Nghị Viên Margie Rice sẽ tranh chức thị trưởng Westminster

Linh Nguyễn/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Có lẽ Westminster không thể “chia tay” với bà Margie Rice được, cho dù bà từng hiện diện ở chính trường thành phố trong hơn hai thập niên, với các chức vụ nghị viên, rồi thị trưởng, rồi nghỉ hưu, rồi được bổ nhiệm làm nghị viên, và bây giờ “tái” ứng cử thị trưởng, trong cuộc bầu cử vào ngày Thứ Ba, 8 Tháng Mười Một, tới đây.

Việc Nghị Viên Margie Rice ứng cử thị trưởng lần này được bà xác nhận với nhật báo Người Việt hôm Thứ Tư, 29 Tháng Sáu.

“Tôi đã nộp hồ sơ ứng cử chức thị trưởng với thành phố trong tuần qua,” bà Rice nói. “Tôi cũng đã nộp đơn lập quỹ tranh cử để có thể bắt đầu chương trình quyên góp bắt đầu từ ngày 18 Tháng Bảy.”

Trong suốt thời gian làm dân cử trong thành phố, bà Rice từng được bầu làm thị trưởng sáu lần, tổng cộng 12 năm, và làm nghị viên trong chín năm, theo trang web của thành phố.

Hồi Tháng Mười Một, 2012, bà tuyên bố nghỉ hưu, ủng hộ ông Trí Tạ, lúc đó là nghị viên, ứng cử thị trưởng thay thế bà, và ông chiến thắng.

Ngày 12 Tháng Mười Hai, 2012, ngay sau khi tuyên thệ nhậm chức thị trưởng, ông Trí đã đề cử bà “cựu” thị trưởng vào vị trí cũ của mình, để hoàn tất hai năm còn lại trong nhiệm kỳ bốn năm của ông, và được toàn thể Hội Đồng Thành Phố chấp thuận.

Sau khi hết nhiệm kỳ, bà tái ứng cử chức nghị viên năm 2014, và đắc cử.

Nhiệm kỳ nghị viên của bà sẽ mãn vào năm 2018.

Như vậy, bà Rice sẽ tranh cử với ông Trí trong cuộc bầu cử sắp tới.

Ngoài ra, cũng trong ngày 8 Tháng Mười Một, hai nghị viên Sergio Contreras và Diana Carey cũng tái tranh cử.

Cho đến nay, mới có một người tuyên bố tranh ghế nghị viên, đó là Dược Sĩ Kimberly Hồ, tổng giám đốc công ty Apogee.

Khi được hỏi tại sao sau khi hoàn thành nhiệm kỳ nghị viên dang dở của ông Trí vào năm 2014 bà không tiếp tục nghỉ hưu, bà Rice cho biết: “Tôi nhận xét thấy hội đồng không thực hiện được những gì như tôi mong muốn, nên tôi ứng cử thêm một nhiệm kỳ nữa.”

Được hỏi lý do tranh cử thị trưởng lần này, bà cho biết: “Tôi ra tranh cử lần này, vì ba nghị viên muốn bắt buộc tôi về hưu và họ muốn thêm một nghị viên gốc Việt vào trong hội đồng.”

Khi được hỏi ba người này là ai, bà Rice từ chối trả lời.

Khi được hỏi về chuyện bà Rice ứng cử, Thị Trưởng Trí Tạ nói: “Tôi rất tôn trọng quyết định của các ứng cử viên ra tranh cử.”

“Tôi cũng là người đưa ý kiến đặt tên rạp hát mang tên Margie Rice tại Rose Center và còn đặt tên một công viên khác cũng mang tên bà, trước đây gọi là Indian Village, gần Sở Cứu Hỏa #3, đường Edward,” ông Trí nói.

Theo thống kê mới nhất tới năm 2010, Westminster có khoảng 90,000 dân, trong đó có 40% là người Việt.

Hiện nay, thành phố đang bị thâm thủng ngân sách $13 triệu.

Trong cuộc họp hôm 22 Tháng Sáu, Hội Đồng Thành Phố bỏ phiếu 4/5 để cử tri quyết định có tăng 1% thuế bán hàng trong cuộc bầu cử vào ngày 8 Tháng Mười Một tới đây hay không.

Bốn người bỏ phiếu thuận là Thị Trưởng Trí Tạ, Phó Thị Trưởng Sergio Contreras, Nghị Viên Diana Carey, và Nghị Viên Margie Rice. Nghị Viên Tyler Diệp bỏ phiếu chống.

Nghị Viên Margie Rice là người đưa đề nghị tăng thuế. Thị Trưởng Trí Tạ đề nghị thêm điều khoản tái xét mức thuế mới mỗi hai năm, và sau sáu năm thì chấm dứt, tức là trở lại mức cũ, 8%.

Ðề nghị tăng thuế này, nếu được cử tri chấp thuận, sẽ giúp Westminster thu về thêm khoảng $13 triệu tiền thuế hàng năm và không bị khai phá sản, và Westminster sẽ cùng với Stanton, trở thành nơi có mức thuế là 9%, cao nhất Orange County.

Về đề nghị tăng thuế 1% và đem ra trưng cầu dân ý, Nghị Viên Margie Rice nói: “Hội Đồng Thành Phố Westminster không ai muốn cho cư dân biết tình trạng thâm hụt ngân sách. Tôi muốn cư dân phải được biết. Nhiều người muốn tôi ra tranh cử để đem việc này ra ánh sáng.”

Trong khi đó ông Trí cho biết hội đồng có nhiều thành quả đạt được trong nhiệm kỳ bốn năm khi ông làm thị trưởng.

“Nhiều công trình xây cất mọc lên, như khu nhà mới Christopher Collection ở góc đường Bolsa và Brookhurst. Công ty Costco cũng chọn Westminster để mở thêm cơ sở kinh doanh, cũng như tôi đề nghị miễn thuế môn bài trong năm đầu cho những thương gia nếu nộp đơn xin giấy phép trong suốt Tháng Năm, 2015, để khuyến khích giới tiểu thương,” ông kể thêm.

Về điểm này, Thị Trưởng Trí Tạ cho biết, tất cả các kết quả đều được hội đồng bỏ phiếu.

Khi được hỏi chuyện bà Rice muốn làm thị trưởng, Nghị Viên Tyler Diệp nhận xét: “Ông Trí Tạ làm việc chăm chỉ, không bị tai tiếng, nên kỳ này nếu có người muốn làm khó vị thị trưởng gốc Việt đầu tiên của cộng đồng, vì tư thù hơn là vì khác biệt trong chính sách điều hành thành phố.”

Liên lạc tác giả: [email protected]

‘Bình Thuận hải ngoại không quên Bình Thuận quốc nội’

 

Đức Tuấn/ Người Việt 

WESTMINSTER, California (NV) – “Bình Thuận hải ngoại không quên Bình Thuận quốc nội” là câu châm ngôn nằm lòng mà lúc nào những thành viên của Hội Tương Trợ Cựu Chiến Binh Bình Thuận Hải Ngoại cũng lấy đó là kim chỉ nam để soi sáng trong mọi sinh hoạt của hội.

Hội vừa tổ chức đại hội lần thứ 10 tại nhà hàng Paracel Seafood, Westminster, chiều Chủ Nhật vừa qua, thu hút khoảng 350 đồng hương từ khắp nơi đến tham dự.

Bà Dung Nguyễn, thành viên ban tổ chức, nói: “Tuy số lượng tham dự của bà con đồng hương Bình Thuận còn khiêm nhường, nhưng tấm lòng của mọi người lúc nào cũng hướng về những cựu chiến binh Bình Thuận.”

Ông Hồ Đinh (tức nhà văn Mường Giang), một trong những người sáng lập hội, cho biết: “Tôi rất vui vì đại hội năm nay quy tụ được rất nhiều bậc huynh trưởng của các binh chủng thuộc tỉnh Bình Thuận, các chiến hữu, từ nhiều tiểu bang khác nhau về tham dự đại hội 10.”

Đặc biệt chương trình ca nhạc phục vụ đại hội 10 năm nay quy tụ khá nhiều ca nghệ sĩ tài danh như Phương Hồng Quế, Mai Lệ Huyền, Ngọc Đan Thanh, Trang Thanh Lan, Đặng Thế Luân, Tuấn Châu, Trúc Mi, Thanh Thanh Tâm…

Những nhạc khúc hùng tráng, các bài hát lãng mạn, tình tự quê hương và những màn vọng cổ, trích đoạn cải lương đã mang lại cho phần văn nghệ nhiều màu sắc, sôi nổi.

MC duyên dáng, quen thuộc Việt Thảo cố gắng mang tài năng của anh để làm cho phần bán đấu giá, bán vé số, và bảo trợ sôi động, ý nghĩa.

Cũng trong chương trình dạ tiệc của đại hội 10, đặc san “Ân Tình 10” và hai tác phẩm “Những Năm Tháng Trên Chiến Trường Bình Thuận,” bản dịch “Thân Phận Người Lính Việt Nam Cộng Hòa” do nhà văn Mường Giang thực hiện được phát hành. (Đ.T.)

Thăm dò: Clinton và Trump so kè từng điểm một

WASHINGTON, DC (NV) – Thăm dò dư luận cử tri phổ thông toàn quốc do Quinnipiac University thực hiện từ 21 đến 27 Tháng Sáu cho thấy bà Hillary Clinton và ông Donald Trump chỉ chênh lệch nhau 2%, với sai số cộng hay trừ 2.4%, nghĩa là hết sức ngang ngửa, theo tin CNN.

Bà Clinton 42%. Ông Trump 40%.

Nếu tính cả các ứng cử viên đảng thứ ba thì bà Clinton 39%, ông Trump 37%, ông Gary Johnson (Libertarian) 8%, và ông Jill Stein (Green Party) 4%.

Những thăm dò dư luận khác đưa ra sự chênh lệch lớn hơn thăm dò của Quinnipiac University.

Chẳng hạn, thăm dò của NBC News/Wall Street Journal cho biết bà Clinton 46%, thăm dò của Washington Post/ABC News cho thấy bà Clinton 51%. Tổng hợp tất cả các thăm dò, theo CNN, bà Clinton 47% và ông Trump 40%.

Trên thực tế của cuộc tổng tuyển cử, những thăm dò dư luận này chưa thể giúp người ta dự đoán ai sẽ là tổng thống Mỹ tương lai.

Thứ nhất, cho đến bây giờ, bà Hillary Clinton và ông Donald Trump chưa người nào là ứng cử viên chính thức của đảng. Chỉ sau đại hội đảng Cộng Hòa, từ 18 đến 21 Tháng Bảy, ở Cleveland, và đại hội đảng Dân Chủ, từ 25 đến 28 Tháng Bảy, ở Philadelphia, hai đảng mới có ửng cử viên chính thức. Sẽ còn nhiều biến chuyển trước và sau đại hội cho tới Tháng Mười Mội không thể dự đoán hết.

Thứ hai, và căn bản hơn, bầu cử tổng thống Mỹ là một hệ thống bầu cử gián tiếp. Tổng thống không đắc cử bằng đa số phiếu cử tri phổ thông toàn quốc, mà bằng đa số phiếu đại biểu cử tri đoàn của các tiểu bang. Vì vậy, phải tính toán kết quả theo từng tiểu bang và tổng kết mới có thể biết ai là người chiến thắng.

Trong thời gian tới, nhật báo Người Việt sẽ giải thích, phân tích, và theo dõi chi tiết những dữ kiện này.

Một điều duy nhất mà tất cả các thăm dò dư luận đều giống nhau cho đến nay là chưa bao giờ ông Trump vượt qua bà Clinton.

Thăm dò cũng cho biết một tỷ lệ cao cử tri nói rằng họ thấy cả hai ứng cử viên không ai sẽ có thể là tổng thống tốt. Như thế con số cử tri bằng lòng đi bầu và chọn ứng cử viên nào là một yếu tố quan trọng phụ thuộc vào bộ máy vận động hữu hiệu của hai ban tranh cử.

Thăm dò của Quinnipiac University cũng đưa ra một kết quả tiêu cực: 61% cử tri tin là cuộc bầu cử năm nay làm gia tăng tâm lý căm ghét, chia rẽ và định kiến.

Chỉ có 14% không cho là tình trạng chưa đến nỗi tệ hại như thế. (HC)

Mỹ siết chặt an ninh phi trường dịp Lễ Độc Lập

WASHINGTON, DC (NV) – Hàng triệu người dân Mỹ sẽ sử dụng máy bay để đi lại trong cuối tuần này, nhân dịp Lễ Độc Lập (Fourth of July), và họ sẽ phải chứng kiến và trải qua các kiểm soát an ninh gắt gao của giới công lực Hoa Kỳ, nhất là sau vụ đánh bom ở phi trường quốc tế Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, hôm Thứ Ba, làm ít nhất 42 người thiệt mạng và khoảng 200 người bị thương.

Theo hãng thông tấn Reuters, các giới chức an ninh Mỹ không cho biết những phương cách nào họ sẽ áp dụng, nhưng rõ ràng có gia tăng mức độ để ý cũng như tăng cường nhân sự tại các phi trường, và không bỏ qua bất cứ gì khả nghi, dù cho mức độ là thế nào.

Sáng Thứ Tư, 29 Tháng Sáu, phi trường quốc tế John F. Kennedy ở New York phải di tản tất cả mọi người trong một lúc, trong khi cảnh sát điều tra một báo cáo nói rằng có một túi sách khả nghi trong phi trường.

Port Authority of New York and New Jersey, cơ quan điều hành và quản trị tất cả phi trường và phương tiện giao thông cộng ở hai tiểu bang miền Đông này, đưa ra một thông cáo nói rằng, cảnh sát đã “gia tăng tuần tra, đồng thời trang bị thêm một số vũ khí và quân dụng đặc biệt.”

Cơ quan này cũng cho biết, họ yêu cầu đơn vị chống khủng bố tuần tra thường xuyên hơn tất cả các phi trường trong khu vực.

Trong khi đó, giới chức an ninh phụ trách hai phi trường Reagan và Dulles ở vùng thủ đô Washington, DC, và các phi trường lớn như Logan ở Boston, O’Hare ở Chicago, Hartsfield-Jackson ở Atlanta, và Dallas/Fort Worth ở Texas, dù không cho biết chi tiết bảo vệ an ninh, nhưng nhấn mạnh an toàn là mục tiêu hàng đầu của họ.

“Logan vẫn duy trì mức an ninh tối đa,” một nữ phát ngôn viên của Massachusetts Port Authority, cơ quan quản trị phi trường, cho biết. “Có nhiều điều có thể thấy và có thể không thấy.”

Theo công ty AAA, sẽ có khoảng 43 triệu người Mỹ đi lại bằng mọi phương tiện để về nhà trong khoảng thời gian từ ngày 30 Tháng Sáu đến ngày 4 Tháng Bảy năm nay.

Đa số những người này sử dụng xe hơi, theo AAA, nhưng có khoảng 3.3 triệu người đi máy bay, 25% cao hơn số người sử dụng phương tiện hàng không trong cuối tuần của Lễ Chiến Sĩ Trận Vong cuối Tháng Năm.

Giống như vụ tấn công vào phi trường Brussel của Bỉ hồi Tháng Ba làm 16 người thiệt mạng, ba tay súng mặc áo giáp có gắn bom đột nhập vào phi trường Istanbul, tại khu vực có nhiều người qua lại, nhưng không có nhân viên an ninh, rồi xả súng bắt loạn xạ.

Các vụ tấn công này làm dấy lên tranh cãi về việc có nên gia tăng an ninh tại các nơi công cộng ở trước phi trường, hoặc ngay cả khám xét những người vào khu vực này, mặc dù có thể có nhiều bất tiện và chưa chắc ngăn chặn được các tay súng khủng bố.

Cơ quan An Ninh Hàng Không Hoa Kỳ (TSA), chịu trách nhiệm an toàn tại các phi trường, mới đây bị chỉ trích vì xét quá kỹ, làm cho hành khách chờ đợi quá lâu trước khi lên máy bay, và tạo ra tình trạng xếp hàng “rồng rắn” tại các phi trường.
Trong khi đó, TSA phải giảm nhân sự trong mấy năm qua vì thiếu hụt ngân sách, nhưng phải khám xét hành khách kỹ hơn, sau khi một số cảnh sát chìm thành công trong việc mang súng vào phi trường, mà không ai phát giác.

Chính những yếu tố này làm cho công việc khám xét người và hành lý bị chậm lại.

Mới đây, TSA lại được phép mới thêm người và yêu cầu nhân viên làm việc thêm giờ. (Đ.D.)

Sau Brexit, một trật tự khác

Hùng Tâm/Người Việt

Anh vừa cho Liên Âu một bài học, đấy mới chỉ là khởi đầu…

Sau khi Vương quốc Anh thống nhất UK quyết định ra khỏi Liên hiệp Âu châu – giải pháp Brexit mà nhiều người cho là bất ngờ chỉ vì họ đoán sai kết quả trưng cầu dân ý hôm 23 – tình hình Anh sẽ ra sao và Liên Âu phải tự cải cách như thế nào? Ngay từ đầu Tháng Sáu, hồ sơ Người Việt dành ba kỳ liên tiếp trình bày bối cảnh của chuyện này từ nhiều giác độ khác biệt. Đã đến lúc chúng ta có thể tiến thêm một bước mà nhìn vào tương lai.

Đấu trí giữa Anh và Âu Lục

Do vị trí địa dư là một hải đảo đối diện với các quốc gia thuộc khu vực bán đảo phía Tây của Đại lục Âu-Á, mà ta có thể gọi là Âu-Lục (Continental Europe) Anh Quốc đã có một chủ trương khá đặc biệt. Là vừa muốn giữ nền độc lập của mình, vừa muốn can thiệp vào Âu-Lục để khỏi bị đe dọa hay uy hiếp, lại vừa củng cố quan hệ riêng với Hoa Kỳ ở bên kia Đại Tây Dương. Chủ trương đa diện ấy càng được đẩy mạnh khi Đế quốc Anh tàn lụi và mất dần ảnh hưởng kể từ sau Thế chiến II.

Vì vậy, việc nước Anh ngần ngại khi gia nhập hệ thống Âu châu thống nhất rồi cũng là quốc gia đầu tiên ly khai khỏi hệ thống không là điều đáng ngạc nhiên.

Khi 72% thành phần cử tri tham gia cuộc trưng cầu dân ý và 52% những người bỏ phiếu lại ủng hộ việc ly khai, ta không thể nói rằng đây là một kết quả khít khao. Khi 40% cử tri của thủ đô London cũng muốn ly khai thì ta cũng thấy rằng việc ở lại không có sức thuyết phục cao như các chính khách hay bình luận gia mong đợi. Khi hai chính đảng lớn là Bảo Thủ và Lao Động cùng bị vỡ đôi trên lằn ranh Đi/Ở thì đây hết là dị biệt lập trường tả hữu cổ điển mà là cái gì đó sâu xa hơn nhiều.

