Luật Bảo Vệ Tài Sản: Phương cách chuyển tài sản miễn thuế


Luật Sư LyLy Nguyễn


Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Ðịnh Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 223, Fountain Valley, California 92708. Ðiện thoại: (714) 531-7080.


 


Thể theo lời yêu cầu của một số độc giả muốn biết về luật bảo vệ tài sản (asset protection law) qua những phương cách luật định có mục đích đem lại lợi điểm về mặt thuế khi rút tiền ra từ các ngân khoản đầu tư nên tuần này chúng tôi trở lại với phần tìm hiểu Luật Tài Sản Hoa Kỳ song song với việc áp dụng Luật Thuế.


Một cách phổ thông nhất mà các luật sư chuyên môn về bảo vệ tài sản thường hay áp dụng là giúp thân chủ lập ra Tổ Hợp Trách Nhiệm Hữu Hạn (Limited Liability Company hay LLC). Ðúng như tên gọi, các hình thức tổ hợp này có khả năng bảo vệ tài sản của cá nhân người thiết lập một cách hữu hiệu cũng giống như bảo vệ tài sản của các công ty thương mại lớn. Nếu những người liên hệ trong tổ hợp cùng trong gia đình thì sẽ áp dụng một hình thức tương tự gọi là Tổ Hợp Trách Nhiệm Hữu Hạn do Gia Ðình Quản Lý (Family Owned Limited Liability Company tạm gọi tắt là Tổ Hợp Gia Ðình FLLC). Hình thức tổ hợp này không những được đặt ra để bảo vệ tài sản cá nhân mà còn có khả năng làm cho các kế hoạch tài sản thi hành dễ dàng và chu đáo hơn.


Trước hết một Tổ Hợp Gia Ðình FLLC được thiết lập với ngân quỹ hoạt động chuyển từ tài sản của người chủ. Tổ chức của FLLC có hai loại nhân sự, chính yếu nhất phải kể đến “hội viên” (members) là những người có chủ quyền trên tài sản của tổ hợp; và thứ hai kể đến “quản lý” (managers) là một hay nhiều người điều hành tổ hợp mà chức vụ quản lý cũng có thể do chính hội viên đảm nhiệm. Như vậy hội viên (tức là chủ nhân) có thể là quản lý nhưng quản lý không bắt buộc phải là hội viên. Ngoài chủ nhân ra những hội viên khác trong tổ hợp thường là con cháu của người chủ và các hội viên con cháu này đều không có quyền hạn điều hành lẫn quyền hạn đơn phương rút tiền ra khỏi tổ hợp, tuy nhiên những hội viên này được hưởng các quyền lợi ấn định rõ ràng trong nội qui ràng buộc với các điều kiện hạn chế trong việc sang nhượng quyền lợi được thừa hưởng. Quản lý thường là cha mẹ hay ông bà nội ngoại là những người nắm giữ quyền quyết định trong việc điều khiển Tổ Hợp Gia Ðình FLLC nhưng không đụng chạm đến quyền lợi của các hội viên con cháu trong tổ hợp. Dĩ nhiên quản lý cũng có thể là người ngoài được mướn vào để quản trị và điều hành hoạt động tổ hợp, do đó dù quản lý là người ngoài hay người nhà thì tổ chức và lề lối sinh hoạt trong tổ hợp vẫn không khác nhau miễn tổ hợp hoạt động với điều kiện chính yếu là các hội viên phải thuộc cùng một gia đình.


Căn cứ theo vài án lệ xử luật bảo vệ tài sản gần đây, tòa đã đặt một số giới hạn trong việc ấn định loại tài sản nào chuyển được sang Tổ Hợp Gia Ðình FLLC. Do đó điều quan trọng nhất là phải tôn trọng Tổ Hợp Gia Ðình FLLC như một nghiệp vụ chớ có hiểu lầm tai hại mà đổ tất cả tài sản vào tổ hợp để sử dụng giống như một trương mục ngân hàng trong cuộc sống. Tài sản lưu giữ trong tổ hợp chỉ nên hạn chế làm tài sản đầu tư hay tài sản thương mại để giữ được tính chất hợp pháp.


Về lợi điểm trong kế hoạch điều hành tài sản thì quản lý của Tổ Hợp Gia Ðình FLLC trên phương diện thuế coi như chỉ nắm một số nhỏ giá trị tài sản tổ hợp nhưng thực tế lại nắm giữ trọn quyền điều hành tài sản dù rằng các hội viên con cháu đều có phần trong đó. Ðể đạt được hiệu quả có lợi tối đa thì phương thức đem lại kết quả tốt nhất là chủ nhân tài sản ngay từ lúc đầu duy trì mọi phần sở hữu của tất cả thành phần quản trị lẫn không quản trị nhưng sau đó đem tặng (gift) cho các hội viên con cháu với phần tặng tăng dần lên mãi nhưng giữ sao cho dưới số tiền giới hạn miễn trừ thuế theo luật ấn định hàng năm. Mức miễn trừ thuế hàng năm là số tiền hay tài sản có giá trị tương đương được luật ấn định cho phép người tặng cho người thụ hưởng mà không bị tính thuế, trong năm thuế 2014 mức miễn trừ này là $14,000.


Do lợi điểm miễn trừ con cháu người chủ tổ hợp được thụ hưởng lợi tức miễn thuế tăng dần tuy chậm nhưng trọn tài sản ấy bao giờ cũng vẫn do người quản lý tổ hợp nắm trọn quyền kiểm soát. Thêm vào một lợi ích khác của Tổ Hợp Gia Ðình FLLC là phần tài sản tặng cho con cháu đều được kể hạ giá (discount) so với sổ sách vì lý do không bán ra thị trường nên giá cả không thể ấn định được một cách cụ thể, vì vậy giá trị thật sự của phần tài sản tặng cho con cháu thực ra hơn hẳn số tiền giới hạn để tính thuế nhưng vẫn được miễn thuế. Hạ giá có nghĩa là đánh giá trị của phần tài sản tặng cho con cháu cho thấp bớt giá trị giống như trường hợp đem một món đồ cao giá đem bán rẻ mạt cho người không muốn mua. Lấy thí dụ vì lý do hạn chế không cho con cháu quyền đem bán phần tài sản được tặng nên giá trị phần tài sản đó dĩ nhiên kém đi so với giá trị thật vì có mà không bán được. Nhờ lợi điểm miễn thuế tính ra theo thời gian sẽ tiết kiệm được một khoản tiền thuế khổng lồ. Như vậy trong Tổ Hợp Gia Ðình FLLC người chủ tặng cho con cháu một phần tài sản trị giá nhiều hơn $11,000 nhưng được tính hạ giá nên vẫn nằm trong giới hạn miễn thuế và mỗi năm đều được tặng một lần như thế. Với mức miễn thuế hàng năm gia tăng và số tiền tặng tích lũy dần nên qua một thời gian dài có thể chuyển hết cho con cháu mà chẳng mất một đồng thuế nào cả. Tuy nhiên có điều nên thận trọng trong các cuộc kiểm thuế IRS thường để ý xét kỹ mục tặng tài sản cho con cháu theo Tổ Hợp Gia Ðình FLLC, do đó luôn luôn phải lưu giữ giấy tờ chứng minh việc tặng cho đầy đủ và để ý khai số tiền tặng bao giờ cũng trong giới hạn miễn thuế và số tiền tặng phải trong mức hợp lý không quá đáng.


Chúng tôi xin kể sau đây là một trường hợp điển hình về lợi điểm của Tổ Hợp Gia Ðình FLLC. Bác sĩ Nguyễn là một y sĩ hồi hưu ở Orange County. Ngoài các tài sản khác với tiền mặt và nhà cửa ông còn có một triệu Mỹ kim đầu tư trong một quỹ chung (mutual fund). Nếu muốn rút số tiền này ra thì Bác Sĩ Nguyễn phải đóng một số thuế khổng lồ ít nhất là $250,000. Ông theo lời luật sư chuyên môn thiết lập một Tổ Hợp Gia Ðình FLLC với số vốn một triệu Mỹ kim chuyển từ quỹ này sang. Trong tổ hợp này ông đứng làm quản lý và tặng cho năm người người cháu nhỏ nội ngoại mỗi đứa 1.9% số vốn, còn ông nắm phần 90.5% còn lại. Trên giấy tờ giá trị 1.9% vốn là $19,000 ($1,000,000 x 1.9%) cho mỗi đứa cháu nhưng số vốn tặng này được tính hạ giá 26.67% do điều kiện con cháu không có quyền tự bán nên không có giá trị theo thời giá trên thị trường. Do đó mỗi phần tặng của mỗi đứa cháu được thay vì đáng $19,000 tính hạ giá [($19,000 x (100% – 26.67%)] nên chỉ còn kể là $13,933 số tiền này nằm trong mức được miễn thuế.


Như vậy mỗi năm Bác sĩ Nguyễn có quyền tặng $95,000 ($19,000 x 5) hoàn toàn miễn thuế cho năm cháu nhỏ với giả thiết năm nào cũng tặng và tính theo mức hạ giá như năm đầu. Theo thời gian sau này khi các cháu nội ngoại của Bác Sĩ Nguyễn trưởng thành thì mỗi người cháu sẽ có được một số tiền tích lũy rất lớn trong Tổ Hợp Gia Ðình FLLC và vì không còn là tiền lời đầu tư của Bác Sĩ Nguyễn nữa nên cũng không phải đóng thuế. Trong những năm tháng các cháu ông còn nhỏ tuy là hội viên của tổ hợp nhưng quản lý là Bác Sĩ Nguyễn vẫn nắm trọn vẹn số tiền trong tổ hợp lấy từ quỹ chung $1,000,000 nguyên thủy. Dĩ nhiên với tư cách quản lý chỉ có mình ông nắm quyền phân phối lợi tức có thể bán ra hay tái đầu tư theo ý muốn.


Tuần tới chúng tôi tiếp tục trình bày các lợi điểm khác của hình thức Tổ Hợp Gia Ðình FLLC trên khía cạnh bảo vệ tài sản. Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ hoàn toàn được sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần phải thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 223, Fountain Valley, California 92708, điện thoại (714) 531-7080.

Kon Tum: Dân đào vàng vô hiệu hóa chính quyền


KON TUM (NV) .-
Sau khi phát giác xã Hiếu, huyện Kon Plong, tỉnh Kon Tum có mỏ vàng trữ lượng lớn, dân tìm vàng đã đổ về đào xới, đãi vàng. Chính quyền từ xã đến huyện bị vô hiệu hóa. 









Thượng nguồn sông Hre, ở xã Hiếu, huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum, tan hoang như vừa bị dội bom. (Hình: Tiền Phong)


Xã Hiếu, huyện Kon Plong nằm giữa rừng, sát chân dãy Trường Sơn, cách thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum khoảng 100 cây số. Xã này được xem là nơi có mỏ vàng với trữ lượng lớn nhất khu vực Tây Nguyên.


