Những câu chuyện về Pá tui

Pá và Má tui (Hình: Tiểu Vân Ph. cung cấp)

Tiểu Vân Ph.

LGT: Tháng Năm Lễ Mẹ. Tháng Sáu Lễ Cha. Nhân dịp này, nhóm Kết Nối Việt trên Facebook – nơi quy tụ khá đông những thành viên là người gốc Việt sống khắp nơi trên thế giới – tổ chức một cuộc thi viết “bỏ túi” mang tên “Đấng Sinh Thành.” Với sự đồng ý của Ban Quản Trị Nhóm cũng như của các tác giả, Nhật Báo Người Việt sẽ lần lượt đăng tải một số bài viết là những câu chuyện, những tâm tình có thật liên quan đến tình mẫu tử, tình phụ tử trên nhật báo Người Việt, Người Việt Online và Facebook Người Việt. Kính mời quý độc giả đón xem.

 

Chị em tui gọi ông bằng pá, vì má tui gốc người Tiều. Bên ngoại, ông là ông con rể người Việt duy nhất, nên mỗi khi họp mặt, đám anh chị em họ tui thao thao tiếng Tiều thì chị em tui tụm lại một chỗ ngồi cười cười, rất ư nết na. Ông ngoại tui từng thắc mắc, ủa tụi nó hiền khô mà bay nói nó phá như quỷ là phá cái gì!

Câu chuyện thứ nhứt

Năm tui 10 tuổi, tức hai “thằng giặc” em trai sinh năm một của tui đứa 4 tuổi, đứa 3 tuổi. Một hôm pá tui chạy xe Honda rề rề kè theo một chiếc xe ba gác chở đầy cát, áp tải về đổ thành một đống trước sân nhà.

Pá kêu tui ra giao trọng trách: “Con coi chừng em đừng cho em vọc cát nghe! Giờ pá với chú đi tiếp mua xi măng.”

Pá tui là vậy, luôn nói chuyện với tui y như người lớn, và luôn tin tưởng khi trao nhiệm vụ cho tui.

Lát sau hai tên ngủ trưa dậy. Bình thường chúng sẽ dụi mắt và nhè nhè một hồi mới tỉnh ngủ. Nhưng bữa trưa định mệnh ấy thì vừa thấy đống cát mắt chúng đã sáng như sao, vọt liền ra sân.

Tôi trịch thượng đe:

– Ê! Đứng xa ra! Pá không cho chơi đâu!

Hai đứa bèn điều đình:

-Cho em đứng gần chút đi, em coi thôi!

Cát thì xe ba gác đổ xuống đâu có gọn, cũng có một mớ vương vãi xung quanh. Bốn bàn chân trần bắt đầu ngọ nguậy, lùa qua lùa lại. Thấy tui lườm, chúng phân bua:

-Tụi em đùa vô cho sạch mừ!

Lùa bằng chân coi bộ không hiệu quả, hai đứa ngồi thụp xuống, vun vén bằng bốn bàn tay nhỏ xíu. Thấy xiêu xiêu, tui cũng… ngồi thụp luôn, lùa phụ.

Sau đó chúng tôi quyết định nên đắp cái đỉnh đống cát cho nhọn.

Rồi dưới chân đống cát, chị em tui đào một chiến hào. Chiến hào thì phải có nước, nên tui te tái đi múc nước.

Túm lại, khi pá tui trở về với xe xi măng, thì chiến trường đang rất náo nhiệt. Chị em tui đang chiến đấu quyết liệt bảo vệ thành, mấy viên cát xe tròn làm đạn chọi quân thù tá lả!

Pá tui chẳng nói chẳng rằng, xắn ống quần lên lội vô giữa trận địa, chỉ tụi tui cách đắp đại bác!

Khi má tui sắp về, pá nói đứa nào đi rửa tay chân sạch sẽ chuẩn bị phụ má nấu cơm, mai sẽ được coi trộn hồ!

Câu chuyện thứ hai

Vào một ngày gần Tết, pá nổ máy xe Honda 67, kêu tui lên xe phụ pá đi chợ Tết.

Tui hí hửng phóng lên yên, kịp ngoái đầu thấy hai thằng em mếu máo vịn hàng rào mắt cáo nhìn theo.

Chuyến đầu tiên, Pá lựa mua một cặp tắc rất đẹp, trái vàng ươm, trĩu trịt.

Bằng cách nào đó tui không nhớ, hai cha con ôm được cặp tắc an toàn chở về nhà. Cẩn thận bê hai chậu để vô sân xong, cha con tui đi tiếp.

Kỳ này bê về hai chậu cúc.

Chuyến thứ ba, chở về cặp dưa hấu.

Mới khệ nệ bê trái dưa hấu vô sân, tui hét một tiếng kinh hoàng!

Má tui trong bếp lao ra, trên tay vẫn còn cầm đôi đũa cả.

Chỉ có hai thằng em tui, mặt mũi hớn hở, nở nụ cười toả nắng nhứt, mỗi đứa ôm một cái rổ… đầy tắc vàng, tíu tít chạy tới khoe pá tui là trái vàng tụi nó mới hái, chứ trên cây vẫn còn vài trái chưa chín pá ơi!

Trong khi má tui giận tím ruột, đôi đũa trên tay run bần bật, chắc chuẩn bị đánh hai thằng một trận, thì pá tui cười hề hề xoa đầu hai đứa:

-Giỏi quá! Hai anh em giỏi quá, biết tự động phụ người lớn! Con đem tắc đưa má làm mứt ăn Tết đi nhe, tắc con hái ngon lắm!

Câu chuyện thứ ba

Sau chuyến công tác Sài Gòn về, pá mua cho ba chị em tui ba món đồ chơi điện tử, chạy bằng pin.

