Giới chức Boston bị truy tố tội tống tiền liên quan tới nghiệp đoàn

BOSTON, Massachusetts (AP) – Một giới chức cao cấp thứ nhì trong chính quyền thành phố Boston do thị trưởng Marty Walsh lãnh đạo vừa bị truy tố tội làm tiền một công ty tổ chức lễ hội âm nhạc.

Ông Timothy Sullivan, có nhiệm vụ phối hợp các cơ quan chính quyền thành phố, đã bị bắt vào sáng ngày Thứ Tư sau khi bị một đại bồi thẩm đoàn truy tố, theo văn phòng của ông Carmen Ortiz, biện lý liên bang, cho biết.

Ông Sullivan, 36 tuổi, cư dân Boston, bị cáo buộc là đồng lõa trong vụ làm tiền một công ty và các tội sách nhiễu khác.

Luật Sư Thomas Kiley, người đại diện của ông Sullivan, không bình luận và Văn Phòng Thị Trưởng Walsh cũng chưa lên tiếng.

Hồi Tháng Năm, ông Kenneth Brissette, giám đốc cơ quan du lịch, thể thao và giải trí của thành phố Boston, bị truy tố tội tống tiền cùng công ty.

Ông Brissette, 52 tuổi, cư dân Boston, cho tòa hay là không nhận tội.

Cả hai ông Sullivan và Brissette bị cáo buộc là áp lực một công ty khi tổ chức lễ hội âm nhạc Boston Calling phải thuê nhân viên nghiệp đoàn cho các hoạt động liên quan đến sân khấu, bằng cách không cấp giấy phép cần thiết cho họ vào năm 2014.

Thị Trưởng Marty Walsh là người có mối quan hệ mật thiết với nghiệp đoàn và đây không phải là lần đầu mà các nhân viên dưới quyền cũng như cá nhân ông có điều tiếng là áp lực doanh nghiệp phải theo các đòi hỏi của nghiệp đoàn. (V.Giang)

Góc Chiến Trường Xưa: Một kỷ niệm xưa (Kỳ 2)

Phan Lạc Phúc
(Trích trong “Bạn Bè Quanh Ta” của Cố Ký Giả Lô Răng Phan Lạc Phúc)

Một sáng mùa Đông vào khoảng nửa buổi, tôi đang lặc lè 2 thùng “ô doa” (arrosoir) tưới nốt cho khoảng vườn rau trước mặt, gần nhà bếp khu B thì bỗng có tiếng gọi khe khẽ, khẩn trương:

– Này, này.

– Ai đấy?

– Vũ Xuân Th. đây.

– Làm gì đấy?

– Bữa này làm “chảo trưởng.” Thổi cơm nhà bếp. Ăn cháy không?

Tại sao mà bạn ta hôm nay lại hỏi một câu “thừa thãi” như thế nhỉ. Tôi và Vũ Xuân Th. đều là dân “volley.” Tôi thì già rồi còn Th. thì đang sức. Trong làng “bóng chuyền” tụi tôi, mỗi khi mà cây nêu lỡ tay nêu sang lưới bên kia thì dân bóng chuyền kêu bằng “cơm nắm cho tù,” nghĩa là đối phương được biếu không một trái banh ngon lắm, bổ lắm, chắc ăn lắm, ít khi có lắm. Bây giờ chúng ta là tù “chính cống bà lang trọc” rồi, đói lòi xương, vàng mắt mà lại còn hỏi “có ăn cháy không?” Chừng như nhận ra sự vô duyên của mình, Vũ Xuân Th. vội nói:

– Chạy ra góc vườn lấy mảnh lá chuối lại đây.

– Có ngay.

Sau đó từ cái lỗ mắt cáo của hàng rào nhà bếp khu B, qua đám lá duối và dây leo bìm bìm, tôi nhận được từ bạn ta Vũ Xuân Th. một cái gói lá chuối âm ấm, nóng nóng. Để ngay cái gói này áp sát vào bụng, mà đi về dưới gốc lim già bên bờ suối, nơi cái lều nhỏ của tiểu tổ chúng tôi.. Ôi chao, cái làn da bụng lép kẹp của tôi đang được sưởi ấm, đang được phỉnh nịnh. Cái may mắn này ít khi có lắm. Tôi phi về như bay. “Tây con” Thiết Giáp thấy tôi mặt mày tươi rói liền ngẩng đầu lên hỏi:

– Cái gì mà hí hửng thế?

Tôi bước vô lều, nhìn trước nhìn sau, rút từ trong bụng ra gói lá chuối còn tươm khói. Mở ra, miếng cháy vàng rộm, nóng hổi, đang bốc hơi.

“Tây con” sáng mắt ra, vội hỏi:

– Ở đâu ra thế?

Tôi chỉ sang khu B mà khẽ nói:

– Bạn vừa cho…

Tôi để phần ông cụ một miếng, ông cụ đang bận tay ngoài chỗ “cây giống.” “Tây con” và tôi chia nhau miếng cháy nóng, vừa ăn rau ráu vừa hít hà. Từ sáng đến giờ, mỗi đứa chúng tôi xách ít ra cũng hàng trăm đôi nước, chân tay, mình mẩy rã rời, bởi vì buổi sáng có cái gì vào bụng đâu. Dạo này hết bột mì cứu trợ rồi. Cái gọi là “bữa sáng” chỉ là một chén cháo bột khoai mì loãng đầy mùi hôi mốc. Không ra đâu vào đâu. Mùa lạnh nước suối cạn, phải lần xuống dưới lòng suối mới múc được nước. Leo lên bao bậc đá trơn, tay xách đôi thùng tưới, miệng thở dốc, sức cứ oải dần, tay chân càng lúc càng nặng trĩu, nhấc không muốn nổi. Trời thì lạnh và ẩm. Cái rét thượng du miền Bắc rất thấm, rất sâu. Người Bắc kêu bằng rét ngọt. “Cái ngọt nó lọt tận xương,” lại thêm xách nước nên áo quần thấm nước suối. Cái lạnh bên ngoài cái đói bên trong nó hành mình tơi tả. Đang khi sức cùng lực kiệt, đầu váng mắt hoa như thế thì có miếng cháy nóng này… “Ôi món quà từ trên trời rơi xuống.” Chưa có món bánh mì nào trên thế giới có thể sánh được với miếng cháy.

Ông cụ ăn từ tốn, không có ào ào như tụi tôi. Ông cụ làm còn nhiều, còn mạnh hơn tụi tôi nữa mà hình như ông già không thấy mệt mỏi. Lúc nào cũng nhẩn nha, lững thững mà việc gì cũng xong. Ông cụ vẫn nói “từ lúc nhỏ đi tu ở nhà chùa…. thì tôi vẫn làm lụng như thế này, cũng dưa cà như thế này… chỉ tội nghiệp các ông…” Ông cụ chỉ vẽ cho chúng tôi cách làm vườn, trồng cây, bón tưới… Những công việc gì khó khăn, vất vả ông cụ giành lấy mà làm. Như cái món lấy phân bắc (phân người) về ủ, ông cụ cũng tự tay làm lấy. Hôm nay, sau khi ăn miếng cháy xong, ông cụ khẽ nheo mắt, tay giơ một nhúm thuốc lào mà nói “hút đi.” Thuốc lào thật, dẻo quánh, thơm nồng, đâu phải thuốc lào “ngải cứu” hay thuốc lào “lá cải khô.”

– Hút luôn hở cụ. Hay là xái nhì, xái ba?

– Hút luôn đi.

Trong cái lúc thuốc lào khan hiếm như lúc này, nếu có thuốc lào thật, đâu có dám hút luôn cả điếu. Phải hút xái nhì, có khi xái ba, tức là một điếu thuốc mà hút 2 hay 3 người. Người thứ nhất châm lửa, rít một hơi, người thứ 2 rít một hơi, rồi người thứ 3 hơi cuối cùng. Người nào mà được hút cuối cùng là “đặc biệt,” vì được hưởng cái hậu, được rít kêu lóc cóc… Hôm nay, trúng số rồi. Vừa được ăn “bữa lỡ,” lại có thuốc lào thật rít thẳng tay. Tôi hút xong điếu thuốc lào mà say lừ đừ. Từ mấy bữa nay, hôm nay mới có thuốc lào thật. Còn toàn hút thuốc lào “lá cải già tẩm nước điếu phơi khô.” Ăn xong, hút xong thấy đời sáng láng, phơi phới. Tôi liền tà tà đi ra gần chỗ nhà bếp, đằng hắng lấy giọng mà thưa với bạn ta rằng:

“Tương phùng được buổi hôm nay… Trùng phùng lại nhớ giờ này hôm sau.”

Tôi nghe thấy tiếng cười rinh rích rồi Vũ Xuân Th. vừa cười, vừa nói vọng ra:

– Được rồi, hiểu rồi.. ông nội… Cứ khoảng giờ này ngày mai ông lại tới đây… Nhưng mà khéo léo đấy nhá.

Thế là cứ vào khoảng nửa buổi, 9 giờ rưỡi mười giờ sáng những ngày sau đó, mỗi khi thấy bạn tôi “chảo trưởng” ra cơm, tiếng xẻng khua xuống chảo gang kêu xoèn xoẹt, là tôi lại lững thững giả vờ bắt sâu bọ, bên bụi duối.. rồi lĩnh từ tay bạn ta một gói cháy vừa chín tới mang về…

Nhưng cái thời gian “bồi dưỡng” này không được bao lâu. Chừng hơn nửa tháng sau, bạn tôi Vũ Xuân Th. đã rời khỏi nhà bếp, ra làm công việc khác. Nguồn tiếp tế của tụi tôi bị cắt. “Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí,” bạn Thiết Giáp NVP của tụi tôi cũng điều sang đội chăn nuôi. Cái khu rau này, thượng úy “Không No” tuyên bố: “Chỉ cần 2 người cũng đủ. Các anh khắc phục.” Công việc 3 người làm trước đây đã “bá thở” bây giờ còn lại có 2 người. Ông cụ gần như bao giàn hết công việc cũ của NVP nhưng tôi vẫn phải làm thêm. Nhưng điều đáng phàn nàn là trong thời gian bồi dưỡng vừa qua cái bao tử của tôi nó bắt đầu quen ăn “bữa lỡ” hồi 9, 10 giờ sáng rồi. Bây giờ “ăn quen nhịn không quen” cứ nửa buổi là tôi phờ phạc, đói mịt mờ, cất chân, cất không muốn nổi. Thấy tôi rũ rượi như “gà chết” ông cụ một bữa nhìn tôi rồi chắt lưỡi: “Đừng có lo…” Ông cụ cầm con dao, xách cái bị cói phăng phăng, chừng nửa giờ sau ông cụ về, đặt phịch cái bị vào trong bếp. Trong cái lều nhỏ của tụi tôi, lúc nào bếp cũng cháy lim dim, vừa để đun nước, hút thuốc vừa để sưởi những lúc nghỉ tay… Bây giờ ông cụ quạt lửa lên, lấy mấy củ sắn ở trong bị ra bỏ vào bếp nướng. Ông cụ bảo tôi ra ngoài coi “động tĩnh.” Tôi lại bắt đầu mừng vì có đồ ăn, nhưng lại ghê vì tôi biết ông cụ vừa lên trên đồi lấy sắn của trại. Ở các trại tù hoặc các nơi đóng quân của Vi Xi, ở chung quanh thế nào cũng có một số đất đai thống thuộc. Ở vùng đồng bằng hoặc trung du thì trồng lúa, trồng ngô khoai trồng trà, trên thượng du như Sơn La này thì trồng sắn, trồng ngô, trồng mía. Thứ sắn lưu niên để từ năm này sang năm khác, coi như là nguồn lương thực dự trữ. Đây là thứ cây lương thực dễ trồng nhất trong thiên hạ. Nhổ cây sắn lên lấy một chùm củ. Xong rồi cứ cây sắn ấy, lấy dao chặt một gang tay, phải có ít nhất là 3 mắt. Cuốc một nhát cuốc hay lấy dao đào lên, nhét một cái hom lên trên mặt đất. Cứ thế là chừng năm sau, mỗi cái hom lại thành một cây sắn, lại cho một chùm củ. Đất tốt thì củ lớn, đất xấu thì củ nhỏ. Trong những thứ lương thực ở trại tù miền Bắc, sắn được xếp vào hạng bét. Chỉ tiêu, cân đo, đong, đếm của lương thực là 1 gạo ăn 2 ngô, hay là 3 khoai, hay là 4 sắn. Dù là hạng bét nhưng đối với tù đói nhăn răng, nó vẫn là rất quý. Tù mà động đến sắn, ngôi, khoai của trại… là xâm phạm tài sản xã hội chủ nghĩa.” Nhất là trong khi thượng úy “Không No” cứ như cái bóng ma, lúc ẩn lúc hiện, chuyên môn rình rập theo dõi anh em. Đó là nghề của hắn.

Tôi có một anh bạn cùng khóa, NKB xưa nay tính tình “nhà binh” cho đến tận kẽ răng. “Reglo” số 1, việc làm răng rắc quần áo là ủi thẳng tắp, giầy botte de saut bóng láng, huy chương đeo một dề, xe díp bóng ngời nệm trắng tinh tươm. Đi cải tạo ra Bắc bây giờ bạn tôi, không biết vì không hợp thủy thổ hoặc đói khát ra sao mà răng rụng hết, thành một ông già móm xọm. Nhưng bạn tôi lại thèm đường thèm mật quá. Ở gần khu trại mộc của đội anh có một khu trồng mía. Mía cứ bị bẻ trộm hoài, thượng úy “Không No” rình rập mãi mà không bắt được ai. Một bữa, thượng úy thấy thấp thoáng bóng người trong ruộng mía liền nhảy ra bắt giữ. Gặp ông bạn móm xọm của tôi.

– Anh vào đây nàm gì? Ăn trộm mía phải không?

– Tôi đi kiếm rau “tàu bay,” tôi đâu có ăn trộm mía.

– Không ăn trộm mía vào đây để làm gì?

Anh bạn tôi liền há mồm ra, chỉ vào hai hàng lợi không răng mà phều phào nói:

– Tôi đâu còn răng mà ăn mía.

Thượng úy “Không No” thấy vậy, không còn bắt bẻ vào đâu được nữa nên vùng vằng bỏ đi. Nhưng y ta nhất quyết bắt cho bằng được người ăn cắp mía. Một bữa không biết y ta đến từ bao giờ, cải trang ẩn dạng ra sao mà ông bạn móm của tôi vào chặt một cây mía là bị y ta bắt được ngay tại trận. Y rất bằng lòng về chiến công “bắt trộm” của mình. Bạn tôi quá thiếu chất đường (cũng như hầu hết các tù cải tạo thèm chất ngọt và thèm mỡ) nên thường lén vô ruộng mía, đem dao chặt vội một vài đẫn, nhét vào người mang về. Lấy dao dóc mía, chẻ mía ra từng miếng nhỏ đưa vào miệng không răng mà nhần, mà ngậm. Nó cũng khỏe lên được phần nào. Còn vỏ mía thì phải chôn xuống đất ngoài vườn.

Ngay bữa bắt được kẻ trộm mía, thượng úy “Không No” liền biểu diễn quyền uy của mình bằng cách khác; không có giam tội nhân vào cái cũi dây kẽm gai mà y bắt ông bạn không răng của tôi cầm nguyên một cây mía đứng riêng ở ngoài cổng trại. Y ta nói: “Hãy nhìn cho kỹ đi, thượng cấp của các anh đấy.” Anh em đi làm về đều thấy ông bạn tù gì, cầm cây mía đứng lom khom, cúi mặt không dám nhìn ai. Ai cũng thương anh…. đồng cảm với anh vì đi tù cải tạo trăm người như một đều phải “cải thiện” cách này, cách khác. Con người “một động vật xã hội,” nên “đói là đầu gối phải bò.” Thế thôi, chả ai coi thường, chả ai bỉ thử anh đâu. Nhưng tôi biết, bạn tôi vốn trọng phép tắc lễ nghi nên bạn tôi đau lắm.

Do vậy nên bây giờ thấy ông bạn già Thượng Tọa đi lấy trộm sắn về cho tôi ăn vì tôi thèm quá, đói quá, tôi vẫn cứ ghê ghê trong bụng. Thượng úy “Không No” mà bắt được, không biết y ta sẽ hành hạ mình cách nào đây? Nhưng sợ bị bắt là cái lo xa. Còn đói cồn cào ruột gan là cái lo gần. Thế thì ta hãy cứ ăn cái đã. Đang đói bụng mà lại có sắn lùi bếp than thì nhất thế giới rồi. Tôi cứ chạp thẳng cánh. Ông cụ đi lấy sắn, nướng sắn mà ông cụ có ăn bao nhiêu đâu. Tôi ăn phần lớn. Và sau đó cứ vào khoảng 9, 10 giờ sáng, tưới bón xong là ông cụ xách cái bị đi ra. Lúc thì sắn lúc thì khoai, lúc thì củ giong… Tôi cứ có ăn đều đặn.

Bạn “Tây con” Thiết Giáp NVP phải đổi sang đội chăn nuôi, trong cái rủi lại có cái may. Bên ấy có công tác lên rừng đẵn cây chuối hột về cho heo ăn. Được ra ngoài thuộc “diện rộng” đi xa xa, gặp được đồng bào nên mới có cơ hội kiếm ăn, đổi chác. Vắng mặt tên quản giáo, len lén đem được một cái quần tây, một cái ao pull, một cái kính, một cái bật lửa… đem “quy ra thóc” lấy xôi, lấy cơm mắm… hoặc “quy ra thuốc” lấy thuốc lào… đều được cả, thành ra tụi tôi dạo này có vẻ “phong lưu” hơn trước.

Một bữa lấy sắn về ông cụ đang ngồi trong lều, quạt đang đều tay, sắn đã bắt đầu chín bốc mùi thơm ngậy, tôi đã chực sẵn đến giờ ăn, thì bỗng có tiếng động nhẹ đằng sau. Tôi quay lại thì thấy đôi ủng màu đen đã đứng sau lưng tự lúc nào rồi. Tôi chết sững. Thượng úy “Không No” đã tới.

– Biết ngay mà, cứ vào khoảng 10 giờ nà cái nều này có khói. – Thượng úy “Không No” đắc chí.

Tôi cứng họng không biết nói năng gì, tâm thần hoảng hốt. Ông già thượng tọa của tôi, khẽ ngước lên, nhìn thượng úy “Không No” rồi điềm đạm nói:

– Cán bộ thứ cho. Anh em chúng tôi… đói quá…

Giọng nói ông bình tĩnh, người ông vẫn ngồi vững vàng, cái tay quạt sắn vẫn đều đặn không thay đổi, không cuống quýt, mà cũng không ngừng nghỉ.

– Như thế này là nâu rồi đấy nhá. Không phải chỉ một hôm nay mà thôi đâu?

Thượng úy “Không No” vừa nói vừa quay ra xem xét, kiểm soát căn lều. Chợt y thấy hai cái mộ bia mà ông già Thượng Tọa của tôi mới đục xong còn để đó. “Vũ Văn Sâm mất ngày…,” “Ngô Quý Thuyết mất ngày…” Y đọc mộ bia xong nhìn chúng tôi, một anh tù già tóc bạc phơ, một anh tù trung niên xác xơ ốm đói. Hình như có một suy nghĩ gì đó thoáng qua, nên nét mặt y có vẻ đắn đo, xong rồi y lững thững đi ra mà nói:

– Sau không được thế nữa nhá. Ninh tinh.

…Cho đến bây giờ không biết vì lý do nào mà tên thượng úy hầm hừ ấy đã bỏ qua cho chúng tôi. Có thể vì những tấm mộ bia, nghĩ đến những người anh em xấu số của chúng tôi đã chết vì đói lạnh… hoặc là phong thái “đại hùng, đại lực, đại từ bi” của con nhà Phật trong phút giây nào đó đã khơi dậy được “chút tính người còn sót lại” trong y?

Góc Chiến Trường Xưa: Một kỷ niệm xưa (Kỳ 1)

Phan Lạc Phúc
(Trích trong “Bạn Bè Quanh Ta” của Cố Ký Giả Lô Răng Phan Lạc Phúc)

Trời Sydney năm nay lạnh hơn mọi năm. Đêm Đông buốt giá, phải trở dậy kiếm cái heater. Mở đèn lên, nhìn ra ngoài vườn, sương đêm đã đọng thành một màn băng mỏng. Nhìn màn băng mỏng trên sân, ký ức tôi bỗng trở về cái lạnh buốt xương năm 1976, khi tù cải tạo miền Nam năm đầu tiên ra Bắc. Tụi tôi được “chiếu cố” cho ở Sơn La, địa danh nổi tiếng “nước Sơn La, ma Vạn Bú.” “Sơn La âm u, núi khuất trong sương mù.” Tù cải tạo thuộc trại 1, liên trại 2 được phân ra ở trong trại tù Sơn La thời Pháp thuộc. Sau nhiều cuộc biến thiên, nhất là sau vụ ném bom miền Bắc, các trại tù này đã đổ nát, chỉ còn lại cái nền xi măng. Nhà tù đã đổ bây giờ được che tạm bằng ni lông, hoặc lợp bằng tranh mỏng. Sơn La là miền cao nên lạnh sớm. Mới tháng 11 gió bấc đã lồng lộng thổi về. Đến cuối tháng 12, lạnh vào cao điểm… Chậu nước để ngoài sân, qua đêm đã đọng thành băng mỏng bên trên.

Tù thì nóng cũng khổ, lạnh cũng khổ. Nhưng nóng thì đôi khi còn trốn được. Tạt vào một lùm cây hoặc là tạm ngâm mình xuống ao, xuống suối. Còn lạnh thì không trốn vào đâu được, nó theo mình suốt ngày, suốt đêm. Nhất là anh em trong Nam ra cứ yên trí là “học tập một tháng,” nên quần áo đem đi làm gì nhiều cho nặng. Ra ngoài Bắc đụng cái buốt giá của mùa Đông thượng du miền Bắc, thêm mưa phùn ẩm ướt nên cái lạnh lại càng thấm thía. Ban đêm cái nền xi măng trong nhà tù nó lạnh như nước đá, mặc đủ thứ áo quần hiện có mà vẫn lạnh, mặc cả áo mưa đi ngủ, có anh chui vào một cái bao tải vừa kiếm được mà vẫn cứ run. Hóa ra cái lạnh ở ngoài vào thì ít mà cái lạnh ở trong ra thì nhiều. Cái lạnh vì đói cơm nhiều hơn cái lạnh vì thiếu áo.

Hồi đó nằm cạnh bên tôi là hai người bạn tù cùng trong đội rau… Một ông nguyên là dân Thiết Giáp, một ông nguyên là Thượng Tọa (giám đốc Nha Tuyên Úy Phật Giáo). Ông Thiết Giáp trước đây vốn là một tay hào hoa rất mực. Ông thuộc loại “Tây con,” học trường danh tiếng Saumur, đánh giặc rất chì, ăn chơi rất bảnh… Đôi lần tâm sự vụn, ổng rút trong ngực áo ra có tấm ví có hình một bà rất đẹp, rất mignonne mà khẽ nói “bà xã moi.” Đôi mắt đục và nhăn vì đói lạnh của ông chợt sáng lên khi nhìn lại hình ảnh vợ. Mới đây ổng vừa nhận được một gói quà 1kg đầu tiên từ trong Nam gửi ra. Ông hy vọng lắm vì có người nhận được ít thịt khô, ít ruốc chà bông. Gói quà của ông, xem đi xem lại mãi chỉ có một cái áo lạnh và đặc biệt có hai cái quần slip màu hồng nhạt, chắc là của phái nữ. Tôi không tiện tò mò, hỏi han về việc riêng của bạn nhưng tôi chắc bà xã của bạn phải yêu thương lắm, phải lãng mạn lắm mới gửi món quà để “tưởng nhớ một mùi hương” như vậy. Đôi khi rảnh rỗi, ông bạn tù hàng xóm của tôi lại khẽ giở món quà đặc biệt ra hồi tưởng…

Trước đây ông bạn tôi thường hút Lucky. Đi cải tạo ông mang theo một cái pipe Dunhill và vài hộp thuốc Half and Half. Nhưng đã lâu rồi hết thuốc hút pipe, ổng cũng như mọi người khác hút thuốc lào. Quá nửa đời người rồi mới biết cái hấp dẫn của thuốc lào. Nhất là mùa rét, sáng sớm tinh mơ ngồi dậy, hút một điếu đầu tiên trong ngày, cho nó say lơ mơ quên trời, quên đất, quên cảnh lên voi xuống chó, quên luôn cảnh lưu đày tù tội. Ôi phút tuyệt vời… Thuốc lào hấp dẫn như vậy nên trong tù đã có thành ngữ “Có thuốc lào là có tất cả.” Nhưng ở miền Bắc cái cần thiết nhất là gạo, ăn còn không đủ thì lấy đâu ra thuốc lào cho tù. Đành trông chờ vào quà của gia đình gửi tới. Nhưng trong những chuyến gửi quà đầu tiên, có mấy ai được nhận thuốc lào. Thuốc lào thành của hiếm… Ở trong tù cái gì thiếu cũng chấp nhận được, nhưng thiếu thuốc lào là một thiếu thốn rất lớn lao. Thuốc lào không những làm quên hiện tại mà thuốc lào còn là dấu móc để người tù cải tạo thêm kiên nhẫn đi tiếp cuộc đời tù dằng dặc. Trong trại không có ai có quyền đeo đồng hồ. Phải gửi đồng hồ cũng như những đồ tùy thân có giá ở trại. Ngày ngày đi làm, cuộc sống khổ sai nhọc nhằn, đời tù hun hút, thời gian mịt mờ.

Trong khi đó quy định của trại giam cứ một tiếng rưỡi đồng hồ lao động là có “kẻng” nghỉ 10 phút “hút thuốc, uống nước.” Điếu thuốc lào ở trên một cái đích gần gũi để người tù vươn tới, một đoạn đường dù ngắn nhưng sắp đến nơi. Nó cũng là một an ủi nhỏ sau hơn một giờ cực nhọc. Vì vậy nên dù khó kiếm, dù đắt đỏ, cũng không ai muốn bỏ thuốc lào. Những tay có thuốc lào thấy vậy nên càng ngày càng lên giá. Một phần ăn sáng (một phần tư chiếc bánh mì luộc) trước đổi được 5 điếu thuốc lào, sau xuống giá còn 3, rồi còn 2 điếu… Người ta sẵn sàng quên đi cái đói để đổi lấy một vài phút say quên.

Anh bạn tù hàng xóm của tôi, nghiền thuốc lào quá nặng, rét đến nơi mà không thuốc hút. Anh liền lấy cái pipe Dunhill nổi tiếng của Ăng lê ra đổi thuốc lào. Được chừng 10 hôm là hết thuốc. Có người mách lấy lá ngải cứu phơi khô thái nhỏ hút vô nghe được lắm. Anh bạn tôi nghe lời, phơi đi phơi lại lá ngải cứu trộn thêm với nước điếu và một chút nước mắm, một chút đường. Hôm hoàn thành thuốc lào ngải cứu, anh có mời tôi hút thử, cũng thấy say say nhưng không êm bằng thuốc lào, mà rát cổ họng. Ông bạn tù Thượng Tọa mới bảo rằng không nên hút cái giống ấy, hao người, hao phổi. Nhưng anh bạn tôi thèm thuốc quá cứ hút thuốc ngải cứu cho đỡ thèm. Một hôm, vừa hút xong, chưa kịp đặt cái điếu cày xuống, máu mũi anh đã chảy ròng ròng.,..

Mùa Đông đầu tiên ngoài Bắc, anh bạn tù hào hoa một thuở của tôi vừa đói, vừa lạnh, vừa thèm thuốc. Theo anh thì mùa lạnh ở VN khó chịu hơn bên Tây nhiều mà lạnh nhất là hai cái tai. “Nhiều khi tôi cứ tưởng hai cái tai lạnh cóng của tôi nó rụng mất rồi.” Anh vừa nói, vừa run lập cập. Một buổi tối trời vừa lạnh, vừa mưa, lán lợp giấy nilong, nước mưa dột tí tách, anh bạn tù của tôi chợt có sáng kiến mới. Anh lấy chiếc quần slip của vợ gửi cho chụp lên đầu, kéo sụp xuống tận mí mắt, che kín hai tai. Trong cái chập choạng của một ngọn đèn dầu hỏa, tôi thấy anh “không giống ai,” mà trên thế giới này chắc không thể có một cái mũ, cái nón nào ly kỳ đến vậy. Anh nhếch một nụ cười, vừa hài lòng vừa ngượng ngập và khẽ nói: “Cho nó ấm hai cái tai mà đỡ nhớ thương vợ con, ông ạ…”

Dạo ấy, tù cải tạo còn thuộc quyền quân quản, thuộc Bộ Quốc Phòng, chưa thuộc Bộ Nội Vụ. Quân đội trông nom tù, chưa phải công an. Anh em chưa phải vào các trại tù mà ở trong các lán, có dây thép gai bao quanh và bộ đội canh gác ở ngoài. Buổi tối chưa có lệ vào phòng giam, xích cửa lại, gióng sắt đưa lên giam tù trong đó suốt đêm, sáng mai mới tháo xích, mở cửa, ăn uống, ỉa đái trong đó luôn như các trại tù công an sau này. Nhưng mỗi tuần vài ba lần thế nào quân đội Vi Xi cũng có kiểm tra đột xuất, mà kiểm tra thường vào ban đêm. Nghe tiếng còi gắt gỏng rít lên là anh em phải vội vàng trở dậy, mắt nhắm mắt mở chạy ra sân đứng xếp hàng 2 để cho cán bộ kiểm soát. Anh “lán trưởng” sau khi kiểm lại số người trong lán, đứng nghiêm báo cáo.

– Báo cáo cán bộ, lán 4 trại 1, 30 người đủ.

Tên thượng úy chính trị viên cầm đèn pin, đứng cạnh một anh lính mang AK tùy tùng, hất đầu ra lệnh:

– Được, cho vào.

Tù hàng hai lần lượt kéo nhau vô lán. Anh bạn tù Thiết Giáp của tôi đang giở thức giở ngủ nên lật đật cứ đội nguyên cái “mũ” không giống ai ra xếp hàng. Khi anh vừa đi qua tên Thượng úy, chợt có tiếng giật giọng:

– Anh kia đứng nại.

Tất cả anh em vô lán hết, chỉ còn NVP Thiết giáp đứng co ro ngoài cửa. Anh em lắng nghe cuộc đối thoại bên ngoài:

– Cái này là cái gì?

– Dạ… cái quần…

– Ở đâu ra?

– Vợ tôi gửi cho tôi.

– Tại sao mà anh nại đội cái quần của vợ anh…

– Tại trời lạnh quá… mà không có mũ…

– À, anh này bôi bác chế độ. Anh tên gì? Mai nên nàm việc…

Tên thượng úy Vi Xi này anh em trong trại đặt tên là “thượng úy Không No.” Tuần nào sáng Thứ Hai, y cũng lên lớp anh em về mọi thứ chuyện trên trời, dưới biển. Nói thì ngọng líu, ngọng lo, “l” đánh ra “n” nhưng lúc nào cũng thở ra giọng “đỉnh cao trí tuệ.” Một hôm trong đề tài “an tâm học tập, cải tạo” y ta lên tiếng: “Các anh không no, gia đình các anh không no, nhân dân không no, đã có đảng và nhà nước no.” Mọi khi, y ta nói trời trăng mây nước gì, tù cũng cứ ậm ừ, coi như gác bỏ ngoài tai. Bữa ấy, khi vừa nghe y nói tới đó, đám bạn tù cải tạo bỗng phát lên một trận cười rầm rĩ cũng với tiếng vỗ tay vang dậy. Y ta tưởng bở, lại càng đỏ mặt tía tai lên mà nói tiếp…

Nhưng sau này không biết có tên “thối mồm” nào đó mới lý giải cái cười rôm rả và tiếng vỗ tay không ngớt của tù cải tạo cho y. Y ta giận lắm. Giận lắm nên y hành hạ anh em tù sát ván. Một anh bạn tù đói quá, nhổ trộm khoai mì (sắn) mọc trên sườn non. Trước đây, cái tội như thế này chỉ bị cảnh cáo trước đội, rồi viết kiểm điểm “rút kinh nghiệm” là xong. Kỳ này, chính trị viên “Không No” liền nhốt anh bạn nhổ trộm sắn 1 tuần vào trong cái cũi dây thép gai, một kỳ công của đỉnh cao trí tuệ. Đây là một túp lều, nhưng một túp lều quây bằng dây kẽm gai. Không có tường mái, chỉ có một tấm bạt được coi như mái lều. Ở trong dây thép gai quấn ngang dọc, chằng chịt cao thấp. Người vô ở trong đó phải cẩn thận lắm không thì bị gai cào rách lưng, rách mặt, đặc biệt là ngồi không được vì thấp quá, nằm cũng không được vì không đủ chỗ. Lúc nào cũng phải nửa nằm, nửa ngồi cứ lom khom, lom khom…

Chính trong thời điểm này anh bạn tù Thiết Giáp của tôi lên gặp “y ta làm việc.” Khi về NVT mặt mũi chảy dài. Anh cho hay là cán bộ “Không No” tuyên bố không cho anh đội cái mũ “thiếu văn hóa” ấy nữa. Anh phải làm kiểm điểm “hứa trước đảng và nhân dân thực hiện nghiêm chỉnh lệnh của cán bộ.” Buổi tối, bên ngọn đèn dầu tuôn khói mịt mù, anh bạn thiết giáp của tôi thở phào phào ngồi viết kiểm điểm, vừa viết vừa run vì đói lạnh, vì không có cái mũ che tai… Chợt ông bạn hàng xóm bên phải của tôi là Thượng Tọa Thích Thanh Long (nguyên giám đốc Nha Tuyên Úy Phật Giáo) từ từ lên tiếng:

– Đừng có lo, rồi đâu có đó…

Nói xong, ông khẽ lục trong đám quần áo của ông lấy ra một tấm áo nâu dài, tấm áo “thượng tọa” của ông mà đưa cho ông Thiết Giáp.

– Hãy cứ quấn cái áo này lên đầu cho ấm… Rồi ta tính…

Chúng tôi, ông Thượng Tọa, ông Thiết Giáp, và tôi, là 3 người trong số 1 tổ “tam tam” trong đội rau. Ba người chúng tôi phụ trách một khu rau ở bên bờ suối, cạnh bệnh xá và khu B dưới gốc cây lim già… Chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm… nên hiểu nhau nhiều lắm. Được làm với ông già này là một điều may mắn lớn. Vì ông Thiết Giáp với tôi, từ xưa đến giờ đâu có biết cày cuốc, trồng rau trồng củ ra làm sao đâu. Ông già Thượng Tọa chỉ vẽ cho chúng tôi hết thảy. Từ cách cầm cái cuốc, cái thế đứng khi cuốc phải như thế nào? Cuốc hùng hục “như trâu đánh mả” như tôi là không được. Cuốc như thế là “cuốc lật” dành cho việc cuốc ruộng, cuốc vườn. Ở đây trồng rau thì cuốc phải “đầm,” nhẹ nhàng, từ tốn như mưa dầm, mưa lâu thấm đất. Cuốc hùng hục như tôi thì sức đâu mà cuốc cả ngày cả buổi. Ông cụ còn chỉ cách sử dụng các loại cuốc thật nhỏ, chỉ lớn hơn cái bay thợ nề một chút thôi. Rồi còn ủ phân, pha nước tiểu, tưới bón, trồng trọt… Mỗi loại rau, mỗi thời kỳ đều tưới bón khác nhau, lúc nhỏ tưới bón khác, lúc lớn phải bón thúc lại khác. Bây giờ chúng tôi đang trồng rau cải ngồn ngộn, những trái su hào no tròn… Đi tưới nước giữa hai hàng cây cải tốt tươi, tiếng vòi nước hoa sen dội vào lá cải nghe rào rào, ông cụ ung dung làm việc, thần thái an nhiên. Ngoại cảnh hình như không ảnh hưởng được đến ông cụ. Ông giống như một ông già nhà quê thuần hậu, quanh quẩn bên cây lá trong vườn. Ông hình như không lo, không sợ cái gì. Ông nói ít, cái câu thường thấy ở ông cụ là: “Đừng có lo, rồi đâu có đó”…

Để cho cái việc của ông bạn Thiết Giáp “đâu có đó” đối phó với anh thượng úy “Không No,” ông cụ Thanh Long một ngày Chủ Nhật sau đó liền cắt cái vạt áo dài nâu “Thượng Tọa” của ông lấy vải may cho ông bạn Thiết Giáp một cái mũ đội đầu. Bàn tay già nua run rẩy (năm ấy 1976 ông cụ đã 63 tuổi) đường kim mũi chỉ cũng thô sơ vụng về nhưng ông bạn Thiết Giáp đón nhận cái mũ mà rưng rưng xúc động. Ông cụ đã cắt chiếc đạo y ra may mũ. Ai cũng tiếc chiếc áo dài theo ông cụ đã lâu, chắc mang nhiều kỷ niệm tu hành của một vị cao tăng, nhưng ông cụ chỉ cười xòa mà nói: “Thì nó cũng chỉ là cái áo…”

Đã lâu lắm rồi, người địa phương ở Sơn La nói vậy, mới có năm quá lạnh như năm nay. Đúng là “giậu đổ bìm leo,” vào cái lúc mà tù cải tạo ra Bắc, lại đụng ngay một trận rét kinh hồn… Mà xưa nay cái lạnh và cái đói có nó có liên hệ “hữu cơ” với nhau. Càng đói thì càng rét – mà càng rét thì càng đói. Anh em ta đã có người “nằm xuống” vì đói lạnh. Vũ Văn Sâm (viết văn, làm nhạc) chết đêm 16 rạng 17 tháng 11 năm 1976 bên bịnh xá, sau cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên. Đến đầu tháng 1, 1977 (không rõ là ngày 3 hay 13 tháng 1, tôi nhớ không được kỹ lắm) Ngô Quý Thuyết tòa án quân sự vùng 4 cũng đi luôn, đi rất êm đềm, rất lặng lẽ. Sáng ra không thấy anh ta dậy nữa, lay chân gọi dậy thì người đã lạnh cứng từ lúc nào rồi. Trong tờ khai của đội trưởng đội của anh NQ Thuyết, có nói rằng “Anh NQ Thuyết được đội cử nuôi heo, anh đói quá nên thường ăn vụng cám heo. Chắc là bị ngộ độc nên đã chết.”

Ở xứ thượng du này có cái rất sẵn là đá và cỏ. Những bữa trời quang mây tạnh, trèo lên núi kiếm lá về ủ phân, thấy bát ngát toàn núi là núi. Những chỏm núi gần xa, chập chùng ngút mắt trông giống y như một màng lưới bao la mà mỗi ngọn núi là một mắt lưới. Sơn La: lưới núi. Hay thật, đúng y như thế thật. Tù mà ở trong cái lưới núi này thì chạy đi đâu cho thoát. Vì nhiều núi nên có nhiều loại đá. Một bạn tù trẻ tuổi ở khu B bên cạnh, Vũ Xuân Th. tay biệt kích dù mũ xanh kiệt hiệt có khá nhiều tài: đóng ciné, điêu khắc, vẽ, đánh bóng chuyền có hạng, mưu sinh kỳ tài… Bây giờ Vũ Xuân Th. kiếm ăn lần hồi những khi rảnh rỗi bằng cách chọn đá marble về gọt thành nõ điếu hút thuốc lào. Nõ điếu made in Vũ Xuân Th. thì khỏi nói, vừa đẹp vừa có khắc hoa, khắc chữ (theo yêu cầu) vừa kêu ròn rã không thể tả. Giá rẻ thôi: một ký sắn hay 2 cục đường tán 1 cái. Tôi và Vũ Xuân Th. là chỗ “bồ tèo” nên Vũ Xuân Th. có tặng một cái nõ điếu tuyệt vời: rất kêu (cái này là dĩ nhiên rồi) mặt trước có khắc nổi hình một con diều hâu đậu trên cành thông, một bên là một đóa hoa hồng, một bên nữa là khắc năm tháng… Khi đem tặng cái nõ điếu, Vũ Xuân Th. mới “bốc láo” rằng: “Một đóa hồng cho đại bàng cô đơn đây.” “Đại bàng đại biếc gì nữa ông ơi, đáng lẽ ông phải khắc một con quạ già mắc bẫy.”

Trong khi đó ông bạn già Thượng Tọa của tôi cũng đi kiếm đâu được mấy mảnh đá dài dài. Lúc nào rỗi rãi lại thấy ông cụ ra bờ suối mài mài, đục đục…. Một hôm tôi thấy trong lều dụng cụ của tổ rau tụi tôi, hình dạng hai tấm bia đá thô sơ có khắc tên Vũ Văn Sâm, mất ngày…, Ngô Quý Thuyết mất ngày… Tôi nhấc tấm mộ bia lên, nhìn ông cụ. Ông cụ ngó mông ra khoảng rừng núi chập chùng mà nói: “Thì cũng mong đánh dấu được vài nắm xương tàn.”

(Còn tiếp)

Volkswagen có thể trả gần $15 tỷ dàn xếp vụ gian lận xe diesel

WASHINGTON, DC (NV) – Trong thỏa thuận dàn xếp được coi là lớn hàng thứ tư từ trước đến nay, công ty Volkswagen sẽ chi ra số tiền $14.7 tỷ, không chỉ để bồi thường cho chủ các xe chạy bằng động cơ diesel, nhưng còn là để trả tiền phạt và thành lập quỹ khuyến khích có kỹ thuật giúp hoàn toàn không xả khói, theo thông báo giữa các phía liên hệ hôm Thứ Ba.

Bản tin của tờ USA Today nói rằng chủ của khoảng 475,000 chiếc xe Volkswagen với động cơ 2 lít chạy bằng dầu diesel sẽ nhận được số tiền từ $5,000 tới $10,000. Thêm vào đó, Volkswagen (VW) sẽ sửa xe của họ để đáp ứng luật về ô nhiễm khi xả khói xe hay mua lại để đem đi tiêu hủy, theo tin tức do các luật sư đại diện giới chủ xe cung cấp.

Giới chức từ cơ quan bảo vệ môi trường (EPA) và Bộ Tư Pháp Mỹ cũng sẽ có thông báo về việc này. Ngoài ra giới chức về ô nhiễm không khí ở California cũng sẽ có thông báo về phần mình.

Theo USA Today, ngoài hơn $10 tỷ trả cho các chủ nhân và giải quyết xe của họ, công ty VW cũng phải trả $2.7 tỷ tiền phạt và dành ra $2 tỷ cho việc nghiên cứu các kỹ thuật liên quan đến không xả khói xe.

Theo dự trù, khoảng 85% số xe liên hệ trong vụ kiện sẽ được sửa chữa hay ngưng lưu hành vào Tháng Bảy năm 2017.

Số tiền trả cho chủ xe, bên cạnh số tiền công ty VW mua lại chiếc xe, sẽ tùy thuộc vào nhiều yếu tố như loại xe, tuổi xe, tình trạng sử dụng cũng như các yếu tố khác. (V.Giang)

Tuyển Tập Tiểu Tử – Tiểu Tử

… Bây giờ, viết lại chuyện thằng Jean mà tôi tự hỏi: – ‘Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam?’ – ‘Và có được bao nhiêu người còn mang mểnh trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nằm nguyên trong đó?’. … (Trích ‘Bài Ca Vọng Cổ’, trang 15-16)

  • Tác Giả: Tiểu Tử
  • Bìa Mềm
  • Số Trang: 198
  • Kích Thước: Cao 8.5′ x Rộng 5.5′ x Dầy 0.5′
  • Trọng Lượng: 0.5 lbs

Mua sách trên Người Việt Shop

Chung… đụng

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Thưa cô Nguyệt Nga, hiện tại, em rất buồn phiền về chuyện gia đình.

Vợ chồng em có một con gái 7 tuổi, tụi em qua Mỹ được 10 năm, đứa con gái của em sinh ra ở đây nên rất ngu ngơ, trong sáng.

Tụi em hiện đang ở chung với gia đình người anh chồng mới qua. Anh chị cũng có một con gái, năm nay cháu 10 tuổi. Tụi em đều khó khăn nên đồng ý thuê chung một căn nhà, nói là hai gia đình chứ thật sự tụi em như một gia đình lớn. Ăn uống chung, giặt giũ chung, điện nước chung. Buổi sáng chồng em có bổn phận chở hai đứa nhỏ đến trường, chiều thì ông anh có bổn phận đón về. Nấu ăn thì khi em nấu khi chị dâu nấu. Chúng em chia đều công việc và những chi tiêu trong gia đình.

Nói chung thì những người lớn chẳng có gì đáng nói, tụi em sống rất hòa thuận vui vẻ, chỉ có hai cháu nhỏ là phiền. Con gái của anh chị, cháu quá khôn lanh. Cháu biết nói láo và nói những câu để chạy tội cũng như để nịnh người lớn. Cháu khôn ranh quá sớm, những lời ăn tiếng nói của cháu nghe mà sợ. Khi nhắc đến chuyện của Ba Mẹ, thì cháu nói: “Hồi xưa mẹ con chỉ yêu đơn phương thôi, nhưng kiên trì quá nên lấy được ba con.” Có hôm cháu góp ý với mẹ: “Mẹ ơi! Mẹ phải ăn uống làm sao để chỉnh trang vòng số hai lại, sức quyến rũ mới cao…” Cháu nói nhiều câu nghe sợ lắm! Con em cứ tròn mắt ra nghe. Mới đây em khám phá ra cháu make up trước khi đi học. Nhưng điều em ngạc nhiên là chị dâu của em khi thấy con như vậy, thay vì la rầy thì lấy phone ra chụp hình, rồi cười tí tát.

Em sợ con em chẳng chóng thì chầy cũng học theo thói xấu của cousin. Em muốn dọn nhà ra riêng, nhưng chồng em lại không muốn làm buồn lòng anh, và chồng em cũng không an tâm khi anh chị mới qua mà đối xử thẳng thừng với anh như vậy. Chồng em lại vin cớ, hiện giờ mẹ già còn ở Việt Nam, mẹ sẽ buồn biết mấy khi hai anh em đã ở xứ người xa xôi vạn lý mà còn chia rẽ, mỗi đứa mỗi nơi.

Mấy hôm nay em giành đưa đón con, để nó bớt đi thời giờ gần gũi cousin. Ở nhà, em cũng kềm rất chặt chẽ cho chúng bớt gần nhau. Nhưng làm sao được, nhà em luông tuồng từ trong ra ngoài, hai đứa không thể nào không chơi chung được, mà coi bộ con của em nó lại quá ngưỡng mộ cousin của nó. Em thật buồn, bên con, bên chồng, chẳng biết xử sao.

TienMy

 

Góp ý của độc giả:

*Mây Lang Thang:

Chào cô Nguyệt Nga và quý đọc giả, theo kinh nghiệm của mình để chia sẻ với TienMy nhé! Tôi nay đã là bà của các cháu rồi. Với cuộc sống va chạm và nhìn thấy chung quanh, tôi luôn nhớ câu ba tôi nói lúc gia đình tôi sống bên cạnh người thân ruột thịt, va chạm con cái xảy ra như cơm bữa. Ba tôi quá bực mình và có nói câu để đời là: “Yêu nhau rào giậu cho kín” và “Xa mỏi chân, gần mỏi miệng…”

Thật vậy, cô ơi, đàn ông thường không để ý mấy chuyện đó đâu, nhất là người chồng hiếu thảo với mẹ và thương anh em, cho dù họ thế nào cũng vẫn thương và đôi khi ích kỷ, có lẽ phụ nữ cũng thế! Nhưng khéo léo hơn thôi! Người xưa có câu: “Sống mỗi người một nhà, chết mỗi người một mồ!”

Cô khéo léo và tế nhị thủ thỉ với chồng và có thể đưa mục này cho ông xã đọc may ra tỉnh ngộ trước khi quá trễ. Vì nếu cứ tiếp tục sẽ còn nhiều chuyện sẽ xảy ra cho cả người lớn nữa!

Tôi biết các em nhỏ mới qua lanh lắm. Tôi đã từng nghe lúc còn ở Việt Nam, tôi thấy cậu nhỏ chừng 10 tuổi đến chơi từ miền Bắc ở nhà bên cạnh, hút thuốc lá phì phèo, tôi nói: “Sao nhỏ thế mà đã hút thuốc! trong Nam này không hút thế!” Em nói: “Trong Nam không biết chơi!” Hết nói!

Khi sang Mỹ, con tôi sanh ở Mỹ như cô nói đó, chúng rất ngây thơ, đi học về con trai và con gái tôi hỏi, và chúng trả lời rất tục tĩu, mà các con tôi không hiểu, tôi giải thích…

Nói ra sợ đụng chạm, không phải hoàn toàn như thế cả, con nhà có gốc gác ăn học và giáo dục tử tế vẫn đàng hoàng, cũng như mình thôi, “con nhà tông không giống lông cũng giống cánh,” “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”… Ca dao tục ngữ cha ông mình nói đâu có sai.

Mong gia đình cô sớm tìm được giải pháp êm thấm và tốt đẹp, mất lòng trước được lòng sau, đừng để sau này lại không nhìn nhau nữa thì mệt hơn!

 

*Chia Sẻ:

Chị TienMy lo sợ như vậy cũng đúng, “gần mực thì đen gần đèn thì sáng,” nhưng chồng chị nói vậy cũng không sai. Tạm thời chị đừng lo lắng quá, con chị mới 7 tuổi nên chưa sao đâu, sống thoải mái đi. Nếu chị vẫn thấy lo ngại thì dọn ra khi cháu 12 tuổi, tuổi teen mới lo lắng. Con gái tôi khi 8 tuổi đã biết mắc cỡ, biết sửa soạn. Cô giáo nhiều lần nói tôi là con tôi hay để ý những bé trai khác. Tôi không làm gì hay la mắng gì con, trẻ nít thôi mà biết gì. Cái chính là tôi không cho con đi lang thang với bạn bè. Tan học là có babysit đón về nhà, làm homework, đọc sách 1 tiếng mỗi ngày. Sau đó ở trong nhà muốn coi TV hay làm gì thì làm, tối đi làm về tôi sẽ login account của trường coi điểm của con. Mùa Hè tôi cho học tennis. Khi lên high school tôi cho tham gia sport team của trường, để cháu có gì giải khuây, tránh la cà bên ngoài. Con tôi năm nay 22, tính tình hiền lành và vẫn ngây thơ như đứa trẻ, vừa mới xong đại học và đã có việc làm.

Còn đứa cháu thì chị cũng đừng thành kiến với cháu quá, con nít mà, cháu sẽ thay đổi, cứ kệ đi. Con gái đôi khi có chút điệu đà thì cũng tốt nhưng không cho bồ bịch sớm quá là được rồi, sớm nhất là phải vào đại học. Con chị không dám làm gì khi chị không cho phép đâu (nhưng khi cấm đoán phải nói riêng với con thôi nhé).

 

*Nhiều Chiện:

Cô TienMy ơi,

Cái đứa bé 10 tuổi ấy, đâu phải bỗng dưng mà biết “nói láo, nói những câu để chạy tội cũng như để nịnh người lớn”… Chỉ nghe sơ sơ mấy câu cô viết, tôi đây cũng… “nổi da gà”! Nói thế thôi, dễ gì mà “nổi da gà,” nhưng quả tình là lo cho con gái 7 tuổi của cô lắm đấy.

Trước hết, đâu phải bỗng dưng cô nhỏ 10 tuổi kia biết nói những câu ranh ma, biết làm những việc quỉ quyệt. Cô phải hiểu là cái giáo dục gia đình nó quyết định phần lớn nhân cách của một người, đặc biệt là con gái thì từ sự dạy dỗ của bà mẹ (phần nhỏ còn lại, là do “thiên tính” trời cho, và từ môi trường xung quanh). Coi bộ cô không hiểu cái điều tôi mới viết nên cô mới “ngạc nhiên là chị dâu của em khi thấy con như vậy, thay vì la rầy thì lấy phone ra chụp hình, rồi cười tí tát…”

Ngàn xưa ông bà ta dạy, “Lấy vợ xem tông lấy chồng xem giống,” có nghĩa là xem người đàn bà kia gia thế ra sao, có giáo dục hay không… Từ đứa bé 10 tuổi kia, đi ngược lên bà mẹ… A, tôi mong cô có câu trả lời một cách dễ dàng.

Đặc biệt gia đình anh chồng cô mới từ Việt Nam qua… Cái đất nước yêu quí của chúng ta, nay là một xã hội đảo điên, vô đạo đức. Vẫn còn những gia đình cố giữ luân thường đạo lý, nhưng họ thuộc về thiểu số và đời sống hứng chịu lắm thiệt thòi. Hãy nhìn gia đình anh của chồng cô và thử có một kết luận cô à. Cả mẹ và con (đứa bé 10 tuổi) là sản phẩm xã hội, xã hội Việt Nam ngày hôm nay, ranh ma, quỉ quyệt. Con nghe mẹ nói rồi lặp lại. Con nói những câu quái quỉ thì mẹ khen “khôn,” cứ thế mà tiến tới…

Chồng cô thì cũng như bao ông chồng khác, họ chỉ muốn “yên thân” và “sợ mẹ buồn” nhưng không hề sợ vợ con buồn.

Cô nên vì tương lai con gái cô mà mạnh mẽ cứng rắn trong quyết định sống xa gia đình anh chồng cô. Chắc chắn con cô sẽ “gần mực thì đen,” chẳng bao lâu nữa, nó không “Điêu Thuyền” cũng “Đắc Kỷ” thôi, chẳng ra cái thể thống gì đâu. Con cô còn bé dại lại ngây thơ nên mới ngưỡng mộ quá chừng cái người cousin tinh ranh ấy. Bảy tuổi, đủ để hiểu những lời khuyên dạy của cô đó. Thủ thỉ mọi điều với cháu cô ạ…

Canh chừng con cô, còn đứa bé kia thì để cho mẹ nó lo.

 

Vấn đề mới:

Thưa cô Nguyệt Nga, năm nay tôi cũng đã qua tuổi 50, các con đã yên bề gia thất, nhà cửa, công việc cũng tạm yên. Nhưng lòng thì chưa yên. Đọc góp ý của độc giả Bambino trong một lá thư trước, tôi ngẫm chuyện mình mà tức cười. Hóa ra đàn ông ngoài cái tính anh hùng rơm còn cái tật muốn chứng tỏ, muốn ta đây, và đầy mặc cảm! Ông chồng tôi cũng trên 50. Trong gia đình, ông không phải đóng góp bất cứ một chi tiêu chung nào. Ngay cả áo quần, giày dép cũng được con cái mua cho. Công việc trong nhà thì vợ con lo hết. Nói chung, ông là một ông hoàng thật sự.

Mới đây khi tôi khám phá ổng tí tẹo với một con bé là du học sinh, tuổi chỉ bằng con cháu. Tôi “mời” ổng ngồi xuống để thưa chuyện. Sau khi hỏi đủ thứ thì ông nói: Cho anh 2 năm để cho “con bé” nó ra trường đã. Giờ mà có chuyện gì thì làm sao nó học tiếp được! Chờ cho nó ra trường, có việc làm rồi anh sẽ “bỏ” nó.

Quả thật tôi ngỡ ngàng hết sức về cái plan của chồng tôi. Tôi nghe mà nghẹn lời đến không biết ăn sao nói sao. Sao có thể ăn nói trơ tráo như vậy! Tôi suy nghĩ không ra, tại sao tôi phải tham gia vào “công cuộc” giữ gìn trị an cho cô gái kia có đủ thời gian yên lành để học, để kiếm việc làm và để yêu chồng tôi?

Trước tình thế như vậy, tôi có nên làm mạnh tay không? Tôi biết địa chỉ của gia đình cô này ở Việt Nam. Tôi có nên báo cho cha mẹ cô ấy biết không? Cô ấy mới có 20 tuổi, và thường xuyên gọi cho chồng tôi, gọi liên tục cho đến khi chồng tôi bắt máy thì thôi. Có lần tôi bắt máy, thì cô ấy nói cho xin gặp chồng tôi. Tôi quá bất ngờ trước sự táo tợn của cô ấy, đến độ tôi không biết trả lời làm sao, tôi ngu đần đưa máy cho chồng nói chuyện. Tôi toàn làm chuyện stupid, ngu đần, cao thượng giả hiệu…

Một người bạn khuyên tôi: Cái gì của mình thì của mình, vợ chồng là duyên số, đừng để ý chi cho mệt.

Thật vậy không?

Tôi có nên nghe bạn mà che tai bịt mắt trong vòng 2 năm không?

Luu Hai

 

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Sau ‘Brexit,’ Tiệp kêu gọi EU tôn trọng chủ quyền quốc gia thành viên

BRUSSELS, Bỉ (NV) – Thủ tướng Tiệp, ông Bohuslav Sobotka, hôm Thứ Ba góp lời cùng các quốc gia khác ở Trung và Đông Âu để kêu gọi phải giảm bớt quyền hành của ủy ban điều hành EU, sau khi Anh bỏ phiếu rời khỏi nhóm này.

Bản tin của hãng thông tấn Reuters cho hay kết quả cuộc bỏ phiếu trưng cầu dân ý “Brexit” tuần qua đã làm chính quyền các quốc gia cựu Cộng Sản lo ngại và coi Anh là đồng minh trong nỗ lực giảm bớt sự kiểm soát của trung ương từ Brussels.

“Chúng ta phải thay đổi cách hoạt động nói chung của EU và tôi nghĩ cần phải thay đổi cách hoạt động của Ủy Ban Âu Châu (EC),” ông Sobotka tuyên bố tại Brussels, nơi ông sẽ dự cuộc họp thượng đỉnh của EU để thảo luận về cuộc khủng hoảng do “Brexit” gây ra.

“Các quốc gia thành viên nên là động lực để có sự thay đổi tích cực trong khối EU… Tôi sẽ rất vui mừng nếu Ủy Ban Âu Châu có nhiều nỗ lực hơn trong việc giúp tìm các thỏa thuận bên trong EU.”

Các quốc gia thành viên EU ở Trung và Đông Âu trong thời gian qua thường tỏ ra không hài lòng với cơ chế điều hành tại Brussels vì bị ép phải đón nhận quá nhiều di dân trong khi họ không đủ khả năng, cả về hạ tầng cơ sở và tài chánh, để nhận vào những người này. (V.Giang)

Canh khoai sọ sườn non

Ngọc Vân
(thực hiện)

Nguyên liệu:Canh-khoai-so-02

-2 pound sườn non

-4 pound khoai sọ (khoai môn nhỏ)

-Ngò om (hoặc hành ngò)

-Muối, đường, bột súp gà

 

Chuẩn bị:Canh-khoai-so-03

-Sườn non rửa sạch, chặt miếng nhỏ vừa ăn.

-Khoai sọ hấp trong microvave 5 phút, để nguội, gọt vỏ, mỗi củ cắt ra làm đôi.

-Ngò om hoặc hành ngò rửa sạch, xắt nhỏ.

 

Cách nấu:Canh-khoai-so-04

-Cho 6 cup nước + 1.5 muỗng canh bột súp gà + 1.5 muỗng canh đường + 1 muỗng cà phê muối vào nồi, bắt lên bếp, để lửa lớn. Nước sôi, cho từng miếng sườn vào.

-Khi nước trong nồi sôi trở lại, hớt bọt vài dạo cho nước được trong. Hạ lửa nhỏ nhất, đậy nắp nồi, nấu khoảng 1 tiếng đồng hồ cho sườn vừa mềm.

Canh-khoai-so-05-Cho khoai vào nồi sườn, nấu khoảng 20 phút cho đến khi khoai mềm. Tắt lửa.

-Cho ngò om hoặc hành ngò vào nồi canh.

-Món canh khoai sọ ăn nóng với cơm rất ngon.

Phật Giáo Hòa Hảo kỷ niệm ngày khai sáng đạo

Theo ông Mậu, trong thời kỳ đất nước Việt Nam bị thực dân Pháp xâm lăng đô hộ, du nhập nền văn minh vật chất đồi trụy, đua đòi, trọng sự phù phiếm xa hoa bên ngoài, coi thường lễ nghi phong hóa nước nhà, làm cho nền đạo lý thánh hiền suy đồi, băng hoại. Ngoài ra, họ còn đầu độc dân chúng, nhất là thế giới trẻ nơi thị thành, bằng cách quyến rũ họ vùi đầu vào con đường dâm ô, trụy lạc say sưa, nghiện ngập, nào trùm đĩ, ma cô, nghề hút máu,…

“Nơi thôn dã, người dân thất học chỉ biết sống quay quần theo mê tín, dị đoan, nào thầy bùa, thầy pháp, thầy Lỗ Ban, cúng vái hối lộ thánh thần. Ðêm đêm thì tiếng hò, tiếng hét hòa cùng tiếng kèn, tiếng trống của lũ ‘nhún bông,’ đồng bóng vang lên khắp nơi,” ông Mậu nói.

Ông nói thêm, “Trước bối cảnh thê thảm đó, đời sống con người bị băng hoại cả hai phương diện tinh thần lẫn vật chất, kéo theo đời sống tâm linh, nền Phật Ðạo cũng bị tuột dốc luôn, thì Ðức Huỳnh Giáo Chủ xuất hiện khai sáng nền đạo Phật Giáo Hòa Hảo cứu đời.”

Sau khi kể về thân thế cũng như sự truyền bá đạo pháp của Ðức Huỳnh Giáo Chủ, ông Mậu nói lời cuối, “Ðể đáp đền công ơn trời biển đó, người tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo chúng ta luôn luôn lo tu hành tinh tấn, đoàn kết, thương yêu lẫn nhau như con một cha, dìu dắt lẫn nhau vào con đường đạo đức, và hiệp cùng nhau truyền bá kinh lãnh đến khắp nơi nơi để thỏa mãn ước mơ của ngài: Khắp bốn bể liên dây Hòa Hảo cùng có chung một ngày Ðại Lễ 18 Tháng Năm như thế này mãi mãi về sau.”

Tiếp theo là lời phát biểu của ông Nguyễn Văn Tạo, hội trưởng Ban Trị Sự Trung Ương Hải Ngoại Phật Giáo Hòa Hảo.

Ông Tạo nhấn mạnh về Tứ Ðại Trọng Ân của nền Phật Giáo Hòa Hảo, làm căn bản để hoàn thiện một con người sống trong xã hội. Trước hết, là Ân Tổ Tiên Cha Mẹ, dạy cho con người sống sao cho tròn chữ hiếu. Thứ hai là Ân Ðất Nước, dạy con người tu hiền mà không ngại dấn thân cứu vớt sơn hà, xã tắc khi nguy biến. Thứ ba là Ân Tam Bảo, tức là ba ngôi cao quý nhất về mặt tinh thần. Thứ tư là Ân Ðồng Bào và Nhân Loại, nhằm đáp lại công lao trợ trưởng cho con người về mặt vật chất lẫn tinh thần ngay từ lúc mới mở mắt chào đời liên tục đến ngày khôn lớn.

Sau đó, hai đồng đạo Ngô Văn Ẩn và Phạm Lệ Chi cung kính diễn ngâm bài “Diệu Pháp Quang Minh” đã được Ðức Thầy viết vào ngày 10 Tháng Tư năm Canh Thìn, tại làng Hòa Hảo.

Kế đến là lời phát biểu của quan khách đến tham dự, và cuối cùng là lời cảm tạ của trưởng ban tổ chức.

Công dụng của vỏ quýt

Vỏ quýt có mùi rất thơm tươi mát dễ chịu, chứa nhiều vitamin C, carotene và protein… rất có lợi cho sức khỏe. Sau khi ăn quýt, bạn hãy giữ vỏ quýt lại bởi biết đâu có khi cần dùng tới.

 

Chữa gàu

Khi tóc bị gàu, hãy nghiền nát vỏ một trái quýt (hoặc vỏ cam) cho vào cúp nước sôi, đậy kín nắp để hãm trong 30 phút. Sau đó lược sạch và vắt lấy bã. Trước khi gội đầu khoảng nửa giờ, thoa đều nước quýt này lên chân tóc. Thực hiện như thế 2-3 lần mỗi tuần, mái tóc sẽ trở nên khỏe đẹp.

 

Trị nghiến răng khi ngủ

Nếu bạn bị chứng nghiến răng khi ngủ, trước khi đi ngủ bạn nên ngậm một mẩu nhỏ vỏ quýt cho đến khi chìm vào giấc ngủ. Nếu thấy khó chịu có thể thay thế vỏ quýt khác.

Vị hương nhẹ nhàng của vỏ quýt khiến bạn chìm vào giấc ngủ nhanh hơn, hơn nữa, vỏ quýt cũng là “vật cản” khiến bạn khó có thể nghiến răng khi ngủ.

 

Chữa nhức đầu

Xông mặt bằng hỗn hợp tinh dầu vỏ cam, quýt với nước có tác dụng giảm thiểu những cơn đau đầu khó chịu. Ngoài ra, những món ăn có chế biến thêm vỏ quýt để đề phòng bệnh viêm gan, do thành phần tinh dầu có trong vỏ quýt loại trừ hàm lượng cholesterol gây hại cho cơ thể.

 

Trị viêm tuyến sữa

Dân gian dùng vỏ quýt để trị chứng viêm tuyến sữa ở các bà mẹ đang trong thời kỳ cho con bú.

Dùng 30g vỏ quýt tươi, 6g cam thảo trộn đều cho nước vào đun sôi, uống hàng ngày, thay cho nước lọc.

 

Chữa ho

Dùng 5g vỏ quýt đã phơi khô đun sôi cùng hai ly nước. Khi hỗn hợp này sôi, cho thêm lượng nhỏ gừng tươi và đường đỏ, uống khi còn nóng.

Cũng có thể dùng vỏ quýt tươi, thái nhỏ, có thể dùng đường trắng thay thế bỏ vào đun sôi cũng có tác dụng tiêu đờm và trị ho hiệu quả.

 

Giúp an thần

Hương thơm từ vỏ quýt tạo tâm trạng hưng phấn, kích thích những cảm súc tích cực. Vì thế, khi bị mất ngủ, tinh thần căng thẳng hoặc huyết áp cao, tim đập nhanh, bạn có thể tận hưởng những hương thơm quyến rũ này.

 

Giúp trị say xe

Một tiếng trước khi lên tàu, xe, hay máy bay, nên ngửi trực tiếp vỏ quýt tươi đã được bóp dập làm nhiều lần sao cho dầu hương quýt bay ra. Sau khi lên các loại phương tiện dễ gây say trên, tiếp tục ngửi càng nhiều lượng tinh dầu từ vỏ quýt tươi càng tốt.

Trong vỏ quýt có chứa loại tinh dầu thơm đặc biệt, có tác dụng hạn chế và ngăn ngừa cảm giác khó chịu, chóng mặt, buồn nôn khi đi xe đường dài.

Phát tướng, phát tài hay phát tai?

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com

BS Hồ Ngọc Minh

Hồi nhỏ tôi rất sợ mỗi khi mẹ tôi cắt cổ gà và mổ ruột lấy lòng để nấu cúng giỗ. Cứ nhìn những đoạn ruột còn co thắt với những miếng mỡ vàng dính chung quanh là tôi sợ chết điếng đi được. Thế nhưng lớn lên, tôi lại đi làm bác sĩ mổ bụng… người. Mỗi lần con dao mổ của tôi cắt qua lớp mỡ ở thành bụng, lách qua lớp bắp thịt bụng và cuối cùng vào được bên trong, để thấy… những khúc ruột non co thắt với những miếng mỡ vàng dính chung quanh là tôi lại nhớ đến chuyện mẹ tôi mổ gà năm xưa. Để chống chế cho ám ảnh mổ gà, tôi, nhiều lần tự biện hộ là tôi chỉ mổ tử cung chứ không có mổ bụng!

Lớp mỡ ở thành bụng càng dày càng đưa đến những khó khăn cho ca mổ, tuy nhiên, cả hai thứ mỡ, kể cả những miếng mỡ vàng tươi óng ánh trong ruột, càng nhiều càng ảnh hưởng đến sức khỏe tổng quát của bệnh nhân.

Trong những bài viết trước, để đơn giản hóa vấn đề tôi thường so sánh mỡ trong người như một thùng nước lèo chứa mỡ. Trên thực tế những tế bào mỡ là một cơ quan có nhiều chức năng không kém gì một lá gan, hay trái thận… và còn nhiều hơn thế nữa. Những mô mỡ ngoài việc chứa… mỡ còn là một hệ thống chuyển hóa năng lượng qua việc tương tác với lượng đường trong máu và lượng insulin tiết ra, và còn là tuyến nội tiết, sản xuất ra nhiều hormone sinh dục như estrogen của phái nữ chẳng hạn. Mô mỡ còn tiết ra các chất như adipsin, leptin để kiểm soát cảm giác biết no, biết đói, và như thế kiểm soát mức độ béo phì của cơ thể. Mô mỡ còn tiết ra chất adipokines, làm tín hiệu để liên lạc với hệ thống thần kinh trung ương trong não bộ.

Thế thì, tại sao chúng ta… béo?

Mỗi người sanh ra đều có gần hết những tế bào mỡ trong người. Vì thế những em bé bụ bẫm đa phần sẽ dễ bị béo phì về sau. Khi chúng ta ăn nhiều, cụ thể là tinh bột và đường, mỡ được sản xuất ra và tích lũy trong những tế bào mỡ này, và làm cho ta “phì nhiêu.” Ngược lại, khi ta nhịn đói, cơ thể sẽ đốt mỡ và những tế bào mỡ sẽ xẹp xuống. Vấn đề là, một khi lượng mỡ sản xuất ra quá nhiều, tế bào mỡ sẽ tiếp tục sanh sản càng nhiều, cho dù khi ta nhịn đói những tế bào mỡ chỉ xẹp xuống mà không mất đi. Do đó một khi đã tích lũy mỡ, rất khó để bớt đi.

Chất leptin (theo gốc từ Hy Lạp có nghĩa là… ốm) sản xuất ra từ mỡ làm cho ta biết đói và thèm ăn. Vì thế khi chất leptin càng cao, ta sẽ ăn nhiều hơn và dễ bị béo phì. Và càng có nhiều mỡ thì lại càng có nhiều leptin, cái vòng lẩn quẩn đó làm cho người béo khó giảm cân. Leptin cũng cao khi mà chúng ta bị vô cảm với insulin, mà chứng vô cảm với insulin lại gây ra bởi nhiều… mỡ, đó là vòng “luân hồi” thứ nhì. Chất leptin cũng tăng cao khi chúng ta bị stress và giảm khi chúng ta ngủ ngon giấc. Cuối cùng phụ nữ có nhiều leptin hơn đàn ông, có thể là một trong những lý do tại sao phụ nữ dễ tăng cân, chứa mỡ hơn.

Ngoài leptin, mỡ còn tiết ra nhiều chất khác như Adiponectin, Tumor necrosis factor , Interleukin-6 (IL-6), Angiotensin, Plasminogen activator inhibitor 1 (PAI-1), Acylation stimulating protein (ASP), Resistin, Visfatin có nhiệm vụ hỗ trợ liên hệ giữa đường và mỡ là một liên hệ gắn bó được thiết kế để đáp ứng với lượng đường ăn vào và dự trữ năng lượng.

Người có nhiều mỡ, trong lẫn ngoài bụng, thường dễ bị chứng vô cảm với insulin (insulin resistance) gây bệnh tiểu đường và cuối cùng là hội chứng Mỡ, Đường, Máu.

Thật ra trong hai loại mỡ, thứ mỡ chứa trong bụng chung quanh ruột là thứ nguy hiểm cho sức khỏe và tính mạng hơn. Tuy nhiên, người càng có nhiều mỡ ở thành bụng sẽ có nhiều mỡ vàng ở trong bụng hơn. Cụ thể, mỡ vàng trong bụng làm tăng nguy cơ bị bệnh tiểu đường loại 2, bị bệnh tim mạch như trụy tim hay trụy não, bị ung thư vú, bị ung thư ruột già, và bị bệnh mất trí nhớ Alzheimer.

Trong một nghiên cứu của “Nurses’ Health Study and the Health Professionals Follow-Up Study,” đàn ông hay đàn bà ở độ tuổi “nửa chừng xuân,” nếu tăng cân từ 11 đến 22 pounds sau tuổi 20, nguy cơ bị các bệnh Mỡ. Đường, Máu tăng gấp 3 lần. Dĩ nhiên, nếu tăng cân trên 22 pound thì nguy cơ tử vong càng tăng cao hơn nữa. Phụ nữ tiếp tục tăng cân sau tuổi nghỉ kinh sẽ dễ bị ung thư vú hơn.

Để biết được ta có nhiều mỡ vàng ở trong ruột hay không, cần phải chụp hình MRI. Tuy nhiên phương pháp chụp hình MRI thì khá đắt, cho nên, nếu vòng bụng thấy rộng rãi thì chắc chắn là mỡ vàng trong ruột cũng đầy kho. Bởi thế cho nên, thấy phát tướng, chưa chắc sẽ phát tài, mà là biểu hiện của tai ương sẽ bộc phát không biết lúc nào.

Cá nhân tôi, vì ghét mổ bụng nên tôi đã đi học chuyên ngành về cấy thai, thụ tinh trong ống nghiệm. Như mọi người, tôi không thể tự mổ mình để cắt bớt mỡ bụng. Phương cách tốt nhất là kiểm soát chế độ ăn uống và tăng cường vận động để bớt… phát tướng!

HỒ NGỌC MINH, M.D. & HỒ VŨ MỸ LIÊN, M.D.

Chữa trị hiếm muộn và thụ thai nhân tạo IVF, ICSI
Lựa chọn trai hay gái tùy theo ý muốn.
Thử nghiệm, lọc tinh trùng (do anh Kevin Trần phụ trách)
Chữa trị các chứng yếu sinh lý, nam và nữ
Giải phẫu thẩm mỹ, chỉnh sửa âm đạo (do nữ BS Mỹ Liên thực hiện)

(714) 429-5848
11180 Warner Avenue, Suite 465, Fountain Valley, CA 92120
www.bacsihongocminh.com

Công việc kiểm tra nhà phải hoàn toàn độc lập

(RealtyTimes) – Bạn sắp sửa ký một hợp đồng để mua một căn nhà cũ. Địa ốc viên đã cung cấp cho bạn tên của một chuyên viên kiểm tra nhà, và đã khuyên bạn nên sử dụng “điều khoản dự phòng kiểm tra đặc biệt” (specific inspection contingency clause) trong bản hợp đồng thay vì “điều khoản dự phòng kiểm tra tổng quát” (general inspection contingency clause).

Có một sự khác biệt lớn giữa hai ý niệm này và nó có thể làm bạn tốn một số tiền đáng kể nếu bạn sử dụng sai.

Mỗi khi bạn mua một căn nhà, đặc biệt một căn nhà cũ, bắt buộc bạn phải nhờ một nhà chuyên môn kiểm tra căn nhà – một chuyên viên kiểm tra nhà độc lập. Trong khi chắc chắn bạn có quyền sử dụng chuyên viên kiểm tra do địa ốc viên khuyến cáo, bạn nên thực hiện sự tìm hiểu của chính mình để bảo đảm chọn được một người thực sự độc lập. Bởi vì điều khoản dự phòng để có thể hủy bỏ hợp đồng mua bán tùy thuộc vào kết quả cuộc kiểm tra.

Bạn nên bao gồm một điều khoản dự phòng việc kiểm tra trong hợp đồng mua bán của bạn. Điều khoản này có thể đại khái như sau:

“Hợp đồng này hoàn toàn phụ thuộc vào việc người mua nhận được, với chi phí của người mua, một vụ kiểm tra nhà thỏa đáng, trong vòng… ngày kể từ ngày phê chuẩn hợp đồng. Nếu người mua không thỏa mãn, vì bất cứ lý do gì, và thông báo cho người bán bằng văn bản trong vòng… ngày như đã nêu trên, hợp đồng này sẽ bị coi như vô hiệu và khoản tiền ký thác của người mua sẽ được hoàn trả ngay lập tức cho người mua. Nếu người mua không thông báo cho người bán trong vòng… ngày như đã nêu trên, điều khoản dự phòng này sẽ đương nhiên hết hạn và hợp đồng sẽ tiếp tục có hiệu lực chấp hành.”

Thí dụ trên được gọi là điều khoản “dự phòng kiểm tra tổng quát.” Trên căn bản, nếu người mua, vì bất cứ lý do gì, không thích kết quả của cuộc kiểm tra, người đó có thể chấm dứt hợp đồng và khoản tiền ký thác sẽ được hoàn trả cho họ.

Điều khoản dự phòng được khuyến cáo bởi nhà môi giới – được gọi là “điều khoản dự phòng kiểm tra đặc biệt” bị giới hạn hơn nhiều. Mặc dù các mẫu hợp đồng khác nhau chứa đựng những biến thể khác nhau về vấn đề này, áp lực của một điều khoản dự phòng đặc biệt là nếu người mua tìm thấy các khiếm khuyết trong căn nhà, người đó sẽ dành cho người bán ba ngày để đồng ý thực hiện những sửa chữa. Một khi người bán trả lời, người mua khi đó có thêm một hoặc hai ngày nữa để quyết định có chấp nhận những gì mà người bán sẵn sàng thực hiện hay không, hoặc sẽ chấm dứt hợp đồng.

Trên quan điểm của người mua, nếu căn nhà vững chắc về mặt kiến trúc, nhưng mái nhà, chẳng hạn, chỉ có một tuổi thọ ngắn, có thể họ không muốn hoàn tất vụ mua bán. Tuy nhiên, bởi vì hiện nay căn nhà không có khiếm khuyết, người mua không thể rút ra khỏi hợp đồng.

Điều khoản dự phòng đặc biệt có vẻ như có lợi cho người bán, bởi vì nó không cho phép người mua tùy tiện nại bất cứ lý do gì để chấm dứt hợp đồng. Tuy nhiên, nếu người mua muốn rút ra khỏi hợp đồng vào một giai đoạn sớm sủa, hợp đồng nên được chấp dứt thay vì để cho những rắc rối tiếp tục kéo dài cho tới phút chót.

Tại sao một người bán nhà nên cho phép người mua kiểm tra căn nhà? Trong khi người bán có thể nghĩ rằng một cuộc kiểm tra không có lợi cho họ. Nhưng nghĩ cho kỹ, ngay cả trên quan điểm của người bán, họ nên để cho người mua có một thời gian ngắn để hủy bỏ hợp đồng nếu người mua không hài lòng với tình trạng của căn nhà.

Rõ ràng, người bán nên để cho người mua bãi bỏ hợp đồng một cách sớm sủa hơn là chờ cho tới phút chót và nêu lên đủ loại vấn nạn vào ngày hoàn tất vụ mua bán. Đây là một vấn nạn thông thường trong một thỏa thuận về nhà đất khi người mua thực sự không muốn hoàn tất thỏa thuận mua bán, nhưng biết họ bị ràng buộc về mặt pháp lý để làm như vậy. (N.N.)

Làm gì khi nhận được ‘Notice of Default?’

(RealtyTimes) – Nếu bạn trễ hạn trả món nợ thế chấp của bạn quá 90 ngày, công ty thế chấp sẽ tống đạt cho bạn một thư “Notice of Default” (Báo Thị Trễ Hạn Trả Nợ). Đây là bước đầu trong thủ tục xiết nhà. “Notice of Default” được dán tại cửa trước hoặc tại một nơi dễ thấy, và cũng được nộp tại quận với tính cách hồ sơ công cộng để mọi người có thể coi.

Tờ báo thị NOD sẽ cho biết số tiền cần phải trả để đưa món thế chấp ra khỏi thủ tục xiết nhà, và một khoảng thời gian để làm như vậy, thường là 30 ngày đến 60 ngày.

Vì mỗi trường hợp một khác, không có một mẫu nhất định cho một “Notice of Default.” Tuy nhiên một báo thị có thể bao gồm nội dung chính như sau:

Báo thị này nhằm chính thức thông báo cho quý vị biết rằng quý vị hiện trễ hạn trong việc thực hiện các nghĩa vụ trả nợ thế chấp, tài khoản #… Tài khoản này hiện có kết toán tổng cộng $… có thể được trả trước ngày 1 Tháng Bảy, 2016.

Số tiền này đã quá hạn thanh toán kể từ ngày 1 Tháng Tư, 2016, và quý vị đã làm ngơ nhiều yêu cầu thực hiện việc thanh toán. Trừ phi chúng tôi nhận được đầy đủ số tiền trên trước thời hạn nêu trên, chúng tôi không có lựa chọn nào khác hơn là khởi sự thủ tục xiết căn nhà của quý vị.

Nếu bạn đang tìm cách điều chỉnh món vay với công ty thế chấp và đã thực hiện những sự dàn xếp để trả nợ, có thể bạn vẫn ở trong thủ tục xiết nhà. Công ty thế chấp sẽ nộp một bản NOD, trong khi vẫn thực hiện việc dàn xếp với bạn.

Trên nguyên tắc, bạn vẫn ở trong tiến trình xiết nhà, trừ phi một “Notice of Rescission” (Báo Thị Hủy Bỏ) được đệ nạp để hủy bỏ báo thị không trả nợ. Công ty thế chấp có thể duy trì bạn ở trong tiến trình xiết nhà như một trong các điều kiện trả nợ của bạn.

Nếu bạn trễ hạn hoặc không trả nợ sau khi được điều chỉnh món vay, công ty thế chấp có thể nộp một “Notice of Trustees Sale” (Báo Thị Bán Ủy Thác), và căn nhà của bạn sẽ đi tới cuộc “Foreclosure Auction” (Bán Đấu Giá Nhà Bị Xiết).

Bây giờ bạn phải làm gì?

Tiếp tục trả nợ: Nếu bạn có tiền để tiếp tục trả nợ, hãy làm như vậy để tránh giai đoạn hai, rất tốn kém trong thủ tục xiết nhà, đó là “Notice of Sale” (Báo Thị Bán). Các lệ phí trả cho luật sư sẽ làm bạn hao tốn hàng ngàn đô la.

Điều chỉnh món vay: Nếu bạn tạm thời trễ hạn trả nợ và chỉ cần một ít thời gian để bắt kịp và đứng vững trở lại, khi đó một vụ điều chỉnh món vay là giải pháp tốt nhất. Nên biết rằng bạn phải tôn trọng các điều khoản của vụ điều chỉnh nếu không công ty thế chấp của bạn sẽ xiết nhà.

Bán căn nhà của bạn: Nếu bạn đã chậm trễ và không biết làm thế nào để có thể tiếp tục trả nợ, và thấy rằng bạn không thể tiếp tục trả món nợ thế chấp được nữa, khi đó hãy bán căn nhà của bạn. Hãy tiếp xúc với nhà địa ốc ngay lập tức để tìm các giải pháp. Bạn có thể đủ điều kiện cho một vụ “Short Sale” (Bán Dưới Mức Nợ), hoặc nếu bạn đã trả nợ thế chấp được một thời gian và đã làm chủ một phần trị giá của căn nhà sau khi trả hết nợ thế chấp, bạn có thể bán căn nhà của bạn để thu được một món tiền.

Tóm lại, đừng để bị xiết nhà! (N.N.)

Má của con

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Phương Quỳnh

Đêm nay con lại không thể ngủ. Lăn tới xoay lui, trong đầu bao suy nghĩ nối đuôi nhau đến và nước mắt rơi lúc nào không hay. Con cũng không còn nhớ ngày Lễ Mẹ vừa qua mình đã làm gì. Có lẽ loay hoay ngoài vườn cố cứu sống cây hồng giòn và cassia mà lúc còn Má đã nâng niu. Con nhớ Má, nhớ nhiều lắm.

Nhưng có nhớ, có thương thì Má của con chỉ còn lại hủ tro tàn.

Ngày nào ôm cốt Má từ nhà quàn về chùa, mới đó thôi mà nay đã tháng 6. Năm nay Vu Lan về, con sẽ không được cài hoa hồng đỏ nữa rồi. Vu Lan qua thì ngày giáp năm, giỗ đầu của Má cũng chẳng bao xa.

Con nhớ ngày xưa, năm con khoảng 6 tuổi và nằm mơ. Lần đó là lần đầu con khóc không vì roi đòn hay bị thương mà khóc vì đau. Tuy lúc đó chưa nhận thức được cái chết là sự ra đi vĩnh viễn, con vẫn khóc. Khóc vì thấy Má nằm trong chiếc hòm gỗ, mắt nhắm nghiền, không thèm để ý con. Trong mơ con thấy Má mất, Má ra đi một nhanh đến đột ngột không khác gì đời thật, ngày Má lìa Ba và đám con cháu.

Ngày Má mất, con vui rồi lại tức tưởi và hối hận, giận bản thân sao lại vui khi mẹ mình chẳng còn. Những tuần cuối đời Má nói rất ít, nằm đó nhắm mắt dưỡng thần và niệm Phật. Đến giờ ăn hay khi cần làm vệ sinh, Má giận trách bản thân yếu ớt phải để con cháu chăm sóc. Má là người phụ nữ kiên cường, luôn dùng sức chính mình để lo cho bản thân cũng như chồng con rồi đến cháu. Dù được Phật độ Má không bị hành đau như người khác cùng chứng bịnh, thấy Má từng là một người không dựa dẫm vào ai, lúc nào cũng là điểm tựa cho người xung quanh mà nay tự ngồi cũng không thể, con thương Má hơn. Thỉnh thoảng Má nói Má muốn chết cho xong, khỏi cực tụi con. Những lúc Má nói vậy, con chỉ có thể đáp lại là hồi nhỏ Má lo cho tụi con, nay tụi con lớn và Má bệnh yếu thì tụi con lo lại, đâu có gì mà cực. Thật ra trong lòng con hiểu tại sao Má nói vậy, bởi bản thân con cũng sợ ngày mình bệnh hoạn nằm đó và chờ người nhà chăm sóc. Đó là con trọng sĩ diện, con không muốn để lại người thân hình ảnh yếu ớt của mình. Phút giây đó con cũng cầu mong Má nhẹ nhàng về với Phật. Nếu nằm lâu hơn nữa thì vết thương không thể lành lâu ngày trở nên lở loét, thối rữa sẽ làm Má đau và tự cho mình mất đi oai nghiêm.

Từ nhỏ tới lớn Má luôn khỏe mạnh, sức dường như vô tận thì làm sao khi khổng khi không có thể chết. Dù bác sĩ ở Kaiser Pernamente cho biết chứng bệnh Má rất nặng và thời gian còn lại có thể tính theo tuần chứ không phải năm hoặc tháng, con đã không tin, cứ đinh ninh là họ chẩn đoán sai. Triệu chứng bệnh không có, hay nói đúng hơn là bác sĩ gia đình không nhận ra vì họ khám quá sơ sài. Hơi thở ngắn thì cho đo tim mạch, kết quả tốt rồi coi như thể chưa hề có gì xảy ra. Nơi cổ, mắt, và nách bầm gần như tím đen thì bảo là do lớn tuổi, chỉ máu gì đó bể. Lời họ nói đến giờ con vẫn còn mơ hồ vì không thể tin họ đã là bác sĩ lại lo cho bệnh nhân qua loa đến vậy. Có lẽ họ có quá nhiều bệnh nhân nên làm cho có lệ. Cũng có thể họ không quan trọng bệnh nhân có tìm ra chứng để trị khỏi nên họ đã không cố công tìm căn nguyên những triệu xem như thường vì đó đâu phải mẹ, cô, dì hay chị em họ. Nếu họ chịu khó đối chiếu từ nhiều khía cạnh hoặc cho giấy đi khám chuyên khi yêu cầu thì đã tìm ra. Hoặc là họ cần tu nghiệp thêm để hiểu biết nhiều về những chứng bệnh không phải cảm ho, nhức mỏi bình thường và chỉ cần kê toa coi như xong bổn phận.

Khi biết rõ tên chứng bệnh, con lên mạng tìm hiểu thì những triệu chứng của nó và triệu chứng Má khai với bác sĩ gia đình ăn khớp với nhau. Trước kia con từng không hài lòng khi nghe người khác hạ thấp và nói nhau “bác sĩ Việt Nam dở lắm, đi bác sĩ Mỹ đi.” Đến nay con có chút thấm thía và cảm thấy rằng câu đó không phải không lý do. Bác sĩ Mỹ họ không dám qua loa vì sợ bị thưa kiện, còn người Việt mình thì cứ dĩ hòa vi quí. Người Việt với nhau biết nhau quá nên làm càn, làm cho xong. Còn cái câu “đồng hương phục vụ đồng hương” bị không ít người sửa thành “đồng hương cắt cổ đồng hương,” gần đây con cũng thấm nó rồi sau đôi ba lần đến thương vụ người Việt. Dù vậy, con không hoàn toàn tán thành vì con cho rằng việc gì cũng có ngoại lệ, không thể quơ đũa cả nắm.

Nói thì lạc quan lắm nhưng nghĩ tới Má, con cứ tưng tức, lắm lúc ứa nước mắt bất lực. Từ ngày hiểu biết chuyện đến trước ngày Má mất, con cứ cho mình mạnh mẽ vì là người không dễ rơi nước mắt, không để người khác hoặc tình huống tác động đến cảm xúc. Nhưng ngay khoảnh khắc chị ra patio, nơi con đang dọn chuẩn bị đón ban hộ niệm, và nói “Má đi rồi” thì con mới biết mình không mạnh. Lúc đó nhìn mặt chị bình thản, mắt ráo nhưng bước lại gần mới thấy nét mặt cứng đơ. Cả thân con thì tưởng chừng đóng băng, mặc chân vẫn bước, tay hãy còn thu xếp. Và cứ vậy, con dọn xong rồi sang tiếp bà con, các cô, chú, bác bạn của Ba Má đến viếng cũng như hộ niệm mà mắt vẫn khô queo. Tiếng nói vẫn to rõ, có lúc còn cười nữa chứ, cho mình cừ lắm.

Thế đó nhưng ngày chuẩn bị đồ liệm theo Má, con khóc tức tưởi, ôm lồng ngực khóc thật ấm ức. Những lúc quỳ dâng cơm rồi lạy tạ ân các Chư Tôn Đức Tăng Ni đã làm lễ cho Má thì giọt ngắn giọt dài tuôn dù còn cầm cự mà thút thít thôi. Đến dâng cơm lần cuối, bỗng đâu một chú ruồi bay quanh con mấy vòng sau đó sang các chị rồi quay lại và đậu lên vai áo con mà bò tới lui, thế là phải cắn môi để không cản trở Sư Thầy tụng kinh. Có thể chú ruồi đó đánh hơi được nước mắt nước mũi con chèm nhèm nên theo. Nhưng nếu vậy, sao chú không đậu lên đồ ăn mà chỉ đậu lên chén cơm giữa. Cũng có thể chú không thích món chay mà thích cơm như Má thích cơm trắng hơn thức ăn (đây có lẽ Má luôn nhường đồ ăn cho chồng con và cháu nên thành thói quen). Hoặc là thân con có mùi khác hơn tất cả ai hiện diện hôm đó? Nhưng con sẽ cứ nghĩ đó là Má đã về an ủi gái út cũng như nói lời từ biệt. Cũng kể từ tang lễ Má, con mới rõ mình vẫn là trẻ con, sẽ mãi là gái út Má sanh thiếu ký và là nhỏ em bự xác vì đến nay con thỉnh thoảng còn mít ướt khi nhớ Má.

Nhưng đêm nay trong lúc ghi lại tâm sự cùng Má, con hiểu được một điều. Nhớ nhung, thương tiếc bởi chưa trọn báo đáp công ơn mà người đã không còn thì vẫn có cách. Nếu thương người thì phải thương thân, phải phấn chấn đấu tranh với bi ai mà sống tốt, phải sống sao cho người bên kia an lòng yên nghỉ, thôi quyến luyến vì việc dở dang. Người còn lại có cơ hội để sửa đổi hoặc làm những gì người khuất bóng chưa thực hiện được. Vì vậy từ phút giây này con sẽ nghe lời các Sư Thầy và Ni Sư đã dạy là phải thôi sầu thương và thường niệm Phật cầu Má vãng sanh. Con sẽ mạnh mẽ đứng dậy, sống cho không uổng kiếp người đồng thời lo cho những người còn lại. Con sẽ thôi tự nhốt mình vào quá khứ, sẽ không tránh khi mấy đứa bạn hỏi han mà gởi tâm sự lên những trang nhật ký. Con sẽ chấp nhận sự mất mát to lớn này mà không bỏ luôn cơ hội báo ơn với đấng sinh thành còn lại. Con tự hứa với lòng là rộng lượng hơn, bỏ đi cái tôi để dung hòa cùng tất cả. Nếu con có chùng bước và lại sống ảo tưởng, con sẽ đọc bài thơ đã làm mà nhớ “sống cần kiệm, đừng đua đòi.”

Má hãy về với Phật A Di Đà và yên tâm tu học cho đến ngày sen nở, biết đâu chừng con đủ phước duyên, đạo hạnh và gặp lại Má nơi cõi Cực Lạc ấy. Cầu mong ký ức và hình ảnh Má giúp con mở lòng vị tha, thêm nghị lực và kiên nhẫn để sớm đạt được những điều đang hướng tới.

Đồng hương Cần Giuộc họp mặt lần thứ 23

GARDEN GROVE, California (NV) – Hội Đồng Hương Cần Giuộc sẽ có buổi họp mặt lần thứ 23 vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật, 3 Tháng Bảy, tại nhà hàng Seafood Place, 12181 Brookhurst Street, Garden Grove, CA 92840, điện thoại (714) 638-7020, lá thư ngỏ của ông Hội Trưởng Kiều Quan gởi ra cho biết.

Trong thư gởi đồng hương Cần Giuộc, ông cho biết: “Trong nhiều năm bộn bề lo toan của cuộc sống, với những mưu sinh nơi đất khách quê người, nhưng chúng ta vẫn luôn nhớ về quê hương Việt Nam – Cần Giuộc mến yêu, để có nơi gặp gỡ, giúp đỡ lẫn nhau và chia sẻ kinh nghiệm làm việc nơi xứ sở quê người, ngôi nhà đất mẹ, Hội Đồng Hương Cần Giuộc được ra đời từ đó. Chuẩn bị cho lần sinh nhật lần thứ 23, ngôi nhà chung Hội Đồng Hương Cần Giuộc luôn chứa chan tình cảm quê hương, kính mời quý vị trưởng thượng, quý mạnh thường quân, cùng toàn thể anh chị em Cần Giuộc và thân hữu tham gia buổi họp mặt hàng năm năm nay.”

Ông chia sẻ thêm: “Thật tự hào khi sống xa quê, nhưng con cháu chúng ta luôn phấn đấu và làm rạng rỡ quê hương Cần Giuộc. Hàng năm, ban tổ chức được vinh dự tặng quà cho các em học sinh giỏi, và vinh danh những gia đình gương mẫu, những người thành đạt nơi đất khách quê người. Hy vọng rằng lần gặp gỡ năm nay, hội đồng hương chúng ta có dịp vinh danh, gặp gỡ nhiều hơn các con cháu thành đạt, có chức vụ quan trọng và âm thầm giúp đỡ người Việt trong xã hội Mỹ, để thế hệ trước kết nối, giới thiệu với thế hệ sau về quê hương xứ sở của mình, và cũng mong nhắc nhở thế hệ mới luôn bảo tồn tiếng Việt, văn hóa mến yêu Việt Nam. Đáp lại nhu cầu tìm về nguồn cội, nhớ quê, nhớ nhà mãnh liệt trong mỗi chúng ta, ngôi nhà chung Cần Giuộc vẫn đứng đây, mở cửa và dang tay chào đón những người con của mình trở về sau những ngày bận rộn và lo toan của cuộc sống.”

Ông Kiều Quan cho biết, ban tổ chức luôn tìm cách để liên lạc từng người về họp mặt. Chương trình sẽ có những phần quà giá trị để những người mặc chiếc áo dài dân tộc đến tham dự có cơ may trúng thưởng, và cùng vui với gia đình lớn Cần Giuộc.

“Quý vị sẽ được chiêm ngưỡng những điệu múa, nghe lại những bài hát dân gian, vọng cổ hoài lang và sống lại với những nụ cười, những âm vang ngày xưa mà ít khi nghe lại trong cuộc đời mới nơi đất khách. Chỉ mong sao chúng ta ngày mãi thương yêu và gắn bó nhau hơn,” vẫn theo ông hội trưởng cho biết.

Lá thư của ông hội trưởng cho biết thêm: “Theo thông lệ hàng năm, ban tổ chức xin quý vị mạnh thường quân ủng hộ những phần quà để phát thưởng cho con cháu đồng hương học giỏi, rút thăm may mắn và các phần quà xổ số giúp vui trong ngày họp mặt sắp tới. Nếu quý đồng hương ở xa hoặc bận việc không thể về họp mặt mà muốn ủng hộ, xin gởi check hoặc money order về cho đại diện Hội Đồng Hương Cần Giuộc là ông Võ Tài, 13431 Flower Street, Garden Grove, CA 92843, điện thoại (714) 468-6753.” (Đ.D.)

Ân Xá Quốc Tế: Cảnh sát quân đội Mexico hiếp dâm nữ nghi can

AI đã phỏng vấn 100 phụ nữ và có khoảng 70% trong số này nói rằng bị các hành vi bạo động tính dục trong lúc bị bắt hay ngay sau đó.

Các hình thức bạo động này gồm cả việc đánh vào bụng, đầu, đe dọa cưỡng hiếp – nhắm vào họ hay thân nhân, dìm nước đến ngạt thở, tra điện ở vùng kín, bốc hốt và hiếp dâm.

“Cảnh sát Mexico có vẻ coi phụ nữ là thành phần dễ bắt giữ để có đủ số ấn định và cho xã hội thấy rằng các biện pháp bảo vệ an ninh của nhà nước có hiệu quả,” AI cho hay.

Bản báo cáo cho thấy nhiều phụ nữ bị bắt và giam cầm là các bà mẹ một mình nuôi con.

Thành phần mại dâm ở Mexico cũng thường xuyên bị tra tấn và ngược đãi khi bị bắt hay trong lúc giam cầm, theo bản báo cáo, và AI cho hay là các phụ nữ đồng tính cũng bị đối xử tệ hại tương tự. (V.Giang)

Cấm cán bộ cả huyện đi nghỉ mát để ‘họp hội đồng’

“Lẽ ra giờ này tôi và nhiều nhân viên trong cơ quan cùng gia đình đang vui vẻ nghỉ mát ở Nha Trang. Thế nhưng theo chỉ đạo của Huyện Ủy huyện Hóc Môn, cơ quan tôi phải hủy chuyến đi đó,” bà X., cán bộ công tác trong một đơn vị hành chính sự nghiệp xin giấu tên, ngụ huyện Hóc Môn, buồn bã nói với báo Pháp Luật Sài Gòn ngày 27 tháng 6.

Bà X. cho hay, năm nào cơ quan bà cũng tổ chức cho nhân viên và gia đình đi nghỉ mát vào những ngày hè cuối tháng 6. Năm nay địa điểm là Nha Trang. Đùng một cái, cơ quan bà nhận được công văn chỉ đạo của Huyện Ủy Hóc Môn, yêu cầu không được tổ chức cho cán bộ, công chức tham quan, nghỉ mát ngoài Sài Gòn từ ngày 14 tháng 6 đến ngày 7 tháng 7. Lý do “để đảm bảo chuẩn bị tốt cho kỳ họp thứ nhất hội đồng huyện và xã/thị trấn nhiệm kỳ 2016-2021.”

“Theo tôi, chỉ nên yêu cầu những người là đại biểu hội đồng không được vắng mặt trong thời gian trên để không ảnh hưởng kỳ họp. Chứ hàng ngàn công chức, người lao động không phải hội đồng thì không nên cấm như vậy. Khi đăng ký nghỉ mát, tôi phải đóng thêm hai suất cho hai con, ngót nghét 7 triệu đồng. Cơ quan tôi cũng đã đóng tiền cọc cho công ty du lịch, vì vậy số tiền này có thể mất trắng,” bà X nói.

Trong khi đó ông Y., đại biểu hội đồng của một xã thuộc huyện Hóc Môn, tức giận: “Bản thân là đại biểu hội đồng, tôi không đồng tình với chỉ đạo của Huyện Ủy Hóc Môn về việc không tổ chức cho công chức, người lao động tham quan, nghỉ mát trong ba tuần liền,” ông Y nói.

Theo ông Y., lẽ ra ngày ký công văn và ngày thực thi phải cách nhau 10 ngày để các đơn vị có thời gian thương lượng hủy tour với các công ty du lịch. Chưa hết, thời gian không cho tổ chức tham quan, nghỉ mát quá dài (23 ngày) nên lỡ dịp đi chơi hè của các cháu nhỏ.

Sáng 27 tháng 6, phóng viên báo Pháp Luật Sài Gòn gọi điện thoại cho bà Lê Thị Hồng Nga, phó bí thư huyện Hóc Môn, người ký công văn nêu trên, đề nghị được trao đổi trực tiếp về nội dung công văn, song bà Nga từ chối với lý do bận họp cả ngày.

Tuy nhiên, do áp lực từ dư luận và báo chí, nói với báo Tuổi Trẻ chiều 28 tháng 6, bà Nga, khẳng định, công văn số không cấm cán bộ, công chức, người lao động đi nghỉ mát ngoài phạm vi Sài Gòn mà: “Huyện ủy muốn quán triệt, yêu cầu các đơn vị không tổ chức đoàn đi trong giai đoạn chuẩn bị họp hội đồng các cấp.” (Tr.N)

Luật hình sự CSVN chưa dùng đã bỏ

Bộ Luật Hình Sự mới vốn được Quốc Hội khóa 13 bỏ phiếu thông qua hồi tháng 11 năm 2015, sắp có hiệu lực vào ngày 1 tháng 7 nhưng theo một thành viên trong Ủy Ban Thường Vụ của Quốc Hội Việt Nam, yêu cầu ẩn danh khi tâm tình với báo giới thì phải tổ chức hoãn thi hành bộ luật này, nếu không cả dân lẫn doanh giới sẽ… chết!

Bộ Luật Hình Sự mới, từng được ca ngợi như “bằng chứng về quyết tâm vượt bậc của đảng-nhà nước-quốc hội-chính phủ Việt Nam trong cải cách tư pháp” có khoảng… 90 nội dung bị xem là sai, cần “sửa đổi, bổ sung.” Hiện chưa rõ ngân khố đã chi bao nhiêu cho việc soạn thảo và bộ phận soạn thảo đã nhận bao nhiêu từ các khoản viện trợ nhằm giúp Việt Nam cải cách tư pháp.

Bởi việc hoãn thi hành Bộ Luật Hình Sự mới cũng cần được Quốc Hội “nhất trí” nên sau cuộc họp bất thường giữa Ủy Ban Thường Vụ của Quốc Hội Việt Nam với trưởng đoàn đại biểu Quốc Hội của các tỉnh, thành, chính quyền Việt Nam đã cho người đưa phiếu đến tận tư gia của từng đại biểu Quốc Hội để họ biểu quyết và gửi lại ngay, cho kịp tuyên bố “hoãn” trước ngày Bộ Luật Hình Sự mới có hiệu lực.

Việc hoãn thi hành Bộ Luật Hình Sự mới sẽ có hiệu lực đến 1 tháng 1 năm 2017.

Phần lớn những sai sót trong Bộ Luật Hình Sự mới đều thuộc dạng ngớ ngẩn tới mức người ta không hiểu tại sao lại có thể đi thẳng từ bộ phận soạn thảo vốn được ca ngợi là những chuyên gia tư pháp hàng đầu xuyên qua bộ máy lập pháp ra thẳng cuộc đời.

Ví dụ như có nhiều tội, tuy đã xác định một cách rõ ràng về sự khác biệt giữa phạm tội lần đầu với tái phạm, tái phạm nhiều lần nhưng qui định về hình phạt lại giống hệt nhau. Ví du như xác định “cố ý làm lộ – “chiếm đoạt” – “mua bán” – “tiêu hủy” tài liệu và bí mật quốc gia là tội nhưng chỉ qui định hình phạt đối với hành vi “cố ý làm lộ” còn “mua bán” – “chiếm đoạt” – “tiêu hủy” tài liệu và bí mật nhà nước tuy là tội nhưng không bị phạt vì không thấy qui định.

Dân chúng và các luật sư còn nghi ngờ về sự thiện lương của cơ quan lập pháp đối với phòng-chống tham nhũng. Theo Bộ Luật Hình Sự mới, chỉ cần chuẩn bị để phạm nhiều tội đã bị truy cứu trách nhiệm hình sự nhưng nếu bị phát giác đang chuẩn bị nhận hối lộ, chuẩn bị tham ô thì… không sao cả!

So với Bộ Luật Hình Sự hiện hành thì Bộ Luật Hình Sự mới có một tội mới. Đó là “cung cấp dịch vụ trái phép trên mạng máy tính, mạng viễn thông.” Nội dung về tội này biến những tuyên bố, lời kêu gọi dân chúng tích cực khởi nghiệp, đầu tư-phát triển công nghệ thông tin để Việt Nam bắt kịp thế giới thành những lời nói láo vì chỉ một chút sơ sểnh là… vào tù!

Cũng cần nói thêm, đây là lần thứ hai xảy ra “thảm họa lập pháp” trong nhiệm kỳ của Quốc Hội khóa 13. Lần trước, Quốc Hội khóa này bỏ phiếu thông qua Luật Bảo Hiểm Xã Hội. Trong luật vừa kể có điều 60 bị coi là bất chấp thực tế, tước đoạt quyền lợi của tất cả những người lao động thuộc loại “thấp cổ, bé họng” nếu họ đột nhiên mất việc. Trước khả năng bùng phát những cuộc bạo động trên diện rộng, Quốc Hội khóa 13 phải vội vàng biểu quyết để sửa lại điều này. (G.Đ)

Mười một điều nên biết về Costco

WASHINGTON, DC (NV) – Nói đến Costco là nói đến sự tiện lợi và tin dùng của mọi nhà, đặc biệt là đối với chị em phụ nữ khi sắm sửa cho gia đình và bản thân.

Không chỉ đa dạng về đồ ăn thức uống, đồ tiện dụng trong nhà, mà Costco còn cung cấp các hàng hóa khác như đồ điện tử, đồ dùng nội thất, đồ trang sức thay thậm chí là vỏ bánh xe. Với sự đa dạng như vậy, khách khi mua hàng không khỏi tránh việc mua quá mức hay mua dư những thứ không cần thiết. Để hạn chế điều này, ông Trae Bodge, chuyên gia mua sắm thông minh, đưa ra các lời khuyên cho độc giả việc làm thế nào để số tiền $55 bạn đóng mỗi năm để trở thành thành viên của Costco có ích.

 

1. Bạn không cần phải là thành viên thì mới mua sắm được ở Costco

Nếu như bạn cảm thấy chưa sẵn sàng để đăng ký làm thành viên của Costco, bạn vẫn có thể mua đồ tại đây vì theo quy định của Costco, một thành viên có thể dẫn theo hai người khách của mình mua sắm. Bạn có thể đi chung với người thân hay bạn bè của bạn có thẻ thành viên để mua những thứ bạn cần mua tại đây.

Ngoài ra, nếu như bạn muốn đi mua sắm một mình mà không cần người có thẻ thành viên đi cùng, thì bạn có thể nhờ người đó mua thẻ Costco Cash Card cho bạn. Các thẻ này được dùng như tiền mặt để mua hàng tại đây, với trị giá từ $25 đến $1,000. Những người không có thẻ thành viên của Costco có thể dùng Costco Cash Card để vào, mua sắm và trả tiền tại đây.

Bên cạnh đó, bạn có thể mua sắm trên trang mạng của Costco. Tuy nhiên, mặt hàng cho những người không có thẻ thành viên không đa dạng, và đôi khi, bạn phải trả thêm một chút tiền.

 

2. Phí thành viên của Costco có thể tăng

Mặc dù Costco chưa bao giờ tăng giá thẻ thành viên từ năm 2011 đến nay, nhưng theo công ty dữ liệu và phân tích UBS, phí thành viên có thể tăng từ $5 cho đến $10 vào năm 2017.

Thẻ thành viên Gold Star Membership và thẻ Business Membership đều có phí mỗi năm là $55. Gold Star là thẻ dành cho mọi người, còn Business Membership dành cho những ai có cơ sở kinh doanh và cần mua với số lượng lớn.

Còn thẻ Executive Membership có phí là $110. Với thẻ này, bạn nhận được 2% tiền mặt lên đến $750 cho những lần mua sắm tiếp theo tại đây. Ngoài ra, thành viên thẻ Executive còn được nhận các khuyến mãi dịch vụ du lịch ở Costco.

 

3. Bạn có thể mua cả quan tài ở Costco

Nghe có vẻ khó tin nhưng đây là sự thật. Ở Costco có bán quan tài. Theo Federal Trade Commission, quan tài thường là thứ mắc nhất trong một buổi lễ đám tang, với giá thông thường là $2,000, và có khi giá có thể lên đến $10,000. Tuy nhiên, ở Costco, giá bán quan tài rẻ hơn, rơi vào khoảng từ $950 đến $1,900. Để mua quan tài, bạn phải liên lạc với nơi bán quan tài được ghi ở trên trang mạng Costco.com để hỏi sản phẩm, giá cả và việc vận chuyển trước khi mua hàng.

 

4. Quy định trả hàng dễ dàng

Costco không đặt ra thời gian trả lại hàng nếu như bạn không thích. Tuy nhiên, với những món hàng lớn hay đắt tiền như ti vi, máy tính, điện thoại, thông thường, bạn phải trả lại trong vòng 90 ngày nếu không muốn sử dụng để được hoàn trả tiền. Đây có thể được xem là quy định rộng rãi so với những nơi khác. Ở Bestbuy, bạn phải trả lại trong vòng 15 ngày kể từ ngày mua, hay Target là trong vòng 30 ngày. Tuy nhiên, một số mặt hàng như thuốc lá hay rượu sẽ không trả lại được.

 

5. Thậm chí, bạn có thể trả lại phí thành viên Costco

Nếu bạn cảm thấy không thích hợp với việc mua sắm ở Costco sau khi đóng tiền thẻ thành viên, bạn có thể dễ dàng dừng lại chương trình bất cứ lúc nào và được trả lại tiền. Việc bạn phải làm là đến cửa hàng Costco gần nhà, và hỏi nhân viên về việc đóng tài khoản.

 

6. Sản phẩm Kirkland của Costo rẻ hơn so với nhãn hàng khác

Khoảng hơn 20% mặt hàng ở Costco là của Kirkland Signature, một thương hiệu nổi tiếng của Costco. Theo ông Bodge, bạn sẽ tiết kiệm được vài đồng nếu như mua nhãn hiệu của Costco so với các nhãn hiệu khác. Tuy nhiên, giá cả thì cũng đi đôi với chất lượng. Theo báo cáo của Consumer Reports, hai mặt hàng kém chất lượng của Kirkland là giấy toilet và khăn lau mặt facial tissue.

Ông Bodge cũng so sánh giá cả một số mặt hàng của Kirkland với các nhãn hàng khác, cụ thể, 30 cuộn giấy toilet của Kirkland với 425 tờ một cuộn có giá $15.99 trong khi 30 cuộn của Charming với 231 tờ một cuộn có giá $21.99. Hoặc 48-ounce cà phê của Kirkland có giá $9.49, trong khi giá của Folger là $9.99.

 

7. Bạn có thể mua các thực phẩm organic ở Costco

Nếu như ngày xưa bạn không nghĩ sẽ kiếm được thực phẩm organic ở Costco thì nay xin chúc mừng bạn, Costco đã và đang cung cấp rất nhiều mặt hàng này. Theo thống kê tiêu thụ vào năm ngoái, Costco thu hơn $4 tỉ tiền bán thực phẩm organic, so với $3.6 tỉ mà Whole Foods bán được. Điều quan trọng là giá cả của Costco vẫn rẻ hơn so với các nơi khác. Ví dụ, một hộp 16 ounce salad ở Costco có giá $4.39 trong khi ở Whole Food có giá mắc gấp 3 lần.

 

8. Bạn muốn mua xe? Costco sẽ bán cho bạn!

Costco còn cung cấp dịch vụ mua xe trực tuyến cho thành viên với hơn 465,000 xe thông qua chương trình xe vào năm 2015. Đầu tiên, bạn vào trang mạng costcoauto.com để kiếm xe mới hoặc xe cũ phù hợp với mình. Sau khi biết giá cả của xe, bạn có thể tìm thấy địa điểm của nơi đang bán. Thông tin của bạn sẽ được gửi đến cho nơi bán xe và nhân viên ở đó sẽ trực tiếp lên lịch hẹn gặp bạn và đưa cho bạn giá rẻ hơn rất nhiều so với giá bình thường ở ngoài.

Ngoài ra, chương trình xe ở Costco còn giúp bạn tiết kiệm hơn 15% tiền kiểm tra xe, thay bánh xe hay các dịch vụ liên quan khác.

 

9. Đổ xăng ở Costco

Cây xăng ở Costco có hai loại là 87 octane hoặc loại 91 octane. Và tất nhiên, xăng ở Costco rẻ hơn sao với các cây xăng khác ở bên ngoài. Tuy nhiên, bạn không thể dùng tiền mặt để trả tiền xăng mà phải dùng thẻ hoặc Costco Cash Card.

 

10. Visa thay thế American Express ở Costco

Trong mấy năm qua, thẻ Ameerican Express là thẻ tín dụng được dùng ở Costco. Tuy nhiên, bắt đầu vào ngày 20 Tháng Sáu, 2016, Costco sẽ đổi qua thẻ Visa. Thành viên Costco từng dùng thẻ American Express sẽ tự động được chuyển sang thẻ tín dụng mới của Costco là Citibank Anywhere Visa Card. Tuy nhiên, khách hàng là người quyết định là có muốn dùng thẻ mới hay không. Hiện tại, Costco đều nhận tất cả các thẻ Visa, thẻ Debit, tiền mặt và thẻ Costco Cash Card.

 

11. Đôi khi mua đồ số lượng lớn chưa chắc là tốt

Nếu bạn mua đồ dùng sinh hoạt cho một gia đình lớn và đông người thì việc số lượng lớn là cần thiết vì vừa tiết kiệm tiền và tiết kiệm thời gian mua sắm. Tuy nhiên, bạn cũng nên chú ý đến hạn sử dụng của sản phẩm vì nếu nó hết hạn trước khi bạn dùng tới thì có nghĩa là bạn phải vứt nó đi. (N.A)

Tây Ban Nha: Thời huy hoàng nay còn đâu!

Trong cả suốt trận đấu, nếu thủ môn David de Gea xuất sắc với nhiều lần cứu thua nhưng trên hàng công ngoại trừ Alvaro Morata có vài cơ hội tạo hy vọng, còn phía sau anh chỉ là một Cesc Fabregas và David Silva thiếu vắng sự năng nổ trong khi Ý kiểm soát khu vực trung tuyến. Sergio Busquet lại không thể kềm chế được Graziano Pelle và ngay cả Andres Iniesta cũng không có một đường bóng tỏa sáng. Tất cả cho thấy rõ ràng tuyển Tây Ban Nha như con thuyền lạc hướng ở biển cả.

Tình trạng hiệp nhì vẫn không khác gì so với hiệp đầu. Tây Ban Nha không thể thực hiện danh hiệu ba lần vô địch liên tiếp, và như Brazil cách đây hai năm, cũng rời khỏi giải sớm hơn mong đợi.

Sau World Cup Brazil, các ngôi sao một thời như Xavi, Xabi Alonso và David Villa tất cả giã từ sự nghiệp. Trong khi đó, thủ môn Iker Casillas mất chỗ đứng của mình nơi khung. Fabregas rồi cũng ra đi trong khi Iniesta không chắc tương lai sẽ như thế nào hay lại giống như trường hợp Messi, phải tuyên bố giã từ đội tuyển.

Ngay cả Del Bosque xác định cũng ra đi. Huấn luyện viên 65 tuổi này từng tuyên bố sau khi tuyển Tây Ban Nha rời khỏi giải trong nỗi thất vọng tại Brazil ông muốn lãnh đạo sự thay đổi với tuyển Tây Ban Nha, nhưng ông thất bại trong việc truyền cảm hứng đem đến thành công của thời đại mới. Và Tây Ban Nha cứ thế mà tuột dốc.

Vì thế trong khi tuyển Ý chuẩn bị so tài với Đức trong trận cầu nẩy lửa ở tứ kết, thì thầy trò Del Bosque khăn gói lên đường về nước. Đội tuyển vô địch Châu Âu 2008 và 2012 cùng đăng quang World Cup 2010, từng đem đến cho những cổ động viên nhiều khoảnh khắc đáng nhớ trong vài năm vừa qua giờ thực sự vắng bóng trên sân cỏ Euro Pháp.

Tuy lối chơi của Tây Ban Nha, dù vẫn còn làm mê đắm hàng triệu khán giả, nhưng không thật sự thành công nữa và Ý cho thấy họ có thể đánh bại bất cứ đội tuyển nào với chiến thuật đúng của mình.

Giờ đây muốn trở lại thời vàng son năm cũ, Tây Ban Nha cần phải thay đổi với huấn luyện viên khác và những cầu thủ mới đầy tài năng nữa nhưng cũng phải mất một thời gian… (TTC)

Tin mới cập nhật