Bắc Hàn: Quan chức điều hành quỹ đen ôm tiền bỏ trốn


SEOUL, Nam Hàn (AFP)
Một giới chức cao cấp của một ngân hàng Bắc Hàn có liên hệ đến quỹ đen của chính quyền Bình Nhưỡng, đang xin tị nạn ở ngoại quốc sau khi lấy theo $5 triệu, một tờ báo ở Nam Hàn cho hay hôm Thứ Sáu.









Nguồn quỹ đen của Bắc Hàn thường dùng buôn bán võ khí, ma túy cho tới phát hành tiền giả. (Hình: Getty Images)


Ông Yun Tae-Hyong, một giới chức cao cấp của ngân hàng Korea Daesong Bank, đã biết mất khỏi thành phố Nakhodka của Nga hồi tuần qua, theo tờ nhật báo JoongAng Ilbo ở Nam Hàn, trích dẫn một “nguồn tin thông thạo.” Ông này mang theo số tiền $5 triệu lấy từ ngân hàng.


Tuy nhiên, một phát ngôn viên cơ quan tình báo Nam Hàn NIA cho hay ông không biết gì về vụ này.


“Hiện nay ông Yun đang xin tị nạn ở một quốc gia khác,” nguồn tin trên cho hay.


Chính quyền Bắc Hàn đang khẩn cấp yêu cầu giới hữu trách Nga hãy bắt giữ ông Yun và dẫn độ về Bắc Hàn, theo nguồn tin này.


Korea Daesong Bank là một trong hai công ty của Bắc Hàn bị Washington đưa ra biện pháp trừng phạt hồi Tháng Mười Một năm 2010.


Bộ Thương Mại Mỹ lúc đó cho hay Korea Daesong Bank và Korea Daesong General Trading Corporation là hai bộ phận chính trong một chương trình bí mật của Bắc Hàn nhằm tạo ra ngoại tệ cho thành phần lãnh đạo Bình Nhưỡng.


Bộ Tài Chánh Mỹ nói rằng hai công ty này trực thuộc một hệ thống do Phòng 39 của Bắc Hàn chỉ huy, có nhiệm vụ điều hành các quỹ đen và buôn bán đủ mọi thứ từ võ khí, ma túy cho tới phát hành tiền giả. (V.Giang)

Tất cả chỉ là phương tiện


Bùi Tín (Blog VOA)


Dư luận trong ngoài nước đang xôn xao bàn tán về lá thư ngỏ của 61 đảng viên CS, phần lớn là trí thức cấp cao từng đảm nhận những chức vụ quan trọng như giáo sư, viện sĩ, chuyên gia, cố vấn trong bộ máy đảng và nhà nước. Thật ra từ năm 2010, trước đại hội đảng thứ XI, theo yêu cầu của Bộ Chính Trị mời toàn đảng và toàn dân góp ý vào các văn kiện dự thảo, nhiều trí thức đã mạnh dạn và chân thành góp ý, nhưng lãnh đạo đã có thái độ cực kỳ ngạo mạn, gần như không hề tiếp nhận một ý kiến phản biện nào, dù cho đó là ý kiến sáng suốt, tỉnh táo, có cơ sở lý luận vững chắc, thực tiễn rõ ràng, lập luận chặt chẽ.

Ðó là những ý kiến của Giáo Sư Trần Phương và ông Vũ Khoan, từng là phó thủ tướng: của các giáo sư Ðào Xuân Sâm, Ðào Công Tiến, Phan Văn Tiệm, Nguyễn Mại, Võ Ðại Lược; của nguyên Ðại Sứ Nguyễn Trung; của các chuyên gia Vũ Quốc Tuấn, Trần Ðình Thiên, Việt Phương, Lê Ðăng Doanh; của các nữ chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, nữ chuyên gia ngân hàng Dương Thu Hương; của cựu Trưởng Ban Bảo Vệ Chính Trị Trung Ương Ðảng Nguyễn Ðình Hương… Ðó là mới chỉ kể những người tiêu biểu nhất, trong đó không ít người tôi từng quen biết, từng trao đổi ý kiến từ khi còn ở trong nước.

Tôi rất hiểu tâm trạng của những trí thức có trình độ, có tâm huyết như thế, và tôi cũng hiểu sự chán nản, bực bội, có khi phẫn nộ của anh chị em khi thấy lãnh đạo vẫn cứ một mực ù lì, giáo điều, ôm chặt chủ nghĩa Mác-Lênin đã thất bại hiển nhiên, “kiên trì” chế độ độc quyền đảng trị mục nát, duy trì chế độ sở hữu toàn dân về ruộng đất kỳ quặc, thực hiện chính sách phi lý hèn với bọn bành trướng, ác với dân.

Ông Nguyễn Trung đã sốt ruột sau khi viết nhiều luận văn rất dài, viết cả vở kịch “Lũ” để cảnh báo về tình hình cực kỳ nghiêm trọng, nay lại cảnh báo khẩn cấp về “thảm họa Ðen” đang gõ cửa nước ta (có thể đọc trên mạng Thời Ðại Mới), nhưng vẫn chỉ là công cốc, thật đau lòng, khốn khổ về tinh thần cho người có tâm có tầm như thế.

Chẳng lẽ hàng ngũ trí thức VN đành chịu bó tay, theo lập luận rằng Bộ Chính Trị kêu gọi góp ý, mỗi người đã chân thành tích cực góp ý, thế là hoàn thành nhiệm vụ, xong việc, còn lại là trách nhiệm của họ, của lãnh đạo? Nghĩ như thế có ổn không?

Tôi nghĩ có một hàng rào tâm lý ngăn cản đội ngũ trí thức nước ta dấn thân mạnh mẽ hơn nữa cho quê hương đất nước và nhân dân thân yêu của mình. Một hàng rào có hại, nguy hiểm. Ðó là khái niệm phong kiến về lòng trung thành. Trung thành với đảng CS, với chế độ độc đảng, vì sau khi vào đảng, anh chị em thường nghĩ và gọi là “đảng ta,” “chế độ ta,” trung thành với lá cờ Tổ quốc, lá cờ đảng được coi là “những lá cờ của ta,” ta từng mang xương máu ra để bảo vệ kia mà. Trung thành với lý tưởng xã hội chủ nghĩa, lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, với điều lệ đảng, với Hiến Pháp của đất nước, trung thành với đường lối, chính sách, luật pháp của đảng và nhà nước ta. Tất cả đều thiêng liêng, đặt trên bàn thờ để cúng bái, không ai được coi thường, xúc phạm. Ðạo đức xã hội phong kiến kiểu Khổng Giáo cho rằng không trung thành là xấu xa, đáng tủi hổ, là phản bội, là nhục nhã, phải bị lên án, bị trừng phạt. Người quân tử phải trung với nhà vua, làm điều phải, vâng lời cha mẹ, thầy giáo, không được làm trái.

Lúc này xã hội ta cần truyền đạt, cổ xúy một thái độ tiến bộ. Ðó là coi đảng, nhà nước, học thuyết, đường lối, lý luận, điều lệ, Hiến Pháp… tất cả chỉ là công cụ, là phương tiện để con người, xã hội sử dụng trong sự nghiệp phát triển nhằm mưu cầu hạnh phúc chung. Tất cả những công cụ, phương tiện ấy đều không có gì là thiêng liêng, vĩnh cửu, đều có thể sửa chữa, thay đổi, thay thế tùy theo điều kiện cụ thể. Như cái cày cái bừa của nông dân, cái búa cái kìm của người thợ, cái kim của cô thợ may, cái bút của anh sinh viên. Không thể giữ thái độ cổ hủ, cố định, đình trệ, rất phản khoa học, trái tự nhiên.

Nếu có chăng điều thiêng liêng thì đó là yêu nước thật lòng, thương dân thật lòng, bảo vệ nền độc lập của Tổ quốc, toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải của quê hương, làm điều thiện tránh điều ác, tránh lòng tham, không đi ngược lại lương tâm, không làm trái điều mình tin là lẽ phải, phải có dũng khí, không làm theo điều gì sai lầm có hại cho nhân dân đất nước.

Chủ nghĩa Mác-Lênin áp dụng ở Liên Xô, Ðông Âu đã thất bại hiển nhiên, bị gạt bỏ dứt khoát vậy còn tiếc rẻ làm gì? Chủ nghĩa xã hội thực tiễn đã phá sản triệt để trong hơn 10 nước; ở VN Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định đến cuối thế kỷ này cũng sẽ chưa thấy mặt mũi nó ra sao, vậy thì giữ nó làm gì? Chủ nghĩa Cộng sản còn xa vời hơn, chưa thấy hình dáng nó ra sao, huống gì các ông CS hiện nay toàn là tư sản lớn nhỏ cả, vậy thì chủ nghĩa CS đã trở thành vô nghĩa, ôm nó mãi làm gì? Các ông Mác-Lênin chẳng có gì là thiêng liêng mà lại còn có hại, thì còn có lý gì để còn luyến tiếc, để ghi mãi trong cương lĩnh, điều lệ đảng?

Hơn 20 năm trước toàn thế giới có trên 100 đảng và nhóm CS, nay tuyệt đại đa số đã giải thể, đã chết, gần như tuyệt chủng, vậy giữ mãi cái danh hiệu CS cô độc, bị lịch sử thải loại không thương tiếc, cho vào bảo tàng rồi, không dám bỏ sang một bên để mang tên mới liệu có còn khôn ngoan?

Khi hàng vạn trí thức CS đã nhận rõ rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đem ra áp dụng đã tàn phá đất nước, chủ nghĩa xã hội thực tiễn đã là tai họa hiển nhiên cần dứt khoát từ bỏ nhưng lãnh đạo không chịu nghe theo lẽ phải, vậy thì các anh chị em đó còn có lý do gì để tiếp tục giữ niềm tin tuyệt đối trung thành với đảng? Như thế là đã tự mình mâu thuẫn với chính mình, phản bội lại trí tuệ và lương tâm của chính mình, không nhất quán với bản thân mình, vậy có còn là trí thức chân chính lương thiện hay không? Họ đã ngụy biện, lấy sự trung thành với đảng, với lãnh tụ, với học thuyết, với cương lĩnh để che dấu thái độ ươn hèn, thỏa hiệp với sai lầm và còn trên thực tế đồng lõa với tội ác.

Tôi còn nhớ trước Ðại hội XI của đảng CS, Tiến Sĩ Ðỗ Xuân Thọ yêu cầu đảng từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin để trở về với dân tộc, nếu không ông sẽ công khai đốt thẻ đảng vì đảng không còn là đảng của ông và của nhân dân nữa. Ông đã làm đúng như thế, và ông cùng một số đảng viên CS phản tỉnh đã vĩnh biệt đảng CS đang nghĩ đến việc chung sức lập một tổ chức chính trị mới để phục vụ nhân dân, dân tộc, hợp với thời đại mới. Ðây là một suy nghĩ đáng quý.

Tôi tha thiết mong mỏi những đảng viên lâu năm tôi từng quen biết, từng trân trọng, như Giáo Sư Trần Phương, nhà chính trị-ngoại giao Vũ Khoan, Trung Tướng Ðặng Quốc Bảo, anh Vũ Quốc Tuấn, Luật Sư Trần Quốc Thuận, Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cô Nguyễn Thanh Bình, con gái của Tướng Vĩnh, nữ Giáo Sư Nguyễn Thị Ngọc Toản, vợ cố Trung Tướng Cao Văn Khánh, Giáo Sư Hoàng Tụy – xin tất cả các bạn quý mến khác nữa, hãy dấn bước thêm, theo hướng đoạn tuyệt với những gì các bạn đã cho là sai lầm, hư hỏng, nguy hiểm cho đất nước cho đồng bào, dứt tình triệt để với bọn bành trướng khi dã tâm của chúng đã mười phân rõ mười. Xin các bạn hãy nhất loạt từ bỏ những công cụ cực kỳ tệ hại kéo dài, đã gây biết bao thảm họa, để cùng nhau tạo nên công cụ mới, lý luận mới, đường lối đối nội đối ngoại mới, bạn bè mới, liên minh mới phục vụ cho phát triển và phồn vinh của Tổ quốc, cho đồng bào đang trông đợi ở chúng ta.

Rất mong tất cả các bạn có thái độ phản biện quyết liệt hơn nữa với những văn kiện dự thảo cho Ðại hội đảng lần thứ XII sắp đến, không thể tiếp tục chấp nhận chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa CS mơ hồ ảo ảnh, nền chuyên chính độc đảng tệ hại… Chỉ cần có thái độ dứt bỏ những công cụ cũ kỹ, lạc hậu có hại ấy, và lựa chọn thay thế bằng những dụng cụ hiện đại, tiên tiến, có ích. Còn cách dứt bỏ thì tùy, như thẻ đảng viên có thể cất vào ngăn kéo, cho một mồi lửa, vứt vào thùng rác, đào sâu chôn chặt vào quá khứ hay lịch sự trao lại cho Ban Tổ chức của đảng, bắt tay từ biệt các đồng chí cũ, nhẹ nhàng đoạn tuyệt với danh nghĩa đảng viên, mang danh nghĩa mới là người công dân dân chủ.

Mong các bạn quý hãy bước thêm một bước tới trước, chung sức tạo nên một tổ chức mới, một công cụ mới, từ trí tuệ tinh thông, từ tâm huyết nồng nhiệt để xây dựng đất nước hưng thịnh, phồn vinh, thành quả phát triển được chia chung cho toàn xã hội.

Xin nhớ biết bao nhà lãnh đạo từng gắn bó với lý luận Mác-Lênin, với học thuyết Cộng sản cuối cùng đã ngay thật thốt ra là đảng CS theo chuyên chính vô sản không thể đổi mới, không thể cải tạo, không thể hoàn lương, nó đã hư hỏng từ gốc đến ngọn. Nó còn ngày nào là gây hại, làm mất thời gian là của quý nhất của nhân dân, của dân tộc ngày ấy.

Vậy thì mọi đảng viên CS còn có lương tri, còn được lòng yêu nước thương dân mách bảo, hãy làm một cữ chỉ nhân đạo, cho đảng CS một ân huệ là góp phần kết thúc sự tồn tại tệ hại của nó, tiễn đưa nó vào viện bảo tàng. Nó không còn có chút gì là thiêng liêng, cao quý, không mảy may có ích.

Rồi các bạn sẽ thấy, cuộc đời sẽ thanh thản, nhẹ nhàng, đáng sống hơn trước, cảm thấy gần với nhân dân, đồng bào, có ích cho cuộc đời này rất nhiều. Dù cho có bị chụp mũ, bị đánh hội đồng là “phản bội,” “theo chân bọn phản động,” “tay sai cho đế quốc” cũng không hề hấn gì khi lương tâm trong sáng, luôn thật lòng yêu nước thương dân.

Trên đây là những lời tâm huyết của một người do hoàn cảnh địa lý-chính trị-xã hội đã ở trong đảng CS hơn 42 năm (từ tháng 3, 1946 đến tháng 9, 1990), đã từ biệt đảng 25 năm nay, tuy được đảng CS đào tạo, sử dụng nhưng không thể không chia tay với một công cụ chính trị nguy hại cho dân cho nước, và từ đó cảm thấy có ích cho cuộc đời, thật sự cảm thấy hạnh phúc tự hào hơn bao giờ hết.

Gió đưa cây cải về trời – Thương binh ở lại chịu đời đắng cay

 
Tựa đề bài viết với câu ca dao lục bát được sửa 2 chữ trên đây, là lời ca 4 nhịp cuối câu 6 của bài vọng cổ sáng tác “Tâm Sự Người Thương Binh” của tác giả Trần Văn Tứ tham dự giải Phụng Hoàng và đã trúng giải nhì. Thay vì “rau răm” ở lại chịu đời đắng cay. Tác giả bài vọng cổ đã khéo sử dụng câu ca dao trong nhân gian để cho bài ca thêm thi vị, thêm đậm đà.

Rất tiếc là ngày gây quỹ Thương Phế Binh đã đi qua, chứ nếu như chưa thì có thể Hội Cổ Nhạc sẽ đề nghị Hội Thương Phế Binh và tác giả bài “Tâm Sự Người Thương Binh,” một sự thỏa thuận cho ca sĩ cổ nhạc hát trong buổi tiệc gây quỹ sẽ có thêm nhiều ý nghĩa. Thôi thì năm sau vậy!

Giải Phụng Hoàng sau 6 lần tổ chức thi tuyển chọn giọng ca cổ nhạc, và đây là lần đầu tiên giải mở rộng thêm phần thi sáng tác bài ca vọng cổ và soạn tuồng cải lương.

Theo như Hội Cổ Nhạc Miền Nam Việt Nam Hải Ngoại thì bài vọng cổ “Tâm Sự Người Thương Binh” rất thực tế. Có thể trong tương lai các buổi lễ, họp mặt có liên quan đến người thương binh Việt Nam Cộng Hòa, thì bài ca này sẽ được hát vậy! (N.M.)

CBSE education system spreading wings in Vietnam


From Economic Times



HANOI: India’s Central Board of Secondary Education (CBSE) educational system is making quiet inroads into Vietnam, thanks to the efforts of the Indian diaspora.







CBSE education system spreading wings in Vietnam




Vietnamese children at Na Tri primary school, Xin Man district, Ha Giang province. There are more than 780,000 H’mong in Vietnam, with 40% of households living under the poverty line and 50% lacking access to clean water during the dry season.. (Photo by Chau Doan/LightRocket via Getty Images)


The all-India education system is being popularised in a small way in this Southeast Asian nation by Navneet Kalia, founder and chairperson of Ismart Education. Kalia, who has been living in Vietnam for the past 15 years. He has introduced the CBSE teaching method in three subjects – Math, Science and English – in junior classes across 25 schools in major cities in Vietnam.


“The CBSE method helps fulfil the needs of the Vietnamese students in English, Math and Science. We are focussing only on the grades one, two and three at present, and plan to extend it to senior schools,” Kalia told visiting IANS correspondent.


According to Kalia, who launched his Ismart Education Foundation three years ago, the CBSE teaching method has caught on, winning more schools every year.


“Around 1,500 Vietnamese students in grades 1, 2 and 3, in the 25 schools are being taught the three subjects,” Kalia said.


In India, CBSE has 12 million students under it across 12,504 schools, including 1,002 Kendriya Vidyalayas, 1,944 government schools, 8,966 independent schools, 562 Jawahar Navodaya Vidyalayas.


Ismart holds special training sessions for Vietnamese teachers on the CBSE method of teaching English, Math and Science, said Kalia.

Read the full article HERE.

Soạn giả Yên Lang nói chuyện trên đài Á Châu Tự Do


Ngành Mai

Hôm Thứ Hai đầu tuần vừa qua, đài Á Châu Tự Do phát đi từ Washington, thính giả nghe được ở Little Saigon, miền Nam California. Giờ tạp chí cổ nhạc có cuộc phỏng vấn soạn giả Yên Lang về 3 bài ca vọng cổ sáng tác trúng giải Phụng Hoàng, mà hiện tại giới hâm mộ cổ nhạc vẫn đang bàn tán.



Soạn giả Yên Lang và nữ nghệ sĩ Lệ Thủy. (Hình: Soạn giả Yên Lang gởi tặng Ngành Mai)

Soạn giả Yên Lang, một thành viên trong ban giám khảo cho biết ông và toàn thể ban giám khảo đều có nhận định các bài ca vọng cổ trúng giải rất là xứng đáng. Ông tin tưởng rằng các bài vọng cổ trúng giải trên sẽ được giới đờn ca cổ nhạc nồng nhiệt hưởng ứng. Hiện tại có 6 nam nữ ca sĩ đang học thuộc lòng để trình bày trước quan khách, khán giả trong buổi lễ phát giải.

Soạn giả Yên Lang nhấn mạnh là do bởi thiếu tuồng tích mới, thiếu bài ca vọng cổ mới, đã góp phần dẫn đưa đến sự suy sụp của cải lương, sân khấu gần như tê liệt như ngày hôm nay. Do vậy mà ông kêu gọi mọi người mọi giới, vốn hằng quan tâm đến sự sống còn của nghệ thuật cải lương hãy hướng về buổi lễ phát giải, cũng như đóng góp bằng tinh thần, bằng vật chất, hay là những gì mà mình có khả năng làm được cho lễ phát giải Phụng Hoàng.

Người ta hy vọng giải Phụng Hoàng sáng tác bài ca vọng cổ, và soạn tuồng cải lương sẽ mở đầu cho công cuộc làm sống lại bộ môn nghệ thuật đặc thù của dân tộc đã một thời vang bóng.

Ðã có những thắc mắc rằng, tại sao chưa thấy ban tổ chức phổ biến bài ca trúng giải, để mọi người cùng nhận định xem có xứng đáng đoạt giải không. Cũng như thiên hạ rất muốn bài ca phổ biến sớm, để các ca sĩ học thuộc lòng, ca trên đài, cùng các buổi sinh hoạt đờn ca tài tử, đình đám, v.v…

Theo như ban tổ chức cho biết thì các bài ca trúng giải sẽ được phổ biến rộng rãi trên báo chí, sau ngày phát giải Phụng Hoàng.

Ðược biết buổi lễ phát giải sẽ được tổ chức lúc 5 giờ chiều Chủ Nhựt, ngày 5 Tháng Mười sắp tới đây, tại hội trường nhật báo Người Việt ở Little Saigon, miền Nam California.

