Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm (*)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Thưa cô Nguyệt Nga, em quen anh ấy trong một buổi họp mặt đồng hương. Vẻ mặt buồn, ít nói, thỉnh thoảng có vẻ như thất thần, làm em chạnh lòng, ái ngại và thương thương anh. Qua thời gian, anh ấy nói anh có vợ và con nhỏ vẫn còn kẹt lại Việt Nam. Ngày anh đi, con anh mới có 3 tuổi. Anh qua đây mà lòng dạ để hết bên Việt Nam, nơi vợ con trông đợi hàng giờ ngày đoàn tụ.

Câu chuyện của anh làm em thật lòng thương cảm. Em cố lấy tình bạn để an ủi và chăm sóc anh, cuối tuần nấu nướng cho gia đình, em sớt ra một ít mang cho anh. Cứ thế… tình cảm đã đến với em và cả anh.

Em biết mình đang làm một điều rất sai, nhưng em không ngừng được. Cái ngày vợ con anh qua càng thâu ngắn lại thì tình yêu của em dành cho anh càng nhiều bội phần.

Em đi mua sắm, giường, chăn màn chiếu gối, áo lạnh… chuẩn bị cho vợ anh. Rồi thì cái ngày đó cũng đến, dĩ nhiên là vì tự trọng, em đã rút lui và quyết liệt xa lánh anh. Em đổi số phone, đổi email, đổi chỗ ở.

Em biến mất, nhưng em vẫn theo dõi sát sao cuộc sống của anh. Sau mấy tháng chị qua, thì mới đây em biết chị đã dọn ra riêng, em chỉ không biết lí do tại sao như vậy, có phải vì nghe chuyện em không?

Em đã bình an, nay sự việc như vậy, em lại suy nghĩ lao lung. Lòng em lại bùng lên dữ dội và ước muốn trở lại cháy bỏng trong em.

Thưa cô Nguyệt Nga, nếu em liên lạc lại với anh, mà biết là họ đã chính thức ly hôn, thì việc em trở lại có tội lỗi không? Hành động của em có đáng khinh không? Em thật bất hạnh khi trái tim và lý trí cứ luôn giằng co nhau.

Em Như Ng.

(*) “Sầu Lẻ Bóng” của nhạc sĩ Anh Bằng.

Góp ý của độc giả:

*NB:

Tình yêu không có tội, vấn đề đặt ra là nó phải được đặt đúng chỗ và không làm tổn thương người khác. Chuyện tình giữa em và anh bạn bắt đầu thật tình cờ. Dáng vẻ buồn bã thất thần của anh ấy gợi lên sự tò mò, ái ngại, thương cảm trong lòng em. Còn anh ấy là một người đàn ông đang cô đơn buồn bã lại được một người phụ nữ quan tâm, săn sóc hết lòng như vậy thì làm sao có thể đứng vững từ chối mãi. Thế là việc gì phải đến đã đến. Cả hai nhân danh cảm xúc con tim mình để đổ nhào vào nhau, kết luận là mình đã yêu nhau thật rồi.

Anh bạn đã quên đi trách nhiệm làm chồng, làm cha của mình. Bây giờ bảo lãnh vẫn có đấy, nhưng chỉ đoàn tụ với một cái xác không hồn. Thân xác người chồng vẫn kề bên nhưng tâm trí đã lạc đến tận nơi nào. Chỉ cần nhìn vào thái độ người chồng khi gặp lại, nhìn vào những món đồ được chuẩn bị để đón vợ con sang có mà dùng, một người vợ tinh tế đủ hiểu việc gì đã xảy ra. Lòng tự trọng sẽ khiến người vợ phải dọn ra thôi, dù lòng mình có đớn đau xé nát, tình yêu, tình vợ chồng của mình đã bị phản bội mất rồi.

Còn em thì sao? Từ tấm lòng tốt là một người bạn, em quên mất vị trí của mình, em phá hỏng hạnh phúc gia đình người khác. Rồi có lẽ cũng có lúc lương tâm trỗi dậy, lý trí mạnh mẽ lên, em rời xa, rút lui giấu kín tông tích. Nhưng cũng chỉ nửa chừng, em kín đáo theo dõi đời sống vợ chồng họ. Khi biết là người vợ đã dọn ra riêng dù mới chỉ đoàn tụ với chồng được vài tháng, em suy luận là vợ chồng họ đã không ổn. Thay vì ăn năn, day dứt thấy mình đã sai quấy khi chen vào giữa mối quan hệ vợ chồng họ, em lại có suy nghĩ sẽ quay trở lại khi họ ly hôn.

Bản chất đàn ông khi bị say nắng, nhất là khi họ đang cô đơn buồn bã, họ dễ quên hết mọi việc. Nhưng khi bình tĩnh lại, khi những cảm xúc sôi nổi đã vơi đi,họ có thể ân hận vì những sai lầm của mình, họ sẽ quay đầu trở lại với vợ con mình.

