Ngân sách NASA bao gồm chi phí bắt dẫn thiên thạch

 


WASHINGTON (FoxNews) NASA hôm Thứ Tư loan báo dự án ngân sách $17.7 tỷ cho năm 2014 bao gồm việc tiếp tục những dự án thám hiểm không gian và khởi đầu chương trình bắt một thiên thạch đưa vào quỹ đạo quanh Mặt Trăng để các phi hành gia có thể khảo sát tại chỗ từ năm 2025.









Một trong những thiên thạch sẽ có thể được bắt dẫn về quỹ đạo quanh Mặt Trăng. (Hình: NASA)
Như vậy ngân sách NASA 2014 chỉ kém năm 2012 khoảng $50 triệu, nhưng được phục hồi những khoản cắt giảm tự động, và tăng thêm khoảng $1 tỷ so với chi tiêu đã nhận được năm 2013 là $16.6 tỷ.

Chương trình bắt thiên thạch được dành $105 triệu trong năm 2014 và dự trù cho tới khi hoàn thành năm 2025 sẽ chi tiêu hết $2.6 tỷ. Mục tiêu là một thiên thạch có kích thước 23 feet nặng 500 tấn đang di chuyển trong quỹ đạo quanh Mặt Trời. Năm 2025 khi đã được dẫn vào quỹ đạo quanh Mặt Trăng, các phi hành gia bằng phi thuyền Orion sẽ có thể đến nghiên cứu tại chỗ cấu tạo của nó và  lấy hàng trăm pounds đá xưa  4.5 tỷ năm đem về Trái Đất.

Vật chất quý nhất để tìm ở thiên thạch là nước. Hiện nay muốn đưa một pound nước từ Trái Đất lên quỹ đạo tốn $10,000, vậy tại sao không tìm cách lấy trong không gian, đó là chủ trương mà các khoa học gia đặt ra. Nước trên thiên thạch nặng 500 tấn này tính ra trị giá khoảng $1 tỷ, nếu phải đưa từ mặt đất lên, chưa kể còn có thể có những kim loại giá trị khác sẽ lấy được ở đây. Các chuyến bay vào không gian tương lai sẽ nhờ nước từ thiên thạch để có oxygen và hydrogen làm nhiên liệu tiếp tế cho hỏa tiễn.

Có vô số thiên thạch trong quỹ đạo quanh Mặt Trời nhưng kiếm ra không phải là chuyện dễ, hầu hết đều nhỏ và tối, khó nhận thấy từ mặt đất. NASA sẽ phải có những viễn kính đặc biệt để tìm ra những thiên thạch có giá trị.

Mặt khác, thiên thạch luôn luôn  là mối đe dọa tiềm tàng cho Trái Đất. Thiên thạch rơi xuống Chelyabinsk ở Nga hồi tháng 2 là một minh chứng về hiểm họa ấy. Vì vậy, ngoài việc tìm kiếm để nghiên cứu hay khai thác các thiên thạch, NASA hy vọng có thể kiểm soát và ngăn chặn những thiên thạch nguy hiểm một ngày nào đó đụng vào Trái Đất. (HC)

Trung Quốc lại bị một loại cúm chim nữa

 


Hùng Tâm/Người Việt


Cuối Tháng Ba, chính quyền Trung Quốc chính thức thông báo với Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO-World Health Organization) về ba trường hợp nhiễm bệnh cho con người do vi khuẩn H7N9 gây ra tại thành phố Thượng Hải và tỉnh An Huy ở bên cạnh. Biến cố ấy khiến dư luận nhớ lại dịch bệnh SARS bùng nổ tại Trung Quốc vào năm 2003. “Hồ Sơ Người Việt” trình bày vụ này để chúng ta cùng lưu ý.


Một chứng bệnh lạ: H7N9


Người ta thường gọi chung một số chứng bệnh là cúm (flu, hay đúng hơn, influenza) do vi khuẩn gây ra. Vi khuẩn có thể xuất phát từ giống chim hay loài có vú và lây cho con người. Loại cúm A (Influenza A) xuất phát từ giống chim (kể cả gia cầm) được gọi chung là “cúm chim,” như “cúm heo,” “cúm bò,” “cúm chó,” lây ra từ súc vật. Trong loại cúm A (từ chữ avian là chim) có một chi lạ vừa xuất hiện, gọi là H7N9.

Khi thấy truyền thông nói đến “Influenza A (H7N9)” thì ta biết đến loại cúm chim, thuộc chi H7N9, vừa thấy xuất hiện tại Trung Quốc.

Nguyên nhân từ đâu thì chưa ai rõ, dù nhiều người nghĩ ra mối liên hệ đến sự kiện lạ vào đầu Tháng Ba vừa qua.
Trước khi có tin về bệnh H7N9 người ta đã thấy cả vạn xác heo và vịt nổi lềnh bềnh trên sông Hoàng Phố chảy ngang Thượng Hải rồi nhiều con sông khác trên khắp lãnh thổ Trung Quốc. Lý do có thể là vì nhiều hãng xưởng hay lò sát sinh đã thủ tiêu xác chết bằng cách đơn giản (theo kiểu Trung Quốc) là quăng xuống sông. Nhưng nguyên nhân vì sao mà heo gà lại chết cả vạn con như vậy thì chưa ai rõ. Còn giới chức Bắc Kinh phủ nhận là các con vật này đã chết vì bệnh H7N9.

Trở lại chuyện H7N9, sau khi Trung Quốc xác nhận với tổ chức WHO, người ta được biết thêm hai trường hợp dẫn đến tử vong ở Thượng Hải. Tính đến hôm mùng 8 vừa qua có 24 trường hợp mắc bệnh và bảy người thiệt mạng tại nhiều tỉnh khác ở miền Ðông của Trung Quốc. Tại hai tỉnh Giang Tô và Chiết Giang cũng đã thấy phát hiện loại bệnh này. Trong những ngày tới, người ta chờ đợi là còn được biết thêm về nhiều trường hợp khác, ở nơi khác.


Cho đến nay, bệnh vẫn còn mới và cả trăm người đã có tiếp cận với bệnh nhân đang được cách ly để chẩn bệnh và chưa thấy nói đến tình trạng lây bệnh…

Chúng ta nên chú ý đến hai chuyện: 1) bệnh có thể lây từ súc vật (chim chóc, gà vịt) qua con người và 2) từ con người lây qua con người. Trường hợp thứ hai này nguy hiểm hơn vì sau khi bột phát lại dễ lan thành dịch hay đại dịch khi mà con người dễ chung đụng với con người và bệnh có thể lây qua không khí (hít thở) hay tiếp cận (bắt tay!)

Theo tổ chức WHO thì chưa có triệu chứng là bệnh H7N9 có thể lây từ người qua người.


Từ H7N9 về hội chứng SARS


Năm 2003, Trung Quốc đã bị bệnh SARS (severe acute respiratory syndrome), gọi là Hội chứng Hô hấp Cấp tính Nghiêm trọng, xuýt trở thành đại dịch (pandemic) vì lây bệnh cho hơn 8,000 người và gây ra 775 trường hợp tử vong.

Khi nhớ lại thì lần ấy, giới chức hữu trách của Trung Quốc đã ém tin và mất bốn tháng giấu diếm trước khi xác nhận và truy nguyên ra căn bệnh. Từ khi họ phát giác là vào Tháng Mười Một năm 2002 cho đến khi xác định là Tháng Ba năm 2003, bệnh cúm hô hấp đã lan qua Quảng Ðông, Hong Kong, Việt Nam, Singapore, Canada rồi nhiều nước khác. Lần này thì họ phản ứng nhanh hơn.

Phải chăng vì Chủ Tịch Quốc Hội Trương Ðức Giang (nhân vật đứng hàng thứ ba dưới Chủ Tịch Tập Cận Bình và Thủ Tướng Lý Khắc Cường) đã học kinh nghiệm của lần trước, khi ông ta làm bí thư Quảng Ðông lúc dịch SARS vừa bùng nổ. Và lần đó lại còn hạn chế thông tin vì sợ người dân hốt hoảng?

Một lý do lạc quan thứ hai là phản ứng khá bén nhạy mau mắn của Tổ Chức WHO khi theo dõi và trao đổi tin tức về bệnh H7N9. Khác với vụ SARS, lần này chính quyền Bắc Kinh chịu khó cung cấp thông tin cho quốc tế và trung tâm hợp tác của Trung Quốc với Tổ Chức WHO đã xác nhận rằng dù chưa có thuốc ngừa, bệnh H7N9 vẫn có thể trị được.

Các Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh của Hoa Kỳ (CDC – Centers for Disease Control and Prevention) cũng cho biết là đã chuẩn bị bào chế thuốc chủng ngừa nếu cần thiết. Trung Tâm CDC này không là một cơ quan cứu hộ y tế ở cấp liên bang hay toàn cầu, nhưng là một lò thí nghiệm lớn, với kho thông tin dồi dào cho cả thế giới. Dù rằng từ khi CDC quyết định đến khi sản xuất ra thuốc chủng cũng phải mất sáu tháng, việc cơ quan này đã biết và thu thập dữ kiện nghiên cứu để phổ biến cho nơi khác.

Yếu tố thứ ba là ngay sau khi có tin tức về bệnh H7N9, các nước lân bang lập tức ban hành biện pháp phòng ngừa. Nhật Bản dựng trạm kiểm soát tại các phi trường và báo động về triệu chứng nhiễm bệnh của du khách đến từ Trung Quốc. Việt Nam thì ra lệnh cấm nhập cảng gà vịt từ Trung Quốc. Nhưng ta vẫn phải để ý đến hiện tượng nhập lậu, trường hợp khá phổ biến tại Việt Nam!