Sau cùng, người ta cứ đề cao nguyên tắc dân chủ, đến khi người dân thể hiện quyền làm chủ mà đòi quốc gia phải đi theo hướng khác thì cũng chẳng thể nói rằng người dân mắc tội thất học, thiếu hiểu biết hoặc ngả theo chủ nghĩa quốc gia dân tộc có mùi phát xít. Mấy ngày qua, dư luận Anh, Âu và toàn cầu cứ tranh cãi về chuyện ấy một cách vô ích.

Bây giờ, các chính đảng truyền thống của Anh phải tìm giải pháp nội bộ để thực hiện ý nguyện của đa số và khủng hoảng sẽ bùng nổ trong từng đảng cho tới khi nước Anh có lãnh đạo chính thức nêu vấn đề với Liên Âu về thể thức tiến hành việc ly khai.

Phía Liên Âu muốn Anh khởi sự việc này càng sớm càng hay, phía Anh Quốc, Chính quyền của Thủ tướng David Cameron chưa có khả năng đó.

Ông Cameron có thể tính sai khi quyết định tổ chức trưng cầu dân ý và gặp kết quả ngược với dự kiến, nhưng ông can đảm nhận trách nhiệm ở việc đi và ở của mình. Ông sẽ ra đi, mà vẫn ở lại cho tới khi đảng Bảo Thủ có lãnh đạo mới, với hy vọng là trong hạn kỳ vài tháng nữa. Nếu ông từ chức ngay vào ngày 24 thì tình hình còn khó khăn hơn nữa. Trong hạn kỳ đó, có thể là tới Tháng 10, đảng Lao Động cũng phải vượt qua được khủng hoảng nội bộ mà có đường lối và nhân sự tham gia quyết định lịch sử vào giai đoạn nguy ngập này.

Bên kia, các nước Âu-Lục cũng nhức đầu trong trận đấu trí vì không chỉ đối phó với Anh Quốc trong một vụ ly dị tốn kém mà còn phải canh chừng các thành viên còn lại cũng có thể nhân chuyện Brexit mà tính khác. Mà ngần ấy quốc gia hay lãnh tụ đều bị chi phối bởi phản ứng của thị trường. Hai ngày tuột giá đã gây thiệt hại khoảng hai ngàn tỷ đô la chỉ vì nhiều nhà đầu tư nhận thức sai mà đánh cá ngược với kết quả bất ngờ. Những biến chuyển sắp tới cũng khiến các ngân hàng trung ương và nội các từng nước bị lay động. Vụ khủng hoảng ngân hàng tại Ý đang xảy ra cũng tác động vào trận đấu trí của các chính khách.

Nhìn vào toàn cảnh thì các nước sau đây có thể bị chấn động tài chánh: Ý, Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Malta, Cyprus và Ireland. Khó khăn kinh tế thì đe dọa Ireland, Thụy Điển, Hòa Lan, Bỉ và cả nước Đức. Trong khi đó, trào lưu nghi ngờ hoặc chống Âu Châu sẽ tăng tại Pháp, Ba Lan, Hung, Áo, Ý, Hy Lạp và cả Đan Mạch. Tổng kết lại, Liên Âu không ở trong thế mạnh để bắt ép Anh Quốc như người ta lầm tưởng.

Trước khi nói đến thế lực kinh tế đối chiếu giữa Anh Quốc và Liên Âu, thì phải nhắc đến cơ sở pháp lý và thậm chí tà ý của Liên Âu. Cũng là một cách giải thích phản ứng của dân Anh.
Cơ sở pháp lý và gian ý chính trị

Có hai chi tiết đáng chú ý được thấy rõ qua vụ tranh luận vừa qua. Thứ nhất là gian ý của Liên Âu mà nhiều người Anh đã nhìn ra dù truyền thông dòng chính lại chẳng đề cập tới.

Đấy là cơ sở pháp lý của quyền hạn lãnh đạo Âu Châu. Họ đã có Hiệp ước Roma năm 1958 về khuôn khổ hội nhập các thành viên, rồi Hiêp ước Maastrich năm 1993 để lập ra Liên Âu. Họ chuẩn bị đúc kết hai văn kiện này thành bản Hiến pháp Âu châu, với việc soạn thảo được trao cho nguyên Tổng thống Pháp Valéry Giscard d’Estaing. Không ngờ là năm 2005, Pháp và Hòa Lan tổ chức trưng cầu dân ý về bản hiến pháp này với kết quả là đa số bác bỏ!

Lãnh đạo Âu châu không từ bỏ giấc mơ thống nhất bằng mọi giá nên mới tung ra một văn kiện thứ tư là Thỏa ước Lisbon năm 2007. Đây là văn kiện bên trong có quy định về thủ tục ly khai ở Điều 50. Tức là ngay từ đầu, Liên Âu muốn vượt qua lòng dân của từng nước mà vẽ ra luật chơi chung cho mọi nước. Nhớ lại thi nếu người dân Anh có đòi ra đi thì tội cũng chẳng nặng hơn dân Pháp hay dân Hòa Lan vào năm 2005 khi bác bỏ Hiến pháp.

Thứ hai, ngay sau khi biết kết quả trưng cầu dân ý, Ngoại trưởng của sáu nước sáng lập đã ra tối hậu thư cho Thủ tướng Cameron, rằng nếu Anh Quốc đã quyết định đi thì hãy đi cho sớm.

Sáu nước đó là Pháp, Đức, Ý, Hòa Lan, Bỉ và Luxembourg. Khi đọc tin, ít ai nêu vấn đề là tại sao đại diện của sáu quốc gia này lại có quyền lên tiếng thay cho cả Liên Âu? Các nước còn lại, 21 thành viên kia, chỉ là khán giả? Chi tiết ấy không qua mặt được các nước Ba Lan, Hung, Tiệp… Họ càng thông cảm với lập trường của Anh Quốc dù vẫn muốn Anh ở lại. Chính thái độ của sáu nước cột trụ càng gây phản ứng nghi ngờ của các thành viên còn lại và một ảnh hưởng của vụ Brexit được phơi bày ra ánh sáng – mà cho tới ngày Thứ Ba 28, chửa thấy truyền thông dòng chính nói tới.

Chỉ vì qua ngày Thứ Bảy 25, sáu đại diện Liên Âu đã tháo chạy trong bản thông cáo chung được phổ biến qua nhiều ngôn ngữ cho thế gian cùng biết. Họ thú nhận “rằng có sự khác biệt giữa các quốc gia thành viên trong tham vọng hội nhập Âu châu nên Liên Âu sẽ tập trung nỗ lực vào những thách thức mà cả tập thể cùng có thể giải quyết và để từng quốc gia hay cấp địa phương giải quyết các nhiệm vụ còn lại.”

Diễn ra bạch văn cho dễ hiểu, sáu cột trụ của Âu Châu vừa chính thức công nhận là chánh sách của Liên Âu không thỏa mãn mọi thành viên. Vì vậy, từ nay họ tìm cách thỏa mãn mọi người, dù điều ấy có nghĩa là thủ đô Bruxelles bớt thẩm quyền kiểm soát về chính trị và chú trọng tới tự do thương mại trong một thị trường kinh tế chung. Vụ nổi giận chính trị của dân Anh đã cứu vãn chủ quyền nhiều nước khác mà các bình luận gia đầy quán tính vẫn chưa hiểu nên cứ buồn về việc Anh Quốc rũ áo.

Sau cùng, hồ sơ Người Việt đề cập tới sức nặng kinh tế của các nước trong cuộc, vì đấy mới là cơ sở suy luận về một trật tự kinh tế khác.

Sức nặng kinh tế

Trong nội tình Anh, hai chính đảng lớn và đảng United Kingdom Independence Party – chủ trương Brexit – phải ra khỏi cơn khủng hoảng và dàn xếp một giải pháp “đại đoàn kết” để có đủ đa số cầm quyền cho tương lai sau những tổn thất kinh tế và chính trị vừa qua. Liên Âu cũng thế, sẽ phải đối phó với thực tế trước mắt và ngăn được một vụ đổ dàn là khi nhiều nước cũng theo Anh Quốc ra đi.

Kịch bản lạc quan của tương lai là một thế hợp tác mới, dựa trên “tương quan lực lượng” về kinh tế.

Trước hết, nếu tính theo Tổng sản lượng GDP, căn cứ trên danh mục của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế cho năm 2015, thì sức nặng kinh tế của các nước có thể được tóm lược như sau: 1/ Hoa Kỳ là 17 ngàn 900 tỷ Mỹ kim (Liên Âu gồm 28 nước chỉ được 17 ngàn tỷ); 2/ Trung Quốc là gần 11 ngàn tỷ; 3/ Nhật Bản có bốn ngàn mốt; 4/ Đức có ba ngàn ba; 5/ Anh Quốc là hai ngàn tám; 6/ Pháp là hai ngàn tư…. Đây là ta chưa nói đến khả năng sáng tạo hay sức cạnh tranh hoặc năng suất kinh tế thật là lợi tức đồng niên tính theo đầu người của từng nước.

Anh có nền kinh tế đứng hàng thứ năm thế giới và trong khối Âu Châu thì chỉ thua kinh tế Đức. Nhưng khác với nước Đức quá lệ thuộc vào xuất cảng, Anh Quốc còn có ưu thế khác: là đầu cầu rót vốn đầu tư của các nước, nhất là Hoa Kỳ, vào Liên Âu nay đang lui về vai trò của một khu vực tự do thương mại.

Nói về tự do thương mại thì Hoa Kỳ đang có Hiệp định NAFTA với Canada và Mexico, hai nước có sản lượng kinh tế đứng hạng thứ 10 và thứ 15. Ba quốc gia này sản xuất ra tổng cộng 20 ngàn 600 tỷ Mỹ kim một năm, so với 17 ngàn tỷ của Liên Âu thì cao hơn 21%. Ra khỏi Liên Âu, nếu Anh Quốc gia nhập Hiệp ước NAFTA được cải tên thành… Xuyên Đại Tây Dương – chuyện không khó – thì sản lượng của bốn nước sẽ là 23 ngàn 400 tỷ, so với Liên Âu không còn Anh Quốc (14 ngàn 200 tỷ) thì nhiều hơn chín ngàn 200 tỷ đô la. Hơn gấp rưỡi!

Nếu Liên Âu chỉ là một câu lạc bộ làm ăn về kinh tế chứ hết tham vọng áp đặt một trật tự chính trị cho các thành viên, với quy chế về cư trú hay hạn ngạch tiếp nhận di dân hoặc tiêu chuẩn về chi thu ngân sách – mà chẳng xứ nào tôn trọng – thì Anh Quốc cũng có thể gia nhập một câu lạc bộ tương tự ở bên kia Đại Tây Dương, với Hoa Kỳ, Canada và Mexico. Thoải mái hơn nhiều! Mà sẵn đà phát triển, tại sao không mời thêm Úc, Tân Tây Lan cùng nói Anh ngữ, hay với vài nước Bắc Âu xưa nay vẫn gắn bó với Anh và Mỹ hơn là với các nước Âu-Lục?

Kết luận ở đây là gì?

Trong khi người ta nguyền rủa hay ca tụng chuyện Brexit, một trật tự kinh tế khác có thể ra đời.

Còn lại, Liên Âu nhỏ và nghèo hơn vẫn có thể tồn tại với những tham vọng thực tế và thuần nhất hơn.

Nếu không, Liên Âu sẽ có loạn, là kịch bản không lạc quan. Vụ phi trường Istanbul vừa bị khủng bố tấn công là một nhắc nhở.

Tội ác hủy hoại môi trường của giặc bành trướng

Bùi Tín (Nguồn: VOA)

Vì sao từ sau vụ cá chết trắng ven biển miền Trung, sau nhiều đợt kiểm tra tại chỗ, có nhiều chứng cứ về sự cố tình hủy hoại môi trường biển, Bộ Chính Trị đến nay vẫn im lặng? Họ không mở mồm vì khó nói, khó giái thích, khó giải quyết quá! Nhưng sẽ im lặng đến bao giờ?

Lẽ ra Bộ Chính Trị phải thảo ra bản cáo trạng liên quan đến vụ đầu độc môi trường ven biển Việt Nam, chỉ đích danh thủ phạm là đảng Cộng Sản và nhà nước Trung Quốc cho toàn dân, quốc hội và toàn thế giới biết. Nhưng họ không dám, không có gan làm, cho nên trí thức dân tộc cùng giới luật gia Việt Nam cần hợp sức đảm nhận trách nhiệm thảo ra bản cáo trạng này.

Là nhà báo theo dõi tình hình, tôi xin mạn phép tạm phác thảo ra bản nháp đầu tiên bản cáo trạng, tất nhiên là có nhiều thiếu sót, để quý vị bổ sung cho. Tôi nghĩ hàng triệu đồng bào cũng đang sốt ruột đến cùng cực như tôi.

Bản cáo trạng nên có các nội dung sau đây:

Nói trắng ra, đây là một âm mưu cực kỳ thâm độc, tàn bạo, và bất nhân, mang tính chất hủy diệt cuộc sống của cả một dân tộc bằng một hệ thống âm mưu tổng hợp:

– Ở phía Tây, bao vây bằng gọng kìm tự nhiên sông Mekong với hàng chục đập lớn nhỏ, làm cho ruộng đồng hạ lưu khi thì cạn kiệt hoang hóa, khi thì lụt to, nhiễm mặn nặng, khai tử vựa lúa lớn nhất nước ngay từ mùa lúa năm nay.

– Ở phía Đông, cố tình gây thảm họa môi trường biển quy mô lớn bằng các độc tố mạnh, làm cạn kiệt nguồn sống của hàng triệu ngư dân ven biển, cũng làm cạn kiệt nguồn thức ăn chủ chốt của mọi tầng lớp dân cư, khi cá là nguồn dinh dưỡng chính của toàn dân, khi muối, nước mắm là nguồn gia vị truyền thống ngàn đời của dân tộc Việt.

– Dải đất hẹp bị kẹp giữa hai gọng kìm trên đã bị Hán hóa dần 26 năm nay theo các kế hoạch trồng rừng suốt giải biên giới, khai thác bô xít độc hại trên cao nguyên miền Trung, hàng loạt dự án nhiệt điện, thủy điện, hóa chất, gang thép, xi măng, cầu cống, hài cảng… trải dài ra khắp nước, hiện do hàng trăm công ty lớn nhỏ người Hán trúng thầu đảm nhận, thi công kéo dài, giá thành cao, kỹ thuật cực thấp, đồng thời chúng tạo nên hàng chục tụ điểm dân cư người Hán, gồm mỗi cụm gồm vài trăm đến vài ngàn người Hoa và gia đình Hoa-Việt, cùng hàng vạn cán bộ kỹ thuật và công nhân Trung Quốc các loại, phần lớn không có giấy nhập cảnh hợp lệ.

Tất cả việc làm trên đây nhằm nhiều mục tiêu, nhiều mặt, trước mắt và lâu dài, nhằm làm suy yếu nền kinh tế-tài chính, nền nông nghiệp và công nghiệp nước ta, làm hao mòn, suy yếu và kiệt quệ sinh lực của dân tộc ta về mọi mặt: con người, cuộc sống, văn hóa xã hội, để cuối cùng phải phụ thuộc vào chúng và không có con đường nào thoát khỏi số phận bị đồng hóa với người Hán, như các dân tộc Mãn, Mông, Hồi, Tạng. Để rồi Việt Nam sẽ trở thành một vùng tự trị của Trung Quốc, hoặc một tỉnh của Trung Quốc, thậm chí một huyện của tỉnh Vân Nam, tỉnh Quảng Châu hay tỉnh Hải Nam.

Nói tóm lại đây là một mưu đồ diệt chủng có tính toán, có hệ thống đối với toàn dân tộc Việt Nam, đã biểu hiện rõ ràng, mà vụ xả chất độc quy mô và hàm lượng lớn trong Biển Đông của Việt Nam hai tháng nay đã phơi bày ra ánh sáng, không còn che dấu được nữa.

Vụ diệt chủng này vượt qua tất cả các cuộc khủng bố của nhà nước Hồi Giáo, mỗi cuộc gây nên hàng trăm nạn nhân, vượt quá vụ đánh sập tháp đôi ở New York, có thể xếp ngang với cuộc diệt chủng Do Thái của bọn phát xít Hitler gây nên cái chết của hơn sáu triệu sinh mạng trong thế chiến II.

Nhân dân Việt Nam có quyền đưa vụ án diệt chủng này ra Liên Hiệp Quốc, ra tòa án quốc tế ở La Haye.

Chúng ta cũng nên mời các luật gia quốc tế chuyên về tội ác và diệt chủng tham gia cuộc điều tra và phát biểu chính kiến về vụ án lớn chưa từng có này. Chắc chắn rằng khi tìm các nguyên nhân xa và gần cũng như những kẻ tội phạm trực tiếp hay gián tiếp của vụ án, đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ có phần trách nhiệm không nhỏ của mình, và năm khóa Bộ Chính Trị; 5 khóa Ban Chấp Hành Trung Ương; năm khóa tổng bí thư, từ Nguyễn Văn Linh, qua Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đến Nông Đức Mạnh và hiện tại là Nguyễn Phú Trọng đều có trách nhiệm, đều phải bị thẩm vấn kỹ càng trước ngành tư pháp Việt Nam và quốc tế. Khi vấn đề đặt ra, ai dẫn quân giặc vào nhà? Từ đây sẽ lòi ra nội dung mật đàm và mật ước Thành Đô còn kín mít.

Cả xã hội Việt Nam là nhân chứng, cũng là nạn nhân, sẽ có quyết định để giải quyết theo luật pháp vụ án kinh hoàng này. Quân đội nhân dân có trách nhiệm bảo vệ cuộc sống an lành của toàn dân trong cuộc khủng hoảng chính trị. Các tổ chức xã hội dân sự được xây dựng trong hy sinh bị đàn áp và tù đày có đầy đủ tư thế thay mặt cho nhân dân và xã hội đứng ra tạm nắm quyền lực trong tình thế đặc biệt hiện nay. Chúng ta có quyền đóng cửa nhà mình, đóng cửa tạm thời biên giới phía Bắc trong tình thế khẩn trương.

Rất mong tất cả những người yêu nước thương dân ở trong và ngoài nước tham gia ý kiến vào bản cáo trạng sơ lược này qua các phương tiện thông tin đại chúng.

Kết thúc 4 năm điều tra Benghazi: Chẳng có gì mới!

Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)

Hôm Thứ Ba, Ủy Ban Đặc Biệt Điều Tra Vụ Benghazi của Hạ Viện Mỹ đưa ra bản báo cáo kết luận cuộc điều tra về vụ tấn công tòa lãnh sự Mỹ hồi năm 2012. Mặc dầu mất thời gian hơn hai năm để hoàn thành và phí tổn công quỹ $7 triệu, bản báo cáo dài 800 trang không cho thấy có một khám phá gì đặc biệt cũng như không đạt được mục tiêu chính trị mà những người chủ trương muốn tìm.

Vụ Benghazi xảy ra khá lâu, nên có lẽ cần nhắc lại một số điểm chính.

Chiều tối ngày 11 Tháng Chín, 2012, một toán trên 100 phần tử Hồi Giáo quá khích võ trang tấn công vào lãnh sự quán Hoa Kỳ ở Benghazi, thành phố miền Đông Libya, làm bốn người Mỹ thiệt mạng, trong đó có Đại Sứ Chris Stevens, đại sứ Hoa Kỳ đầu tiên chết trong lúc thi hành công vụ kể từ năm 1979.

Lúc này, bà Hillary Clinton đang là ngoại trưởng Hoa Kỳ.

Thoạt đầu, bà Susan Rice, đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, nói rằng đây là một vụ biểu tình phản kháng của dân chúng phẫn nộ về một cuốn phim xúc phạm Hồi Giáo. Sau đó, khi đã nhận được báo cáo đầy đủ, bà xác định đây là cuộc tấn công của quân khủng bố, và cải chính tin tức lộn xộn ban đầu.

Các giới lãnh đạo Cộng Hòa ở Quốc Hội vin vào sự kiện này, tố giác chính quyền Obama giấu diếm tin tức, đánh lạc hướng dư luận. Thế là quốc hội cho mở cuộc điều tra. Qua nhiệm kỳ thứ hai, đầu năm 2013, Tổng Thống Barack Obama muốn chỉ định bà Susan Rice làm ngoại trưởng thay thế bà Hillary Clinton, tuy nhiên, dự kiến không vượt qua được khó khăn sẽ gặp trong quá trình chuẩn thuận của quốc hội, bà Rice rút lui để tổng thống chọn Thượng Nghị Sĩ John Kerry vào chức vụ này.

Nhưng vụ Benghazi chưa chấm dứt ở đó. Với mục tiêu chính trị, phe Cộng Hòa trong quốc hội muốn tìm ra ở đây những lý do để buộc lỗi chính quyền Obama. Dần dần việc phe Cộng Hòa dùng sự kiện Benghazi để tấn công phe Dân Chủ nhắm mục tiêu trực tiếp tới bà Hillary Clinton khi rõ ràng bà sẽ là ứng cử viên tổng thống năm 2016.

Năm 2014, Hạ Viện cho thành lập ủy ban đặc biệt do Dân Biểu Trey Gowdy (Cộng Hòa-South Carolina) làm chủ tịch. Ủy ban có thời hạn tới 2016 sẽ hoàn tất cuộc điều tra. Uỷ ban luôn luôn khẳng định rằng mục tiêu chỉ là tìm hiểu sự thật chứ không nhằm đánh phá triển vọng đắc cử của bà Clinton. Nhưng mùa thu năm ngoái, Dân Biểu Kevin McCarthy (Cộng Hòa-California), thủ lãnh khối đa số Hạ Viện, trong cuộc phỏng vấn trên truyền hình Fox, đã nói toạc ra rằng: “Mọi người tưởng là Hillary Clinton không thể bị đánh bại sao? Chúng tôi vừa lập một ủy ban điều tra đặc biệt về Benghazi…” Sau này, ông McCarthy giải thích lại lời ấy nhưng đảng Dân Chủ vẫn mạnh mẽ đả kích việc sử dụng vụ Benghazi vào mục tiêu chính trị đảng phái.

Sau nhiều tháng năm chờ đợi, cuối cùng bản báo cáo được đưa ra hôm Thứ Ba. Các thành viên Dân Chủ trong ủy ban không được duyệt lại toàn bộ bản báo cáo. Cho đến tối Thứ Hai, chỉ một số nhỏ cơ quan truyền thông được bên Cộng Hòa tiết lộ một phần báo cáo. ABC News nói rằng họ không nằm vào thành phần ấy. Nhưng đảng Dân Chủ cũng cho công bố một phần bản báo cáo ngay tối Thứ Hai.

Bản báo cáo của Cộng Hòa lên án năm điểm: (1) Bộ Ngoại Giao thiếu bảo vệ an ninh đúng mức cho nhân viên ở Libya, (2) CIA lơ là trước những dấu hiệu báo động, (3) Bộ Quốc Phòng không ứng cứu các công dân Mỹ kịp thời, (4) Chính quyền Obama không hợp tác hết lòng vào cuộc điều tra, (5) Một phụ tá của bà Clinton can thiệp vào bản báo cáo điều tra nội bộ ở Bộ Ngoại Giao.

Nhưng tất cả những cáo giác ấy, hoặc không có bằng chứng cụ thể, hoặc chỉ là lý luận và không thể đi đến sự quy lỗi hay đề nghị truy tố một cá nhân hoặc cơ quan nào.

Theo nhận định của các quan sát viên, bản báo cáo cuối cùng vừa phổ biến chỉ tác động rất giới hạn, nếu có, đến uy tín chính trị của bà Clinton. Ủy ban không tìm ra thêm chi tiết gì khác về sự can dự hay lỗi lầm của bà. Qua 16,000 trang ghi lại biên bản phỏng vấn trên 80 nhân chứng, không có điều gì đặc biệt mới lạ hơn đã biết qua những cuộc điều ra trước.

Trong tình trạng tranh cử, ông Donald Trump đã nhiều lần tố cáo bà Hillary Clinton về sự thiếu phẩm chất và khả năng lãnh đạo khi làm ngoại trưởng. Phát biểu sáng Thứ Ba ở New York, ông Trump vẫn còn nhắc lại một lời đã nói trước kia liên quan đến vụ Benghazi: “Hoàn toàn đáng tủi hổ về việc bà ta đã làm cho Đại Sứ Chris Stevens. Khi ông bị bỏ rơi để rồi chết thì bà đang ngủ say trên giường, đúng vậy, điện thoại reo lúc 3 giờ sáng, bà còn đang ngủ.”

Theo ABC News, lời lẽ ấy của ông Trump chỉ là võ đoán. Vụ tấn công ở Benghazi bắt đầu lúc 3 giờ 42 phút, giờ Đông bộ Hoa Kỳ, không phải nửa đêm. Và cuộc tấn công kéo dài nhiều giờ cho tới buổi tối. E-mail riêng của bà Clinton gởi con gái, Chelsea, cho thấy giờ đó bà thức và nói cho con gái biết có vụ tấn công ở Benghazi.

Ông Trump cũng sai khi cho rằng bà Clinton “đã khởi sự cuộc chiến đặt ông Stevens đến Libya.” Chiến tranh không tạo ra các đại sứ và nếu có thì đại sứ sẽ rời khỏi nơi đang xảy ra xung đột.

Nhưng ông Trump đúng khi nói là ông Stevens và ngoại giao đoàn Mỹ ở Libya đã xin tăng viện an ninh ở Benghazi mà Bộ Ngoại Giao không chấp thuận, do không đủ phương tiện, vì lãnh sự quán Benghazi xa tòa đại sứ ở Tripoli. Tuy vậy, “đại sứ đã yêu cầu hàng trăm lần” chỉ là một lối phát biểu cường điệu của ông Trump chứ không phải sự thật.

Tố giác của bản báo cáo điều tra là Bộ Quốc Phòng không đưa quân đội tới ứng cứu kịp thời cũng chỉ là điều kiện và tình hình thực tế. Benghazi ở quá xa và Bộ Quốc Phòng cho đến lúc ấy chưa có kế hoạch sẵn sàng triển khai mau chóng đơn vị nào trong trường hợp cấp bách như thế. Hơn nữa, CIA đã không tiên liệu đúng tình thế vô chính phủ ở miền Đông Libya và những chuyển biến mau chóng sau khi chính quyền Muanmar Gadaffi bị lật đổ.

Tất cả những sơ sót ấy khó có thể tránh hết, với thực tế của nước Mỹ hiện diện ở khắp nơi trên thế giới. Nhưng phê phán chuyện ấy để nhắm vào một mục tiêu chính trị thì ủy ban điều tra đặc biệt không thể đi đến kết quả vì thiếu yếu tố.
Tờ Washington Post châm biếm: “Cuộc săn ngỗng của đảng Cộng Hoa ở Benghazi cuối cùng về tay không, chẳng bắn được con ngỗng nào cả.”

Tuổi thơ

 

Bùi Bích Hà

Giữa cuộc đời bon chen, mệt mỏi, ghềnh thác cheo leo, nơi an trú cho tâm hồn và cả thể xác một người thường là con đường tìm về tuổi thơ. Tuổi thơ có những buổi sáng mùa hè quáng quàng thức dậy với những tia mặt trời hồng len lỏi qua song cửa sổ vào phòng, tụt xuống giường, ba chân bốn cẳng chạy vội ra chỗ hôm qua cuộc chơi còn dở dang vì ngày đã hết. Cái bếp lò bé tí nguội ngắt. Mấy cái niêu đất cũng bé tí, ngổn ngang đồ ăn nấu dở, lăn lóc chờ đến hôm sau bắt đầu lại. Nhiều hôm khác không phải ở chỗ cái bếp lộ thiên này mà ở cái bãi sông cát phẳng, lồng lộng nắng gió cách nhà một quãng đường, hôm qua cả đám nhóc con còng lưng đi tìm vỏ ốc và đuổi bắt dã tràng, hét cười inh ỏi. Cũng có khi là một cái hẹn ở ngoài ngõ xóm để lũ tiểu yêu trao nhau mấy cọng tre non một đầu chấm nhựa mít để đi bắt ve sầu nhốt đầy túi áo. Chao ôi những buổi sáng thần tiên của tuổi thơ ngây đời vui như ong bay ấy nay chỉ còn trong ký ức, may mắn thay, nghe như vẫn ngạt ngào mùi hương cũ.

Hay là những buổi sáng mùa đông ướt át, trời mù, không biết ngày đã sang chiều hay mới trưa? Mặt phản gỗ lim tối hôm qua lúc đi ngủ, đường bệ nằm yên ở vị trí của nó chiếm hết một góc nhà, sáng nay như một tảng đá bốn bề nước vây. Lắc lắc cái đầu tóc cắt bôm bê một lúc cho tỉnh ngủ rồi hoan hỷ túm quần lên cao, thò một lúc cả hai chân xuống nước lạnh ơi là lạnh, đi tìm mẹ, tìm anh Sùng người hầu của bố, căn dặn, nài nỉ anh “Cho em đi chợ bằng bè chuối với anh nhé!” Anh Sùng quạu đeo: “Không được. Cụ biết thì tôi bị mắng.” “Em ngoan, không nghịch nước đâu!” Cuối cùng thì anh cũng mủi lòng, cho theo. Con bé là tôi ngày ấy, ngồi thu lu trong mảnh tơi lá ở một đầu cái bè chuối, thú vị nhìn anh Sùng đẩy cái sào tre đưa chiếc bè đóng bằng 4 thân chuối vạm vỡ, trôi băng băng qua cánh đồng và mấy con đường ngập nước ra chợ. Những cảm xúc vụn vặt và quê mùa ấy là những va chạm đầu tiên của tâm hồn và cả hình hài nhỏ bé của tôi một thời thơ dại với thiên nhiên, ngoại cảnh và con người, lưu giữ trong tôi biết bao kỷ niệm nồng nàn sức sống và tình yêu mãi mãi không mờ phai.

Thế nhưng tôi không sờ vào được quá khứ đã muôn trùng chia cắt. Quá khứ long lanh, ẩn hiện, nay như một linh hồn câm nín quẩn quanh ngày tháng, trong tầm mắt mà ngoài tầm với, nhớ thương bao nhiêu cũng chỉ đành là thương nhớ thôi.

Hôm qua bất ngờ đến thăm một người bạn, thấy trên bàn ăn nhà bạn chiếc cặp làm bằng bìa cứng bên ngoài vẽ nhiều hình cartoons màu sắc khá nghệ thuật. Nhìn theo hướng mắt tôi, bạn cười, hãnh diện khoe: “Tác phẩm của con cháu ngoại út ít 10 tuổi đấy!” Rút từ cặp ra mấy tờ giấy đưa vào tay tôi, bạn cười, nói tiếp: “Chắc sau này đi theo chân bà ngoại H.”

Đó là mấy bài thơ viết bằng Anh ngữ trên máy điện toán, mỗi bài một font chữ khác nhau, trình bày mỹ thuật với các họa tiết chọn lọc sẵn có trong Word. Tôi đọc bài đầu tiên có tựa đề “WHERE I’M FROM,” ngạc nhiên thấy tuổi thơ một bé gái lên 10, sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ, từ cha mẹ thuộc những gia đình tỵ nạn chính trị sau biến cố 30 tháng 4, 1975 nhuộm đỏ đất nước của ông/bà/cha/mẹ em, có một lúc tự hỏi và giải thích nguồn gốc mình. Nếu chữ nghĩa của người lớn thường được dùng để cực tả mọi tình huống trên đời với sự trau chuốt, tinh tế, đôi khi mòn nhẵn và vay mượn nhau, chữ nghĩa của tuổi thơ hé lộ một thế giới tinh khôi, một khu rừng nguyên sinh chưa dấu chân qua. Tôi hân hoan, rón rén bước vào, không chỉ thưởng thức những điều mới lạ mà còn ngơ ngác thấy mình đứng trước những điều cần khám phá.

Cô bé nói: “Em đến từ những gam màu nước, từ những tấm chăn đắp ấm áp và từ những chiếc bánh sinh nhật. Em đến từ một ngôi làng nhỏ rộn rịp và thân thiện. Em đến từ những đóa sen xinh đẹp, nở rộ lao xao trên mặt hồ. Em đến từ sức lao động cần cù và kiên trì của bố, mẹ, các chị, các cô, chú và các anh chị em họ của em. Em đến từ những chuyến đi nghỉ hè thư giãn của gia đình. Em đến từ niềm tin vững chãi và đường hoàng đứng lên. Em đến từ Phở và Chả giò, từ những câu chuyện về bóng ma trong quá khứ và sự tử tế trong hiện tại. Em đến từ nghệ thuật và những con thú nhồi bông. Và gốc gác em bắt nguồn từ đó.”

Có lẽ hằng đêm khi ánh sáng từ chụp đèn ngủ trong phòng cô bé tắt đi cùng với trang sách gấp lại và giọng đọc của bố hay mẹ chìm vào bóng tối, nếu bé chưa là người lớn để băn khoăn nghiền ngẫm lại những gì bố mẹ vừa trao truyền thì tiềm thức thơ ngây của bé, trong giấc ngủ, đã như mạch nước ngầm thấm đẫm tâm hồn và trí khôn của bé như thửa đất mới cày vỡ. Ôi chao, mùa màng hoa trái tốt tươi nào cũng làm nên vẻ đẹp và sự giàu có của trần gian. Cảm ơn Trời Đất cho mưa thuận gió hòa, cảm ơn Mẹ Cha cho công trình vun xới, cảm ơn Thầy Cô giáo cho cơ hội tỏ bày để những khu vườn tuổi thơ đơm chồi, nẩy lộc.

Hãy nghe cô bé mô tả nỗi sợ hãi và “kinh nghiệm” vượt khó của bé trong bài FEARS. “NÓ tới gần, càng lúc càng gần hơn, tiếng di chuyển nặng nề của những bàn chân khổng lồ. Em phải làm sao nhỉ? Em trốn ư? Em chống lại NÓ ư? Em kéo chăn phủ kín đầu. Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch. Tiếng những bước chân cứ lớn dần. Thế rồi bỗng nhiên NÓ ngừng ngang, đứng yên một chỗ và mỉm cười. Em vươn tới nhưng em không chạm vào được NÓ và cũng không cảm giác NÓ. NÓ lại mỉm cười rồi bỏ đi. Trong cái đêm trời đầy sao ấy, em học được bài học để cho những nỗi sợ hãi tan biến khỏi mình và em sung sướng đi vào giấc ngủ với những giấc mơ êm đềm.”

Tôi hình dung ra một buổi tối nào, cô bé một mình vào giường nhưng mẹ quên đóng cửa sổ. Đêm đen thẫm ngoài vườn làm cô bé sợ, tưởng tượng có con quái vật khổng lồ đang hung hãn tới gần với tiếng bước chân dậm thình thịch, thật ra là tiếng đập hối hả của trái tim nhỏ trong lồng ngực nhỏ của bé. Tất cả can đảm để chiến thắng sợ hãi của bé lúc đó là quyết định không kêu cứu ầm ĩ mà cầm cự bằng cách kéo chăn phủ kín mình. Quả nhiên, dưới cái pháo đài chăn bé tin là an toàn ấy, một lúc tiếng bước chân đầy đe dọa kia mất hút vì trái tim bé đã hết những hồi trống trận, đã đập lại những nhịp bình thường. Ló đầu ra nhìn, cô bé tự cười mình. Sự yên lặng bình an xung quanh bé, trong ngôi nhà có cửa sổ mở ra bầu trời lấp lánh sao dạy cho bé bài học đầu đời về sự tự chủ và gan dạ.

Chưa hết đâu các ông bà ạ! Bố bé có trồng mấy bụi hoa hồng và mấy cây ăn trái ở vườn sau. Mỗi buổi chiều bố đi làm về, bé thường theo bố ra đấy, nhìn bố kéo cái ống cao su dài loằng ngoằng để tưới cây cỏ trong vườn. Bé không chỉ bầu bạn cho bố vui, bé cũng biết lấy thì giờ quan sát cảnh trí nhiều màu sắc xung quanh, thưởng thức quà tặng hậu hỹ của thiên nhiên cho mọi người. Bé ngắm đóa hồng tươi tắn trong nắng muộn, ghi nhớ hình ảnh nó. Ăn cơm xong, làm bài tập xong, chắc thế, bé làm thơ cho nó: “Lồ lộ, ngời ngợi sáng. Xinh xắn, dịu dàng, thoảng lên thanh âm êm ái bài hát buồn gọi bạn của loài cá voi nhưng cũng rộn ràng tiếng chuông rung. Đó là một đóa hồng, đang nở, đang nở, cho tới lúc nó đột nhiên biến mất. Hay hoặc dở, nào ai biết nhưng nó đã thoát thai từ ánh sáng, lồ lộ, ngời ngợi.”

Theo chân cô bé rong chơi có nhiều bất ngờ thú vị. Bài thơ cho hoa hồng của cô không có tựa, cũng thình lình như lúc cô thấy nó trong nắng và vì thế, cô biết rồi cũng sẽ có lúc nó thình lình biến mất. Không giống người lớn khóc than mây tán, tuyết tan, hoa tàn, trăng khuyết, cô bé an ủi mình dù phận hoa tan tác thế nào sau độ mãn khai, cô vẫn nhớ nó đã đến trong cuộc đời mang theo nhan sắc huy hoàng. Tôi chạy theo cô toát mồ hôi trên hành trình tư tưởng, từ một đóa hồng lẻ loi trong khu vườn nhỏ tới thanh âm đầu sóng của loài cá voi hát lên điệu nhạc buồn gọi bạn, tới tiếng chuông rung rộn rã chỉ một mình cô nghe, không biết của những cánh hồng reo mừng sự sống hay là tiếng chuông ráo riết gọi hồn hoa? Tâm hồn mẫn cảm của cô bé 10 tuổi thời buổi này làm tôi kinh ngạc.

Nhớ lại năm tôi 15 tuổi, thầy giáo tôi thấy đứa học trò có năng khiếu, đã khuyến khích nó viết và giúp nó gửi bài đi dự thi giải truyện ngắn của tuần báo Thẩm Mỹ ở Sàigon. Cái hôm hai nhà văn Thanh Nam và Tô Kiều Ngân đại diện tờ báo, đem phần thưởng đến tận nhà cho “tác giả,” (đâu ngờ là nhãi con) được bố nó khăn xếp, áo dài tiếp đón trịnh trọng, đích thân pha trà mạn sen đãi khách phương xa thay cho nó và nó chỉ được gọi ra đúng một phút để vòng tay, cúi đầu thi lễ rồi lui bước. Tiễn khách xong, bố gọi nó đến gần, khẽ khàng bảo: “Con viết lách lăng nhăng thế đủ rồi, từ nay phải lo học nhé! Đàn bà con gái vướng vào văn chương, suốt đời hệ lụy đấy con ạ!”

Cho tới quãng đời này, tuy tạc dạ ghi lòng lời cha căn dặn, tôi vẫn mơ hồ không biết văn chương sinh hệ lụy hay hệ lụy mở đường cho văn chương? Hay hệ lụy và văn chương như đôi bạn trăm năm duyên phận ràng buộc để cùng gánh vác buồn vui vì hạnh phúc nào không từng đau thương? Tuổi thơ tôi ở Việt Nam mẹ không biết tôi nghĩ gì, làm gì, càng không biết mỗi khi tôi chợt buồn đi tìm mẹ để sà vào lòng bà thở than, nghe bà mắng cho mấy câu vùi dập, không bao giờ mẹ ngờ hay chấp nhận được tôi biết buồn. Nên những bài thơ tôi làm, hay dở thế nào, không có một cái phong bì cất giữ chúng cho mẹ đem khoe. Nên những bài văn tôi viết, bố không bao giờ muốn thấy vì nội dung chỉ vẽ vời những chuyện lăng nhăng, chẳng ích lợi gì nếu không là báo trước một tương lai nhọc nhằn cho tôi.

Cha Mẹ ơi, giáo huấn gia đình không cho con cơ hội sống nghiệp văn chương nhưng cũng không tránh được cho con một đời giấu lệ. Dẫu sao, tuổi thơ con dưới bóng huyên đường, trong khu vườn xanh ngắt bóng tre do bàn tay cha mẹ tạo dựng và đắp bồi, con đã khôn lớn bằng tất cả sức lực tốt tươi cha mẹ cho con và bằng lòng biết ơn cha mẹ khôn cùng.

Ở Hoa Kỳ ngày nay, các thi sĩ bé thơ như Aubrey trong bài viết này, với không một bóng ma quá khứ làm sợ hãi, chắc chắn sẽ có nhiều thể hiện thành công hơn hẳn các thế hệ đi trước, xin chúc lành thi sĩ nhé!

Năm hậu vệ xuất sắc nhất Euro 2016

Có thể nhận thấy ở Euro 2016 tất cả các đội tuyển đều chú trọng vào phòng thủ và do đó số bàn thắng không nhiều. Trung bình số bàn thắng trong một trận ở Euro 2016 cho đến hết vòng 16 là 2 bàn, thấp nhất kể từ Euro 1996 với 2.06 bàn mỗi trận.Trung bình số bàn thắng mỗi trận ở Euro 2000 là 2.67; Euro 2004 là 2.41; Euro 2008 là 2.41; và Euro 2012 là 2.45.

Như thế, theo nhận định của tờ báo thể thao Pháp L’Equipe, các cầu thủ ngôi sao quan trọng nhất cho mỗi đội chính là các hậu vệ. Tờ báo thể thao Pháp l’Equipe chọn năm hậu vệ xuất sắc nhất.

1-Giorgio Chiellini (Ý)
2-Jerome Boateng (Đức)
3-Leonardo Bonucci (Ý)
4-Laurent Koscielny (Pháp)

5-Ragnar Sigurdsson (Iceland)

Hai trong số nắm hậu vệ này là người Ý, thể hiện đặc điểm của đội tuyển Ý mà giới hâm bộ đều hiểu rõ về chiến thuật phòng vệ vững.

Trận tứ kết ngày Thứ Bảy sắp tới sẽ rất gay go cho Đức, vì tuy có thế mạnh về tấn công nhưng khó vượt qua tuyến phòng thủ Ý và ngược lại thì hàng phòng thủ Đức không đủ bảo đảm.

1-Giorgio Chiellini, 31 tuổi, được coi là một trong số hậu vệ giỏi nhất thế giới. Hiện đang chơi cho Juventus (Ý), Chiellini đã có mặt trong năm lần câu lạc bộ này đọat chức vô địch quốc gia. Phán đoán nhanh, cương quyết trong những pha giành bóng thấp cũng như trên cao và kinh nghiệm để tránh phạm lỗi, đó là những đặc tính cần thiết của một hậu vệ. Trong trận vòng 16 gặp Tây Ban Nha, Chiellini đã đóng vai trò then chốt. Đó là mở tỉ số ở phút 33 và nhiều lần phá hỏng các màn tấn công nguy hiểm của Tây Ban Nha.

2-Jerome Boateng, 27 tuổi, trung vệ cho Bayern Munich. Mấy tháng trước đây, cựu danh thủ bóng đá Franz Beckenbauer nhận xét là Boateng đã tiến lên vị trí một cầu thủ có rất nhiều khả năng, từ tổ chức phòng thủ cho đến tấn công nhanh. Sau nhiều chấn thương, đến nay Boateng đã phục hồi đầy đủ thể lực, sức xông xáo và phản ứng nhạy bén. Những đặc điểm ấy của Boateng thể hiện qua các trận vòng bảng gặp Ukraine và Ba Lan và trong trận vòng 16 với Slovakia, khi ghi bàn thắng bằng một cú sút đón bóng trên cao.

3-Leonardo Bonucci, 29 tuổi, cùng với Chienelli và thủ môn Buffon tạo thành bộ ba bảo vệ khung thành Ý hữu hiệu nhất trong Euro 2016. Theo lời Frederic Dehu, cầu thủ trong đội tuyển thời Pháp vô địch thế giới, Bonucci rất am hiểu các đồng đội cũng như đối thủ và kinh nghiệm này giúp ích rất lớn cho nhiệm vụ phòng thủ của đội Ý.

4-Laurent Koscielny, 30 tuổi, là cầu thủ chủ đạo của tuyến phòng thủ Pháp khi thiếu Rafael Varane. Hiện đang khoác áo câu lạc bộ Arsenal (Anh), Koscielni chứng tỏ khả năng dự đoán tốt, trung bình một trận chặn được 3.8 đường bóng nguy hiểm cho khung thành.

5-Ragnar Sigurdsson, 30 tuổi, đã có kinh nghiệm đá ở Thụy Điển, Đan Mạch, và câu lạc bộ Krasnodar, miền Nam Nga. Sigurdsson là một hiện tượng ở Euro 2016. Trong trận loại Anh ở vòng 16, Sigurdsson san bằng cách biệt 1-1 cho Iceland ở phút thứ 5, chỉ hai phút sau khi Wayne Rooney mở tỷ số cho Anh bằng một trái phạt đền. Chỉ mới được gọi về đội tuyển hơn một năm trước, Sigurdsson đá cho Iceland tất cả các trận vòng loại khu vực và bốn trận Euro 2016 cho đến nay. Iceland chưa thua trận nào và mỗi trận đều ghi được 1 đến 2 bàn thắng, tổng cộng 6 bàn. Sự kiện ấy chứng minh Iceland, một đội hoàn toàn mới mẻ ở giải Euro, có một hàng phòng thủ rất hiệu quả mà trụ cột chính là hậu vệ Ragnar Sigurdsson. (HC)

 

Charles Phạm, người nghệ sĩ đa năng

Đức Tuấn/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Tôi gọi anh là người nghệ sĩ đa tài, bởi vì anh không phải đơn thuần chỉ là một ca sĩ cầm đàn bước lên sân khấu hát những bài tình ca nhạc Việt, nhạc Mỹ mà anh còn có rất nhiều tài năng để có thể gọi là “đa năng, đa tài để phục vụ nhân gian…”

Người nghệ sĩ ấy là Charles Phạm, biết anh từ những năm cuối thập niên 1980, lúc đó chàng Charles Phạm dường như vừa mới định cư Hoa Kỳ chưa được bao lâu.

Ngoài đời anh là người đàn ông mà bạn bè gọi là “động vật quý hiếm” không còn hiện hữu nhiều trên thế gian này…

“Năm 1976, tôi vượt biên đến Úc cùng với hai người anh. Lúc đó mình còn nhỏ lắm, khi sang đây phải sống chung với người Úc, mà có lẽ nhờ thời gian sống một mình, tự lập vậy đó mà mình học được nhiều thứ,” ca sĩ Charles Phạm mở đầu câu chuyện.

Câu nói “Học được nhiều thứ…” của anh mang nhiều ý nghĩa, những trải nghiệm trong cuộc sống của người nghệ sĩ ấy, trải nghiệm mà anh gọi là kinh nghiệm quý báu.

Anh kể: “Chúa soi sáng, ban cho Charles ơn lành, và đôi bàn tay, cùng khối óc biết tính toán, suy nghĩ để có thể làm được nhiều việc phục vụ cho đời, cho người.”

“Tôi bắt đầu từ trái banh lăn trên sân cỏ, lúc đó mình là cầu thủ bóng đá, chuyên đá cho các đội của người Úc,” anh Charles kể lại thời “hoàng kim” khi anh được giới yêu thích bóng đá đặt tên là “đôi chân vàng.”

Anh kể tiếp: “Mỗi lần ra sân, hễ trái banh mà tới chân tôi, là kể như cầu thủ Úc mệt với mình, vì hồi đó còn trẻ, mình sung sức lắm, vừa chạy, vừa vờn trái banh mà đến nỗi những cầu thủ khác phải kèm mình riết, vậy mà cũng không theo kịp.”

Nghề đá banh chiếm mất ít nhất 20 năm “tuổi trẻ” của chàng nghệ sĩ đó, trong lúc ấy anh cũng là một tay trống cừ khôi của ban nhạc Nam Úc, đã từng trình diễn cho các nghệ sĩ Việt Nam từ Mỹ sang, như ca sĩ Ngọc Lan, Tuấn Anh, Trường Hải, Hùng Cường, Lệ Thu,…

Bên cạnh trống, anh cũng sử dụng được guitar, nhắc đến đây anh chỉ cho tôi thấy cây đàn guitar 12 dây như một kỷ niệm ngày xưa.

Dường như cuộc đời chẳng có gì có thể làm khó người nghệ sĩ ấy cả, anh cứ một mình lầm lũi bước đi, những bước chân chậm mà chắc từ lãnh vực này sang lãnh vực khác.

“Tất cả những gì mình làm đều vì yêu nghệ thuật, từ thể thao, đá banh, quần vợt, đến sử dụng trống và đàn, làm ca sĩ hát cho bà con nghe và ngay cả là một đầu bếp cho một trung tâm có cả ngàn người, bắt đầu từ phụ bếp, rửa rau, rửa chén, đến học nghề nấu và cuối cùng mình có thể quản lý một nhà bếp để nấu những món ăn ngon phục vụ cho thực khách,” anh Charles kể.

“Tôi là người Công Giáo, tôi vẫn thuộc nằm lòng một câu trong Kinh Thánh, đó là ‘Mình phải có lòng bao dung, biết yêu chính kẻ thù của mình.’ Lúc đầu tôi không hiểu lý thuyết sống đó của Chúa dạy, nhưng sau khi học nghề xây dựng ở trường OCC, miệt mài sau bốn năm để cuối cùng hoàn thành được 48 trên 51 tín chỉ của nghành xây dựng, và trở về nhà, tự mình xây, sửa phòng tắm, nhà bếp, nới rộng căn nhà mình ở từ nhỏ thành lớn… Cuối cùng điểm chính là gì? Một lúc nào đó, tôi chợt nghĩ hình như mình phải cám ơn tên thợ sửa nhà, hắn đã từng quỵt tiền sửa nhà của mình, chính vì tức hắn mà mình vác sách đi học, và cuối cùng thành công,” anh Charles Phạm cứ từ từ kể lại câu chuyện của cuộc đời anh.

“Kế hoạch sắp tới của anh là gì?”

“Một tác phẩm MTV để đời cho bà xã (ca sĩ Ngọc Huệ), sẽ là những gì mình sắp bắt tay vào thực hiện,” anh nói một cách tự tin.

Cũng cần nói thêm, Charles Phạm còn có nghề đạo diễn phim, anh kể có được nghề này là trong thời gian cắp sách đi học nghề xây dựng, sửa chữa nhà cửa, và sẵn học luôn nghề quay và đạo diễn cho phim.

Anh tâm sự: “Tôi hiểu đằng sau những gì tôi có được hôm nay từ sự siêng năng, chăm chỉ học hỏi, khuyết điểm của tôi vẫn là sự thẳng thắn.”

Phi vụ trực thăng võ trang đầu tiên của Không Lực VNCH

KQ Trương Thành Tâm

Lời giới thiệu:

KQ Trương Thành Tâm là một trung tá trong Không Lực VNCH, xuất thân Khóa 16 TVBQGVN, phi đoàn trưởng PD Thần Điểu 217 (1969-1973), không đoàn trưởng KD64CT (1973-1975) tại SD4KQ (Vùng 4 Chiến Thuật).

Từ một sĩ quan xuất thân từ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (TVBQGVN) vào năm 1962 nhưng lại được chọn phục vụ cho KQVN từ ngày mãn khóa, tôi rất lấy làm hãnh diện được phục vụ trong ngành Phi Hành. Nhưng tôi đã rất thất vọng sau khi về trình diện Bộ Tư Lệnh Không Quân và được lệnh phải đi Hoa Kỳ ngay để học bay trực thăng. Vào năm 1963, trực thăng đang còn là một ngành bay còn sơ khai mà mộng tôi là được bay khu trục chiến đấu. Tuy nhiên tôi nghĩ số trời đã định, mình không thay đổi được. Giấc mơ của tôi tình nguyện vào TVBQGVN, làm một người sĩ quan hiện dịch với lý tưởng chống Cộng, gìn giữ cho miền Nam này không rơi vào tay Cộng Sản độc tài và luôn bip bợm người dân và quốc tế, đã bị giao động mạnh.

Nhưng rồi trực thăng đã trở thành một loại phi cơ chiến đấu sát liền với quân bạn trong cuộc chiến, một khí cụ cần thiết và hiệu quả cho cuộc chiến với Cộng Sản sau những năm 1964 Ngoài những phi vụ quen thuộc như bay liên lạc, tải thương, tiếp tế, đổ quân ,v.v… thì năm 1970 đã đưa trực thăng lên một nấc thang quan trọng vô cùng cho Không Lực Việt Nam Cộng Hòa (KLVNCH) với những chiếc Trực Thăng Võ Trang (TTVT). Phi vụ TTVT đầu tiên của KLVNCH được thực hiện tại Prey Veng (5.1970), trong cuộc chiến xâm nhập Kampuchea (K) để diệt trừ quân CS vẫn lẩn trốn về bên quốc gia này một cách an toàn bao lâu nay dưới sự làm ngơ của Sihanouk, quốc trưởng nước Kampuchea lúc bấy giờ. Cuộc đảo chánh của tướng Lon Nol lật đổ Sihanouk ngày 18 tháng 3, 1970, đã cho phép quân đội chúng ta truy nã quân Cộng Sản (CS) qua tận vùng an toàn bên Cao Miên của chúng. Đây là diễn tiến của một phi vụ ra quân với TTVT của KLVNCH lần đầu tiên đã làm cho quân CS thất bại não nề, thiệt hại quân số nhiều vì bị hoàn toàn bất ngờ.

Một Hợp Đoàn Trực Thăng vẫn thường gồm có một phi cơ bay chỉ huy (C&C), khoảng 6 trực thăng đổ quân (slicks) và 3 chiếc trực thăng võ trang (TTVT) để yểm trợ hỏa lực cho quân bạn. Cho đến ngày 28 tháng 5, 1970, TTVT yểm trợ luôn luôn là từ quân đội Mỹ. Những cuộc chiến vào K thì không được TTVT Mỹ yểm trợ vì TT Nixon lúc bấy giờ, chỉ cho quân Mỹ yểm trợ không được quá 7 km vào nội địa K. Prey Veng, thành phố K này nằm quá tầm bay 7 cây số nên quân Mỹ không thể yểm trợ bằng TTVT hay khu trục cho quân lực VNCH.

Ngày 28 tháng 5, 1970, Phi Đoàn 217 được lệnh trình diện tại Neak Leung bên K để trực thăng vận quân Thủy Quân Lục chiến của Quân Lực VNCH giúp quân đội Miên giải cứu Prey Veng. Tôi bay C&C và với các sĩ quan chỉ huy của Lữ Đoàn B TQLC do Đại Tá TQLC Tôn Thất Soạn làm lữ đoàn trưởng. Vì không có TTVT yểm trợ nên để tránh tổn thất cho hợp đoàn, tôi đã không cho đổ quân gần sát thành phố được.

Tiểu Đoàn 1 TQLC đã tiến quân vào rất nhanh dưới làn mưa đạn của quân CS đang chiếm các cao độ trong thành phố. Vì là mùa khô nên các đồng ruộng là bãi đáp cũng rất khô và trống nên các anh em TQLC của chúng ta đã phải tiến vào thành phố dưới lợi thế của địch quân đang chiếm các địa thể có cao độ hơn. Sự thiệt hại của quân bạn thật rõ rệt&cuộc đổ quân chấm dứt sau khi TD 1 TQLC đã hoàn thành nhiệm vụ xuống bãi đáp và tiến quân vào Prey Veng. KLVNCH đã yểm trợ chiến trường bằng các đội khu trục A-37 của Sư Đoàn 4 KQ… Qua liên lạc vô tuyến, quân bạn TQLC đã xin yểm trợ TTVT để tránh bớt thiệt hại cho quân lính.

Chiều lại, sau khi hướng dẫn hợp đoàn đổ quân PD217 về lại hậu cứ Bình Thủy an toàn, tôi đã có thời giờ để suy nghĩ rất nhiều làm sao để tránh bớt thiệt hại cho quân bạn TQLC của chúng ta trong ngày mai khi phải đổ thêm Tiểu Đoàn 4 TQLC vào chiến trường nối tiếp với Tiểu Đoàn 1 ngày hôm nay. Trên đường bay về hậu cứ, tôi giao phi cơ cho hoa tiêu phó Trung Úy Cao Minh Hoàng và ngồi suy nghĩ phải có giải pháp để TTVT có thể yểm trợ Tiểu Đoàn 4 TQLC trong ngày mai thì mới giảm thiểu được thiệt hại nhân sự cho quân bạn…

Đêm 28 tháng 5, 1970, tôi tìm ra được giải pháp.

