LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô, con phải nói ngay là không bao giờ con bỏ vợ, không đời nào con làm điều đó. Con khẳng định như vậy.
Vợ chồng con là bạn cùng chơi rất thân trong một nhóm thời trung học. Con thích cô ấy từ khi hai đứa còn là teen. Sau này tụi con kết hôn và sống rất hạnh phúc. Chỉ có một điều không may là vợ con không thể sinh nở. Tụi con đã chạy chữa tốn rất nhiều tiền nhưng kết quả không có gì khả quan. Đến độ, mặc dù tụi con còn trẻ nhưng vì tha thiết việc có con nên tụi con cũng không từ nan chuyện đi đến Chùa, kêu thầy cúng và cũng thử những phương pháp y học cổ truyền. Nói chung là vì quá mong ước có một đứa con, nên tụi con đôi khi rất đồng bóng. Mười lăm năm trôi qua, bạn bè, rồi em út đôi bên đều tay ẵm tay bồng, riêng tụi con vẫn chỉ hai đứa.
Thưa cô con nói dông dài như vậy, cũng nhằm biện hộ cho việc làm sai quấy của con mà con sắp thưa.
Rồi thì con đã quen với một cô, cô thành công, xinh đẹp, đã trải qua một đời chồng.
Ngay khi mới quen, con đã khẳng định là con không bỏ vợ. Cô ấy cũng nói rõ ý định của mình là chỉ muốn có một đứa con, sau đấy đường ai nấy đi. Cũng tưởng là nói chơi, cuối cùng cô ấy có bầu thật, và khi cái bầu được 3 tháng thì cô ấy báo cho con biết, cô ấy hư thai, cô ta khóc lóc. Sau đó cô ấy cắt mọi liên lạc với con, chuyển chỗ ở, chỗ làm. Nghĩa là cô ấy hoàn toàn biến mất. Thật lòng mà nói, con cũng thấy buồn khi tưởng là được làm cha ai ngờ cũng không. Nay đã 5 tháng trôi qua, chuyện cũng đã nguôi, thì đùng một cái, vô tình thôi, con biết được cô ấy nói láo với con vụ hư thai, thật ra cô ấy đang sắp sinh.
Con không biết làm gì bây giờ. Thật sự con muốn nhìn đứa con quá, con mừng lắm vì biết mình thật sự được làm cha. Con thành thực xin ý kiến của độc giả và cô Nguyệt Nga.
Truong Thi
Góp ý của độc giả:
*Anh Tám:
“Thật sự con muốn nhìn đứa con quá…”
Chuyện này cũng không khó lắm! Nhưng đòi hỏi phải cả ba người: Vợ chồng chú em và người đẹp đang mang bầu kia phải thật lòng hứa với nhau:
– Chú không được bỏ vợ.
– Nàng kia không được quan hệ ngoài luồng với chú nữa (như đã hứa và đang làm). Và ngược lại chú em cũng thế.
– Cả hai người phải hứa trước mặt người vợ hiếm muộn.
– Vợ của chú phải thật sự tin tưởng lời hứa của hai người. Không được ghen.
– Cả ba hãy xem nhau như là bạn.
Muốn vậy vợ chồng chú phải hứa với nhau trước và tìm cách liên lạc với cô nàng kia, xin được giáp mặt cả ba. Nếu được thuận thảo mọi điều như đã giao ước ở trên, thì ngày sinh nở của nàng đều có mặt của hai vợ chồng chú cũng nên. Vì hạnh phúc đó là hạnh phúc chung. Yêu thương chú, tất nhiên cũng thương yêu luôn “tác phẩm” của chú!
Nói thì dễ, nhưng làm được hay không mới là khó. Khó nhưng không có nghĩa là không làm được. “Chủ yếu là phải thật lòng”.
Phải biết trân quý hạnh phúc đang có. Và đó cũng là hạnh phúc của đứa bé sau này. Vì nó không có mặc cảm thiếu thốn tình cha con mà lại còn thêm được niềm hãnh diện về sự trung tín và thành thật của người lớn.
Thành thật chúc chú Truong Thi sớm có được một giải pháp khả dĩ.
*Cô Thu:
“Thì đùng một cái, vô tình thôi, con biết được cô ấy nói láo với con vụ hư thai, thật ra cô ấy đang sắp sinh”. Nếu một khi em biết tin tức của cô gái, thì chắc chắn em sẽ tìm ra tông tích và liên lạc được. Theo tôi thì em nên giữ đúng lời hứa, em không nên xen vào cuộc đời của cô, vì ngay từ đầu em và cô đều không có ý định trở thành vợ chồng của nhau. Sở dĩ cô nói em không nên xen vào cuộc đời của cô, vì biết đâu sau này cô ấy muốn lấy chồng cũng không vướng bận bởi tình cảm của em.
Theo cô thì dù gì em cũng phải có trách nhiệm trên đứa bé, do đó em nên mở một account riêng cho baby, mỗi tháng tùy theo mức thu nhập của mình mà em bỏ vào đó một số tiền. Số tiền này sẽ dành cho đứa bé khi nó trưởng thành.
Em cứ góp phần mình dù cô gái kia giàu có. Sau này khi đứa bé lớn lên nếu nó biết được điều này cũng là một an ủi cho nó.
Cô nghĩ cô gái kia chắc cũng không từ chối, mà cũng không thể cấm em làm điều này được.
