Tại sao giá xăng tăng, trong khi giá dầu lại giảm

NEW YORK, New York (NV) Mặc dù nguồn cung tràn trề khiến giá dầu giảm mạnh nhưng giá xăng lại đang trên đà tăng cao, theo tin của CNBC.










Một nhà máy lọc dầu của hãng Chevron ở Richmond, California. (Hình: Getty Images/Justin Sullivan)


Giá dầu thô hạ 1% hôm Thứ Hai, mức trao đổi mậu dịch ở mức thấp trong gần sáu năm.


Tuy nhiên giá xăng trung bình trên toàn quốc lại tăng từ $2.59, giá của tuần trước, lên $2.67, theo báo cáo của hiệp hội xe hơi Hoa Kỳ, AAA.


Theo ông Andy Lipow của hiệp hội Lipow Oil Associates, giá xăng tăng do ảnh hưởng của hai khu vực California và Chicago, nơi các trung tâm lọc dầu quan trọng đang có trục trặc trong việc điều chế từ dầu thô thành xăng dùng cho giới tiêu thụ.


Ông Lipow nói: “Chính hai khu vực đó là nơi quyết định giá trung bình trên toàn quốc.”


Đại tổ hợp dầu khí BP gần đây đóng cửa bộ phận điều chế dầu thô lớn nhất của họ ở Midwest sau khi bị hư hại nặng nề do trục trặc kỹ thuật.


Cũng theo ông Lipow, giá dầu ở California vẫn còn chịu âm hưởng của vụ nổ hồi Tháng Hai tại một nhà máy lọc dầu Exxon Mobil ở vùng Los Angeles.


Tuy nhiên, ông Lipow nói, giá xăng sẽ tiếp tục xuống thấp sau một vài tháng, khi các công ty dầu khí tìm cách đưa các nhà máy lọc dầu vào hoạt động trở lại, và khi nhu cầu cho mùa du lịch mùa Hè bắt đầu yếu dần. (TP)

Vietnamese nail salon waits 3 hours for police to send help


David Ham/KIRO TV


In your time of need, every second and minute counts. So you can imagine Helen Nguyen’s frustration with the Seattle Police Department when it took the over 3 hours to respond to her 911 calls.

Nguyen owns a nail salon in South Seattle and called 911 after a thief stole $300 dollars. Nguyen said she called police 3 times before they arrived but by then she had already left her shop. Seattle police said an officer was sent to the location around midnight.





Owner Helen Nguyen called Seattle Police Department 3 times and did not
receive help for hours after a thief stole $300 from her nail shop. (Photo KIRO TV)


Nguyen said she even had surveillance and is upset that small business owners are not being prioritized. Sgt. Sean Whitcomb said they place life-threatening, in-progress emergencies first for responses, but admits they should have handled the call better. Nguyen’s business to take a report and collect the surveillance video for a burglary detective to follow up on.


To read more, click here:
http://www.kirotv.com/news/news/spd-says-it-could-have-handled-911-call-better-aft/nnKnc/ 

Tin tặc đánh cắp hồ sơ thuế nhiều gấp đôi con số loan báo

WASHINGTON DC (AP)Vụ tin tặc xâm nhập hệ thống điện toán của sở thuế IRS , đánh cắp thông tin của người thọ thuế thực ra nhiều hơn gấp đôi con số cơ quan loan báo hồi Tháng Năm đến 220,000 hồ sơ, nâng tổng số lên đến 334,000.










(Hình minh họa: AP/J David Ake)


Theo thông báo của IRS đưa ra hôm Thứ Hai, tin tặc sử dụng thông tin đánh cắp được từ IRS để khai man lấy lại tiền bồi hoàn thuế.


Kẻ gian xâm nhập hệ thống “Get Transcript,” nơi người thọ thuế có thể nhận tiền bồi hoàn thuế cùng những hồ sơ nộp từ nhiều năm trước.


IRS nói, kẻ gian cung cấp thông tin lấy cắp được của người thọ thuế như số An Sinh Xã Hội, ngày tháng năm sinh, tình trạng khai thuế và địa chỉ để có thể truy cập hệ thống dễ dàng.


Thông tin cá nhân được cho đã bị lấy cắp từ các nguồn khác và IRS tin rằng kẻ gian vào trang mạng của IRS để lấy thêm thông tin về người thọ thuế, vốn giúp họ có thể khai để lấy tiền bồi hoàn thuế trong tương lai.


Sở thuế tin rằng kẻ gian bắt đầu nhắm đến trang mạng của IRS từ hồi Tháng Hai. Trang mạng này đã bị đóng từ Tháng Năm.


Hôm Thứ Hai, IRS chưa nhận diện nơi xuất xứ của hành động tội phạm này. Nhưng hồi Tháng Năm, giới điều tra của sở thuế tin rằng vụ đánh cắp danh tính cá nhân nằm trong kế hoạch tội phạm tinh vi xuất phát từ nước Nga.


IRS ước lượng trong năm 2013 đã từng trả hết $5.8 tỉ tiền bồi hoàn thuế cho trường hợp gian lận danh tính cá nhân. (TP)

Góp ý vào thơ

Thơ TL Thanh Thái

Sang đây rồi, thường nghe con chỉ trích,
Bậc cha, anh vì nước vẫn đấu tranh,
Cho tự do, dân chủ, Việt Nam mình,
Nên góp chút tâm tình cùng con trẻ…
Xin con hãy lắng nghe:

Lời của mẹ…
Nếu con biết tương lai xưa mờ mịt,
Bởi khai sanh: Cha, chiến sĩ cộng Hòa,
Bước đường trần, con quả chẳng thấy xa,
Người Quốc Gia sao thờ ma Cộng Sản?

Dùng ngụy tạo, bịt mồm bao nhân sĩ,
Lấy xiềng gông thúc bách kẻ anh hào,
Bao xác người vùi tận đáy biển sâu,
Con biết đó! Vì đâu ra nông nổi?!

Chữ tự do gắn liền trong cuộc sông,
Cái nhân quyền, Cộng Sản có cho đâu!
Mẹ bao năm khoắc khoải bởi đau sầu,
Khi con phải long đong vì Cha: Ngụy!

Trời tự do, giờ con đã thấy đó,
Cộng Sản kia độc đảng, phải độc tài!
Việt Nam mình, Trời quả khéo thày lay!
Dân còn khổ… Con ơi! mau thức tỉnh!

Hình ảnh vụ đánh bom đẫm máu ở Bangkok, Thái Lan

BANGKOK, Thailand (NV) – Một vụ đánh bom kinh hoàng xảy ra ở khu vực đền thờ Erawan tại trung tâm thủ đô Bangkok vào giờ cao điểm tối thứ Hai, 17 Tháng 8 giờ địa phương.


Sau đây là một số hình ảnh của vụ đánh bom thảm khốc làm ít nhất làm 18 người chết và 117 người bị thương theo tin tức vừa được cập nhật.









Nhiều chiếc xe máy bị nổ tung sau vụ đánh bom xảy ra bên ngoài đền thờ Erawan tại trung tâm thủ đô Bangkok, Thái Lan tối Thứ Hai, ngày 17 Tháng 8 giờ địa phương. (Hình: AIDAN JONES/AFP/Getty Images)









Các nhân viên cứu hộ khẩn cấp di chuyển những người bị nạn ra khỏi khu vực nguy hiểm. (Hình: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/ Getty Images)









Nhân viên cứu hộ đang di chuyển những người bị nạn ra khỏi khu vực bị đánh bom tại trung tâm thủ đô Bangkok. (Hình: PORNCHAI KITTWONSAKUL/AFP/ Getty Images).









Theo tin tức cập nhật, có ít nhất 18 người chết và 117 người bị thương sau vụ đánh bom. (Hình: PORNCHAI KITTWONGSAKUL/AFP/Getty Images)









Quân đội Thái Lan đang kiểm tra hiện trường sau khi vụ nổ bom xảy ra tại khu vực đền Erawan. (Hình: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images)









Các nhân viên điều tra đang thu thập chứng cứ tại hiện trường vụ nổ bom ở trung tâm thủ đô Bangkok, Thái Lan. (Hình: Nicolas Axelrod/Getty Images)









Quân đội và cảnh sát Thái Lan đang xem xét lại hiện trường vụ nổ bom. (Hình: PORNCHAI KITTIWONGSAJUL/AFP/Getty Images)









Cảnh sát trưởng Thái Lan ông Somyot Poompanmoung trả lời phỏng vấn báo chí về vụ nổ bom tại trung tâm Bangkok. (Hình: Nicolas Axelrod/ Getty Images)









Người dân Thái Lan  vẫn chưa hết bàng hoàng vì vụ nổ bom bất ngờ xảy ra ngay tại trung tâm thủ đô Bangkok hôm thứ Hai, 17 Tháng Tám giờ địa phương. (Hình: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images)

Chuyện những người lính: Tử thủ An Lộc

 

Phạm Phong Dinh
(Ðể nhớ lại những ngày Mùa Hè Bão Lửa 1972 – Tri ân những người lính QLVNCH)

Ngày 7 tháng 7, 1972, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đáp xuống An Lộc tuyên dương công trạng và đặc cách thăng cấp tất cả chiến sĩ tử thủ An Lộc sau gần ba tháng ác chiến với bốn Sư đoàn Cộng quân 5, 7, 9 và Bình Long. Trong lúc tình hình mặt trận vẫn còn rất ngột ngạt, tuy rằng các sư đoàn địch đã lùi ra xa, nhưng không có gì bảo đảm rằng sự hiện diện của vị tổng tư lệnh là không nguy hiểm cho chính bản thân ông. Tổng Thống Thiệu được đích thân Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, tư lệnh Sư Ðoàn 5 Bộ Binh, lái xe Jeep chở đi một vòng thành phố để quan sát những đổ vỡ của chiến tranh. Tổng Thống Thiệu đã cảm khái đứng lặng thinh bên những nấm mộ chôn vội của tử sĩ và người dân An Lộc. Chiếc xe Jeep phải chạy ngang khu bến xe An Lộc để ông có thể ngậm ngùi trông thấy được một cái nghĩa trang nhỏ, đơn sơ nhưng rất tươm tất, nơi an táng hình hài của 68 anh hùng 81 Biệt Cách Dù, mà đã được đồng đội còn sống lập nên thành.

Chiến thắng An Lộc mang một kích thước quá lớn, không còn của riêng dân tộc Việt Nam đánh bại đạo quân tiền phong của khối Cộng Sản quốc tế là binh đội Bắc Việt, mà nó còn là một biểu tượng của thế giới tự do đánh thắng chủ nghĩa Cộng Sản, là khúc dạo đầu báo hiệu sự hủy diệt cái chủ nghĩa quái thai đó 17 năm sau: Cuộc sụp đổ năm 1989 của Liên Xô và khối Cộng Sản Ðông Âu. Tổng Thống Thiệu đã trân trọng trao tặng quân dân tử thủ ở cái thành phố nhỏ bé mà cang cường này một mỹ danh mà sẽ vĩnh viễn đi vào những trang sử dân tộc và cả quân sử thế giới: Bình Long Anh Dũng – An Lộc Anh Dũng. Vị tổng thống đã vui vẻ gọi về cho phu nhân của mình, giọng hân hoan của ông có thể được nghe rộng rắp đất nước từ hàng triệu chiếc máy thu thanh:

– Bà đừng chờ cơm tôi. Tôi ở đây ăn cơm với anh em chiến sĩ An Lộc.

Người cựu tư lệnh Sư Ðoàn 5 Bộ Binh đã tươi cười đứng giữa những chiến hữu của ông chụp nhiều bức hình, mà ngày hôm sau đã nằm ở trang đầu của những tờ báo thủ đô Sài Gòn và cả trên các báo khắp thế giới. Ðó há chẳng phải là một vinh dự cực lớn mà quân dân Bình Long Anh Dũng đã xứng đáng nhận được từ chính máu xương của mình. Há chẳng phải đó là một thách thức ngạo nghễ đối với lũ âm binh què quặt của bốn sư đoàn Cộng quân đang lẩn trốn đâu đó trong những cánh rừng già Miền Ðông và bên kia biên giới. Há chẳng phải là một cú đấm ngàn cân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vào giữa mặt cái khối gọi là “các nước xã hội chủ nghĩa anh em.” Há chẳng phải đó mà một xác nhận cuộc chiến bại nhục nhã mà tướng tá Hà Nội dù có lật lọng đến đâu cũng phải cúi đầu câm nín hay sao.

Chiếc trực thăng phành phạch đập cánh quạt đưa Tổng Thống Thiệu và phái đoàn hùng hậu quan khách Sài Gòn ra thăm viếng đã xa dần. Nhưng đối với quân dân An Lộc, cuộc chiến đấu vẫn còn rất gian nan ở phía trước. Cộng quân đâu đã cam chịu chiến bại, các đơn vị của chúng vẫn còn lẩn quẩn bên ngoài An Lộc giội pháo quấy phá ngày đêm.

Ngày 22 tháng 6, 1972, các đơn vị tiền phong của Sư Ðoàn 18 Bộ Binh đã nhảy xuống thay thế nhiệm vụ trấn thủ An Lộc cho Sư Ðoàn 5 Bộ Binh. Các đơn vị Sư Ðoàn 5 Bộ Binh lục tục được không vận về căn cứ Lai Khê, trong khi các đơn vị của Sư Ðoàn 18 tiếp tục đổ vào thành phố. Vẫn còn một khối lượng công tác chiến đấu ngổn ngang đang chờ đón đoàn tinh binh tràn đầy nhuệ khí này. Ðồi Gió, Ðồi 169, phi trường Quản Lợi vẫn còn đang nằm trong tay quân giặc. Chuẩn Tướng Lê Minh Ðảo và chiến sĩ Nỏ Thần Miền Ðông của ông sẽ rất bận rộn trong những ngày hành quân trước mặt. Nhưng dù thế nào mặc lòng, buổi chào cờ sáng và thượng Quốc kỳ mỗi Thứ Hai luôn được Chuẩn Tướng Ðảo cho cử hành trang trọng, bất chấp địch đang pháo hay không pháo.

Trong những ngày ngột ngạt đó, phóng viên chiến trường Lưu Văn Giỏi nhận lệnh của Bộ Tư Lệnh Không Quân Việt Nam Cộng Hòa nhảy xuống An Lộc để ghi nhận những đổ nát của chiến tranh, những hoạt động âm thầm của những người lính bay Không Quân và người lính Bộ Binh, cùng quân dân An Lộc đã chiến đấu anh dũng như thế nào, đang và sẽ chiến đấu ra sao, cùng những mất mát não lòng.

