếu thật sự nói thương con thì hãy biết điều gì tốt cho con chứ không phải cho mình. Đừng đợi chuyện gì xảy ra mới hối hận thì đã muộn. Người lớn chưa chắc lúc nào cũng đúng.”

Luật Sư Karl Trương, một người trẻ bản thân trải qua nhiều kinh nghiệm thực tế trong lãnh vực học thuật, ứng cử vào chức vụ Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Westminster trong cuộc bầu cử ngày 8 Tháng Mười Một vừa qua, mang theo hoài bão tiếp tay với phụ huynh trong nỗ lực san bằng các khiếm khuyết tồn đọng, nhằm thay đổi cách suy nghĩ/hành động đưa tới tương quan thiếu hòa điệu giữa cha mẹ/con cái; giữa gia đình/nhà trường; trong đường lối giáo dục gồm nội dung và ứng dụng giáo trình; phương pháp đào tạo sư phạm v.v… Ông là vốn sống quý giá để chia sẻ và đem lại phúc lợi cho tuổi niên thiếu, để làm nhịp cầu nối gần khoảng cách tuổi tác và văn hóa giữa các thế hệ trong mỗi gia đình di dân Việt Nam. Tiếc thay, lần thử thách này ông chưa thành công vì là khuôn mặt rất mới trong cộng đồng nên không nhận được đủ phiếu bầu, ước mong ông bền lòng cho một cơ hội khác vì giáo dục cần sự cống hiến của ông.

Sau hết, để đền tạ sự hy sinh cao cả, đầy thành ý của em, không để nó mai một và uổng phí, mong sao những năm tháng tới đây sẽ được thấy sự chuyển mình mạnh mẽ, tích cực của cả cộng đồng quan tâm nhiều hơn đến con em, suy nghĩ bằng cái đầu của chúng, cảm xúc bằng trái tim của chúng, tỉnh thức để hiểu cả những điều tưởng như vô nghĩa nơi chúng nhưng chúng cần câu trả lời thay vì sự từ chối. Gia đình và trường học đều cần thiết nhưng xin được là nơi các em tìm thấy niềm vui trong giáo dục thay vì chán chường đến nỗi đánh mất mình. Như câu nói để đời của nhà giáo dục đi trước thời đại, Maria Montessori: “Il n’y a que l’enseignement dans la joie,” xin tạm dịch là: “Giáo dục được thực hiện trong niềm vui.”

Trump có phải là một Nixon mới của Kissinger?

“Đại thắng mùa Thu” của tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Donald Trump đã đưa đến chiến thắng cho Tổng Thống (TT) Nga Vladimir Putin và khiến đảng Cộng Hòa lo âu. Cơ quan tình báo CIA cho thấy Putin đích thân ra lệnh tin tặc tấn công vào hệ thống máy điện tính của đảng Dân Chủ để trả thù bà Hillary Clinton, kết quả là Putin đã tìm được một đồng minh đáng tin cậy ở Tòa Bạch Ốc sau ngày khối Sô Viết sụp đổ.

Từ sau khi Nga tấn công vào Ukraine và chiếm Crimea ở Hắc Hải năm 2014, đảng Cộng Hòa cũng như TT Obama đã nghi ngờ thiện chí hòa bình của TT Putin. Sự quan tâm về hòa bình ở vùng biển Hắc Hải cũng tương tự như sự quan tâm về hòa bình ở Nam Thái Bình Dương. Các giới chức quân sự Hoa Kỳ năm 2015 đã cảnh cáo về hiểm họa quân sự của Trung Cộng qua cuốn tiểu thuyết “Hạm đội ma” của Angust Cole và P.W. Singer nhờ vậy Hải Quân Hoa Kỳ tập trung vào Biển Đông.

Tháng 5 năm 2016, các giới chức quân sự Hoa Kỳ lại được cảnh cáo về hiểm họa quân sự của Nga với âm mưu Putin trên vùng Hắc Hải qua cuốn tiểu thuyết quân sự “2017 chiến tranh với Nga” của Tướng Sir Richard Shirreff, nhưng khác với vùng biển Đông, Hoa Kỳ không quan tâm đặc biệt về âm mưu của Putin ngoại trừ vài người như Thượng Nghị Sĩ John McCain và các đảng viên Cộng Hòa đã có kinh nghiệm đấu tranh với Cộng Sản.

Tướng Shirreff là cựu đệ nhị tư lệnh quân sự NATO viết cuốn sách khi thấy Putin có tư tưởng vào tháng 3 năm 2014: “Đoàn kết các sắc dân nói tiếng Nga dưới lá cờ mẹ Nga” không khác như khi Hitler sát nhập Sudetenland vào Đức năm 1938. Cựu tư lệnh quân đội đồng minh Âu Châu, Đô Đốc James Stavridis viết lời tựa cho cuốn “2017 chiến tranh Nga” đã cảnh cáo: “Tất cả những thách đố Hoa Kỳ đang phải đối đầu, nguy hiểm nhất là nước Nga đang lớn mạnh dưới sự lãnh đạo của Putin.”

Chiến tranh bắt đầu với Nga xâm lăng Ukraine tấn công qua Hắc Hải. Ukraine không thuộc khối NATO nên NATO không phản ứng. Nga biết các nước vùng Baltic dễ xâm lăng, quả thật khi tiếng súng bùng nổ, thủ tướng Anh đang ngồi uống rượu đủng đỉnh ở quán Luân Đôn, dân Đức tê liệt vì lo lắng, Hy Lạp và Hungaria nằm trong túi của Nga. Quân Nga tiến qua các nước Baltic trong khi các nhà lãnh đạo NATO còn bàn cãi. Lính lực lượng đặc biệt Nga trà trộn vào đám người biểu tình chống chính phủ Ukraine, bắt cóc cố vấn quân sự Mỹ ở Kharkov trong khi họ đang huấn luyện quân Ukraine. Lính Mỹ bị bắt đưa về Nga, chính quyền Nga đưa họ lên đài truyền hình, tố cáo Hoa Kỳ xâm lăng lãnh thổ Nga qua biên giới Nga – Ukraine. Nga có cớ xâm lăng Ukraine. Quân nhảy dù từ Pskov xuống chiếm Riza sau đó xe tăng Nga xâm lăng như thời Sô Viết xâm lăng Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungaria. Tiếp đến Nga chiếm Latvia, sau đó là Esponia và Lithuania. Các nước Baltic lọt vào tay Nga, nếu Âu Châu can thiệp Nga sẽ dùng vũ khí nguyên tử. Trong sách, nhân vật hung ác nham hiểm sẵn sàng đàn áp và dùng vũ khí nguyên tử là Vladimir Vladimirovich nhưng ai cũng hiểu là Vladimir Putin.

Đối với Tướng Shirreff, V. Putin cần gây chiến vì uy tín trong lãnh đạo cần có giống như Tập Cận Bình gây hấn ở Biển Đông để chứng tỏ vị trí đàn anh và để các thành phần chống đối trong nước bị quên lãng. Chiến tranh ở Hắc Hải thật sự có thể xảy ra trong tình trạng chính trị Âu Châu hiện nay với khối NATO thiếu đoàn kết. Anh đang rời khỏi liên hiệp Âu Châu. Thổ Nhị Kỳ thù Hoa Kỳ sau cuộc đảo chánh và trừng phạt đối lập. Thổ và Anh là hai quốc gia có tiềm lực quân sự mạnh nhất trong khối NATO. Trong cuộc tranh cử tổng thống Hoa kỳ hồi Tháng Mười, ứng cử viên Donald Trump lại giúp Putin có thêm niềm tin khi nói “Âu Châu phải tự bảo vệ không cần đến Hoa kỳ.” TT Putin đã thấy Âu Châu chưa bao giờ bị rối loạn như vậy từ sau cơn khủng hoảng kinh đào Suez năm 1956.

