Thanksgiving: ‘Nặng nợ hơn với bao người, quanh đây!’

(Hình minh họa: Getty Images)

 

Ngọc Lan/Người Việt

Xòe bàn tay ra đếm, giật mình khi biết rằng đây là lần thứ 12 mình đón lễ Tạ Ơn trên mảnh đất này.

Không biết từ khi nào, tôi đã không còn dùng đến chữ “tạm dung” để nói về nơi mình đang sống. Vùng đất này đã là quê hương, của tôi, của cả con tôi. Và mỗi mùa Thanksgiving ghé lại, là mỗi lần thấy mình càng nặng nợ hơn với bao người, quanh đây.

Khí trời vào thời khắc này luôn thật lạ. Cái lành lạnh, se sắt cuối Thu chớm Đông không làm mình co rúc, tê tái, mà nó cứ bảng lảng một cảm giác khiến mình chùng chình, nao nao, nhớ nhớ, thương thương. Cận ngày Tạ Ơn, Califfornia lại miên man trong mưa. Cơn mưa chiều lất phất. Cơn mưa đêm rả rích. Ngồi trong nhà nhìn ra sân sũng nước. Cái vàng vọt của ánh đèn đường rọi xuống những hàng cây cúi đầu, như âm thầm, chiêm nghiệm.

Đi qua 12 mùa Tạ Ơn, lại thấy mình được sanh ra dưới một ngôi sao tốt. Vẫn nhớ cái ngơ ngác trong lần đầu dự lễ Gà Tây tại một “trung tâm người già” khi đặt chân sang Mỹ vừa đôi tháng. Nhìn, ngó, và quan sát cách người ta thể hiện lòng biết ơn nhau. Để tự hỏi, sao người xưa lại có thể hình thành nên những tập tục mang đầy tính nhân bản như thế.

Đến ngày này, dành ra những khoảnh lặng để quay về, ngắm nhìn chặng đường mình in dấu, tôi lại nhớ đến nhiều người đã từng hiện diện trong đời tôi, góp phần đẩy tôi từng bước đến bến hiện tại. Có người tôi biết mặt. Nhưng có người tôi đã chẳng thể nhớ tên. Tôi chỉ nhớ, nhờ họ, tôi đã tự tin hơn. Nhờ họ, tôi vững vàng hơn. Nhờ họ, tôi thấy cuộc đời này thật sự đẹp hơn mình nghĩ.

Tôi mãi không bao giờ quên vợ chồng một bác Việt Nam cao tuổi ở New York, người tôi đã chẳng biết mặt cũng không nhớ tên, đã giúp tôi làm tròn một cuộc “verify” bằng điện thoại trong công việc đầu tiên tôi tìm được khi đến Mỹ.

Tôi nhớ mãi hai người bạn nhỏ tên Dự, tên Phụng đã không nề hà chở tôi đi làm trong những ngày đầu ngờ nghệch nơi đây.

Tôi nhớ cô Ba (Vân), chị Thủy, chị Anh, chị Trinh, anh Hòa, anh Quy, Như, Thu,… những người đã cùng tôi chia nhau những vui buồn khi làm việc ở trung tâm Đa Lạc Viên.

Tôi nhớ chị Liên, anh Tuấn, vợ chồng người chủ tiệm nail, nhớ cô Nga, cô An, chị Hồng, anh Quang, Tina… người đã giúp tôi luôn hiểu rằng tiệm nail thật ra vẫn là nơi chứa đầy tình người, đầy sự giúp nhau, chứ không phải chỉ là nơi người ta biết có đồng tiền và sẵn sàng hơn thua nhau vì nó.

Tôi nhớ những lá thư, những email, những cuộc điện thoại của độc giả, những người đã giúp tôi hiểu mình là ai, mình nên làm gì và phải làm gì.

Tôi luôn thấy mình may mắn, lúc nào cũng vậy, khi được làm việc chung với những đồng nghiệp biết chia sẻ, gánh vác công việc cho nhau. Quan trọng hơn, tôi phải cám ơn các ông sếp của mình, những người luôn phải “cắn răng chịu đựng” một đứa phóng viên có tính khí thất thường. Các sếp không thể cư xử với tôi như kiểu các ông với nhau, bực mình, giận dữ, bất đồng, cứ chửi ầm lên, rồi lôi nhau ra sau parking hút thuốc, trò chuyện, là xong. Ngó đi nhìn lại, chỉ mình “nó” là nữ, chìu hoài sợ “nó” thành kiêu binh, lớn tiếng thì “nó” khóc, la thì mặt “nó” hầm hầm,…

Tôi học được nhiều bài học về lòng biết ơn và cách ghi ơn của con người nơi đây. Đôi khi rất bình dị, giản đơn, nhưng sâu sắc đến vô cùng.

Tôi nhìn thấy nghĩa cử của lòng biết ơn từ những người biết chắt chiu, dành dụm những đồng tiền hưu còm cõi của mình để mua thức ăn san sẻ cho những người nghèo hơn, đói hơn.

Tôi nhìn thấy nghĩa cử của lòng biết ơn từ những người biết dành thời gian mà họ có thể kiếm tiền rất nhiều, để cùng chung tay với bạn bè, đồng hương nấu một bữa ăn ngon, tìm kiếm những chiếc áo lạnh, những tấm chăn ấm mang đến cho những người mà phận hẩm hiu còn quấn quít cuộc đời.

Tôi nhìn thấy nghĩa cử của lòng biết ơn từ những người đi trước, dìu dắt người đến sau, như một cách cho đi, điều họ từng nhận, ngày xưa.

