Lê Thân (Le VL và Thao PT) (Thương kính quý anh thương phế binh VNCH nhân mùa tưởng niệm 30 Tháng Tư)
Kính quý anh! “Các anh đi vì quê hương tổ quốc.” Xếp bút nghiên theo tiếng gọi non sông. Giữ tiền đồn cho tổ quốc an dân. “Không ngại gian lao miệt mài gian khổ.” Núi rừng Trường Sơn chập chùng trùng điệp. Biển đảo sông hồ đất nước dấu yêu. Nếu có hy sinh, anh chết cho tổ quốc. Khí sinh tồn, anh quyết giữ quê hương.
Kính thưa đời! Ðời ai biết?! Những anh hùng chiến sĩ. Xa gia đình đi chiến đấu quanh năm. Súng trên tay là cuộc đời binh nghiệp Trên chiến trường quyết chiến giữ quê hương Ðồng bào miền Nam hạnh phúc phú cường. Nhờ chiến sĩ đêm ngày đi diệt giặc Xóm làng năm xưa yên lành giấc ngủ Tình quân dân cán chính của miền Nam Có ngờ đâu Cộng Sản quá hung tàn. Không thực hiện đúng những lời giao ước. Ðánh phá dân quân xé tờ hiệp ước. Giết đồng bào dân cán chính miền Nam!
Kính thưa người! Ai có biết? Những anh hùng chiến sĩ Bỏ một phần xương máu trên quê hương. Anh thương binh sống lây lất lề đường. Chịu cay đắng trăm ngàn lần khổ hạnh. Vết thương anh in sâu trăm mảnh đạn Máu xương anh tô thắm cánh đồng xanh Mảnh đời anh phiêu bạt khắp thị thành Một lần nữa anh chịu nhiều khổ nhục Vết thương anh đã in sâu trong tiềm thức Trái tim tôi mang nặng tháng năm dài Thương nhớ về anh chiến sĩ thương binh Ðời lính chiến hy sinh không tiếc nuối Bước chân anh, đá mềm chân đứng vững Súng trên tay, anh nhắm thẳng quân thù Trên bốn vùng chiến tuyến địa đầu Máu xương anh trải dài theo năm tháng. Diệt cộng thù, anh quyết giữ non sông Những chiến công anh đổi bằng xương máu. Thịt da này trải khắp dãy Trường Sơn. Ở Bình Long – An Lộc – Chiến Khu D Tam Biên – Ðồng Xoài – Bình Giả Chiến dịch Hạ Lào – Lam Sơn 719 Ðồi Charlie – An Lão – Khe Sanh Tou Morong – DakTo – Krek – Snoul Quảng Trị kinh hoàng – Ðông Hà – Mỹ Chánh Cầu Hiền Lương – Cửa Việt – Tà Khom Tân Cảnh – Kontum – A Shau – A Lưới Long Khánh – Phú Bài – Mật Khu Tống Lê Chân… Tỉnh Lộ, 7B chiến trường nghiệt ngã Pleiku – Buôn Mê Thuột – Phú Bổn – Sơn Hòa Và những vùng xôi đậu ở phương Nam. Bước chân anh trên bốn vùng chiến thuật. Cuộc chiến này anh còn lại gì đây? Mang tấm thân khổ nhục sống đọa đày. Nhờ ý chí, anh hiên ngang vẫn sống. Một phần đời còn lại trên quê hương.
***
Thưa quý vị..! Hỡi anh chị em… “Lòng người thiện cảm.” Thương nhớ về người chiến sĩ thương binh. Góp một bàn tay sưởi ấm ân tình. Theo năm tháng anh thương binh mòn mỏi. Ðang đợi chờ “hoa nhân ái” nở tình thương.
Lê Thân (Le VL và Thao PT) (Nhân mùa tưởng niệm 30 Tháng Tư)
“Anh Không Chết Ðâu Anh.” Kính tưởng niệm những anh linh chiến sĩ quân lực VNCH. Kính tưởng nhớ anh linh anh hùng mũ đỏ, Nguyễn Văn Ðương.
Kính tưởng anh linh, “Ai đã từng nghe bản nhạc hùng. Anh hùng mũ đỏ Nguyễn Văn Ðương. Một thời chinh chiến ghi quân sử. Huyền thoại anh Ðương áo hoa rừng.
“Nếu có chết cũng chỉ dành cho tổ quốc. Khí sinh tồn luôn quyết giữ cho quê hương.” Chiến sĩ Cộng Hòa hiên ngang sống. Trên khắp chiến trường “Anh Không Chết Ðâu Anh.”
Kính tưởng anh linh, Anh đã hy sinh cho người còn sống. Cảm ơn anh nghĩa cả ân tình. Xin dành riêng một nén tâm hương Tưởng nhớ anh những người hùng chiến sĩ.
Kính tưởng anh linh, Gởi nén tâm hương nghĩa ân tình. Hoa dù mũ đỏ giữ non sông. Tang bồng hồ thỉ vay xong trả. Tổ quốc – an dân – áo hoa rừng.
Này anh hỡi đồng đội anh ngã xuống. Anh tiến lên ngăn bước giặc thù. Và người hỡi lính hoa dù đang nở. Trên chiến trường khắp bốn quân khu.
Thương kính chị Mai, Năm tháng trôi qua chẳng phai mờ. Cuộc đời quả phụ sống trong mơ. Thương chồng chinh chiến không trở lại. Một dạ nuôi con vẫn thờ chồng.
An nghỉ đi anh giữa chiến trường. Một thời oanh liệt giữ quê hương. “Ngàn năm khí tiết lưu danh mãi Khép kín hoa dù Nguyễn Văn Ðương.”
Núi lở đồi nghiêng đứng lặng nhìn. Hồn thiêng sông núi cây ngả nghiêng. Thời gian khép kín xin dừng lại. Những cánh hoa dù nở sương đêm.
Cây rừng tĩnh lặng “cơn mưa pháo.” Trời gầm đất lở “mưa bom rơi.” Chiến sĩ Cộng Hòa hiên ngang đánh. Quyết chiến xông pha diệt Cộng thù.
Ngọn đồi 31 mãi tên anh. Trời đất thương yêu giữ bóng hình. Cho người thiếu phụ công, dung, hạnh.” “Trọn nghĩa phu thê” mãi thờ chồng.
Kính tưởng nhớ anh, và kính thương tặng chị. “Bà quả phụ Nguyễn Văn Ðương.”
SYDNEY, Úc (NV) – Nhà văn Phan Lạc Phúc, tức ký giả Lô Răng, phụ trách mục Tạp Ghi của nhật báo Tiền Tuyến (trước năm1975) vừa qua đời lúc 1 giờ 32 phút chiều Thứ Năm, 28 Tháng Tư, tại Sydney, Úc, ông Phan Lạc Tiếp, em trai của người quá cố, xác nhận với nhật báo Người Việt.
“Gia đình tôi có năm anh em, chỉ có anh Phúc và tôi vào Nam, dựa nhau mà sống,” ông Tiếp, hiện sống ở San Diego, California, nói về người anh ruột. “Cho tới sau này, tôi có được học hành một chút tất cả là nhờ dựa vào anh, cả vật chất lẫn tinh thần.”
Ông chia sẻ thêm: “Năm 1975, là một sĩ quan Hải Quân, tôi mang được cả gia đình thoát khỏi Việt Nam, trên dương vận hạm 502, chở được 5,000 người, nhưng trong đó không có ông anh tôi, thành ra, có một thời gian tôi khốn khổ vô cùng. Nhưng rồi sau này, khi hai anh em gặp lại, dù mọi chuyện xảy ra thế nào, anh vẫn là chỗ dựa của tôi.”
Ông Phúc sinh năm 1928, tốt nghiệp Khóa 2 Thủ Ðức. Ra trường, ông phục vụ tại Tiểu Ðoàn 6 Việt Nam. Năm 1955, ông mang cấp bậc trung úy, giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 14 Việt Nam, tiếp thu Bình Ðịnh.
