Tám bệnh nhân New Hampshire có thể bị lây bệnh màng óc

 

MANCHESTER, New Hampshire (AP)Có tám bệnh nhân từng được điều trị ở một bệnh viện tại tiểu bang New Hampshire có thể bị lây chứng bệnh óc nguy hiểm, dễ dẫn đến tử vong, theo tổng giám đốc bệnh viện này hôm Thứ Năm.


Bác Sĩ Joseph Pepe cho biết có tám người ở New Hampshire có thể bị lây bệnh màng óc. (Hình: AP Photo/Jim Cole)

Bác Sĩ Joseph Pepe gọi điện thoại cho một số bệnh nhân từng ở bệnh viện Catholic Medical Center, một ngày sau khi giới chức y tế loan báo họ có thể bị nhiễm bệnh Creutzfeldt-Jakob Disease, một bệnh về óc thường đưa đến tình trạng lú lẫn nhanh chóng và chết chỉ ít tháng sau khi các triệu chứng sơ khởi được thấy.

Hiện không có cách nào điều trị loại bệnh này.

Các giới chức trách nhiệm nói rằng căn bệnh rất hiếm này đã gây ra cái chết hồi Tháng Tám của một bệnh nhân từng được mổ óc ở nơi này hồi Tháng Năm, dù rằng sẽ còn phải làm thêm một số thử nghiệm mới hoàn toàn xác nhận.

Giới chức y tế lo sợ rằng nếu quả thật bệnh nhân kia mắc bệnh Creutzfeldt-Jakob Disease thì có khả năng sẽ lây sang những bệnh nhân được mổ óc khác vì loại protein bất bình thường gây bệnh này không dễ bị tiêu diệt bằng cách khử trùng thông thường. (V.Giang)

Cụ Ông Phanxicô Xaviê Đoàn Trọng Cảo

 

Ông Nguyễn Thanh Ba

 

Một ông bị bắt vì tội chĩa mông về cảnh sát

 

ANCHORAGE, Alaska (AP)Một người đàn ông 31 tuổi, sống ở vùng Bắc California, vừa bị bắt về tội gây rối loạn trật tự ở một phi trường tại Alaska, vì ông dám tụt quần chổng mông về phía cảnh sát và chống nhân viên công lực.

Ông Charles F. Helzer ở thành phố North Highlands, California, bị bắt về tội gây rối loạn trật tự và chống người thi hành công vụ tìm cách bắt giữ.

Cơ quan cảnh sát tiểu bang Alaska cho hay họ được báo cáo hôm Thứ Ba về một vụ mất trật tự liên quan đến một người say ruợu, gây náo loạn phi trường Kodiak.

Cảnh sát nói rằng trong khi họ đang điều tra, ông Helzer tuột quần chổng mông về phía họ, thách thức đánh lộn và sau đó chống lại cảnh sát. (V.Giang)

Nghi can thiếu niên định giết nhân viên FBI bị truy tố

 

CHICAGO (AP) Một thiếu niên ở khu ngoại ô thành phố Chicago đang bị truy tố tội âm mưu đặt bom một quán rượu ở nơi này, lại vừa bị truy tố thêm tội âm mưu giết một nhân viên FBI chìm.


Nghi can Adel Daoud. (Hình: AP Photo/U.S. Marshal’s office, File)


Adel Daoud phải ra trình diện trước tòa để nghe cáo trạng liên quan đến việc tìm người giết một nhân viên FBI. Daoud sau đó cho hay không nhận tội này.

Các điều tra viên nói rằng, tuy đang bị giam cầm, Daoud vẫn tìm cách liên lạc kiếm người giết một nhân viên FBI, vốn theo giới hữu trách đã tham dự vào cuộc điều tra đưa đến việc bắt giữ Daoud tội khủng bố năm 2012.

Daoud bị giam từ khi đó vì tìm cách kích hỏa cái mà anh ta nghĩ là xe bom đang đậu trước quán rượu. Daoud cũng không nhận tội trong vụ này. (V.Giang)

42% tân sinh viên Harvard khóa này thừa nhận từng gian lận thi cử

 

LOS ANGELES (LAT)Có thể đây cũng là một cách để vào được một trường danh giá hạng “Ivy League.”

Theo kết quả một cuộc thăm dò hơn 1,300 các tân sinh viên vào trường Harvard năm nay, tờ báo Harvard Crimson của trường báo cáo rằng có 10% trong số này từng gian lận thi cử và khoảng 42% cho hay từng gian lận các bài làm ở nhà.

(Hình minh họa: Glen Cooper/Getty Images)

Ðây sẽ lại là một sự kiện nhức đầu khác cho ngôi trường với 377 năm lịch sử này. Ðại Học Harvard hiện vẫn chưa phục hồi sau vụ tai tiếng năm 2012, trong đó hơn 100 sinh viên bị cáo buộc gian lận trong kỳ thi theo đó bài thi được mang về nhà làm.

Rồi sau đó, vào Tháng Tư, đội tuyển Harvard Quiz Bowl của trường đi tranh tài về hiểu biết và đoạt vô địch từ năm 2009 đến 2011 đã bị hủy bỏ các chiến thắng này vì có một sinh viên trong đội bị khám phá là xâm nhập vào hệ thống computer để đọc trước các câu hỏi của ban giám khảo cuộc thi.

Cuộc thăm dò của tờ Crimson cũng cho hay các sinh viên được tuyển vào trường với học bổng thể thao có mức gian lận gấp đôi giới sinh viên khác. (V.Giang)

Âm mưu trộm sách giáo khoa, 12 người bị bắt

 

LOS ANGELES (AP)Khoảng một chục nhân viên của bốn học khu tại vùng Nam California vừa bị truy tố trong âm mưu ăn cắp rồi bán lại hàng ngàn cuốn sách của trường, theo giới hữu trách hôm Thứ Năm.


(Hình minh họa: Joe Raedle/Getty Images)

Những người bị truy tố gồm hai nhân viên thư viện, một quản lý trường học và một cựu quản lý kho hàng từ các học khu đang gặp khó khăn tài chánh, kể cả Los Angeles Unified và thành phố Inglewood, Lynwood cùng Bellflower cạnh đó, theo biện lý quận Los Angeles, Jackie Lacey, cho hay trong thông cáo gửi tới báo chí.

Tất cả những người này được một người chuyên buôn bán sách, Corey Frederick, 43 tuổi, mời gọi vào đường dây ăn cắp. Corey Frederick là chủ tiệm sách Doorkeeper Textz ở thành phố Long Beach.

Cáo trạng công bố hôm Thứ Năm nói rằng từ năm 2008 đến 2010, Frederick trả cho các nghi can từ $600 đến $47,000 mỗi người để lấy cắp các sách về ngôn ngữ, kinh tế, vật lý, sinh vật học… của các trường để ông bán lại cho Amazon và các tiệm sách khác.

Các công tố viên cho hay một số các sách này sau đó cũng bán lại cho chính các học khu bị mất cắp. (V.Giang)

Vào nhà cướp, bị chủ nhà bắn chết

 

SAN MATEO (SF Chronicle) Một nạn nhân bị các kẻ lạ mặt vào nhà cướp tại thành phố San Mateo, vùng Bắc California, đã nổ súng chống trả, làm thiệt mạng một nghi can và làm bị thương một người khác, theo cảnh sát.

Vụ nổ súng xảy ra lúc 11 giờ 30 phút tối ngày Thứ Tư. Nạn nhân là một thanh niên 24 tuổi, cũng bị thương vì trúng đạn nhưng không trầm trọng.

(Hình minh họa: Sylvain Thomas/AFP/Getty Images)

Các điều tra viên cho hay người đàn ông này và ba người khác đang ở trong nhà thì có ba kẻ đột nhập vào nhà định cướp, theo lời phó cảnh sát trưởng San Mateo, ông Mike Callagy.

Vào sáng sớm ngày Thứ Năm, cả ba nghi can đến bệnh viện Regional Medical Center ở San Jose với các vết thương do trúng đạn. Một người ở San Jose, tên Bryan Ma, 24 tuổi, chết tại bệnh viện sau đó, còn một người khác đang bình phục, theo tin cảnh sát.

Hai nghi can sống sót sẽ bị bắt, theo ông Callagy. Tên của các nạn nhân và nghi can chưa được công bố.

Vụ tấn công vào nhà này không có vẻ là chọn lựa ngẫu nhiên, theo giới hữu trách.

“Các nghi can đặc biệt nhắm vào căn nhà này, nhưng vì lý do gì thì chúng tôi chưa rõ trong lúc này,” ông Callagy cho hay. (V.Giang)

Cha mẹ la mắng cũng khiến trẻ em đau như bị đòn

 

WASHINGTON (WSJ) Các bậc cha mẹ la mắng trẻ thiếu niên vì làm lỗi có thể tạo ra một số vấn đề cũng trầm trọng như đánh đập chúng, kể cả gia tăng nguy cơ bị bệnh trầm cảm hay có thái độ hung hăng, theo kết quả một cuộc nghiên cứu mới đây.


(Hình minh họa: Gonzalo Arroyo Moreno/Getty Images)

Ngay cả trong trường hợp giữa cha mẹ và con cái có mối quan hệ tốt đẹp cũng không giúp được trẻ thiếu niên đối phó với ảnh hưởng tiêu cực của những lời la hét, mắng mỏ hay các chê trách, như gọi chúng là “lười biếng” và “ngu ngốc.”

Cuộc nghiên cứu do các chuyên gia thuộc đại học University of Pittsburgh và University of Michigan thực hiện, được đăng tải trên trang web của tạp chí Child Development hôm Thứ Tư.

Tuy việc đánh trẻ em là điều cấm kỵ trong một số cộng đồng ở Mỹ, việc la hét chúng thường không bị dư luận chê trách.
Ngược lại, nhiều bậc cha mẹ thường nghĩ rằng la hét sẽ khiến trẻ em lắng nghe họ. Nhưng cuộc nghiên cứu cho thấy điều này có tác dụng ngược lại.