Thanksgiving, Lễ Tạ Ơn. Chỉ một ngày, trong 365 ngày của năm. Nhưng cũng đủ, để mình nhìn lại những ơn nghĩa ở đời. Đủ, cho mình tri ơn điều mình đang có, một cách thành tâm hơn.

Tôi không muốn nói thêm lần nữa, rằng, tôi mang ơn nước Mỹ, cũng như mang ơn những người đã mang tôi đến thế gian này, cùng tôi đi dọc hành trình tôi rong ruổi từ những bước chân lẫm đẫm đầu tiên. Tôi chỉ biết mình phải làm sao, để khi nhìn vào, người ta phải nói: nước Mỹ và những người chung quanh đã làm tôi đẹp hơn, cả suy nghĩ và hành động.

Và tôi gọi, đó là cách Tạ Ơn.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

  • Nam Nguyen

    Cam on co Ngoc Lan da noi nen tam trang cu rieng toi va tin chac rang cung cua rat nhieu nguoi Viet Nam chung ta tren que huong thu hai va hy vong la que huong vinh vien nay. That day du i nghia Le Ta On (ThanksGiving), ta on troi ta on nguoi va nhat la ta on dat nuoc nay da cuu mang va hien tang cho chung ta va con chau duoc nhu ngay hom nay.
    Xin ta on.
    Nam Nguyen

    • Ngoc Lan

      Cám ơn tâm tình của độc giả Nam Nguyen.
      Kính chúc quý độc giả một mùa lễ hội bình an, hạnh phúc.

      Trân trọng

  • Tango

    Chào Cô Giáo
    Từ ngày cô giáo dọn nhà vô khu “gated community”, phải có giấy phép mới vô được thì tui không còn đọc được tâm tư của cô giáo và các còm sĩ nữa. :-(( Mất một niềm vui mỗi ngày đó cô giáo.
    Hy vọng co giáo viết nhiều bài trên NV Online. Tui sẽ theo dõi bước chân của cô. Chúc happy Thanksgiving và Black Friday shopping!
    Tango.

Má chồng, nàng dâu

Ngập ngừng thoáng chốc, bà nói khi cặp mắt bắt đầu long lanh nước, “Tôi hỏi dùm cho con dâu tui. Chồng nó ra đường bậy bạ, quen người này người kia, rồi về nhà kiếm chuyện, hành hạ con dâu tôi đủ thứ. Bây giờ nó đòi ly dị. Con dâu tui không biết làm sao. Tui nói để từ từ má tính, để má đi hỏi thử....

Xu hướng trang điểm năm 2018

Năm ngoái xu hướng trang điểm hướng đến nhiều kiểu độc đáo: từ màu son đậm, thậm chí là dùng màu đen, kẻ mắt tạo hốc sâu, đến kiểu trang điểm làn da sáng bóng, đánh phấn nhủ lấp lánh. Vậy còn năm nay thì sao?

Năm loại vitamin cung cấp năng lượng cho cơ thể

Năm loại vitamin cơ bản bổ sung dinh dưỡng cho cơ thể, cung cấp năng lượng để bạn không thấy mệt khi phải đối đầu với áp lực công việc.

Công dụng của matcha đối với sức khỏe

Không chỉ nổi tiếng về nguồn gốc lâu đời, matcha còn có tác dụng làm đẹp và rất tốt cho sức khỏe của con người.

Chồng em đã thay password của Facebook

Vợ chồng em đang định cư ở Châu Âu. Cách nay vài tháng, em vào Facebook của chồng em (anh ấy quên log out). Em phát hiện anh ấy đang chat với một cô gái qua messenger. Em copy nội dung của chat sau đây:

Uống rượu bị đỏ mặt và ung thư

Một nghiên cứu mới nhất đăng trên tờ báo Nature hôm tuần rồi cho biết, rượu gây ra những hư hại về cấu trúc của DNA, nhất là trong tế bào gốc. Không những thế, những người uống rượu bị đỏ mặt, nguy cơ bị ung thư còn cao hơn nhiều lần.

Nấu chè đậu trắng bằng đậu hộp

Chè đậu trắng đạt yêu cầu sẽ có hạt đậu màu nâu đẹp, không bể vụn, nếp mềm nhưng còn nguyên hạt. Chè đậu trắng ăn khi còn âm ấm, chan nước cốt dừa béo ngậy có vị hơi ngọt ngọt, mặn mặn lên trên sẽ cho bạn một cách giác “trên cả tuyệt vời.”

Mang túi ‘hàng hiệu’ có phải chỉ để khoe?

Sợ người khác 'đánh giá' qua vẻ bề ngoài nên nhiều người phải 'trang bị' cho mình những món đồ xịn, kể cả khi không có tiền, mà túi xách 'hàng hiệu' là một trong những món được quý bà, quý cô để ý nhất.

Buồn vui chuyện ‘lấy chồng Mỹ’

Việc các phụ nữ Việt Nam lấy chồng người Mỹ, cũng đã và đang trở thành chuyện bình thường. Tuy nhiên, bên cạnh những cặp vợ chồng hạp nhau và gắn bó đến 'đầu bạc răng long' thì cũng không thiếu những cuộc hôn nhân sớm kết thúc.

Khi mẹ không muốn làm cô giáo!

Hôm nay là ngày đầu năm, tôi chuẩn bị cho bài viết “Khi mẹ là cô giáo”. Tuy nhiên, khi ngồi xuống, thì tôi nhận ra, có những ngày mình không thể là cô giáo được.