Thiệt hại kinh tế


Năm 2003, khi dịch bệnh H5N1, một loại cúm chim khác, bùng nổ tại Ðông Nam Á, hơn 400 triệu gia cầm đã bị giết để trừ bệnh. Trung Quốc là một nước sản xuất rất nhiều gia cầm, tính theo tiêu chuẩn của quốc tế là metric tons thì mỗi tuần có hơn 300 ngàn tấn. Khi bệnh H7N9 được phát giác lần đầu từ một con bồ câu ở Thượng Hải, chính quyền sở tại đã ra lệnh giết hai vạn gia cầm và đóng cửa các trại gia cầm ở hai thành phố Thượng Hải, Nam Kinh và trong tỉnh Giang Tô. Con số thiệt hại này kể ra vẫn còn ít so với sản lượng gà vịt của Trung Quốc. Nhưng tình hình có thể nguy ngập hơn trong thời gian tới.

Một lý do đáng ngại là khác với bệnh H5N1, bệnh H7N9 lại không để lại triệu chứng nhiễm bệnh trên giống gia cầm. Con vật mắc bệnh có thể gieo bệnh mà loài người lại không biết để ngừa. Khi ấy, người ta có thể trở lại hiện tượng “thà giết lầm còn hơn tha lầm,” tức là sẽ phải giết rất nhiều gà vịt chim chóc. Bồ câu hay chim cút gì thì cũng vào hỏa lò! Gặp trường hợp đó, tổn thất kinh tế sẽ rất cao.

Một hậu quả khác là để tránh tổn thất, người ta sẽ giấu bệnh và dịch cúm càng dễ lây lan.

Lý do đáng ngại thứ hai là vì chính sách khoanh vùng hoặc vì sự sợ hãi, người ta dễ loan tin nhảm và càng gây lúng túng cho chính quyền khi thiếu sự tín nhiệm hai chiều. Dân không tin là nhà nước nói thật và nhà nước chỉ sợ là dân chúng sẽ gian lận trốn tránh. Hậu quả là bệnh càng dễ lan và thiệt hại kinh tế sẽ tích lũy. Người ta thấy ra điều ấy khi cổ phiếu của các công ty hàng không của Trung Quốc đều sụt giá sau khi có tin về bệnh H7N9. Và thức ăn cho gia súc, như ngô bắp, đều sẽ bị ảnh hưởng. Các trung tâm nghiên cứu về việc mua bán lương thực hay ngũ cốc đều đã chú ý đến hậu quả của bệnh H7N9.

Kinh nghiệm của dịch SARS lần trước cho thấy là sản lượng kinh tế Trung Quốc sụt mất 1%, thay vì 10% thì chỉ còn có 9%. Và Hong Kong mất 2.6%. Số du khách tại các nơi nhiễm bệnh thì sụt mất phân nửa. Ngày nay, đà gia tăng sản xuất của kinh tế Trung Quốc lại thấp hơn 10 năm trước và một vụ thiệt hại tương tự có thể là mất 16 tỷ đô la. Con số này không nhiều, nếu dịch bệnh được khoanh vùng và mau chóng đẩy lui. Và nếu như vi khuẩn gây bệnh lại không biến thể để tồn tại dưới dạng khác hoặc gây hốt hoảng lan rộng.

Người ta đang gặp trường hợp có khá nhiều cái “nếu”…


Cái giá của sự hốt hoảng


Chúng ta thường thấy truyền thông báo chí loan tin khi có một chứng bệnh lạ, như cúm chim, hay dịch bệnh SARS năm xưa. Ðấy là lúc dư luận có thể bị hốt hoảng mà lấy phản ứng thái quá.

Ðầu tiên, trong thế giới đầy những hoài nghi hay lý thuyết về ý đồ gian ác, đã có lúc người ta nghĩ đến một loại võ khí khủng bố bằng sinh học. Và có người đồn đoán, hoặc thậm chí viết truyện hay làm phim về chuyện Hoa Kỳ hay xứ nào đó đã dùng khoa học biến cải các chủng tử (genetic tampering) để chế tạo ra loại võ khí sinh hóa không có thuốc ngừa. Khi gặp bệnh lạ, nhiều người có thể nghĩ đến loại truyện hư cấu đó.

Chúng ta có thể đồng ý rằng đấy là hư cấu, hay tưởng tượng. Nhưng khi thấy Tổng thống Xử lý Nicolás Maduros của Venezuela đang ra tranh cử tuần này lại tố cáo là Hoa Kỳ đã gây bệnh cho lãnh tụ Hugo Chavez khiến ông ta bị ung thư và thiệt mạng vào tháng trước, người ta không đánh giá thấp sự cả tin của con người trước những lập luận hàm hồ như vậy.

Thứ nữa, từ Tháng Hai đến giờ đã có tin tức dồn dập về dịch bệnh, nào là bệnh H5N1 ở Cambodia, H1N1 ở Ấn Ðộ và một chứng bệnh SARS khác tại Anh Quốc. Tại Hoa Kỳ thì từ mấy tháng qua người ta thấy bệnh cúm bột phát nhiều hơn mọi năm. Lại còn có trường hợp một người dân Nepal đi qua nhiều nước trước khi đến Hoa Kỳ và bị phát giác là mang bệnh lao nhưng lại khó trị bằng các dược liệu thông thường.

Trung Tâm CDC Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh của Hoa Kỳ cũng cho biết là có sự gia tăng bất thường của nhiều trường hợp nhiễm độc mà không thể trị bằng thuốc trụ sinh.

Loại tin như vậy dễ gây ra hốt hoảng và các cơ quan hữu trách bị đặt trước bài toán lưỡng nan. Ðó là phải có thông tin để mọi người biết mà phòng ngừa, nhưng thông tin ấy cũng có thể gây hãi sợ và dẫn đến thiệt hại về kinh tế. Vì vậy, họ phải vừa thông báo, vừa ráo riết tìm giải pháp trị liệu, vừa trấn an mọi người để không ai giấu bệnh hoặc ai ai cũng nghi ngờ thực phẩm hay du khách của xứ khác…

Trong thế kỷ 20, thế giới đã bị một trận đại dịch từ Tháng Giêng 1918 đến cuối năm 1920 khiến 500 triệu người mắc bệnh cúm và từ 40 đến 50 triệu người thiệt mạng ở khắp nơi trên thế giới. Trận đại dịch ấy bị gọi sai là Cúm Tây Ban Nha (Spain Flu) vì thời ấy xứ này cho loan truyền tin tức nhiều hơn cả và gây ấn tượng là bệnh cúm xuất phát từ đây. Sau này, mỗi khi có trường hợp dịch bệnh bột phát, người ta lại so sánh với trận đại dịch 1918 và làm thiên hạ rùng mình.

Thế rồi chính là nỗi lo sợ ấy mới dễ gây hốt hoảng trong khi các trường hợp dịch bệnh như SARS hay H5N1 hoặc H7N9 đang xảy ra lại ít có khả năng biến thái làm y khoa phải bó tay. Khi biết được như vậy thì người ta đỡ sợ, nhưng chưa biết thì lại gây hốt hoảng và làm kinh tế thêm suy sụp.


Kết luận ở đây là gì?


Lãnh đạo Trung Quốc đã khôn ra mà không ém tin và còn sớm nhờ quốc tế giúp đỡ. Vì vậy, người ta hy vọng là bệnh H7N9 sẽ bị chặn đứng và thoái trào. Nhưng ngoài thiệt hại về nhân mạng, thiệt hại về kinh tế cũng đáng kể, nếu gia cầm chim chóc đều bị giết như chuyện đã xảy ra 10 năm về trước.

Chỉ mong rằng gà vịt bị nhiễm bệnh tại Trung Quốc lại không nhập lậu vào Việt Nam. Chúng ta nên theo dõi tin tức về chuyện đó và cảnh báo người dân trong nước về mối nguy này.

Còn dân chúng Trung Quốc? Hồ sơ xin kết thúc bằng chuyện vui.

Khi Quốc Hội Khóa 12 nhóm họp vào đầu Tháng Ba tại Bắc Kinh để đưa lên một thế hệ lãnh đạo mới, gọi là “thế hệ thứ năm” hay “thế hệ Tập-Lý,” bụi và khói đã tràn ngập thủ đô. Cùng lúc đó, tại Thượng Hải đã có xác chết của heo bò trôi lềnh bềnh trên sông Hoàng Phố. Cư dân trên mạng của Trung Quốc mới kháo nhau về tình trạng ô nhiễm môi sinh qua câu chuyện khôi hài sau đây.

Dân Bắc Kinh khoe với dân Thượng Hải, rằng thủ đô của tôi vĩ đại vô cùng, mở cửa sổ là được hít khói ấm phổi. Dân Thượng Hải trả lời là chưa nghĩa lý gì. Chúng tôi bật vòi nước là có canh sườn!

Bao giờ đến món Vịt Bắc Kinh, với giấy bảo đảm là không có vi khuẩn H7N9?

Black011-CongTyVienThongUSA

Khu Rừng Lau (Kỳ 127)

Kỳ 127


 



Kha cúi mặt thở dài:

– Ông Phán tự tử, điều đó thực cháu cũng thấy làm lạ.

Ông Hạo tiếp:

– Tội nghiệp bà Phán nay chỉ còn xương bọc da. Bà tư lự về việc đó quá, bất kể đêm ngày, hễ xực nhớ đến thảm cảnh bà lại khóc lóc, kể lể, nguyền rủa. Bà vẫn chưa ra được hậu phương để chôn cất cho chồng vì anh Hãng về kịp thời, khuyên bà hãy nán lại một thời gian, vả hiện giờ bà cũng yếu lắm… Anh đến thăm bà một chút, bà vẫn mở của hiệu ở phố Hàng Vải Thâm.

