TIN LŨỚT


Việt Nam

  • Việt Nam cho đổi tên “Cục Cảnh Sát Biển” thành “Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển” đồng thời tên tiếng Anh đổi từ “Vietnam Marine Police” thành “Vietnam Coast Guard.”
  • Lực lượng biên phòng tỉnh Nam Ðịnh bắt quả tang một chiếc tàu của Miến Ðiện bán dầu trái phép cho một tàu biển Việt Nam ngay trong vùng biển tỉnh này.
  • Một căn nhà trong chung cư Ngô Gia Tự, quận 10, Sài Gòn bốc cháy khiến hàng trăm người dân sống tại đây hoảng hốt tháo chạy.
  • Công an đang truy lùng một hung thủ cắt cổ hai người trước cổng trường tiểu học Tân Tạo A, quận Bình Tân, Sài Gòn, rất may hai nạn nhân chỉ bị thương khá nặng.



Cộng Ðồng/Ðịa Phương

  • Ủy Ban Quy Hoạch Huntington Beach họp tối Thứ Ba để nghiên cứu việc biến một sân tập bắn cũ, rộng 5 mẫu, thành nơi giải chí công cộng và công viên thành phố.
  • Anh Gabriel Michael Castillo, 19 tuổi, con của một lính cứu hỏa, vừa bị bắt hôm Chủ Nhật vì tình nghi đốt cỏ dại ở Yorba Linda và Anaheim, và phải đóng $100,000 tiền tại ngoại.
  • Người phụ nữ lái xe bị tử nạn vì đụng gốc cây trong khu con lươn giữa đường ở Laguna Niguel vừa được nhận dạng là bà Christal Schrader, 31 tuổi, cư dân Mission Viejo.
  • Cảnh sát Santa Ana vừa bắt giữ một người đàn ông gốc Việt tên Michael Truong Pham, 33 tuổi, cư dân Garden Grove, gây đụng xe chết người rồi bỏ chạy, sau đó gọi báo cho cảnh sát và trở lại hiện trường.



Hoa Kỳ

  • Trang mạng HollywoodLife.com nói ABC News nhầm lẫn khi gửi “tweet” rồi sau đó xóa đi, nói rằng Neil Armstrong, người đầu tiên lên mặt trăng qua đời, trong khi cựu phi hành gia này chết từ năm ngoái.
  • Thống Ðốc Jerry Brown của California đưa ra kế hoạch tốn $1.1 tỉ trong ba năm, nhằm đưa 8,000 tù nhân ra khỏi nhà tù tiểu bang và gởi họ đến các nhà giam dân sự và địa phương.
  • Số vụ chận xét xe ở thành phố New York trong mấy tháng qua giảm xuống đến mức chưa từng thấy trong một thập niên.
  • Bé gái 10 tuổi ở Pennsylvania được thay phổi hai lần, vừa trở về nhà sau sáu tháng nằm lại ở bệnh viện nhi đồng Philadelphia.

Thế Giới

  • Israel thề sẽ phản ứng “quyết liệt” nếu Syria hay các lực lượng ủng hộ Syria tấn công họ, trong bối cảnh Mỹ có thể can thiệp quân sự vào Syria.
  • Một cao ốc thương mãi ở Sao Paulo, Brazil, bị sập trong khi đang xây dở dang khiến ít nhất 6 người chết, 11 người khác được kéo ra khỏi đống đổ nát.
  • Bộ trưởng Giáo Dục Liberia nói tất cả gần 25,000 học sinh thi tuyển vào đại học năm nay không có một ai đủ điểm đậu.
  • Một đặc sứ của Bộ Ngoại Giao Mỹ sẽ đến Bắc Hàn tìm cách trả tự do cho ông Kenneth Bae, công dân Mỹ bị bắt từ Tháng Mười Một năm ngoái.

25 năm huấn luyện và tu nghiệp sư phạm Việt ngữ

Tiếng Việt giữa thế giới


Trangđài Glassey-Trầnguyễn


1. Chủ đề: yêu nước, giữ nước

Khóa Huấn Luyện và Tu Nghiệp Sư Phạm kỳ 25 (xin gọi tắt là Khóa TNSP 25) do Ban Ðại Diện (BÐD) các Trung Tâm Việt Ngữ miền Nam California tổ chức đã diễn ra trong ba ngày 16 đến 18 Tháng Tám, 2013 tại Trung Tâm Le-Jao Center, Coastline Community College, thuộc thành phố Westminster, California. Năm nay, thầy Vũ Hoàng lại tiếp tục đảm trách vai trò trưởng Ban Tổ Chức (BTC).








Bàn Thờ Tổ Quốc tại Khoá TNSP. (Hình: Trangđài Glassey-Trầnguyễn)


200 khóa sinh từ nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ và các nước Nhật và Canada đã đến dự. Ðặc biệt, cô Natsuki Kitayama là người Nhật đang dạy tiếng Việt cho trẻ em Nhật gốc Việt đã đến tham dự và thuyết trình về công việc của mình. Ðề tài của khóa là “Sứ Mệnh Của Thầy Cô Trong Công Cuộc Chống Ngoại Xâm” Chiều Thứ Sáu, quý thầy cô làm thủ tục nhập khóa và cùng vui sinh hoạt với nhau trước khi cung kính tham dự Nghi thức khai mạc với các nghi thức chào cờ, mặc niệm, và dâng hương trước bàn thờ tổ quốc.

Nói về chủ đề của Khóa TNSP 25, thầy Nguyễn Văn Khoa, Chủ tịch BÐD chia sẻ, “Chủ đề của khóa Huấn Luyện và Tu Nghiệp Sư Phạm kỳ thứ 25, cũng của năm thứ 25 này là ‘Sứ Mệnh Của Thầy Cô Trong Công Cuộc Chống Ngoại Xâm, ‘ mang mục đích cụ thể rõ ràng: Chúng ta muốn thế hệ con em sau này biết về nguồn cội Việt Nam, biết là đất nước cha ông của chúng ta đang bị quốc gia phương Bắc xâm chiếm. Thân thể bị chém đi từng chút, từng chút, liệu chúng ta có chịu được sự đau đớn như thế mãi không?! Lòng yêu nước là một đặc tính cốt lõi quan trọng nhất, thể hiện bản sắc của một văn hóa và nói lên sức sống của một dân tộc. Ðiều đáng chê bai, khinh chê hơn bất cứ điều sai phạm nào khác của một con người, đứng về phương diện đất nước, là phần tử cõng rắn cắn gà nhà, là bọn bán nước cầu vinh. Các em học sinh học tiếng Việt phải học và biết rõ về điều này.”

Sáng Thứ Bảy, GS Lưu Trung Khảo và nhà văn Trần Phong Vũ đã mở đầu chương trình học với bài nói chủ đề. GS Khảo nhấn mạnh ba điểm chính, “Thứ nhất, dân tộc Việt Nam là dân tộc duy nhất sau hơn mười thế kỷ bị người Tàu đô hộ, mà không bị đồng hóa, vẫn giữ được ngôn ngữ, phong tục tập quán, bản sắc dân tộc để giành lại độc lập tự chủ. Tiếng Việt chính là quốc bảo của dân tộc ta. Thứ hai, từ đầu thế kỷ XX, văn hào Nguyễn văn Vĩnh đã có câu danh ngôn: ‘Nước Nam ta sau này hay hay dở cũng là nhờ ở chữ quốc ngữ.’ Từ đó đến nay, chữ quốc ngữ và tiếng Việt đã vượt biên giới mà lan rộng ra khắp nơi trên thế giới. Nơi nào có cộng đồng Việt Nam cư ngụ là nơi đó có chữ quốc ngữ và tiếng Việt. Thứ ba, trên bàn thờ Tổ quốc tại Khóa TNSP này có bài thơ Nam Quốc Sơn Hà của danh tướng Lý Thường Kiệt:

Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhử đẳng hành khan thủ bại hư

Tạm dịch:

Non sông Nam quốc sẵn vua rồi
Ðã định rành rành ở sách trời
Tầu khựa cớ sao xâm phạm tới
Rồi đây bay sẽ bị tơi bời.

Liên tưởng đến một dòng sử yêu nước từ xưa đến nay, GS Lưu Trung Khảo nói, “Tầu Khựa là chữ của người sinh viên trẻ Nguyễn Phương Uyên đã dùng máu của chính mình viết nên biểu ngữ Tầu Khựa Cút Khỏi Biển Ðông. Hào khí của tuổi trẻ Việt Nam đang bừng bừng bốc dậy, giúp họ từ bỏ thái độ vô cảm, vượt được nỗi sợ hãi đứng lên cứu nguy đất nước.”