Từ tháng 4 năm ngoái, xã Hiếu trở thành nơi mà năm ông trùm, điều hành năm nhóm tìm vàng, tập hợp phu đào vàng từ Bắc Giang, Nam Định, Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa, Kon Tum, Quảng Nam, Quảng Ngãi làm chủ.


Sau khi phân chia địa bàn đào – đãi vàng, năm ông trùm này thuê đủ loại phương tiện phá rừng, mở đường, lập bãi, dựng trại, đưa đến đó dủ loại máy móc, biến xã Hiếu thành một “đại công trường”.


Những ông trùm này vừa dọa dân, buộc họ bán ruộng rẫy để có đất đào xới, đãi vàng, vừa thanh toán lẫn nhau, kể cả bắn vào cả lực lượng vũ trang của xã, huyện khi bị ngăn chặn đào – đãi vàng. Một cán bộ huyện Kon Plong thú nhận, ở xã Hiếu, giờ chỉ còn “luật rừng”!


Nhiều tờ báo ở Việt Nam mô tả, sông H’re bắt nguồn từ xã Hiếu, chảy về huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi và ruộng rẫy, rừng núi ở xã Hiếu tan hoang bởi vô số những hố có đường kính chừng 15 mét, sâu chừng 25 mét. Sông H’re đục ngầu vì bùn đất. Toàn bộ khu vực nồng nặc mùi cyanide,


Ông Hoàng Thanh Hải, viên Chủ tịch mới của xã Hiếu, tiết lộ, sau trận huyết chiến giữa thuộc hạ của ông Đàm Văn Ngàn và thuộc hạ của ông Trần Thế Thủy, cùng ngụ ở Bắc Giang, ông Đàm Văn Ngàn đang thâu tóm các bãi vàng ở xã Hiếu từ những ông trùm khác.


Báo chí Việt Nam mô tả, ông Đàm Văn Ngàn đang tiếp tục ép dân chúng địa phương bán ruộng rẫy để ông ta có đất đào đãi vàng.


Bà Y Thị, Phó Chủ tịch huyện Kon Plông, xác nhận, từ tháng 4 năm ngoái đến nay, tuy các nhóm tìm vàng phá rừng, đào xới ruộng rẫy, sông suối, khiến môi trường ô nhiễm nghiêm trọng, chưa kể các vụ huyết chiến gây rối loạn tình hình an ninh, trật tử ở xã Hiếu nhưng nhà cầm quyền huyện Kon Plong và nhà cầm quyền tỉnh Kon Tum chưa bắt bất kỳ ai, cũng như chưa xử phạt hành chính ông trùm nào.


Công an huyện Kon Plong thừa nhận, dù tình hình an ninh trật tự ở xã Hiếu rất nghiêm trọng, khiến dân chúng hoang mang, bất bình song công an huyện này chưa làm gì ngoài việc thu giữ một ít xăng dầu, máy phát điện, máy bơm,… vả “gọi hỏi” để “răn đe”, “hy vọng” ông Đàm Văn Ngàn “tự giác rút khỏi địa phương”. (G.Đ)


 

Chiếc xe liên quan vụ đe dọa ông Obama được tìm thấy ở Connecticut


HAMDEN Connecticut (Reuters)
Một chiếc xe bị lùng kiếm vì liên quan tới một nghi ngờ đe dọa an ninh cho Tổng Thống Barack Obama đã được tìm thấy ở Connecticut, theo giới hữu trách hôm Thứ Bảy.









Tổng Thống Barack Obama bắt tay giới chức tiểu bang Rhode Island khi vừa bước xuống sân bay. Một chiếc xe có liên quan đe dọa tổng thống vừa được tìm thấy. (Hình: AP Photo/Charles Krupa)


Cơ quan Mật Vụ Mỹ, vốn chịu trách nhiệm an ninh cho tổng thống, đã yêu cầu các cơ quan cảnh sát địa phương giúp tìm kiếm chiếc xe có liên quan trong mối đe dọa đến tổng thống, theo phát ngôn viên cảnh sát tiểu bang Connecticut, ông J. Paul Vance.

Cả sở cảnh sát tiểu bang và cơ quan Mật Vụ đều từ chối cho biết chi tiết về mối đe dọa này.

Vào tối ngày Thứ Sáu, ông Obama đến Newport, tiểu bang Rhode Island, cách Hamden chừng 144 km, để tham dự một buổi tiệc gây quỹ tranh cử của đảng Dân Chủ.

Cơ quan Mật Vụ, trong bản thông cáo gửi đến báo chí hôm Thứ Bảy, nói rằng họ đang điều tra về tin tức liên quan đến một người khả nghi cùng chiếc xe của người này, và cũng để xác định mối đe dọa.

“Hiện chưa có ai bị bắt hay truy tố về vụ này,” theo bà Nicole Mainor, phát ngôn viên cơ quan Mật Vụ.

Chiếc xe được tìm thấy cạnh một sân trượt băng và các tòa nhà chung cư, theo cảnh sát. (V.Giang)

Hai thành phố ở California trả lại quân xa vì bị chống đối


SAN JOSE, California (NV)
Hai thành phố ở Bắc California dự trù không nhận những xe thiết giáp chống bom gài bên vệ đường trang bị cho cảnh sát, do Bộ Quốc Phòng tặng miễn phí, sau khi gặp nhiều chỉ trích về cách hành xử các phản kháng ở Missouri, được cho là quá quân sự hóa, theo tin của Reuters.









Xe bọc thép chở cảnh sát St. Louis County, Missouri, đến dẹp biểu tình ở Ferguson. (Hình: AP/Photo)


Các giới chức ở San Jose và Davis thực hiện kế hoạch hoàn trả các xe quân sự chống mìn trong tuần này.
Cũng trong những ngày gần đây một cảnh sát trưởng cấp quận hạt ở New Jersey cho biết ông sẽ ngưng xin cấp cùng loại xe nói trên.

Có nhiều tranh cãi về việc cảnh sát trên toàn Hoa Kỳ sử dụng quân cụ thặng dư của Ngũ Giác Ðài.

Chương trình này được tái xét kỹ lưỡng sau những vụ phản kháng về việc một thiếu niên da đen không vũ trang bị một cảnh sát da trắng bắn chết ở Ferguson, Missouri, nơi cảnh sát cầm súng ngồi trên xe thiết giáp đối đầu với người biểu tình làm cơn phẫn nộ càng lớn thêm.

Một giới chức cao cấp chính phủ Mỹ cho hay, Tổng Thống Obama vừa ra lệnh xét duyệt lại chương trình.

Ðầu tuần qua, hàng chục cư dân phát biểu tại hội đồng thành phố đòi hỏi phải từ chối nhận xe quân sự, và hội đồng bỏ phiếu 3-1 bắt cảnh sát phải tuân theo.

Tại San Jose, phụ tá cảnh sát trưởng, ông Edgardo Garcia, gửi thư đến lãnh đạo thành phố hứa sẽ trả lại một chiếc xe chống mìn.

Lực lượng cảnh sát ở Albuquerque, New Mexico, cũng đang có hành động tương tự.

Ðược biết cảnh sát Hoa Kỳ bắt đầu nhận xe thặng dư của quân đội với số lượng lớn từ năm 2013. (TP)

Mưa to, gió lớn, đe dọa ngập lụt miền Bắc Việt Nam

HÀ NỘI (NV) .- Mưa to, gió lớn trên toàn Việt Nam diễn ra suốt mấy ngày qua kéo dài sang đầu Tháng 9. Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn cảnh báo nguy cơ ngập lụt nghiêm trọng.









Quốc lộ 217 chìm trong nước, hơn 5,000 gia đình ở phía Bắc huyện Quan Sơn, Thanh Hóa bị cô lập. (Hình: VnExpress)


Cuối tuần qua, do ảnh hưởng của hoàn lưu vùng áp thấp kết hợp gió Đông Nam hoạt động mạnh. Mưa to liên tục khiến vũ lượng phổ biến ở các tỉnh phía Đông của miền Bắc Bộ dao động từ 50 mm – 150 mm. Vũ lượng phổ biến ở các tỉnh phía Tây của miền Bắc dao động trong khoảng từ 30 mm đến 70 mm. Một số nơi ở miền Bắc và khu vực phía Bắc miền Trung, vũ lượng lên tới 200 mm. 


Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn Việt Nam cảnh báo, mưa lớn trên diện rộng ở miền Bắc và miền Trung có thể gây thiệt hại rất lớn cho hai khu vực này, các tỉnh miền Bắc và Trung. Các đô thị ở đồng bằng Bắc Bộ như Hà Nội, Hải Phòng, Thái Bình, Hải Dương… được đề nghị chuẩn bị đối phó với ngập lụt, còn các tỉnh miền núi như: Tuyên Quang, Yên Bái, Điện Biên, Sơn La, Hòa Bình, Bắc Cạn, Thái Nguyên, Vĩnh Phúc, Thanh Hóa, Nghệ An thì được đề nghị chuẩn bị để đối phó với lũ quét và sạt lở.


Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn Việt Nam lo ngại, trong đợt nghỉ lễ dài ngày đầu Tháng 9, một đợt lũ với biên độ lũ ở thượng lưu tăng từ 2 mét đến 3 mét, ở hạ lưu tăng từ 0,5 đến 1 mét sẽ nhấn chìm nhiều khu vực. Mức độ an toàn của nhiều hồ chứa nước bị đe dọa do lưu lượng nước đổ về rất lớn. Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn Việt Nam, lưu lượng nước đổ về hồ Hòa Bình có thể lên tới 6,000 m3/giây, lưu lượng nước đổ về hồ Sơn La có thể lên tới 5,000 m3/giây.


Cũng trong vài ngày qua, khu vực phía Nam của miền Trung và miền Nam Việt Nam, đoạn từ Bình Thuận đến Cà Mau có dông và mưa lớn khắp nơi. Nhiều nơi có lốc xoáy, gió giật mạnh.


Sau các trận mưa lớn, nhiều khu vực tại Hà Nội đang chìm trong nước, trong số những hình ảnh, video clip mà báo chí Việt Nam giới thiệu về đợt ngập lụt nghiêm trọng đúng vào dịp này, có cảnh dân chúng đổ đến phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội bắt cá cả bằng vợt, lẫn bằng vó. Do bị mưa lớn nhấn chìm, cá từ nhiều ao, hồ tràn ra ngoài. Do vậy, nhiều người có thể dễ dàng vớt được hàng chục ký cá.


Tính đến hôm qua, đợt mưa to, gió lớn vừa kể đã làm ít nhất ba người ở xã Mậu Lâm, huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa thiệt mạng do bị lũ cuốn.


Vào lúc này, vì nước sông Lò dâng cao, quốc lộ 217 dẫn đến huyện Quan Sơn, tỉnh Thanh Hóa đã chìm dưới nước nên hiện có hơn 5,000 gia đình của 10 xã phía Bắc huyện Quan Sơn bị cô lập giữa biển nước. (G.Đ)


 


 

Biểu tình ở Pakistan: Ít nhất 1 chết, 400 bị thương


ISLAMABAD, Pakistan (AFP)
Ít nhất một người thiệt mạng và hơn 400 bị thương trong các cuộc đụng độ giữa người biểu tình và cảnh sát ở thủ đô Islamabad của Pakistan hôm Thứ Bảy, theo giới hữu trách.


