
Ngày càng có nhiều người Mỹ hưởng trợ cấp thương tật
WASHINGTON – Theo Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội Hoa Kỳ (CBO), hơn 8.8 triệu công nhân nhận được tiền trợ cấp thương tật của chính phủ trong Tháng Giêng, cao gấp sáu lần so với 1.5 triệu của năm 1970, theo tường thuật của MSN.

Thẻ đậu ưu tiên do DMV cấp dành cho người thương tật treo trong một xe ở San Anselmo, California. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)
Khuynh hướng này bỗng nhiên tăng vọt trong những năm gần đây, tức khoảng 24% kể từ năm 2007, khi bắt đầu có cuộc suy thoái kinh tế, theo dữ kiện của cơ quan An Sinh Xã Hội (SSA) và CBO.
Điều này có nghĩa là 5% dân số trong hạn tuổi đi làm nhận được tiền trợ cấp thương tật (disability) trong năm 2011, gây tốn kém cho chính quyền $135 tỉ hồi năm ngoái. Không rõ sự tăng vọt này có ảnh hưởng đến những đại công ty như Wal-Mart và Kroger như thế nào, vì khuynh hướng này có nghĩa là người ở tuổi trưởng thành của lực lượng lao động bị giảm bớt đi.
Qua so sánh, chi phí cho tiền trợ cấp tàn phế vượt xa hẳn tiền trợ cấp thực phẩm food stamp, vốn gây tốn kém cho chính phủ $74.6 tỉ hồi năm ngoái.
Điều tra của Planet Money khám phá thấy, ở Hale County, Alabama, nơi gần một phần tư người trong hạng tuổi đi làm được nhận tiền trợ cấp tàn phế, rõ ràng là nước Mỹ đang gặp phải nạn kiểm tra sức khỏe “quá dễ dãi.” Có nghĩa là một người công nhân lao động khai đau lưng thì có thể sẽ được nhận trợ cấp thương tật, trong khi người làm văn phòng có thể không được cho.
Trợ cấp thương tật cho công nhân bao gồm những vấn đề về thể chất lẫn tinh thần, từ bệnh trầm cảm đến mù lòa.
Căn nguyên của sự tăng vọt số người xin trợ cấp thương tật trong hai thập niên 1980 và 1990 khởi sự từ phụ nữ, khi họ bắt đầu ồ ạt gia nhập lực lượng lao động cách đây nhiều thập niên, mà nay trở thành hợp lệ để được hưởng tiền trợ cấp này. Hơn nữa, một dân số tuổi càng cao, càng có nhiều người bị thương và bị bệnh.
Theo SSA, phái nam chiếm dưới 53% số người được nhận trợ cấp thương tật, trong khi tuổi trung bình của người xin trợ cấp này là 53.
Ông Daniel Steenerson, chủ tịch tổ chức Disability Insurance Services, phát biểu: “Chúng ta không những sống thọ hơn mà còn phải sống với thương tật lâu hơn.”
Một số người đang vận động thay đổi, trong đó, ông Joe Klein của tờ Time viết rằng, “chính phủ đã tỏ ra khá bê bối trong việc xét cấp trợ cấp thương tật.” (TP)
Chuyến đi Ðông Á của Ngoại Trưởng Kerry toàn những khó khăn
Nguyễn Văn Khanh
Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã có mặt tại Châu Á, thực hiện chuyến đi đầu tiên của ông đến vùng đất đang có những biến chuyển đầy căng thẳng khiến cả thế giới chú ý tới, gặp gỡ những nhà lãnh đạo “mới” của Nam Hàn, Nhật Bản, Trung Quốc với hy vọng giải quyết được chuyện thật “cũ”: Bắc Hàn và thái độ hung hăng, muốn gây chiến của lãnh đạo Bình Nhưỡng Kim Jong-un.

Ngoại Trưởng John Kerry (phải) bắt tay Tổng Thống Park Geun-Hye của Nam Hàn tại Dinh Tổng Thống ở Seoul. (Hình: Presidential House via Getty Images)
Một tuần lễ trước khi ông Kerry rời Washington D.C., chính phủ Hoa Kỳ đưa ra một loạt quyết định quan trọng về quốc phòng, bao gồm việc bán 60 chiếc F-15 loại tối tân nhất cho đồng minh Seoul, tăng cường hệ thống phòng thủ phi đạn để bảo vệ các căn cứ quân sự ở đảo Guam. Trước đó Ngũ Giác Ðài cũng đưa thêm chiến hạm vào Thái Bình Dương, những chiếc oanh tạc cơ loại “tàng hình” của Mỹ cũng thay nhau xuất hiện trên bầu trời Nam Hàn trong cuộc tập trận hàng năm của quân đội 2 nước. Các hoạt động này nhắm vào 2 mục tiêu: xác định rõ hơn sự hiện diện về quân sự của Hoa Kỳ ở Châu Á-Thái Bình Dương mà Tổng Thống Barack Obama đặt ra từ nhiệm kỳ đầu, đồng thời ở tư thế sẵn sàng trong trường hợp cuộc chiến do Bắc Hàn gây nên xảy ra.
Trước những quyết định dồn dập về mặt quân sự đó, Bắc Kinh vẫn chưa lên tiếng nói gì về những quyết định của Washington. Thái độ “khá đặc biệt” của lãnh đạo Trung Quốc được một số viên chức Hoa Kỳ xem là “dấu hiệu ông Tập Cận Bình đang bực bội về đường lối hung hăng mà lãnh tụ Kim Jong-un của Bắc Hàn đang thực hiện,” hoặc ít nhất cũng cho thấy “thành phần lãnh đạo mới ở Hoa Lục chưa biết phải xử thế ra sao để một mặt răn đe Bình Nhưỡng, mặt khác không gây khó khăn cho mối quan hệ với Washington.”
Một trong những người nghĩ “gió Bắc Kinh dường như đang đổi chiều” là ông Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Tom Donilon. Tuần trước khi gặp gỡ báo chí, ông Donilon cho rằng thay vì lên tiếng chỉ trích Hoa Kỳ lợi dụng tình thế để gia tăng hiện diện quân sự như từng làm trước đây thì “hình như giới lãnh đạo Bắc Kinh đang cân nhắc, muốn chuyện được giải quyết khéo léo hơn” để thuận lợi cho cả họ lẫn Washington. Ông Donilon vừa thẳng thắn vừa thận trọng bảo “không vội nghĩ đến chuyện Bắc Kinh sẽ đồng ý đi chung đường với chúng ta (trong kế hoạch đối phó với Bắc Hàn)” nhưng “đang có những thay đổi” một phần vì “Chủ Tịch Tập Cận Bình vừa nhậm chức có một vài tuần lễ, Tổng Thống Obama cũng mới bắt đầu nhiệm kỳ thứ nhì của ông, tạo khó khăn ngay từ ngày mới nắm quyền chẳng có lợi gì cả.”
Suy nghĩ của ông Cố Vấn Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia Mỹ cũng là suy nghĩ của ông Cựu Phụ Tá Ngoại Trưởng Ðặc Trách Ðông Á Kurt Campbell. Trong bài nói chuyện đầu tuần này ở Ðại Học John Hopkins, ông Campbell cũng nghĩ rằng “thái độ của Bắc Kinh đối với Bình Nhưỡng có vẻ thay đổi” vì lãnh đạo Hoa Lục “hiểu những lời đe đọa của ông Kim Jong-un hoàn toàn không có lợi cho chính Trung Quốc,” mặt khác, “hình như ông Tập Cận Bình có cái nhìn thực tế hơn người tiền nhiệm là ông Hồ Cẩm Ðào.” Cái nhìn thực tế đó, theo giải thích của ông Campbell, là quyền lợi Trung Quốc không chỉ bị đe dọa bởi Hoa Kỳ như họ vẫn thường nghĩ, mà “còn đang bị đe dọa bởi chính đồng minh của họ là Bắc Hàn.”
“Xét đoán hay suy đoán thái độ của Trung Quốc đối với Bắc Hàn đều là điều không dễ làm,” chuyên gia Peter Singer của Viện Nghiên Cứu Brookings Institution nói. “Ngay lúc này, tôi cũng tự đặt câu hỏi tại sao Bắc Kinh lại im lặng đến thế, nhưng tôi không vội lạc quan là họ đã thay đổi đường lối với Bắc Hàn đâu.” Ông Singer dẫn chứng: đã nhiều lần được các viên chức hành pháp và lập pháp Mỹ cho biết “Trung Quốc gật đầu với Hoa Kỳ là không thể để Bắc Hàn muốn làm gì thì làm,” nhưng sau đó “họ thay đổi thái độ ngay, không thực hiện đúng những gì họ đã bàn thảo với chúng ta hoặc những gì chúng ta đã bàn thảo với họ.” Chẳng hạn mới 2 tháng trước đây Bắc Kinh tán thành việc Hoa Kỳ soạn thảo bản nghị quyết lên án Bắc Hàn, bỏ phiếu ủng hộ bản nghị quyết với những biện pháp chế tài gắt gao hơn đối với Bình Nhưỡng, “nhưng rốt cuộc họ lại dùng dằng không muốn thi hành, đó là điều cả thế giới đều thấy.”
Ðiều ông Singer nói ra cũng là điều được đồn thổi ở Washington. Lý do là vì mới tháng trước, Tổng Thống Obama cử ông Tổng Trưởng Tài Chánh Jack Lew sang Bắc Kinh để bàn nhiều vấn đề, “trong đó có cả chuyện thi hành nghị quyết chế tài với Bình Nhưỡng,” theo lời một thành viên trong phái đoàn có mặt trong cuộc đàm phán. “Phía Trung Quốc ghi chép cặn kẽ những gì chúng tôi trình bày với họ, yêu cầu cho cả toán đại diện Ngân Hàng Quốc Gia của họ tham dự cuộc họp, nhưng cuối cùng chẳng thấy họ nói gì cả,” rốt cuộc phái đoàn tài chánh Hoa Kỳ ra về mà “gần như không được một hứa hẹn nào” dù trước đó Tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Liên Hiệp Quốc bắn tín hiệu cho biết “có thể sẽ áp dụng một số biện pháp chế tài với Bình Nhưỡng nhưng không ở mức độ chính phủ Obama mong muốn.”
Viên chức mới từ Bắc Kinh về tiết lộ thêm trong tất cả những cuộc tiếp xúc ở Washington D.C., tại New York cũng như ngay trong phiên họp ở Bắc Kinh, “chúng tôi chỉ yêu cầu Trung Quốc có 2 điều: thứ nhất là kiểm soát những chiếc tầu chở hàng đến Bắc Hàn để đảm bảo không có những loại hàng hóa trong danh sách bị Hội Ðồng Bảo An cấm, thứ nhì là dùng uy thế của họ để ngăn cản không cho Bắc Hàn tiếp tục chương trình chế tạo võ khí nguyên tử, thúc đẩy Bình Nhưỡng trở lại bàn hội nghị 6 bên.” Lên án thái độ hung hăng của lãnh tụ Bắc Hàn và đòi Bình Nhưỡng trở lại bàn hội nghị để giải quyết căng thẳng do chính họ gây nên “được sự ủng hộ công khai của cả Nga” nhưng rất tiếc, “Bắc Kinh vẫn chưa lên tiếng một cách quyết liệt về chuyện này.”
Như vậy, phải chăng Bắc Kinh vẫn theo chủ trương “giơ cao đánh khẽ” với Bắc Hàn? Một viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khéo léo trả lời theo kiểu nước đôi “không ngạc nhiên nếu điều đó xảy ra” vì “chẳng ai lạ gì với thái độ đó của nhà nước Trung Quốc cả.” Viên chức yêu cầu không nêu tên này cho rằng từ lâu, “chủ trương của Trung Quốc đối với đàn em Bắc Hàn vẫn là đe dọa Mỹ thì cứ đe dọa nhưng đừng gây chiến tranh với miền Nam, đừng thống nhất đất nước với miền Nam.” “Họ (Trung Quốc) rất ngại những điều này xảy ra,” viên chức hành pháp nói tiếp, “không muốn Hoa Kỳ có cớ gia tăng thế lực quân sự ở bán đảo Triều Tiên.”
Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho biết trong 2 ngày ở Bắc Kinh, Ngoại Trưởng John Kerry sẽ cùng Chủ Tịch Tập Cận Bình và Thủ Tướng Lý Khắc Cường bàn thảo về nhiều vấn đề khác, như thay đổi khí hậu, bảo vệ môi trường, chuyện kinh tế, thương mại, nhắc nhở Trung Quốc định lại tỷ giá đồng nhân dân tệ để Hoa Kỳ không tiếp tục bị thiệt thòi khi mua hàng. Ngoài chuyện Bắc Hàn, hai bên còn thảo luận về cuộc chiến Syria, chuyện Iran và triển vọng hòa bình của vùng Trung Ðông.
Tất cả những điều hai bên đồng ý đặt trên bàn thương thuyết đều không dễ làm, bằng chứng là ông Kerry chưa lên máy bay đi Bắc Kinh, Tòa Bạch Ốc đã thông báo ngay sau đó sẽ gửi Ðại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Martin Demsey sang thăm Hoa Lục, đầu tháng tới đến lượt ông Cố Vấn Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia Tom Donilon. Giới quan sát chính trị thủ đô xem những chuyến đi dồn dập này là dấu hiệu chứng tỏ “Washington đang thúc đẩy Bắc Kinh đến chỗ phải làm mạnh hơn với Bắc Hàn,” nhưng “tín hiệu từ Trung Quốc thì chưa ai thấy.”
Cũng chính vì thế nên giới theo dõi thời cuộc cho rằng khi chiếc máy bay chở ông Kerry mới tiến vào không phận Hoa Lục, người đang điều khiển ngành ngoại giao Hoa Kỳ có thể sẽ nghĩ đây không phải lần đầu tiên ông đến Châu Á-Thái Bình Dương, nhưng rõ ràng chưa có chuyến đi nào khó khăn và vất vả như chuyến đi lần này.
Những gì Hoa Kỳ làm trước khi ông Kerry đến Bắc Kinh
Ðầu năm 2012 Hoa Kỳ đã có kế hoạch xây dựng lực lượng hùng mạnh hơn ở Châu Á-Thái Bình Dương. Kể từ khi Bắc Hàn lên tiếng đe dọa tấn công nước Mỹ và Nam Hàn, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đã thực hiện những điều sau đây:
1-Tăng cường hệ thống phòng thủ hỏa tiễn ở Alaska và đảo Guam.
2-Giúp Nhật đặt các hệ thống hỏa tiễn chống hỏa tiễn ở thủ đô Tokyo và vùng phụ cận.
3-Ðồng ý bán những dàn radar và 60 chiếc F-15 loại tối tân nhất cho Nam Hàn, thay thế những chiếc F-4 không quân Nam Hàn đang sử dụng.
4-Ðưa hàng trăm xe bọc sắt phá mìn đến Nam Hàn. Ðây là loại xe binh sĩ Hoa Kỳ đã sử dụng trong 2 cuộc chiến Afghanistan và Iraq, được dự đoán sẽ sử dụng nếu Washington và Seoul quyết định mở cuộc “Bắc tiến” đưa quân từ miền Nam vào lãnh thổ Bắc Hàn, tránh những trái mìn quân đội Bình Nhưỡng gài lại trên đường rút lui.
5-Các phi đội B-1 đồn trú ở căn cứ không quân Dyess Air Force Base, Texas, được huấn luyện đặc biệt để thực hiện những chuyến bay dài đến Châu Á-Thái Bình Dương, thay thế chương trình huấn luyện dành cho chiến trường Afghanistan.
6-Ðưa thêm hàng trăm binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến từ Mỹ sang căn cứ Darwin, Úc, tham gia chương trình huấn luyện tác chiến đặc biệt.
7-Loan báo tạm ngưng chương trình phóng thử hỏa tiễn đạn đạo liên lục địa Minutenam 3, lấy lý do không muốn bị hiểu lầm là cố tình đưa tình hình tới mức căng thẳng hơn.
Việt Nam yêu cầu Trung Quốc ngưng đưa du khách đến Hoàng Sa
HÀ NỘI (NV) – Bộ Ngoại Giao CSVN sáng ngày 12 Tháng Tư đã đến trao công hàm cho đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội, chính thức đòi nước này hủy kế hoạch đưa du khách đến thăm viếng quần đảo Hoàng Sa.
Một góc quần đảo Hoàng Sa. (Hình: Internet)

VietNamNet còn cho biết, trước đó một tuần lễ, hôm 6 Tháng Tư, ông phó chủ tịch tỉnh Hải Nam hùng hồn tuyên bố rằng ông sẽ cho phép du khách đến thăm quần đảo Hoàng Sa trước ngày 1 Tháng Năm.
Theo Tân Hoa Xã, phó chủ tịch tỉnh Hải Nam – ông Ðàm Lực nói sẽ “cho phép nhân dân tới thăm quần đảo Hoàng Sa trong các chuyến du lịch biển’. Ông này còn hứa hẹn sẽ công bố chi tiết về số chuyến đi và số du khách đến Hoàng Sa vào cuối ngày 6 Tháng Tư vừa qua.
Nhiều nguồn tin khác còn nói rằng Trung Quốc coi Hoàng Sa là địa điểm có “tiềm năng lớn” về du lịch. Vẫn theo nguồn tin này, tàu Coconut Princess của công ty vận tải biển Hải Hiệp-Hải Nam đã thực hiện một chuyến đi thử nghiệm tour du lịch đường biển từ Hải Nam đến Hoàng Sa, mà Trung Quốc gọi là đảo Bắc Tiêu, thuộc Tây Sa.
Gần đây nhất, ngày 5 Tháng Ba vừa qua, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Cộng Sản Việt Nam – Lương Thanh Nghị cũng đã lên tiếng phản đối tàu Trung Quốc rượt đuổi, bắn cháy một tàu đánh cá của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi.