Nhà văn Phan Lạc Phúc. (Hình: nhà văn Huy Phương cung cấp)
Năm 1957, ông được gửi đi học khóa Sĩ Quan Thông Tin Báo Chí (Press Information Officer) tại Ft. Slocum, New York, Mỹ. Về nước, ông được cử giữ chức vụ phụ tá trưởng phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu (trưởng phòng lúc bấy giờ là Thiếu Tá Nguyễn Văn Châu, về sau là giám đốc Nha Chiến Tranh Tâm Lý) và lần lượt giữ các chức vụ khác như trưởng phòng Tâm Lý Chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân; sĩ quan thuộc Bộ Tư Lệnh Hành Quân của Thiếu Tướng Dương Văn Minh.
Sau biến cố 1 Tháng Mười Một, 1963, trường Chiến Tranh Chính Trị được thành lập với sự cố vấn của quân đội Trung Hoa Dân Quốc, ông Phan Lạc Phúc về làm trưởng khối huấn luyện của trường, và phục vụ văn phòng của Tướng Trung Hoa Dân Quốc Vương Thăng, cố vấn của Bộ Tổng Tham Mưu VNCH về “Lục Ðại Chiến.”
Năm 1965, ông Phan Lạc Phúc trở thành ký giả Lô Răng khi về giữ chức vụ chủ bút của tờ nhật báo Tiền Tuyến.
Năm 1973, ông từ giã nghề ký giả đi học khóa Chỉ Huy Tham Mưu tại Long Bình rồi sau đó về giữ chức vụ tham mưu phó Chiến Tranh Chính Trị Quân Ðoàn III tại Biên Hòa, nhưng chỉ được một năm, đầu năm 1974, lại vướng nghiệp báo, ông về trường Cao Ðẳng Quốc Phòng để phụ trách tập san nghiên cứu của trường.
Sau biến cố 30 Tháng Tư, 1975, Trung Tá Phan Lạc Phúc bị tù cải tạo qua các trại tập trung Long Giao, Suối Máu ở miền Nam, rồi các trại ở Sơn La, Phù Yên, Thanh Phong, Tân Kỳ (Nghệ Tĩnh), Hà Nam Ninh tại miền Bắc, và sau cùng là trại Z 30 D ở Xuân Lộc ở miền Nam.
Ra tù năm 1985, vợ chồng ông được con gái bảo lãnh theo diện đoàn tụ gia đình sang Sydney năm 1991.
Tại đây, nhà văn Phan Lạc Phúc có cái duyên gặp lại nhà văn Nhất Giang, một nhân viên tòa soạn nhật báo Tiền Tuyến năm xưa, chủ trương hai tờ báo tiếng Việt lớn nhất nước Úc lúc bấy giờ là nhật báo Chiêu Dương và tuần báo Văn Nghệ.
Thế là ông Phúc có cơ hội cầm bút lại, và cũng với thể loại tạp ghi. Ngoài Chiêu Dương, tạp ghi của Phan Lạc Phúc còn xuất hiện trên hai tờ báo khác là Việt Luận, Dân Việt (đều ở Úc), Ngày Nay (Mỹ), Quê Mẹ (Pháp), và Thời Báo (Canada).
Những tác phẩm “tạp ghi” của ông đã được nhà xuất bản Văn Nghệ ở California xuất bản lần đầu tiên, sau đó được in lại tại Úc, trong mục đích gây quỹ giúp nạn lụt tại Việt Nam năm 2000 và giúp gây quỹ xây dựng nhà thờ quốc tổ cũng như trung tâm sinh hoạt cộng đồng của Người Việt Tự Do tại New South Wales, Úc.
Những tác phẩm của nhà văn Phan Lạc Phúc là Bạn Bè Gần Xa (2000,) Tuyển Tập Tạp Ghi (2002)
Ngoài tên thật Phan Lạc Phúc và bút hiệu ký giả Lô Răng, ông còn dùng một số bút hiệu khác như Thiên Khải, Tường Huân, Huy Quân, Thiên Chương. (HP)
LOS ANGELES, California (NV) – FBI hôm Thứ Năm bắt anh trai hung thủ vụ thảm sát San Bernardino và hai phụ nữ, với tội danh âm mưu, làm hôn thú giả, và man khai.
Hung thủ Syed Rizwan Farook (phải) và vợ Tashfeen Malik. (Hình: FBI and California Department of Motor Vehicles via AP)
Reuters trích lời công tố viện liên bang nói rằng, việc truy tố ông Syed Raheel Farook, anh trai của Syed Rizwan Farook, người cùng vợ là Tashfeen Malik, giết 14 người tại một buổi tiệc hôm 2 Tháng Mười Hai, 2015, sau kết quả điều tra về vấn đề di trú, khởi đầu từ cuộc điều tra về vụ thảm sát.
Thông cáo của Bộ Tư Pháp nói ông Syed Raheel Farook, cùng vợ là Tatiana Farook, và em vợ Mariya Chernykh, bị bắt tội âm mưu khai man với giới chức di trú.
Bà Cherykh còn bị truy tố thêm tội gian lận, cùng với hai tội khai man với giới chức liên bang.
Kết quả điều tra xét thấy, ông Enrique Marquez, bạn cũ của hung thủ Syed Rizwan Farook, bằng lòng làm hôn thú với bà Chernykh để bà này được hợp lệ về tình trạng di trú vì bà này mang quốc tịch Nga, chưa được phép định cư ở Hoa Kỳ.
Hung thủ Syed Rizwan Farook và vợ Tashfeen Malik có tư tưởng Hồi Giáo cực đoan, bị bắn chết trong cuộc chạm súng với cảnh sát, không lâu sau khi thực hiện cuộc thảm sát 14 người ở cơ quan nơi đương sự làm việc ở San Bernadino. (TP)
SÀI GÒN (NV) – Đang có lời kêu gọi người dân Việt Nam biểu tình bầy tỏ phẫn nộ vì hiện tượng cá chết dọc biển, trong khi cũng có lời kêu gọi vận động Mỹ cứu giúp môi trường sống tại Việt Nam.
Một mẫu bích chương nêu thảm họa môi trường cảu hiện tượng cá chết dọc theo biển 4 tỉnh miền Trung Việt Nam. (Hình: Tễu blog)
Trên một số mạng xã hội dân sự và Facebook, người ta thấy có lời kêu gọi của một nhóm “Vì môi trường Việt Nam” đi biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn cũng như tại các tỉnh vào buổi sáng ngày 1 tháng 5, 2016 để kêu gọi “bảo vệ môi trường sống” và “trả lại cho dân môi trường sạch và yên bình.”
Lời kêu gọi biểu tình đã bắt nguồn từ nhiều vụ tàn hại môi trường sống từng xảy ra tại Việt Nam, nay trở thành vấn nạn kinh hoàng ảnh hưởng về mọi mặt từ kinh tế đến xã hội.
“Hà Nội mới phát hiện thủy ngân (một chất cực độc) có trong không khí. Biển miền Trung từ Hà Tĩnh tới Huế cá tôm đang chết, sông Đồng Nai, sông Sài Gòn đang bị lấp. Đồng bằng sông Cửu Long đang ngập mặn, Tây Nguyên đang khát cháy…”
Bản kêu gọi phổ biến trên Internet viết như vậy và nói rằng “Chưa khi nào Việt Nam phải đối mặt cùng lúc với nhiều thảm họa về môi trường đến như thế. Vì nhiều lý do như: đánh đổi môi trường lấy phát triển kinh tế, thay đổi khí hậu… Và nguyên nhân quan trọng nhất là thiếu sự quan tâm của chính mỗi người dân đến môi trường sống của mình.”
Nhóm “Vì môi trường Việt Nam” kêu gọi “Cả nước hãy cùng xuống đường vào ngày giờ nói trên với những thông điệp về môi trường (như một số gợi ý dưới đây) để cùng nhau hướng về đồng bào miền Trung, cùng nhau vì một môi trường trong sạch. Đồng ý xuống đường, đồng ý với nội dung này, đồng bào vui lòng góp tay chia sẻ và mời gọi bạn bè mình cùng tham gia, cùng nhau, vì một môi trường trong sạch.”