Hình nộm ông Trump và Putin trong một cuộc biểu tình ở Pennsylvania. (Hình: Getty Images)
Hình nộm ông Trump và Putin trong một cuộc biểu tình ở Pennsylvania. (Hình: Getty Images)

Năm 2014, Nga xâm chiếm Crimea và can thiệp vào Ukraine ngoài lý do kinh tế suy thoái vì giá dầu xuống (Putin có kế hoạch kinh tế ngũ niên dựa trên giá dầu) còn vì chính sách của chính quyền tham nhũng Putin làm cho dân Nga mất thiện cảm, thay vì phải đối đầu với những vấn đề đối nội, Putin đoàn kết quốc gia bằng chủ nghĩa quốc gia cực đoan.

Dân Nga yêu nước, ủng hộ Putin đưa Nga trở về lại thời kỳ hãnh diện trước năm 1991 khi Sô Viết sụp đổ. Trong khi đồng tiền Nga xuống giá, Putin xuất cảng vũ khí nhiều hơn. Các quốc gia vùng Baltic gồm Estonia, Latvia, Lithuania trước thuộc về Nga từ thời Nga Hoàng qua đến Sô Viết nay Putin muốn gom lại trong đại quốc Nga.

Cơ quan nghiên cứu RAND của Hoa Kỳ đã nhận định: khối NATO không thể tự phòng thủ và bảo vệ các quốc gia vùng Baltic vì từ nhiều năm qua NATO đã cắt ngân sách quốc phòng xuống đến mức quá thấp. Nga hiện nay khác với Nga năm 1993 không đe dọa bất cứ các nước láng giềng nào ở Âu Châu, tất cả thay đổi vì nhân vật Vladimir Putin.

Trong thập niên 1990 hậu cộng sản, dân Nga đã cảm thấy nhục nhã vì thua kém các nước Tây Phương, chính quyền thay đổi không bền vững từ thủ tướng này qua thủ tướng khác. Ông Yeltsin được Hoa Kỳ và các nước Tây Phương thích nhưng đối với dân Nga ông nhu nhược. Từ một nhân viên tình báo KGB, Putin đi lên làm thủ tướng và tổng thống với con đường khác với các cựu nhân viên tình báo KGB.

Vladimir Putin chạy theo quyền lực thay vì chạy theo đồng tiền như các nhân viên KGB khi chính thể thay đổi từ cộng sản qua tư bản. Con đường quyền lực trong cơ quan công lực đưa đẩy nhân viên Putin lên đến phó thị trưởng St Petersburg, vào đến điện Cẩm Linh với bàn tay máu nắm giữ quyền lực, rồi quyền lực sinh ra tiền, con đường quen thuộc của các nhân vật lãnh đạo ở các nước cộng sản và chậm tiến. Putin giúp Nga ra khỏi cái nhục hậu cộng sản, giá dầu xuất cảng tăng, gia sản của Putin cũng tăng theo, mặc dù kinh tế thế giới khủng hoảng đi xuống từ năm 2009. Con đường của Vladimir đi ngược với con đường của ông Donald Trump, ở xứ tư bản Mỹ, tiền bạc mua danh vọng và quyền lực.

Tổng thống đắc cử Trump đã nhạo báng giới tình báo Hoa Kỳ khi cơ quan CIA công bố điều tra về tin tặc. Hai đồng minh mới có những dấu hiệu chung đáng kể trong ngành gián điệp với V. Putin là nhân viên tình báo. Người ta đã nhận thấy ông Trump có vẻ như là gián điệp của cơ quan tình báo Nga. Ông dùng những người thân tín có liên hệ buôn bán với Nga và Putin, các bộ trưởng cao cấp như bộ trưởng ngoại giao Rex Tillerson giám đốc hãng dầu Exxon Mobil làm ăn buôn bán với Nga, được giải thưởng Hữu nghị tối cao từ tay Putin, cố vấn an ninh quốc gia Trung tướng Michael Flynn gặp riêng V. Putin, được đài truyền hình Nga trả tiền. Một số nhân viên CIA còn đi xa hơn kết luận là điện Cẩm Linh đã đưa ông Trump vào tòa Bạch Ốc vì vậy ông đã về phía Cẩm Linh chống lại và nhạo báng CIA.

Năm 2008 khi khủng hoảng kinh tế xảy ra, nhà tỷ phú nổi tiếng về đầu tư địa ốc lỗ lã ở Florida đã nhận $95 triệu từ tỷ phú Nga liên hệ mật thiết với Putin. Có qua có lại, lên cầm quyền, ông Trump chủ trương dùng các biện pháp kinh tế và ngoại giao nhằm đẩy giá dầu thô lên đến 71 Mỹ Kim một thùng, giúp kinh tế và sức mạnh quân sự Nga. Thị trường Nga từ ngày ông Trump đắc cử tăng 20% giúp các nhà tỷ phú Nga trong đó có Putin giàu thêm, hơn hẳn số $95 triệu họ đã giúp ông Trump hồi ông xuống dốc. Chính sách của ông Trump chủ trương bỏ cấm vận kinh tế Nga từ năm 2014 khi Putin gây chiến Ukraine và nhập Crimea vào Nga. Chung quanh ông Trump là những nhân vật nổi tiếng thân Putin như Carter Page và Paul Manafort nên người ta không lạ khi tân tổng thống không chịu chỉ trích tổng thống Nga Putin cũng như chủ trương không ủng hộ khối NATO đồng thời gây hấn với Tập Cận Bình về vấn đề Đài Loan và tự do giao thương.

Trong thời gian tranh cử, ứng cử viên Donald Trump đã ngưỡng mộ đường lối cai trị cầm quyền của TT Nga V. Putin “nhà lãnh đạo mạnh kiểm soát chặt chẽ nước Nga.” Hai nhà lãnh đạo, một từ giới nghèo đi lên cầm quyền một giàu sẵn từ bé có đủ tiền tài nay có địa vị đã ái mộ lẫn nhau và có nhiều thủ đoạn chính trị giống nhau đưa đến cách cầm quyền giống nhau. Ông Trump đã chỉ trích bà Clinton là người nói láo nhưng ông Trump và Putin là hai người nói láo thẳng thừng, nói láo không ngượng. Năm 2014, bị NATO cấm vận khi xâm lăng Crimea, Putin chối bay chối biến, không hề có quân đội Nga ở Crimea. Từ năm 2014 đến 2015, Putin tiếp tục nói với ký giả Tây phương rằng không có đánh nhau ở Ukraine, qua đến năm 2016 Putin xác nhận có chiến tranh với quân Nga ở Ukraine. Putin nói láo như “Vẹm” thời chiến tranh Việt Nam, như CSVN ở hội nghị Paris. Putin nói láo bất cứ khi nào muốn nói láo, nói láo bất cứ điều gì có lợi, Tây phương gọi là nói láo như vua, dân Việt Nam gọi là vua nói láo.