Theo bản báo cáo, khi trẻ em vào khoảng 13 tuổi, chừng 45% các bà mẹ tham gia vào cuộc nghiên cứu, và 42% các ông bố nói rằng họ dùng lời lẽ nặng nề với con trong năm đó. Những trẻ này, năm sau đó có nhiều vấn đề về cách cư xử với người chung quanh, kể cả gây gổ với bè bạn, gặp khó khăn trong việc học và nói dối với cha mẹ, bên cạnh các triệu chứng trầm cảm. (V.Giang)

Số người trẻ Mỹ hút thuốc lá điện tử tăng vọt

 

WASHINGTON (WSJ) Một cuộc nghiên cứu của chính phủ Mỹ mới đây cho thấy có sự tăng vọt trong số người trẻ hút thuốc lá điện tử, một chiều hướng làm giới chức y tế cộng đồng phải lo ngại.


(Hình minh họa: Joe Raedle/Getty Images)

Kết quả cuộc nghiên cứu này có thể khiến cơ quan điều hành thực phẩm và dược phẩm Mỹ (FDA) đưa ra luật lệ nhằm chi phối việc bán thuốc lá điện tử, hiện có vào khoảng 300 loại khác nhau trên thị trường Mỹ và bất cứ ai cũng có thể mua.

Thuốc lá điện tử là dụng cụ chạy bằng pin, hơ nóng chất lỏng có pha nicotine để biến thành hơi, giống như khói thuốc.

Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh (CDC) của chính phủ liên bang Mỹ hôm Thứ Năm nói rằng số phần trăm học sinh trung học thử thuốc lá điện tử tăng tới 10% trong năm 2012, từ 4.7% năm 2011. Mức độ của thành phần học sinh trung học đệ nhất cấp tăng thành 2.7% so với 1.4% chỉ một năm trước đó.

Các nhóm chống thuốc lá nói rằng thuốc lá điện tử là bước mở đường đến nghiện thuốc lá bình thường vì khiến người sử dụng phải luôn có nicotine. Ngoài ra cuộc thăm dò cũng cho thấy số người vừa hút thuốc lá thường vừa hút thuốc điện tử cũng rất cao. (V.Giang)

iPad cho mỗi học sinh: Vụ đầu tư đắt tiền của Học Khu Los Angeles

 

Lê Tâm (theo CSMonitor)

Học khu Los Angeles (LAUSD) ở tiểu bang California đang phát các máy iPad cho tất cả 650,000 học sinh nơi này khóa học năm nay, một phần trong chương trình đầu tư vào kỹ thuật cao của giới chức giáo dục nơi đây. Tuy nhiên, liệu đây có phải có phải là quyết định khôn ngoan hay không còn tùy thuộc vào sự huấn luyện giáo chức và nhiều yếu tố khác, theo các chuyên gia.


(Hình minh họa: Sean Gallup/Getty Images)


Hai trường tiểu học trong học khu LAUSD là hai nơi đầu tiên nhận được máy hồi đầu tuần qua. Và trong hai tuần nữa, toàn thể các trường trong LAUSD, với khoảng 650,000 học sinh, từ mẫu giáo đến trung học, sẽ nhận được các máy này. Máy iPad của LAUSD trị giá khoảng $678, được gắn đầy đủ các chương trình chuyên về giáo dục. Ở các trường này cũng sẽ gắn hệ thống mạng vô tuyến.

Ðầu tư của LAUSD vào iPad đang tạo ra một loạt các câu hỏi, cả về lãnh vực giáo dục lẫn pháp lý, vì các học sinh sẽ được phép mang máy điện toán bảng này về nhà.

Trong số những điều gây tranh cãi có cả luật lệ về chi tiêu của học khu, vấn đề tiết lộ các chi tiết của việc bán trái phiếu để có $1 tỉ dùng để tài trợ chương trình này, và thời hạn sử dụng của máy iPad.

Cho đến nay, các dữ kiện có được cho thấy là chương trình của LAUSD có lợi nhiều hơn hại. Những điều lợi bao gồm cả sự hào hứng và uyển chuyển trong cách dạy cũng như cách học từ phía cả thầy lẫn trò, cùng là sự bình đẳng về cơ hội học tập cho các học sinh nghèo. Những điều không tốt có thể gồm có việc học sinh không chuyên chú lắng nghe lời giảng trong lớp cũng như nhu cầu phải cho các thầy cô có thời giờ tìm hiểu những gì máy iPad có thể giúp cho họ.

“Trước đây đây đã từng có những máy móc được coi là đầy hứa hẹn nhưng rồi phải xếp xó vì các giáo viên không được huấn luyện kỹ càng cách sử dụng và khai thác lợi ích,” theo lời Renee Hobbs, giáo sư và cũng là giám đốc sáng lập trường Harrington School of Communication and Media, tại đại học University of Rhode Island.

Những nhu liệu nào sẽ được dùng với máy iPad và các thầy cô sẽ dùng như thế nào, cũng là điều các chuyên gia giáo dục quan tâm.

“Dùng iPad chỉ để khoe là mình có iPad sẽ không giúp gì cho học sinh. Nhưng nếu dùng iPad để mở cánh cửa cho việc tạo chương trình dạy thích hơp với từng cá nhân cũng như cho cơ hội để học sinh học theo cách của mình là sự kiện đầy hứng thú trong ngành giáo dục,” theo lời Sherri Hope Culver, giám đốc trung tâm Center for Media and Information Literay ở đại học Temple University.

Các học khu khác trên khắp nước Mỹ sẽ chăm chú theo dõi những gì xảy ra ở Los Angeles, kể cả điểm thi của học sinh để tìm cách thẩm định giá tri của việc dùng iPad.

“Quyết định cung cấp Ipad cho học sinh của LAUSD là điều hoàn toàn đúng với nhận định cho rằng thế hệ hiện nay là thế hệ viết nhiều nhất,” theo Ben Agger, giám đốc trung tâm Center for Theory thuộc đại học University of Texas tại Arlington. “Trẻ ngày nay viết rất nhiều, dù rằng không phải giống như thời cha mẹ chúng. Chúng có thể không nộp bài viết về Shakespeare theo đúng hạn, nhưng chúng blog, post và text qua những phương cách sáng tạo nhất. Học khu Los Angeles đã nhận thấy điều này.”

Chuẩn bị hồ sơ phỏng vấn với Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ

 

Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.

Luật di trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm hiểu luật di trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn tiểu bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 244,000 luật sư nhưng chỉ có 172 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.

 

Chuẩn bị hồ sơ phỏng vấn với Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ

Trong những tháng qua, hồ sơ bảo lãnh cho diện vợ chồng và diện vị hôn phu vị hôn thê đã bị từ chối với một số lượng đáng kể, vì thế tôi sẽ trình bày về phương pháp chuẩn bị hồ sơ và dữ kiện để đi phỏng vấn.

Thường đa số hồ sơ bị từ chối với những lý do như sau:

1) Người thừa hưởng không biết chi tiết thông thường về đời sống của người bảo lãnh;
2) Những hình ảnh nộp vào chỉ chứng minh người bảo lãnh và người thừa hưởng gặp mặt nhau chỉ có 2, 3, 4 hoặc 5 ngày trong những chuyến đi Việt Nam; và
3) Sự liên lạc của hai người chỉ được chứng minh bằng vài lá thơ.

Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ quyết định rằng người thừa hưởng không biết chi tiết thông thường về đời sống của người bảo lãnh vì khi người thừa hưởng được phỏng vấn, sĩ quan của lãnh sự quán sẽ hỏi người thừa hưởng về chi tiết đời sống của người bảo lãnh. Những câu hỏi họ thường hỏi là:

1) Hai người gặp nhau lần đầu tiên là lúc nào và ở đâu?
2) Người bảo lãnh làm việc gì ở Hoa Kỳ và làm ở đâu?
3) Người bảo lãnh ở với ai và bao nhiêu người ở cùng nhà?
4) Ai cầu hôn và cầu hôn từ lúc nào?
5) Nếu người bảo lãnh đi học thì đi học trường nào?
6) Nếu người bảo lãnh có gia đình trước đây thì người bảo lãnh ly dị từ lúc nào và lý do tại sao ly dị? Người bảo lãnh và người thừa hưởng phải tìm hiểu nhau thật kỹ càng về đời sống của nhau vì khi đi phỏng vấn mà trả lời sai một chi tiết không đáng kể thì hồ sơ xin cấp chiếu khán sẽ bị từ chối.

Trước khi vào vấn đề hình ảnh và thư từ, quí vị nên biết rằng người sĩ quan của lãnh sự sẽ không phỏng vấn đương đơn hơn 15 phút cho nên đương đơn phải chuẩn bị tất cả giấy tờ để cho người sĩ quan dễ thấy và dễ hiểu. Nếu những chi tiết gì quan trọng trên một tờ giấy nên dùng viết highlighter để tô màu chỗ đó để giúp người sĩ quan chú ý vào đó.

Còn vấn đề hình ảnh và thư từ thì là một yếu tố cần thiết, tuy nhiên đương sự cần phải biết tổ chức hoặc chuẩn bị trước để không bị lung túng hay vụng về khiến để tạo ra sự nghi ngờ của viên chức phỏng vấn. Nhiều khi người thừa hưởng cầm theo rất nhiều hình ảnh để đi phỏng vấn nhưng khi vào phỏng vấn lại sợ quá và đưa cho người sĩ quan hết những tấm hình không xấp theo thứ tự và người sĩ quan chỉ lựa ra vài tấm hình để giữ lại. Hoặc khi đi phỏng vấn người thừa hưởng chỉ cầm theo vài tấm hình tượng trưng vì đinh ninh rằng hồ sơ mình thiệt mà tại sao phải lo. Thật ra đương sự khi đi phỏng vấn, phải chuẩn bị hình ảnh và đem theo tất cả hình ảnh mình đã có. Hình ảnh nên sắp xếp theo thứ tự theo những chuyến đi về Việt Nam của ngườio phối ngẫu. Và nếu có thể xếp theo thứ tự ngày tháng được thì càng tốt. Nên chọn vài tấm hình và xếp mỗi hai tấm hình trên một tờ giấy trắng và dưới mỗi tấm hình nên ghi chú ngày, tháng, năm và nơi chụp. Khi làm như vậy quí vị sẽ tránh phải người sĩ quan quyết định rằng người bảo lãnh và người thừa hưởng gặp mặt nhau chỉ có 2, 3, 4 hoặc 5 ngày mà thôi.