Cuộc bạo động, khởi sự vào trưa ngày Thứ Bảy và tiếp tục sang đến sáng sớm ngày Chủ Nhật, bùng ra khi khoảng 25,000 người tuần hành từ tòa nhà Quốc Hội đến tư dinh của thủ tướng Pakistan và có người tìm cách dùng cần trục gỡ rào cản, theo nguồn tin báo chí.









Người biểu tình ở Islamabad mang một người bị thương đi cấp cứu. (Hình: Photo/Anjum Naveed)


Cảnh sát bắn lựu đạn cay và đạn cao su để ngăn chặn đám đông.


Tư lệnh cảnh sát Islamabad, ông Khalid Khattak, cho hay cảnh sát đã rất kềm chế nhưng bị người biểu tình tấn công bằng búa, kềm cắt dây kẽm và rìu.


“Họ có xe cần trục và lái vào đến cổng. Chúng tôi chỉ dùng hơi cay và đạn cao su khi cần thiết,” ông Khattak nói.


Bộ Trưởng Hỏa Xa Khawaja Saad Rafique nói rằng người biểu tình tìm cách nhổ cổng nhà của thủ tướng.


Người biểu tình, dưới sự hướng dẫn của cựu tuyển thủ môn đánh cầu Anh (cricket), Imran Khan, nay trở thành nhà chính trị và giáo sĩ Hồi Giáo Tahir-ul-Qadri, đã cắm lều bên ngoài tòa nhà Quốc Hội từ ngày 15 Tháng Tám để đòi hỏi Thủ Tướng Nawaz Sharif phải từ chức vì cáo buộc gian lận bầu cử.


Tuần này, chính phủ Pakistan yêu cầu quân đội đứng ra làm trung gian hòa giải, tạo lo ngại là quân đội sẽ lấy cớ để tổ chức đảo chánh.


“Có khoảng 1,600 đến 2,000 quân khủng bố được huấn luyện trong phía biểu tình. Họ có khoảng 200 phụ nữ được huấn luyện sử dụng võ khí và họ đến đây với ý định chiếm đóng tòa nhà quốc gia,” theo lời Bộ Trưởng Quốc Phòng Khawaja Asif cho báo chí hay hôm Thứ Bảy.


“Những tòa nhà này là biểu tượng của quốc gia,” ông nói. “Chúng tôi sẽ dùng võ lực để ngăn cản họ bằng mọi giá.”


Giới truyền thông cho hay người biểu tình võ trang bằng cây gỗ, gậy sắt và ná.


Các cuộc biểu tình cũng bùng ra ở thành phố Lahore, nằm về phía Ðông Pakistan, và ở cảng Karachi.


Hai ông Khan và Qadri nói rằng cuộc bầu cử năm 2013, với kết quả là ông Sharif thắng lớn, đã bị gian lận.


Các quan sát viên nội địa và ngoại quốc cho rằng các cuộc biểu tình này có thể được sự hỗ trợ của quân đội để tìm cách tạo áp lực với chính quyền dân sự của Thủ Tướng Sharif. (V.Giang)

‘Ðường băng ma’ và triển vọng trút nợ lên con cháu!


Phạm Chí Dũng


Bất chấp quá nhiều phản ứng của dư luận dân chúng cùng giới chuyên gia phản biện độc lập, thông tin mới nhất từ “nội bộ” là nhiều khả năng báo cáo đầu tư dự án sân bay Long Thành (Ðồng Nai) sẽ nhận được đa số phiếu thuận để có thể trình chính phủ, Quốc Hội xem xét thông qua ngay trong kỳ họp Tháng Mười tới đây.

Mặc dù vẫn phải chờ đợi kết quả kiểm phiếu của 16 thành viên hội đồng là lãnh đạo các bộ, ngành liên quan nhưng vào ngày 15 Tháng Tám, Hội Ðồng Thẩm Ðịnh Nhà Nước đã tổ chức phiên họp thứ ba và tiến hành bỏ phiếu thông qua báo cáo trên.

Nếu được Quốc Hội “gật,” hiển nhiên dự án có tổng mức đầu tư lên đến $8 tỉ dụng tâm vay mượn ODA này sẽ sáng lạn cơ hội “làm nghèo đất nước” và thêm một lần nữa “đẩy nợ cho tương lai.”


Không “vẽ” làm sao “ăn”?


Chẳng phải chờ đến bây giờ, từ giữa năm 2013 khi dự án sân bay Long Thành khởi động hành sự, quá nhiều dư luận người dân đã lên tiếng phản đối thấm thía và quyết liệt.

Cử tri ở Sài Gòn đã phát kiến nghị với đoàn đại biểu Quốc Hội: với một số vốn kinh khủng như thế thì có cần thiết dự án sân bay Long Thành trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam đang suy thoái trầm trọng như thế này hay không? Trong khi sân bay Tân Sơn Nhất vẫn chưa khai thác được hết công suất, làm sao có thể xây dựng những sân bay khác?

Một trong những lý lẽ phản bác sâu sắc nhất thuộc về Phó Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Thiện Tống. Ông Tống giảng dạy ở trường đại học bách khoa Sài Gòn, là người trước đây từng có nhiều ý kiến phản biện về các vấn đề chính trị kinh tế và xã hội, và đương nhiên bị chính quyền ghép vào “đối tượng nguy hiểm.” Ông Nguyễn Thiện Tống đã phải dùng cụm từ “một sự tin tưởng mù quáng” để nói về những dư luận đã được thuyết phục bởi những số liệu của Cục Hàng Không và Tổng Công Ty Cảng Hàng Không đưa ra, khi các cơ quan này cho rằng sân bay Tân Sơn Nhất chỉ có thể đón tối đa 25 triệu khách một năm, không tăng lên được nữa. Do sự quá tải đó, tới năm 2020 cần phải dời ra một địa điểm khác là sân bay Long Thành để có thể đón khách quốc tế được nhiều hơn.

Nhưng ông Nguyễn Thiện Tống phản bác: luận cứ của Cục Hàng Không và Tổng Công Ty Cảng Hàng Không hoàn toàn không đúng. Ông đơn cử, chẳng hạn sân bay Changi của Singapore có diện tích 1,300 hecta, lớn gấp rưỡi sân bay Tân Sơn Nhất hiện nay (800 hecta), có công suất lên đến 50 triệu khách. Như vậy với 800 hecta của Tân Sơn Nhất, bằng 2/3 Changi, thì lượng khách có thể tăng lên 35 triệu khách một năm. Mà đó chỉ là một so sánh tương đối về diện tích chứ chưa phải tất cả.
Ông Nguyễn Thiện Tống cũng đưa ra những cứ liệu đánh giá khá chuẩn xác, đầy đủ và công bằng, so sánh giữa niên giám thống kê của Cục Thống Kê Thành Phố, với cứ liệu của Tổng Công Ty Cảng Hàng Không Việt Nam, cho thấy hai con số khác xa nhau. Theo Cục Thống Kê, từ năm 2005 đến 2012, tỉ lệ số chuyến bay quốc tế giảm từ 56.5% xuống còn 35.5%. Bên dự án sân bay Long Thành đã dự báo 90% tổng lượng khách là khách quốc tế, chỉ có 10% là nội địa. Trong khi đó, ở Tân Sơn Nhất thì ngược lại: tới 90% là nội địa, chỉ có 10% là khách quốc tế. Ông Nguyễn Thiện Tống cho rằng khả năng sân bay Long Thành không có khách là điều chắc chắn.

Sự khác biệt giữa hai kết quả tính toán là rất lớn. Như vậy người ta đã cố tình phóng đại số liệu này để xây sân bay Long Thành. Và ông cũng nghi ngờ là nếu cố làm phác ra cho nhiều lên để dự báo nhu cầu tương lai nhiều là “điều rất nguy hiểm.”

Nếu không có khách, sân bay Long Thành sẽ biến thành “đường băng ma.”


Hạn ngạch đạo đức và giới hạn chấm mút


Hạn ngạch đạo đức giới quan chức tham nhũng ODA đã không còn biết giới hạn chấm mút là gì.

Tham nhũng, thất thoát ODA trong suốt nhiều năm qua cho thấy ở Việt Nam đã hình thành những nhóm lợi ích ODA đặc sệt óc tham lam. Ðó là nhóm lợi ích dựa vào hoạt động độc quyền và đặc thù của chính sách, câu kết với những nhóm thân hữu, kể cả với các chính khách để móc ráp, có được những hợp đồng đặc quyền về ODA và phân bổ cho các địa phương, nhận hoa hồng.

Tuy một số quan chức trong chính phủ Việt Nam vẫn không muốn thừa nhận sự thật phũ phàng trên, song tất cả đã phơi bày ra ánh sáng. Tục ngữ Việt “Ði đêm có ngày gặp ma” đã ứng nghiệm dù quá muộn màng. Năm 2012, ngay trước thềm hội nghị nhóm tư vấn các nhà tài trợ giữa kỳ năm 2012, chính Bộ Ngoại Giao Ðan Mạch đã không ngần ngại tuyên bố ngừng 3/4 dự án ODA tài trợ cho Việt Nam do nghi ngờ một số cơ quan đơn vị sử dụng chi sai khoảng 11.4 tỉ đồng trên tổng số tiền 69 tỉ đồng do Ðan Mạch tài trợ, tức là tương đương khoảng 19.9 triệu cua-ron.

Và nếu vào năm 2013 phía Thụy Ðiển đã bắt buộc phải ngừng vô thời hạn các khoản viện trợ ODA cho Việt Nam sau khi phát hiện hàng loạt gian dối của quan chức Việt, đến năm 2014 ngay cả Bộ Ngoại Giao Úc và vài quốc gia khác cũng bắt đầu cắt giảm viện trợ.

Thế nhưng nghịch lý quá lớn là trong khi các giải pháp phòng chống tham nhũng lãng phí tuy vẫn được giới chức cao cấp của chính phủ Việt Nam tụng niệm “phải thực hiện một cách quyết liệt,” tuyệt đại đa số các vụ phát hiện về ODA đều do người dân và báo chí, hoàn toàn không phải do nhà nước phát hiện.

Cũng đến nay, ở Việt Nam vẫn chưa có bất kỳ tổ chức giám kiểm độc lập nào cho một khu vực được coi là quá nhạy cảm như ODA. Những tổ chức phi chính phủ Việt Nam muốn làm việc này lại không được cho phép thành lập, trong khi những tổ chức phi chính phủ nước ngoài vốn có truyền thống kiểm định những dự án lớn như thế này lại chưa hoạt động ở Việt Nam, và cũng chưa được một cơ quan nhà nước Việt Nam nào mời mọc.