Quần đảo Hoàng Sa nhìn từ trên cao. (Hình: VietNamNet)
Phía Việt Nam cho rằng trong suốt thời gian qua, Trung Quốc đã liên tiếp “gây căng thẳng tại biển Ðông và xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam”.
Gần đây nhất, hôm 5 tháng 3, tàu hải quân Trung Quốc đã rượt đuổi và bắn cháy một tàu đánh cá của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi.
Bốn ngày sau, Cảnh Sát Biển của Việt Nam đã phát hiện và đuổi 10 tàu đánh cá của ngư dân Trung Quốc trong khu vực rạn san hô Sơn Ca thuộc quần đảo Trường Sa. (P.L.)
Bưu kiện có chất nổ gởi đến một cảnh sát trưởng ở Arizona
PHOENIX, AZ (AP) – Một bưu kiện gởi cho cảnh sát trưởng Maricopa County có chứa chất nổ đã được phát hiện hôm Thứ Năm.
Cảnh sát trưởng Joe Arpaio, Maricopa County, Arizona. (Hình AP via The Arizona Republic)

Nhân viên bưu điện Flagstaff thấy có dấu hiệu khả nghi báo cho nhà chức trách chiều Thứ Năm. Tom Mangan, phát ngôn viên ATF (Văn phòng kiểm soát rượu, ma túy, vũ khí và chất nổ), nói rằng chuyên viên được phái tới khám xét đã nhận thấy chất bột đen và sau đó đã cho nổ để phá hủy.
Không có người nào bị thương. Cảnh sát Flagstaff chưa cho biết thêm chi tiết gì khác trong khi còn điều tra cùng với FBI.
Cảnh sát trưởng Maricopa County, ông Joe Arpaio, là người đã được dư luận chú ý vì lập trường cứng rắn đối với di dân bất hợp pháp cũng như áp dụng luật lệ khắt khe với các phạm nhân trong nhà tù.
Qua 20 năm công vụ, Arpaio đã nhiều lần nhận được sự đe dọa, hầu hết là giả, tuy nhiên có những trường hợp nghiêm trọng đưa đến việc phải bắt giữ nghi can và điều tra. Phó cảnh sát trưởng Jerry Sheridan nói rằng gói hàng nhận được hôm Thứ Năm là lần đầu tiên chứa chất nổ thật.
Lisa Allen, một nữ phát ngôn viên cảnh sát Maricopa County nói rằng sở cảnh sát đã phải thường xuyên thi hành những biện pháp đề phòng để giảm thiểu rủi ro cho Arpaio, từ chậm cho biết thông tin về ông khi ra trước công chúng, cho đến thay đổi lịch hoạt động, thời gian và lộ trình di chuyển.(HC)
Dân Phan Rang xôn xao vì đàn chim yến mắc cúm H5N1
PHAN RANG (NV) – Chim yến từ trên không rơi xuống một con hẻm trước rạp hát Thanh Bình, phường Ðạo Long, tỉnh Ninh Thuận chết đột ngột đã khiến người dân địa phương hốt hoảng.

Ðàn chim yến bay trên trời. (Hình: báo Người Lao Ðộng)
Báo Tuổi Trẻ nói rằng, một số trẻ em bu tới giành giật, nghịch xác chim yến. Các quán ăn trên lề đường trước rạp hát Thanh Bình, trong khi đó, vẫn bày bán thức ăn ở vỉa hè, tỏ ra vô tư trước cảnh chim yến lăn chết trên đường phố.
Báo Tuổi Trẻ dẫn phúc trình của chính quyền thành phố Tháp Chàm, Phan Rang cho biết, trong vòng hai tuần qua, gần một nửa trong số đàn chim yến 10,000 con đã chết. Con số này, so với khoảng ba ngày trước, tăng thêm gần 1,000 con.
Bà Nguyễn Thị Huệ, phó chủ tịch chính quyền thành phố Tháp Chàm nói có 8 con chim yến chết được Cục Thú Y xét nghiệm “dương tính với virus H5N1.”

Trung tâm thành phố Tháp Chàm-Phan Rang cơ nguy bùng nổ dịch cúm H5N1 vì chim yến trên không rơi xuống đất chết đột ngột. (Hình: báo Tuổi Trẻ)
Cũng theo báo Tuổi Trẻ, một cuộc họp khẩn cấp được tổ chức sáng 11 Tháng Tư tại Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Khánh Hòa để bàn việc bảo vệ đàn chim yến của tỉnh này. Nguồn tin này cho biết, Khánh Hòa có khoảng 155 hang yến khắp 30 đảo, thuộc sở hữu của hàng chục công ty, gia đình.
Trong khi đó tại tỉnh Ninh Thuận, nơi xuất phát dịch cúm H5N1 ở đàn chim yến, giám đốc cơ quan thú y vùng 6 – ông Nguyễn Xuân Bình, thú nhận hiện chưa có biện pháp khả dĩ ngăn chặn dịch cúm lây lan từ chim yến. Theo ông, lần đầu tiên chim yến ở Việt Nam bị nhiễm virus H5N1, trước đó chỉ có gà, vịt.
Ông này còn nói rằng, “Việc phòng dịch ở gà, vịt nuôi trên mặt đất còn khó khăn; nói gì loài chim yến bay trên trời, bởi chúng bay rất cao.” Hơn nữa, theo ông, việc tiêm thuốc phòng dịch cho chim yến là điều không thể thực hiện.
Cũng theo ông Bình, cơ quan thú y vùng 6 đang giám sát chặt chẽ 54 nhà nuôi yến tại Phan Rang, Tháp Chàm từ nay đến ngày 15 Tháng Tư.
Còn theo ông Văn Ðăng Kỳ, cán bộ Cục Thú Y, chim yến có thể truyền H5N1 sang người, giống như gà, vịt và cảnh cáo các chủ cơ sở nuôi chim yến hoặc tổ yến phải coi trọng việc vệ sinh, phòng dịch. Ông Trần Tịnh Hiền, cựu phó giám đốc bệnh viện Nhiệt Ðới Sài Gòn cũng khuyến cáo người dân thận trọng khi dùng tổ chim yến để tránh nhiễm virus H5N1.
Ông Kỳ còn đề nghị kiểm nghiệm các mẫu tổ yến trước khi đưa ra thị trường.
Trong khi đó, tin Tân Hoa Xã biết đã có thêm một người nữa thiệt mạng vì cúm H7N9, nâng tổng số người chết tại Trung Quốc lên 11. Bệnh nhân mới nhất là một người đàn ông 74 tuổi, ngụ tại thành phố Thượng Hải.
Báo Người Lao Ðộng cho hay, chính quyền Trung Quốc xác nhận số người nhiễm virus H7N9 tính đến ngày 12 Tháng Tư lên tới 40 mà chỉ mới có một cậu bé được chữa khỏi.
Cũng theo Tuổi Trẻ, Trung Quốc tuyên bố sẽ sàng xuất thuốc chích ngừa cúm H7N9, nhưng phải mất 7 tháng nữa.
Mối đe dọa dịch cúm H5N1 lây lan khiến tất cả các cơ sở nuôi chim yến khắp Việt Nam hoang mang. Việt Nam hiện có hàng vạn nhà nuôi chim yến, từ Cần Giờ, Sài Gòn, Tiền Giang, Mỹ Thọ, Gò Công… nhiều nhất là các tỉnh miền Trung. (PL)
Công hiệu của ghế Massage iRobotics
Dưới đây là bài viết của Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức trả lời độc giả về công hiệu của việc xoa bóp toàn thân. Dĩ nhiên được xoa bóp là đã công hiệu nhưng làm sao người ta có đủ nhân lực và tiền tài để mua lấy sự phục vụ toàn diện này.

Bác sĩ vật lý trị liệu Nguyễn Bình ở Philadelphia đang chăm sóc cho thân phụ bị bệnh phong thấp trong chiếc ghế iRobotics của hãng Luraco.
Nhiều công ty đã sản xuất rất nhiều loại ghế để thay thế phương pháp dùng nhân sự cổ điển nhưng sản phẩm thường mang tính máy móc khô cứng. Gần đây công ty điện tử Luraco của anh em nhà Lê Thành đã thành công trong việc tung ra thị trường một sản phẩm hoàn toàn “Made in USA” có hệ thống cảm ứng điện tử thích nghi với thể trạng của từng cơ thể.
Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức đã đề cử loại ghế này vào danh sách y liệu cần thiết để bảo vệ sức khỏe và điều trị một số bệnh chứng về cơ bắp.
Ở Philadelphia hiện nay chiếc ghế iRobotics của Luraco được trưng bày ở nhà thuốc Diễm Châu và được dùng làm dụng cụ y tế tại văn phòng vật lý trị liệu của Bác Sĩ Nguyễn Bình ở đường Washington.
Quý khách có thể tới văn phòng Bác Sĩ Nguyễn Bình để trải nghiệm một sản phẩm độc đáo và đáng tự hào nhất của hãng Luraco. Với chiếc ghế này, tâm thái và thể trạng con người như chìm sâu vào cảm giác thư giãn và bình yên.
Các điểm huyệt trên cơ thể con người.

