PVF Vietnam march into ACT 2014 final


From GOAL



Frenz United Malaysia crashed out of the Asia Champions Trophy U-16 2014 (ACT) after a late strike from Le Ngoc Bao gave PVF Vietnam a 1-0 victory in this second-leg semi-finals tie at Frenz Stadium in Janda Baik, Pahang on Sunday night.







PVF Vietnam march into ACT 2014 final




PVF Vietnam march into ACT 2014 final. (GOAL)


The Vietnamese, who pulverised the hosts 3-0 in the first-leg semi-finals a week earlier at the Thong Nhat Stadium in Saigon with a Nguyen Vu Tin hat-trick, marched into the August 23 and August 31 home-and-away final on a 4-0 aggregate.


PVF Vietnam will meet either Harimau Muda U-16 or defending champions Chonburi FC of Thailand in the final. Coach S. Balachandran’s young tigers go into action against the Thais on Monday night in Chonburi. The Malaysian won 3-1 in the first-leg semi-finals and go into the match with a two-goal advantage.


“Our plan was to score early goals in the first half but we just could not find the net,” said Frenz United Malaysia coach Matdinos Talib. “PVF Vietnam played very well today. Although we are out of this tournament, I strongly believe this squad is capable of doing much better and I will work on preparing them for upcoming tournaments.”


It was indeed a sad ending for Matdinos’ Black Dragons following a brilliant start to this second edition of the ACT in front of an estimated 1,000 fans.

Read the full story from GOAL.

Căn cứ vào đâu để quyết định bán hay sửa nhà?


(RealtyTimes)
Vì giá nhà tăng, các chủ nhà có những lựa chọn. Vài người nhanh chóng thu hồi phần trị giá nhà mà họ đã mất trong mấy năm vừa qua. Ðiều đó tạo cơ hội để họ tái tài trợ, sửa sang, hay có thể bán căn nhà.


Nếu bạn đang lưỡng lự không biết nên quyết định bán nhà hay ở lại, bạn hãy xem xét những lời khuyên quan trọng sau đây.









(Hình minh họa: David McNew/Getty Images)


1. Phân tích những gì bạn thích và không thích về căn nhà


Bạn hãy viết ra trên giấy những gì mà bạn yêu thích về căn nhà của bạn và những gì có thể khiến bạn đi tới quyết định rao bán căn nhà. Hãy dành thời gian để làm điều này. Hãy thực sự xem xét căn nhà của bạn trên mọi khía cạnh. Bạn có thích khu phố không? Ðó có phải là nơi bạn muốn ở lại một thời gian dài hoặc ngay cả cho tới khi nghỉ hưu hay không? Khu vực hoặc căn nhà của bạn có thiếu một thứ gì đó hay không? Việc sửa sang căn nhà có thể là giải pháp hay không?


Một khi bạn phân tích những thứ yêu và ghét, bạn sẽ có thể để xác định những phần nào của căn nhà đang làm phiền bạn nhiều nhất. Với thông tin đó, bây giờ bạn có thể bắt đầu thăm dò thêm các giải pháp.


2. Thực hiện việc nghiên cứu của bạn


Ðiều này áp dụng cho cả hai giải pháp – sửa sang hoặc bán. Hãy thăm viếng các khu phố khác mà bạn có thể muốn sinh sống trong đó. Thăm dò cẩn thận khu vực xung quanh, nhà cửa, các loại dân cư, các cửa tiệm, doanh nghiệp, nhà thờ hoặc chùa chiền. Hãy nghĩ về chuyện đi lại của bạn. Nó có xa hơn không? Có tốn xăng hơn không? Có bất cứ lợi ích nào để bù lại chi phí phụ trội không? Thu thập những chi tiết này sẽ giúp bạn bổ túc thêm bản phân tích yêu hay ghét của bạn.


Ngoài ra, mời vài địa ốc viên tới nhà bạn để có vài lời cố vấn chuyên môn về chuyện căn nhà của bạn sẽ bán được bao nhiêu và có thể mất thời gian bao lâu.
Khi bạn nhận được thông tin đó, nó có thể giúp bạn xác định xem bạn có nên bán nhà hay không.


Kế tiếp, hãy viếng thăm vài công ty sửa nhà. Xem các dự án tân trang của họ và mời nhân viên của họ đến nhà bạn để họ đưa ra các đề nghị. Ðôi khi những gì mà một chủ nhà cho là khó sửa nhưng thực ra khá đơn giản. Dĩ nhiên, điều ngược lại cũng đúng. Chẳng hạn, nếu một căn nhà không có cấu trúc chống đỡ cần thiết, một vụ sửa sang có thể trở nên rất phức tạp, hoặc trong vài trường hợp, không thể thực hiện được, điều có thể thúc đẩy bạn nên bán ngay lập tức.


3. Tổ chức hồ sơ tài chánh của bạn cho ngăn nắp


Dù bạn quyết định sửa sang hay bán, có hồ sơ tài chánh của bạn dễ truy cập là điều rất quan trọng. Bạn sẽ cần những tài liệu này cho cả hai trường hợp. Biết những cải tiến nào bạn đã thực hiện cho căn nhà sẽ giúp ích khi đến lúc bán nhà. Ngoài ra, sắp sẵn các tài liệu về thuế và các thông tin tài chính khác sẽ giúp ích cho bạn nếu bạn quyết định vay tiền để sửa nhà.


4. Ðánh giá tiến trình


Nói chuyện với chuyên viên quảng cáo bán nhà và các công ty tân trang nhà cửa để bạn hiểu rõ hoàn toàn những gì có thể xảy ra với cả hai tiến trình. Nếu bạn sẽ rao bán căn nhà của bạn, hãy tìm hiểu về thủ tục tiếp thị, tổ chức nhà mở, tổ chức những vụ mở cửa nhà cho người vào coi, việc trưng bày căn nhà, những món lớn nào có thể cần phải loại bỏ, và thời gian bạn sẽ cần trước khi đóng escrow. Ðối với việc tu sửa, hãy tìm hiểu về thời gian cần thiết cho việc sửa sang mà bạn dự trù. Bạn có thể vẫn sống trong căn nhà hay bạn sẽ phải tìm một nơi để trú ngụ? Bạn sẽ sử dụng một công ty để làm cả hai công việc thiết kế và xây dựng? Thường thì điều này là dễ dàng hơn và ít tốn kém hơn so với việc sử dụng nhiều nhà thầu.


Hãy từ từ và chú ý tới mọi chi tiết. Cả việc bán và sửa sang một căn nhà đều là những quyết định quan trọng. Hãy chắc chắn rằng bạn dành cho tiến trình quyết định nhiều thời gian cũng như nghiên cứu đầy đủ trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. (n.n.)

Travellers take duck on adventure in Vietnam on back of motorbike


By Laura Silver, Daily Mail



When looking for a travel buddy to go on an epic adventure, it’s customary to look within your own species.







Travellers take duck on adventure in Vietnam on back of motorbike




What a trip! Rab pictured with Dan McAllen, left, and his friends in Vietnam while on a 1,000-mile adventure around the country. (Daily Mail)


However, one traveller has revealed he paired up with a daredevil duck on an epic two-week-long, 1,000-mile journey around Vietnam.


Rab went on the trip – even riding on a motorbike – with Dan McAllen, 21, and his friends, all from Northern Ireland, as they completed the Top Gear route through the South East Asian country.


They bought him at the same time as they bought their motorbikes for the journey – from a fellow Northern Irishman.


Dan said: ‘I came across this guy in Saigon selling his bike and, while we were negotiating, he said I could have a free duck. Obviously, I said yes. So I got Rab and a couple of small bowls to feed him from. He was with us the whole trip and I’ve got some great memories of him.’


The group travelled more than 1,000 miles around the country, taking in nine cities, where Rab joined the group in restaurants and bars, pulling up an extra seat at the table so he could sit patiently with them.