Những loại giấy tờ sau đây cần phải được xếp theo thứ tự của ngày tháng năm. Những giấy tờ đó là thư từ, hóa đơn điện thoại, vé máy bay, và hóa đơn gửi tiền hoặc quà. Thư từ phải kèm theo bao thơ có mộc của bưu điện. Những hóa đơn điện thoại nên dùng highlighter để tô màu vào số điện thoại của người bảo lãnh và số điện thoại của người thừa hưởng. Nếu người bảo lãnh không đứng tên trên số điện thoại đã dùng để liên lạc với người thừa hưởng thì phải có giấy tờ chứng minh sự liên hệ của người đứng tên và người bảo lãnh. Những vé máy bay nên xếp trên một tờ giấy trắng và phải có boarding pass chứng minh rằng vé đã được dùng. Những sự trình bày trên là một vài điển hình để giúp quí vị chuẩn bị hồ sơ đi phỏng vấn tại Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ.

Bản tin chiếu khán

Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 9 năm 2013:

Ưu Tiên 1 – priority date là ngày 15 tháng 9 năm 2006, tức là Ưu Tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu Tiên 2A – priority date đã được hiện hành, nghĩa là sau khi hồ sơ được Sở Di Trú chấp thuận và được chuyển sang cho National Visa Center (NVC). NVC sẽ tiến hành thủ tục xin thị thực liền và không cần phải đợi ngày priority date được đáo hạng.

Ưu Tiên 2B – priority date là ngày 15 tháng 2 năm 2006, tức là Ưu Tiên được dành cho Con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu Tiên 3 – priority date là ngày 22 tháng 1 năm 2003, tức là Ưu Tiên được dành cho Con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu Tiên 4 – priority date là ngày 22 tháng 7 năm 2001, tức là Ưu Tiên được dành cho Anh, Chị hoặc Em của công dân Hoa Kỳ.

Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2013-9%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html

Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời quý vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm hiểu luật di trú” và mục “Giải đáp thắc mắc” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Chủ Nhật ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Làm báo với Ðỗ Ngọc Yến

 

Ngô Nhân Dụng

Chúng tôi đã làm việc chung trong nhiều tờ báo ở Sài Gòn, trước năm 1975. Có thể kể ngay từ lúc tờ báo Sống của Chu Tử đang lên; các bạn trong tòa soạn có Trần Dạ Từ, Ðằng Giao, Nguyễn Thụy Long. Chúng tôi tham dự từ bên ngoài, vì quen thân với Trần Dạ Từ trong nhiều năm trước đó. Có lẽ thời gian chúng tôi làm báo hăng hái nhất là khi nhật báo Sóng Thần ra đời.

Tờ báo in xong, mỗi ngày mọi người đều ngóng chờ tin tức, từ Chu Tử, Uyên Thao, là người điều khiển tờ báo, cho tới hai chúng tôi. Thứ nhất là coi tờ báo có bị tịch thâu hay không; thứ nhì là xem hôm đó bao nhiêu tờ báo được phát hành. Chỉ lo làm sao cho báo sống được; nhưng chúng tôi không ngờ nó đã sống rất mạnh. Tôi nhớ năm đó có cuộc bầu cử tổng thống, báo Sóng Thần có lần in bức hình thời sự. Trong hình là cảnh một gia đình sống trong một cái ống cống lớn bày bên cạnh đường trước khi đem chôn xuống đất. Nhưng bên trên cái ống cống là hình bích chương tranh cử của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu dán trên tường. Hình như năm đó chỉ có mình ông Thiệu tranh cử sau khi hai ông Kỳ và ông Minh rút tên, báo chí gọi là “Bầu cử độc diễn.” Bức hình được họa sĩ Ðằng Giao trình bày, lớn gần nửa trang báo “đập vào mắt,” đăng kèm theo một bản tin ngắn về bầu cử. Cho in bức hình đó rồi; báo đã in xong, ai cũng lo. Bộ Thông Tin có thể lấy cớ này nọ tịch thu tờ báo. Nhưng may quá, họ không làm gì cả. Ðộc giả tất nhiên thích cái ý mỉa mai cay đắng ngầm trong bức hình này.

Sau báo Sóng Thần, chúng tôi lại cùng làm với báo Ðại Dân Tộc của dân biểu đối lập Võ Long Triều. Ðỗ Ngọc Yến làm việc nhiều, chạy tin và nộp bài trực tiếp với Chú Tư Cầu, nhà văn Lê Xuyên. Ðây có lẽ là thời gian đầu tiên Yến sống với số lương làm báo, tháng tháng đem một chút về đưa cho vợ, phụ vào số lương cô giáo của chị Lã Phương Loan. Còn tôi chỉ ngồi ở nhà viết, mỗi ngày có một em bé chạy xe đạp đến lấy bài. Hồi đó tôi ký tên là Vương Hữu Bột, mà sau này tôi còn dùng khi viết cho báo Người Việt và Thế Kỷ 21. Tôi trở lại nghề báo sau khi Ðỗ Ngọc Yến quyết tâm lập ra và điều khiển nhật báo Người Việt năm 1978; rồi Lê Ðình Ðiểu chủ trương tờ Thế Kỷ 21 vào đầu năm 1989. Nhưng từ năm 1995 tôi mới thật sự làm báo chung với Ðỗ Ngọc Yến; di cư từ Montreal xuống California, làm việc thường xuyên và lãnh lương của báo Người Việt. Trong hơn mười năm đó, cho tới khi Ðỗ Ngọc Yến qua đời, tôi mới có dịp đụng chạm với Ðỗ Ngọc Yến, một nhà báo. Sau khi Yến mất, tôi đã nhớ lại những kỷ niệm nghề nghiệp của ông bạn mình, trong đó có quan niệm của Yến về việc làm báo. Tôi ghi lại những kỷ niệm này để các bạn trong thế hệ mới đang làm Người Việt và Người Việt Online thông cảm với những điều tâm huyết của người chủ nhiệm sáng lập.

Ðỗ Ngọc Yến tự học nghề báo, từ khi lớn lên Yến hầu như không bao giờ làm một công việc nào khác ngoài nghề báo – trừ mấy năm đầu mới sang Mỹ phải làm đủ thứ việc để sinh nhai; như đã làm cán sự xã hội trong một vài năm. Yến ham làm báo như người ta ham đá banh, ham trồng hoa lan, chứ không nghĩ đến tiền. Một phần cũng vì Yến sinh ra trong một gia đình khá giả, không lo lắng về việc kiếm tiền để sống như bọn chúng tôi, Trần Dạ Từ, Nguyễn Thụy Long, Tú Kếu hay Dương Nghiễm Mậu, nhóm bạn bè thời niên thiếu. Không quan tâm đến khía cạnh kinh doanh, cho nên nếu Ðỗ Ngọc Yến tha thiết với cái nghiệp làm báo, đến danh tự, đạo đức của nghề, điều đó cũng dễ hiểu. Yến được đào tạo trong môi trường Hướng Ðạo cho nên cũng thừa hưởng một nền móng đạo lý của phong trào này. Những quy tắc đạo lý mình sống theo thì cũng trở thành những quy tắc mình giữ khi làm báo.

Nhiều lần Ðỗ Ngọc Yến, Lê Ðình Ðiểu và chúng tôi đã bàn nhau có nên viết ra những quy tắc nghề nghiệp chính thức cho nhật báo Người Việt để anh em cùng theo đuổi hay không. Lê Ðình Ðiểu rất quan tâm đến vấn đề này, và nghiêng về ý kiến phải viết ra thành văn bản, giống như những tờ báo bên Mỹ. Yến và tôi thì phân vân, vì thấy tờ báo mình còn nhỏ quá không so sánh với các tờ báo Mỹ in mỗi ngày hàng triệu số. Như một gia đình, có gì anh em bàn luận, khuyên bảo lẫn nhau cũng được; chưa cần và có thể chưa chắc đã theo được đúng các quy tắc mà mình muốn ghi lại. Sau cùng cả ba quyết định là chưa cần viết. Vì hầu hết các tờ báo lớn trên thế giới đều đã viết những bản quy ước nghề nghiệp như vậy, mình chỉ cần nghiên cứu và đem ra thảo luận, châm chước mà theo là đủ. Các trường dạy nghề báo đều có những khuyến cáo đáng nghe, anh em nào có học thì tự khắc biết. Sau khi Lê Ðình Ðiểu qua đời, Ðỗ Ngọc Yến bệnh nặng, Yến mới đề nghị tôi viết trong Sổ Tay Người Việt một số quy tắc về đạo đức nghề nghiệp để anh chị em cùng theo, nhưng viết trong một cuốn “Sổ Tay” thì không long trọng như viết những lời tuyên ngôn hay phát nguyện.

Yến chưa bao giờ viết ra các quy tắc nghề nghiệp, nhưng Yến thường hay nói, rất chịu khó nói, không ngại nói. Và những điều Yến nói ra thường dựa trên những câu chuyện cụ thể, các quyết định trước mắt bắt buộc phải lựa chọn, chứ không tự nhiên đặt ra như những vấn đề trừu tượng và tổng quát. Yến không có khuynh hướng bàn chuyện lý thuyết, mặc dù anh hay nêu lên những quy tắc tổng quát khi quyết định điều gì. Cả hai chúng tôi đều thích triết học, thích đọc lịch sử, đủ thứ sách lịch sử có trong tay. Nhưng các ý kiến nghề nhiệp của Yến thường dựa trên căn bản là phương cách cư xử phải chăng, lối sống khôn ngoan của người Việt mà từ nhỏ chúng ta đã học trong nhà trường, ngoài xã hội cũng như ngay trong làng báo Việt Nam ngày xưa.

Chẳng hạn như đối với các đồng nghiệp. Yến chủ trương không bao giờ gây tranh cãi, báo Người Việt thường không tham dự các vụ tranh cãi trong cộng đồng. Có những lúc người Việt ở nước ngoài bàn tán, tranh luận sôi nổi về một đề tài nào đó, bao nhiêu tờ báo tham dự, đứng về phía bên này hay bên kia, Yến đều khuyên anh em nên đứng ngoài. Thí dụ như khi có hai hoặc ba ban chấp hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, hay khi các đoàn thể và các báo tranh luận vụ một nhà văn người Việt tị nạn kiện một trường đại học ở Boston, hay là những vụ nhỏ hơn như Cộng đồng người Việt ở Nam California có hai người đều nhận là chủ tịch, các hội cựu học sinh Gia Long, Trưng Vương cũng có lúc như thế. Bao nhiêu tờ báo đăng các bài tranh luận xem bên nào phải, bên nào trái, ai cũng có những lý luận sắc bén cả, báo Người Việt thường không có ý kiến. Không những thế, Yến đề nghị Người Việt không đăng cả những bài lai cảo người ta gửi tới, bàn về các vấn đề đó.

Nhiều bạn bè có lúc đã tới tận tòa báo, thẳng thắn công kích báo Người Việt “hèn” không dám bày tỏ thái độ về các vấn đề sôi nổi cả cộng đồng. Nhưng Người Việt vẫn giữ thái độ đứng ngoài. Một lý do mà Yến thường nêu lên là tờ báo không cần phải tỏ thái độ về tất cả các câu chuyện đang được dư luận tranh cãi. Im lặng cũng là một thái độ, nó có ý nghĩa là tờ báo coi đó chỉ là những đề tài nhỏ đã bị thổi phồng lên mà thôi, cứ để một thời gian sẽ chìm vào quên lãng. Cứ chờ, sẽ có ngày ai cũng thấy đó là những vấn đề nhỏ, không cần làm to chuyện. Yến hay nói, mình không nên bắt độc giả phải bận tâm về những vấn đề như vậy. Ðỗ Ngọc Yến cũng hay nêu lý do biện minh cho thái độ này, là chúng ta không nên đề cao những vấn đề mà nêu lên chỉ làm chia rẽ cộng đồng. Cứ để yên, một xã hội phức tạp và căng thẳng như khối người Việt di tản đã đủ chia rẽ nhau lắm rồi, không nên để cho đồng bào thấy nhiều cảnh chia rẽ bêu riếu hơn nữa. Cuối cùng, đa số anh em đồng ý thái độ đó là phải.

Có lúc nhiều người chê là Ðỗ Ngọc Yến và nhật báo Người Việt “tròn” quá, có thái độ “cầu an” trước các cuộc tranh cãi đầy sóng gió. Nhiều anh em trong tòa báo cũng cảm thấy máu nóng lên, muốn “tỏ thái độ” cho thiên hạ biết là “báo mình” không “trốn tránh.” Nhưng cuối cùng, lựa chọn của Ðỗ Ngọc Yến vẫn được mọi người chấp thuận. Bây giờ nghĩ lại, phải thấy đó là một lựa chọn khôn ngoan. Một câu hỏi mà Yến thường đặt ra là nếu như nhật báo Người Việt đứng về một phe trong các cuộc tranh cãi mà chọn một thái độ nào đó, thì có chắc chắn lựa chọn đó mới lẽ phải, là sự thật duy nhất, ý kiến đúng nhất hay không? Khi có nhiều người bất đồng ý kiến một cách sôi nổi trên một vấn đề như vậy, người viết báo có nên nêu ý kiến riêng của mình ra, dùng một cơ quan ngôn luận mà mình kiểm soát để chinh phục độc giả đồng ý với mình hay không? Nếu đó lại chỉ là những chuyện cá nhân, không phải là những vấn đề thực sự trọng đại về đạo đức, về chính trị, không thể có những câu trả lời dứt khoát, thì mình có nên bắt độc giả phải nghe ý kiến riêng của mình hay không? Tại sao phải mang ý kiến của một nhóm người làm báo gây ảnh hưởng trên dư luận độc giả? Ðỗ Ngọc Yến có một quan niệm rõ ràng là một tờ báo phải là một định chế công ích, của chung tất cả mọi người chứ không phải của các chủ nhân, cũng không phải của các người viết báo. Những người có quyền viết, quyền in báo phải nhớ không để tư ý, tư lợi lên trên công việc thông tin trung thực, khách quan, vô tư mà độc giả có quyền hưởng. Có như thế mới giữ được lòng tin của độc giả.

Có những tờ báo lấy việc công kích nhật báo Người Việt là một việc thường xuyên. Yến thường bảo: Anh em họ là một tờ báo nhỏ, phải ngoi lên để sống, họ chửi bới, công kích mình cũng vì nhu cầu làm báo cả. Cứ để đó, bao giờ báo họ khá lên họ không cần chửi nữa, họ sẽ thôi. Mà quả thật đó là thái độ nhường nhịn, bao dung Yến vẫn giữ trong cuộc sống hàng ngày. Chưa thấy Ðỗ Ngọc Yến giận ai bao giờ. Hồi 1966 ở Sài Gòn có một tờ báo lôi Ðỗ Ngọc Yến ra công kích liên tiếp, gọi cả bọn chúng tôi là làm tay sai Mỹ khi đứng đầu Chương trình Hè 65. Tờ báo đó do một cựu đoàn sinh Hướng Ðạo của chúng tôi làm chủ bút. Ðỗ Ngọc Yến không giận, còn an ủi: Anh em cần chứng tỏ họ họ chống Mỹ thì họ phải viết như vậy. Mà trong các bài chỉ trích Chương trình Hè 65 họ không hề viết một lời nào tỏ ra họ nghi ngờ mình gian lận, ăn cắp tiền của Chương trình, như vậy chứng tỏ họ vẫn kính trọng tinh thần Hướng Ðạo của mình, thế là tốt lắm rồi! Về sau này cũng vậy, Ðỗ Ngọc Yến vẫn vui vẻ giao thiệp với những vị chủ báo chửi báo Người Việt, khiến cho tất cả anh em trong tòa báo cũng lây cái tính hòa hoãn đó.

Một nguyên nhân khiến Yến không để cho nhật báo Người Việt cãi nhau tay đôi với các đồng nghiệp là vì anh đã học kinh nghiệm khôn ngoan của các vị đàn anh làm báo ở Sài Gòn năm xưa. Yến nhớ từng chi tiết những vụ báo này chửi báo khác hồi đó. Anh học được một điều là những tờ báo lớn đã có địa vị rồi thì không bao giờ “cãi nhau tay đôi” với những tờ báo nhỏ, nhất là những báo thích giật gân. Vì dính vào những vụ tranh chấp đó không ích lợi gì cả, chỉ giúp cho tờ báo nhỏ được nổi tiếng. Dù ai cũng biết những kinh nghiệm khôn ngoan đó, Yến là người thi hành được mãi, chỉ vì bản tính Yến rất ôn hòa, nhẫn nhịn, không tự kiêu. Và nhất là anh không để tự ái nhất thời ảnh hưởng tới hành động của mình. Trong cuộc sống hàng ngày Yến cũng thường như vậy, không để cho lòng tự ái lên cao.

Nhiều lần tờ báo Người Việt mắc phải những sơ suất khiến cho nhiều người hiểu lầm, có những cuộc biểu tình phản đối, nhiều người thuộc các đảng phái, các tổ chức chính trị dẫn đầu các cuộc biểu tình đó. Yến thường nhắc nhở tòa soạn rằng báo mình không bao giờ coi những người đang biểu tình chống mình là kẻ thù, nhất là vẫn phải kính trọng các đoàn thể của họ. Những tin tức liên quan đến các đoàn thể đó, tin tức đáng nghe thì vẫn phải loan tin.

Cũng vậy, khi thấy báo mình phạm lỗi nào vì sơ suất, Yến thường yêu cầu tờ Người Việt phải đính chính hoặc xin lỗi độc giả thật nhanh chóng. Có một thứ mà Yến rất quý, rất lo mình làm mất, là lòng tín nhiệm của độc giả. Yến tin rằng nói chung độc giả đều khôn chứ không dại như nhiều người tưởng. Ðó cũng là một niềm tin nền tảng của chế độ dân chủ tự do. Người làm báo không nên quá tự tin ở khả năng thuyết phục của ngòi bút mình dùng. Ðừng tìm cách chạy quanh, đừng giở thói biện bác để chạy tội. Mình có thể che giấu một lỗi lầm trong nhất thời, che giấu đối với một số người; hoặc mình tìm cách mở bài biện bác để chối cãi, không nhận lỗi vì không muốn mất thể diện. Nhưng về lâu dài thì sẽ không che giấu được đâu, người đọc sẽ biết hết ai nói thật, ai nói dối. Tài biện bác đem ra cãi trước tòa có thể thắng một vụ kiện, nghi can có thể được tòa tuyên bố vô tội; nhưng tòa án dư luận không xét xử như vậy. Phải mất nhiều năm một tờ báo mới tạo được niềm tin tưởng của công chúng, nhưng chỉ cần một bước sơ suất là sẽ làm mất tất cả lòng tin ngay, và muốn xây dựng lại tín nhiệm là việc rất khó.

Ðỗ Ngọc Yến qua đời, khi nhớ những ngày làm việc chung với Yến tôi vẫn nhớ hình ảnh một người khiêm cung. Trong các phiên họp Yến không bao giờ tìm cách áp đặt ý kiến của mình, không cố ý lôi kéo hoặc gây ảnh hưởng trên người khác. Trong nhiều cuộc thảo luận nội bộ, thường Yến chỉ ngồi im, để những người khác lý luận tranh cãi. Có lúc Yến chỉ nói một câu giản dị: “Báo Người Việt không làm như vậy,” thế là mọi người nghĩ lại. Những người đang nói ý kiến riêng, đối nghịch với nhau, lại tự đặt mình vào địa vị “Báo Người Việt,” một thực thể riêng, vượt trên thân phận của mỗi cá nhân.

Tự nhiên mình suy nghĩ sáng sủa, rõ ràng hơn; vì không còn bị vướng trong cái tổ kén cá nhân của mình nữa. Một mối quan tâm của Ðỗ Ngọc Yến cũng như Lê Ðình Ðiểu, là sau khi thế hệ này qua đời làm sao để “Báo Người Việt” sẽ giữ được như một thực thể vượt lên trên các cá nhân đã chung sức xây dựng lên nó. Tờ báo phải sống mãi như một định chế chung, nó thuộc về cả cộng đồng người Việt ở nước ngoài, chứ không phải của một nhóm anh em nào, bây cũng như mai sau. Và khi nào nước Việt mình được tự do làm báo, thì anh em phải giúp bà con xây dựng những tờ báo, những định chế trong ngành truyền thông đứng vững như một cách độc lập. Xây dựng lên những định chế như thế là một cách trả ơn tổ tiên, từ Chu An đến Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Ðình Chiểu, các sĩ phu còn nêu gương sáng; cho tới những Nguyễn Văn Vĩnh, Hoàng Ðạo, Nhượng Tống, Phan Khôi, những nhà báo đáng kính lớp trước.

Nghề báo cũng chỉ là một định chế của xã hội con người. Ðịnh chế nào cũng có thể tốt hay xấu tùy theo những người lãm việc trong đó. Nhưng khi người làm báo có ý thức tự coi trách nhiệm của mình là lớn, là có thể ảnh hưởng đến xã hội chung quanh, thì chính họ sẽ giúp cho nghề truyền thông có giá trị hơn. Ðỗ Ngọc Yến là một người như vậy. Mất anh rồi, nhiều người mới thấy tiếc, mới nhớ lại rằng khi có mặt anh là cả một điều đáng quý. Ðối với độc giả nhật báo Người Việt thì chắc mọi người cũng đang thẩm lượng coi sự vắng mặt của người chủ nhiệm sáng lập có gây ra những mất mát nào trên mặt tờ báo hay không. Chỉ mong là bà con vẫn thấy tờ báo tiếp tục trên con đường mà Ðỗ Ngọc Yến đã đi trước.

Thế giới cần một ‘sen đầm’

 

Lê Phan

Tôi có hai câu chuyện liên quan đến cái chữ “sen đầm” này.

Hồi tôi còn ở tù ở Chí Hòa trong cái giai đoạn mà cả nước đi tù sau năm 1975, khu nữ là nơi mà mấy anh cai tù, mà chính quyền cho cái tên hoa mỹ là quản giáo, thích đến và cũng thích huênh hoang. Trong số này có một anh chàng thuộc loại “dốt đặc” nhưng vẫn thích khoe, theo cái kiểu, “Ở ngoài Bắc xe hơi tủ lạnh chạy đầy đường.”

Có một hôm, hẳn mới được học tập chính trị, anh chàng vào ba hoa nói về sự “thâm độc của đế quốc Mỹ Ngụy.” Trong phòng nữ khu AB đó có đủ cả, từ một đại úy quân đội Việt Nam Cộng Hòa bị bắt vì đã tham dự một cố gắng tổ chức kháng chiến chống lại kẻ xâm lăng. Cũng có một bà cán bộ hồi chánh, sau khi miền Nam thất thủ, đã vội vàng chạy kiếm một chỗ để làm vua một cõi. Chỉ ít lâu sau, những đồng chí cũ của bà ta khám phá ra, thế là bà lại bị bắt vào tù. Nhưng đông nhất là một nhóm các cô sinh viên đi vượt biên bị bắt đưa về. Các cô còn trẻ, tính tình nghịch ngợm. Thấy ông cán ba hoa, “Cái ‘thằng Mỹ’ sen đầm quốc tế nó thâm độc lắm,” các cô không nhịn được hỏi “Thế sen đầm là gì?” Ông cán lúng túng, ấp úng một hồi rồi bảo, “Nó là cái con sen đầm đó, nó thâm độc lắm.”

Nghĩ tội nghiệp cho ông lính công an bởi quả thật thời đó báo chí thường xuyên chỉ trích chê bai vai trò “sen đầm quốc tế” của Hoa Kỳ. “Sen đầm,” phiên âm từ chữ gendarme của tiếng Pháp, thực ra chỉ là một ông cảnh sát. Và mỉa mai thay ngày nay chính Hà Nội đang tìm tới người cảnh sát quốc tế đó để cầu viện.

Câu chuyện thứ nhì là từ thời học trò. Hồi đó tôi được học bài thơ “If” của Rudyard Kipling. Bài thơ đó ngày nay mà đưa vào trường học thì hẳn sẽ bị bảo là thủ cựu và lạc hậu, không có “cool” tí nào cả. Nhưng thế hệ chúng tôi ngây thơ hơn nhiều nên vẫn khá thích thú. Nhưng cũng chỉ biết có mỗi một bài. Mãi đến khi sang Mỹ đi học, tôi mới được biết đến một bài thơ nữa của nhà thơ đã có thời là thi sĩ của Ðế quốc Anh, đã có một bài thơ tặng cho Hoa Kỳ khi Hoa Kỳ theo chân các cường quốc Tây Phương, chiếm Philippines làm thuộc địa.

Tôi còn nhớ mang máng Kipling khuyến khích Hoa Kỳ hãy:

“Take up the white man’s burden…
The savage wars of peace
Fill full the mouth of famine
And bid the sickness cease.”

(Hãy gánh gánh nặng người da trắng/chiến tranh tàn nhẫn của hòa bình/Cho những miệng đói ăn/ và làm ngưng bệnh tật)

Ngày nay, như ký mục gia Gideon Rachman của tờ Financial Times nhận xét, Hoa Kỳ có một tổng thống da đen và không một nhà trí thức nào dám dùng cái ngôn ngữ đế quốc của Kipling. Nhưng cái ý tưởng là Hoa Kỳ gánh một gánh nặng đặc biệt trong việc làm viên cảnh sát giữ trị an cho thế giới thì vẫn còn đó. Ngay chính Tổng Thống Barack Obama cũng nói đến cái vai trò đặc thù đó trong lời kêu gọi phải có hành động về Syria. “Chúng ta là Hoa Kỳ,” tổng thống tuyên bố, phác họa vai trò đặc biệt mà quốc gia của ông đã đóng trong việc tạo dựng và bảo vê trật tự thế giới hậu 1945.

Nhưng liệu Hoa Kỳ có còn chuẩn bị đóng vai trò làm người cảnh sát bảo vệ cho thế giới và tiếp tục chiến đấu trong “những trận chiến tàn nhẫn cho hòa bình”? Câu hỏi đó đang ám ảnh cuộc tranh luận tại Quốc Hội về can thiệp ở Syria. Sự ngần ngại của chính tổng thống và các cuộc thăm dò dư luận ở Hoa Kỳ đã cho thấy là nhiều người Mỹ rất nghi ngờ. Họ lại càng bị ảnh hưởng thêm bởi quyết định của Quốc Hội Anh muốn không tham dự vào bất cứ một cuộc can thiệp quân sự nào ở Syria. Kể cũng phải, gần 80 năm sau khi ông Kipling qua đời, nhiều người ở Anh nay coi quyết định của Quốc Hội là một chỉ dấu là Anh Quốc sau cùng đã gỡ bỏ được cái bản năng hậu đế quốc muốn làm cảnh sát cho thế giới, ngay dầu chỉ là làm phó sheriff cho Hoa Kỳ.

Anh Quốc là cường quốc quân sự thứ tư của thế giới và thành viên của Hội Ðồng Bảo An, thành ra một quyết định như vậy hẳn sẽ có ảnh hưởng toàn cầu. Nhưng nếu Hoa Kỳ chọn một con đường tương tự, nó mới thật là rung trời lở đất. Ðiều còn đáng sợ hơn nữa là chuyện đó có thể sẽ trở thành sự thật. Hoa Kỳ đã quá mệt mỏi vì chiến tranh sau Iraq và Afghanistan và nền kinh tế đã bị yếu đi vì cuộc khủng hoảng vừa qua. Trong khi đó, cuộc cách mạng shale gas đã làm cho Hoa Kỳ không còn lệ thuộc vào dầu thô của vùng Trung Ðông nữa. Người dân Mỹ, kể cả tổng thống, không còn chút ảo tưởng nào là quân đội của họ sẽ được chào đón ở các quốc gia khác. Thay vì vậy, như Kipling đã khuyến cáo, họ đã học để lúc nào cũng chờ đợi “sự đổ lỗi của những người đã được giúp đỡ/ Sự oán ghét của những người được bảo vệ.”

Cũng như ở Anh quốc, một khoảng cách lớn đang phân chia ở Hoa Kỳ giữa những người có trách nhiệm về chính sách ngoại giao và coi lẽ đương nhiên là phải canh phòng cho thế giới, trong khi dân chúng nói chung thì rất hoài nghi. Những cuộc thăm dò dư luận cho thấy hai phần ba dân chúng Anh hài lòng với quyết định của Quốc Hội về Syria. Ở Hoa Kỳ, cuộc tranh luận trong Quốc Hội xảy ra trong một bối cảnh tương tự với các cuộc thăm dò dư luận đi từ nghiêng ngửa đến phe chống can thiệp đông hơn phe ủng hộ.

Cũng phải thông cảm cho Tổng Thống Obama và nhân dân Hoa Kỳ. Lo ngại về một cuộc can thiệp vào Syria là chính đáng. Sau kinh nghiệm đau thương ở Iraq, nơi các phe phái đã không đồng ý nổi với nhau để cùng cai trị và đe dọa nội chiến lại bắt đầu được nói đến. Sau kinh nghiệm Afghanistan, nơi bao nhiêu xương máu của Hoa Kỳ và đồng minh đã đi đến kết luận là triển vọng Taliban trở lại ngày càng rất có thể xảy ra. Và nhất là sau kinh nghiệm của cuộc can thiệp vào Libya, nơi các phe cấp tiến đã không đủ sức để cai trị và biến vùng đất này thành một ổ hoạt động cho al-Qaeda, nơi một ông đại sứ được chính người Libya mến chuộng đã bị hạ sát ngay trong tòa tổng lãnh sự.

Hơn thế, như Tướng Dempsey đã khẳng định tại Hạ Viện, làm sao có thể nói là sẽ không có nguy cơ leo thang. Tổng thống khẳng định là ông chỉ muốn một tấn công giới hạn, nhưng có một số câu hỏi ông không có câu trả lời. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông Bashar al-Assad, không những không bị cản trở, tiếp tục sử dụng vũ khí hóa học? Liệu Hoa Kỳ có một viễn ảnh chính trị thực tế cho tương lai của Syria không? Bắn một mớ hỏa tiễn tuần du vào Syria, và hy vọng là bằng một phép lạ nào đó nó sẽ cải thiện tình hình thì quả không phải là một chiến lược mà chỉ là một ước muốn hão huyền.

Cũng phải thêm là tuy từ sau năm 1945 đến nay, Hoa Kỳ đã đứng ra làm người bảo đảm cho an ninh toàn cầu, nhưng không phải lúc nào Hoa Kỳ cũng can thiệp vào mọi cuộc chiến hay tìm cách ngăn cản mọi vi phạm nhân quyền. Hoa Kỳ đã không can thiệp vào Chiến tranh Iran-Iraq hồi thập niên 1980, một cuộc chiến không khác gì ở Syria hiện nay, khi Hoa Kỳ cảm thấy khó tin tưởng ở cả hai phe lâm chiến.

Khái niệm về can thiệp vào những cuộc nội chiến đặc biệt tàn nhẫn, hay là cưỡng bách thi hành lệnh cấm với một vũ khí nào đó, thực ra mới nổi lên từ thập niên 1990. Nó phát xuất từ cuộc thảm sát kinh hồn ở Rwanda nơi máu chảy đỏ sông, hay cuộc chiến ở Bosnia nơi vụ thảm sát ở Shrebrenica đã làm sống dậy lương tâm của một số lãnh tụ. Thêm vào đó là sự phát triển của một chủ thuyết mới về “vũ khí có sức hủy diệt hàng loạt” là một phần của cuộc chiến chống khủng bố sau ngày 11 tháng 9.

Dĩ nhiên việc Quốc Hội bác bỏ can thiệp vào Syria sẽ là trở về với một lập trường cổ truyền và giới hạn về liệu những hành động nào của một quốc gia khác có thể biện minh cho việc triển khai sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ. Thành ra trên nguyên tắc, việc không can thiệp vào Syria không có nghĩa là ông sheriff Hoa Kỳ đã gác súng về hưu. Khổ một nỗi, không hành động, không những khuyến khích ông Assad thêm quá khích, mà còn sẽ bị diễn dịch bật đèn xanh bởi nhiều quốc gia khác. Cho đến nay, niềm tin là “lằn đỏ” của Hoa Kỳ có một ý nghĩa đã là nền tảng của kiến trúc an ninh toàn cầu, từ Thái Bình Dương đến Vùng Vịnh đến liên hệ Nga Ba Lan.

Dầu muốn hay không, tổng thống đã vẽ ra lằn đỏ ở Syria. Nếu lằn đỏ đó không được bảo vệ thì các chính phủ ở Nhật Bản, Israel, Ba Lan và ngay cả ở Việt Nam nữa sẽ cảm thấy ít an toàn hơn. Thực sự, tuy không ý thức, nhưng thế giới ngày nay cần “viên sen đầm” Hoa Kỳ hơn bao giờ hết, vì hé lộ ở chân trời là một quốc gia đang muốn giành bá quyền.

Dong_Hung_Vien


Football 2013: Ðiểm danh các đội nhà nghề toán NFC

 

Nguyễn Văn Khanh

Số báo này đến tay quý độc giả vào đúng thời điểm các đội banh cà na nhà nghề Hoa Kỳ đang ra sân đấu trận đầu tiên, khởi đầu cho một mùa banh hoàn toàn mới. Cũng xin được thưa ngay là hầu hết các dự đoán cho mùa 2013-14 đều tin năm nay là năm của Denver Broncos và San Francisco 49ers, khác biệt nếu có nằm ở chỗ có người tin Denver sẽ chiếm Super Bowl, có người lại nghĩ chắc chắn 49ers không thể để vuột chiếc cúp vô địch một lần nữa, sau khi thua Baltiomore Ravens hồi đầu năm nay.

Ðúng hay sai chưa biết, chỉ biết cũng như những mùa banh đã qua, mùa banh năm nay hứa hẹn nhiều sôi nổi, kể cả những dự đoán tin rằng bất ngờ sẽ xảy ra trên sân cỏ. Riêng với chúng tôi, điều mới lạ là thay vì tòa soạn dự đoán những gì sẽ xảy ra, chúng tôi mời chính quý độc giả lượng định tài cao thấp của từng đội banh.

Hôm qua Trang Thể Thao đã gửi đến quý độc giả 16 đội trong toán AFC, hôm nay xin được tiếp tục với 16 đội của toán NFC.

NFC EAST: Chắc vẫn là New York Giants
Trần Ðức Thanh

Năm nay bảng NFC East hứa hẹn nhiều chuyện đặc biệt. Ðầu tiên là đội Washington Redskins với anh QB RG3 được cả nước Mỹ nói tới vì chạy cũng nhanh ném cũng chính xác, kế đến là đội Philadelphia Eagles mới ký giao kèo ngắn hạn với anh Michael Vicks (trả gần 5 triệu cho mùa 2013) cho anh thêm 1 cơ đội nữa để chứng tỏ tài năng, đồng thời đội Dallas Cowboys cũng vẫn tin tưởng ở tướng tài Tony Romo. Những tên tuổi vừa nêu đều là những tên tuổi lẫy lừng của NFL, nhưng nhìn đi nhìn lại chỉ thấy có N.Y Giants là đội cứng cựa nhất.

Với tôi và có thể cũng với nhiều người, quyết định chọn N.Y Giants đứng đầu bảng NFC EAST là quyết định hoàn toàn chẳng khó. Nhìn vào dàn offense, đương nhiên không anh QB của các đội cùng bảng có thể qua mặt được Eli Manning và Hakeem Nicks, trông vào dàn defense chúng ta thấy ngay không còn Osi Umenyiora nhưng lại có 2 cầu thủ kinh nghiệm mới được mời về là Cullen Jenkins và Mike Patterson. Nói cách khác: Giants sắc như nước, vững như đồng ở mùa năm nay.

Dù ủng hộ Giants nhưng tôi vẫn không quên chuyện đội banh mạnh nhất của New York năm ngoái không vào playoff. Thành tích 2012-13 của đội là 9-7, không có mặt ở vòng trong vì thua Atlanta và Baltimore. Năm nay đảm bảo chuyện đó sẽ không xảy ra dù phải thưa thật là tôi vẫn không dám nghĩ đến chuyện Giants sẽ vào tới Super Bowl và thắng Super Bowl ngay tại sân nhà.

Dự đoán của tôi:

-New York
-Dallas Cowboys
-Philadelphia
-Washington Redskins

(Anh Trần Ðức Thanh cư ngụ ở New York, nổi tiếng trong giới bạn bè với biệt danh Thanh “cúng” vì bàn đâu sai đó, đánh đâu thua đó.)

NFC NORTH: Trời đất ơi, chọn ai bây giờ?
Lê Văn Hải

Rõ ràng NFC North là toán khó đoán nhất của làng cà na năm nay. Toán có 4 đội, mỗi đội đều có những điểm thật đặc biệt, đều thuộc hàng ngon lành cành đào. Cách đây chẳng bao lâu Detroit Lions đã khiến mọi người ngỡ ngàng, cách đây cũng chẳng bao lâu chính Chicago Bears cũng khiến mọi người sửng sốt. Dĩ nhiên không thể quên Green Bay Packers đã khá lâu chưa lấy được cúp Super Bowl và Minnesota Vikings cũng lâu rồi chưa tạo được thành tích nổi bật.

Ðội nào nằm kèo trên? Tìm được câu trả lời không phải dễ, cho dù hầu như mọi người vẫn nghiêng về phía Green Bay với Aaron Rodgers và dàn phòng thủ khá vững, nhưng nên nhớ Vikings cũng vững chẳng kém với Jared Allen, lại có thêm Adrian Petterson có thể chạy trên 2,000 yards thật dễ dàng. Detroit trông cũng cứng cựa lằm, năm nay có thêm một dàn cầu thủ tên tuổi về tăng cường, như anh kicker David Akers, RB Reggie Bush, DE Jason Jones, hay anh S Glover Quin.

Ðội Chicago vẫn tin tưởng vào cánh tay của QB Jay Cutler, nhưng nhìn dàn cầu thủ đại học mới được chọn thấy đội có được dàn LB thật trẻ trung, và có anh Kyle Long của Ðại Học Oregon sẽ gây khó khăn cho QB đối phương.

Như thế chọn ai bây giờ? Có lẽ cứ theo đội nào có QB càng nhiều kinh nghiệm càng tốt.

Dự đoán của tôi:

-Green Bay
-Minnesota
-Chicago
-Detroit

(Anh Lê Văn Hải cư ngụ ở Detroit, làm việc cho một công ty chuyên chế tạo xe hơi. Anh thú nhận “khó đoán quá nên tôi phải bốc thăm, đội nào bốc trước đứng đầu, đội nào bốc sau đứng cuối cùng.”)

NFC SOUTH: Atlanta hay Drew Brees?
Phạm Nguyên Hà

Năm ngoái là năm khá lạ lùng: đội New Orleans Saints tuột dốc, Atlanta Falcons trở thành đội đứng đầu bảng của toán South và được dự đoán sẽ là đội banh mọi người phải gờm mặt ở mùa năm nay. Chính dự đoán này khiến những ông thày bàn phải thắc mắc, không biết nên chọn Falcons hay vẫn tin tưởng vào tài nghệ tuyệt diệu của Drew Brees? Với tôi, câu trả lời là nên tin cả 2.