Nhà văn Trần Phong Vũ đã bộc bạch, “Chủ đề của khóa TNSP quá rộng cho một buổi hội thảo chỉ có một tiếng đồng hồ với hai thuyết trình viên.” Tuy biết trước sẽ chẳng nói được hết về chủ đề, nhưng Nv Trần Phong Vũ vốn là một học giả có tài hùng biện, ứng khẩu thành văn. Từ phần nói chuyện của GS Khảo, ông đã dẫn vào phần ứng dụng chủ đề này đối vối các thầy cô giáo ở hải ngoại.

NV Trần Phong Vũ đã nêu lên trường hợp hai nhân vật đều là nhà giáo, ”Ðó là cô Nguyễn Thị Bích Hạnh, chỉ vì khuyên học sinh của mình theo dõi Internet để tìm thêm dữ kiện cụ thể trong khi làm bài nên đã bị đuổi việc phải về nhà làm ruộng. Trường hợp thứ hai là cô Ðỗ Thị Thoan, bút danh Nhã Thuyên, giảng viên ÐH Sư Phạm Hà Nội, người đã được chấm điểm 10 cho luận án tốt nghiệp Thạc sĩ với đề tài ‘Vị trí của Kẻ Bên Lề: Thực hành thơ của Nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa’ từ năm 2010 vừa bị hệ thống truyền thông của chế độ mạt sát, lên án đến nỗi nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên đã so sánh vụ này với vụ Nhân Văn Giai Phẩm hơn nửa thế kỷ trước…”

NV Trần Phong Vũ đã ôn lại hai sự kiện điển hình này song song với vụ án phúc thẩm hai em Phương Uyên và Nguyên Kha mới đây, để dẫn vào chủ điểm mà ông muốn đặt vấn đề cho quý thầy cô: “Những nhà giáo và những người trẻ trong nước can đảm đương đầu với chế độ công an trị, dám cất lên tiếng nói lương tâm của mình bất chấp những đòn thù của đảng và nhà nước cộng sản thì chúng ta, những người làm giáo dục trên một đất nước tự do như Hoa Kỳ, chúng ta nghĩ gì và phải làm gì trước hiểm hỏa xâm lược của Trung Cộng hiện nay?” Câu hỏi này chính là một suy tư cần thiết để quý thầy cô tự đề ra cho mình một cách giảng dạy thích hợp.


2. Sống chết với tiếng Việt

Lần đầu tiên tôi được vinh dự theo học Khóa TNSP do BÐD tổ chức là vào hai thập niên trước. Hai mươi năm sau, giáo trình và chủ đề có thay đổi để đáp ứng những nhu cầu giáo dục mới, nhưng rường mối của Khóa TNSP vẫn vậy: nhiệt huyết của quý thầy cô khóa sinh, sự phục vụ hết mình của BTC, tất cả một lòng vì tiếng Việt và văn hóa dân tộc.

GS Trần Huy Bích, một học giả lỗi lạc uyên bác, đã giới thiệu với Thầy Cô về Văn hóa Việt Nam đại cương. Thầy khiêm nhu nói, “Học viên dự các lớp TNSP là những thầy cô giáo đã hy sinh thời giờ, tâm lực… dạy các em nhỏ để giữ gìn tiếng Việt. Tôi rất quý trọng anh chị em, coi tất cả là những người bạn trẻ tuổi của mình. Tôi tới để chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm… chứ không muốn dùng từ ‘dạy.’”

Bài học quan trọng nhất về văn hóa Việt Nam, là chúng ta có một nền văn hóa đặc sắc và độc lập, khác với văn hóa Trung Quốc. GS Trần Huy Bích nhấn mạnh, “Một hiểu lầm quan trọng qua nhiều thế hệ là văn hóa Việt Nam đến từ Trung Hoa. Gần đây, nhiều học giả trên thế giới đã tìm ra nguồn gốc của Văn hóa Việt Nam, thuộc nền văn hóa Ðông Nam Á, vốn là một nền văn hóa lớn và lâu đời trên thế giới.” Có nhiều giả thuyết cho rằng, đây là cái nôi của nền văn hóa nhân loại.

Cùng tư tưởng với GS Trần Huy Bích, thầy Nguyễn Văn Khoa, chủ tịch BÐD nói, “Trong quá khứ và ngay cả bây giờ, chúng ta được ai đó cho Việt Nam là một nước nhược tiểu bên cạnh một đất nước vĩ đại là Trung Hoa, nên hãy chấp nhận sự thấp kém ấy đi! Ý nghĩ tiêu cực này hoàn toàn không đúng, 100% không đúng. Hãy nhìn các quốc gia lân bang còn nhỏ bé hơn chúng ta về dân số, về diện tích đất đai, về tài nguyên thiên nhiên mà họ có nói họ là nhược tiểu đâu. Họ đâu có chấp nhận là đàn em của ai và họ có thua kém gì ai đâu! Trong lịch sử, đế quốc Anh, đế quốc Pháp, đế quốc Ðức cũng đâu cần đến một tỷ người để trở thành một cường quốc. Cái ý tưởng hèn kém, nhược tiểu từ đâu đó đưa vào hoặc có lẽ từ giặc‘nội xâm’đưa ra, đều mang dã tâm đưa đất nước Việt Nam vào vòng lệ thuộc. Khi niềm tự hào dân tộc không còn, khi ý chí kiên cường quật khởi của con dân Việt Nam không còn, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Các em học sinh học tiếng Việt phải học và biết rõ về điều này.”

Do đó, cũng theo lời thầy Nguyễn Văn Khoa, “Qua khóa học năm nay, ngoài việc các thầy cô trau dồi về chuyên môn, chúng tôi còn mong đợi ở các thầy cô hai điều quan trọng: một là nung đúc lòng yêu nước và hai là nuôi dưỡng niềm tự hào dân tộc. Ðó là hành trang rất cần cho chính thầy cô và cho học sinh của họ.”

Bên cạnh những trách nhiệm quan trọng trong việc hun đúc lòng yêu nước qua bài giảng, các Thầy Cô cũng đối diện với nhiều thử thách mới trong việc giảng dạy Việt ngữ hiện nay. Trong giờ “Phương pháp dạy lớp đặc biệt, ” các thầy cô đã đặt ra câu hỏi về việc hướng dẫn các học sinh tự kỷ. Nhiều thầy cô có kinh nghiệm dạy học sinh tự kỷ tại các trường công đã đưa ra một số nhận xét và gợi ý.

Thầy Lê Kim Hạng, hiệu trưởng của trường Việt Ngữ Văn Lang ở Portland, Oregon, nói, “Với trung bình 650 học sinh thì có khoảng hai ba em có bệnh tự kỷ. Khi các em có phản ứng trong lớp, thầy cô tách em học sinh đó với những em học sinh khác trong lớp và tạm dành cho em đó khoảng không riêng cho đến khi em trở lại bình thường. Ðôi khi có em cần sự quan tâm đặc biệt và tức khắc. Giáo viên nên cố gắng dành thời gian tìm hiểu cá tính từng học sinh để biết cách ứng phó trong những trường hợp như vầy. Phần phụ huynh, đừng ngần ngại chia sẻ bệnh trạng của con em mình với giáo viên trực tiếp đứng lớp và cung cấp chi tiết cách ứng phó khi con em họ có bệnh ứng.”

Nhưng cho dù khó khăn đến đâu, thì sự chung thủy đối với tiếng Việt và văn hóa mẹ vẫn đầy tràn trong quý thầy cô. Thầy Vũ Hoàng, trưởng BTC, xúc động kể lại sự lo lắng của mình khi 3 tuần trước Khóa, mà BTC chỉ nhận được có 88 đơn ghi danh. Làm sao để tổ chức một khóa thứ 25 thành công khi không có khóa sinh? Nhưng, thầy Hoàng nói, “Trời thương! Một tuần trước Khóa, chúng tôi nhận được 228 đơn. Không có gì hạnh phúc hơn cho người tổ chức là các thầy cô ghi danh tham dự. Chúng tôi tổ chức khóa mà không có thầy cô tham gia thì cũng vô nghĩa. Nếu tôi còn ở đây năm tới, tôi sẽ tiếp tục tổ chức khóa.”