Read the full article by Laura Silver from Daily Mail.

Năm huyền thoại về chuyện mua nhà


(CNNMoney)
Từ vụ thị trường nhà đất suy sụp tới cuộc khủng hoảng xiết nhà và những chuyện xảy ra trong thời gian đó, thị trường địa ốc đã thay đổi đáng kể trong thập niên vừa qua – và nhiều trong số những nguyên tắc trong việc mua nhà cũng thay đổi.


Sau đây là năm huyền thoại một thời được nhiều người tin tưởng nhưng bây giờ không còn đúng nữa.









(Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)


Huyền thoại 1: Mua nhà là một đầu tư tuyệt hảo


Vụ suy sụp của thị trường nhà đất giúp chúng ta học hỏi được một điều: thị trường nhà đất cũng đầy rủi ro như thị trường chứng khoán – nếu không muốn nói là tệ hơn. Nhà cửa mất đi một phần ba trị giá của nó trên toàn quốc và vài thị trường còn bị thiệt hại nặng nề hơn.


Trong 10 năm qua, giá nhà chỉ tăng hàng năm 0.3%, trong khi các chứng khoán S&P 500 đem lại tiền lời trung bình 8.26%.


Dĩ nhiên, các yếu tố khác có thể còn làm hao hụt thêm, chẳng hạn như phí tổn bảo trì. Phải sửa chữa mái nhà bị dột? Sẽ tốn $500. Cần một máy nước nóng mới? Mất một ngàn nữa!


Huyền thoại 2: Mua luôn luôn tốt hơn thuê


Vì hiện giờ sự phục hồi địa ốc đã bắt rễ, vài thị trường đã trở nên có vẻ quá tốn kém cho người mua nhà.


Một cách nhanh chóng để biết liệu bạn có nên mua hay không: Nếu căn nhà có giá hơn 15 lần so với chi phí thuê hàng năm một căn nhà tương tự, bạn nên thuê.


Ở Manhattan, chẳng hạn, phí tổn trung bình để mua một căn nhà nhiều hơn khoảng 24 lần so với phí tổn trung bình để thuê.


Một vài yếu tố khác cần xem xét: Khoản tiền trả trước 20% sẽ đem về bao nhiêu nếu được đầu tư vào cổ phiếu hoặc trái phiếu? (xem lại khoản tiền lời đối với S&P 500 đã được nói trước đây). Và ngoài các chi phí bảo trì và sửa chữa, những chi phí phụ trội của việc sở hữu nhà gồm những gì?


Ðối với hầu hết mọi người, quyết định rốt cuộc là thời gian mà họ dự tính ở lại căn nhà. Nếu bạn nghĩ bạn có thể ở yên năm năm trở lên thì có thể bạn nên lao vào việc mua nhà. Thời gian dài hơn tại các thị trường đắt đỏ như Manhattan, nơi sẽ mất gần 10 năm trước khi việc mua nhà trở nên tốt hơn thuê.


Huyền thoại 3: Các yếu tố quan trọng nhất tựu trung là địa điểm


Tìm kiếm căn nhà hoàn hảo thường có nghĩa căn nhà phải nằm trong một cộng đồng có uy tín với tội phạm thấp, trường học tốt và cách xa những thứ gây khó chịu như phi trường hay đường sá tấp nập. Nhưng hiện này vài thỏa thuận tốt nhất được tìm thấy trong các khu phố vẫn chưa đạt đến đỉnh của nó.


Người ta còn phải chú trọng nhiều hơn vào triển vọng tương lai của một địa điểm, chiều hướng đi lên là gì, theo ông Jonathan Miller, chủ tịch của Miller Samuel, một công ty thẩm định trị giá bất động sản.


Ông nói nên để mắt tới tiềm năng phát triển của một địa điểm – và giá trị của nó.


Huyền thoại 4: Mua nhà tệ nhất trong khu phố tốt nhất


Lời khuyên có vẻ vững chắc: Bạn có thể sửa chữa một căn nhà xấu cho tốt lên, nhưng bạn không thể làm sạch cả một khu phố.


Tuy nhiên, những căn nhà xấu đó có thể đi kèm với một số khiếm khuyết khá lớn.


“Mọi căn nhà mà bạn mua nên có báo cáo của một kỹ sư vì nó có thể trở thành một chiếc hố nuốt tiền,” theo lời ông Michael Morris của Coldwell Banker M&D ở Moriches, thuộc New York.


Ông nói, ít người Mỹ có khả năng để tự mình làm công việc này – hoặc có tiền để thuê một người nào làm công việc đó cho họ.


Cuối cùng, có thể bạn phải trả nhiều hơn cho việc sửa chữa đó so với việc bạn mua một căn nhà trong tình trạng tốt hơn trong một khu phố đang phát triển.


Huyền thoại 5: Mọi thị trường bất động sản đều có tính cách địa phương


Cách đây không lâu lắm, đường lối để kiếm lời trong ngành địa ốc là nghiên cứu cẩn thận thị trường địa phương cả trong lẫn ngoài. Tình hình tại địa phương, như tiền lương, tình trạng thất nghiệp và tăng trưởng dân số, sẽ chi phối chiều hướng giá nhà tại địa phương.


Ðiều đó không còn nữa.


“Ngày nay, bất động sản có tính cách toàn cầu nhiều hơn,” theo bà Dottie Herman, giám đốc điều hành của Prudential Douglas Elliman, một trong những công ty môi giới lớn nhất của New York “Thời đại Internet và các phương tiện truyền thông xã hội đã thay đổi đáng kể ngành kinh doanh.”


Khách hàng quốc tế chiếm khoảng 7% mọi vụ mua nhà ở Mỹ trong 12 tháng kết thúc vào ngày 31 Tháng Ba, trong khi các nhà đầu tư chiếm 20% những vụ mua bán. Và nhiều trong số những người mua này trả hoàn toàn bằng tiền mặt, khiến giá nhà lên cao ngất trời.


Trong vài thị trường, như New York, Los Angeles và Miami, hiện tượng này đặc biệt nổi bật. (n.n.)

Giúp gót chân bớt nứt

 









(Hình minh họa: Getty Images)


1. Ngâm chân




Ngâm chân trong nước ấm 15 phút, rồi lau khô đi. Sau đó, dùng 1 muỗng Vaseline trộn đều với một muỗng nước chanh, thoa lên vùng da gót bị nứt. Kiên trì làm trong khoảng một tuần sẽ thấy ngay hiệu quả.




2 . Kem tươi và mật ong


 


Chuẩn bị một lượng tương đương: glycerin, kem tươi và mật ong. Trộn đều, sau đó bôi nhẹ nhàng hỗn hợp này vào chân và để như thế trong khoảng 15 phút. Rửa sạch lại bằng nước ấm và làm mỗi ngày trước khi đi ngủ.




3. Thoa dầu thực vật


 


Sau khi rửa sạch và lau khô chân, hãy dùng dầu thực vật hydrogenated thoa lên vùng da bị nứt nẻ. Tiếp đó, mang vớ (tất) vào để dầu có thể thẩm thấu vào vùng da khô ráp được dễ dàng hơn. Nên rửa chân vào sáng hôm sau khi thức dậy.




4. Giấm và sữa chua


 


Cho một ít giấm vào trong sữa chua, trộn đều. Xoa bóp hỗn hợp đó vào chân, mắt cá chân, gót chân và lòng bàn chân, đặc biệt là giữa các ngón chân. Để khoảng 10 phút thì rửa sạch bằng nước ấm. Cách này sẽ giúp trẻ hóa làn da chân, tẩy các tế bào chết và kích thích sự lưu thông máu.