Ông Trump nói láo giữa 3 giờ đêm qua Twitter, lúc đầu loan tin thắng cử cả số phiếu cử tri đoàn lẫn phiếu phổ thông, sau đó nói đáng lẽ thắng phiếu phổ thông nhưng thua vì có đến 3 triệu phiếu dân Mễ bất hợp pháp. Trong những ngày bầu cử, ứng cử viên Trump hứa sẽ cho mọi người xem giấy tờ khai thuế trong 20 năm qua nhưng đắc cử rồi hơn một tháng tài chính của ông Trump vẫn lờ mờ. Ông Trump hứa sẽ họp báo để tuyên bố tách rời dịch vụ thương mại Trump ra khỏi công việc tổng thống nhưng vẫn hứa lần hứa lừa. Ngay sau khi CIA cho thấy tin tặc Nga tấn công vào máy điện tính đảng Dân Chủ, tân tổng thống lại nói láo: “tin tặc do đảng Dân chủ loan ra sau khi ông đắc cử, trước đó không hề có tin tặc trong những ngày bầu cử.” Thời buổi truyền hình, tin mạng, nhưng ông Trump và Putin vẫn dùng thủ đoạn tuyên truyền của Cộng Sản Sô Viết, Tàu Cộng, Việt Cộng với những tin giả loan qua Facebook và Twitter. Không dùng những dữ kiện đúng nhưng với quyền lực (độc tài như Putin và tài chính của Trump) tân tổng thống luôn luôn hăm dọa và xem báo chí là kẻ thù. Ông Trump, khác với báo chí, phải luôn luôn xem lại dữ kiện có đúng sự thật trước khi đăng, đã trắng trợn hỏi “dữ kiện là gì mà phải coi trọng?” Cũng như TT Putin, ông Trump không chấp nhận chỉ trích của báo chí xem báo chí viết về ông không trung thực còn tin giả tung ra qua Twitter từ tay ông lúc nào cũng đúng. TT Putin đóng cửa báo chí, kiểm duyệt giới truyền thông đã dạy ông Trump bước đầu độc tài. Trong tay có Twitter, ông Trump có cảm tưởng như cầm cây gậy chỉ huy. Facebook và Twitter làm ông thông minh, tiếp xúc với các yếu nhân trên thế giới nên không cần phải tham dự tường trình ngoại giao và tình báo mỗi ngày. Facebook ngày 15 Tháng Mười Hai, 2016, đã phải bắt đầu kiểm soát dữ kiện tin tức chận tin tức giả.

Đảng Cộng Hòa bắt đầu thấy ngại với con đường đầu của tân tổng thống, ông Mitt Romney đã tự động rút lui không muốn tranh chức bộ trưởng ngoại giao vì ông Trump đi con đường gần giống Putin, con đường Mafia cai trị Nga với tiền, quyền lực và phe phái.

“Quốc gia Mafia” là danh từ của nhà xã hội học Bálint Magyar trong đó bộ máy cầm quyền như một bộ lạc, mọi người phải có liên hệ với nhau qua bè phái, không ai được vào nếu không được mời và không được tự động đi ra, liên hệ được xây dựng trên sự trung thành. Giống như tổ chức Mafia, những người trong chính quyền của Putin phải hứa trung thành với lãnh tụ và tổ chức. Mọi người trong tổ chức phải có tham vọng và tham lam. Kiểu mẫu của ông Trump khi lập nội các đã làm những người như cựu thị trưởng Nữu Ước, đảng Cộng Hòa, Rudy Giuliani không tham gia nội các khi nhìn thấy cách ông Trump chia tiền bạc và quyền hành cho gia đình, đem tất cả người trong gia đình vào tòa Bạch Ốc.

Quốc gia Nga mà V. Putin xây dựng là “quốc gia Mafia hậu cộng sản” còn con đường tân tổng thống Trump đi nếu không được đảng Cộng Hòa ngăn bớt sẽ là con đường đi đến “quốc gia Mafia hậu dân chủ”, danh từ của Magyar. Ông Trump khôn khéo hơn Putin, khi lập nội các ngoài mặt đã theo vài chương trình bảo thủ để làm thỏa mãn giới Cộng Hòa cực hữu.

Nội các Trump là một nội các không được bình thường, gồm nhiều triệu phú, tỷ phú thân Nga và có tinh thần chống khoa học. Ông Rex Tillerson cựu giám đốc Exxon Mobile thân Putin. Cựu thống đốc Texas Rick Perry bộ trưởng năng lượng, không tin vào bảo vệ môi sinh, không tin năng lượng xanh, chủ trương đào thêm dầu đào thêm than. Giám đốc cơ quan môi sinh, không tin có hiện tượng thay đổi nhiệt độ toàn cầu vì con người gây ra đã được chứng minh bởi 97% các khoa học gia. Bộ trưởng y tế Tom Price nhắm bỏ Obamacare. Bà bộ trưởng giáo dục Betsy Davis chủ trương tư hữu hóa các trường công. Bộ trưởng lao động Andrew Puzder tranh đấu cho các đại công ty thay vì tranh đấu cho công nhân, chủ trương không tăng mức lương tối thiểu. Bộ trưởng tài chánh Steven Mnuchin (giám đốc công ty tài chánh Goldman Sachs) chủ trương cắt 50% thuế cho các đại công ty và giới có lợi tức trên $700,000 còn giới trung lưu được hứa giảm thuế nhưng tiền khấu trừ của tiền đóng thuế nhà và tiền lời nợ ngân hàng được trừ thuế mỗi năm bị giảm.

Ông Trump được cơ quan súng NRA ủng hộ tuyệt đối từ đầu, với cơ quan quyền lực tài chánh mạnh này nội các của ông Trump mạnh về súng đạn hơn là y tế.

Ông Trump cả đời thích nổi tiếng, thích xuất hiện trước công chúng, ăn nói sôi nổi vô tội vạ khác với một Putin con người tình báo sống trong bóng tối, thâm trầm ít nói, nay ông Trump lại gần với Putin khiến các lãnh tụ đảng Cộng Hòa như TNS John McCain lo ngại.

Đồng chí với Putin là thật hay là màn kịch của Donald Trump do Tiến sĩ Kissinger cố vấn ngoại giao đạo diễn? Năm 1972, qua bang giao Mỹ- Trung, Hoa Kỳ đã nuôi Trung Cộng lớn mạnh để chận Sô Viết, hơn 40 năm sau phải chăng Hoa Kỳ đang nuôi con gấu Nga để chận con rồng Trung Quốc đang bay bổng? Thời gian sẽ cho biết Donald Trump có phải là một Nixon mới của Henry Kissinger.

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 114)

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Tôi vừa nói xong, cả đám chúng nó vội vội vàng vàng đứng dậy đi như bị ma đuổi vào phòng nghị án, chắc là chúng nó sợ bị tôi gọi lại chửi như lần sơ thẩm.

Nhìn cái cách cả một cái Hội Đồng Xét Xử bỏ chạy khỏi phòng xử như vậy cho thấy chúng cũng chỉ ngồi cho có vị thôi, và không hề có điều gì thay đổi từ bản án phúc thẩm.

Phiên tòa này còn có một điểm mới nữa là vừa bước vào phòng xét xử, tôi đã nhìn thấy bọn đài truyền hình và báo chí cộng sản không đặt camera, chụp hình chúng tôi từ đằng trước mặt nữa mà tất cả đều đặt máy quay và máy ảnh từ sau lưng bị cáo nhìn tới. Tôi thấy mắc cười quá, để ý coi đến khi kết thúc có thằng nào đem camera, chụp ảnh lên phía trước hay không nhưng tuyệt nhiên không hề có lần nào. Chứng tỏ ở phiên sơ thẩm vừa qua cái bản mặt tôi khi tòa cả thế giới đều thấy thái độ tôi khinh bỉ tòa án chúng nó nên chúng bị mất mặt quá, và chúng cũng tự biết rằng không thể kiếm đâu ra một bức ảnh nào tôi run sợ cúi đầu trước cái gọi là “tòa án” của chúng, nên phải đặt máy móc đằng sau lưng chỉa tới, phòng khi lần này tôi có hô “đả đảo” nữa thì cũng không ai nhìn thấy cái bản mặt quắc mắt và nắm đấm của tôi vung lên trước cổ máy đàn áp gọi là “tòa án” của chúng.

Thành phần tham dự trong phòng xử cũng giống y như lần trước, như lời Luật Sư Nguyễn Thanh Lương nói thì “cả phòng xử chỉ có bốn thằng luật sư, ba thằng bị cáo, còn lại toàn công an.” Khác với lần sơ thẩm luật sư bào chữa cho Phan Thanh Hải (Ba Sài Gòn) còn lại một người vì Phan Thanh Hải nhận tội và kháng cáo xin giảm nhẹ mức án chớ có phải cãi cọ gì đâu mà cần đến hai luật sư.