Do vậy nguy cơ tham nhũng trong việc sử dụng nguồn vốn này ngày một tăng, mức độ tham nhũng ngày càng nghiêm trọng. Nếu nhìn từ “hệ quy chiếu” dự án sân bay Long Thành, đến năm 2020 theo quy hoạch cảng hàng không, Việt Nam sẽ có 26 cảng được đưa vào khai thác so với 21 cảng hiện nay. Có nghĩa sẽ có năm dự án cảng hàng không nữa cũng “khủng khiếp” như sân bay Long Thành, và sẽ lại xuất hiện nhiều tiêu cực. Lúc đó trách nhiệm sẽ thuộc về ai?

Rất nhiều cử tri, người dân đã phải dùng đến cách ví von thê thiết: đó là một cách thức hoàn hảo để đẩy nợ cho tương lai, trút nợ lên đầu con cháu.


Trút nợ, nước ngoài nghĩ gì?


Trong 15 năm vừa qua, Việt Nam đã nhận đến $30 tỉ từ nguồn vốn ODA để thực hiện hàng ngàn dự án phát triển cơ sở hạ tầng như sân bay, cảng biển, hệ thống điện, kể cả xóa đói giảm nghèo, cải thiện môi trường, môi sinh. Nhưng không phải tất cả ODA đều cho không, mà chỉ một phần rất nhỏ là viện trợ không hoàn lại. Còn lại chủ yếu là tiền cho vay với lãi suất thực ra không hoàn toàn ưu đãi.

Dù Úc, Nhật, và các nước Liên Âu đều là những đối tác quan trọng về thương mại và đầu tư nước ngoài của Việt Nam, tuy nhiên danh nghĩa đối tác không phải là tất cả. Lòng tin chở được núi lớn, nhưng khi lòng tin bị lợi dụng một cách thậm tệ thì nền kinh tế kiệt quệ sau bảy năm suy thoái của Việt Nam sẽ khó mà chinh phục được ngay cả một vạt đồi.

Hiện tượng cắt giảm ODA đối với Việt Nam cũng vì thế đang có hơi hướng như một phong trào dân sự, có thể lan ra hàng loạt các quốc gia Bắc Âu như Na Uy, Ðan Mạch và Hòa Lan. Ðó và đây, những lời cảnh báo từ các đại sứ quán Châu Âu đã liên tiếp được tung ra.

Nếu không có những biện pháp cứng rắn hơn nhiều để khắc phục tình trạng tham nhũng trong lĩnh vực ODA, mà ngay trước mắt là vụ việc dự án sân bay Long Thành, chính phủ Việt Nam và các bộ ngành liên quan sẽ chẳng còn mấy cơ hội để được nhận nguồn tài trợ béo bở này trong thời gian tới.

Mỹ oanh tạc phiến quân IS gần khu vực đập nước Mosul

WASHINGTON, DC (AFP) Quân đội Mỹ vừa mở thêm các cuộc không tập nhắm vào thành phần phiến quân Quốc Gia Hồi Giáo (IS) tại Iraq, sử dụng chiến đấu cơ và phi cơ không người lái, nhắm vào các mục tiêu gần đập nước ở Mosul, theo Ngũ Giác Ðài hôm Thứ Bảy.









Lực lượng vũ trang người Kurd tiến vào khu vực đập nước Mosul sau khi Mỹ oanh tạc một số cứ điểm của IS tại đây. (Hình: AP Photo/Khalid Mohammed)


“Các cuộc tấn công phá hủy một xe võ trang, một vị trí chiến đấu, các võ khí và một tòa nhà của IS,” theo bản thông cáo của Bộ Quốc Phòng Mỹ.


“Tất cả các phi cơ đều an toàn rời khỏi vùng oanh kích.”


Bản thông cáo của Bộ Chỉ Huy Trung Bộ (USCENTCOM), có khu vực trách nhiệm trải dài trên hơn 30 quốc gia từ Trung Ðông sang tới Trung Á, với tổng hành dinh đặt ở Tampa, tiểu bang Florida, cho hay các cuộc không tập này nhằm trợ giúp lực lượng võ trang người thiểu số Kurd và quân đội Iraq, “cũng như bảo vệ các hệ thống hạ tầng cơ sở quan trọng, nhân sự và cơ sở Mỹ, cũng như hỗ trợ các nỗ lực cứu trợ nhân đạo.”


Bản thông cáo nói rằng cho tới nay USCENTCOM đã mở ra khoảng 115 cuộc không tập trên khắp lãnh thổ Iraq.


Chính phủ Mỹ hồi đầu tuần qua cũng dùng phi cơ để tấn công các mục tiêu ở vùng Bắc Iraq nhằm ngăn chặn sức tiến của thành phần IS, vốn đã chiếm một khu vực rộng lớn nơi này.


Mỹ cũng mở các cuộc không tập hôm Chủ Nhật ở vùng Mosul, nơi quân chính phủ Iraq và lực lượng võ trang người Kurd đang tìm cách chiếm lại một số khu vực do IS kiểm soát.


Washington hiện chưa quyết định được là có mở rộng các hoạt động oanh kích vào lực lượng IS trên lãnh thổ Syria hay không. Tổng Thống Barack Obama trong cuộc họp báo tại Washington tuần qua cũng xác nhận rằng Mỹ hiện chưa có phương cách đối phó với lực lượng IS. (V.Giang)

Phi công bất tỉnh, phi cơ bay qua Washington đâm xuống biển


CHINCOTEAGUE, Virginia (AP)
Một phi công dân sự không hiểu lý do gì đã bất tỉnh và chiếc phi cơ của ông dạt vào không phận cấm trên thủ đô Washington, khiến các chiến đấu cơ phải vội vã lên nghênh cản và bay cùng cho đến khi chiếc phi cơ nhỏ này hết xăng và đâm xuống biển Ðại Tây Dương, theo Tuần Duyên Mỹ.









Một chiếc máy bay Cirrus SR22. (Hình minh họa: Frederick Florin/AFP/Getty Images)


Các toán cứu nạn đã tìm kiếm trên biển chiếc phi cơ một động cơ loại Cirrus SR22, bị rớt ở nơi cách đảo Chincoteague Island, nằm ngoài khơi bờ biển tiểu bang Virginia, chừng 80 km.


Phát ngôn viên Peter Knudson, thuộc cơ quan An Toàn Chuyển Vận Quốc Gia (NTSB), cho hay chiếc phi cơ này cất cánh từ phi trường Waukesha, tiểu bang Wisconsin, và bay tới Manassas, thuộc tiểu bang Virginia, cách Washington chừng 48 km về phía Tây Nam.


Tuần duyên Mỹ được báo cáo vào lúc 2 giờ 40 trưa Thứ Bảy là chiếc phi cơ này không đáp xuống Manassas theo như dự định mà giữ nguyên cao độ gần 4,000 m, tiếp tục bay vào không phận cấm.


Hai chiến đấu cơ F-16 của Không Quân Mỹ được điều động bay lên không và xác nhận rằng phi công bị bất tỉnh.


Hai phi cơ này bay kèm chiếc phi cơ dân sự cho đến khi chiếc máy bay này rớt xuống biển.


Theo giấy tờ đăng bộ, chủ chiếc phi cơ là ông Ronald Hutchinson, ở thành phố Brookfiled, tiểu bang Wisconsin. Thân nhân ông Hutchinson từ chối không nói gì về vấn đề này vào tối ngày Thứ Bảy.


Một trực thăng tuần duyên Mỹ được gửi tới đã không tìm thấy dấu vết gì của chiếc phi cơ trước khi phải quay trở về để lấy thêm nhiên liệu.


Một vận tải cơ quân sự loại C-130 từ căn cứ Elizabeth City ở North Carolina và một tàu tuần duyên ở Virginia Beach cũng tham dự cuộc tìm kiếm này nhưng đến nay chưa có kết quả. (V.Giang)

Người Việt Nam di dân đến Mỹ chậm hẳn lại


WESTMINSTER, California (OCR)
Số người Việt di dân từ Việt Nam sang Hoa Kỳ chậm hẳn lại, với chỉ 5% người gốc Việt đến Mỹ trong thế kỷ này, trong khi 75% đến trong thời gian từ 1975 đến 2000.









Bên trong thương xá Phước Lộc Thọ, Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại. (Hình minh họa: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Dựa theo dữ kiện của nhiều nguồn khác nhau, một nghiên cứu phân tích nhận thấy:


-Hầu hết những di dân người Việt mới qua đều không còn là dân tị nạn.


-Trong khi mức độ người Việt có bảo hiểm y tế cao hơn các nhóm di dân gốc Châu Á khác, nhưng họ lại có thành phần ở mức nghèo khó đông hơn.


-Nhìn chung thì người gốc Việt không quá thành công vượt bực mà cũng không quá khó khăn đến mức tột cùng như hầu hết người dân Mỹ.


Ông Tâm Nguyễn, chủ tịch Phòng Thương Mại Việt-Mỹ Orange County, nhận xét: “Trên nhiều phương diện, chúng tôi có tiến triển, đặc biệt trong lãnh vực kinh doanh. Nhưng không những thế chúng tôi cũng còn gặp phải vấn nạn về khó khăn tài chánh, giáo dục và nghèo khó.”


Tuy nhiên, nghiên cứu cho rằng không bao lâu nữa cộng đồng người Việt sẽ phải đối đầu với vấn đề mà những đợt di dân khác đã từng gặp phải.


Di dân chậm lại, trong khi dân số của cộng đồng tăng trưởng nhiều it sẽ tùy thuộc vào các thế hệ thứ hai và thứ ba, và rằng con cái họ sinh ra ở Mỹ sẽ có suy nghĩ giống người bản xứ hơn như người Việt.


Họ sẽ chọn sống nơi họ thích thay vì tập trung ở Little Saigon, vốn chỉ còn thích hợp với người gốc Việt cao niên.


Hiện ở Mỹ có 1.3 triệu người gốc Việt, trong đó 40% sống ở California, đa số tập trung ở ba quận hạt Orange, Los Angeles và Santa Clara.


Dân số người gốc Việt tập trung ở những khu vực sau:


-Los Angeles/Long Beach/Santa Ana (California): 230,000 người.
-San Jose/Sunnyvale/Santa Clara (California): 95,000 người.
-Houston/Sugar Lane/Baytown (Texas): 74,000 người.
-San Francisco/Fremont/Oakland (California): 58,000 người.
-Dallas/Fort Worth/Arlington (Texas): 53,000 người.
-Washington, DC/Arlington và Alexandra, Virginia: 47,000 người.
-Seattle/Tacoma/Bellevue (Washington): 42,000 người.
-San Diego/Carlsbad/San Marcos (California): 35,000 người. (TP)

Ấn Ðộ: Giải phẫu lấy bào thai nằm trong bụng 36 năm

NEW DELHI, Ấn Ðộ (AFP) Các bác sĩ Ấn Ðộ vừa giải phẫu lấy ra bộ xương của một bào thai từng nằm trong bụng một phụ nữ 36 năm, được cho là trường hợp thụ thai ngoài tử cung lâu năm nhất thế giới.


Người phụ nữ 60 tuổi có thai từ năm mới 24 tuổi, nhưng bị sẩy thai vì bào thai thành hình ngoài tử cung.