Lần đầu tiên trong cuộc chiến VN, Hoa Kỳ mới bằng lòng cung cấp cho KLVNCH, TTVT cho chiến trường. Họ bắt đầu bằng cách đưa một nhóm huấn luyện viên TTVT với 6 phi cơ và chọn căn cứ KQ Bình Thủy làm nơi huấn luyện TTVT cho tất cả các Phi Đoàn Trực Thăng từ Vùng 1 đến vùng 4 Chiến Thuật.

Phi đoàn 211 và 217 được chọn để học khóa huấn luyện đầu tiên về TTVT. Tôi đã họp PD 217 và nói rằng: “Bao nhiêu lâu nay hành quân chúng ta đã là những miếng mồi ngon, bay chậm và thấp, không có hỏa lực mạnh. Nhưng tình thế này đã thay đổi, chúng ta có một cơ hội để bay TTVT với hỏa lực hùng hậu đề yểm trợ quân bạn và tiêu diệt địch quân trước khi mình bị bắn…” Anh em phi đoàn đồng ý và đã tình nguyện cùng tôi học lớp huấn luyện đầu tiên bay TTVT vào tháng 3, 1970. Sau khi mãn khóa học, PD 217 đã có 6 phi hành đoàn đầy đủ khả năng để bay TTVT trên chiến trường, yểm trợ cho hợp đoàn đổ quân và quân bạn.

Tôi xin được gặp Đại Tá Nguyễn Huy Ánh là không đoàn trưởng Không Đoàn 74 Chiến Thuật, cấp chỉ huy trực tiếp của tôi. Tôi trình bày tình hình chiến trường tại Prey Veng ngày hôm nay và cho đại tá biết là quân bạn và có thể cả phi hành đoàn sẽ phải hy sinh rất nhiều ngày mai khi đổ quân mà không có TTVT yểm trợ. Vậy tôi xin đại tá cho tạm ngưng chương trình huấn luyện TTVT trong một ngày để PD 217 được bay những chiếc trực thăng võ trang yểm trợ cho cuộc đổ quân TD4 TQLC ngày mai. Đại Tá Ánh nói: “Anh đòi hỏi tôi làm một quyết định ngoài thẩm quyền của tôi, để tôi gọi lên trung tướng tư lệnh Không Quân xin chấp thuận phi vụ này.” Trung tướng tư lệnh chấp thuận phi vụ TTVT đầu tiên của KLVNCH này.

Về lại phi đoàn tối hôm 28 tháng 5, 1970, tôi lại họp trọn vẹn PD217 và nói rằng: “Ngày mai chúng ta sẽ có cơ hội bay TTVT yểm trợ cho quân bạn lần đầu tiên trong lịch sử của KQVN, tôi sẽ tình nguyện bay chiếc số 1, có ai tình nguyện bay chiếc số 2 và số 3 không?” Sự đáp ứng của phi đoàn đã ngoài sức tưởng tượng của tôi. Ai cũng nhìn thấy sự thiệt hại của quân bạn hôm nay và đều muốn hy sinh bay TTVT ngày mai. Tôi chọn 3 phi hành đoàn ngay tối hôm đó. Chiếc TTVT số 1 đó tôi làm trưởng phi cơ, số 2 là Thiếu Tá Dương Quang Lễ, bạn đồng khóa 16 với tôi, số 3 là Đại Úy Nguyễn Thanh Hải.

Sáng hôm sau, ngày 29 tháng 5, 1970 PD 217 xin tình nguyện bay yểm trợ cuộc chiến ở Prey Veng. Hợp đoàn Phi Đoàn 217 Thần Điểu cất cánh với chiếc C&C, 6 trực thăng đổ quân và 3 TTVT. Lần đầu tiên trong cuộc chiến VN các trực thăng đổ quân của PD217 được yểm trợ bằng chính hỏa lực từ TTVT của đơn vị mình. Lúc cả hợp đoàn bay qua biên giới vào nước Miên, tôi cảm thấy một niềm hãnh diện lớn lao cho lực lượng trực thăng của KLVNCH.

Hợp Đoàn Thần Điểu đến trình diện Bộ Chỉ Huy Hành Quân của Đại Tá Tôn Thất Soạn, lữ đoàn trưởng Lữ Đoàn B TQLC tại Neak Leung và được lệnh bốc Tiểu Đoàn 4 TQLC từ Neak Leung đổ vào Prey Veng tiếp nối với Tiểu Đoàn 1 quyết lấy lại thành phố Prey Veng cho Quân Đội Miên từ tay quân Cộng Sản Bắc Việt. Vì có TTVT yểm trợ bằng hỏa tiễn và súng mini-gun bắn ra hàng ngàn viên đạn trong một phút, nên trực thăng đổ quân bạn vào sát gần thành phố hơn, tránh thiệt hại cho quân bạn TQLC rất nhiều…

Sau khi toàn thể Tiểu Đoàn 4 TQLC đã xuống bãi đáp và tiến lên như vũ bão, thì tôi hướng dẫn chiếc số 2 TTVT tiếp tục yểm trợ quân bạn. Qua vô tuyến, các anh em TQLC cho chúng tôi biết quân Cộng Sản leo lên những cây xoài trong thành phố, lên hồ nước cao (chateau d’eau) (toàn những điểm có cao độ) để bắn sẻ các chiến binh TQLC từ ruộng khô và trống tiến vào thành phố.

Được chỉ điểm rõ rệt như vậy, hai TTVT của tôi và Lễ đã bắn vào những mục tiêu quân Cộng Sản này và họ đã chết rớt từ trên cây xuống như sung rụng… Quân bạn thì reo mừng khi thấy như vậy nhưng mấy anh lính Bắc Việt thì không biết nghĩ sao??? Quân CS bắt đầu cảm thấy thất trận trước sự tấn công anh dũng của TQLC, họ từ từ rút ra khỏi thành phố theo quốc lộ và kéo theo những người dân Miên trong thành phố để làm bia đỡ đạn cho họ. Tôi và Lễ lại tiếp tục bay theo truy nã và bắn chết những anh chàng VC còn ngơ ngác không ngờ quân đội chúng ta đã được trang bị đầy đủ hỏa lực như vậy. Quân VC chết và để lại xác rất nhiều trước hỏa lực của TTVT… Trong khi hăng say yểm trợ thì chiếc TTVT số 2 của Lễ đã bị trúng đạn, Lễ bị thương nhẹ nhưng anh xạ thủ phi hành Hạ Sĩ Hứa Văn Bá đã bị trúng đạn hư bàn tay. Tôi liền hướng dẫn Thiếu Tá Lễ bay ra khu trống và bay về Neak Leung. Chiếc TTVT số 3 của Đại Úy Nguyễn Thanh Hải lên thay thế. Chúng tôi lại tiếp tục yểm trợ quân bạn dưới đất và truy lùng những chàng VC đang chạy trốn rút lui khỏi thành phố. Ngay chiều hôm đó, thành phố Prey Veng đã được lấy lại từ tay quân CSBV nhờ 2 Tiểu Đoàn TQLC và Phi Đoàn Thần Điểu 217.

Cũng cần nói thêm là một tài liệu của Mỹ cho biết Prey Veng được quân Nam Vang phối hợp với quân Mỹ tái chiếm ngày 15 tháng 7. Tài liệu này không đúng sự thật, vì trận này chỉ có quân VNCH tham dự và hợp tác với quân của Nam Vang tái chiếm Prey Veng ngày 28 tháng 5, 1970.

Cả hợp đoàn trực thăng vận của Phi Đoàn 217 Thần Điểu được lệnh bay trở về lại phi trường Bình Thủy để chuẩn bị cho một ngày hành quân kế tiếp. Riêng tôi, trên đường bay, tôi lại có thời giờ suy nghĩ trận chiến vừa qua. Nhìn thấy hỏa lực của những chiếc trực thăng võ trang của Phi Đoàn đã tác xạ hùng dũng và yểm trợ quân bạn kết quả vô cùng nên tôi bắt đầu nghĩ phải đặt tên cho Phi Đội TTVT của Phi Đoàn là Hỏa Điểu, người con hùng dũng của đơn vị Mẹ là Thần Điểu. Phi đội TTVT “Hỏa Điểu” đã tiêu diệt bao nhiêu quân Cộng Sản ở miền Tây nước Việt và làm vẻ vang cho KLVNCH.

Sau chiến thắng này, Đại Tá Nguyễn Huy Ánh đã gắn huy chương Anh Dũng Bội Tinh với nhành Dương Liễu tuyên dương công trạng của Phi Đoàn Thần Điểu trước quân đội. Riêng tôi một năm sau đó đã được chọn làm Chiến Sĩ Xuất Sắc Nhất của Không Quân trong mặt trận Kampuchea và được tưởng thưởng đi Đài Loan một tuần để thăm viếng và “bồi dưỡng.”

Tôi đã rất hãnh diện được đóng góp vào cho Quân Lực VNCH với Phi Đoàn Thần Điểu 217 chống lại sự xâm lăng của quân CSBV. Rất tiếc là khi “Đồng Minh Tháo Chạy” thì quân lực của chúng ta bị trói tay lại vì không còn đủ súng đạn để chiến đấu. Tôi vẫn xem chuyện mất nước của chúng ta là một quốc nạn vì số Trời đã định.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

(Disabled Veterans aND. Widows Relief Association)

A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492

  1. O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799

Phone:(714)539-3545, (714)590-8534, (714)371-7967, (714)530-3853, (714)721-0758

Email: [email protected]; [email protected]; [email protected]

Website: http: www. camonanhtb.com

Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

 

Đại nhạc hội ngoài trời “Cám Ơn Anh – Người Thương Binh VNCH” Kỳ 10

Ngày Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016, từ 12g trưa đến 8g tối

Tại Trường Trung Học Los Amigos, 16566 Newhope St., Garden Grove, CA 92708

Do sự phối hợp tổ chức của:

– Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH

– Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California

– Trung tâm ca nhạc Asia & đài truyền hình SBTN

– Tổng Hội Sinh Viên

Cùng nhiều hội đoàn và cơ quan truyền thông báo chí hải ngoại

Vé đồng hạng $10

Chi phiếu bảo trợ xin ghi: ĐNH Cám Ơn Anh Kỳ 10, và gửi về:

* Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH P.O Box 25554, Santa Ana, CA 92799

* Đài SBTN & TT ASIA P.O Box 127, Garden Grove, CA 92842

 

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội: (Tính đến ngày 19 tháng 6, 2016)

Ô.B. Trí Nguyễn và Hoài Lê, Houston, TX $3,000 (để giúp 12 TPB do Ô.B. bảo trợ)

Liên Hoa Lý, San Diego, CA $2,000 (để giúp 6 TPB do cô bảo trợ)

Ô.B. Co Chi Nguyễn, Glendale, AZ $200

Nhan Nguyễn, Elk Grove , CA $50

Xu Do Wong, Irvine, CA $50

Tiến Nguyễn, Fremont, CA $50

Út V. Lê, Richmond, TX $50

Hoàng Đàm, Salt Lake City, UT $50

 

Danh sách ân nhân Đại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 8:

Ô.B. Nguyễn Anh Ngọc, San José, CA $150

Ô.B. Mai Văn Nở, Halethorpe, MD $150

Bà Nguyễn Thị Xuân Hương, Suitland, MD $150

Ô. Nguyễn Tất Tấn, Ellicott City, MD $150

Phạm Lưu, Tampa, FL $200

Ô. Võ Công Chánh, Hermiston, OR $200

Bà Chu Thị Tam, Richmond, TX $200

Lê Trung Tân, Herndon, VA $200

Ô.B. Trịnh N. Mỹ Hạnh & OB. Nguyễn Minh Đạo, Columbia, MD $200

Ô.B. Nguyễn Văn Đại, Palacios, TX $200

Lai Bửu, Alief, TX $200

Ô.B. Ngoại của Tina Seattle, Seattle, WA $200

Hội Người Việt Cao Niên Thành Phố Des Moines, IA, Des Moines, IA $200

Lò A.Vũ, Des Moines, IA $100

Ô.B. Phan Q. Tuấn, San Francisco, CA $200

Ô.B. Nguyễn V. Tam, King of Prussia, PA $200

Ô.B. Nguyễn Hoàng Kiệt Antony, Portland, OR $200

Nguyễn T. Minh, Elyria, OH $300

GĐ Nguyễn Ngọc, Nguyễn Michael & Mỹ Nguyên, Abingdon, MD $300

Nguyễn Thùy Linh, Houston, TX $300

Ô.B. Trần Xuân Việt, Ocoee, FL $300

Bà Tô Bửu Fairfax, VA $400

Ô. Trần Phước, Chicago, IL $500

Dương K. Lê, Carrollton, TX $20

Ô.B. Võ Văn Thuc, Houston, TX $50

Ô. Phạm V. Bôn, San José, CA $50

Ô.B. Ngô Văn Như, Philadelphia, PA $50

Bà Nguyễn Thị Tuyết, Belmont, NC $50

Ô.B. Nguyễn Hữu Đức, Silver Spring, MD $50

Nguyễn Thị Mỹ Dung, Gulf Breeze, FL $50

Ô.B. Nguyễn Khiêm Tôn, San Diego, CA $50

Phan Đức Hạnh, San José, CA $50

Ô.B. Trần Nhất David, Bayonne, NJ $50

Phùng Hai, Camp Hill, PA $50

Ô.B. Nguyễn Huyền Wendy, San José, CA $50

Ô.B. Võ V. Hiệp, Spring Branch, TX $50

Ô. Võ V. Quí, Portland, OR $50

Ô. Nguyễn Văn Phước, Stockton, CA $50

Lý T. Hương, Springfield, VA $50

Ô.B. Nguyễn Lân, Lynwood, WA $50

Bà Vũ Yến, Elk Grove, CA $50

 

Danh sách ân nhân Đại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 9:

Nguyễn Hoàng Hải, $100

John Nguyễn, $100

Nguyễn Ngọc Liễu, $50

Nguyễn Thị Liên, $50

Lang Huỳnh, $100

General Employment Service, $500

Nguyễn Luyen, $100

Ba Văn Nguyễn, $100

Mạnh Đức, TX $100

Ngọc Diệu Võ, GA $100

Hùng Hoàng, NC $200

Hoàng Nguyễn, TX $50

Nguyễn Nam Giao, Canada $200

Nguyễn Hương, $100

Kimberly Đỗ, $100

Lan Phan, $100

Trinh Đặng, OK $100

Ngô Bảy, Marrero, LA $100

Nhóm đồng hương Cửa Việt, WA $600

GĐ. Cựu ĐU Nguyễn Sao Đát, KS $200

Hoa Nguyễn, $50

Liên Minh Dân Chủ VN Thuần Túy, MD $200

Hội Cao Niên Việt Mỹ, Maryland, MD $100

Hùng Trịnh, $100

Hồng Văn Tường, $100

Lâm, Luật, CA $100

Kiệt, Phương, TX $100

Đỗ, Tâm Thành, Sacramento, CA $100

Ô.B. Phong Ly, $300

Tôn Thất Chương, $100

Cường Trần, $100

Tài Hòa (B.Đ.Q), $500

Thụy Lý, $50

Lê Quang Nhựt, GĐPT. Tâm Hòa, $100

Hà Trần, Canada 1,000

Bùi Quang Thanh, $200

Phạm Văn Nhiều, $200

Ngọc Nguyễn, $50

Lâm Dạ Thảo, Lâm Thị Phương Thảo, $200

Nguyễn Thị Ngọc Lam, $200

Cẩm Vân Trần, $200

Dung Lê, $100

Ba Thưởng, $100

Nguyễn Lư Mỹ, Nguyễn Ngọc Ẩn, $100

Trần Tuyết, $100 (còn tiếp)

 

Danh sách ân nhân Đại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:

Therexa Nguyễn, Amarillo, TX $500

Thuan C. Nguyễn, Huntington Beach, CA $200

Ô. Trí Lưu, San Diego, CA $100 (còn tiếp)

 

Danh sách Thương Phế Binh VNCH đã được giúp đỡ:

Cao Nghĩa, Saigon, SQ:69/111926/HS/ND. Bị thương chân trái.

Nguyễn Công Tâm, Saigon, SQ:73/749658/B2/CLQ. Cụt tay trái.

Võ Văn Đề, Saigon, SQ:73/118242/B2/CLQ. Cụt chân trái.

Nguyễn Văn Roi, Saigon, SQ:66/127581/TS/CLQ. Cụt chân phải.

Nguyễn Tri Bửu, Saigon, SQ:71/209772/CLQ. Cụt chân trái.

Vương Minh Tắt, Tây Ninh, SQ:391523/XDNT. Gẫy nhẹ chân trái.

Lương Thanh (Ái) Tùng, Bà Rịa, SQ:56/700753/B1/ĐPQ. Cụt chân trái.

Nguyễn Xuân Tân, Bà Rịa, SQ:67/203171/B2/CLQ. Bị thương bụng, cụt 3 ngón chân phải.

Nguyễn Văn Tâm, Bà Rịa, SQ:55/568214/B1/CLQ. Cụt chân trái.

Võ Văn Đồ, Bình Dương SQ: 64/702050/HQ. MDVV 0.9.

Nguyễn Văn Quý, Bình Dương, SQ:72/114216/TQLC. Cụt chân trái.

Nguyễn Văn Hòa, Bình Dương, SQ:55/843095/ĐPQ. Cụt chân trái.

Phạm Đình Minh, Đồng Nai, SQ:74/143818/CU/CLQ. Gẫy chân trái.

Trần Văn Hô, Đồng Nai, SQ:69/136649/B2/PB Cụt chân trái.

Trần Văn Trung, Bến Tre, SQ:53/611861/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.

Cao Văn Tư, Tiền Giang, SQ:57/501108/B2/CLQ. Gẫy chân phải.

Chế Văn Thiệt, Tiền Giang, SQ:54/839991/B2/ĐPQ. Cụt chân trái. Gãy chân phải.

Phạm Văn Để (Tây), Long An, SQ:342232/NQ. Mù mắt trái.

Phùng Văn Ẩn, Bến Tre, SQ:812218/NQ. Bị thương sọ não.

Trần Văn Đặng, Tiền Giang, SQ:41/911847/HS/ĐPQ. Cụt chân trái.

Võ Văn Chặt, Bến Tre, SQ:45/778911/B2/ĐPQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.

Nguyễn Văn Bốn, Tiền Giang, SQ:102673/B2/CLQ. Cụt chân trái.

Nguyễn Ngọc Anh, Tiền Giang, SQ:68/000068/B2/CLQ. Cụt chân trái.

Nguyễn Ngọc Diệu, Tiền Giang, SQ:73/008129/CU/CLQ. Mù mắt trái, mờ mắt phải.

Phan Văn Chơn, Bến Tre, SQ:57/198454/B2/TG. Cụt chân phải.

Nguyễn Văn Tấn, Long An, SQ:53/711492/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.

Trần Thanh Hùng, Tiền Giang, SQ:838930/NQ. Cụt chân phải.

Huỳnh Thanh Bằng, Bến Tre, SQ:76/067873/B2/ND. Cụt chân phải.

Nguyễn Văn Cheo, Tiền Giang, SQ:70/001652/CLQ. Cụt chân trái.

Nguyễn Ngọc Thanh, Long An, SQ:52/649704/B2/ĐPQ. Cụt chân phải.

Nguyễn Văn Bồ, Bến Tre, SQ:56/150367/TS/CLQ. Mù mắt phải.

Quách Văn Nguyền, Tiền Giang, SQ:38/225043/HS/ĐPQ. Cụt chân phải.

Văn Công Năm, Tiền Giang, SQ:74/111310/B2/CLQ. Cụt chân phải.

Huỳnh Văn Hạnh, Tiền Giang, SQ:913218/NQ. Cụt chân phải.

Nguyễn Văn Tuôi, Long An, SQ:41/187760/TS/ĐPQ. Cụt chân phải.

Phạm Văn Thượng, Bến Tre, SQ:867878/NQ. Cụt chân phải.

Bùi Văn Nào, Tiền Giang, SQ:406309/NQ. Mù mắt trái. Bị thương ở má trái.

Bùi Văn Chẳng, Long An, SQ:701834/NQ. Cụt chân phải.

Lê Văn Thắm, Bến Tre, SQ:55/N01508/NQ. Cụt chân trái.

Lâm Văn Hoành, Tiền Giang, SQ:62/500972/HS1/CLQ. Gẫy 3 ngón tay phải.

Lê Văn Tám, Tiền Giang, SQ:50/365770/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.

Trần Văn Ngàn (5 Lợi), Tiền Giang, SQ:34/663280/HS/ĐPQ. Cụt chân phải.

Nguyễn Văn Học, Tiền Giang SQ:58/N00846/NQ. Cụt chân trái.

Trương Văn Năm, Tiền Giang, SQ:68/105806/B2/CLQ. Cụt 1/3 tay phải, gẫy tay trái.

Trần Văn Minh, Bến Tre, SQ:475289/NQ. Cụt chân phải. (còn tiếp)

Cách làm món canh bún

 

Nguyên liệu: Cho 6 người ăn.

canh-bun-nguyenlieu

Xương ống : 500gr
Cua đồng : 1kg
Thịt xay : 200gr
Da heo : 01 miếng
Trứng vịt : 03 trái
Tàu hủ bi : 300gr
Cà chua : 500gr
Tôm khô : 50gr
Huyết heo : 300gr
Chả lụa : 250gr
Hạt điều màu : 1 muỗng cafe
Mắm tôm : ½ chén
Bún sợi to : 01 kg
Rau muống : 01 bó
Củ hành, tỏi ,tiêu ,đường, nắm ,muối, dầu ăn, ớt,chanh.

Cách làm :

+ Chuẩn bị:

Hành tỏi băm nhuyễn.

Xương, da heo (nhặt sạch lông) rửa với chút muối ,xong trần qua nước sôi khỏang 5 phút vớt ra để ráo. Xưong,da heo cắt miếng vừa ăn.

Cua đồng mua về rửa sạch sau đó tách phần mai cua ra, cho chút muối vào xốc đều rồi xả lại. Phần mai cua dùng đầu tăm gỡ nhẹ gạch trong cua để riêng ra chén.Còn lại phần thân cua giả hoặc xay nhuyễn rồi cho nước vào ,mang bao tay nhồi cho ra hết thịt cua rồi lọc lấy nước qua ray lược bỏ xác (nếu thấy nước cua còn đục ta có thể nhồi và cho ít nước vào lọc thêm lần nữa),sau đó cho ít muối vào khuấy đều.

Tôm khô rửa qua ,ngâm nước ấm cho nở và bớt mặn ,rồi dùng cối giã nát.

Thịt xay uớp chút hành tỏi ,chút muối đường.

Huyết heo rửa sạch cắt miếng vừa ăn.

Cà chua rửa sạch cắt làm 6

Hành ngò thái nhuyễn.

Rau muống nhặt phần non rửa sạch ngâm chút muối rồi vớt ra để ráo.

canh-bun-2-b
+ Tiến hành nấu

Bắt nước lên nấu sôi cho xương và da heo vào khỏang 30phút sau (nhớ cho chút muối) vớt xương và da heo (chín trước) để riêng ra, lược lấy nước.

Bắt nồi nước lọc cua lên bếp cho lửa riu riu, đập trứng vịt vào đánh chung với nước lọc cua .

Dùng nồi chảo cho lên bếp, cho 1 muỗng dầu ăn + 1 muỗng dầu màu điều +gạch cua + chút hành tỏi băm vào cho thơm ,rồi cho thịt và tôm khô vô, khi thịt chín cho cà chua vào đảo đều.Tiếp đến cho tất tần tật vào nồi nước dùng đang sôi( cho cả nước hầm xương vào luôn cùng 1 nồi). rồi cho đến tàu hủ+ huyết heo+da heo vào. Cuối cùng khi nồi nước dùng vừa sôi, nêm nếm lại bằng đường phèn và muối cho vừa ăn.

Bắt nước sôi thêm chút muối luộc rau cho xanh mềm.

Mắm tôm pha thêm đường+ chanh. Ới bằm.

+ Hòan tất

canh-bun-3

Bún trụng sơ qua nước sôi cho vào tô, múc nước dùng cho trên mặt ,miếng chả + huyết heo+da heo+tàu hủ +hành ngò .

Rau muống luộc ăn kèm .

Mắm tôm + ớt băm nhuyễn + chút nước me hoặc chanh không thể thiếu trong món canh bún này.

Hậu duệ Võ Bị và phương châm ‘Tự Thắng Để Dấn Thân’

Các em mời diễn giả là cựu trung tá hồi hưu, Ross Cao Nguyên Nguyễn, từ Washington, DC, đến để chia sẻ những kinh nghiệm, như một người anh, từng sinh hoạt trong TĐTTNĐH nhiều năm qua. Thân phụ ông là Đại Tá Thiết Giáp Nguyễn Đình Bản, khóa 5 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.

“Chúng ta sẽ đề nghị với Tổng Hội Võ Bị cho phép chúng ta thành lập những ‘khóa tiếp nối’ để truyền thống Võ Bị trường tồn với lịch sử. Hình ảnh cha chú chúng ta, từng là các sĩ quan được đào tạo bởi Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, một quân trường nổi tiếng ở Đông Nam Á, được tiếp tục sáng tỏ,” ông nói.

“Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm là những gì thiêng liêng, cha chú cố gắng giữ gìn trong suốt cuộc đời binh nghiệp. Hai chữ ‘Tự Thắng’ là cốt lõi của sự thành công. Phải biết tự thắng mình, mới có thể chỉ huy binh sĩ được. Cha chú chúng ta đã làm điều đó!” ông Cao Nguyên nói.

“Gia đình tôi ba thế hệ đều chọn con đường võ nghiệp. Chúng ta là hậu duệ của một tập thể đóng góp nhiều chiến công, hy sinh nhiều xương máu cho đất nước Việt Nam. Và điểm chung đó đem chúng ta lại với nhau. Chúng ta hãy dấn thân để phục vụ cho xã hội tại đây, cho đồng bào ở quê nhà,” ông nói.

“Mong một ngày nào đó Việt Nam sẽ có tự do, có nhân quyền,” ông nói.

Một số các đoàn viên trẻ tuổi trong chiếc áo thun trắng, mang huy hiệu của Tổng Đoàn Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu, với hàng chữ “Tự Thắng Để Dấn Thân.”

Được biết Tổng Đoàn TTNĐH được thành lập từ 17 năm nay và hiện có các đơn vị sinh hoạt tại nhiều tiểu bang Hoa Kỳ.

Ông Lê Viết Đắc, khóa 22 Võ Bị, hiện là tổng hội phó, đặc trách Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu, là người hướng dẫn đoàn TTNĐH ở Bắc California.

Các đoàn viên tham gia trò chơi kết thân. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Các đoàn viên tham gia trò chơi kết thân. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Cô Jenny Quan, đoàn phó ở Bắc California, cho biết thân phụ cô thuộc Khóa 6 Võ Bị.

“Chúng em rất khắng khít và tham gia rất nhiều trong các sinh hoạt cộng đồng, nhất là tham gia chống CSVN bán đất dâng biển cho Trung Cộng. Chúng em từng biểu tình đốt cờ Việt Cộng. Hôm nay về đây chúng em rất vui, gặp nhiều bạn mới,” cô Jenny nói.

Trước đó, Thị Trưởng Trí Tạ và phu nhân, Dược Sĩ Đoàn Quế Anh, cũng tham dự buổi hội thảo.

Ông nhắc tấm gương của nhạc phụ ông là cố Trung Tá Thủy Quân Lục Chiến Đoàn Trọng Cảo.

“Người mà tôi luôn tin tưởng và kính trọng là ba vợ của tôi. Ông cũng là sĩ quan xuất thân Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Ông là hình ảnh gợi nhớ tấm gương hy sinh, vì Tổ Quốc, vì dân tộc của người lính QLVNCH. Ông là người khiến tôi dấn thân vào con đường chính trị. Mong dóng được gì cho quê hương để sớm có dân chủ và nhân quyền,” ông nói.

Thị trưởng gốc việt đầu tiên cũng trao tặng bảng tưởng lục cho cô Tammy Huỳnh, đại diện cho Tổng Đoàn TTNĐH, trước khi cô được tái đề cử chức tổng đoàn trưởng.

Buổi chiều, các đoàn viên chơi các trò chơi kết thân do ông Lại Đức Hùng, cựu sinh viên sĩ quan Khóa 24 hướng dẫn, cùng với sự trợ giúp của em Thắng Nguyễn.

Các em chuẩn bị cho lễ truy điệu, cử hành lúc 7 giờ chiều tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ trong công viên Freedom Park, Westminster.

Chụp hình lưu niệm với diễn giả Cao Nguyên Nguyễn (giữa). (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Chụp hình lưu niệm với diễn giả Cao Nguyên Nguyễn (giữa). (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Thị Trưởng Trí Tạ và các cựu quân nhân tham dự Đại Hội 20 cũng tham dự. Kỳ đài được trang trí như trước Đài Tử Sĩ của Trường Võ Bị khi xưa. Các em trong Tổng Đoàn TTNĐH trang trong nhận ngọn đuốc từ tay thế hệ cha anh trao lại, trước vong linh các anh hùng tử sĩ.

Buổi tối Chủ Nhật, 26 Tháng Sáu, Tổng Đoàn TTNĐH tham dự Đại Hội 20 tại Hyatt Regency Hotel, Garden Grove, cùng với hàng trăm cựu sĩ quan xuất thân từ Trường Mẹ, cùng gia đình.

Các em được ban tổ chức tuyên bố và cô Tanny Huỳnh, tân Tổng Đoàn Trưởng Tammy Huỳnh trình diện và giới thiệu các thành viên ban chấp hành nhiệm kỳ 2016-2018.

Cô phát biểu: “Chúng con luôn noi gương thế hệ cha ông, tự thắng để dấn thân phục vụ và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của TVBQGVN.”

Các em cũng tham dự trình diễn văn nghệ, hùng ca với các cô trong đoàn Phụ Nữ Lâm Viên.

Anh Liêm Đoàn, một đoàn viên, thân phụ là cố Đại Tá Đoàn Ngọc Khiết, khóa 4 phụ, cho biết: “Các phái đoàn đại diện đến từ California như San Diego, San Jose và Sacramento; hay các tiểu bang xa như, Pensylvania, Virginia Florida, Texas; và Pháp.”

Theo trang web của Tổng Đoàn TTNĐH, năm 1955, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm thực hiện cuộc cách mạng Quốc Gia và khai sinh nền Đệ Nhất Cộng Hòa. Quân Đội Quốc Gia với toàn vẹn chủ quyền được thống nhất chỉ huy dưới danh xưng Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Trường Võ Bị Liên Quân cũng nằm trong khuôn khổ cải tổ đó và một lần nữa được cải danh thành Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, do sắc luật năm 1960 của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Ông cũng là người đặt viên đá đầu tiên xây dựng một cơ sở huấn luyện khang trang tọa lạc tại đồi 1515, cách hồ Than Thở không xa. Với chương trình và phương pháp huấn luyện phỏng theo các tiêu chuẩn đào tạo sĩ quan của Trường Võ Bị West Point Hoa Kỳ, Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam có trách nhiệm đào tạo các cán bộ Hải-Lục-Không Quân ưu tú cho quân đội, có khả năng chỉ huy, ổn định bờ cõi trong thời chiến và một trình độ kiến thức bậc đại học để kiến tạo quê hương trong thời bình.

Liên lạc tác giả: [email protected]

Chuyện khoai mỡ

Tạ Phong Tần

Khoai mỡ là loại dây leo cho củ được trồng nhiều ở Ấn Độ, Malaysia, Châu Phi. Chúng còn có tên khác là khoai sọ, khoai tím, khoai vạc, củ cái, củ mỡ, củ cầm, củ đỏ, củ tía, khoai tía, khoai ngà, khoai long, khoai bướu, khoai trút, khoai ngọt… Người Việt Nam không xa lạ với cây khoai mỡ.

Tại Việt Nam, khoai mỡ được trồng nhiều ở khắp vùng nông thôn để lấy củ ăn. Khoai mỡ bắt đầu vụ thu hoạch vào cuối tháng 7, đầu tháng 8 âm lịch hàng năm và lấy giống trồng vụ mới. Khoai mỡ có hai loại: ruột trắng và ruột tím. Loại ruột tím lại chia ra giống tím than và tím bông lau, loại này củ suông, dài, tuy củ nhỏ hơn loại ruột trắng nhưng ăn ngon, hơn, khi chế biến thành món ăn màu sắc cũng đẹp hơn nên người dùng rất thích.

Người Việt dùng khoai mỡ tím nấu xôi, làm bánh, chiên giòn, nấu cháo, nhưng phổ biến và dễ làm nhất là nấu canh ăn trong bữa cơm hằng ngày.Khoai mỡ nấu canh với thịt (heo) bằm nhuyễn, tôm khô hoặc tép đồng còn tươi đều được, nhưng nấu với tép tươi là ngon nhất. Nếu dùng tôm khô phải ngâm tôm trước với nước ấm, rửa nhiều nước cho sạch mùi rồi vớt lên để ráo, cho vào cối giã hơi nát nát một chút, tôm nhỏ quá không cần giã. Nấu bằng tép tươi thì lột bỏ vỏ tép, lấy phần thịt, để lên tấm thớt, lấy con dao nào bự bự nặng nặng một chút, đập hơi bẹp bẹp ra cho tép ngọt nước, đừng đập con tép bẹp dí, nát nhừ sẽ mất đẹp.Nấu bằng thịt hay tôm, tép gì cũng phải có vài tép hành lá, vài lá rau ngò gai và vài cọng ngò om xắt nhỏ, để canh có mùi thơm hấp dẫn. Ngò om chỉ cần vài cọng cho dậy mùi là đủ, nhiều hơn sẽ làm canh bị đắng. Nếu củ khoai chừng 300 gram dùng khoảng 100 gram thịt, 200 gram tép tươi, hoặc một nắm tôm khô là đủ.Dùng dao cạo khoai mỡ sạch vỏ, cắt miếng theo chiều ngang bằng hai ngón tay, rửa qua bằng nước muối loãng cho bớt nhớt, rồi cũng lấy cây dao bự và nặng đập cho miếng khoai dập ra, sao cho khoai nát nhưng vẫn còn lại nhiều cục lổn nhổn bằng ngón tay cái. Khi nấu, những cục khoai này sẽ bùi bùi, còn phần khoai nát sẽ làm cho canh nhớt, hơi sánh thôi chớ không làm nước canh đặc kẹo như bột, ăn mất ngon.

Có hai cách nấu canh khoai mỡ. Cách thứ nhất là phi một chút dầu (mỡ) với tỏi đập dập, rồi cho thịt (tôm, tép) vào xào sơ qua cho săn để tránh mùi tanh. Nêm bột ngọt, muối (tùy khẩu vị) vào đảo đều rồi trút ra cái tô để đó. Lấy một cái nồi khác, đổ chừng hơn một tô lớn nước lã vào, bắc lên bếp nấu cho nước sôi lên, rồi cho khoai đã đập dập vào nấu. Đến khi thấy nước canh đục lại, còn miếng khoai nhạt màu tím hơn, trong hơn ban đầu là khoai chín. Đổ phần thịt (tôm, tép) xào lúc nãy vào nồi canh, chờ sôi lên, hớt bọt kỹ, cho thêm rau mùi đã cắt nhỏ vào. Đợi canh sôi lên lần nữa, thấy rau chín là nhắc nồi xuống. Nấu cách này mất công, nhưng canh sẽ cho màu tím trắng tươi đẹp.

Cách thứ hai dùng trong trường hợp bạn chỉ có duy nhất một cái nồi, thì bạn xào thịt bằm (tôm, tép) trước, nêm gia vị rồi đổ tô nước lã vào nồi đang xào. Đậy nắp chờ nước sôi lên, hớt bọt kỹ xong cho khoai vào, nấu cho đến khi khoai chín cho rau vào, sôi lại lần nữa là nhắc xuống ăn được rồi. Cách này nấu nhanh hơn, tuy nhiên, màu canh sẽ không tươi đẹp vì nó bị màu vàng vàng của mỡ tỏi xào ban đầu dính nồi hòa vào, nhưng ăn thì chất lượng canh như nhau.

Bữa cơm có canh khoai mỡ nóng ăn kèm món kho quẹt, cá khô chiên, cá lù đù muối chiên sả ớt, hay thịt gà (vịt) xào mặn với củ gừng non xắt chỉ, thì chẳng còn gì bằng. Trẻ con mới tập ăn dặm, thường được người lớn cho ăn canh khoai mỡ vừa bổ dưỡng, lành tính mà dễ nuốt. Khoai mỡ là món ăn mộc mạc, dân dã ở nông thôn, càng chế biến cầu kỳ nó càng mất mùi vị đặc trưng của khoai mỡ, nên càng kém ngon.

Tôi lên mạng thấy có nhiều người dạy nấu canh khoai mỡ bằng cá trê, “độc chiêu” hơn nữa là nấu bằng cá rô đồng. Không biết nấu như vậy mùi vị thế nào và ăn ngon đến đâu, nhưng ở quê tôi không ai nấu như vậy. Bắt được vài con cá rô đồng lớn hay cá trê, muốn ăn canh thì lội xuống ao hái vài cọng bông súng, một nắm đọt rau muống, hay cù nèo, rau nhút, rồi nấu thành nồi canh chua cơm mẻ cá rô (trê), chẳng phải là ngon nhất xứ thiên hạ hay sao? Tội tình gì đem cá rô mề nấu với khoai mỡ cho nó uổng cá, uổng khoai? Canh khoai mỡ là loại canh ăn bằng cách chan, húp và lùa, nay nấu với cá, nhất là cá rô có rất nhiều xương lớn nhỏ, e rằng người ăn sẽ bị mắc xương “khó đỡ.” Họa may ăn canh khoai mỡ với cá trê, cá rô mề chiên giòn hoặc kho tộ mà thôi. Nấu canh khoai mỡ đúng kiểu của nó là như vậy.

