Hàng ngàn tội phạm tình dục ở California ‘qua mặt’ tòa án

 


SACRAMENTO (LAT)Hàng ngàn tội phạm tình dục, từ sờ mó trẻ em tới hiếp dâm, đang bị quản chế tại California đã “qua mặt” tòa bằng cách gỡ hoặc làm mất hiệu lực hệ thống định vị toàn cầu (GPS) gắn ở cổ chân họ, và một số đang bị truy tố thêm một số tội mới như đánh đập người phối ngẫu, bắt cóc và có ý định giết người, theo một phóng sự điều tra của nhật báo The Los Angeles Times.



Nghi can Rithy Mam, một người bị kết tội theo đuổi và sờ mó trẻ em, bị bắt ba lần trong hai tháng, sau khi vi phạm lệnh quản chế, và đều được tự do sau mỗi lần bị bắt. (Hình: Stockton Police Department)


Những tội phạm này khám phá ra là họ có thể làm cho GPS không hoạt động được, và nếu bị phát giác, họ cũng khó lòng bị giam trở lại, vì nhà tù tại California quá đông đúc.


“Ðây là một vấn nạn rất lớn,” ông Matt Hill, nhân viên phụ trách theo dõi tù nhân bị quản chế tại Fresno, được LAT trích lời nói.


Tòa án California tống lệnh bắt giam hơn 3,400 người vi phạm lệnh quản chế có liên quan đến GPS kể từ Tháng Mười, 2011, thời điểm mà tiểu bang bắt đầu chuyển những tù nhân vi phạm lệnh quản chế xuống nhà tù quận hạt vì nhà tù tiểu bang quá đông.


Riêng trong năm 2012, số trát bắt do tòa đưa ra tăng 28% so với năm 2011.


Hầu hết người bị tòa ra lệnh bắt đều là tội phạm tình dục, cũng là đa số người có đeo còng mang GPS ở chân, và nhiều người bị bắt là do tái phạm tội.


Chuyện chuyển tù nhân từ nhà tù tiểu bang xuống quận hạt là chương trình “tái phối trí” tù nhân của thống đốc và Quốc Hội tiểu bang, để phù hợp với lệnh của tòa án liên bang, yêu cầu giảm số tù nhân quá đông đúc trong nhà tù.


Tuy nhiên, nhiều quận hạt cũng bị lệnh tòa địa phương bắt giảm số tù nhân trong các nhà tù đông đúc.


Một số nhà giam thả tù nhân vi phạm lệnh quản chế chỉ sau vài ngày, thậm chí vài giờ, giam giữ. Một số nhà tù còn từ chối thẳng thừng, không thèm nhận lại số tù nhân này, cũng theo LAT.


Trước khi có sự “tái phối trí” này, tội phạm tình dục vi phạm lệnh quản chế thường bị bắt giam, chờ ngày ra tòa, và bị nhốt tới một năm. Bây giờ, họ chỉ bị án tối đa là 180 ngày, nhưng nhiều người lại không bị nhốt trong tù.


Vì thế, nhiều tù nhân đang bị quản chế tại gia “chắc chắn không sợ,” ông Jack Wallace, một thành viên trong Hội Ðồng Quản Trị Cơ Quan Giám Sát Tội Phạm Tình Dục California, nhận xét, theo LAT.


LAT đưa ra một ví dụ. Rithy Mam, một người bị kết tội theo đuổi và sờ mó trẻ em, bị bắt ba lần trong hai tháng, sau khi vi phạm lệnh quản chế, và đều được tự do sau mỗi lần bị bắt.


Sau khi được thả lần thứ ba, hệ thống GPS trong cái còng chân của anh bị tắt và không ai biết anh đi đâu, báo LAT cho biết, dựa trên hồ sơ của cơ quan công lực.


Ngày hôm sau, Rithy Mam đột nhập vào một phòng khách của một căn nhà ở Stockton trong đó có một cô gái 15 tuổi đang ngủ trên ghế, LAT trích lời cảnh sát nói. Cô gái kể với cảnh sát rằng khi thức dậy, cô thấy nghi can nhìn chằm chằm vào cô và hỏi “Em có muốn đi chơi với anh không?” trước khi biến mất.


Cảnh sát cũng cho biết nghi can quay trở lại căn nhà hai lần nữa và đe dọa cô em gái 13 tuổi của cô, đồng thời cho kẹo trẻ em trước khi bị cảnh sát bắt tại một công viên. Nghi can đang bị giam giữ và bị truy tố tội sờ mó trẻ em.


Năm 2006, cử tri California thông qua luật theo dõi tội phạm tình dục nguy hiểm, bằng cách gắn hệ thống GPS vào người họ suốt đời.


Biện pháp này là nhằm theo dõi mọi di chuyển của tội phạm, với hy vọng, ít nhất, ngăn chặn họ tái phạm.


Hệ thống này, được gắn vào một cái còng bằng cao su, được gắn vào một sợi dây làm bằng “fiber-optic” để truyền tín hiệu đến một công ty tư nhân.


Khi sợi dây này bị cắt, hoặc hệ thống GPS ngưng hoạt động, hoặc tội phạm đi vào khu vực cấm như trường học, công viên, khu vui chơi của trẻ em, hệ thống báo động sẽ báo. Khi đó, nhân viên theo dõi của công ty tư nhân sẽ báo cho cảnh sát bằng email hoặc text qua điện thoại di động.


Những trường hợp vi phạm đều được đăng tải trên Internet, và LAT đã xem xét hàng ngàn vụ, cộng với hồ sơ tòa án và lý lịch tội phạm, theo tờ báo cho biết. Tất cả thông tin này cho thấy cảnh sát giải quyết vi phạm quản chế khác nhau rất nhiều, tùy theo từng quận hạt.


San Bernardino County thả tội phạm từ các nhà tù đông đúc sớm hơn so với tất cả các quận hạt khác ở California, theo LAT cho biết, dựa trên báo cáo của tiểu bang. Tội phạm vi phạm lệnh quản chế, nói chung, thường ở hết thời hạn tù. Một nữ phát ngôn viên cho biết San Bernardino xem xét rất kỹ hồ sơ những trường hợp tái phạm, và tội phạm tình dục vi phạm quản chế không được thả sớm.


Ngược lại, người vi phạm quản chế tại San Joaquin County thường được thả sau một ngày bị bắt lại.


Hồ sơ nhà tù San Joaquin County cho thấy chín trong số 15 người bị bắt vì vi phạm lệnh quản chế trong Tháng Mười Hai, 2012, và Tháng Giêng được thả trong vòng 24 giờ. Trong số này, có bảy người làm GPS không hoạt động được và rồi sau đó biến mất. Một trong chín người vi phạm lệnh quản chế có một người, tên Robert Stone, từng bị kết tội hiếp dâm, và bị bắt lại hai tuần sau đó vì bị tố cáo tội toan tính bắt cóc trẻ em.


Raoul Leyva, một tội phạm tình dục có lý lịch từng đánh đập phụ nữ, bị bắt hồi Tháng Tư, 2012, vì vi phạm lệnh quản chế và bị tòa ra lệnh nhốt 100 ngày. Tuy nhiên, chỉ 16 ngày sau, nghi can được thả và tái phạm tội sau khi hệ thống GPS trên người anh không hoạt động, theo tài liệu mà LAT có được.


Sau đó hai tuần, cảnh sát khám nhà nghi can ở Stockton, phát hiện cô bạn gái 20 tuổi của anh, tên là Brandy Arreola, bị đánh đập dữ dội, nằm sóng soài trên nền nhà và bất tỉnh. Bây giờ, Arreola phải ngồi xe lăn và xem phim hoạt họa suốt ngày vì đầu óc cô không còn bình thường nữa.


Hồi tuần trước, nghi can Leyva bị kết tội cố sát và đang đối diện với bản án 13 năm tù.


“Tại sao lại thả một người có thành tích tội phạm bạo động như vậy?” bà Diana Munoz, mẹ của nạn nhân Arreola, tự hỏi.


Khi California bắt đầu “tái phối trí” tù nhân, nhà tù tại Fresno County quá đông đúc, ông Tom Gattie, phụ tá cảnh sát trưởng của quận hạt này, được LAT trích lời nói và cho biết ông nói với cảnh sát phụ trách quản chế rằng: “Họ (tù nhân) sẽ được thả ra trước khi quý vị viết xong bản báo cáo.”


Không chỉ các cơ quan công lực, mà các vị dân cử cũng nhận thấy vấn đề này.


Thượng Nghị Sĩ Ted Lieu (Dân Chủ-Torrance) vừa đưa ra một dự luật bỏ tù ba năm những ai vi phạm lệnh quản chế bằng cách gỡ hoặc làm GPS không hoạt động được. Một số vị dân cử tiểu bang cũng đang đề nghị một số dự luật tương tự.


Tuy nhiên, theo Thẩm Phán Richard Guiliani của Tòa Thượng Thẩm California ở San Joaquin County, được LAT trích lời nói đề nghị của ông Ted Lieu không giải quyết được sự đông đúc trong nhà tù, như vậy, sẽ vẫn còn những tội phạm tình dục bên ngoài xã hội vì nhà tù không có chỗ cho họ. (Ð.D.)

Lương thấp ảnh hưởng xấu tim mạch

 


Sống lệ thuộc theo tiền lương hằng tuần hoặc hằng tháng không những không tốt đối với trương mục ngân hàng của mỗi cá nhân, mà đồng lương thấp cũng ảnh hưởng đến sức khỏe nữa như đưa đến nguy cơ bị bệnh cao huyết áp, phát sinh những vấn đề về bệnh tim mạch và tai biến mạch máu não, MSN News trích dẫn một nghiên cứu mới nhất vừa được đăng trên tập san European Journal of Public Health.



Lương tối thiểu của công nhân ở Hoa Kỳ áp dụng từ năm 2009. (Hình: Colnav Nguyễn/Người Việt)


Các nhà nghiên cứu khảo cứu dữ kiện thu thập được từ 5,000 người tuổi từ 25 đến 65, mà thông tin của họ được ghi nhận mỗi hai năm từ 1999 đến 2005. Không ai trong số họ bị cao huyết áp vào lúc bắt đầu cuộc nghiên cứu.


Kết quả cho thấy, công nhân lương thấp có xác suất bị bệnh cao máu cao hơn so với người có lương cao nhất. Tương quan này rõ rệt nhất nơi phái nữ và người trong lứa tuổi từ 25 đến 44, một khám phá mà các nhà nghiên cứu cho là bất ngờ nhưng được cho là hợp lý vì rằng nhóm người này đa số làm công việc với đồng lương thấp.


Nghiên cứu trước đây liên kết vấn đề cao máu với tình trạng kinh tế xã hội. J Paul Leigh, trưởng toán nghiên cứu vừa là giáo sư môn sức khỏe kinh tế thuộc trường University of California, Davis, nhận định rằng, sự liên hệ nói trên có thể có vì căng thẳng xã hội có liên quan đến lợi tức của mỗi cá nhân. Ông nói, “Ðáng buồn thay, một vài người đo lường giá trị xã hội căn cứ theo đồng lương kiếm được.”


Nhưng lương bao nhiêu mới gọi là thấp? Các nhà nghiên cứu chú ý thấy rằng triệu chứng cao huyết áp có nơi người lương từ $17 trở xuống. Ðiều chỉnh theo mức lạm phát, đó là khoảng $23/giờ, hay chừng $47,000 mỗi năm. Ông Leigh ghi chú thêm, nghiên cứu sau này có thể giúp xác định rõ phải chăng đồng lương càng giảm thì huyết áp càng cao, đồng thời đưa ra lời khuyên rằng, trong thời buổi kinh tế hiện nay, hãy ráng sống với đồng lương của mình nhưng với chứng cao huyết áp thì lại khác. Sau đây là một số phương cách bất ngờ giúp quí vị khống chế phần nào bệnh tim mạch của mình.