(Hình minh họa: Getty Images)



5. Dùng kem dưỡng


 


Kem dưỡng chống và trị nứt nẻ gót chân, chăm sóc da chân. Sản phẩm được bào chế từ chiết suất thảo mộc thiên nhiên, kết hợp cùng các loại vitamin E, B… có mùi hương hoa cỏ thiên nhiên, thẩm thấu nhanh và sâu vào da, cung cấp lượng dưỡng chất cần thiết giúp làm mềm mịn gót chân. (N.L.)

The Vietnam War is over, but thousands risk lives for helping U.S.


By Kamala Kelkar, Global Post



BANGKOK, Thailand — For 24-year-old Pa Kou Vang, home is a shared room in the heaving alleys of Bangkok where she shields herself with silence so locals don’t hear her accent and call the police.







The Vietnam War might seem like ancient history, but thousands still risk arrest and torture for helping the U.S.




An Ethnic Hmong refugee sits inside a police truck during the operation to deport thousands of Hmong to Laos near the ethnic Hmong refugee camp in Huay Nam Khao in northern Phetchabun province in December 2009. (File photo by Pornchai Kittiwongsakul/AFP/Getty Images)


Selling fried chicken on the streets for about $4 a day, she does her best to care for and protect her 5-year-old daughter.


A Hmong immigrant from Laos, Vang learned to hide from vengeful authorities as a child, because decades ago her ancestors were armed by the US to fight against communists during the Vietnam War.


Since the war ended, the US had resettled more than 253,000 persecuted Hmong refugees like Vang, who typically sought asylum through camps set up in Thailand. Some Laotian authorities persist at seeing Hmong as conspirators for the US, harassing and tormenting them.


“The Lao government continues to view the Hmong with suspicion and in some cases outright hostility, and are inclined to believe the worst about them,” Deputy Director Phil Robertson for Human Rights Watch in Bangkok wrote in an email.


Representatives of the Laotian government did not respond to GlobalPost’s requests for comment.


In 2009, the Thai government stopped hosting the refugees in an effort to improve diplomatic relations with Laos. Authorities destroyed the remaining camps and deported about 4,500 Hmong, including Vang and her 1-month-old daughter.


Vang is among the thousands of forgotten Lao Hmong who have lived in this grim limbo since, either ducking attention in their homeland because of the danger there, or living in the shadows in Thailand, in fear of deportation.


When she was deported from Thailand in 2009, Vang was already an experienced migrant.


She first fled Laos around 2005, as a pre-adolescent with her adoptive mother after her father died from illness. She was arrested soon after and returned with 26 other children. Upon crossing the border, Laotian police singled her out, she said, because she shared the surname of a general who commanded the secret Hmong army in the 70s. She says she was nearly interrogated to death.


“They kept telling me I was a spy for the US, but I wasn’t,” said Vang in broken Thai. Crying, she recounted waking up naked in an isolated room after being starved and beaten for several days. “I was sure they were going to kill me.”


After about two months of incarceration she and the other children were released. Vang had lost contact with her mom, so in fear of the Laotian police she made another dash across the Mekong River to Thailand, where she remains today, scraping by, worried her daughter will not be able to go to school.


A refugee director at the US Department of State says there are two avenues into the country for people like Vang. One is to trudge to America on her own and apply for asylum once she’s there. The other would be to acquire a reference from the United Nations High Commission of Refugees (UNHCR) based in Bangkok. However, that’s the same agency that Vang says has ignored her case and many others’ since the 2009 deportations.

Read the full article by Kamala Kelkar from Global Post.

Em là ‘bóng,’ em cũng là con người


Kalynh Ngô/Người Việt

 

“Anh nợ gì từ kiếp trước, mà kiếp này không được trả cho trọn vẹn trong một hình hài?”


Tôi không nhớ rõ mình đọc được câu này ở truyện ngắn nào. Chỉ biết rằng mình đã bị ấn tượng rất mạnh và vội vàng ghi lại vào sổ tay. Và đó là một truyện ngắn về cuộc đời nội tâm của người đàn ông luôn trĩu nặng ưu tư về cuộc sống thật của mình. Hơn thế, anh ray rứt khi không thể đáp trả tình yêu thuần khiết của một người con gái.


“Phải, tôi là gay!”


“Phải, tôi là les!”


Có mấy ai trong cuộc sống này dám thốt lên như thế? Cũng như có mấy ai trong cuộc sống này dám đoan chắc rằng “tôi hiểu những người thuộc thế giới thứ 3.”









(Hình minh họa: Getty Images)


Cho đến cả một “bà thầy bói” tự nhận rằng “tôi được Ðức Mẹ độ để phụng sự thế nhân” cũng có cái nhìn thiên vị với những người ấy. Hay có lẽ chính Chúa cũng không biết mình đã không chỉ nặn ra Adam và Eva thôi.


Ðã có rất nhiều những bài viết, những quan điểm bàn luận về một đề tài mà theo họ định nghĩa là “căn bệnh của thời đại.” Bệnh? Thế nào là bệnh? Tại sao lại là bệnh? Bệnh thì phải có thuốc chữa. Không có thuốc chữa thì không thể gọi là bệnh.


Cho nên, lesbian, homosexual, biosexual… không phải là bệnh. Ðó là cái gì? Tạm thời gọi đó là “một điểm rơi không đúng hướng.”


Có một cậu bé kia. Xinh như tranh vẽ. Da trắng, môi đỏ mọng, đôi mắt đen láy lúc nào cũng như có nước. Nếu nhìn vào cậu bé này, mọi người sẽ hiểu ngay câu nói “mụ bà nắn lộn” mà ông bà già xưa chúng ta hay nói. Còn tôi, tôi nhớ đến nhân vật Giả Bảo Ngọc của Hồng Lâu Mộng. Cậu bé đó, dám sống, dám phơi trần cái thật của mình: “Em là ‘bóng.’”


Phải, nó không phải gay, mà nó là “bóng.” Thương lắm thằng nhóc em tôi. Nó nói lên điều đó với một giọng nói kiêu hãnh, không hề có ý giấu giếm. Nhưng nhìn tận trong ánh mắt nó, vẫn còn đâu đó… một nỗi xót xa.


“Em là ‘bóng.’ Em không phải gay. Và, em cũng là con người. Một đứa con gái trong thân xác của thằng con trai. Tụi em đến với nhau chỉ để thỏa mãn nhu cầu. Em không cần tình yêu. Em cũng không muốn ràng buộc với nhau.”


“Có thật vậy không em? Nhưng đến cuối đời, em phải cần một bờ vai nương tựa.”


“Ðến lúc đó, có thể em sẽ tìm đến một trong những người đó và nói rằng em muốn chung sống.”


Cái lý luận của nó như thế đó. Nó nói, mà đôi mắt không ngừng đưa đẩy với mấy đứa con trai đi ngang (bất kể là có thuộc thế giới của nó hay không). Lâu lâu nó lại lấy thỏi son, hộp phấn ra make up lại gương mặt xinh như mộng của nó.


Nó tốt lắm. Dễ thương lắm. Nó nói thẳng nói thật. Nó ghét những kẻ hay chứng tỏ mình là trên thiên hạ, những kẻ hay ức hiếp người khác bằng quyền lực hư ảo. Nó ghét những người nhìn bề ngoài để phán xét người khác. Nó giúp cho những ai chưa dám khẳng định mình, chưa dám sống thật với mình phải giật mình nhìn lại “tôi có phải là tôi không?”


Thằng bé đó là “bóng.” Nó không phải gay. Và quan trọng hơn cả, nó là CON NGƯỜI.


Có người phụ nữ kia. Xinh đẹp. Giỏi. Có vị thế trong xã hội. Người phụ nữ ấy có một gia đình hạnh phúc với một người chồng đẹp trai, lý tưởng trong vị trí một người chồng tốt và một người cha tốt. Cô có hai đứa con ngoan ngoãn xinh xắn. Thế mà một buổi chiều kia, như một định mệnh đã định sẵn để đưa người phụ nữ đó vào một số phận mà suốt tám năm sau đó, như câu nói xưa “đồng sàng dị mộng.”