Suốt màn hát cuối cùng Kha cũng chẳng xem được gì, chẳng nghe được gì. Chàng nhớ ngày ông bà phán Nghị về làng Ðịnh Quyết mua lại dương cơ của ông Hàn Lợi chênh chếch đối diện với dương cơ nhà chàng, chỉ cách có con đường xóm. Ông bà Phán thay phiên nhau có mặt ở làng, bà thu xếp bày biện nhà cửa bên trong, ông tu chỉnh bên ngoài, sửa lại hàng rào găng, giồng thêm các loại hao và rất nhiều cây ăn quả. Rồi Chủ Nhật, ngày lễ, lũ con cháu ông bà Phán về quê hóng gió đồng; con trai con gái lớn của ông bà còn kéo thêm nhiều bạn học khác. Tuy mới tới ngụ cư, nhưng ông Phán đã hiền lành lại chịu khó, bà Phán thì khéo, lũ con cháu vui, ngoan nên gia đình ông Phán sớm chiếm được tình cảm của người lân cận, chỉ một năm sau dân làng Ðịnh Quyết coi gia đình ông Phán như những người chính thức, đã đến định cư tại đây mấy đời rồi.

Ông giáo mất, bà giáo giao thiệp với bà Phán như tình hàng xóm thân thiết “bán anh em xa, mua láng giềng gần.” Nhưng cũng phải đến vụ hè năm đó Kha mới thật quen Vân và… và tới ngày đầu xuân kia…

Kha chợt ngửa đầu lên thành ghế mỉm cười xa xôi.

Tấn hát đến đoạn chót lâm ly, đưa mắt thấy Kha mỉm cười ông Hạo không hiểu sao cháu mình lại cười được vào đoạn này. Tiếng vỗ tay của cả rạp. Mấy bà mấy cô ở hàng ghế trước lấy khăn tay kín đáo chấm nước mắt, kín đáo hỉ mũi.

Ra khỏi rạp hai chú cháu lên một xe xích lô.

Ông Hạo nói:

– Thôi chú ra thăm anh, thấy anh khỏe mạnh yên lành chú mừng, mai chú về sớm.

– Vâng Kha đáp chú về chú bảo thím cháu đừng phải ra đây. Chú gặp bà ngoại cháu, chú gặp các cô, dì, chú bác cháu, xin chú cứ nói là cháu gửi lời hỏi thăm, đừng ai phải ra đây thăm cháu. Ðược Nha Công An phát thẻ căn cước xong, cháu tức khắc sẽ về làng thăm tất cả họ xa họ gần.


III


Hai chú cháu ăn sáng ở hiệu phở Ðông Mỹ ra, Kha đưa ông Hạo lên tầu điện Kim Liên để về làng, rồi chàng thong thả ngược đường Hàng Ðào, tạt ngang Hàng Bồ, rẽ sang phố Hàng Vải Thâm.

Ngôi hàng cũ của bà phán Nghị ở phố Hàng Vải Thâm xưa sầm uất là thế mà nay trong lèo tèo xơ xác, thực họa vô đơn chí. Bà Phán đương cặm cụi xếp lại mấy xúc vài trong tủ kính. Ðúng như lời ông Hạo nói bà chỉ còn da bọc xương.

Kha bước vào cửa, chàng vẫn giữ cách chào thân mật ngày xưa:

– Lạy bác ạ.

Bà Phán giật mình quay lại. Qua đi một giây định thần bà nhận ta Kha ngay. Bà có dáng vồn vã được gặp Kha, nhưng vẫn không quên và không giấu nổi nỗi đau đớn của riêng bà. Khép vội cửa kính lại bà nói:

– Kìa anh Kha, ngỡ ai. Bác chẳng được tin gì anh từ cái ngày anh cùng anh Tân dời khỏi đồn điền nhà bác.

Hai hàng nước mắt ứ lên tuôn ròng ròng chảy ngoằn ngoèo xuống khoảng má hóp của bà, đồng thời những vết nhăn trên trán bà bỗng chuyển động cho sâu hơn như thể khép chặt lấy những gì là sầu khổ hơn như thế để khép chặt lấy những gì là sầu khổ bên trong. Bà nói:

– Bác giai chết mất rồi cháu ạ, bác bị bức tử, bác chết chôn trần như nhộng có khổ không cháu ơi. Bác có ngờ đâu gia đình vận hạn đến thế.

Kha chưa biết nói năng ra sao thì bà Phán đã lớn tiếng gọi con sen ra trông hàng thay, bà mời Kha vào trong nhà rồi trong khi bà mở tủ lấy trà pha nước, bà hỏi Kha theo thứ tự thời gian ngược lại: Kha hiện làm gì, ở đâu? Kha về Hà Nội ngày nào? Kha về Hà Nội bằng đường nào, cách nào? Trước khi đó chàng ở đâu?

Mãi nửa giờ sau Kha mới hỏi được một câu về Hãng và Thi.

Bà Phán trả lời:

– Em Hãng về đây được bốn tháng rồi anh ạ. Vì thương tôi tuổi già, em nó đi làm để kiếm thêm đỡ đần. Em nó làm được ngót hai tháng, rồi em nó cũng đến thôi, công việc này đi làm xa lắm, em nó ngại.

– Thưa bác thế còn em Thi?

– Em Thi, vâng…

‘Đối thoại nhân quyền Mỹ – Việt phải có kết quả cụ thể’


WASHINGTON DC (NV) – Cuộc đối thoại nhân quyền giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sắp diễn ra tại Hà Nội vào ngày 12 tháng Tư tới đây phải đem đến các kết quả cụ thể thay vì chỉ là ‘nói chuyện với người điếc.’









Bà Dương Thị Tân (bên phải) vợ Blogger Điếu Cày và con trai Nguyễn Trí Dũng tới dự phiên xử ông Điếu Cày ngày 24/9/2012 ở tòa án Sài Gòn thì bị cấm vào phòng xử. Cậu Dũng còn bị Công An lột mất cái áo thun trên đó có hàng chữ “Free Điếu Cày”. (Hình: VRNs)


Đại diện Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch) phát biểu tại cuộc điều trần về nhân quyền tại Quốc Hội Hoa Kỳ hôm 10 Tháng Tư kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam nhân cơ hội đối thoại nhân quyền với chính phủ Hoa Kỳ, để bày tỏ thiện chí tiến đến các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế mà họ từng ký cam kết tôn trọng.

Muốn vậy, Hà Nội phải trả tự do cho tất cả những tù nhân chính trị và tôn giáo bị bắt giam và kết án trong những năm qua. Đồng thời phải cam kết không khủng bố, truy bức những người sử dụng internet để bày tỏ chính kiến khác với chủ trương của đảng CSVN.

“Nhà cầm quyền Việt Nam đã mở một loạt các vụ án chính trị nhằm khống chế lớp người chống đối ngày một gia tăng.” Ông Brad Adams, Giám đốc vùng Á Châu của HRW phát biểu trong cuộc điều trần nói trên.


“Hoa Kỳ trong dịp đối thọai này nên cho Hà Nội biết rõ rằng Việt Nam cần phải cải cách nghiêm chỉnh để cải thiện tình trạng nhân quyền, hoặc sẽ phải nhận các hậu quả nghiêm trọng kể cả tổn hại mối quan hệ với Hoa Kỳ”.

Hiện Việt Nam đang xin làm thành viên Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhưng với thành tích tồi tệ về nhân quyền ngày càng tệ hại hơn, chắc chắn sẽ gặp rất nhiều chống đối. 

Hồi Tháng giêng vừa qua, Cao Ủy Nhân Quyền LHQ cũng từng lên tiếng đả kích chế độ Hà Nội vi phạm nhân quyền khi kết án tù 14 thanh niên Công giáo chỉ vì họ tham gia biểu tình chống Trung quốc bành trướng bá quyền, đòi trả tài sản cho giáo hội Công giáo, bênh vực các người dùng quyền tự do ngôn luận phát biểu nhưng bị chế độ bỏ tù bất công.

Phía chính phủ Hoa Kỳ, lâu nay, người ta hiểu rằng, muốn dùng cơ hội đối thọai để thu ngắn khoảng cách biệt giữa chính sách đàn áp nhân quyền của Việt Nam với các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế. Bởi vậy, HRW cho rằng Hoa Kỳ nên thúc hối Hà Nội phải trở nên một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế.

HRW thống kê cho thấy chỉ riêng năm 2012, nhà cầm quyền Việt Nam đã bỏ tù ít nhất 40 người với các bản án nặng nề chỉ vì họ phát biểu chống đối ôn hòa các chính sách bất công. Các phiên tòa này đã không được xét xử theo các tiêu chuẩn xử án công bằng theo các chuẩn mực pháp lý quốc tế đã đành, mà còn bất chấp cả những quy định về hình sự tố tụng do chính chế độ đẻ ra. Nhiều luật sư từng cáo buộc các phiên tòa chính trị đều bất chấp thủ tục hình sự tố tụng.

“Năm ngóai là một năm kinh hoàng cho những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam với một số lượng đông đảo người bị kết án. Hai tháng đầu năm 2013 cũng đã có một số người bị kết án tù nhiều hơn cả năm 2012 cộng lại.” Ông Adams tố cáo trong buổi điều trần. Chế độ Hà Nội cần phải hiểu rằng họ không thể giải quyết các vấn đề xã hội và chính trị nghiêm trọng của Việt Nam bằng cách tống tất cả mọi người chỉ trích vào tù.”