Ðáp lại sự tha thiết của BTC, nhất là vị trưởng ban tuy cao tuổi nhưng nhiệt huyết còn tràn đầy như của một thanh niên, rất nhiều quý thầy cô đã phát biểu và quyết tâm, “Em sẽ trở lại năm sau. Và rất mong được gặp mọi người như hôm nay.”
BTC cũng dày công thực hiện đặc san kỷ niệm lần thứ 25 tổ chức Khóa TNSP. Quý độc giả có thể liên lạc BÐD để có được tác phẩm giá trị này: 714 799 0321, hay tavietlcs@yahoo. com.


3. Tương lai của tiếng Việt

Phát biểu trong lễ bế mạc Khóa TNSP 25, TS George Dutton, giáo sư và giám đốc Trung Tâm Ðông Nam Á Học tại đại học UC Los Angeles, đã nói, ”Ở đầu thế kỷ 20, các học giả đặt vấn đề liệu tiếng Việt sẽ tồn tại, hay người ta sẽ dùng tiếng Pháp tại Việt Nam. Lúc đó, tương lai tiếng Việt còn chưa chắc chắn. Nhưng ở thế kỷ 21, chúng ta biết rõ, tương lai tiếng Việt còn rất xa!”

Tại hải ngoại, giữ gìn tiếng Việt là căn cước của việc tu thân, là mẫu số chung cho tất cả những dấn thân cho một Việt Nam tốt đẹp hơn. Nếu mỗi bậc cha mẹ Việt Nam ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều đặt việc nuôi dưỡng lòng yêu nước làm đầu, thì chúng ta không bao giờ sợ mất nước. Chính tư tưởng bảo vệ đất nước sẽ là bàn đạp, đưa những người con Việt về chống nạn ngoại xâm, hay đứng ra vận động với thế giới cho sự toàn vẹn lãnh thổ của quê hương mình ở bất cứ nơi nào. Nếu chúng ta lấy văn hiến làm cờ, lấy lịch sử kiên cường làm vũ khí, lấy chính nghĩa làm chiến lược, lấy sự đồng lòng làm thế tấn công, thì sẽ đẩy lùi được bất cứ một quân đội đồ sộ nào. Trận Lĩnh Nam, trận Bạch Ðằng, trận Ngọc Hồi, và bao nhiêu trận khác trong thanh sử đã chứng tỏ sự chiến thắng của lòng quyết tâm và đồng tâm.

Tiếng Việt chính là trung tâm và linh hồn của quá trình tu thân và nuôi dưỡng lòng yêu nước trong khung cảnh hải ngoại ở thế kỷ thứ 21. Thai giáo là thời điểm tốt nhất để bắt đầu gieo hạt mầm yêu nước, và môi trường gia đình cộng đồng là miền đất trù phú nhất để vun trồng những tâm hồn vì nước. Mỗi người dân Việt đóng một vai trò thiết yếu trong việc khẳng định và bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa. Nếu mỗi người dân Việt ở mọi nơi trở nên một thầy cô giáo Việt ngữ, cùng lên tiếng nói chống lại sự xâm lược của Trung Cộng, thì chủ quyền của Việt Nam tại Biển Ðông chắc chắn sẽ được bảo tồn.

Và lẽ phải, công lý, và hòa bình sẽ đến trên quê hương, dân tộc, và mỗi người chúng ta. Chúng ta cùng cầm đuốc với người trẻ, chuyển cho họ vai trò lãnh đạo và đấu tranh, và tiếp tục cùng họ sánh bước. Con em chúng ta học tiếng Việt để giữ nước Việt. Chúng ta cùng dạy tiếng Việt để vững nước Việt với các em.

Chính quý thầy cô là những trang sách thơm tho, đẹp đẽ, và thú vị nhất đối với các em. Chính lòng yêu nước của quý thầy cô là niềm cảm hứng trực tiếp nhất và mạnh mẽ nhất để đưa các em về gần hơn với mảnh đất quê hương thiêng liêng. Sự hy sinh thời gian cuối tuần của thầy cô, công sức dạy dỗ của thầy cô, là những món quà văn hóa đẹp nhất. Xin cám ơn quý thầy cô vẫn luôn miệt mài với sứ mạng giao truyền di sản văn hóa, ngôn ngữ của quê hương lại cho các thế hệ sau.

Nhiệt tình của quý thầy cô là yếu tố quan trọng nhất cho những thành quả của việc giảng dạy Việt Ngữ trong suốt 40 năm qua tại hải ngoại. Xin trân trọng cám ơn các thầy cô đã đảm đang trách nhiệm này với hết tấm lòng. Niềm đam mê giữ gìn và phát huy ngôn ngữ văn hóa Việt Nam nay không chỉ là sứ mạng của riêng cộng đồng chúng ta, mà của cả nền giáo dục Hoa Kỳ và nhiều nước khác trên thế giới.

Kính chúc Ban Ðại Diện, Ban Tổ Chức, quý vị giảng viên và thuyết trình viên, và quý Thầy Cô nhiều sức khỏe để tiếp tục gánh vác trọng trách gìn giữ tiếng nói, văn hóa Việt Nam tại hải ngoại, như một ý thức và hành động yêu nước-giữ nước.

(Nguồn: sangtao@org)

Biện pháp của Obama với Syria: Giới hạn mục tiêu và hành động

 

Nguyễn Văn Khanh

“Thế nào cũng đánh,” một nhà báo Trung Ðông nói với các đồng nghiệp trong lúc chờ nghe cuộc họp báo hàng ngày của Tòa Bạch Ốc.

“Tin tức dồn dập lắm rồi,” ông bạn đồng nghiệp nói tiếp, kể ra một dọc những lý do khiến ông tin chắc chắn Hoa Kỳ sẽ can dự vào cuộc chiến Syria. Lý do đầu tiên được nói đến là bài phát biểu Ngoại Trưởng John Kerry đọc chiều Thứ Hai ở Bộ Ngoại Giao, trong đó có những đoạn như Washington “có những bằng chứng mà Syria không thể chối cãi” xác nhận quân đội trung thành với Tổng Thống Bashar Al-Assad đã sừ dụng võ khí hóa học giết chết hơn 350 người hôm Thứ Tư tuần trước, đi kèm với câu hành động tàn ác này “đã làm rung động lương tâm nhân loại,” kế đến là câu nói của ông Tổng Trưởng Quốc Phòng Chuck Hagel khi trả lời phỏng vấn đài BBC, cho hay “quân đội đã sẵn sàng” chỉ còn chờ chỉ thị của vị tổng tư lệnh để bắn phát súng đầu tiên.


Phó Tổng Thống Joe Biden, trong buổi nói chuyện tại Houston hôm Thứ Ba, nói rằng chắc chắn chính phủ Syria sử dụng vũ khí hóa học. (Hình: AP Photo/Houston Chronicle, Johnny Hanson)

Mặc dù ông phát ngôn viên Jay Carney nói “tổng thống vẫn đang cân nhắc” những đề nghị được dàn cố vấn đặt trên bàn làm việc, nhưng từ sáng sớm hôm qua (Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013) mọi người đều hỏi nhau câu “bao giờ sẽ đánh” hoặc “đánh như thế nào.” Từ sáng sớm nhật báo The Washington Post đã đưa tin tổng thống Hoa Kỳ đang nghiêng về đề nghị thực hiện một cuộc oanh kích “kéo dài chừng 2 ngày,” phá hủy những cứ điểm chiến lược của quân đội Syria. Lúc giữa trưa, bản tin của hãng thông tấn Reuters gửi từ Thổ Nhĩ Kỳ lúc cho biết trong cuộc họp kín ở Istanbul hồi chiều Thứ Hai, đại diện của Hoa Kỳ đã báo cho đại diện lực lượng nhân dân nổi dậy Syria biết là “đừng ngạc nhiên” khi thấy Mỹ và đồng minh cùng thực hiện những cuộc oanh kích hay giội bom nhắm vào các căn cứ quân sự của Syria.

Tin loan tải trên tờ báo uy tín nhất nhì nước Mỹ cũng là tin được nói đến ở Washington D.C. ngay từ những ngày cuối tuần, cho biết 3 mục tiêu mà Washington nhắm tới là phá hủy các đơn vị phòng không và trọng pháo của Syri, đồng thời làm tê liệt hoạt động của không quân nước này, nhưng không đụng tới những kho võ khí hóa học của Damascus. Ðiều khác biệt là tờ Post nói cuộc oanh kích được thực hiện bằng cách bắn hỏa tiễn từ ngoài khơi vào, không quân Hoa Kỳ cũng sẽ tham gia “nếu thấy cần thiết,” trong khi nhà báo J.J. Green của đài CBS lại kể với mọi người tin ông nghe được “từ 2 viên chức cao cấp quốc phòng” là “4 chiến hạm của Hoa Kỳ đang có mặt tại Ðịa Trung Hải sẽ đảm trách việc bắn hỏa tiễn chứ không sử dụng không quân” vì hệ thống phòng không của Syria được xem là “một trong những hệ thống phòng không mạnh nhất và tinh nhuệ nhất Trung Ðông.”

Chưa biết đúng sai như thế nào, nhưng những tin được tung ra từ thủ đô Wahington D.C. đều nói mức độ can dự ở Syria mà Tổng Thống Obama cho thực hiện chỉ là một chiến dịch quân sự ngắn hạn “đánh thật nhanh, kết thúc thật chóng,” nhắm mục đích trừng phạt chứ không nhắm tới mục tiêu lật đổ chính phủ đương thời ở Damascus. Tin chưa kiểm chứng được cho hay trong cuộc họp kéo dài 3 giờ đồng hồ với Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia sáng Thứ Bảy tuần trước, Tổng Thống Obama nhấn mạnh ông “không muốn can dự quá sâu ở Syria,” vẫn muốn tìm một giải pháp chính trị để loại trừ ông Al-Assad. Nghe đâu giải pháp này được sự ủng hộ của ông Tổng Trưởng Chuck Hagel và Ðại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Martin Dempsey, người từng viết bản báo cáo quân sự cho hay nếu tham chiến, “Hoa Kỳ cần phải đưa ít nhất 75,000 binh sĩ vào chiến trường.”

“Con số 75,000 binh sĩ là con số rất lớn,” theo nhận xét của ông William Cohen từng làm việc ở Tòa Bạch Ốc dưới thời Tổng Thống Bill Clinton. “Tôi chẳng bao giờ nghĩ ông Obama sẽ đưa một lực lượng lớn như thế vào Syria,” ông bảo tiếp, “nhưng ai ai cũng hiểu là chính phủ Al-Assad đã vượt lằn đỏ (red line) và Hoa Kỳ phải có phản ứng.” Ông cựu nhân viên Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia ủng hộ “một mức độ trừng phạt thật cứng rắn nhưng có giới hạn” vì theo ông giải thích, “chúng ta không nên can dự quá sâu vào nội bộ của Syria, nên tiếp tục lên tiếng ủng hộ lực lượng nhân dân chống độc tài nhưng để cho họ tự giải quyết với nhau.”

Không can dự quá sâu nhưng “trái hỏa tiễn đầu tiên từ ngoài khơi bắn vào Syria chắc chắn sẽ thay đổi cục diện cuộc chiến” là nhận xét của chuyên gia Mark McCoy từng nằm trong ban cố vấn về quân sự cho ứng viên Cộng Hòa Mitt Romney. “Ngay từ ngày đầu phe nổi dậy ở Syria đã lên tiếng yêu cầu Hoa Kỳ can thiệp, từ lâu Tổng Thống Obama đã bị áp lực chính trị buộc phải làm điều này, đây là lúc ông Obama có thể làm hài lòng những người từng gây áp lực với ông, đồng thời chứng tỏ cho người dân Syria biết là ông đứng về phe họ.” Chuyện sau đó là “phe nổi dậy chống ông Al-Assad phải biết nắm lấy lợi thế chính trị do Hoa Kỳ dựng lên để nắm chính quyền.”

Không rõ sau này phe nổi dậy ở Syria có biết cách nắm lấy lợi thế chính trị đó hay không, nhưng câu hỏi ngay lúc này vẫn là: bao giờ tổng thống Hoa Kỳ sẽ loan báo quyết định của ông? Tin mới nhất cho biết “chỉ nội trong vài ngày nữa.” Một vài ngày nữa là lúc nào? Giới thạo tin nói “khoảng cuối tuần, ngay sau khi đoàn thanh tra Liên Hiệp Quốc rời khỏi Damascus.”

Nơi tiết lộ vụ Watergate sắp bị san bằng

 

ARLINGTON, Virginia Trong hình là một người đàn ông đi qua garage khách sạn Watergate, Arlington, Virginia, hôm 27 Tháng Tám.

Ðây là nơi ký giả Bod Woodward của báo Washington Post gặp ông Mark Felt, nhân vật số 2 của FBI và có bí danh là “Deep Throat,” sáu lần để trao đổi tin tức về vụ đảng Cộng Hòa nghe lén đảng Dân Chủ hồi năm 1972 và năm 1973. Chính vụ này làm cho Tổng Thống Richard Nixon phải từ chức một năm sau. Trong những ngày tới, garage này sẽ bị san bằng để lấy chỗ xây thêm nhà. (Hình: Mark Wilson/Getty Images)

Thơ Tăng Giao Hoàng Mai Thảo

 


Tập dưỡng sinh


Thuận theo quy luật âm dương.
Vận hành cơ thể máu thường lưu thông,
Cơm rau hai bữa no lòng
Ẩm thực thanh đạm, hơn dùng cao lương.


Bình minh thức dậy ra vườn,
Ðồng không hít thở chớ vương vấn sầu,
Vì tiền lo nghĩ đêm thâu,
Vui nghèo khỏe mạnh sống lâu an nhàn.


Ganh đua lắm bạc nhiều vàng,
Tổn hao khí huyết, thuốc thang hằng ngày,
Từ xưa cho đến ngày nay,
Bạc vàng chồng chất có thay mạng người?


Ai ơi sản nghiệp thặng dư,
Mở lòng chia sẻ cho người thiếu ăn,
Ðời này gieo quả thiện căn
Là Bồ-tát hạnh, Thánh Giăng trong đời.

Thơ Phan Minh Châu

 


Hạ khúc


Mai xa trường, lớp có buồn không?
Mắt ướt, mi lem chút nắng hồng
Ve có râm ran ngày phượng nở
Sẻ còn lót tổ mái trường không?


Mấy quán chè sen, mấy quán kem
Mai xa, áo trắng biết đâu tìm
Chờ nhau ly muỗng khua trong quán
Mai nhớ trường, thêm nhớ áo em…


Ta xé tờ thư thuở ghẹo người
Vô tình nhặt được nụ hoa môi
Chiều xưa vắt óc đêm hò hẹn
Ðể phút chia tay nghẹn đắng lời


Mai xa trường, ai có buồn không
Giậu mồng tơi sẽ chẳng còn chung
Em đem một nửa về… xa lắc
Một nửa bên nay tím ngắt lòng


Biết đến bao giờ gặp lại nhau
Sân trường thôi hẹn một mùa sau
Ngoài kia muôn hướng đời chia lối
Ve cứ ngàn năm điệp khúc sầu


Thôi cũng đành như một vẫy tay
Ðành như phượng cứ đỏ trên cây
Nữa mai ai có ngang trường cũ
Còn chút nao nao biệt khúc này.

Thơ Phan Khâm


Thơ Hạ 2


Ve sầu mùa hạ
Mùa xuân đi, mùa hạ về
Con chim bay nhảy, con ve thẫn thờ
Ve sầu đang muốn đề thơ
Tiếng kêu não ruột bên bờ tái sinh


Hoa phượng mùa hè
Nửa cây số tới trường em
Không ngờ khoảng cách êm đềm lung lay
Ðâu còn tà áo em bay
Nhìn màu hoa phượng cứ ray rứt hoài

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

 


Chữ S cong cong


Sắc nhọn đi chữ gù
Sáng lóa lên chữ đêm
Vía ma quỷ
Ám cong hoài chữ S
Cháy lên hạt chữ
Ngọn gió rồng xua bóng tà ma
Chảy đi hạt chữ
Mặn cho bằng hạt máu
Tan cùng nỗi đau


Chữ S nằm dài
Dòng sông khốn khó
Ðầu đuôi ngóng ngược ngóng xuôi
Chữ S đau
Ai bẻ mà cong
Chữ S ngã
Vặn mình hoài không thay được lốt


Mọc cánh đi chữ tù
Mở mắt đi chữ mù
Ải Bắc vọng phu
Mũi Cà Mau cắm sào mòn đợi
Chiều đã chiều rồi
Mẹ về chợ
Quang gánh S cong
Ðầu đuôi
Cắm cúi


Mẹ nằm chiếu lạnh
Nghe đàn con chơi đùa ngoài ngõ
Rồng rồng rắn rắn
Chữ S cong cong
… Những xương cùng xẩu
… Những máu cùng me
… Một khúc đuôi, dôi xa khơi
Tha hồ mà đuổi…*


Mẹ nằm ngủ gió tre rào
Mơ mơ S cong báo mộng
Một chốn dung thân
Câu thơ chiếc võng
Duy ngã Ðại Việt chi quốc**


Mẹ nằm gió biển nghẹn
S cong ác mộng
… Sơn hà cương vực đã chia**
Non không thể lên, biển chẳng mở về
Trăm trứng kia thà rằng đừng nở


Xâm mình muôn hình muôn sắc mà đi
Cho giống con cá dưới nước
Cho giống con chim trên trời
Cho giống con ma trên đất
Cho giống cái chi không phải con người


S cong trong đêm
Lạnh thềm trăng úp mặt
… Tiệt nhiên địa phận tại thiên thư ***…

(2013)


Chú thích:

*Trò chơi Rồng Rắn nghe nói là trò chơi kể lại huyền thoại dân ta đánh một con thủy quái ở Biển Ðông.