Anh Lưu Văn Giỏi từng là chủ tịch Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH Toronto, Canada, nhiều nhiệm kỳ. Anh đã về hưu từ lâu và vui thú điền viên. Nhưng những thiên bút ký chiến trường ngày xưa của anh và những đóng góp của anh trong công cuộc đấu tranh chống cộng và tôn vinh Lá Cờ Vàng Ðại Nghĩa cùng Những Người Lính QLVNCH vẫn luôn ghi khắc sâu trong lòng mỗi chúng ta. Bài viết Trên Vùng Trời Ðất Nước của anh đã nhận được Giải Ba Cuộc Thi Phóng Sự Chiến Trường Năm 1973 của Cục Chính Huấn:

***

Tại Sư Ðoàn 2 Không Quân, tôi nhận một công điện từ Bộ Tư Lệnh Không Quân gọi về trình diện gấp, vì nhu cầu công vụ, thời gian công tác và ngày về sẽ cho đơn vị biết sau. Một chiếc phản lực A37 đi công tác đưa tôi từ Nha Trang vào Sài Gòn. Tại Parking vãng lai, tôi thót lên “Honda ôm” trực chỉ Bộ Tư Lệnh Không Quân. Và nửa giờ sau tại đây tôi nhận một sự vụ lệnh khác, thời gian và nơi đến là 8 ngày tại An Lộc. Tờ mờ sáng hôm sau, tôi có mặt trên bãi đậu trực thăng của Sư Ðoàn 3 Không Quân để đi Lai Khê. Lần đi này ngoài hợp đoàn 18 chiếc trực thăng võ trang UH, còn có 6 chiếc CH-47 (loại trực thăng khổng lồ tải hàng)

*30 phút ở Lai Khê:

Phi trường Lai Khê là một phi trường nhỏ được dùng làm Bộ Chỉ Huy Tiền Phương, tất cả trực thăng yểm trợ cho An Lộc đều đặt ở đây để tiện đường cho quân bạn tải quân, tải hàng đến, và nhất là để thu ngắn đường chim bay đến An Lộc. Tại đây, dưới những gốc cao su già có những hàng cơm, hàng nước kiểu dã chiến, vài hoa tiêu mắc võng nằm nhai bánh mì chờ… thời tiết.

Tôi gặp Ðại Úy Ðào Vũ Anh Hùng, nhà văn kiêm hoa tiêu trực thăng. Thấy tôi, Hùng hỏi:

– Ði làm hay đi chơi?

Câu hỏi ngắn và tôi cũng trả lời gọn:

– Ði làm.

Hùng moi trong túi áo bay ra một gói xôi bắp đã bẹp:

– Ăn không?

Tôi lắc đầu vỗ nhẹ tay lên bụng, trong khi anh nhìn tôi từ đầu đến chân:

– Vào Ðiện Biên Phủ thứ hai mà cứ y như là đi du lịch vậy? Không có áo giáp, nón sắt thì phòng không và pháo kích nó không chê bạn đâu.

Hùng chỉ chiếc máy ảnh tôi đang mang trước ngực:

– Phải có thêm một nón sắt nhỏ cho ống kính mới an toàn, nếu không thì bạn có nhiều triển vọng thất nghiệp đấy!

Kỳ trước, có một ông bạn báo chí lên An Lộc, khi ông ta vừa đưa máy lên ngắm thì một viên AK đã ưu ái chui vào nằm gọn trong ống kính. Cũng may là tầm đạn đã yếu nên không bị chột.

Có nhìn thấy cái cảnh phi công Việt Nam treo võng nằm tòn ten dưới những gốc cao su gậm bánh mì, cạp xôi bắp chờ phi vụ ta mới thấy thương họ. Nghỉ ngơi và ăn uống như thế mà bay như điên, bay bất kể giờ giấc và thời tiết. Có khi vừa đáp, chưa kịp nghỉ ngơi mà thấy có tên trong Phi Vụ Lệnh là lại xách nón.

Chiến đấu cơ oanh tạc yểm trợ bộ binh. đi bay. Cứ sáng vác tàu đi, tối vác về…

Có người đi rồi không bao giờ trở lại. Cũng có người về mà trên thân tàu lỗ chỗ đầy dấu đạn phòng không. Cũng có người khi đã đáp an toàn trên bãi đậu rồi mới biết người xạ thủ phi hành của mình đã gục đầu trên cây đại liên mà chết tự lúc nào. Cũng có khi người hoa tiêu chánh bị phòng không ngồi chết ngay ngắn trong ghế lái trong “tư thế còn sống,” cái chết thật đẹp như cái chết của một Từ Hải mà người hoa tiêu phụ vẫn cố cắn răng để nước mắt mình lăn dài xuống má, tiếp tục bay thi hành cho xong sứ mạng đã, rồi mới về. Cũng có người phải bỏ tàu giữa rừng để về bằng một tàu khác, hoặc băng rừng lội suối, rồi năm bảy ngày sau mới về với một thể xác đói khát và đầy thương tích. Ta có thể so sánh những tiện nghi cùng số giờ bay và thành tích chiến đấu một trời một vực giữa phi công Hoa Kỳ và phi công Giao Chỉ như sau:

Pilot Hoa Kỳ không biết mắc võng ở gốc cây nằm gặm bánh mì chờ phi vụ như pilot An Nam ta. Hồi tháng 4, 1972, ở mặt trận Tây Nguyên, tại Bộ Chỉ Huy của tiền đồn Tân Cảnh, tôi đã thấy một đại úy phi công Hoa Kỳ trong bữa cơm. Ông ta đã ăn gần nửa ký thịt với bơ, sữa, hột gà, táo, nho, rồi mới bước lên chiếc trực thăng võ trang Cobra mà cất cánh, trong khi hoa tiêu Giao Chỉ cũng trước một phi vụ nhưng chỉ… “thổi hết một cái kèn bằng bột,” rồi ngửa cổ ừng ực nước lã trong bi đông, xong… cuốn võng leo lên ghế lái, bay vù vù, bay như điên.

Về số giờ bay và thành tích, ta có thể so sánh thật thà như sau: “Chiến trận Hạ Lào chính thức khai diễn ngày 8 tháng 2, 1971, trong 29 ngày đầu tại đây, người Mỹ có số giờ bay cao nhất là một thiếu tá, 80 giờ. Trong khi đó, phi công có số giờ bay cao nhất là Trung Úy Dương Ðức Ngọc, thuộc Không Ðoàn 62 Chiến thuật, Sư Ðoàn 2 Không Quân, 168 giờ. Người Mỹ đánh nhiều chiến xa nhất, một trung úy phi công phản lực, 3 chiếc. Trong khi đó Trung Úy Dương Ðức Ngọc đánh 17 chiếc T54. Số giờ bay và thành tích đó đã làm vẻ vang về tinh thần chiến đấu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bên cạnh quân đội đồng minh tại Hạ Lào. Trong trận này, Ngọc cũng là người lãnh đạn phòng không nhiều nhất. Một lần phi cơ anh đứng một chong chóng, phài đáp ở Ðà Nẵng lúc 23 giờ 30, 3 lần khác bị gãy cánh trái và cánh đuôi, nhưng lúc bấy giờ thời tiết ở Việt Nam không cho phép, nên anh phải dẫn tàu qua Thái Lan đáp trên phi trường Nakhom-Phakhom. Sự so sánh thật thà trên đã là một chứng minh cụ thể cho ta thấy tinh thần chiến đấu cao độ của người lính Việt Nam trên đất nước nghèo nàn này.

Ðồng hồ tay chỉ 7 giờ 45, trời vẫn còn xấu. Các hoa tiêu có vẻ sốt ruột, họ tụm năm tụm ba ngồi đấu láo với nhau, nói chuyện thời tiết, nói chuyện phi vụ hôm qua, chuyện hào hoa, lả lướt đêm rồi và bàn với nhau cho phi vụ sắp tới. Một nhân viên của toán Ðiều Không đến nói với Hùng:

– Cứ cất cánh, vì An Lộc đang chờ.

Tôi đứng dậy nhưng không đi với Hùng, vì anh bay tàu C and C (Hướng dẫn C and C = Command and Control và chỉ huy, không đáp). Tôi theo chân một hoa tiêu ra chiếc võ trang đậu ngoài bãi. Tại đây, lương thực, vũ khí, đạn dược và chiến sĩ đổ bộ đã chờ sẵn. Tôi đi chiếc tàu tải đạn. Mười phút sau tất cả những chiếc trực thăng tại đây đã bốc khỏi mặt đất và… trực chỉ An Lộc. Trên đường từ Lai Khê đến An Lộc trần mây thật thấp, sương mù còn thật mù, họ phải để đèn báo hiệu cho khỏi đụng nhau trên trời. Ngồi trên trực thăng nhìn chung quanh những chiếc võ trang đang lù lù bay theo, tôi có cảm tưởng như đây là một đàn ong khổng lồ bị vỡ tổ và đang di dân. Sau vài phút bay, đến một nơi quang đãng hơn, dưới mắt tôi ruộng đồng xơ xác, những hàng tre cháy sém, những hố đạn, hố bom cày nát trên ruộng đất bỏ hoang…

*Nhảy xuống An Lộc:

Người xạ thủ phi hành ghé váo tai tôi:

– Anh có xuống không?

Tôi gật đầu. Anh ta lại nhìn tôi với vẻ ái ngại như thầm hỏi tôi sao không có áo giáp và nón sắt, nhưng… tôi lờ đi. Bỗng anh khom lưng chĩa mũi minigun xuống đất bấm cò. Những hồi đạn rú dài như… bò rống. Tôi thấy… rức tim khi những vệt lửa từ dưới xẹt lên quanh phi cơ. Xung quanh tôi, năm chiến sĩ bộ binh thuộc Sư Ðoàn 18 cũng… lên đạn. Tôi cũng nhét vội băng đạn vào khẩu Colt của mình cho vững bụng. Ðang bay, tàu bỗng sà xuống đột ngột rồi bất ngờ đáp vội trên Quốc Lộ 13, “càng” chưa chạm đất, mấy quả đạn pháo kích đã ào ào bay tới rớt quanh đó làm gãy mấy cây cao su.

Tôi nhảy vội theo năm chiến sĩ rời thân tàu và lăn tròn qua mặt lộ nằm gọn dưới một hố bom. Chúng tôi chưa kịp xô hàng xuống, thì tàu đã bốc vội lên cao bay mất hút, một trái dạn khác rớt ngay chỗ phi cơ vừa đáp làm banh xác cái ba lô vô tội của một chiến sĩ vừa quăng xuống. Mấy bịch gạo sấy tung tóe trắng mặt đường. Tôi nằm dưới hố bom mà thầm nghĩ: “Người Mỹ đã dạy cho người Việt biết đánh giặc bằng trực thăng, nhưng còn lâu sự khôn lanh của họ mới bằng sự nhanh nhẹn của người Việt Nam và… có lẽ chừng nào người Mỹ biết ăn trầu, thì họ mới có đủ được kinh nghiệm của chiến trường Việt Nam. Vì nếu lơ mơ không bốc lên kịp, thì chiếc trực thăng kia với một núi đạn 81 ly trong đó sẽ lãnh đủ trái đạn pháo vừa rồi.”

Tôi nhìn theo chiếc trực thăng đã mất hút ở cuối bìa rừng cao su, như hiểu ý, một người nằm gần nói với tôi:

– Cứ nằm đây chờ, chút nữa hết pháo họ sẽ đến.

Tôi hỏi lại:

– Nhỡ đến mà nó pháo nữa thì sao?

Anh ta thản nhiên:

– Trúng thì rớt, không trúng thì bay đi.

Sau câu nói này, tôi nhớ lại cái chết của Thiếu Tá Nguyễn Hữu Nhàn thuộc Phi Ðoàn CH-47 của Sư Ðoàn 3 Không Quân trước đây một tuần tại mặt trận An Lộc. Trong một phi vụ tiếp tế, tàu của Nhàn bị trúng phòng không, bạn bè bay theo bảo anh rời vòng chiến ngay và đáp ép buộc chờ trực thăng võ trang cứu. Nhưng anh đã trả lời:

– Biết rồi, để thả hết hàng cho họ đã. Họ bị thiếu tiếp tế từ mấy ngày nay, không lẽ mình vượt bao nhiêu màn lưới phòng không mới vào được đây, mà bây giờ lại ra sao?

Anh chỉ trả lời như thế rồi tiếp tục vào vòng yểm trợ. Khi số hàng còn lại trên tàu vừa thả được xong, thì cũng là lúc chiếc CH-47 anh đã nằm gọn trong màng lưới phòng không. Thiếu Tá Mai là bạn của anh bay gần đó đã nghe được những lời cuối cùng của anh qua hệ thống vô tuyến: “Hàng thả hết rồi, nhưng tất cả hệ thống điều khiển trong phòng lái đã ngưng hoạt động. Bây giờ tao đáp ép buộc đây, tụi mày hãy theo tao cover thật kỹ và pick-up thật nhanh…” Nhưng không còn kịp nữa, anh vừa nói xong thì chiếc trực thăng đã như một bó đuốc khổng lồ từ trời cao rơi xuống nổ tung trên mặt đất, và anh đã chết theo tàu…

Tôi và các chiến sĩ vẫn nằm trốn đạn và chờ trực thăng đến. Quanh đó, vài chiến xa T.54 nằm chỏng trơ, vài chiếc khác nằm chúi đầu xuống những hố bom, phía sau tôi là rừng cao su trùng điệp. Trong phút chốc tàu bốc vội lên mây, mất hút ở cuối một khúc quanh của con lộ 13. Vài tràng đạn AK đuổi theo, mấy quả đạn pháo kích khác rớt quanh đó như xé gió phá rừng, những thân cây lại thi nhau gãy rôm rốp. Mấy thùng đạn vừa được đem xuống vẫn còn nằm trên quốc lộ. Một anh kéo tôi đi nơi khác:

– Hãy tránh xa đống đạn này, đạn pháo kích mà nó rớt vào đây thì… bỏ bu.