Từ cuối năm ngóai đến nay, chế độ Hà Nội mở chiến dịch tuyên truyền về sửa đổi bản hiến pháp đã có từ năm 1992. Nhưng theo HRW, cũng vì lý do đó mà CSVN đã tống giam luật sư Lê Quốc Quân, vu cho ông tội “trốn thuế”, đuổi việc ký giả Nguyễn Đắc Kiên, khủng bố huynh trưởng Gia đình phật tử Lê Công Cầu. Một số kẻ “lạ” mà ông Hùynh Ngọc Tuấn ở Quảng Nam tin rằng tay sai của Công an CSVN đã ném chất thải gồm đầu cá ruột cá thối vào trong nhà ông. Bà Bùi Thị Minh Hằng và anh Nguyễn Chí Đức đã bị Công an đánh đập tàn nhẫn.

HRW cũng biết rằng người tù bất khuất Nguyễn Hữu Cầu đã bị CSVN bỏ tù suốt nhiều chục năm qua với các tội danh tưởng tượng, dù mắt ông gần mù và các vấn nạn khác về sức khỏe.

Trong cuộc điều trần, đại diện HRW nêu ra một danh sách gồm rất nhiều tù nhân lương tâm bị tù tội bất công tương tự như ông Cầu, gồm Trần Huỳnh Duy Thức, Hồ Đức Hoà, Đặng Xuân Diệu, Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Hải, Mai Thị Dung, Nguyễn Công Chính, Phạm Thị Phương, Tạ Phong Tần, Nguyễn Hoàng Quốc Hưng, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Trần Thị Thuỷ, Phùng Lãm, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Văn Thông, Nguyễn Ngọc Cường, Đinh Đăng Định, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Vũ Anh Bình, Nguyễn Kim Nhàn, Hồ Thị Bích Khương, Lê Thanh Tùng, Phan Ngọc Tuấn, Vi Đức Hồi, Nguyễn Văn Lia, Võ Minh Trí, Lê Quốc Quân – và nhiều người khác nữa.

HRW đòi hỏi chế độ Hà Nội hủy bỏ các điều luật hình sự cho phép bỏ tù các người bất đồng chính kiến chỉ phát biểu ôn hòa, trả quyền tự do tôn giáo hoàn toàn cho người dân, bỏ các điều khỏan cấm đoán, cản trở người dân dùng internet bày tỏ chính kiến.

“Đã từ quá lâu, CSVN được để cho dễ dãi về nhân quyền nên họ vẫn gia tăng đàn áp người dân.” Ông Adams phát biểu. “Lộ trình cải cách rất hiển nhiên. Chế độ Hà Nội phải công nhận quyền của người dân có các quan điểm khác biệt.”

Một viên chức chính phủ Hoa Kỳ trước đây từng ví cuộc đối thoại nhân quyền với nhà cầm quyền Việt Nam là ‘đối thoại với người điếc.’ (TN)

Thống Đốc California đến Trung Quốc, tránh không đề cập nhân quyền

BẮC KINH (Sacbee) – Thống đốc Jerry Brown khởi đầu chuyến đi của phái đoàn thương mại tiểu bang California ở Trung Quốc bằng một cuộc họp báo hôm Thứ Tư, và sự kiện có đông đảo máy thu hình cho thấy giá trị rất cao của phái đoàn.








Trong hình chụp hôm 17 tháng Hai, 2012, Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) được Thống đốc tiểu bang California Jerry Brown (trái) chào đón trước sự chứng kiến của Bộ trưởng Thương mại John Bryson, tại khách sạn JW Marriott trước khi tham dự buổi hội thảo kinh tế Mỹ-Trung Quốc tại Los Angeles. (Hình: AP Photo)
“Nước Mỹ được coi vùng đất của tự do và sự chọn lựa, và California chính là nơi phát nguyên của tinh thần văn hóa đó. Và Thống Đốc Jerry Brown chính là biểu tượng của điều này.”

Nhưng nếu ông Brown được coi là biểu tượng của tự do và sự chọn lựa, ông rõ ràng là không muốn nói tới điều đó.

Đến quốc gia độc tài Trung Quốc trong một tuần để ký kết các giao kèo thương mại và chào mời cơ hội làm ăn ở California, ông Brown cho hay sẽ không nói với các giới chức Trung Quốc về vấn đề nhân quyền. Ông cũng sẽ không đề cập tới Tây Tạng, quyền sở hữu trí tuệ–dù rằng Trung Quốc là nơi sản xuất hàng giả hàng nhái lớn nhất thế giới—hay các vấn đề chính trị nhạy cảm nào khác.

Vị thống đốc thuộc đảng Dân Chủ này, hiện ở nhiệm kỳ thứ ba,  nói với các thành viên trong phái đoàn cũng như giới chức chính quyền đi cùng với ông hôm Thứ Ba rằng mối quan tâm duy nhất của ông là thương mại.

“Tôi biết có rất nhiều điều về chính trị đang diễn ra ở Washington, nhưng chúng tôi ở California và chúng tôi không quan tâm về chính trị,” ông Brown tuyên bố trong bữa dạ tiệc thịnh soạn tại China Club tại Bắc Kinh. “Chúng tôi là một tiểu bang xanh, và chúng tôi thích giấy xanh.”

Lời phát biểu giản dị và thực tế này của ông Brown cũng giống như nhiều thống đốc các tiểu bang Mỹ đến Trung Quốc để tìm cơ hội làm ăn trước đó. Không giống như các tổng thống hay ngoại trưởng, các thống đốc không thấy có nhu cầu làm phật lòng chủ nhà và cũng không có lợi gì để làm điều này.

Tuy nhiên, từ trước đến nay, ông Brown vẫn được coi là người có tinh thần tranh đấu xã hội, và dư luận có thể trông đợi điều gì khác hơn ở người cựu chủng sinh Giòng Tên và là người đứng đầu tiểu bang đông dân nhất của Mỹ.

“Nói thật, tôi nghĩ đây là điều rất đáng xấu hổ,” theo lời Brad Adams, giám đốc đặc trách vùng Á Châu của tổ chức nhân quyền Human Rights Watch. “Điều này cũng giống như là ông quên mất mình là ai. Ông Jerry Brown, khi là thống đốc nhiệm kỳ đầu đã sẽ không bao giờ có phát biểu như vậy.”

Hồi năm ngoái, khi ông Brown loan báo dự tính sang Trung Quốc, cựu nghị sĩ tiểu bang Tom Harman, thuộc đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Huntington Beach, kêu gọi ông Brown hãy đưa ra vấn đề tạo sự bình đẳng thương mại và nhân quyền.

Nhưng ông Brown đã tỏ ra rất khiêm nhượng. “Tôi để điều đó cho ông Obama và ông Kerry,” ông Brown cho hay trước khi lên đường sang Trung Quốc. “Tôi chỉ là một thống đốc thôi.” (V.Giang)


 

Đại tá Trung Quốc: cúm gia cầm là âm mưu tấn công của Mỹ

BẮC KINH (Washington Post) – Đại tá Dai Xu, giảng viên đại học quân sự quốc gia Trung Quốc, mới đây đã viết trên mạng rằng virus cúm gia cầm mới H7N9 hiện đang xuất hiện ở khu vực quanh Thượng Hải, là một “võ khí sinh học-tâm lý chiến” nhằm tạo sự bất ổn ở Trung Quốc.









Nhân viên y tế dùng tăm để lấy mẫu tế bào từ một con gà tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc. (Hình: Getty Images)


Lời phát biểu của đại tá Dai trên trang mạng Weibo đã được hơn 30,000 người chuyển đi cho người khác đọc tính đến hôm Thứ Hai tuần này.

Ông Dai hiện có khoảng 250,000 người theo dõi các bài viết của ông trên trang Weibo.

Nói chung, những người đọc trang mạng ở Trung Quốc có vẻ không tin vào lý luận của đại tá Dai, nhưng điều này chỉ làm cho ông trở nên cứng rắn hơn. “Ai cũng biết là một nhóm người dân Trung Quốc bị Mỹ chích thuốc độc gây tác hại tinh thần,” ông cho hay. “Tôi sẽ không lùi nửa bước.’

Ông kêu gọi giới hữu trách Trung Quốc đừng quan tâm đến việc lây lan của virus H7N9 và cũng cho rằng vụ bùng phát bệnh than SARS năm 2003 cũng làa một âm mưu phá hoại của Mỹ.

Cách đối phó của Trung Quốc đối với các trường hợp bệnh cúm gia cầm do H7N9 gây ra đang làm các chuyên gia y tế ngoại quốc lo ngại.

Tuy họ có thể không nghĩ rằng đây là một chiến dịch phá hoại của Mỹ, phản ứng của chính quyền Bắc Kinh hiện nay là tìm cách làm nhẹ vấn đề. Theo một bản tin của tờ Washington Post, một số giới chức Trung Quốc đang nói với dân chúng rằng thuốc làm từ một lọai rễ cây có thể ngăn chặn sự lây lan của N7N9. Một số khác lại nói rằng châm cứu cũng trị được bệnh này.(V.Giang)

Nga đồng ý với lập trường của Mỹ về Bắc Hàn


MOSCOW (Reuters) Hôm Thứ Tư Ngoại Trưởng Sergei Lavrov tuyên bố Nga hoàn toàn đồng ý với lập trường của Mỹ về vấn đề Bắc Hàn. Trong lúc ấy, cả Mỹ và Nam Hàn đều tin là Bình Nhưỡng đang tiến rất sát đến quyết định phóng tên lửa tầm trung.



Ngoại Trưởng Sergei Lavrov (trái) phát biểu với các phóng viên, hôm Thứ Tư, tại tòa đại sứ Nga ở London. (Hình: Leon Neal/AFP/Getty Images)

Nga – Mỹ đồng thuận


Phát biểu tại cuộc gặp gỡ Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry bên lề hội nghị các ngoại trưởng G8 tại London, Ngoại Trưởng Nga Lavrov nhấn mạnh rằng không có mâu thuẫn nào giữa Nga và Mỹ liên quan đến vấn đề Bắc Hàn.