Bích chương quảng cáo phim giả tưởng “2016 Biển Chết” nhằm cáo buộc công ty Formosa là thủ phạm của hiện tượng cá chết dọc 200km biển miền trung Việt Nam. (Hình: Blog Tễu)
Đồng thời, người ta thấy có lời kêu gọi mọi người ký kiến nghị gửi Tòa Bạch Ốc yêu cầu Tổng Thống Barack Obama khi đến Việt Nam thăng viếng vào tháng tới nên thúc giục chế độ Hà Nội nêu vấn đề bảo vệ môi trường sống cho người dân mà dấu hiệu mới nhất là hiện tượng cá chết suốt dọc 4 tỉnh từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên-Huế. Các sự nghi ngờ đều dồn về phía công ty gang théo Formosa tại cảng Vũng Áng, Hà Tĩnh là thủ phạm chính.
“Chúng tôi yêu cầu chính phủ liên bang Hoa Kỳ giúp Việt Nam bằng cách cung cấp sự khảo sát nghiên cứu độc lập về tác động môi trường của nhà máy gang thép (Formosa) và Tổng Thống Obama nêu vấn đề với nhà cầm quyền Việt Nam trong cuộc thăm viếng vào tháng 5.”
Để có thể nhận được phản ứng của Tòa Bạch Ốc, mọi người cần tối thiểu là 40,326 chữ ký hạn chót là ngày 26 tháng 5, 2016.
Tại Hà Nội, Bộ Công An CSVN vội vàng cho tờ “Công An Nhân Dân” viết bài hô hào “Cảnh giác trước âm mưu kêu gọi xuống đường,” coi đây là chủ trương của những kẻ vận động “diễn biến hòa bình” nhằm lật đổ chế độ độc tài đảng trị và cực kỳ tham nhũng. Báo này hô hào “Đừng mắc mưu kẻ xấu.” (TN)
Dân mình và báo chí xứ mình đang xúm vào chửi ông Chu Xuân Phàm – Trưởng văn phòng tại Việt Nam của Tập Đoàn Formosa.
Càng chửi ông Phàm thì càng khó khá!
Ông Chu Xuân Phàm, phó phòng đối ngoại Tập Đoàn Formosa. (Hình: Soha)
Họ được đảng và nhà nước – chủ của Việt Nam mời gọi đến đó đầu tư. Thậm chí để Formosa yên tâm đầu tư, đảng và nhà nước – chủ của Việt Nam đã dành cho Formosa đủ thứ ưu đãi mà rất nhiều chuyên gia thuộc đủ mọi giới ở Việt Nam từng nhiều lần thắc mắc là tại sao lại bất thường như vậy.
Nói cách khác, Formosa là khách mà chủ của Việt Nam mời. Trên “đất khách, quê người,” Formosa chỉ làm những gì mà chủ của Việt Nam cho phép.
Chủ của Việt Nam chưa nói gì về chuyện Formosa đúng hay sai, bạn chỉ là kẻ được tá túc trong nhà mà đã ngoác miệng ra chửi, rõ ràng là quá phận.
Hãy nhìn lại mình. Bạn có thật sự là một trong những người chủ của căn nhà Việt Nam chăng?
***
Bên ngoài Việt Nam, Formosa ra sao thì không khó biết.
Năm 1998, Formosa gửi sang Cambodia 300 tấn rác được bọc kỹ bằng những tấm nhựa dày. Thấy những tấm nhựa này quá tốt, người nghèo ở Sihanoukville, Cambodia xúm vào, gỡ những tấm nhựa đó mang về nhà làm mái, làm vách.
Ít ngày sau, những người nghèo đó bị sốt, bị tiêu chảy rồi có người lăn ra chết… Hóa ra rác được bọc trong các tấm nhựa là rác nhiễm thủy ngân! Những tấm nhựa tất nhiên cũng vậy.
Khi nhiễm độc thủy ngân trở thành nguy cơ phát tán trên diện rộng… Dân chúng nổi giận và nổi loạn. Riêng chuyện nổi loạn và dẹp loạn làm thêm năm người chết. Trong vụ này, Việt Nam đã gửi giúp Cambodia 500 mặt nạ và đồ bảo hộ để hỗ trợ tẩy độc ở Sihanoukville. Khi mời Formosa, chủ của Việt Nam có lẽ đã quên chuyện này!
Thật ra Formosa không chỉ nổi tiếng ở Cambodia mà đã nổi tiếng từ lâu trên toàn thế giới.
Năm 2009, Formosa bị EPA (cơ quan Bảo Vệ Môi Trường) của Hoa Kỳ, phạt 2.8 triệu Mỹ kim vì không thông báo cho dân chúng địa phương tác hại của các chất mà Formosa thải ra và bị buộc phải chi 10 triệu Mỹ kim để khắc phục ô nhiễm tại bang Texas và Louisiana.
Vụ Formosa là một “case” được giới thiệu trong giáo trình về Luật Môi Trường của Barry Hill tại Hoa Kỳ (Environmental Justice, Legal Theory and Practice, Barry Hill, 3rd Edition, 2014).
2009 cũng là năm Formosa được trao giải “hành tinh Đen.” Đây là giải đặc biệt mà Ethecon – một tổ chức bảo vệ môi trường ở Đức xét trao cho những cá nhân/tổ chức hủy diệt môi trường.
Tại Đài Loan, các chuyên gia y tế và môi trường cũng đã từng cảnh báo công nghệ của Formosa thải ra ở Yulin chứa các chất gây ung thư và phá hủy gan. Tháng 2 năm 2014, dân Đài Loan từng biểu tình trước trụ sở Formosa, phản đối tập đoàn này hủy diệt môi trường.
Song phải nhấn mạnh rằng, bất kể Formosa thế nào, gây hậu quả ra sao, nếu vùng biển khu vực Vũng Áng trở thành biển chết, tôm, cá, thậm chí con người suốt dải đồng bằng ven biên miền Trung lăn ra chết thì nơi đáng chửi cũng không phải là Formosa.
Tại sao lại chọn và ai đã mời Formosa vào xứ này mới là chuyện chính.
***
Phải thẳng thắn bảo với nhau rằng, ông Phàm đã nói rất thật và rất đúng lý về chuyện chỉ có thể chọn một trong hai, giữa nhà máy hiện đại và cá, tôm. Chọn nhà máy hiện đại thì ít hoặc thậm chí không có cá, tôm. Vậy thôi!
Tại sao lại chửi kẻ nói thật trong khi không chửi kẻ tạo ra sự thật đau lòng đó và sự trần trụi của nó làm bạn phẫn nộ?
***
Mãi tới gần đây, dân mình và báo chí xứ mình mới dám chửi viên chức mang hàm bộ trưởng nhưng nhìn tới nhìn lui, các ông, các bà bị chửi cũng chỉ là bộ trưởng các Bộ Y Tế, Giáo Dục, Công Thương, Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch, Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn, Tài Nguyên-Môi Trường, Kế Hoạch-Đầu Tư…
Bộ trưởng những bộ như: Quốc Phòng, Công An, Thông Tin-Truyền Thông đều xứng đáng nên không có gì để chửi?
Và những kẻ đặt các ông, các bà mà bạn đã chửi vào ghế bộ trưởng đều toàn bích nên có nói thì cũng chỉ tụng ca?
***
Chửi dường như đang là mốt để bày ra sự “dũng cảm” và dường như cũng là phương thức hữu hiệu để tự trấn an rằng, mình cũng có “tinh thần trách nhiệm trước thời cuộc,” sau khi đã chửi thì… thôi, dành thời gian và sức lực cho việc viết thêm nhiều chữ… “nhẫn.”
Cả tôi và bạn, có lúc chúng ta sắm vai Chí Phèo, có lúc chúng ta thủ vai “dân làng” và xứ sở của chúng ta là một ngôi làng khổng lồ như làng Vũ Đại mà Nam Cao từng mô tả.
Chẳng phải đợi đến đời con cháu của chúng ta đâu, số phận, cuộc sống của chúng ta đã là cái lò gạch ở làng Vũ Đại từ lâu rồi.
Nếu không thể nói gì hơn thì xin thôi, đừng chửi ông Chu Xuân Phàm và Formosa!