**Bình Ngô Ðại Cáo, Nguyễn Trãi: Duy ngã Ðại Việt chi quốc, Thực vi văn hiến chi bang. Sơn xuyên chi phong vực ký thù… Trần Trọng Kim dịch: Như nước Việt từ trước, Vốn xưng văn-hiến đã lâu. Sơn-hà cương-vực đã chia… (Wikipedia)

***Nam Quốc Sơn Hà (Xưa đi học được học là của Lý Thường Kiệt, theo Wikipedia bài thơ được cho là của Thần, do Thần đọc giúp Lê Hoàn chống quân Tống năm 981 và Lý Thường Kiệt chống quân Tống năm 1077.

Thơ Nguyễn Khôi


Nhớ Hạ Lũng*

(Tặng: Lê Vy)


Ðã lâu anh chưa về Hạ Lũng
Ðứng dưới hàng Cau ngóng bóng em
Ai người đi chợ chiều… ngõ vắng
Thương gánh hàng hoa dáng dịu hiền,


Rời Quán Bà Mau về lối xóm
Cầu Rào mưa xối mát chân đê
Ðêm trăng Cầu Niệm ngời mộng tưởng
Phượng cháy trong mưa rực trưa hè.


Mê mải… xa quê… hồn lữ thứ
Ngày về chẳng hẹn để mà mơ
Ðêm qua, anh thấy mình trai trẻ
Ra vườn Lan nở… cứ ngẩn ngơ.


Chú thích:
*Làng hoa Hạ Lũng, Ðằng Hải, Hải An, Hải Phòng- Quê “Nhà tôi” NK.


(Nguồn: [email protected])

Thơ Ngu Yên

 


Ông Freeman trồng cây Myrtle
cạnh hàng rào gỗ
bên kia nhà tôi.
Bên này
vợ tôi trồng cây Lài
hạt giống từ Nha Trang.
Cổ nhân viết:
Quít ngọt miền Nam
trồng xứ Bắc
sẽ chua.


Hoa Myrtle
mỗi năm mỗi nở
hoa đỏ
không mùi hương
rụng sang hàng xóm
đỏ cả hoa Lài
màu trắng.
Cây Lài cao dần
mỗi năm mỗi thơm
Ông Freeman nói:
hương Lài quyến rũ quá nhiều bướm ong
thơm đến dị ứng.
Ông cắt bớt cành Myrtle. Vợ tôi không cắt cành Lài dù mọc qua rào gỗ.
Những ngày mưa
hôm nào gió
hoa đỏ hoa trắng rụng đầy
hoa không phân biệt hoa
đan nhau trên cành
chết chung khoảng đất
người xây hàng rào
ngăn cách nhau.
– Good morning, Mrs. Freeman
– Good morning, Mrs. Nguyen.
bà Freeman da trắng mặc bikini đỏ
vợ tôi da màu mặc bikini trắng
cả hai cùng tắm nắng
dưới một mặt trời.
Quít ngọt miền Nam
trồng xứ Bắc
sẽ chua.
Da màu lợt dần
không bao giờ trắng
dù trồng ở đâu.


Mấy mươi năm
hai cây đều lớn
ông bà Freeman qua đời
cây Myrtle vẫn sai hoa
dù hàng xóm mới lơ đễnh.
Cây Lài cũng đã quen
không cần tưới nước
tự cao với trời.
Một đêm trăng
tôi ra sau sân
bất chợt thấy trăng như thấy người bạn cũ
vì sao không có giờ cho trăng?
bất chợt thấy cây Lài
trổ hoa màu đỏ
mùi thơm dịu hơn.
Tôi đứng đó rất lâu, quá nửa đêm
nghĩ về màu trắng màu đỏ
nghĩ về tên họ Freeman
nghĩ đến thời gian và lòng cảm động của nó
tôi đứng đây rất lâu.


Lúc vừa hết đêm, lúc trời chưa sáng
hỗn mang buồn thê thiết
tôi đi vào nhà
– Good morning, Mr. and Mrs. Freeman.

(Nguồn: sangtao@org)

Thơ Lê Hân

 


Mẹ


trời có ánh trăng không thấy trăng
lòng đang thao thức đợi gì chăng?
đêm nay đích thực rằm tháng bảy
hội lễ Vu Lan Mẹ vĩnh hằng


nhớ rõ rành rành ngày hôm qua
Mẹ hiền về đứng sát cạnh ta
nếp hằn năm tháng dùn đuôi mắt
môi mỉm cười thơm triệu loại hoa


Mẹ chẳng nói gì chỉ ngắm thôi
giữa trưa trăng mọc thay mặt trời
dịu dàng âu yếm tâm hồn mở
tiếp tục cho con những vốn đời


ta chẳng cài gì lên áo đâu
hoa hồng chính xác có mấy màu?
ta không chọn lựa hồng hay trắng
bởi mẹ hiền ta có chết đâu


ngực áo ta thơm nỗi nhớ nhung
Mẹ ta giản dị: đấng vô cùng
ta còn hơi thở Mẹ còn sống
và mỗi ngày ta một Vu Lan


(Mùa Vu Lan 2013)

Thơ HoangVu

 


Rủ em cùng đến


(Gửi tặng Thầy Nguyễn Dương An, Tam Hiệp Biên Hòa)


Giữ lời hứa hẹn mùa hè
Sẽ quay trở lại tìm về lối xưa
Con đường bóng mát buổi trưa
Hàng cây còn đấy nắng mưa với đời


Em tà áo trắng tinh khôi
Ðể trong lưu bút nụ cười hồn nhiên
Em ngày ấy tuổi thần tiên
Làm tôi ngây ngất đảo điên dại khờ


Em ngày ấy tuổi mộng mơ
Cho tôi có những bài thơ vụng về
Tương tư em mái tóc thề
Những ngày mùa hạ tiếng ve u hoài


Giữ lời hứa hẹn về đây
Rủ em cùng đến thăm thầy dạy xưa
Anh nghe tiếng gió đầu mùa
Xin đi bên cạnh được đùa với em.
_______



Mùa Hạ nhớ Nha Trang


Mùa Hạ rực nắng vàng
Buổi chiều đang dịu xuống
Biển Cali gió lộng
Nhìn theo sóng vờn nhau


Em hỏi sóng từ đâu
Có khi nào thấm mệt
Tháng năm dài gào thét
Thành tiếng nhạc bay cao


Anh cũng thấy xôn xao
Cứ mỗi lần gặp biển
Lại nghe lòng xao xuyến
Về Dốc Lết vui chơi


Anh thấy nhớ bầu trời
Bãi biển dài nơi ấy
Sóng êm đềm đến vậy
Bờ cát chạy thênh thang


Mùa hạ nhớ Nha Trang
Nhớ trái cây Gia Kiệm
Ở xứ người không hiếm
Nhưng vẫn thích quê nhà


Mùa hạ cũ đã xa
Mở ra ngăn quá khứ
Những bài thơ tình tự
Anh viết tuổi học trò.

Thơ Cao Thị Nguyệt Lãng

 


Vườn Tháng Tám


Ngày dâng lên thơm môi bình minh
Bước vào đây mở ánh trời hồng
Tháng tám bay cùng gió mây phơi phới
Nắng trên ngàn trải tận bên kia sông.


Vườn lá biếc xôn xao thêm mấy độ
Cánh chim về tựa bóng trắng xa xôi
tiếng kêu lẻ trong màu trời lỗ chỗ
lấp chưa đầy khoảng trống vu vơ!…


Người ở đâu? có ghé mảnh vườn nhỏ
nghe mầm cây rạo rực cựa mình.
Mưa còm cõi trên lưng tháng hạ
chắt chiu giọt nước mắt nuôi đời…


Bờ xanh rập rờn hương đất mới
níu áo hoang còn mê ruổi dặm trường
về đây nhé, thả trôi chân bến nước,
mơ màng ánh mắt đọng mùa sau.