Tuy nhiên ông Lavrov nói thêm rằng “các bên không nên đưa ra hăm dọa lẫn nhau bằng những hành động quân sự, vì việc ấy không tạo ra cơ hội mang lại hòa bình trên bán đảo Triều Tiên”. Ông muốn phần nào ám chỉ đến các lời tuyên bố gây hấn từ Bắc Hàn cũng như  cuộc tập trận của quân đội Hoa Kỳ và Nam Hàn.

Tình hình trên bán đảo Triều Tiên cũng là một trong những nội dung chính được đưa ra thảo luận tại cuộc họp ngoại trưởng các nước G8 tại London.

Cũng trong ngày  Thứ Tư, Bắc Hàn đóng cửa khẩu chính trên đường bộ ở biên giới Trung Quốc, hạn chế khách du lịch đến Bắc Hàn.  Một viên chức tại biên giới Đán Đông, Trung Quốc, cho biết, các công ty du lịch không được phép đưa du khách tới cửa khẩu này vì chính phủ Bình Nhưỡng đang yêu cầu người nước ngoài rời khỏi Bắc Hàn. Từ trước đến nay, phần lớn hoạt động giao thương và viện trợ của Trung Quốc cho  Bắc Hàn đều qua cửa khẩu Đán Đông.


“Rủi ro” đến gần

Theo tin của NBC News, giới chức quân sự Hoa Kỳ nói rằng họ “tin chắc” rằng Bắc Hàn đang chuẩn bị phóng tiên lửa tầm trung. Nhận định này tái xác quyết nguồn tin từ Nam Hàn, xác suất Bình Nhưỡng “làm thật” là “rất cao.”

Giới chức Ngũ Giác Đài nói họ tin là chế độ cộng sản Bình Nhưỡng đang chuẩn bị phóng một, hoặc nhiều hơn một, tên lửa Musadan từ bờ biển miền Đông nước này.

Phía Bắc Hàn nhiều lần lên tiếng đe dọa Hoa Kỳ và Nam Hàn. Và theo lời điều trần của tướng chỉ huy lực lượng Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương, kể từ thời Chiến Tranh Triều Tiên kết thúc, chưa bao giờ tình hình khu vực lại căng thẳng như vậy.

Ngoại Trưởng Nam Hàn, Yun Byung-se, nói tại buổi điều trần trước Quốc Hội nước này, rằng tin tình báo cho thấy khả năng Bắc Hàn phóng tên lửa là “rất cao.”

Giới chức cao cấp của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ nói rằng Bắc Hàn đã đặt hỏa tiễn Musadan ở vùng biển phía Đông của nước này. Musadan có tầm bắn 1,800 đến 2,100 dặm.

Hôm thứ Tư, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, Chuck Hagel, nói rằng Mỹ “hoàn toàn chuẩn bị để đối đầu với bất cứ tình huống nào” xuất phát từ Bình Nhưỡng.

Ông Hagel nói thêm, Kim Jong Un đang “nhảy nhót rất gần giới hạn nguy hiểm.” (HC)

Bưu điện tạm thời không ngừng đưa thư vào thứ Bẩy

WESTMINSTER (NV) – Nhờ vào một nghị quyết của Quốc Hội, Bưu điện Mỹ sẽ không ngừng đưa thư vào các ngày thứ Bảy, dự định sẽ bắt đầu trong tháng Tám.









Khách hàng viết địa chỉ vào phong bì tại bưu điện ở Rincon Center hôm 17 tháng Mười Hai, 2012 tại San Francisco, Califronia, (Hình: Justin Sullivan / Getty Images)




Hội đồng quản trị USPS đi đến quyết định này hôm thứ Ba, sau khi đánh giá các ngân sách tạm thời mới được soạn lại. Trong tuyên bố đưa ra ngày thứ Tư, Hội đồng quản trị  của USPS giải thích rằng họ sẽ tuân theo luật pháp, dù chưa hẳn hoàn toàn đồng ý với luật này.


Nghị quyết có tên “Continuing Resolution” của Quốc Hội không cho phép USPS được thực hiện thời khóa biểu giao thư mới, trong đó những gói hàng sẽ được đưa từ thứ Hai đến thứ Bẩy, còn thư thì từ thứ Hai đến thứ Sáu, bắt đầu từ ngày 5 tháng Tám, 2013.


Cơ quan USPS tuy không do tiền của dân đóng thuế tài trợ, nhưng lại bị kiểm soát bởi Quốc Hội. Dự định ngừng không đưa thư ngày thứ Bẩy, là một quyết định khó khăn của USPS, mong cứu vãn được tình trạng khủng hoảng ngân sách trầm trọng. USPS lỗ gần 16 tỷ trong năm ngoái, và dự định ngưng đưa thư thứ Bẩy, nếu được cho phép thực hiện có thể tiết kiệm cho USPS mỗi năm khoảng 2 tỷ đô la. (H.G.)


 

Tổng thống Obama đề nghị ngân sách $3,770 tỷ cho tài khóa 2014

 


WASHINGTON (AP) – Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Tư đã công bố dự án ngân sách cho tài khóa 2014, bắt đầu từ 1 tháng 10, 2013.










Bản dự án ngân sách 2014  tại nhà in của chính phủ tại Washington D.C., chuẩn bị để gởi qua Quốc Hội. (AP/J. Scott Applewhite)

Dự án chi tiêu  $3,770 tỷ nhắm giảm bớt thiếu hụt $2,000 tỷ trong vòng 10 năm tới. Phương cách để đạt được mục tiêu là phối hợp giữa giảm chi và tăng thâu.
Tuy nhiên cả hai phía Cộng Hòa và Dân Chủ ở Quốc Hội đều không vừa lòng với phương cách này.
Những người có thu nhập trên $1 triệu mỗi năm sẽ phải đóng thuế tối thiểu 30% trong khi  người Cộng Hòa vẫn cương quyết chống tăng thuế.
Phía Dân Chủ muốn bảo vệ các chương trình xã hội, tiền già, bảo hiểm y tế cho người nghèo,  nhưng trong dự án ngân sách mới sẽ phải chịu nhiều cắt giảm.
Tổng thống Obama nói rằng dự án ngân sách do ông đề nghị không phải là lý tưởng để giảm thiếu hụt, tuy nhiên đó là nỗ lực đi đến thỏa hiệp nhằm có thể chấm dứt việc phải dùng đến những biện pháp tạm thời ngắn hạn.
Theo dự trù, Tổng thống Obama sẽ mời một nhóm 12 nhà lập pháp Cộng Hòa đến thảo luận và ăn tối Thứ Tư ở tòa Bạch Ốc. (HC)

Tai nạn súng: bé 4 tuổi bắn chết bé 6 tuổi


 


TOMS RIVER, New Jersey (CNN) –  Một em bé 6 tuổi chết vì viên đạn do một em bé 4 tuổi bắn từ khẩu súng trường, lúc chiều Thứ Hai, trong khi hai đứa trẻ đang chơi với nhau.









Căn nhà ở Toms River nơi xảy ra tai nạn súng và hình em bé nạn nhân 6 tuổi bên góc phải. (AP/NBC-NewYork.com)


Tai nạn xảy ra tại một nhà ở Toms River, New Jersey, thị trấn êm đềm cách thành phố New York 70 dặm về phía nam.

Theo lời của cảnh sát trưởng Michael Mastronardy thì bé Brandon Holt, 6 tuổi qua nhà bé bạn 4 tuổi, và hai đứa trẻ chơi với nhau ngoài sân, trong khi các phụ huynh đang đang đứng nói chuyện ở một sân kế cận. Có một lúc, đứa bé 4 tuổi đi vào trong nhà lấy một khầu súng trường nòng .22 đã nạp sẵn và viên đạn bắn ra trúng đầu Brandon. Nạn nhân chết lúc 5 giờ chiều hôm sau tại bệnh viện của  Jersey Shore University ở Neptune.

Văn phòng biện lý Atlantic County nói rằng đang mở cuộc điều tra để xác định xem có đi đến quyết định truy tố trong trường hợp này hay không. Theo luật New Jersey, người sở hữu súng có thể can tội hình sự nếu để cho trẻ vị thành niên cầm lấy khẩu súng đã nạp đạn.

Thảm kịch này xảy ra chỉ vài ngày sau một tai nạn tương tự ở Tennessee, một đứa bé 4 tuổi vớ được khẩu súng lục đã nạp đạn, bắn chết  người phụ nữ 48 tuổi. (HC)

Mỹ giúp Việt Nam bảo vệ ngư dân truớc Trung Quốc


NATIONAL HARBOR, Md. (NV) – Chỉ ít ngày sau khi một tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị tàu hải quân Trung Quốc bắn cháy, một viên chức tuần duyên cao cấp Hoa Kỳ có một cuộc gặp mặt bất thường với một số viên chức hải quân CSVN.









Tàu hải giám số 83 của Trung quốc rời cảng Tam Á (Hải Nam) xuống tuần tiễu Biển Đông ngày 9/3/2013 (Hình Tân Hoa Xã)


Bản tin trên tờ tuần báo thời sự US News & World Report hôm Thứ Ba, 9 tháng Tư, 2013 cho hay, Lực lượng Tuần duyên Hoa Kỳ đang tích cực hỗ trợ Việt Nam bảo vệ các tàu đánh cá vào lúc Trung Quốc đang có các hành động quân sự nhằm báo cho các nước phía Nam biết là cả cái “Lưỡi Bò” trên Biển Đông là của họ.