Những quốc gia, vùng, miền nào có trồng khoai mỡ tất biết rõ cách chế biến. Nhưng cái công thức (khoai mỡ = mỡ) thì không phải ở đâu cũng có, mà có lẽ chỉ có ở Việt Nam thời bao cấp, nói ra hẳn sẽ làm nhiều người trên thế giới ngạc nhiên. Bởi lẽ khoai mỡ là thực vật, không có chất béo, còn mỡ là chất béo động vật, làm sao đặt dấu bằng chính giữa hai thứ thức ăn này cho được. Vậy mà nó đã xảy ra trong thực tế, những năm sau “giải phóng” ở miền Nam. Cái thời “ngăn sông cấm chợ”, món gì cũng do hợp tác xã bán theo tiêu chuẩn tem phiếu, cung không đủ cầu, mỗi hộ gia đình được phân phối nửa ký mỡ (hoặc thịt) heo một tháng, thì đâu phải ngày nào món ăn trong gia đình cũng có được chút mỡ heo. Vậy là người dân thành thị nghĩ ra cách dùng khoai mỡ nấu canh ăn, thay thế mỡ.

Nấu một nồi canh khoai mỡ = mỡ đơn giản hơn cách tôi đã kể ở trên nhiều. Khoai mỡ cạo vỏ, rửa sạch rồi cắt củ khoai làm hai theo chiều dọc. Dùng cái muỗng canh ăn cơm thường ngày cạo ngay chính giữa ruột củ khoai, cho đến khi mỏng ra đến tận vỏ không thể cạo được, mới lấy dao đập phần khoai đó đến bẹp dí nát nhừ luôn. Khoai càng nát thì càng cho độ nhớt nhiều. Nấu nồi nước sôi mênh mông đại hải, nêm chút muối, bột ngọt rồi cho khoai vào nấu sôi lên, cho rau mùi vào là nhắc xuống. Khoai cạo kiểu này làm cho nước canh có độ nhớt kinh khủng, ăn lúc canh còn nóng hoặc hơi âm ấm, để nguội nước canh đặc sánh lại như bột. Vậy là mỗi người bới cơm vào chén, chan nước canh vào, nhờ cái nhớt của nó để dễ nuốt trôi cơm, mà húp sồn sột đến hết bữa ăn.

Hiện nay, kiểu nấu canh khoai mỡ = mỡ này, vẫn tồn tại ở những quán cơm bình dân. Có một củ khoai chừng hơn nửa ký, cạo ra nấu với vài lít nước trong cái nồi thiệt bự. Lúc khoai chín, họ đổ thêm cả thùng nước lạnh vào nồi (cho đỡ tốn chất đốt), khuấy đều ra, nêm gia vị là đã có thể múc canh ra bán cho khách rồi. Nhìn vào tô canh, lỏng bà lỏng bỏng màu tím nhờ nhờ, lác đác vài cọng rau xanh, chớ hổng thấy khoai hay thịt bằm đâu hết.

Sau này, mỗi lần vào quán cơm bình dân, thấy nồi canh khoai mỡ = mỡ, tôi lại nhớ đến cái thời kỳ xóm giềng nhà nhà đang sống sung túc, bỗng dưng rơi vào “thời kỳ quá… khổ” đi lên XHCN mà hãi hùng. Bên cạnh những “đại gia”, “thiếu gia” hằng đêm đốt tiền bên các “chân dài”, uống chai rượu ngoại mỗi chai vài trăm đô-la, thì ngoài quán cơm bình dân lề đường, vẫn tồn tại từng nồi to canh khoai mỡ = mỡ tấp nập khách hàng.

Nhậu bê thui ở Sài Gòn

Tuy nhiên, khi món bê thui được dân Quảng vùng Cầu Mống chánh hiệu “nai vàng” đem vô quảng bá trong Sài Gòn. Thì rồi, dần dà theo ngày tháng, cái nguyên bản kiểu Cầu Mống ví như “hương đồng gió nội” đã theo ngọn gió Sài Gòn mà bay đi ít nhiều…

Nhiều người dân xứ Quảng vô Sài Gòn lập nghiệp, chê mấy món bê thui Cầu Mống ở Sài Gòn là không ngon, không “đúng điệu” như ở … ngoài quê.

Điều đó thì đúng thôi, vì nội cái rau ở Sài Gòn làm gì có rau tươi ngon, hợp đất đai thổ nhưỡng như rau ở Trà Quế, chưa kể nhiều khi rau còn được bón bằng rong biển. Rồi thì bê ngoài kia ai công đâu mà chuyển vô tận Sài Gòn, nướng thì trong này nướng bằng than củi. Trong khi ngoài kia phải thui bằng xác mía (bã mía), hoặc gốc của cây dâu tằm…

Cũng chính vì nhiều lẽ đã nêu, chúng tôi viết về bê thui ở Sài Gòn, dù vẫn dẫn nguốn gốc từ vùng quê Cầu Mống.

Vô tới Sài Gòn thì cái gì cũng được “cải biên” đi cho phù hợp với “phong thủy” và tính cách của Sài Gòn.

Thí dụ, như món Phở Bắc, người Bắc không thêm giá sống. Nhưng đã vô tới Sài Gòn thì món Phở phải kèm theo dĩa giá, chưa kể cách ăn cũng khác với truyền thống của người Bắc.

Món bê thui “chân truyền” Cầu Mống khi ăn phải đi kèm dĩa rau sống, với nào là chuối chát, khế chua, rau thơm, rau ngò, rau tía tô… Và bao giờ cũng phải có bánh tráng nướng (bánh đa). Nhưng đặc biệt món nước chấm phải là món mắm nêm (mắm cái), được làm từ cá cơm hoặc cá nục đánh bắt tại vùng ven biển miền Trung. Mắm nêm được pha chế vừa ăn với tỏi ớt đâm nhuyễn, thêm chanh, thêm đường. Nhưng khi dọn ra thì vẫn có thêm một dĩa nhỏ bao gồm ớt hiểm (nguyên trái), cùng với những tép tỏi sống, dĩ nhiên ngon số một là tỏi Lý Sơn.

Món bê thui ngon - bổ - rẻ tại một quán nhậu bình dân ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Món bê thui ngon – bổ – rẻ tại một quán nhậu bình dân ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Món bê thui ở Sài Gòn, thì đã có một sự thay đổi khá rõ rệt, mà dân “thủ cựu” đôi khi khá không hài lòng.

Là vì, nếu khách không có ý kiến gì trước, thì món bê thui sẽ được dọn ra cùng với mắm nêm đã pha chế. Nhưng nếu thực khách dặn trước, thì thay gì đem mắm nêm ra, quán sẽ thay bằng món tương Bắc.

Dân người Trung “thủ cựu” thì cho việc ăn bê thui với tương Bắc thì… kỳ quá.

Sự thật, không phải tương Bắc nào cũng có thể đi được với món bê thui, mà chỉ có loại tương duy nhất là tương Bần, đi với bê thui là… số dzách!

Tương Bần, là một loại đặc sản danh bất hư truyền, được làm tại làng Bần, ngoại thành Hà Nội. Tương này có vị ngọt và thơm, khác với các loại tương Bắc khác có vị chua nên sẽ phá hỏng món bê thui.

 Một quán nhậu bình dân bán bê thui ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Một quán nhậu bình dân bán bê thui ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Tương Bần khi đi với bê thui, nói không ngoa nó sẽ nâng món bê thui lên… “một tầm cao mới.” Nhưng sự thật chủ quán bê thui không thích khách ăn bê thui với tương Bần, vì món tương này đắt và… khó kiếm. Nên nhiều quán ra đại ngoài siêu thị mua tương Bắc về bán, tương này có vị chua, mùi lại không thơm nên khách chê là đúng.

Vì chủ đề đang luận bàn là “nhậu bê thui ở Sài Gòn.” Do vậy, nhìn cái món bê thui phải qua cái lăng kính của dân nhậu thì mới có thể luận ra cái chân ý – mỹ vị của món bê thui…

Bê thui không thể là món, quơ một đũa “nặng gánh,” quăng vô chén nước chấm, rồi nhét vô cho đầy họng. Ăn kiểu đó thì quá là “Lỗ Trí Thâm ăn thịt chó.” Nhậu bê thui thì phải ăn thong thả, thưởng thức cái vị ngọt,mềm, thơm của bê thui vừa lửa. Rồi trong khi đặt ly vừa “khà” xuống, tay ngắt cọng ngò thơm bỏ vô miệng, chấm miếng khế chát, cắn trái ớt hiểm, nhấm tí tỏi tươi còn lớp vỏ lụa… Trong khi vẫn đưa đẩy câu chuyện cùng các chiến hữu, lại thuận tay bẻ một miếng bánh tráng ròn rụm, thơm mùi gạo quê, mùi mè đen.

Nhậu, đó không chỉ là nhậu món ăn (cho dù món đó có là cao lương mỹ vị), mà nhậu luôn cả những “râu ria” – phụ tùng- rau sống… đi kèm theo. Nhậu, là phải kèm theo không khí xô bồ nơi quán nhậu. Bê thui là một món ngon, nhưng lại cũng là món nhậu bình dân rất phổ biến ở Sài Gòn và được nhiều người ưa thích.

Cho nên, cái món nước chấm nó phải phù hợp với cái món ta uống, và cả thời tiết nữa.

Tay nghề pha chế thịt bê thui Cầu Mống tại một quán ở Quảng Nam. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Tay nghề pha chế thịt bê thui Cầu Mống tại một quán ở Quảng Nam. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Như ngoài Trung, những ngày mưa dầm đất trời ngùi ngùi một màu xam xám, lành lạnh. Bê thui uống với rượu Hồng Đào, với rau, với ớt… đi kèm với món mắm nêm đã pha chế là hợp “phong thủy.” Nhưng vô Sài Gòn những ngày trời nóng như thiêu như đốt, bia thui nhậu với bia lạnh thì nước chấm đi với tương Bần quả là “đắc địa.”

Món ăn để thực sự thấy nó ngon cũng phải hợp người, hợp cảnh.

Cũng như luận anh hùng là phải luận theo thời thế.

Ngay cả mỹ nhân cũng không thể đẹp mọi lúc, mọi nơi. Vì nhiều sắc dân quan niệm về cái đẹp rất khác nhau.

Riêng cái món bê thui xuất xứ từ Cầu Mống – miền Trung thì ra Bắc vô Nam đều… được lòng dân nhậu. Tuy nhiên mỗi vùng lại thay đổi chút ít cho phù hợp với phong thổ, khẩu vị của mình.

Diễm Xưa của Khánh Ly tại Little Saigon

Một Buổi Sáng Mùa Xuân, Người Già Em Bé, Bà Mẹ Ô Lý, Ca Dao Mẹ, và Gia Tài Của Mẹ là những ca khúc được chọn trình bày trong số những bài thuộc dòng nhạc phản chiến của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Nói đến Trịnh Công Sơn là người ta nhắc đến Khánh Ly. Nhưng Khánh Ly không chỉ thành công ở dòng nhạc này, mà nhiều tác giả khác với các nhạc phẩm của mình cũng góp phần làm nên tên tuổi Khánh Ly.

Sau liên khúc Diễm Xưa, và các ca khúc Da Vàng, thì Kinh Khổ của Trầm Tử Thiêng và Đời Đá Vàng của Vũ Thành An có thể xem là điểm nhấn trong đêm “Khánh Ly-Diễm Xưa.”

“Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầu/Ta tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau,” giọng ca Khánh Ly cứ từ từ nhả đi, không thanh thoát, không cao vút, mà lại trĩu nặng cái chất chồng của năm tháng lẫn những ngổn ngang của nỗi niềm từ bao người cộng lại, trong đêm. Ray rứt để rồi vỡ ra. “Có một lần mất mát mới thương người đơn độc/Có một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng.”

Sức hút của Khánh Ly là vậy, dù có muốn phủ nhận hay chối bỏ với bất kỳ lý do gì.

Con đường đưa cô bé Nguyễn Thị Lệ Mai 11 tuổi của 60 năm trước đến với âm nhạc là “do thiên định, chứ bản thân tôi không định cái gì cả,” cô tâm sự.

“Tôi đi là vì tôi mê hát quá. Còn làm ca sĩ thì ai nghĩ tới đâu, mãi tới sau này khi hát với Trịnh Công Sơn tôi vẫn không nghĩ mình là ca sĩ. Lúc đó tôi hèn lắm, vừa hèn vừa ngu nữa. Tôi chẳng biết gì cả, ai nói gì mình cũng nghe, cũng tin, mà lại mặc cảm mình dốt, mặc cảm mình xấu, mặc cảm mình không có gì hơn ai cả, cái gì mình cũng thua người ta cả. Cho nên lúc nào tôi cũng thu người lại, nhỏ chừng nào, tốt chừng nấy, và không bao giờ tôi quên một câu mà người Tây nói (mà Tây nói thường đúng chứ Mỹ nói thì phải xem lại) đó là chúng ta đi chậm thì đi chắc, mà đi chắc thì đi lâu.”

Khánh Ly là vậy. Khán giả yêu cô, đến với cô không chỉ vì giọng hát pha khói thuốc gắn với khuôn mặt mang dáng dấp quê hương – đẹp mà buồn, quyến rũ mà hoang mang – mà còn bởi cách cô nói về mình. Dí dỏm mà thâm sâu. Cười đó mà đau đó.

Đêm Diễm Xưa ở Little Saigon, điều còn đọng lại trong lòng mỗi người, bên cạnh một Khánh Ly của hoài niệm, có thể là tiếng đàn mandolin réo rắt của người nhạc sĩ vốn đã đóng được dấu ấn mình trên chiếc vĩ cầm Hoàng Công Luận, có thể là một Quang Thành đủ tự tin hát nhạc Trịnh Công Sơn bên cạnh thần tượng Khánh Ly, cũng có thể là một Thương Linh trẻ trung trong Bay và Rơi của Trần Dạ Từ hay “man dại” trong Crazy của Willie Nelson, hoặc cũng có thể là khung cảnh của mái lá, hàng tre gợi nhớ về thời xưa cũ…

Nhưng với tôi, sao ngẩn ngơ hoài với hình ảnh Khánh Ly trong câu hát “Tôi nay ở trọ trần gian/Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời…” Bao lâu nữa, còn tiếng hát của ngày xưa đó, như đêm nay?

Liên lạc tác giả: [email protected]

Euro 2016: Trước giờ bóng lăn vòng tứ kết

Thao Trường

Ý thắng đương kim vô địch Tây Ban Nha 2-1 để lấy vé vào tứ kết, đội tuyển tí hon Iceland gây sóng gió trên sân cỏ khi hạ ông khổng lồ Anh với tỷ số 2-1, cú dứt thần sầu của Ricardo Quaresma ở phút cuối cùng giúp đưa Bồ Đào Nha đi xa hơn, tiếp tục hy vọng sẽ chạm tay vào chiếc cúp vô địch Euro 2016.

Những điểm nêu trên được kể là những điểm đáng chú ý nhất ở vòng 16 mới kết thúc tối Thứ Hai đầu tuần này, và từ tối mai trên sân có Pháp, cả thế giới sẽ hồi hộp xem những trận tranh tài của vòng tứ kết. Trước khi banh lăn, Trang Thể Thao xin được đưa ra dự đoán cho các trận so giầy kéo dài từ Thứ Năm cho đến ngày Chủ Nhật.

Balan gặp Bồ Đào Nha ở Marseille

Mặc dù được dự đoán sẽ vượt qua vòng bảng, nhưng sự hiện diện của Ba Lan ở tứ kết khiến nhiều người ngạc nhiên. Trong cuộc đua lấy vé đi Pháp, dàn hậu vệ Ba Lan để lọt lưới tới 10 trái, nhưng từ đầu giải đến giờ, dàn quân Ba Lan chỉ để lọt lưới có một quả. Một chuyện khác cũng đang được nói đến, đó là “khẩu thần công” Robert Lewandowski vẫn chưa sáng chói trên sân Pháp, chưa tung lưới đối phương được trái nào.

Bồ Đào Nha vào vòng 16 với ba trận hòa, nhưng được xem là một trong những đội tuyển sáng giá của làng banh Âu Châu. Sáng giá thì quả có sáng giá, nhưng đường vào đến tứ kết của đội tuyển Bồ Đào Nha cũng khá vất vả, may mắn sống sót nhờ hai quả ghi bàn của thủ quân Cristiano Ronaldo trong trận gặp Hungary, và nhờ cú sút như trời giáng của Ricardo Quaresma vào phút cuối cùng ở trận gặp Croatia.

Chúng tôi dự đoán: Bồ Đào Nha thắng 2-1 (đá thêm giờ).

Wales gặp Bỉ ở Lille

Thất bại trước đội tuyển Anh ở vòng bảng là tiếng chuông cảnh tỉnh, buộc các cầu thủ xứ Wales phải vùng lên để sống còn, và chiến thắng lẫy lừng 3-0 trước đội Nga giúp đưa đội banh đại diện cho xứ sở nhỏ bé nằm trong Vương Quốc Anh vào đến vòng 16. Ở vòng 16, khi so giầy với anh bạn Bắc Ireland, đoàn quân xứ Wales làm chủ tình thế từ đầu trận đến cuối trận, xứng đáng lấy vé đi vào vòng tứ kết.

Hiện đang đứng nhì trong bảng xếp hạng những đội banh tài ba nhất thế giới, đội tuyển Bỉ cũng chưa thật sự gây sôi nổi ở vòng bảng cũng như ở vòng 16, dù được ca ngợi là đội banh biết khai thác nhược điểm của đối thủ. Hai trận thắng Ireland và Thụy Điển là điều được dự đoán từ trước, trận thắng Hungary 4-0 ở vòng 16 cũng không cho thấy sự nổi bật của đoàn tuyển thủ mang biệt danh Quỷ Đỏ. Băng chứng được đưa ra là chỉ mỗi mình Eden Hazard là cầu thủ đáng chú ý tới, nhờ xông xáo và những đường banh tuyệt chiêu.

Với xứ Wales, sức cố gắng của Gareth Bale là gương sáng cho các bạn đồng đội neo theo, nhưng không đủ để qua mặt được chiến lược dàn dựng mà ông huấn luyện viên Chris Coleman của Bỉ thể hiện trên sân cỏ nước Pháp.

Chúng tôi dự đoán: Bỉ thắng 3-1.

Đức gặp Ý ở Bordeaux

Có ít nhất hai lý do khiến khán giả Đức mong gặp Tây Ban Nha hơn là gặp Ý. Thứ nhất, Đức từng thắng và thua Tây Ban Nha trong những lần tranh giải quốc tế. Thứ nhì, Đức từng gặp Ý cả thảy tám lần (lần cuối cùng ở bán kết Euro 2012) và… thua cả tám!!! Chính vì thế, ngay sau khi biết sẽ phải so giầy với Ý ở tứ kết, các cầu thủ Đức bảo nhau “nhớ giữ vững tinh thần, Ý chẳng có gì đáng ngại cả.” Đương nhiên, đoàn tuyển thủ Ý cũng nhắc nhở nhau câu tương tự, đại để cho rằng lịch sử thể thao cận đại cho thấy “bao giờ Ý cũng trên chân Đức.”