Một nghiên cứu năm 2009 đăng trong tập san Archives of Internal Medicine khám phá thấy, người ngủ dưới 7 hoặc 8 giờ mỗi ngày hoặc bị khó ngủ thường xuyên thường có khuynh hướng bị cao huyết áp. Cứ mỗi giờ ngủ thiếu thì nguy cơ đó lại cao hơn đến 37%.


Trong một nghiên cứu được công bố tại hội nghị thường niên năm 2012 của The Society of Hypertension, các nhà khảo cứu người Ý nhận thấy rằng, nghe nhạc Mozart 30 phút mỗi ngày có thể giảm được bệnh cao máu. Ngoài ra một nghiên cứu năm 2011 của các nhà khoa học thuộc trường Osaka University ở Nhật, nhận thấy, người nghe nhạc mình yêu thích một tiếng đồng hồ mỗi hai tuần, giảm được mức huyết áp khoảng 6 mmHg trong ba tháng.


Sau hết, trong chuối có chứa 422 mg potassium, mà theo Hội Tim Mạch Hoa Kỳ (AHA), là chất có thể giúp khống chế huyết áp, nhờ khả năng làm giảm được hiệu ứng của sodium, vốn là thủ phạm của bệnh cao huyết áp. Các thực phẩm khác có chứa nhiều potassium như khoai (751 mg), edaname (970 mg/cup), và avocado (975 mg). Hội AHA đề nghị nên tiêu thụ 4,700 mg potassium mỗi ngày. (TP)

Tù sướng hơn ‘nursing home’?

 


Chuyện đời


 Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức


 


Chẳng biết “nghiêm túc” hay bông lơn mà cây viết tự do Keith Veronese phát ngôn rằng nếu già, không gia đình mà lại ít xu thì vào tù có vẻ thoải mái hơn là ở “nursing home.” Ðể hỗ trợ cho “luận cứ” của mình, ông tán:


-Rằng vào tù, chúng ta sẽ có nhà ở miễn phí mà không phải đóng thuế thổ trạch, không phải trông nom tu bổ, cắt cỏ làm vườn.


-Rằng vào tù là có cơm nóng canh ngọt ngày ba bữa kèm theo snack rất ư là an toàn vệ sinh thực phẩm, đầy đủ chất dinh dưỡng kèm theo cà phê, nước trà, chỉ thiếu cái món “lưu linh Bồ Ðào Tửu.”


-Rằng vào tù sức khỏe sẽ được chăm sóc miễn phí, có bác sĩ theo dõi sức khỏe, được đưa đi bác sĩ chuyên môn, thuốc men đầy đủ, hơi ể mình một chút là có thể khai bệnh tới bệnh xá nghỉ ngơi.


-Rằng vào tù có nhiều bạn đồng cảnh, tha hồ mà giao du thân mật, vui chơi thể thao giải trí.


-Rằng vào tù nếu muốn có thể học bổ túc một “chuyên ngành” nào đó, tha hồ đọc sách báo, coi đủ loại chương trình truyền hình, ngoại trừ phim khiêu dâm, bạo lực khủng bố.


-Rằng nếu may mắn được đưa vào một nhà tù dưới sự “quản lý” của chính phủ liên bang thì cuộc sống tương đối tốt hơn là do tiểu bang “trách nhiệm” vì đa số khách hàng thuộc giới “cổ trắng” (white collar), lỗi lầm có vẻ “trí óc” hơn là hung bạo, giết người.


-Rằng đời sống trong tù được “minh thị” hợp hiến, hợp pháp, nếu “tù trưởng” hoặc nhân viên vi phạm là tù nhân có quyền công khai khiếu nại, có trạng sư biện hộ, có truyền thông báo chí sẵn sàng ăn có, hỗ trợ.


Và để vào nhà pha, ông gợi ra vài “sách lược” như trồng dăm cụm cần sa, viết vài ngân phiếu không tiền bảo chứng hoặc ngon hơn là “thuổng” đôi ba cổ vật ở viện bảo tàng.


Trong khi đó, nếu được “gửi” vào “nursing home” thì nhiều người cứ nghĩ là mình ở thế yếu, dễ bị lạm dụng thể chất, tinh thần, dễ bị lơ là bỏ bê, thường xuyên bị cho uống thuốc an thần, thậm chí bị trói chân cột tay để khỏi nhiều lời đòi hỏi; thức ăn khi nóng khi lạnh kém dinh dưỡng, khi cần giúp đỡ thì réo mãi chẳng thấy nhân viên mà nếu khiếu nại thì cầm chắc là bị “trù ẻo, hành hạ.”


Thực tế thì cũng có một số “nursing home” coi trọng lợi nhuận hơn là lương tri trách nhiệm nhưng họ thường xuyên bị các cơ quan y tế thanh tra. Và nếu gia đình thẳng thắn đôi lời với chủ nhân hoặc yêu cầu nhà chức trách can thiệp thì tình trạng sẽ khá hơn.


Chứ vào tù thì “I Xin You,” em chẳng dám. Vì nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại, mất tự do, mất luôn danh dự thì cũng ớn gà.


Trừ khi, như Nelson Mandela nói, ở nước Nam Phi chúng tôi muốn làm tổng thống thì trước hết phải vào tù ra khám.


Ý ông ta nói kinh nghiệm bản thân, nhiều năm “nằm ấp” vì tranh đấu chống phân cách chủng tộc trước khi được dân bầu lên ngôi lãnh đạo. Thì “em” sẵn sàng.


Chứ gần xuống lỗ mà vào nhà cải huấn thì “em chả, em chả.”

Luật thuế lời trên tài sản chung

 


Luật Sư LyLy Nguyễn


 


LTS – Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Ðịnh Tài Sản, luật sư LyLy chuyên thảo Di Chúc và Tín Mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế luật sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập Công Ty và Tổ Hợp Hùn Hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang cũng như đã nhiều lần diễn thuyết về các vấn đề giao dịch thương mại, ngân hàng, thuế và điều hành tài sản tại nước ngoài. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 930 W. 17th Street, Suite F, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.


 


Theo luật thuế mỗi khi bán tài sản như nhà đất chẳng hạn, nếu có lời thì người bán sẽ phải đóng “thuế vốn tăng (capital gain tax)” trên số tiền sai biệt giữa giá bán và giá mua nguyên thủy. Luật thuế Hoa Kỳ có điều luật “1031 Exchange” cho miễn thuế vốn tăng với điều kiện “trao đổi” là đem trọn vẹn khoản tiền mới bán được để mua thay vào bằng một tài sản khác thuộc “loại giống nhau (like-kind)” trong mục đích kinh doanh hay đầu tư.


Ðối với tài sản chung nhất là bất động sản, luật 1031 được gọi là “trao đổi 1031 cho tài sản chung (1031 Tenant in Common Exchange).” Trong luật tài sản Hoa Kỳ danh từ để gọi sở hữu chủ bất động sản là “tenancy” (xin đừng nhầm lẫn với nghĩa thuê mướn nhà cửa). Có nhiều hình thức quyền sở hữu tài sản chung nhưng chúng tôi chỉ đề cập ở đây thể loại “đồng sở hữu (tenancy in common),” nói một cách khác là làm chủ chung trên một bất động sản và có thể áp dụng luật hoãn thuế lời vốn tăng.


Tài sản đồng sở hữu theo đó hai hay nhiều cá nhân có cùng quyền lợi “không chia sẻ được” nhưng không bắt buộc phải có tỷ lệ bằng nhau. Ðiều này có nghĩa là mỗi chủ chung đều có thẩm quyền chiếm hữu và sử dụng cùng tài sản đó nhưng không được tách rời ra, thí dụ như một ngôi nhà ở các chủ chung đều có quyền cư ngụ nhưng không được phân cách ra một phần phòng khách hay một phần nhà bếp.


Thể thức “đồng sở hữu” còn có đặc điểm nữa là mỗi chủ chung đều có quyền truyền lại phần của mình cho thừa kế chỉ định chứ không bắt buộc phải cho người hôn phối còn sống sót. Ngay khi đóng sổ hoàn tất mua tài sản chung thì mỗi đồng sở hữu chủ sẽ có một tờ bằng khoán (deed) riêng biệt tính theo tỷ lệ phần trăm quyền lợi bất khả phân trên toàn thể diện tích bất động sản đó.


Mặc dù hình thức đồng sở hữu đã được sử dụng từ nhiều năm về trước nhưng thực ra về sau này trong thời gian gần đây mới thịnh hành nhờ một số quyết nghị mới của cơ quan thuế vụ liên bang IRS. Thông thường vấn đề nan giải nhất cho những ai muốn được hoãn thuế lời vốn tăng theo luật trao đổi 1031 là chu toàn điều kiện tìm ra bất động sản trao đổi thay thế trong hạn định 45 ngày và hoàn tất mua bất động sản ấy trong vòng 180 ngày. Ðể giúp giảm thiểu khó khăn kể trên có thể áp dụng điều luật 1031 biến cải dành cho tài sản chung mệnh danh là luật “1031 trao đổi (tài sản) đồng sở hữu (1031 Tenant in Common Exchange viết tắt là 1031 TIC Exchange).”


Những nhà đầu tư từ lâu thường dùng luật trao đổi 1031 để được hoãn thuế lời vốn tăng bằng cách đổi bất động sản cũ lấy bất động sản mới hơn. Lý do thay đổi bất động sản thường khác nhau rất xa. Trên thị trường địa ốc hiện nay việc tìm ra trị giá thực sự của bất động sản là cả vấn đề khó khăn và cá nhân người đầu tư có phần nào bị giới hạn trong việc tìm mua bất động sản loại nhà ở và các kiến trúc dùng làm cơ sở thương mại nhỏ.


Những năm trước đây IRS có ra quyết nghị cho phát triển rộng rãi việc góp vốn chung để mua những tài sản sẵn có trên thị trường địa ốc, đặc biệt cho những ai muốn đầu tư với tính cách cá nhân. Quyết nghị này gắn liền với cấu trúc pháp lý liên hệ đến hình thức đồng sở hữu (TIC) hay còn được gọi là “sở hữu chung bất động sản (co-owned real estate viết tắt là CORE)” theo đó mọi cá nhân đều được quyền làm chủ một phần nhỏ trong bất động sản, thí dụ như các công trình kiến trúc dùng làm cơ sở văn phòng, khu chung cư, hoặc trung tâm thương mại.


Dù rằng hình thức đầu tư đồng sở hữu đã xuất hiện từ trước nhưng quyết nghị của IRS kể trên đã làm cho dân đầu tư tin tưởng rằng IRS sẽ cho áp dụng luật “1031 TIC exchange” cho nên điều này đã làm kỹ nghệ xây cất khơi bùng mãnh liệt tại các vùng quê.


Quyết nghị này đi kèm với việc gia tăng số người chú tâm tìm mua tài sản chung theo luật “1031 TIC exchange” đã đưa đến phong trào đua nhau góp tiền mua tài sản chung và đầu tư chung vào các bất động sản loại CORE. Thể thức áp dụng luật “1031 TIC Exchange” giúp cho dân đầu tư được góp vốn chung cùng mua các bất động sản rộng lớn hơn, có trị giá cao hơn đồng thời là tài sản tráng lệ cao cấp hơn mà bình thường họ không thể nào với tới được nếu theo các phương cách khác.


Ðiển hình là những bất động sản sang trọng sẽ đưa đường dẫn lối kéo đến nhiều giới thuê nhà cao cấp hơn, thí dụ như các công ty thuộc nhóm Fortune 500 thường thuê làm bản doanh hay các cơ quan công quyền mướn làm cơ sở, do đó giảm thiểu đi mối lo ngại nguy cơ thất thu lợi tức như thường xảy ra khi cho giới bình dân thuê mướn. Thêm vào đó tài sản chung sẽ được các công ty địa ốc chuyên nghiệp (công ty bảo trợ) đứng ra quản trị do đó bớt đi gánh nặng làm chủ phải giải quyết mọi vấn đề rắc rối xảy ra thường nhật.


Bất động sản dưới luật “1031 TIC Exchange” thường được các môi giới trung gian (broker/dealers) điều khiển và quản trị dưới sự giám sát của “Cơ Quan Trao Ðổi Chứng Khoán Liên Bang (U.S. Securities and Exchange Commission viết tắt là SEC).” Dù vậy cũng có nhiều cuộc trao đổi mua bán tài sản chung đứng ngoài tầm giám thị của cơ quan SEC và hiện tại vẫn có nhiều vấn đề tranh luận về pháp lý trên các bất động sản đồng sở hữu này. Hiện tại cơ quan trao đổi chứng khoán đang tìm cách vận động đưa loại bất động sản có chủ quyền chung ra khỏi tầm che chở pháp lý của SEC.


Những tài sản chung được coi như hợp pháp nếu phù hợp vào các bối cảnh sau đây:



  • Sở hữu chủ muốn giảm thiểu trách nhiệm quản lý một cách đáng kể.
  • Sở hữu chủ còn dư tiền từ một vụ bán mua tài sản “trao đổi 1031” khác.
  • Sở hữu chủ không muốn trả thuế vốn tăng hay thuế truy thu do khai giảm giá (depreciation recapture taxes)” đã khai từ trước.
  • Sở hữu chủ muốn tìm tài sản hạng A chung với nhiều sở hữu chủ khác có vốn lớn và giàu có.
  • Sở hữu chủ không trực tiếp kiếm nổi tài sản thay thế thích hợp trong hạn định 45 ngày.
  • Sở hữu chủ muốn lưu lại trên thị trường địa ốc để kiếm lợi hoặc tìm tiềm năng tăng vốn.
  • Sở hữu chủ muốn đạt tính chất đa dạng cao cấp cho cả tài sản của mình lẫn vùng địa dư liên hệ.

Tìm một tài sản mua chung để thay thế theo luật “1031 TIC Exchange” không hẳn không gặp khó khăn. Tuy nhiên ngoài thị trường có thừa thãi các hãng môi giới trung gian nổi lên như nấm ngay sau khi có quyết nghị của IRS và sẵn sàng nhận đứng làm bảo trợ.


Sau đây là một vài điều mà các cá nhân đầu tư nên lưu tâm trước khi tham gia vào một cuộc trao đổi tài sản chung theo luật “1031 TIC Exchange”:



  • Công ty định chọn làm bảo trợ đã hoạt động trên thương trường trong thời gian bao lâu?
  • Công ty định chọn làm bảo trợ liệu có đủ kinh nghiệm không những trong các giao dịch thương lượng hoặc từng có thành tích bán giùm tài sản thay thế cho các nhà đầu tư theo luật “1031 TIC Exchange”?
  • Sở hữu chủ có nắm chủ chốt quyền mướn hay sa thải quản lý?
  • Công ty định chọn làm bảo trợ có kế hoạch rút tài sản ra khi cần thiết?
  • Công ty định chọn làm bảo trợ có đủ kinh nghiệm thi hành chu toàn các kế hoạch ấn định?
  • Công ty định chọn làm bảo trợ có đủ kinh nghiệm trong những giao dịch bán tài sản chung?
  • Công ty định chọn làm bảo trợ đòi hoa hồng môi giới bao nhiêu phần trăm khi giúp mua tài sản thay thế? Cũng nên nêu ra ở đây rằng các môi giới trung gian tài sản chung đều phải có môn bài chứng khoán và cũng có khả năng bán sản phẩm khác không chỉ chuyên về bất động sản mà thôi. Giới đầu tư nên sử dụng các môi giới trung gian thi hành việc trao đổi tài sản chung làm nòng cốt trong công cuộc kinh doanh của mình.
  • Người thuê có được chắc chắn không?
  • Liệu người thuê mướn có khả năng trả tiền thuê đều đặn không?
  • Bất động sản có tương đối mới và tọa lạc tại một vùng kinh tế phát triển dồi dào hay không?

Nếu bảo rằng luật “1031 TIC exchange” là động lực chính trong một giao dịch địa ốc thương mại là nói bớt đi. Dù rằng lợi lộc của tài sản chung không hoàn toàn thích hợp cho mọi giới đầu tư nhưng có thể rất hợp với những ai đầu tư mà muốn có lưu lượng tiền mặt trong tay một cách đều đặn cũng như tránh bớt phiền phức trong việc điều hành tài sản thay thế. Lợi thế của luật “1031 TIC exchange” kể ra còn rất nhiều vì làm cho tài sản chung trở thành cơ sở hạng sang có triển vọng đem tương lai xán lạn cho những công cuộc đầu tư như vậy.


 


Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần thảo luận với luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 930 W. 17th Street, Suite F, Santa Ana, CA 92706, ÐT: (714) 531-7080. Xin lưu ý đây là địa chỉ mới.

Tìm cha Ðoàn Văn Út

 


 


Tôi tên Ðoàn Văn Hoàng Ân, tìm cha Ðoàn Văn Út tự Liêm, cha là gián điệp và lính. Ai biết tin tức của cha tôi xin vui lòng gọi (714) 200-9658 hoặc email: [email protected]

Bà Quả Phụ Nguyễn Ngọc Sách

 

Cải tổ di trú và chuyện an ninh quốc gia


Nguyễn Văn Khanh


 


HOA KỲ – Trong phần trình bày đại cương những gì sẽ được viết trong bản dự thảo luật cải tổ di trú, tám vị thượng nghị sĩ – gồm 4 vị Cộng Hòa và 4 bị Dân Chủ – cho biết một trong những phương thức giải quyết tình trạng người từ Mexico trốn sang Hoa Kỳ là “phải tận dụng khả năng hữu hiệu của những chiếc máy bay không người lái” mà Bộ Quốc Phòng và Bộ An Ninh Nội Ðịa Hoa Kỳ đang sử dụng.


Những điều các vị dân cử Hoa Kỳ nói tới không phải là điều mới, nhưng vì nhiều lý do khác nhau “đã không được thực hiện đúng mức,” theo trình bày được ghi trong bản phúc trình thường niên mới được Phòng Tổng Thanh Tra Bộ An Ninh Nội Ðịa phổ biến hồi tháng trước. Trong những lý do được đưa ra ngay ở đầu phần viết điều này, Phòng Tổng Thanh Tra Bộ An Ninh Nội Ðịa cho hay “vì trở ngại ngân sách,” tức không có đủ tiền để làm những điều muốn làm “ngay cả trường hợp có những chiếc máy bay bị hư cũng không có đủ tiền để sửa chữa,” dù vì lý do bảo mật nên không nói rõ số tiền cần phải có là bao nhiêu cũng như phải có bao nhiêu chiếc máy bay không người lái mới đủ giúp canh gác, bảo vệ biên giới phân chia giữa Hoa Kỳ và láng giềng Mexico.


Bảo vệ an ninh biên giới là mục tiêu lớn nhất “khi nói đến chuyện cải tổ di trú,” theo trình bày của Thượng Nghị Sĩ Charles Schumer của tiểu bang New York trong buổi nói chuyện ở thủ đô Washington D.C. hồi tuần trước. Ông nhắc lại sau ngày đề nghị cải tổ di trú của Tổng Thống George W. Bush thất bại vì không được sự ủng hộ của Thượng Viện, chính phủ Hoa Kỳ đã dùng máy bay không người lái và những phương tiện kỹ thuật khác vào công tác canh phòng biên giới. Kết quả “vẫn chưa đúng như chúng ta trông đợi,” Nghị Sĩ Schumer nói thêm, “vì bản báo cáo cuối cùng chính phủ gửi cho Quốc Hội cho hay chỉ mới đạt được 60% chỉ tiêu đặt ra.” Ðiều đó có nghĩa là từ năm 2007 đến giờ cứ 10 người từ Mexico vượt biên giới sang Hoa Kỳ, các đơn vị canh gác biên phòng chỉ bắt giữ hay phát hiện được 6 người, 4 người còn lại đang sinh sống bất hợp pháp trên đất Mỹ, “trong đó điều đáng ngại nhất là chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội bắt giữ những kẻ hoạt động trong những đường dây chuyên chuyển ma túy từ bên kia biên giới sang Mỹ.”


Ðiều vị nghị sĩ Dân Chủ đại diện cho tiểu bang New York nói đến chính là điều giới lãnh đạo và những cơ quan góp phần bài trừ ma túy ở nước Mỹ từng nhiều lần nói đến. Trong phúc trình gửi cho Quốc Hội Liên Bang hồi 2012, Cơ Quan Bài Trừ Ma Túy (U.S. Drug Enforcement Agency) ghi rõ thị trường ma túy ở Hoa Kỳ là thị trường lớn nhất thế giới, 65% lượng ma túy tiêu thụ ở Mỹ được chuyển lậu từ Mexico qua Mỹ bằng đường bộ, băng qua biên giới 2 nước.


Báo cáo cũng cho thấy dù chính phủ Hoa Kỳ đã cố gắng bằng mọi cách để chận đứng hoạt động của những đường dây chuyên mua bán ma túy đặt bản doanh ngay trên lãnh thổ quốc gia láng giềng nhưng vẫn chưa đạt được thành công “một phần vì đường dây ma túy quốc tế đang mở rộng với mức thu nhập hàng năm ít nhất phải vài chục tỷ dollars, phần khác những bó buộc ngoại giao khiến Hoa Kỳ chỉ có thể góp phần thật giới hạn vào kế hoạch bài trừ ma túy mà chính phủ Mexico thực hiện.”


Mới năm ngoái trong một cuộc phỏng vấn dành cho đài truyền hình CNN, Cựu Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nói rằng tình trạng chuyển vận ma túy từ Mexico sang Mỹ “là một trong những điều tôi quan tâm, lo âu nhất.” Bà Clinton cho biết những thập niên trước đây, bọn buôn bán ma túy Colombia độc quyền chiếm lĩnh thị trường đưa cocaine vào Mỹ, “nhưng trong thời gian khoảng 20 năm trở lại đây bọn chúng đồng ý hợp tác chung với các đường dây ma túy Mexico, khiến công tác bài trừ trở nên khó khăn hơn.” Ðiều đó dẫn tới những tệ trạng xã hội khác “ảnh hưởng trực tiếp đến nền an ninh của quốc gia,” bà ngoại trưởng Hoa Kỳ kết luận.


“Muốn được sự ủng hộ của dân chúng, chính phủ phải đảm bảo được an ninh biên giới” theo Dân Biểu Cộng Hòa James Sensenbernner của tiểu bang Wisconsin, vị dân cử 4 năm trước đây từng đưa ra lời kêu gọi Quốc Hội thông qua dự luật gia tăng canh gác biên giới. “Trở ngại lớn nhất của chúng ta vẫn là làm thế nào để đảm bảo an ninh biên giới, làm sao chận được bọn buôn ma túy, làm sao chận được làn sóng người trốn từ Mexico sang Hoa Kỳ trước khi nghĩ đến chuyện cải tổ luật di trú.”


Dân Biểu Sensenbrenner nói thêm không chỉ các đồng viện Cộng Hòa mà một số không ít các vị dân cử Dân Chủ muốn chính phủ đưa ra một kế hoạch rõ rệt, “trước khi chúng tôi có thể bỏ phiếu tán thành những đề nghị khác.” Vẫn theo ông Sensenbrenner, “điều nguy hiểm nhất là cho người đang cư trú bất hợp pháp được chính thức ở lại Mỹ mà chúng ta không ngăn cản được những đợt người sẽ trốn sang trong tương lai.”

TINLUOT

Việt Nam


 



  • Hàng loạt công an bị bắt trong vụ Dương Chí Dũng, cục trưởng Cục Hàng Hải VN, bỏ trốn trước đây.

 



  • Hội Lim năm nay tại Bắc Ninh không hề có bóng dáng người xin ăn, theo tường thuật của báo chí trong nước.

 



  • Hội Khai Ấn đền Trần tại Nam Ðịnh đông nghẹt người tham dự; người đến sớm nhất là đội quân xin ăn.

 



  • Một ông Hải Phòng lột trần con trai 13 tuổi, mang ra trói vào cột điện giữa trời lạnh 15 độ C để phạt tội trốn học.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Hàng trăm cư dân Santa Ana mang súng ra “bán” lại cho cảnh sát; đổi lấy “gift card” trị giá tới $200.

 



  • Thăm dò cho thấy dân California ủng hộ việc ban quốc tịch cho một số diện di dân bất hợp pháp.

 



  • Một cặp vợ chồng già quyết định tặng Ðại Học Chapman tại Quận Cam số tiền $10 triệu.

 


Hoa Kỳ


 



  • Tòa Bạch Ốc kêu gọi Tối Cao Pháp Viện bác luật cấm trao phúc lợi xã hội cho các cặp hôn nhân đồng tính.

 



  • Mưa, tuyết, lạnh giá, bao trùm vùng New England trong suốt cuối tuần này.

 



  • Một quân nhân Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ bị bắt vì bị tình nghi liên quan đến một vụ giết người hồi tháng trước.

 



  • Bé trai 5 tuổi bị bắn – nhưng không chết – trong phòng ngủ ở Bronx, NY. Chưa kết luận có phải là tai nạn hay không.

 



  • Người ta không chắc có thịt ngựa lẫn trong thịt bò bán ở Mỹ không; và có rất ít thử nghiệm để tìm hiểu rõ việc này.

 


Thế Giới


 



  • Bắc Hàn dọa sẽ có “hủy diệt ghê gớm” nếu Mỹ và Nam Hàn tiếp tục tập trận vào tháng tới.

 



  • Hàng ngàn người Tây Ban Nha xuống đường biểu tình chống chính sách thắt lưng buộc bụng của chính phủ.

 



  • Ðội đô vật của Mỹ bắt tay tổng thống Iran khi sang nước này thi đấu.

 



  • Hoa Kỳ bố trí máy bay không người lái cùng phái đoàn quân sự tại Niger, Châu Phi.

 



  • Nigeria tung lực lượng lớn truy tìm các du khách Pháp bị bắt cóc và mang sang từ Cameroon.

 

Cái chổi tre

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Tôi có thói quen đi bộ như một cách tập thể dục hằng ngày. Vừa đi vừa mơ mộng và quan sát chung quanh. Trong vô số những điều tôi nhìn thấy, có một chuyện, thoạt đầu, tôi thấy bình thường, không để ý mấy, nhưng sau, càng ngày càng khiến tôi nghĩ ngợi.










Người phu quét đường ở Hà Nội. Hình chụp tháng 11, 2006. Hình minh họa. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Ðó là những người đang cắt cỏ, đốn cây hay dọn dẹp rác rến trước nhà hoặc ngoài đường. Có khi họ là công nhân vệ sinh, có khi chỉ là những người tự dọn dẹp vườn tược và bãi cỏ trước cổng nhà mình. Tôi nhận thấy: Cứ hễ có người đi ngang qua, tất cả đều ý tứ dừng tay lại. Ðang quét rác: dừng tay. Ðang cắt cỏ: dừng máy; có người còn giảm tiếng máy nhỏ xuống. Chờ cho khách bộ hành đi qua hẳn, họ mới bắt đầu làm việc lại. Lý do rất đơn giản: Người ta không muốn bụi và rác bắn vào khách đi đường.


Những lúc ấy, tôi cứ nhớ đến Việt Nam. Sau năm 1975, ở đại học, bọn sinh viên Khoa Văn chúng tôi phải học thơ Tố Hữu khá nhiều. Trong đó có bài “Tiếng chổi tre,” đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ:


 


Những đêm hè


Khi ve ve


Ðã ngủ


Tôi lắng nghe


Trên đường Trần Phú


Tiếng chổi tre


Xao xác hàng me


Tiếng chổi tre


Ðêm hè


Quét rác…


 


Những đêm đông


Khi cơn dông


Vừa tắt


Tôi đứng trông


Trên đường lặng ngắt


Chị lao công


Như sắt


Như đồng


Chị lao công


Ðêm đông


Quét rác…


 


Sáng mai ra


Gánh hàng hoa


Xuống chợ


Hoa Ngọc Hà


Trên đường rực nở


Hương bay xa


Thơm ngát


Ðường ta


Nhớ nghe hoa


Người quét rác


Ðêm qua.


 


Nhớ em nghe


Tiếng chổi tre


Chị quét


Những đêm hè


Ðêm đông gió rét


Tiếng chổi tre


Sớm tối


Ði về


Giữ sạch lề


Ðẹp lối


Em nghe!


 


Dạo ấy, tôi đọc và thuộc lòng bài thơ ấy, nhưng nhớ, dường như chưa bao giờ tôi liên hệ hình ảnh người quét rác được thi vị hóa trong bài thơ với những người lao công rách rưới tôi gặp hằng ngày trên đường từ nhà đến trường đại học. Tôi thấy họ, nhưng có lẽ không bao giờ nhìn họ. Họ, cái chổi của họ, tấm khăn họ thường bịt miệng và những đống rác hôi thối bên cạnh họ cứ trôi qua mắt tôi. Rồi biến mất. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Những năm tháng ấy, ai cũng cùng khổ như nhau. Là sinh viên, rồi sau đó, cán bộ giảng dạy, thực tình, tôi không hề thấy mình khá hơn bất cứ người công nhân lam lũ nào ngoài đường. Cũng đói. Cũng lo lắng vì những chuyện vô cùng lặt vặt. Và cũng tơi tả tuyệt vọng.


Tôi chỉ thực sự chú ý đến những người quét rác và công việc quét rác khi tôi về lại Việt Nam sau bao nhiêu năm sống ở hải ngoại. Thăm Hà Nội, tôi thường ở trong các khách sạn gần hồ Hoàn Kiếm. Sáng, cũng vẫn thói quen đi bộ vòng quanh bờ hồ. Hồ Hoàn Kiếm đẹp. Các sinh hoạt quanh bờ hồ cũng khá dễ thương với những người ung dung tản bộ hoặc tập thể dục. Nhưng thường, trước khi đến bờ hồ, tôi phải đi qua vài con phố nhỏ. Lúc ấy cũng là giờ người ta lục đục mở cửa tiệm. Một trong những công việc đầu tiên khi mở cửa tiệm là dọn dẹp. Ðó cũng là việc mà tôi sợ nhất. Ðang đi bộ, nhởn nhơ nhìn người đi ngược đi xuôi, bỗng nghe “ào,” một đống rác, và cùng với nó, một vùng bụi, từ trong tiệm văng tóe ra ngoài, có khi hắt cả vào người. Vội vàng nhào qua thật nhanh, lấy tay bịt mũi và ngưng cả thở. Nhưng qua đợt bụi và rác này lại đến đợt bụi và rác khác. Từ những tiệm khác. Cứ thế, cả một quãng đường dài. Mà hè phố ở Hà Nội lại hẹp. Không thể tránh được. Nhớ, nghe tôi kể chuyện ấy, bạn bè trong giới văn nghệ ở Hà Nội đều nói: “Còn may!” Hỏi tại sao, họ đáp: Có khi còn lãnh nguyên cả một chậu nước dơ từ trên các tầng lầu cao hắt thẳng xuống đầu!


Trong hoặc sau lúc đi bộ, tôi thường tạt vào một quán cà phê nào đó. Tôi thích những quán cà phê lộ thiên, bày bàn ghế bên ngoài hơn là những căn phòng chật chội và kín mít. Thật thú khi vừa nhâm nhi cà phê vừa nhìn ngắm khung cảnh phố xá và các sinh hoạt chung quanh. Nhưng buổi sáng cũng là lúc các nhân viên vệ sinh làm việc: Họ quét rác ngoài đường hoặc ngay cả trên khoảnh sân thuộc quán cà phê. Bụi và rác văng tung tóe. Lấy tay bịt mũi thì bụi văng vào ly cà phê. Bịt cả hai thì bụi bay vào mặt, vào tóc, vào quần áo. Ðành vội vã trả tiền rồi chạy biến. Và lại chui vào một quán cà phê chật chội và kín mít mà mình, thoạt đầu, không hề thích chút nào cả. Ngay trong những quán cà phê ấy, nếu đúng lúc người ta quét dọn thì cũng khiếp đảm lắm. Bụi không nhiều như ngoài sân hay ngoài đường, dĩ nhiên. Nhưng cũng vẫn là bụi. Những lúc ấy, tôi mới thấy ghét cái chổi tre và, nhất là, cách quét rác của người Việt.


Ðể quét dọn, ở Tây phương, người ta cũng dùng chổi. Chổi của họ khác với chổi của ta về cả hình dáng lẫn chất liệu: Ở ta, chổi thường làm bằng tre (chẻ mỏng) hoặc bằng lá dừa nước (còn gọi là chổi chà) hoặc bằng xơ dừa, bằng cọng đót, bằng rơm rạ, bằng cây thanh hao (một loại sim rừng). Ở Tây phương, người ta làm chổi chủ yếu từ các loại nhựa tổng hợp; và vì làm bằng nhựa, nên hình dạng cũng dễ dàng biến hóa, thành đa dạng hơn. Tuy nhiên, khác biệt quan trọng nhất là ở cách quét. Ở Tây phương, người ta thường lùa rác về phía mình, dồn lại thành đống rồi hốt vất vào thùng rác. Ở Việt Nam, người ta thường hất ngược cây chổi về phía trước, bụi và rác cứ bắn tung lên bất cứ người nào đang đứng hoặc đi ngang qua trước mặt họ. Ðiểm đến của các đống rác ấy thường ít khi đi vào thùng mà là ra ngoài đường. Còn bụi thì chia đều cho mọi người chung quanh.


Cách quét rác như thế có lẽ đã có từ lâu, rất lâu trước khi con người phát hiện ra vi trùng để biết sợ rác và bụi. Còn bây giờ? Nó chỉ tồn tại như một tập quán xấu. Nó không khác tật khạc nhổ nơi công cộng chút nào cả.


Mà không phải chỉ trong chuyện quét rác. Ở Việt Nam, cái chổi còn được sử dụng như một thứ vật dụng để đánh người khác: Với roi, người ta thường đánh vào tay và nhắm đến mục đích răn dạy; với gậy gộc, người ta có thể đánh vào bất cứ bộ phận nào trong thân thể người khác, từ đầu xuống vai, lưng, mông và tay chân, và nhắm đến mục đích trừng phạt, rửa hận hay cho bõ ghét; còn với chổi, người ta thường đánh thẳng vào đầu, với mục đích chủ yếu là sỉ nhục. Chổi càng cũ, càng dơ và càng cùn, mức độ sỉ nhục càng lớn. Cái chổi và cách quét rác còn là một “văn hóa”: Cái văn hóa hất chổi cho bụi và rác bay tung tóe vào mặt mũi người khác như vậy còn phổ biến trong mọi sinh hoạt, từ chính trị đến xã hội của người Việt Nam, kể cả, và đặc biệt trầm trọng nhất, từ những người có chức và có quyền.


Chúng ta hay nói đến vấn đề dân chủ mà thường quên một số sự thật căn bản: Trung tâm của dân chủ là nhân quyền; trung tâm của nhân quyền là biết tôn trọng người khác; nhưng tôn trọng người khác không phải là tôn trọng tính người với những ý niệm trừu tượng như tự do và bình đẳng của họ mà còn phải tôn trọng cả sự hiện diện của họ.


Tranh đấu cho dân chủ, bởi vậy, tôi nghĩ, nên bắt đầu từ những việc cụ thể: cái chổi và văn-hóa-hất-rác-và-bụi vào người khác.

New York: Tuần hành phản đối “stop-and-frisk”


NEW YORK, NY –
Người dân New York tuần hành phản đối chiến thuật “chặn và lục soát người” (stop-and-frisk) của cảnh sát New York ngày 23 Tháng Hai, 2013.



Cuộc tuần hành quy tụ hàng trăm người tham gia, khởi hành từ khu Bronx của New York, đi qua các đường phố và kết thúc tại khu Harlem, Manhattan. (Hình: Andrew Burton/Getty Images)

Chùa Dược Sư tổ chức Lễ Thượng Ngươn ngày 24 Tháng Hai

 


‘Lễ Phật quanh năm không bằng ngày Rằm Tháng Giêng’


 


Nguyên Huy/Người Việt


 


HOA KỲ (NV) –“Lễ Phật quanh năm không bằng ngày Rằm Tháng Giêng,” đó là câu ngụ ngôn của người Việt bày tỏ niềm tín ngưỡng của mình vào một thời điểm trong năm (Âm Lịch). Vào ngày Rằm Tháng Giêng, hầu hết các đền chùa miếu mạo đều tổ chức ngày lễ quan trọng này.










Thiện nam tín nữ Phật tử tại chùa Dược Sư trong ngày lễ Trung Ngươn, Rằm Tháng Bảy.


Vào ngày 24 Tháng Hai, chùa Dược Sư trên đường Magnolia thuộc thành phố Garden Grove sẽ tổ chức buổi lễ Thượng Ngươn suốt từ 9 giờ sáng cho đến 4 giờ chiều.


Ngày Thượng Ngươn cũng được nhiều nơi khác tổ chức như tại Hội Lăng Ông Bà Chiểu, tại Thánh Thất Cao Ðài, tại chùa Bà tỉnh Bình Dương (thờ vọng tại hải ngoại).


Trong một thông báo, Ni Trưởng Thích Như Hòa, viện chủ của Dược Sư cho biết lịch trình buổi lễ sẽ gồm có Phật tử và quan khách vân tập đến chùa vào lúc 9 giờ sáng. Nửa tiếng sau sẽ có một buổi thuyết pháp về ngày lễ Thượng Ngươn. Tiếp đó vào lúc 10 giờ 30 sáng, bắt đầu các buổi lễ Dâng Sớ cúng Ngọ Cầu An, Cầu Siêu. Sau đó là lễ Phóng Sanh trước khi chư tăng ni, quan khách thọ trai. Vào lúc 2 giờ chiều sẽ có lễ Truyền Tam Quy Ngũ Giới do các cao tăng cử lễ. Sau cùng, vào lúc 4 giờ chiều lễ cúng Thập Loại Cô Hồn giải oan khuất cho những vong linh uổng tử.


Lễ Thượng Ngươn tại chùa Dược Sư cũng là buổi lễ Hoàn Mãn cho một chương trình đón Tết Quý Tỵ 2013 tại chùa Dược Sư năm nay gồm 6 buổi lễ từ lễ Tất Niên, lễ Giao Thừa, cuộc Hành Hương đầu năm, lễ cúng Sao Giải Hạn và lễ Thượng Ngươn.


Theo tín ngưỡng của dân tộc Việt Nam thì trong năm Âm Lịch có ba ngày Rằm rất quan trọng cho việc lễ bái. Ðó là Rằm Tháng Giêng thường gọi là Thượng Nguyên (người miền Nam đọc trại là Thượng Ngươn) nói chữ là Nguyên Tiêu, Rằm Tháng Bẩy gọi là Trung Nguyên hay Trung Nguơn cũng còn gọi là Lễ Xá Tội Vong Nhân và Rằm Tháng Mười gọi là Hạ Nguyên hay Hạ Ngươn.


Mỗi lễ này đều có một lịch sử phần nhiều là theo truyền thuyết Trung Hoa nhưng lại có nhiều ảnh hưởng trong tín ngưỡng của người dân Việt. Như Ngày Rằm Tháng Giêng là ngày lễ Thượng Ngươn hay còn gọi là Nguyên Tiêu, ở nhiều nơi có giăng đèn kết hoa mở những lễ hội vui chơi. Ðặc biệt trong ngày lễ này người Việt, nhất là Việt gốc Hoa thường đi hành hương do các chùa hay tự viện tổ chức để thăm viếng, cầu phước tại nhiều chùa xa để mong được mua may, bán đắt, danh lợi hanh thông… Trước năm 1975, người dân Saigon vào ngày Thượng Ngươn này thường đến lễ bái cầu phúc tại Lăng Ông Lê Văn Duyệt Gia Ðịnh và Chùa Bà tại tỉnh Bình Dương.


Theo truyền thuyết Trung Hoa thì lễ Thượng Ngươn chính là lễ Thiên Quan Tứ Phước, là một vị quan nhà Trời chuyên ban phước lành cho dân gian. Truyền thuyết ấy ăn sâu đậm nơi người dân Trung Hoa nên ở Chợ Lớn khu người Hoa thường nhà nào phía trước cửa cũng có một bàn thờ nho nhỏ, thường rất đơn giản chỉ có một Linh Vị nền đỏ son trên đó có 4 chữ Hán “Thiên Quan Tứ Phước” (Quan nhà Trời ban (tứ) Phước).


Tục lệ đó dần thấm vào sinh hoạt của người dân miền Nam nên ở miền quê miền Nam, nhà nào cũng có một bàn thờ Thiên ngoài sân. Ðó là một trụ cột ngang tầm ngực, trên đầu trụ chỉ là một tấm ván vuông nhỏ bằng cái khay (mâm nhỏ) để một bát nhang, không có ảnh tượng hay linh vị gì. Nhà văn nổi tiếng miền Nam, Bình Nguyên Lộc, đã viết trong tác phẩm của ông rằng: “Trước năm 1945, ở thôn quê ta cứ trong 100 nhà có ít lắm cũng là 80 nhà có bàn thờ ông Thiên ở ngoài sân.”


Ðạo Cao Ðài của người Việt cũng coi ngày lễ Thượng Ngươn là một đại lễ. Trong ngày lễ này các thánh sở đều thượng sớ cầu nguyện Ðức Chí Tôn và Chư Thánh, Tiên, Phật ban ơn cho cửu huyền thất tổ và các chiến sĩ trận vong cùng các vong linh được siêu rỗi.


Nhưng nhìn chung thì phần lớn người dân Việt đều coi ngày Rằm Tháng Giêng là ngày đi lễ chùa, đi hành hương để cầu phúc, cầu may mà ít ai nghĩ tới Ngài Thiên Quan Tứ Phước của người Hoa.


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Nhân Hòa: Giúp 100 sinh viên gốc Việt vào y khoa


Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa có chương trình mới


 


 


Ngọc Lan/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) – Với ước mơ “người đi trước dẫn dắt người đi sau nhằm đào tạo nên một lớp thế hệ trẻ gốc Việt thành công, trở thành niềm hãnh diện của cộng đồng,” Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa bắt đầu triển khai thực hiện dự án “MD100” giúp đỡ cho 100 sinh viên gốc Việt các bước cần thiết để có thể bước chân vào các trường đại học y khoa, “một con đường gian nan mà không phải ai cũng có thể tự mình đi tới đích.”










Ông Võ Tá Hân, tổng giám đốc Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa. (Hình: votahan.com)


Ông Võ Tá Hân, tổng giám đốc Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa (TTYT), người đưa ra ý tưởng dự án MD100, cho biết, “Một cách căn bản, chương trình này nhằm cung cấp những hướng dẫn chuyên môn cho sinh viên trên nhiều phương diện để nâng cao cơ hội thành công khi nộp đơn vào các trường y khoa.”


Dự án MD100 sẽ có một loạt những hoạt động hội thảo, nói chuyện, chia sẻ kinh nghiệm từ 15 vị bác sĩ trẻ gốc Việt thuộc nhiều chuyên khoa, tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, hiện đang làm việc tại các bệnh viên, trung tâm y tế ở miền Nam California.


“Tôi muốn thiết lập một chương trình trong đó những người đi trước dẫn dắt những người đi sau. Các em sinh viên sẽ đến đây để nói chuyện với một nhóm bác sĩ trẻ gốc Việt lớn lên và thành công tại đây, dù có người nói tiếng Việt không rành. Ðề tài rất giản dị như ‘When I was your age’ (Khi tôi bằng tuổi các em). Nhiều khi các bác sĩ không cần nói gì, mà để các em tự đặt vấn đề, nêu câu hỏi.” Ông Võ Tá Hân trình bày.


Dự án MD100 còn hướng dẫn sinh viên những việc cần chuẩn bị khi phỏng vấn vào trường y, cũng như thực tập phỏng vấn trước hội đồng bác sĩ (Mock interview), từ đó phân tích và rút kinh nghiệm trước khi thực hiện cuộc phỏng vấn thật.


Ðể giúp các sinh viên này có thêm thành tích ghi vào “resume” nộp vào trường y khoa, ông Võ Tá Hân dự tính, “Vào được trường đại học y khoa rất khó, do số các em giỏi ngày càng nhiều, nên vấn đề là làm sao giúp cho các em vượt trội các nhóm khác. Với những em đến đây xin thực tập, chúng tôi nghĩ ra những đề tài như một em có thể nghiên cứu về vấn đề Obama Care và ảnh hưởng của nó đến với y tế cộng đồng là như thế nào, người thì nghiên cứu về cộng đồng Việt Nam và những vấn đề y tế, hay giao cho một nhóm các em nghiên cứu về lãnh vực sức khỏe y tế phụ nữ… Nếu đề tài các em làm hay, trình bày tốt, thì mình sẽ in thành sách cho các em để khi các em làm ‘resume’ thì có cái gì đó đặc biệt hơn người khác.”


Ngoài ra, dự án MD100 còn mời một số ngân hàng đến để nói về chương trình tài trợ, làm sao để các em có đủ kinh phí học y khoa.


Theo người đề xướng dự án MD100 thì “có những chương trình hỗ trợ tài chánh mà ít em biết như sau khi ra trường, nếu trở về làm việc với một ‘community health center’ thì trong ba năm, nhà nước trả lại trên $100,000, như một bác sĩ đang làm việc tại đây cũng hưởng được điều kiện đó. Những kinh nghiệm tương tự như thế sẽ được đàn anh đi trước hướng dẫn lại cho đàn em.”