Chiếc ghế có nhiều công năng ngoại hạng như tư thế nằm trong phi thuyền phi trọng lực, các loại định vị điện tử để rà sát bắp thịt, khớp xương có giá trị y liệu bên cạnh sự hưởng thụ tiện nghi cao cấp.
Xin mời độc giả xem phần thư trả lời của Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức
Người Việt Ðông Bắc giới thiệu
Kính gửi Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức,
Tôi là Trần Thị Nhơn, hiện đang ở Garland, TX. Tôi năm nay đã gần 70 tuổi. Tôi không biết vi tính nên nhờ đứa con viết giúp. Tôi được đọc rất nhiều bài viết của bác sĩ về sức khỏe trên báo, rất bổ ích, và tôi rất ngưỡng mộ tấm lòng của bác.
Hiện nay tôi thấy một số công ty quảng cáo về ghế massage. Con tôi muốn mua tặng cho tôi một cái mà tôi chưa cho. Tôi muốn hỏi bác sĩ ghế massage sẽ giúp gì cho sức khỏe những người già như tôi?
Chân thành cảm ơn bác sĩ.
Trần Thị Nhơn
Thưa bà,
Thắc mắc của bà về ghế massage cũng là thắc mắc của nhiều bà con đồng hương mình. Ðể hiểu rõ “ghế massage sẽ giúp gì cho sức khỏe những người già,” trước hết xin tìm hiểu về thủ thuật Masssage.
Xoa Bóp
Massage tiếng Việt là Xoa Bóp đã được y học Ðông Tây áp dụng từ nhiều ngàn năm trong việc chữa trị nhiều chứng bệnh, từ đau khi sanh tới suy yếu, tê liệt chân tay.
Tiếng Anh massage có nguồn gốc từ chữ Ả Rập Mass’h, có nghĩa là ấn nhẹ. Xoa bóp là phương thức trong đó bàn tay, ngón tay đôi khi cánh tay, khuỷu tay thậm chí bàn chân hoặc thân mình được sử dụng để đè bóp, xoay chà, vuốt ngang dọc lên xuống hoặc vỗ nhẹ vào da, cơ bắp, gân cốt cũng như khớp xương với mục đích điều chỉnh, kích thích, xoa dịu các bộ phận này.
Ta biết rằng, bản năng tự nhiên của con người là khi đau ở một vùng nào trên cơ thể thì xít xoa kêu đau rồi lấy bàn tay day-xoa ở vùng đó cho bớt đau. Như khi đau bụng thì hai tay ôm bụng day qua day lại, sưng răng thì chà chà vuốt vuốt má cho dịu cơn đau. Massage có tác dụng tương tự như vậy.
Theo quan niệm Ðông Y một phần bệnh tật là do sự mất cân bằng khí huyết lưu thông trong cơ thể. Các khí huyết này vận hành theo những đường nhất định gọi là kinh mạch. Tác động lên các kinh mạch bằng thủ thuật xoa bóp có thể tái lập sự cân bằng khí huyết, điều chỉnh các chức năng của lục phủ ngũ tạng, kích thích thần kinh, cơ bắp, xương khớp nhờ đó mà bệnh thuyên giảm hoặc lành hẳn.
Tài liệu của University of Maryland Medical School cho hay, massage mô bào nằm sâu trong cơ thể có thể giảm huyết áp; giảm đau và nâng cao tinh thần ở bệnh nhân ung thư trầm trọng. Tài liệu cũng ghi nhận rằng, massage được coi như hỗ trợ sự lành bệnh, tăng cường sinh lực, giảm thời gian phục hồi của thương tích và tạo ra thư giãn thoải mái cho cơ thể. Massage mang lại nhiều ích lợi giải tỏa đối với nhiều vấn đề của cơ bắp xương cốt như đau thắt lưng, viêm xương khớp, đau nhức bắp thịt và bong gân, trật xương. Khi massage, có những luồng điện được phát ra và lan truyền tại chỗ cũng như lan ra khắp cơ thể. Các tín hiệu điện này phối hợp với các thao tác của những ngón tay trên da có tác dụng giúp mau lành thương tích, kích thích tuần hoàn, loại bỏ chất thải qua hệ bạch huyết, tăng sức đề kháng miễn dịch, giảm đau nhức, căng thẳng và tạo ra tâm trạng bình an, tự toại, giúp giấc ngủ an lành, tránh táo bón, giảm căng thẳng trong công việc cũng như làm đẹp diện mạo, tinh thần lanh lợi, tỉnh táo.
Hội American Massage Therapy Association liệt kê các bệnh như đau thắt lưng, ung thư cú, sau by-pass surgery, bệnh lo âu, thiên đầu thống, cao huyết áp đều thuyên giảm sau nhiều lần massage.
Xoa bóp đã được người Trung Hoa áp dụng từ hơn 3000 năm về trước như là một phương pháp để trị bệnh. Dân Ai Cập xưa dùng thêm dầu thơm khi xoa bóp thân thể bệnh nhân. Lương y Hy Lạp dùng xoa bóp để kích thích phục hồi chức năng các vùng cơ thể bị mất cử động gây ra do tổn thương dây thần kinh.
Tới đầu thế kỷ thứ 19, Per Henrik người Thụy Ðiển lập ra một chương trình xoa bóp cho các bệnh ở khớp xương và cơ bắp. Sau đó phương pháp này được mang ra áp dụng để giải tỏa các biến dạng khớp sau khi bị viêm sưng cũng như tái phục hồi các chức năng của bắp thịt sau khi bị tê liệt nhất là trong lãnh vực thể dục thể thao, thường hay gây ra nhiều thương tích cho xương khớp và cơ bắp. Phương pháp này được mệnh danh Swedish Massage.
Người Nhật có phương pháp xoa bóp gọi là Shiatsu: dùng ngón tay để tác động lên các huyệt đạo, kinh mạch thay vì dùng kim châm cứu.
Việt Nam mình thì có âm thanh quen thuộc thân thương “Tẩm Quất đi” tối tối vang lên từ hang cùng ngõ hẻm tới các khu thị tứ đông người. Ðó là những người chuyên nghề tẩm quất, giác hơi. Họ có thể là những người trẻ khiếm thị hoặc các bác trên tuổi trung niên hành nghề qua học hỏi lẫn nhau, nhưng tài nghệ thoa bóp rất thành thạo, khiến cho nhiều người đêm đêm ghiền tẩm quất.
Tại Hoa Kỳ, Xoa Bóp được coi như là tiền thân của Vật lý Trị liệu Physical Therapy và đã trở thành cách trị liệu hỗ trợ rất phổ biến với nhiều trường phái khác nhau như:
-Xoa bóp sâu tập trung vào các vùng bị đau nhức, cơ bị co cứng với động tác của ngón tay đè sâu, chậm vào các vùng đó để giải quyết đau kinh niên.
– Swedish Massage với thao tác vừa vỗ vừa ấn vừa vuốt làn da để giúp máu huyết lưu thông, thư giãn gân cốt và giải tỏa căng thẳng thể chất cũng như tinh thần.
-Xoa bóp lưng căn bản là loại mà thường làm khi tới spa hoặc salon, rất là hấp dẫn.
-Shiatsu massage là loại massage Nhật tương tự như châm cứu nhưng thay vì dùng kim châm thì dùng ngón tay điểm vào một chỗ nào đó trong vòng mấy giây đồng hồ để giảm đau và giúp khí huyết lưu thông dễ dàng. Phương pháp này không gây đau như nhiều người e ngại và lại rất thư giãn, thích thú.
-Massage với cục đá nóng rất phổ biến hiện nay. Trong khi massage thì một cục đá đốt nóng được đặt lên các nơi khác nhau trên da. Hơi nóng làm bớt đau thành ra không cần phải dùng tay để đè ấn. Rất thích hợp cho người đi massage lần đầu, sợ là bị thoa đấm mạnh.
-Thái Xoa bóp ngoài bàn tay, đôi khi dùng thêm cơ thể của chuyên gia để đè áp lên cơ bắp, chuyển động khớp ngõ hầu giảm căng và đau.
-Phản xạ liệu pháp dùng bàn tay, ngón tay kích thích các vùng khác nhau ở bàn chân tương ứng với các bộ phận của cơ thể tăng cường sức khỏe.
-Massage khi mang thai để giảm thiểu những thay đổi trong cơ thể khi có thai như bớt phù nề tứ chi, giảm đau xương khớp…
Hội American College of Physicians và American Pain Society đã bao gồm massage vào trong các cách điều trị đau thắt lưng vào năm 2007 và coi Xoa Bóp như là có công hiệu trong việc giảm đau.
Theo Phó Giám Ðốc Jack Killen, tổ chức National Center for Complementary and Alternative Medicine, hiện nay có nhiều bằng chứng cho thấy Xoa Bóp có thể góp phần vào việc điều trị một số chứng bệnh như đau nhức mà y khoa chính thống không giải quyết toàn diện được.
Nhiều tổ chức y học như National Institutes of Health và nhiều trường đại học y khoa đã tài trợ ngân khoản để nghiên cứu thêm về công dụng trị bệnh của massage
Nói chung, massage cải thiện lưu thông của máu để mang nhiều oxy và các chất dinh dưỡng nuôi cơ thể, giảm căng thẳng và đau nhức cơ bắp, tăng cường sự chuyển động và uyển chuyển của các khớp xương.
1. Chỉ định:
Xoa góp thích hợp những chứng bệnh như các trường hợp viêm đau khớp, viêm gân; trong khi bị stress về tinh thần; giải tỏa nhức đầu; co cứng hoặc căng cơ bắp; khó khăn hô hấp hoặc tuần hoàn; hậu chấn thương hoặc hậu giải phẫu.
2. Không massage:
Chấn thương với vết thương kín và hở; khi bị tổn thương cơ bắp, xương, khớp; vùng cơ thể bị viêm nhiễm tấy đỏ hoặc lở loét; trong các chứng bệnh ngoại khoa: viêm ruột thừa, thủng dạ dày, viêm vòi trứng.
3. Không nên massage:
-Ngay sau khi giải phẫu;
-Người hay bị máu cục tĩnh mạch vì e rằng cục máu sẽ di chuyển tới các bộ phận sinh tử như tim, óc.
-Bệnh tăng tiểu cầu trầm trọng, vì rủi ro đóng máu cục.
-Loãng xương trầm trọng
-Nếu đang có bệnh tim hoặc có thai cần hỏi ý kiến bác sĩ;
Massage có thể gây ra một vài rủi ro như xuất huyết, tổn thương dây thần kinh với tê liệt tạm thời vì xoa bóp quá mạnh.
Ða số các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều đòi hỏi người hành nghề massage phải qua một lớp huấn luyện với một số giờ tối tiểu và nếu muốn là hội viên của American Massage Therapy Association phải có 500 giờ huấn luyện. Theo thống kê, Hoa Kỳ hiện nay có khoảng 125,000 chuyên viên massage phục vụ cho khoảng 80 triệu khách hàng.
Ghế Massage
Bây giờ xin đề cập tới Ghế Xoa Bóp (Massage Chair) mà bà Nhơn hỏi.
Có hai loại ghế massage:
-Ghế xoa bóp cổ điển chỉ là một chiếc ghế có kiến trúc đặc biệt đỡ đầu, cổ, thân mình và chân tay. Khách dựa thân mình vào ghế, không phải cởi bỏ quần áo và xoa bóp viên làm công việc thoa bóp tẩm quất trên khắp cơ thể.
-Ghế massage dùng động cơ điện tử để xoa bóp có tác dụng tương tự như chuyên gia xoa bóp, rung chuyển, véo cấu, ấn sâu… rất tiện lợi vì có sẵn tại nhà.
Hiện nay trên thị trường có rất nhiều loại ghế massage trong đó có ghế iRobotics đầu tiên Made in USA do một nhóm chuyên gia điện tử người Mỹ gốc Việt hoàn thành. Một trục mang 6 bộ phận bằng chất plastic vừa mềm vừa chắc, điều khiển bởi một hệ thống điện tử tinh vi có thể tự động phối hợp tất cả các động tác massage của Shiatsu, Swedish, massage sâu cũng như massage thể dục thể thao, với cường độ mạnh nhẹ khác nhau lên cột sống. Ðể massage chân và tay, ghế có những bọc không khí xoa bóp các bắp thịt tứ chi rất êm ái nhưng tác dụng thư giãn cơ bắp rất cao. Một điểm đặc biệt là động tác “nhồi-day” vùng hậu môn của iRobotics, tăng sức mạnh cơ bắp nơi xương chậu, giúp ích rất nhiều cho người bị chứng tiểu són vì phì đại tuyến tiền liệt hoặc phụ nữ sanh nhiều lần.
Ghế được điều khiển qua một màn hình nhỏ gắn trên ghế có ghi rõ ràng cách sử dụng.
Có 5 lợi điểm tức thì khi dùng ghế massage:
1. Nắn cột sống ngay ngắn và giảm sức ép đè lên các dây thần kinh. Nằm bằng phẳng trong trạng thái không trọng lực trên ghế trong khi máy massage giảm áp lực lên cột sống nhờ đó cơ bắp, dây chằng ở xung quanh thư giãn, không đè lên các rễ dây thần kinh và giảm các cơn đau.
2. Ghế massage giúp thư giãn cơ bắp, nhờ đó dáng điệu cơ thể được ngay ngắn. Khi cơ căng cứng và đau, cơ thể sẽ nghiêng về một phía, dáng người xiêu vẹo.
3. Giảm căng thẳng tinh thần.
Khi tinh thần bị căng thẳng, stress hormone tiết ra nhiều hơn và gây ra rối loạn giấc ngủ, cao huyết áp, kém ăn. Sau vài chục phút nẳm trên ghế massage, tinh thần trở nên thoải mái, thiu thiu ngủ nhờ hết stress.
4. Xoa bóp giúp máu lưu thông tốt hơn.
Với xoa-vuốt sâu nông trên da, các mạch máu được mở rộng, cơ bắp thư giãn khiến cho máu lưu thông dễ dàng nhờ đó sự nuôi dưỡng cơ thể với dưỡng khí và chất dinh dưỡng được đầy đủ hơn.
5. Xoa bóp cũng kích thích cơ thể tiết ra nhiều kích tố hưng phấn endorphins, giảm cảm giác đau và giảm căng thẳng tinh thần. Endorphins cũng tăng cường sức đề kháng với bệnh tật.
Nhiều người cho rằng, massage với đôi bàn tay nhẹ nhàng thì ấm áp tình người còn massage điện tử cho ta một cảm giác nhuần nhuyễn với sức bóp-nhồi nông sâu lan rộng khác nhau thì dường như “phê” hơn và “đã” hơn. Giới tiêu thụ có nhiều lựa chọn ghế nào thích hợp với nhu cầu, sở thích cũng như vừa với túi tiền của mình.
Một người đã từng dùng và “hơi” rành về ghế massage điện tử có mấy gợi ý như sau:
1. Lựa kiểu nào với hình dáng, mầu sắc “bắt mắt” tương xứng với trang trí trong nhà mình, vì nhiều khi ghế được đặt tại phòng khách, để chủ khách dùng cho tăng phần giao hảo.
2. Ghế làm bằng vật liệu bền bỉ, vững mạnh chịu đựng được sức nặng cơ thể cũng như sự rung động khi máy hoạt động.
3. Máy có nhiều options, nhiều chương trình để phục vụ các nhu cầu massage khác nhau của người dùng.
4. Tương đối dễ điều khiển, nếu có sắp đặt sẵn các chương trình xoa bóp tự động càng tốt, ít bối rối cho người sử dụng, nhất là quý vị tuổi cao.
5. Máy phục vụ cho toàn cơ thể với các thao tác khác nhau, đặc biệt là với chiều dài của cột xương sống, nơi chứa hệ thần kinh điều khiển hầu hết các chức năng của cơ thể.
Thưa bà Nhơn,
Ðó là về massage chair. Hy vọng các chi tiết này có thể giúp phần nào cho việc lựa chọn ghế của bà.
Ở tuổi cao, sau một ngày sinh hoạt tại các trung tâm người già, về nhà dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước cho người thân, thì cơ thể cũng mệt mỏi đau nhức đôi chút. Lúc đó mà nằm lên cái ghế massage điện tử, nhấn nút điện, máy chạy ầm ì xoa xoa-bóp bóp, rồi ngủ thiếp đi vài chục phút. Tỉnh dậy thấy tình thần sảng khoái, cơ xương thư giãn nhẹ nhàng thì cũng thoải mái đấy, phải không thưa bà.
Xin chúc bà được mọi sự bình an.
Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức
www.bsnguyenyduc.com
Hát Cho Nhau Nghe – điểm hẹn cuối tuần
Chương trình “Hát Cho Nhau Nghe” tại Harrah’s Casino vào đêm Chủ Nhật (ngày 7 tháng 4, 2013) đã trở thành nơi phát triển tài năng mới. Với quy mô nhỏ hơn các chương trình đại nhạc hội nhưng sân khấu này đang trở thành sân chơi thu hút những bước thử nghiệm về trình diễn nghệ thuật của giới trẻ tại đây.

Thật vậy, ca sĩ chính của chương trình “Hát Cho Nhau Nghe” đóng vai trò dẫn dắt, khích lệ trong hầu hết các tiết mục. Mọi tập trung đều dành cho khán giả có tinh thần và sự “dũng cảm” bước lên sân khấu theo một phong cách và quy chuẩn trình diễn nhất định.
Hiện nay ở Philadelphia hoặc rất nhiều thành phố khác không có một sân khấu nào dành riêng cho người nghiệp dư trình diễn trừ các phòng karaoke trong phố Tàu. Sân khấu “Hát Cho Nhau Nghe” ở Harrah’s có nhạc công, có âm thanh ánh sáng và thực sự có một tầm vóc xứng đáng khiến người trình diễn cảm thấy không quá áp lực mà vẫn có đủ các yếu tố dạ vũ sang trọng như khi trình diễn như trong một phòng trà chuyên nghiệp.

Xướng ngôn viên Ngụy Vũ của đài NVR ở Washington DC trong chương trình “Hát Cho Nhau Nghe” ở Philadelphia.
Xướng ngôn viên Ngụy Vũ của đài NVR từ Washington DC đến trong đêm khai mạc sân khấu này đã nói rằng “sân chơi đẹp này của Philadelphia khiến Quận Cam cũng không có được.” Ngụy Vũ với giọng hát đầy tâm trạng từ những bài hát xa xưa của Ngô Thụy Miên và ngay cả trong ca khúc mang tính òa vỡ “Anh Còn Nợ Em” rất đặc thù đã đem đến Philadelphia một không gian nghệ sĩ vượt thời gian của anh.
Trong lúc đó ca sĩ Kavie Trần cũng quá xúc động vì tìm thấy một nơi trình diễn đặc biệt – có khán giả thưởng thức nhưng không có quá nhiều áp lực của sân khấu. Những tiết mục Kavie Trần hát song ca với khán giả tạo nên một không gian giao lưu văn nghệ hiếm có.
Nhưng trên hết là khán giả tài năng sẽ trở thành tiêu điểm và là người trình diễn. Ðiều này mới chính là sức thu hút mạnh mẽ của sân khấu này. Chỉ trong một đêm khai trương nhưng nhiều người đã ngạc nhiên trước rất nhiều tài năng mới trong giới bạn bè thân hữu.
Nếu không có sân khấu này thì không ai biết được phong cách trình diễn của những tài năng ở địa phương. Nếu nói rằng thu hút của họ ngang tầm ca sĩ chuyên nghiệp cũng không phải là quá lời. Cũng có thể nói rằng đứng hát trên sân khấu như thế này người ta cảm thấy có chút vinh dự gì lẫn sự tự tin. Trong tương lai, những gương mặt và giọng hát như có “số mệnh” sẽ làm ca sĩ cũng sẽ được khám phá tại sân khấu này.
Trước đây, người ta chỉ biết Tín Dương có biệt tài hát hay nhảy đẹp, có phong cách trình diễn nhưng không làm sao có sân khấu để thể hiện. “Ðiểm hẹn” này trở thành ấn tượng đầu tiên gây ngạc nhiên ngay cho người trong ban tổ chức.
Một điểm thuận tiện nữa là người tổ chức chương trình “Hát Cho Nhau Nghe” cũng là người chịu trách nhiệm các show ca nhạc chuyên nghiệp ở đây. Do đó, “Hát Cho Nhau Nghe” chính là một cơ hội tiếp cận với môi trường âm nhạc.
Hiện nay, chương trình sân khấu này này xen kẽ giữa các đêm văn nghệ tiếng Hoa và tiếng Khmer. Tuy nhiên, chương trình cho người Việt vẫn chiếm ưu thế.
Nếu tới Harrah’s Casino không có mục đích đánh bài thì sân khấu này cũng là nơi thưởng thức văn hóa thời thượng và hưởng sự phục vụ tốt. Giá cả bia rượu ở Harrah’s cũng tương đối vừa phải.
Chương trình “Hát Cho Nhau Nghe” vào đêm Chủ Nhật ở Harrah’s sẽ còn là một lựa chọn khôn ngoan của người tự tin muốn thể hiện cá tính trước đám đông.
Người Việt Ðông Bắc
Ân Huệ Triều Tiên
Kẻ cắp gặp bà già
Trong lúc chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên có nguy cơ leo thang làm nhiều người quên đi kịch tính về mặt chính trường của hai nước Nam Hàn và Bắc Hàn đang có một tuồng rất mới.

Bà Park Geun-Hye (Phác Cẩn Huệ) là nữ tổng thống đầu tiên của Ðại Hàn Dân Quốc (Nam Hàn) nay phải đối đầu với khủng hoảng chiến tranh từ miền Bắc.
Xã hội Triều Tiên được tiếng bảo thủ theo tiêu chuẩn Khổng giáo nghiêm ngặt thế mà không lý gì tự dưng hai miền Nam-Bắc kình nhau bây giờ bị một chú bé Kim Jong-un (Kim Chính Ân) và một người đàn bà Park Geun-hye (Phác Cẩn Huệ) dẫn dắt.
Phen này xem đàn bà con nít tát nhau. “Ðàn ông đàng hoàng chắc là chết hết rồi,” người chủ tiệm giặt áo quần gốc Hàn ở gần nhà tôi nói như thế. Ông này không ưa bà Park Geun-Hye vì là con gái của nhà độc tài Phác Chính Hy. Cho dù bà được quốc dân Ðại Hàn lựa chọn bằng thể chế dân chủ nhưng số người ghét gia đình này cũng lên đến hàng chục triệu. Ðối với phía Bắc Hàn thì ông này lại lắc đầu ngao ngán vì ba đời nhà Kim ông nội, Kim bố, và Kim con đã chuyển hệ thống cộng sản chuyên chính thành thể chế truyền ngôi “thiên tử” như thời phong kiến.
Thật sự mà nói, Ðại Hàn Dân Quốc (gọi tắt là Ðại Hàn hay Nam Hàn hoặc Nam Triều Tiên) và Triều Tiên Dân Chủ Chủ Nghĩa Nhân Dân Cộng Hòa Quốc (gọi tắt là Bắc Hàn hoặc Bắc Triều Tiên) đều là một dân tộc có chung văn hóa lễ nghĩa từ thời cổ đại, có nhiều màu sắc văn minh Ðông Á, đặc biệt là dân tộc này có tính cách ca hay hát giỏi.
Tuy dân tộc vẫn là Triều Tiên nhưng hiện nay phía Nam không muốn dùng tới cụm “Triều Tiên” quê kệch do vua chúa Trung Hoa đặt ra. Quan trọng nhất là phía Bắc đã làm bẩn bựa hóa tộc danh Triều Tiên do đó phía Nam thôi không thèm chung chăn nữa. Do đó tiến trình phân hóa đang xảy ra từ từ. Phía Nam xưng là Ðại Hàn Dân Quốc (Dân Quốc cũng có nghĩa là Cộng Hòa) cho hiên ngang và hiện đại như kiểu Trung Hoa Dân Quốc đóng tại Ðài Loan. Phía Bắc vẫn còn cái đuôi “Nhân Dân Cộng Hòa Quốc” rõ ràng là một sản phẩm do Trung Cộng đẻ ra.
Trong thời hiện đại, Nam Hàn làm phim ảnh, nhạc kịch thời thượng rất hay lan tỏa khắp thế giới. Bắc Hàn thì toàn dân đều múa hát ca ngợi lãnh tụ, làm phim tuyên truyền nhồi sọ lý tưởng cộng sản thì luôn cả đài truyền hình trung ương ở Trung Quốc cũng đem về chiếu lại. Ảnh hưởng văn hóa phục tùng kiểu cộng sản thì Bắc Hàn hiện nay là trùm.
Thế rồi, diễn xuất cao quá thành nhập tâm, nay chính trường biến thành trận đấu pháp giữa đàn bà và trẻ con. Rủi thay, khinh suất một tí khi người phụ nữ tức giận, nông nổi một tí của đứa trẻ con hăng máu thì có khi là tên lửa hạt nhân bắn lên ầm ầm. Thiên hạ Ðông Á sẽ đại loạn. Các cường quốc Mỹ, Nhật, Trung, Nga biết phải tính làm sao?
Nhưng buồn cười hơn, người đứng đầu Kim Jong-un (Kim Chính Ân) lãnh tụ Bắc Hàn và Park Geun-hye (Phác Cẩn Huệ) tổng thống Nam Hàn. Ghép tên cúng cơm của hai người này theo kiểu Việt Nam lại thì thành ra “Ân Huệ.” Hai miền sẽ xử đẹp nhau hay chỉ lại là đóng kịch lên gân như phim ảnh.
Trước mắt là Kim Chính Ân tỏ ra bông phèng bướng bỉnh không khác gì đứa con nít cứng đầu. Trong lúc đó Phác Cẩn Huệ tỏ ra nghiêm trang đạo mạo của một cô giáo dày kinh nghiệm. Tuy nhiên, cô này không dễ gì mà dụ được trẻ em như Kim Chính Ân vì cậu Kim con này không có nhu cầu và lợi ích thiết thực nào để tiếp nhận. Thực tế mà nói, gia tộc họ Kim trị vì Bắc Hàn giống như là vua một cõi rồi. Chìa tay ra bắt có nghĩa là chia giang sơn và danh nghĩa cho người khác.
Hiện nay Trung Quốc đang tìm cách điều hòa giữa Nam-Bắc Hàn nhưng tâm lý chung của dân tộc Triều Tiên cũng không ưa gì Trung Quốc can thiệp. Một đặc điểm nữa là Kim Chính Ân còn tỏ ra bông bướng với cả Trung Quốc. Kim Chính Ân không thèm đi thăm xã giao Trung Quốc kể từ khi lên ngôi khiến dư luận Trung Quốc cũng để ý tình tiết lạnh nhạt này.
Có lẽ khi Kim ông nội trước khi chết có để lại bí cấp trị quốc cho Kim bố. Kim bố lại truyền khẩu quyết cho Kim con và tin rằng sẽ cứ như thế sẽ truyền đời…
Kim Chính Ân tuy trẻ tuổi nhưng hiện nay tỏ vẻ không cần quan hệ quốc tế và đang có biểu hiện giả vờ tạo ra một vài đặc điểm dị thường để áp đảo nhận thức của các đối thủ. Trước đây, Kim Chính Nhật đã biến sự lập dị của mình thành vũ khí ngang phè và bất chấp. Nhà Kim đã một nước chỉ có dân số nhỉnh hơn Ðài Loan, lãnh thổ tứ bề bị nước khác bao bọc mà làm được gió mưa trên thế giới. Kim Chính Nhật thường lấy tay chém gió và không nao núng mặc dù dân chúng luôn luôn đói rách lem luốc.
Chính trị kiểu “cát cứ xưng hùng một phương” này dư luận thời đại không nhận thức và không muốn hiểu. Một thực tế rõ ràng chính Triều Tiên là một kịch bản chiến tranh do Trung Quốc dựng ra. Không có Trung Quốc thì không có Triều Tiên (Bắc Hàn).
Tây Phương nhìn vào cứ tưởng là Trung Quốc tận lực can ngăn Bắc Hàn. Nhưng bán đảo Triều Tiên vẫn là một lá bài chiến lược của Trung Quốc. Trung Quốc không muốn có một dân tộc Triều Tiên thống nhất dân chủ áp sát biên cương. Một lối suy nghĩ lạc hậu nhưng thiết thực với tình hình Trung Quốc. Bắc Việt được hình thành cũng nằm trong ý thức “ngoài cõi biên cương” của Trung Quốc không thể có nước nào được thân Tây Phương áp sát biên giới.
Thực sự quan hệ Trung-Triều càng kéo dài thời gian thì càng có giá trị dị thường. Buộc người khác chấp nhận sự dị thường của mình thì cũng chính là đang tạo thành sức mạnh.
Như một nhà biên kịch, tuy có lúc lúc để tình tiết phi lý như một số phim nhiều tập. Nhưng phim đang hút khách, Trung Quốc không dại gì cắt ngang mà cốt càng kéo dài phim càng tốt.
Hiện nay Trung Quốc chưa có biểu hiện hao tổn nào trong lúc Mỹ và Nhật phải dàn quân. Nhiều người tin rằng đó là sự lo toan của Trung Quốc.
Nhưng đứng lập trường tâm lý dân tộc, Trung Quốc đang vui lên vì chiến lược “thao quang dưỡng hối” (khoe sáng nuôi tối) còn công hiệu. Sự tối tăm này chính là Bắc Hàn và sự tỏa sáng chính là Trung Quốc. Bắc Hàn có điên mà làm tới thì chính tay Trung Quốc sẽ chặt trước rồi tỏ ra là người làm ân huệ cuối cùng. Mỹ Nhật Hàn sẽ chịu ơn mà trao đổi một số thứ khác.
Trần Ðông Ðức-RFA Blog
Taliban đánh đồn biên giới, giết 13 lính Afghanistan
KABUL, Afghanistan (AP) – Phiến quân Taliban tấn công một tiền đồn quân đội chính phủ nằm sát biên giới với Pakistan, hạ sát 13 người, theo Bộ Quốc Phòng Afghanistan hôm Thứ Sáu.
Một đồn cảnh sát ở tỉnh Kunar, Afghanistan. Phiến quân Taliban vừa tấn công một tiền đồn ở tỉnh này, làm 13 lính chính phủ thiệt mạng. (Hình: Manjunath Kiran/AFP/Getty Images)

Cuộc tấn công xảy ra trong một tỉnh được coi là bất ổn và thường là cửa ngõ xâm nhập của phiến quân từ Pakistan. Các cuộc giao tranh đang diễn ra thường xuyên hơn vì tình hình thời tiết ấm áp, tạo sự dễ dàng di chuyển qua các đường đèo biên giới.
Trận tấn công khởi sự vào lúc rạng đông và kéo dài khoảng 5 giờ đồng hồ trong quận Nari thuộc tỉnh Kunar, theo Phát Ngôn Viên Mohammad Zahir Azimi thuộc Bộ Quốc Phòng.
Phát Ngôn Viên Zbiullah Mujahid của phía Taliban cho hay họ chiếm được đồn, tịch thu nhiều võ khí và đạn dược và nói rằng phía phiến quân không bị tổn thất gì.
Taliban và các nhóm phiến quân khác thường dùng khu vực biên giới phía Pakistan làm nơi dưỡng quân và từ nơi đây mở các cuộc xâm nhập tấn công quân đội chính phủ và quân đồng minh trên đất Afghanistan. (V.Giang)
Gạo Trung Quốc và Đài Loan ở Mỹ có lượng độc chất chì rất cao
WASHINGTON (Time.com) – Trong bản báo cáo đưa ra tại hội nghị hàng năm của tổ chức Hiệp Hội Hóa Học Mỹ (ACS), một nhóm các nhà nghiên cứu cho hay gạo nhập cảng, nhất là từ Trung Quốc và Ðài Loan, có lượng độc chất chì rất cao.

Một phụ nữ ở tỉnh Giang Tây, Trung Quốc, chờ khách đến mua gạo. Hiệp Hội Hóa Học Mỹ cho rằng gạo Trung Quốc và Ðài Loan nhập cảng vào Mỹ có hàm lượng chì cao hơn mức cho phép. (Hình: MARK RALSTON/AFP/Getty Images)
Các hàm lượng tìm thấy có từ 6mg tới 12mg trong 1kg; và nếu tính theo lượng tiêu thụ trung bình thì bị nhiễm chì từ 30 đến 60 lần cao hơn mức Cơ Quan Thực Phẩm và Dược Phẩm Mỹ (FDA) coi là an toàn cho trẻ em và từ 20 đến 40 lần cao hơn mức an toàn cho người lớn.
Vì thành phần người gốc Á Châu sống ở Mỹ thường là những người tiêu thụ gạo nhiều hơn cả, các nhà nghiên cứu cũng ước tính mức độ nhiễm chì của họ và cho rằng các trẻ nhỏ gốc Á Châu có thể bị nhiễm ở mức từ 60 đến 120 lần cao hơn mức ấn định của FDA. Và trẻ nhỏ dưới sáu tuổi là thành phần dễ bị ảnh hưởng của độc chất chì, ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và trí tuệ, cũng như dẫn đến tử vong trong các trường hợp trầm trọng.
Giáo Sư Tongesayi cho hay các ước tính của nhóm nghiên cứu được coi là thấp vì dựa trên tiêu chuẩn đề nghị về dinh dưỡng, trong khi trên thực tế số lượng gạo ăn hàng ngày hay hàng tuần có thể cao hơn nhiều.
Gạo từ Ðài Loan và Trung Quốc được thấy có hàm lượng chì cao nhất. Tuy nhiên gạo từ Ý, Ấn Ðộ, Thái Lan, Bhutan và Cộng Hòa Tiệp cũng có lượng chì cao hơn mức cho phép.
Cuộc nghiên cứu của Giáo Sư Tongesayi chỉ nhắm vào lượng gạo nhập cảng. Tuy Mỹ là quốc gia xuất cảng gạo quan trọng trên thế giới, việc nhập cảng gạo và bột gạo vào Mỹ đã tăng hơn 200% từ năm 1999 đến nay, gây nên lo ngại về mức độ an toàn. (V.Giang)
Trung Quốc sẽ hội đàm với ASEAN về Biển Đông
BANDAR SERI BEGAWAN, Brunei (AFP) – Các ngoại trưởng ASEAN và Trung Quốc sẽ có một cuộc họp đặc biệt để đẩy nhanh tiến bộ trong việc chấp thuận một quy tắc ứng xử chung ở Biển Đông. Ngoại Trưởng Indonesia cho biết hôm Thứ Năm. Quốc vương Hassanal Bolkiah và phái đoàn Brunei (bên phải) họp với Chủ Tịch Tập Cận Bình và các giới chức Trung Quốc tại đại sảnh nhân dân ở Bắc Kinh hôm Thứ Sáu 5 tháng 4. (Hình: Yohsuke Mizuno-Pool/Getty Images).

Ngoại Trưởng Marty Natalegawa nói với các phóng viên trong cuộc họp của các bộ trưởng ngoại giao ASEAN ở Brnei rằng Trung Quốc đưa ra đề nghị ấy và các nước ASEAN đều đồng ý.
Thỏa thuận này có tiềm năng đáng kể vì từ trước đến nay Trung Quốc vẫn chỉ muốn thương lượng song phương về tranh chấp biển đảo với từng quốc gia liên hệ trong khi ASEAN muốn thảo luận trong tư cách là một tổ chức.
Mặc dầu thời điểm gặp gỡ chưa được ấn định, Ngoại Trưởng Natalegawa cho rằng cuộc hội nghị dự liệu có tầm quan trọng chứng tỏ “tiến bộ trong việc đi tới bản quy tắc ứng xử và duy trì một không khí tích cực ở Biển Đông”. Theo lời ông, sẽ còn nhiều việc cần phải làm và quy định chi tiết cho cuộc họp.
Năm 1992, Trung Quốc và ASEAN đã ký kết một tuyên bố về phương cách ứng xử ở Biển Đông nhưng chưa phải là một bản quy luật có giá trị cưỡng chế.
Vương quốc Hồi Giáo Brunei là một nước nhỏ bé nhưng rất giầu tài nguyên dầu khí, hiện đang giữ vai trò chủ tịch ASEAN, nói là sẽ kiên quyết đạt tới bản Quy tắc Ứng xử Biển Đông trong năm nay.
Cuộc họp các bộ trưởng ngoại giao nhằm chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh ASEAN vào ngày 24-25 tháng 4 sắp tới và người ta tin rằng vấn đề Biển Đông sẽ được đặt ra. Hội nghị thượng đỉnh năm ngoái tại Phnom Penh là lần đầu tiên đã không có một bản thông cáo chung vì sự ngăn trở của Cambodia, nước đồng minh câu kết với Trung Quốc. (HC)
Bắt viết luận văn bênh Đức Quốc Xã, nhà trường xin lỗi
NEW YORK – Một trường trung học ở New York vừa chính thức xin lỗi vì bắt học sinh làm bài luận, viết về sự cảm thông đối với chế độ của Hitler trước đây, theo Yahoo News.

Cầu thủ đội banh trẻ quốc gia Đức xem hình ảnh nạn nhân Do Thái bị Đức Quốc Xã tiêu diệt hồi Thế Chiến Thứ Hai, khi họ viếng thăm khu tưởng niệm ở Jerusalem vào năm 2008. (Hình: Menahem Kahana/AFP/Getty Images)
Ngoài ra học sinh còn phải viết rằng “người Do Thái là xấu xa và là nguồn cội của vấn đề của chúng ta.”
Theo báo Albany Times Union, học sinh lớp 10 của trường Albany High School được giao viết bài luận văn, trong phần bài tập suy nghĩ về phê bình chỉ trích.
Phần hướng dẫn viết bài luận văn có đoạn nói: “Các em phải lý luận rằng người Do Thái là xấu xa, và sử dụng lập luận chắc nịch của bộ máy tuyên truyền của chính quyền để thuyết phục về sự trung thành của mình đối với chế độ Đức Quốc Xã!”
Kết quả là có khoảng một phần ba học sinh từ chối không chịu làm bài tập này. Tên của giáo viên dạy môn Anh văn ra đề bài không được tiết lộ, đồng thời học khu cũng từ chối không cho biết liệu họ có hành động kỷ luật nào đối với giáo viên này hay không. (TP)
Munich đụng Barcelona và Real Madrid đối đầu Dortmund
UEFFA Champions League: Kết quả rút thăm bán kết
TỔNG HỢP – Sau khi bốn trận tứ kết lượt về giải UEFA Champions League 2012-13 kết thúc vào ngày Thứ Tư, 10 Tháng Tư, 2013 vừa qua. Hai ngày sau đó, Thứ Sáu, 12 Tháng Tư, Liên Ðoàn Bóng Tròn Châu Âu tổ chức cuộc rút thăm hai trận bán kết giữa bốn đội Real Madrid, Barcelona, Borussia Dortmund và Bayern Munich.

Bảng ghi kết quả cuộc rút thăm bắt cặp hai trận bán kết giải UEFA Champions League diễn ra tại trụ sở chính của Liên Ðoàn Bóng Tròn Châu Âu ở Nyon, Thụy Sĩ ngày 12 Tháng Tư, 2013. (Hình: Harold Cunningham/Getty Images)
Kết quả cuộc rút thăm đã tránh được cảnh “gà nhà đá nhau” có nghĩa là hai đội bóng câu lạc bộ Ðức sẽ gặp hai đội của Tây Ban Nha.
Barcelona sẽ so tài với Bayern Munich và Real Madrid đương đầu với Borussia Dortmund.
Chủ tịch Bayern Munich, ông Karl-Heinz Rummenigge tuyên bố: “Tôi cảm thấy phấn khích khi so tài với đội hay nhất ở Châu Âu.”
Với hy vọng có được danh hiệu vô địch lần thứ tư trong vòng tám năm, Barcelona sẽ đón tiếp Bayern Munich trên sân nhà vào ngày 23 Tháng Tư tới. Ðây có thể được xem là trận tái đấu giữa hai đối thủ đứng đầu league ở Tây Ban Nha và Ðức. Sau đó Barcelona sẽ hành quân đến Ðức cho trận lượt về vào ngày 1 Tháng Năm, 2013.
Cặp bán kết khác, ngày 24 Tháng Tư, Cristiano Ronaldo và đồng đội sẽ thi đấu tại Ðức trước đội chủ nhà Borussia Dortmund. Sau đó sẽ chào đón trở lại đối thủ của mình ở trận lượt về vào ngày 30 Tháng Tư trên sân nhà tại Madrid, Tây Ban Nha.
Với kết quả rút thăm này, trận chung kết diễn ra vào ngày 25 Tháng Năm, 2013 trên sân vận động Wembley, London, Anh quốc, có thể là cuộc so tài giữa hai đội bóng Tây Ban Nha hoặc hai đội Ðức và cũng có thể là đối đầu giữa một Tây Ban Nha với một Ðức.
Ðại diện các đội câu lạc bộ vào bán kết cùng tổng thư ký UEFA tham dự cuộc rút thăm bắt cặp hai trận bán kết giải UEFA Champions League diễn ra tại trụ sở chính của Liên đoàn bóng tròn Châu Âu ở Nyon, Thụy Sĩ, ngày 12 Tháng Tư, 2013. (Hình: Harold Cunningham/Getty Images)

Ðiều thú vị là cựu cầu thủ trở thành huấn luyện viên của đội Barcelona, Pep Guadiola, trong mùa bóng tới sẽ dẫn dắt đội Bayern Munich sau khi vị huấn luyện viên hiện thời đội này là Jupp Keynckes về hưu (?).
Ðối thủ lâu đời của Barca ở giải La Liga, Tây Ban Nha, Real Madrid mong muốn có được chiếc cúp vô địch Châu Âu cấp câu lạc bộ lần thứ 10 trong khi huấn luyện viên đội này, Jose Mourinho, cũng hy vọng trở thành vị huấn luyện viên đầu tiên giơ cao chiếc cúp vô địch với ba câu lạc bộ. Trước đây, Mourinho từng có chiếc cúp với đội Porto và Inter.
Về phía Ðức, Borussia Dortmund chỉ có một lần vào đến chung kết năm 1997 khi đá bại Juventus tại Munich.
Cả hai đội Real Madrid và Dortmund được xem như là trận tái đấu kể từ khi cả hai nằm ở bảng được xem là bảng tử thần và cả hai đều tiếp tục tiến sâu vào giải.
Ở vòng bảng, trận đầu Dortmund thắng 2-1 và trận lượt về hòa nhau 2-2.
Trước đây trong năm 1998, Real Madrid từng đá bại đương kim vô địch Dortmund lúc bấy giờ với tổng tỷ số 2-0 ở trận bán kết. Trận lượt đi trên sân nhà Real Madrid thắng Dortmund 2-0.
Huấn luyện viên Borussia Dortmund, Juergen Klopp nói: “Tôi không phải lập lại Real Madrid là đối thủ rất khó chịu, tuy nhiên từ ba đối thủ, Real Madrid là đối thủ duy nhất mà chúng tôi từng đá bại trong mùa giải năm nay.”
Về giải Europa League, cuộc rút thăm bán kết cũng phân định, đội bóng câu lạc bộ Anh quốc, Chelsea so tài với Basel và Fenerbahce tranh hùng với Benfica.
Chelsea sẽ di hành đến Thụy Sĩ cho trận lượt đi vào ngày 25 Tháng Tư và chào đón đội bóng của Murat Yakin trên sân Stamford Bridge ở trận lượt về ngày 2 Tháng Năm.
Trong khi đó, cũng trong ngày 25 Tháng Tư, đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ Fenerbahce sẽ thi đấu lượt đi trên sân nhà trước đội Benfica của Bồ Ðào Nha. Và trận lượt về giữa hai đội sẽ diễn ra trên sân Stadium of Light tại Lisbon.
Hai đội thắng bán kết sẽ gặp nhau trong trận chung kết diễn ra trên sân Amsterdam Arena, Amsterdam, Hòa Lan vào ngày 15 Tháng Năm, 2013. (TD)
Hơn 500 tử tù ở Việt Nam tiếp tục chờ thuốc độc
VIỆT NAM (NV) – Ít nhất 530 tử tù ở Việt Nam đang sống khắc khoải chờ đợi “thuốc tử thần” đến để… được chết.

Nhà thi hành án tử hình đầu tiên đã được xây dựng tại Hà Nội. (Hình: Báo Tiền Phong)
Báo Tiền Phong cho biết, nghị định của nhà nước Việt Nam về việc thi hành án tử hình bằng cách chích thuốc độc đã có hiệu lực ngày 1 Tháng Mười Một 2011, tức gần một năm rưỡi nay vẫn chưa áp dụng được. Trong khi đó, tử tù tiếp tục đông thêm. Tính đến nay, đã có 532 tử tù đang chờ thuốc độc nhập về để… chết.
Ðiều này được Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp CSVN Hà Hùng Cường xác nhận. Ông này nói rằng, “Mọi việc đã xong từ cơ sở đến thiết bị, huấn luyện cán bộ, nhưng chưa thi hành án tử hình ai được vì… chỉ thiếu mỗi thuốc.”
Báo Tiền Phong dẫn lời ông Lê Quý Long, cán bộ thi hành án tử hình có 30 năm “thâm niên trong nghề” cho biết họ “bớt bị ám ảnh” từ khi nhà nước Việt Nam thay đổi cách thi hành bản án. Ông này tiên đoán tử tù “khai trương” nhà thi hành án tử hình sẽ là ông Nguyễn Ðức Nghĩa. Ông Nghĩa đang bị giam bên cạnh phòng chích thuốc độc để… chờ.
Theo VNExpress, ông Nghĩa, cư dân Hải Phòng đã giết người yêu cũ của mình là Nguyễn Phương Linh tại một phòng chung cư ở quận Cần Giấy, Hà Nội. Ông này đã cắt đầu, và ngón tay của nạn nhân mang đến Quảng Ninh để phi tang. Vụ án xảy ra cách nay khoảng hai năm.
Báo Tiền Phong còn cho biết, tâm trạng chờ chết của các tử tù hết sức căng thẳng. Nghe nói đã có người viết đơn đòi được thi hành án ngay lập tức, để thoát khỏi áp lực tâm lý quá nặng nề. Một tử tù trẻ, người Nghệ An nói rằng, ông không sợ chết, chỉ sợ chờ chết. Ông nói: “Chết, đòm cái là xong. Ðằng này đêm nào cũng không ngủ được, nghe tiếng bước chân đi, tiếng mở cửa là run lẩy bẩy. Thà xong sớm, nghỉ sớm.”
Một phúc trình mới đây của Bộ Tư Pháp Việt Nam cho biết có 3 tử tội tự tử để thoát khỏi tình trạng căng thẳng quá mức. Ngoài ra, có 3 tử tội khác qua đời vì bệnh.
Tại cuộc họp Quốc Hội mới đây, các dân biểu CSVN trút trách nhiệm và đòi Bộ Y Tế phải trả lời dứt khoát xem liệu sẽ mua thuốc từ ngoại quốc hay có thể bào chế trong nước. (P.L.)
Trực tiếp truyền hình bóng tròn trong hai ngày 13 và 14 Tháng Tư
Sau đây là lịch trình trực tiếp hoặc chiếu lại một số trận bóng tròn của các đài truyền hình Hoa Kỳ vào hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật, 13 và 14 Tháng Tư, 2013. Tất cả đều tính theo giờ California:
Ngày Thứ Bảy, 13 Tháng Tư:
FOX Soccer: Truyền hình trận:
– Arsenal vs Norwich City lúc 7 giờ sáng. Trận này cũng được trực tiếp truyền hình trên đài Fox Deportes (nói tiếng Spanish)
– Hai trận tứ kết CONCACAF U-17 bắt đầu từ 3:00pm và 6:00pm.
FOX Soccer Plus: Trực tiếp hai trận:
– Reading vs Liverpool lúc 6 giờ 53 sáng.
– Millwall vs Wigan (bán kết FA Cup) lúc 9 giờ 10 sáng.
GolTV: Trực tiếp các trận:
– Bayern Munich vs Nuremberg lúc 6:30 sáng.
– Schalke 04 vs Bayer Leverkusen lúc 9:30 sáng.
– Livepool vs Nacional lúc 12:00pm
– Sao Paulo vs Pracicaba lúc 2:30pm
– Celaya vs Dorados lúc 6:50pm
ESPN2: Trực tiếp trận Cruz Azul vs Club Tijuana lúc 2:55 pm. Trận này cũng được chiếu trên đài ESPN Deportes.
NBC Sports Network: Trực tiếp truyền hình trận FC Dallas vs LA Galaxy (MLS) lúc 4:30pm.
Ngày Chủ Nhật, 14 Tháng Tư:
FOX Soccer: Truyền hình các trận:
– Stoke City vs Manchester United lúc 6:00 sáng.
– Chelsea vs Manchester City (bán kết FA Cup) lúc 8:00 sáng. Hai trận này cũng được chiếu trên đài FOX Deportes.
– Hai trận bán kết CONCACAF U-17 bắt đầu từ 3:00pm và 6:00pm. Hai trận này cũng được chiếu trên đài FOX Deportes.
GolTV: Trực tiếp trận:
– Augsburg vs Eintracht Frankfurt lúc 8:30 sáng.
– El Tanque Sisley vs Penarol lúc 11 giờ sáng.
– River Plate vs Arsenal lúc 4:00 pm
ESPN2: Trực tiếp truyền hình trận Puebla FC vs Jaguares de Chiapas lúc 9:55 sáng.
UniMas: Trực tiếp trận Houston Dynamo vs Chicago Fire (MLS) lúc 2:00pm.
Univision: Chiếu trận UNAM vs Tigres lúc 10:00 sáng.
Telemundo: Chiếu trận Chivas de Guadalajara vs Atlante lúc 3:00pm.
Xin quý độc giả luôn kiểm tra lại lịch trình chiếu trực tiếp cũng như các trận chiếu lại của các đài FOX Soccer, FOX Soccer Plus, GolTV, ESPN, ESPN2,… với băng tần các đài này tại địa phương quý vị. (TD)
Ðánh chết người, 7 công an chỉ bị tù nhẹ
HÀ NỘI (NV) – Dư luận Hà Nội đang phẫn nộ vì bản án dành cho bảy cán bộ công an huyện Thạch Thất, Hà Nội đánh “hội đồng” làm chết người được cho là quá nhẹ.
Bảy cán bộ công an đánh chết người chỉ bị từ 2 đến 4 năm tù giam mỗi người. (Hình: Báo Tiền Phong)

Các bị cáo gồm Cấn Hồng Nguyên 23 tuổi, bị 4 năm tù giam; ông Hoàng Thanh Thọ 22 tuổi, bị 3 năm rưỡi tù giam; ông Nguyễn Ðức Hai Long 25 tuổi, bị 3 năm tù giam; ông Lê Xuân Hà 24 tuổi, bị 2 năm rưỡi tù giam; ông Ngô Ðức Trung 26 tuổi, và Khuất Quang Cường 22 tuổi; Nguyễn Minh Tâm 22 tuổi cùng bị 2 năm tù giam.
Theo cáo trạng đọc tại tòa, ông Nguyễn Mạnh Sơn bị bắt vì tình nghi dắt trộm một chiếc xe gắn máy chiều ngày 21 Tháng Sáu, 2012 tại xã Ðại Mỗ, Hà Nội. Chiếc xe này sau đó được kết luận là của một người đàn ông ngụ tại huyện Thạch Thất, Hà Nội. Vì vậy, ông Sơn và chiếc xe gắn máy nghi trộm bị giải giao về đồn công an huyện Thạch Thất để điều tra.
Theo báo Tiền Phong, vì ông Sơn không nhận tội trộm chiếc xe gắn máy, các cán bộ công an Thạch Thất đua nhau tát vào mặt ông này. Ông Sơn vùng đứng dậy và giơ cao chiếc ghế, la lớn rằng “các ông không được đánh người”.
Tường thuật của báo Tiền Phong dựa vào phúc trình của công an huyện Thạch Thất thừa nhận rằng, một loạt bảy cán bộ công an huyện Thạch Thất, đã nhào tới tấn công ông Nguyễn Mạnh Sơn. Ông này đã bị đá bằng chân vào đầu, bụng… cho đến khi nạn nhân gục tại chỗ.
Ông Sơn được đưa vào bệnh viện, nhưng đã chết dọc đường. Kết quả giảo nghiệm tử thi kết luận rằng nạn nhân bị tụ máu bầm ở đầu, ngực; bị gẫy xương sườn, bể lá lách…
Tuy nhiên, cuối cùng thì bảy ông cán bộ công an đánh chết người chỉ bị truy tố về hành vi “cố ý gây thương tích và gây tổn hại sức khỏe của người khác”.
Mức án kể trên của tòa án Hà Nội, theo dư luận, là quá nhẹ. (P.L.)
Trận đánh cuối cùng
Ðào Vũ Anh Hùng/Người Việt Utah
Ngày 13 tháng 6, 1996, hãng thông tấn Reuter đánh đi một bản tin về Nguyễn Thành Trung, phi công A-37 của Không Lực VNCH đã lấy máy bay xạ kích dinh Ðộc Lập và hướng dẫn hai chiếc A-37 khác đánh phá phi trường Tân Sơn Nhất chiều ngày 24 tháng 4, 1975, ngày hấp hối của miền Nam Việt Nam.