FALLS CHURCH, Virginia (NV) – Từ ngày 22 đến 24 Tháng Năm tới đây, cựu Trung Tá Trần Ngọc Huế sẽ từ Virginia đến The Lowell Milken Center for Unsung Heroes, có trụ sở tại tiểu bang Kansas, để phát biểu trong ngày khánh thành Phòng Triển Lãm Những Người Hùng Thầm lặng, nơi vinh danh ông.
Ông được vinh danh nhờ cuốn phim tài liệu do hai cô nữ sinh Hailey Reed và Andrea Sodergren của trường trung học Seaman, thành phố Topica, tiểu bang Kansas, thực hiện kể về cuộc đời binh nghiệp, những chiến công cùng những năm tháng tù đày của ông. Và tại viện bảo tàng, ông được dành một góc trang trọng để trưng bày hình ảnh về mình.
Trong cuộc chiến Việt Nam, ông Huế được Hoa Kỳ tặng thưởng huy chương Ngôi Sao Bạc (Silver Star) và huy chương Ngôi Sao Đồng (Bronze Star). Ngoài ra, ông cũng được chính phủ VNCH tặng Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương cùng nhiều huy chương cao quý khác.
Phóng viên nhật báo Người Việt đã có cuộc trao đổi với cựu Trung Tá Trần Ngọc Huế, còn có tên thân mật khác là Harry, do các cố vấn Mỹ đặt cho ông.
Quốc Dũng (NV):Thưa ông, ông có thể chia sẻ cảm xúc của ông khi được vinh danh là “Người Hùng Thầm Lặng?”
Ông Trần Ngọc Huế: Tôi cảm động vô cùng. Cảm động vì một thế hệ người Mỹ trẻ đã nhớ đến, trong khi tôi chỉ là một người lính của Quân Lực VNCH. Tôi rất cảm ơn những người Mỹ trẻ, đặc biệt là thế hệ thứ ba sau chiến tranh Việt Nam. Cảm ơn hai cô nữ sinh Hailey Reed và Andrea Sodergren, dưới sự hướng dẫn của giáo viên dạy sử Susan Sittenauer, đã thu thập thông tin và dựng một cuốn phim tài liệu ngắn về tôi.
NV:Họ đã liên lạc với ông như thế nào?
Ông Trần Ngọc Huế: Cô giáo Susan Sitternauer, ngoài việc dạy học, còn là thành viên của The Lowell Milken Center’s Hall of Unsung Heroes (Phòng Triển Lãm Những Người Hùng Thầm Lặng), thuộc The Lowell Milken Center for Unsung Heroes (LMC), có trụ sở tại Fort Scott, tiểu bang Kansas. Cô Susan, Hailey và Andrea đã đọc cuốn “Vietnam’s Forgotten Army, Heroism and Betrayal in the ARVN” (Một Quân Đội Bị Quên Lãng, Anh Hùng Và Kẻ Phản Bội Trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa) của Giáo Sư Sử Học Andrew Wiest, trường đại học University of Southern Mississippi, một cuốn sách viết về cách quân đội miền Nam Việt Nam hỗ trợ binh sĩ Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam. Sau đó, họ liên lạc với tác giả của cuốn sách, và tiếp theo là tôi.
NV: Ông có biết vì sao họ chọn ông?
Ông Trần Ngọc Huế: Theo như cô giáo Susan Sitternauer nói thì cô có người chú từng là phi công trực thăng trong chiến tranh Việt Nam và bị tử thương trong cuộc chiến này, vì vậy cô rất quan tâm đến chiến tranh Việt Nam nên khi đọc tác phẩm của Giáo Sư Andrew Wiest, cô đã liên lạc với tôi. Bởi vì như cô nói, mục đích của LMC là tìm những người có thành tích khác thường trong cuộc sống của họ, nhưng không được công nhận công khai, hoặc trong sách giáo khoa, nhằm phổ biến những câu chuyện lịch sử đó đến người khác.
NV:Ông nhận xét cuốn phim tài liệu ngắn về ông như thế nào?
Ông Trần Ngọc Huế: Hai cô nữ sinh trung học này đã làm một cuốn phim tài liệu về cuộc đời binh nghiệp, cùng những năm tháng tù đày của tôi làm tôi rất hãnh diện, tự hào, vì đã có một sự ghi nhận cho thế hệ hôm nay và mai sau nhớ đến. Tuy nhiên, người được vinh danh xứng đáng nhất phải là Quân Lực VNCH, một quân lực bất hạnh, hy sinh rất nhiều, chiến đấu rất anh dũng nhưng cuối cùng đã bị quên lãng.
Giá trị của cuốn phim nói lên một điều, đã đến lúc người Mỹ nghĩ đến công lao của những người lính VNCH đã bỏ mình, đã hy sinh để chiến đấu dũng cảm cho quê hương, cho sự tự do của miền Nam Việt Nam, cho sự tự do của thế giới. Tuy nhiên, suốt một thời gian dài sự hy sinh đó không được nghĩ đến, tưởng nhớ đến. Bây giờ, hai cô nữ sinh trung học tại thành phố Topica, là quê hương của cựu Tổng Thống Dwight D. Eisenhower, đã nói lên được tinh thần “Uống nước nhớ nguồn” đó. Đồng thời, tôi cũng vui khi biết rằng cuốn phim này đã giúp hai cô nữ sinh nhận được giải thưởng $10,000 từ LMC, và Tháng Giêng vừa rồi tôi đã đi Topica để trao giải thưởng cho hai cô.
Ông Trần Ngọc Huế cùng hai nữ sinh Hailey Reed (giữa) và Andrea Sodergren trong ngày hai cô nhận giải thưởng $10,000. (Hình: Trần Ngọc Huế cung cấp)
NV:Ông có thể nói rõ hơn việc những người lính VNCH bị quên lãng?
Ông Trần Ngọc Huế: Từ ngày 22 đến 24 Tháng Năm tới đây, Phòng Triển Lãm Những Người Hùng Thầm Lặng dành một góc để trưng bày hình ảnh về tôi, đồng thời trình chiếu cuốn phim tài liệu này. Tại đây, tôi sẽ cảm ơn người Mỹ đã nhớ đến tôi, nhưng tôi xin trân trọng nói với họ rằng, người được vinh danh xứng đáng nhất là Quân Lực VNCH, đó mới là một tập thể anh hùng vĩ đại nhưng bị quên lãng. Còn tôi chỉ là một cá nhân góp phần nhỏ bé trong sự hy sinh đó mà thôi.
Chế độ Cộng Sản đã sụp đổ ở Đông Âu, Liên Xô, và một số nước khác ở Châu Mỹ La Tinh, không phải ngẫu nhiên mà có, mà phải có sự đấu tranh, sự hy sinh xương máu trong đó. Và trong cuộc chiến tranh Việt Nam cũng vậy, đã có những người lính VNCH anh hùng, chiến đấu anh dũng, đã nằm xuống hoặc đã hy sinh một phần thân thể để bảo vệ cho tự do, dân chủ của miền Nam Việt Nam nhưng không bao giờ được nghe nhắc đến.
NV:Trong cuộc trò chuyện với hai nữ sinh, ông đã chia sẻ điều gì với họ?
Ông Trần Ngọc Huế: Tôi kể về trận chiến một mất một còn với quân đội Bắc Việt để lấy lại quyền kiểm soát Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1, nơi đầu não chỉ huy tái chiếm lại Huế vào Tết Mậu Thân 1968. Trận đánh kéo dài 26 ngày đêm, cuối cùng giải phóng được thành phố Huế, treo lại cờ VNCH tung bay trên đỉnh Kỳ Đài – Phu Văn Lâu.
Cộng Sản Bắc Việt gian ác ở chỗ, thời điểm Tết là lúc hai bên đồng ký thỏa thuận hưu chiến, tức những ngày đó không đánh nhau. Những ngày hưu chiến đó quân nhân về quê ăn Tết. Thê nhưng Cộng Sản lợi dụng thời điểm đó để chuyển vũ khí vào thành phố, ém binh, đến đêm Giao Thừa thì khai hỏa. Khi đó tôi là đại đội trưởng Đại Đội Hắc Báo, lực lượng tổng trừ bị của Sư Đoàn 1 Bộ Binh Quân Lực VNCH. Đại Đội Hắc Báo của chúng tôi là Lực Lượng Phản Ứng Cấp Thời (Fast Reaction Forces) đóng tại phi trường Thành Nội.
Lúc đó lực lượng chỉ còn hơn 200 người, lính tráng vừa nghỉ phép nữa, nên lực lượng rất mỏng. Khi đó Cộng Sản tấn công rất dữ, đã chiếm được phi trường. Giờ đây tôi còn nhớ như in cảnh anh em hy sinh lúc đó. Một tấc đất là máu đổ xuống, vì tự do, vì sống còn. Trận đó tôi nói với anh em rằng, “Chiến đấu để mà tự do, còn hơn là khuất phục thì cũng bị giết.”
Và anh em đều rất thiện chiến, anh dũng lắm, đánh rất hay, đối đầu với Cộng Sản. Sau đó chúng tôi làm chủ tình hình và tấn công lại. Đại Đội Hắc Báo đã dũng cảm chiến đấu và đánh bật đối phương ra khỏi phi trường, đồng thời cứu được hai lính Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, lúc đó có nhiệm vụ bảo vệ phi trường, khỏi tay quân địch.
NV:Ông có thể kể thêm về chuyện giải cứu hai lính Mỹ như thế nào không?
Ông Trần Ngọc Huế: Tại phi trường Thành Nội có hai chiếc trực thăng của Mỹ, vì họ tin rằng lực lượng VNCH bảo vệ được. Khi đánh nhau, họ cũng phản công nhưng không mạnh lắm, lúc đó Đại Đội Hắc Báo chúng tôi kịp lúc yểm trợ. Sau đó tôi dặn hai người lính Mỹ phải đi phía sau trong đại đội của tôi, bởi vì nếu chạy phía trước thì nhiều khi đạn bắn lầm. Tôi thương họ và cảm ơn nước Mỹ vì không những cung cấp vũ khí, mà còn gửi con em qua cho mình, nên mình phải bảo vệ họ. Xương máu của họ còn quý hơn vũ khí mà họ cấp cho mình, nên mình phải trân trọng. Và hơn hết đó là tình đồng đội nữa.
Ông Trần Ngọc Huế hiện nay. (Hình: Trần Ngọc Huế cung cấp)
NV:Và tình đồng đội của ông còn quyết liệt hơn ở trận đánh bên Nam Lào?
Ông Trần Ngọc Huế: Sau trận đánh Tết Mậu Thân 1968, tôi lần lượt làm tiểu đoàn trưởng các tiểu đoàn 1/3, 5/2 và 2/2 thuộc Sư Đoàn 1 Bộ Binh. Tháng Ba, 1971, Tiểu Đoàn 2/2 của tôi cùng với các tiểu đoàn khác, được điều động tham gia cuộc hành quân Lam Sơn 719 với nhiệm vụ đột kích bằng trực thăng vận vào mục tiêu chiến lược Tchepone, Nam Lào, giải vây cho hai tiểu đoàn 3/3 và 4/3. Sau khi giải vây được cho tiểu đoàn bạn, chúng tôi bị địch bao vây.
Lúc đó tôi bị thương nặng ở mặt, đầu, và cổ, anh em tìm cách đưa tôi lên “dust off” (gọi chung các trực thăng tải thương Hoa Kỳ). Tôi mới nói anh em đừng kêu, vì chưa chắc bốc tôi ra được, mà lại hy sinh cả phi hành đoàn gồm hai phi công, hai y tá nữa. Chưa kể, muốn trực thăng cứu thì phải ra hiệu để họ biết, nhưng chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này,” vì Cộng Sản cũng biết nơi mình trú ẩn.
Khi trực thăng xuống đâu phải dễ, phải bay vòng vòng nữa, nên tôi nói đừng vì tôi mà phải hy sinh nhiều người khác. Mặc dù bị phòng không và súng cối địch vây chặt nhưng máy bay tải thương vẫn can đảm cứu lao xuống để cứu người bằng mọi giá. Trực thăng tải thương có dấu hiệu là chữ thập đỏ. Theo công ước quốc tế thì không bao giờ được bắn rơi chiếc máy bay loại đó, nhưng Cộng Sản thì phi luật pháp nên cứ bắn xối xả.
Khi đó pháo bắn vào dữ quá, ban chỉ huy ra lệnh mở đường máu rút lui. Anh em đòi khiêng tôi rút lui, nhưng tôi không chịu. Tôi ra lệnh cho anh em để tôi lại đó và mau chạy để trốn thoát. Một vài giờ sau đó, tôi bị bắt như một tù binh chiến tranh.
NV:Thưa ông, những lúc đó ông có nghĩ về gia đình, vợ con không?
Ông Trần Ngọc Huế: Tôi nghĩ nhiều lắm, nhưng biết làm sao bây giờ. Đối với tôi, nhiệm vụ với tổ quốc là quan trọng, dưới tay tôi còn biết bao gia đình nữa. Bởi vì mỗi người lính là một gia đình, họ có cha, có mẹ, có vợ, có con. Mình cũng có gia đình, mình và họ cùng thi hành nhiệm vụ với tổ quốc và quân đội giao cho. Nhưng tình thương gia đình tôi phải ôm ấp trong lòng, so với bao nhiêu tình thương khác. Ở vị trí của một người lính và một chỉ huy, tôi phải có tinh thần tự hy sinh, chiến đấu với tinh thần sống tự do hay là chết. Bởi vì, nếu nước mất nhà tan, thì chưa chắc gia đình mình yên ổn.
NV:Người Việt hải ngoại chuẩn bị tưởng niệm 41 năm Sài Gòn sụp đổ, xin ông cho biết cảm xúc của mình?
Ông Trần Ngọc Huế: Khi Sài Gòn sụp đổ, lúc đó cảm giác của tôi là buồn. Tại sao không giữ được miền Nam? Tại sao mọi người không góp sức nhau để chống cự với Cộng Sản Bắc Việt? Khi nghĩ lại Sài Gòn sụp đổ cách đây 41 năm, tôi nghĩ không chỉ đau thương và hối tiếc, mà phải ngồi lại để rút ra những bài học lịch sử cho mỗi cá nhân, mỗi gia đình, mỗi đoàn thể truyền lại bài học đó cho các thế hệ tiếp theo.
Truyền lại cái gì? Đó là sự đoàn kết dân tộc. Luôn luôn nghĩ rằng, đoàn kết là mấu chốt tất cả mọi sự thành công. Có đoàn kết nhìn về một hướng, có một chủ đích, thờ một quốc tổ, có những giềng mối, và biết hy sinh những quyền lợi cá nhân để cho tập thể, để cho dân tộc, để cho quê hương thì khi đó mới hòng đánh đổ những chủ nghĩa bạo tàn như Cộng Sản Việt Nam, và chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc.
Năm ngoái tôi đi Úc để quay cuốn phim thời sự dài ba tập mang tên “Vietnam, The War That Made Australia” (Việt Nam, Cuộc Chiến Định Hình Nước Úc và Tình Đồng Đội Của Những Cựu Quân Nhân Úc-Việt) do Hội Cựu Chiến Binh Úc thực hiện, chiếu trên đài truyền hình SBS, nói về chiến tranh Việt Nam mà quân đội Úc từng tham chiến. Tôi đã chứng kiến sự tôn trọng của quân đội Úc đối với Quân Lực VNCH. Dù muốn dù không, không ai chối cãi được sự hy sinh lớn lao của Quân Lực VNCH và thành công mà họ đã làm cho thế giới.
NV:Cuộc sống hiện tại của ông thế nào?
Ông Trần Ngọc Huế: Tháng Ba, 1971, tôi bị bắt khi bị thương và bị nhốt ở nhiều nơi như Yên Bái, Cao Bằng, Hà Nội, Sơn Tây… Đến Tháng Tư, 1982, tôi được chuyển về Hàm Tân, và Tháng Bảy, 1983, tôi được thả. Về Sài Gòn, tôi bị quản thúc tại gia trong nhiều năm cho đến năm 1991 thì tôi qua Mỹ theo diện HO và cư ngụ tại tiểu bang Virginia cho đến nay.