Từ hướng Xa Cam, một đoàn người gồng gánh, bồng bế nhau chạy loạn về hướng chúng tôi. Tức thì mấy quả đạn pháo kích được câu đến từ Ðồi Gió rớt vào giữa đám dân chạy loạn này, gây vô số người chết, vô số người bị thương. Có những người bị thương cách đây vài giờ lại bị thương nữa. Có những người sắp chết, muốn được chết cho rảnh tay người thân chạy nạn, thì bây giờ được chết. Trong số những người chết này, một cảnh tượng thật thương tâm đã xảy ra ngay trên bìa rừng cao su An Lộc. Một người mẹ bồng đứa con khoảng sáu tháng bị mảnh pháo phá vỡ khuôn ngực và bà ngã ra chết liền tại chỗ. Ðứa nhỏ không chết, cũng không bị thương, nó bò trên bụng mẹ khóc thét lên trong sự hãi hùng. Khóc mệt, nó lại gục đầu vào ngực mẹ nó mà bú. Một người khác cũng dân chạy loạn đến bế nó ra, thì mặt mũi của đứa bé bê bết máu của mẹ nó và trong mồm nó cũng có máu, mà có lẽ nó tưởng đó là chất sữa nên đã hút vào. Một lúc sau đứa bé cũng chết luôn trên tay người bế nó.

Một cảnh tượng khác mà tôi cũng không làm sao quên được. Một đứa bé gái khoảng 13 tuổi mù hai mắt, gầy yếu xanh xao, cõng thằng anh nó khoảng 15 tuổi trên lưng, bị cụt một chân. Ðứa nhỏ mù mắt cõng đứa lớn cụt chân. Ðứa cụt chân ngồi trên lưng đứa mù mắt để chỉ đường mà chạy trốn Việt Cộng. Trong xách tay tôi còn hai ổ bánh mì mua hồi sáng ở Lai Khê, tôi lấy đưa cả cho anh em nó. Trước đây tôi đã được đọc những câu in trên bích chương dán ở thành phố: “…Pháo kích bừa bãi, giết hại dân lành, nhà cháy người chết, thù hận này biết đến bao giờ mới nguôi ngoai trong lòng người dân Việt…”

Dạo đó tôi đã nghĩ rằng những câu này chỉ là về phương diện chính trị thôi. Nghĩa là Việt Cộng xuyên tạc mình thì mình xuyên tạc lại. Nhưng bây giờ thì tôi đã hiểu đó là sự thật, một sự thật mà không thể đội trời chung với bọn người dã man đó được, và tự nhiên trong lòng tôi thấy dâng lên những thù hận ngút ngàn.

Thật tình mà nói, trước khi bước vào An Lộc, tôi đã thầm nghĩ: Mình chỉ chết khi bị trúng đạn, chứ nếu đối diện gần thì trên ngực áo tôi có hai chữ báo chí “nó” không giết đâu mà sợ, cao lắm thì chỉ bắt sống là cùng. Nhưng bây giờ thì tôi không còn nghĩ như thế nữa. Trước mặt tôi, chung quanh tôi, những người dân vô tội đang thương vong la liệt. Tôi sờ tay vào hông, khẩu Colt vẫn cồm cộm. Tôi quyết định: “Nếu đêm nay còn phải ở đây mà rủi gặp bọn chúng, thì dù thế nào tôi cũng đẩy về hướng chúng 6 viên và còn lại là cho tôi, chứ nhất định không để bị bắt sống.” Nghĩ đến đây, hình ảnh vợ con tôi tại trại gia binh lại hiện ra, tôi thấy nhói trong lòng.

*Chuẩn bị lên đường. Nhảy vào trận địa An Lộc

Từ xa có tiếng đập phần phật của trực thăng, rồi trong phút chốc 8 chiếc lượn sát những ngọn cao su và cũng bất thần đáp dài trên quốc lộ, trong khi đạn pháo kích của Việt Cộng tiếp tục rải dài theo hai bên bìa đường. Các chiến sĩ đổ bộ thuộc Sư Ðoàn 18 Bộ Binh lẽ ra khi nhảy xuống thì họ di tản, nhưng họ đã đến phụ khiêng xác chết và người bị thương lên phi cơ xong mới đi. Tôi ngồi tựa lưng vào xích của một chiếc T.54 bỏ hoang nhìn theo mấy chiếc trực thăng đang bốc vút về hướng Lai Khê mà trong đó có gần 100 người dân vô tội vừa chết, vừa bị thương, vừa kinh hoàng… Cộng sản Bắc Việt vừa sát hại xong dân lành vô tội bằng công cụ giết người của chúng, thì Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đến mang những người dân đó về nơi an toàn…

Từ hướng Chi Khu An Lộc, một chiếc Jeep mui trần chở gần 20 đồng bào tiến về hướng bãi đáp trực thăng. Tôi quá giang chiếc Jeep này vào chi khu và tại đây tôi được gặp Ðại Úy Lê Văn Vẫn, chi khu phó Chi Khu An Lộc. Ðại Úy Vẫn cho biết ông là người ở đây lâu nhất (bốn đời quận trưởng đã thay phiên nhau) từ năm 1964. Và bây giờ ông nhất định ở đây chiến đấu đến hơi thở cuối cùng chứ không đi đâu hết. Ông kể tiếp:

– Ngày mặt trận An Lộc mở màn có 6 chiếc trực thăng của Sư Ðoàn 3 Không Quân đến đáp vào chi khu để đưa gia đình của quân nhân tại đây rời An Lộc.
Tôi chạy vào hầm trú ẩn nói với vợ tôi: “Có trực thăng đến, em mau đưa các con về Sài Gòn, ở đây nguy hiểm lắm. Khi nào êm, anh sẽ về đưa mẹ con em lên.” Nhưng vợ tôi nhứt định không chịu và trả lời: “Mẹ con em về nơi an toàn, ở đây rủi anh chết thì mẹ con em sống với ai? Em xin được ở lại đây cùng sống chết với anh.” Trong lúc đó vợ con của anh em quân nhân tại đây đều đã nhất loạt trả lời như thế, nên cuối cùng sáu chiếc trực thăng phải rời chi khu mà không có đàn bà trẻ con nào theo…

Sau câu nói của Ðại Úy Vẫn, tôi chợt nhớ lại gương liệt nữ Phạm Thị Thàng cách đây đã lâu. Chị Thàng là vợ của một chiến sĩ Nghĩa Quân. Chị và các con đều sống chung trong công sự chiến đấu của chồng trong làng. Một đêm nọ Việt Cộng công đồn, chồng chị bị trúng đạn, chị thay chồng tung mấy chục trái lựu đạn vào đám Việt Cộng khi chúng tấn công bằng biển người. Nhưng đến quả cuối cùng, bọn chúng quá gần nên chị đã chết chung với thêm mấy tên Việt Cộng nữa bằng quả lựu đạn đó. Bây giờ vợ lính ở An Lộc cũng đã noi gương chị Thàng không chịu đi Sài Gòn ở lại tử thủ: sống chết với chồng con tại An Lộc. Ðại Úy Vẫn tiếp:

– Sáu chiếc trực thăng vừa bốc lên thì một chiếc bị trúng đạn và rớt ngay bên ngoài vòng đai chi khu rồi bốc cháy. Chúng tôi nhìn theo mà đã khóc lúc nào không hay. Anh em Không Quân đã vì sinh mạng gia đình chúng tôi mà phải chết, tôi kính trọng và nhớ ơn nghĩa cử của quí anh em đó lắm. Cuối cùng tôi quyết định cho một trung đội mở đường máu ra cứu phi hành đoàn, nhưng cũng không kịp. Khi trung đội trở vào thì… chỉ còn phân nửa quân số, bởi lúc bấy giờ chiến xa Việt Cộng quá nhiều. Rồi hai hôm sau, trại gia binh của chúng tôi tại đây cũng bị pháo kích nặng, hơn tám chục phần trăm gia đình của quân nhân chết và bị thương…

*Gà trống nuôi con:

Trong khi ngồi tiếp chuyện với tôi tại một căn hầm dã chiến được đào sâu dưới mặt đất, trước mặt tôi là Ðại Úy Vẫn, quanh đó khoảng năm, bảy chiến sĩ mà mỗi người đang có vài em bé quấn quít bên cạnh. Ðại Úy Vẫn xoa đầu một bé gái khoảng 4 tuổi:

– Tôi có năm đứa, bây giờ chỉ còn mình nó, anh chị nó chết hết rồi, má nó cũng chết, ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại nó cũng chết trong trận pháo kích đó…

Ông chỉ những đứa bé đang đứng cạnh mấy chiến sĩ quanh ông:

– Ðấy anh xem, bây giờ ở đây cái cảnh gà trống nuôi con rất nhiều. Cha mẹ và vợ con chúng tôi đã vì chúng tôi mà chết tại đây, nên chúng tôi đã thề tử thủ tại đây đến hơi thở cuối cùng, dù có được đổi về Sài Gòn cũng không đi. Nếu một ngày nào đó mà anh gặp lại một trong những khuôn mặt của chúng tôi tại đây trên một địa danh an toàn nào đó không phải là An Lộc mà lúc đó chúng tôi còn tại ngũ thì… anh có quyền giết chúng tôi, nếu không phải là lệnh hay chỉ thị cho chúng tôi rời An Lộc. Hôm nay anh là người báo chí của Không Quân đầu tiên đến đây, tôi xin được đại diện các chiến sĩ tử thủ An Lộc gửi đến anh em Không Quân, nhất là những phi hành đoàn đã lái tàu bay vào chi khu với ý định đưa vợ con chúng tôi đến nơi an toàn, những lời thành thật muôn đời nhớ ơn của chúng tôi, mặc dù vợ con chúng tôi không đi và đã chết.

*Những chiếc vòng tử thủ:

Nói đến đây Ðại Úy Vẫn gỡ trong tay của ông ta ra 3 chiếc vòng trao cho tôi:

– Tất cả những chiến sĩ tử thủ tại đây mỗi người đều có mang ba chiếc vòng này và chúng tôi đã đặt tên là… vòng AN LỘC TỬ THỦ. Nay tôi xin tặng anh để làm kỷ niệm… Anh là người thứ hai, sau tổng thống Việt Nam Cộng Hòa mà chúng tôi tặng ba vòng này.

Một thiếu úy ngồi gần đó nhìn Ðại Úy Vẫn rồi nói với tôi:

– Anh có viết bài thì nhớ nói là thiếu tá, vì ổng lên lon gần hai tháng nay, nhưng từ đó đến nay ở đây không ai bán “lon” mà mua nên… ông Vẫn “vẫn” mang “lon cũ.”

Tôi nhìn Ðại Úy Vẫn như thầm hỏi lại: “Có đúng thế không?” Thiếu Tá Vẫn gật đầu:

– Ðúng vậy.

*68 Ngày tử thủ An Lộc không lãnh lương:

Cũng tại đây, tôi gặp một chiến sĩ còn rất trẻ, anh ta tâm sự với tôi như sau:

– Em là Binh Nhất Lê Nhâm Thình, quân nhân Không Quân, thuộc Sư Ðoàn 2 Không Quân tại Phù Cát, kỹ thuật phi cơ loại C-7A. Về phép thăm nhà hôm 28 tháng 3, 1972 rồi bị kẹt lại đây đến bây giờ. Trọn gia đình em bị pháo kích chết hết rồi, chỉ còn lại một người anh đang tại ngũ tại An Lộc này thôi. Ðã nhiều lần em muốn ra đón tàu để về lại với Không Quân, nhưng còn ngại sẽ bị rắc rối về an ninh nên chưa dám. Tính đến nay là 68 ngày, trong suốt thời gian này tại đây em đã chiến đấu như một chiến sĩ Bộ Binh thật sự, nhưng chỉ ăn nhờ cơm gạo sấy của anh em ở đây thôi chứ không có lãnh lương. Em có lấy được một AK của tên Việt Cộng mà em đã bắn chết nó. Hôm nào về Sài Gòn, nhờ anh trình lên Bộ Tư Lệnh Không Quân, nếu không bị rắc rối, anh viết thư về đây, KBC.6995, lúc đó em sẽ bằng đủ mọi cách về trình diện đơn vị…

Buổi chiều, tôi có dịp vào thị trấn An Lộc. Phố xá thật tiêu điều, những căn nhà không người trơ vách, những tuyến kẽm gai quanh chi khu cháy cong queo. Ðó đây một vài xác trực thăng cháy sụm, những chiến xa đứt xích nằm chỏng chơ như quái vật không đầu, vài chiếc khác chúi mũi xuống những hố bom, một chiếc dù màu trắng đỏ phất phơ theo chiều gió trên ngọn cao su. Những chiếc dù tải hàng còn vương vãi theo hai bên quốc lộ, trên mặt con lộ 13 những hố đạn, hố bom sâu hoắm. Những vỏ đạn đủ cỡ, đủ loại nằm ngổn ngang, những thân cây cao su cháy đen ngã gục. Trong vòng đai chi khu, một bức tường dầy và cao lỗ chỗ đầy vết đạn lớn nhỏ mà phía trên còn đọc được ba chữ “Quận An Lộc.” Gần đó, một vách tường khác có dấu hồng thập tự với ba chữ “Trạm Cứu Thương,” phía sau là một trường tiểu học bị tróc nóc. Xa hơn một chút là trại gia binh An Lộc cũng đã điêu tàn. Bước ra phía ngoài, một xe Honda bốn bánh nằm lật ngang, bên hông có cẩn thận ghi hai chữ thật lớn “Xe Nhà” bằng sơn màu trắng và… một chữ “BINH” viết bằng đất đỏ An Lộc. Tôi thầm cười, trạm cứu thương, trại gia binh, nhà thờ, chùa chiền và đàn bà trẻ thơ vô tội còn phải lãnh đạn pháo kích của “quân giải phóng,” thì… “Xe Nhà Binh” sức mấy mà thoát khỏi, sao không đề là… “xe của quân giải phóng.” Tôi đâm ra phục lối chơi chữ hay hay của người nào đó đã viết thêm chữ “Binh” sau hai chữ “Xe Nhà” này.