Nhiều người tham dự cuộc họp này đã nhớ lại cả những ngày của thập niên 1960 khi cuộc chiến Việt Nam đang ở những ngày kháng khốc liệt, theo lời phó đô đốc William Lee của Lực Lượng Tuần Duyên Hoa Kỳ (US Coast Guard).


Hiện hai chính phủ đang hợp tác để phát triển một lực lượng chiến đấu có thể giúp các ngư dân Việt Nam và những người khác khi họ “gặp rắc rối”.


Không thấy bản tin thuật lời ông Lee cho biết các chi tiết khác của cuộc thảo luận giữa ông vào một số sĩ quan của Hà Nội.


Nhưng khi phát biểu trong cuộc triển lãm Hải quân-Không quân và Không gian ở National Harbor, tiểu bang Maryland, ông Lee thuật lại là đã có cuộc họp giữa ông với các đối tác Việt Nam một tuần sau khi tàu đánh cá của ngư dân bị tàu hải quân Trung Quốc bắn cháy bằng trái sáng.


“Họ (Việt Nam) có hàng ngàn ngư dân ra biển mỗi ngày mà không hề có một lực lượng tương tự như Lực Lượng Tuần Duyên của Hoa Kỳ đứng ra bảo vệ cho ngư dân khi gặp rắc rối.” Ông Lee nói.


 “Việt Nam có một nhu cầu ngày càng lớn về một cơ quan tương tự như Lực Lượng Tuần Duyên của Hoa Kỳ, cả về năng lực cũng như về huấn luyện. Hiện khó khăn (của Việt Nam) là nhu cầu vượt quá khả năng cung ứng (bảo vệ) vào lúc này”.


Phó đô đốc Lee cho hay ông đã ngồi ăn trưa hồi Tháng Ba vừa qua với một sĩ quan hải quân cao cấp và một đại tá quân đội CSVN cũng vào trạc tuổi ông mà họ cho biết đã từng ngủ trong một cái hầm ở ngoại ô Hà Nội trước khi gia nhập quân đội năm 1972.


Ông Lee thảo luận hợp tác với một số giới chức Hà Nội “chỉ là một điểm minh họa nhỏ của nhiều chuyện đang xảy ra ở khu vực Đông Nam Á”, theo lời ông.


Được biết viên chức Lực Lượng Tuần Duyên Hoa Kỳ cũng đã gặp các đối tác Trung Quốc ở Honolulu mấy tuần lễ gần đây.


Trung Quốc cũng đã loan báo hợp nhất 5 tổ chức, cơ quan có tàu bán quân sự tuần tiễu trên biển vào một bộ chỉ huy duy nhất để dễ điều động.


Khi xảy ra vụ tàu đánh cá Việt Nam bị tàu hải quân Trung Quốc bắn cháy, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng chỉ trích. (TN)

LŨỚT TIN

 


Việt Nam



  • Bloger Nguyễn Chí Ðức (người từng bị công an đạp vào mặt trong lần biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội năm 2011) lại vừa bị công an chìm hành hung gây nhiều thương tích.


  • Thành phố Sài Gòn chi hàng chục triệu đô la để hiện đại hóa các chốt đèn giao thông, nhưng phần lớn đã tê liệt và cũng chưa rõ trách nhiệm thuộc về ai.


  • Một phóng viên của báo Lao Ðộng Nghệ An bị dọa giết sau khi có loạt bài phanh phui các cơ quan nhà nước kinh doanh trái phép.


  • Một học sinh lớp 5 ở tỉnh Hậu Giang nhảy xuống sông tự tử sau khi để lại thư tuyệt mệnh cho cha mẹ.


Cộng Ðồng/Ðịa Phương



  • Vật dụng trong phòng chữa răng của ông Edward Bodek, một nha sĩ ở El Camio Real hiện đang ở tù, được đem bán đấu giá vì chủ nhân bị tố cáo ăn cắp $260,000 tiền từ thẻ tín dụng của bệnh nhân, đa số là người già.


  • Một người đàn ông ngồi trong xe đậu tại chỗ trên đường University ở El Cerrito bị một người đàn bà dùng dao rạch mặt và đâm trong khi một người đàn ông khác xông vào xe cướp, đòi tiền, rồi cả hai bỏ chạy, theo cảnh sát San Diego.


  • Mục Sư Rick Warren và gia đình chọn làm tang lễ cho người con trai tự tử vì bệnh tâm thần trong vòng riêng tư, dành riêng cho tang quyến.


  • Cảnh sát Laguna Beach đóng đường Laguna Canyon Road bốn tiếng đồng hồ để điều tra tai nạn hai xe chạy ngược chiều nhau, đụng và làm hai người chết hôm 2 Tháng Tư.


Hoa Kỳ



  • Kể từ đầu Tháng Bảy tiền lời vay nợ học phí sẽ tăng gấp đôi từ 3.4% lên 6.8%, ngoại trừ có sự can thiệp của Quốc Hội, tuy nhiên không có gì bảo đảm điều này sẽ xảy ra.


  • Hãng xưởng mở thêm nhiều việc làm trong Tháng Hai, cao nhất trong năm năm qua.


  • Hải Quân loan báo hủy bỏ cuộc biểu diễn máy bay đội Blue Angels năm nay, do hậu quả của sự tự động cắt giảm ngân sách.


  • Một bé trai 4 tuổi tìm thấy cây súng trường trong nhà cha mẹ ở New Jersey, đem đùa nghịch với bạn hàng xóm, súng nổ làm một bé trai 6 tuổi thiệt mạng.


Thế Giới



  • Cảnh sát Toronto đang muốn thẩm vấn bốn phụ nữ, bị cáo buộc tấn công tình dục một thanh niên 19 tuổi vào sáng sớm Chủ Nhật vừa qua.


  • Hệ phái al-Qaeda ở Iraq loan báo nhập chung với nhóm dân quân cực đoan Jabhat al-Nusra ở Syria.


  • Giáo Chủ Chính Thống Giáo Nga Patriarch Kirill nói phụ nữ bình quyền là một hiện tượng “hết sức nguy hiểm” vì nó mang lại cho họ một ảo tưởng về tự do, trong khi họ cần phải tập trung lo cho gia đình và con cái.


  • Cuối năm nay Nhật sẽ cho bay thử chiếc máy bay hàng không 90 chỗ ngồi do hãng Mitsubishi sản xuất, và đây là chiếc đầu tiên Nhật sản xuất từ 70 năm qua.

Chứng khoán Mỹ lên giá, Dow đạt mức điểm kỷ lục

 








NEW YORK, New York – Trong hình là nhân viên thị trường chứng khoán New York bày tỏ sự lạc quan hôm Thứ Tư khi chứng khoán Mỹ lên giá, trong đó chỉ số Dow Jones đạt mức điểm cao kỷ lục, 14,706 điểm hôm Thứ Ba, và đạt mức điểm 14,673.46 điểm lúc thị trường đóng cửa. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)

Nhiều người Mỹ ‘trẻ không học, lớn hối tiếc’

 


NEW YORK (Reuters)Nhiều người Mỹ nay ước rằng phải chi cố gắng học hành hơn khi còn là sinh viên, vì khi ấy coi việc phải thi các kỳ thi căn bản để được thu nhận vào đại học (admission tests) là điều khó chịu.









Nhiều người Mỹ hối tiếc vì bỏ qua cơ hội học hành thời sinh viên. (Hình: Amanda Edwards/Getty Images for BAFTA LA)
Nay thì họ khuyên con cái rằng hãy cố gắng hoàn tất học trình để có bằng cấp thay vì theo bước những người như Mark Zuckerberg (sáng lập Facebook), vốn đã bỏ học giữa chừng.

Theo kết quả một cuộc thăm dò công bố hôm Thứ Hai, có gần một nửa người lớn được hỏi trong cuộc thăm dò nói rằng họ ước đã có cố gắng hơn khi còn học đại học, trong khi 40% cho hay họ nên dành nhiều thời giờ hơn để tạo mối liên lạc quen biết với các sinh viên khác, nhất là trong lãnh vực chuyên môn.

Tuy nhiên chỉ có 4% nói rằng họ ước là đã có nhiều sex hơn và chỉ 1% nói truyền hình 60 Minutes và tạp chí Vanity Fair cùng thực hiện.

Về kỳ thi SAT mà các học sinh trung học phải lấy khi nộp đơn xin vào đại học, có 39% coi đây là điều khó chịu nhưng cần thiết.

Khi được yêu cầu chọn một cuốn phim có nội dung giống như những năm họ còn đi học, có khoảng 25% nói sẽ chọn cuốn phim “Good Will Hunting” của Matt Damon và Ben Affleck, trong khi cuốn phim “The Social Network” về Zuckerberg được 21%. Có 11% chọn phim “Animal House” hay phim hài hước “Legally Blonde.”

Nhiều bậc cha mẹ nói rằng họ không muốn con mình bắt chước việc bỏ học nửa chừng của Zuckerberg. Có 45% nói nếu con họ được đề nghị công việc tốt như mơ khi còn đi học, họ sẽ khuyên con là tiếp tục học cho xong. (V.Giang)

Ngân sách 2014

 


Nguyễn Văn Khanh


Sáng nay (Thứ Tư, mùng 10 Tháng Tư, 2013), Tổng Thống Hoa Kỳ sẽ công bố ngân sách của tài khóa 2014.
Từ những ngày cuối tuần, Tòa Bạch Ốc bắn tiếng cho biết Tổng Thống Obama làm việc không ngừng nghỉ, vận động một số vị dân cử Cộng Hòa ủng hộ ngân sách do ông đề nghị.










Tổng Thống Barack Obama. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)


Nguyên văn lời ông Cố Vấn Dan Pfeiffer nói trên đài truyền hình FOX, tổng thống sẵn sàng bắt tay làm việc với các chính trị gia Cộng Hòa, những người “không xem chuyện tương nhượng chính trị là điều xấu xa.”