***


Ông Võ Tá Hân được học bổng sang Mỹ du học từ năm 1968, lúc 20 tuổi. Tốt nghiệp đại học, ông tiếp tục lấy bằng cao học tại Viện công nghệ Massachusetts – MIT. Sau đó, ông sang Canada, làm việc tại ngân hàng Montreal, bắt đầu sự nghiệp trong lĩnh vực ngân hàng quốc tế. Từ Montreal tới Toronto, ông sang Manila (Philippines) và chọn dừng chân tại Singapore, đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như tổng giám đốc một công ty bất động sản, giám đốc điều hành một tập đoàn khách sạn, điều hành một ngân hàng tài chính…


Sau hơn 30 năm làm việc tại Singapore, ông Võ Tá Hân nghỉ hưu trong lúc ôm ấp những dự tính mở một viện dưỡng lão dành cho người Việt nơi xứ người, nhằm giúp họ giảm bớt phần nào những cảm giác cô đơn, buồn chán của tuổi già thiếu vắng con cháu.


Ông Võ Tá Hân được mời giữ vai trò tổng giám đốc của TTYT Nhân Hòa từ Tháng Mười Một năm 2012.


Chia sẻ về ý tưởng hình thành nên dự án MD100, ông Hân nói, “Phần lớn thế hệ người Việt Nam thứ nhất đến đây để làm lại cuộc đời mới từ giữa thập niên 70s nay đang đến tuổi về hưu. Tình hình kinh tế hiện nay khó khăn khiến nhiều người mất việc, không có bảo hiểm y tế. Thế hệ thứ hai thì đang trưởng thành, trong số đó có nhiều sinh viên rất giỏi, rất thông minh mang khát vọng bước chân vào lãnh vực y khoa. Chúng tôi vừa có nhu cầu giúp cho sự lớn mạnh về phương diện chăm sóc y tế, nhà dưỡng lão, vừa muốn bắt đầu thế hệ trồng người, muốn đào tạo một lớp các em có được sự hỗ trợ của cộng đồng để các em ngày càng giỏi hơn thì đó là niềm hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam chúng ta.”


“Mình để các em tự đi cũng được, nhưng các em sẽ là một người Mỹ, không nhớ gì đến cộng đồng hết.” Ông Hân cho biết.


Ước mơ của vị tổng giám đốc này không chỉ dừng lại ở việc giúp đỡ cho 100 sinh viên Việt Nam đang có ý định vào các trường y khoa, mà “100 em sinh viên này sẽ tiếp tục hướng dẫn, dìu dắt cho các em học sinh trung học.”


“Qua chương trình này, chúng tôi muốn gửi đến các em một thông điệp. Ðó là các em giỏi thật nhưng hãy biết chia sẻ với nhau, không nên cạnh tranh với nhau, muốn cạnh tranh thì hãy cạnh tranh với cộng đồng khác. Lỗi mà thế hệ đàn anh đã không làm việc được với nhau thì không nên để xảy ra nữa trong tương lai.”


***


Dự án MD100 sẽ bắt đầu buổi nói chuyện đầu tiên của các Bác Sĩ Clamon Vu, tốt nghiệp Ðại Học St. George’s, Bác Sĩ Linh Ha và Bác Sĩ Jonathan Dương, cùng tốt nghiệp USC, vào chiều Thứ Bảy, 16 Tháng Ba, 2013, từ 2:00 đến 5:00 giờ chiều, tại TTYT Nhân Hòa, 7761 Garden Grove Blvd., Garden Grove, CA 92841.


Những sinh viên gốc Việt đang theo học các ngành có thể đi vào lãnh vực y khoa muốn biết thêm chi tiết tham gia dự án này có thể liên lạc với cô Ðào Nguyễn, giám đốc dự án MD100, qua điện thoại: 714-898-8888, ext.132, hoặc email: [email protected]


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Trung Quốc ồ ạt tấn công tin học vào Hoa Kỳ


HOA KỲ –
Báo cáo mới nhất của một công ty nghiên cứu về tấn công tin học hàng đầu của Hoa Kỳ cho thấy, quân đội Trung Quốc đứng đằng sau một tổ chức tin tặc có trụ sở đặt ở Thượng Hải. Tổ chức này bị cáo buộc đã đánh cắp một số lượng khổng lồ về sản phẩm trí tuệ từ hơn 100 công ty trên khắp thế giới trong suốt bảy năm qua.









Tòa nhà của “Ðơn Vị 61398” thuộc quân đội Trung Quốc nằm ở ngoại ô Thượng Hải, nơi được cho xuất phát các cuộc tấn công đánh cắp thông tin mạng của 141 công ty ở Mỹ và trên thế giới. (Hình: AP)


Việc đánh cắp thông tin của các công ty nước ngoài có thể mang lại cho Trung Quốc những bí mật có giá trị cao, từ chi tiết về các mỏ dầu đến kỹ thuật công nghệ hiện đại.


Theo các chuyên gia về an ninh mạng, thay vì đánh cắp số thẻ tín dụng cùng các dữ liệu khác của người tiêu dùng, tình báo mạng làm việc cho một chính phủ nhắm đến những thông tin được bảo mật và có giá trị cao hơn. Các công ty từ lãnh vực dầu khí đến nhu liệu có thể cắt giảm được chi phí nhờ tận dụng những bí mật lấy cắp được. Một công ty năng lượng đặt thầu khai thác dầu mỏ ở hải ngoại có thể tiết kiệm được bộn tiền nếu biết được đối thủ định trả giá bao nhiêu. Nhà cung ứng vật liệu có thể ép khách hàng của mình phải trả cao hơn nếu biết được tình trạng tài chánh của họ. Ðối với Trung Quốc, kỹ thuật hiện đại cùng những thông tin khác có thể giúp đẩy mạnh sự phát triển của các công ty quốc doanh khổng lồ của mình.


Ryusuke Masuoka, một chuyên gia về an ninh mạng thuộc trung tâm nghiên cứu chính sách công cộng quốc tế ở Tokyo nhận xét: “Có vẻ như đang diễn ra một trận chiến mà ngày mỗi lan rộng và mỗi lúc một sâu đậm hơn.”


 


Nêu đích danh thủ phạm


 


Công ty Mandiant of Alexandria có trụ sở đặt tại Virginia đưa ra một báo cáo, chỉ đích danh vào một cơ sở quân sự của Trung Quốc. Báo cáo này có đoạn nói: “Ðã đến lúc phải khẳng định rằng mối đe dọa này xuất phát từ Trung Quốc, và chúng ta cần nên dự phần vào việc trang bị cũng như chuẩn bị cho một hệ thống an ninh chuyên nghiệp hầu có thể đối phó với mối đe dọa này một cách hữu hiệu.”


Trong bản báo cáo hết sức chi tiết, hãng bảo mật mạng của Hoa Kỳ này nói rằng họ đã điều tra hằng trăm vụ xâm nhập dữ liệu từ năm 2004, mà phần lớn đều liên quan đến dạng “Advanced Persistent Threat,” dạng tấn công thông tin mạng, sử dụng các kỹ thuật tình báo, thường được chính phủ dùng. Theo Mandiant, các chi tiết phát hiện được cho chúng ta thấy rằng nhóm chỉ huy các hoạt động này có trụ sở đặt ở Trung Quốc và chính phủ Trung Quốc biết về nhóm này.


Mandiant nói họ để ý thấy một nhóm mệnh danh là “APT1,” ít nhất bắt đầu từ năm 2006, thoạt tiên đã xâm nhập, rồi đánh cắp hằng trăm tetrabyte dữ liệu từ mạng lưới điện toán của ít nhất 141 công ty thuộc 20 ngành kỹ nghệ quan trọng. Trong số các công ty bị lọt vào tầm nhắm để đánh cắp dữ liệu tin học, 115 công ty của Hoa Kỳ, 7 ở Anh và Canada, ngoài ra 17 trong số 19 công ty khác hoạt động kinh doanh bằng Anh ngữ. Mandiant thêm: “Theo quan sát của chúng tôi, đây là một trong những nhóm tin tặc nổi bật nhất xét về phương diện số lượng thông tin đã đánh cắp.” Và “có vẻ như nhóm này được chính phủ hỗ trợ và là một trong những nhân vật chính của các vụ tấn công thường xuyên của Trung Quốc.”


Ðơn vị tin học này sở hữu hơn 1,000 máy chủ và duy trì hằng nghìn máy tính trên khắp thế giới để âm thầm tiến hành các hoạt động của họ. Báo cáo của Mandiant tiếp: “Mục tiêu đánh cắp bao hàm nhiều hạng mục của sản phẩm trí tuệ, gồm sơ đồ thiết kế kỹ thuật, tiến trình về đặc quyền sản xuất, kết quả thử nghiệm, kế hoạch kinh doanh, tài liệu về giá cả, hợp đồng thỏa thuận giữa các đối tác, kể cả email và danh sách các đối tác liên lạc, tất cả lấy từ cấp lãnh đạo của các công ty nạn nhân.”


Các cơ sở của Hoa Kỳ bị tấn công thuộc các lãnh vực được Bắc Kinh coi là mang tính chất chiến lược như hàng không, vệ tinh, năng lượng,…


Các nhà nghiên cứu của Mandiant khám phá thấy, riêng một công ty nạn nhân đã bị đánh cắp đến 6.5 terabyte dữ liệu trong một thời gian 10 tháng. Tất cả đều truy ngược từ những máy computer nằm ở cùng một khu vực ở Thượng Hải, nơi đặt trụ sở của một đơn vị tình báo mạng của quân đội Trung Quốc. Ðôi khi hằng chục nạn nhân bị đánh cắp dữ kiện trong cùng một lúc.


APT1 thông thường gửi email đến một người nào đó của công ty đang bị họ nhắm đến, bề ngoài trông có vẻ vô thưởng vô phạt nhưng thực ra có gài theo malware, một nhu liệu được tạo ra với mục đích xâm nhập vào máy của người nhận để đánh cắp thông tin hoặc phá hủy máy đó. Một khi len lỏi vào được hệ thống các máy điện toán của nạn nhân, các tình báo mạng này mới thỉnh thoảng xem xét lại hệ thống computer của nạn nhân trong thời kỳ nhiều tháng hoặc nhiều năm.


Báo cáo dài cả trăm trang của Mandiant chỉ thẳng APT1 chính là bộ phận tình báo mạng của Quân Ðội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc, dù rằng chưa “bắt được tay day được cánh.”


Mặc dù Mandiant không phát lộ được tin tặc Trung Quốc nào, nhưng một chuyên gia an ninh mạng khác của Mỹ là Joe Stewart, người làm việc cho hãng máy tính Dell, với sự giúp đỡ của một phóng viên tạp chí Business Week đã lần ra được dấu vết. Zhang Changhe, tin tặc bị phát hiện, là giảng viên tại một đại học về công nghệ tin học của quân đội Trung Quốc ở thành phố Zhengzhou, thủ phủ tỉnh Hà Nam. Nhiều chuyên gia tin rằng cơ sở đại học này là nơi đào tạo các tin tặc Trung Quốc. Từ hơn mười năm nay, đơn vị quân sự tin học này đã liên tục tuyển chọn các tài năng tin học trẻ từ các trường đại học tiếng tăm nhất ở Trung Quốc.


Các chuyên gia Hoa Kỳ đã tập hợp được toàn bộ các dữ kiện về đơn vị 61398.


Mandiant cho biết, họ dò theo sự di chuyển của luồng dữ liệu, IP address, cũng như các digital signature khác, là những vết tích kỹ thuật số lưu lại trong email của kẻ tấn công, và khám phá thấy chúng xuất phát từ cùng một khu vực ở trung tâm thành phố Thượng Hải. Ðó là một tòa nhà thương mại mới, xây bằng gạch và cao 12 tầng và cũng lại là trụ sở của Văn Phòng Hai thuộc Bộ Tổng Tham Mưu quân đội Trung Quốc. Nhóm này có bí danh là “Ðơn Vị 61398,” với khoảng chừng hằng trăm hoặc thậm chí hằng ngàn nhân viên, mà người được tuyển chọn vào đòi hỏi phải lưu loát Anh ngữ.


Mandiant khẳng định trung tâm gián điệp mạng này có thể sử dụng nhiều phương tiện và kỹ thuật riêng biệt. Hai công cụ đặc biệt của APT1, tên gọi khác của đơn vị tin học Thượng Hải, là Getmail và Mapiget, được tạo ra nhằm chiếm đoạt các thư từ điện tử. Việc đánh cắp các bí mật kể trên phục vụ cho các doanh nghiệp Nhà nước Trung Quốc dùng trong thương thuyết với “các đối tác” nước ngoài.


Khám phá của Mandiant cũng được sự xác nhận của LC Russell Hsiao, một nghiên cứu gia lão thành của Project 2049 Institute, một tổ chức không vụ lợi ở Arlington, Virginia, nơi chuyên phân tích về các đơn vị tình báo và tấn công tin học thuộc quân đội Trung Quốc.


Hồi năm 2011, Project 2049 từng công bố một báo cáo mà báo cáo này cũng nhận diện Ðơn Vị 61398 chính là một tổ chức tình báo tin học của quân đội Trung Quốc, “tuồng như nhắm vào Hoa Kỳ lẫn Canada, tập trung vào mục tiêu chính trị, kinh tế và tình báo quân sự.”


Trung Quốc lập tức lên tiếng bác bỏ lời tố cáo quân đội của họ đứng sau các hành vi tin tặc. Hồng Lỗi, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TQ nói: “Chúng tôi đã nói nhiều lần rằng các vụ tin tặc tấn công là có phạm vi xuyên quốc gia và không rõ nguồn gốc. Xác định nơi thực hiện các vụ tấn công thật hết sức khó. Chúng tôi không biết làm sao có thể biện minh cho cái gọi là báo cáo được.” Ông Hồng tiếp: “Tiếp tục chỉ trích dựa trên dữ liệu sơ khởi là vô trách nhiệm, không chuyên nghiệp và không giúp giải quyết được vấn đề. Trung Quốc cương quyết chống lại tin tặc và đề ra các biện pháp dựa theo luật pháp để đề phòng các hoạt động của tin tặc. Trung Quốc là nạn nhân của tin tặc trên mạng.”


Trong khi đó Mandiant thừa nhận có thể có khả năng khác giải thích cho kết quả điều tra của mình: “Một tổ chức bí mật do nhóm toàn người nói tiếng Hoa có thể trực tiếp ra vào trụ sở công ty hạ tầng viễn thông ở Thượng Hải, và làm việc cho chiến dịch tin học lâu năm của một công ty có tầm doanh nghiệp, đặt ngay ngoài cửa Ðơn Vị 61398, thực hiện các nhiệm vụ tương tự với những nhiệm vụ đã biết của Ðơn Vị 61398.”


Tháng trước, báo New York Times báo động hệ thống của họ bị xâm nhập trong thời gian bốn tháng, sau khi cho đăng bài báo về gia sản khổng lồ của nhà lãnh đạo Ôn Gia Bảo. Hãng Mandiant được tờ báo này thuê để điều tra, và truy ra thủ phạm xuất phát từ Trung Quốc. Tuy nhiên New York Times cho biết nhóm tấn công thuộc nhóm khác. Sau đó Wall Street Journal cũng cho biết bị tin tặc từ Trung Quốc tấn công.


 


Phản ứng của chính phủ Mỹ


 


Báo cáo nói trên trùng hợp với bản lượng định mật mới hoàn tất có tên National Intelligence Estimate của tình báo Hoa Kỳ, trong đó kết luận rằng Trung Quốc chính là thủ phạm hung hăng nhất, qua một chiến dịch tình báo mạng qui mô, nhắm vào các mục tiêu thương mãi ở Hoa Kỳ, mà ngay Tổng Thống Barack Obama cũng thề là cần phải bảo vệ các hạ tầng quan yếu của quốc gia. Trong bài diễn văn liên bang, tổng thống từng phát biểu: “Chúng ta biết có một số nước cũng như công ty nước ngoài đang tìm cách đánh cắp thông tin của các doanh nghiệp của chúng ta. Không những thế kẻ thù của chúng ta còn tìm cách phá hoại mạng lưới điện của chúng ta, các hệ thống tài chính, cũng như hệ thống kiểm soát không lưu của chúng ta. Chúng ta không thể ngoái nhìn lại mấy năm về trước và tự hỏi tại sao chúng ta đã chẳng làm gì cả.”


Theo nhiều chuyên gia an ninh mạng thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế, CSIS, 2013 là năm mà Washington sẽ gia tăng áp lực với Trung Quốc về hồ sơ này, dù biết rằng sẽ gặp nhiều thử thách.


Theo Washington, việc đánh cắp các bí mật công nghiệp đe dọa đến các công ty Mỹ, phá hoại an ninh quốc gia và đe dọa an ninh kinh tế Hoa Kỳ. Do vậy, chính phủ Obama cảnh cáo là sẽ phối hợp với các nước để gây áp lực ngoại giao mạnh mẽ, nhằm làm giảm các vụ đánh cắp.


Mặc dù không nêu đích danh, nhưng tài liệu của Tòa Bạch Ốc lại dẫn ra nhiều vụ liên quan đến những người bị Tư Pháp Mỹ kết án vì đã có những hoạt động tình báo công nghiệp, bất lợi cho các công ty Hoa Kỳ và có lợi cho các doanh nghiệp Trung Quốc. Trong số các công ty nạn nhân có Ford, General Motors, DuPont, Dow Chemical và Motorola.


Trong số những chứng cớ ngày càng nhiều rằng Trung Quốc và các nước khác đang đánh cắp bí mật thương mãi và kỹ thuật của Hoa Kỳ bằng tấn công tin học, Tòa Bạch Ốc đưa ra một chiến lược mới nhằm bảo vệ sản phẩm trí tuệ. Chiến lược này không tập trung riêng vào vấn đề đánh cắp thông tin mạng, nhưng tìm cách mở rộng sự hợp tác giữa cơ quan tình báo Hoa Kỳ với bộ ngoại giao và tư pháp, mà không bao gồm các hình phạt hay cấm vận mới.


Tuần trước, TT Obama ký một lệnh hành pháp cho phép chính quyền chia sẻ thông tin mật về mối đe dọa tình báo mạng với các công ty Hoa Kỳ có sở hữu hay hoạt động những hạ tầng thiết yếu, gồm đập thủy điện, các cơ sở năng lượng và viễn thông. Bước khiêm tốn này được đưa ra chỉ một ngày sau khi Mandiant công bố báo cáo về hoạt động tình báo mạng của Trung Quốc.


Rocky DeStefano, một nhà nghiên cứu an ninh mạng thuộc Visible Risk ở Austin, Texas, nói rằng, việc APT1 tấn công Telvent, một công ty cung cấp hệ thống kiểm soát đường ống dẫn khí thiên nhiên của Canada cũng là một dấu hiệu đáng quan tâm tương tự. Ông DeStefanon nói: “Ðiều trước mắt là một tình huống thật hết sức tế nhị, mà chính phủ của chúng ta ngần ngại không muốn chấp nhận sự kiện, rằng một tổ chức đối tác kinh tế toàn cầu của mình lại đang hoạt động chống lại chính chúng ta. Và rằng kết luận chúng ta rút tỉa được từ báo cáo, không chỉ ở chỗ chúng ta đang bị đánh cắp thông tin mà rằng, quân đội Trung Quốc lại chính là kẻ làm việc ấy. Ðiều này sẽ dẫn chúng ta đến thái độ nào đứng về phương diện chính sách lẫn hành động? Vấn đề mà có lẽ không mấy ai muốn xen vào. (TP)

Dân Ấn nổi giận về vụ ba chị em bị hiếp rồi giết chết


NEW DELHI (AP) –
Cảnh sát Ấn truy lùng khắp miền Tây Ấn Ðộ hôm Thứ Sáu, để tìm bắt các hung thủ dính líu đến vụ hiếp dâm rồi giết chết ba chị em nhỏ tuổi. Biến cố xảy ra vào lúc người dân Ấn vẫn còn phẫn nộ về vụ hiếp dâm tập thể một cô gái trên một chiếc xe buýt ở New Delhi hồi Tháng Mười Hai.









Phụ nữ và trẻ em tập trung gần bên ngoài trụ sở Quốc Hội Ấn để phản đối một luật mới về bạo hành tình dục, vào lúc Quốc Hội đang nhóm họp ở New Delhi hôm Thứ Năm, 21 Tháng Hai, 2013. (Hình: AP/Altaf Qadri)


Xác của ba chị em ở tuổi 7, 9 và 11, được tìm thấy hôm 16 Tháng Hai, trong giếng nước của một ngôi làng ở Maharashtra, cách New Delhi chừng 1,000 cây số về hướng Nam, sau khi ba em này không thấy đến trường từ hai ngày trước.


Mẹ của các nạn nhân cho biết cảnh sát không làm gì cả trong nhiều ngày cho đến khi dân làng bắt đầu biểu tình phản đối. Sự phẫn nộ của dân làng khiến các hàng quán phải đóng cửa. Họ nổi lửa đốt vỏ xe và chận một đoạn đường quốc lộ đi ngang qua khu vực trong nhiều giờ vào đầu tuần này.


Cảnh sát địa phương cho biết 10 toán điều tra gồm 30 nhân viên đang làm việc và tin rằng sẽ sớm bắt được những hung thủ sát nhân.


Bộ trưởng kỹ nghệ nặng, người đại diện quận Bhandara ở Quốc Hội hôm Thứ Năm cho biết, một cảnh sát địa phương bị cho ngưng công vụ vì đã không có phản ứng tức thời.


Bộ Trưởng Nội Vụ Manish Tewari gọi vụ giết người này là “hết sức dã man,” đồng thời Thủ Tướng Manmohan Singh cũng gửi số tiền tương đương $18,000 đến giúp gia đình các nạn nhân.


Chính phủ Ấn vừa ban hành một luật mới, tăng án tù về tội hiếp dâm từ 7 đến 10 năm lên đến tối đa 20 năm tù. Ðối với trường hợp nạn nhân bị chết hoặc để mặc cho hôn mê thì mức án có thể đưa đến tử hình. (TP)

California đề nghị cấm dùng bao plastic trên toàn tiểu bang


SACRAMENTO –
Sáu thành phố, trong đó có Los Angeles, Santa Monica và Pasadena, từng ban hành luật cấm các tiệm trong địa phương dùng bao plastic để đựng hàng cho khách. Nay một luật gia của tiểu bang đề nghị đã đến lúc các nơi còn lại của California cũng phải nên theo chân, theo tường trình của LA Times.









Khách bộ hành cầm theo bao plastic đựng thức ăn đi dọc khu phố Tàu ở San Francisco. Ðây là thành phố đầu tiên ở nước Mỹ ra lệnh cấm cung cấp bao plastic cho khách hàng kể từ cuối năm 2007. (Hình: David Paul Morris/Getty Images)


Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla, thuộc đảng Dân Chủ đơn vị Pacoima, vừa trình lên một dự luật, theo đó các cửa tiệm bán lẻ lớn trên khắp California sẽ không còn được phép cung cấp bao plastic cho khách hàng kể từ năm 2015. Sau đó, bắt đầu Tháng Bảy 2016, lệnh cấm sẽ mở rộng đến các tiệm tạp hóa, chợ thực phẩm và các ngành kinh doanh nhỏ khác, chiếu theo đạo luật SB405.