Chinese oil rig and Vietnamese politics: Business as usual?


By Nguyen Manh Hung, Cogit Asia



China’s placement of an oil rig inside Vietnam’s exclusive economic zone in May 2014 was a wake up call for the Vietnamese leadership. It took place at a time when Hanoi was filled with speculation about an intense struggle for power and secret dealings in preparation for the 2016 Communist Party Congress.










Vietnamese protesters hold placards as they shout slogans during an anti-China protest in front of the Chinese consulate in the financial district of Manila on May 16, 2014. Several hundred Filipino and Vietnamese protesters united in a march in the Philippine capital on May 16, demanding that China stop oil drilling in disputed South China Sea waters. (TED ALJIBE/AFP/Getty Images)


While Vietnamese dissidents hope transformational changes in leadership and policy will take place as a result of the oil rig crisis, party leaders continue to conduct “business as usual.” Nonetheless, the crisis has impacted Vietnamese politics in a variety of ways. First, it has made foreign policy, especially the issue of how to deal with Chinese encroachment, the focus of public debate, eclipsing domestic issues such as the dangers of rampant corruption and economic slowdown. Second, it has temporarily stiffened the will of Vietnamese leaders to stand up to Chinese provocations. Third, it has weakened the resistance of those who oppose closer relations with the United States.


For years Vietnamese leaders have been split into two groups: those who want to speed up reform and open up to the West versus those who are wary of the political implications of reform and want to rely on China to save socialism.


The oil rig crisis has narrowed the focus of disagreement between these reformers and conservatives. Rising nationalism and resentment against Chinese aggressive behavior have pushed the pressing issue of how to deal with Beijing to the fore. Vietnam’s leaders are now split between “liberationists” who are fed up with China’s constant pressure and want to find ways to escape its orbit, and “accommodationists” who hope to appeal to socialist solidarity and traditional friendship to cajole China into finding a compromise solution for the conflict.


China’s blatant aggression fans intense nationalistic feeling both within and outside the Communist Party of Vietnam. Public perception of the leadership’s weakness in dealing with China undermines the legitimacy and influence of accommodationists. A chorus of voices demands public disclosure of a 1990 commitment made at Chengdu, China in which Vietnamese leaders were alleged to have made secret concessions to Beijing.

Read the full article HERE.

Xe Lên Xe Xuống (Kỳ 82)

Kỳ 82


Nguyễn Bình Phương


Cứu cho ông ấy đi. Bọn họ trố mắt nhìn mồm cậu liên lạc. Một tay cúi xuống vạch mắt tiểu đoàn trưởng rồi bĩu môi đứng lên. Cậu liên lạc hoảng quá lại hét: Cấp cao, cấp rất cao đấy, có giá trị đấy, mang ông ấy đi. Cái tay cúi xuống vạch mắt tiểu đoàn trưởng giờ lại cúi xuống lần nữa, dửng dưng tì nòng AK vào thùy trán ông và siết cò.


“Thằng liên lạc bảo tiểu đoàn trưởng của nó ở huyện Quế Võ, ông ấy năm mươi ba tuổi, con gái út vừa ăn hỏi mấy ngày trước. Cừ rừm.”


– Thủ trưởng em đánh Mỹ không chết, đánh Pôn-pốt không chết. Thế mà… mẹ chúng nó.


Cậu liên lạc ấm ức chửi.


– Tớ mong nó bắn đại trưởng của tớ như thế mà nó đếch bắn.


Anh buột miệng nói ra câu ấy, may chỉ vài người nghe thấy. Lỗ thông hơi rạng lên, ánh sáng nhấm nhẳng đi vào. Tất cả đã dậy, nhìn nhau với thái độ rất lạ. Cậu liên lạc trẻ măng, trông giống con gái, da trắng, mắt to đen, mũi thẳng, hàng ria mép lún phún viền lên cái miệng gọn xinh. Giọng Thanh Hóa là tay lùn, mập mạp, mặt đầy dặn, đôi mắt ngả vàng, có những xoáy tròn. Mắt ấy thì khôn lõi đời. Giọng Nghệ An là tay vóc xương xương, cằm bạnh, lông mày rậm, mồm hơi dẩu, tai và cổ đỏ nhừ. Hạng ấy có đút xuống âm phủ vẫn cứ gàn gàn dở dở. Anh đếm, có khoảng hơn hai chục người tất cả. Trong số đó anh không quen ai. Cửa mở, cả bọn rụt rè không dám bước ra, cứ đùn đẩy nhau. Anh nhớn đầu nhìn ra cửa chỉ thấy khoảng sân rộng sáng lóa. Ðám lính gác thấy không ai bước ra thì ngạc nhiên, cùng ló mặt vào. Một tay quát rất to, rồi lên đạn roàn roạt. Lúc ấy mọi người mới miễn cưỡng lục tục bước ra. Một bãi đất rộng, xung quanh rào dây thép gai, mấy dãy nhà cấp bốn lợp prôximăng dải theo hình chữ u. Cái nhà nhốt tù binh nằm ở nét cong cong của chữ u. Ðám lính súng ống xênh xang, đi lại gườm gườm, mắt tay nào cũng kéo vếch lên.


“Chúng nó dồn mọi người theo ba hàng dọc. Tao thấy đói, bụng cứ vặn vẹo, ùng ục toàn hơi và bong bóng.”


Anh hỏi tay nói tiếng Nghệ An:


– Chúng nó định giở trò gì không biết.


Tay này đáp vẻ sành sỏi:


– Huấn dụ mấy câu rồi cho ăn.


Tay giọng Thanh Hóa xì một tiếng:


– Có mà ăn đạn.


Một lúc sau từ cổng trại xuất hiện chiếc xe com măng ca mới coong đi vào. Ðám lính đứng nghiêm chờ, mắt vẫn canh chừng tù binh. Xe dừng, một người mặc áo đại cán, cũng mới coong như chiếc xe, cổ cài kín, bước xuống. Tay trại trưởng chạy tới đứng nghiêm báo cáo cả tràng dài. Cậu liên lạc giờ đã bình tĩnh, ghé tai anh:


– Lão này cỡ tuổi thủ trưởng của em.


Người mặc áo đại cán điềm tĩnh tiến lại phía bọn anh, đưa mắt nhìn cả lượt sau đó mới nói. Ông ta nói chậm rãi, mặt lạnh tanh, răng rin rít. Nói xong ông ta dừng lại nhìn một lượt nữa rồi lên xe đi thẳng. Phiên dịch nhắc lại, đại khái là nói bọn anh là tù binh và sẽ được đối xử theo chính sách khoan hồng nhân đạo của nước họ. Ai không tuân theo nội quy thì sẽ bị trừng phạt. Phiên dịch vừa dứt lời, mọi người đều ồ lên. Họ cho bọn anh ăn sáng giống như cho lợn ăn sau đó lại dồn tất cả vào trong nhà khóa cửa lại. Buổi trưa mắt đang chờn vờn thì cửa sầm sập mở và bọn họ lôi ba người ra ngoài. Mọi người lại ồn ào lấp lõm đoán có thể đi hỏi cung, lại đoán có thể bị lôi đi thủ tiêu. Nghe nói hai phần ba tù binh trong cuộc trước bị thủ tiêu. Bàn tán, phỏng đoán cứ loạn xị cả lên, không tài nào chợp mắt được. Nửa tiếng sau cửa sầm sập mở, ba người trở lại.


Họ bảo bị hỏi cung, cụ thể là hỏi phiên hiệu đơn vị, chức vụ, quê quán sau đó thì kiểm tra sức khỏe. Lại ba người khác bị gọi, lần này có tay Nghệ An. Khi trở về chỉ có hai người, tay tiếng Nghệ An biến mất. Cả đám dồn vào hỏi thì hai người kia lắc đầu bảo cũng chẳng biết vì mỗi người một phòng, hỏi han ghi chép rồi cho về. Chỉ thế thôi. Anh hỏi:


– Ai biết người nói tiếng Nghệ An ấy ở đơn vị nào, cấp gì không?


Không ai biết. Ðợt thứ ba lại ba người và khi trở về đều đủ cả ba. Ðợt thứ tư có tay giọng Thanh Hóa. Cửa lại mở nhưng chỉ có mấy tay lính lấy đi thêm ba người nữa. Vậy là tốp thứ tư không ai trở về. Không khí bắt đầu căng thẳng. Cậu liên lạc sụt sịt khóc.


“Tao xui nó:


– Em cứ coi như em chết rồi, thế đỡ sợ hơn.


Thằng liên lạc lắc đầu, thì thào:


– Em thử cố rồi nhưng vẫn cứ thấy mình sống sờ sờ ra.


Thực ra tao cũng hoang mang, không hiểu bọn Tàu làm quái gì với những người kia. Cừ rừm cừ rừm cừ rừm cừ rừm…”

Vietnamese drug gang abducted three men, dumped bodies river


By NICOLE HENSLEY, Daily News



The two men whose bodies were pulled out of a Philadelphia river owed drug dealers $100,000 they wasted at a Chester casino.







Vietnamese drug gang abducted three men, dumped bodies in Philadelphia river




Philadelphia police look at one of the bodies they found in the Schuylkill River. JACQUELINE LARMA/AP


Investigators have been searching a house in southwest Philadelphia where three men including the survivor of a Tuesday night abduction were reportedly tortured by members of a Vietnamese gang, according to a WPVI-TV report.


The dilapidated house had been deserted by the time investigators busted down its door Wednesday night, but neighbors said the family that lived there had already packed up and left hours after two bodies were dumped in the Schuylkill River.


Buckets of roof cement identical to what was used to weigh down two bodies in the river were also found at the house.


It’s believed the family — a couple and their five children — that fled also owned a property across the street where they had a marijuana grow operation in a trailer with big dogs, the TV station wrote.


The bizarre investigation involving the death of two brothers started after a 23-year-old identified as Thanh Voong was found wandering in hysterics near Fairmount Park while bound, blindfolded and barely clothed flagged down a cop.


He played dead after a group of men slit their throats on the river shore and dumped him and the brothers in the river after a night of torture.

Read the full story HERE.

Vietnamese activists get three years in prison for ‘obstructing traffic’


By Mong Palatino, The Diplomat



Three Vietnamese activists were found guilty by a local court of “serious obstruction to traffic” when they rode their motorbikes last February from Saigon to Dong Thap province to visit a former political prisoner.







Vietnamese activists get three years in prison for ‘obstructing traffic’




Rights Activists Bui Thi Minh Hang and Nguyen Thi Thuy Quynh.
Courtesy of Dan Lam Bao and contributors


Prominent Vietnamese activist blogger Bui Thi Minh Hang was given a three-year prison sentence while her two other companions, Nguyen Thi Thuy Quynh and Nguyen Van Minh, received jail terms of two years and 2.5 years, respectively. The one-day trial was held six months after the three were arrested.


Twenty-one other activists took part in the activity last February but only three were charged for violating Article 245 (causing public disorder).


Bui Thi Minh Hang is a popular anti-China activist who is also a vocal critic of the government’s policies on land, religion and human rights. Nguyen Thi Thuy Quynh is a fellow activist-blogger. Nguyen Van Minh is a Hao Hao Buddhist sect follower and an activist for religious freedom. Many believe that Bui Thi Minh Hang was the real target of the police but the two other activists were also arrested to avoid accusations that authorities are unfairly persecuting anti-government activists.


More than one hundred friends, supporters and relatives of the three prisoners went to Dong Thap province to show support during the trial, but the police blocked them from the hearing, making further arrests.


According to Ngoc Nhi Nguyen, almost all of the visitors had been “stopped, harassed, threatened, barricaded, and even beaten up and arrested by the police.” He reported that anyone taking photos near the courthouse had their phones or cameras confiscated. Many were also arrested and herded inside waiting police buses and taken to an unknown location.


“The Vietnamese government is obviously too scared to allow its citizens to even come near the building housing the Court room, let alone allowing them inside to watch the proceed of the supposedly open trial,” he added.


Read the full story HERE.

Express Carwash

Trầm cảm, người khách ‘quen,’ không mời nhưng vẫn cứ đến

 

Kalynh Ngô/Người Việt


WESMINSTER, Calif. (NV) –
Chỉ trong vòng ba năm trở lại đây, số người tìm đến Trung tâm Y tế Á Châu thuộc Hội Cộng Đồng Người Việt ở Quận Cam (VNCOC) để điều trị căn bệnh trầm cảm (depression) lên đến 600 người. Trong số đó, phần nhiều là những người đang đối diện với môi trường sống mới, hoặc những người vừa bị mất công việc đã làm lâu năm.

Trầm cảm không phân biệt sắc tộc, tuổi tác, giới tính. (Hình: GettyImages)


Trầm cảm không từ một ai

Trầm cảm không phân biệt sắc tộc, độ tuổi, giới tính. Nó có thể đến với bất kỳ ai: giàu, nghèo, sang, hèn và đòi hỏi con người phải dũng cảm đối diện. Giới khoa học thường ví von “trầm cảm như phần chìm của một tảng băng trôi.”

Buổi sáng cuối tuần ở Trung Tâm Y Tế Á Châu khá nhộn nhịp với chương trình “Dịch Vụ Kết Hợp Cộng Đồng,” chương trình chăm sóc toàn diện cho bệnh nhân về thể chất và tâm lý. Cô Khanh Bành, người giữ vai trò Quan Hệ Đối Ngoại của Trung Tâm Y Tế Á Châu thuộc Hội Cộng Đồng Người Việt Quận Cam (VNCOC) có vẻ ngoài khá trẻ so với công việc cô đang đảm nhiệm, tiếp phóng viên Người Việt ngay tại văn phòng mình.

Đồng ý với định nghĩa “trầm cảm là căn bệnh của thời đại,” cô Khanh nhận định thêm rằng “mỗi một người là một nguyên nhân hoàn toàn khác nhau.”

Nhưng, không phải ai (người bệnh và cả người không bệnh) cũng có thể hiểu về trầm cảm một cách chính xác và tích cực để có hướng chữa trị đúng.

Bệnh nhân tìm đến VNCOC để có sự giúp đỡ về bệnh trầm cảm thường có hai dạng: người bị trầm cảm do đang mang căn bệnh mãn tính (chronic) và người bị trầm cảm do có vấn đề về tinh thần.

Thế nhưng, họ đều có chung một đặc điểm: “Không muốn người khác biết mình đang mang bệnh.”

Cho nên, họ tìm đến VNCOC rất lặng lẽ. Người chồng, người vợ thì không muốn cho người phối ngẫu của mình biết. Người cha, người ông, người mẹ, người bà, thì muốn giấu con cháu của mình. Nói chung, họ đến thầm lặng và chấp nhận điều trị cũng trong thầm lặng.

Đó là câu chuyện của một người đàn ông có học vấn cao, từng là trụ cột trong gia đình với mức lương kỹ sư cao ngất ngưởng. Ông là hình tượng tuyệt vời trong mắt vợ, con mình. Thế rồi một ngày ông mất việc. Ông không chấp nhận được điều đó. Mà nếu nói rằng ông không dám đối diện với điều này cũng đúng. Ông giữ kín bí mật cho riêng mình. Mỗi buổi sáng vẫn chào tạm biệt vợ con rồi ra khỏi nhà như thường nhật. Chỉ khác một điều: ông không đến sở. Ông chạy xe lang thang bên ngoài, ghé vào chỗ này, chỗ kia cho hết ngày làm việc. Cho đến khi sự chịu đựng bị dồn nén đến “ngưỡng” ông không thể đeo vác vào mình nữa, ông tìm đến VNCOC. Các chuyên viên tư vấn cho ông biết “ông đang có nguy cơ mắc phải chứng trầm cảm.” Ông chấp nhận điều trị với một yêu cầu duy nhất: “Đừng cho gia đình tôi biết.”

“Đây là dạng bệnh nhân trầm cảm mà chúng tôi có một thuật ngữ để gọi, đó là ‘economic depression’ – trầm cảm do đời sống kinh tế.” Khanh Bành nói.

Đó cũng có thể là câu chuyện của một phụ nữ tuổi đời không còn trẻ, sang Mỹ đoàn tụ gia đình cùng nhiều hoài bão về cuộc sống tốt đẹp hơn. Thế nhưng, khi đối diện với nền văn hóa hoàn toàn mới, tất cả phải bắt đầu từ đầu với cách biệt quá xa về ngôn ngữ, khí hậu, môi trường sống, và cả kiến thức, họ trở nên hụt hẫng, chới với. Họ cảm thấy “mình đang bị bỏ rơi.” Theo các nhà tâm lý học, thì những người này “luôn cảm thấy thiếu sự quan tâm đúng mức dành cho mình.”

Và cuối cùng, họ cũng dừng chân ở VNCOC, với cùng mong mỏi “đừng cho người nhà biết.”

“Trong cộng đồng Việt ở Quận Cam, tỷ lệ nữ giới mắc bệnh trầm cảm nhiều hơn nam giới. Họ là người có tuổi đời trên 40. Khoảng 20% trong số đó từ Việt Nam mới sang, và 80% là người sống ở Mỹ từ lâu,” Khanh nói về thống kê của VNCOC.

Không phải riêng người “tuổi trẻ đã qua, tuổi già chưa đến” mới bị chứng trầm cảm. Người già, lớn tuổi ở nhà vui với cháu, cũng không ngoại lệ.

Khanh Bành cho biết số người này có, nhưng không chiếm đa số ở Quận Cam. Nguyên nhân các cụ bị trầm cảm là do bệnh già, đau nhức trong người, dẫn đến mệt mỏi khi phải chăm sóc những đứa trẻ và “chịu” những trò đùa nghịch phá của tụi nhỏ. Và những người này thì được gia đình, con cháu dẫn đến khám bệnh khi nhận ra sự “khác thường” trong tâm trạng của các cụ.

Họ có thể là những người có chứng bệnh mãn tính trong người. Trong đó, “bệnh tiểu đường là căn bệnh dễ dẫn đến bệnh trầm cảm nhất.” Theo lời của Khanh, đây chính là nhóm người có nguy cơ mắc bệnh trầm cảm cao gấp hai lần những người mang bệnh mãn tính khác.

“Người Việt mình có thói quen cho rằng cứ người bị trầm cảm thì nghĩa là người đó bị tâm thần,” Khanh nói đó là lý do người bệnh đòi hỏi phải giữ bí mật trong lúc điều trị.

Không những vậy, đôi khi chính bản thân người bệnh cũng có nhìn nhận sai lầm là mình bị ‘khùng’. Khanh xác nhận “đây là khó khăn lớn nhất chúng tôi gặp phải trong quá trình điều trị. Khi chúng tôi bảo họ uống thuốc, họ hỏi ‘tôi không bị khùng thì tại sao phải uống thuốc?’”

Và phần lớn bệnh nhân đến đây không thấy được ích lợi của quá trình trị liệu (therapist).

Các bác sĩ tâm lý, chuyên viên trị liệu ở VNCOC hiểu rằng chữa trị trầm cảm phải đòi hỏi một kiến thức hiểu biết đến từ cả phía người bệnh. “Cho nên bắt họ chấp nhận cách giải thích mang tính khoa học thuần túy và tin vào một điều trị đòi hỏi sự kết hợp giữa tinh thần và thuốc thì cũng khó,” Khanh cho biết.

Tuy nhiên, không phải ai bị trầm cảm cũng muốn trốn tránh không dám đối diện. Ngược lại, không những họ sớm nhận ra, mà họ tự tìm đến chuyên gia và chấp nhận quá trình điều trị.

Đó chính là câu chuyện của một người phụ nữ trẻ, có kiến thức và thành đạt. Cô lập gia đình với niềm tin cùng nhau xây dựng một mái ấm hạnh phúc chung. Thế nhưng, người mà cô chọn làm chồng lại là bạn của “bác thằng bần.”

“Tiền bạc lần lượt ra đi để thoát khỏi cảnh nợ nần. Khi tôi quyết định ký giấy ly dị, thì cũng là lúc tôi biết mình rơi vào căn bệnh trầm cảm nặng. Đó là những tháng ngày nặng nề nhất. Mỗi sáng tôi không muốn thức dậy bước ra khỏi giường. Tôi nhìn mặt trời ló dạng với con mắt sợ hãi. Tôi biết mình đang sợ phải đối diện với ánh sáng, vì tôi không còn chút động lực gì để tiếp tục sống. Đỉnh điểm của thời gian đó là những lúc chạy xe ngoài đường, khi bên cạnh là một chiếc xe tải lớn, tôi đã nhiều lần có ý định cho tay lái đâm vào đó.”

Rất may mắn, là một người được học về dược khoa, cô sớm nhận thức được tình trạng của mình. Tìm đến người bạn là chuyên gia tâm lý, cô không ngần ngại kể chuyện đời mình. Cô kể luôn về những phút giây mình từng muốn chọn con đường rất tiêu cực để giải thoát. Người bác sĩ tâm lý khi đó bằng những câu hỏi nhẹ nhàng, không ép buộc, đã giúp cô hiểu được “mình như một người bị người ta lấy mũi dao nhọn đâm vào, nhưng mình đã không chết. Vậy, tại sao mình lại tự giết mình?”

Sau đó, bằng cách điều trị kết hợp giữa phương pháp trị liệu (therapist) và tâm lý (physiologist) mà đến nay mặc dù vẫn còn phải sử dụng thuốc, người phụ nữ này đã đứng lên, sống cuộc đời mới tràn đầy ý nghĩa. Không những thế, cô lấy chính cuộc đời mình để giúp người cùng cảnh ngộ.

Theo một tài liệu của VNCOC, chính bệnh trầm cảm nặng là bệnh tâm thần phổ biến nhất đưa đến tự tử. Và, “không điều trị trầm cảm là nguyên nhân số 1 của tự sát.”

Trầm cảm không chỉ đến với những người có chấn động về tâm lý, nó còn là “sát thủ vô hình” đối với những người đang ở đỉnh cao sự nghiệp, hoặc những ai luôn muốn tìm đến sự hoàn hảo.

Cái chết của nam diễn viên Robin Williams gần đây là tiếng chuông cảnh tỉnh rõ ràng nhất về sự ức chế, áp lực trong tâm lý của một người đang có trong tay nhiều thứ mà con người ao ước: tiền tài, sự nghiệp, danh vọng …, tất cả!

Không phải ngẫu nhiên mà danh họa người Hòa Lan Vincent Van Gogh có bức họa nổi tiếng miêu tả một người trong tư thế trầm cảm, hoặc bức tranh tự họa sau khi ông bắn vào tai phải của mình. Họa sĩ này luôn trong trạng thái cảm thấy mình là một gánh nặng. Hơn thế nữa, chính ông đã thú nhận trước khi chết: “Mình có ý định tự sát rất nhiều lần.”

Bức họa một người bị trầm cảm của danh họa Vincent Van Gogh. (Hình: GettyImages)

Cô Khanh Bành chia sẻ kinh nghiệm của mình trong những lần giao tiếp với bệnh nhân: “Không phải người bệnh trầm cảm nào cũng có được suy nghĩ tích cực và có thiện chí chữa trị như người phụ nữ ấy. Có những bệnh nhân đã chữa trị một năm, nhưng cho đến một ngày, họ đặt câu hỏi với chuyên gia tâm lý rằng ‘tôi không hiểu tại sao cứ bắt tôi đến đây và nói chuyện tào lao.’”

“Trong số bệnh nhân của VNCOC, những người này chiếm khoảng 20%. Khoảng 80% còn lại là những người đến đúng giờ hẹn của chuyên viên, uống thuốc theo đúng chỉ dẫn của chuyên gia trị liệu,” Khanh Bành nói.


Nguyên nhân ‘thiên hình vạn trạng’

Phải biết nguyên nhân thì mới biết cách điều trị. Đó là lý do vì sao khi người trầm cảm tìm đến sự giúp đỡ của VNCOC thì họ luôn được khuyến khích nói chuyện với một chuyên viên trị liệu. Nói bất kỳ đề tài nào họ cảm thấy tự tin và muốn nói. Rồi từ đó, bằng chuyên môn của mình, các chuyên viên sẽ khai thác tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến chứng trầm cảm của người bệnh.

Ở VNCOC, các chuyên viên trị liệu không bao giờ can thiệp vào việc bắt bệnh nhân phải làm thế này thế kia. Mà bằng những câu hỏi rất tế nhị, chuyên nghiệp, họ sẽ cho người bệnh tự nhận thức được và quyết định mình nên làm gì.

“Nếu người chuyên viên có những đề nghị bắt người bệnh phải làm thế này thế kia, thì theo tâm lý, phản ứng đầu tiên của họ là ‘gia đình tôi còn chưa khuyên tôi được thì tại sao tôi phải nghe mọi người’” Khanh nói.

Tuy nhiên, những tác nhân của trầm cảm không phải lúc nào cũng dễ nhận ra hoặc người bệnh không muốn đề cập đến. Có thể đó là một ngày nào đó trong năm liên quan đến một sự kiện khó chịu, hoặc gây đau đớn vốn không được ý thức phản ánh. Những cảm xúc đó bị dồn nén lâu ngày trở nên chai lì, hoặc sự kiện đó đã bị xoá bỏ và do đó ý thức của chúng ta không thể tiếp cận được với chúng.

Cho nên, nhiều thực tế điều trị cho thấy, sự kiện gây bùng phát thường không phải là nguyên nhân mà chỉ là một dịp, là cái cớ để chứng trầm cảm lộ ra. Chưa kể sau đó là một loạt sự kiện khác, liên quan đến những mất mát và chia ly, vốn thường xảy ra từ rất lâu và gây đau khổ cho người bệnh. Những sự kiện này có thể bắt nguồn từ thời gian trước đó.

Chính vì vậy, nếu những nguyên nhân vốn được che đậy đó được tìm ra và xử lý, thì chứng trầm cảm sẽ giống như làn sương gặp lúc nắng lên, tan biến dần.

Mỗi người mang chứng trầm cảm sẽ có 12 buổi nói chuyện với chuyên viên trị liệu trong một “package” điều trị, nhưng quá trình điều trị không thể thiếu tác động của thuốc. Mặc dù, chính Khanh cũng đồng ý “thuốc chỉ là tác nhân hóa học.”

Cô cho biết: “Vì mỗi người là một câu chuyện khác nhau. Và bản chất bệnh trầm cảm có nhiều cấp độ khác nhau. Cho nên, tùy mỗi trường hợp, chúng tôi điều trị cho họ bằng những loại thuốc khác nhau.”

Người phụ nữ từng có ý định tự hủy hoại đời mình, cho biết: “Khi uống thuốc vào, cơ thể tinh thần mình rất phấn chấn. Cho nên, thuốc dành cho bệnh trầm cảm luôn phải đi cùng với thuốc ngủ. Vì nếu không, sự hưng phấn sẽ làm người bệnh lúc nào cũng tỉnh táo. Ngay cả ban đêm.”

Tùy theo giai đoạn điều trị mà liều thuốc được các chuyên viên giảm đi hoặc tăng lên. Mỗi người bệnh dùng một loại thuốc khác nhau nên họ cũng có những phản ứng thuốc khác nhau.


Trầm cảm, căn bệnh có nhiều nguyên nhân và biểu hiện khác nhau.

Tiến Sĩ Alan Schwartz, Giám đốc Tâm Lý của Christiana Care Health System (Delaware) giải thích: “Trầm cảm là bệnh tâm thần gây ra bởi sự thay đổi đặc biệt trong tâm trạng và cảm xúc. Những cảm giác ‘không an toàn’ hiện diện trong tâm hồn một thời gian dài và có ảnh hưởng đáng kể cuộc sống hàng ngày của một người.”

Còn theo Khanh Bành thì “bi kịch của trầm cảm chính là ở tâm hồn.”

Trong một cuộc sống mà mọi việc không phải lúc nào cũng như chúng ta mong đợi, nhất là trong một xã hội có quá nhiều áp lực, thì việc dẫn đến sự tê liệt trong chống chọi để tồn tại, mất cân bằng trong cảm xúc, là điều tất nhiên. Và lúc đó, hệ quả của nó là trầm cảm.

Nguyên nhân dẫn đến trầm cảm thì “thiên hình vạn trạng.” Nhưng trên cơ bản, khoa học chia làm hai loại chính:

– Nguyên nhân tâm lý.
– Nguyên nhân có tính hệ lụy.

Nguyên nhân tâm lý dùng để chỉ những người có chấn động về tâm lý như thất bại về kinh tế; mất việc làm; mất người thân; làm việc trong một môi trường căng thẳng…

Nguyên nhân có tính hệ lụy là ngụ ý bệnh trầm cảm đến sau khi bệnh nhân mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, hoặc khó chữa, ví dụ như tiểu đường, stroke, lạm dụng rượu và ma túy…

Một nguyên nhân nữa, chỉ chiếm thiểu số, là do di truyền.

Là người giữ vai trò “caseworker” cho VNCOC trong ba năm, nên Khanh Bành biết rõ trong ba nguyên nhân trên thì đa phần cộng đồng người Việt ở Quận Cam mắc phải căn bệnh trầm cảm là do nguyên nhân tâm lý và nguyên nhân có tính hệ lụy. Trong đó, số người mắc bệnh do nguyên nhân tâm lý chiếm đa số.

“Những người mới sang Mỹ không thích nghi và hòa nhập được với cuộc sống mới. Còn những người ở đây lâu năm thì đối diện với cơm áo gạo tiền, chống chọi với khó khăn của khủng hoảng kinh tế,” Khanh giải thích thêm về lý do những người bệnh tìm đến sự giúp đỡ chữa trị của VNCOC.

Không khó để nhận biết một người có khả năng đang bị trầm cảm.

Một người bỗng dưng dễ dàng nổi nóng; bỗng dưng không còn thích thú với những thói quen hàng ngày; họ rất dễ quên; luôn sợ hãi trước mọi việc diễn ra xung quanh; thói quen ăn uống thay đổi hẳn; họ hay khóc hoặc hay cười; họ tách biệt hẳn với đám đông, không muốn giao tiếp với bất kỳ ai…

… Đó là người có nguy cơ mắc chứng trầm cảm!

Người mắc chứng trầm cảm luôn tách mình ra khỏi đám đông. (Hình: GettyImages)


Thể và dạng của trầm cảm

Thế nhưng, cũng không hẳn có sự nhận diện đơn giản được như thế, khi mà trầm cảm đã được các chuyên gia xác định là căn bệnh thuộc về khoa học tâm thần, tâm lý.

Khi một người có triệu chứng căn bản như trên, chỉ cần kiến thức sơ khởi về bệnh trầm cảm, họ có thể nhận ra và tự tìm đến chuyên viên để chữa trị. Hoặc người thân xung quanh cũng có thể nhận thấy sự thay đổi đó.

Khoa học tạm gọi đó là “trầm cảm thông thường,” hay trầm cảm không điển hình (Atypical Depression) để phân biệt với dạng trầm cảm ẩn (Masked Depression), một căn bệnh khó chẩn đoán hơn rất nhiều.

Trầm cảm ẩn, hay còn gọi là “trầm cảm che dấu,” giống như một “người trong bóng tối,” người bệnh thì ở ngoài sáng.

Đây là dạng trầm cảm được che đậy dưới vỏ bọc của một loạt triệu chứng về thể chất như nhức đầu, đau vai, cổ, đau lưng, nhức mỏi tứ chi, khó tiêu hóa, hoặc những bệnh thể chất đang được điều trị bằng y khoa trong các phòng mạch.

Theo một nghiên cứu của Hiệp Hội Bác Sĩ Tâm Lý Hoa Kỳ (American Psychiatric Association,) những người có bệnh trầm cảm tiềm ẩn không có ý nghĩ tự sát như những người mắc bệnh trầm cảm thông thường. Tuy nhiên, việc chẩn đoán bệnh cho họ gặp rất nhiều khó khăn vì bệnh nhân hầu như chỉ nói đến những rối loạn chức năng trong cơ thể. Họ phủ nhận hoàn toàn, hoặc né tránh khi chuyên viên tâm lý trị liệu hỏi đến những chấn động về tâm lý mà họ có thể gặp phải.

Có một sự khác biệt về trạng thái này so với trầm cảm thông thường, đó là người có bệnh trầm cảm ẩn không bi quan, không bị mất đi động lực sống. Nhưng, chỉ cần nghĩ đến những cái đau về thể chất là họ trở nên sầu não và tưởng tượng về những điều rất tồi tệ.

Chuyên viên Khanh Bành cho biết thêm rằng trầm cảm ẩn xuất hiện nhiều ở trẻ em có bố mẹ bất hòa, mẹ sắp sinh em bé, hoặc những người có thời gian làm việc nhiều hơn thời gian nghỉ ngơi.

Ông T.N, một cư dân của Wesminster, là người tốt nghiệp khoa Tâm Thần Học ở Đức nói rằng: “Nếu muốn tìm hiểu về bệnh trầm cảm rõ nhất, hãy quan sát phản ứng của những đứa trẻ.”

Ông T.N kể về câu chuyện của chính mình. Là một người cha, ông nói rằng chỉ có ông mới nhìn thấy được chứng trầm cảm của con trai mình. May mắn là “nó chỉ gặp phải bệnh đó một thời gian ngắn, và tôi phát hiện ra. Tôi chữa trị cho con theo cách riêng của mình.”

Ông cho biết con mình là một cậu bé ngoan, học giỏi, lễ phép.

“Nó lễ phép, lịch sự với tất cả mọi người. Thế nhưng, chỉ với riêng mình tôi, nó dễ dàng nổi cáu và có những phản ứng rất mạnh như một cách bày tỏ những cái nó không thích,” ông kể về tình trạng của con mình.

Chính ông đã tìm hiểu tài liệu nghiên cứu về căn bệnh này, và ông phát hiện ra, đó chính là biểu hiện của chứng trầm cảm. Một người bị trầm cảm không nhất thiết phải lúc nào cũng buồn bã, u sầu, hoặc thay đổi thói quen cuộc sống của họ. Họ có thể hòa nhập vào thế giới bên ngoài hoàn toàn bình thường như bao người khác. Thế nhưng, chỉ với những người họ đặc biệt yêu thương, tin cậy (thông thường là chỉ có một người) thì họ mới có những phản ứng rất mạnh về những gì họ không thích.

Khoa học gọi đó là những “góc khuất” của một người trầm cảm.

Tổ chức Y tế thế giới WHO trong năm 2013 cảnh báo “trầm cảm là nguyên nhân dẫn đến tàn phế và đứng hàng thứ tư về gánh nặng bệnh lý trên toàn cầu hiện nay. Bệnh này có xu hướng gia tăng trong thời gian tới.” WHO dự báo đến năm 2020, bệnh trầm cảm sẽ đứng thứ hai về gánh nặng bệnh lý của nhân loại, chỉ sau các bệnh về tim mạch.

Cho nên, giữ tinh thần nhẹ nhàng, làm những gì mình thích để luôn cảm thấy được thoải mái. Nghe nhạc, xem phim, đọc sách, đi bộ… làm bất cứ điều gì mình muốn, là một trong những cách tránh khỏi phải đối diện với “người khách không mời mà đến.”

Liên lạc tác giả: [email protected]

Có 4 người bị ISIS tra tấn bằng nước


Việt Nam



  • Nghi can Nguyễn Ngọc Linh thua cá độ đá banh hẹn chủ nợ ra chỗ vắng rồi giết chết để xóa nợ và cướp thêm tài sản.
  • Một phó trưởng phòng của Bộ Công Thương bị ngưng chức vì nhận tiền hối lộ ngay tại phòng làm việc.
  • Công an quận Long Biên, Hà Nội, thu giữ 800 kg găng tay cao su y tế, bơm kim tiêm và một số vật dụng y tế đã sử dụng tại nhà một phụ nữ trước khi đem bán lại.
  • Sáu phụ nữ bao gồm 4 ở Bình Thuận và 2 ở một tỉnh miền Tây, được giải cứu sau khi công an tỉnh Bình Thuận phá một đường dây buôn người sang Trung Quốc.


Cộng Ðồng/Ðịa Phương



  • Bốn xa lộ phải trả tiền (toll road) ở Orange County sẽ không nhận tiền mặt, người lái xe phải mua thẻ FasTrak lệ phí $2/tháng, nếu đi thường xuyên, hoặc chọn ExpressAccount, hoặc trả qua Internet.
  • Luật Sư Irwin Zalkin, đại diện hai người đàn ông giấu tên, kiện vị quản nhiệm và nhà thờ Jehovah’s Witness ở Nam Orange County vì thân chủ của ông bị xâm phạm tình dục khi còn là trẻ vị thành niên.
  • Sở Cứu Hỏa Orange County tìm thông tin bắt người đốt cháy cỏ dại lúc 6 giờ 30 sáng Thứ Tư, gần Santiago Canyon Road và Modjeska Grade Road, phía Bắc Whiting Ranch Wilderness Park.
  • Cảnh sát Santa Ana yêu cầu dân chúng giúp thông tin bắt nghi can Ernesto Antonio Guerra, 19 tuổi, thành viên băng đảng, và ba đồng lõa cướp các tiệm dọc đường Harbor, Santa Ana, mới đây.


Hoa Kỳ



  • Năm người từng bị bắt trong các vụ biểu tình ở Ferguson, Missouri, nộp đơn kiện hai sở cảnh sát Ferguson và St. Louis đòi bồi thường $40 triệu vì cảnh sát bắt họ như bắt “súc vật.”
  • Một nhà hàng Denny’s mới khai trương ở New York bán một phần ăn xế trưa (brunch) cho hai người với giá $300, bao gồm một chai rượu champagne Dom Perignon.
  • Các luật sư của Tổng Thống Barack Obama đang nghiên cứu khía cạnh pháp lý của việc nhà lãnh đạo Hoa Kỳ ký sắc lệnh hành chánh về di dân, vì có thể bị đâm đơn kiện tại tòa.
  • Phi công lái chiếc chiến đấu cơ F-15 của Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ bị rớt ở một khu rừng tại tiểu bang Virginia được xác nhận thiệt mạng.


Thế Giới



  • Ít nhất có bốn con tin, bao gồm nhà báo James Foley của Mỹ, bị tra tấn bằng nước (waterboarding) trong lúc bị giam cầm, theo nhật báo The Washington Post.
  • Ðức Giáo Hoàng Francis giải nhiệm Hồng Y Antonio Canizares Llovera, một người thân tín của cựu Ðức Giáo Hoàng Benedict 16, khỏi chức vụ ở Tòa Thánh Vatican và điều về quê nhà Tây Ban Nha.
  • Một nhóm vũ trang bắt giữ 43 binh sĩ gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc ở Syria, trong khi có 81 binh sĩ khác đang bị kẹt trong một vùng núi.
  • Cảnh sát Israel tìm thấy xác Aaron Sofer, 23 tuổi, sinh viên Mỹ, bị mất tích hôm Thứ Sáu, trong một khu rừng, và cảnh sát đang điều tra nguyên nhân.

Paris By Night 112 chủ đề ‘Ðông’ sắp mở màn


Ðức Tuấn/Người Việt


TEMECULA, PECHANGA (NV) Chương trình nhạc hội, trực tiếp thu hình “Ðông” sẽ mở màn lúc 7 giờ 30 tối ngày Thứ Bảy, 27 Tháng Chín và hai suất 1 giờ trưa, 7 giờ 30 tối Chủ Nhật, 28 Tháng Chín, tại sòng bài, khu nghỉ dưỡng Pechanga, 45000 Pechanga Parkway, Temecula, CA 92592.









Ca sĩ Mai Thiên Vân. (Hình: T.T. Thúy Nga cung cấp)


Anh John Nguyễn, phụ tá tổng giám đốc trung tâm Thúy Nga, cho biết: “Hầu như những tác phẩm DVD gần đây của trung tâm Thúy Nga đều có chủ đề chỉ là một chữ như Silk, Time, S, và sắp tới cuốn 112 là Ðông.”
John nói thêm: “Cứ mỗi tác phẩm DVD của Thúy Nga Paris là một câu chuyện, những câu chuyện linh động, sắc sảo, đầy mầu sắc, trong đó bao gồm sự sàng lọc rất kỹ từ mỗi tiết mục, bài hát, đến ca sĩ phải ăn mặc thế nào cho thích hợp với sân khấu, ánh sáng và nhất là phần biểu diễn của họ.”


Còn nhiều yếu tố khác như kịch bản, những diễn viên múa phụ họa đến âm thanh, ánh sáng… đều cần phải có nghiên cứu kỹ càng.


Nói về chương trình nhạc hội thu hình “Ðông” sắp tới, bà Tô Ngọc Thủy, tổng giám đốc của trung tâm Thúy Nga, cho hay: “Ðông là mùa Ðông, chữ này tượng trưng cho một chương trình ca nhạc trong đó có nhiều ca khúc, tình khúc hát cho mùa Ðông, cho mùa Giáng Sinh… Và dĩ nhiên DVD 112 sẽ được gửi đến tay khán giả vào thời gian Lễ Giáng Sinh năm nay.”


Thành phần ca nghệ sĩ tham gia gồm Như Quỳnh, Quang Lê, Tâm Ðoan, Thái Châu, Minh Tuyết, Bằng Kiều, Trần Thái Hòa, Lam Anh, Tóc Tiên, Quang Dũng, Thu Phương, Mai Thiên Vân, Kỳ Phương Uyên, Hạ Vy, Hương Lan, Hương Thủy, Ngọc Anh, Thiên Tôn, Ðình Bảo, Thanh Hà, Don Ho, Như Loan, Bảo Khánh, Justin Nguyễn, Anh Tú, Diễm Sương, Lương Tùng Quang, Quỳnh Vi, Tuấn Quỳnh, Khánh Lâm…


Hài: Chí Tài, Long đẹp trai, Hoài Tâm, Việt Hương, Thúy Nga.


Ðiều khiển chương trình: MC Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên.


Vé bán tại trung tâm Thúy Nga (714) 894-5811; hay [email protected] hoặc www.thuyngashop.com

Bà Cố Rosa Trần Ngọc Uyển

 

Anh Đặng Triên

 

Chế nhạo kiểu tóc của Blue Ivy, Karrueche Tran bị phản đối


HOLLYWOOD (Y.C.)
Trong lúc đang thu hình cho chương trình “106 and Park,” tài tử Karrueche Tran đã chế nhạo kiểu tóc Blue Ivy, điều này làm cho rất nhiều cư dân mạng phản đối.









Karrueche Tran tại Glendale ngày 3 Tháng Bảy. (Hình: Getty Images)


Blue Ivy là ca sĩ nổi tiếng của MTV VMAs.


Câu chuyện cô Karrueche Tran nói vui xảy ra trong lúc người chủ chương trình đang nói về 6 điều quan trọng mà Blue Ivy đã suy nghĩ đến trong chương trình MTV VMA.


“Bạn ạ, tôi đã từng ngủ thức dậy với đầu tóc như thế, bởi vì mẹ tôi không bao giờ chải đầu cho tôi.” Karrueche Tran nói.


“Xin lỗi bạn nhé Blue, tôi rất mến bạn mà…” cô ấy nói thêm. (Ð.T.)

Ông Đặng Triên

 

Tổng Thống Obama: ‘Chưa có chiến lược đối phó với ISIS’


Nguyễn Văn Khanh


Cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc bắt đầu lúc 4 giờ 10 phút (giờ miền Ðông) và kết thúc đúng 30 phút đồng hồ sau đó.


Trong khoảng thời gian chẳng quá dài mà cũng chẳng quá ngắn, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama lần lượt trả lời những câu hỏi liên quan đến tình hình quốc tế lẫn quốc nội, từ chuyện giúp Baghdad chống đỡ sức tấn công của lực lượng Hồi Giáo quá khích ISIS đang hoành hành ở Iraq, chuyện binh sĩ Nga hiện diện trên phần đất phía Ðông của Ukraine, cho tới thông báo mời Tổng Thống Perdro Poroshenko của Ukraine sang thăm Hoa Kỳ vào tháng tới, và kết thúc với lời kêu gọi Quốc Hội Liên Bang thông qua luật cải tổ di trú. Riêng về chuyện sau khi thành công trong việc phá hủy những căn cứ cũng như chận đứng đường tiến quân của ISIS tại Iraq, liệu Hoa Kỳ có mở rộng những cuộc không kích từ Iraq sang phần đất Syria hay không, Tổng Thống Obama cho biết ông vẫn đang cân nhắc, nói rõ hơn “chưa có kế hoạch phải làm gì” (nguyên văn: “We don’t have a strategy yet”).









Nỗi lo âu của Tổng Thống Barack Obama tại cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Năm. (Hình: AP Photo/Evan Vucci)


Câu trả lời của Tổng Thống Obama tức khắc tạo thành sóng gió ở thủ đô, vì những gì ông nói hoàn toàn khác biệt với những điều các viên chức dưới quyền của ông tiết lộ với cánh nhà báo chuyên săn tin ở Tòa Bạch Ốc, chẳng hạn như đầu tuần này các viên chức hành pháp Hoa Kỳ cho hay một chiến lược về quân sự “đã được Bộ Quốc Phòng soạn thảo và đệ trình cho tổng thống” chỉ còn chờ đợi quyết định của vị tổng tư lệnh quân đội. Tin tức cũng từ Tòa Bạch Ốc còn đi xa hơn, cho hay nếu được chấp thuận “Không Quân Hoa Kỳ sẽ mở các phi vụ oanh kích ở vùng miền Ðông nằm sát biên giới Iraq,” nơi khủng bố ISIS từ Iraq rút về các căn cứ của chúng sau khi bị oanh kích buộc phải rời khỏi Mosul và phần đất do sắc tộc Kurds kiểm soát. Bản tin đầu tuần của tờ The New York Times ghi rất rõ: “Hoa Kỳ đã gửi máy bay không người lái và cả máy bay thám thính U2 vào Syria,” dấu hiệu chứng tỏ ngày thực hiện các cuộc oanh kích “đã rất gần kề.”


Bên cạnh những tiết lộ nóng bỏng này là những cuộc tiếp xúc chính thức của các viên chức thân cận của tổng thống. Ông Cố Vấn Ben Rhodes cho báo chí biết mặc dù Syria và Hoa Kỳ đều chống lực lượng Hồi Giáo quá khích ISIS “nhưng chính phủ Mỹ không bao giờ bắt tay làm việc chung với chính quyền Bashar Al-Assad” vì theo quan điểm của Washington, “đây là một chính quyền độc tài” và “Hoa Kỳ ủng hộ lực lượng nhân dân nổi dậy” đang chiến đấu để lật đổ ông Al-Assad. Ông Rhodes còn giải thích nếu được thực hiện, “kế hoạch oanh kích ISIS ngay trên lãnh thổ Syria sẽ giúp cho lực lượng nổi dậy hiện đang phải đối phó với quân đội của chính quyền Al-Assad lẫn với quân khủng bố Hồi Giáo cực đoan.” Ông Cố Vấn Rhodes vừa giải thích xong, đến lượt ông phát ngôn viên Josh Earnest cho biết việc ISIS đang giữ một vài công dân Mỹ làm con tin “đương nhiên cũng là điểm tổng thống phải cân nhắc” trước khi quyết định có mở rộng kế hoạch không kích sang Syria hay không. Cũng theo lời ông phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, quyết định cuối cùng của Tổng Thống Obama nhắm vào điểm quan trọng nhất, “bảo vệ an ninh và quyền lợi cho quốc gia cũng như cho thế giới.”


Bây giờ, đích thân Tổng Thống Obama lại bảo “chưa có kế hoạch phải làm gì” là sao?


Câu nói không rõ ràng đó của Tổng Thống Obama tức khắc là điểm được giới truyền thông và các chính trị gia Hoa Kỳ chú ý đến, buộc nhân viên dưới quyền của ông phải vất vả tìm cách giải thích. Chừng một phút đồng hồ sau khi ông Obama rời phóng họp báo, ông phát ngôn viên Josh Earnest gửi tin nhắn cho các nhà báo với mục đích nói rõ hơn “ý tổng thống muốn nói là ông đang cân nhắc một chiến lược toàn diện để dối phó với khủng bố ISIS.” Các viên chức của Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia cũng chạy đôn chạy đáo, nhắc nhở mọi người “tổng thống chỉ muốn nói là ông chưa có quyết định về chuyện liệu có không kích quân ISIS ở Syria hay không,” nói thêm kế hoạch quân sự này “đang được ông Tổng Trưởng Quốc Phòng Chuck Hagel và các tướng lãnh trong ban tham mưu soạn thảo,” nhưng không cho biết đến khi nào Tổng Thống sẽ có quyết định cuối cùng, chỉ tiết lộ người đang lãnh đạo nước Mỹ sẽ thảo luận tiếp với các cố vấn thân cận và Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia, đồng thời “ông chỉ thị cho Ngoại Trưởng John Kerry cùng ông Tổng Trưởng Hagel bàn thảo với NATO và sang tận nơi nói chuyện với các quốc gia Trung Ðông để tìm sự đồng thuận, ủng hộ cho bất kỳ quyết định nào mà ông sẽ đưa ra.” Bên Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia cũng nhắc mọi người “đừng quên trong cuộc họp báo tổng thống có nói rất rõ rằng đã đến lúc các quốc gia Trung Ðông đừng tiếp tục có thái độ lưng chừng với bọn ISIS, vì chủ trương của chúng là sử dụng võ lực để gây rối loạn trật tự và tàn sát thường dân vô tội.” Lời nhắc nhở đó hàm ý “Tổng Thống Obama không nhân nhượng bọn khủng bố giết người.


Bên hành pháp Dân Chủ tìm cách giải thích – và giải tỏa những thắc mắc có thể gây hiểu lầm, phía lập pháp Cộng Hòa nhanh chóng bắt lấy cơ hội để lên tiếng chỉ trích. Phát biểu trên đài truyền hình CNN, Dân Biểu Cộng Hòa Mike Rogers, chủ tịch Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện cho rằng “tổ chức họp báo để nói chúng ta chưa có kế hoạch đối phó với hiểm họa (do ISIS gây nên) thì quả là điều kinh hoàng” khiến ông cảm thấy lo âu. Ông Rogers nói thêm dù phía Tòa Bạch Ốc có giải thích thế nào đi chăng nữa, “điều ông Obama mới nói chính là điểm phía Cộng Hòa chúng tôi đã nói gần 2 năm nay: chính phủ Obama không có một sách lược để đối phó với nguy cơ ISIS gây nên,” và lời phát biểu của vị tổng thống Dân Chủ “xác nhận điều chúng tôi nói hoàn toàn đúng.”

Trần Ðức Thảo và Lê Duẩn


Ngô Nhân Dụng


Trong Ðèn Cù, nhà văn Trần Ðĩnh kể lại cuộc gặp gỡ giữa triết gia Trần Ðức Thảo và Lê Duẩn, tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam, chính Trần Ðức Thảo kể lại cho tác giả nghe. Trần Ðĩnh không nói chuyện xẩy ra vào năm nào, nhưng thời điểm chắc không quan trọng.


Một hôm Trần Ðức Thảo được thư ký của Lê Duẩn là Nguyễn Ðức Bình đến đón, bằng xe hơi, trong khi nhà triết học đang sống trong cảnh nghèo nàn, túng thiếu, bị cả bạn bè bỏ rơi vì đã tham dự nhóm Nhân Văn-Giai Phẩm, viết những điều ngược lại với chủ trương văn hóa của Ðảng. Trước khi về Việt Nam tham gia kháng chiến chống Pháp, Trần Ðức Thảo ở Pháp đã nổi tiếng trong giới triết học châu Âu. Ông được Phạm Văn Ðồng đến thăm, tại Paris ba lần, mời về “giúp nước.” Nhưng khi về chiến khu ở Việt Bắc, Hồ Chí Minh bảo ông: “Chú đã học ở nước ngoài nhiều rồi, bây giờ về học nhân dân.” Trần Ðức Thảo tham gia nhóm Nhân Văn, Giai Phẩm, báo Nhân Văn ra số 3 đăng các bài Nỗ lực phát triển tự do dân chủ của ông. Vì vậy trong các đợt chỉnh huấn Trần Ðức Thảo cùng với Nguyễn Mạnh Tường, Ðào Duy Anh, Trương Tửu, bị đưa ra cho giáo viên và sinh viên đấu tố, cấm không cho dạy ở tại các trường Sư Phạm và Tổng Hợp Hà Nội nữa.


Nguyễn Ðức Bình nói ông tổng bí thư muốn đọc cho giáo sư nghe để xin ông góp ý kiến về một bài đang viết: “Ðề cương về vấn đề con người.” Ngồi trong phòng khách, chỉ có ba người, Lê Duẩn độc thoại được mấy phút thì Nguyễn Ðức Bình nhắc Trần Ðức Thảo hãy ghi những lời ông tổng bí thư nói. Trần Ðĩnh cho biết một thói quen của các quan chức, cán bộ là khi nghe cấp trên nói gì thì họ cũng ghi chép chăm chú những lời vàng ngọc, chứng tỏ lòng kính cẩn và trung thành. Thấy triết gia cứ ngồi im, Bình chạy đi lấy giấy, bút đến đặt trước mặt. Triết gia vẫn không ghi chép gì cả. Ông Nguyễn Ðức Bình này về sau lên làm ủy viên về văn hóa, tư tưởng, chắc nhờ vào thái độ cung kính và tận trung như thế.


Khi Duẩn ngưng, Nguyễn Ðức Bình nhắc: “Tổng bí thư đã nói xong, xin giáo sư góp ý kiến.” Trần Ðức Thảo ngơ ngác một lát, rồi thú thật: “Tôi không hiểu gì cả.”


Ngay lập tức ông tổng bí thư chạy ra đằng sau Trần Ðức Thảo, hay tay quàng ôm lấy ngực triết gia, xốc lên, dội xuống mấy lần, rồi “buông thịch” xuống một cái cho ông giáo sư rơi xuống ghế ngồi. Lê Duẩn bỏ đi vào phòng trong. Bình trách mắng ông giáo sư tại sao “nói không hiểu gì cả,” rồi cũng đi vào. Trần Ðức Thảo còn một mình, không biết lối ra, phải hỏi mấy người hầu trong nhà đường nào đi ra cổng, rồi về nhà mình.
Trần Ðức Thảo nói thật lòng. Ông không hiểu Lê Duẩn nói cái gì. Trần Ðĩnh hỏi tại sao không hiểu. Triết gia trả lời: “Khái niệm không chuẩn gì cả!”


Những người học triết trong các đại học lớn, huấn luyện có bài bản, tập được thói quen khi bàn luận chuyện gì thì các danh từ và khái niệm mình nêu ra phải có nghĩa rõ ràng, chuẩn mực. Nếu dùng một danh từ, một khái niệm có sẵn, từng được mọi người sử dụng từ trước, thì phải hiểu chúng theo tiêu chuẩn đã quen dùng. Cũng giống như khi bàn về một bài toán đại số, trong môn này cả thế giới đã quen nói tới “số âm,” và “số dương.” Nếu bây giờ anh lẫn lộn số âm với số dương, hoặc có lúc hiểu theo nghĩa này, rồi sau đó lại hiểu theo nghĩa khác; thì các người đã học đại số sẽ chịu chết, không ai hiểu anh ta nói gì cả.


Lê Duẩn không biết đã học đến đâu, trình độ tới cấp nào, nhưng lại thích đóng vai một lý thuyết gia. Ông có nhu cầu chứng tỏ mình giỏi hơn Hồ Chí Minh một bậc. Hồ Chí Minh đã tự nhận rằng mình không có lý thuyết hay tư tưởng nào cả, chỉ có “phong cách” thôi. Vì, ông giải thích, tất cả những gì đáng viết đã có Mao Trạch Ðông viết ra tất cả rồi, chỉ cần học Mao là đủ. Lê Duẩn đã từng xưng tụng “Mao Trạch Ðông là Lê Nin của thời đại Ba dòng thác cách mạng.” Nhưng Duẩn vẫn tự hào mình đã phát kiến ra hiện tượng “Ba dòng thác cách mạng,” coi là mới mẻ lăm. Từ thập niên 1960, phong trào cộng sản trên thế giới bắt đầu đặt vấn đề làm sao cho chủ nghĩa cộng sản mang “tính con người,” tức là không chỉ chú trọng đến “tính giai cấp” mà thôi. Chắc Lê Duẩn cũng muốn chứng tỏ mình có suy nghĩ sâu xa về vấn đề căn bản này; muốn để lại một di sản “trước thư, lập ngôn” cho con cháu sau này hãnh diện.


Tại sao Lê Duẩn lại mời Trần Ðức Thảo tới nghe trước các ý kiến mình sắp hay đang viết? Rất có thể ông chỉ muốn nói cho vị giáo sư triết học nghe xong rồi gật gù tán thưởng mấy câu, giống như đám thuộc hạ vẫn lúi cúi ghi chép những lời vàng ngọc của ông. Ðược như vậy, ông cũng đủ thỏa mãn, sẽ cho in tác phẩm về “vấn đề con người,” cho các đảng viên học tập. Ðàn em của ông sẽ thì thầm với nhau, thả tin đồn rằng đồng chí tổng bí thư đã cho giáo sư triết học Trần Ðức Thảo nghe trước rồi, “phục lắm, phục lắm!” Như vậy cũng đáng hãnh diện!


Cũng có thể Lê Duẩn có ý sẽ nhờ một triết gia có bằng cấp và nổi danh quốc tế chấp bút viết hộ mình, diễn tả những ý kiến của mình ra, dùng ngôn ngữ mang mùi vị triết học. Các lãnh tụ cộng sản vẫn quen sai người viết hộ như vậy; trừ Hồ Chí Minh phải tự viết tiểu sử mình, ký tên Trần Dân Tiên, hoặc T. Lan. Mao Trạch Ðông chắc không nhờ ai chấp bút, vì chính ông ta vốn có tài văn chương. Có thể đoán Lê Duẩn cũng mang ý định “lập ngôn” theo gương Mao, Lenin, và Stalin; mong cũng được coi là một lãnh tụ cộng sản thứ lớn.


Stalin đã viết cả bộ Lịch Sử Ðảng Cộng Sản, gồm nhiều tập sách mỏng bàn về các vấn đề căn bản của chủ nghĩa cộng sản, như “Duy Vật Biện Chứng” là gì, “Duy Vật Lịch Sử” là gì. Thời 17, 18 tuổi ở Sài Gòn tôi đã đọc những tập sách này, do Nhà Xuất Bản Thợ Thuyền ở Pháp in. Ngay hồi đó, tôi đã tự hỏi: Cái ông Stalin này lúc trẻ thì đấu tranh bí mật, tổ chức cả việc ăn cướp lấy tiền hoạt động, rồi đi tù, khi lớn thì lo đối phó với bên địch cũng như với các đồng chí. Làm sao ông ta có thời giờ ngồi viết những cuốn sách triết lý như thế? Chắc hẳn khi đã có địa vị ông mới sai một cán bộ tuyên huấn nào đó viết cho mình. Bởi vì đây là những điều ABC trong chủ nghĩa Mác, ai cũng có thể viết được, miễn là có tài diễn tả cho sáng sủa.


Cuộc gặp gỡ giữa Lê Duẩn và Trần Ðức Thảo được Trần Ðĩnh thuật lại rất hay. Mỗi nhân vật đều linh hoạt, một vài nét đủ thấy sống động trước mắt người đọc. Có lẽ Nguyễn Ðức Bình là người thất vọng nhất. Bao nhiêu công xun xoe, săn đón, nhắc nhở của một anh thư ký muốn làm vừa lòng ông chủ, tan ra mây khói. Trần Ðức Thảo thì đúng là một triết gia, quen nghĩ gì thì nói thật. Người ngay thẳng như thế không có khả năng chen chân vào chốn quan trường, trong khi chung quanh ông Lê Duẩn thì toàn người người chỉ lăm le mong xin được một cái ghế.


Nhưng trong hoạt cảnh Trần Ðức Thảo gặp Lê Duẩn, con người đáng thương nhất là ông tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam. Chắc ông cũng tự cho mình là một người thông minh lỗi lạc, vì đã quen sống giữa đám thuộc hạ lúc nào cũng cúi đầu, xoa tay, miệng tìm lời xưng tụng. Trong đầu ông chắc cũng nghĩ mình là một lãnh tụ vĩ đại, nói cái gì là hàng ngàn, hàng vạn người hoan hô. Ông ta khinh thường Hồ Chí Minh, cho nên mới để đàn em viết lời ca tụng, so sánh mình với Lê Nin; ông Hồ chưa bao giờ được một đảng viên Cộng sản Việt Nam so sánh như vậy. Câu nói của Trần Ðức Thảo: “Tôi không hiểu gì cả,” phải làm cho ông ngạc nhiên, sửng sốt! Chính ông cũng không hiểu nổi trên đời làm sao lại có người dám nói như vậy! Cho nên ông cảm thấy bị xúc phạm nặng nề; không khác gì nghe lời một đứa trẻ nói: “Ðức vua không mặc quần!”


Phải kinh ngạc và nổi giận hết sức Lê Duẩn mới phản ứng một cách thô bạo như lời ông Thảo kể lại cho Trần Ðĩnh nghe. Ôm lấy cái thân hình mỏng teo của vị triết gia, giọng lên giọng xuống mấy lần rồi buông tay ra, ông Lê Duẩn không thể nói một lời nào cả. Ông có thể nghĩ: Cái người này đang sống ở trên mây, ở một hành tinh khác đây, còn nói gì cho hắn hiểu được nữa? Vì đối với một người nắm quyền sinh sát suốt mấy chục năm, bao lâu nay ai gặp cũng khúm núm, nói gì người ta cũng vâng dạ, làm Lê Duẩn sao hiểu nổi trên đời lại có một “quái nhân” dám thản niên nói thật rằng, “Tôi không hiểu gì cả!”


Bây giờ, trong đảng Cộng sản Việt Nam không biết còn ai nhớ ông Lê Duẩn đã viết những cái gì hay không. Sự nghiệp của Trần Ðức Thảo trong ngành triết học bị tan vỡ khi ông về nước, nghĩ rằng mình sẽ góp phần phát triển thêm chủ nghĩa Marx. Năm 1973 ông còn cho xuất bản một cuốn sách triết học về “Nguồn gốc của Ngôn ngữ và Ý Thức.” Cuốn sách được dịch ngay sang tiếng Anh, tôi đã mượn bản tiếng Anh này từ thư viện của Ðại Học McGill, Montréal, Canada, trong thời gian tôi đang viết cuốn Tìm Thơ Trong Tiếng Nói cho nên muốn đọc thêm về nguồn gốc ngôn ngữ. Trong cuốn sách đó Trần Ðức Thảo vẫn dùng quan điểm Mác xít, trong lúc ở thế giới bên ngoài các nhà nghiên cứu cùng đề tài đó đã tìm ra nhiều khảo hướng mới. Tuy nhiên, bây giờ nhiều người nghiên cứu về đề tài này vẫn có lúc phải nhắc tới các ý kiến của ông. Trần Ðức Thảo nhờ số tiền tác quyền trả cho cuốn sách này mà mua được một cái tủ lạnh, ba tháng sau tủ lạnh hư. Phùng Quán đã viết một bài rất hay kể chuyện cuộc sống đạm bạc, thiếu thốn của ông ở Hà Nội.


Bây giờ ở Việt Nam nhiều người đã biết đến giá trị của ông. Năm 1997 bắt đầu in một vài tác phẩm của Trần Ðức Thảo. Năm Năm 2000 ông còn được trao giải thưởng cùng một lúc với học giả Ðào Duy Anh, thi sĩ Nguyễn Bính. Quan nhất thời, dân vạn đại. Những nhà văn hóa có giá trị sẽ còn giúp ích cho đất nước và cho loài người mãi mãi.

Tin mới cập nhật