(Hình minh họa: Sam Panthaky/AFP/Getty Images)


Người phụ nữ này sống ở một vùng thôn quê nghèo nàn và xa xôi ở miền Trung Ấn Ðộ.

Hồi trước, vì quá sợ hãi khi nghe phải giải phẫu lấy xác bào thai ra khỏi cơ thể, bà xin thuốc ở bệnh viện địa phương về uống cho đỡ đau.


Nhiều năm sau, cơn đau trở lại khiến người phụ nữ phải cầu cứu ở một bệnh viện thành phố.


Bác Sĩ Murtaza Akhtar, trưởng khoa giải phẫu bệnh viện NKP Salve Institute of Medical Science ở thành phố Nagpur, nói người phụ nữ cho biết rằng bà có thai từ năm 1978.


Qua chẩn đoán ban đầu, các bác sĩ e đây là một trường hợp ung thư vì sờ thấy khối u ở bên phải bụng dưới.


Nhưng qua một số thử nghiệm y khoa mới được biết đây là một bộ xương bào thai nằm trong cái bọc đã vôi hóa.


Bác Sĩ Akhtar nói: “Một phụ nữ 60 tuổi với một bào thai nằm trong bụng trong suốt 36 năm quả là một phép lạ y khoa. Ðiều mà chúng tôi chưa bao giờ được nghe nói đến.”


Theo sách vở y khoa, thụ thai ngoài tử cung và xác thai nhi còn nằm trong bụng lâu nhất trước đây là 18 năm đã từng xảy ra với một phụ nữ ở Bỉ. (TP)

Thói quen liên tưởng


Tạp ghi Huy Phương


Nghĩ lại, giờ này tôi có thể hiểu vì sao, những anh chàng cán bộ cộng sản thuở chống Mỹ cứu nước, ngàn năm mới có dịp được đề cử ra ngoại quốc, đi tham quan, du học, du khảo, luôn luôn cố gắng khi trở về nước, ngoài chuyện phải viết một báo cáo về việc “thu hoạch” việc học hành, lại phải cố gắng viết một vài đoạn hồi ký, làm một bài thơ, kết hợp chuyến đi của mình với công ơn của Bác, đảng để biểu diễn “lập trường.”








Du thuyền chở du khách trên sông Seine, Paris. (Hình: Huy Phương cung cấp)


Tâm trí những người này rõ ràng là luôn luôn mang nặng cái ân huệ đảng đã ban cho mình, để được ra khỏi đáy giếng hẹp, có dịp thấy trời cao đất rộng. Dù ở Moscow, Bắc Kinh hay Paris, họ vẫn luôn luôn ám ảnh bởi những con mắt vô tình đang theo dõi mỗi bước chân của họ, hạch hỏi họ đang nghĩ gì, tình cảm thế nào, nhớ đến ai?

Chúng ta phải nghiêng mình khâm phục cái khả năng liên tưởng kỳ quái của một tên đảng viên trung kiên, Ðỗ Quý Doãn, phút chót đã leo đến chức ủy viên Ban Cán Sự Ðảng, thứ trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông đã có lần đi “Giữa Mạc Tư Khoa” mà “nghe câu hò Nghệ Tĩnh,” có nghĩa ở ngay giữa một nước Ðông Âu xa xôi, mà đảng viên này vẫn không quên nổi âm thanh xứ Nghệ, quê hương của Bác.

“Chiều Mạc Tư Khoa…rừng dương như trầm lặng…
mà nghe câu dặm…rằng hết giận rồi thương…”

Ðây là người đã lên án “Bên Thắng Cuộc” của Huy Ðức là: “Chống lại nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam; gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội; phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân; tuyên truyền chiến tranh xâm lược; gây hận thù, mâu thuẫn giữa các dân tộc, sắc tộc, tôn giáo; tuyên truyền, kích động…”

Chế Lan Viên, tay bồi bút có hạng, thì dù ở Paris, London hay Moscow, luôn luôn nghĩ đến Bác, nói một cách khác là bị ám ảnh bởi hình ảnh ông Hồ, hay ông giả vờ bị ám ảnh, ghi lại trên giấy mực hay biểu diễn trước con mắt của cấp lãnh đạo văn nghệ:


“Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê
Một viên gạch hồng Bác chống lại cả mùa Ðông băng giá
Và sương mù thành Luân Ðôn có nhớ
Giọt mồ hôi người nhỏ giữa đêm khuya.
…Tuyết Mát Cơ Va sáng ấy lạnh trăm lần
Trông tuyết trắng như đọng nghìn nước mắt.”

Trần Hoàn, một thời làm bộ trưởng Văn Hóa và Thông Tin. Thời mới đi kháng chiến, ông là tác giả bài Sơn Nữ Ca nổi tiếng, về sau càng lên chức, ông càng để lộ ra bản chất nịnh bợ lãnh tụ, với những câu thơ quái đản: đi “giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò ví dặm…” Lố bịch hơn nữa là Trần Hoàn trong bài “Lời Bác dặn trước lúc đi xa…” đã bịa một câu chuyện khác hẳn sự thật: “Chuyện kể rằng trước lúc Người ra đi, Bác muốn nghe một câu hò xứ Huế. Nhưng không gian vẫn bốn bề lặng lẽ, Bác đành nằm im…”

Nhưng theo tường thuật của Vương Tinh Minh, nữ y tá trưởng bệnh viện Bắc Kinh, thành viên tổ bác sĩ Trung Quốc sang Việt Nam chữa bệnh cho ông Hồ, Tháng Tám, 1969, trên báo Quân Ðội Nhân Dân, thì:

“Chiều hôm đó sức khỏe của Bác đã có chuyển biến tốt lên một chút, Bác nói muốn nghe một câu hát Trung Quốc. Các đồng chí đề nghị tôi hát. Tôi nói thật là hát cũng không tốt lắm, nhưng để vui lòng Bác, vì tình hữu nghị Trung-Việt, tôi đã hát một bài hát mà nhiều người thuộc và hát được, bài hát có nội dung chính là ra khơi xa phải vững tay chèo. Bác nghe xong rất vui, Bác nở nụ cười hiền từ. Bác nắm nhẹ tay tôi, tặng tôi một bông hoa biểu thị cảm ơn. Ðó là lần thứ ba tôi thấy Bác cười. Và đó cũng là nụ cười cuối cùng của Người.”

Dù miền Nam sau khi ông Ngô Ðình Diệm về nước chấp chánh, đã có phong trào suy tôn ông “bao nhiêu năm từng lê gót nơi quê người…” nhưng thời ấy cũng có người được cử đi du học, tham quan, cũng có nhiều người đến New Jersey, New York và Chicago…là những nơi ông Diệm đã ghé qua, nhưng không nghe ai liên tưởng hay nhớ đến ông. Ðó là những việc không cần phải làm hay vì sợ mà làm!

Ở miền Nam, chúng ta thường tìm thấy không khí Ðường thi trong văn thơ trước ngày chia cắt đất nước, với những bờ sông Tương (Tương Giang đầu- Tương Giang Vỹ) những đêm trăng lặn quạ kêu (Nguyệt lạc ô đề) những chiều khói sóng trên sông (Yên ba giang thượng…), nhưng những năm sau ngày phong trào di cư đưa hàng triệu người bỏ quê hương miền Bắc di cư vào Nam, cùng với sự đổi mới văn học, những người ở phương Tây về mang theo hình ảnh của ghế đá công viên, tóc vàng sợi nhỏ, bờ sông Seine, mùa Thu lá đỏ và cả cái ga Lyon đèn vàng chưa ai biết tới mà thanh niên Sài Gòn đã mê mệt cảm nhận rất nhanh.

Hoàng Anh Tuấn, Nguyên Sa, Cung Trầm Tưởng… là những người đã mang không khí Paris lại cho thanh niên miền Nam trong thời gian này, nhất là năm 1957, khi chàng sĩ quan không quân Cung Thúc Cần mang cái hình ảnh “ga Lyon đèn vàng,” chút “tuyết rơi mỏng manh buồn” về với Sài Gòn, và tập thơ Tình Ca, phối hợp giữa thơ Cung Trầm Tưởng, nhạc Phạm Duy và minh họa của Ngy Cao Uyên ra đời, thì không ai là người không biết đến bài thơ Tiễn Em. Vào thời gian ấy, Sài Gòn cũng có phong trào các phòng trà ca nhạc ra đời “đêm đêm tiếng hát phòng trà” với Kim Ðiệp, Anh Vũ, Hòa Bình…mở ra những giọng hát khởi sắc như Thanh Thúy, Lệ Thanh, Bích Chiêu…nhưng phải nói Lệ Thanh, gầy guộc, mỏng manh trong bộ y phục màu trắng, mỗi đêm xuất hiện với “Tiễn Em” là một thần tượng khó quên. Sài Gòn đèn xanh đèn đỏ, vẫn hừng hực nóng, nhưng những người chưa bao giờ được thấy tuyết vẫn thích nghĩ đến không khí “tuyết rơi mỏng manh buồn…” và “trời mùa Ðông Paris, suốt đời làm chia ly…” và tha thiết: “khóc đi em, khóc đi em!”

Bây giờ trở lại Paris, chúng tôi vẫn hình như nghe văng vẳng bên tai những câu thơ của Nguyên Sa và âm điệu của Ngô Thụy Miên gần như bất hủ:


“Paris có gì lạ không em,
Mai anh về giữa bến sông Seine!”


Và nếu có sự liên tưởng thì từ mối tình Paris, Nguyên Sa nghĩ đến một món ngon quê hương, cũng tượng trưng cho sự gắn bó của tình yêu. Hai câu thơ sau đây được xem là nhưng câu thơ hay nhất của văn học Việt Nam:


“Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?”


Nói như Mặc Lâm, “Ông (Nguyên Sa) đem ánh đèn vàng Paris nơi có những nhà ga là nguồn cảm hứng vô tận cho những cuộc chia tay. Ông mang theo hơi hám của sông Seine của nhà thờ Notre Dame về lại Sài Gòn nơi mà nhiều thế hệ thanh niên chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Pháp…”

Bây giờ trở lại hay ghé qua Paris, nếu có sự liên tưởng thì không thể nào không liên tưởng đến lời thơ của Nguyên Sa, nghe như còn bàng bạc nơi đây. Từ Paris đi về phía Nam, xuống Nice, chúng tôi phải qua ga “Lyon đèn vàng” của nhà thơ Cung Trầm Tưởng. Bây giờ đã đến tuổi già, không khỏi không nhớ đến câu thơ của ông: “…nói chi cũng muộn màng..”

Ðến Paris, tôi nhớ đến Nguyên Sa, người đã mất. Tôi nhớ đến ông Cung Trầm Tưởng của Lyon đèn vàng. Và Lệ Thanh, bây giờ ở đâu?

Kể cũng lạ, làm sao khỏi liên tưởng cảnh với người, hiện tại và quá khứ, Paris với Nguyên Sa, Cung Trầm Tưởng, cả với Phạm Duy và Lệ Thanh của một thời, đã xa lắm, mà hình như vẫn còn lẩn khuất ở đâu đây!

Ông Mai Xuân Liễn

 

Anh Đặng Triên

 

Nhật tăng ngân sách quốc phòng, chú trọng Không và Hải Quân

YOKOSUKA NAVAL BASE, Nhật (Stars & Stripes) – Chính phủ Nhật hiện đang yêu cầu gia tăng ngân sách quốc phòng năm tới thêm 3.5% để đối phó với Trung Quốc và chi trả cho việc tái phối trí các căn cứ Mỹ, theo tài liệu công bố hôm Thứ Sáu.

Xe tăng của Nhật trong đợt tập trận phòng vệ tại East Fuji Maneuver Area, 19 Tháng Tám, 2014. (Hình: Chris McGrath/Getty Images)

Ngân sách trị giá $50.5 tỉ (khoảng 5.05 ngàn tỉ yen) này chú trọng đến việc trinh sát trên biển, gồm cả việc mua 20 chiếc phi cơ P-1 trị giá $3.8 tỉ.

Chiếc Kawasaki P-1 sẽ được dùng để thay thế phi cơ P-3 Orion, có nhiệm vụ săn lùng tàu ngầm và trinh sát đang được Nhật sử dụng từ thập niên 70 tới nay.

Các chuyến bay trinh sát trên biển đã được sự chú ý của dư luận thế giới tuần này khi xảy ra việc một chiến đấu cơ Trung Quốc nghênh cản chiếc phi cơ trinh sát loại Poseidon P-8 của Hải Quân Mỹ, đang được dùng để thay thế chiếc P-3.

Nhật, Mỹ và phần lớn các quốc gia khác trên thế giới coi khu vực 200 dặm mang tên Vùng Ðặc Quyền Kinh Tế (EEZ), kéo dài từ bờ ra ngoài khơi, là nơi có quyền trinh sát theo luật quốc tế, trong khi Trung Quốc và khoảng 20 quốc gia khác không đồng ý.

Ngân sách đề nghị cũng yêu cầu có số tiền $2.3 tỉ để đóng một chiến hạm trang bị hệ thống chống hỏa tiễn Aegis, $644 triệu để đóng một tàu ngầm chạy bằng diesel và mua thêm các trực thăng săn tàu ngầm cùng là phi cơ không người lái.

Nhật hiện đang tập trung tài nguyên quốc phòng vào vùng Biển Hoa Ðông, nơi có quần đảo Senkaku do Nhật kiểm soát nhưng Trung Quốc cũng coi là của họ.

Hồi năm ngoái, Trung Quốc đơn phương công bố khu vực nhận diện phòng không (ADIZ) trong không phận ngay trên các đảo này, nơi Trung Quốc gọi là Diaoyu.

Trong bản bạch thư quốc phòng công bố hồi Tháng Tám, Nhật cáo buộc Trung Quốc tìm cách chiếm đoạt lãnh thổ qua các hành vi đe dọa.

Bản bạch thư nói rằng, “Phi cơ và tàu Trung Quốc thường xuyên xâm nhập trái phép hải phận Nhật và vi phạm không phận Nhật.”

Ngân sách này cũng dành ra $1.1 tỉ để trả cho việc tái phối trí các căn cứ quân sự Mỹ trên lãnh thổ Nhật, gồm việc chuyển hàng ngàn lính TQLC Mỹ ở Okinawa sang Guam, di dời căn cứ Futenma trên đảo Okinawa. (V.Giang)

Anh ngữ hàng ngày: Ðề tài Polite English

Bản ghi chép do Trúc Giang thực hiện. Bài học được phát trên Hồn Việt Television.

QUỲNH ANH: Ðây là chương trình Anh Ngữ Trong Ðời Sống Hàng Ngày do Bùi Bảo Trúc phụ trách. Bùi Bảo Trúc, Trúc Giang và Quỳnh Anh xin kính chào quí vị. Chương trình đến với quí vị hàng tuần để ôn lại một số điều liên quan đến Anh ngữ mà quí vị gặp trong đời sống. Quí vị có thắc mắc xin liên lạc với Hồn Việt TV nhờ chuyển lại.

TRÚC GIANG: Thưa chú, hai đứa con của cháu mấy hôm nay lại bày đặt có một lối ăn nói mới. Cháu không biết con chị nói gì mà cứ bị con em sửa, bắt phải nói lại. Thế là con chị cứ WOULD LIKE thế này, WOULD LIKE thế kia. Mấy tháng trước hai đứa có ăn nói như thế đâu. Như vậy là thế nào thưa chú? Tự nhiên hai đứa đổi hẳn cách ăn nói nghe kỳ ghê vậy đó.

BÙI BẢO TRÚC (BBT): Cô nên lấy đó làm vui thì hơn. Tôi chắc ở trường, thầy giáo, cô giáo của nó mới dạy nó cách ăn nói sao cho lễ phép nên nó về nhà sửa lưng, bắt bẻ con chị chứ gì. Cô nên mừng vì con gái cô được dạy cho ăn nói lễ phép thay vì cứ I WANT cái này, I WANT cái kia như khi còn ở nhà với mẹ trước khi đi học. Nói vậy không phải là tôi chê cô không dạy các con ăn nói lễ phép, mà vì cha mẹ nhiều khi quá bận nên không có thì giờ đem chuyện đó ra nói và dạy con mà thôi. Hơn nữa, chúng nghe cô giáo và thầy giáo, bạn bè nhiều hơn là học ở mẹ.

QUỲNH ANH: Như vậy có phải là cha mẹ chúng, như Quỳnh Anh và Trúc Giang không biết dạy con không thưa anh?

BBT: Không đúng. Hai cô chắc chắn đã dạy chúng đi thưa, về trình, ăn nói lễ phép với ông bà, cha mẹ bằng tiếng Việt rồi đấy chứ. Nhưng có thể tiếng Anh thì chưa. Hai cô biết là ở Mỹ cũng phải có những chương trình chuyên dạy cho trẻ con cách ăn nói sao cho đúng phép lịch sự và lễ phép để dùng trong những lúc ra ngoài.

Người Mỹ mà còn như vậy huống chi chúng ta là người sử dụng tiếng của họ. Có một phụ nữ chỉ chuyên nói chuyện về phép lịch sự , bà là người thẩm quyền nhất về những cách ăn nói, hành xử sao cho đúng phép lịch sự. Ðó là Emily Post. Bà qua đời từ năm 1960 nhưng những cuốn sách bà viết về phép lịch sự thì vẫn còn được dùng cho đến tận ngày nay. Trên nhiều tờ báo còn có mục ASK MISS MANNERS để độc giả hỏi và được giải đáp về phép lịch sự. Học ăn, học nói, học gói, học mở là như vậy.

TRÚC GIANG: Trở lại chuyện mấy đứa con của cháu thì như vậy không nên nói I WANT hay sao thưa chú?

BBT: Khi mới học tiếng Anh, chúng ta được dạy những câu, những chữ giản dị. Qua khỏi giai đoạn ấy, chúng ta từ từ mới được dạy thêm những cách ăn nói sao cho lịch sự như trường hợp các con của cô ở trường mà cô vừa nói vậy. Ðể cho dễ nghe hơn, lịch sự hơn, chúng ta tránh dùng động từ WANT nghe có vẻ đòi hỏi, ra lệnh quá. Thay vì I WANT COFFEE, người ta thay thế WANT bằng WOULD LIKE để thành I WOULD LIKE SOME COFFEE nghe nhẹ nhàng, lịch sự hơn. Cũng lại còn tùy vào giọng nói nữa, chính cái INTONATION cũng có thể làm cho câu I WANT… nghe nhẹ đi nhiều. Nhưng I WOULD LIKE thì nhất định là nhẹ hơn, dễ nghe hơn, dễ lọt tai hơn, dẫu cho INTONATION, lên giọng, xuống giọng như thế nào cũng thế.

QUỲNH ANH:
Thưa anh, vậy thì chúng ta nên bỏ luôn động từ WANT trong khi nói chuyện chăng?

BBT: Không hẳn thế. Chỉ khi người ta muốn lịch sự, bớt vẻ hoạnh họe, ra lệnh, đòi hỏi thì mới bỏ WANT để thay thế bằng WOULD LIKE mà thôi. Thực ra, người ta vẫn dùng WANT được, nhưng đi trước nó là WOULD thì nghe cũng lịch sự hẳn ra, không khác gì WOULD LIKE. Thí dụ I WOULD WANT MORE SUGAR WITH MY COFFEE thì cũng không khác gì I WOULD LIKE MORE SUGAR IN MY COFFEE.

TRÚC GIANG: Bây giờ cháu mới thấy khi nói WHAT DO YOU WANT? nghe đầy vẻ gây sự hơn là WHAT WOULD YOU LIKE… và WHAT WOULD YOU WANT…

BBT: Ðúng vậy. WOULD LIKE và WOULD WANT khi dùng trong thể hỏi (QUESTION) thì nghe như một lời đề nghị nhiều hơn là một lời hạch sách hay ra lệnh. Có điều là trong cách nói lễ phép này thì gần như bao giờ cũng là những câu hỏi. Tuy là những câu hỏi nhưng lại là những đề nghị, những ý kiến, những gợi ý. Khi nói OPEN THE DOOR thì đó là một mệnh lệnh. Nhưng khi nói WOULD YOU (LIKE TO) OPEN THE DOOR? thì đó lại là một lời yêu cầu, một lời đề nghị.

QUỲNH ANH: Quỳnh Anh còn nghe một động từ khác cũng được dùng trong những câu như vậy, đó là động từ TO MIND thì phải.

BBT: Ðúng vậy. Ðộng từ TO MIND là một động từ chúng ta cũng nên biết . TO MIND là để ý, là coi chừng… thí dụ TO MIND THE BABY là coi (chừng) em bé; TO MIND THE STORE là trông coi cửa hàng… Nhưng TO MIND YOUR HEAD thì lại không phải là để ý đến chuyện suy nghĩ, đầu óc của mình, mà là coi chừng đụng đầu như những tấm bảng ở cạnh những cái cửa thấp tại một vài ngôi đền ở Nhật. MIND YOUR P’S AND Q’S có nhiều lối giải thích khác nhau, đại khái là coi chừng, để ý đến các chi tiết, hãy hành động một cách tử tế, lịch sự…

MIND YOUR (OWN) BUSINESS, nói tắt lại là MYOB nghĩa là hãy lo, hãy để ý đến chuyện của mình, đừng xía vào chuyện của người khác. TO MIND còn có nghĩa là quan tâm, coi trọng một chuyện gì đó. MIND YOUR MANNERS là hãy lễ phép, coi chừng lời ăn tiếng nói, giữ lịch sự. Trong những câu phủ định thì TO MIND lại có nghĩa là không để ý, không lý gì tới, không coi là quan trọng.

