Thơ Phan Bá Thụy Dương

 


Ngày về An Hữu


đò qua xóm vắng ai xuôi ngược
có chở đầy trời thương nhớ không
mộng hồn nào vấn vương tóc rối
gót chân sen em có động chiều hồng
[PBTD – TKNMEV]


Từng cơn mê đắm run theo gió
đậu má môi son em mỹ miều
khe lạch nào say quên tình tự
nên hồn rêu đá cũng đìu hiu


Có phải sáng nay em chải tóc
cho chim đắm đuối rủ nhau về
ai bảo chiều nay hoa kết mật
làm bướm chập chờn lạc hướng quê


Có phải đêm qua em cởi áo
bên vườn vắng lặng lá xanh xao
và say sưa tắm bên bờ suối
nên hồn cỏ úa đã lao đao


Từng cơn mê đắm như giông bão
cuốn hút càn khôn qua chốn xa
ta quay quắt, trong điên rồ loạn máu
xin mây chôn nửa ánh trăng ngà


Có phải hôm kia, em chèo ghe độc mộc
vượt kinh đào tìm bến yêu thương
em có khóc khi ta lỗi hẹn
em còn hờn bông súng pha sương?


Có đôi chim mía thơm hương lúa
ríu rít bên giàn hoa thủy tiên
bởi áo em hồng, lung linh dải lụa
nên ta mơ màng, khao khát đêm đêm


Rồi mai, rồi mốt, rồi sau nữa
cuộc hẹn trăm năm có vẹn thề
con nước phù sa lồng sắc nhớ
lãng đãng tinh cầu nắng ủ ê.

(Bắc Mỹ Thuận, ngày dừng quân 66)

Tin Lướt


Việt Nam
  • VTV hợp tác với đài TBS của Nhật sản xuất bộ phim về chí sĩ yêu nước Phan Bội Châu, mang tựa đề ‘The Partner,’ ra mắt năm nay.
  • Bốn học sinh lớp 6 ở Buôn Đôn – Đắk Lắk, chết đuối sau khi cùng 14 em khác rủ nhau tắm ở hồ thủy điện Sêrêpôk 4.
  • Một người ở Cẩm Phả, Quảng Ninh, đào móng xây nhà tìm thấy 32 quan tài chứa hài cốt.
  • Ngày 15 tháng Năm, được coi là ‘nóng nhất’ ở miền Bắc kể từ đầu Hè 2013. Một số nơi, nhiệt độ gần 39 độ C.
 
Cộng Đồng/Địa Phương
  • Giá của một số nhà bán ở Orange County tăng cao nhất trong vòng 5 năm qua; với giá trung bình, theo DataQuick Information System, là $535,000.
  • Hội chợ việc làm sẽ được tổ chức từ 9 am đến 2 pm ngày 16 Tháng Năm tại Trung Tâm Cộng Đồng và Cao Niên Norman P. Murray ở Mission Viejo.
  • Một nam lao công trường tiểu học ở Santa Ana bị tù 270 ngày, $7,000 tiền phạt, 3 năm quản chế, ghi tên suốt đời vào danh sách phạm tội tính dục, vì đặt máy quay phim trong phòng vệ sinh nữ.
  • Cảnh Sát Huntington Beach nhận dạng được người đàn ông 25 tuổi hiện trong tình trạng nguy kịch vì bị bốn thiếu niên 14-16 tuổi dùng skateboards đánh vào đầu.
Hoa Kỳ
 
  • Bộ Trưởng Tư Pháp nói sẽ mở cuộc điều tra hình sự với sở thuế IRS, về cách làm việc của họ đối với các nhóm “tea-party.”
  • Vermont sắp trở thành tiểu bang thứ tư cho phép bác sĩ trợ giúp người bị bệnh thời kỳ cuối chọn lấy cái chết.
  • Vermont thông qua luật không truy tố hình sự người sở hữu chỉ một số lượng nhỏ cần sa và hashish.
  • Cơ quan điều hành an toàn xe cộ điều tra nhiều đơn khiếu nại nói rằng ba kiểu xe của Chrysler và Dodge thường chết máy giữa chừng.
  • Xác phụ nữ 70 tuổi tìm thấy tại nhà ở New Mexico từ hơn một năm được nhận diện là bà Barbara Salinas-Norman, nhà văn, nhà giáo.
Thế Giới
  • Năm thủy thủ một tàu vận tải Đức bị bắt cóc ngoài khơi Nigeria hồi tháng trước, nay được trả tự do.
  • Một thuyền chở hơn 100 người đi tránh cuồng phong ở Myanmar bị lật úp. Tám xác được vớt; hơn 50 mất tích.
  • Phi thuyền Soyuz chở theo phi hành gia Mỹ và Nga đáp xuống an toàn, sau năm tháng thực hiện sứ mạng trên trạm không gian quốc tế.
  • 30 thợ mỏ mắc kẹt dưới mặt đất tại một mỏ đồng và vàng khổng lồ do Mỹ làm chủ, ở Indonesia, sau khi một đường hầm bị sụp.
  • Thổ Nhĩ Kỳ bắt được 13 người liên quan đến hai vụ nổ xe bom gần biên giới Syria hồi tuần qua, số tử vong nay đã lên đến 51.

Nguồn gốc các đại gia đỏ

Ngô Nhân Dụng


Kinh nghiệm đổi mới kinh tế ở các nước cộng sản cho thấy việc cải tổ chậm chạp, đổi mới nửa vời thay vì thay đổi toàn diện, đã tạo thêm nhiều cơ hội cho các cán bộ cao cấp kiếm lời nhờ “thu tô.” Trong kinh tế học, thu tô (rent-seeking) là những hành động kiếm lời mà không cung cấp một dịch vụ hay sản xuất một hàng hóa có ích lợi nào cho nền kinh tế. Buôn quan bán chức, làm dụng quyền thế ăn hối lộ đều là “thu tô,” nhưng còn nhiều loại thu tô khác nữa.

Trong bài trước, mục này đã nêu lên vài hành động thu tô như lạm dụng các độc quyền mua bán nhờ hệ thống cung cấp giấy phép; vay nợ ngân hàng nhà nước với lãi suất quá thấp so với thị trường; lợi dụng hệ thống hai thứ giá cả trong lúc tranh tối, tranh sáng. Các đại gia đỏ thu tô nổi tiếng nhất phần lớn là ở các nước thuộc Liên Xô cũ, nhất là tại Nga, Ukraine, và Kyrgyz vùng Trung Á. Các nước bị tư bản đỏ lộng hành cũng là những nước mà tiến trình cải tổ kinh tế cũng như chính trị chậm nhất. Ngược lại, các quốc gia vùng Baltic cũng thuộc Liên xô cũ như Estonia, Latva, Lithuania, và các nước Trung Âu như Ba Lan, Tiệp, đều thay đổi nhanh chóng cả kinh tế lẫn chính trị thì họ vừa thoát nạn tư bản đỏ hoành hành, mà kinh tế sau đó lại phát triển vững vàng hơn. Trong một bài sau sẽ trình bày vụ ăn cướp lịch sử tạo nên các đại gia đỏ ở Nga trong chương trình tư nhân hóa các doanh nghiệp nhà nước.

Nguồn gốc các đại gia đỏ làm giầu nhờ thu tô do đâu mà ra? Các cuộc nghiên cứu trong 20 năm đổi mới ở 27 nước cựu cộng sản cho thấy các đại gia đỏ phát sinh từ bốn thành phần chính.

Thứ nhất là giai cấp nắm quyền lực cao nhất trong thời cộng sản thì dễ dàng tự biến thành tư bản đỏ sau khi chế độ cộng sản đổ. Giai cấp này thường được gọi tên là Nomeklatura. Tại các nước Trung Á thuộc Liên Xô cũ, thân nhân và tay chân của các ông tổng thống Nazarbayev (Kazakhstan) hoặc Alyiev (Azerbaijan) đã trở thành chủ tịch, tổng giám đốc các công ty lớn nhất nước. Tại Ukraine, có những đại gia là người cộng tác làm ăn với Tổng Thống Kuchna. Một lãnh tụ cộng sản địa phương như Lazarenko, từng làm thủ tướng, đã biến thành một đại gia kiểm soát ngành năng lượng (ông này sau trốn sang Mỹ, bị bắt về tội rửa tiền). Tại Nga, các lãnh tụ hàng đầu của đảng cộng sản không có thời giờ đủ để tự biến thành đại gia đỏ, nhường phần đó cho thế hệ con em, nằm trong Ðoàn Thanh niên Cộng sản. Bù lại, giới lãnh đạo các doanh nghiệp nhà nước ở Nga lại đóng vai trò quan trọng nhất trong chương trình tư nhân hóa các doanh nghiệp mà họ là quản đốc, để chuyển tài sản công thành của cải riêng.

Thành phần thứ hai của các đại gia đỏ chính là đám cán bộ cao cấp hạng nhì, nằm trong bộ máy chính quyền cộng sản. Thí dụ rõ nhất là Vladimir Olegovitch Potanin, người chỉ đứng đầu một vụ trong Bộ Ngoại Thương. Bố mẹ Potanin đã giữ các chức vụ quan trọng trong chế độ, cho nên ông ta mới theo chân bố vào ngồi cái ghế tốt Soyuzpromexport đó. Khi gió vừa đổi chiều, Potanin đã đổi hướng ngay, năm 1991 bỏ nghề công chức ra lập công ty Interros tư doanh; thành lập ngân hàng xuất nhập cảng ONEXIM năm 1993, rồi sử dụng mạng lưới quen biết cũ trong chính quyền để kiểm soát tất cả tài sản và hệ thống thân chủ của Ngân hàng Comecom bị giải tán. Năm 2004 Interros được Ngân Hàng Thế Giới xếp hàng thứ năm trong số các đại công ty ở Nga; cũng làm chủ 30% công ty khoáng sản vĩ đại Norilsk Nickel. Sự nghiệp của Potanin cứ thế tiến mãi, cho tới thời Putin vẫn còn nguyên địa vị mặc dù nhiều đại gia đỏ cùng thời đã bị bắt bỏ tù hay đày biệt xứ.

Một đại gia đỏ Nga khác là Vagit Alikperov, năm 1990 đang làm thứ trưởng Bộ Dầu Khí Liên Xô trước khi sụp đổ. Rời khỏi chính quyền, Alikperov cùng với các bạn đồng sở cũ lập công ty dầu khí LUKoil, rồi “giải tư,” bán hết phần sở hữu của chính phủ cho các đại gia. Hiện nay LUKoil là công ty dầu khí đứng hàng thứ sáu trên thế giới, mà dự trữ dưới đất lớn chỉ thua công ty Mỹ Exxon. LUKoil là công ty Nga đầu tiên đã mua một công ty dầu khí Mỹ, Getty, cùng với 1,300 cây xăng ở nước Mỹ.

Một thành phần khác của các đại gia đỏ là đoàn viên Ðoàn Thanh niên Cộng sản tại Nga (Komsomol). Dưới chế độ cộng sản, các lãnh tụ lo cho con cháu vào học các trường lớn nhất rồi dùng Komsomol làm nơi nuôi dưỡng, bao bọc cho chúng chiếm các địa vị lãnh đạo. Mikhail Borisovitch Khodorkovsky là một phó thư ký đoàn tại Moskva, đã cùng các đoàn viên khác dùng một số tiền trong quỹ hoạt động thương mại, sau đó liên kết với một ngân hàng nhà nước lập ra ngân hàng MENATEP. Khodorkovsky là người đã bày mưu đưa ra chương trình các doanh nghiệp nhà nước “trả nợ bằng cổ phần” (loans for shares). Theo kế này, lúc đầu thì ngân hàng của các đại gia đỏ cho các xí nghiệp vay tiền, sau họ biến nợ thành cổ phần, chiếm đa số các cổ phần, rồi làm chủ các doanh nghiệp nhà nước.
Nhờ kế đó, Khodorkovsky trở thành ông chủ của công ty năng lượng lớn nhất Nga Yukos, trong một vụ tư nhân hóa nhơ bẩn vì nhiều người bị giết, trong đó có thị trưởng thị xã Nefteyugansk, nơi có nhiều mỏ của Yukos. Nhầm lẫn của Khodorkovsky là đã bỏ tiền chống lại Putin trong cuộc bầu cử năm 2000, đến năm 2003, bị Putin bắt bỏ tù, nay còn đang thụ án.

Một đoàn viên Ðoàn Thanh niên Cộng sản nổi tiếng nữa là Vladimir Gusinsky, từng phụ trách tổ chức các dạ hội âm nhạc cho Komsomol. Gusinsky đã tổ chức một ngân hàng MOST rồi lập đài truyền hình tư nhân đầu tiên ở Nga. Dùng báo đài chống Putin, năm 2000 Gusinsky bị bắt, rồi trốn sang Tây Ban Nha lúc được tạm tha.

Oleg Deripaska cũng là một đoàn viên Konsomol, lúc đi học còn nghèo khó đến nỗi có ngày chỉ lo kiếm đủ thức ăn. Bỏ học, đi làm nghề buôn sắt vụn, vậy mà tới năm 1994, mới 27 tuổi, Deripaska đã làm chủ 20% cổ phần của một công ty nhôm lớn. Ðến năm 2008, tạp chí Forbes liệt ông vào bảng các người giầu nhất thế giới, với tài sản gần 28 tỷ đô la, đến năm 2011 chỉ còn 17 tỷ đô la Mỹ! Deripaska hiện nay vẫn còn địa vị nhờ đã ủng hộ Putin. Có lần Deripaska đi theo Putin tới làng Pikalyevo, nơi các công nhân đang đình công đòi trả lương đầy đủ; trong một công ty do Deripaska làm chủ. Trước ống kính truyền hình, Putin sai người gọi Deripaska tới; bắt ký một tờ giấy cam kết giải quyết lương bổng cho công nhân; Deripaska ngoan ngoãn ký tên. Rồi Putin còn làm nhục nhà tỉ phú hơn nữa, bảo Deripaska phải trả lại cho mình cái bút mới dùng.

Thành phần thứ ba trong số các đại gia đỏ là những người ngoài đảng cộng sản nhưng liên kết làm ăn với các quan chức. Boris Abramovitch Berezovsky thuộc loại này, đã trở thành một đại gia nhờ chiếm được các công ty dầu lửa và công nghiệp, quản lý công ty hàng không Aeroflot và đưa công ty này đến gần phá sản. Ðến thời Putin, Berezovsky mất địa vị phải trốn sang sống ở nước Anh, và chết vào năm ngoái.

Với các đại gia đỏ chiếm của công làm của riêng, năm 2004 nước Nga có 36 nhà tỷ phú đô la Mỹ trong số gần 700 người khắp thế giới, mặc dù nền kinh tế chỉ lớn bằng 2% kinh tế thế giới. Trong khi đó các nước cùng một tổng sản lượng nội địa bằng Nga như Canada chỉ có 16 người, Hòa Lan có bốn người.

Tại sao nước Nga sản xuất ra nhiều đại gia đỏ như vậy? Bởi vì trong quá khứ, dưới chế độ cộng sản, quyền lực ở Nga được tập trung mạnh nhất so với các nước cộng sản khác ở Châu Âu. Khi chế độ cộng sản sụp đổ, chính quyền mới nằm trong tay Yeltsin, một cựu ủy viên Bộ Chính Trị, và chính ông này không có chút kinh nghiệm nào về kinh tế thị trường cũng như sinh hoạt trong thể chế dân chủ. Sau khi chế độ sụp đổ năm 1991, quyền hành ở Nga vẫn còn nằm trong một Xô Viết Tối Cao thoát xác, dưới danh nghĩa Quốc hội. Cả Quốc hội này đã được bầu lên trong thời gian còn chế độ cộng sản, và họ bảo vệ quyền lợi của giai cấp thống trị cũ. Yeltsin đã thỏa hiệp với nhóm thống trị này khi thi hành việc cải tổ kinh tế, tạo cơ hội cho họ lũng đoạn! Ðây là một bài học cho những nước chuyển hình từ độc tài sang dân chủ.

Tasty Sandwiches


Bánh mì – Cơm hộp đặc biệt với


Thịt & Cá nướng nóng hổi ăn liền!


Dan Huynh/Người Việt


Một buổi trưa nọ tôi và người bạn hẹn nhau đi ăn cơm hoặc phở như thường ngày. Khi đến một khu thương mại yên ả trên đường Westminster, chúng tôi thấy một bảng hiệu khá mới mẻ với cái tên lạ nhưng thật hấp dẫn Tasty Sandwiches.










Tasty Sandwiches


Tò mò chúng tôi bước vào một cửa tiệm nhỏ sạch sẽ khang trang. Tuy không xa lạ gì lắm với những tiệm Food To Go trong vùng chuyên về bánh mì và cơm hộp, nhưng chúng tôi cũng muốn ăn thử xem sao với cái tên Tasty. Chờ đợi sau vài phút, mỗi người một ổ bánh mì thịt nướng và cá Salmon ăn tại chỗ và thật là một điều ngạc nhiên thú vị đem đến cho chúng tôi khi lần đầu tiên ăn bánh mì thịt nướng lại ngon tuyệt như vậy! Bạn tôi với ổ bánh mì cá Salmon nướng cũng khen ngon miệng thật tuyệt hảo!



Chỉ một buổi ăn trưa bánh mì kiểu fast food ở Tasty hôm đó khiến chúng tôi nhớ mãi và không thể nào quên cho đến hôm nay. Sau đó gần như hầu hết những buổi ăn sáng, trưa, chiều của chúng tôi là ở địa chỉ Tasty Sandwiches và không những riêng tôi mà còn cả gia đình tôi, khi được ăn bánh mì của Tasty Sandwiches ai cũng đều thích!



Thật không cần phải quảng cáo, hương vị Tasty thật đặc biệt, khác hẳn các loại bánh mì thịt trước đây ở Little Saigon, ai ăn một lần chắc phải thích và nhớ hương vị riêng đặc biệt đó, điều đơn giản và dễ hiểu bánh mì của Tasty thật fresh và thịt cá được nướng tươi nóng hổi ăn liền và thêm nữa là kèm theo rau salad tươi, cà chua, dưa leo và hành giấm trộn với dầu olive, đặc biệt nước xốt với công thức đặc biệt của Tasty Sandwiches, tất cả gia vị nguyên chất làm tại USA, không hề có một chút bột ngọt, thịt cá đều được ướp, chiên xào, dầu trộn xà lách đều dùng với dầu olive.



Món chính của Tasty Sandwiches không hẳn chỉ là món bánh mì vô cùng đặc biệt thơm ngon với các loại khác nhau như: Bánh Mì Thịt Heo Nướng, Bánh Mì Gà Nướng, Bánh Mì Chay, Bánh Mì Bò Nướng và Bánh Mì Cá Salmon Nướng, mà Tasty Sandwiches còn có những món cơm dĩa gồm: Cơm Heo Nướng, Cơm Gà Nướng, Cơm Bò Nướng và Cơm Cá Salmon Nướng. Món salad trộn: Salad Heo Nướng, Salad Gà Nướng, Salad Bò Nướng và Salad Cá Salmon Nướng. Và cuối cùng có thể nói duy nhất tại Tasty Sandwiches quí khách có thể tìm thấy những món đặc biệt như: Nui Macaroni, Spaghetti và khoai tây, tất cả được xào với thịt bò và gia vị riêng đặc biệt độc đáo theo khẩu vị của người Á Đông, các phần ăn này đều có rau salad, cà chua, dưa leo, hành giấm và trái bơ đi cùng.



Qua ba tháng khai trương Tasty Sandwiches đã có một lượng khách ủng hộ đáng nể và hiện nay có người khen là ăn bánh mì thịt ở Bolsa nơi nào ngon nhất thì chỉ có Tasty Sandwiches.



Tất cả những điều đó đang mong chờ được sự công nhận của những “chuyên gia” ăn bánh mì thường xuyên cho điểm, phần chúng tôi chỉ mong quý khách đến tận nơi và ăn thử để kiểm chứng.



Tasty Sandwiches trân trọng kính mời quý khách gần xa. Mọi chi tiết xin liên lạc:








Tasty Sanwiches


9374 Westminster Blvd.


Westminster CA, 92683


Mon-Sun 9:00 AM – 7:30PM


Tel: (714) 576-7686

Hai phụ nữ gốc Việt bị bắt vì tình nghi mãi dâm


SAN JUAN CAPISTRANO (OCR)Hai phụ nữ bị bắt  hôm Thứ Sáu vì tình nghi là gái mãi dâm sau khi cảnh sát chìm điều tra tiệm mát sa Life’s Key Day Spa, 32086 Camino Capistranoở San Juan Capistrano, theo báo OC Register.


Bài báo ghi tên hai người là “Bà Hoa T. “Lisa” Nguyen, 46 tuổi, và Sophia Phuong “Sophie” Huynh, 51 tuổi. Cả hai bị bắt. Bà Nguyen bị cáo buộc tội mãi dâm và ngăn cản nhân viên công lực, và bà Huynh, quản lý tiệm mát xa, bị tình nghi là chủ động.”


“Hai nghi can cũng bị phạt vì vi phạm luật thành phố, gồm không có giấy phép xây dựng và không có giấy phép ngăn các phòng. Nhân viên kiểm tra về luật lệ thành phố sẽ tiếp tục điều tra, “ theo bài báo.


“Cảnh Sát Orange County cho biết họ bắt đầu điều tra hai phụ nữ này khi nhận được người báo về các hành động bất hợp pháp tại tiệm này,” bài báo ghi thêm.


Cũng theo bài báo, “Trung Úy John Meyer, phụ trách văn phòngcảnh sát ở San Juan Capistrano, từ chối không cho biết thêm chi tiết nào khác, ngoài việc nội vụ đang được điều tra.” (L.N.)

Thơ Cao Quảng Văn

 


Nắng trên đồi Thiên An


Người ở trên đồi
Mênh mang với nắng
Ngỡ ngàng nghe
Hiu hắt gió
Vàng bay
Xa xăm trắng
Khúc quành nào lặng lẽ
Mây chia phôi còn lại lá hao gầy


Mây còn trắng những ga đời quạnh quẽ
Sớm mai nào
Người nhớ nắng chiều nay?
____



Bên thềm


Bên thềm mây trắng ai ngồi ngóng
Về đâu lưu luyến
Một ngày qua
Vàng bay
Cho lá xao niềm nhớ
Ai hẹn chờ ai dưới nguyệt tà?
____



Xuân lại đến


Xuân lại đến
Bao rộn ràng thi vị
Những con đường hoa lá hát vu vơ
Về với đất những úa vàng năm tháng
Cho trên cành bát ngát những niềm thơ


Xuân lại đến trên tóc người ánh bạc
Mắt thanh tân
Và tim mới dậy thì
Từ mây trắng
Xa vời đường quê cũ
Vẫn bồn chồn trong mỗi bước chân đi


Chiều xuân tới
Xót tim người xa xứ
Có nụ cười
Mà ươn ướt bờ mi…
____



Ðừng nói


Ðừng nói gì
Ðừng nói gì thêm!
Ngòi bút cứ thầm thì trang giấy


Dưới cầu
Chiều nay
Dòng sông vẫn chảy
Qua những cuộc tình
Lặng im…
____



Ngày tháng


Gió vẫn bay
Và mây cứ trôi
Nụ hồng trên tay
Chút buồn se môi
Tháng ngày đi qua
Chưa hề trở lại
Tôi về thăm tôi
Góc bể
Chân trời

(Nguồn: sangtao@org)

Thơ Vũ Kiện

 


Mộc bản chiêm bao


tôi vẫn thường mang hoài tiếc nuối
chưa được xuôi nhiều đường quê hương
loạn ly từ lúc chưa đầy tuổi
mất cả trời thơ, lạc phố phường


quê mẹ chưa bao giờ được gặp
họa hoằn trong mộc bản chiêm bao
ngỡ như lúa kể lời cổ tích
cho cánh đồng quê nghe tình ca dao


những địa danh này tưởng rất quen
từng trang sách vở miết mê tìm
trong tiềm thức bút chì xanh đỏ
vẽ những nhành sông chảy thật mềm


rồi vẫn như người du khách lạ
ngỡ ngàng chiêm ngưỡng ảnh trường sơn
xin mây: viên đá chân đèo vướng
về để trưng trong tủ kính hồn


ngoài ba mươi tuổi làm lưu lạc
mới biết mình đánh vỡ không gian
gọi ai mà gởi lời di niệm
của kẻ vừa rơi khỏi địa đàng


mốt mai tôi chết cho tôi được
đắp mặt bằng hương tóc người yêu
và trong sáu tấm hòm xô lệch
cho gối đầu lên quyển truyện Kiều


hát hộ tình ca vút Thái Thanh
cho hồn tôi bát ngát màu xanh
xác này lửa hỡi làm tro bụi
gió giạt về ven biển Thái Bình.

Thơ Phạm Phan Lang

 


O buồn


O ngồi một mình
Trong khu vườn vắng
Trời chiều thiếu nắng
Cảnh vật buồn tênh


Con chim chiền chiện
Ðậu ở cành chanh
Ðôi mắt nhìn quanh
Thấy O ngồi khóc


O đi phơi thóc
Chim bước theo sau
Lòng O dàu dàu
Cho chim hạt gạo


O buồn áo não
Lỡ mối tình đầu
Chàng nay về đâu
Ðể O vò võ


Nỗi lòng không tỏ
O sống một mình
O sống lặng thinh
Chỉ chim chiền chiện…
____


Về thăm


Mùa Xuân đã về, em có hay
Anh ở bên kia những tháng ngày
Vẫn dõi thăm em, em có biết
Vẫn thấy em ngồi nhìn mây bay


Trong vườn hoa thắm, em thơ thẩn
Cùng lũ chim uyên ríu rít ca
Ô hay sao mắt em u ẩn
Không thấy mai vàng khoe sắc hoa


Ðêm nay trăng sáng treo song cửa
Soi bóng cô phòng em nằm nghiêng
Sao quá nửa đêm em chưa ngủ
Anh đã về đây hãy ngủ yên


Trong mơ như thấy miệng em cười
Vòng tay ôm gối mặt em tươi
Anh phải đi đây em yêu dấu
Sáng mai thức dậy mong em vui.

Hawaii, 22 tháng 3, 2013
(Nguồn: [email protected])

Lấy đá từ kim tự tháp Maya 2,300 năm để … làm đường


BELIZE CITY, Nam Mỹ (AP)
Một công ty xây dựng vừa dùng xe ủi đất phá hủy toàn bộ một trong những kim tự tháp lớn nhất của dân tộc Maya cổ xưa để lấy đá dùng cho một dự án làm đường, theo loan báo của chính quyền Belize hôm Thứ Hai.

Quang cảnh khu phức hợp Nohmul nơi một kim tự tháp Maya  bị một công ty xây dựng đem thiết bị nặng đến phá hủy để lấy đá làm đường. (Hình: AP/Jaime Awe)

Trưởng viện khảo cổ quốc gia, Jaime Awe cho biết, việc phá hủy tại khu phức hợp Nohmul ở phía Bắc Belize bị phát giác hồi cuối tuần qua. Đây là trung tâm tế lễ có niên đại lâu ít nhất đến 2,300 năm và cũng là địa điểm quan trọng nhất ở Bắc Belize, giáp ranh với biên giới Mexico.

Ông Awe ta thán: “Thật không thể tưởng tượng nổi người ta lại có thể khờ dại và vô cảm đến thế, khi nỡ lòng phá kiến trúc này để lấy vật liệu làm đường. Tôi có cảm tưởng như bị ai đó tống một đạp vào bụng. Thật kinh khủng quá.”

Tuy khu phức hợp Nohmul  nằm trên vùng đất tư nhưng luật Belize nói rằng, mọi di tích thuộc thời tiền Hispanic đều thuộc sự bảo vệ của chính phủ.

Cảnh sát Belize nói, họ đang điều tra và nếu cần sẽ truy tố kẻ có trách nhiệm tội hình sự. (TP)

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

 


Tặng anh

(Bài viết cho anh Khải)


Em tặng anh
Những hạt nước mắt
Ngày còn bé theo anh chơi ngoài nắng
Em bị đòn.
Chúng ta cùng chia nhau cái đau
Mặn vị trẻ thơ


Em tặng anh tiếng rơi
Hạt lệ em tươi khóc
Nước mắt em giòn cười (1)
Chuyện trò chia sẻ
Cây sầu đông nhà bố mẹ trổ hoa


Theo anh em mình lớn
Tặng anh
Hạt lệ cười, em mười tám tuổi


Xúng xính trong bộ quần áo anh mua cho bằng lương tháng lính đầu tiên
Nước mắt reo.
Không là núi cao. Không là biển cả.
Nhưng anh em mình, máu chảy ruột mềm (2)
Nước mắt biết buồn
Ngày anh theo bước quân hành
Em thảng thốt như hồi bé tiễn cha đi xa
Chuỗi xâu hạt lệ


Những tháng năm anh ngoài biên ải
Em khóc một mình
Mặn vị chia ly


Tin lời cầu nguyện
Xin hạt đất, vạt gió, nắng ấm quê nhà chở che anh đường tên mũi đạn


… Tặng anh hạt lệ câm
Tặng anh hạt lệ chờ
Con mắt nào nhìn suốt đất trời
Tai nào nghe vạn dặm
Tìm anh.
Hỏi anh
Nơi nào biệt tích


… Và một sáng nắng tràn
Em nghe tim mình đập lời chim khách
Mẹ nói ngoài sân có nụ hoa hỷ tín.
Chắc sắp có tin thằng Khải…
Ôi, ôi, em không tin
Hạt lệ mừng
Nụ cười tức tưởi,
Khi anh, người-tù-binh bỗng trở về, trở về như hiện ra.
Em tặng anh
Này tiếng vỗ tay em vui buồn ứ lệ


Này bàn tay mẹ gầy thăm hỏi thịt da xưa, con à con mập bủng…
Máu lại chẩy để ruột quặn đau
Trong những tháng ngày bão dông Sài Gòn khốn khổ
Hạt lệ khốn khó
Hạt lệ ngậm ngùi
Hạt lệ âu lo
Ngày đầu tiên em đi làm bằng chiếc xe đạp anh ráp từ nhặt nhạnh ở những cửa hàng đồ cũ
Em mơ trên phố
Những vòng quay ấm nắng Sài Gòn


Mình tặng nhau
Hạt lệ xót


Khi mẹ bới cho chúng ta, những đứa đi làm, lon cơm không phải độn bo bo (3)
Khi đứa em trai đi làm xa về cột dấu dưới bắp chân một khoanh thịt được mua bằng tem
phiếu (4)
Nhưng chúng ta đã đâu đành…
Anh em chúng mình tặng nhau
Hạt lệ chia đôi hạt gạo


Nụ cười cam chịu
Ngày chúng ta cùng uống một ly cà-phê-vợt trên vỉa đường
Ðêm thành phố người đi như bóng
Ánh mắt đèn dầu
Bóng ngày mai leo lắt
Anh em mình khơi chút lửa ngày xưa
Rồi một ngày em sẽ tặng anh bài thơ nói về hạnh phúc


… Một ngày
Em không thể đánh thức anh dậy để than rằng em mất ngủ
Em không thể, bên những đa đoan của cuộc sống, để kéo anh ra vườn chỉ cho anh xem
vầng trăng mười sáu


Khi ánh đèn sáng trong phòng làm việc kia không còn dành chỗ cho em đọc một bài thơ
nói về bóng tối


Ôi rất nặng nên hạt lệ không thể trào ra.
Hạt lệ mềm không thể đỡ chúng ta đi…


Nhưng anh ơi
Em vẫn muốn tặng anh nụ cười tinh nghịch
Như hồi anh và em là học trò
Em muốn tặng anh mùi áo lính thơm khi em vừa ủi xong
Như hồi anh là anh tân binh trường Thủ Ðức
Em muốn kể cùng anh
Bằng tiếng nói vô tư, bằng hạt lệ dễ rơi
Như hồi em là cô em nhỏ…


_____


(1) thành ngữ “Giòn cười tươi khóc.”

(2) Người đời thường nói: Anh em máu chảy ruột mềm

(3) Sau 1975, cơm không thuần là hạt gạo mà phải độn bắng một thứ lương thực gọi là bo bo.

(4) Sau 1975 chế độ mới có một chính sách mà người dân gọi là“ngăn sông cấm chợ”, mọi lương thực thực phẩm bị cấm đem vào nội thành và ngược lại.

Thơ Ngọc Trân

Ðính chính:

Bài thơ này đã được đăng ở Quán Văn số 215, ra ngày Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013 nhưng lại đề sai tên tác giả. Sau khi phối kiểm, chúng tôi xin đăng lại ở đây, với lời xin lỗi đến tác giả Ngọc Trân.



Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ


Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ.
Xác thân này đâu chết cho quê hương?
Súng gươm xưa đã bỏ lại chiến trường!
Thân chiến bại nhục nhằn nơi đất khách!


Hơn nửa đời đã tan rồi khí phách.
Nhớ bạn bè nằm xuống nghĩ mà đau!
Không quan tài cờ phủ giữa chiến hào,
Máu thịt đã thấm vào lòng đất mẹ.


Bao năm trời bao nhiêu người trai trẻ,
Chết không cần cờ phủ vẫn uy nghi.
Khi nằm xuống bạn nào đã lo chi?
Chỉ ước muốn thân này dâng đất nước,


Ta giờ đây đã tàn bao mơ ước!
Chuyện ngày xưa chỉ còn thấy trong mơ.
Ngày về quê càng lúc cứ xa mờ.
Thời gian vẫn lạnh lùng theo năm tháng,


Tuổi càng cao lòng càng nghe mặn đắng!
Xót thân này khi chết bỏ lại đây!
Nơi xứ người bạn hữu chẳng còn ai?
Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ.

(Nguồn: www.bienkhoi.com/so-53/tho-ngoctran.htm)

Nhạc sĩ Anh Bằng – một đời cho âm nhạc

 


Nhìn lại sau hơn 50 năm sáng tác


Phạm Kim


Khi nghe CD “Anh Còn Yêu Em…” trình làng trong năm 2008 của Anh Bằng (phổ thơ Phan Thành Tài) cùng với Khúc Thụy Du (phổ thơ Du Tử Lê), chúng ta thấy mélody qua dòng nhạc của người nhạc sĩ từng trải mênh mang như sóng nhưng cũng trỗi dậy căng tràn nhựa mới.

Người phụ trách nhạc yêu cầu trên SBTN-TV Orchid Lâm Quỳnh cho biết, “‘Anh Còn Yêu Em” là ca khúc top hit được yêu cầu liên miên trên truyền hình. Với lời thơ: ‘Anh còn yêu em, Nụ hôn sim tím, áo nhàu qua đêm’ ‘Anh còn yêu em, như rừng lửa cháy, anh còn yêu em, như ngày xưa ấy, anh còn yêu em, đường xanh ngực nở, anh còn yêu em lồng tim rạn vỡ, anh còn yêu em, bờ vai mười sáu… Nồng nàn hương ấm’, và ‘Bạch đàn thâu đêm, Thầm thì tóc rũ chiều xuống mờ sương, cửa đóng rèm buông – Gối kề bên gối, môi kề bên môi’… ‘Buồm trăng giương cánh, khi biển triều lên, sóng xa êm đềm’ ‘Anh còn yêu em – Chênh vênh mi buồn’, mélody của ca khúc này bắt được bằng những rung động của lời thơ, như chính Anh Bằng là người làm thơ, sống động như đó là nội dung cuộc sống của ông.”










Nhạc sĩ Anh Bằng hiện đã trên 80, vẫn còn miệt mài sáng tác.


Ðồng thời còn có những bài hát khác cũng phổ từ những lời thơ như “Anh còn yêu em, bờ vai 16” hay “Anh biết em đi chẳng trở về, ” nghe âm điệu cứ như là những ca khúc trẻ nào như của lứa tuổi mới lớn, 18 đôi mươi của ông từ trên nửa thế kỷ trước “Nỗi Lòng Người Ði”: “Tôi Xa Hà Nội năm lên 18, khi vừa biết yêu…” Nên CD “Anh Còn Yêu Em” xuất hiện năm 2008, Anh Bằng như trở lại thời mới lớn khi vừa mới biết yêu? Từ đấy, người thưởng ngoạn tưởng như Anh Bằng sáng tác bởi chính cuộc sống lãng mạn rung cảm đắm say của ông. Tại sao?

Cuộc đời của Anh Bằng sinh năm 1925, đã trải dài ra, từ “những đồi sim” lớn lên thời có cao trào kháng chiến Văn Cao, Hữu Loan (thập niên 1940-1950), ở vùng cửa Thần Phù Ðiền Hộ, Thanh Hóa, tới những đêm lắng nghe tiếng hàng bạch đàn gió lay, như tóc xõa ở Quy Nhơn (1957 và thập niên 1960). Ðến Hoa Kỳ tiếp sáng tác những ca khúc sáng tác từ cảm nhận khi sống bỡ ngỡ những năm đầu tỵ nạn, bát ngát đồi hoa tím ở thành phố nhỏ dưới 5,000 dân ở (Enumclaw) thuộc tiểu bang Washington tới Quận Cam: Rung cảm khi nhớ lại đồi ấu thơ, cánh buồm căng tuổi trẻ và chênh vênh ở tuổi bất cứ nào khi nhìn nhau qua hàng mi buồn nuối tiếc – Chênh vênh như gần như xa – bên nhau trong quán trên đồi gió cao, như thấy sóng biển, lảo đảo chênh vênh mất mát… những hứng khởi trữ tình rất mới vượt qua lằn ranh thời nhạc phổ thông trở thành trữ tình với cảm hứng từ thơ “mới” Du Tử Lê, Nguyễn Khoa Ðiềm, B.H., Phan Thành Tài…

Theo nhà văn Trần Khánh Liễm: “Ba Làng có hai vườn thông thật đẹp và đầy mơ mộng, mà những ai thích nhạc đều ra đó để lấy cảm hứng. Những buổi chiều Chúa Nhật các tu sĩ của tiểu chủng viện thường lên núi Thủi chơi. Nơi này có những đồi hoa sim trùng trùng lớp lớp – mấy trăm mẫu trải dài cho tới sườn núi và tận cùng ra tới biển với những tảng đá to lớn phía cạnh bãi.Những đêm khuya khi trời đẹp chỉ nghe tiếng sóng êm từ từ đổ, để ru hồn người vào giấc đông miên… Còn khi biển động thì… ôi thôi, sóng lớn như vỡ bờ!”

Trong đời sống thực, Anh Bằng đã rời Sài Gòn trong chuyến bay từ Tân Sơn Nhất vào ngày 29 Tháng Tư, cùng với vài người con, trong số đó có Thy Vân vừa tuổi trăng tròn, nhưng vợ ông và vài người con khác còn kẹt lại. Ông đến trại tị nạn Fort Chaffee-Arkansas, được một phi công (Mr Tom) của hãng hàng không Alaska bảo trợ đến Connecticut, rồi sau đó đạo diễn Trần Thăng giúp về định cư tại Enumclaw, ngoại ô Seattle. Tại đây, Thy Vân đã tốt nghiệp trung học, trước khi cả gia đình (thêm Trần Ngọc Sơn, Trần An Thanh) di chuyển về ở Quận Cam và chủ trương Trung Tâm Asia.

Và phải chăng như nhà thơ Du Tử Lê thổ lộ trong đoạn “Hãy nói về cuộc đời – khi tôi không còn nữa! ”“ Hãy nói về cuộc đời”: Ngay khi tác giả nay còn sống quanh ta đâu đây, thì đáng quí hơn là khi tác giả đã ra đi mất rồi, mới ca tụng chiêu hồn sao?


“Nỗi Lòng Người Ði”… Tôi Xa Hà Nội, khi lên 18 khi vừa biết yêu”…


Anh Bằng sinh ra và lớn lên tại vùng đất phù sa Tân Bồi, Thần Phù, làng Ðiền Hộ-Thanh Hóa. Năm 1951, người anh của ông là Ðại úy Trần An Lạc, chỉ huy trưởng Lực Lượng Tự Vệ của Ðức Cha Lê Hữu Từ, bị Việt Minh lùng bắt gắt gao. Cùng lúc Việt Minh muốn đe dọa Ðại úy Trần An Lạc, nên đã dọa trấn áp cả các người anh em là: anh cả, nhạc sĩ Trần Văn Mão và hai người em, là ông Trần Tấn Mùi (trước 1975 là dân cử của Tỉnh Lâm Ðồng-VN) với cậu em út Anh Bằng nhỏ tuổi, để tiêu diệt lòng cương quyết bảo vệ khu tự trị do lệnh của Giám Mục Lê Hữu Từ,… vì ông chỉ huy trưởng Tự Vệ-Trần An Lạc vẫn không chịu ra hàng!

Vì Anh Bằng không ra khỏi “vùng Tề” và khu Tư (từ Thanh Hóa tới Nghệ An) để trốn tránh như các người anh khác, nên đã bị bắt, bị kết án và đi tù Lý Bá Sơ… Mãi đến khi Việt Minh ám sát được Ðại úy Trần An Lạc, người không ở trong quân đội, nhưng từng xuất ngoại, kể cả Tân Gia Ba, (trong lúc ông này ngồi trên xe jeep chỉ huy từ tòa Ðức Giám Mục Lê Hữu Từ đi ra, bị mai phục bắn hạ – ngay cổng Tòa Giám Mục Phát Diệm, từ đó án đe dọa cho mấy anh em mới không còn nhắc tới đe dọa nữa.

Theo lời ông Thơ Ðường-Phạm Ngọc Pháp, phụ tá Linh Mục Nhạc (tại Ấp Hàng Dầu-Chí Hòa có Giáo Xứ An Lạc) kể rằng tên giáo xứ An Lạc đã được đặt cho một xóm họ đạo di cư tân lập sau 1957 ở ngoại ô Sài Gòn-vùng Ông Tạ). Nhưng ông Anh Bằng vẫn còn bị giam tù với những cực hình khắt khe, trong khoảng thời gian Tây nhẩy dù xuống Phát Diệm, Việt Minh đang nỗ lực chuẩn bị mặt trận Ðiện Biên Phủ. Rồi Pháp thua trận Ðiện Biên và mãi cho đến khi có Hiệp Ðịnh Genève thì mới được thả – gia đình đi đón Anh Bằng về. Thân hình đúng nghĩa chỉ còn “da bọc xương,” mang theo trí nhớ một ca khúc Anh Bằng viết trong tù: “Tiếng Hò Sông Chu,” là con sông chảy ngang trong ký ức người tù. Anh Bằng đưa vợ con vào Nam.Vợ ông, Trần Thị Khiết, người bạn đời giản dị bình thường, vẫn gắn bó chung dưới một mái nhà Quận Cam trên 60 năm qua…

Nhiều người dân làng còn nhắc nhớ, nhà văn Trần Khánh Liễm nói: “Có một thời 3 anh em ông Anh Bằng, có người anh cả là nhạc sĩ đàn phong cầm rồi đến hai ‘ca sĩ’ Trần Tấn Mùi và Anh Bằng là các giọng hát chính: Ông Mùi là giọng hát nam solo, hai anh em cùng có giọng hát nổi tiếng át hẳn bạn đồng lứa.”

Các tiếng đàn tiếng hát đồng lớp với Anh Bằng lúc bấy giờ là Linh Mục Hương Tiến, Linh Mục Ðinh Trí Thức, ông Ninh Phúc Duật, và Trần Khắc Kỷ (cụ Chánh Kỷ đã qua đời gần đây tại Nam Cali), cũng như một số bạn lớp trên như Linh Mục Thanh Lãng, GS Phạm Việt Tuyền, LM Nguyễn Duy Vi, Nguyễn Hữu Chỉnh, Ðức Giám Mục Nguyễn Sơn Lâm, LM Trần Khắc Hỉ (học trên 2 lớp), Vĩnh Phò, Phạm Tế Mỹ, chánh án tòa nhân dân Phạm Ngọc Hoan (thân phụ của cựu viên chức Tình Báo Trung Ương thời Nguyễn Văn Thiệu-Phan Văn Huấn, bố vợ của nhạc sĩ Lê Văn Khoa), những người trong làng danh tiếng như Sơn Ðiền-Vũ Ngọc Ánh, Sư Huynh Phạm Ngọc Hóa (hiệu trưởng Taberd/ Viện Ðại Học La San), Bác Sĩ Trần Kim Tuyến, nhạc sĩ Nguyễn Khắc Cung (cùng người Ðiền Hộ), giám đốc Viện Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn, thân phụ ông Cung là cụ Bố Chánh Tỉnh Thái Bình Nguyễn Lập Lễ.

Ngoài ra, Anh Bằng cũng là lớp đàn anh tại Ba Làng của Trần Khánh Liễm, Thượng Nghị Sĩ Nguyễn Gia Hiến, Nguyễn Tiến Hỷ (học trên Anh Bằng 2 lớp), Ðàm Quang Hưng, TS Nguyễn Xuân Phong, TS Nguyễn Tiến Hưng (phụ tá Tổng Thống, đặc trách Liên Bộ, đặc trách kế hoạch VNCH), trẻ nhất là nhạc sĩ Trường Sa, GS Phạm Thiên Hùng, Trần Anh Liễn. Ðồng thời một vài nhân vật kể trên cũng đều là bà con họ hàng, làng nước với nhạc sĩ Anh Bằng. Sau ngày gia đình đón từ Lý Bá Sơ (Trại Giam Số 5) năm 1953 trở về làng Ðiền Hộ, sau đó ông có chuyển ra Nam Ðịnh và Hà Nội trước khi theo làn sóng di cư vào Nam, trôi dạt không có một mảnh giấy tờ, lý lịch nào của những năm học chuyên cần, xuất sắc từ Ba Làng nữa.

Những người bạn đồng trang lứa hoặc nhỏ tuổi hơn nhưng có đầy đủ giấy tờ bằng cấp từ những năm học Ba Làng thì đã được giữ những chức vụ khá lớn. Còn Anh Bằng sau tháng năm tù đày trở về với hai bàn tay trắng, may nhờ vào Pháp ngữ rất thông suốt, Anh ngữ cũng khá giỏi và cũng nhờ thời gian tự học với một vài trí thức trong tù, ông lại trở thành một nghệ sĩ sáng tác nhạc. Trách nhiệm này, ông đa mang trên vai tròn suốt một đời sau đó.

Vào Nam, ông phục vụ quân đội trong ngành Công Binh từ 1957, ở Quy Nhơn (lúc ấy Thy Vân mới vừa ra đời sau các anh chị mang tên: Dân, Việt, và Nam). Sau đó ông được chuyển về Tiểu Ðoàn Chiến Tranh Tâm Lý nhờ sáng tác các vở kịch đoạt giải Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, suốt thời gian này gia đình nhạc sĩ Anh Bằng từ xa thỉnh thoảng liên lạc với họ hàng anh em.

Giải ngũ năm 1962, khi đang được trọng dụng nhờ tài năng văn nghệ trong Tiểu Ðoàn Chiến Tranh Tâm Lý, ông liên lạc lại được với anh em họ hàng ruột thịt, sau đó ông cùng vợ con về sống tại Bà Chiểu. Ðây là quãng thời gian ông sáng tác rất mạnh, và gắn bó chặt chẽ gần gụi với các hệ thống truyền thanh Quốc Gia và tư nhân.


Tâm hồn nhạc sĩ luôn sống động, như mãi vẫn tươi mới


Trong khoảng thời gian1956-1958, Anh Bằng soạn vở kịch thơ dài khoảng 3 giờ “Ðứa Con Nuôi“đoạt giải thưởng hạng nhất của giải thưởng văn học nghệ thuật và kịch nghệ của Tổng Thống VNCH. Liên tiếp những năm sau đó, ông soạn thêm những vở kịch nổi danh thời ấy như: Hoa Tàn Trên Ðất Ðịch, Lẽ Sống và Nát Tan…

Những vở kịch này đã được các đài phát thanh diễn lại nhiều lần, nhưng chẳng ai biết Anh Bằng là tác giả! Ông thích sống đời nghệ sĩ tự do, và phát triển trong lãnh vực sản xuất âm nhạc, phát thanh, ông liên tiếp có nhiều tác phẩm “best seller” và lập nhiều cơ sở kinh doanh liên hệ đến ca nhạc, như 3 quán ca nhạc Làng Văn, gần sân vận động Hoa Lư, một quán khác tại Ngã Tư Bẩy Hiền…

Cuộc sống vẫn thật yên tịnh, ông luôn tự chế, chỉ muốn là người nghệ sĩ hết sức lãng mạn nhưng không bao giờ đi quá xa, và giữ được vai trò người cha gương mẫu trong gia đình, một nghệ sĩ chừng mực, nghiêm chỉnh sáng tạo. 

Nhờ tài năng diễn xuất kịch nghệ, được trọng dụng trong quân đội một cách công bằng, ông luôn khiêm tốn, chừng mực. Là tác giả không ai ngờ được của các khẩu hiệu tuyên truyền, các bài viết chiến dịch cho“Binh Méo-Cai Tròn,” “Huynh Ðệ Chi Binh” thường được ban hài hước nổi tiếng nhất thời ấy là “Ban kích động nhạc AVT” trình bày, với mục đích nêu cao tâm tình của người lính, tránh chia rẽ.

Nhạc sĩ Anh Bằng thường nhớ lại những năm cuộc chiến cao độ, thính giả ái mộ và yêu mến ca nhạc chính là anh em quân nhân tiền tuyến hoặc hậu phương và những người tình, người thân yêu của lính… Ðó là thời thành tựu của những ca khúc hát mỗi ngày, trên hệ thống phát thanh thương mại tại Sài Gòn. Khi ca khúc “chạm” đến trái tim người nghe rồi sẽ được yêu mến, đón nhận, chỉ giản dị thế thôi… Như “Nửa Ðêm Biên Giới,” “Căn Nhà Ngoại Ô” v.v… dành cho đại chúng, và sau này “Khúc Thụy Du,” hoặc cuối đời:”Anh Còn Yêu Em,” thỏa mãn cả mọi thính giả dù là kén chọn nhạc, khó tính, thích nội dung bài hát có chiều sâu ý nghĩa, hay là đại chúng thính giả ưa nhạc đa sầu đa cảm. Cũng như những năm ở hải ngoại này (lần thứ nhì lập nghiệp trở lại, cũng giống như bao nhiêu năm trước tại quê nhà, vẫn bắt đầu lại từ đầu với hai bàn tay trắng), sáng tác của Anh Bằng có thêm những nét xúc cảm mới, đưa vào dòng nhạc mélody của sức sống mới dựa trên kho tàng âm nhạc Việt, bằng xúc cảm vượt trội hơn cả so với những nhạc sĩ đã thành danh trước đây. Lớn lên trong âm hưởng dân ca, những ca khúc từ giáo đường, thời lên 6 tuổi đã “kéo” đàn Nhị lưu loát…

Những người hát nhạc Anh Bằng, như Nguyên Khang, Y Phương, Thiên Kim, họ thể hiện thật tươi mới qua các DVD và CD Asia trong vài ba năm gần đây… Họ cũng khiến ta liên tưởng tới mươi năm trước với Như Quỳnh, Mạnh Ðình tiếng hát sở trường những khúc hát mộc mạc bình dị như “Chuyện Tình Hoa Trắng,” “Chuyện Giàn Hoa Thiên Lý, Cô Bé Môi Hồng, ”Chuyện Tình Hoa Sim,” bài hát ra đời sau nhưng vẫn tươi mới hơn những ca khúc tương tự về đồi hoa sim thơ Hữu Loan, đã vang dội sân trường Thanh Hóa (quê Hữu Loan), nối lên cùng với Sông Lô của Văn Cao rung động cả vùng khu Tư, trong lúc ấy Anh Bằng đang được giáo dục và học thuộc sách nhạc Cantique de la Jeunesse của nhà dòng.

Từ thập niên 1965-1975, với những ca khúc top hit như: Nếu Vắng Anh, Giấc Ngủ Cô Ðơn, và khi sang đến hàng loạt sáng tác như “Chuyện Tình Lan Và Ðiệp 1, 2, 3…” ra đời cùng với các nhạc phẩm khác của Sóng Nhạc. Lúc ấy Anh Bằng đã là người nhạc sĩ sống rất phong lưu, bằng tài và chuyên cần, tự mình tạo ra;đi lại bằng xe Toyota tư nhân mới, tiền bạc vô nhiều không kể,” ”không nhạc sĩ sáng tác hoặc nhà văn có tác phẩm nào có thể giầu bằng.”
Có nhiều người vẫn nêu câu hỏi: Tại sao tác giả Anh Bằng lại sống thầm kín, khiêm cung, tránh cho in hình (dù là một nghệ sĩ… rất ăn ảnh) và tránh trả lời các cuộc phỏng vấn của báo chí?… Có lẽ hiểu được ông vì bị chi phối bởi quan niệm cổ về nghiệp “xướng ca…”: Dù rất thành công về tài chánh và trở thành “bố già” trong lãnh vực nghệ thuật sân khấu, ông không hề khuyến khích hoặc đào tạo con cháu nối tiếp đường đi của ông, ngoại trừ một khi lớp hậu duệ tự ý thức và tự chọn lựa.


Trọn cuộc đời giữ tâm hồn thơ và mộng: Anh Còn Yêu Em


Khởi đi từ những năm xa xưa mới đến Hoa Kỳ và định cư tại một thành phố nhỏ của tiểu bang Washington trước khi về Cali chủ trương một trung tâm ca nhạc đã lớn mạnh và rất danh tiếng hiện nay, nhạc sĩ Anh Bằng tâm sự rằng: “Trong tủ thơ của mình có trân trọng hàng ngàn tập thơ và các sáng tác của nhiều tác giả thương mến gửi tặng, Anh Bằng trân trọng từng bài thơ, đọc thường xuyên rất kỹ, không bỏ sót…”

Theo lời ông, “tác giả rất quý mến những ca sĩ hát nhạc Anh Bằng trước đến nay.” Mới đây nhất qua ca khúc Anh Còn Yêu Em, như Nguyên Khang, Y Phương, Thiên Kim, cũng như xa xưa có Phương Dung, Thanh Thúy, Thanh Tuyền… đầu thập niên 1980 ở hải ngoại có Lệ Thu, Ngọc Lan, Hải Lý. Họ hát Hạnh Phúc Lang Thang rồi đến Như Quỳnh mà theo lời ông những tiếng hát hát thành công đoạt trong list nhạc top hit.. Tất cả, cho dù bao giờ, lúc nào ông cũng đều dành cho những tiếng hát nhạc của mình: sự cảm mến… Dù mười năm qua, ông không còn thưởng thức qua thính giác được tiếng hát nào qua thanh âm nữa. Có chăng ông chỉ còn ân cần xem lại hình ảnh, qua DVD và ghi nhận từ những lời khen ngợi, cảm kích của thính giả. Nhạc sĩ Anh Bằng cho rằng dù nhà thơ Phan Thành Tài (thơ phổ cho ca khúc Anh Còn Yêu Em) chưa nổi tiếng “nhưng thơ có hồn, thơ gây cảm xúc cho người viết nhạc.”.. và cả hai ca khúc “Anh Còn Nợ Em” và “Anh Còn Yêu Em” đều hay.

Trong ca khúc này, ta thấy mênh mông cả khung trời Thanh Hóa, rồi đến Quy Nhơn và quãng đời lưu vong Quận Cam, tất cả đều phảng phất nét lãng mạn chôn giấu. Ðiểm đặc biệt là có một vài ca khúc tác giả rất bằng lòng thì lại không được đón nhận mạnh, còn một số ca khúc tác giả không thích lắm thì lại được đón nhận nồng nhiệt (tuy vậy Anh Bằng cũng nói rằng: trường hợp này ít khi xảy ra). Có những tập thơ hay (đối với chủ quan của Anh Bằng), ông nói: “mình đọc đi đọc lại nhiều lần-thấy sung sướng” và “ngược lại cũng có những bài thơ của các tác giả danh tiếng nhưng lại vẫn chưa tìm ra được nét ưng ý để phổ thành ca khúc… Tác giả BH nhận định: “Tâm hồn nhạc sĩ Anh Bằng qua thính giả khắp nơi ghi nhận, càng những năm về sau Anh Bằng càng thơ mộng, trẻ trung, yêu thiết tha cuộc đời này, âm nhạc đã mang tâm tình vang xa…”

Những ca khúc nổi như cồn rất hiện tượng, thời thập niên 1960


Nếu Vắng Anh là ca khúc đầu tiên của Anh Bằng được in trên bản nhạc giấy với số lượng bán rất cao (đó là nét đặc thù của nền âm nhạc miền Nam – trước 1975) và cùng thời trên dĩa Sóng Nhạc-Asia qua tiếng hát Lệ Thanh, tiếng hát sắc sảo rất hay, nhưng ít chịu xuất hiện trên sân khấu hoặc chịu in hình ca sĩ trên bài hát ngày ấy. Ca khúc thứ nhì lại là Thanh Thúy được mời trình bày mang tên: Giấc Ngủ Cô Ðơn, và kế đến là tác phẩm thứ ba mang tên: Ðôi Bóng với Phương Dung rồi sau đó mới đến Lẻ Bóng một lần nữa lại được Thanh Thúy trình bày. Nhưng trước khi cho ra mắt 4 tác phẩm được các ca sĩ thượng thặng thời đó trình bày, Anh Bằng còn có Tiếc Thầm, (một ca khúc cổ võ cho cao trào đi quân dịch, bảo vệ đất nước tự do cho người dân) ít người nghĩ đến tên tác giả, đã do ban AVT trình bày lần đầu được phát nhiều lần trên màn ảnh truyền hình mới ra đời được chiếu lớn trên toàn quốc cho đợt thử nghiệm truyền hình đen trắng, chưa hết lại còn những bài hài hước Anh Bằng dựa trên ý thơ Hồ Xuân Hương, khiến ai cũng nhớ, cũng cười thoải mái với Em Tập Vespa, hoặc Ðánh Cờ… không phải của Lữ Liên. Riêng bài Huynh Ðệ Chi Binh thì lại là một đề tài phẩm bình về sự chia rẽ trong quân đội rất ý nghĩa khi kêu gọi đoàn kết giữa hàng tướng lãnh để chống Cộng, bảo vệ người dân…

Trong sáng tác mạnh mẽ bội phần với thời trước 1965, Anh Bằng liên tiếp cho ra đời: Nửa Ðêm Biên Giới, tiếng hát Thanh Thúy, Tiếng Ca U Hoài (một trong những ca khúc tác giả rất thích, rất hài lòng và biết được rằng không thành công như những ca khúc khác), sau đó là những ca khúc mở lối cho cao trào phát thanh thương mại như: Hai Mùa Mưa, Căn Nhà Ngoại Ô, Gõ Cửa… cùng với cả trăm sáng tác khác, với nhiều khúc hát slogan, khúc hát chiến dịch tuyên truyền mà Anh Bằng viết không cần lưu lại tên tác giả dù với ông, không một việc làm hoặc sáng tác nào mà ông coi nhẹ, không đặt trọn vẹn trái tim với tinh thần phục vụ.

Tên của từng bài hát và tiết tấu cùng chọn ca sĩ thời bấy giờ nằm trong tay nhạc sĩ, sự tìm chọn ca sĩ, tập luyện và cùng nhau đi thu băng chung cả là một công trình kéo dài cả tuần lễ, và nhạc sĩ vừa có quyền vừa thể hiện vai trò rất quan trọng trong tiến trình trình diễn… Cho đến khi “Chuyện Tình Lan và Ðiệp 1, 2, 3…” ra đời đã đánh dấu mức cực thịnh của những fans ái mộ và nhu cầu nghe, thưởng thức loại nhạc tình cảm gần gụi của Anh Bằng.

Sau đó sáng tác “Chuyện Tình Trương Chi” tuy số thu có thua “Chuyện Tình Lan và Ðiệp” nhưng thính giả đại đa số vẫn khát khao thưởng thức và mua các bản nhạc giấy xuất bản với số lượng đáng kể, và số thu tài chánh đã vượt trội một ca khúc có tựa đề tương tự , đó là “Khối Tình Trương Chi” của nhạc sĩ thành danh Phạm Duy: Dù ca khúc ký tên Phạm Duy này là loại nhạc noble, được đánh giá sang cả, nhưng ít ai bỏ tiền ra mua nhạc giấy bài này, hoặc yêu cầu nghe qua các chương trình Phát Thanh Thương Mại thường nhật so với Anh Bằng.

Trong khi các chương trình phát thanh thương mại, quyến rũ đông đảo thính giả, từ học sinh, thanh niên, bạn trẻ, quân nhân tiền tuyến, em gái hậu phương, cả giới lao động thợ thuyền, cả những bạn gái trẻ nhọc nhằn gánh nước cũng dành dụm đồng tiền khó kiếm, mua nhạc giấy hoặc dĩa nhạc Chuyện Tình Lan Và Ðiệp. Những tháng năm đó có phong trào “say mê” với các chương trình Phát Thanh Thương Mại, tư nhân là chủ tràn ngập những quảng cáo như ta vẫn thấy ngày nay rất nhiều ở Hoa Kỳ.Một trong những sáng tác mới và rất sung mãn mới được thu CD và DVD gần đây của Anh Bằng là “Khóc Mẹ Ðêm Mưa” qua tiếng hát Ðặng Thế Luân, Nhạc sĩ Anh Bằng tâm sự rằng: “Mẹ mất sớm, người anh thứ hai (bị Việt Minh ám sát từ sớm) khiến Anh Bằng lúc nào cũng chơ vơ nhớ và cần mẹ, nhưng đến khi người anh từ trần ngày 29 Tháng Tư, 2006, khiến nhạc sĩ Anh Bằng cảm nhận như một mất mát thật lớn lao đã xảy ra cho mình.” Nước mắt và xúc động rất chân thật nhiều tháng đã khiến cho ca khúc sống thật và thương cảm, gieo cảm xúc cho hầu hết người nghe qua ca khúc…


Phong phú sáng tạo, nhanh chóng chinh phục trái tim của khán thính giả


Tính tình kín đáo, thiện cảm của Anh Bằng khiến những “ông lớn” trong ngành âm nhạc tuyên truyền cũng chẳng bao giờ biết Anh Bằng chính là tác giả những sáng tác như Tiếc Thầm, và là tác giả những vở kịch được quân đội diễn nhiều nơi. Một tâm hồn nghệ sĩ tiềm ẩn biết bao thơ mộng mà bây giờ sau hơn 50 năm nhìn lại sự nghiệp, nhiều thính giả mới thầm thán phục thêm khi nghe những ca khúc lãng mạn chân tình như: Khúc Thụy Du, Anh Còn Yêu Em, Khóc Mẹ Ðêm Mưa.. Tiếc Thương trong DVD Lá Thư Chiến Trường muộn màng ra đời. Và đến nay, gần như không DVD Asia nào không có đóng góp tươi mới. Sáng tác kịp thời để mang tên Anh Bằng mà không được chờ đón.

Trở lại với các sáng tác như bài “Hoa Học Trò,” là của Anh Bằng chứ không phải Trần Thiện Thanh, “Chuyện Giàn Thiên Lý” cảm nhận từ ý bài thơ Nhà Tôi của Yên Thao, hoặc Trúc Ðào, ý thơ của Nguyễn Tất Nhiên. Theo nhà văn Phạm Quốc Bảo: “Chúng ta thấy các bài thơ dài thượt, khó bắt được âm điệu để diễn tả những ý thơ, thế mà qua tay nhạc sĩ Anh Bằng, ông tỏ ra rất dễ dàng nắm bắt được ý chính những rung cảm mạnh mẽ nhất, thô sơ nhưng gần gũi nhất, để người nghe sẽ nhớ ngay, hiểu ngay và có thể hát lại dễ dàng, họ sẽ yêu thích và ghiền… Và công lao chính là nhờ âm điệu của dòng nhạc tài hoa, dù chỉ cảm nhận một vài ý thơ, nhưng không bao giờ Anh Bằng quên trang trọng đề tên nhà thơ qua tác phẩm ấn hành.”

Kiếm được một bài nhạc sẽ ăn khách rất khó, kiếm được một bài thơ hay trở thành ca khúc lại càng khó hơn nữa, nhưng Anh Bằng đã “đeo” cho bài thơ một đôi hia bảy dặm, nó đã bay bổng xa tới tận đâu đâu..“ Chỉ cần 32 trường canh,” ông đủ diễn tả cho thính giả biết tựa đề, nét lãng mạn và nội dung của bài thơ bài hát… và như ánh sét, nhanh chóng đi ngay vào tận mỗi trái tim. Ông biết trước loại nhạc nào quần chúng thích, kể cả vào những năm sau những đảo chính, chỉnh lý, biến động ở MiềnNam, người dân cần những tình cảm mới, nguồn xúc động tươi tắn, gần gũi, bình dị và trong thời điểm này có những sáng tác cho chiến dịch, như “Nửa Ðêm Về Sáng,” “Nửa Ðêm Biên Giới” như các khẩu hiệu cổ động, nó phát xuất từ Anh Bằng: Chỉ trong thoáng chốc ngồi ở bàn viết và liền được tung lên phát thanh, vang dội toàn quốc ngay sau đó…


Triệu phú (thời VNCH) hãng dĩa Sóng Nhạc-Asia


Nhạc sĩ Anh Bằng quá dầy kinh nghiệm phát hành, phân phối của trung tâm Dĩa Sóng Nhạc, từ những năm điều hành hệ thống âm nhạc ở các đài Phát Thanh Quốc Gia, cho tới các chương trình phát thanh thương mại. Cái nhìn viễn kiến của ông, theo lời anh Trần Văn Khải là “nhìn ra biển rộng mênh mông chân trời bao la, và tiến mạnh, chứ không chỉ là cái nhìn nhỏ hẹp trong ao hồ nhỏ bé.”