Việc “nghị án” cũng rất là nhanh chóng, đoán chừng cỡ ba mươi phút. Không nói thì ai cũng biết rằng có cái quái gì đâu mà “nghị,” copy lại cái file bản án sơ thẩm, sửa sơ sơ lại phần đầu phần cuối về thành phần hội đồng xét xử và các bên tham gia phiên tòa. Nguyên tắc khi phúc thẩm là nếu kháng cáo không nhận tội kêu oan thì chỉ xem xét có oan hay không thôi, không giảm án; còn nhận tội mà kháng cáo xin giảm án thì sẽ xem xét “mức độ thành khẩn, ăn năn hối cải” để quyết định có giảm hay giữ y án.

Cho nên, Hội Đồng Xét Xử ba điều bốn chuyện xong, ra đọc lại y chang cái bản án sơ thẩm rồi tuyên bố giảm cho Phan Thanh Hải một năm tù giam, tức từ bốn năm xuống còn ba năm tù giam, còn Tạ Phong Tần và Nguyễn Văn Hải y án sơ thẩm. Đến khoảng 6 giờ chiều, phiên tòa kết thúc. Bọn công an trại Chí Hòa lại ò í e áp tải tôi trở về Chí Hòa.

Hai ngày sau, con Tú vô thăm nuôi tôi. Tôi hỏi lần này có ai ở nhà đến tòa án dự phúc thẩm không? Nó nói hai lần tòa án đều không gởi giấy mời hay thông báo phiên tòa cho gia đình biết. Ở nhà cũng không ai đi lên Sài Gòn vì đi lên cũng không vô được mà chúng nó sẽ bắt lại nhốt như lần trước, đi mất công. Tôi mới nói với nó tôi đã dặn dò anh Lương và thằng Đạt làm đơn đề nghị giám đốc thẩm rồi, mỗi tháng cứ gởi đi một lần. Cũng có dặn anh Lương và Đạt đưa cái bài bào chữa cho con Tú rồi, khi anh Lương và Đạt đưa thì đem vô nhà thờ Kỳ Đồng đưa cho cha xem. Con Tú nói cho tôi biết lần trước nó đem thuốc vô gởi bọn công an không nhận mà đòi toa bác sĩ. Thiệt là khốn nạn, tôi đang ở trong tù ở ngoài làm sao có toa bác sĩ kê cho tôi. Tôi mới chửi luôn cho cái đám công an đang ngồi canh giữ tôi chúng nó nghe:

-Không cần gởi nữa, về báo cho mọi người bên ngoài biết chị tôi đang ở trong tù mà bọn công an Chí Hòa nó đòi toa thuốc bác sĩ ở ngoài kê cho chị tôi mới được gởi thuốc, bác sĩ nào kê toa như vậy được. Chị tôi mà bệnh chết trong tù thì nhà nước cộng sản này phải đền mạng.

Tôi cũng đem ha cái quần đùi con Tú mua ở căn-tin Chí Hòa đợt thăm nuôi trước cho nó đem về, coi ai mặc được thì cho người ta. Ai đời bọn chúng bán quần đùi nam cho tù nữ, cái nào cái nấy bự bành ky tôi mặc vô đáy quần dài gần đến đầu gối, mà bề rộng đáy quần có chút xíu, mặc quần cũng như ở truồng, lại còn may bằng loại vải nilon dù loại xấu nữa. Mặc vô nó không thoát mồ hôi, nóng hừng hực, tối ngủ trở mình cái quần nó kêu rột roạt, rột roạt không ai ngủ được. Mới mặc có vài tiếng đồng hồ tôi phải cởi ra thay cái quần khác. Bà mẹ nó, đúng là quân bất lương suốt ngày chỉ biết tìm cách moi tiền của tù nhân, bán đồ rởm cho tù nhân giá cao. Đã vậy, chị Hà còn nói với tôi là từ hồi nào tới giờ trại Chí Hòa không bán quần đùi cho nữ, chỉ bán cho nam, nay bọn công an nó bán cho tôi là nó sợ tôi quậy đùng đùng lên chửi chúng nó. Tôi trả lời bọn công an chúng nó dám không bán, hổng thấy nó năn nỉ mặc áo đó sao, nó mà không bán quần thì tôi cứ cởi truồng cho nó biết tay. Con Duyên và chị Hà nghe tôi nói thì cùng cười ha ha lên.

(Còn tiếp)

Nhà báo Bùi Bảo Trúc

10559199-PU14-OngBuiBaoTruc.eps

Bác sĩ Nguyễn Hoàng

10559153-PU14-BS NGUYEN HOANG...

Bác Nguyễn Xuân Nhã

10559198-PU1-Bac NGUYEN XUAN ...

Bà Hà Nguyên Phả

10559173-CT14-Ba HA NGUYEN PH...

Ông Nguyễn Xuân Nhã

10558672-CP14-Ong NGUYEN XUAN...

Bác Sỹ Nguyễn Hoàng

10558809-CP14-Bac Sy Nguyen H...

Bốn lần bị kết án tử hình oan: ‘Không nhận tội tôi đã nằm dưới mồ’

BẮC GIANG (NV) – Ông Hàn Đức Long, người vừa được trả tự do sau 4 lần bị kết án tử hình oan nói với nhà báo đến phỏng vấn rằng “Nếu tôi không nhận tội thì chắc chắn tôi đã nằm dưới nấm mộ.”

Ông Hàn Đức Long, năm nay 57 tuổi, bị kết án tử hình vì bị vu cho tội hiếp dâm và giết chết một bé gái 5 tuổi hàng xóm hồi năm 2005 dù không có bằng chứng. Ông mới được nhà cầm quyền trả tự do hôm 20 Tháng Mười Hai, 2016, trước nhiều áp lực của dư luận và lời kêu oan của chính ông và của người vợ cho chồng suốt 11 năm qua.

“Được sống đến ngày hôm nay tôi phải nhận tội. Nhận tội để tôi kêu oan, bởi vì nếu tôi không nhận tội, ngay cả ở tòa tôi cũng nói: Nếu tôi không nhận tội thì chắc chắn tôi đã nằm dưới nấm mộ. Họ (điều tra viên) đánh đập tôi đến mức độ tôi không chịu nổi,” ông Long nói giọng đầy căm phẫn được thấy thuật lại trên báo mạng VTC.

Vụ án Hàn Đức Long được dư luận đặc biệt quan tâm sau khi ông Nguyễn Thanh Chấn, một người nạn nhân khác của công an được trả tự do hồi Tháng Mười Một, 2013 sau 10 năm ngồi tù. Cả hai vụ án đều xảy ra tại tỉnh Bắc Giang, cùng những điều tra viên và có những điểm tương đồng. Bị phụ nữ hàng xóm vu cáo. Các điều tra viên không thu thập được vật chứng nào mà chỉ tra tấn ép cung. Để sống, các nghi can buộc phải nhận tội dù không phạm tội.

Ngày 20 Tháng Mười Hai, 2016, Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang đã ra quyết định “đình chỉ vụ án, đình chỉ bị can, trả tự do cho ông Hàn Đức Long” vì thiếu bằng cớ kết tội ông hiếp dâm và giết người. Vợ ông đã phải cầm cố nhà cửa, đi làm thuê làm mướn trong suốt thời gian chồng bị tù tội để kêu oan cho chồng.

Theo lời ông kể, tên của điều tra viên đã hỏi cung mình là Lê Thanh Th. và Đại Úy T., còn 2 người nữa thì không nhớ tên. Tất cả họ là cán bộ điều tra thuộc công an tỉnh Bắc Giang.

Theo hồ sơ vụ án, khoảng chiều tối ngày 16 Tháng Năm, 2005, vợ chồng ông Sơn ở xã Phúc Sơn đi làm về thì thấy con gái mình là Nguyễn Thị Yến (5 tuổi) mất tích. Sáng hôm sau, thi thể cháu Yến được tìm thấy ở ngoài đồng với nhiều dấu hiệu bị hiếp dâm.