Tui được con chó màu hồng, biết đi, đứng lên bằng hai chân sau, và sủa gấu gấu.

Thằng em kế được chiếc xe hơi, chạy rất nhanh, de, quẹo, chớp đèn, bằng cái remote.

Thằng Út được bộ xe lửa chạy trên đường rầy ráp lại quanh co, lên dốc xuống dốc đàng hoàng.

Phải nói chị em tui lúc đó le lói, huy hoàng nhứt xóm, vì thời đó con nít vẫn còn chơi tạt lon, bắn bi và chuyền banh đũa.

Má tui dặn tụi bay phải chơi cho kỹ, pá mày khùng quá, mua đồ chơi gì mà hết cả chỉ vàng!

Hôm sau đi làm về, từ xa pá má tui hoảng hồn, thấy một đám con nít bu đen trước sân!

Té ra chúng xúm xít lại xem hai thằng em bác học của tui giải phẫu hai chiếc xe điện tử của tụi nó, để coi làm sao nó chạy được hay quá ?

Má tui, như thường lệ, giận run người vì pá tui lại chả đánh mắng gì, mà còn cười hề hề kêu hai đứa này lớn lên chắc làm kỹ sư! Đâu giờ con ráp lại thử coi được không?

Tụi nó nghe khen, hí hửng ráp lại, kết quả… lời một mớ phụ tùng!

***

Vậy đó, bây giờ ba chị em tui lớn lên, tui có tí xíu máu lãnh đạo, nên phụ trách các buổi họp mặt tiệc tùng và lên kế hoạch đi chơi cho cả nhà.

Thằng em kế thành kỹ sư thạc sĩ chuyên ngành vi tính, nó có viết mấy cuốn sách bán trên Amazon, đừng hỏi tui là sách gì, đọc cái tựa xong tui hiểu chết liền!

Thằng em Út ra kỹ sư thạc sĩ hóa học, giờ làm manager cho một hãng danh tiếng ở Silicon Valley. Má tui ớn tới nhà nó chơi lắm, tại chả biết mở đèn, vặn nước, bật lò, chỉnh nhiệt độ… ra làm sao! Cả cái nhà nó là smart house, toàn mở miệng kêu “Alexa” làm!

Pá tui thì vẫn vậy, luôn cười hề hề và thỉnh thoảng gọi phone nhắc tui… hãy cho con tui phá, “đừng mắng nó nhe con!” (Tiểu Vân Ph.)

Mời độc giả xem bình luận “Hiền Mẫu và Nghiêm Phụ”(Phần 2)

Bài liên quan

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Má ơi!

Má mất để lại khoảng trống lớn cho các con. Tôi biết nhiều đêm anh không ngủ được, nhưng cứ nằm im thin thít không dám cựa quậy gì.

Viết về mẹ của bố tôi – Bà Nội

Tuổi thơ của anh em tôi phần lớn là cạnh nội vì mẹ phải theo bố đi kinh tế mới ở Hố Nai sau thời gian “cải tạo.” Những ký ức nhỏ nhoi còn sót lại thời tiểu học là đầu năm học nào chúng tôi cũng phải trả lời những sát hạch của giám thị : “Ai là con sĩ quan ngụy? đứng lên!” Tôi và nhiều bạn trong lớp đứng lên để được “điểm danh.”

Cha – ngọn nguồn muôn nẻo con đi

Thấy con quần quật dù chức sắc chẳng bao nhiêu, thấy con quay quắt vì những điều bất công mà cha-không-giúp được. Cha giấu tiếng thở dài.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

Chị Ba tôi, lá me non trộn muối đường

Tháng Năm, khi miền Tây đón những cơn mưa đầu mùa cũng là lúc bọn trẻ nhà quê được dịp thưởng thức món lá me non trộn muối đường đầy hấp dẫn, món ăn dân dã gợi lại bao kí ức về người chị thương yêu của tôi: chị Ba.

Vinh dự được làm con của Bố

Nỗi mất mát lớn lao nhất trong đời tôi là cho đến ngày bố tôi mất, mà tôi chưa có thời gian thực hiện lời hứa cùng ông một lần về thăm Hà Nội, dẫu biết rằng đó không còn là Hà Nội của ngày bố tôi rời xa.

Mẹ tôi không hoàn hảo (hay Tất cả chúng ta đều đã bị đòn?)

Tôi run bắn, lóng ngóng, chưa biết làm gì thì mẹ hét lớn, “Chưa thuộc bài! Học hành kiểu gì con kia?” rồi bất ngờ nguyên cái chén cơm mẹ đang cầm bay thẳng vô trán tôi. Tôi sợ cứng người, đau điếng, ngồi thụp xuống ván khóc thét lên. Ba tôi từ bên ngoài chạy như bay vô nhà, ôm tôi thiệt chặt.

Người con chí hiếu, người cha chí tình

Đang khi tôi và ba tôi đứng chờ xe bus, bất chợt tôi thấy ông bước đến chỗ cô bán tủ thuốc lá nhỏ nhỏ gần đó, móc hết cam, chuối, bánh ú ra để trên đầu tủ thuốc và nói, “Cô lấy dùm ít bánh trái này để ăn và cho tôi ít tiền để hai cha con về xe.”

Có mẹ tốt là phước báu ở đời

Không cần phải có một người Mẹ Vĩ Đại, mà chỉ cần được sinh ra từ một người mẹ tốt thì đó chính là phước báu của đời làm người!

Mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại

Con không biết nói ngọt, không tâm sự như cách con gái với mẹ, con chỉ biết nói rằng, mạ cần sống cho mình trong phần đời còn lại. Con cái đã trưởng thành, sướng khổ mỗi đứa đều có số của nó, mạ không thể bảo bọc cả đời.