Có thể nói không sai, trận chiến Đức-Ý ở tứ kết Euro 2016 được xem là trận chung kết sớm, vì khán giả thế giới mong đợi xem hai đội bóng từng nhiều lần đoạt vô địch World Cup gặp nhau ở trận tranh chung kết Euro. Ở trận sắp diễn ra, đội tuyển Đức ra sân với sức mạnh của dàn công cùng với chiến thắng thật đậm 3-0 tạo được trước Slovakia ở vòng 16, đoàn quân Ý bước vào sân Bordeaux với niềm tin sẽ chiến thắng vì có dàn hậu vệ thật vững chắc, mới vài ngày trước đây cho đương kim vô địch Tây Ban Nha “phơi áo” với tỉ số 2-0. Nhiều người đang nghĩ là chưa biết kết quả tứ kết như thế nào, nhưng đội tuyển thắng trận Đức-Ý sẽ là đội banh có rất nhiểu triển vọng lấy cúp vô địch.

Chúng tôi dự đoán: Ý thắng 2-1 (đá thêm giờ).

Pháp gặp Iceland ở Paris

Có rất nhiều câu hỏi phải đặt ra. Thứ nhất, đội tuyển nào tạo thành tích đáng nể phục nhất ở Euro 2016? Xin thưa đó là Iceland. Thứ nhì, đội tuyển nào được khán giả ủng hộ nhiều nhất? Xin thưa đó là đội Pháp vì đá ở sân nhà. Thứ ba, liệu Iceland có thể thắng Pháp hay không? Xin thưa, chuyện đó có thể xảy ra, nhưng cánh cửa thành công của Iceland trước “gà trống” Gauloisse là rất hẹp.

Rõ ràng khi nói đến Euro 2016, mọi người nghĩ ngay đến đội banh của Iceland, đội tuyển mới buộc dàn huấn luyện viên và cầu thủ Tam Sư phải khăn gói về nước. Đội banh đó tạo chấn động từ vòng bảng khi thủ hòa với Bồ Đào Nha và thắng Áo để lấy vé vào vòng 16. Chiến thắng 2-1 trong trận so giầy với đội tuyển Anh được kể là “trận động đất thể thao,” vì cả thế giới chẳng ai tin sẽ nhìn thấy cảnh cậu bé Iceland cho ông khổng lồ Anh phơi áo trên sân cỏ. Cũng chính vì thế nên nhiều người lo ngại cho ông chủ nhà Pháp, thoát được Anh, nhưng lại đối đầu với đội Iceland rất đáng ngại ở tứ kết.

Đáng ngại quả có đáng ngại, nhưng đừng vội lo cho dàn quân của huấn luyện viên Didier Deschamps. Không thua trận nào ở vòng bảng để vào vòng 16 với cương vị của đội tuyển đứng đầu bảng A, vòng 16 cũng chẳng khó khăn, đội tuyển chủ nhà đã làm tròn vai trò được khán giả nhà giao phó. Trận tứ kết vào ngày Chủ Nhật tới đây không chỉ trận là so giầy giữa cầu thủ hai quốc gia, mà còn là trận đấu trí giữa ông Deschamps của Pháp và ông Lars Lagerback của Iceland.

Chúng tôi dự đoán: Pháp thắng 3-1.

Vài tác giả của tạp chí Tư Tưởng

Viên Linh

Tạp chí Tư Tưởng của Viện Đại học Vạn Hạnh xuất bản số 1 bộ I (volume I) vào 1 tháng 8.1967, với Viện trưởng Thích Minh Châu đứng tên chủ nhiệm chủ bút, dày 540 trang khổ 13x19cm, chưa từng có tờ báo nghiên cứu khảo luận phê bình văn triết sử nào dày hơn, vậy mà nòng cốt của nó thực sự ở trong tay một nhóm giáo sư sinh viên không quá 10 người, tuổi từ 23 tới trên dưới 50, và một ngân quỹ vô cùng hạn hẹp. Báo không đề tên bộ biên tập, mãi tới năm thứ sáu, 1972 (volume VI) mới đề tên Tuệ Sỹ là tổng thư ký tòa soạn, song trên thực tế, chàng đại đức 25 tuổi này đã phụ trách cả trăm trang ngay trong số ra mắt với chuyên đề Thiền Trung Quán cùng nhóm bằng hữu đồng song đồng môn sàn sàn một lớp tuổi: Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Thích nữ Trí Hải, Phùng Thăng, Chơn Hạnh Trần Xuân Kiêm, Nguyên Tánh Phạm Công Thiện, Chơn Pháp Nguyễn Hữu Hiệu, … bên cạnh các vị lớn tuổi hơn từ ngoài gửi bài đóng góp “kiến thức tàng hung trung” về văn hóa cổ Trung Hoa Ấn Độ và Quốc học Dân tộc: có Thạch Trung Giả, Nguyễn Đăng Thục, Kim Định, Ngô Trọng Anh, Lê Tôn Nghiêm, Tôn Thất Thiện, …

Trong tình trạng thiếu nhiều tài liệu, chúng tôi chỉ xin nói sơ lược về một số tác giả chính và một số chủ đề của bộ báo quí giá này, chỉ đóng cửa vào lúc tình thế đổi thay, số 49, tháng 3.1975. Một tháng sau, tờ tạp chí Tư Tưởng không còn, mà Viện Đại Học Vạn Hạnh cho tới nay hơn 40 năm đất nước gọi là độc lập, cũng chưa hồi sinh. Một số tên tuổi của tạp chí Tư Tưởng:

–Thích Minh Châu: chủ nhiệm chủ bút: ông có tên khai sinh Đinh Văn Nam, sinh năm 1920, du học Tích Lan Ấn Độ, luận án tiến sĩ Triết viết bằng Anh ngữ tại xứ Phật (The Chinese Madhyama Agama and the Pali Majjhima), tốt nghiệp năm 1961, nổi tiếng dịch hay, và nhiều, các tác phẩm điển hình có các tập “Trường Bộ Kinh,” “Huyền Trang nhà chiêm bái và học giả,” “Trước sự nô lệ của con người.” Ông từng là hội viên ban chấp hành Hiệp hội các viện trưởng viện đại học Á châu và đại diện Hội Liên hữu Phật giáo Quốc tế tại UNESCO. Hòa thượng viên tịch ngày 1 tháng 9.2012 tại Sài gòn, trụ thế 92 tuổi (có báo viết 95 tuổi?). Những bài viết chính của ông trên hai số đầu tiên có: Thái độ tâm linh của Đạo Phật, Heidegger et la crise de la métaphysique, Chân lý tự do và nhân tính, Phụng sự cho sự hòa điệu giữa những nền văn hóa đông tây (đề thu gọn), và một tác phẩm dịch đồ xộ là “Chuyền tiền thân đức Phật,” (trên 500 chuyện), phong phú và được đông đảo quần chúng tìm đọc. bài này trích đăng dưới đây một trong những truyện ngắn nhất, chuyện số 249:

“Bậc thiện không làm hại: Thuở trước, khi vua Brahmadatta trị vì tại Ba la nại, một ngày hội được tổ chức ở Ba la nại. Bắt đầu từ khi nghe tiếng trống ngày hội, toàn thể dân chúng trong thành ào ra tham dự. Lúc bấy giờ, trong vườn nhà vua có nuôi rất nhiều khỉ. Người giữ vườn suy nghĩ: Thành phố vui chơi lễ hội. Ta sẽ bảo những con khỉ này tưới nước, còn ta sẽ đi chơi.
“Nó đến con khỉ đầu đàn và hỏi: Này bạn khỉ chúa, vườn này giúp đỡ cho các ngươi nhiều. Các ngươi ở đây ăn hoa, trái và đọt non! Thành phố hôm nay đang vui chơi. Ta sẽ đi dự hội. Cho đến khi ta về các ngươi có thể tưới nước giúp các cây non trong vườn này không?

–Lành thay, chúng tôi sẽ tưới!

–Vậy các ngươi chớ có phóng dật!

Để chúng có thể tưới nước, người giữ vườn đưa cho chúng những bao da chứa nước và các thùng gỗ, rồi ra đi. Các con khỉ được bao da chứa nước và các thùng gỗ, bắt đầu tưới nước cho các cây non. Con khỉ chúa nói vói chúng:

–Này các bạn khỉ, hãy gìn giữ nước. Khi các bạn tưới nưóc trên các cây non, trươc hết hãy kéo những cây ấy lên, xem rễ của chúng như thế nào. Những rễ nào đâm sâu thời tưới nhiều nước vào rễ. Rễ nào không đâm sâu, hãy tưới ít nước. Nếu tưới nhiều nước, chúng ta thật là khó tìm!

Chúng vâng theo và làm đúng như vậy.

Lúc bấy giờ, có một người hiền trí thấy các con khỉ ấy làm như vậy trong vườn của vua liền hỏi: Này các bạn khỉ, sao các bạn lại kéo các cây non lên và tưới nước tùy theo lượng của rễ? Chúng trả lời:

–Con khỉ đầu đàn của chúng tôi khuyên như vậy!

Nghe chúng nói, người hiền trí ấy suy nghĩ:

–Ôi, những kẻ ngu si và vô trí, dầu cho muốn làm điều tốt, lại làm điều có hại.

Rồi vị ấy nói lên bài kệ này:

Bậc thiện không làm hại
Người ngu hại điều lành
Làm lành đem đến hại
Như con khỉ trong vườn.”

–Tuệ Sỹ: tổng thư ký. (Đã có tiểu sử trên mục này, bài này chỉ thêm các nhan đề những bài quan trọng của ông trên vài số báo Tư Tưởng: – Trung quán và vấn đề thực thể; Duyên khởi luận, có tức không có; Luận lý học trên chiều tuyệt đối; Tư tưởng là gì?; Cơ cấu ngôn ngữ của Michel Foucault; Điểm sách Hiện tượng học là gì của Trần Thái Đỉnh.

Và một bài thơ lạ:

Hạt Cát

Nữ vương ngự huy hoàng trong ráng đỏ
Cài sao hôm lấp lánh tóc mai
Bà cúi xuống cho đẹp lòng thần tử
Kìa, khách lạ, ngươi là ai?
Tôi sứ giả Hư vô
Xin gởi trong đôi mắt bà
Một hạt cát.
(Giấc mơ Trường Sơn)

  • Phạm Công Thiện: Sinh tại Mỹ Tho năm 1941 mất tại Cali năm 2011, pháp danh Thích Nguyên Tánh, có mặt trên tạp chí Tư Tưởng từ đầu cho tới khi khoảng 1970 được giáo sư Viện trưởng gửi đi du học ở Đức, bỏ ngang qua Pháp, lập gia đình rồi nhiều năm sau qua Hoa Kỳ. Một số bài trong Tư Tưởng: Nhà thơ Pierre Emmanuel; Krishnamurti; Hiện tượng học về hiện tượng học Husserl; Sự thất bại của Tây phương và con đường tư tưởng Việt Nam. Trả lời ông Lê Hải Vân (Nguyên Sa), số 2 năm 1970. Phạm Công Thiện tham dự vài cuộc bút chiến, với nhà thơ Nguyên Sa và giáo sư Nguyễn Văn Trung, một thời là Khoa trưởng Văn khoa Đại học Sài gòn. Sự im lặng của giáo sư Trung đã khiến tên tuổi của người đối nghịch nổi tiếng, mặt khác, độc giả sinh viên phật tử trở nên yêu mến Thích Nguyên Tánh nhiều hơn.

Nói đến Phạm Công Thiện là nói đến tác phẩm “Ý thức mới trong văn nghệ và Triết học,” cuốn sách các sinh viên thường có trong tay, xuất bản năm 1965 và những cuốn khác như: “Tiểu luận về Bồ Ðề Ðạt Ma, Tổ sư Thiền tông” 1964, “Im lặng hố thẳm, Phương pháp suy tư về Việt và Tính, con đường của Triết lý Việt Nam” 1967, “Hố thẳm của tư tưởng, Ðặt lại căn nguyên tư tưởng hôm nay” 1967; không kể truyện ngắn, hay những cuốn sách viết về Rilke, 1969, Miller, 1969,… Với những cuốn sách ấy, Thích Nguyên Tánh Phạm Công Thiện đã đóng góp công lao lớn trong sự phát triển Phật Giáo Việt Nam giai đoạn đó.

Phạm Công Thiện hay nhắc đến một câu thơ của Goethe: “Trên tất cả các đỉnh cao, là bình yên.” Mới năm kia, Thiện đã sửa lại hai chữ sau cùng, dùng để đặt nhan đề cho tập thơ cuối cùng của ông, do Hương Tích xuất bản: Trên Tất Cả Các Ðỉnh Cao Là Lặng Im.

Ðã đi rồi đã đi chưa
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời
Ðã đi mất hẳn đi rồi
Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều
Chuyển hình trên đỉnh cô liêu
Lửa bay thành ngọn hồng điều mật ngôn
Ðại huyền biến ngưỡng triêu tôn
Tiền thân Tây Tạng nhập hồn chiêm bao
Án nga nga nẵng bạch hào
Một luồng sáng rực chiếu vào trái tim.
(Phạm Công Thiện, Ði, tr. 22, Trên tất cả…)

Chơn Pháp Nguyễn Hữu Hiệu:  Sinh tại Hà Nam năm 1944, trưởng ban Tu thư Viện Đại học Vạn Hạnh, dịch giả các cuốn Dr Jivago của Boris Pasternak, Con Người Chịu Chơi của Nikos Kazanzakis, Tinh hoa và sự phát triển của Đạo Phật của Edward Conze. Các bài của Chơn Pháp Nguyễn Hữu Hiệu trên Tư Tưởng: Edward Conze, Sariputra và truyền thống Tiểu thừa; Khantipalo, Đức Phật hiện thân hòa bình; Dostoievski, hồi ký về chốn địa ngục trần gian. Viện trưởng Thích Minh Châu đã viết về bản Việt dịch của Chơn Pháp như sau: “Bản dịch Việt văn này do Chơn Pháp thực hiện, nằm trong khuôn khổ Tu thư Viện Đại học Vạn hạnh, với mục đích là xây dựng từ nền tảng một nền văn học Phật giáo Việt Nam sau này, với tất cả sự phong phú về phẩm cũng như về lượng của công việc trước thuật mà mọi người đang mong đợi.” (Tỳ kheo Thích Minh Châu).

Hồi Phạm Công Thiện ra đi tôi đã viết ít dòng đăng trên mặt báo này, nay xin nhắc lại và bổ sung ý kiến đó về những tác giả trẻ của tạp chí Tư Tưởng: “Hồi ấy, mạnh mẽ lên đường từ những năm sau 1964, nhóm trẻ tuổi năm bảy người ấy xông xáo trong các tờ tạp chí văn hóa, nơi những nhà xuất bản tôn giáo, dưới mái các giảng đường cao đẳng, vui sống là làm việc, học và hành, tung ra bốn phương những hoa thơm cỏ lạ, những tác phẩm chan chứa tình yêu thương, yêu thương con người nhân loại, tràn đầy hy vọng và tin tưởng. Họ không phải một người. Họ là một toán, một đoàn, một đội. Không kể các bậc thầy đã xa như Ðức Nhuận, Thanh Kiểm, Thanh Từ,… hay kế tiếp như Minh Châu, Nguyễn Ðăng Thục, Thạch Trung Giả, thêm Lê Tôn Nghiệm, Ngô Trọng Anh, Tam Ích, Vũ Hoàng Chương, … Nhóm Trẻ là “Tây Ðộc” Phạm Công Thiện, “Ðông Tà” Tuệ Sỹ, Chơn Hạnh “Trung Thần Thông,” Chơn Pháp “Bắc Cái,” Nghi Lâm sư muội Trí Hải, và “Chu Bá Thông” Bùi Giáng, võ công tuyệt đỉnh nhưng không chịu hẳn một môn phái nào. Họ đã tạo dựng được môn phái ít nhất là cho thế hệ của họ.

Hàng ngàn người tập trung trước Nghị Viện Anh phản đối ‘Brexit’

LONDON, Anh (NV) – Hàng ngàn cử tri ủng hộ ở lại với Liên Âu tập trung nghe diễn thuyết bên ngoài trụ sở Nghị Viện Anh, nguyện chống lại kết quả cuộc trưng cầu dân ý diễn ra hồi tuần trước.

Theo báo The Guardian, người tham dự khoác cờ Liên Âu, mang hình nộm chế giễu hai ông Nigel Farage và Boris Johnson, những người nổi bật nhất trong chiến dịch vận động Brexit, tức tách rời nước Anh ra khỏi Liên Âu.

Khi đêm xuống, đám đông vẫn còn tụ tập trước quảng trường Nghị Viện sau khi họ từ một cuộc phản kháng khác ở quảng trường Trafalgar Square kéo đến.

Giữa những lần hô các khẩu hiệu “hãy bỏ phiếu chống lại” và “đừng lừa dối nữa,” đám đông lắng nghe các diễn giả kêu gọi thách thức lại với kết quả cuộc trưng cầu dân ý, cho rằng kết quả đó không có một ràng buộc pháp lý nào.

Cô Laura Clarke, 23 tuổi, cho biết, nay cô bắt đầu có cảm giác “hy vọng” sau khi điều mà cô mô tả là “một sự sụp đổ” hồi tuần trước.

Cô Clarke cầm dù đứng dưới mưa và trên má có tô màu xanh và vàng của cờ Liên Âu. Cô nói tiếp: “Tôi có cảm tưởng như mình mất đi tương lai và tôi phẫn nộ suốt cả tuần lễ.”

Người phụ nữ xứ Wales nay đang sống và làm việc tại London sau khi mới tốt nghiệp gần đây, nói thêm: “Tôi thấy vui được đến đây và cảm nhận được sự đoàn kết.”

Bà Heather Gordon, 31 tuổi, và bà bạn Jenny Myatt, 32 tuổi, vẽ trên mặt họ những ngôi sao vàng của Liên Âu trên nền xanh, và quàng cả lên người lá cờ của Liên Âu để tham dự cuộc phản kháng.

Phát biểu bên ngoài trụ sở nghị viện, bà Gordon nói: “Chúng tôi đến đây vì chúng tôi cần phải có mặt tại nơi đây. Chúng tôi đến đây vì đất nước chúng tôi chưa thật sự nói lên tiếng nói của chúng tôi.”

Bà tiếp: “Nếu chúng ta có một cuộc trưng cầu khác, chắc chắn kết quả sẽ là nguyện vọng của mọi người. Nếu có cuộc trưng cầu hôm nay kết quả chắc chắn sẽ hoàn toàn khác.” (TP)

Tin mới cập nhật