Di tản ngày 29 tháng 4, 1975, tấm hình tác giả chụp từ trên cockpit của chiếc trực thăng cảnh phu nhân tác giả đang bế cháu thứ nhì, Quỳnh Hà, 11 tháng tuổi cùng một vài bạn đồng đội chở ra đáp Ðệ Thất Hạm Ðội buổi trưa ngày 29 tháng 4.
Bản tin cho biết, Nguyễn Thành Trung, phi công chiến đấu của KLVNCH được huấn luyện tại Hoa Kỳ từ năm 69 tới 72, là hoa tiêu trưởng phi cơ của Hàng Không Việt Cộng, năm 1995, đã lái chiếc Boeing 767 chở tên chủ tịch nhà nước Lê Ðức Anh qua New York dự ngày kỷ niệm thứ 50 của Liên Hiệp Quốc. Trả lời cuộc phỏng vấn của thông tín viên Reuter tại Tân Sơn Nhất, Nguyễn Thành Trung kiêu hãnh nói, “Năm ngoái tôi bay trở lại Hoa Kỳ, đến Nữu Ước bằng chiếc phi cơ này, đáp tại phi trường Kennedy với máy bay riêng của chúng tôi, mang huy hiệu và sơn cờ riêng của chúng tôi, đến thẳng đất Mỹ!” (Last year, I flew back to America, to New York, in this aircraft, with our logo, with our flag, to the American land, he says proudly – Reuter).
Nguyễn Thành Trung, tên Việt Cộng nằm vùng được địch gài trong hàng ngũ chúng ta. Trung đã góp phần gây hoang mang, làm sụp đổ tinh thần chiến đấu của quân dân miền Nam, gián tiếp đầy đọa, giết hại anh em đồng đội trong các trại tù cải tạo để đổi lấy vinh thân, được Việt cộng tưởng thưởng công lao phản nghịch đó bằng địa vị hôm nay.
Cuộc oanh kích dinh Ðộc Lập và sau đó, phi trường Tân Sơn Nhất chiều 28 tháng 4, 1975 của năm chiếc phi cơ A-37, đã được Việt cộng tuyên dương như một chiến tích anh hùng. Hàng năm, đến ngày 30 tháng 4, báo chí của chúng đều nhắc đến cái gọi là “thành tích lịch sử” của Phi Ðội Quyết Thắng do Nguyễn Thành Trung dẫn đầu với một phi công A-37 khác của Không Lực VNCH là Trần Văn On, cùng bọn giặc lái Việt cộng Từ Ðể, Mai Vượng, Nguyễn Văn Lục, Hán Văn Quảng. On và Xanh là hai phi công VNCH, tù binh bị Việt cộng bắt ở Ðà Nẵng, ép buộc phải thi hành công tác huấn luyện cấp tốc cho giặc lái MIG Việt cộng, để theo Nguyễn Thành Trung bay vào đánh Saigon.
Bài tường thuật đăng trên tờ Lao Ðộng của Việt cộng xuất bản ngày 2 tháng 5, 1996 cho biết Phi Ðội Quyết Thắng do Nguyễn Thành Trung bay ở vị trí số một, vừa là chỉ huy “Biên đội” (Phi đội), vừa là người dẫn đường. Bay số hai là Từ Ðễ (con trai giáo sư Từ Giấy, Ðại học Tổng Hợp Hà Nội), hiện đeo quân hàm Ðại tá ở Bộ Tham Mưu Không Quân Cộng sản. Bay số ba là Nguyễn Văn Lục, Phó chỉ huy Biên đội. Số bốn là Hán Văn Quảng, hiện là Ðại tá Sư trưởng Sư đoàn Không Quân của chúng. Máy bay số năm có hai người: Mai Vượng, quê ở Diễn Châu, Nghệ An (đã chết năm 1976) và Trung úy phi công “Ngụy” Trần Văn On.
Bọn giặc lái Việt cộng (Lục, Ðễ, Quảng, Vượng) từ trước đến nay chỉ quen với máy bay MIG-17 của Nga, chưa từng biết tới A-37 của Mỹ bao giờ. Giặc lái Việt cộng vào Ðà Nẵng từ ngày 22 tháng 4, 1975 để học lái A-37 cấp tốc trong vòng năm ngày. Nguyễn Văn Lục cho biết y chỉ bay tập được ba chuyến trong năm ngày đó. Lục nói, “Các bộ phận điều khiển của máy bay A-37 toàn là tiếng Anh, anh em chúng tôi nhờ người dịch ra tiếng Việt, rồi cắt giấy dán đè lên tiếng Anh để biết mà xử dụng…”
Tư Lệnh Không Quân Việt cộng thời đó là Lê Văn Tri, thiếu tướng, đã trực tiếp giao nhiệm vụ cho bọn Lục. Y khoe, “Sau chiến thắng trở về, đồng chí Ðinh Ðức Thiện gặp chúng tôi, nói rất vui, “Chúng mày rất giỏi. Lính tao chuyển loại xe ô-tô cũng phải mất năm ngày, huống gì là máy bay của chúng mày… Giỏi, giỏi lắm!”…
Cái “giỏi lắm” của bọn giặc lái Việt cộng Từ Ðễ, Nguyễn Văn Lục, Hán Văn Quảng là cái giỏi… “nói phét”! Việt cộng tổ sư nói phét không biết ngượng là gì trong bất cứ ngành nghề, giai cấp nào của chúng. Tên tướng Không quân Việt cộng xuất thân từ giới lơ xe đò Ðinh Ðức Thiện khen ngợi bọn Lục “giỏi lắm” chỉ là thói quen “mèo khen mèo dài đuôi” của bọn “đỉnh cao trí tuệ” mà anh em tù cải tạo ai cũng biết. Việt cộng làm gì cũng tự cho là giỏi. Không thấy ai khen, chúng tự vỗ tay khen chính mình, khen líu lo nồng nhiệt không biết ngượng thì cái chuyện anh Thiện khen em Lục chẳng có gì là lạ!
Ðể biết rõ cái “giỏi lắm” của những chiến sĩ “người lái anh hùng” nhãn hiệu Vi-Xi thế nào, mời bạn đọc hãy cùng chúng tôi đọc truyện ngắn “Trận Ðánh Cuối Cùng” của văn sĩ Hữu Mai viết ca tụng “anh hùng” Nguyễn Thành Trung và các đồng chí giặc lái Vi-Xi của y một cách trơ trẽn vô duyên trong tuyển tập “Văn 1957-1982” do Tạp chí Văn nghệ Quân đội, số kỷ niệm lần thứ 25, xuất bản năm 82, để thấy trình độ nói phét của Vi-Xi nó “siêu” đến chừng nào mà cười đau khóc hận cho vận số hẩm hiu đất nước…
***
Hữu Mai mở đầu “Trận Ðánh Cuối Cùng” bằng câu “Một ngày thật dài…” Y cho biết buổi sáng hôm đó còn ở Gia Lâm, có lệnh đi công tác ngay bằng chiếc IL-18. Ði người không và một giờ sau đáp phi trường Ðà Nẵng. Hữu Mai viết theo thể văn tự thuật, dùng chữ “chúng tôi” nên người ta có thể hiểu y chính là một trong những tên giặc lái Vi-Xi được cử vào Nam làm cái “Mission Impossible” này và viết bài tường thuật. IL-18 là phi cơ vận tải như C-47 của Không Quân miền Nam. Y nói “lần này chúng tôi đi công tác người không” – chắc là cho nhẹ, để chuyến về còn chở theo chiến lợi phẩm “hia” được của miền Nam “phồn vinh giả tạo.” Có lẽ bọn y không mang theo cả vỏ cau khô đánh răng, khăn mặt hay cơm nắm muối vừng làm chi cho nặng. Hữu Mai chắc ăn, không cần bắt chước đàn anh Khổng Văn Tuyết ngày xưa.. tay đôi không chiến với máy bay “Con Ma” (Phantom) hay “Thần Sấm” (Thunderbolt) của đế quốc Mỹ xâm lược. Anh hùng Khổng Văn Tuyết bay phi cơ MIG đem theo cơm nắm muối vừng, một ấm nước vối và cả cái điếu cầy lên trời, tắt máy phây phả nằm gác chân chữ ngũ mai phục trong mây, đợi từ sáng tới chiều cho khỏi tốn xăng, khi thấy phi cơ Mỹ tới là mở máy nhào xuống bắn hạ cái một…!
Bọn giặc lái Vi-Xi hạ cánh xuống phi trường Ðà Nẵng sau một giờ bay. Sân bay Ðà Nẵng “rộng và dài hun hút” được Hữu Mai mô tả là “siêu cấp,” hơn gấp bội phi trường Gia Lâm của miền Bắc anh hùng. Cái phi trường Gia Lâm của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Ðộc Lập Tự Do Hạnh Phúc, theo lời cậu Trác “Thuốc Lào” phi công C-130 kẹt lại, đã từng bay chở cán bộ, bộ đội Vi-Xi từ Bắc vào Nam công tác và chở đồ thổ phỉ gồm cả kẽm gai, tôn gỗ và… ghế đá công viên từ Nam ra Bắc; sau còn được trưng dụng dạy bay và dạy Ðịa huấn cho bọn giặc lái Việt cộng trước khi “thầy” bị cho đi tù cải tạo. Hồi vượt biển qua Mỹ, cậu Trác đã kể lại với kẻ hèn này rằng:
– Phi trường Gia Lâm vắng như nghĩa địa bỏ hoang, cỏ tranh mọc cỡ đầu người… Tớ đáp xuống, thấy bộ đội lũ lượt từng đoàn vác liềm vào cắt cỏ tranh rồi gồng gánh đi ra… Sau đó lại một bầy dân chúng kéo vào mót những đám tranh còn sót lại! Phi trường này cũng như phi trường Bạch Mai không có đài Kiểm soát Không Lưu. Mỗi lần có máy bay ngoại quốc đến, chúng nó mướn một thằng Air Traffic Control người Nhật nói tiếng Anh vào hướng dẫn cho phi cơ đáp hoặc cất cánh xong rồi về.
Nên chi nhìn thấy phi trường “siêu cấp” Ðà Nẵng, bọn pilot Việt cộng cứ nghệt mặt ra. Hữu Mai cho biết, “Ngay sau khi đáp xuống Ðà Nẵng, có đồng chí tham mưu trưởng đứng đợi bên chiếc A-37 sơn màu vằn vện, hình thù dữ dội, giống như một con thú rừng chưa thuần hóa.” Ðàn anh ra lệnh cho các đàn em tập buồng máy ngay, “chỉ có từ ba đến năm ngày chuẩn bị.”
Màn tập tành “ba đến năm ngày” này quả là chuyện phong thần. Nhưng ai không làm được chứ Vi-Xi cái gì mà làm không được? Không làm được bằng chân tay, trí óc, các con làm bằngà mồm! Hữu Mai viết, “Nếu trước đây có ai nói như vậy thì đó là nói đùa. Trong chiến tranh, những lần chuyển loại máy bay gấp gáp nhất cũng phải mất ba tháng. Không thể đùa với máy bay. Ở trên không, không có điều kiện để rút kinh nghiệm cho những sai lầm…”
Nói vậy cho nổi bật cái khả năng thần thánh của con người cộng sản ”siêu cấp” và để bọn Ngụy nghe mà sợ chơi. Câu nói trên là áp dụng cho việc chuyển loại phi cơ cộng sản thôi đấy, mà cũng cần tới ba tháng là tối thiểu. Vậy mà các “đỉnh cao trí tuệ” chỉ cần từ ba tới năm ngày, nghe phát rét. Huống hồ bọn giặc lái Vi-Xi tiếng Anh tiếng U không biết một mẩu, ngoài ba tiếng “oẳn tù tì“à! Hữu Mai viết, “Mỗi feet bằng bao nhiêu đơn vị đo lường của ta nhỉ? Làm thế nào hiểu được hết những tiếng Anh trong buồng lái để khỏi phải nhớ các công-tắc, các đồng hồ bằng vị trí của chúng?…”
Cái này phải hỏi cậu Trác Thuốc Lào, tự nhà văn KQ Trác Vũ. Cậu Trác Thuốc Lào một lần chịu không nổi những quả… ngu của lũ giặc lái con cháu lão Hồ, đã buột miệng chửi thề, xém bị mất cái chỗ đội mũ vì lỡ “hỗn,” lỡ coi thường các đấng đỉnh cao trí tuệ. Cậu Trác kể:
– Phi công Việt cộng, chúng nó từng qua Nga học bay MIG. Nhiều đứa ở Nga đến 6, 7 năm mà khi về nước vưỡn đếch biết nói tiếng Nga La Tư mới tếu! Bọn chúng nó đi học, có thông dịch viên đi kèm theo để theo dõi, kiểm soát… Trong lớp thầy dạy gì, kệ bố thầy, chúng không cần nghe vì khi về phòng có thằng thông dịch lại… Tớ bỏ công dịch tất cả sách kỹ thuật tiếng Anh ra tiếng Việt, dạy chúng nó hoàn toàn bằng tiếng Việt. Thế mà mình đọc, chúng không hiểu. Ðánh vần đi đánh vần lại từng chữ như dạy trẻ con i-tờ-rít, chúng nó vẫn không biết viết ra làm sao. Tớ lập đi lập lại, bọn chúng vẫn ngớ ra như chúa tàu nghe kèn, mặt đần độn trông phát giận… Một lần, nhịn không được, tớ buột miệng chửi thề, “ÐM, sao các anh ăn gì mà ngu quá vậy?” Mình quen mồm như trước đây đùa giỡn với bạn bè… Chúng nó sừng sộ hỏi tội làm tớ xanh mặt.
Kẻ hèn này hồi đó nghe cứ tưởng cậu Trác bôi bác Vi-Xi, không tin nổi, nghĩ rằng cậu phịa ra để tếu chơi. Lạ gì cái giống Không Quân, bạn bè gặp nhau, đúng tần số là tha hồ đấu hót vung vít, hư thực khó lường… nên bèn hỏi đểu một câu:
– Thế hả? Thì ra chúng nó là bọn ngu cả lũ. Nhưng “ngu” mà chúng nó bay MIG, dám chơi “dog fight” tay đôi với pilot Mỹ? Cậu Trác nói vậy thì chúng tôi biết vậy…
“Dog fight” có nghĩa là “không chiến,” là vác máy bay uýnh lộn trên mây, giữa từng trời. Cậu Trác Thuốc Lào được coi là một pilot vận tải hiền nhất nước Không quân, thật thà như đếm. Nghe kẻ hèn này nói câu móc lò, cậu chỉ cười cười, phô hai hàm răng đầy nhựa thuốc lào, kể tiếp:
– Ðằng ấy tưởng chúng nó bay MIG thật đấy hả? Mình lầm hết. Mấy cậu Mẽo đồng minh mặc cảm, sợ quốc tế chê cười nên nhiệt liệt thổi phồng pilot Vi-Xi là ghê gớm để tăng giá trị của mình và để khỏi mang tiếng người nhớn bắt nạt ranh con. Chúng nó có đi Nga thật, học tới sáu, bẩy năm lận. Nhưng chúng chỉ lo buôn lậu “quần bò” đem về nước bán kiếm lời, bay với bổng mẹ gì. Toàn là bọn con ông cháu cha hay thành phần chăn trâu gánh nước có thành tích đấu tranh giai cấp tích cực, đấu cha, tố mẹ, dò la hàng xóm, được phong làm “anh hùng,” cho đi học lái nhưng chữ nghĩa đâu mà học?à Các cuộc không chiến với phi cơ Mỹ đều do pilot Bắc Hàn hay Trung cộng lái. Pilot Vi-Xi được cho đi theo, nhiều đứa thú thật với tớ chỉ là… “thợ vịn”! Ngoài Bắc chúng gọi bằng danh từ rất kêu, là “tháp tùng tử”!
“Người lái” kiêm nhà văn Hữu Mai, hôm đầu tiên khi từ Bắc vô Nam tay không (cầm bó rau), mô tả rằng bọn y đêm đó lo cóc ngủ nghê gì được. Phần vì cấp trên giao phó cho nhiệm vụ học bay A-37 chỉ trong vài ngày – với sức các cậu – “sỏi đá làm thành cơm” tương đối dễ ợt, chứ bay bổng loạng quạng là tan nát đời huê ngay. Cậu tả oán, lý do mất ngủ thứ hai là do… không khí. Mùi máy lạnh và vì cái nệm mút dầy êm quá, các cậu ngủ không quen… “Không khí hơi ngột ngạt. Chắc là còn phải một thời gian mới quen được với cái mùi nhân tạo của máy điều hòa nhiệt độ. Một mùi hăng hắc, nồng nồng. Mùi gì vậy?… Ngoài kia, ở thành phố đang tỏa một vùng ánh sáng xanh trong lên bầu trời đêm, chắc còn nhiều thứ chúng tôi còn phải lạ lắm!”
Ðúng dzậy! Các con sẽ còn thấy nhiều thứ “lọa” hơn nữa ở miền Nam. Cái mùi đó là mùi “hăm-bơ-gơ” của đế quốc, khi đã quen rồi, các con sẽ ghiền và khi ghiền tới độ nặng là các con sẽ chết không kịp ngáp đấy. Mất ngủ, suy nghĩ đến gần phát hoảng, Hữu Mai dẹp tự ái “đỉnh cao trí tuệ,” ao ước, “Giá có mấy anh nhân viên lái cũ của Ngụy ở gần đây để yêu cầu họ ghi lại cho những hàng chữ Anh ở trong buồng lái thì hay quá. Mỗi tối trước khi ngủ say sẽ in luôn nó vào trí nhớ…”
Mẹ kiếp, khi tỉnh học còn cóc vô, học theo lối “ngủ say” thì học với hành thế chó nào được? Mà chỉ có từ ba tới năm ngày để bay cho được chiếc A-37. Ngụy chúng nó trước khi học lái, phải tới Lackland trụ trì ít nhất vài tháng học Anh ngữ. Hữu Mai sau đó kể rằng y và đồng bọn được hai “nhân viên lái” mới được lựa chọn từ trại tập trung về kèm cho các cậu học Anh văn và học bay. “Cả hai đều gầy nhom. Người cao để râu tên là Xanh, người Quảng Bình, theo gia đình di cư vào Nam năm 1954. Người thấp nhỏ là On, quê ở Gò Công. Cả hai người đều ngạc nhiên khi thấy chúng tôi không hỏi đến vấn đề cơ bản, không hỏi về cách xử trí trong trường hợp máy móc hỏng hóc, mà hỏi ngay vào công-tắc điều khiển những đồng hồ bay…”
Cái này phải xét lại ạ. “Những vấn đề cơ bản” nghĩa là cần điều khiển phi cơ, là những nút bấm, nút bật để mở máy, để chỉnh động cơ, để điều khiển bánh đáp, góc dựng cánh lái đuôi, v.v… các con không cần hỏi tới thì bay cái củ gì? Các con muốn chứng tỏ ta đã rành nghề, đâu cần biết tới vài ba cái lẻ tẻ, hay hỏi những cái “cơ bản” sợ quê xệ với bọn giặc lái Ngụy? Bọn giặc lái Ngụy, phi công phản lực A-37 bị các con khi dễ, chê là “gầy nhom,” đâu phải vì miền Nam đói khổ, thiếu dinh dưỡng? Mà vì họ mới được móc từ trong “tù cộng sản” ra đấy!
Cậu Trác Thuốc Lào kể chuyện hồi đó trong chuyến bay chở đồ thổ phỉ ra Bắc, có một thằng đại tá Không quân Việt cộng đi theo, đòi lên phòng lái ngồi ghế copil thay thằng công an “bảo vệ” như thường lệ. Trên đường bay, trời êm ả, cậu Trác lên cơn ghiền, móc cái điếu cầy ra, rít một bi thuốc lào. Ðang phê phê khoái tỉ thì anh đại tá Không quân Nhân dân tò mò hỏi chàng giặc lái miền Nam:
– Cái đồng hồ này là đồng hồ gì, có mỗi một cánh tay?
– Dạ, nó là cái đồng hồ “ây-đi-ép” (ADF), dùng để bay phi cụ khi trời xấu không thấy đường, từ điểm này tới vị trí khác. Có nó mới lấy đúng hướng được, không sợ phi cơ mất hướng, bay lạc…
ADF là “Automatic Directional Finding.” Tên đại tá Vi-Xi nhìn cậu Trác Thuốc Lào với vẻ nghi hoặc kỳ cục:
– Anh nói thật chứ? Ðề nghị anh giải thích thêm cho tôi được đả thông. Tôi không hiểu sao lại có thứ đồng hồ gì lạ như vậy?
Cậu Trác nhà ta cũng nhìn tên đại tá bằng vẻ nghi hoặc kỳ cục không kém:
– Phi cơ có ba cái đồng hồ phi cụ căn bản là đồng hồ chỉ cao độ, vận tốc và đồng hồ chỉ hướng, hay la bàn. ADF là đồng hồ tìm hướng khác, dùng tần số đài phát tuyến cố định dưới đất.
Khi thấy thằng cha đại tá hỏi, tớ tưởng nó muốn thử, muốn khảo sát trình độ và khả năng của mình, nên tớ ậm ừ không nói. Nhưng sau thấy nó có vẻ không biết thật ông ạ. Nó đưa tay sờ sờ cái đồng hồ, trầm ngâm nghĩ ngợi rồi hỏi nữa, “Anh nói bị mất hướng, dùng đồng hồ này lấy lại được đúng hướng à?” Nó bảo tớ biểu diễn thử, lúc bấy giờ tớ mới tin là nó không biết thật! Tớ cho phi cơ vòng trái vòng phải, nhào lên chúi xuống, quẹo tới quẹo lui, tăng giảm cao độ lung tung xong mới đem về bình phi, lấy cao độ cũ và chỉnh mũi phi cơ bay theo đúng hướng cũ của đồng hồ ADF. Thằng đại tá ngồi bên bị vertigo, mặt cứ thộn ra. Mãi nó mới hoàn hồn, tấm tắc:
– Hiện đại thật…! Ðúng là Mỹ có khác!