Khi mới sang đây tôi làm bất cứ việc gì để lo cho gia đình gồm vợ và ba con gái. Tôi nghĩ rằng, phải gác lại những chuyện ngày xưa, làm gì để có tiền cho con cái học hành là được. Tôi biết mình thân phận của kẻ mất nước, qua đây đất khách nơi người, nương nhờ người ta, nên phải chú tâm đi làm. Đến năm 1994, nhờ bạn bè Mỹ giúp đỡ, tôi vào làm cho ngân hàng Navy Federal Credit Union và sau đó xin cho các con vào làm cho đến nay.
Tôi đã về hưu vài năm, năm nay tôi 74 tuổi. Nhớ lại thời gian sinh ra và lớn lên tại Huế, rồi năm 12 tuổi vào trường Thiếu Sinh Quân học. Sau khi đậu tú tài, tôi vào trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, khóa 18. Ra trường năm 1963, tôi được phục vụ ngay cho Quân Lực VNCH, và tôi tự hào là người lính VNCH. (Quốc Dũng)
WESTMINSTER, California (NV) – Ông Robert Hammond, ủy viên Hội Đồng Giáo Dục Orange County, Khu Vực 1, ghé thăm nhật báo Người Việt hôm Thứ Tư.
Ông Robert Hammond (trái) và ông Cao Sinh Cường (giữa), một nhà hoạt động cộng đồng, nói chuyện với nhà báo Đỗ Dzũng tại nhật báo Người Việt. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Ông cho biết có một số thay đổi trong chính sách giáo dục ở California mà nhiều người không biết.
Ví dụ, nếu phụ huynh không hài lòng một chương trình nào đó ở học khu địa phương, sau nhiều lần đề nghị vẫn không thay đổi, có thể đưa ý kiến của mình lên Hội Đồng Giáo Dục Orange County để giải quyết.
Ông Hammond, cựu Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, là giáo viên, và là sáng lập viên một tổ chức bất vụ lợi, làm ủy viên Hội Đồng Giáo Dục Orange County từ năm 2012, đại diện Khu Vực 1, bao gồm hai thành phố Fountain Valley và Santa Ana và một phần của hại thành phố Garden Grove và Tustin.
Ông sẽ tái ứng cử chức vụ này trong cuộc bầu cử vào ngày Thứ Ba, 7 Tháng Sáu, tới đây. (Đ.D.)
HÀ NỘI (NV) – Bộ Tài Nguyên Môi Trường CSVN họp báo không đưa ra được kết luận cụ thể về nguyên nhân tôm cá chết trắng bờ biển 4 tỉnh miền Trung mà chỉ nói “Chưa có bằng chứng Formosa liên quan.”
Thứ Trưởng Bộ Tài Nguyên Môi Trường CSVN Võ Tuấn Nhân họp báo ở Hà Nội ngày 27 tháng 4, 2016 về vụ cá chết bất thường dạt vào bờ biển suốt 4 tỉnh từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Cuộc họp báo ngắn ngủi có vài phút của ông Võ Tuấn Nhân, thứ trưởng Bộ Tài Nguyên Môi trường CSVN, buổi tối ngày Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016 gây thất vọng cho dư luận tại Việt Nam hiện người dân dọc theo biển suốt 200 km từ Hà Tĩnh đến Lăng Cô thuộc Thừa Thiên – Huế đang khốn đốn về kinh tế và đời sống hàng ngày.
Trước cuộc họp báo chớp nhoáng mà hàng trăm ký giả trong ngoài nước chầu chực suốt nhiều tiếng đồng hồ, từ 14 giờ chiều 27 tháng 4, “đại diện của 7 bộ gồm: Tài Nguyên và Môi Trường, Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, Khoa Học và Công Nghệ, Công Thương, Y Tế, Công An, Quốc Phòng cùng Viện Hàn Lâm Khoa Học và Công Nghệ Việt Nam, lãnh đạo 4 tỉnh ven biển đã có cuộc họp kín kéo dài 5 tiếng,” tin VnXepress cho hay.
Mọi nghi ngờ trong dư luận đều chỉ về hướng hệ thống xả thải dài 1.3km từ nhà máy luyện gang thép của công ty Đài Loan Formosa mà công ty này đã nhập cảng về Việt Nam 300 trăm tấn hóa chất cực độc cho nhu cầu hoạt động của nhà máy. Bắt đầu cá biển bắt đầu chết dạt vào bờ, và cả cá nuôi bè, từ khu vực đường ống xả thải của nhà máy Formosa ở Vũng Áng, Hà Tĩnh ngày 7 tháng 4, 2016 lan dần từng ngày theo thủy lưu xuống phía nam tận vùng biển Lăng Cô ngày 19 tháng 4, 2016 vẫn thấy.
Ít nhất một thợ lặn ở khu vực gần đường ống xả của Formosa đã chết và 5 thợ lặn khác bị nhiễm độc phải đưa vào bệnh viện Huế điều trị. Hàng trăm người dân ăn cá nhiễm độc phải cấp cứu nhưng chưa thấy tin ai chết.
Nội dung cuộc họp kín của 7 bộ của nhà cầm quyền Việt Nam ra sao không ai biết, chỉ thấy theo tường thuật, ông Võ Tuấn Nhân thông báo rất mù mờ trong cuộc họp báo rằng “Cá chết là hiện tượng phức tạp đã xuất hiện nhiều trên giới, đòi hỏi nhiều thời gian để tìm hiểu. Việc xác định nguyên nhân là đòi hỏi chính đáng của nhân dân, nhưng để tìm ra nguyên nhân thì phải có phân tích cơ sở khoa học, để xác định đúng.”
Theo ông này, có hai nguyên nhân chính dẫn đến hiện tượng cá chết nhiều như thế là do “độc tố hóa học thải ra từ hoạt động của con người và tảo nở hoa” và “Chưa có bằng chứng để xác định Formosa và cảng Vũng Áng có liên quan đến cá chết.”
Ông Nhân cho biết trong cuộc họp báo, “ngoài các nhà khoa học đầu ngành trong nước còn có thêm một nhà khoa học của Nhật Bản tham dự” cuộc họp của các ông.
Cá chết nằm dạt vào bờ biển từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế. (Hình: Tuổi Trẻ)
Tờ Tuổi Trẻ có bản tin nói rằng hơn 10 “đơn vị nghiên cứu và quản lý của các bộ, ngành, địa phương triển khai các công việc khảo sát, phân tích, đánh giá và đưa ra nhiều nhận định khác nhau.” Nói khác, họ đã lấy mẫu cá chết, mẫu nước, mẫu trầm tích, sinh vật phù du từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế để phân tích rồi cũng không biết đích xác tại sao.
Có một chi tiết đáng để ý là báo Thanh Niên công bố một đoạn video của cuộc họp báo của ông Võ Tuấn Nhân cho thấy ông này đã tức giận khi bị ký giả hỏi vụ cá chết. Ông này đã nạt cô ký giả cố chất vấn ông ta khi nêu ra dữ kiện trong nước biển phân tích ở Huế, Sở Tài Nguyên Môi Trường thấy kim loại nặng Crom trong nước biển Lăng Cô cao gấp 9 lần mức cho phép.
Thay vì trả lời trực tiếp vào câu hỏi, ông này lại đe nẹt cô ký giả là “Em hỏi câu đó là tổn hại cho đất nước.”
Nghĩa là gì? Ông ta sợ nhân dân biết sự thật sẽ nổi loạn dẫn đến nguy cơ tồn vong của chế độ độc tài đảng trị tại Việt Nam? Dự án đầu tư khu gang thép của Formosa ở Vũng Áng Hà Tĩnh vốn từng bị cáo buộc vi phạm nghiêm trọng về luật đầu tư nhưng đã được nhà cầm quyền từ địa phương đến trung ương bao che khiến dư luận nghi ngờ những kẻ cầm quyền các cấp đã nhận những khoản “lại quả” khổng lồ hàng triệu đô la.
Công ty Formosa từng bị tố cáo và bị phạt nặng vì xả chất thải độc hại ra môi trường tại nhiều nước trên thế giới từ Cambodia, Đài Loan, Mỹ những năm gần đây.