Người phụ nữ đó khắc khoải gom góp hết sức mình trong tám năm yêu và sống. Yêu là cái tình yêu kỳ lạ đã đi vào cuộc đời người đó nhẹ như sương khói nhưng cũng dữ dội như vũ bão. Sống là sống cho tròn vẹn bổn phận và nghĩa vụ của một người vợ, người mẹ.


Thế nhưng, đó là một người phụ nữ thông minh. Cô ấy biết cô ấy cần gì và không thể mất gì. Cô ấy biết cách bảo vệ hạnh phúc và danh dự cho gia đình mình. Cô ấy đã chọn.


Chỉ tội nghiệp cho cái “điểm rơi” mà người phụ nữ đó đã vô tình (hay số phận) đặt xuống. Cái “điểm rơi” đó đã vĩnh viễn bị in khắc bằng một con đường “không có điểm rơi.”


Có những người làm nghệ thuật, bản lĩnh, tài năng. Họ bản lĩnh trong cuộc sống. Họ tài năng trong sáng tạo. Thế nhưng, họ dễ dàng đổ vỡ bất cứ lúc nào chỉ vì một điều “không biết mình là ai?”


Có những người không cần sự va chạm nhục dục. Ðôi khi họ chỉ cần một bờ vai để tựa đầu trong những giây phút lạc lõng.


Có những người phụ nữ, hay những người đàn ông, họ đọc được nhau bằng một tình yêu chỉ có họ mới cảm nhận được. Tình yêu đó qua những trang sách, qua câu thơ, lời nhạc. Bá Nha-Tử Kỳ ngày xưa có yêu nhau không? Có. Họ yêu nhau. Tình yêu của họ là:


“Dao cầm đập nát đau lòng phượng,
Ðàn vắng Tử Kỳ, đàn với ai?
Gió Xuân khắp mặt bao bè bạn,
Muốn kiếm tri âm, ôi khó thay!”


Ðó là tình yêu từ hai tâm hồn đồng điệu. Thế nhân muốn cho đó là tri âm, hay tri kỉ, tình bạn, hay tình yêu? Tùy. Ðối với hai người trong cuộc, họ chỉ cần biết họ tâm hồn và trái tim họ đang hướng về nhau.


Nếu như ngày xưa, Xuân Diệu đã thốt lên “Có ai định nghĩa được tình yêu,” thì phải chăng ông đã vô tình lên tiếng cảm thông cho những người ấy? Tình yêu là gì? Có phải nhất thiết tình yêu chỉ xuất hiện giữa cực âm và cực dương? Có nhất thiết một cái áo chỉ được gài chặt lại nếu nó được cài bằng cái NÚT BÓP (một cái nút lõm vào và một cái nút trồi ra)? Không! Tình yêu vô hình lắm. Nó không được cân đong đo đếm và càng không thể nhận diện qua những nguyên tắc cổ hủ.


Thằng bé đẹp như tranh ấy nói: “Chỉ cần có cảm xúc, chỉ cần mình hạnh phúc và bình yên khi bên người ấy, chỉ cần nghĩ đến người ấy và trái tim nhói đau, thì đơn giản mình đã yêu.”


Họ là lesbian. Họ là gay. Họ là CON NGƯỜI.


Xin chút cảm thông với những con người này, bằng chút hiểu biết đời thường. Họ nhạy cảm lắm. Họ là cả một vũ trụ bí ẩn mà có thể ngày xưa, Ðức Chúa trời đã phạm phải một sai lầm nào đó trong quá trình tạo ra tuyệt tác con người.

Have Apple’s shares really hit an all-time high?


By Chuck Jones, Forbes



Apple’s shares hit what appears to be an all-time high today at $100.40. On September 19, 2012 the shares closed at an all-time high of $702.10 or $100.30 when adjusted for its 7 for 1 stock split. This was one of three separate days that the shares closed above $700. On September 21, 2012, the stock hit an all-time intraday high of $705.07 or $100.72 when adjusted for the stock split.







Have Apple's shares really hit an all-time high?




The Apple logo is displayed on the exterior of an Apple Store in San Francisco, California. (Photo by Justin Sullivan/Getty Images)


Including dividends Apple’s stock had already hit an all-time high


A number of services such as Yahoo! Finance and StockCharts.com that track stocks deduct dividends from a stock price to come up with an adjusted close. Since September 19, 2012, Apple has paid out $3.44 in dividends for each post-adjusted share, which would make its all-time high close $96.86. The shares closed at $97.19 on July 25, adjusted for a dividend payment, so in this aspect it has already passed its all-time close high.


Apple’s shares have also already surpassed its intra-day high of $97.28 when adjusted for the $3.44 in dividends that have been paid. The following graph from StockCharts.com shows how the shares have already broken the September 2012 highs.


However on a market cap basis the shares are still 9% below its all-time high


When Apple’s shares hit $702.10 there were about 948 million shares outstanding which made its market cap $665.7 billion. As of the June quarter there were 6.052 billion shares or 865 million when you adjust for the 7 for 1 stock split.



At $100.40 and 6.052 billion shares Apple’s market cap is $607.6 billion or 9% less than the $665.7 billion in September 2012. The shares will need to get to $110.01 to reach the equivalent market cap and probably higher after the September quarter results are announced since the share count should have decreased again.

Read the full article by Chuck Jones from Forbes.

Covering gray hair with a balayage-ombre using olaplex


By Lauren Salapatek, Modern Salon



Kimemily Pham, stylist at Excellent Hair Salon in Fremont, California, conducts a thorough consultation with each of her clients to find out how they envision their end results. “I determine which styles will be compatible with their personalities and lifestyles,” she says. Pham also finds inspiration in observing the work of others on Instagram, like the “King of Ombre” Guy Tang, and Redken’s Education Artistic Director and platform artist, Sam Villa.







Covering gray hair with a balayage-ombre using olaplex




Gray hair. (Photo by China Photos/Getty Images)


“This motivates me to continue learning new ways to provide my clients with the best service possible.”

Read the full article by Lauren Salapatek from Modern Salon.

Why Saving for our kids’ education is not our top priority


By John Schmoll, Daily Finance



When it comes to providing, a parent’s job is never done. Food, shelter and clothing barely scratch the surface. What about college, weddings and help as children start their first careers? Balancing those latter costs with the priority of saving for your own future costs, like retirement, is tricky at best.







Why Saving for our kids' education is not our top priority




College funds. (The Detroit Free Press/MCT via Getty Images)


I spoke with investors who proudly admitted they had saved up a significant amount of money for their children’s college education at the expense of their own retirement savings. While I applaud the desire to help your child pay for college, I believe it shows a misaligned priority and one that my wife and I hope to avoid. I’m not saying that we’re aiming to be part of the 50 percent of parents who aren’t saving for college, but simply that, as a priority, college savings must come after saving for retirement.


Retirement Planning Should Be Job No. 1


I know this isn’t a popular statement, but it’s my opinion that retirement planning should be the primary concern of most parents, with saving for college being a distant second. The average millennial will need at least $1.6 million if they retire at 65, so it’s safe to say that regardless of your age, you’re going to need a sizable chunk of money to enjoy a relatively secure retirement.


What tugs on parents’ heartstrings is the nagging feeling that prioritizing retirement saving ahead of saving for a child’s college education equates to loving your children less than yourself. I understand that feeling, on one level, but it shows a misplaced priority, in my opinion. There are loans and scholarships for college. Nobody is going to give you a scholarship for retirement.


We Don’t Want to Be a Burden to Our Children


The main reason my wife and I aren’t prioritizing saving for college is because we don’t want to be a burden on our children as they get older. Whether or not we like it, putting their college accounts ahead of our retirement accounts will only hinder our efforts build up the nest egg we’ll need to. That might not seem like as big an issue now, but fast-forward 20 or 30 years, and the lost investment time will be felt.