Sau 4 tháng điều tra không có kết quả, cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Bắc Giang nhận được đơn tố cáo của bà Ngô Thị Khuyến (hàng xóm của Hàn Đức Long) viết rằng ông Long từng hiếp dâm hai mẹ con mình, đồng thời tố giác người đàn ông này chính là hung thủ hiếp dâm cháu Yến.

Dựa vào đơn của bà Khuyến, công an tỉnh Bắc Giang bắt giam ông Hàn Đức Long để điều tra. Vì bị tra tấn liên tục không thể chịu đựng nổi nữa, ông đành nhận hiếp dâm rồi giết cháu Yến, hầu bảo toàn tạm thời mạng sống.

Tòa án tỉnh Bắc Giang đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm năm 2007 kết án tử hình ông Hàn Đức Long. Tòa án tối cao xử phúc thẩm tuyên y án. Sau đó, Hội Đồng Thẩm Phán xử giám đốc thẩm đã quyết định hủy 2 bản án sơ thẩm, phúc thẩm để điều tra lại từ đầu. Đến năm 2011, tòa án tỉnh Bắc Giang xử sơ thẩm lần hai và tòa tối cao xử phúc thẩm lần hai vẫn giữ nguyên phán quyết tử hình đối với Hàn Đức Long.

Ngày 20 Tháng Mười Một, 2014, Hội Đồng Thẩm Phán Tối Cao tuyên hủy bản án hình sự phúc thẩm số 706/2014 ngày 29 Tháng Mười Một, 2011, của TAND tối cao tại Hà Nội và bản án hình sự sơ thẩm số 48/2011/HSST ngày 24 Tháng Chín, 2011 của TAND tỉnh Bắc Giang để điều tra lại. Tại các phiên xét xử, Hàn Đức Long đều kêu oan. Ông phải nhận tội chỉ vì bị tra tấn nhục hình bên trên sức chịu đựng.

Mời độc giả xem video: Cựu phu nhân Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ qua đời

Khi được phỏng vấn về vụ án, Luật Sư Ngô Ngọc Trai, một trong số các luật sư tham gia bào chữa cho ông Hàn Đức Long cho hay kết án tử hình ông Hàn Đức Long mà không có nhân chứng vật chứng.

“Mặc dù vụ án cũng có hàng chục người nhân chứng có lời khai trong hồ sơ, nhưng đó là các nhân chứng về việc xay xát thóc và các việc khác, mà không có nhân chức nào nhìn thấy ông Long phạm tội.

Về vật chứng thì cũng không có, một số lông, tóc, tinh trùng, máu thu thập được ở hiện trường thì giám định không cho ra kết quả. Như vậy là cũng không có vật chứng. Dần dần từ đó tôi chỉ ra được nhiều điểm mâu thuẫn vô lý trong hồ sơ, dần củng cố quan điểm nhận định kêu oan.”

Ngoài việc kết án oan cho các ông Nguyễn Thanh Chấn, Hàn Đức Long, cuối năm 2003 sang đầu năm 2004, vụ án trộm cổ vật tại một số ngôi chùa ở tỉnh Bắc Giang cũng làm dư luận bàng hoàng không ít.

Hơn chục người bị bắt giam để điều tra. Sư cụ Thích Đức Chính chết vì không chịu đựng nổi tra tấn, 8 người còn lại gồm một số nhà sư và chú tiểu sau đó đã được phóng thích vì các lời khai của nhân chứng mâu thuẫn với các “tang chứng.” Họ kéo nhau về Hà Nội biểu tình nhưng rồi vụ việc bị nhận cho chìm xuồng.

Hồi Tháng Ba năm ngoái, báo cáo của Bộ Công An tại Quốc Hội của chế độ nói trong vòng 3 năm (từ 2012-2014), số người bị bắt, tạm giữ hình sự lên tới trên 200 ngàn người. Trong số này, 226 trường hợp chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam trên cả nước. Nguyên nhân chính của các trường hợp tử vong này được Bộ Công an CSVN khai là “do bệnh lý và do đối tượng bị tạm giữ, tạm giam tự sát.”

Người ta tin tất cả đều chết vì bị tra tấn nhục hình. Thân nhân của một số nạn nhân này đã biểu tình, khiếu kiện khắp nơi nhưng hầu hết đều bị cho chìm xuồng do sự bao che, dung dưỡng của nhà cầm quyền Việt Nam. (TN)

Thanh Hóa: Bắt nữ nhân viên bệnh viện làm giả thẻ bảo hiểm y tế

THANH HÓA (NV) – Sau khi nhận hồ sơ ghi danh mua bảo hiểm sức khỏe của người dân, nữ nhân viên của một bệnh viện ở thành phố Thanh Hóa đã câu kết với chủ cửa hàng photocopy làm giả nhiều thẻ chứng nhận để trục lợi.

Báo Tiền Phong ngày 21 Tháng Mười Hai loan tin, công an Thanh Hóa đã khởi tố và bắt giam bà Lê Thị Ngọc Tú (25 tuổi), ở huyện Đông Sơn và ông Nguyễn Văn Hân (51 tuổi), ở Thanh Hóa) về tội “Làm giả con dấu, tài liệu cơ quan, tổ chức.” Riêng bà Chu Thị Thúy Hà, vợ ông Hân được tại ngoại nhưng cấm rời khỏi địa phương.

Theo điều tra, bà Tú là nhân viên bệnh viện đa khoa Phúc Thịnh, thành phố Thanh Hóa, được giao nhiệm vụ tiếp nhận ghi danh mua thẻ Bảo Hiểm Y Tế tự nguyện cho người dân.

Tuy nhiên, sau khi tiếp nhận hồ sơ, bà Tú đã không chuyển lên cơ quan Bảo Hiểm Y Tế mà câu kết với vợ chồng ông Hân, chủ của hàng Photocoppy ở phường Lam Sơn, thành phố Thanh Hóa, tổ chức làm giả nhiều thẻ Bảo Hiểm Y Tế để trục lợi cá nhân.

Chỉ tính từ Tháng Tư đến Tháng Bảy năm 2016, bà Tú và vợ chồng ông Hân đã làm giả hơn 100 thẻ Bảo Hiểm Y Tế để trục lợi. Đến ngày 21 Tháng Mười Hai, Phòng Cảnh Sát Kinh Tế Công An tỉnh Thanh Hóa đã làm rõ trên 50 thẻ Bảo Hiểm Y Tế mà nhóm này làm giả và bán cho người dân ở khắp nơi trong tỉnh này.

Công an đang tiếp tục điều tra, xác định nhiều thẻ Bảo Hiểm Y Tế giả khác được ghi danh khám chữa bệnh tại nhiều bệnh viện, phòng khám tư để củng cố hồ sơ đưa ra xét xử. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Cựu phu nhân Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ qua đời

Xây dựng thủy điện bậc thang ào ạt ‘cần phải lên án’

SÀI GÒN (NV) – Tuy các con sông ở miền Trung đều nhỏ nhưng phải gánh rất nhiều các công trình thủy điện bậc thang dẫn đến hệ lụy ngập lụt chết người, tài sản, mùa màng, cầu đường thiệt hại.

“Quy hoạch thủy điện bậc thang ở các sông nhỏ là một sai lầm, là nguyên nhân sâu xa của lũ. Về mặt kỹ thuật không được làm điều này nhưng chúng ta vẫn cố để làm. Cần phải lên án điều này.” Trong một cuộc phỏng vấn của tờ Một Thế Giới hôm Thứ Hai, 19 Tháng Mười Hai, 2016, ông Vũ Trọng Hồng, nguyên thứ trưởng Bộ Thủy Lợi thời ông Võ Văn Kiệt làm thủ tướng, chủ tịch Hội Thủy Lợi Việt Nam, nói như vậy.

Theo ông này, có một số nguyên nhân chính dẫn đến việc các đập thủy điện xả lũ “đúng quy trình” mà người dân không kịp chạy. Thứ nhất, những người điều hành đập thủy điện “không nắm được thông tin” về dự báo khí tượng để điều tiết nên chỉ hối hả xả lũ khi sợ vỡ đập, dẫn đến ngập lụt các khu vực hạ lưu.

Thứ hai, “các sông suối nhỏ cũng đều làm thủy điện bậc thang, mỗi sông 3 – 4 nhà máy thủy điện. Hơn nữa, khoảng cách giữa các nhà máy chỉ cách nhau khoảng vài chục cây số. Các nước không ai cho phép như vậy bởi vì khi đập này tích nước, chưa kịp xả hết thì nước từ đập kia lại chảy về rồi.”

Thứ ba, theo ông được thuật lời, “những vùng rốn lũ thì chúng ta lại cho phép dân cư vào ở rất nhiều, ví dụ như Hố Hô, đúng dòng sông Ngàn Sâu chảy, hai bờ không được xuống nhưng địa phương vẫn cho dân phát triển. Tình trạng này cũng tương tự ở các địa phương khác. Cho nên tác hại của ngập lụt nghiêm trọng hơn. Những vùng rốn rũ, quốc tế và đặc biệt là Mỹ không bao giờ cho dân vào ở, nhưng Việt Nam thì cứ cho.”

Theo ý kiến của ông Vũ Trọng Hồng, hiện Việt Nam sử dụng điện phần lớn từ 37 nhà máy thủy điện lớn, “nếu bỏ những thủy điện nhỏ này không ảnh hưởng gì nhiều. Nhà nước có thể xem xét những thủy điện nào có nhiều rủi ro như kiểu Hố Hô hoặc thủy điện bậc thang, không thu được lợi ích kinh tế nhiều thì đề nghị họ có thể thu xếp chấm dứt hoạt động.”

Theo các con số được tờ VNEconomy nêu ra ngày 14 Tháng Mười Một, 2016, hiện nay, trên cả nước Việt Nam có 306 dự án thủy điện với tổng công suất lắp máy Nlm=15,474 MW đang vận hành phát điện. Còn 193 dự án (5,663 MW) đang thi công xây dựng và 245 dự án (3,006 MW) đang nghiên cứu đầu tư. Đó là chưa kể 59 dự án (422 MW) có quy mô nhỏ “đang được tiếp tục rà soát.”

Nếu chỉ kể riêng về quy hoạch bậc thang thủy điện trên các dòng sông lớn đã vận hành phát điện 61 dự án (13,101 MW) và đang thi công xây dựng 31 dự án (3,580 MW); đang nghiên cứu đầu tư 15 dự án (730 MW), có 3 dự án (128 MW) chưa cho phép nghiên cứu đầu tư. Nhìn chung, hầu hết đều là những dự án thủy điện có công suất rất nhỏ.

Người ta đã biết sự tác hại của thủy điện từ lâu nay nhưng không thể loại bỏ được, theo ông Vũ Trọng Hồng, là vì “Có nhiều nguyên nhân, nhưng trong đó cũng có nguyên nhân lợi ích nhóm, có người này người kia cổ phần ở trong các nhà máy thủy điện nên rất khó xóa bỏ.”

Mời độc giả xem video: Khách Trung Quốc hết trộm máy bay đến ăn cắp dưới đất

Theo các con số thông kê sơ khởi từ “Ban Chỉ Đạo Trung Ương về Phòng Chống Thiên Tai” của nhà cầm quyền CSVN, các đập thủy diện miền Trung xả lũ hai tháng qua đã làm 111 người chết và mất tích, 121 người bị thương; hơn 300,000 ngôi nhà bị ngập, hư hại. Tổng thiệt hại ước tính trên 8,500 tỷ đồng hay khoảng $260 triệu. Nếu kể từ đầu năm đến nay, các loại thiên tai phối hợp với thủy điện xả lũ đã làm chết 235 người và thiệt hại tài sản khoảng $1.7 tỷ. (TN)

Về thăm ‘Miền Nam Yêu Dấu’ cùng Báo Xuân Người Việt 2017

WESTMINSTER, California (NV) – “Miền Nam Yêu Dấu” là chủ đề xuyên suốt của Giai Phẩm Xuân Người Việt Đinh Dậu mà bạn đọc sẽ cảm nhận được một đất miền Nam trù phú, người miền Nam hào sảng, không nghĩ ngợi cho mình. Báo sẽ phát hành ngày 22 Tháng Mười Hai, 2016.

Bắt mắt ngay từ trang bìa là nét vẽ hiền hòa trong tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Hợp. Bìa Giai Phẩm Xuân Người Việt năm Con Gà ánh lên sự bình an, hạnh phúc với cảnh bán buôn diễn ra trên sông nước, ghe thuyền – đậm sâu văn hóa miền Nam.

Lật từng trang báo Xuân, quý độc giả sẽ thấy một sự gần gũi, quen thuộc, thân thương đến nao lòng bởi các bài viết thấm đẫm tình quê hương miền Nam, và những cái Tết của miền Nam.

Nhớ Tết xưa

Ở đó, một tâm sự rất thực và rất đời qua cách viết dí dỏm của tác giả Bùi Tấn Lược về tính cách phóng khoáng của người miền Tây, dù giàu hay nghèo, vẫn “Sáng ăn cơm sườn, chiều ăn nước tương, tối leo lên giường nằm nghe cải lương.” Ông kể trong “Tết miệt vườn ngày xưa” với bao nỗi nhớ mà cả tuổi thơ ông không bao giờ quên được. Bởi vì “Với những đứa nhỏ như tôi ngày ấy, Tết còn là dịp mong ngóng để được ăn dưa hấu thỏa thích. Vì dưa hấu là loại trái mà chỉ Tết thì ngoài ta mới bày bán, chứ không có quanh năm như bây giờ.” Để rồi khi lớn lên, bận việc nơi đô thành “Tôi quyết định ăn Tết ở Sài Gòn, nhưng rồi thường cũng chỉ trụ được đến mùng Hai, đành phải nhảy xe đò về quê…”

Chất chứa trong tim nhà thơ Nguyễn Trọng Tín là “Tôi rời Cà Mau đã gần hai mươi năm. Lâu lâu có dịp gặp nhau, bạn bè cũ thường hỏi, xa Cà Mau nhiều năm, ông thường nhớ gì về nơi ấy? Nhớ thì đủ điều, nhưng có lẽ nhớ nhất là Tết.”

Với “Tết ở Cà Mau,” ông tâm sự ở quê có tập quán cứ đến 30 Tháng Chạp là trong xóm lại có một nhóm người đi từng nhà chúc Tết, tuy là “Người dưng nước lã nhưng họ coi nhau còn hơn ruột thịt. Đoàn chúc Tết này chấm dứt ở ngôi nhà cuối cùng trước lúc giao thừa để ai về nhà nấy.”

Tết với nhà báo Lê Đại Anh Kiệt là hương vị bánh tét. Đó là những cái Tết ông lẽo đẽo theo chân bà nội mình nấu bánh tét, bởi “Nấu bánh tét với nội tôi không phải nấu món ăn mà là một nghi lễ quan trọng. Đòn bánh phải vuông, tất cả đều phải chặt, đều nhau tăm tắp vì nó tạo ra hình dáng và cả khẩu vị của bánh. Bánh thành phẩm phải thật dẽ, hạt nếp nở ra hết cỡ thành như bột nhưng nén chặt nên vẫn còn nguyên hình dạng. Buộc lỏng bánh không dẽ, mất đẹp lại mất ngon.”

Mời độc giả xem chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 1)

Cuộc sống dần đổi thay khi mọi người đều có gia đình riêng, nấu bánh tét ngày Tết không còn hiện diện trong gia đình ông, thay vào đó là bánh tét chợ. Bánh chợ tuy đẹp, sang, nhưng lạ, vì không còn khẩu vị riêng truyền thống của gia đình. “Cái bánh chợ đẹp, khéo léo đến mấy vẫn là người khách mới không mang khẩu vị Tết thời xưa cũ. Món ăn không chỉ là nguyên liệu, kỹ năng chế biến mà còn là ký ức, tâm thức của con người. Hơn thế nữa, bánh tét nhà không chỉ là món ăn mà còn là không gian sinh hoạt, là hương lửa ấm nồng đêm trừ tịch,” ông chia sẻ trong bài “Bánh tét nhà, bánh tét chợ.”

Với tác giả Nam Sơn Trần Văn Chi thì “Mỗi năm Xuân về, tôi cứ lẩn thẩn nhớ Tết xưa ở quê nhà. Bởi năm nay là năm thứ 33 tôi xa Việt Nam. Trong ngần ấy năm, tôi không có dịp nào được về lại quê đón Tết với gia đình. Gò Công, quê tôi, người ở đây có tục lệ cúng gà vào ngày mùng Ba Tết. Tục lệ này rất phổ biến khắp Lục Tỉnh ra đến miền Trung. Hình ảnh con gà cúng mùng Ba Tết ở quê tôi ngày xưa, nay vẫn còn trong ký ức đẹp. Và mỗi khi Tết về nó như sống lại…” Con gà cúng mùng Ba Tết ngày ấy của ông phải là con gà tự nuôi, tự chăm sóc chứ không phải con gà mua ở chợ, để “cúng thần linh mới có ý nghĩa và linh nghiệm!”

Một miền văn hóa

Tết ngoài là dịp để mọi người quây quần, tụ họp, còn là dịp để “xả láng” sau một năm dài mệt nhọc mưu sinh. Tác giả Luke Bùi sẽ đưa bạn đọc về với những trò chơi dân gian mà người dân quê dùng để giải khuây trong ngày Tết, qua bài “Lô tô và bài chòi ngày Tết.” Dù hội chợ Tết có nhiều trò để “dụ” khách du Xuân như chơi bầu cua, bắn súng hơi, ném bóng, thảy vòng… nhưng lô tô là trò chính, thu hút nhiều người chơi nhất. Để nhớ lại câu rao quen thuộc ngày nào: “Tôi móc con cờ ra, là cờ ra con mấy, con mấy cờ ra…?” hay “Trúc xinh trúc mọc đầu đình/ Em xinh em đứng dưới sình cũng xinh… là con số chín” chi bằng mời độc giả tìm đọc Giai Phẩm Xuân Người Việt 2017.

Tết còn là thời điểm để người người đi thăm thú khắp nơi. Mời độc giả ghé đến Cái Mơn – nơi nổi tiếng là xứ của sầu riêng, măng cụt. Cái Mơn còn là vườn hoa kiểng khổng lồ làm tươi sắc Tết cho Sài Gòn và cả miền Nam. Nhà vườn Cái Mơn không chỉ là nông dân mà là “nghệ nhân” miệt vườn gói trong bông hoa, cây kiểng chút tình đất, tình người. Thế nhưng “Cái Mơn độc đáo, phồn thịnh như vậy nhưng không có tên trong bản đồ hành chính vì đó là tên dân gian một vùng trong huyện Chợ Lách, Bến Tre, trung tâm là xã Vĩnh Thành.” Ấy vậy mà tên Cái Mơn vẫn nổi tiếng bao đời nay, đến nỗi ở tận Singapore xa xôi cũng đặt hàng kiểng Cái Mơn. Điều gì đã làm nên một Cái Mơn nổi tiếng đến vậy? Nhà báo Lê Đỗ Bích Trân sẽ hầu bạn đọc qua bài viết “Hương sắc xứ kiểng Cái Mơn.”

Tết là dịp để đi chợ mua sắm, nhưng mấy ai biết rằng chợ chỉ là khung nhà hai mái, không vách, thuận tiện cho việc mua bán, đã thành tâm điểm giao lưu của cộng đồng, thể hiện bản sắc địa phương, lưu giữ ký ức của bao thế hệ người miền Nam. Qua bài “Nhà lồng chợ, khung hình ký ức” tác giả Lê Vũ Anh Thư sẽ giải thích vì sao có sự gắn bó giữa con người và chợ đến vậy, để “chợ còn được xem là biểu tượng của nguồn cội, xứ sở. Nói đến thân phận buồn tủi của người lìa quê, mất xứ, thành ngữ dân gian có từ ‘trôi sông, lạc chợ.’” Chợ là nơi mà “Du khách sành điệu, người tha hương muốn tìm hiểu, người hoài niệm ký ức của một vùng đất sẽ tìm thấy ở đây cả vòm trời riêng.”

Bìa Giai Phẩm Xuân Người Việt Đinh Dậu là bức tranh hiền hòa về miền Nam của họa sĩ Nguyễn Thị Hợp. (Hình: NV)
Bìa Giai Phẩm Xuân Người Việt Đinh Dậu là bức tranh hiền hòa về miền Nam của họa sĩ Nguyễn Thị Hợp. (Hình: NV)

Mùa Xuân này tác giả Trần Tiến Dũng sẽ đưa bạn đọc đến với “Mù sương Núi Cấm-Thất Sơn.” Theo ông, từ xưa, nhiều thế hệ người miền Nam, nhất là dân ở các tỉnh đồng bằng không có núi, đều rộng tâm thức hướng về Núi Cấm-Thất Sơn, tỉnh An Giang, hướng nguyện thành tâm và lắng nghe các truyện kể truyền miệng huyền nhiệm từ các ngọn linh sơn này. Ở đó là câu chuyện “Trăn, rắn, mãng xà ở đây lớn lắm, có cọp, voi,… nhưng nó biết mình tu, mình tránh nó, nó tránh mình, không ai hại ai” hay chuyện “Núi Cấm linh thiêng lắm, máy bay có khi bay qua mà không thấy núi do Trời-Phật muốn giấu núi đi…”

Tết ở Little Saigon, Houston

Sau khi xuôi về miền Nam để hưởng một cái Tết đầm ấm, sung túc, mời độc giả trở lại khu Little Saigon đón Tết Con Gà tại đây. Năm Con Gà, thôi thì nói một chút về con gà ở xứ sở này. Nếu đã từng ăn con gà nướng Costco, có lẽ ít nhiều người trong chúng ta sẽ tự thán “Tiền nào của nấy. Gà giá rẻ nên thịt nhão nhoẹt.” Tìm ở đâu con gà đi bộ để được thưởng thức miếng thịt dai dai, cái da giòn giòn như khi còn ở quê nhà? Tác giả Quốc Dũng qua bài viết “Gà đi bộ ở Little Saigon” sẽ dẫn bạn đọc không những mua gà ngon, mà còn biết thêm quy trình nuôi già, làm gà tươi bán trong ngày thay vì phải mua gà đông lạnh, vừa dễ bị nhiễm khuẩn lại vừa không tươi ngon, mất đi mùi vị thơm ngọt đặc trưng…

Tết này thay vì ở nhà nấu nướng, chi bằng độc giả dạo một vòng trung tâm ăn uống Little Saigon để thưởng thức món ngon trong ba ngày Tết. Ngoài hàng loạt quán phở thì “hình như ngoài Little Saigon, không nơi nào có hẳn những tiệm chuyên bán bánh xèo, bánh ướt, bánh cuốn, bánh bao, bánh canh.” Đó là chưa kể hàng lô hàng lốc món ăn chơi khác như cá nướng, gỏi mực, cao lầu, bún gỏi và, lạc xá, lẩu, ốc, chè… Vậy nơi nào ngon? Nếu chưa có thổ địa chỉ đường, mời bạn đọc theo chỉ dẫn qua bài viết “Ở Little Saigon, đi ăn cho sướng hén!” của tác giả Ngọc Lan.