PLEASE DON’T MIND HIS TALKING xin đừng để ý tới chuyện ông ấy nói / THE BOY’S CRYING chuyện thằng bé đang khóc / THAT MAN’S BRAGGING / chuyện ông ấy đang khoác lác… hay trong những câu như I DON’T MIND WAITING / TALKING TO HIM/ PAYING A BIT MORE/ DRIVING IN THE SNOW là không phiền, không lấy làm buồn phải đợi, phải nói chuyện với ông ấy, phải trả thêm chút ít, phải lái xe dưới trời tuyết. Trúc Giang cho nghe mấy thí dụ coi. Sau MIND nhớ dùng danh từ (NOUN) hay danh động từ tạo thành bởi VERB +ING tức là GERUND.

TRÚC GIANG: WE DON’T MIND SHARING THE HOUSE WITH HIM là chúng tôi không thấy phiền phải ở chung nhà với ông ấy.

THEY DON’T MIND LETTING HER USE THE PHONE là họ không thấy phiền để cho cô ấy dùng điện thoại.

QUỲNH ANH: Quỳnh Anh cũng xin thêm hai thí dụ: MY DAUGHTER DOESN’T MIND COOKING FOR THE FAMILY DURING THE WEEKEND là con gái Quỳnh Anh không nề hà, không phiền phải nấu ăn cho cả nhà vào dịp cuối tuần. MY SPONSOR DID NOT MIND SPEAKING TO US SLOWLY IN ENGLISH WHEN WE FIRST CAME là người bảo trợ cho gia đình Quỳnh Anh không thấy phiền khi phải nói tiếng Anh chậm chậm lúc gia đình Quỳnh Anh mới tới Mỹ.

BBT: Bây giờ chúng ta nói về cách dùng của TO MIND trong những câu nói lễ phép. Trong những trường hợp này, chúng ta dùng động từ TO MIND trong thể hỏi. Khi đó, câu chúng ta dùng có nghĩa là ông bà có thấy phiền nếu chúng tôi … mở cửa, bật đèn, có một câu hỏi… trong tiếng Anh sẽ là WOULD ( DO) YOU MIND ME OPENING THE DOOR? (HIM) TURNING ON THE LIGHT? (US) HAVING A QUESTION? Trúc Giang và Quỳnh Anh cho nghe thí dụ của hai cô coi.

TRÚC GIANG: WOULD YOU MIND THEM SMOKING INSIDE THE HOUSE? Ông có phiền nếu họ hút thuốc trong nhà không? WOULD YOU MIND HER COMING A BIT LATE? Ông có phiền nếu cô ấy đến hơi muộn một chút không?

QUỲNH ANH: WOULD THEY MIND HER PLAYING THE STEREO THAT LOUD? là họ có phiền nếu cô ấy vặn nhạc lớn như vậy không? WOULD HE MIND US COOKING WITH NƯỚC MẮM IN THE KITCHEN? ông ta có phiền nếu chúng tôi nấu ăn bằng nước mắm trong bếp không?

BBT: Bây giờ chúng ta qua những câu với TO MIND để xin phép. Chúng ta sẽ thấy cách dùng này giống hệt như cách chúng ta nói trong tiếng Việt: Phiền ông làm cái gì đó… WOULD YOU MIND CLOSING THE DOOR? là phiền ông làm ơn đóng hộ cái cửa lại. WOULD YOU MIND SAYING THAT AGAIN? Phiền ông nhắc lại điều ông vừa nói. Trúc Giang cho nghe hai câu của cô, rồi sau đó đến lượt Quỳnh Anh.

TRÚC GIANG: WOULD YOU MIND EXPLAINING THIS NEW WORD? xin phiền ông giảng nghĩa chữ mới này.

WOULD YOU MIND SPEAKING A LITTLE BIT LOUDER? phiền ông nói lớn hơn một chút được không?

QUỲNH ANH: WOULD YOU MIND MOVING THE CAR JUST A LITTLE BIT? phiền ông dời cái xe của ông một chút xíu.

WOULD YOU MIND LETTING ME GET OUT? phiền ông cho tôi đi ra được không?

BBT: Bây giờ đến cách trả lời những câu xin phép hay yêu cầu như ở trên. Khi được hỏi MAY I SIT DOWN ? mà chúng ta đồng ý để cho người hỏi ngồi xuống thì Trúc Giang trả lời thế nào?

TRÚC GIANG: Cháu sẽ nói YES, OF COURSE… YES, CERTAINLY… YES, SURE…

BBT: Thế Quỳnh Anh sẽ trả lời thế nào nếu có người xin ngồi xuống cùng bàn với cô như trong cafeteria của trường chẳng hạn: WOULD YOU MIND ME SITTING HERE WITH YOU?

QUỲNH ANH: Thì Quỳnh Anh cũng sẽ nói như Trúc Giang là YES, OF COURSE… YES, CERTAINLY… YES SURE…

BBT: Cô mà trả lời như thế thì người sinh viên kia sẽ mang khay thức ăn cao chạy xa bay lập tức, khôn hồn thì anh ta nên đi kiếm chỗ khác mà ngồi ngay.

QUỲNH ANH: Tại sao vậy thưa anh?

BBT: WOULD YOU MIND ME SITTING HERE? Nghĩa là ông, bà, cô có phiền nếu tôi ngồi xuống cùng bàn với ông, bà , cô không? Trả lời như Quỳnh Anh thì nghĩa là có, dĩ nhiên, chắc chắn là tôi phiền lắm đấy. Trả lời như thế thì ai còn dám ngồi xuống chung bàn với cô nữa!

QUỲNH ANH: Vậy thì Quỳnh Anh phải trả lời thế nào?

BBT: Nếu muốn người sinh viên kia ngồi xuống bàn với cô thì cô phải nói là NO, OF COURSE NOT… CERTAINLY, NOT AT ALL… như thế mới có nghĩa là tôi không phiền về chuyện anh / cô ngồi xuống đây chút nào hết. Nhưng muốn chắc ăn , thì cho dù là được hỏi MAY I SIT HERE ? hay WOULD YOU MIND ME SITTING HERE? thì cứ nói thế này: PLEASE SIT DOWN hay DO SIT DOWN, PLEASE là không ai hiểu lầm lòng hiếu khách của cô nữa.

TRÚC GIANG: Cám ơn chú. Cháu hỏi có một câu mà chú dẫn đi xa quá là xa. Vậy nhân đây, cháu xin chú giảng cho mấy idioms với MIND mà cháu tin là phải có khá nhiều.

BBT: Ðúng là như thế. Nhưng tôi sẽ không thể nói hết các idioms với MIND được đâu. Tôi sẽ chỉ đưa ra một số mà thôi. Trước hết là MIND YOU. Ðây là một câu dùng để cảnh cáo, để nhắc người nghe về một chuyện nào đó. Chúng ta thường dùng nó để bắt đầu câu, để làm cho người nghe phải chú ý, lắng nghe. Thí dụ MIND YOU, SHE IS NOT EASY TO TALK TO nghĩa là coi chừng nhé, bà ấy không phải là người dễ nói chuyện đâu. Quỳnh Anh có thể cho nghe hai thí dụ với MIND YOU coi.

QUỲNH ANH: MIND YOU, THE EXAM IS NEXT WEEK! là coi chừng đó, tuần tới là thi rồi đó.

MIND YOU, THE CAR NEEDS SERVICE AND OIL CHANGE là nhớ nhé, xe cần bảo trì và thay nhớt máy rồi đó.

TRÚC GIANG: MIND YOU, THE KIDS NEED VACCINATION VERY SOON là coi chừng bọn con nít sắp phải chích ngừa rồi đấy.

MIND YOU, THIS MEDICINE IS OUT OF DATE la coi chừng thuốc này đã hết hạn rồi.

BBT: Mấy idioms khác thì dễ đoán hơn. Ðố Trúc Giang câu này nghĩa là gì: WHAT IS ON YOUR MIND?

TRÚC GIANG: WHAT IS ON YOUR MIND? Nghĩa là ông đang nghĩ gì vậy?

BBT: HE IS NOT IN HIS RIGHT MIND là gì Quỳnh Anh?

QUỲNH ANH: HE IS NOT IN HIS RIGHT MIND là ông ấy không suy nghĩ một cách bình thường. Ông ấy hơi điên phải không thưa anh?

BBT: Ðúng thế. Trúc Giang hiểu câu này như thế nào…YOU HAVE TO MAKE UP YOUR MIND QUICKLY…

TRÚC GIANG: YOU HAVE TO MAKE UP YOUR MIND QUICKLY là câu mà cháu luôn luôn phải nói với mấy đứa con mỗi khi đưa chúng đi McDonald’s … cứ hết thích Big Mac rồi lại đổi qua quarter pounder … các con phải quyết định nhanh lên chứ.

BBT: Thế còn OUT OF SIGHT, OUT OF MIND là gì Quỳnh Anh?

QUỲNH ANH: Ra ngoài tầm mắt nhìn thì cũng ra ngoài đầu óc. Xa mặt cách lòng chăng thưa thầy?

BBT: Ðúng vậy. Trúc Giang dịch thử câu này sang tiếng Việt coi cô có hiểu đúng không nhé: AFTER SHE LEFT, HE ALMOST LOST HIS MIND.

TRÚC GIANG: Sau khi cô ấy bỏ đi, anh ấy gần như phát điên luôn.

BBT: Quỳnh Anh hiểu câu này như thế nào: HE HAS A ONE TRACK MIND?

QUỲNH ANH: Quỳnh Anh hiểu câu ấy là anh ta có lối suy nghĩ một chiều, lúc nào cũng chỉ nghĩ tới có một thứ, thí dụ như tiền bạc mà thôi.

BBT: Thế còn NEVER MIND là gì đây Trúc Giang?

TRÚC GIANG: NEVER MIND là đừng để ý tới chuyện đó, đừng coi nó là quan trọng, hãy quên đi…

BBT: OKAY… NEVER MIND…

QUỲNH ANH: Thưa quí vị, chương trình Anh Ngữ Trong Ðời Sống Hàng Ngày đến đây xin tạm chấm dứt. Chương trình sẽ trở lại vào tuần tới cùng với các chương trình khác của Hồn Việt TV. Bùi Bảo Trúc, Trúc Giang và Quỳnh Anh xin chào tạm biệt quí vị và hẹn gặp lại quí vị trong chương trình tới.

Liên Âu thảo luận gia tăng chế tài nước Nga

BRUSSELS (AP) – Liên Hiệp Châu Âu (EU) hôm Thứ Bảy lên tiếng cảnh báo sự hiện diện của quân đội Nga bên trong lãnh thổ Ukraine sẽ đẩy mâu thuẫn Moscow-Kiev đến điểm “không thể thoái lui,” đồng thời thảo luận các biện pháp chế tài mới đối với nước Nga.

Thủ tướng Anh, David Cameron, nói chuyện với báo giới tại Thượng Ðỉnh Liên Âu tại Bỉ, 31 Tháng Tám. (Hình: AP Photo/Geert Vanden Wijngaert)

Tổng thống Ukraine, Petro Poroshenko, tóm tắt tình hình cho lãnh đạo 28 quốc gia Liên Âu họp tại Bỉ, đồng thời nói rằng cần có sự phản ứng mạnh đối với “tình trạng leo thang quân sự” chống lại nước ông.

“Hàng ngàn binh sĩ ngoại quốc cùng hàng trăm xe tăng ngoại quốc đang ở bên trong lãnh thổ Ukraine,” ông Poroshenko nói với các phóng viên. “Rủi ro đang dâng cao, không chỉ cho hòa bình, mà còn phương hại cả sự ổn định của Ukraine và cả Châu Âu.”

Tổng thống Pháp, Francois Hollande, và thủ tướng Thụy Ðiển, Fredrik Reinfeldt, nói tại thượng đỉnh Liên Âu rằng các lãnh đạo quốc gia sẽ có một quyết định chính trị và sau đó sẽ yêu cầu các cơ quan hữu trách của Châu Âu hoàn tất các kế hoạch chế tài mới đối với nước Nga.

Tuy nhiên, do một vài quốc gia Châu Âu e ngại việc chế tài sẽ gây ảnh hưởng lên quốc gia mình, người ta chưa rõ lệnh chế tài có bắt buộc phải được sự đồng thuận tuyệt đối hay không. Cũng có ý kiến cho rằng Châu Âu có thể sẽ cho Nga một tối hậu thư mới.

Cũng có những quốc gia mạnh mẽ kêu gọi chế tài. Lãnh đạo Lithuania khẳng định rằng cần phải có các biện pháp mạnh hơn.

“Trên thực tế, nước Nga đang tuyên chiến chống lại Âu Châu.” Lãnh đạo Lithuania lên tiếng.

NATO ước lượng hiện có tối thiểu 1,000 lính Nga đã vào lãnh thổ Ukraine. Moscow thì liên tục phủ nhận.

Thủ tướng Anh, David Cameron, nói rằng Châu Âu không bằng lòng việc lính Nga đi vào lãnh thổ Ukraine.

“Các quốc gia Châu Âu không phải suy nghĩ lâu trước khi biết rằng điều ấy [xâm nhập lãnh thổ Ukraine] là không thể chấp nhận được,” ông Cameron phát biểu. “Chúng tôi biết điều ấy từ lịch sử của chúng tôi. Và vì vậy các hậu quả sẽ phải đi kèm.”

Ông Poroshenko nói với báo giới rằng các nỗ lực để kìm hãm bạo lực đang “rất gần với điểm không thể thoái lui,” đồng thời cảnh báo “một cuộc chiến toàn diện.” (Ð.B.)

Trung Quốc ra lệnh cho báo chí loan tin ‘theo tiêu chuẩn Mác Xít’

BẮC KINH, Trung Quốc (Reuters) – Trong biện pháp mới nhất nhằm siết chặt giới truyền thông hơn nữa, chính quyền Trung Quốc hôm Thứ Bảy ra lệnh cho các nhà báo trong nước phải học tập về cách loan tin “theo tiêu chuẩn Mác Xít” và theo đúng các nguyên tắc loan tin do đảng cộng sản đề ra.

Quảng Trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, nơi bức hình lớn nhất vẫn là hình Mao Trạch Ðông. Hình minh họa. (Hình: ChinaFotoPress/ChinaFotoPress via Getty Images)

Tài liệu hướng dẫn của Hiệp Hội Các Nhà Báo Trung Quốc (ACJA), do Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc loan tải, nhắm vào cả các nhà báo làm việc trong ngành truyền thống và truyền thông mạng, là một chỉ dấu khác cho thấy đường hướng chính trị bảo thủ của Tập Cận Bình.

ACJA nói rằng các nhà báo phải học “để nắm vững giá trị Mác Xít trong tin tức.”

“Chúng ta hãy cùng nêu cao các giá trị căn bản của xã hội chủ nghĩa,” theo bản tin, dùng các từ ngữ thường thấy của phía bảo thủ.

Chủ Tịch Nhà Nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhiều lần có các phát biểu theo chiều hướng của trường phái Mao Trạch Ðông, nhằm có được sự ủng hộ của thành phần bảo thủ trong đảng. Cũng giống như các giới lãnh đạo Trung Quốc trước đây, Tập Cận Bình tin rằng nới lỏng kiểm soát sẽ đưa đến hỗn loạn và gây ra sự tan rã ngay từ bên trong.

Hồi Tháng Bảy, cơ quan điều hành truyền thông nhà nước Trung Quốc cho hay sẽ có thêm các biện pháp kiểm soát nhằm ngăn chặn tiết lộ các bí mật nhà nước cũng như thương mại.

Hồi đầu năm nay, các nhà báo Trung Quốc cũng phải đậu kỳ thi tư tưởng chính trị mới được tiếp tục có thẻ hành nghề. Họ phải học ít nhất 18 giờ về các đề tài như đưa tin theo tiêu chuẩn Mác Xít và Xã Hội Chủ Nghĩa với các đặc tính Trung Quốc. (V.Giang)

Taliban tấn công tự sát cơ sở tình báo Afghanistan

JALALABAD, Afghanistan (Reuters) – Các tay nổ bom tự sát Taliban tấn công vào một trụ sở tình báo chính phủ Afghanistan ở vùng Ðông quốc gia này hôm Thứ Bảy, làm chết sáu người. Trong khi đó, ở khu vực phía Tây, Taliban cũng bắn chết 11 người khác, một chỉ dấu về sự leo thang bạo động trong khi quân đội ngoại quốc chuẩn bị rút khỏi Afghanistan vào cuối năm nay.

Cảnh sát Afghanistan quan sát cột khói bốc lên từ nơi xảy ra cuộc tấn công của Taliban vào văn phòng cơ quan tình báo tại Jalalabad, 30 Tháng Tám. (Hình: Noorullah Shirzada/AFP/Getty Images)

Có bảy phiến quân cũng bị giết trong cuộc tấn công vào bộ chỉ huy tình báo chính phủ Afghanistan (NDS) tại thành phố Jalalabad, theo ông Ahmad Zeya Abdulzai, một phát ngôn viên của tỉnh trưởng Nangarhar, nằm về phía Ðông Afghanistan, gần biên giới với Pakistan.

Ông Abdulzai nói rằng bốn nhân viên NDS và hai thường dân thiệt mạng khi một xe vận tải và một chiếc xe nhỏ hơn, trên chứa đầy chất nổ, được lái vào bên trong sân tòa nhà và một vụ nổ súng xảy ra giữa lực lượng an ninh chính phủ với phiến quân.

Một loạt các cuộc tấn công của Taliban đã diễn ra khắp Afghanistan trong những tuần gần đây, vào mùa Hè, thời điểm gọi là “mùa giao tranh.”

Ðiều này diễn ra trong lúc có sự bế tắc chính trị ở thủ đô Kabul, khi các ứng cử viên tổng thống không đồng ý được với nhau về kết quả cuộc bỏ phiếu vừa qua, nhằm có cuộc chuyển quyền dân chủ đầu tiên trong lịch sử Afghanistan.

Cũng hôm Thứ Bảy, phiến quân chặn một xe chở công nhân đến làm việc ở một công trường xây cất tại tỉnh Farah, ở về phía Tây Afghanistan, gần biên giới với Iran và hạ sát 11 người. Giới hữu trách vẫn đang tìm hiểu tại sao họ bị giết.

Quân đội và cảnh sát Afghanistan cũng đang phải vất vả đối phó với các cuộc tấn công của Taliban trong các tỉnh ở về phía Ðông, Bắc và Nam thủ đô Kabul.

“Ðây là chiều hướng đáng lo ngại trên cả nước,” theo lời Graeme Smith, một phân tích gia thuộc cơ quan International Crisis Group (ICG) ở Kabul. (V.Giang)

Phiến quân Syria tấn công lính Liên Hiệp Quốc

BEIRUT, Lebanon (AP) – Các cuộc giao tranh bùng ra giữa thành phần phiến quân Syria có liên hệ với al-Qaeda và lực lượng bảo vệ hòa bình Liên Hiệp Quốc trên đồi Golan Heights hôm Thứ Bảy sau khi phiến quân kéo tới bao vây vị trí của họ.

Các thành viên lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc của Pháp tại Beirut. (Hình: AFP/Getty Images)

Một toán quân khác của Liên Hiệp Quốc đã rút ra khỏi vị trú của họ, vốn cũng bị lực lượng Mặt Trận Nusra, thành phần al-Qaeda tại Syria, bao vây.

Giao tranh diễn ra sau khi các nhóm phiến quân, kể cả Mặt Trận Nusra, tràn ngập đồn biên giới Quneitra, nằm ở biên giới giữa Syria và Israel trên đồi Golan Heights, hôm Thứ Tư, bắt giữ 44 lính bảo vệ hòa bình gốc Fiji.

Sau đó các tay súng của Mặt Trận Nusra bao vây hai vị trí Rwihana và Breiqa cạnh đó.

Cuộc chạm súng diễn ra vào lúc sáng sớm ngày Thứ Bảy ở căn cứ Rwihana, nằm cách Quneitra chừng 2.3 km, nơi 40 lính Philippines đang cố thủ và bị phía Nusra ra lệnh đầu hàng, theo ông Rami Abdurrahman thuộc tổ chức Syrian Observatory for Human Rights, có trụ sở đặt tại Anh. Một phát ngôn viên quân sự Philippines, Trung Tá Ramon Zagala, cho hay không có tổn thất nào về phía Philippines.

Toán quân Philippines khác, gồm 35 người, tại căn cứ Breiqa, đã được di tản an toàn vào sáng ngày Thứ Bảy với sự hỗ trợ của lực lượng Ái Nhĩ Lan.

Giới hữu trách cho hay một tiểu đoàn lính bảo vệ hòa bình LHQ của Ái Nhĩ Lan, có nhiệm vụ phản ứng khẩn cấp, được nhanh chóng đưa tới để che chở cho toán quân Philippines rút đi.

Nhóm Mặt Trận Nusra thời gian gần đây đã bắt giữ con tin để trao đổi người của họ bị giam ở Syria và Lebanon.

Tình trạng của các binh sĩ thuộc lực lượng bảo vệ hòa bình, có nhiệm vụ quan sát việc thi hành thỏa thuận ngưng bắn năm 1974 giữa Syria và Israel tại Golan Heights thay đổi nhanh chóng, theo phát ngôn viên tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, Stephane Dujarric, cho báo chí hay tại New York hôm Thứ Sáu.

Liên Hiệp Quốc cho hay họ nhận được lời đảm bảo là các binh sĩ Fiji bị bắt hiện được an toàn và sức khỏe tốt.

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, ông Ban Ki-Moon, đã lên án việc bắt giữ các binh sĩ này và yêu cầu phải thả họ ra ngay lập tức.

Lực lượng bảo vệ hòa bình ở vùng Golan Heights, có tên UNDOF, gồm 1,223 binh sĩ từ sáu quốc gia là Fiji, Ấn Ðộ, Ái Nhĩ Lan, Nepal, Hòa Lan và Philippines. (V.Giang)

Tin mới cập nhật