*Châu chấu đá voi

Cách cổng vào Chi Khu An Lộc khoảng hai cây số, một chiếc xe cần cẩu của tư nhân màu vàng nằm chắn ngang một nửa mặt con lộ 13, một chiếc khác nằm trơ bánh lên trời dưới mé lộ. Ðược biết, trong những ngày đầu sôi động của An Lộc, khổ chủ hai chiếc xe trên đã tình nguyện đem ra cho “đâu đít lại với nhau” nằm chắn ngang lộ, với ý định không cho chiến xa của Việt Cộng vào thị trấn An Lộc thân yêu của họ. Vì họ đã nghĩ rằng, một khi mà chiến xa của Việt Cộng vào được trong thị trấn thì dù cho xe cần cẩu của họ có để trong nhà cũng không còn. Nhưng… kết quả T54 của Việt Cộng là voi, mà xe cần cẩu của họ là châu chấu!

*Thoát chết nhờ lối tuyên truyền láo của Việt Cộng:

Gần vòng đai chi khu vài chục thước, mấy chiếc T54 nằm quay đầu ra bất động. Hỏi, thì một chiến sĩ cho biết như sau:

– Dạo đó, khi An Lộc bị thất thủ, hàng chục chiến xa Việt Cộng đã phây phây đi vào và các tay xạ thủ cũng đã phây phây ngồi hẳn phía trên xe. Chúng tôi lúc đó chỉ còn hơn đại đội, nấp dưới những hầm hố, không dám bắn trước. Nhưng chúng tôi lấy làm lạ, không hiểu tại sao những chiến xa này không khai hỏa mà chỉ vào đậu đó, xong chạy vòng vòng, thật chậm như có ý tìm kiếm rồi quay ra và… khi chúng quay đầu xe ra, bọn tôi xách M72 chạy theo hạ hết. Thứ này mà bắn vào đứt xích là nằm liền. Các trưởng xa và xạ thủ thoát khỏi xe cũng bị chúng tôi hạ luôn, có vài tên bị chúng tôi bắt làm tù binh và chúng cho biết: Sở dĩ khi chúng đưa xe vào tận đây mà không khai hỏa, vì trước khi vào đây, cấp chỉ huy đã cho chúng biết, hiện An Lộc hoàn toàn do quân giải phóng kiểm soát và… làm chủ tình hình, nên chúng vào và cứ tự nhiên ngồi trên nóc xe như “người quân nhân trở về đơn vị” và chạy vòng vòng là có ý đi tìm “đồng chí.” Ðến khi tìm mà không gặp được đồng chí nào hết nên mới lừng lững quay ra, và khi quay ra thì mỗi chiếc bị lãnh vài viên M72 từ mặt hậu rồi đứt xích luôn không thể quay đầu lại. Bởi thế mà anh thấy những chiến xa quanh vòng đai này phần đông đều quay đầu ra. Còn những chiếc khác xa xa thì lại quay đầu vào, những chiếc này hầu hết là lãnh bom và rocket từ phi cơ.

*Các pháo thủ nhìn skyraider thả bom. Trẻ em An Lộc vui đùa trên chiếc T54 bị bắn hạ

Nghe xong câu chuyện, tôi thầm nghĩ: “Bọn Cộng Sản Bắc Việt ngoài lối thí quân, nướng quân bằng những cuộc tấn công biển người ồ ạt của chúng, mặc cho hỏa lực khủng khiếp từ phi cơ ta “làm cỏ,” nay chúng có thêm một lối “nướng quân” bằng cách tuyên truyền láo với quân sĩ thuộc quyền. Bởi nếu chúng không nói láo với quân sĩ của chúng thì anh lính này đâu còn sống đến ngay nay để kể lại giai thoại “chiến xa Việt Cộng phây phây vào sào huyệt ta đi tìm “đồng chí,” để rồi khi quay đầu ra vừa khỏi vòng đai, thì… nằm đây luôn đến bây giờ. Trong lúc vui miệng anh lại kể cho tôi nghe thêm một vài chuyện khó tin, nhưng tại đây lại… có thật.

*Trong thời gian tử thủ bệnh táo bón rất quí:

Có những lúc bên ngoài nó pháo rát quá, hầm trú ẩn thì nhỏ, mà anh em lại quá đông, đôi khi muốn đi cầu lại ngại lãnh đạn, nên chúng tôi cứ… “cố nín, cố nín.” Ðến khi không thể nín được mà bên ngoài vẫn còn pháo, thì dùng… lớp trong của nón sắt làm cái “bô.” Xong, đứng ở miệng hầm liệng ra ngoài. Có người chỉ mới hai ngày đã liệng luôn cả hai lớp của nón sắt, nên ở đây mà trong thời gian đó ai có được cái bệnh táo bón là quí như vàng, thảnh thơi lắm. Mà tóm lại trong thời gian đó, người nào có táo bón mấy đi nữa thì cũng phải có một lần “liệng nón sắt.”

Một giai thoại khác: “Tắm bằng mồ hôi,” vì tại đây nước rất quí, quí hơn vàng, có khi phải dùng đến nước tiểu để làm “nở cơm sấy” khi ăn. Có nhiều người chịu không nổi phải bịt cả hai lỗ mũi, nhai sơ rồi nuốt vội như cố “tống cơm vào bao tử” cho xong để có sức mà… tử thủ nhưng không dám ăn nhiều, vì nếu ăn nhiều thì trời sẽ không cho được cái bệnh táo bón. Bởi nước quí như vàng, nên trong thời gian đó lúc nào thấy êm, ai muốn tắm thì cứ cử tạ bằng cách bưng một thùng đạn nặng trịch đưa lên, đưa xuống cho đổ mồ hôi. Xong cởi ngay quần áo ra… ung dung ngồi kỳ đất trên da nở ra và rất dễ… “tắm bằng mồ hôi.”

*Những hippy và Fidel Castro ở An Lộc:

Ðã hơn 9 giờ tối, trong một công sự chiến đấu, mấy anh em chiến sĩ tử thủ tại đây và tôi ngồi quanh một cái bàn uống trà và… nói chuyện chiến tranh. Bàn và ghế ngồi đều là thùng đạn còn nguyên xi, ly đựng nước trà là chuôi của một loại đạn bằng nhựa. Trông họ như những Trần Văn Trạch hay những Hippy ở Sài Gòn, có người râu ria trông như Fidel Castro. Chỉ khác một điều là Trần Văn Trạch và Hippy Sài Gòn với Castro, râu tóc được chính chủ nó nuôi dưỡng, thỉnh thoảng ghé vào tiệm cho thợ cắt, tỉa, sấy gội, còn những Hippy và Fidel Castro ở đây thì râu tóc của họ được chính… chiến tranh nuôi dưỡng, không cần phải vào tiệm cho thợ cạo sửa mà trông vẫn Hippy và vẫn Fidel Castro như ai. Ở đây, tôi thấy nếu so theo tỉ lệ thì râu của họ hình như… dài hơn tóc, bởi thường thì thức đêm râu rất mau ra. Mà lính ở An Lộc này làm gì có chuyện ngon giấc ban đêm? Tôi có một ý ngh hơi ngộ nghĩnh là… nếu lính ở An Lộc mà cứ để nguyên râu tóc thế này rồi hè nhau… hạ san xuống phố thì nhất định… mấy ông Quân Cảnh không chịu đâu?

21 giờ 30, hơn mười trái pháo rớt quanh chi khu gây những tiếng nổ chát chúa vang dội, hơi điện bị cúp ngang. Tức thì một người lấy giấy bao đạn có chất mỡ để ở giữa một sợi dây, quấn cứng lại làm đèn cầy “dã chiến.” Thêm mấy trái khác tiếp theo gần hơn. Tôi rức tim nhìn lên nóc hầm trú ẩn, một người thảy cho tôi cây M16 và mấy băng đạn:

– Anh cứ cầm cây này đi, cho anh luôn đó, và hãy… yên trí, nóc hầm này phải năm quả rớt liền một lúc mới có thể sập.

Tôi cầm cây M16 trong tay và lấy lại được bình tĩnh sau câu nói “trấn an” này, và cũng nhờ thấy họ vẫn thản nhiên ngồi uống trà mà… “đàm đạo chuyện chiến tranh”… Một anh khác chen vào:

– Thế này mà ăn nhằm gì. Dạo đó ở đây có một ngày không bao giờ nghe dứt tiếng pháo kích và ngày đó bảy ngàn quả.

Tôi nghe ớn tận xương sống với con số này. Bảy ngàn quả trong một ngày mà họ còn sống đến giờ này, thì bây giờ chưa đầy hai chục trái, tôi còn có triển vọng về được tới Sài Gòn lắm, vì Sài Gòn với An Lộc, thì… tôi vẫn thích Sài Gòn hơn… Ở đây nhức tim quá! Tôi chưa ra Quảng Trị, chưa thấy sự đổ nát của thành phố Quảng Trị thế nào, chứ ở đây con số bảy ngàn đó với thị trấn điêu tàn này đã cho phép tôi nghĩ rằng mặt trận An Lộc đã lên đến mức… “đụng phông của chiến tranh.”..

Qua một đêm ngủ chập chờn bởi những tiếng AK nổ lẻ tẻ, những hồi pháo kích đinh tai, sáng hôm sau tôi ra Quốc Lộ 13 đón tàu về Lai Khê. Trước khi chia tay, một chiến sĩ nói với tôi:

– Ở đây bãi đáp duy nhất cho trực thăng là một khoảng dài độ hai chục cây số trên Quốc Lộ 13. Vì hai bên là rừng cao su, trên khoảng hai chục cây số đó, trực thăng tự do đáp bất cứ ở đoạn nào. Nếu vừa đáp mà bị pháo kích thì bốc lên bay đến đáp chỗ khác rồi… chỗ khác nữa… mình sức người không thể nào chạy theo kịp tàu bay. Muốn đón tàu đi cho được thì phải làm sao gần tàu. Mà hễ gần tàu thì lại sợ pháo kích, vì phần đông chúng chỉ pháo khi nghe trực thăng đến nên… chua lắm…

Tại Quốc Lộ 13, từ 7 giờ 30 đến 16 giờ, bao nhiêu lần trực thăng đáp mà tôi vẫn không làm sao chạy theo kịp để đi được, vì lần nào cũng thế, trực thăng đáp, tôi chưa kịp chạy đến, thì vì…. pháo kích nó đã bốc lên vội bay đến nơi khác. Tôi lại quay đầu chạy theo, thì lại cũng vì pháo kích mà nó cũng bốc lên bay đi nơi khác nữa. Lúc bấy giờ tôi tưởng như mình đã trở thành lực sĩ “Marathon.”

Ðến 17 giờ, tôi lại đứng chung với một nhóm thương binh của Sư Ðoàn 18 Bộ Binh. Họ nằm đây, trên trời, dưới đất mà chờ trực thăng đến tải thương, trong số đó có vài người đã chết vì không chịu nổi. Gần đó, một cái mền hoa trải rộng ra trên mặt l làm dấu cho trực thăng đáp, vì nếu ở đây mà dùng khói màu thì được coi như… gián tiếp chỉ điểm bãi đáp cho Việt Cộng. Hai chiếc trực thăng bay đến thật thấp rồi đáp nhanh xuống, tôi cũng thật nhanh và… may mắn bước được lên tàu, nhưng… cuối cùng phải bước xuống nhường chỗ của mình để có thể chở thêm được một thương binh.

Loại trực thăng võ trang này chở tối đa 12 người ngồi, vậy mà chỉ có 3 chiếc đã hốt gọn trên 50 thương bệnh binh vừa nằm, vừa ngồi. Tàu bốc nhanh lên, những trái pháo rơi chận hai bên quốc lộ mà tôi tưởng có thể thấy được cái cảnh “người chết hai lần.” Những người còn lại phải chạy vào rừng cao su trốn pháo kích. Tại đây, tôi gặp một xác trực thăng mang cờ Việt Nam đã cháy hết bảy chục phần trăm. Quanh đó là… bốn bộ xương người còn nguyên vẹn (Mỗi trực thăng võ trang, phi hành đoàn 4 người gồm 2 hoa tiêu và 2 xạ thủ phi hành). Một trong bốn bộ xương nằm sấp trong tư thế của người đang bơi lội.

Tôi rời nơi đây đi vào sâu hơn một chút, nhìn lên trời, từ đàng xa những chiếc trực thăng đang bốc lên, hạ xuống và đảo mình tránh né phòng không. Có lẽ nơi đó đang giao tranh? Tôi thầm cảm phục lòng gan dạ của những phi công Việt Nam hơn bao giờ hết. Nếu trong quân đội Nhật Hoàng có Phi Ðội Thần Phong với những hoa tiêu trẻ, đầy gan lì, dám lao phi cơ vào tàu thủy của địch, thì trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũng có những phi công mà số giờ bay hành quân cao hơn cấp bậc. Họ cũng không ngần ngại bay vào giông tố trên vùng trời đầy lửa đạn phòng không. Bãi đáp bất an ư? Vẫn đáp, vì một đại bàng gãy cánh, sẽ có mười đại bàng khác cất cánh bay lên bảo vệ vùng trời quê hương yêu quí, quyết mang đạn bom và xương máu ra để đổi lấy Tự Do. Bởi bên cạnh họ còn có một rừng người cùng chung một chính nghĩa, cùng chung một lý tưởng.

Cảnh tượng những người dân vô tội thương vong nằm la liệt trên Quốc Lộ 13 vẫn còn ám ảnh tôi. Một câu mà tôi vẫn còn nhớ: “… Ðường lối chiến đấu của chính phủ ta là thà để mười tên giặc chạy thoát, còn hơn là bắn lầm một người dân.” Câu nói chí lý này đã thể hiện trong hàng ngũ quân ta vào dịp Tết Mậu Thân tại Nha Trang. Ðịch quân đã đặt toàn bộ Bộ Chỉ Huy và hỏa lực nòng cốt dưới chân tượng Ðức Phật trên một ngọn núi, cạnh đó là một ngôi chùa lớn nhất ở Nha Trang. Chùa cũng tọa lạc trên núi và cũng bị chúng dùng làm công sự chiến đấu. Ðây là một cao điểm có nhiều lợi thế về quân sự cho bọn Việt Cộng trong công tác tấn công chiếm thị xã này. Trong trận này, thay vì quân ta dùng phi cơ xạ kích tiêu diệt chúng rồi sau đó sẽ xây lại tượng Ðức Phật và chùa thì dễ như trở bàn tay, nhưng vì tôn trọng tự do tín ngưỡng của dân, hơn nữa lúc bấy giờ còn vài vị sư sãi bị chúng quản thúc trong chùa, cho nên ta đã phải chiến đấu bằng một chiến thuật cam go hơn, mất nhiều xương máu của quân sĩ ta hơn để không mất chùa, không mất tượng Phật, không mất mấy vị sư sãi của ta, và nhất là không mất lòng dân.

