Em nguồn trời thu
Dòng tuôn em nguồn
Ðượm buồn thu tới
Ðười ươi đầy cội
Vịt lội đầy sông.
________
Lại mùa Thu sang
Gió thu vàng lá rụng
Hoa lạc suối hương pha
Núi lãnh tràn tâm cảnh
Mù sa sông lệ nhòa
Xứ ta – mình ở trọ
Thui thủi lạ quê nhà
Ðang đậm buồn giăng mắc
Mà thu sầu rắc qua.
__________
Thu ngẫu sự
Gió đẩy chân mùa thu đổ bộ
Sụt sùi úa lá giọt sương tan
Trời giăng vời vợi chòm mây loãng
Ðất tiếc phân vân khóm cúc vàng
Chậm mất! Bạn chưa kề bến hẹn
Quá lanh! Người đã kịp thời sang
Tung vào thu áng mây xa xắc
Phủ thức mây mùa thu tức ngang.
__________
Ðôi lời cùng Thu
Tiếng lá vàng thu rơi nhẹ nhẹ
Rằm mơ quá độ nguyệt rằm ơi!
Áo tơ mây lột hương xiêm thoảng
Da tuyết trắng phơi vóc ngọc ngời
Biết vậy! Mà nay quên lửng ngắm
Trông kìa! Rốt cuộc ngẫm nào vơi:
Hồng tô lành nhịp cây cầu cũ
Công cán trình Thu chỉ thế thôi!
Réo gọi thúc kỳ tâm
Trí em kém khó giữ người lịch lãm
Tình địch em chàng đến kết sơn keo
Em bén gót mà chàng đâu ngó nghĩ
Chàng ngó về hướng ước vọng chàng đeo
Mấy chục năm dài em làm tầm gửi
Vẫn rỗng hành trang để vượt qua đèo
Bèo giạt mây trôi dập dồi tám hướng
Giạt đến quê người đỉa vẫn bám theo
Lệ máu buốt rưng rưng hồn trang bút
Vọng lời kim thánh thán tủi cheo leo
Thúc kỳ tâm ơi!
Cứu giùm em với
Vốn thúc kỳ tâm ngồi ở giường lèo.



























































