Ðiểm đầu tiên là chúng ta sẽ nhìn thấy ông huấn luyện viên Sean Peyton trở lại sân để đưa New Orleans tiến thật sâu ở vòng trong, chúng ta cũng sẽ nhìn thấy Atlanta đứng vững ở playoff. Với WR Julio Jones và Steven Jackson, chắc chắn Falcons sẽ làm điểm dễ dàng y như mùa năm trước, với tài điều binh khiển tướng của ông thày trẻ tuổi Sean Peyton, chắc chắn anh QB Drew Brees lại có cơ đội trổ tài, chuyền banh cho Mark Ingram và Pierre Thomas. Atlanta hầu như không vất vả nhưng New Orleans sẽ gặp một số khó khăn vì không có Jermon Bushrod.

Hai đội còn lại thì sao? Cả 2 không có gì đặc biệt, nhất là Carolina Panthers vì một mình Cam Newton không thể làm nổi mùa xuân.

Dự đoán của tôi:

-Atlanta
-New Orleans
-Tampa Bay
-Carolina

(Người viết cư ngụ ở Orlando, ủng hộ cả Tampa Bay lẫn Carolina dù biết “hai đội tôi thích đều thua nhiều hơn thắng vì không may nằm trong toán có Atlanta và New Orleans”. Anh còn tiên đoán sớm muộn gì Cam Newton cũng sẽ đi đội khác, “không muốn ở lại với một đội banh èo uột như Carolina”. Ông huấn luyện viên Ron Rivera thì sao? “Ba năm liền không vào playoff, chắc cuối năm nay cũng phải cuốn gói ra đi.”)

NFC WEST: Cả nước Mỹ đều chú ý đến San Francisco
Nguyễn Ðình Trọng

“Năm nay ăn xiềng,” một ông bạn cư ngụ ở chung cư gần nhà tôi bảo như thế. Không phải chỉ có cư dân San Francisco hay những người thích 49ers nói như vậy, mà hầu như cả nước Mỹ đều tin chiếc cúp vô địch NFL sẽ thuộc về đội banh của miền Bắc California.

Chọn 49ers là điều không sai. Từ năm ngoái ông huấn luyện viên Harbaugh và anh QB Kaeper nick đã là một cặp đôi hoàn hảo, ông thày Greg Roman của dàn offense lại thay đổi chiến lược để mọi chuyện cho thật phù hợp với anh QB trẻ tuổi đồng thời tận dụng được khả năng của anh RB Frank Gore, năm nay lại có thêm Anquan Boldin cùng Vernon Davis, đủ để khán giả vững tâm, chưa ra sân đã thấy chiến thắng.

Dàn defense của 49ers thì sao? Ðương nhiên là “hàng xịn.” Mất chỉ có 2 danh thủ (trong số 11 cầu thủ chính), nhưng anh lính mới Eric Reid đã sẵn sàng nhập cuộc, vừa trổ tài vừa học hỏi kinh nghiệm từ đồng đội là Craid Dalh. Một số thầy bàn lo ngại mất Isaac Spoaga sẽ tạo lỗ hổng cho dàn defense, nhưng sau đó thở phào nhẹ nhõm khi nghe tin đội mới được Glenn Dorsey về trám chỗ.

Dự đoán của tôi:

-San Francisco
-Seattle
-St. Louis
-Arizona

(Anh Nguyễn Ðình Trọng cư ngụ ở một thành phố nhỏ nằm giữa San Jose và San Francisco. Dù nhiều lần được mời nhưng anh nhất quyết không dọn nhà xuống OC “vì dưới đó không có đội football.” Hỏi anh năm nay có định về Việt Nam thăm gia đình không, anh trả lời “Sớm nhất phải Tháng Ba năm tới mới tính.” Lý do: “Trong mùa cà na, không nên nghĩ đến chuyện đi xa khỏi nước Mỹ.”)


Mỗi tuần một trận cà na: Eagles-Redskins ai hơn ai?

Thầy Bàn

Quyết định dồn hết nỗ lực dựng dàn offense của ông huấn luyện viên Chip Kelly là điều được nói tới nhiều nhất trong suốt thời gian đội Philadelphia Eagles tranh những trận pre-season. Hầu như mọi người đều thắc mắc, không hiểu ông Kelly thành công với Ðại Học Oregon nhưng có đủ bản lãnh để cáng đáng vai trò dẫn dắt một đội banh nhà nghề hay không?

Với Washington Redskins, chuyện được chú ý tới là anh QB RG3 vừa mới lành bệnh đã được đưa ra sân và dàn huấn luyện viên của đội chắc chắn phải thay đổi đấu pháp để bảo vệ anh QB siêu sao. Năm ngoái RG3 đưa Redskins vào tới playoff nhờ dàn WR và tài cầm banh chạy của anh, năm nay ít nhất ở 8 trận đầu, đấu pháp của Redskins là sử dụng tối đa dàn RB, không cho RG3 giữ banh lâu như mùa năm ngoái. Với dàn defense khá lỏng lẻo của Eagles, đấu pháp này sẽ đem lại thành công cho Washington D.C.

Las Vegas cho điểm như thế nào? Redskins chấp 3 rưỡi. Bắt Redskins, có tiền ăn phở cả tuần không hết.


Kỳ thú ngõ đá


Bài và Hình: Bùi Hữu Cường (Quảng Nam)

Không giống như bất kỳ nơi nào khác, xã Tiên Cảnh, huyện Tiên Phước, Quảng Nam có một nét đặc trưng riêng biệt, đó là những lối vào nhà được dựng toàn bằng đá.
Ở huyện Tiên Phước, Quảng Nam có nhiều thôn xóm nằm dựa lưng vào lưng chừng núi, và không khỏi ngạc nhiên khi thấy người dân nơi đây đã biết tận dụng những viên đá, có khi là những phiến đá bằng phẳng, vuông vức tạo nên những bức tường đá, những chiếc cổng đá, những ngõ đá vô cùng độc đáo, vô cùng đặc biệt mà không cần bất kỳ một thứ vôi vữa nào kết dính. Qua thời gian hàng trăm năm, những bức tường đá, những chiếc cổng đá ấy vẫn đứng vững trãi, không hề suy suyển hay đổ sụp vì bất kỳ lý do nào.

Tường đá, ngõ đá chẳng cần thứ vôi vữa nào kết dính.
Chúng tôi đi qua các thôn 2, thôn 3, thôn 4, qua làng cổ Lộc Yên và nhiều nơi khác nữa, đâu đâu cũng thấy những bức tường đá, những chiếc cổng đá mang vẻ đẹp tận tụy của thời gian. Cụ ông Nguyễn Văn Điệp, 87 tuổi ở thôn 4 tiên cảnh hào hứng khoe: “Những chiếc cổng đá, ngõ đá hay đường làng được lát toàn bằng đá, dễ có đến hơn trăm năm chứ không ít. Từ hồi tôi sinh ra đã có rồi, chỗ nào hư hỏng là bà con lại tự động nhặt đá lắp lại ngay. Chính vì thế mà những hàng rào đá, những ngõ đá vẫn còn lại gần như nguyên vẹn cho đến ngày nay.” 
Ngõ đá
Bước vào cổng làng, điều ấn tượng nhất vẫn là những hàng rào đá, có hàng rào cao ngang vai người. Có lẽ những hàng rào này đã được dựng lâu lắm nên rêu phong đã in dấu lên đây, và cỏ mọc với một màu xanh mướt mắt. Giữa buổi trưa chớm hè, được đi trong những hàng rào đá, phía trên là những cây bang, cây xoan tỏa bóng mát, lòng người như dịu lại với cái nóng oi ả.
Một màu xanh mướt mắt…
Không chỉ làm hàng rào, những bức tường đá còn làm nhiệm vụ ngăn chặn những khối đất bất chợt lở xuống từ những mảng đồi có nền đất yếu phía trên, bảo vệ cho những ngôi nhà nằm bên núi, hay những mảnh ruộng nhỏ, những vườn rau đủ loại nằm dưới chân núi. Những miệng giếng nước lúc nào cũng trong vắt được bao bọc bởi những bức tường đá, tạo nên những khuôn viên vô cùng nên thơ chỉ có ở nơi này. Và những con đường làng quanh co uốn lượn theo những cánh đồng, theo chân núi cũng được lát bằng những phiến đá đã nhẵn bóng theo bước chân người đi cùng năm tháng. Hai bên lối đi, những hàng cau xanh vươn lá, trổ những búp hoa lấm chấm trắng rơi nhè nhẹ xuống đường làng, cảnh vật thật sự yên bình. 
Hàng rào đá
Những hàng rào, những lối ngõ đẹp là thế, chỉ cách đường tỉnh lộ 616 vài ba trăm mét, khi ngoài ấy là cả một sự xô bồ ồn ã, còn nơi đây cảnh vật lại lắng mình vào một sự yên bình. Nếu một lúc nào được đến nơi đây, hẳn bất kỳ ai cũng không thể nào dửng dưng với vẻ đẹp thanh bình của một miền quê kiểng.

Học sinh gốc Á vượt trội khi thi SAT


Thiên An & Tâm Nguyễn/Người Việt

WESTMINSTER (NV) – Dù điểm thi SAT, kỳ thi tiêu chuẩn đánh giá chất lượng học sinh trung học, của các thí sinh ngày một giảm, điểm số của học sinh gốc Á tăng 41%.

 
 (Hình minh hoạ: Linh Nguyễn/Người Việt)

Mỗi năm có tổng cộng khoảng ba triệu học sinh đăng ký thi SAT, theo số liệu của College Board, cơ quan đảm nhiệm tổ chức cuộc thi.

Từ 2006, điểm trung bình của các thí sinh liên lục giảm, từ 1518 xuống còn 1498. Điểm thi đọc-hiểu trung bình giảm 9 điểm, thi toán giảm 4 điểm, và thi viết giảm 9 điểm. Đặc biệt, trung bình các học sinh da trắng chỉ giảm 4 điểm, trong khi học sinh các sắc dân thiểu số giảm 22 điểm.

Riêng học sinh gốc Á tăng trung bình 41 điểm.

Học sinh gốc Á

Từ gần hai năm trước khi lo xin vào đại học, Kathy Trần lo ghi danh học thêm và mua sách để luyện thi SAT. Cô theo học lớp dạy kèm Princeton Review chuyên về SAT do học khu Garden Grove tổ chức. Đến Hè cuối lớp 11 đầu lớp 12, khi bạn bè còn mải vui chơi, Kathy đến học luyện thi SAT tại một trung tâm gần nhà. Cô thi hai lần, đợt đầu vào cuối lớp 11, đợt sau vào đầu lớp 12. Điểm thi sau cao hơn điểm thi trước.

“Em nghĩ là học sớm giúp nhiều lắm. Chỉ cần luyện tập nhiều là được.” Kathy Trần nói. Công sức học hành cuối cùng không phụ lòng cô nữ sinh trẻ. Điểm thi SAT là 1890, cộng thêm các thành tích sinh hoạt ngoại khoá, Kathy vừa được nhận vào đại học UC Berkeley với học bổng toàn phần của tỷ phú Bill Gates.

Kathy Trần chỉ là một ví dụ cho rất nhiều học sinh gốc Á đạt điểm SAT cao, những học sinh mà số điểm này hoàn toàn ngược lại với xu hướng điểm ngày một thấp đi của mọi sắc dân khác trong cùng cuộc thi.

Các nhà phân tích cho rằng sắc dân không ảnh hưởng đến điểm thi SAT, mà yếu tố chủ chốt là sự đầu tư cho việc học luyện thi.

Với người da trắng và gốc Á, khoảng 80% con em họ hoàn tất các khóa học căn bản trước khi thi SAT, trong khi tỉ lệ cho người gốc Phi và Nam Mỹ thấp hơn 70%.

Ví dụ rõ nhất là trong môn Toán, môn mà người gốc Á đạt điểm trung bình cao vượt trội. Thống kê cho thấy cứ hai em gốc Á thì có một em đã học lớp Toán nâng cao (AP), trong khi chỉ một phần ba hay một phần tư các sắc dân thiểu số khác học nâng cao. Điểm trung bình thi toán của học sinh gốc Á là 595, của người gốc Nam Mỹ là 465, và của người gốc Phi Châu là 428.

Tuy vậy, với các học sinh gốc Á là con cái trong gia đình vừa định cư tại Hoa Kỳ, việc không rành Anh ngữ có thể gây bất lợi, ảnh hưởng xấu đến số điểm SAT. Ông James Montoya, phó chủ tịch College Board, nhận định về điều này: “Có rất nhiều học sinh có khả năng thành công ở giảng đường đại học, nhưng không được lợi thế trong hệ thống giáo dục hiện nay.”

Thêm vào đó, thu nhập gia đình cũng tỉ lệ thuận với điểm SAT trung bình. Thống kê về học sinh đã học các khóa căn bản này cũng cho thấy con cái của gia đình có thu nhập hơn $200,000/năm chiếm tỉ lệ cao hơn.

Học thi SAT

Phương pháp lấy điểm SAT cao có lẽ cũng dễ hiểu: học kỹ, học sớm, và học đúng.

Có phụ huynh cho con đi học tại các trung tâm, có người chọn chương trình học ngoại khóa ngay tại trường, cũng có các cha mẹ tìm kiếm các phương pháp luyện thi miễn phí cho con mình.

“Con cái chúng tôi đều đi học luyện thi SAT hết. Tuy mắc nhưng đáng đồng tiền.” Tammy Lê, 36 tuổi, có con học lớp 11 và 12, nói. “Con lớn của tôi vừa được nhận vào đại học yêu thích của nó. Tiền mình bỏ ra thực sự không uổng.”

Bà Deanna Rivera, một cô giáo dạy kèm, có ý nghĩ khác. Theo bà, những gia đình nghèo đừng nên lo lắng. Bà nói bên cạnh các nơi dạy luyện thi SAT mắc mỏ, còn có các chương trình giá rẻ nhiều nơi. “Miễn là các em lên kế hoạch học sớm, và kiên trì theo đuổi kế hoạch đó.” Bà nói.

Tại chính trang mạng của College Board, www.collegeboard.org, có ba cách học miễn phí: ghi danh để nhận câu hỏi ôn thi từ Question of the Day (mỗi ngày một câu), tập làm các bài thi thử, và một lần thi tập miễn phí. Ngoài ra, College Board cũng bán một bộ gồm 11 bài thi thử với giá $35.

Cô giáo Rivera nói với tờ U.S. News & World Report rằng học sinh cần chuẩn bị từ nhiều tháng trước khi thi. Các em nên làm ít nhất 10 đến 20 bài thi thử, để quen với áp lực và cảm giác đi thi. Bà nói khi thi nhiều lần, học sinh sẽ quen với các làm bài thi, cách giải quyết các câu hỏi khó, đoạn khó trong cuộc thi dài bốn tiếng đồng hồ của SAT.

Đặt chân vào trung học, học sinh nên bắt đầu lo lấy các lớp nâng cao, đọc nhiều sách. Không chỉ hiểu bài, các em cũng nên hiểu và lo học thuộc lòng thêm các từ vựng. Vốn từ vựng là một trong những đòi hỏi chính của SAT. Vào năm giữa trung học, học sinh nên lên kế hoạch luyện thi.

Giới chuyên gia cũng khuyên học sinh thi hai lần, lần đầu để “biết người biết ta”, và lần sau để lấy điểm chính thức.

Cô Joy Phạm, một counselor của Garden Grove High School, trấn an các thanh thiếu niên không chuẩn bị thi SAT: “Không thi SAT không phải là tận thế.” Cô nói về các trường không đòi điểm thi SAT trong hồ sơ xin học. “Nhưng phải tìm hiểu các trường trước khi quyết định.” Cô nói thêm.

Với các học sinh dự định thi SAT, muốn có điểm cao thì phải học. Sự cần cù và kiến thức mà SAT đòi hỏi không chỉ dừng lại tại cuộc thi này, mà còn phản ánh khả năng thành công ở bậc đại học. Theo lời cũng của cơ quan vô vụ lợi College Board, học sinh cần có điểm thi SAT từ 1550 trở lên để thành công trên giảng đường đại học, 65% các em thuộc nhóm này có điểm học đại học trên 2.67.

Liên lạc tác giả: [email protected]

Sinh Hoạt Tuổi Trẻ

Học đường

-California bàn thảo việc bỏ hệ thống thi và kiểm tra cũ của các trường bậc tiểu học và trung học của tiểu bang. Thay vào đó là hệ thống thi mới, bằng máy tính, tập trung hơn vào khả năng liên hệ và giải đố.

-Nguyệt san Washington xếp hạng các trường đại học Hoa Kỳ về chương trình đào tạo thạc sĩ của các trường. Mười đại học đứng đầu bao gồm: Trinity University (TX), SUNY-Geneseo (NY), Truman State University (MO), Valparaiso University (IN), Converse College (SC), Stetson University (FL), Creighton University (NE), CA State Univ.-Dominguez Hills (CA), Mills College (CA), và Whitworth University (WA).

-Niên học mới vừa khai giảng, tổ chức liên hiệp sinh viên của Đại học UC Berkely lập tức bàn về việc thể hiện sự bất bình, “không tự tin về” vị chủ tịch mới của hệ thống đại học California, bà Janet Napolitano.

Đời sống

-Thành viên tổ chức liên hiệp sinh viên của Đại học UCLA chuẩn bị mở cuộc vận động hướng dẫn về việc giải quyết các hành vi lạm dụng tình dục, có tên 7,000 in Solidarity. Chương trình cũng sẽ mở cuộc nghiên cứu về vấn đề này tại giảng đường UCLA. Nhóm sinh viên yêu cầu ban điều hành nhà trường giúp đỡ.

-Các nhà nghiên cứu của trường Cal State Fullerton giúp Orange County tiến hành đề án thử nghiệm giúp học sinh tham gia hiệu quả hơn trong các khóa học thể dục thể thao.

-Một số giáo sư tại Cal State Long Beach được mời đến thuyết trình tại cuộc họp cộng đồng về chương trình bảo hiểm y tế mới của chính phủ, Affordable Care Act. Người tham dự cuộc họp bàn này sẽ bình luận và tranh cãi về việc áp dụng Affordable Care Act.

Sinh hoạt

-Hội Sinh Viên Việt Nam của Cal Poly Pomona tổ chức buổi rửa xe gây quỹ tại một tiệm Wienerschnitzel ở Diamond Bar từ 9 giờ sáng Chủ Nhật, 8 Tháng Chín.

– Nhiều Hội Sinh Viên Việt Nam của các đại học khắp cả nước mời bạn bè tham dự buổi họp mặt đầu tiên của hội nhân tuần khai giảng niên khóa mới, như Hội Sinh Viên Việt Nam của Stony Brook University (NY) và Rutgers University (NJ) vào Thứ Hai, 9 Tháng Chín; University of Florida và  Michigan State University vào Thứ Ba; Georgia Tech và Loyola University Chicago vào Thứ Tư; Cal Poly Pomona  vào Thứ Năm.

 

‘Ða số’ tiếp ‘đa số’

 

WASHINGTON, DC Trong hình là các vị lãnh đạo nhóm đa số tại Thượng Viện Hoa Kỳ, hiện tại và quá khứ.

Từ trái, cựu Thượng Nghị Sĩ Tom Daschle (Dân Chủ-South Dakota), cựu Thượng Nghị Sĩ Trent Lott (Cộng Hòa-Mississippi), Thượng Nghị Sĩ Harry Reid (Dân Chủ-Nevada), cựu Thượng Nghị Sĩ George Mitchell (Dân Chủ-Maine) và cựu Thượng Nghị Sĩ Bill Frist (Cộng Hòa-Tennessee) tại Quốc Hội Mỹ hôm Thứ Sáu.


Phía sau là hình cố Tổng Thống Lyndon Johnson, cũng từng là lãnh đạo đa số tại Thượng Viện. Ðây là lần tập trung nhiều lãnh đạo đa số Thượng Viện nhất từ trước tới nay. Bốn cựu lãnh đạo Thượng Viện được ông Reid mời về Washington, DC, dự một buổi tiệc do ông khoản đãi. (Hình: Chip Somodevilla/Getty Images)

Tin mới cập nhật