17 giờ, 18 giờ, rồi… 19 giờ, vẫn không nghe tiếng của trực thăng đến. Và… đêm đó tôi ngủ lại trong rừng cao su An Lộc. Sáng hôm sau thật sớm, một hợp đoàn trực thăng tải đạn đến An Lộc và tôi về lại Lai Khê bằng một trong những trực thăng thênh thang đó. Khi về Biên Hòa, tôi vẽ lại một bản đồ chỉ chỗ phi cơ trực thăng lâm nạn trình lên Ðại Tá Tường, tư lệnh phó Sư Ðoàn 3 Không Quân, và kết quả là nội nhật hôm đó toán tìm cứu của Sư Ðoàn 3 Không Quân đã lên An Lộc đem bốn bộ xương người về. Rồi khi về đến Sài Gòn, tôi cũng trình luôn chuyện “Người lính Không Quân tử thủ An Lộc 68 ngày không lương.” Sau đó Ban Quân Pháp của Không Quân (Thiếu Tá Thư) làm mọi thủ tục và… Binh Nhất Lê Nhâm Thình cũng đã trở về lại với gia đình Không Quân.

Ông Donald Trump dẫn đầu danh sách thăm dò của NBC

WASHINGTION DC (NV)Tỉ phú ngành địa ốc Donald Trump vẫn đứng đầu danh sách các ứng cử viên đảng Cộng Hòa tranh cử tổng thống năm 2016, The Hill trích dẫn thăm dò toàn quốc mới nhất của Fox News vừa được công bố hôm Chủ Nhật.










Đại gia Donald Trump đi ăn trưa, trong thời gian trình diện tòa để làm nghĩa vụ bồi thẩm viên tại New York hôm Thứ Hai. (Hình: AP/Seth Wenig)


Đại gia Trump được sự ủng hộ của 25% cử tri vòng sơ bộ Cộng Hòa, tức giảm 1% kể từ buổi tranh luận hôm 6 Tháng Tám của đảng Cộng Hòa.


Trong khi đó sự ủng hộ ông của cánh phụ nữ cũng nhích từ 24% xuống 21% trong hai tuần.


Cựu y sĩ giải phẫu thần kinh Ben Carson giành được 12% phiếu ủng hộ, tăng 5%, nhanh chóng nhảy lên hạng nhì, thế chỗ của ông Jeb Bush, và qua mặt cả Thượng Nghị Sĩ Texas, ông Ted Cruz, người nhích từ 6% lên 10%.


Ông Jeb Bush là người bị giảm điểm nhiều nhất so với mọi ứng cử viên khác trong đảng, từ 15% xuống còn 9%.


Cựu thống đốc tiểu bang Arkansas, ông Mike Huckabee vẫn giữ 6%, đồng hạng với Thống Đốc Wisconsin, ông Scott Walker, người bị mất 3 điểm.


Nữ doanh nhân Carly Fiorina nhảy lên hạng 7 trong số 17 ứng cử viên Cộng Hòa, tăng từ 2% lên 5%, hợp lệ để tham dự cuộc tranh luận vòng nhì.


Cuộc thăm dò được thực hiện trong thời gian từ ngày 11 đến 13 Tháng Tám.


Tạp chí Time trích thuật lời tuyên bố của đại gia Trump, rằng Mỹ nên gửi quân sang Iraq để chống tổ chức khủng bố ISIS và sử dụng nguồn thu từ các mỏ dầu chiếm được để trả chi phí nâng đỡ cựu quân nhân.


Đồng thời ông Trump cũng lên tiếng ủng hộ giới đồng tính ở Mỹ, người thường xuyên trực diện với sự kỳ thị tại chỗ làm.


Dự luật đòi chấm dứt sự kỳ thị chống giới đồng tính (LGBT) tại chỗ làm (the Employment Non-Discrimination Act) thiếu sự ủng hộ trong số người Cộng Hòa thuộc dòng chính.


Ông Trump cũng lập lại lời kêu gọi Tổng Thống Barack Obama công bố hồ sơ học vấn ở đại học của mình, về phần ông, ông cũng sẽ công bố của ông sau đó. Ông Trump còn khoe: “Tôi thật sự là sinh viên giỏi.” (TP)


 

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email:
[email protected]; [email protected];
 
[email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 9 tháng 8, 2015)

Vu T. Nguyễn, Clinton, NJ $200
Anh Vũ c/o Thanh Thủy, Westminster, CA $100
Kimberly c/o Hội Thông Thiên Học, Garden Grove, CA $100
Nhuận Vũ, Santa Ana, CA $150
Hoàng Văn Nguyễn, Chanhassen, MN $100
Văn Trần, Alhambra, CA $50
Văn Bùi, Lawndale, CA $30
Thiết Nguyễn, Honolulu, HI $20
Thuận Dương, Houston, TX $6
Chevron Matching Employee Funds, Carrolton, TX $200
Phước Nguyễn c/o Ðoàn Viên Luân, Highlands Ranch, CO $100
Nguyễn Thị Ngọc Hội, Reseda, CA $70
Khanh Lê, Tustin, CA $50
Tina Võ, Westminster, CA $50
Anh Ngọc Trần, Anaheim, CA $40
Tiên Nguyễn, San Diego, CA $30
 
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 8:
 
Ô.B. Nguyễn T. Nguyên, Converse, TX $200
Phùng T. Khánh, Anaheim, CA $200
Huỳnh Ngọc Can, Seattle, WA $200
BS Võ Ðình Hữu, Pomona, CA $200
Bùi M. Dương, Irvine, CA $200
Qualcomm Matching Grant,, Princeton, NJ $200
Ðỗ Minh Hung, Los Angeles, CA $40
Trần Văn Thảo, Lawrenceville, GA $50
Ô. Nguyễn Văn Khai, Anaheim, CA $50
Ô. Thạch Hoàng On, Worcester, MA $50
Trương Hung, Kent, WA $50
Nguyễn T. Huệ, Bellius Ham, WA $50
Nguyễn Thọ, Garden Grove, CA $50
Vương Andy, Garden Grove, CA $50
Quách Vĩnh Trường, Huntington Beach, CA $50
Lâm Minh, Santa Ana, CA $50
Ngô Phục, Santa Ana, CA $50
Trần Bích Hoa, Gaithersburg, MD $70
Ô.B. Trần Duy Tha, Ottawa, ON Canada $89.36
Ngô Kim Mai, Pearland, TX $100
Chung A. Việt Orlando, Fullerton, CA $100
Trần H. Henry, Lawndale, CA $100
Bùi Văn Xuân, Stockton, CA $100
Nguyễn Quang Albert, Manhattan Beach, CA $100
GÐ Ðiệp Ái Khanh, Westminster, CA $100
Ðặng T. Thịnh, El Monte, CA $100
Vương T. Christian, Redondo Beach, CA $100
Ô.B. Nguyễn Việt Châu Carolyn, Manhattan Beach, CA $100
Ô.B. Lê Ðức Thịnh, Houston, TX $100
Ô.B. Nguyễn Văn Bái, Westminster, CA $100
Ô. Lê V. Toàn, Ronkonkoma, NY $100
Trần D. Thu, Palmdale, CA $100
Quách Thông, Albraham, CA $100
Ô.B. Nguyễn Ðức Minh, West Covina, CA $100
Ô.B. Hồ T. Thanh, Braintree, MA $100
Ô.B. Nguyễn Kim Thiệu, Victorville, CA $100
Trương Như Lan, San José, CA $100
Lê Bảo Ngọc Portland, OR, 97206-5848, $100
Ô.B. Vương N. Mary, Houston, TX $100
Trần Chẩn Hòa, Spring, TX $100
Trần Thế Cường, Tigar, OR, $100 (còn tiếp)

Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 9:
 
Thuy Anh Hồ c/o Uyên V. Hồ, Simi Valley, CA $200
Thinh Kim Vũ, Phoenix, AZ $200
Phước Nguyễn, Tucson, AZ $200
Ô.B. Cẩm Tú & Long Ðinh, Fremont, CA $240
Nguyễn Thế Trường, Elk Grove, CA $200
Kim Sơn Hồ, Egg Harbor Township, NJ $200
Diệp Trần, San Jose, CA $200
Coran & Michelle M. Nguyễn, Orlando, FL $150
Mai T. Nguyễn, North Lake, IL $150
GÐ John Hiền Nguyễn, Hillsboro, OR $100
Minh Lê, Pensacola, FL $100
Hồng & Diễm, Aloha, OR $100
Bùi Vu Nhân & Cường Hùng Nguyễn, Suisun, CA $100
Betty Lan Nguyễn, Fort Myers, FL $100
Hoành Nguyễn, Forest Park, GA $100
Tan C. Vũ, Cựu SVSQ Thủ Ðức, Beaverton, OR $100
Qui Văn Huỳnh, Union City, CA $100
Tưởng Nguyễn, Garden Grove, CA $100
Viên Việt Ðỗ, Bradenton, FL $100
Khanh K. Nguyễn, Malden, MA $100
Tommy Phạm, San Diego, CA $100
Hung Quan, Albuquerque, NM $100
Sat Thanh Lương, Westminster, CA $100
Văn Trịnh, Anaheim, CA $100
Tuan V. Hồ, Fleetwood, PA $100
Thương Nguyễn, Lawrenceville, GA $100
Tony N. Nguyễn, Westminster, CA $100
Tuyết Nguyễn, Garden Grove, CA $100
Hương Thu Nguyễn, Carmichael, CA $100
Hon Nguyễn, Rosemead, CA $100
Trần Châu Ngọc (con gái TrTg KQ Trần Văn Minh), c/o Thinh N. Vũ, San Jose, CA $100
Nguyễn Văn Thái, Redlands, CA $100
Nhiên Hồ, Santa Ana, CA $100
Hồng T. Nguyễn, Ontario, CA $120
Ngọc Hàng, San Gabriel, CA $100
Mưu Trương, Santa Ana, CA $100
Khoa Nguyễn, Costa Mesa, CA $100
Nhan K. Nguyễn, El Monte, CA $100
Ô.B. Lap Phạm, Hatfield, PA $100
Tuyên Hang, Rosemead, CA $100
Hoan Nguyễn, Garden Grove, CA $50
Ô.B. Võ Công, Westminster, CA $50 (còn tiếp)

Danh sách Thương Phế Binh/VNCH đã được giúp đỡ:

Biul, Kontum, SQ:54/401171/TS/CLQ. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Ðức Việt Hùng, Dalat, SQ:72/414715/CLQ. Chấn thương sọ não.
K’ Ðông, Lâm Ðồng, SQ:35/070561/TS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Lê Có, Lâm Ðồng, SQ:65/150632/HS/ND. Cụt tay phải. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Ngọc, Lâm Ðồng, SQ:70/206702/HSI/CLQ. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Lùn (Cụt), Phan Thiết, SQ:46/470689/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Cuộc, Ban Mê Thuột, SQ:70/118303/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Hồ Ðảng, Dak Lak, SQ:42/112514/TS/ÐPQ. Bị thương ở mặt. Mù mắt phải.
Lưu Hiền, Lâm Ðồng, SQ:59/206718/B2/CLQ. Cơ thể nhiều vết thương.
Trá Quyền, Lâm Ðồng, SQ:118052/TSI/ÐPQ. Cụt chân phải.
Tô Khải, Dak Lak, SQ:74/120469/B2/TQLC. Cụt tay phải.
Lê Văn Ngân, Khánh Hòa, SQ:70/121965/B2/ND. Bị thương bụng.
Nguyễn Ðình Trông, Ninh Thuận, SQ:53/611345/HS/ÐPQ. Liệt tay phải.
Lê Văn Mười, Ninh Thuận, SQ:409131/TS/CLQ. Mù 1 mắt, mờ 1 mắt.
Trần Văn Hòa, Ninh Thuận, SQ:74/403604/HS/CLQ. Cụt tay phải.
Trần Ðình Hòa, Phan Rang, SQ:406889/TrU/CLQ. Liệt 1/2 thân phải.
Ngô Văn Ðầm, Bình Thuận, SQ:425422/NQ. Cụt tay trái.
Lê Minh Tổng, Ninh Thuận, SQ:270310/PTNT. Liệt thần kinh tọa, bị thương ở bụng.
Châu Văn Xuân, Bình Thuận, SQ:44/165904/B1/ÐPQ. Cụt tay trái.
Nguyễn Thẩm, Bình Thuận SQ:24/24484?/B2/ÐPQ. Cụt tay trái.
Ðinh Văn Trình, Bình Thuận, SQ:48/216936/HS/ÐPQ. Bị thương ở mặt.
Trần Văn Phúc, Ninh Hòa, SQ:56/301408/TS/CLQ. MDVV.
Lê Hữu Nghĩa, Bình Thuận, SQ:386011/NQ. Bị thương ở bụng.
Ðặng Văn Ðộ, Phan Thiết, SQ:48/543460/HS/ÐPQ. Mù mắt phải. Cụt bàn chân trái.
Ðặng Văn Năm, Ninh Thuận, SQ:73/401335/B2/CLQ. Cụt tay phải.
Hồ Văn Trước, Phan Rang, SQ:73/418266/TU/CLQ. Liệt chân trái.
Nguyễn Ba, Khánh Hòa, SQ:42/506105/TS1/ÐPQ. Bị thương ở sọ, còn mảnh đạn.
Nguyễn Lưa, Bình Thuận, SQ:66/203209/TS/CLQ. Liệt chân phải.
Ðặng Minh Trung, Nha Trang, SQ:66/405551/HS/CLQ. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Nguyễn Văn Vọng, Ninh Hòa, SQ:65/146300/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Hằng, Nha Trang, SQ:73/407418/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Hoạch, Khánh Hòa, SQ:58/214261/TS1/CLQ. Mù 1 mắt, mờ 1 mắt.
Lưu Sơn Thủy, Bình Thuận, SQ:255748/NQ. Cụt chân phải.
Phạm Trọng Cảnh, Phú Yên, SQ:57/902843/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Hận, Khánh Hòa, SQ:53/666493/HS/ÐPQ. Cụt tay phải.
Phạm Thảo, Khánh Hòa, SQ:55/420226/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Hoàng Văn Yết, Bình Thuận, SQ:57/232586/HS1/BK. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Trần Minh Chi, Phú Yên, SQ:252987/NQ. Mất xương hàm dưới.
Nguyễn Bình Sanh, Phú Yên, SQ:53/478128/TS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trần Khỏe, Ninh Thuận, SQ:74/426424/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quyền, Khánh Hòa, SQ:47/506691/B1/ÐPQ. Gẫy chân trái. Bị thương ở bụng.
Ðặng Văn Tuấn, Ninh Thuận, SQ:270150/XDNT. Gẫy chân phải, teo cơ.
Ðỗ Ngọc Diệu, Khánh Hòa, SQ:54/656022/B2/CLQ. Gẫy xương vai.
Trương Văn Bảy, Bình Ðịnh, SQ:060097/XDNT. Gẫy tay trái.
Nguyễn Văn Khai, Bình Thuận, SQ:67/819237/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Bằng, Phú Yên, SQ:55/D02603/NQ. Cụt chân phải.
Võ Bảy, Phú Yên, SQ:51/374394/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trần Ðại, Bình Thuận, BK. Cụt chân phải. (còn tiếp)

Danh sách Quả Phụ/VNCH đã được giúp đỡ:
 
Trần Thị Sương, Thừa Thiên, QP Cố CSQG Nguyễn Nhàn SQ:??? Tử trận 07/12/69
Võ Thị Thâm, Phú Yên, QP Cố TS1 Nguyễn Minh Ðức SQ:69/100.204. Tử trận 01/09/72
Nguyễn (Trần) Thị Thu, Phú Yên, QP Cố B2 Trần Thân SQ:54/410.831 Mất Tích 28/05/72
Lê Thị Khiết, Saigon, QP Cố TS HQ Nguyễn Hữu Nhu SQ:68/700.680. Tử trận 21/02/71
Nguyễn T. Kim Loan, Saigon, QP Cố ThS Phạm Văn Choi SQ:66A/700.967. Tử trận 22/01/75
Nguyễn Thị Yêm, Khánh Hòa, QP Cố Nguyễn Xáng SQ:64/410.205. Tử trận 18/08/67
Lê Thị Tầm, Bà Rịa-Vũng Tàu, QP Cố TS1 Mai Cọt SQ:54/204.536. Tử trận 28/05/68
Hoàng Thị An, Quảng Trị, QP Cố CBXDNT Hoàng Quang. Tử trận 02/07/67
Trần Thị Phòng, Thừa Thiên, QP Cố NQ Hoàng Tam SQ:55/003.300. Tử trận 30/10/72
Huỳnh Thị Kỷ, Kiên Giang, QP Cố NQ Châu Văn Bá SQ:862.040. Tử trận 14/12/70

(còn tiếp)

Bom nổ ở Bangkok, ít nhất 22 người chết, hơn 120 bị thương

BANGKOK, Thái Lan (AP) – Một vụ nổ lớn ở ngã tư ngay trung tâm thủ đô Bangkok vào giờ tan sở hôm Thứ Hai đã làm thiệt mạng ít nhất 22 người và làm hơn 120 người khác bị thương, theo nguồn tin cảnh sát.

Giới chức an ninh cũng cho hay họ tìm thấy quả bom thứ nhì và tháo gỡ ngòi nổ an toàn. Trong số những người bị thương có cả người ngoại quốc.









Vụ nổ lớn tại ngay ngã tư trung tâm Bangkok, Thái Lan trong giờ cao điểm hôm Thứ Hai, 17 Tháng Tám. (Hình: AP Photo/Mark Baker)


Vụ nổ xảy ra ở ngã tư Rajprasong, vốn là nơi tập trung biểu tình của các nhóm chính trị những năm gần đây. Nơi nổ bom cũng ở ngay trước đền Erawan, một đền thờ của người theo đạo Hindu, nhưng cũng thường được người dân Thái Lan và du khách lui tới.

Thủ đô Bangkok được coi là tương đối yên tĩnh kể từ sau khi có cuộc đảo chánh của quân đội lật đổ một chính quyền dân sự hồi Tháng Năm năm ngoái, sau mấy tháng trời có biểu tình bạo động chống chính quyền trước đó.

Tuy nhiên, trong những tháng gần đây đã có các căng thẳng chính trị và Hội Đồng Quân Nhân cai trị Thái Lan cho biết rõ ràng là sẽ không tổ chức bầu cử lại cho tới năm 2017 và muốn có một bản hiến pháp mới để cho phép họ duy trì tình trạng khẩn trương để cai trị quốc gia mà không cần tới việc bầu lên một chính phủ mới.

Các vụ nổ xe bom coi như chưa hề xảy ra ở Bangkok nhưng thường dùng ở vùng Nam Thái Lan, nơi có cuộc nổi dậy của thành phần phiến quân Hồi Giáo đòi tự trị. (V.Giang)

Hai máy bay đụng nhau ở San Diego, bốn người thiệt mạng

Việt Nam

• Sẽ có tàu hai thân Greenlines DP trị giá $1 triệu chạy tuyến Sài Gòn-Vũng Tàu với tốc độ từ 50km tới 60km/giờ.
• Công ty Công Trình Đô Thị Trà Vinh sẽ biểu dương, khen thưởng cho công nhân Đặng Thành Tâm trước toàn thể công nhân vì đã trả lại $1,000 và nhiều giấy tờ cho người đánh rơi.

Cộng Đồng/Địa Phương

• Một phụ nữ mang bầu, 34 tuổi, cư dân Fullerton, bị sẩy thai, vì lái xe đụng hai xe khác vào chiều Thứ Bảy. Thai nhi chết lúc một giờ sáng tại bệnh viện St. Jude.
• Nhân viên cứu hỏa Quận Cam phải mất 25 phút mới dập tắt được ngọn lửa bốc cháy từ garage của một căn nhà ở thành phố Garden Grove, sáng Chủ Nhật, gây thiệt hại khoảng $60,000.

Hoa Kỳ

• Một người chồng ở Virginia bị bắt về tội bạo hành, sau khi cảnh sát tìm thấy người vợ mất tích của ông bỏ hẹn gặp bác sĩ, và lánh nạn tại một khách sạn.
• Bốn người thiệt mạng vào sáng Chủ Nhật khi hai chiếc máy bay nhỏ đụng nhau trên không trung khoảng 24 km về phía Đông Nam của trung tâm thành phố San Diego.

Thế Giới

• Máy bay chiến đấu của Syria hôm Chủ Nhật oanh tạc một khu chợ sầm uất ở ngoại ô của Damascus, nơi phiến quân chiếm đóng, làm tử nạn ít nhất là 82 thường dân.
• Hơn 60 cặp đồng tính trao nhẫn trong thủ tục kết hôn tại một đám cưới tập thể ở thủ đô của Puerto Rico hôm Chủ Nhật, trước sự chứng kiến và vỗ tay hoan hô của người ủng hộ.

Ông Đoàn Văn Vươn được đề nghị đặc xá dịp 2 Tháng Chín


HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Đoàn Văn Vươn có tên trong danh sách đề nghị chủ tịch nước xét duyệt đặc xá tha tù vào dịp 2 Tháng Chín tới đây, theo tin của báo mạng VietNamNet.





Ông Đoàn Văn Vươn (trái) được công an dẫn ra tòa án Hải Phòng.
(Hình: Vietnam News Agency/AFP/Getty Images)


VietNamNet trích lời Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Bằng, tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát Thi Hành Án Hình Sự và Hỗ Trợ Tư Pháp (Tổng Cục VIII), Bộ Công An, xác nhận thông tin trên.


“Ông Đoàn Văn Vươn có tên trong danh sách đề nghị được đặc xá trong dịp quốc khánh 2 tháng 9 này,” ông Bằng được trích lời nói.


Ông Đoàn Văn Vươn bị tuyên án 5 năm tù, đến nay đã chấp hành được hơn 3 năm 7 tháng.


Người đứng đầu tổng cục chuyên quản lý về trại giam trên cả nước còn cho biết thêm, “Trong quá trình thụ án, ông Vươn có quá trình phấn đấu rất tốt và đến nay hội đủ điều kiện để xét đặc xá.”


Thiếu Tướng Đỗ Tá Hảo, cục trưởng Cục C68 thuộc Tổng Cục VIII, Bộ Công An, cũng xác nhận với VietNamNet về thông tin ông Đoàn Văn Vươn nằm trong danh sách xét duyệt đặc xá năm nay.


Theo VietNamNet, ông Vươn cùng một số thành viên trong gia đình đã có hành vi nổ súng, chống trả lại đoàn cưỡng chế của UBND huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng.


Trong phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm sau đó, ông Vươn bị tuyên án 5 năm tù tội “giết người.” Người nhà của ông Vươn cũng bị xét xử, mức án cao nhất là 5 năm tù, thấp nhất là án tù treo, cho các tội danh “giết người” và “chống người thi hành công vụ.”


Ông Vươn được xác định đã thụ án tù từ ngày 10 Tháng Giêng, 2012.


Gia đình ông Đoàn Văn Vươn từ năm 1993 đã được chính quyền địa phương giao 20 ha đất ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, để làm đê lấn biển, mở đầm nuôi tôm, trong thời hạn 14 năm. Hai năm sau, ông Vươn xây một con đê làm bờ bao, mở đất rộng gấp đôi để trồng hàng ngàn cây sú, cây vẹt, và đầm nuôi tôm, nuôi cá. Năm 1997, ông Vươn xin chính quyền giao thêm gần 20 ha mà ông đã lấn biển, mở rộng đất đai để nuôi tôm, cá.


Mười sáu năm sau, năm 2009, chính quyền huyện Tiên Lãng ra lệnh thu hồi toàn bộ 40.3 ha của ông Đoàn Văn Vươn. Ông không đồng ý, kiện chính quyền huyện ra tòa.


Sau nhiều lần xử, kháng cáo, tranh chấp, ngày 5 Tháng Giêng, 2012, chính quyền huyện Tiên Lãng đưa hơn 100 bộ đội, công an bao vây, ép buộc gia đình ông Vươn phải giao nộp đất. Anh em ông Vươn đã dùng mìn tự chế và súng hoa cải kháng cự, làm sáu công an, bộ đội bị thương.


Sau khi khởi tố vụ án, chính quyền huyện Tiên Lãng bắt giữ sáu người gồm ông Đoàn Văn Vươn, sinh năm 1963; Đoàn Văn Quý, sinh năm 1966; Đoàn Văn Sinh, sinh năm 1957; và Đoàn Văn Vệ, sinh năm 1974, cùng với hai người khác nữa. Liền sau đó, ngôi nhà hai tầng của anh em ông Vươn bị phá sập mà chính quyền giải thích là người dân nổi giận phá hủy.


Tuy nhiên, sự phản ứng kịch liệt của dư luận ở Việt Nam khiến chính quyền Hải Phòng chùn bước. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải nhúng tay can thiệp, yêu cầu chính quyền địa phương để gia đình ông Vươn tiếp tục sử dụng đất đã giao. Mặt khác, một loạt cán bộ bị lột chức, như chủ tịch và bí thư xã Vinh Quang, chủ tịch và phó chủ tịch chính quyền huyện Tiên Lãng.


Tin tức còn nói rằng người nhà của ông Đoàn Văn Vươn tiếp tục gửi thư kêu cứu và đòi được xét xử công bằng. Theo họ, các tội danh “giết người và chống người thi hành công vụ” dành cho anh em ông Vươn là quá nặng và bất công.


Hôm 26 Tháng Ba, 2013, bà Nguyễn Thị Thương, vợ của ông Đoàn Văn Vươn, và bà Phạm Thị Hiền, vợ của ông Đoàn Văn Quý, đã gửi thư đến Hội Đồng Giám Mục Việt Nam xin cử người đến giám sát phiên tòa và trợ giúp việc mang lại công lý cho gia đình. (Đ.D.)

Máy bay rớt ở Indonesia, 54 người mất tích


PAPUA, Indonesia (NV) – Đội tìm kiếm và cấp cứu quốc gia Indonesia đang tiến vào một khu hẻo lánh trong vùng miền núi của nước này, hôm Thứ Hai, giờ địa phương, hy vọng tìm kiếm được người sống sót, sau khi một máy bay chở 54 hành khách biến mất trong lúc thời tiết rất khắc nghiệt.




Chuyến bay của Trigana Air Service bị rớt vào núi của Indonesia lúc còn đang bay.
(Hình: chụp lại từ NBC News)


Tổng giám đốc của công ty Indonesia Air Transportation, ông Suprasetyo xác nhận rằng xác chiếc máy bay bị rơi đã được dân làng tìm thấy hôm Chủ Nhật. Theo lời của dân làng quanh đó, chiếc máy bay bị rơi vào một ngọn núi ở Papua, tỉnh lớn nhất và ở về phía cực Đông của Indonesia. Hiện chưa rõ số phận của 49 hành khách, trong đó có 5 trẻ em, hiện giờ ra sao.


Tai nạn này là thảm họa thứ ba của hệ thống hàng không có vẻ có nhiều vấn đề của quốc gia này trong vòng chưa đầy một năm.


Bộ Giao Thông Vận Tải của Indonesia cho biết chuyến bay Trigana Air Service mất liên lạc vào phút thứ 33, trong chuyến bay có lộ trình kéo dài 42 phút từ tỉnh Jayapura bay về phía thành phố Oksibil. Không có dấu hiệu gọi cầu cứu của chiếc máy bay phản lực, cánh quạt đôi ATR 42-300, do Pháp chế tạo này.


Trong thời điểm chiếc máy bay bị rớt, bản tường trình thời tiết cho thấy có mưa nặng hạt, gió lớn và nhiều sương mù bao phủ khu vực xung quanh. Papua là một vùng có núi cao dài hàng dặm, vách đá cheo leo và rừng nhiệt đới dày đặc.


Cơ quan tìm kiếm cứu nạn quốc gia đã gửi một tweet đi vào khoảng gần 8 giờ tối Chủ Nhật, giờ địa phương, cho biết việc tìm kiếm đã bị đình chỉ vì tầm nhìn hạn chế và sẽ tiếp tục vào sáng Thứ Hai. Ông Suprasetyo cho biết một thời gian ngắn sau đó dân làng cho biết đã tìm thấy nơi máy bay bị rớt. (HG)

Lễ kỷ niệm 60 năm thành lập Học Viện Quốc Gia Hành Chánh

Linh Nguyễn/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV)Lễ kỷ niệm 60 năm thành lập Học Viện Quốc Gia Hành Chánh diễn ra trọng thể lúc 11 giờ 30 sáng Chủ Nhật, 16 Tháng Tám, tại trung tâm sinh hoạt cộng đồng thành phố Westminster.

Ông Trần Bạch Thu, chủ tịch ban chấp hành, chào mừng quan khách và đọc diễn văn. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Nhân kỷ niệm 60 năm thành lập và đánh dấu 40 năm tị nạn của người Việt, chúng tôi tổ chức để các bạn đồng môn có dịp gặp lại thầy cũ và gặp lại nhau, xem ai còn, ai mất,” ông Trần Bạch Thu, chủ tịch ban chấp hành, mở đầu phần chào mừng quan khách và khai mạc chương trình.

Ông cho biết, học viện có 22 khóa và đào tạo tổng cộng trên dưới ba, bốn ngàn sinh viên tốt nghiệp. Trong 20 năm qua, hai khóa sau cùng chưa kịp ra trường, vì biến cố 30 Tháng Tư, 1975.

Ông cho biết sơ lược về lịch sử của học viện.

“Chúng tôi chỉ mới tổ chức hai đại hội toàn thế giới cho toàn trường, nhưng đợi năm nay cho tròn số 60 kể từ ngày thành lập trường mới tổ chức lần hội ngộ đặc biệt hôm nay,” ông nói.

Ông kể: “Học viện bắt đầu từ trường Hậu Bổ, đến trường thông ngôn và sau cùng là trường hành chánh. Năm 1952, Quốc Trưởng Bảo Đại thành lập Trường Quốc Gia Hành Chánh tại Đà Lạt, trực thuộc Bộ Giáo Dục.”

Ông cho biết: “Tháng Tám, 1955, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm thành lập Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, gồm ban Đốc Sự, ban Tham Sự và sau này có thêm ban Cao Học.”

Ban tổ chức trong nghi lễ niệm hương. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Học Viện có nhiều điểm đặc biệt so với các cơ sở giáo dục khác.

“Các giáo sư ban giảng huấn của học viện thường là các vị giữ chức, tổng, bộ trưởng trong chính quyền thời đó. Thí dụ như Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Văn Hảo, Giáo Sư Thạc Sĩ Nguyễn Văn Bông, Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, Giáo Sư Châu Kim Nhân, v.v…” ông nói.

Vai trò sinh sinh viên của học viện, theo ông, được xem như một công chức. Với học trình bốn năm, sinh viên đi từ lý thuyết năm đầu, tập sự năm thứ hai, trở lại trường học lý thuyết năm thứ ba và năm thứ tư, chuẩn bị luận văn ra trường.

Từ Khóa 7 trở về trước, sau khi tốt nghiệp, sinh viên phải thụ huấn khóa quân sự cho sĩ quan. Đến thời Giáo Sư Nguyễn Văn Bông, chương trình được nâng lên ban cao học. Các sinh viên sau khi tốt nghiệp đều phải về các địa phương, kể cả các địa đầu chiến tuyến.

Đại diện ban tổ chức (phải) nhận bảng tưởng lục của dân cử . (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

 

“Chúng tôi không phải học làm quan mà là được đào tạo thành những cán bộ hành chánh,” ông Thu nhấn mạnh.

Mục đích thứ hai của lễ kỷ niệm 60 năm thành lập Học Viện Quốc Gia Hành Chánh là ra mắt bộ biên khảo “Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sài Gòn 1952-1975,” gồm hai tập, do Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Nam California biên tập.

Bộ biên khảo được ông Trần Ngọc Thiệu, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, giới thiệu.

“Đây là hai tập sách rất công phu, được các cựu sinh viên tại Nam California biên soạn, dành để tặng quan khách và các bạn đồng môn hiện diện hôm nay. Ban tiếp tân sẽ đến trao tận tay quý vị,” ông Thiệu nói và giơ hai tập sách cho mọi người thấy.

Tập I, Phần Biên Khảo, dày 353 trang, gồm Quá Trình Hình Thành Nền Công Vụ Việt Nam, thời thuộc Pháp (1884-1945), thời chiến tranh (1945-1954); Nền Công Vụ VNCH (1955-1975); sụ hỗ trợ của đại học Michigan State University; Tổ Chức và Nhiệm Vụ của Học Viện Quốc Gia Hành Chánh; và Thành Quả Công Tác của Học Viện.

Tập II, Tâm Tư Quốc Gia Hành Chánh, dày 432 trang, ghi lại các bài viết nói lên tâm tư của 44 tác giả.

Trước đó, ông cho biết ông tốt nghiệp Khóa 11, từng là phó tỉnh trưởng Quảng Tín.

Ông Trần Ngọc Thiệu, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, giới thiệu bộ sách biên khảo. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Khóa tôi có khoảng 20 người được bổ nhiệm làm phó tỉnh trưởng sau khi tốt nghiệp. Anh Nguyễn Đình Xướng từng là tỉnh trưởng. Các bạn đồng môn, có người làm dân cử, như Dân Biểu Nguyễn Bá Cẩn (Khóa 1), Thượng Nghị Sĩ Lê Châu Lộc (Khóa 13), Dân Biểu Lê Tấn Trạng (Khóa 11), v.v…” ông Thiệu kể.

Ông cho biết ông từng là cựu hội trưởng trong sáu năm.

“Riêng tại Nam California, chúng tôi có khoảng 300 người. Nếu kể chung với các tiểu bang khác, chúng tôi có khoảng 800 người,” ông nói.

Trước đó, MC Ngô Ngọc Vĩnh giới thiệu ông Trần Công Hàm, cựu sinh viên Khóa 7, tốt nghiệp đốc sự hành chánh (1962-75), lên nói sơ lược về lịch sử 60 năm hình thành Học Viện Quốc Gia Hành Chánh qua các nội các chính phủ từ khi thoát khỏi ảnh hưởng của thực dân Pháp, đến hai nền cộng hòa của miền Nam Việt Nam.

Phần niệm hương khiến mọi người bùi ngùi, cảm động mỗi khi tên của giáo sư hay bạn đồng môn quá cố được xướng lên.

Bàn tiếp tân trong ngày đại hội kỷ niệm 60 năm. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Về phía dân cử tiểu bang, có Dược Sĩ Nguyễn Đình Thức, đại diện Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn; Thị Trưởng Trí Tạ của Westminster, và Nghị Viên Phát Bùi của Garden Grove tham dự.

“Chúng tôi hãnh diện vì ông ngoại của tôi, Đốc Phủ Đỗ Văn Rỡ, từng thuyết giảng hay chấm thi tại Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, nên là con cháu, bổn phận của tôi là tiếp tục yểm trợ tôn chỉ quốc gia dân tộc của các cựu sinh viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, mong ngày Việt Nam có dân chủ và nhân quyền,” Thị Trưởng Trí Tạ tuyên bố khi cùng Nghị Viên Phát Bùi, trao bảng tưởng lục cho ông Trần Bạch Thu.

Về phía quan khách, có sự hiện diện của Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Liêm, cựu thứ trưởng bộ giáo dục VNCH; hai cựu giáo sư của học viện là Hoàng Xuân Hào và Cao văn Hở; ông bà Giáo Sư Phạm Cao Dương; Tiến Sĩ Nguyễn Bá Tùng (một cựu sinh viên học viện); bình luận gia Lý Đại Nguyên; ông Nguyễn Hữu Chánh, tổng thư ký Liên Minh Dân Tộc Việt Nam; ông Nguyễn Phước Ái Đỉnh, Hội Võ Bị Nam California; các đại diện đảng phái và nhiều nhân sĩ khác tham dự.

Chương trình văn nghệ do Hội Cựu Nữ Sinh Lê Văn Duyệt, Lê Văn Duyệt Foundation và Hội Phố Núi Pleiku phụ trách.

Liên lạc tác giả: [email protected]

Cựu nhân viên TLS Mỹ tại Sài Gòn bị hơn 5 năm tù vụ bán visa

WASHINGTON, DC (NV) – Ông Michael T. Sestak, một cựu nhân viên Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Sài Gòn, vừa bị tuyên án 64 tháng tù vì nhận hơn $3 triệu để đối lấy việc cấp visa cho người Việt Nam vào Hoa Kỳ hồi năm 2013, thông cáo báo chí của Bộ Tư Pháp đưa ra hôm 14 Tháng Tám cho biết.

Ông Michael T. Sestak. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Chánh Án John D. Bates là người đưa ra phát quyết đối với ông Michael T. Sestak. Sau thời gian ngồi tù, ông Sestak còn bị quản thúc tại gia trong ba năm.

Theo thỏa thuận với phía công tố, ông Sestak đồng ý phối hợp với chính phủ trong cuộc điều tra và truy tố những người liên can. Ông cũng đồng ý giao nộp hết tài sản kiếm được trong vụ gian lận visa, bao gồm chín căn nhà mà ông mua ở Thái Lan, nhờ tiền hối lộ.

Thông cáo của Bộ Tư Pháp Mỹ cũng cho biết ba cá nhân khác cũng nhận tội trong vụ này. Đó là Võ Tăng Bình và người em là Võ Hồng, cả hai đều là công dân Mỹ từng sống ở Việt Nam, và Huỳnh Thanh Trúc, em họ của ông Bình và bà Hồng, và là công dân Việt Nam, theo bản thông cáo.

Ông Michael T. Sestak, năm nay 44 tuổi, bị tố cáo nhận tiền hối lộ trong lúc thụ lý hồ sơ cho những người Việt Nam tìm cách vào Mỹ, theo thông báo của ông Vincent H. Cohen, Jr., công tố viên liên bang thuộc Tòa Án Washington, DC, và ông Bill A. Miller, giám đốc Sở An Ninh Ngoại Giao thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

“Là một nhân viên ngoại giao, ông Sestak đáng lẽ phải hoàn tất nhiệm vụ theo quy định của Hoa Kỳ, chứ không phải nhận tiền hối lội trên $3 triệu để cấp visa gian lận,” ông Cohen được trích lời nói. “Vì hành động ích kỷ và tham lam của ông Sestak mà gần 500 người đã có thể vào Hoa Kỳ mà không được kiểm tra một cách đúng mức. Phán quyết này cho thấy sự nghiêm trọng của việc hối lộ trong cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ.”

Trong phiên xử tại tòa án liên bang ở Washington, DC, hôm 6 Tháng Mười Một, 2014, ông Sestak đã nhận tội âm mưu hối lộ và gian lận visa vào Hoa Kỳ, hối lộ giới chức chính quyền, và vi phạm luật lệ chuyển tiền kinh doanh từ tài sản có được một cách bất hợp pháp nhờ các hoạt động phi pháp.

Ông Sestak, từng là cảnh sát địa phương và cảnh sát liên bang trước khi làm nhân viên ngoại giao, bị bắt ngày 13 Tháng Năm, 2013, và bị giam từ đó cho đến nay.

Ông Sestak từng làm việc ở tòa tổng lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn từ Tháng Tám, 2010 và đứng đầu phòng cấp visa không di trú (non-immigration visa). Đến Tháng Chín, 2012, ông rời khỏi chức vụ để chuẩn bị tái ngũ trong Hải Quân Mỹ.

Trong vụ gian lận này, có một số trường hợp, người ta đã phải trả tới $70,000 để có visa vào Mỹ hợp pháp.

Những người đồng lõa với nghi can Sestak khi đi kiếm mối đã quảng cáo chi phí từ $50,000 đến $70,000 nhưng cũng có khi lấy rẻ hơn, theo điều tra viên Simon Dinits của Bộ Ngoại Giao Mỹ.

“Họ cũng khuyến khích người môi giới hãy tăng giá và giữ phần tiền trên giá ấn định này lại cho riêng mình,” theo hồ sơ điều tra.

Trong vụ bán visa này, ông Sestak chuyển tiền ra khỏi Việt Nam bằng những ngân hàng ngoại quốc, phần lớn ở Trung Quốc, về một trương mục ở Thái Lan mà ông đã mở ra hồi Tháng Năm, 2012.

Sau đó, ông Sestak dùng tiền này để đầu tư vào địa ốc ở Phuket và Bangkok, Thái Lan.

Hồ sơ lưu trữ cho thấy từ Tháng Năm, 2012 đến Tháng Chín, 2012, Tổng Lãnh Sự Mỹ ở Sài Gòn nhận được 31,386 đơn loại visa không di trú và bác khoảng 35.1%.

Trong khi đó, cá nhân ông Sestak xem xét 5,489 hồ sơ và bác bỏ khoảng 8.2%.

Con số này còn tụt xuống tới mức 3.8% vào Tháng Tám, ngay trước khi ông Sestak rời khỏi nơi đây. (Đ.D.)

Quan tòa ở Texas bị khiếu nại vì để tôn giáo xen vào phán quyết


AUSTIN, Texas (AP) – Một nhóm chủ trương tách rời thần quyền ra khỏi thế quyền đã khiếu nại với tiểu bang Texas về chuyện một vị thẩm phán đã ra lệnh cho một bị cáo phải cưới cô bạn gái của mình thì mới được tạm tha và đã để tính tôn giáo xen vào phán quyết của ông.





Thẩm phán Randall Rogers trong phiên xử tại Texas, bắt một bị cáo phải
cưới bạn gái của mình. (Hình: chụp lại từ đài KLTV)


Hôm Thứ Sáu, Tổ Chức Thoát Khỏi Tôn Giáo Ràng Buộc (Freedom From Religion Foundation) đã gởi lời khiếu nại lên Ủy Hội Hành Vi Tư Pháp Texas liên quan tới một phán quyết mà Thẩm Phán Randall Rogers của Tòa Án Smith County Court-at-Law đã đưa ra tháng trước.


Vào hôm 2 Tháng Bảy, Thẩm Phán Rogers đã ra lệnh cho Josten Bundy, 21 tuổi, trong thời hạn 30 ngày, phải cưới cô bạn gái Elizabeth James, 19 tuổi, nếu không thì phải ngồi tù 15 ngày vì một tội tiểu hình sau khi Bundy nhìn nhận đã 2 lần đấm vào quai hàm người bạn trai cũ của James vì ăn nói bậy bạ về cô bạn gái của mình.


Điều tệ hại nhất là Thẩm Phán Rogers còn ra lệnh cho Bundy, mỗi ngày, phải viết xuống giấy 25 lần một câu thơ trích trong Thánh Kinh Cơ Đốc Giáo. (V.P.)