Cũng theo Anh Bằng: “Âm nhạc và văn nghệ miền Bắc(1954-1975) chỉ có kho súng đạn, chiến đấu trong khi miền Nam là một kho tàng nhạc giá trị tình tự và nhân bản.” Dù trong một hai năm đầu lớp dạy nhạc Lê Minh Bằng khu nhà thờ Tân Ðịnh Sài Gòn, mới chỉ vừa đào tạo đã có được thêm Trang Mỹ Dung và Giáng Thu… cho các chương trình phát thanh kịp một năm trước khi miền Nam thất thủ vào Tháng Tư 1975. Ðó là những năm hợp tác tuyệt vời của bộ ba: Lê Dinh đến Canada (sinh năm 1934 – là viên chức trọng yếu phụ trách tân nhạc của Ðài Phát Thanh Sài Gòn), nhạc sĩ Minh Kỳ (1930-1975), đi tù và chết và Anh Bằng, trong cái tên ghép ba người: Lê-Minh-Bằng.
Ra hải ngoại, Anh Bằng khởi nghiệp ban đầu với người cháu trai là nhà tổ chức ca nhạc Trần Thăng, chung sức lập ra Trung Tâm Dạ Lan khoảng năm 1984.

Ông vốn sẵn có tài, cả hai có sáng tạo, và người cháu có tài chánh, nhiệt huyết và sáng kiến; nên những năm đầu tiên rất thành công đáng kể. Trong dịp này, Thy Vân cũng có hình mặc áo dài xanh nước biển in trên bìa băng cassette nhạc khi hát một vài ca khúc, nhưng sau đó Thy Vân biến dần vào lãnh vực tổ chức. Cô có ý muốn phát triển lớn rộng hơn, và Asia ra đời từ đó. Khi rời Dạ Lan cũng là lúc Thy Vân không còn hát và bắt đầu điều hành, phát triển Asia dưới sự hướng dẫn và công sức của thân phụ. Nhờ vậy, Asia đã lên rất cao.

So sánh với vài nhạc sĩ có tiếng, có tài và thế lực giao tế rộng, sáng tác mạnh như Hoàng Thi Thơ, Phạm Duy nổi bật trong giới văn nghệ nhờ báo giới luôn nhắc nhở khen ngợi trước 1975, cũng phải chịu nhượng bộ, bó tay trong khung cảnh xa lạ xứ người… Từ đó mới thấy sự chọn lựa đúng lúc và có kế hoạch cũng như tài năng phong phú, nhạc sĩ Anh Bằng lớn lao vượt trội là như thế!

Soạn nhạc để có người yêu mến, và có số thu tài chánh khó ai có thể ngờ tới… Không đáp ứng được quần chúng qua một vài ca khúc thì bị loại bỏ.Có lẽ như thế mà những ca khúc gần đây mới là cảm nhận nét lãng mạn, tài hoa, như mỗi loạt nhạc ra đời của Asia, và Anh Bằng nói riêng là thêm một đợt đón nhận mới, lạ kỳ! Nhạc sĩ Anh Bằng thập niên qua đã có góp phần viết script, chọn nhạc, soạn nhạc, cùng đóng góp ý kiến trong việc chọn ca sĩ và ca khúc… góp sức đưa Asia lên mức thành công rất cao. Tâm niệm của Anh Bằng là “đáp ứng quần chúng, muốn người nghe thoả mãn tâm sự của nghệ sĩ sáng tác;như vậy có nghĩa là tác phẩm đã thành công…” Cũng như khi lập ra lớp huấn luyện nhạc trước 1975, ông cũng có một lý do đặc biệt: “Vừa đào tạo, vừa tìm kiếm ra tài năng mới.”


Ðối thủ trong âm nhạc của Anh Bằng? Có hay không?


Ðã từng sống trong Lý Bá Sơ, từng đêm nghe tiếng cai tù đánh thức những người bạn đồng tù khác, thức dậy, trói ké, mang ra sân bắn hoặc mang đi điều tra hành hạ có lẽ là nỗi ám ảnh khôn nguôi trong đầu của nhạc sĩ… thiếu ăn, thiếu áo quần, thiếu một mảnh chăn đơn để che đắp cái rét giá tù đày… nhưng tác giả Anh Bằng luôn nở một nụ cười, không chua cay oán thù, dù “không bao giờ đội trời chung với chủ nghĩa và chính sách từ những năm trước 1954, và chủ nghĩa CS kéo dài những năm sau đó…” Ðối với người nhạc sĩ đầy tấm lòng nhân ái này, ông luôn có một nụ cười tươi tắn cho cuộc sống, hầu như không bao giờ ganh ghét.

Không bận lòng với ai, chỉ phấn đấu say mê làm việc, thúc đẩy tự chính mình, nhưng luôn tươi tỉnh với một câu nói như giờ thúc quân (kinh nghiệm từ gian khổ).Ông thường thúc đẩy: “Khi làm việc thì phải tiến lên, phải “sắt máu,” ý của ông chỉ muốn diễn tả lòng quyết tâm. Ông không tranh giành với đồng nghiệp hoặc với một ai, vì bản tính chân chất hiền lành… nhưng có thể chỉ ngoại trừ với lập trường và vì lằn ranh trong cách sống? Theo ông, qua những lần thổ lộ ở tại xứ người, thì: “Trong khi chúng ta cố mang lại những lạc quan, kêu gọi chiến đấu bảo vệ đồng bào, bảo vệ sự sống còn và nhân bản tại miền Nam thì lại có những người cố tình phản chiến, kêu gọi hòa bình bằng mọi giá như thể là họ luôn lên tiếng nói: chúng ta hãy đầu hàng đi!”

Chế độ VNCH lúc ấy chẳng phải là không chặt chẽ trong chủ trương kiểm duyệt ca nhạc chiến đấu: Các ca khúc trước khi được in, được phát trên các đài phát thanh, hoặc trước khi được thu dĩa, đều trải qua những con mắt kiểm duyệt gắt gao. Vẫn theo ông “thậm chí có những sáng tác khi cho phát thanh, thu dĩa tạm gọi là “đầu Ngô mình Sở,” vì các con mắt kiểm duyệt, các sếp kiểm duyệt, mỗi viên chức, mỗi nhạc sĩ, thêm câu này, thay chữ kia, bớt, cắt chữ nọ, để thích hợp với chính sách… nâng cao tinh thần cùng chiến đấu.” Thế nhưng nói riêng về mặt tuyên truyền thì chúng ta làm sao mà cản nổi khi cứ 3 ca khúc phản chiến, kêu gọi buông súng thì chúng ta mới có kịp một sáng tác nỗ lực chiến đấu như của Anh Bằng, Duy Khánh, Trần Thiện Thanh, (một sáng tác chống tàn ác, bảo vệ tự do thì có ngay ba ca khúc phản chiến kêu gọi buông súng hòa bình mọi giá!!) khiến cán cân lực lượng tuyên truyền chúng ta bị xâm lấn bởi phe phản chiến, làm lợi cho đối phương… Chẳng hạn, khi Trịnh Công Sơn mô tả cảnh “các bà mẹ chết vì chiến tranh vì bom đạn” như một hơi hướng phản chiến, thì nhạc sĩ Anh Bằng lại ra đời ca khúc có những hình ảnh tương tự, nhưng dưới con mắt của một chiến sĩ đấu tranh có chính nghĩa cho tự do:”một bà mẹ ôm con chết trong tay mình nhưng cảm thông sự hy sinh chiến đấu của đất nước“là vì giặc phá hoại, và người dân Miền Nam, yêu chuộng tự do, nỗ lực“tự vệ.”.., hoặc nói lên nỗi khổ chiến tranh qua ca khúc “Nó,” hoặc Ðêm Nguyện Cầu…

Ðiều trái nghịch là một số những kẻ thụ hưởng trong miền Nam tự do thì thích âm nhạc phản chiến, trái lại rất nhiều cán binh cộng sản và dân chúng miền Bắc lại ưa chuộng tìm nghe, chép chuyền tay những lời nhạc về “người mẹ ôm con chết vì bom đạn của kẻ chủ trương chiến tranh” của Anh Bằng, hoặc ca khúc “Nó” “Ðêm Nguyện Cầu,” “Nỗi Lòng Người Ði” để soi chiếu lại cuộc đời thời chiến tranh của họ quá nhiều bất hạnh: Các cán binh miền Bắc vẫn lén lút thích thú say mê ca khúc “Tôi xa Hà Nội năm lên 18 khi vừa biết yêu.”.. như những món hàng “độc,” được ưa chuộng và đánh giá cao… Phải chăng trước những trách nhiệm tự chọn qua cuộc sống dân sự, trong vai trò Tâm Lý Chiến, tác giả Anh Bằng cũng khác với Trịnh Công Sơn, mỗi người một cách diễn đạt. Theo lời anh Trần Minh: “Nhạc Sĩ Anh Bằng muốn dùng nhạc của mình góp phần làm suy thoái tinh thần sát máu của các chiến binh sinh Bắc tử Nam, với ước mong miền Nam được yên bình, giặc từ Bắc không thể xâm lấn vô Nam…”

Nỗi đau đớn này dằn vặt tác giả Anh Bằng, khiến ông giới hạn nhạc tình của mình để hướng vào góp phần trực tiếp hoặc gián tiếp qua những ca khúc ca ngợi cuộc chiến đấu cho tự do dân chủ.

Có lẽ cho đến hơn ba thập niên, sau miền Nam thất thủ, tâm sự của nhạc sĩ Anh Bằng qua thổ lộ vẫn chưa nguôi ngoai… Lý do chỉ giản dị có thế… Theo lời đạo diễn Trần Thăng, Mây Productions – giám đốc/sáng lập Hollywood Night/ Dạ Lan nói: “Những người như ông, không ngại chống lại một chủ nghĩa sai lầm, với tiếng nói và tấm lòng chân thật.” Ông Anh Bằng vẫn có thổ lộ đôi lần: “Tương lai một đất nước Việt Nam rồi sẽ không còn CS,” hình như ông luôn lạc quan như thế: .”.. nhưng không hẳn chúng ta chỉ ngồi chờ đợi sự sụp đổ, ta phải góp phần tích cực thì ngày ấy sẽ đến” … Một đời tận tụy, với trên 500 sáng tác, trong đó rung cảm của ông trải ra với độ 200 bài phổ thơ. Nhưng trên tất cả vẫn là một tấm lòng trọn vẹn với đất nước của một nghệ sĩ có lý tưởng, dù rất thành công nhưng xem ra ông vẫn thấy không được như mơ ước: Quân đội đã là lò luyện thép nhưng cũng là tháp ngà cho một số người khác kiêu binh. Anh Bằng đã hưởng những phúc lợi từ các lò luyện thép và có những người cũng đã “đứng dậy được” sau những “cú đấm Thôi Sơn” của vận nước mà không thiếu gì những người đã cũng như tiếp tục gục ngã, mà có mấy ai vững niềm tin “sau cơn mưa trời đã lại sáng”… Riêng Anh Bằng, như “người tù vượt ngục Papillon,” đã “đứng dậy được”…

Và bao nhiêu năm đã trôi qua, nước chảy qua cầu, tác giả Anh Bằng với trái tim nhân ái, hiền lành từ thời tu học ở Ba Làng (cùng chất chứa đau thương ở Phương Ý-Lý Bá Sơ sau đó), tấm lòng với âm nhạc luôn tươi tắn, nhạc trữ tình Anh Bằng cuối đời vẫn thêm mới mẻ sang cả, ở một mức thưởng ngoạn cao vẫn đi vào từng trái tim, và ở lại lâu dài (so với sự đào thải nói chung… nhanh đến độ tàn nhẫn hiện nay của ca khúc sáng tác – nhất là tình trạng nhạc trong nước), qua một số sáng tác mang của Anh Bằng mãnh liệt và tồn tại lâu bền, vừa lòng mọi giới mộ điệu ở trình độ thưởng ngoạn khác nhau.


Người biến những cô Tấm thành siêu sao diva nhạc Việt


Ngày xưa ông đã sáng tác có “Chuyện Tình Lan và Ðiệp,” bây giờ qua Hoa Kỳ ông lại tiếp tục sáng tác có Chuyện Tình Hoa Sim, Chuyện Hoa Trắng, Chuyện Giàn Hoa Thiên Lý: Ðề tài cũ nhưng vẫn được đón nhận và hay vượt trội, ngoài ra còn có ca khúc, ý thơ của Nguyễn Tất Nhiên: Trúc Ðào… Tuy vậy những năm đầu khi chưa thành Trung Tâm Ca nhạc tại Hoa Kỳ, ông đã có những ca khúc sáng tác như: Huế Xưa, Cõi Buồn được đánh giá là cũng thu hút, nhưng không được hưởng ứng nồng nhiệt.

Sang đây, Chuyện Tình Hoa Sim làm kỷ niệm vào nghề của Như Quỳnh, khi cô mới tới Hoa Kỳ. Ngày ấy, Như Quỳnh được nhạc sĩ Trúc Giang, thân sinh nhạc sĩ lắm tài Trúc Hồ (đang nối nghiệp tài năng nhạc Anh Bằng?) giới thiệu tại nhà thờ Tam Biên quận Cam-Cali, và cùng với dòng nhạc lãng mạn tình tứ, Như Quỳnh là mặt nổi của dòng nhạc Anh Bằng được đại chúng yêu mến.Những tài danh 10 , 20 năm qua, hoặc 40 năm về trước… và mới nay thôi cũng chỉ là một sự nối tiếp:Anh Bằng đã từng “khám phá,” từng giúp gò luyến láy những năm xa xưa cho Phương Dung, Thanh Thúy, Thanh Tuyền. Sự nổi tiếng của những tên tuổi này trong làng âm nhạc, từ trong nước đến hải ngoại, nói lên được rằng, cây đũa thần đủ sức “biến cô Tấm thành công nương” được hay không?

Nơi đây, với nhạc sĩ Anh Bằng trong vài chục năm qua, câu trả lời là với “tên tuổi thành danh thường vẫn là một initial cho một bài mới sáng tác.” Khác với nhiều người nói chung – chưa kịp được khen ngợi đã bị loại bỏ – quên lãng, chính vì đó là những cái hay nổi rộ, ngay từ bước đầu, giống như chương trình thương mại Anh Bằng góp công sức ngày xưa thật khó khăn, nhưng thành công ngay. Ðịnh luật chung: Phải tài hoa mới được trao phó cho, để tạo được những bước nổi lên đình đám… Một ca khúc mới, một bài thơ mới, một tiếng hát mới, có nổi được trên sân khấu (hoặc có cơ hội bước được lên sân khấu) và được vang dội khắp nơi, cũng đã là chuyện khó.

Tác giả Anh Bằng đôi lần thổ lộ rằng: “Tôi không muốn tác phẩm bị cô đơn, lẻ loi trong âm nhạc, không muốn bài hát mình nghĩ là hay, mà chỉ dành riêng cho vài lớp người hoặc để nhằm chỉ đáp ứng giới người ưa thích xa vời và hiểu được. Khi đã sáng tác là ‘phải đụng tới một khối lớn đa số quần chúng yêu thích.’” Theo ông như lời tâm sự với nhà thơ Du Tử Lê và Nguyên Sa, “Sẵn lòng xóa bỏ một sáng tác, khi nghĩ rằng sự ra đời ca khúc nào đó sẽ không chiếm được đa số quần chúng đón nhận, hiện còn nhiều sáng tác trong những năm qua, gần cuối đời những ca khúc ca ngợi tình yêu và vài bài Thánh Ca còn đang cất trong safe box.”

Chính vì vậy mà ở kết hợp “Ý thơ cùng với mélody” phải vang vọng trong tâm tưởng, để thành một tác phẩm được ưa chuộng. Tác giả phải ngồi xuống bàn vào buổi chiều, có khi cạnh người cháu Trần Khải (hoặc Trần Thăng sau này là đạo diễn của Hollywood Night-Dạ Lan) cận kề tán thưởng: Những ngón đàn guitar dạo mélody của nhạc sĩ Anh Bằng, thường được tâm sự chia sẻ, chỉ trao đổi với vài người thân khi sáng tác vừa kết thúc… Nhưng ngược lại, hầu như ông không hề khuyến khích các người con ông theo ngành sáng tác âm nhạc? Không một lời giải thích của tác giả vì sao? Có thể các người con không có một quá trình dài học nhạc như ông tại Ba Làng, không có hoàn cảnh thúc đẩy cần thiết, không trải qua những kinh nghiệm lẫn thương đau?

Và sáng tác tiếp nối sáng tác, trở thành tác phẩm được đón nhận, cung cách giản dị đắm say trong vài giờ viết nốt với chữ viết luôn trân trọng và đẹp (và ngày nay thì nhạc sĩ Anh Bằng sáng tác-gõ nốt nhạc rành rọt trên máy điện toán).Những bản nhạc ấy chẳng mấy lâu sau sẽ đồng loạt phổ biến xa rộng, và “một sớm một chiều” được hưởng ứng, ngưỡng mộ…

Còn ngày nay, cung cách sáng tác không khác, ông dựa trên ý tưởng lời thơ, tươi vui bên phím điện toán… có khác chăng là Anh Bằng đi ngược lại với thời gian, sống lại với đồi sim tím mênh mang quê nhà thời còn đọc thơ Hữu Loan, tím cả chiều hoang biền biệt càng ngày nhạc càng thêm trẻ và căng đầy sức sống…

Nhạc sĩ Anh Bằng thường tâm sự: từ kinh nghiệm học ở Ba Làng, ông được hun đúc sức sống và tận tụy làm việc mãnh liệt và cương quyết, hàng ngày còn trau dồi – học Anh văn nữa chứ!

Còn bây giờ là lúc nhìn thấy các hậu duệ đã vững vàng trên đường sự nghiệp, thì ông bắt đầu thanh thản và an nhiên… Những năm lao động khổ sai, người tù Lý Bá Sơ, đói khổ là hành trang để ông thêm trân trọng tự do, nhân bản mà mình được hưởng ở Miền Nam, và ở cả bên ngoài nước Việt Nam ngày nay.

Vẫn đi tiếp một quãng đời, khởi đi từ ca khúc “Tiếng Hò Sông Chu” và bản án tù Lý Bá Sơ, cướp mất thanh xuân, chàng trai Anh Bằng lúc nào cũng như mới lớn – tuổi 18, tươi tắn nhựa sống, dù nay ông đã bước qua khỏi sinh nhật thứ 81 trên vài năm rồi.

Tìm dì Vân quê gốc Hốc Môn,

 


Tôi tên Trần Văn Hải tên thường gọi ở nhà là Nương muốn tìm người thân là dì Vân, quê gốc Hốc Môn, đi qua Mỹ theo diện con lai. Trước 1975, dì ở Bà Chiểu, nhà bán tạp hóa. Nếu ai biết tin hay dì nhận đuợc tin nhắn này xin liên lạc về: 186/36 Trần Quang Khải, phường Tân Ðịnh, Quận 1, điện thoại 0937610 hoặc Duong Cong Ba, 13352 Galway St., Garden Grove, CA 92804, điện thoại (714) 487-8029.

Tìm chị em Lưu Tú Ngọc, Lưu Uyên Khôi, Lưu Linh Vũ

Muốn tìm ba chị em: Lưu Tú Ngọc, Lưu Uyên Khôi, Lưu Linh Vũ; con của ông Lưu Linh Bảo và bà Trần Thị Chất, trước 1975 ở số nhà 422 Hai Bà Trưng, Saigon. Nếu ai biết tin tức của ba chị em xin liên lạc về Võ Tuấn, email: [email protected].

Mẹ và con

 


Hạnh Nguyên


Sau 21 năm chung sống, một ngày, tự nhiên vợ của Peter nói với ông: “Anh hãy mời một phụ nữ khác đi ăn tối, xem phim. Em yêu anh, nhưng em biết người đó cũng yêu thương anh và muốn dành thời gian ở bên cạnh anh.” Peter thật bất ngờ khi nghe vợ khuyên, nhưng khi vợ “bật mí” người ấy chính là mẹ ruột của ông thì Peter vui vẻ điện thoại ngay.










(Nguồn: Google)


Mẹ của Peter góa bụa đã 19 năm và sống một mình.

Peter bận rộn công việc, con cái nên rất ít gặp mẹ. Nhận được điện thoại mời ăn tối của Peter, người mẹ ngạc nhiên: “Có chuyện gì không ổn hả con? Con khỏe không?” Peter trấn an mẹ: “Mọi chuyện vẫn tốt, đơn giản là con muốn hai mẹ con mình ăn tối với nhau.”

Cuối tuần đó, Peter lái xe đến đón mẹ. Khi Peter vừa đến cửa, mẹ đã đứng đợi. Bà mặc lại bộ váy áo trang trọng của dịp kỷ niệm ngày cưới lần cuối cùng. Bà không quên uốn tóc và trang điểm nhẹ. Bà cười rạng rỡ: “Mẹ khoe với bạn là con mời đi ăn tối, các bà ấy rất ấn tượng về điều này.” Người mẹ vô cùng tự hào khi khoác tay con trai bước vào một nhà hàng ấm cúng và nổi tiếng với thức ăn ngon. Lúc Peter xem thực đơn, bà lại mỉm cười: “Nhìn cảnh này, mẹ nhớ lúc con còn bé, mẹ toàn xem thực đơn để chọn món ăn phù hợp với con.” Peter trìu mến: “Bây giờ con sẽ làm thay mẹ.”

Họ say sưa trò chuyện suốt bữa tối. Khi Peter tiễn mẹ về đến nhà, người mẹ nói: “Lần sau chúng ta lại ăn tối với nhau nhé, nhưng hãy để mẹ mời con.”

Chưa đầy một tuần sau, mẹ của Peter qua đời vì một cơn đau tim.

Ít lâu sau, Peter nhận được một phong bì, trong đó có bản sao một hóa đơn trả trước ở chính nhà hàng mà Peter và mẹ mới đến ăn tối. Kèm với hóa đơn là lời nhắn của mẹ: “Con trai thân mến. Mẹ đã trả tiền trước cho hóa đơn này. Mẹ không chắc có thể cùng con trở lại đây lần nữa, nhưng mẹ vẫn trả tiền cho hai phần ăn – dành cho con và con dâu của mẹ. Chắc con không biết rằng bữa tối hôm ấy có ý nghĩa đến thế nào với mẹ. Thương con nhiều.”

(Nguồn: Hanh Nguyen, [email protected])

Phó chủ tịch nhà nước CSVN: Diễn biến ngày càng xấu

 


HÀ NỘI (NV)Tham dự cuộc họp định kỳ do Ủy Ban Thường Vụ của Quốc Hội CSVN tổ chức, bà Nguyễn Thị Doan, phó chủ tịch Nhà nước CSVN xác nhận: Diễn biến kinh tế càng ngày càng xấu!

Các biểu hiện khiến bà Doan xác nhận diễn biến kinh tế càng ngày càng xấu là: tín dụng đóng băng, sản xuất đình đốn, doanh nghiệp thua lỗ và phá sản, công nhân thất nghiệp.










Thanh niên đến dự một hội chợ về việc làm. Thanh niên hiện chiếm 50% số người thất nghiệp tại Việt Nam. Nguyên nhân của thực trạng này là những sai lầm trong điều hành kinh tế vĩ mô, khiến hàng trăm ngàn doanh nghiệp phá sản. Hàng trăm ngàn doanh nghiệp khác phải thu hẹp hoạt động. (Hình: báo Lao Ðộng)


Trong cuộc họp định kỳ diễn ra vào ngày 14 Tháng Năm, Ủy Ban Thường Vụ của Quốc Hội CSVN nhận định kinh tế Việt Nam đang suy thoái.

Theo ông Nguyễn Văn Giàu – Chủ nhiệm Ủy Ban Kinh Tế của Quốc Hội CSVN, kinh tế Việt Nam đang bộc lộ những hạn chế đáng ngại do phụ thuộc vào vốn đầu tư, không nỗ lực cải thiện năng suất lao động, thiếu quan tâm tới việc sử dụng các nguồn lực lao động chất lượng cao và ứng dụng các tiến bộ khoa học, công nghệ vào sản xuất.

Nhân vật từng là cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN, dùng các số liệu cho thấy sự tăng trưởng đã chựng lại suốt từ năm 2011 đến nay, để chứng minh, tiềm lực kinh tế của Việt Nam đang giảm.

Phía Ủy Ban Kinh Tế của Quốc Hội CSVN khẳng định, sự suy thoái thể hiện qua tổng cầu và nguồn thu ngân sách sụt giảm mạnh, hang tồn kho, nợ xấu, thị trường bất động sản đóng băng, khả năng hấp thụ vốn của khu vực sản xuất càng ngày càng kém.

Tuy Việt Nam đã có kế hoạch tái cơ cấu và thay đổi mô hình tăng trưởng nhưng việc thực hiện chưa có kết quả rõ rang. Chính sách kích thích tăng trưởng bị hạn chế bởi tình trạng thâm hụt ngân sách. Trong lĩnh vực công nghiệp chế tạo, chế biến, lượng hang tồn kho vẫn rất cao và làm cho sản xuất trở thành thiếu an toàn.

Bàn về vai trò và hoạt động của Ngân Hàng Nhà Nước – từng liên tục bị công luận chỉ trích – ông Giàu cho biết, đa số thành viên Ủy Ban Kinh Tế của Quốc Hội CSVN nhận xét, chủ trương kiểm soát tín dụng với lãi suất cao của Ngân Hàng Nhà Nước đã khiến nhiều doanh nghiệp ngừng sản xuất, giải thể, phá sản. Ủy Ban Kinh Tế của Quốc Hội CSVN khuyến cáo, “không thể kéo dài tình trạng này hơn nữa.”

Bà Nguyễn Thị Doan, phó chủ tịch Nhà nước CSVN, cho rằng: Nếu lần họp tới, Quốc Hội không có giải pháp hữu hiệu để cứu nền kinh tế thì khó khăn sẽ ở mức độ rất trầm trọng. (GĐ)

Spreading the word on health care


BY TAM NGUYEN / Nguoi Viet 2



 LOS ANGELES — An organization formed to help millions of Californians gain health insurance coverage beginning in January today announced it will award a $37 million grant to 48 partner organizations.









 Groups receiving grant funds from Covered California will use the funds to conduct outreach and education programs beginning in 2014. In addition, 226 subcontracting health care groups are working with the partner organizations to help fulfill the mandate of the federal Patient Protection Program and Affordable Care Act.

 “We are excited to build on our partnerships with organizations that have trusted relationships in diverse communities throughout the state,“ said Peter V. Lee, executive director of Covered California. “Together, we can significantly strengthen our effort to ensure as many Californians as possible are aware of and are enrolled in the new health insurance options this fall for coverage beginning Jan. 1, 2014.”

 The organizations that were selected will reach close to 9 million people and more than 200,000 small businesses within 58 counties in California. It will focus on reaching out to 5.3 million Californians in need of health care, with about half of them qualifying for financial aid.

 The grants will help to spread the word across California to small businesses and individuals about just how to sign up for the health-care coverage.

 The grants will help organizations reach a variety of Caucasian and ethnic groups. In all, 19 grant-receiving organizations across the state will work with the Vietnamese population.

 “We are excited by the many organizations who will receive financial support, but we are also excited at the level of interest and commitment demonstrated by hundreds of organizations who applied,” Lee said. “Whether or not they receive funding, we see an outpouring of interest from groups across the state who want to be part of increasing the health care coverage costs and ensure California’s divers population has fair and equal access quality health coverage.”

 Covered California’s board has received $43 million in federal funding over a two-year period to help organizations reach all eligible Californians. So far, $34 million has been distributed to organizations focusing their outreach on consumers eligible for health care coverage through Covered California. An additional $3 million has been spent on small businesses that are eligible to provide for employees through the Small Business Health Options Program. Another $6 million still remains for outreach and education strategies in 2014.

 Covered California is charged with creating a new insurance marketplace in which individuals and small businesses can get assess to health insurance. In 2014, Covered California will help state residents to compare available health-care plans. The federal government has funds available to help with the finances if the cost is too high for an individual, and small businesses will be able to purchase health plans for their employees.

Ðoàn Thanh Niên CSVN có thể biến tiền thành rác

 


Gia Ðịnh/Người Việt


QUẢNG NGÃI (NV)Ðoàn Thanh Niên CSVN vẫn được ví von như “cánh tay phải” và là “đội hậu bị” của Ðảng CSVN. Thực tế cho thấy, tổ chức chính trị này cũng có khả năng biến tiền thành… rác.

Hôm 12 Tháng Năm, tờ Người Lao Ðộng có một phóng sự ngắn, tường thuật về “Làng thanh niên lập nghiệp Ba Tơ” ở huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi. Năm 2004, Ðoàn Thanh Niên CSVN đã nhận 6,000 héc ta đất và 25 tỉ từ công quỹ để xây dựng ngôi làng này.










Một góc “Làng thanh niên lập nghiệp Ba Tơ.” (Hình: báo Quảng Ngãi)


Năm 2007, công trình “Làng thanh niên lập nghiệp Ba Tơ” hoàn thành. Ðoàn Thanh Niên CSVN đưa tới đó 324 gia đình. Hiện giờ, theo tường thuật của tờ Người Lao Ðộng, chỉ có ba gia đình còn lưu tại đó! Toàn bộ các công trình của “Làng thanh niên lập nghiệp Ba Tơ” (trụ sở, tram xá, trường học, hệ thống cấp nước,…) và 6,000 héc ta đất đã bị bỏ hoang và đang hư hại theo thời gian, 25 tỉ công quỹ đã trở thành rác.

Ông Huỳnh Thương, phó chủ tịch huyện Ba Tơ, xác nhận: “Dự án đã thất bại. Huyện đã báo cáo cho tỉnh. Tỉnh đã kiểm tra và quyết định giao lại đất cho xã để xã tiếp tục giao đất cho dân canh tác giống như trước khi triển khai dự án.”

Dự án “Làng thanh niên lập nghiệp” được Ðoàn Thanh Niên CSVN đệ trình vào năm 2001, mục tiêu là xây dựng các khu định cư dọc xa lộ Hồ Chí Minh trên dãy Trường Sơn. Dự án này có nhiều giai đoạn. Giai đoạn thử nghiệm diễn ra từ 2001 đến 2006 với bốn “Làng thanh niên lập nghiệp.” Ðến giai đoạn 2006-2010, Ðoàn Thanh Niên CSVN đệ trình kế hoạch xin xây dựng thêm 22 “Làng thanh niên lập nghiệp” nữa. Tính ra, 26 “Làng thanh niên lập nghiệp” được xây dựng từ 2001 đến 2010 đã ngốn của công quỹ cả ngàn tỷ đồng và chiếm dụng hàng trăm ngàn héc ta đất.

Năm 2006, khi kết thúc giai đoạn thử nghiệm Dự án “Làng thanh niên lập nghiệp,” báo điện tử của Ðảng CSVN gọi những ngôi làng này là “điểm sáng.” Báo điện tử của Ðảng CSVN còn nhấn mạnh: “Ðiều đáng phấn khởi nhất là trong ‘Làng tThanh niên lập nghiệp không có hộ nghèo, không có hộ sinh con thứ ba, không có người mắc tệ nạn xã hội.”

Trên thực tế, đúng là các “Làng thanh niên lập nghiệp” không hề có “hộ nghèo, hộ sinh con thứ ba, người mắc tệ nạn xã hội” vì phần lớn bị… bỏ hoang.










Nhà trẻ của “Làng thanh niên lập nghiệp Sông Chàng” bị bỏ hoang. (Hình: báo Giáo Dục và Thời Ðại)


Chuyện “Làng thanh niên lập nghiệp” bị bỏ hoang như ở huyện Ba Tơ, Quảng Ngãi không phải là cá biệt. Ngoài báo Người Lao Ðộng, còn có tờ Giáo Dục và Thời Ðại tham gia tường thuật về sự hoang phí và ngu dốt khi cho phép Ðoàn Thanh niên CSVN biến tiền thành rác qua cái gọi là dự án xây dựng các “Làng thanh niên lập nghiệp.”

Trên số ra ngày 7 Tháng Năm, tờ Giáo Dục và Thời Ðại đăng bài “Nhà hoang ở làng thanh niên lập nghiệp,” kể về “Làng thanh niên lập nghiệp Sông Chàng” ở huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa. Ngôi làng này chiếm dụng 600 héc ta đất, ngốn hết 32 tỷ nhưng không có ai trong số 141 gia đình được đưa đến “Làng thanh niên lập nghiệp Sông Chàng” có thể yên tâm định cư tại đó. Tờ Giáo Dục và Thời Ðại mô tả như thế này về trạm y tế ở “Làng thanh niên lập nghiệp Sông Chàng”: “Khu nhà khá khang trang nhưng có đầy đủ ba không. Không hề có hoạt động khám chữa bệnh. Không thấy một cán bộ nhân viên y tế nào có mặt. Không hề có bất kỳ phương tiện, vật tư y tế nào.

Trước nữa, hồi giữa năm ngoái, đài phát thanh quốc gia (thường được gọi tắt là VOV), cũng có một bài tường thuật về “Làng thanh niên lập nghiệp Ia Mơ,” ở huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai. Ngôi làng này ngốn hết 27 tỷ, chiếm dụng 440 héc ta đất rừng nhưng theo VOV thì “Thanh niên không thể lập nghiệp được ở… làng thanh niên.”

Vào năm 2011, tờ Lao Ðộng cũng từng có bài tường thuật về vụ chiếm dụng hàng chục héc ta, tham nhũng hàng trăm triệu đồng khi thực hiện dự án “Làng thanh niên lập nghiệp Tây Vĩnh Linh” ở huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị nhưng những viên chức có liên quan chỉ bị kiểm điểm.

Bất kể thực trạng như vừa nêu, cuối năm ngoái, ông Nguyễn Tấn Dũng, ủy viên Bộ Chính Trị, thủ tướng CSVN, lại vừa hạ bút phê duyệt “Ðề án quy hoạch xây dựng làng thanh niên lập nghiệp giai đoạn 2013-2020.” Theo đó, Ðoàn Thanh Niên CSVN sẽ được chi thêm 850 tỉ và được sử dụng thêm 29 ngàn héc ta đất, để kiến tạo thêm 15 “Làng thanh niên lập nghiệp” nữa.

Xưa nay, dân chúng và công luận chỉ quan tâm tới hiệu quả hoạt động của các tập đoàn nhà nước, các tổng công ty quốc doanh, trong khi tình trạng tham nhũng, lãng phí công quỹ của những tổ chức chính trị thuộc Ðảng CSVN, như Ðoàn Thanh Niên CSVN thật ra chẳng kém cạnh gì. Chưa kể do đặc điểm của hệ thống chính trị độc đảng, vì là “cánh tay phải,” là thành viên lãnh đạo “đội hậu bị,” sau khi thản nhiên biến tiền thành rác, những kẻ lãnh đạo các tổ chức thống thuộc đó sẽ điềm nhiên ngồi vào vị trị lãnh đạo quốc gia, dân tộc.

Ông Trần Duy Bính

Hơn 1.6 triệu người đồng tính Việt Nam muốn có con

VIỆT NAM (NV)Lần đầu tiên tại Việt Nam, người đồng tính tham dự cuộc hội thảo về “Quan hệ cùng giới” lên tiếng đòi quyền kết hôn và sinh con.

Cuộc hội thảo này do tổ chức chương trình của Liên Hiệp Quốc về HIV/AIDS và Viện Nghiên Cứu Xã Hội về kinh tế và môi trường Việt Nam phối hợp tổ chức tại Hà Nội hôm 14 Tháng Năm.










Cặp đôi đồng tính đòi quyền kết hôn và sinh con tại cuộc hội thảo. (Hình: báo Thanh Niên)

Phúc trình của ban tổ chức cuộc hội thảo cho biết, Việt Nam hiện có khoảng 1.65 triệu người đồng tính và nhiều người muốn được kết hôn và sinh con, như những cặp vợ chồng khác giới.

Tại cuộc hội thảo, người ta công bố tài liệu nghiên cứu của Viện Chiến Lược và Chính Sách Y Tế trực thuộc Bộ Y Tế Cộng sản Việt Nam nói rằng 63% người đồng tính ở Việt Nam bị kỳ thị nặng nề.

Những hình thức kỳ thị mà người đồng tính ở Việt Nam phải đối mặt là bị trêu chọc, khinh bai, chửi mắng, đánh đập, xa lánh…

Tài liệu này cho thấy, khoảng 60% người đồng tính cuối cùng đã phải rời bỏ “thiên hướng tình dục bẩm sinh” của mình để kết hôn với người khác phái.

Nguyên nhân được nại ra là vì họ muốn báo hiếu với cha mẹ, và có con để cha mẹ vui lòng.

Phúc trình này cũng cho hay, 52% số người này cuối cùng cũng chọn con đường ly hôn. Lý do thông thường của cuộc hôn nhân đổ vỡ trên vì họ không tìm thấy hạnh phúc bên cạnh người phối ngẫu mà họ kết hôn chỉ để “tỏ lòng hiếu thảo với cha mẹ.”

Báo Thanh Niên dẫn lời tâm sự của một số cặp đồng tính hiện diện tại cuộc hội thảo nói rằng, cho đến nay họ vẫn chưa được phép nhận con nuôi. Mặt khác, vì luật pháp không thừa nhận nên bên nào sinh con cũng chỉ có tên hoặc cha hoặc mẹ, chứ không đủ cả hai cha mẹ đồng tính.

Theo các cặp đồng tính, chỉ khi nào được pháp luật công nhận thì rào cản và sự kỳ thị của xã hội đối với họ mới được gỡ bỏ.

Người đại diện của Bộ Tư Pháp Cộng sản Việt Nam tại cuộc hội thảo thì cho rằng chỉ có thể mong Luật Hôn Nhân & Gia Ðình sửa đổi sắp tới gỡ bỏ quy định cấm người đồng tính kết hôn.

Trước đó, ngày 16 Tháng Tư, ông thứ trưởng Bộ Tư Pháp Cộng sản Việt Nam cho hay bộ này đã có công văn đề nghị nhà nước Việt Nam cho phép người đồng tính kết hôn. (PL)

Tin mới cập nhật