Ngờ đâu lá tươi non, cành rợp mát
mà bên lòng thao thiết khúc phai tàn
Rồi có ngày trong buổi xế mang mang
một hoàng hôn sẽ rực màu cỏ úa…
_____


Ðể cho mùa Hạ đi


Rủ nhau lên triền dốc
gió khua tìm âm vọng
Lối mòn miên man tới
chiều ánh tà mông lung.


hàng cây bâng quơ hát
đồng chín ửng nhánh Quỳ
cúi mặt buồn nhan sắc
… chập chờn. Mùa hạ bay


Bay đi đường huyễn mộng
căng bật khúc thanh cầm
đầy trong hồn thơ dại
một màu xuân sơ khai.


Thuở tóc xanh môi thắm
dại khờ tim thắp lửa
dang tay,
đòi ôm hết
chiều dài bến nhân gian!


Một ngày nữa…
sao lụn, chiều phai lụn
lòng tả tơi
nhận lại
những tìm kiếm úa nhầu.
(Nguồn: sangtao@org)

Bà Maria Bùi Thị Sáo

Email từ Ðức

 


Chuyện Bức Tường Ô Nhục


*Ch. Tr. Sinh


Các bạn HH3 thân,

Ðáng nhẽ tôi muốn ba-la, ba-la từ ngày hôm kia lận, nhưng vì lý do này nguyên nhân nọ, những chuyện lặt vặt, nên ngày hôm nay mới rảnh rang ngồi gõ bàn phím, vì hôm nay ở tiểu bang tôi, một tiểu bang theo đạo Thiên Chúa, là ngày lễ Ðức Mẹ Lên Trời (Maria Himmelfahrt)…

Sở dĩ tôi muốn viết vào ngày hôm kia, ngày 13 tháng 8, 2013. Vì ngày này vào 52 năm trước, một bức tường được 1 chính quyền bán nước cam tâm làm tay sai ngoại bang đã dựng lên ngay giữa thủ đô Berlin, của xứ Ðức, để giam hãm, ngăn cản chính người dân của mình, không cho họ được tự do lựa chọn lối sống của mình.

Bức tường đó dân Ðức gọi là Bức Tường Ô Nhục (Mauer der Schande).








(Nguồn: Google)


Năm nay, ngày Thứ Ba, 13 tháng 8, Bức Tường Ô Nhục đó cũng đã bị chính dân bên đông Ðức đạp đổ cách nay 24 năm. Một thế hệ mới đã lớn lên… Nhưng hàng năm vào ngày 13 tháng 8, đối với toàn dân Ðức vẫn là 1 ngày ô-nhục của dân tộc, tất cả nhân dân Ðức đều không bao giờ quên ngày đau đớn này, những hoạt động ở khắp nước, kể cả hang cùng ngõ hẹp, nơi hẻo lánh xa xôi, đặc biệt ở các lớp học, các em học sinh vẫn được các ông bà cha chú họ kể cho nghe, những gì đã xẩy ra cho tổ quốc họ 52 năm về trước. Liên tục từ 52 năm nay, không gián đoạn, vì người Ðức biết rất rõ: Một dân tộc hướng thượng là 1 dân tộc biết học hỏi từ những bài học lịch sử của mình, cho dù là lịch sử oai hùng hay đó là những trang sử nhục nhã, tội lỗi. Một dân tộc không biết phản tỉnh, rút tỉa học hỏi từ lịch sử là 1 giống dân không bao giờ tiến bộ, văn minh được; cho dù họ có bao nhiêu vật chất của cải thì vẫn cứ mọi rợ hoài!

Chính vì thế nên vào ngày 7 tháng 12, 1970, thủ tướng Ðức thời đó, ông Willie Brand khi viếng thăm thủ đô Warsau của Ba Lan, sau khi đặt vòng hoa tưởng niệm các nạn nhân trong cuộc khởi nghĩa vào năm 1943 tại khu Ghetto ở đây, ông ta đã quỳ trước đài tưởng niệm, trước sự ngạc nhiên của toàn thế giới, ý nghĩa việc làm rất rõ: Ông ta thay mặt cho Nước Ðức thành tâm xin lỗi những nạn nhân Do-Thái. Và cũng chính nội dung việc làm này, cho đến ngày hôm nay, vẫn được dùng để giảng dạy ở tất cả các trường trung học trên toàn quốc Ðức.

Mấy ngày trước đây, qua e-mail, tôi có thưa với thầy Hùng của HH nhà mình về những cái quái đản” của dân tộc German: xấu thì rất nhiều nhưng cái can đảm để gánh chịu mọi hậu quả, kể cả tội lỗi do họ gây ra, đã là cái nguyên nhân chính thúc đẩy giống dân kỳ cục này không ngừng đi lên. Germanen, là thoát thân từ dân Barbaren từ phương Bắc, là 1 giống dân mọi rợ dã man. Nhưng trong quá trình lịch sử, chính những người này đã tự văn minh hóa không ngừng mà đến ngày hôm nay, không 1 ai có thể kết luận Germanen là không văn minh, họ không những văn minh về vật chất mà cả về tinh thần, văn hóa; cho dù mới cách nay chừng hơn nửa thế kỷ, cả nước Ðức đã chìm trong tội lỗi tày trời do những giáo điều điên cuồng của chủ nghĩa Quốc Gia Xã Hội ( mà Hitler là đại diện) chỉ đạo.

Năm nay, vào ngày 13 tháng 8, ở thủ đô Berlin, trong phòng học lớp 12 của 1 trường trung học, chính bà thủ tướng Ðức, bà Angela Merkel, đã đến đây “giảng dạy” môn Ðức Sử về những kinh nghiệm của chính bản thân của bà khi bức tường Ô Nhục đó được dựng lên cách nay 52 năm: “Năm đó là năm 1961, cũng năm đó, tôi bắt đầu đến trường,” vừa nói bà vừa viết tên của mình lên bảng, rồi tiếp tục vào đề… Sau Thế Chiến 2, nước Ðức bị Ðồng Minh và Liên Xô chiếm đóng thành Ðông và Tây Ðức, thủ đô Berlin lúc ấy cũng bị chiếm và chia ra Ðông và Tây Berlin. Phía đông dưới sự cai trị của chính quyền CS.

Cuộc sống ở phía Ðông và Tây Ðức hoàn toàn khác hẳn nhau. Người dân ở Ðông Ðức không có Tự Do, sống dưới sự cai trị hà khắc của chính quyền cai trị. Ở Tây Ðức thì trái hẳn. Nên bức tường được dựng lên để ngăn cản những người dân đông Ðức đi qua sinh sống bên Tây Ðức.

Sáng ngày 13 tháng 8, 1961, người dân bên Ðông Berlin, thức tỉnh trong cơn bàng hoàng vì binh sĩ với súng đạn đã phong tỏa đường phố, cắt đứt tất cả các đường xe điện-xe lửa nối liền 2 phần Berlin. Và một bức tường được xây lên, lúc đầu bằng cọc sắt, dây kẽm gai rồi bằng bê tông cốt sắt, bức tường dài đến 155km bọc quanh Tây Berlin…
Cho đến khi bức tường này bị đạp đổ vào năm 1989, có ít nhất 136 người đã thiệt mạng vì muốn leo qua bức tường này để tìm Tự-Do.

Bức tường được xây lên để ngăn cấm người ta qua lại ở 2 bên Ðông và Tây Berlin, các toán binh sĩ canh gác cẩn mật ở nhưng chòi gác dọc theo tường, nhiều gia đình bị ngăn cách, và người bên đông Ðức tìm đủ mọi cách để qua phía Tây để có cuộc sống tự do.

Và đêm ngày 9 tháng 11, 1989, chính quyền Ðông Ðức cho phép người dân được qua bên Tây Ðức, hơn 2 triệu người đã tụ tập ở các trạm kiểm soát giữa Ðông và Tây, đêm đó họ đã tràn vào phần đất phía tây của tổ quốc họ; những ngày kế tiếp, nhiều người đã dùng búa-đục đến để “đục bỏ” bức tường này. Và 11 tháng sau, 2 miền Ðông Tây của nước Ðức lại thống nhất, trở thành nước Cộng Hòa Liên Bang Ðức ngày nay.

Bà Merkel đã giảng trong lớp: “Không có tự do, không có dân chủ, không có tính đa dạng, không có sự khoan dung thì không thể có 1 Âu Châu thống nhất.”