Các tiệm sẽ được phép bán bao giấy tái chế, tự hủy hoặc có thể tái dụng cho khách hàng. Tại Los Angeles bao giấy được bán với giá là 10 cent.


Ðề nghị nói trên được sự ủng hộ của Ron Fong, chủ tịch kiêm tổng giám đốc điều hành của California Grocers Assn. (TP)

Bộ Tư Pháp vào cuộc, kiện Armstrong tội doping


WASHINGTON –
Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ tham gia vụ kiện do cựu cua-rơ Floyd Landis nộp từ năm 2010. Landis là người từng bị tước chức vô địch Tour de France năm 2006 vì bị khám phá có sử dụng thuốc kích thích, theo tin của The Washington Post.









Armstrong vào thời vinh quang khi đạp xe ở chặng cuối của Tour de France 2004 ngang qua đại lộ Champ Elysee ở Paris. (Hình: AP/Peter Dejong)


Theo đạo luật False Claims Act, người công dân có quyền lên tiếng báo động và nộp đơn kiện để thu hồi số tiền họ tin chính phủ liên bang đã bị tước mất do hành vi gian lận. Vụ này vẫn còn được niêm kín cho đến khi Bộ Tư Pháp quyết định đã đến lúc họ phải trực tiếp nhúng tay vào hay chưa. Người có công báo động sẽ được hưởng một phần trăm từ số tiền thu hồi lại cho chính phủ.


Theo đơn kiện hồi năm 2010 mà đến hôm Thứ Sáu mới được thông báo trước công chúng, Landis kể chi tiết về vấn đề thuốc kích thích được Armstrong và các phụ tá sử dụng rộng rãi.


Trong suốt cuộc đời đua xe đạp, Armstrong luôn luôn bác bỏ không hề sử dụng thuốc kích thích, mãi đến lần phỏng vấn hồi tháng trước ông mới công khai thú nhận.


Hồi Tháng Mười, cơ quan chống sử dụng thuốc kích thích, USADA, công bố một báo cáo kèm với lời khai của 11 người cùng đua với Armstrong, trong đó nói rõ chi tiết cả nhóm được Armstrong cung cấp thuốc EPO như thế nào. EPO là loại hormone bị cấm dùng. Nó giúp tăng số hồng huyết cầu chuyển tải oxy trong máu, khiến làm tăng thêm sức chịu đựng của con người, đặc biệt ở vùng núi cao nơi có không khí loãng. Họ còn kể đã trông thấy Armstrong chích thuốc, kể cả bị ông ta và Bruyneel áp lực phải chích như thế nào.


Tổ chức đua xe đạp quốc tế đã rút lại bảy chức vô địch Tour de France mà Armstrong từng giành được từ năm 1999 đến 2005. (TP)

‘Lực sĩ không chân’ được tại ngoại hậu tra


PRESTORIA, Nam Phi (AP) –
Oscar Pistorius được tự do bước ra khỏi tòa hôm Thứ Sáu, sau khi một thẩm phán ở Nam Phi cho phép ông được đóng tiền tại ngoại.









Oscar Pictorius và em gái Aimee ngồi trong xe chạy về nhà bà con ở Prestoria, Nam Phi, sau khi tự do tạm nhờ được đóng tiền tại ngoại hôm 22 Tháng Hai, 2013. (Hình: AP/Nelius Rademan)


Dù được tự do tạm, người ta vẫn còn thắc mắc thực sự điều gì đã xảy ra vào đêm Valentine, khi Pistorius bắn gục bạn gái và cũng là người mẫu Reeva Steenkamp ngay bên trong một phòng tắm khóa kín ở nhà mình.


Pistorius bị truy tố tội sát nhân có tính toán. Ngay Thẩm Phán Desmond Nair cũng tỏ ra hoài nghi với lời khai của Pistorius, rằng anh tưởng nhầm bạn gái mình là kẻ lạ đột nhập vào nhà nên đã nổ súng vì quá sợ hãi.


Quan tòa định số tiền tại ngoại tương đương với $113,000, đồng thời Pictorius được lệnh phải nộp tất cả giấy thông hành, vũ khí mà anh sở hữu, kể cả không được lại gần căn nhà nơi khu kín cổng an ninh ở Prestoria, nay bị niêm phong như là hiện trường để điều tra.


Thẩm Phán Nair còn thêm rằng, Pistorius không được rời khỏi khu vực Pretoria mà không có phép của cảnh sát quản chế, và cũng không được dùng ma túy hoặc rượu bia. Phiên tòa kế tiếp được định vào ngày 4 Tháng Sáu. (TP)

Raoul Castro muốn về hưu vì đã… già


HAVANA, Cuba (AP) –
Chủ tịch Cuba, Raoul Castro, hôm Thứ Sáu bất ngờ gợi ý rằng ông có thể rời bỏ chức vụ hiện tại vì… đã già. Tuy nhiên ông không nói rõ đến bao giờ ông mới thực hiện hay việc đó có sắp xảy ra hay không.










Chủ tịch nhà nước Cuba, Raoul Castro, chụp hôm 22 Tháng Hai, 2013. (Hình: AP/Franklin Reyes)


Nhà lãnh đạo nhà nước Cuba dự trù sẽ được Quốc Hội đề cử thêm một nhiệm kỳ năm năm nữa vào Chủ Nhật tuần này.


Trong cuộc xuất hiện chung với thủ tướng Nga, Dmitry Medvedev, ông Castro phát biểu qua nụ cười bí ẩn: “Tôi sắp sửa phải từ nhiệm.” Không rõ những gì ông phát biểu là nói đùa hay nói thật. Ông Castro thêm: “Tôi sắp sửa được 82 tuổi. Tôi có quyền được về nghỉ, các đồng chí có đồng ý như vậy không?”


Khi các phóng viên tiếp tục hỏi trong năm năm tới ông dự trù làm gì thì ông đáp: “Sau các anh lại nghi ngờ lời tôi nói vậy?” Ông kêu gọi mọi người hãy nghe bài diễn văn vào ngày Chủ Nhật tới: “Nhớ lắng nghe, đó là một bài diễn văn rất hào hứng.” (TP)

Ông hành khất trả lại nhẫn kim cương cho khổ chủ


KANSAS CITY (NYD) –
Ông Billy Ray Harris, sau khi trả lại chiếc nhẫn kim cương mà bà Sarah Darling vô tình làm rơi trong lúc cho ông tiền, đã được vợ chồng bà gây quỹ hơn $87,000 để giúp ông vượt qua cảnh bần hàn. Theo một bản tin của New York Daily News.










Gương mặt của ông Billy Ray Harris trên trang GiveForward. (Hình: Người Việt)


Vào tuần trước, bà Darling gỡ chiếc nhẫn đính hôn ra và để lẫn vào mớ tiền xu lẻ trong bóp. Khi bỏ mớ đồng xu này vào trong lon xin tiền của ông Harris, bà tình cờ làm rơi mất chiếc nhẫn bằng bạch kim có đính kim cương này.


Cảm kích trước cử chỉ đẹp của người hành khất, bà Darling và chồng, ông Bill Krejci, dốc hết tiền trong túi để tặng ông Harris. “Khoảng $40 hay $60,” ông Krejci nói với tờ nhật báo New York, “chúng tôi không quen mang theo nhiều tiền mặt.”


Vài ngày sau đó, khi câu chuyện của ông Harris lan truyền rộng rãi trên các cơ quan truyền thông, ông Krejci, một nhân viên thiết kế trang mạng, quyết định làm một điều gì đó lớn hơn cho người hành khất này.


“Sau khi vợ tôi được các báo đài phỏng vấn, tôi nhận thấy rất nhiều người trên mạng đặt câu hỏi là có cách nào để giúp đỡ ông Harris không,” ông Krejci nói. “Lúc đó, tôi chợt nghĩ mình nên làm một cuộc vận động gây quỹ cho ông.”


Ông Krejci dùng trang mạng GiveForward để lập một trang dành cho việc thu nhận quyên góp từ các nơi đến, trong vòng 90 ngày.


“Ông Krejci ban đầu lập mục tiêu là thu được $1,000 thôi,” ông Nate St. Pierre, giám đốc giao tế của GiveForward, cho biết, “thật không ngờ số tiền thu được lại nhiều như vậy.”


Cho đến chiều Thứ Sáu, 22 Tháng Hai, chỉ một tuần sau khi cuộc vận động gây quỹ bắt đầu, số tiền do người dân đóng góp cho ông Harris qua trang GiveForward đã lên đến gần $90,000.


“Tôi đã cố tìm ông Harris nhưng không thấy,” ông Krejci cho biết, “Tôi chỉ lo cho sự riêng tư của ông, không muốn người ta làm phiền ông.”


Ông Krejci và GiveForward hiện tìm cách chuyển số tiền quyên góp được đến ông Harris. Theo lời kể của đôi vợ chồng được trả nhẫn, ông Harris rất yêu âm nhạc và từng hát cho một ban nhạc địa phương trước khi ông trở thành vô gia cư.


Ðể theo dõi hoặc đóng góp cho cuộc gây quỹ trên, độc giả có thể vào trang mạng: http://www.giveforward.com/billyray. (T.A.)

Ðánh giày, để dành $200,000 giúp bệnh nhi


Pittsburgh (AP) –
Một thợ đánh giày tại bệnh viện nhi Pittsburgh Children’s Hospital, ông Albert Lexie, đã đóng góp tổng cộng $200,000 cho quỹ Free Care Fund của bệnh viện trong 32 năm ông làm việc tại đây, theo một bản tin của AP.










Ông Albert Lexie dùng tiền típ sau khi đánh giày để đóng góp $200,000 cho bệnh nhi. (Hình: WTAE-TV/AP)


Mỗi lần đánh hai chiếc giầy, ngoài tiền trả công đánh giày, khách hàng thường cho ông Lexie một chút tiền tê (tiền tip). Mỗi tuần vài trăm đồng, cứ như vậy trong hơn ba thập kỷ, ông đóng số tiền này cho Children’s Hospital Free Care Fund để giúp các bệnh nhi nghèo, cha mẹ không đủ tiền lo viện phí.


Từ năm 1981, ông Lexie dành tất cả số tiền tê để tặng các bệnh nhi. “Tiền đánh giày thì $5, nhưng thường thì người ta đưa $6, $7,” ông Lexie nói với đài truyền hình Pittsburgh, “Có một dịp Giáng Sinh, một bác sĩ cho tôi đến $50.”


Giải thích cho việc từ thiện, ông Lexie cho biết: “Ðối với tôi, trẻ em rất đặc biệt, tôi muốn chúng được khỏe mạnh hơn.”


Năm 2010, ông được tổ chức Pittsburgh Pirates phong tặng danh hiệu Major League Baseball All-Stars Among Us. Ông hãnh diện về những hành động thiện nguyện của bản thân: “Cảm giác làm ‘người hùng’ thích lắm.”


Số tiền ông Lexie tặng cho các bệnh nhi là hơn 1/3 thu nhập của ông, là hàng ngàn đôi giày ông đã đánh bóng, là một cử chỉ đẹp khiến biết bao phụ huynh và bệnh nhi tại bệnh viện Pittsburgh cảm kích trong suốt 32 năm qua. (T.A.)

Tin mới cập nhật