“Ðiều chúng tôi trông chờ là điều tổng thống gọi là ‘một tập thể quy tụ những người đồng ý với nhau về những điểm căn bản phải làm’, tức những người biết rằng một chính phủ chia rẽ chẳng có lợi gì cho quốc gia, chẳng đem lại kết quả mà chính họ đang trông đợi,” ông Pfeiffer nói tiếp. Ông cũng báo tin, “Tổng thống sẽ mời một số thượng nghị sĩ Cộng Hòa ăn cơm tối Thứ Tư,” để bàn thảo tiếp “những gì đã được nói đến trong những bữa cơm trước đó.” Không cho biết chuyện đã đi tới đâu, ông cố vấn Tòa Bạch Ốc chỉ bảo đồng ý ngồi lại với nhau “có nghĩa là đã có dấu hiệu tốt,” vấn đề còn lại là “nếu bên Cộng Hòa vẫn khăng khăng đòi tổng thống phải làm tất cả những gì họ đòi hỏi, lúc đó chuyện chẳng đi tới đâu cả.” “Ai cũng biết điều đó,” nhân vật rất thân cận với Tổng Thống Obama bảo tiếp, “Chúng tôi không muốn thấy điều đó xảy ra.”

Chuyện thương thảo với cánh đối lập được đích thân Tổng Thống Obama, Phó Tổng Thống Joseph Biden và các viên chức cao cấp hành pháp thực hiện đã nhiều tuần lễ, hy vọng sẽ giải quyết được một trong những căng thẳng chính trị đe dọa có thể làm tê liệt guồng máy điều hành chính phủ nếu ngân sách không được Quốc Hội thông qua. Ðến tối Thứ Ba (mùng 9 Tháng Tư 2013), toàn bộ ngân sách 2014 vẫn chưa được hành pháp công bố nhưng những tin rò rỉ từ Tòa Bạch Ốc khiến cả phe bảo thủ Cộng Hòa lẫn phe cấp tiến Dân Chủ đều lên tiếng chỉ trích hoặc chống đối.

Những gì được tiết lộ từ Tòa Bạch Ốc cho thấy trong ngân sách 2014, Tổng Thống Obama sẽ đưa ra kế hoạch cắt giảm 1,800 tỷ dollars trong vòng 10 năm, sửa đổi quy định về số tiền tăng hàng năm cho những người đang hưởng An Sinh Xã Hội (Social Security), đồng thời buộc những người có mức thu nhập cao sẽ phải đóng nhiều thuế hơn.
Chỉ con số 1,800 tỷ cắt giảm đã gây tranh cãi: bên phía Cộng Hòa nói rằng đề mục “đương nhiên cắt giảm đồng bộ ngân sách” (sequester cuts) đã hết 1,200 tỷ, như vậy “trong 10 năm tới ông Obama chỉ cắt có 600 tỷ thôi,” theo giải thích của một nhân viên thuộc cánh Cộng Hòa làm việc cho Ủy Ban Ngân Sách Thượng Viện. Ngoài ra bên Cộng Hòa cũng không chấp nhận chuyện tăng thuế, theo lời ông Chủ Tịch Khối Thiểu Số Mitch McConnell “hai bên đã đồng ý tăng thuế hồi đầu năm nay rồi, không có lý do gì để bắt một tập thể phải chịu 2 lần tăng thuế trong một năm.”

Ðầu năm 2013 hai bên đồng ý chỉ những người có mức thu nhập từ $450,000/năm trở lên mới phải trả mức thuế cao, trong đề nghị ngân sách 2014 ông Obama đề nghị mức thuế cao với những ai có mức thu nhập từ $250,000/năm trở lên. Tòa Bạch Ốc nói số tiền thuế này không thôi “giúp quốc gia thu về thêm 600 tỷ dollars,” bên Cộng Hòa nhất định không đồng ý, bảo “đừng tính đến chuyện thu thêm cho ngân sách, phải chú tâm vào chuyện cắt giảm chi tiêu.”

Ngay chuyện Tổng Thống Obama đồng ý với đảng Cộng Hòa về số tiền tăng hàng năm cho những người đang hưởng trợ cấp an sinh xã hội cũng là đề tài được cả 2 đảng bàn tán. Trước đây hàng năm số tiền người hưởng Social Security được tăng theo lạm phát, phía Cộng Hòa bảo tăng như vậy quá nhiều, đưa đề nghị chỉ tăng theo tiền vật giá gia tăng COLA như khoản tiền dành cho nhân viên chính phủ liên bang hoặc theo chỉ số tiêu dùng (consumer price index), tức sẽ tăng ít hơn. Ông Obama tán thành ý kiến này, nhưng các vị dân cử Dân Chủ không chấp nhận, cho rằng “những người lãnh trợ cấp an sinh xã hội là thành phần nghèo nhất trong nước, cắt giảm của họ vài chục đồng bạc không giúp gì cho ngân sách cả chục ngàn tỷ của quốc gia.” Ông Robert Reich từng điều khiển Bộ Lao Ðộng thời Tổng Thống Bill Clinton cũng lên tiếng chỉ trích ông Obama, nói rằng “khoản tiền tăng cho người hưởng an sinh xã hội không khiến chính phủ thiếu hụt ngân sách,” do đó, “nếu muốn cắt giảm chi tiêu thì nên cắt ở những khoản khác,” không nên đụng vào khoản tiền của những người đang cần sự trợ giúp của chính phủ.

Thượng Nghị Sĩ Bernand Sanders của tiểu bang Vermont gửi email cho mọi người, bày tỏ sự bất bình của ông về điều Tổng Thống Obama muốn làm. Thư email có đoạn viết rằng “ông Obama đã đi ngược lại những gì đã cam kết khi vận động tranh cử là sẽ không cắt giảm an sinh xã hội” Chỉ mỗi ông Chủ Tịch Hạ Viện Cộng Hòa John Boehner hoan nghênh đề nghị của ông Obama, nhưng cũng chua thêm câu “ông ta đồng ý với yêu cầu của chúng tôi chỉ với mục đích để chúng tôi đồng ý cho ông ta tăng thuế.”

Lê Giang Trần và Trạm Người Quá Bước


Ngọc Lan/Người Việt

WESTIMNSTER (NV).- “Tôi dọn về California theo tiếng gọi của mấy cọng rau thơm. Và có một khoảng sống cô độc lang bạt ở xóm chợ Bolsa, thơ bỗng đến với tôi cuồn cuộn, mãnh liệt lạ kỳ. Tôi như con nước tràn bờ, như người lên đồng, mỗi khi ‘thơ về’ phải viết xuống cảm xúc, viết như tâm trạng trào ra không kìm nén được.”

Có thể hiểu một cách ngắn gọn, nội dung thơ Lê Giang Trần qua tuyển tập “Trạm Người Quá Bước” là như vậy.


***

Nhà thơ Lê Giang Trần tên thật là Vương Kim Vân. Ông sinh năm 1952 tại Bạc Liêu và vượt biên đến Hoa Kỳ vào năm 1980, và định cư tại Chicago trước khi quyết định tìm về Nam California. “Tại Quận Cam, qua những va chạm trong đời sống của một người tị nạn xa quê hương, ông đã tiến gần đến thế giới văn chương, gần với những người bạn đang sống vật vã trong khổ đau và hạnh phúc của văn chương, chữ nghĩa.”

Tại Quận Cam, Lê Giang Trần sống bằng nhiều nghề, mà nhiều nhất là nghề trình bày báo chí. Ông từng cộng tác với hầu hết các tờ báo tiếng Việt lớn cũng như nhỏ tại đây, kể cả những tờ báo như Tay Phải, Người Việt, Việt Báo Kinh Tế, Sài Gòn Nhỏ, Mũ Đỏ,…

Bìa tập sách “Trạm Người Quá Bước” của nhà thơ Lê Giang Trần (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Trạm Người Quá Bước” được trình bày như một bài văn. Có mở bài “Vào thơ”. Có tóm tắt ngắn gọn về nội dung bút pháp “Thơ này”. Có từng đề mục nhỏ “Tự kể,” “Kể chuyện quê hương,” “Kể chuyện tình,” “Đến mùa.” Và cuối cùng có phần “Kết.” Rành mạch, rõ ràng, trước khi bước vào cõi mông lung bao la của một hồn thơ.

Như trong phần mở bài, tác giả Lê Giang Trần có viết “Những bài thơ trong tuyển tập ‘Trạm Người Quá Bước’ này là một số may mắn còn lưu giữ từ năm 1992.” Tổng cộng là 54 bài thơ cùng 5 nhạc phẩm được Lê Uyên Phương, Việt Dzũng, Thu Hồ phổ từ thơ ông.

“Nếu như trời cho mỗi người một cái khiếu. Người có năng khiếu nếu may mắn phát huy được thiên tư, có khi trở thành nghề, có thể trở thành nghiệp” thì ắt hẳn, làm thơ, với Lê Giang Trần, là một cái nghiệp.

thơ này không phải là thơ

là anh gởi đến giấc mơ của mình

thơ này không phải là tình

là trong tim bất thình lình nói ra”

Ngay lúc bắt đầu vào phần nội dung chính của “bài văn”, tác giả kịp định nghĩa thơ mình một cách giản dị như thế.