“Trong hơn 30 năm ở Houston, tôi đã sống như một người Việt ở quê nhà, ngoài giờ làm việc, gặp gỡ bạn bè sáng trưa chiều ở các quán café, quán phở, bánh cuốn, thỉnh thoảng cuối tuần gặp nhau ở các vũ trường, sinh hoạt văn nghệ không cần phải đợi đến Tết,” là tâm sự của tác giả Việt Nguyên trong bài “Những cái Tết ở Houston.”

Tết của ông là những kỷ niệm với các văn nghệ sĩ nổi tiếng như Mai Thảo, Nguyên Sa, Du Tử Lê, Ngô Thụy Miên, Nguyễn Xuân Hoàng, Cung Tiến… tại Houston trong những sinh hoạt ra mắt các tác phẩm văn nghệ cũng như những chương trình nhạc có giá trị. Để rồi giờ đây “Khu phố Việt Nam vùng trung tâm Houston bây giờ chỉ thiếu một tấm bảng: “Phố cổ,” để nhớ đến thời kỳ có một khu phố và những con đường tôi đã qua trong những ngày Tết.”

Mời độc gỉả chương trình “Miền Nam yêu dấu! Giai phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu” (Phần 2)

***

Với 59 bài viết của 52 tác giả, Giai Phẩm Xuân Người Việt 2017 chắc chắn sẽ là món quà Tết trao tay khi Tết đến Xuân về, bởi ấn phẩm này có rất nhiều bài viết đặc sắc như “Người Pháp và Tết năm 1886 ở triều đình Huế” (Triệu Phong), “2016 – năm thành công nhất của phụ nữ gốc Việt” (Đỗ Dzũng), “Bà Tám, ông Tám và cái níu tay giữa chợ…” (Thúy Hà), “Lênh đênh kiếp thương hồ” (Phan Trường Giang), “‘Băng qua’ miền Tây nước Mỹ” (Nguyễn Danh Lam), “Đi về phía mùa Xuân sau ngày ‘di cư’” (Nguyên Huy), “Sài Gòn của tôi 50 năm trước” (Nguyễn Đạt), “Hà Nội-Sài Gòn, bảy ngày ‘rượt’ theo Tổng Thống Obama” (Khôi Nguyên), “Đi chợ ở nơi tận cùng nước Việt” (Nguyễn Trọng Tín), “Giỗ ơi là quảy, cúng ơi là Tết!” (Song Uyển), “Coi bói đây!” (Ngọc Lan), “Tết ‘Hoàng Gia’ ở Gò Công” (Nguyễn Đạt), “Thăm lăng mộ các bậc hiền nhân Sài Gòn-Gia Định xưa” (Văn Lang), “Người miền Tây và ‘nước mắt quê hương’” (Bùi Long Chánh), “Món nướng miền Tây, ký ức về một thời đất đồng, rơm rạ” (Trần Tiến Dũng), “Gởi bánh phồng qua xứ tuyết” (Lê Đại Trí), “Ông đồ miệt vườn” (Anh Khôi)…

Trong “Thư Chủ Nhiệm,” Luật Sư Phan Huy Đạt, cũng là tổng giám đốc công ty Người Việt, tâm tình: “Năm nay, đã hơn 40 cái Tết xa ‘quê,’ chúng tôi mời bạn đọc cùng nhau ôn lại kỷ niệm cũ, đi thăm những địa danh, nơi chốn xưa của miền Nam, hình dung lại cá tính độc đáo của Sài Gòn. Xin mời bạn đọc cùng anh chị em ban biên tập Báo Xuân Người Việt 2017 nhắc lại với nhau hình ảnh Quê Hương trong tâm mình, và cùng nhau mong ước Quê Hương bên kia bờ đại dương sẽ sớm được tươi đẹp như ‘Quê hương chúng ta đi mang theo.’”

 


Mua Giai Phẩm Xuân Người Việt Đinh Dậu
Tại Nhật báo Người Việt: 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
Điện thoại: 714-933-7945 hoặc 714-933-7931. Email: [email protected]
Tại các điểm bán báo, nhà sách trong vùng Little Saigon.
Ở xa, quý độc giả có thể đặt mua TẠI ĐÂY
Chúng tôi có giá đặc biệt cho các đại lý ở các tiểu bang trên nước Mỹ.


Bắt giữ hàng tấn “thịt rừng” trộn thịt heo hôi thối

SÀI GÒN (NV) – Mở tủ lạnh một cơ sở một tiệm bán thịt, đòan kiểm tra phát hiện rất nhiều loại “thịt nhím cắt lát,” “bắp đùi đà điểu,” song không có giấy chứng nguồn gốc và vệ sinh an toàn thực phẩm.

Chiều 21 Tháng Mười Hai, công an Sài Gòn bất ngờ kiểm tra điểm kinh doanh thịt và sản phẩm từ thịt tại phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức do ông Hồ Mạnh Hùng làm chủ.

Theo tin báo Pháp Luật TP.HCM, tại thời điểm kiểm tra, đoàn ghi nhận một thùng nhựa khá lớn chứa nhiều nước màu đỏ, bốc mùi khó chịu. Nhiều tảng thịt và xương chưa biết của con gì được ngâm trong thùng nước bẩn thỉu này. Chưa hết, đoàn kiểm tra còn phát hiện rổ đựng thịt chặt từng cục để tênh hênh dưới đất, mặc ruồi bu. Cạnh đó là 5 bịch đựng các loại bột màu trắng.

Đi sâu vào bên trong, mùi hôi càng bốc lên, đoàn khiểm tra phát hiện 4 tủ lạnh cáu bẩn nằm ở góc nhà. Vừa mở nắp tủ, cả đoàn tá hỏa khi phát hiện hàng trăm khay thịt đủ loại đựng bên trong và nhiều khay thịt được đựng trong túi nhựa dán nhãn “thịt nhím cắt lát,” “bắp đùi đà điểu,” “cánh đà điểu,” “sản phẩm từ thịt nai…”

Ngoài việc tạm giữ trên 3 tấn thịt không an toàn, đoàn kiểm tra còn phát hiện và tạm giữ dụng cụ chế biến, nhãn, túi nhựa… Đồng thời, lấy mẫu thịt các loại và bột màu trắng mang đi xét nghiệm và tiếp tục làm rõ phương thức chế biến thịt đà điểu trộn thịt heo. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Nghi án trộm đột nhập giết người, cướp của tại Tiền Giang

Khách Trung Quốc hết trộm trên máy bay lại ăn cắp dưới đất

HÀ NỘI (NV) – Qua hệ thống camera an ninh, các giới chức phát hiện một nữ hành khách Trung Quốc ăn cắp mỹ phẩm ở cửa hàng miễn thuế ngay trong phi trường Nội Bài, Hà Nội.

Nói với báo Người Lao Động sáng 21 Tháng Mười Hai, đại diện Đồn Công An cửa khẩu phi trường quốc tế Nội Bài cho biết, đã chuyển hồ sơ vụ bà Zhou Tong (32 tuổi), quốc tịch Trung Quốc, ăn cắp hàng hóa tại một cửa hàng miễn thuế ngay trong phi trường Nội Bài lên công an Hà Nội để điều tra.

Tin cho biết, bà Zhou Tong là hành khách đi chuyến bay KA296 của hãng hàng không Dragon Air (Hong Kong) hành trình Hà Nội – Hong Kong dự kiến cất cánh lúc 10 giờ 50 ngày 5 Tháng Mười Hai.

Trong lúc chờ lên máy bay, bà Zhou Tong đến mua sắm tại quầy bán hàng miễn thuế của Trung Tâm Thương Mại Dịch Vụ (ATS), trong khu vực cách ly quốc tế trên tầng 3 của nhà ga T2. Tại đây, bà Tong mua hai món hàng có trị giá $377, nhưng sau đó “chôm” thêm một món hàng có giá $114 cho vào túi của mình. Qua kiểm tra giám sát hệ thống camera an ninh, lực lượng chức năng đã phát hiện sự việc và bắt quả tang. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Nghi án trộm đột nhập giết người, cướp của tại Tiền Giang

Tin mới cập nhật