Pilot C-130 Trác Thuốc Lào sau đó mới cảm thấy tự nhiên, thấy hân hoan vì mình “nhớn” hơn anh Ðại tá Vi-Xi nhiều – ở tài bay và kiến thức phi hành. Trác Thuốc Lào từ hôm đó mới biết rõ:
– Mất miền Nam đau quá. Chúng nó ngu hơn chó chứ tài giỏi gì. Chúng chỉ giỏi lừa bịp và nói phét! Trình độ một thằng đại tá, khả năng và kiến thức không bằng một thiếu úy của mình. Tớ có hỏi nó, ở ngoài Bắc phi cơ của các ông không có đồng hồ giống như ADF của chúng tôi, làm sao mà bay từ tỉnh này tới tỉnh kia khi thời tiết xấu hay bay đêm được?
Xin bà con Không Quân lắng nghe câu trả lời của cậu đại tá Không quân Hà Nội rất đáng đồng tiền bát gạo như thế này:
– Ngoài Bắc chúng tôi dứt khoát không bay đêm. Chúng tôi có khẩu hiệu “Tự Ði, Tự Ðến, Tự Về.” Nghĩa là khi nhìn thấy rõ đường đất làng mạc bên dưới thì người lái cứ việc tự mình bay theo con đường lúc đi và khi về cũng bay theo đường cũ mà về, vừa an toàn mà vừa không cần có người dưới đất điều hành chỉ đạo đường bay như các anh!
– Hèn chi, cậu Trác nói, có lần tớ để cho một thằng giặc lái Vi-Xi lái từ Hà Nội đi Tuyên Quang. Nó bay như thằng say rượu, bay rất thấp dưới mây và cứ lò dò bay theo đường lộ. Buổi chiều, theo lời dặn, bốn giờ rưỡi phải trở về Hà Nội, tớ ra mở máy… Ðang loay hoay check máy thì ba thằng Vi-Xi xách súng AK chĩa vào tớ quát tớ tắt máy đi xuống…
Lúc đó trời mưa lâm râm. Thằng cán bộ xếp sòng sừng sộ hỏi Trác:
– Ði đâu? Ai cho anh mở máy?
Trác phân bua:
– Cán bộ bảo bốn rưỡi về mà?
– Không về. Trời mưa. Ở lại đây tối nay.
– Nhưng mưa nhỏ… Mưa phùn bay đâu có sao?
Y trợn mắt nhìn Trác:
– Anh không biết bay trong mưa nguy hiểm sao? Tôi nói ở lại hôm nay!
Khả năng của cậu đại tá Không quân ngành bay Việt cộng là như thế. Hữu Mai cấp bậc gì, y không giới thiệu, nhưng khả năng chắc cũng chẳng khá hơn đàn anh đại tá với tiết lộ về khẩu hiệu “tự đi, tự đến, tự về” làm té ngửa bà con Không Quân Ngụy, thoạt nghe tưởng phi cơ được trang bị hệ thống ô-tô-pai-lốt “hiện đại,” tự nổ máy, tự cất cánh, tự bình phi, tự tìm lấy đường về căn cứ, tự hạ cánh, tự lồm cồm bò đi đổ xăng, và tự di chuyển vào bãi đậu…!
Ðêm đầu tiên không ngủ. Ðêm sau bớt lo vì đã có hai anh giặc lái Ngụy tên Xanh và On đến giúp nhưng cũng khó ngủ vì cái mùi “hăm-bơ-gơ” của đế quốc nó ám ảnh quá trời trời. Hữu Mai thuật lại rằng, Xanh và On đã rụt rè hỏi chúng tôi, “Chúng em muốn đề nghị các anh cho đi theo trong trận đánh được không? Chúng em sẽ không phụ lòng tin cậy của các anh…” Mẹ kiếp, toàn dân Không Quân chúng ta có ai tin được không, cái giọng “điếu đóm” sặc mùi Vi-Xi nghe hèn không tả được. Pilot Không Lực Việt Nam Cộng Hòa làm gì có thói quen xưng hô “anh, em” với cấp trên và cấp trên “mày, tao” với cấp dưới như anh tướng lơ xe Ðinh Ðức Thiện của quân đội Vi-Xi? Nhờ các cậu một tí. Viết gì thì viết nhưng cũng phải gần với sự thật người ta mới tin. Ðem bôi bác địch kiểu đó chỉ làm cho địch nó cười!
Sau đó Hữu Mai tường thuật đến kế hoạch dùng phi cơ A-37 của VNCH để tấn công bất ngờ phi trường Tân Sơn Nhất nhằm gây chấn động tâm lý và hoang mang quần chúng, đẩy nhanh đà di tản của Mỹ. Y nói đến những mối lo, cốt tăng phần nghiêm trọng cho phi vụ “Biên đội không có máy bay tiêm kích đi kèm để bảo vệ. Nếu kẻ địch phát hiện máy bay lạ từ phía Bắc bay xuống, chắc chắn chúng sẽ dùng bọn F-5 để ngăn chặn…” Và “Làm thế nào để lọt qua mạng lưới ra-đa tối tân của địch trên suốt chặng đường dài từ nơi máy bay cất cánh đến Tân Sơn Nhất? Lần này lại không có đài dẫn đường, chúng tôi đều chưa thuộc địa hình, làm sao bay đến đúng mục tiêu?”
Hữu Mai còn nói đến nguy hiểm thời tiết, mưa bất ngờ và kể ra nào hệ thống cao xạ phòng không của cả hai phía nhắm bắn vì không biết phi cơ phe nào. Y kể ra một lô những trở ngại nhưng sau đó kết luận, “Mọi trở ngại đều được lần lượt giải quyết (?).”
Vai trò của Nguyễn Thành Trung bấy giờ mới được nói đến, “Ðồng chí Nguyễn Thành Trung bảo đảm sẽ đưa toàn Biên đội đến mục tiêu. Anh là người của ta hoạt động trong hàng ngũ Không Quân Ngụy, mới từ bên kia chiến tuyến trở về sau khi đã trút hai trái bom xuống dinh Ðộc Lập. Ta sẽ cố tránh các trận địa cao xạ cả của ta và của địch được chừng nào hay chừng ấy… Chúng tôi sẽ cố giáng cho kẻ địch một đòn thật bất ngờ…”
Nguyễn Thành Trung dẫn đầu Biên đội tới mục tiêu, với On được tham gia trận đánh. Trung là kẻ đã tích cực đóng góp ý kiến vào kế hoạch đánh Tân Sơn Nhất bởi tên phi công phản quốc này nằm vùng, nắm rất rõ tình hình và địa hình cùng các yếu tố quan trọng khác. Chúng dùng phi cơ A-37 phát xuất từ phi trường “siêu cấp” Phan Rang, sân bay Thành Sơn. Theo kế hoạch, Trung sẽ xuống đầu tiên “cắt” bốn lần bốn trái bom thành một vệt dài làm chuẩn cho những máy bay sau oanh kích.
Dù có khả năng siêu việt “tự đi, tự đến, tự về” nhưng bọn giặc lái Vi-Xi cũng thập phần vất vả từ Phan Rang bay vào vì…. trời mưa! Ðể chứng tỏ trời mưa nguy hiểm đến độ phi công Ngụy cũng teo bu-gi cho đỡ mất mặt bầu cua, Hữu Mai viết, “Sau này, đồng chí Nguyễn Thành Trung nói lại với chúng tôi, trên đường bay có lúc anh nẩy sinh ra ý nghĩ đưa Biên đội quay trở về vì thấy thời tiết quá xấu.” Y mô tả cảnh rùng rợn, khi chiếc A-37 dẫn đầu của Nguyễn Thành Trung chui vào mây, các anh con giặc lái Vi-Xi tí nữa thì… són đái, thần kinh căng thẳng, bởi như anh đại tá Vi-Xi đã nói, “Ngoài Bắc trời mưa, chúng tôi không bay!”
Cũng may cơn mưa nhẹ hều và cục mưa bé tí xíu nên chưa đầy ba mươi giây đồng hồ bọn không tặc Vi-Xi đã bay ra vùng trời sáng rỡ… “Chúng tôi đã ra khỏi mây. Không phải mất nhiều công tìm kiếm, lại nhìn thấy máy bay của Biên đội trưởng…”
Hú vía. Vừa thoát nạn là các con lại yên tâm nói phét ngay. Hữu Mai, có lẽ là tên giặc lái Mai Vượng viết thế này, “Chúng tôi nhìn xuống mặt đất. Phía trước không xa, hai dãy nhà thấp cao lố nhố nằm dọc theo một trục đường.
Ðúng là một thị trấn. Bà Rịa đây rồi! Người bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Ðồng bào đi lại rất đông trên mặt đường. Ðột nhiên những đám người đông đặc ấy vỡ ra, tóe sang hai bên đường và bỗng chốc quang hẳn đi. Chúng tôi hiểu ngay… Ðồng bào tưởng nhầm chúng tôi là những máy bay từ Saigon đến oanh tạc. Lòng chúng tôi se lại với ý nghĩ có hàng ngàn cặp mắt đang ném về phía mình những cái nhìn căm ghét và sợ hãi…”
Nhờ cậu tí. Saigon ở hướng Nam của Bà Rịa, phi cơ các cậu bay từ hướng Bắc xuống, đồng bào “tưởng nhầm” thế quái nào được? Ðoàn người xuôi Nam để chạy các cậu đấy, sợ các cậu đấy, căm ghét các cậu đấy. Không Quân miền Nam, trong chiến tranh, đôi khi xảy ra chuyện “ném chuột vỡ đồ,” đồng bào có thể lâm vào cảnh tên bay đạn lạc nhưng con số thật ít nhưng không ai thù ghét Không Quân bằng thù ghét cái bọn đi đến đâu là đem tang tóc điêu linh đến đó như lũ cha con đồng chí của các cậu. Vụ chôn sống mười ngàn người hồi Tết Mậu Thân 68 ở Huế mới khiến đồng bào giẫm đạp lên nhau mà chạy, gây nên thảm trạng “Ðại Lộ Kinh Hoàng” hồi mùa hè đỏ lửa 72 và cảnh di tản “Con Ðường Máu” từ Pleiku về Tuy Hòa tháng 3, năm 1975…
Hữu Mai lòng thòng kể chi tiết “Trận Ðánh Cuối Cùng” vào Tân Sơn Nhất với đầy đủ tính chất ly kỳ gay cấn và đầy phét lác kiểu Vẹm ăn không nói có cực kỳ trơ trẽn và nham nhở, ba xạo không thể tả. Chẳng hạn bay hành quân đột kích Tân Sơn Nhất “hoàn toàn bí mật và bất ngờ” nhưng lại dùng tần số hành quân của Không Quân VNCH để nói chuyện với nhau và nghe được “một giọng thất thanh, một giọng nói bằng tiếng Bắc”:
– Số Bốn đi đâu thế kia? Sao lại thế kia? Nhảy dù đi chứ?
Trái tim chúng tôi thắt lại. Có lẽ nào chưa kịp làm nhiệm vụ mà một người trong chúng tôi đã phải nhảy dù? Nhưng nhìn nhau, vẫn thấy đủ năm chiếc A-37 trên một đường bay ổn định.
Cái giọng Bắc ban nãy thét to:
– Cháy rồi…! Số Bốn nhảy dù đi!
Nhìn lại hai tên địch (?), chúng tôi chợt hiểu ra. Một chiếc AD-6 đang bùng cháy. Chắc nó trúng đạn của bộ đội ta tại nơi nó tới oanh kích, cố lê về đến đây, nhưng nó vẫn không thoát. Tên lái chiếc AD-6 này không nhảy dù. Chiếc máy bay lao xuống đất…
Bố khỉ. Cứ như trong xi-nê-ma! Phải có những chi tiết gay cấn ấy mới nổi bật chiến công vĩ đại của bọn Hữu Mai. Rồi cảnh đánh phá Tân Sơn Nhất cũng được mô tả y hệt cảnh những người hùng trong phim “Bla Bla Black Ship” vừa bay bỏ bom, bắn cà nông, vừa cười vui vẻ ra cái điều ngon lành dũng cảm. Nguyễn Thành Trung đánh trước, bom không ra, làm vòng tiếp. Ðại đội phó Từ Ðễ theo sau Trung, nhắm hangar A-37 nhưng bom rơi mẹ nó sát chiếc C-130 vừa hạ cánh ở tuốt luốt bên này bãi đậu Whiskey Five (W-5). Rồi Ðại đội trưởng Lục thả bốn trái nhưng lóng ngóng chỉ rơi có hai. Sau đó là Vượng và On, nhắm vào hangar A-37 nhưng đều trật lất!
Hữu Mai viết, “Những việc trên đã diễn ra hết sức nhanh chóng.” Chúng ta hãy đọc tiếp những đoạn văn dưới đây để xét giá trị toàn bộ bài viết “Trận Ðánh Cuối Cùng”…
Ðến lúc đó mới nghe thấy tên trực ở sân bay bắt đầu kêu lên:
– Tân Sơn Nhất bị pháo kích…!
Một tên khác, nghe giọng nói có vẻ là một tên chỉ huy, lập lại:
– Tân Sơn Nhất bị pháo kích! Rồi hắn hỏi tiếp ố A-37 của Phi Ðoàn nào, xin cho biết tên?
Giữa lúc đó, Biên đội trưởng đã lao xuống sân bay lần thứ hai. Nhưng rồi thấy anh kéo lên, tiếp tục lượn vòng. Những trái bom vẫn chưa chịu ra.
Một giọng nói khác bằng tiếng Anh, chắc là của một tên Mỹ, lập lại câu hỏi của viên sĩ quan trước đó:
– A-37 của phi đoàn nào?
Giọng nói có vẻ hách dịch của tên Mỹ đã làm cho Ðại đội phó Từ Ðễ nổi nóng. Anh quát to:
– Phi đoàn A-Mê-Ri-Ca đây!
Mẹ kiếp, thối không ngửi được. Ðang bay trên trời, trong phòng lái kín mít, lo bỏ bom, nhắm bắn mục tiêu mà có “thiên lý nhĩ,” nghe được cả “tiếng tên trực ở sân bay bắt đầu kêu lên…” thì quả là con đẻ của Tề Thiên Ðại Thánh! Rồi đang từ một thằng “người lái” mới vài hôm trước không biết nổi “mỗi feet là bao nhiêu đơn vị đo lường của ta” và “làm thế nào hiểu được hết những tiếng Anh trong buồng lái…” vậy mà hôm sau đã nghe rành rọt “giọng một tên Mỹ,” hiểu được nó nói gì và tên Mỹ còn biết “lập lại,” dịch ngay tại chỗ ra tiếng Anh câu hỏi của viên sĩ quan Việt, mới ly kỳ! Tên giặc lái Từ Ðễ còn biểu diễn màn Tarzan nổi giận, quát to lên cho thằng Mỹ sợ vãi đái! Ghê thiệt..!
Hữu Mai sau đó, được thể, cương thêm:
Bây giờ từ sân bay mới vang lên những tiếng hoảng hốt:
– Bốn A-37 ném bom Tân Sơn Nhất… Ðề nghị các máy bay hãy tránh xa!
Cái vụ “nghe thấy tên trực sân bay” ở đoạn trên có thể tạm hiểu là đương sự nghe trên tần số hành quân của bọn Ngụy cũng được đi. Nhưng việc “từ sân bay bấy giờ mới vang lên những tiếng hoảng hốt” thì đúng là… “bu-siệt”! Không Quân Miền Nam đâu có lối nói lịch sự kiểu Vi-Xi “đề nghị”? Người miền Nam nói “yêu cầu tránh xa” chứ trong trường hợp bấn xúc xích đó, làm quái gì có mục “đề nghị tránh xa”?
Văn nô Hữu Mai vớt vát thể diện cho Biên đội trưởng Nguyễn Thành Trung và bọn thợ gắn bom mà bom không nhả (có thể lính của ta bị ép buộc trang bị bom đạn cho Vi-Xi đã cố tình chơi đểu (?)…“Chiếc máy bay của biên đội trưởng đã giận dữ lao xuống lần thứ ba. Lần này, bốn trái bom của anh cùng rơi một lúc. Một đám cháy mới bùng lên tại khu vực tập trung máy bay tiêm kích F-5…” Xạo ke! Tân Sơn Nhất làm chó gì có khu vực nào tập trung F-5?
Từ đầu đến cuối toàn nói phét. Nói phét lộ liễu trắng trợn và bất chấp sự hợp lý của sự kiện. Cậu văn nô liên tục nói phét với mục đích đáng bóng thành tích với những chi tiết chỉ có thể đánh lừa được bọn lãnh đạo già nua ngớ ngẩn của các cậu, đánh lừa đám dân miền Bắc đã được họ Hồ làm cho ngu từ năm 1954… Còn đối với nhân dân miền Nam, nhất là với “bọn giặc lái Ngụy,” thì chỉ tổ làm trò cười rẻ tiền như cái phét vĩ đại trong bài “Trận Ðánh Cuối Cùng,” khi Hữu Mai viết về chuyến bay trở về của đám không tặc Vi-Xi.
Từ Ðễ gần hết xăng khi về gần căn cứ xuất phát nhưng y biểu diễn màn “người hùng” cải lương không chịu được. Y không báo cáo sắp hết xăng, không chuẩn bị nhảy dù và quyết định khi hết xăng sẽ dùng “tốc độ thừa” để chiếc A-37 tắt máy, thành máy lượn, đáp êm ru bà rù cho thiên hạ sợ chơi. Y học bay A-37 trong vòng từ ba tới năm ngày, khoe chỉ mới bay thử có một lần là ra trận!
Vụ cạn xăng chỉ là bịa đặt, tạo nỗi lo sợ cho có vẻ hồi hộp bà con chơi thôi. Ðồng chí Ðại đội phó đã nhìn thấy phi trường! Nguyễn Thành Trung bay sau cùng, nhắc “số Hai” Từ Ðễ nhớ bật đèn đáp trước khi hạ cánh.
Ðồng chí đại đội phó nhìn những núm nút trước mặt mình. Anh không tìm thấy công-tắc đèn pha ở đâu. Nhưng không sao, trời tuy gần tối, nhưng anh vẫn cảm thấy thời tiết ở đây tốt lắm vì anh vẫn còn nhìn thấy đường băng.
Anh tự bảo, mình chỉ cần giữ sao cho mọi động tác thật chính xác. Chiếc máy bay chiếu hướng đường băng hạ dần độ cao. Ðài chỉ huy sân bay đã đồng ý cho Ðễ hạ cánh trực tiếp.
– Số Hai bật đèn pha! Biên đội trưởng nhắc một lần nữa vì tưởng đồng chí Ðại đội phó quên.
– Rõ! Ðễ đáp gọn.
Anh không trả lời biên đội trưởng được nhiều hơn vì đang phải dồn toàn bộ tinh lực vào việc tiếp đất.
Hai bánh xe phía trước đã chạm mặt đường băng. Thế là xong. Chiếc máy bay theo đà tiếp tục lướt về cuối sân. Nó nằm ịch lại không chịu sự điều khiển của anh nữa. Anh không biết dầu của mình đã hết tự lúc nào. Có thể là từ khi máy bay chưa tiếp đất và anh đã hạ cánh bằng tốc độ thừa…
Ðộc giả từ bao nhiêu năm sống trong xã hội ưu việt miền Bắc chắc chắn sẽ tin lắm, phục lắm, vì dân trí được Bác và Ðảng dạy dỗ phải tin những gì Bác và Ðảng muốn dân nghe và tin. Như trước đây phải nghe và tin máy bay Mỹ Ngụy làm bằng giấy và dân quân miền Bắc lấy sào tre… thoọc phi cơ “Con Ma, Thần Sấm” rớt như sung rụng chẳng hạn.
Nhưng cái bọn nhân dân ngoan cố miền Nam thì phải xét lại ạ. Nhất là bọn giặc lái Ngụy thì dù ngu si cách mấy cũng bật cười phì khi đọc sáng tác “Trận Ðánh Cuối Cùng” của Hữu Mai trong tuyển tập Văn 1957-1982 của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Ðội Việt Cộng. Trong đó, những “người lái anh hùng” mang nhãn hiệu Vi-Xi đã học Anh văn và học bay phản lực cơ chiến đấu A-37 trong vòng năm ngày, có đứa chỉ bay thử có một phùa là bay vung vít, đánh đấm vung vít, nói tiếng Anh vung vít. Cả bầy bay hồ hởi tới lúc sắp cạn xăng (chúng gọi là dầu) cũng cóc biết. Không biết cả tới cái công-tắc bật đèn pha nằm ở chỗ nào và đáp mò, đáp không đèn ở một phi trường nhỏ và xa lạ, khi phi cơ đã tắt máy và đáp như để…!
Cậu Pilot Trác Thuốc Lào nghe chuyện chỉ cười khinh khỉnh ra cái điều “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”… Hữu Mai kết luận rất dzui thế này:
– Mọi người cười ầm lên. Khi trận đánh đã hoàn thành, khó khăn đã qua rồi, thì những chuyện như vậy lúc này đều có thể trở thành chuyện vui…
Ðúng như dzậy. Dzui dễ sợ. Cũng may Hữu Mai, có lẽ là tên giặc lái Vi-Xi Mai Vượng đã “hy sinh,” ngỏm củ tỉ trong trận đánh nhau với thằng đàn anh Trung Quốc, bị mấy mụ xẩm du kích Tầu phù cầm sào tre thoọc rớt, chết lăn cù đèo, nếu không, bây giờ độc giả còn được thưởng thức nhiều sáng tác dzui hơn nữa. Như chuyện “người lái anh hùng” Hiệp Sĩ Mù của đảng cướp Vi-Xi đáp phi trường Ngã Năm Chuồng Chó chẳng hạn – và đáp không đèn. Thật đáng tiếc!
Xe chở khách lao xuống vực ở Ðà Lạt
LÂM ÐỒNG (NV) – Một chiếc xe chở hành khách của công ty Phương Trang vừa gặp nạn tại Lâm Ðồng, sau vụ nhà chờ xe ở Cần Thơ bị nổ tung.