Và đã là nghiệp, lại là “nghiệp thơ” thì chẳng khác nào như một kiểu ‘tài mệnh tương đố’, thơ càng giàu bao nhiêu, phận đời càng nổi nênh bấy nhiêu. Thôi thì cứ “Đổ thừa” một cách… rất thơ:

Vợ nuôi tuần lễ mười đồng

hành tiêu tỏi ớt còn đồng rưỡi dư

tờ báo thêm năm mươi xu

bốn bình nước lọc là vừa tiền cho

hết tiền đứng quẩn ngồi lo

vợ sai thêm chắc tăng bo vô chùa

vô chùa lạy Phật cầu mưa

để chồng có chuyện đổ thừa cho vui

sống theo thơ mỏi mòn người

sống theo tiền mỏi mệt đời lao đao

thôi thì tiêu tỏi nước màu

nêm vào cuộc sống nêm vào tình em”

(Đổ thừa)

Ngoài “Đổ thừa,” 14 bài còn lại trong “Tự kể” phần nào phác thảo được chân dung tác giả, một người đàn ông vừa qua tuổi sáu mươi, dáng nhỏ, tóc dài, gương trên mắt và nụ cười độ lượng trên môi, nhưng đi đến hai phần ba chặng đời mình lại chợt nhận ra mình hãy còn ngơ ngác, hãy còn “hồ nghi” về chính mình trước những biển đổi của thời gian và không gian:


“Ngày xưa tôi tưởng là tôi

vàng son phố thị tơi bời tuổi xuân

đến khi binh lửa điêu tàn

bàng hoàng chết lặng trước ngàn đau thương

giật mình không biết là ai

chợt tôi vô số ở ngoài tấm thân

“tề thiên đại thánh” tần ngần

sáu mươi năm ấy có cần hồ nghi”

(Hồ nghi)

Phần “kể chuyện quê hương” với 16 bài, theo tác giả, là phần ông “tâm đắc nhất.”

Quê hương là nước mắm vàng gạo trắng/ là mùi nồng nàn cắn cọng rau thơm/ là nén nhang tỏa khói ấm bàn thờ/ là kỷ niệm chảy hoài trong trí nhớ” Lê Giang Trần gói gọn tâm tư về quê hương trong 4 câu đề từ như thế, rất gần gũi, rất mộc mạc, rất đồng quê.

Thế nhưng bàng bạc trong những “kỷ niệm chảy hoài trong trí nhớ” đó lại âm ỉ một nỗi niềm, một sự bức bối:


“Con ngọc trai ngậm ngọc nuốt cười

Anh cũng ngậm nỗi sầu không cạy miệng

Sầu dưới biển có vôi vò nên ngọc

Sầu nhân gian sao mòn héo trái tim người

(Chiếc bóng quê hương)

Hay trong bài “Em Hà Nội đã Sài Gòn” cứ ngỡ như lời khen, tiếng reo vui, nhưng câu cuối vừa dứt tiếng, người ta nghe lòng mình mặn đắng:


“càng ngày đất mẹ quê cha

càng nhiều thiếu nữ thiệt là thông minh

đàn ông hưởng thú hòa bình

gái Nam Trung Bắc liều mình ly hương”

“Trạm người bước qua” – tên tập thơ, cũng là tên một bài thơ được xếp trong phần này. Một điều gì đó như sự tạm bợ, qua ngày, không gắn bó, hững hờ dường như là tâm trạng trong suốt mấy mươi năm qua của Lê Giang Trần.

“Ừ. Thì đi về Việt Nam/ Ừ. Thì đi về Santa Ana/ Ừ. Thì về nhà ta vậy/ Ừ. Thì trở về con đường cũ lúc ra đi… Về hay ở cũng trạm – người bước qua.”

“Kể chuyện tình”, phần thứ 3 trong tập thơ “Trạm người quá bước” là nơi Lê Giang Trần thể hiện nhiều khả năng viết thơ xuôi, mà theo ông, “thơ xuôi khó viết, bởi nó khác ngôn ngữ truyện ngắn, cũng không là ngôn ngữ của tiểu thuyết văn xuôi.” Vì thơ xuôi khó viết nên thơ xuôi cũng kén người đọc. Thơ xuôi không giống như lục bát, lục bát không dễ làm, nhưng lại rất dễ cảm.

“Tôi làm nhiều nhất là thể thơ tự do. Nhưng như một người đi giang hồ, nay đến tuổi, tôi muốn dừng chân nghỉ ngơi, và lục bát là thích hợp nhất với tâm trạng này, dù làm thơ lục bát rất khó.” Nhà thơ cho biết.

54 bài thơ tổng cộng, nhưng thơ Lê Giang Trần làm theo thể lục bát đếm chỉ trên đầu ngón tay, trong đó “Bến xe đò” có thể xem là một bài lục bát hay.


“Vào ra cái bến xe đò

Có hôm xe chở đời ta đến mình

Có hôm đổ xuống thình lình

Dưới con dốc khuất những tình tội xưa…

Bến đời xuân đã rời lâu

Chuyến xe chung cuộc khi nao khởi hành?”

“Trạm người quá bước” của Lê Giang Trần còn chứa đựng một số bài thơ viết cho những bạn bè “đã nằm xuống” của tác giả, trong tâm thế “Đến mùa chim lại quyên di/ Đến mùa người lại trở về thiên thu.”

Trong phần “Đến mùa”, người đọc thấy được ít nhiều tâm tư người mang nghiệp thơ Lê Giang Trần đối với Lê Uyên Phương qua “Đà Lạt thêm nốt nhạc dị hình,” với Nguyễn Tất Nhiên qua “không khánh thành cuộc nhân sinh”, với Cao Xuân Huy qua “hương lòng gửi bạn”…


***

Đọc “Trạm Người Quá Bước” của Lê Giang Trần để thấy “bài thơ nào cũng hình thành từ một sự thật. Có cái gì ẩn trong đời thật ấy reo rắc, réo rắc, réo gọi… để thành hình nên bài thơ.”

“Thơ không phải ngải hay trầm/ người qua rừng chớ lùng sâm săn ngà/ thơ như là hồn người ta/ nên thơ rồi cũng về bao la nào? Chỉ còn một thoáng xôn xao…”

Và “Trạm Người Quá Bước” theo tác giả, “xem như chấm dứt những bài thơ kể lể về đời sống lưu vong, tạm bợ. Để từ đây, thơ Lê Giang Trần “sẽ mang hơi thở của đời sống hiện thực, có mình trong đó.”


Liên lạc tác giả:
[email protected]

Mỹ có tai nạn hàng không đầu tiên do texting

 


WASHINGTON (Bloomberg) Phi công một trực thăng tải thương ở Missouri đã gửi và nhận text qua máy điện thoại cá nhân trước khi xảy ra tai nạn năm 2011, lần đầu tiên hành động dễ gây sự xao lãng chú ý này được kể là có liên hệ trong tai nạn hàng không gây thiệt mạng ở Mỹ.










Các hãng hàng không đều cấm texting trên máy bay. (Hình: Tengku Bahar/AFP/Getty Images)


Hội đồng điều tra thuộc Cơ Quan An Toàn Giao Thông Mỹ (NTSB) cho hay có bảy bản text được viên phi công gửi và nhận.


Chiếc trực thăng tải thương thuộc công ty Air Methods Corp. (AIRM) rớt xuống một cánh đồng vì hết xăng, theo báo cáo sơ khởi của NTSB. Việc sử dụng các dụng cụ điện tử cá nhân của các phi công là điều quy luật của công ty không cho phép, theo bản báo cáo.


“Ðây là một trường hợp điển hình của sự xao lãng ảnh hưởng tới an toàn,” theo lời David Strayer, một giáo sư tâm lý học tại đại học University of Utah ở Salt Lake City, người từng nghiên cứu về việc các phương tiện điện tử cá nhân tạo sự xao lãng chú ý.


Ðây là lần đầu tiên NTSB khám phá bằng chứng cho thấy texting hay sử dụng điện thoại di động trong chuyến bay có liên hệ đến tai nạn chết người, theo lời Kelly Nantel, một nữ phát ngôn viên của NTSB. (V.Giang)

Tấn công mạng làm Trung Quốc giảm uy tín

 


BẮC KINH (Reuters)Các cuộc tấn công mạng xuất phát từ Trung Quốc nhắm vào Mỹ đang làm suy giảm uy tín quốc gia này và khiến các nhà đầu tư ngoại quốc không dám vào Trung Quốc vì lo ngại bị đánh cắp sở hữu trí tuệ, theo một giới chức cao cấp Mỹ hôm Thứ Ba.








Ông Robert Hormats, thứ trưởng đặc trách phát triển kinh tế, năng lượng và môi trường của Mỹ. (Hình: John Thys/AFP/Getty Images)
Mức độ tấn công mạng dồn dập và lớn lao từ Trung Quốc tạo ra sự mất tin tưởng từ chính phủ Mỹ cũng như cộng đồng các nhà doanh nghiệp, theo lời Robert Hormats, thứ trưởng đặc trách phát triển kinh tế, năng lượng và môi trường của Mỹ.

Trung Quốc từ trước đến nay vẫn bác bỏ cáo giác cho rằng họ mở ra các cuộc tấn công mạng, cho hay họ cũng là nạn nhân của tấn công mạng từ Mỹ.

Ông Hormats cho hay rất khó để xác định chính xác nơi xuất xứ của cuộc tấn công. Một công ty an ninh điện toán Mỹ hồi Tháng Hai công bố bản báo cáo cho rằng phần lớn các cuộc tấn công xuất phát từ Trung Quốc, đặc biệt là ở một tòa nhà đặt đơn vị tác chiến điện tử của quân đội Trung Quốc gần Thượng Hải.

Trung Quốc không lạm dụng Internet, và các quốc gia trên thế giới không nên tấn công các quốc gia khác qua mạng, theo lời Qian Xiaoqian, thứ trưởng Bộ Thông Tin Mạng Trung Quốc, tuyên bố tại cùng cuộc họp trước đó. (V.Giang)

Tin mới cập nhật