*Hùng Tôn:
Người đáng thương trong câu chuyện này là người vợ. Cô gái tuy là sẽ vượt cạn một mình, nhưng đó là cách cô ấy chọn, thì cô ấy phải nhận lấy hậu quả. Cô ấy có thể kiếm một đứa con bằng nhiều cách, khi mà ngày nay khoa học tiến bộ dư sức làm điều đó, huống chi là cô ấy giàu có. Chuyện có một đứa con không cần người đàn ông, quá dễ. Nhưng cô ấy vẫn “chướng” là muốn có với một người đàn ông đã có vợ. Và chắc chắn cô ta biết người đàn ông đó có người vợ vô sinh. Ý định của cô có gì mờ ám không, không ai biết. Nhưng việc làm này nó có mầm ác độc trong đó. Cô ấy nghĩ sao nếu người vợ vô sinh kia biết chuyện. Trong khi phần cô, cô vừa trẻ, vừa xinh đẹp, lại vừa giàu có, khối gì người chạy theo, tại sao lại nhắm vào một người đàn ông có vợ. Theo tôi thì cái việc cô biến mất chẳng nói lên được sự quyết tâm nuôi con một mình mà biết đâu chẳng là bước đầu để làm neo anh chàng “háu” con này. Đàn bà con gái bây giờ ranh mãnh lắm, chẳng biết đâu mà mò.
Thôi dù gì thì cậu đã gieo thì nay sắp gặt rồi, gặt gì thì chẳng biết. Cũng mong cậu gặt điều tốt đẹp vì qua lá thư coi bộ cậu cũng tốt tính không đến nỗi mong lường gạt ai.
Thành thật cầu chúc cậu gặp may mắn.
Vấn đề mới:
Thưa cô Nguyệt Nga, em đã hứa hôn với người bạn gái. Cô ấy là du học sinh, cô ấy học chung trường với em, lần đầu tiên gặp, em say mê cô ngay. Sau thời gian dài theo đuổi (cũng phải tranh đấu dành phần thắng với khá nhiều bạn) em đã đạt được tình yêu. Để nắm phần chắc trong tay, em đã ngỏ ý cầu hôn với cô ấy, và định là ra trường sẽ đi đến hôn nhân. Tụi em đang theo lớp cuối của ngành y tá , nên cũng không bận tâm nhiều đến công ăn việc, vì biết chắc khi ra trường hai đứa sẽ có công ăn việc làm ngay.
Trong thời gian quen nhau, thú thật nhiều lúc em cũng thấy được những nhược điểm của bạn mình. Cô ấy xinh đẹp và con nhà giàu nên nhiều khi cũng không giấu được vẻ nhỏng nhảnh, ham chơi của mình. Có khi em cũng bực, nhưng không biết sao, cô ấy chỉ cần sắp khóc là lòng em mềm ra, rồi thì muốn gì cũng được. Em lại đắm mình trong tình yêu dâng trọn cho cô. Phần gia đình em thì thôi, bao nhiêu tiếng ong, tiếng ve. Cả nhà đều tiên đoán: “’con đó’ mà về làm vợ, nội cái sắm sửa, ăn mặc chẳng chóng thì chầy cũng sạt nghiệp.” “Cái kiểu nhỏng nha nhỏng nhảnh đó 3,7 – 21 rồi cũng theo trai.” “Nó chỉ ưa là vì cái thẻ xanh 10 năm thôi, một khi nó nắm trong tay cái thẻ xanh là xong”… Nói chung là gia đình em nói những điều rất ác độc về bạn gái của em. Em bỏ ngoài tai tất, làm gì ghê vậy. Tụi em hai đứa nghề nghiệp sẽ rất vững, ăn mặc đẹp thì cũng cho chồng thôi. Quyết định cuối cùng của em là tụi em sẽ làm đám cưới vào mùa hè này.
Không biết phải nói thế nào nữa. Mới đây người chị sinh đôi với cô ấy từ Việt Nam qua để dự đám cưới. Lạ quá, hai chị em nhìn bề ngoài không khác gì nhau, nhưng đó là hai con người hoàn toàn trái ngược. Trong thời gian ở lại, khi tụi em đi học, thì chị ở nhà như một cô Tấm, chị dọn dẹp, nấu nướng chuẩn bị bữa cơm, mà nói thật, ngoài mẹ em không ai có thể chu đáo hơn chị. Căn nhà nơi tụi em ở lâu nay, nó thay đổi y như đã đi thuê một nơi khác vậy. Tất cả mọi ngăn tủ trong nhà đều ngăn nắp nó không như trước đây, áo quần cứ tấp tấp vào, mỗi lần mở cánh tủ thì áo quần đổ nhào xuống.
Em thật không biết nói sao, nhưng rõ ràng tình yêu trong em nó giảm hẳn đi, và bên tai em những lời của gia đình cứ văng vẳng mà trước đây nó chỉ đi vào tai này ra tai kia. Trời ơi! Em chẳng biết sao nữa, em chỉ biết than: “Trời sao sinh ra cô ấy, còn sinh thêm chị của cô ấy”. Ngày cưới thì gần kề, em không dám nghĩ đến chuyện “đổi vợ” vì đâu thể làm như vậy, nhưng lòng em không muốn tiến tới đám cưới mà em thấy rõ tương lai đen tối của mình. Mà kỳ quá, trước đây trong đầu chỉ có nụ cười, gương mặt xinh đẹp, đôi mắt sáng… Nay lại có thêm chồng bát đĩa dơ để từ sáng đến tối, áo quần chỉ dộng vào trong tủ, đến khi mặc thì vội vội vàng vàng xáo tung lên tìm để ủi, bàn làm việc thì bừa bộn sách báo giấy tờ… Trời ơi! Rồi sau này con cái đùm đề, mà suốt ngày chỉ biết móng tay móng chân, áo quần giày dép…
Ôi sao bây giờ em mới thấy trời! Cũng may mà em chưa hề làm giấy tờ gì cả, em nói câu này có bạc tình bạc nghĩa không?
Phong Phạm
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