Xe chở khách Phương Trang lao xuống vực sâu 100 thước. (Hình: Báo Thanh Niên)
Theo báo Thanh Niên, chiếc xe lâm nạn chạy tuyến đường Ðà Lạt-Trạm Hành, vừa qua khỏi đoạn đèo dốc thuộc xã Xuân Trường bỗng lật nhào, lăn nhiều vòng, rơi xuống vực sâu khoảng 100 thước.
Tai nạn làm một hành khách tên Nguyễn Thúy Hường, 52 tuổi, quê ở Hà Nội chết liền tại chỗ. Hai hành khách còn lại tên Nguyễn Duy Phương, 27 tuổi và Nguyễn Ðăng Huân, 15 tuổi, cư dân xã Xuân Trường bị thương nặng, được đưa vào bệnh viện Lâm Ðồng cấp cứu.
Không thấy báo Thanh Niên đề cập đến tình trạng của ông tài xế Nguyễn Hữu Lơ, 46 tuổi, cư dân Ðà Lạt và nhân viên bán vé của công ty Phương Trang.
Theo dư luận, công ty vận tải hành khách Phương Trang hiện nay được coi là “trùm” của ngành vận tải hành khách. Ðoàn xe của công ty này lên đến hàng trăm chiếc, sơn màu cam chói chang, có bến đậu xe riêng khổng lồ tại hầu hết các tỉnh thành ở Việt Nam như Ðà Lạt, Sài Gòn…
Dư luận còn cho rằng, công ty Phương Trang thuộc sở hữu của con gái ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CSVN.
Trước đó, phòng chờ xe của công ty Phương Trang, tọa lạc tại quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ phát nổ đã gây xôn xao dư luận một dạo. Vụ nổ xảy ra khoảng 3 giờ chiều ngày 28 Tháng Hai, làm ba hành khách bị thương.
Cũng tin của báo Thanh Niên nói rằng, tiếng nổ phát ra từ một chiếc giỏ xách đặt tại phòng chờ. Trước đó, có hai hành khách cầm giỏ xách này bước vào phòng chờ, đặt xuống đất và ngồi đợi xe. Chiếc giỏ phát nổ thình lình làm hai người này và một người ngồi gần đó bị thương. Rất may, hai du khách ngoại quốc ngồi trong phòng chờ lúc đó lại không bị hề hấn gì.
Trong số ba nạn nhân kể trên, có một người ngụ tại thành phố Cần Thơ và hai người kia là cư dân Sài Gòn. Cho đến nay, nguyên nhân vụ nổ vẫn chưa được công bố. (P.L.)