Hiện tất cả mọi người vẫn đang đợi, và không biết đến bao giờ, câu trả lời một cách lương thiện từ phía nhà cầm quyền là nguyên nhân khiến cá chết hàng loạt suốt một dọc 4 tỉnh, và đường ống xả thải của Formosa có liên quan đến hiện tượng này không. (TN)
Đặc tình cũng tỏ cho đối tượng thấy sự nhiệt tình của mình nên có khi vì “quá hứng” (cộng với quá ngu) “nhảy nguyên con” vào gánh vác vai trò “kép nhì,” vậy là khi bị túm nguyên ổ, đặc tình không thể rút chân ra khỏi vụ án được, đành đi theo đối tượng chính vào ngồi tù cho đủ ban bệ.
Chúng nó còn cho cả công an vào giả vờ đóng vai tù để tiếp cận, dò hỏi, khai thác thông tin. Khi người tù mới đặt chân vào phòng giam, đặc tình sẽ tỏ ra hết sức tử tế, nói năng ngọt ngào, mời ăn mời uống, cho món này món kia (nói chung là những thứ mà ngoài xã hội kêu là đồ ve chai lông vịt không ai thèm lấy, nhưng ở trong tù lại trở thành đồ quý, đồ hiếm) như xà bông giặt, kem đánh răng, muỗng nhựa, hộp xốp đựng xôi cũ, vỏ chai nước xả quần áo, v.v… Sau đó là hỏi thăm này nọ, giả vờ thông cảm, thương xót để lấy lòng tin “ma mới.” “Con nai vàng ngơ ngác” mới bước chân vào chốn lao tù, gặp trường hợp như vậy rất nhiều “con nai” đã “sập bẫy,” khóc hu hu lên, sẵn sàng tâm sự hết tất cả những chuyện quan trọng lẫn chuyện “thâm cung bí sử” với đặc tình, những chuyện mà ngay cả cha mẹ ruột, vợ con, anh em ruột của “con nai” đều không biết, nhưng “nai” đem khai với đặc tình ráo trọi. Đặc tình chỉ việc ghi nhớ lại rồi viết báo cáo gởi, hàng tháng nhận tiền kê là “mật phí,” nếu “lập công lớn” còn được thưởng nóng. Có nhiều đặc tình trí nhớ tốt, không cần viết báo cáo cũng nhớ vanh vách từng lời rồi nói lại không sai điểm nào. Tuy nhiên, quy định bắt buộc phải có báo cáo công việc vì các lý do: Có căn cứ để chi “mật phí,” khi nào “tao” cần mà “mày” không chịu làm nữa theo ý “tao” thì “tao” sẽ công bố các báo cáo của “mày” ra, cả thiên hạ sẽ xúm vô đập chết cái thứ “lừa thầy phản bạn” coi mày sống nổi không, “mày” muốn chọn cái nào?
Nhân đây, tôi cũng thông báo luôn cho các vị bằng hữu đã bước chân theo con đường đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam, những người đã ở tù, đang ở tù (nhờ người nhà thăm nuôi nhắn lại), và tương lai sẽ ở tù, rằng: Ở trong tù không có bằng hữu, không tin được bất cứ ai, “Tin khả tin, phòng khả phòng.” Nếu ở ngoài xã hội bạn thân ta có thể vì lợi bán đứng ta cơ hội có một thì trong tù cái nguy cơ ấy gấp trăm lần. Vì một khi người ta ở trong tù bị hoàn cảnh khốn khổ nó thúc ép người ta phải bằng mọi giá làm sao để được ra tù sớm, bất chấp đạo đức và liêm sỉ. Ở trong tù, được công an khuyến khích làm chuyện ấy, chớ đâu phải như ở ngoài xã hội làm chuyện xấu bị gia đình, bạn bè, thậm chí linh mục, thầy chùa phê phán, cho nên cóc sợ, cứ làm tới tới. Ở trong tù chỉ nói những điều nếu công an có biết được cũng có lợi cho mình, nói những điều mà ai cũng biết rồi, thậm chí ta không trực tiếp nói với công an được thì ta cứ nhờ “mồm tù”. Ta muốn đào ông bới cha chửi cả ba họ bọn Cộng Sản cũng cứ chửi cho tù nghe, bảo đảm sẽ tới tai bọn chỉ huy cao nhất không sót chữ nào. Ví dụ như tôi chỉ nói về việc tôi được trao giải nhân quyền Hellman Hammett của Human Rights Watch năm 2011 hay việc tôi đã viết gần một ngàn bài báo, tôi nhận nhuận bút từ những bài báo đăng ở ngoài Việt Nam… là những chuyện ai cũng biết. Chớ việc tôi làm thế nào để viết được ngần ấy số bài báo trong tình trạng bị nhà nước cộng sản bao vây, “cấm vận,” cướp đoạt tài sản, phương tiện hành nghề báo chí… là những điều mà bọn công an rất muốn biết thì bất cứ ai tôi cũng không nói. Trước đây, con Lan có hỏi tôi “viết bằng cái gì?”, tôi nói “viết bằng máy tính,” dĩ nhiên là bằng máy tính rồi, ai lại không biết, trả lời cũng như không trả lời.
Quay lại chuyện con Lan, suốt ngày ngoài việc làm đồ chơi, viết báo cáo ra, nó chỉ có đọc mấy tạp chí phụ nữ đú đởn coi có món gì sang trọng, ngon miệng thì kêu má nó làm đem vô cho nó ăn. Khi tôi mới bị nhốt vào phòng này, con Lan có nói với tôi má nó gần tám mươi tuổi rồi. Hình dung bà già cứ nửa tháng lại lọ mọ chuẩn bị đồ ăn ngon gởi vô tù cho con, lại thấy nao lòng. Ăn sang trọng kiểu như nó, nửa tháng một lần, không biết bà già có được ăn như vậy hay là ăn mắm hút dòi nhường phần ăn ngon cho con? Ra tù nhà còn tài sản hay là sổ nợ chất chồng? Con này nó ăn rất nhiều, nó ăn tôi nhìn thấy phát sợ, nó cũng không vận động gì, vậy mà người lép như con mắm. Ngoài ăn nhiều ngày nào nó đều uống ba bịch sữa tươi Vinamilk, rồi mua thêm bột dinh dưỡng Milô pha uống mỗi ngày. Loại này gặp thời ly loạn hay đi lạc trong rừng chết đói là cái chắc, bởi nhu cầu ăn uống quá nhiều mà cơ thể thì lại không hấp thu được bao nhiêu. Tôi mà ăn uống như nó chẳng biết tôi thành con gì nữa.
GARDEN GROVE, California (NV) – Ba mươi học sinh lớp 12 xuất sắc trong chương trình AVID ở Học Khu Garden Grove vừa được thưởng học bổng đại học trị giá tổng cộng hơn $1 triệu, thông cáo báo chí của học khu cho biết.
Bảy học sinh tiêu biểu trong số các học sinh của Học Khu Garden Grove được học bổng. (Hình: Học Khu Garde Grove cung cấp)
Bà Teri Rocco, phó chủ tịch Học Khu Garden Grove, được trích lời phát biểu: “Đây là một sự kiện đầy khích lệ, cho chúng ta thấy tác động lớn lao của chương trình AVID đối với các thanh thiếu niên của chúng ta trong việc giúp các em vượt qua những trở ngại riêng tư của bản thân, chuẩn bị cho tương lai và hoàn tất những mục tiêu trên đại học. Các học sinh xuất sắc lớp 12 của học khu chúng ta với cố gắng vượt bực và là những người trẻ tuổi tự lực, cần mẫn đã đem lại những đổi thay cho thế giới quanh mình.”
Em Michael Brito của trường trung học Pacifica là một trong hai học sinh đã có bài phát biểu quan trọng tại buổi lễ nhận học bổng. Em nói về nỗ lực vượt qua quá khứ ấu thơ bị hà hiếp, và AVID đã thay đổi, giúp em đi đúng con đường.
Các học sinh được học bổng lần này gồm có bảy học sinh tiêu biểu được mời dự lễ trao học bổng như Christy Trần, trường Bolsa Grande; Jessica Pegueros, trường Garden Grove; Ana Monroy, trường La Quinta; Ernesto Ramirez, trường Los Amigos; Michael Brito, trường Pacifica; Juan Magana Uribe, trường Rancho Alamitos; và Odalis Espinoza-Echeverria, trường Santiago.