Năm 2005, Bà Merkel trở thành vị thủ tướng của nước Ðức thống nhất đầu tiên. Năm đó, bức tường ô nhục đã vừa sụp đổ được 16 năm, năm ấy bà Merkel 51 tuổi.

Bản tin này, hôm ấy tôi đọc trên báo điện. Vừa đọc, tôi cứ nghĩ đến những vị” lãnh tụ” vĩ đại của nước Cộng Hòa Dân Chủ Ðức, (từ 1949 đến 1990), vào giữa tháng 10, 1989, tên ác ôn Honecker bị hạ bệ. Lúc bức tường đổ ông ta trốn qua Moskau. Ông tên Krenz lên thay, chỉ được bẩy tuần, đến tháng 12, 1989 thì xuống và ông tên Gerlach lên, lo thu xếp công cuộc tái thống nhất được thực thi vào tháng 1 năm 1990.

Trong 3 nhân vật này thì ngay sau khi cái ngụy quyền CS Ðông Ðức sụp đổ, Honecker và Krenz đều bị khởi tố vì tội tham nhũng và tổ chức cố sát trái phép tại Bức Tường Ô Nhục, theo luật của nước Cộng Hòa Dân Chủ Ðức, tức luật của CS Ðông Ðức. Ðiều đó chứng tỏ đám lãnh đạo CS Ðông Ðức đã vi phạm cả luật pháp của chính nước họ! Họ hành động như 1 đám Mafia, du côn!

Ngài Lão Tử có câu: Lưới Trời lồng lộng, thưa mà không lọt.” Phật Giáo thì cũng rất rõ ràng: “Nghiệp báo từ nhân quả không phải không báo mà chỉ vì chưa đến lúc, thế thôi!…”

Ngày còn dài nhưng thấy mệt, lải nhải cũng nhiều, bèn nghỉ để… nhậu bia và chờ cơm!

Thân chào
(Nguồn: [email protected])

Giuse Trần Thành Tâm

CT Lê Ngọc Công

‘Anh về mà xem… Mẹ anh phiền thật!’

 


(Nhân mùa Vu Lan 2013, xin gởi đến tất cả những ai còn hay đã không còn Mẹ)


– Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

– Uhm, mẹ anh phiền thật… Bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình…

– Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây.








(Nguồn: Google)


Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

– Em vào đây.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng. Khép hờ cửa, anh lấy 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ xuống, anh nhìn cô mỉm cười.

– Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé. Còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ nhưng chẳng hề dính tí bụi nào. Cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.

– Em thấy không, đây là tấm hình mà dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi “Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh,” mẹ anh phiền thật đó…

Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bổng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ.

Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.

– Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng “Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt.” Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật…

Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả…

– Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác – Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó.” Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ?…

Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại. Bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi…

– Ba anh còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ thì nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin.” Mẹ phiền quá đi mẹ à…

Anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

– Ðây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh.

– Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa… Chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen,… Em coi đi, thôi thì đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến Tết mới xong. Anh phì cười, “mẹ anh phiền nhỉ”?…

Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…

– Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm…

Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh…

– Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học… Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí…

Giọng anh lạc hẳn:

– Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó… Em thấy mẹ anh khỏe không?

“Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi…

Khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường…

– Anh à. Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

– Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen… mẹ anh đó…

Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

– Em à, mẹ anh phiền vậy đó. Phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình.Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ: Bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao. Cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé…

– Anh…

Cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở.

– Em xin lỗi…

Anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được mẹ vỗ về như vậy.

“Choang”

Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

– Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng… Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi…

– Mẹ à.

Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ.

– Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho.

Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ.

Mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ…

“Mẹ đã không sinh lầm con. Và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”


*Sưu tầm

(Nguồn: Tang Mai; [email protected])

Trần Như Hạnh tìm chị và các cháu

Em là Trần Như Hạnh tìm chị Trần Thị Roi, tên thường gọi là Phúc; các cháu là Huỳnh Thị Lộc, Huỳnh Trung, Huỳnh Ngọc. Em dã về nhà rồi. Chị nhận được tin này xin liên lạc 01693943520; hoặc bạn của em ở Houston tên Ðức, số điện thoại (713) 834-4660.

Người Việt phải đuổi kịp dân Campuchia

 

Ngô Nhân Dụng

Từ ba bốn chục năm nay dân Việt Nam đã biết mình thua kém dân các nước Nam Hàn, Ðài Loan, Thái Lan. Biết như vậy cũng thấy tủi, nhưng còn có thể đổ tại số mạng không may, đành chịu. Nhưng khi nhìn thấy dân mình không may mắn bằng dân Miến Ðiện, thì nhiều người đã nóng mặt.

Năm ngoái, nước Miến Ðiện bắt đầu tiến trình dân chủ hóa, đảng đối lập thắng gần hết các đơn vị bầu cử bổ túc; cả thế giới theo dõi với con mắt ngưỡng mộ. Còn dân mình, chẳng biết bao giờ mới được bầu người đại diện thật sự vào Quốc Hội!

Nay lại đến dân Campuchia. Trong cuộc bỏ phiếu tháng trước, đảng đối lập bỗng nhiên thắng lớn, đã thổi lên một luồng gió mới vào sinh hoạt chính trị. Lý do chính khiến chính quyền Hun Sen thất bại là vì dân đã chán ghét nạn tham nhũng, lạm quyền của đảng Nhân Dân của ông ta; cũng như tình trạng lệ thuộc Trung Cộng và Việt Cộng. Dân Campuchia đã có cơ hội bày tỏ thái độ bằng lá phiếu. Còn dân Việt, bao giờ mới có một cơ hội như thế?

Thua Ðài Loan, Ðại Hàn, Phi Luật Tân đã xấu hổ. Nay thấy mình thua cả dân Miến Ðiện, dân Campuchia, chắc người Việt phải thấy tủi nhục. Nhất là những người biết suy nghĩ, có học, và dám nói. Một người 45 tuổi đảng lên tiếng kêu gọi các đảng viên bỏ đảng Cộng sản để lập đảng mới, cũng nêu trường hợp Camphuchia ra làm thí dụ, cho thấy người ta đã tiến bộ hơn mình. Sau cú sốc Miến Ðiện, cú sốc Campuchia sẽ giúp nhiều đảng viên cộng sản Việt Nam tỉnh ngộ hơn.

Chắc hẳn Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam cũng lo lắng khi nhìn kết quả cuộc bầu cử ở Campuchia ngày 28 Tháng Bảy năm 2013. Trước hết, nó cho thấy thực lực của đảng cầm quyền không mạnh như chính họ vẫn nghĩ.

Ðảng Nhân Dân Campuchia có gần 6 triệu đảng viên, trong dân số dưới 15 triệu người. Nhưng kết quả kiểm phiếu chính thức cho thấy đảng chỉ được 3 triệu 200 ngàn lá phiếu; phe đối lập, Ðảng Cứu Quốc được 2 triệu 900 ngàn phiếu! Trước ngày dân đi bầu, chính quyền Hun Sen đã mua chuộc cử tri bằng cách tăng lương 40% cho các công chức cấp thấp, nâng lên bằng 80 đô la một tháng. Vậy mà gần một nửa số đảng viên Ðảng Nhân Dân đã bỏ phiếu cho các ứng cử viên đối lập!

Cuộc bỏ phiếu được các cơ quan quốc tế theo dõi, giám sát; nhưng phe đối lập đang tố cáo nhiều vụ gian lận. Có những cử tri đến phòng phiếu khám phá ra mình đã bỏ phiếu rồi! Tức là đã có người đi bỏ phiếu thay cho mình. Có người thì thấy tên mình biến mất, không còn trên danh sách cử tri!

Ðiều thứ nhì khiến đảng Cộng sản Việt Nam run sợ, là lòng dân chống đối âm ỷ đã có dịp bùng lên. Trước đây, người ta vẫn tưởng dân Campuchia hiền lành, bảo sao nghe vậy. Nhưng khi có cơ hội, họ chứng tỏ họ có thể hiền lành thật nhưng không ngu.

Ðảng Cứu Quốc tập hợp Ðảng Sam Rainsy và Ðảng Nhân Quyền, mới lập năm 2007. Trước cuộc bầu cử này, hai đảng lần lượt có 26 và 3 đại biểu trong Quốc Hội. Nay dân đã bầu lên 55 đại biểu Ðảng Cứu Quốc; so với 68 ghế của Ðảng Nhân Dân, so với 90 ghế họ đã có. Dân chúng Phnom Penh đã đi biểu tình ngày 24 Tháng Tư đòi chính phủ tổ chức bầu cử tự do, dân chủ và công bằng. Cuộc biểu tình lớn nhất từ trước đến nay, 4,000 người tham dự, đòi thay đổi thành phần trong Ủy Ban Bầu Cử quốc gia.

Ngày 12 Tháng Bảy, Quốc Vương Sihamoni ký lệnh miễn tội cho ông Sam Rainsy theo đề nghị của Hun Sen, ngày 19 ông về nước, được hàng trăm ngàn người tiếp rước. Rainsy quốc tịch Pháp, nơi ông sống từ lâu trước khi về nước năm 1991, lên làm bộ trưởng tài chánh trong chính phủ liên hiệp. Năm 1994 ông mất chức, vì chống chính sách cho các công ty Trung Quốc và Việt Nam phá rừng, theo lời ông giải thích. Ông lập một đảng chính trị lấy tên Rainsy, rồi ông bị tuyên án 11 năm tù sau khi lưu vong bên Pháp từ năm 2009. Chắc Hun Sen tự tin quyền hành của mình đã vững chắc sau 28 năm làm thủ tướng, cho nên cứ cho Rainsy trở về mà không có quyền bầu cử và ứng cử. Nhưng dân Campuchia đã phản ứng khác. Giới thanh niên có học là thành phần dẫn đầu phong trào đòi thay đổi. Dùng Internet và điện thoại lưu động, họ cổ động cho đảng Cứu Quốc, thanh thế của đảng lan rộng nhờ mạng lưới tuyên truyền mới vượt qua mặt các báo, đài “lề phải” do đảng Nhân Dân kiểm soát. Vợ ông Rainsy là bà Tioulong Saumura cũng đắc cử. Khí thế phe đối lập lên cao đến nỗi nhiều người có tiền trong đảng cầm quyền đã lo sợ rút tiền ra khỏi ngân hàng, dân chúng nghe tin đồn bảo nhau đi rút theo; trong ngày bầu cử họ rút ra số tiền tổng cộng bằng 4 triệu đô la, gấp đôi số tiền rút bình thường.

Một chiêu bài tranh cử của đảng Cứu Quốc là chống Cộng sản Việt Nam, đã được dân Campuchia hoan nghênh. Hun Sen vốn là một cán bộ Khờ Me Ðỏ, sợ mất mạng trong các cuộc thanh trừng đã bỏ theo Việt Cộng, rồi được bọn Lê Ðức Thọ, Lê Ðức Anh đưa lên làm thủ tướng. Sau đó Việt Cộng tiếp tục thao túng chính trường Campuchia, cho đến năm 1997 Hun Sen sợ quá đã quay đầu sang nhờ Trung Cộng giúp. Sam Rainsy lợi dụng nỗi bất mãn của dân đối với Cộng sản Việt Nam cho nên dùng chiêu bài chống người Việt trong cuộc tranh cử. Trong ngày bỏ phiếu, có tin đồn rằng nhiều đoàn xe chở người Việt Nam qua biên giới đi bỏ phiếu cho đảng của Hun Sen! Trên các mạng Internet có những lời phản kháng: “Dân Khờ Me không được bỏ phiếu, dân ‘Duồn’ đi bỏ phiếu!” Người Campuchia gọi người Việt là “Duồn;” một tên gọi miệt thị cũng giống nhiều người Việt đang gọi người Trung Hoa là “Khựa” trước cảnh chính quyền Trung Cộng lấn áp cả nước Việt Nam. Sau cuộc bầu cử, trong lúc đảng Cứu Quốc còn đang thưa kiện về bàu cử gian lận thì lãnh tụ Sam Rainsy vẫn lên đường đi Boston dự đám cưới của cô con gái, cô Rachel Estée Sam lấy William Josiah Rubenstein, được một vị pháp sư Do Thái làm chủ lễ bằng ba thứ tiếng Hebrew, Pháp và Anh!

Cộng sản Việt Nam phải lo lắng vì phong trào bài Việt ở Camphuchia đang được khơi động; dân Việt sẽ coi đây là hậu quả do chủ trương bành trướng và thao túng nước Campuchia từ thời Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ gây ra. Nhưng Trung Cộng còn lo lắng hơn nữa. Sau cuộc bầu cử, nhật báo Wall Street Journal ở Mỹ nhận xét rằng, “Trung Quốc thua nặng nhất.”
Phong trào dân Campuchia ủng hộ đảng đối lập cho thấy tự ái dân tộc của họ đã bùng lên, sau khi thấy chính quyền Hun Sen hết bám lấy Việt Cộng lại dựa vào Trung Cộng. Người Hoa chiếm 5% trong dân số nhưng kiểm soát 80% nền kinh tế.

Tiếng Hoa là ngoại ngữ được học hàng thứ nhì sau tiếng Anh. Trong số khoảng 70 đài truyền hình có 50 đài nói tiếng Trung Hoa. Trung Cộng sử dụng đồng tiền để mua chuộc Hun Sen; hiện nay đứng hàng đầu về vốn đầu tư vào Camphuchia; cao hơn tổng số đầu tư của tất cả các nước khác. Riêng năm 2011, Bắc Kinh bỏ vào Campuchia 1 tỷ 200 triệu đô la, gấp 10 lần số đầu tư của tất cả các công ty Mỹ. Ai cũng biết chính quyền cộng sản ở nước nào cũng rút ruột các công trình đầu tư. Trung Cộng không bao giờ đặt vấn đề đó, trong khi các công ty Mỹ bị trói buộc bởi các đạo luật cấm hối lộ chính quyền các nước khác. Trung Cộng đang thi hành một dự án xây dựng một tuyến đường sắt, một bến cảng và một nhà máy luyện thép trị giá 11 tỷ đô la; khiến ai cũng nghĩ tới dự án xây dựng đập Myitsone tại Miến Ðiện, trị giá 3 tỷ 6, đã bị chính quyền Miến cắt ngang trước khi khởi đầu chương trình dân chủ hóa.

Người dân Camphuchia cũng nhìn thấy rõ chính quyền Hun Sen đang “bán nước.” Thế giới cũng nhìn thấy Trung Cộng đã “bỏ Campuchia vào túi!” Tháng Bảy năm ngoái, trong hội nghị ASEAN tại Phnom Penh, chính phủ Campuchia đóng vai chủ nhà đã ngăn cản khiến không đưa ra được một thông cáo chung, vì biết bản dự thảo nêu lên các hành động xâm lấn của Trung Cộng tại Biển Ðông. Có lúc ông tổng thư ký ASEAN đang bắt đầu nói đến vấn đề này, ngoại trưởng Campuchia đã ngăn lại, cắt ngang lời. Ðến Tháng Chín, Bắc Kinh loan báo cho Phnom Penh vay 500 triệu đô la với lãi suất nhẹ! Không biết các quan chức sẽ bỏ túi bao nhiêu trong số tiền này, nhưng dân cả nước sẽ mắc nợ! Lại còn nạn “bán rừng” cho các công ty Trung Quốc và Việt Nam nữa!

Dân Campuchia ghét Cộng sản Việt Nam nhất vì nạn tham nhũng ở xứ này đã được các cán bộ người Việt truyền nghề cho đàn em bản xứ. Mà bây giờ thì đám đàn em còn tham nhũng vượt chỉ tiêu! Người ta đồn “trong đám cưới con ông Hunsen đám thuộc hạ dâng tặng nhiều xe hơi đắt tiền đến mức số chìa khóa xe không thôi đã đầy mấy rổ!” Ðồng bào Việt Nam đang sinh sống ở Campuchia sẽ phải gánh chịu hậu quả!

Dân Việt Nam chỉ mong người Khmer không khơi dậy mối thù hận lâu đời với người Việt. Họ sẽ phải thấy các chính sách lấn áp của đảng Cộng sản Việt Nam không được dân Việt ủng hộ. Hơn nữa, người Việt Nam sẽ tranh đấu để được sống trong một xã hội tự do dân chủ, ít nhất cũng bằng dân Campuchia. Dù nền dân chủ ở nước láng giềng còn trong cảnh sơ sinh nhưng đã đầy hứa hẹn. Chính quyền Hun Sen sẽ phải giảm bớt tham nhũng và bớt lệ thuộc Trung Cộng khi bị phe đối lập trong quốc hội theo dõi và phê phán. Khi nào cả hai dân tộc cùng sống trong các chế độ dân chủ tự do thì mọi bất đồng sẽ được giải quyết trên căn bản bình đẳng.


Quý độc giả có thể tham gia vào chương trình “Nói Chuyện với Ngô Nhân Dụng” trên Người Việt TV bằng cách gửi câu hỏi đến: [email protected]

Tin mới cập nhật