What gets lost in the saving for retirement vs. saving for college debate is what is in the best interest of the child long-term. Putting enough away to fully fund a college education is great. However, what good are you to your children if you need to live with them as you age because you didn’t prepare for yourself? That also assumes they’ll be in a position to help you. If they’re not, then what becomes of you? Of course, that’s the extreme end of the spectrum, but it highlights the importance of finding a healthy balance.

Read the full article by John Schmoll from Daily Finance.

Lạc Cầm với tiếng hát Thái Châu: ‘Ðêm Tâm Sự’


WESTMINSTER, California (NV)
Tối Thứ Bảy, 23 Tháng Tám, đêm ca nhạc với tiếng hát ca sĩ Thái Châu, sẽ được bắt đầu lúc 8 giờ 30, tại hội quán âm nhạc Lạc Cầm, 15041 Moran St., Westminster, CA 92683.


Nói với phóng viên nhật báo Người Việt, ca sĩ Thái Châu cho biết anh rất vui khi thực hiện đêm nhạc thính phòng tại hội quán âm nhạc Lạc Cầm, bởi vì anh thích không khí ấm cúng và cách trang trí, bày biện ở nơi chốn đó, rất ấm cúng, tạo nhiều cảm xúc như những phòng trà ca nhạc tại Sài Gòn.









Ca sĩ Thái Châu. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


“Ðêm Tâm Sự” là chủ đề của cả chương trình, ca sĩ Thái Châu tâm sự: “Ðêm này thật đúng là ‘đêm tâm sự’ vì Thái Châu sẽ thố lộ những chuyện chưa bao giờ Thái Châu tiết lộ trên bất cứ sân khấu nào.”


Anh nói thêm: “Chương trình sẽ được biên soạn rất kỹ lưỡng, cả về phần âm nhạc cũng như những câu chuyện tâm tình giữa ca sĩ và khán giả, dĩ nhiên trong đêm này Thái Châu sẽ trình bày ít nhất khoảng 25 đến 30 ca khúc.” Anh cho biết tất cả những bài hát từ trước đến nay, anh đã từng được yêu thích, cũng như có những bài hát mang tên tuổi anh đến gần hơn với khán giả, sẽ được gửi đến khách thưởng ngoạn đêm đó.


Ngoài sự trình diễn của ca sĩ Thái Châu, đêm nhạc hứa hẹn sẽ có sự tham dự của những ca sĩ tên tuổi, đến ủng hộ người ca sĩ tên tuổi này.


Giá vé: VIP $55, đồng hạng $45.


Liên lạc giữ vé: (714) 891-8885. (Ð.T.)

App by Tom Hanks that simulates the experience of a typewriter


By Rollin Bishop, Laughing Squid



Hanx Writer is an iPad app by actor Tom Hanks and developer Hitcents that simulates the experience of a typewriter.







App by Tom Hanks that simulates the experience of a typewriter




Explore the Hanx Writer! (iTunes)


Hanks wrote in the New York Times in 2013 about his love of typewriters.

Read the full article by Rollin Bishop from Laughing Squid.

Vietnam counts cost of anti-China riots


By Ralph Jennings, Christian Science Monitor



Saigon, VIETNAM — After anti-Chinese rioters attacked his auto-parts factory in May, Lee Wang-chung and his family had to leave town in a hurry. His factory was one of hundreds in Vietnam engulfed in protests triggered by popular fury at China’s positioning of a $1 billion oil rig in a disputed part of the South China Sea.







As maritime disputes simmer, Vietnam counts cost of anti-China riots




Smoke and flames billow from a factory window in Binh Duong on May 14, 2014, as anti-China protesters set more than a dozen factories on fire in Vietnam, according to state media, in an escalating backlash against Beijing’s deployment of an oil rig in contested waters. Workers looted goods and attacked offices in a rare outburst of public unrest on May 13 in the authoritarian communist nation, which allowed mass anti-China rallies around Vietnam at the weekend. (Photo credit should read VNExpress/AFP/Getty Images)


A week later, Mr. Lee was back at the factory, repairing its broken windows. He says the local government is supportive, as are his Vietnamese staff. For one thing, he’s not even a Chinese citizen: He’s Taiwanese.


But to the 20,000-odd rioters who rampaged through an industrial park looking for Chinese script or other symbols, that didn’t matter. Most of the 460 affected factories belonged to Taiwanese, Singaporeans, and South Koreans, whose companies have collectively poured billions of dollars into Vietnam’s rapid industrialization.


The question hanging over Vietnam is what happens next time there’s a provocation with China, its giant rival. While thousands of Chinese and other Asians fled Vietnam during the protests, investors and analysts say most have since returned after the government promised to ensure their safety. Police have arrested 85 people linked to the protests.


Having pledged to tamp down anti-Chinese violence, Vietnam may now opt for international diplomacy. Earlier this month, 61 members of the ruling Communist Party issued a public call for the government to take legal action against China over its oil rig deployment. 


In the event of another high-seas face-off, Vietnam may appeal to a United Nations tribunal as the Philippines did March 30 over a separate bilateral maritime spat.


“Another similar China rig incident could well convince Hanoi that it needs to launch its own international tribunal case seeking arbitration over China’s claims,” says Murray Hiebert, senior fellow at the Center for Strategic and International Studies in Washington.


As a deterrent to China, Vietnam is asking the US to lift a longstanding ban on sales of lethal weapons. Japan and Russia have already pledged naval support to Vietnam.


Reliant on foreign capital


At the same time, Vietnam is stepping up policing of industrial parks with foreign-invested factories such as Lee’s, mindful that it depends on foreign capital to grow its $155 billion, export-dependent economy.


“The government when it feels threatened is able to step in, and one thing they don’t want is insecurity for foreign investment, because they rely heavily on [foreign investment] in this country,” says Ralf Matthaes, owner of In-Focus, a business consultancy in Saigon.


China has become Vietnam’s seventh largest investor with $2.3 billion in commitments in 2013, up from $345 million in 2012.

Read the full story by Ralph Jennings from Christian Science Monitor.

10 bước hồi phục sau một tình yêu tan vỡ

 

Có nhiều cách để vượt qua nỗi đau từ mối tình vừa đổ vỡ. Riêng với Tiến Sĩ Gina Barreca, giáo sư Anh Văn đại học University of Connecticut, đồng thời cũng là nhà văn, diễn giả được nhớ đến bởi lối viết tự nhiên, hài hước, thì không cách gì tốt hơn là hãy ghi chú lại tâm trạng của mình qua từng giai đoạn sau ngày chia tay.


Theo bà Barreca, việc từ bỏ một mối tình không có kết quả tốt đẹp cũng giống như người ta bỏ thuốc vậy. Bỏ được sớm ngày nào, tốt ngày ấy.


Dưới đây là sơ lược 10 giai đoạn “hồi phục tâm lý” được nữ giáo sư này ghi lại vào sổ tay.










(Hình minh họa: Uyên Nguyên/Người Việt)


 


1. Sau 8 tiếng:


 Mascara bớt nhòe vì nước mắt đã bớt chảy. Không cần mua thêm khăn giấy nữa.


 


2. Sau 12 tiếng:


Bỏ ý nghĩ phải gây tổn thương người ta. Bớt quăng đồ vào tường. Bắt đầu nói năng bình thường trở lại. Bớt châm biếm, trêu chọc, nói móc, chê bai tất cả những gì diễn ra xung quanh.


 


3. Sau 24 tiếng:


Muốn xé tất cả những hình ảnh của hai người.


 


4. Sau 24-36 tiếng:


Bớt gọi điện than thở, khóc lóc với bạn bè. Vẫn tức tưởi, nhưng bắt đầu có thể nhìn vào gương mà không trào nước mắt. Có thể đi tắm trở lại và thay một bộ quần áo sạch sẽ, tươm tất hơn. Khi gặp bạn bè, bắt đầu lên án mọi điều ca ngợi về thứ tình yêu lãng mạn.


 


5. Sau 48 tiếng:


Ăn uống bắt đầu thấy ngon miệng trở lại. Sự tức giận đi kèm với cảm giác tự do và sự tự tin về bản thân. Bớt gọi điện cho người khác khi đêm về.


 


6. Sau 7 ngày:


Bắt đầu ngủ được. Sự tức giận nay dịu đi, kèm với việc cười vào thứ tình yêu lãng mạn. Bạn bè không còn ngán ngẩm mình vì mình đã có thể hòa vào không khí chung.


 


7. Sau 2-3 tháng:


Hệ tim mạch ổn định. Đều đặn đi bộ, ăn uống, ngủ nghê, tập thể dục… Bớt thấy bản thân nói chuyện với ai đó và đập tay vào bàn.


 


8. Sau 4-9 tháng:


Năng lượng dường như đầy tràn. Lại có thể đùa với người khác phái. Xuất hiện trong đầu những ý nghĩ tìm kiếm người tâm đầu ý hợp. Thấy việc trêu chọc sự tồn tại của tình yêu có thể là vô lý.


 


9. Sau 1 năm:


Không còn sợ nguy cơ tan vỡ của tình yêu. Chuyện quá khứ đã thuộc về quá khứ. Bắt đầu để ý người khác phái nào đó giữa đám đông xung quanh. Khi gặp người giống người yêu cũ, cũng không phải quay đi hướng khác để giấu cảm xúc chực trào.


 


10. Sau 2 năm:


Công nhận những ngày khóc thương cho mối tình cũ thật là ngớ ngẩn. Thậm chí không còn nhớ chi tiết tâm trạng ngày đó nữa. Đã có thể cười, đùa về cách hành xử của bản thân hai năm qua. (T.A.)

Việt Show tổ chức thi Hoa Hậu Việt Nam Thế Giới tại quận Cam


WESTMINSTER, California (NV)
Tối Thứ Bảy, 30 Tháng Tám, chương trình nhạc hội và cuộc thi Hoa Hậu Việt Nam Thế Giới (Miss Viet Nam International 2014), do trung tâm Việt Show Entertainment tổ chức, sẽ được mở màn lúc 8 giờ, tại rạp Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurst St., Fountain Valley, CA 92708.


Ca sĩ Thiên Quang, đại diện ban tổ chức, nói với phóng viên nhật báo Người Việt: “Cuộc thi Hoa Hậu Việt Nam Thế Giới 2014, đã được thực hiện tại nhiều tiểu bang khác nhau, trong suốt mấy tháng qua, đây là lần đầu tiên chúng tôi tổ chức tại quận Cam.”








Ca sĩ Dương Triệu Vũ. (Hình: Việt Show cung cấp)


Ca sĩ này nói thêm, mục đích của cuộc thi là tôn vinh nét đẹp của người phụ nữ Á Châu nói chung, và người Việt Nam nói riêng, bên cạnh đó đề cao tính công dung ngôn hạnh của người con gái Việt Nam trong gia đình, cũng như ngoài xã hội.


Anh tâm sự sống ở những quốc gia văn minh, tiên tiến Tây Phương, dĩ nhiên không ít thì nhiều con người cũng bị ảnh hưởng bởi nền văn hóa của những quốc gia này, tuy nhiên khuynh hướng của những chị em phụ nữ Việt chúng ta là cố gắng bảo tồn nền văn hóa, nghệ thuật lâu đời của ông bà để lại, bởi thế những cuộc thi tuyển lựa hoa hậu Việt Nam là cơ hội tốt để các bạn phụ nữ Việt Nam phát huy vẻ đẹp, cũng như những ưu điểm của họ.


“Một trong những sự ưu tư của ban tổ chức là kêu gọi được sự hưởng ứng, cổ vũ của bà con cộng đồng Việt Nam khắp nơi trên nước Mỹ, cũng như riêng tại quận Cam trong cuộc thi ngày 30 Tháng Tám sắp tới,” ca sĩ Thiên Quang cho biết sự lo lắng của anh và những người trong ban tổ chức.


Ca sĩ tham gia chương trình gồm: Lưu Bích, Dương Triệu Vũ, Ðan Kim, Nhật Tinh Anh, Cam Thơ, Phạm Sĩ Phú, Lý Ngọc Thu, Trung Dũng, Thảo Lee, Thảo Sương, Hoàng Thanh, Nhã Loan, Thiên Minh, Thiên Quang, Diễm Thúy, Tuấn Nguyễn.


Một số đông các hoa hậu Việt Nam thế giới của riêng mỗi tiểu bang khác nhau trên nước Mỹ như Yên Thái, Stella Nguyễn, Sylvie Trần, Katherine Ngô, Thảo Sương.


Hoa Hậu Á Châu (quý bà) 2014: Di Ái Hồng Sâm.


Ban giám khảo gồm những tên tuổi như Hoa Hậu Bích Liên, nhà thiết kế Calvin Hiệp, diễn viên-siêu mẫu Ðức Tiến, nhà báo-MC Trần Quốc Bảo.


Ðiều khiển chương trình: MC Giáng Ngọc và Minh Nhật.


Giá vé: Sponsor VIP-VIP $75, $55, $35, đặc biệt có vé $25, mua tại cửa thêm $5.


Vé bán tại: Bích Thu Vân (714) 897-4519, Tú Quỳnh (714) 531-4284, TT
Việt Show (714) 725-6593, (949) 400-2144.


Mọi chi tiết tham gia cuộc thi và đặt vé xin liên lạc: Mai Thanh (949) 400-2144. (Ð.T.)

Cuộc thi V-Star vòng bốn


Ðức Tuấn/Người Việt


FOUNTAIN VALLEY, California (NV) Sáng Chủ Nhật, 17 Tháng Tám, tại rạp hát Saigon Performing Arts Center, cuộc thi tuyển lựa ca sĩ V-Star tiếp tục bước vào vòng thi số 4.


Nhắc lại cuộc thi V-Star, vòng một được bắt đầu từ ngày 19 Tháng Bảy, tại thành phố Atlanta, sang vòng hai, tại thành phố Houston và tiếp tục vòng ba, vòng bốn được thực hiện tại quận Cam.









Thí sinh Phạm Nguyễn Hồng Anh (Gió Bụi). (Hình: Ðức Tuấn/Người Việt)


Anh John Nguyễn, đại diện ban tổ chức cuộc thi, cho biết ngay từ đầu có khoảng 500 đến 600 thí sinh gửi đơn ghi tên tham gia cuộc thi, qua hai vòng thi đến ngày Thứ Tư, 13 Tháng Tám, tức vòng ba, còn lại 63 thí sinh.


Sau vòng thi số 3, bước vào vòng thi số 4, cuộc thi còn lại 34 thí sinh.


Cũng vẫn theo cách tổ chức như ở vòng ba, cuộc thi chỉ có thí sinh, ban giám khảo và gia đình, bà con, họ hàng hay bạn bè của thí sinh đến tham dự, chứng kiến và ủng hộ cho con em mình.


Vì chỉ còn lại 34 thí sinh, nên bên ngoài phòng chờ đợi, cũng vắng người hơn, các thí sinh ăn mặc chỉnh chu, họ chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho buổi thi này.


Ông Dzũng Taylor, điều hợp chương trình, bận rộn đi ra, đi vào, để nhắc nhở các thí sinh cách thức khi được gọi tên, chuẩn bị bước ra sân khấu như thế nào để bớt mất thời gian và nhanh gọn hơn.


Trên tờ chương trình của vòng bốn, cuộc thi bắt đầu từ 11 giờ trưa, kéo dài đến gần 8 giờ đêm mới kết thúc.


Thí sinh Ðặng Hoài An, 60 tuổi, đến từ Paris, bà cho biết lý do tham gia cuộc thi: “Tôi đến đây tham gia cuộc thi này, không phải để tranh giành với các bạn trẻ, mà qua cuộc thi này tôi muốn đóng góp một phần nhỏ tài sức của mình vào cuộc thi có tính nghệ thuật, văn hóa như thế này.”









Thí sinh Ðặng Hoài An. (Hình: Ðức Tuấn/Người Việt)


Bà nói tiếp: “Cũng sẵn cơ hội này, tôi muốn nhờ sân khấu, màn ảnh của cuộc thi V-Star gửi đến tất cả bạn bè, người thân mà bấy lâu nay tôi mất liên lạc, hình ảnh của tôi, cùng lời chào thân ái.”


Bà Hoài An cho biết bà không nghĩ bà sẽ đoạt được bất cứ giải gì trong cuộc thi này, và sự kiện bà vào được vòng bốn, cũng đã toại nguyện cho bà.


Thí sinh Phạm Nguyễn Hồng Anh, nghệ danh Gió Bụi, 19 tuổi, đến từ Georgia.


Thí sinh này cho biết đến với cuộc thi V-Star với mong muốn mang những sáng tác của mình gửi đến khán giả, qua đó Hồng Anh cũng muốn biết những cảm xúc trong các sáng tác, cách chuyển tải cũng như lời ca, tiếng hát của chính tác giả có thật sự mang đến sự rung động cho khán giả hay không?


Thí sinh Gió Bụi cho hay sáng tác được 30 ca khúc, nhạc của tác giả trẻ này viết như những câu chuyện kể cho khán giả nghe.


Ngày 15 Tháng Mười, cuộc thi V-Star sẽ được bắt đầu trở lại với vòng thi tứ kết, tham gia vòng thi này có 24 thí sinh còn lại từ vòng bốn.


Bắt đầu vòng tứ kết đến ngày phát giải, khán giả tham dự sẽ phải mua vé, vé được bán tại trung tâm Thúy Nga.

State employment still favored by most Vietnamese job seekers


From Xinhua



HANOI — Nguyen Thi Mong Van, a 24-year-old accounting graduate in Hanoi, has found a job as an accountant in a local public kindergarten here and said she is happy with her work.










Classroom in Vietnam (HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)


“Despite low salary, my position is a dream of many others as it is stable,” Van said, adding that her salary during her probation period is around 1.7 million Vietnamese dong (80 U.S. dollars) a month.


She said that after her probation, her salary will be raised to over 2 million Vietnamese dong (95 U.S. dollars) per month.


Vietnamese people prefer working in state-run institutions since most of them equate working in government as insurance for their future. They are saying that working in government is more stable compared to the private sector.


This preference for state institutions is not a new phenomenon but is deeply rooted in the Vietnamese psyche.


Nguyen Van Choan, 44, from northern Nam Dinh province, said that her nephew, who took an entrance exam to university this year, is expected to work in a state-run agency or company after graduation following the aspiration of the whole family.


In a recruitment of the Hanoi Tax Department in mid-August, long lines of applicants with their resumes were queuing outside the building, most of them eager to start a career in the state- run agency.


Those who are now working in state offices and those who are still aspiring to get hired in the government share a common belief about working in government: it provides good income, stability, time flexibility, more benefits and the chance to get promoted as one gets older.


Stability is definitely the No. 1 consideration for working in government because the government institutions seldom lay off employees, Van said.


“To most Vietnamese, state employment means you don’t have to worry about being fired and one is guaranteed of pension after retirement,” said Van.

Read the full article from Xinhua.

Cảm giác mất mát


Ngoclanblog.com


 



Không hiểu sao vừa đọc xong mẩu tin “Sài Gòn sắp xóa xổ Thương Xá Tax” một cảm giác mất mát cứ lan dần, lan dần trong tôi trên suốt đoạn đường ngồi trên xe, cho đến bây giờ, khi đang ngồi gõ những dòng chữ này.


 


Một nỗi gì đó như thật buồn, thật ủ ê cứ mỗi lúc một nhiều.


 


Khi còn ở Sài Gòn, tôi không là dân nội thành hay người sống ngay trung tâm thành phố để mỗi ngày có thể đi về ngang Thương Xá Tax. Thế nên, từ khi tôi đủ lớn để hiểu mỗi lần ai đó nói “đi Sài Gòn” hay “đi ra Sài Gòn” nghĩa là sẽ đi ra nơi có chợ Bến Thành, có Nhà Hát Lớn, có nhà sách Xuân Thu, có Hồ Con Rùa, có Nhà Thờ Đức Bà, và dĩ nhiên có Thương Xá Tax.


 


Tôi không nhớ tôi biết đến Thương Xá Tax lần đầu tiên như thế nào, rất có thể là do anh tôi từng chở tôi ngang qua hay ghé vào. Tôi chỉ nhớ lần đầu tiên trong đời tự tôi đạp xe đến nơi này là mùa hè năm lớp 9. Khi đó thi chuyển cấp vừa xong, tôi đủ điểm để được tuyển thẳng vào lớp 10, không phải qua thêm một kỳ thi nữa. Ở nhà ‘rảnh rỗi sinh nông nỗi,’ tôi viết một bài văn tản mạn về cảm xúc của đứa học trò 14, 15 tuổi ngồi nhìn mưa rơi nhớ trường lớp nhớ thầy cô bè bạn. Tôi gửi đăng báo Hoa Học Trò. Bài được đăng. Báo bán ngoài chợ. Một đứa bạn nhìn thấy nói cho tôi hay.


 


Thế là theo lời hướng dẫn trong báo “Ai có bài đăng thì đến tòa soạn lãnh nhuận bút vào các ngày thứ…,” tôi rủ nó đạp xe ra Sài Gòn lãnh tiền. Hehehe, bài viết đầu tiên của tôi xuất hiện trên báo ở Sài Gòn là như thế. Và, đó cũng là bài duy nhất!


 


Không thể nhớ số tiền cho bài viết của mình là bao nhiêu, chỉ nhớ nó cũng đủ cho một đứa con nhà nghèo như tôi cảm thấy sung sướng. Cũng ngày hôm đó, từ tòa soạn nơi gần Hồ Con Rùa, tôi rủ thằng bạn đạp xe luôn ra Cửa hàng Thiếu Nhi hay cũng có khi gọi là Cửa hàng Bách hóa Tổng hợp Thành phố (tên gọi của thương xá Tax vào những năm tháng đó) để vào xem người ta bán đồ và để mua một bịch bánh.


 



Thời đó hàng hóa để buôn bán không nhiều. Tuổi thơ tôi chỉ biết có “chợ” là nơi bán hàng, ngoài những tiệm chạp phô. Thế nên những ngọn đèn sáng choang trong cửa hàng này cùng với các tủ kiếng, quầy chưng bày… có sức hấp dẫn kỳ lạ với tôi.


 



Năm tháng lớn lên, tôi càng có nhiều cơ hội để đến nơi này, khi đó đã được trả lại tên Thương Xá Tax. Cứ thích đi lòng vòng, từ dưới đất lên đến trên lầu, lân la hết hàng này qua gian khác, chỉ để nhìn ngắm cho thỏa mãn con mắt. Coi như một thú tiêu khiển cho quên đi mọi nỗi lo toan.


 



Đến khi có người yêu, rồi thành chồng thành vợ, có thêm hai đứa nhóc, Thương Xá Tax cũng là nơi ghi dấu hình ảnh và kỷ niệm của gia đình tôi. Nhắm mắt lại tôi vẫn còn nhìn được hình ảnh của Ti, của Bi lững chững đi theo ba mẹ vào đây, leo từng nấc thang lên lầu, rồi đi vòng xuống đất, đứng nhìn một góc trang trí cây Noel nhân mùa Giáng Sinh.


 



Ba lần trở về Sài Gòn sau khi sang Mỹ định cư, không lần nào tôi quên vào đây. Có lần đi cùng bạn bè. Có khi lang thang một mình. Leo lên lầu 2, nơi có quán cà phê Highland ngồi nhìn xuống Nhà Hát Lớn, nhìn sang khách sạn Rex, nhìn sang Caravelle, nhìn dòng người ngược xuôi mà bâng khuâng nhiều nỗi nhớ…


 


Giờ đây, nghe tin nơi này sắp bị “xóa sổ” để xây thành khu thương mại 40 tầng, tự dưng nghe lòng nôn nao một nỗi bùi ngùi…


 


Vậy là cuối năm nay về lại chốn xưa, tôi mất đi một nơi mà trong dự tính, cũng sẽ phải tìm đến, ngồi nơi góc đó, một mình, nhìn lại mình, qua năm tháng…

Nguyen, bought guns used in Webster ambush expresses regret


From TWC News



ROCHESTER, N.Y. — Dawn Nguyen, the woman who next week will be sentenced for providing the guns used in the December 2012 ambush in Webster that killed two firefighters, expressed remorse in a letter to a federal judge.







Nguyen, who bought guns used in webster ambush expresses regret




Dawn Nguyen was sentenced to 1 1/3 years to 4 years in prison for lying on a firearms transaction form in 2010 on Monday, May 19, 2014. Nguyen starts to cry a little while her attorney, Matthew Parrinello gives the judge his recommendation for her sentencing. (TINA MACINTYRE-YEE, Democrat and Chronicle)


Nguyen’s letter to Judge David Larimer is dated Aug. 1. In it, she writes that while William Spengler’s actions were his alone, she feels responsible for the pain it caused people.


Nguyen pleaded guilty in June to falsifying business records, admitting that she lied on paperwork when she bought guns for Spengler, a convicted felon barred from buying guns, in 2010.


The weapons were used in an early morning rampage that left two West Webster firefighters and Spengler’s sister dead. Spengler then took his own life.

Read the full story from TWC News.

Độc giả góp ý: Từ ngày không đi làm, đâm ra sợ chồng

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.




 


*Jmsv Ton:


Nói chung phụ nữ nằm nhà là bị yếu thế.




*Van Nguyen


Dường như câu trả lời đã nằm sẵn trong bài tâm sự của em. Khi còn đi làm thì em là một người tự tin, biết chăm sóc cho mình, theo dõi tin tức, biết được những gì đang xảy ra xung quanh. Vậy thì cách giải quyết là em nên đi làm trở lại. Làm sao gởi con để đi làm thì hai vợ chồng bàn thảo, hoặc là tự em quyết định, miễn sao khi đi làm về thì vui vẻ lo việc nhà, lo cho chồng con, chứ còn đi làm về mà quạu cọ thì tình trạng càng tồi tệ hơn.


Biết bao nhiêu người phụ nữ khác có gia đình có con cái vẫn có thể vừa đi làm vừa đi học vừa nuôi con được vậy. Họ làm được thì mình làm được, ăn thua là mình có ý chí, có nghị lực, có bản lãnh hay không.


Chúc em sớm tìm được cách giải quyết để có cuộc sống vui hơn!




*Thiên Hương Ng.:


Chị Linh Tran thân mến, lá thư của chị làm tôi thật chạnh lòng, nó không khác gì hoàn cảnh của tôi ngày trước. Cũng vì thương con mà mất chồng. Tôi cũng vì đắn đo, cân nhắc giữa tiền lương và tiền cho người giữ trẻ, mà đã quyết định ở nhà để trông con. Ban đầu thật là sung sướng khi toàn thời gian trong ngày mình được bên con.


Nhưng sau đó xảy ra nhiều tình huống thật không biết xử trí sao, thí dụ có những buổi tiệc cưới, sinh nhật vì mang con theo phiền mọi người nên mình phải ở nhà giữ con để cho chồng đi một mình. Ban đầu chồng không chịu đi một mình, cứ chèo quéo mình đi, phải năn nỉ, chồng mới đi một mình, nhưng dần dần thành thói quen, hễ đi ăn tiệc tùng là đương nhiên mình ở nhà. Khi chồng chèo quéo thì mình từ chối, nhưng khi anh ấy tự động đi một mình vì nghĩ vợ ở nhà trông con, thì tức không chịu được.


Tôi nghiệm ra, thà mình đi làm, lấy tiền đó trả cho người giữ trẻ. Trong xã hội, mỗi người một việc, người giữ trẻ thì làm giữ trẻ, người thợ may thì làm thợ may, chứ người thợ may mà làm thêm giữ trẻ thì cả hai việc đều hỏng. Tôi cũng vì ở nhà riết mà chồng chán, vì vợ bây giờ không còn như xưa, lúc nào cũng đầu bù tóc rối. Đó là ý tôi khuyên chị Linh Trần, nên cân nhắc cái giá mình phải trả. Theo tôi chị nên đi làm, nếu chị muốn dành giờ cho con thì chị làm part time thôi cũng được.




*Cô Mai:


Cháu Linh Trần thân mến, đọc thư cháu thật là thương, không phải thương vì hoàn cảnh của cháu mà thương vì cháu hiền lành quá! Chắc tính tình cháu hay nhịn và luôn nhận những thiệt thòi về mình. Cháu nghe cô đây, hai đứa nhỏ có phải là những đứa con riêng của cháu không? Hay là chúng cũng là con của chồng cháu. Cháu đang hy sinh con đường sự nghiệp để ở nhà nuôi con chung của hai người, cháu không mắc gì phải tự hạ mình, hay lo sợ chồng. Nếu chồng cháu đi tiệc tùng, thì cháu cũng có những buổi tiệc phía cháu, và khi ấy chồng cháu phải là người ở nhà coi con. Những suy nghĩ của cháu là do cháu nghĩ, chưa chắc chồng cháu đã nghĩ như vậy.


Cháu điều chỉnh lại suy nghĩ của mình, vì nếu cháu cứ nghĩ như vậy sẽ hại đến hôn nhân của cháu. Chăm sóc con là một hạnh phúc




*Cô Hai:


Thân gửi cô Linh Trần.


Tôi đã từng có cháu nhỏ nên tôi hiểu và rất thông cảm hoàn cảnh hiện tại của cô, theo kinh nghiệm đã trải qua lúc con tôi còn nhỏ thì tôi khuyên cô xủ lý như vầy :


1/ Cô bảo với chồng cô không muốn anh làm thêm nhiều quá, cô hù anh ta cô sẽ gửi con ở nhà trẻ và cô xin đi làm, cô bảo cô không thể chịu nổi cảnh anh đi làm thêm rồi về trể như vậy, cô giả bộ muốn đi làm lắm, để xem anh ta tính làm sao.


2/ Dù hù hè vậy, nhưng cô cũng kiên nhẫn ráng đợi cho con thứ nhì của cô vào tiểu học rồi hãy xin đi làm, lúc ấy thì việc phân công đưa rước giữa cô và chồng rõ ràng hơn là cô ôm một mình việc giữ con.


Có nhiều bà giận chồng nên hành hạ con bằng nhiều hình thức, tôi khuyên cô hãy nén lại và phải nghĩ tất cả là vì con.Đứa trẻ lúc còn bé hay đau bệnh vặt nên cô ở nhà là đúng, khi ở nhà riết ngày nầy qua ngày khác cô đâm chán nản, nhưng khi cô có mục đích rõ ràng cô sẽ cảm thấy yên tâm hơn. Chào cô, mong cô bình tâm, và đừng suy nghĩ quá nhiều có hại cho sức khỏe.

Tin mới cập nhật