California sắp cung cấp thông dịch viên cho mọi phiên tòa


SAN FRANCISCO, California – Dưới áp lực của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, Hội Đồng Tư Pháp California, vừa mới chấp thuận kế hoạch, từ nay cho tới năm 2017, nới rộng dịch vụ thông dịch miễn phí tại các tòa án, bao gồm luôn các phiên tòa dân sự thay vì chỉ các phiên tòa hình sự mới có như trước đây.





Một thông cáo dán tại cửa một phòng xử cho biết người đến phòng xử
phải tự mang theo thông dịch viên. (Hình: AP File)


Nguồn tin thông tấn xã AP hôm Chủ Nhật cho hay các chuyên gia luật pháp ở California than phiền rằng các nguyên cáo và bị cáo không rành tiếng Anh phải tham dự các vụ kiện dân sự về ly dị, quản lý con cái, trục xuất khỏi nhà hoặc các vụ kiện khác trên khắp tiểu bang đều gặp phải khó khăn do trở ngại ngôn ngữ chỉ vì các tòa án không có đủ thông dịch viên để giúp họ khi ngành tư pháp tiểu bang chỉ có thể cung cấp thông dịch viên cho các phiên tòa hình sự mà thôi.


California có một hệ thống tòa án lớn rộng nhất Hoa Kỳ trải dài trên một địa bàn dân cư bao la, trong đó có các tòa án cấp quận hạt ở miền quê. Tiểu bang này có tới 7 triệu cư dân nói trên 200 ngôn ngữ khác nhau nhưng khả năng Anh ngữ của họ thì rất giới hạn.


Đã thế, trong mấy năm gần đây, ngân sách của ngành Tư Pháp tiểu bang ngày càng bị thu hẹp, khiến phải đóng cửa một số tòa án và cắt giảm một số nhân viên. Theo kế hoạch cung cấp thông dịch viên vừa được chấp thuận, các tòa án ở California cần tới một ngân sách nhiều hơn là $92 triệu để chi dùng trong dịch vụ thông dịch như từ bao năm qua.


California nằm trong 10 tiểu bang trên toàn quốc hiện chưa co các luật lệ hoặc quy định nào đòi hỏi tòa án phải cung cấp thông dịch viên cho mọi phiên tòa dân sự và hình sự. Các tiểu bang khác đồng cảnh ngộ là Alaska, Illinois, North Carolina, New Hampshire, Nevada, Oklahoma, South Dakota, Wyoming và Vermont. (V.P.)

Gái khỏa thân chụp hình với du khách New York để kiếm tiền


NEW YORK – Tờ New York Daily News hôm 15 Tháng Tám đưa tin một hiện tượng khá thịnh hành tại Công Trường Times Square ở New York hồi gần đây, đó là sự tái xuất hiện của một loạt các cô gái gần như trên mình không mảnh vải che thân đứng chụp hình với các du khách đến viếng thành phố này để nhận tiền thù lao, một hình ảnh làm nhiều nhà đạo đức phải nhăn mặt.





Các cô gái hầu như không mặc quần áo ở New York chụp hình với khách
để kiếm tiền. (Hình: chụp lại từ Youtube)


Hai loại trang phục mà các cô gái đó ưa dùng là những bộ áo tắm 2 mảnh cực nhỏ, dường như chỉ còn lại mấy chiếc dây treo tòn ten mà thôi, hoặc loại y phục dùng chính lớp da của người phụ nữ làm nguyên liệu sau khi một lớp sơn màu mè – thường là màu cờ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ- được tô vẽ một cách nghệ thuật lên đó để người xem cứ tưởng các cô vẫn còn đang mặc bikini chứ chưa có thoát y gì cả.


Về giá cả thì với mỗi một lần chụp hình như thế, kẻ đứng chụp chung với các người mẫu, dù ở tư thế nào, cũng chỉ phải trả từ $10 tới $20 mà thôi, coi như rất vừa túi tiền của đại chúng. Có điều, mỗi cô người mẫu đó hầu như đều có một anh bồ, với thân hình lực lưỡng đầy những cơ bắp cuồn cuộn, đứng canh chừng nhằm ngăn chặn bất cứ ai muốn dùng điện thoại di động để lén ghi lại những đường nét lồ lộ của các cô người mẫu đa tình kia mà khỏi phải trả đồng nào.


Mùa Hè năm ngoái, trong khoảng thời gian từ 24 Tháng Năm tới 2 Tháng Tám, có khoáng 21 phụ nữ gần như lõa thể xuất hiện tại công trường để hành nghề bán hình ảnh kiểu đó. Năm nay, trong khoảng thời gian từ 30 Tháng Năm tới 14 Tháng Bảy, con số các phụ nữ tham gia dịch vụ chụp hình lấy tiền du khách tại đây đã tăng gần gấp đôi, tức lên tới 40 người, khi lằn ranh giới giữa khỏa thân nghệ thuật và trắng trợn phô bày thân thể ngày càng mờ nhạt dần theo thời gian.


Một số du khách, lỡ dẫn theo con nhỏ đến đây, lấy làm bối rối trước những gì được bày ra lồ lộ nơi đây. Bà Odessa Leitch, 38 tuổi, đi cùng có cậu cậu con trai 12 tuổi và cô con gái 3 tuổi, thốt lên rằng các cô ăn mặc như thế nơi chốn công cộng thì thật là khó coi quá. Cậu con trai, là Tyler George, thì vừa xem vừa than rằng người ta nỡ lòng nào mà ăn mặc kiểu đó trước mặt các trẻ thơ. (V.P.)

Hội Bạn Ảnh Quốc Tế (ICS) triển lãm ảnh kỷ niệm 30 năm thành lập

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Hội Bạn Ảnh Quốc Tế (ICS) sẽ có một cuộc triển lãm ảnh nhân kỷ niệm 30 năm thành lập vào ngày Thứ Bảy, 22 Tháng Tám, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Đồng hương người Việt xem triển lãm ảnh của ICS. (Hình: ICS cung cấp)

Theo ông Tony Lê Kim Thuận, chủ tịch ICS, cuộc triển lãm ảnh năm nay mừng kỷ niệm 30 năm thành lập ICS tại Mỹ, cũng là chào mừng 176 năm ngày bộ môn nhiếp ảnh ra đời. Cuộc triển lãm này quy tụ một số nhiếp ảnh gia trên thế giới gởi ảnh về tham dự. Một hội đồng sẽ thẩm định và chọn ra một số tác phẩm xuất sắc, sau đó một hội đồng của Ban Điều Hành ICS thế giới sẽ tuyển chọn lại đúng 25 tác phẩm để triển lãm.

“Để được tuyển chọn triển lãm, chúng tôi dựa trên giá trị nghệ thuật của tác phẩm là chính. Hai mươi lăm ảnh triển lãm sẽ được phóng ra trên giấy khổ lớn, lồng trong khung thật giá trị và những ảnh còn lại, khoảng 500 tác phẩm, Vì số lượng gởi về quá nhiều bằng email, nên sẽ được trình chiếu bằng slide show cho quan khách thưởng lãm, trong số đó có những tác phẩm nổi tiếng đã đạt giải thưởng quốc tế cũng như những tác phẩm được lưu trữ trong những bảo tàng viện Musee de Lausanne, Thụy Sĩ,” ông Tony Lê Kim Thuận cho biết tiếp.

Theo ông Thuận cho biết, hiện có 56 quốc gia trên thế giới nằm trong hệ thống của tổng hội nhiếp ảnh thế giới của FIAP và PSA từ các Châu Úc, Âu, Á và Châu Mỹ tham gia kỳ triển lãm này vì ICS có đại diện ở khắp năm châu, không kể đến những cuộc triển lãm tại Mỹ khoảng 35 lần, và hơn 100 lần ICS triển lãm luân lưu trên toàn thế giới.

Vì sự hoạt động đa dạng của ICS trong lãnh vực ảnh nghệ thuật, do đó, trong mỗi thể loại, ảnh tiêu biểu được chọn nằm trong các đề tài như phong cảnh, phóng sự, đời thường, thể thao, chân dung, nhân bản của con người.

“Ngoài ra, vì có những khách mời là người nước ngoài nên chúng tôi trong chương trình ngày khai mạc triển lãm sẽ có trình diễn những màn hát bội, múa dân tộc, mục đích là để giới thiệu cho họ biết đến văn hóa Việt Nam, ngoài bộ môn nhiếp ảnh,” ông Tony Lê Kim Thuận cho biết tiếp.

ICS (Image Colleague Society International) được thành lập ngày 19 Tháng Tám,1985 với danh xưng là Nhóm Nhiếp Ảnh Tài Tử. Đến năm 1988 vì điều kiện phát triển, ICS hợp tác với Hội Nhiếp Ảnh New York, được cố vấn và đổi danh xưng là Hội Bạn Ảnh Quốc Tế cho đến ngày nay đã tròn 30 năm.

Có ba chi hội ảnh ICS tại Hoa Kỳ, đó là chi hội miền Tây gồm có các tiểu bang California, Oregon, Washington, chi hội miền Trung gồm các tiểu bang Texas, Louisiana, các tiểu bang vùng Trung Mỹ, và chi hội miền Đông gồm các tiểu bang New York, New Jersey, Kentucky, Pensylvania, North Carolina. Cả ba chi hội đều dưới sự điều hành ICS thế giới, do ông Tony Lê Kim Thuận điều hành.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn (trái) xem triển lãm ảnh của ICS.
(Hình: ICS cung cấp)

Muốn là một hội viên ICS, phải có các điều kiện sau: nếu là hội viên thông thường thì việc ghi tên rất dễ, nếu muốn làm một hôi viên thực thụ, phải có các điều kiện rất khó như phải là một người có ý thích, tâm huyết với nhiếp ảnh, có trình độ thực sự về nhiếp ảnh, phải đệ trình một trong ba đề mục: có một bài viết về nhiếp ảnh, hoặc phải đệ trình một loạt ảnh 25 tấm ảnh do mình sáng tác, hay đệ trình một bài về kỹ thuật nhiếp ảnh và phải đóng lệ phí hội viên. Tất cả những công trình trên đều phải nộp qua Singapore, Malaysia (văn phòng chính tiếp nhận hội viên) để được lượng định xem đây có phải là người có khả năng phát triển nhiếp ảnh thì mới được xét là một hội viên thực thụ.

Hiện nay, ông Tony Lê Kim Thuận đang giữ nhiệm vụ chủ tịch ICS tại Hoa Kỳ và hệ thống nhiếp ảnh ICS thế giới. Đây là một hội nhiếp ảnh lớn, rất mạnh trong các lãnh vực thi thố tài năng nhiếp ảnh qua các kỳ thi ảnh trên thế giới, có đủ khả năng giảng dạy về nhiếp ảnh qua các lớp huấn luyện, thực tập nhiếp ảnh, tuyển chọn và chấm ảnh, bảo trợ danh dự tổ chức các cuộc thi ảnh trên thế giới.

ICS tại Nam California hiện nay có chương trình giảng dạy, huấn luyện nhiếp ảnh thường xuyên cho hai cấp: nhiếp ảnh thông dụng dạy tại trường thẩm mỹ Elite mỗi ngày Chủ Nhật và nhiếp ảnh dành cho các trình độ cao cấp dạy mỗi tối Thứ Tư tại Hội Cao Niên Á Mỹ. Cả hai lớp này đều miễn phí, mục đích là để giới thiệu bộ môn nghệ thuật được yêu thích trên thế giới hiện nay và đặc biệt là dùng nhiếp ảnh để đưa những nét đẹp và văn hóa Việt Nam phổ biến trên toàn thế giới.

Với tổ chức quy mô chu đáo và đầy hứa hẹn, kỳ triển lãm mừng sinh nhật 30 năm của ICS sẽ đón nhận nhiều đồng hương và những người yêu thích nhiếp ảnh đến thưởng lãm.

Mọi chi tiết về ICS, có thể xem tại trang mạng www.icsphoto.us, hoặc gọi số điện thoại (714) 460-3205, (858) 204-0044.

GSV Andrew Đỗ muốn làm đường đi bộ và xe đạp trong Địa Hạt 1

SANTA ANA, California (NV) – Hồi đầu tuần qua, Giám Sát Viên Andrew Đỗ cùng với đại diện Sở Công Chánh Orange County đi thị sát các tuyến đường dọc theo hành lang cống rãnh dùng chống lũ lụt trong Địa Hạt 1 để tìm phương cách cải thiện và gia tăng hệ thống các tuyến đường dành cho người đi xe đạp hay đi hoặc chạy bộ dọc theo hệ thống các rãnh dùng phòng chống lũ lụt, theo thông cáo báo chí của văn phòng vị dân cử gốc Việt này cho biết.

Giám Sát Viên Andrew Đỗ (phải) và đại diện Sở Công Chánh Orange County
thị sát tại một tuyến cống rãnh trong Địa Hạt 1. (Hình: Văn Phòng GSV
Andrew Đỗ cung cấp)

Giám Sát Viên Andrew Đỗ được trích lời nói, “Mục đích của cuộc thị sát này là nhằm tạo cơ hội để cư dân và đồng hương tại Orange County có thể sử dụng được những phương tiện sẵn có nhưng lại để trống. Các dự án này sẽ được sử dụng gia tăng lưu thông và các thú tiêu khiển ngoài trời một cách an toàn, đồng thời sử dụng tối đa các phương tiện hạ tầng cơ sở của Orange County vào mục đích phục vụ cư dân hữu hiệu hơn.”

Theo thông cáo, Giám Sát Viên Andrew đã đưa ra những đề nghị để Sở Công Chánh Orange County cải thiện và sửa chữa những con đường dọc theo các hệ thống này và cải tiến thành những đường dành riêng cho xe đạp và người đi bộ hoặc chạy bộ an toàn.

Ngoài ra, mục đích của việc tu sửa này là có thể rút ngắn được thời gian sử dụng hệ thống đường trong toàn Địa Hạt 1 do ông đại diện, bao gồm các thành phố Santa Ana, Westminster, Garden Grove, Fountain Valley và Midway City, để nối liền với các thành phố khác ngoại biên của địa hạt một cách nhanh chóng và tiện lợi.

Sở Công Chánh Orange County sẽ bắt tay ngay vào việc hoàn tất dự án này sau nhiều tháng nghiên cứu đề nghị, qua sáng kiến của Giám Sát Viên Andrew Đỗ, theo bản thông cáo. (Đ.D.)

Tin mới cập nhật