Các học sinh của Học Khu Garden Grove nhận được trên $1 triệu trong quỹ học bổng đại học của “Orange County Dollars for Scholars” dành cho chương trình học bổng đại học AVID. Quỹ hỗ trợ học bổng gồm có tài trợ từ các buổi gây quỹ của Knott’s Berry Farm, The Angels Baseball Foundation, Dad’s House Foundation, Hope International University, và Kingston Technology.
Học khu cũng tổ chức một sinh hoạt đặc biệt vào cuối năm học để tuyên dương những thành quả mà các học sinh này đạt được.
AVID (Advancement Via Individual Determination) là một tổ chức bất vụ lợi toàn cầu có mục tiêu làm giảm sự khác biệt trong thành tích của các học sinh trong việc chuẩn bị cho các em vào đại học. (Đ.D.)
WASHINGTON (NV) – Có thể Mỹ sẽ bãi bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận bán võ khí sát thương cho Việt Nam nhân dịp Tổng Thống Obama đến thăm Việt nam vào tháng tới đây, theo tin báo Anh ngữ The Diplomat.
Hàng đoàn máy bay tuần tra biển săn ngầm P-3 Orion nằm phơi nắng sa mạc tại căn cứ David Monthan, thành phố Tucson, Arizona. (Hình: AP)
Tạp chí thời sự chính trị quốc tế bằng Anh ngữ ở Nhật Bản, The Diplomat, dựa vào nguồn tin riêng của họ nói như vậy hôm 27 Tháng Tư, dựa vào các tin tức ghi nhận ở cả Washington và Hà Nội.
Nếu điều này xảy đến, đây là một món quà quan trọng mà ông Obama mang tới Hà Nội cho chuyến thăm viếng Việt Nam trong hai nhiệm kỳ làm tổng thống của ông.
Việc lệnh cấm bán võ khí sát thương cho Việt Nam được gỡ bỏ hoàn toàn, nó đánh dấu một bước tiến khá xa trong mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ về mọi mặt, đặc biệt về mặt an ninh quốc phòng vốn đi dò dẫm từng bước từ khi hai nước thiết lập bang giao.
Hồi Tháng Mười năm 2014, Hoa Kỳ đã gỡ bỏ một phần lệnh cấm bán võ khí sát thương cho Việt Nam nhưng chỉ giới hạn ở khả năng giúp Việt Nam tăng khả năng phòng vệ biển. Tất cả mọi lệnh bán được cứu xét riêng từng trường hợp và phải qua sự chấp thuận của Quốc Hội. Người ta cũng chỉ mới thấy Hoa Kỳ cấp viện cho Việt Nam một ngân khoản nhỏ khoảng 18 triệu đô la để mua một số tàu tuần tra cao tốc cỡ nhỏ để giúp cảnh sát biển Việt Nam thêm khả năng phần nào.
Nghị Sĩ John McCain, chủ tịch Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện, cách đây 4 năm, từng tiết lộ Hà Nội trao cho ông một danh sách rất dài những trang bị an ninh quốc phòng gì muốn mua của Mỹ. Một số những thứ năm trong danh sách ưu tiên là máy bay tuần tra biển chống ngầm P-3 Orion, radar, bộ phận thay thế cho các loại võ khí Mỹ sản xuất bỏ lại sau cuộc chiến chấm dứt 1975 như đại bác, xe tăng, xe lội nước, trực thăng. Những thứ này đã lỗi thời và không còn được quân đội Mỹ dùng nữa cũng như các hãng chế tạo đã ngưng sản xuất từ lâu. Những thứ tối tân thì nhiều phần Mỹ chỉ bán cho các đồng minh chiến lược và cũng vô cùng đắt đỏ, chưa chắc Việt Nam có khả năng tiền bạc để mua.
Xem thêm video: Mỹ thúc Việt Nam
thả tù nhân chính trị
Các viên chức Mỹ cũng như Việt Nam am hiểu mối quan hệ an ninh quốc phòng giữa Mỹ và Việt Nam cho rằng dù lệnh cấm bán võ khí sát thương được gỡ bỏ hoàn toàn, các nhà thầu quốc phòng của Mỹ cũng như vấn đề chuyển giao võ khí cũng đòi hỏi một thời gian vì còn thuộc rất nhiều điều kiện. Phía Việt Nam cần phải hiểu quy định xuất cảng võ khí của Mỹ không giản dị như Việt Nam mua sắm từ Nga.
Hồi năm ngoái, hơn 10 công ty sản xuất nghiệp trang bị quốc phòng nổi tiếng của Mỹ từng đến Việt Nam chào hàng như Boeing, Lockheed Martin, BAE Systems, Honeywell v.v…
Một nguồn tin từ Hà Nội nói với báo Diplomat rằng gỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận cho Việt Nam hiện đang được hai bên “thảo luận.” Điều này được hiểu là sẽ có những điều kiện mà Washington đặt ra cho Hà Nội nếu muốn có thỏa thuận, kể cả tiến bộ về nhân quyền.
Các lãnh tụ của Việt Nam, những năm gần đây mỗi khi gặp các chức sắc lãnh đạo nước Mỹ đều kêu gọi gỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán võ khí sát thương nhưng đều bị từ chối. Một trong những nguyên nhân bị lấy cớ để từ chối là tình trạng nhân quyền tại Việt Nam không hề cải thiện dù bị rất nhiều áp lực. Bản phúc trình về nhân quyền Việt Nam của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 13 tháng 4, 2016 vẫn nêu ra đầy dẫy những vụ đàn áp nhân quyền của chế độ Hà Nội.
“Chúng tôi nói rõ rằng tiến bộ nhân quyền được coi là rất quan trọng để Hoa Kỳ cứu xét gỡ bỏ hoàn toàn lệnh bán võ khí sát thương” cho Việt Nam. Ông David McKeeby, phát ngôn viên của Sở Chính Trị-Quân Sự thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nói với báo Diplomat.
Hiện nay, dại diện hai bên đang hoàn tất những gì được chuẩn bị cho chuyến thăm viếng của Tổng Thống Barack Obama tại Việt Nam.
Nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tống giam, bỏ tù những người bất đồng chính kiến, đòi hỏi tự do tôn giáo hay quyền tự do thông tin, nghiệp đoàn. Guồng máy công an được tận dụng và dung dưỡng với nhiều thủ đoạn để đàn áp những người chống đối chế độ.
Hôm Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016, có cuộc đối thoại nhân quyền tại Hoa Thịnh Đốn giữa đại diện của hai chính phủ. Sau cuộc đối thoại, phụ tá ngoại trưởng Tom Malinowski nói với hãng thông tấn AP rằng ông hy vọng một số trường hợp tù chính trị tồn đọng lâu năm sẽ được giải quyết trước khi ông Obama đến Hà Nội.
Cũng vào đầu tuần này khi đến Hà Nội chuẩn bị cho chuyến đi của ông Obama, Thứ Trưởng Ngoại Giao Mỹ Anthony Blinken tuyên bố là “Không ai có thể bị tù đầy chỉ vì người ta sử dụng quyền tự do phát biểu để trình bày chính kiến.”
Liệu những người như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Trần Huỳnh Duy Thức, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Ngô Hào, Mục Sư Nguyễn Công Chính, Đặng Xuân Điệu, Hồ Đức Hòa v.v… có được ưu tiên trả tự do hay không? Những trường hợp mới đây nhưng được dư luận đặc biệt chú ý như Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và người cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy, Luật Sư Nguyễn Văn Đài và cô giáo dạy An ngữ Lê Thu Hà có được chú ý?
“Vào tháng 5, khi chiếc Air Force One hạ cánh trên đất Việt Nam, và Tổng Thống Obama vẫy chào người dân Việt, một lần nữa ông sẽ chứng tỏ rằng, những kẻ thù cũ có thể trở thành những người bạn thân thiết nhất.” Thứ Trưởng Blinken trong bài phát biểu ở Hà Nội đã nói như vậy. (TN)