Đặt giả sử em và anh ấy đến được với nhau. Có thể thời gian đầu mới mẻ hạnh phúc, cả hai sẽ chẳng thấy lấn cấn gì. Nhưng với thời gian niềm đam mê vơi bớt, với những phê phán của người đời, sẽ có lúc anh ấy thấy ăn năn, hối hận. Và em làm sao có thể bình yên hạnh phúc khi trong đầu luôn nghĩ mình đã từng là kẻ thứ ba chen chân vào chiếm đoạt hạnh phúc của người khác.

Hạnh phúc đời người không bao giờ được xây dựng trên sự đau khổ của người khác. Hãy can đảm rời xa anh ấy, hãy để cho vợ chồng họ quay lại với nhau. Hãy vui sống cuộc đời mình, sẽ có một ngày em được gặp người đàn ông của riêng mình.

*Người ngoài cuộc:

Tôi nghĩ tình yêu là một thứ tình cảm rất tự nhiên và lạ lùng của con người, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được tình cảm trong mình là gì, lớn thế nào, sâu đậm hay nửa vời, chân thật hay đùa chơi.

Người đứng ngoài cuộc thường hay nhân danh đạo đức để phán xét người trong cuộc nên như thế này hay nên như thế khác, và thông thường luôn cho rằng kẻ thứ ba luôn là kẻ phá hoại. Nhưng thực tế đôi khi kẻ đến sau mới chính là kẻ mang lại hạnh phúc đích thực cho mình.

Tôi không khuyến khích, cổ động cho những chuyện tình tay ba, tay tư, nhưng tôi nghĩ sự xa cách của đôi vợ chồng này đôi khi chính là nguyên nhân làm nên sự rạn nứt trong tình cảm của họ. Để sau một khoảng thời gian dài gặp lại, họ nhận ra đã không còn thích hợp với nhau nữa. Mà khi không hợp thì chia tay cũng là cách hay, hơn là nhiều người cứ cố níu kéo để rồi biến gia đình thành địa ngục cho chính mình và cho con cái.

Tôi nghĩ trong lúc này chị hãy nên tự kiềm chế cảm xúc của mình. Chờ đợi phản ứng từ phía anh ấy, xem liệu anh ấy chia tay vợ nhưng có thực sự muốn tiến tới với chị không, hay chị cũng chỉ là  người lấp vào chỗ trống trong lúc anh ấy cô đơn.

Vợ chồng là duyên là nợ. Duyên của mình, nợ của mình thì mình sẽ gánh lấy. Không duyên không nợ thì cuối cùng cũng mình không.

Vấn đề mới:

Trong một chuyến về Việt Nam, vợ chồng tôi tình cờ gặp người bạn thân. Anh ấy có vợ con đàng hoàng và gia đình rất êm ấm. Vậy mà hôm gặp tại Việt Nam, anh ấy đi với một người phụ nữ khoảng trên dưới 50, xinh đẹp, cởi mở, rất dễ có cảm tình. Qua lối xưng hô, vợ chồng tôi hiểu, họ đang có tình ý với nhau.

Khi chúng tôi gặp nhau lần thứ hai, cô ấy có vẻ thân thiện và cởi mở hơn. Thú thật là tôi rất có cảm tình với cô.

(Hình minh họa: Getty Images)

Qua chuyện trò, tôi biết là họ quen năm hơn một năm, anh bạn tôi tỏ ý muốn làm hôn thú để đem cô qua Mỹ nhưng cô còn chần chừ. Cô ấy là góa phụ, có hai con đã lớn, đang du học ở Anh Quốc. Cô ấy kể rằng anh bạn tôi nói nay ảnh già rồi, sống ngày nào biết ngày đó, nên muốn hưởng hạnh phúc, vì quỹ thời gian của anh không còn bao nhiêu. Nếu cô ấy không chịu cho anh ấy làm giấy tờ bảo lãnh thì coi như hai người chia tay. Chính vì sự dứt khoát này của anh nên cô tquyết định sẽ bán dần các bất động sản để gom tiền qua bên ấy làm ăn.

Tôi nghe cô kể đến đâu mà lạnh cẳng đến đó vì tôi đang thấy bộ mặt “đào mỏ” của ông bạn tôi.

Tôi kể lại câu chuyện cho chồng tôi nghe. Anh ấy bất ngờ nhưng lại cho rằng ai cũng già hai thứ tóc trên đầu, cô ấy không phải là người khù khờ dễ tin nên tôi không phải lo cho họ, coi chừng vạ miệng.

Tôi muốn vạch hết sự thật cho cô ấy biết về cái người đàn ông đang hại cô. Nhưng tôi vẫn bị lời răn đe của chồng.

Cô Nguyệt Nga giúp cho tôi ý kiến, nên hay không nên nói thật hết với người phụ nữ đang bị lường gạt kia.

Th.Nh.

——-

 

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Cách làm rau câu trái dừa”

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT