Thơ Nghiêu Minh



Tự Thuở Mây Mù



Tự thuở mây mù soi âm bản lạ


Ta ngồi đây nhịp cùng khúc phân tranh


Hồn kinh ngạc đi thăm từng phiến đá


Và hỏi vì sao đá chợt long lanh?



Ðâu là nhạc đâu là thơ tình tự


Ðêm nhắm mắt cũng thấy trăng hồng


Trên cành vọng con chim sâu chết rũ


Nhìn đường bay còn mờ mịt dưới chân



Vườn địa đàng từ ngàn năm hoang phế


Dòng tim khô loang từng vết phân thân


Ta chờ đợi qua nụ cười nở trễ


Trên bàn tay em lấm vết nợ nần



Tình hư không trong trái tim bùng nổ


Những ước mơ đâu phải chốn hư vô


Dù mơ ước chân tình đầy hỉ nộ


Có hay không cũng chẳng là vu vơ



Mùa Ðông nào cũng đầy màu cổ tích


Sáng nay đưa bạn đến cổng thiên đàng


Lát nữa đây bạn nhìn đèn chớp tắt


Thân lạnh ngước trời. Trời vẫn hỗn mang!



Tự thuở mây mù người còn chiếc bóng


Thể phách lang thang tình cũng lang thang


Ta ngồi đây với ngày dài tháng rộng


Chờ đợi gì nhau ngoài cổng thiên đàng?


_________



Trầm Luân



Ngồi giữa bể trầm luân


Như cánh sen thọ khổ


Trên cao là gió nộ


Dưới vực sâu mười tầng



Ta ngó quanh cỏ mọc


Muôn thú vẫn nhởn nhơ


Con sâu đang lên dốc


Nhìn mặt trời hoàng hôn



Chúng sinh đầy câu kệ


Tìm nhân quả xin xâm


Kiếp này coi như trễ


Vô lượng thọ trăm năm!



Cỗ xe lớn quá tải


Cỗ xe nhỏ lăn kềnh


Ðỉnh Vu Sơn không thấy


Chỉ thấy một bến mê!



Chừng ngó lại mười kiếp


Ta ngồi đây mà ca


Vẫn bài ca lỗi nhịp


Khúc trầm luân hằng hà!

Nụ cười

 


Quo Vadis


 


Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trăm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.



Một nụ cười – vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ. Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.


Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.


Có một câu chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Ðệ Nhị Thế Chiến. Chính từ những năm tháng này ông đã viết ra tác phẩm “Nụ cười.” Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật.


Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết: “Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: ‘Xin lỗi, anh có lửa không?’… Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại.”


“Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: ‘Anh có con chứ?’ Tôi đáp: ‘Có’ và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng.


“Ðôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Ðột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười.”


Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn.


Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.


Một nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống, và bà đưa ra lời khuyên chân thành: “Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ, với chồng, với con cái bạn và với mọi người dù đó là ai đi nữa, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau…”


(Nguồn: từ Huy Thai qua [email protected])

Ðế quốc mầu máu tuyệt diệt nhân tính

 


* Liêu Diệc Vũ


 


* Trương Sinh Chung dịch (ngày 17.10.2012 từ báo Epochtimes ngày 15.10.2012)


 


Lời giới thiệu của dịch giả: Nhà Văn Liêu Diệc Vũ vừa được trao tặng giải thưởng Hòa Bình của ngành bán sách tại Ðức (Friendenspreis des Deutschen Buchhandels). Ðây là 1 giải thưởng giá trị của giới Văn-Hóa Ðức.










Tổng thống Ðức, Joachim Gauck (phải) và Liêu Diệc Vũ.


  Lễ trao giải thưởng được tổ chức tại nhà thờ Paulskirche, thành phố Frankfurt, ngày Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012, với sự hiện diện của các giới chính trị, kinh tế, văn hóa của xã hội Ðức, kể cả TT Liên-Bang Joachim Gauck và Chủ Tịch Quốc Hội Norbert Lammert cũng hiện diện. Trong buổi lễ này, Liêu Diệc Vũ đã phát biểu như sau:(Các tiêu đề đậm nét từng đoạn trong bài do soạn giả tờ báo Epochtimes đặt biên vào).


Vào nửa đêm tối ngày 3 tháng 6 năm 1989, có 1 đứa trẻ 9 tuổi tên Lữ-Bàng, học sinh lớp 3 tiểu học ở đường Thuận Thành, Bắc Kinh. Chỉ vì tính ham vui của trẻ con, em đã lén cha mẹ ra ngoài đứng xem cảnh tượng sôi nổi ở ngoài đường phố, và rồi bị giết bởi 1 viên đạn phóng thẳng vào người em. Cùng với em Lữ Bàng còn có mấy thường dân khác, nhưng em Bàng là nạn nhân nhỏ tuổi nhất.


Theo chứng từ những người như Ðinh Tử Lâm, một trong các nhà điều tra dân gian, thì Lữ Bàng cũng là nạn nhân nhỏ tuổi nhất trong cuộc tàn sát quy mô ở Thiên An Môn. Ngực của em bị đạn xuyên thủng, máu phun ra tung tóe. Em đã chết ngay tại chỗ. Cái tin tử nạn của em đã truyền lan rất nhanh từ người này đến người khác và chẳng mấy chốc thì đã dấy lên cơn phẫn nộ của hàng ngàn, hàng vạn người dân của thành phố Bắc Kinh. Vô số những người đã ngủ yên, kể cả những người chạy trốn chính trị, họ đã đi lập các rào cản ngăn các quân xa, chọi đá và chai xăng vào đám bộ đội được võ trang tận răng. Thân thể bé nhỏ của Lữ Bằng được đặt nằm trên 1 chiếc xe giở mui, và mọi người đã hộ tống qua lại trên các đường phố như 1 anh hùng. Ðó là 1 lời tố cáo câm lặng tội tàn sát khát máu. Ðêm đó đã có bao nhiêu người khóc thương cho đứa trẻ không hề quen biết này? Có bao nhiêu người đã bị gắn cho cái tên là những ‘tên Côn Ðồ’ chống chính phủ trong nháy mắt?


23 năm đã qua đi trong nháy mắt, tôi đã đưa cái tin tử nạn của Lữ Bàng lên ngay hàng đầu của “Danh sách những nạn nhân trong cuộc Tàn Sát lớn” (2) trong tác phẩm “Viên Ðạn và Thuốc Phiện” (Die Kugel und das Opium) bằng chữ Hán và chữ Ðức. Em sẽ vĩnh viễn là 9 tuổi, và cầu mong rằng đây là cái tin tử nạn đi vào vĩnh hằng.


 


Vì nó tàn sát trẻ con, nên cần phải được chia cắt ra


 


(Tác giả dùng chữ Phân Liệt, nguyên nghĩa là làm nứt và tách ra thành mảnh, tùy lời văn mà tôi phải dịch là chia cắt, phân ly, ly khai, phân chia…)


Ở đây, tôi cũng loan báo bản tin báo tử của cái đế quốc này!


Cách nay hơn 2500 năm, vị tổ tiên vĩ đại của chúng tôi, ngài Lão Tử, đã diễn tả trong “Ðạo Ðức Kinh” rằng có 2 vật thể rất yếu mềm nhưng lại cao quý vô cùng: Trẻ thơ và nước, tượng trưng cho sự sinh sôi nẩy nở của nhân loại và sự lưu chuyển của thiên nhiên. Giữ gìn trẻ em tức là giữ gìn được nguyên khí (mầm sống)của giống nòi. Cái gọi là Khí Công của Trung Hoa trước hết là phải bỏ hết những ý niệm hỗn tạp khi vận khí vào đơn-điền để trở lại trạng thái mông lung sơ khai của hài nhi trong bụng mẹ. Lão Tử đã diễn giải thêm rằng: Loài người cần mái nhà, người già trở về đất bụi, cũng quan trọng tương đương như đứa trẻ quyến luyến trong lòng mẹ, việc Phân và Hợp của 1 quốc gia là để thích ứng với những bản năng sinh tồn hằng ngày của con người, chứ không phải vì là “Ðại Nghĩa Dân Tộc.” Là 1 nhà triết học theo chủ nghĩa phân ly, Lão tử đã đưa ra một Utiopia nổi tiếng là “Tiểu Quốc quả dân” (Nước nhỏ dân ít) – “Lân quốc tương vọng, kê khuyển chi thanh tương văn, dân trí lão tử, bất tương vãng lai” (2 nước kế liền đến độ thấy mặt nhau, tiếng gà gáy và chó sủa đều nghe rõ, nhưng dân chúng thì cho đến già rồi chết cũng không qua lại với nhau!) – Quốc gia càng nhỏ, thì càng dễ quản trị, nếu quốc gia nhỏ đến độ như 1 cái làng thì người dân thường có thể gặp TT bất cứ lúc nào, ngồi nhậu với nhau, cùng vạch quần đái bậy hay cùng thảo luận chính trị, thì tốt đẹp biết bao! Nếu có khách đến từ 1 nơi xa xôi, đặc biệt là 1 nơi xa đến nỗi người dân chưa bao giờ nghe đến, thí dụ như nước Ðức hay nước Mỹ chẳng hạn, dù chẳng hề quen biết, người dân chạy đến báo cho nhau biết, thì “bất diệc duyệt hồ” (Há chẳng phải vui lắm ru?). Như thế thì sung sướng như tiên rồi. Xa xưa hơn Lão Tử rất nhiều, vua Nghiêu và vua Thuấn đã là những ông vua suốt ngày chui vào đám dân dã, ngoài việc siêng năng việc triều chính còn phải siêng về việc ruộng nương. Cho nên hai vị vua này đã được muôn vàn trí thức của các triều đại từ Lão Tử, Khổng-Tử, Trang-Tử, Mạnh-Tử trở xuống đều kính mến vô cùng!


Ngay “thời đại Xuân Thu“của Lão, Trang, Khổng, Mạnh-ở nước Trung Hoa Ðộc Tài hiện nay – đã bị phân chia ra mấy chục nước rồi. Trong mấy trăm năm đó, tuy rằng không ngừng có khói lửa chiến tranh xâm chiếm nhau nhưng giới học giả công nhận rằng đó cũng là 1 thời đại huy hoàng chưa từng được vượt qua cả cho đến ngày nay: Hoạt động ở các lãnh vực chính trị, kinh-tế, văn-hóa rất rầm rộ, ngôn luận rất tự do, cởi mở, các học thuyết cạnh tranh nhau, trong sử gọi là “Bách gia tranh minh”(Trăm nhà đua nhau lên tiếng ). Cho đến ngày hôm nay, đám đảng cộng sản từng hủy diệt truyền thống, lại tráo trở một cách vô liêm sỉ, ăn cắp cái di sản tư tưởng thời “Bách gia tranh minh” đó, đi xây các Học viện Khổng Tử khắp cùng trên thế giới – Chẳng lẽ chúng nó không có đọc sách cổ sao? Chúng không biết rằng Khổng Tử là người nước Lỗ chứ không phải là người Trung-Quốc à? Vào tuổi 56, Khổng Tử có xung đột chính kiến với người thống trị cao nhất trong nước, ông có thể bị họa mất mạng nên đã phải trốn chạy trong đêm tối và lưu lạc trên mười mấy nước; đến năm ông 70 tuổi mới được phép trở lại cố quận – Và như thế, Khổng Tử phải được coi như nguồn tinh thần cho lớp người lưu vong của những triều đại sau này, vì thế thì Học viện Khổng Tử phải đổi lại là“Học Viện Khổng Tử lưu vong” mới đúng.


Thí dụ tương tự, còn có nhà thơ theo chủ nghĩa ly-khai Khuất Nguyên của thời Chiến Quốc, do tổ quốc mình là nước Sở bị nước Tần tham vọng “thống nhất thiên hạ“mà xâm chiếm; trước giờ nước mất nhà tan, ông đã tự trầm mình tự vẫn dưới sông Bạc-La. Khuất Nguyên đã để lại rất nhiều bài thơ yêu nước mang tính chất địa phương rất rõ rệt, những bài thơ này được hậu thế truyền tụng nhưng thật ra Cố Quốc muôn thuở không thay đổi trong lòng ông ta là vùng đất Ðộng Ðình Hồ ở tỉnh Hồ Nam ngày nay chứ không phải là cái đế quốc trung ương được lập nên do thủ đoạn sát nhập đẫm máu, sinh linh đồ thán, và trói buộc những địa phương, các chủng tộc khác nhau lại mà thành – Lộ man man kỳ tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu sách (3) – Cảm động và để tưởng niệm nhà thơ bất khuất này, người dân đã định ngày tuẫn tiết của Khuất Nguyên là Tết Ðoan Ngọ. Hằng năm cứ đến ngày lễ Trên Sóng Nước này, người ta đã chèo những chiếc thuyền có hình dạng con rồng qua lại nơi sóng nước ba đào, và thả xuống sông những loại bánh trái làm bằng gạo nếp rất đặc biệt của vùng đất Sở này – loại bánh chưng – để cúng tế cho linh hồn của Khuất Nguyên.


Nhân danh thống nhất quốc gia, những vụ đẫm máu trong lịch sử Trung Hoa nhiều không kể xiết.


Sử sách ghi chép lại, lúc mới lập quốc của đảng Cộng Sản, họ đã đoạn tuyệt mọi liên hệ giữa người dân với truyền thống ly khai (**): Trong cuộc vận động cải cách ruộng đất, họ đã sách động phong trào tiêu diệt giai cấp bóc lột, bắn giết hơn 2 triệu địa chủ, nhân sĩ và thành viên trong các tổ chức nhân dân tại địa phương. Những người này là lớp trí thức ở cơ sở nông thôn, nhiều người đã tỏ thái độ quy phục nhưng CS vẫn nghi ngờ họ là “gây rối âm thầm” và “tư tưởng cũ” đã ăn sâu trong óc, không thể cải tạo thành đầu óc mới để theo kịp trào lưu của chúng.


Thủ đoạn căn bản để củng cố “quốc gia” của chúng là giết người, từ mao trạch đông đến đặng tiểu bình thủ đoạn này vẫn như vậy: Nạn đói khủng khiếp từ năm 1959 đến 1962, chỉ vì chính quyền mao trạch đông sợ bị Ly Khai (**), nên đã để chết đói đến 40 triệu người. Cuộc cách mạng văn hóa kéo dài từ 1966 đến 1976, cũng vì mối lo âu tương tự nên có 2 triệu đến 4 triệu người bị hành hạ đến chết. Mao trạch đông luôn nhắc nhở người dân rằng, cái tai ương lớn nhất chính là“Chia cắt (**) dân tộc, mất Ðảng mất nước”, nếu xẩy ra thế thì toàn dân sẽ bị sống trong“dầu sôi lửa bỏng” – Những nhắc nhở tương tự cũng xuất hiện trong các luận điệu của những tên bạo chúa như lenin, stalin, hitler, caocescu, kim nhật thành, sadam hussein và gaddafi – Thống nhất quốc gia, vẹn toàn lãnh thổ – luôn là“lá bài làm bàn” của những tên độc tài; và biết bao tội ác đã nương vào đó mà được tiến hành một cách công khai!?


Tháng 6 năm 1989, để đối phó với nguy cơ chính trị, đảng CS đã điều động cả đến 200 ngàn quân nhân trang bị đầy đủ võ khí, làm cho cả thành Bắc Kinh chìm ngập trong máu. Trong khi xe tăng cán lên trên mặt đường phố, trong khi tiếng súng điếc tai đã được làn sóng điện loan đi trên toàn thế giới, thì có 1 nhà thơ già nua đang cuộn mình trong đống sách cổ đọc cuốn“Trang Tử” – thời gian đã qua trong nháy mắt, vì tôi đã lớn tiếng ngâm bài thơ “Cuộc Tàn sát lớn” trong đêm tàn sát lớn đó, để vào rồi lại ra khỏi tù. Rồi tiếp đó lại được gặp gỡ nhà thơ già có bút hiệu Lưu Sa Hà này – Vào năm 1957, lúc tôi chưa được sinh ra, Lưu Sa Hà cũng vì làm thơ, và bị mao trạch đông nghi ngờ là “chửi xéo đảng cộng sản” nên ông bị đối xử như thù địch, bị tóm vô tù. Vì thế Lưu Sa Hà đã nói với tôi: “Những người mà số mạng có những tổn thương nặng như tôi và chú thì vết dao trong lòng sẽ không bao giờ lành lặn cả. Như thế thì chú nên thôi làm thi nhân để làm 1 chứng nhân của lịch sử.” Kế đó, ông ta kể lại việc Trang Tử đã chứng kiến và ghi lại hơn 2 ngàn năm về trước rằng có 1 nước nào đó bị thua trận, kẻ xâm lược đã vượt qua biên giới, công hãm kinh đô, phóng hỏa giết người, tất cả mọi người phải trốn chạy. Có người ẩn sĩ tên là Lâm Hồi cũng chạy loạn trong đám dân, trong người ông ta có mang theo1 thỏi bích ngọc đáng giá nghìn vàng. Trong 1 đống tro tàn đổ nát bên lề đường, có tiếng khóc thảm thiết của một trẻ thơ bị bỏ rơi, mọi người đều đưa mắt nhìn về chỗ ấy. Nhưng bọn lính ngoại bang đang rượt theo, tiếng hò hét càng lúc càng gần, mọi người đều hoảng hốt bảo nhau hãy chạy mau lên. Chỉ có Lâm Hồi đi đến gần, cúi xuống để ôm đứa bé, nhưng thỏi ngọc ôm trong lòng quá lớn, quá nặng, nếu ẵm theo đứa bé thì phải bỏ lại thỏi ngọc. Không chút do dự, Lâm Hồi đã chọn đứa bé, làm mọi người đều kinh ngạc; họ bảo là sao ông khờ thế, sao đã liệng bỏ ngàn vàng mà mang theo 1 của nợ bằng xương bằng thịt này? Lâm Hồi nói rằng: Ðây là ý Trời.


 


Truyền đạt chân tướng của sự thật cũng là ý Trời


 


Hưng và Suy của quốc gia, Phân và Hợp của lãnh thổ đều chẳng qua là những chương, mục được ghi chép trong sử sách, nhưng việc thừa kế và truyền đi chân tướng của sự thật thì luôn xuyên suốt lịch sử từ đầu đến cuối. Cái thói quen ghi chép (sự thật) có nguồn gốc từ lâu đời này, nhưng gặp lúc mao trạch đông và đặng tiểu bình phóng tay giết tróc thì sự thật đã bị vứt bỏ vào đống tro tàn đổ nát, như đứa trẻ thơ dưới ngòi bút của Trang Tử chỉ còn những tiếng khóc gào vô vọng. Cần phải có những người nhận và truyền lại, như“Ẩn Sĩ Lâm Hồi” bỏ đi những ích lợi thiết thực đã có hay sẽ có để cúi xuống ẵm nó lên, đem nó trốn khỏi cuộc săn lùng, giết tróc, và kiên nhẫn mà nuôi nấng, khích lệ nó, cho tới khi nó có được bộ óc đủ tinh khôn mà ghi nhớ những năm tháng đã qua đi, và âm thầm lưu truyền cái thói quen ghi chép đó trong bóng tối.


Tôi cũng đang nối tiếp việc lưu truyền những thói quen ghi chép đó. Và nhờ Hán ngữ, Anh ngữ và Ðức ngữ, tôi công khai trước toàn thế giới những ghi chép của tôi liên quan đến những nạn nhân của cuộc thảm sát đó, đồng thời công khai những suy nghĩ của tôi về việc chia cắt (**) nước Trung Hoa. Vài năm sau nữa đây, tôi sẽ trở về nơi của các tổ tiên thân yêu của tôi. Cho nên ở đây, trong giáo đường Paulskirche nguy nga tráng lệ, trong giờ giấc tụ họp của các tinh anh của xã hội Ðức, tôi xin kính cẩn gửi trước đến họ (Tổ Tiên Tôi). Ðặc biệt đến Cụ Tư Mã Thiên, người Thầy già nhất trong nghề này, đã bị bọn thống trị cắt bỏ dịch hoàn vì chỉ muốn cúi xuống ẵm lên Sự Thật cũng yếu ớt như đứa hài nhi bị bỏ rơi trong cảnh thanh bình hoan lạc của thời Tây Hán. Vì thế Ngài dù đã mất đi khả năng sinh dục nhưng khả năng sinh dục trong linh hồn ngài đã lớn mạnh từ nỗi uất nhục to lớn này: Cuốn Sử Ký do Ngài viết nên, và cuốn Chu Dịch được Chu Văn Vương viết thành trong ngục giam dưới hầm đất, đã làm bạn với tôi trên đường trốn khỏi nước Trung quốc Ðộc Tài.


 


Khổ nạn càng ngày càng nặng trĩu thì lòng người càng ngày càng chai đá


 


Trẻ con và sự thật chan hòa như cá với nước trong các ghi chép của lịch sử, một triều đại đã đi đến chỗ tàn sát trẻ con, xóa bỏ sự thật thì khí số của nó cũng đã đến đường cùng từ lâu rồi. Nhưng tên gian xảo già đầu đặng tiểu bình vào đầu xuân 1992 đi du tuần từ Bắc Kinh về phía nam đến Thâm Quyến, đã đưa ra chính sách cứu đảng là:Chính trị siết chặt, thị trường mở rộng. Tôi đã viết trong “Thuốc Phiện và viên đạn” – nhiều năm lại qua đi mất. Nhưng tôi vẫn còn lang thang không nhà trên tổ quốc của mình. Khổ nạn càng ngày càng nặng trĩu, lòng người càng ngày càng chai đá. Mà kinh tế của Trung Quốc càng ngày càng vươn cao. Có 1 luận điệu rất thịnh hành trên quốc tế cho rằng sự phát triển kinh tế có thể kéo theo cải cách chính trị, để độc tài đi đến thành dân chủ. Do đó, những quốc gia tây phương từng chế tài trung cộng vì cuộc tàn sát lớn ở Thiên An Môn, giành nhau đến làm ăn với tên đồ tể, mặc dù những tên đồ tể này vẫn còn đang bắt và giết người, những vết máu mới đã che lấp vết máu cũ, những bạo hành mới này đã phân giải đi những bạo hành xưa. Người thường dân vì phải sống còn dưới những vết máu và bạo hành đó thì chỉ có thể trở nên càng vô liêm sỉ hơn.


Vô liêm sỉ và những khổ nạn cứ liên tiếp thay nhau tái diễn hoài, đã chi phối quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng tôi. Sau cuộc tàn sát lớn ở Thiên An Môn, lại liên tiếp diễn ra những đàn áp rất tàn bạo đối với tập thể thân thuộc của những nạn nhân ở Thiên An Môn, các môn khí công khác nhau, Pháp Luân công, với đảng Dân Chủ Trung Quốc, với nhân dân khiếu kiện, với nông dân bị mất đất, công nhân thất nghiệp, các luật sư bênh vực quyền lợi cho dân, với các giáo hội phi quốc doanh, với những phần tử khác chính kiến, tập thể nạn nhân trong trận động đất lớn ở Tứ Xuyên, những người đã ký tên vào bản “Hiến chương 08,” cách mạng “Hoa Lài trên mạng,” và ở Tây Tạng, Nội Mông và Tân Cương. Nợ máu chất chồng cao ngút, tên độc tài càng ngày càng sắt máu hơn, nếu lần thứ nhất giết người 2 bàn tay còn run rẩy, càng giết nhiều người, nợ máu càng nhiều thì lúc vung dao giết người càng thấy lưu loát hơn – mà sau mỗi lần giết người, đều có thể kích thích kinh tế tăng trưởng vượt mức. Nếu như không có máu đổ ở Thiên An Môn thì không có cuộc du tuần về phương Nam của đặng tiểu bình, mọi người đã không vứt bỏ yêu nước mà đi yêu tiền. Không có những ủi nhà bằng bạo lực kiểu xã hội đen, thì không có việc nới rộng thành phố cách điên cuồng và tình trạng lên sốt bệnh hoạn của ngành địa ốc, cũng không có luôn hàng ngàn hàng vạn các tham quan và gian thương phải trốn ra nước ngoài hay bị vướng mắc trong các công trình xây cất kém phẩm chất như “bã đậu hũ.”


Bọn đồ tể đang thắng lợi, vì cả nước đã trở nên nô lệ của chúng, bị cướp đoạt, dầy xéo tùy ý chúng, cho đến lúc bị ép đến cạn xương tủy. Bọn chúng nói với những thương gia Tây phương rằng: “Các người vào đây đi, hãy lập công xưởng, mở công ty, xây nhà cao, mở mạng lưới ở đây đi, chỉ cần đừng nhắc đến nhân quyền đừng lật tẩy chúng tôi thì các người muốn làm cái gì cũng được. Ở nơi nước các người, có luật pháp, có dư luận, có ý dân, không thể tùy tiện mà làm theo ý mình, vậy các người cứ lại chỗ chúng tôi, hãy hòa cùng chúng tôi để làm chuyện tồi bại đi. Hãy cứ tự nhiên mà phá hoại các con sông, không khí, lương thực và nguồn nước ngầm. Hãy cứ tận tình mướn những sức lao động rẻ tiền, để chúng nó làm ngày làm đêm mà trở thành 1 cái máy trên dây chuyền sản xuất.” Khi phần lớn những người dân ở Trung Quốc đều mắc bệnh ung thư thể xác, ung thư tinh thần và ung thư nhân tính thì lại càng lời được nhiều tiền! Ở cái bãi rác lớn nhất thế giới này, luôn tiềm tàng những cơ hội buôn bán lớn nhất.


 


Nhân danh tự do mậu dịch, để xuất cảng những quan điểm giá trị rác


 


Nhân danh Tự Do Mậu Dịch, không ít những tập đoàn đầu tư Tây phương đã cấu kết xà nẹo với bọn đồ tể, tạo ra những bãi rác, cái quan điểm “giá trị rác” càng ngày càng có ảnh hưởng mạnh trên toàn thế giới. Người thường dân ở Trung Quốc đều biết rõ, chúng nó có tiền, chúng nó có đường dây cửa sau, chắc chắc chúng nó sẽ vứt bỏ tổ quốc rách nát bệnh hoạn để di dân đi Tây phương, đi hưởng thụ đất đai sạch sẽ và ánh nắng, đi hưởng tự do, bình đẳng, bác ái, thậm chí vào cả giáo hội, để cho chúa Giê-Su, người đã bị kẻ độc tài thời cổ đóng đinh tên thập tự giá, chuộc tội cho mình.


Một khi người dân Trung Quốc hiểu rõ là từ nơi Tây phương dân chủ cũng không thể tìm lại được Công Nghĩa và Công Bằng, cái gương vô liêm sỉ kiểu “cầm bài lớn nhất thì ăn hết” của bọn quan tham và gian thương sẽ được mọi người noi theo. Một tương lai không xa, ở mọi góc của trái đất đều đầy rẫy những tên lường gạt từ Trung Quốc, chỉ vì muốn xa rời quê hương mà bất kể thủ đoạn…


Hệ thống giá trị của cái đế quốc này đã băng hoại, duy trì nó chỉ còn lại những cấu kết vì lợi-ích mà thôi. Nhưng sợi dây xích lợi ích gian tà này lại đan kết chằng chịt vào nhau, làm cho cả thế giới tự do với kinh tế toàn cầu hóa phải thúc thủ.


Nhưng cái số mạng phải bị chia cắt đã tiềm ẩn bên trong của đế quốc, đã được định sẵn, vào 23 năm trước, trong đêm nó tiến hành cuộc Tàn Sát lớn. Bản “Danh sách những nạn nhân bị tàn sát” mà đứng đầu là Lữ Bàng, tên của đứa trẻ 9 tuổi, sẽ trở nên một ngụ ngôn vượt thời đại, được ghi khắc vào sử sách thế giới, là do những kiên trì bởi tập thể các bà mẹ Thiên An Môn, đứng đầu là Ðinh Tử Lâm. TT Tiệp vừa quá cố, Vaclav Havel, đã nhấn mạnh nhiều lần về “Quyền lực của người không có quyền.”


Nhưng ở Trung Quốc, khi tập thể yếu thế tuyệt vọng vì không còn dùng bạo lực để thay thế đám bạo tàn, thì quyền lực còn lại chỉ còn được truyền miệng riêng cho nhau. Ðây cũng là truyền thống cổ xưa, khi Tần Thủy Hoàng xây Trường Thành, bất kể đến việc sống chết của người dân, mọi người không có cách nào chống lại, thì dùng câu chuyện Mạnh Khương Nữ Khốc Trường Thành để trù ếm hắn – cho đến ngày hôm nay, Vạn Lý Trường Thành vẫn còn đứng sừng sững như 1 địa điểm du lịch hấp dẫn, nhưng trong câu ngụ ngôn của dân gian, nó đã sụp đổ vì tiếng khóc đau thương của 1 người vợ trẻ mất chồng


 


Máu đã lạnh đi, lòng cũng thành đá


 


Ðức Khổng Tử từng đứng than trước dòng nuối trôi đi rằng – Những ký ức trôi mất đi cũng như vậy sao? – Và tin về 2 cái chết sau đây cũng sẽ như thế chăng?: Ngày 21 tháng 6 năm 2003, bé gái 3 tuổi Lý Tư Di, ở huyện Kim Ðường thuộc thành phố Thành Ðô, vì không ai chăm sóc, đã bị chết đói ngay trong nhà mình, chỉ vì mẹ của cháu đã bị cảnh sát bắt nhốt 16, 17 ngày do tội tình nghi hút ma túy. Ngày 13 tháng 10 năm 2011, Vương Duyệt, đứa bé 2 tuổi ở thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Ðông, băng qua đường, bị tai nạn xe. Ðứa bé bị xe đụng ngã xuống đất, vẫn còn hơi thở, sau đó thân thể bé còn bị 2 chiếc xe hàng cán qua. Có người chứng kiến đã thâu hình bằng điện thoại cầm tay và đưa lên mạng: Trong 7 phút đồng hồ, có 18 người đi ngang qua đều làm lơ, không chịu ra tay cứu giúp. Cuối cùng đứa bé thân thể tan nát này được 1 bà cụ nhặt ve chai ẵm lên và đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng rồi bé cũng chết yểu.


Máu đã lạnh đi, lòng cũng thành đá rồi. Nhưng vào lúc đứa con trai 9 tuổi Lữ Bàng bị sát hại thì máu của người Trung Quốc vẫn còn sôi sục.


Ai có muốn làm những con người bị tẩy não bởi sách lược kinh tế của bọn đồ tể Trung Quốc như thế này? Ngay ở trong Trung Quốc, mọi người đều quen nói tôi là người Tứ Xuyên, tôi là người Thiểm Tây, tôi là người Quảng Ðông, tôi là người Bắc-Kinh… Cũng như hồi tôi ở Berlin, mọi người hay nói, tôi là người Mỹ, tôi là người Ðức, tôi là người Tây Tạng, tôi là người Rumania. Nếu có 1 người Ðài Loan nói với tôi rằng, nước Tầu của ông hay ỷ lớn ăn hiếp nhỏ thì tôi sẽ trả lời là cái nước Tầu mà ông nói không liên quan gì đến Tứ Xuyên của tôi.


Buổi tối trước ngày ra đi, tôi trò chuyện với một người Vân Nam ở biên giới, ông ta nói “Vân Nam tụi tôi khác với Tứ Xuyên của ông. Chúng tôi đi nước khác còn dễ hơn các ông đi tỉnh khác, chỉ vài cái chớp mắt thì chúng tôi đã đến uống trà ở Việt Nam, Lào hay là Miến Ðiện mất rồi. Bởi thế Vân Nam còn dễ mà kết hợp với Việt Nam, Lào hay Miến Ðiện để thành 1 nước hơn, ít ra cũng dễ hơn phải đi đến Thượng Hải, Bắc Kinh xa cả ngàn dặm.” Tôi nói rằng, nói như ông chả phải là luận điệu bán nước chăng? Ông ta nói: “Quốc Gia nặng bao nhiêu cân, bao nhiêu lạng? Có bán nổi sao?”


Thời cổ xưa, Tân Cương, Tây Tạng, Mông Cổ và Ðài Loan đều là xứ lạ. Công chúa Văn Thành đời nhà Ðường đi lấy chồng đất Thổ Phồn thì cũng gây những xôn xao thiện cảm như là hồi Dân Quốc một cô gái nào đó ở Thượng Hải đi lấy chồng xa ở Mỹ vậy thôi. Tại sao người Tây Tạng cứ tự thiêu hoài? Nếu họ là 1 quốc gia tiếp giáp với Tứ Xuyên và Vân Nam mà không bị những đàn áp đến từ Bắc Kinh độc tài, hẳn là dân tộc hay ca múa ở vùng cao nguyên này không bao giờ nghĩ đến phải châm lửa tự thiêu.


Cái đế quốc mầu máu đoạn tuyệt nhân tính này, cái nguồn gốc gây tai nạn cho trái đấy này, cái bãi rác mở rộng đến vô tận này phải được chia cắt ra! (Ở đây tác giả dùng chữ Phân Liệt, nguyên nghĩa là tách, tách ra thành mảnh).


Ðể trẻ con không bị chết oan, đế quốc này phải được chia cắt ra!


Ðể cho người mẹ không bị mất con oan, đế quốc này phải được chia cắt ra!


Ðể cho người Trung Hoa khắp nơi không còn lang thang không nhà, trở nên gánh nặng cho toàn thế giới, đế quốc này phải được chia cắt ra!


Ðể lá rụng về cội, để cho phần mộ tổ tiên có người chăm sóc trong tương lai, Ðế quốc này phải được chia cắt!


Vì hòa bình và an ninh của toàn nhân loại, đế quốc này phải được chia cắt!


Dưới đây tôi xin hát một bài ca được viết dành riêng cho những nạn nhân cũng như những người sống sót trong thảm họa Thiên An Môn, năm 1989. Bài ca này tôi viết tại Berlin, Ðức quốc, vào tháng 6-9 năm 2012.


 


Người Mẹ Thiên An Môn


 


Con ơi,


Nơi thiên đường con ra sao?


Lòng mẹ đây,


Ðã nở hoa nơi thôn dã.


 


Tiếng súng đã xa, máu đã khô,


Con ơi,


Con hãy mau trở về trong giấc mơ!


 


Con ơi,


Nơi âm phủ con có lạnh không?


Tuyết rơi tầm tã,


Mái tóc mẹ đã bị nhuộm trắng.


 


Nước sông trôi đi, lệ đã cạn,


Con ơi,


Con có cô đơn nơi cõi âm?


 


Mẹ ơi,


mẹ nói với ai trước ngọn đèn,


ngọn đèn thâu đêm,


Hãy để sưởi ấm cho đứa con.


 


Ðời nhân thế lồng lộng, cỏ bên mộ xanh xanh,


Mẹ ơi,


Tiếng gọi của mẹ có làm được gì không?


 


Bài ca này được Liêu Diệc Vũ hát lên trong tiếng chuông chiêu hồn do chính tay ông gõ!


(1) Liêu Diệc Vũ nguyên là một nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ. Vì đã đọc bài thơ “Cuộc tàn sát lớn” (Massaker) ngay trước đêm 3 rạng 4, tháng 6, năm 1989, lúc cuộc tàn sát bắt đầu ở Thiên An Môn-Bắc Kinh, sau đó còn làm bộ phim tài liệu “Xin Hồn Ngủ Yên” nên ông ta và cả nhóm quay phim đều bị bắt giam và bị kết tội “Tuyên truyền sách động phản cách mạng” vào tháng 3 năm 1990, và bị án 4 năm tù. Trong thời gian bị giam giữ, vì không chịu nổi những hình phạt hành hạ trong đó, ông đã 2 lần tự tử. Sau bao gian nan, cực nhọc, vào ngày 2 tháng 7, 2011 ông đã đi bộ vượt biên giới Trung-Việt trốn thoát khỏi Trung Quốc và rồi rời Việt-Nam đến Ðức, ông được chính phủ Ðức đón tiếp và cho định cư tại Berlin. Năm 2009 nhà xuất bản Fischer Ðức đã dịch và cho xuất bản tác phẩm “Ghi nhận từ các phỏng vấn tầng lớp dưới cùng của xã hội Trung Quốc,” chính quyển sách này đã đưa ra 1 hình ảnh chân thật sau những hoa lệ bề ngoài của xã hội Trung Quốc cho các độc giả Ðức. Ông đã được trao giải Geschwister-Scholl-Preis, năm 2011. Giải-Huynh-Muội-Scholl là 1 giải thưởng cao nhất của Ðức, cấp cho những người can đảm đứng lên chống lại bạo quyền dưới mọi hình thức. Giải này để kỷ niệm 2 anh em Scholl, người thành lập tổ chức Bông Hồng Trắng, cả 2 đã bị xử tử khi hoạt động kêu gọi đấu tranh chống bạo quyền Hitler. Link về ông Liêu Diệc Vũ :http://en. wikipedia. org/wiki/Liao_Yiwu;


(2) Cuộc tàn sát Lớn: nguyên bản chữ Hán là “Ðại Ðồ Sát.” Ðồ Sát, trong chữ Hán có nghĩa là Thọc Tiết 1 con vật. Ở đây tác giả dùng chữ này để chỉ hành động táng tận lương tâm và mất hết nhân tính của bọn CS khi dùng các loại vũ khí, xe tăng để sát hại hằng ngàn người dân vô tội vào đêm 3 rạng 4 tháng 6, 1989 tại Thiên An Môn, Bắc Kinh. Cho đến ngày hôm nay, năm 2012, 23 năm sau, tập đoàn thống trị TC và các truyền thông tay sai của họ vẫn leo lẻo “khẳng định” rằng: Không có 1 người dân nào chết trong đêm đó! – Từ sự kiện này, chúng ta liên tưởng đến sự kiện Tết Mậu Thân tại Huế.


(3) “Lộ man man kỳ tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu sách”: Ðây là 2 câu trong bài từ “Ly Tao” của Khuất Nguyên, được truyền tụng gần 2300 năm nay, nghĩa đen là: Ðường đi mịt mờ xa xôi khó tìm, ta sẽ lên trời xuống đất tìm cho được. Nhiều sách nói rằng đây là cái quyết tâm tìm ra lẽ phải (chánh đạo), chân lý của Khuất Nguyên. Nhưng theo ý riêng tôi, Khuất Nguyên làm bài này khi tình hình đang nguy kịch, vì nước Tần đang đánh chiếm để diệt nước Sở. Khuất Nguyên bị Sở Hoài Vương không tin dùng, đầy khỏi kinh đô, cảm hoài thế sự nên viết bài này, tỏ lòng rồi sau đó đã trầm mình tự vẫn. Vậy ở đây, đường đi mà Khuất Nguyên đi tìm phải là con đường cứu quốc và giữ nước. Hai câu này, thường hay được các trí thức đời sau ngâm tụng để bày tò ý chí kiên nhẫn, bất khuất của mình khi đi tìm sự thật, lẽ phải, chân lý. Liêu Diệc Vũ nhắc đến ở đây, tức là muốn nói rất rõ thái độ của mình đứng trước sự thật và đối diện với chính lương tâm của mình.


(Nguồn: truongsinh2@hotmail. com)

Saint Anselm Center

Tranh luận Obama-Romney lần cuối: Không có yếu tố phân thắng bại

BOCA RATON, Florida – Cuộc tranh luận lần thứ ba và cuối cùng giữa hai ứng cử viên tổng thống tổ chức tại Lynn University, Boca Raton, miền Nam Florida, ngày Thứ Hai 22 tháng 10, từ 9:00 pm EDT (6:00 giờ tối giờ California), kéo dài 90 phút cũng như hai lần trước.









Tổng Thống Barack Obama (phải) và ứng cử viên tổng thống Mitt Romney trong cuộc tranh luận cuối cùng với điều hợp viên Bob Schieffer của đài CBS tại Lynn University, Boca Raton, Florida, tối Thứ Hai. Ðề tài của cuộc tranh luận là chính sách đối ngoại, nhưng cả hai đều đề cập đến nhiều vấn đề quốc nội để tìm cách tấn công đối thủ. (Hình: Win McNamee/Getty Images)


Nhưng khác với cuộc tranh luận thứ nhất có nội dung là các vấn đề quốc nội, cuộc tranh luận thứ ba tập trung vào chính sách đối ngoại. Ðiều hợp viên Bob Schieffer, 75 tuổi, là một ký giả kỳ cựu hơn 40 năm của truyền hình CBS, đã phụ trách nhiều chương trình khác nhau trong đó có “Face the Nation” từ 1991 đến nay.


Các thăm dò dư luận cho biết Tổng Thống Barack Obama và Thống Ðốc Mitt Romney, đang ngang ngửa 47%, và như vậy cuộc tranh luận cuối có lẽ chỉ ảnh hưởng nhiều đến các cử tri chưa quyết định chọn lựa, phó trưởng ban tranh cử Dân Chủ Stephanie Cutter, nhìn nhận điều này, tuy nhiên dự đoán sẽ không có thêm nhiều thay đổi.


Nội dung tranh luận sẽ bao gồm mọi vần đề nóng trên thế giới từ Trung Quốc đến Iran, Syria và Libya. Chính sách của hai người khác hẳn nhau, ít nhất là trên quan niệm.


Romney đã nhiều lần tỏ bày chủ trương đối ngoại cứng rắn, tuy nhiên có thể là không cụ thể và kiên định, vì ông chưa bao giờ ông có điều kiện thể hiện trên thực tế. Ngay buổi sáng Thứ Hai, cố vấn Dan Senor cho biết đường lối tiếp cận của Romney trong vụ Iran sẽ là: “Chúng tôi muốn dùng giải pháp ngoại giao”, có nghĩa là ngược hẳn đường lối nói ra trước kia.


Về phần Obama bắt buộc phải bênh vực các chính sách đã thi hành của mình, với nhiều thành tựu cũng như không thiếu khó khăn, và đây là cơ hội cuối cùng để ông chứng tỏ sự vượt hơn đối thủ.


Vào cuộc tranh luận câu hỏi đầu tiên Schieffer đặt ra cho Romney là về điều mà ông cho rằng chính sách Trung Ðông của Obama là rời rạc. Theo lập luận của Romney, tình hình Trung Ðông là trầm trọng với những biến cố nhiễu loạn kể cả vụ hạ sát đại sứ Mỹ và khủng bố gia tăng chưa kể vấn đề nguyên tử Iran.


Romney khôn khéo ca ngợi Obama về vụ Osama bin Laden để rồi nói thêm rằng “Chúng ta không thể bằng sự giết tróc để giải quyết vấn đề”. Ông tố cáo “làn sóng nhiễu loạn gia tăng qua những năm của chính quyền Obama”.


Nhưng Obama không từ bỏ cơ hội để đề cao những thành quả đối ngoại của mình bao gồm giảm tầm mức chiến tranh Iraq và Afghanistan, cùng các đồng minh loại trừ chế độ Gadhafi ở Libya. Ông cũng cam kết truy tầm những kẻ đã giết Ðại Sứ Stevens và 3 người Mỹ.


Tấn công đối thủ, Obama nói rằng chiến lược đối ngoại của Romney “hoàn toàn trên bản đồ” rằng “Romney có nhiều quan niệm sai lầm từ Iraq đến Afghanistan và từng nói ‘Nga là đe dọa lớn nhất với Hoa Kỳ’”. Ông cho rằng cái nhìn của Romney là lỗi thời từ các thập niên 1950 và 1920, “sai lầm và khinh suất”, chưa từng có kinh nghiệm ngoại giao.


Phản ứng lại Romney nói Obama bóp méo vấn đề và tấn công ông là đi ra ngoài nghị trình.


Tuy nhiên Obama không buông tha, cho rằng Romney luôn luôn thay đổi lập trường trong nhiều vấn đề địa lý chính trị.


Câu chuyện chuyển qua Syria rồi đến Ai Cập. Obama nói là không tiếc đã rút sự ủng hộ Hosni Mubarak trong khi Romney phủ nhận là ông gắn bó với Mubarak như Schieffer gợi ý. Rồi ông quay lại phê phán tình trạng bất ổn ở Trung Ðông và cho rằng Hoa Kỳ phải thể hiện đường lối mạnh mẽ về lãnh đạo.


Về vấn đề vai trò nước Mỹ trên thế giới. Theo Romney là mở rộng nền tự do đến các nước và Hoa Kỳ phải cải thiện kinh tế. Người ta thấy ông luôn tìm cách nắm mọi cơ hội trở lại chủ đề này. Còn Obama thì tin rằng Hoa Kỳ phải tiếp tục là một quốc gia không thể thiếu vắng trên trường quốc tế, đồng thời nhắc lại rằng ông đã tái tạo được thế đồng minh mà Tổng Thống Bush làm mất.


Hai người trở lại tranh cãi về cắt giảm ngân sách, thuế, nợ quốc gia, giảm thiểu các chương trình xã hội và điều hợp viên phải nhắc nhở: “Hãy quay về chính sách đối ngoại”.


Romney hướng chủ đề tranh luận vào xáo động ở Trung Ðông, thế đang lên của Trung Quốc và những thách thức quốc tế khác mà ông cho rằng do lãnh đạo kém cỏi của Obama, kể cả với nền kinh tế suy yếu.


Obama tố cáo Romney chuyển hướng lập trường trong vấn đề Iran, Iraq, Afghanistan và hoài nghi là ông ta cũng không nhắm tới Osama bin Laden. Một lần nữa, Obama cho rằng Romney chỉ biết mọi việc trên bản đồ, trong khi Romney cũng mấy lần phàn nàn việc Obama tấn công ông là không phải chủ đề tranh luận.


Romney muốn lấy lòng cử tri Do Thái nói Obama đã không đi thăm Israel như ông nhưng Obama cải chính rằng ông cũng đã đến Israel thời kỳ tranh cử không khác Romney.


Về chuyện Hoa Kỳ có thể nói chuyện thẳng với Iran, Obama cho biết tin tức báo chí loan tải không đúng nhưng Iran hiểu rằng họ phải từ bỏ chương trình nguyên tử, vấn đề chỉ còn là thời gian. Ông hỏi Romney với sự thiếu kinh nghiệm đối ngoại có thể đương đầu với Iran không? Nhưng Romney cho rằng Iran nhìn thấy Mỹ yếu và do đó nỗ lực chống chương nguyên tử của họ không có hiệu quả. Ông chê trách Obama không hỗ trợ những người đối kháng ở Iran, đã thực hiện chuyến công du một vòng thế giới theo cách ông gọi là “chuyến đi tạ lỗi”, và hủy hoại quan hệ đồng minh với Israel.


Schieffer đặt câu hỏi thẳng: “Chúng ta có bảo vệ Israel nếu bị tấn công hay không? Và làm gì nếu Iran có vũ khí nguyên tử”. Obama xác định sẽ bảo vệ Israel và không để Iran có vũ khí nguyên tử nhưng tố cáo Romney dường như muốn hành động quân sự chưa đúng lúc.


Romney đồng ý với quan niệm của Obama nhưng minh định thêm rằng “Hành động quân sự chỉ là biện pháp cuối cùng”.


Hai người khác quan điểm về cắt giảm ngân sách quốc phòng và Obama chế diễu Romney là cổ vũ hệ thống vũ khí lỗi thời kiểu chiến tranh pháo hạm.


Khi đến vấn đề Trung Quốc, Obama cho biết chính quyền ông đã nhiều lần đưa Trung Quốc ra trước WTO về mậu dịch không ngay thẳng, nhân cơ hội này nhắc tới trong đó có vụ Ohio – nhằm tranh thủ ủng hộ tại tiểu bang quan trọng này. Nhưng Romney cho rằng như thế chưa đủ để kềm chế Trung Quốc, đặc biệt trong vấn đề làm giá đồng tiền. Romney cam kết “đối phó” với việc này “ngay từ ngày đầu” nhưng sẽ không gây nên cuộc chiến mậu dịch.


Obama cố ý lái sang vụ Romney chống việc cứu nguy kỹ nghệ xe hơi Hoa Kỳ, cho tới khi Romney phản đối thì quay qua việc cắt giảm ngân sách kiểu Romney làm Hoa Kỳ giảm khả năng cạnh tranh, và cũng nhắc đến việc đầu tư của Romney vào Trung Quốc làm mất việc làm cho dân Mỹ.


Giữa lúc tranh luận về Trung Quốc, Schieffer đặt câu hỏi, cái gì là đe dọa an ninh lớn nhất cho Hoa Kỳ. Romney đáp “nguyên tử Iran” và Obama thì cho là “khủng bố”.


Về Pakistan không có ý kiến khác biệt nhiều với Obama và ông cũng tin là cần giữ quan hệ tốt với Pakistan vì nước này có bom nguyên tử không thể để lọt vào tay khủng bố, đồng thời coi việc sử dụng máy bay không người lái là có hiệu quả. Ðây lại là một chuyển đổi quan điểm khác trước kia của Romney


Kết luận theo Obama, là cử tri hãy chọn lựa: Ông đã chấm dứt hai cuộc chiến tranh và xây dựng trở lại nền kinh tế suy sụp thời tổng thống tiền nhiệm, một việc mà ngày nay Romney muốn tranh đua.


Trong lời cuối, dù là tranh luận chính sách đối ngoại, Romney vẫn tìm cách nhấn mạnh đến cuộc đấu tranh kinh tế và nói là ông biết lãnh đạo bằng cách nào để phục hồi nền kinh tế vững mạnh.


Như dự đoán, không có thắng bại quyết định trong cuộc tranh luận này, dù Obama rõ ràng nắm ưu thế và thường xuyên tìm cách đả kích đối thủ hơn. (H.C.)

Tin Luot

Việt Nam


 



  • Công an Bình Thuận khởi tố nghi can trong vụ ‘cuồng sát’ làm 1 người chết, 19 người bị thương hồi giữa tháng 8 vừa qua.

 



  • Theo Bộ Công Thương, thâm hụt thương mại của Việt Nam với Trung Quốc trong những năm gần đây luôn ở mức trên $10 tỷ/năm.

 



  • Chỉ vì làm mất 500 ngàn đồng ($25) tiền quỹ của lớp, một nữ sinh lớp 10 ở huyện Mê Linh, Hà Nội, uống thuốc diệt cỏ để tự vận.

 



  • Hàng chục người dân đổ xô vào huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa, để tìm trầm bất chấp lệnh cấm của công an, sau khi có người tìm thấy trầm tại đây.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Một dân cư Anaheim bị cảnh sát nghi là thuộc băng đảng bắn bị thương trong lúc tìm cách chạy trốn vừa bị bắt sau khi được nhà thương cho phép xuất viện.

 



  • Một thẩm phán tại quận Cam hôm nay đồng ý giảm hình phạt cho gia đình nuôi 100 con mèo tạo môi trường không an toàn cho hai em nhỏ 6 và 12 tuổi nuôi cùng nhà.

 



  • Một nghiên cứu mới của American Academy of Pediatrics cho biết không có gì chứng minh là thức ăn organic có nhiều chất bổ hay lành mạnh hơn thức ăn trồng, nuôi bình thường.

 


Hoa Kỳ


 



  • Bão tuyết Mùa Ðông đầu tiên đổ xuống miền Bắc California hôm Thứ Hai dự đoán sẽ tạo ra lớp tuyết dầu 2 feet trên xa lộ xuyên bang 80.

 



  • Một khinh khí cầu mang tấm hình lớn Mitt Romney và hàng chữ “America Needs Romney”, hôm Chủ Nhật gặp gió mạnh đã bị xẹp và rớt ở Davie, Florida; không ai bị thương.

 



  • Cựu Thượng Nghị Sĩ George McGovern tiểu bang South Dakota, ứng cử viên tổng thống thất cử trước Richard Nixon năm 1972, từ trần hôm 21 tháng 10 tại Sioux Falls, thọ 90 tuổi.

 


Thế Giới


 



  • Cựu Tổng Thống Cuba Fidel Castro dùng một bài báo ký tên mình để phản bác dư luận là ông đang bị bệnh nặng, nói rằng ông khỏe đến nỗi không nhớ nhức đầu là gì.

 



  • Lance Armstrong bị Liên Ðoàn Xe Ðạp Quốc Tế UCI treo giò suốt đời và xóa bỏ toàn bộ thành tích từ 1999 đến 2005 vì cơ quan chống doping Hoa Kỳ xác nhận có sự vi phạm trầm trọng.

 



  • BP đạt thỏa thuận với Vladimir Putin để hợp tác khai thác tại Nga, Exxon Mobil và Royal Dutch Shell không còn hy vọng làm ăn tại quốc gia có trữ lượng dầu khí đứng hàng thứ nhì trên thế giới này.

Thủy điện Sông Tranh 2 lại động đất, mạnh 4.6 độ Richter


QUẢNG NAM (NV) –
Ðộng đất lại xảy ra tại khu vực đập thủy điện Sông Tranh 2, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam và lần này mạnh đến 4.6 độ richter.










Người dân Bắc Trà My hoảng hốt đổ ra đường vì sợ động đất. (Hình: VOV)


Truyền thông Việt Nam cho hay, “Ðây là trận động đất có cường độ mạnh nhất từ trước đến nay và là trận động đất thứ 6 trong vòng 3 ngày qua.”


Báo Tuổi Trẻ cho biết, trận động đất kéo dài chừng 5 đến 6 giây. Người dân huyện Bắc Trà My lại một lần nữa hoang mang bởi nhà cửa rung lắc, vật dụng chao đảo.


“Trong đêm tối, mọi người đều chạy ra khỏi nhà để phòng tai nạn. Các hộ dân sống ở những huyện lân cận như Tiên Phước, Nam Trà My, Hiệp Ðức, thành phố Tam Kỳ cũng hoảng hốt bởi đợt rung chấn này.”


Trang tin VOV dẫn lời ông Ðặng Phong, chủ tịch huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam cho biết: “Ðây là một trong những trận động đất mạnh nhất ở thủy điện Sông Tranh 2. Sau trận động đất, chúng tôi đã cho kiểm tra, chưa có thiệt hại về tài sản của người dân ở khu vực quanh thủy điện, nhưng người dân hoảng sợ bỏ chạy ra khỏi nhà.”


Ông Nguyễn Hồng Phương, phó giám đốc trung tâm báo tin động đất và cảnh báo sóng thần – Viện Vật Lý Ðịa Cầu dự báo trong thời gian tới, động đất ở khu vực Bắc Trà My vẫn tiếp tục xảy ra theo hướng dày hơn mạnh lên, sau đó sẽ giảm dần và đi vào ổn định.


Tin cho hay, Viện Vật Lý Ðịa Cầu đang tiến hành lắp đặt bốn trạm quan trắc động đất tiếp theo tại khu vực đập thủy điện Sông Tranh 2 để phục vụ nghiên cứu sâu về động đất ở huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam.

14 ngày trước bầu cử tổng thống: Gặp nhau ở Florida

 


Nguyễn Văn Khanh


 


“Chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra tối hôm nay”, phân tích gia Frank Luntz trả lời câu hỏi do đài truyền hình CBS đặt ra. “Tôi không rõ cử tri sẽ quyết định như thế nào, liệu họ xem vấn đề kinh tế là quan trọng, hay họ sẽ bỏ phiếu vì muốn cắt giảm ngân sách.


Tôi cũng không biết cử tri coi vấn đề an ninh quốc gia có quan trọng không, nếu có, quan trọng như thế nào và tại sao họ lại nghĩ đến chuyện đó”.


Câu trả lời của ông Frank Luntz chính là điều đang được nói tới ở Florida, tiểu bang mệnh danh “nắng ấm” của miền Nam nước Mỹ, nơi ông Barack Obama và Mitt Romney gặp nhau trong cuộc tranh luận cuối cùng, và đúng 14 ngày sau đó, cử tri Hoa Kỳ sẽ bước vào phòng phiếu chọn người lãnh đạo quốc gia.


Không chỉ “cuộc tranh luận rất căng thẳng” mà ngay chính cuộc bầu cử tổng thống năm nay “cũng gây cấn hơn bao giờ hết”, theo lời anh Zach, một sinh viên đang theo học bậc tiến sĩ của trường Lynn University, nơi 2 ứng viên Dân Chủ và Cộng Hòa sẽ xuất hiện để trả lời những câu hỏi liên quan đến chính sách đối ngoại mà họ sẽ áp dụng trong 4 năm sắp tới. “Tôi nghĩ cuộc tranh luận này sôi nổi vì chính sách của 2 ông Obama và Romney hoàn toàn khác nhau, đồng thời cả 2 ông sẽ dùng những phút cuối cùng để kêu gọi cử tri bỏ phiếu ủng hộ họ. Hai ông sẽ nói gì, sẽ đưa ra những lý do như thế nào để trình bày với cử tri là điều mọi người đang trông chờ”.


Chẳng phải chỉ người dân mà tất cả các nhà báo có mặt tại Boca Raton đều tin cuộc tranh luận tối nay sẽ sôi nổi không kém gì cuộc tranh luận thứ nhì diễn ra hồi tuần trước tại Ðại Học Hofstra, New York. Nhà báo Marco Hernandez của đài truyền hình Telemundo bảo dù cuộc tranh luận diễn ra “Trong lúc nước Mỹ đang xem trận football tối Thứ Hai và những người thích baseball nóng lòng muốn biết giữa San Francisco Giants và St. Louis Cardinals đội vào sẽ vào chúng kết, nhưng chắc chắn mọi người vẫn nóng lòng muốn biết chuyện gì xảy ra tối hôm nay.” Ngưng một vài giây đồng hồ, anh bạn gốc El Salvador bảo thêm “mọi người đều muốn biết ai thắng, ai thua sau buổi tranh luận cuối cùng”.


Thắng thua cũng là điều nhà báo truyền hình Vladimir Bobetic của đài Aljazeera bảo với bạn bè trong lúc đang xếp hàng chờ ăn trưa. “Hiệp đầu ông Romney thắng lớn, đến hiệp nhì ông Obama gỡ huề cũng chẳng khó khăn, mọi quyết định đều nằm ở hiệp cuối cùng tối hôm nay”. Chiến thắng của ông Dân Chủ hay ông Cộng Hòa “sẽ cho người Mỹ biết ai là người xứng đáng để trao chiếc chìa khóa mở cửa Phòng Bầu Dục”.


Liệu điều đó có xảy ra tối nay hay không? “Không chắc đã như thế” nhà báo trẻ tuổi Ben Wolword của tờ SunSentinel ngay tại tiểu bang Florida góp ý. “Ở Florida, ông Romney đang dẫn trước 2% so với số phiếu ông Obama có được, nhưng chưa đủ để đảm bảo chiến thắng. Ở các tiểu bang khác như Ohio, Iowa, Colorado hoặc Nevada, có cuộc thăm dò bảo ông Romney đang thua, cũng có cuộc thăm dò nói ông Romney đang thắng, thành ra, có lẽ 2 ông bằng nhau. Quyết định cuối cùng vẫn là quyết định sẽ được công bố vào tối Thứ Ba mùng 6 tháng 11, sau khi tất cả các phòng phiếu đóng cửa”. Từ bây giờ cho đến ngày đó, “chưa ai biết câu chuyện sẽ như thế nào”, anh Wolword nói tiếp.


Hình như điều anh nói cũng là điều báo chí Hoa Kỳ nói đến trong số báo xuất bản sáng nay, và được những đài truyền hình cũng như những đài phát thanh Florida nhắc lại trong bản tin buổi tối, trước giờ cuộc tranh luận bắt đầu. Ðại để những bản tin này có điểm giống nhau: Vẫn chưa có kẻ thắng người bại, vẫn chưa biết ông Obama được cử tri tín nhiệm ở lại thêm 4 năm nữa hay người được chọn sẽ là ông cựu Thống Ðốc Romney của tiểu bang Massachusetts.


Chính chuyện phân vân -hay đúng hơn nên chọn ai vào ngày mùng 6 tháng 11 sắp tới- cũng là đề tại tạo nên cuộc tranh cãi khá sôi nổi của những người Mỹ gốc Việt cư ngụ tại Ft. Lauderdale, thành phố nằm sát nơi 2 ứng viên tổng thống gặp nhau trong cuộc tranh luận cuối cùng. Trong bữa cơm khoảng hơn chục người tham dự, một anh bạn tên Chương bảo “Ông Obama mà ở lại nữa thì chết, ông ấy tiêu nhiều tiền quá, nợ nhiều quá, mai mốt con cháu mình trả đến chừng nào mới hết?” Anh bạn tên Nghĩa bảo “Ông Obama hay ông Romney thì cũng vậy thôi, nhưng ông Obama đã có kinh nghiệm 4 năm, không phải học bài nữa, còn ông Romney có lên thì cũng phải mất 4 năm mới học được bài”. Cãi qua cãi lại mất hơn nửa giờ đồng hồ, cả bọn mới đi đến kết luận chung: Vẫn chưa biết ai sẽ là người lãnh đạo nước Mỹ, và “chưa chắc cuộc tranh luận tối Thứ Hai đã đem lại câu trả lời”, theo ông chủ nhà tên Liêm.


Như vậy, vẫn chưa có kẻ thắng người bại chứ gì? “Trường của chúng tôi là trường chắc chắn thắng”, anh sinh viên tên Zach cười thật to. “Ðại học Lynn là một trường nhỏ, chỉ có hơn 3,000 sinh viên. Tối hôm nay, cả thế giới đều biết đến trường của chúng tôi. Không biết giữa 2 ông Obama và Romney ai sẽ thắng cuộc tranh luận, nhưng chắc chắn thành công lớn nhất là trường của chúng tôi”.

4 cách dễ dàng để tiết kiệm tiền


Khi mà mỗi ngày lại có một một loại bánh kẹo mới ra hay một mặt hàng điện tử mới được sản xuất, việc tiết kiệm quả thật không dễ dàng. Sau đây là 4 bí quyết nhỏ giúp tiết kiệm, mà không phải hy sinh những chuyến đi du lịch, bớt đi cắt tóc, hay các chương trình tivi.










Trong thời buổi hiện nay, tiết kiệm thế nào để không phải thay đổi mức sống? (Hình minh họa: Paul Sakuma/AP)

 


1. Khôn khéo sử dụng xe


Tuy các hướng dẫn bảo hành xe luôn khuyên người tiêu dùng sử dụng loại xăng tốt nhất, các loại xăng rẻ tiền hơn không hẳn sẽ có hại hay khiến xe chạy kém đi. Quý vị nên hỏi người thợ sửa xe xem có nên dùng loại xăng ít tiền hơn cho xe của quý vị không. Tiết kiệm 20 đến 30 cent mỗi gallon giúp quý vị tiết kiệm trung bình $100 một năm. Nhấn xăng “89” thay vì “93”, dễ dàng giúp người tiêu dùng để dành một khoản nho nhỏ.


Bên cạnh việc chọn xăng, một số cách khác cũng giúp tiết kiệm dễ dàng cho việc sử dụng xe. Ðây là một số hướng dẫn của Car Care Council để giúp tiết kiệm xăng:


-Bơm bánh xe: Không những giúp tránh tai nạn, bánh xe ở đúng độ căng sẽ làm cho xe chạy được xa hơn cho mỗi gallon.


-Thay hệ thống lọc khí air filter: Một hệ thống lọc khí bẩn khiến máy trộn xăng và khí với tỉ lệ không chính xác, khiến cho hiệu suất của máy không tốt và xe chạy hao xăng.


-Không lái quá tốc độ: Cho mỗi 10 mile/giờ chạy vượt tốc độ 60 mile/giờ, quý vị đang trả thêm 10 cent cho mỗi gallon.


-Dọn trunk xe: Trunk xe chứa đầy đồ đạc khiến cho xe phải chở nặng thêm, và sử dụng nhiều xăng hơn. Hiệu suất xe giảm 1% đến 2% cho mỗi 100 pound.


-Kiểm tra nắp bình xăng: Car Care Council ước tính cứ mỗi 5 chiếc xe thì có một chiếc không có nắp bình xăng đủ tiêu chuẩn. Nắp bình xăng bị hư hại, hay đánh cắp là tương đối phổ biến. Nắp bình xăng không phù hợp khiến cho xăng, cũng như tiền của quý vị, bị bốc hơi.


 


2. Dùng bóng đèn tiết kiệm năng lượng


Tiền điện là một trong những gánh nặng mà người tiêu dùng phải đối mặt mỗi tháng. Thay thế bóng đèn tròn loại cũ bằng các bóng đèn trắng loại tiết kiệm năng lượng là một cách tiết kiệm dễ dàng.


Tuy các bóng đèn tiết kiệm năng lượng có giá từ $2 đến $8, việc chi khoản tiền này để mua chúng là một sự “đầu tư” an toàn. Loại đèn này có hiệu suất gấp 4 lần các bóng đèn loại cũ. Sau khi sử dụng loại bòng đèn này, tiền điện của quý vị sẽ giảm hẳn.


Ngoài bóng đèn tiết kiệm năng lượng giúp tiết kiệm điện, trên thị trường có bán các hệ thống cảm ứng nhiệt giúp tắt đèn và đồ điện tử khi không có người hiện diện. Trước các hộ gia đình, nhiều công ty đã mua dùng các hệ thống cảm ứng này từ nhiều năm trước để tiết kiệm ngân sách.


 


3. Ðóng góp cho các tổ chức thiện nguyện


Ngoài niềm vui giúp đỡ những người gặp khó khăn, việc đóng góp cho các tổ chức thiện nguyện có thể được khai giảm thuế tax deduction. Quý vị có thể đóng góp rất dễ dàng bằng cách dọn dẹp đồ đạc trong nhà và cho đi những món đồ quý vị không còn nhu cầu sử dụng cho các tổ chức quốc gia, ví dụ như Good Will hay Salvation Army. Cục thuế IRS gọi đó là “charitable donation”, tạm dịch là các đóng góp thiện nguyện. Chúng giúp giảm một phần tiến thuế quý vị phải đóng.


Lưu ý, quý vị cần hỏi các tổ chức thiện nguyện về mã số giảm thuế riêng của tổ chức và chụp hình các món đồ quý vị đóng góp để ghi lại bằng chứng cho Cục Thuế.


 


4. Sử dụng các chương trình tiết kiệm phù hợp của ngân hàng


Các ngân hàng hiện cung cấp nhiều chương trình giúp người tiêu dùng để dành tiền tiết kiệm có hiệu quả, ví dụ như các tài khoản tiết kiệm saving account của Bank of America tự động giữ lại tiền lẻ mỗi khi khách hàng dùng thẻ ngân hàng để mua sắm.


Nếu dự định cho con vào đại học, hãy hỏi ngân hàng quý vị đang sử dụng để tạo một quỹ riêng cho con mình. Một số ngân hàng có loại tài khoản dành riêng cho mục đích này. Nhiều công ty lớn như Gap, Apple, JC Penny… cho loại tài khoản này nhiều chương trình khuyến mãi đặc biệt. Phần tiền tiết kiệm từ các khuyến mãi giảm giá sẽ đi thẳng vào tài khoản tại ngân hàng. Nói chuyện với nhân viên ngân hàng để tìm hiểu thêm về các loại tài khoản tiết kiệm tại ngân hàng của quý vị.

Công an xác nhận bắt nữ sinh chống Trung Quốc


SÀI GÒN (NV) –
Công an Sài Gòn xác nhận với mẹ của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên là đã bắt cô nhưng từ chối không cho biết lý do, đồng thời nói rằng Phương Uyên đã được chuyển về Long An.










Nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên. (Hình: Internet)


Nguyễn Phương Uyên là sinh viên trường Ðại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Sài Gòn bị công an bắt hôm 14 tháng 10, mà theo lời các bạn của cô là “khoảng 10 công an ập vào phòng trọ” và bắt đi hôm 14 tháng 10 vì họ nói muốn điều tra các truyền đơn chống Trung Quốc mà sinh viên này bị cáo buộc đã phát tán.


Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Phương Uyên trả lời phỏng vấn của đài BBC nói rằng, “công an ở phường Tây Thạnh, quận Tân Phú không còn chối bỏ việc bắt Nguyễn Phương Uyên, nhưng vẫn không cho biết lý do bắt cô”.


Bà Nhung nói: “Hôm nay tôi đến thì họ không chối [việc bắt Phương Uyên] nữa mà họ nói rằng có sự việc đó và họ nói là đã chuyển đi công an tỉnh Long An”. “Họ không nói lý do chuyển về Long An.”


Vừa qua, các bạn của Phương Uyên là tập thể sinh viên lớp 10CDTP1 đã gởi thư của cầu cứu khẩn cấp tới ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước.


Bức thư nói rằng, “Bản thân bạn Nguyễn Phương Uyên là một người có đạo đức tốt, luôn được lòng các bạn bè và thầy cô trong trường. Bạn ấy luôn xung phong đi đầu trong các hoạt động về phúc lợi xã hội do đoàn trường phát động. Xin bác hãy thương xót đến gia cảnh khó khăn của bạn ấy, và nỗi lòng của một người cha, người mẹ đã mất con mà can thiệp giúp cho bạn Uyên sớm về lại với gia đình.”


Bức thư cầu cứu cho rằng, “Về việc làm của bạn Nguyễn Phương Uyên xét cho cùng tất cả đều xuất phát từ tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Ðã là tuổi trẻ thì luôn thể hiện tinh thần và thái độ của mình một cách trong sáng dù đôi khi bồng bột, luôn muốn thử sức mình và đôi khi phải chịu đựng sự vấp ngã trong cuộc sống.”


Theo blogger Paulo Thành Nguyễn thuật lời một bạn cùng phòng trọ với Nguyễn Phương Uyên thì một công an viên tên Phong, hai ngày sau khi bắt cô Uyên, đến nhà trọ tịch thu máy hình và một số quần áo cá nhân kèm theo bài vở, được hỏi khi nào cho cô Uyên về thì được trả lời “đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình”.


Bố mẹ Nguyễn Phương Uyên là nông dân ở huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận, được các bạn học của cô mô tả trong bức thư cầu cứu là “gia đình thuần nông, gia cảnh khó khăn”.


Ông bà này “đã gom hết tiền của ở nhà và gõ cửa các cơ quan nhà nước xin được giúp đỡ nhưng không được đáp ứng. Mẹ bạn ấy khóc rất nhiều vì nhớ con”.

Công an truy nã nghi can che giấu Dương Chí Dũng


HẢI PHÒNG (NV) –
Bộ Công An CSVN vừa phát lệnh truy nã nghi can Ðồng Xuân Phong, 38 tuổi, ở Hải Phòng, vì cáo buộc “đã che giấu cho bị can Dương Chí Dũng, nguyên cục trưởng Cục Hàng Hải Việt Nam, bỏ trốn”.










Dương Chí Dũng khi còn là cục trưởng Cục Hàng Hải Việt Nam. (Hình: Internet)


Theo báo Người Lao Ðộng, Ðồng Xuân Phong thường trú ở đường Ðinh Tiên Hoàng, phường Hoàng Văn Thụ, quận Hồng Bàng, TP. Hải Phòng. Phong nguyên là cán bộ đội chống buôn lậu Cục Hải Quan thành phố Hải Phòng.


Tuy nói là phát lệnh truy nã, nhưng công an không cho biết Ðồng Xuân Phong đã che giấu cho Dương Chí Dũng ra sao. Ngay cả việc, Dương Chí Dũng bị bắt tại đâu, hiện vẫn chưa được công bố.


Hôm 5 tháng 10 vừa qua, truyền thông tại Việt Nam đồng loạt loan tin công an dẫn giải từ Sài Gòn ra Hà Nội trên một chuyến bay của Vietnam Airlines sau hơn 1 tháng bị bắt theo lệnh truy nã đặc biệt.


Dương Chí Dũng, nguyên cục trưởng Cục Hàng Hải, và cũng từng là chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị tổng công ty tàu biển Vinalines. Ông Dương Chí Dũng bị truy tố về tội “Cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng” mà bản án có thể tới 20 năm tù. Ông đã biến mất hồi tháng 5, 2012 khi công an tới tìm ông ở cả cơ quan cũng như nhà riêng.


Báo chí ở Việt Nam ngày 5 tháng 9, 2012 loan báo công an đã bắt được ông này nhưng nơi ông ta trốn tránh và nơi bị bắt không được rõ ràng. Có báo nói ông ta bị bắt ở “một nước Ðông Nam Á” nhưng bản tin của AP thì nói ông ta bị bắt ở Cambodia trong khi Phnom Penh phủ nhận chuyện này.


Dương Chí Dũng trước khi trở thành cục trưởng Cục Hàng Hải, thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải Việt Nam, là tổng giám đốc, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị tổng công ty Hàng Hải Việt Nam (Vinalines).


Trong thời gian này ông Dũng đã dính líu đến hàng loạt vụ tham nhũng, gây thất thoát hàng tỉ đô la.


Vào hai ngày 17 và 18 tháng 5, công an đã khởi tố, ra lệnh bắt tạm giam ông Dương Chí Dũng cùng hai thuộc cấp là Mai Văn Phúc, vụ phó Vụ Vận Tải (nguyên tổng giám đốc Vinalines); Trần Hữu Chiều (phó tổng giám đốc Vinalines) vì cáo buộc “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.









Nghi can Ðồng Xuân Phong, người bị cáo buộc che giấu Dương Chí Dũng. (Hình: CAND)


Năm ngày sau đó, hôm 22 tháng 5, cơ quan điều tra của Bộ Công An Việt Nam ban hành lệnh truy nã đối với ông Dương Chí Dũng. Hơn một tháng sau khi biến mất nhà cầm quyền Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế Dương Chí Dũng qua Interpol.


Riêng nghi can Ðồng Xuân Phong vào năm 2009 từng bị khởi tố trong một vụ án buôn lậu hàng hóa trị giá hàng tỉ đồng mà Phong là kẻ chủ mưu. Tuy nhiên, khi công an đến bắt thì Ðồng Xuân Phong đã bỏ trốn và có lệnh truy nã từ đó đến nay.

Phó chủ tịch huyện Tiên Lãng bị khởi tố, bắt giam

 


HẢI PHÒNG (NV) –Ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên phó chủ tịch huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng bị khởi tố và bắt tạm giam với cáo buộc “hủy hoại tài sản của người khác” trong vụ Ðoàn Văn Vươn.










Ông Nguyễn Văn Khanh, phó chủ tịch huyện Tiên Lãng, người vừa bị bắt tạm giam. (Hình: Thanh Niên)


Lệnh khởi tố và bắt tạm giam này diễn ra sau hơn 9 tháng, kể từ khi xảy ra vụ Ðoàn Văn Vươn.


Cùng với ông Khanh, 3 người khác bị khởi tố nhưng không bắt giam, là các ông Phạm Ðăng Hoan, bí thư đảng ủy xã Vinh Quang, ông Lê Thanh Liêm, chủ tịch xã Vinh Quang, và ông Phạm Xuân Hoa, trưởng phòng tài nguyên môi trường huyện Tiên Lãng.


Cả 4 quan chức này đều bị khởi tố vì tội ‘hủy hoại tài sản của người khác’. Cụ thể đây là căn nhà và tài sản của gia đình hai anh em ông Ðoàn Văn Vươn và Ðoàn Văn Quý.


Nếu bị kết tội, mức án sẽ từ hai đến bảy năm theo Bộ Luật Hình Sự CSVN.


Vụ án Ðoàn Văn Vươn xảy ra hôm 5 tháng 1 năm 2012 khi hàng trăm công an, bộ đội và dân quân bao vây đòi cưỡng chế đất đai và nhà cửa của hai anh em ông Ðoàn Văn Vươn và Ðoàn Văn Quý. Ðể chống lại lệnh cưỡng chế bất công, gia đình ông Ðoàn Văn Vươn đã dùng mìn tự chế và súng bắn đạn hoa cải để chống lại.


Ngay sau vụ cưỡng chế, toàn bộ tài sản của gia đình ông Ðoàn Văn Vươn bị hủy hoại, bản thân ông Vươn và nhiều người khác bị bắt giam cho đến nay.


Ngoài ông Vươn, những người khác bị khởi tố là Ðoàn Văn Quý, Ðoàn Văn Sinh, Ðoàn Văn Vệ, Ðoàn Văn Thoại và Phạm Thái; bà Phạm Thị Báu (vợ ông Quý) và bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn).


Vụ án Ðoàn Văn Vươn sau đó làm xôn xao dư luận cả trong lẫn ngoài nước khi lần đầu tiên những người nông dân dùng vũ khí vùng lên chống lại áp bức bất công.


Sau khi vụ án xảy ra và trước sức ep của dư luận, nhà cầm quyền thành phố Hải Phòng hôm 7 tháng 2 đã phải cách chức hai người đứng đầu huyện Tiên Lãng là chủ tịch Lê Văn Hiền và phó chủ tịch Nguyễn Văn Khanh.


Ông Nguyễn Văn Thành, người đứng đầu thành ủy thành phố Hải Phòng trong cuộc họp chiều 7 tháng 2 cũng thừa nhận, “chính quyền huyện Tiên Lãng mắc đến 5 vấn đề sai phạm trong vụ cưỡng chế và thu hồi đất của gia đình nông dân Ðoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, thuộc huyện Tiên Lãng”.


Năm vấn đề được cho là sai phạm của chính quyền huyện Tiên Lãng bao gồm việc bỏ trống đất thu hồi; không lập hội đồng bồi thường; không “đối thoại” với nông dân bị thu hồi đất; phá sập nhà dân sau vụ cưỡng chế và để mọi việc xảy ra vào dịp Tết, gây “ảnh hưởng xấu trong dư luận”.


Ông Thành cũng cho biết, trưởng công an huyện Tiên Lãng là ông Lê Văn Mãi; bí thư đảng xã Vinh Quang Phạm Ðăng Hoan và chủ tịch xã Vinh Quang là ông Lê Thanh Liêm cũng bị kiểm điểm trong vụ này.










Một trong những ngôi nhà của ông Ðoàn Văn Vươn bị phá tan hoang. (Hình: VNE)


Riêng gia đình ông Ðoàn Văn Vươn thì đang đòi nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng phải bồi thường cho họ gần 78 tỷ đồng Việt Nam, tức khoảng 3 triệu 750 ngàn đô la vì những thiệt hại sau vụ cưỡng chế đất hôm 5 tháng 1.


Hồi tháng 4 vừa qua, tòa án Hải Phòng từng cho biết, vụ Ðoàn Văn Vươn sẽ được mang ra xử vào tháng 6 năm 2012, nhưng từ đó đến nay vẫn chưa thấy nhà cầm quyền thành phố Hải Phòng thông báo khi nào thì vụ án Ðoàn Văn Vươn mới được đưa ra xét xử. (K.N.)

Hiện có 76 ký giả bị giam ở Thổ Nhĩ Kỳ


ANKARA, Thổ Nhĩ Kỳ (AP) –
Một nhóm tranh đấu cho tự do báo chí vừa lên tiếng cáo buộc chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đang mở ra cuộc “đàn áp lớn nhất thế giới” nhắm vào tự do truyền thông.









Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ ở biên giới Syria, đối diện với khu vực do lực lượng nổi dậy chiếm đóng ở thành phố Tel Abyad. (Hình: AP)


Tổ chức Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo (Committee to Protect Journalists – CPJ), có trụ sở đặt tại New York, cho hay trong bản báo cáo công bố hôm Thứ Hai rằng hiện có 76 nhà báo bị giam ở Thổ Nhĩ Kỳ, và ít nhất 61 người trong số này vì các bài viết hay hoạt động săn tin của họ.


Tổ chức CPJ cho hay các nhà báo đang bị giam hàng loạt với tội danh khủng bố và chống chế độ. CPJ cũng cáo buộc chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ là dùng áp lực để tạo ra tình trạng “tự kiểm duyệt”.


CPJ cáo buộc rằng Thủ Tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdongan đã áp lực các cơ quan truyền thông phải có biện pháp kỷ luật với nhân viên, ngoài việc chỉ trích công khai các nhà báo và đưa đơn kiện họ ra tòa. (V.Giang)

Tổng thống Iran không được phép vào thăm nhà tù


TEHRAN, Iran (AP) –
Nhân vật đứng đầu cơ quan công tố nhà nước Iran cho hay vừa bác bỏ lời yêu cầu của Tổng Thống Mahmoud Ahmadinejad để được vào tù thăm một cố vấn đang bị giam nơi đây, thêm một chỉ dấu cho thấy ảnh hưởng của tổng thống Iran đang ngày một suy giảm.



Ông Gholam Hossein Mohseni Ejehi cho báo chí hay rằng lời yêu cầu của ông Ahmadinejad để được vào thăm tù nhân tại nhà tù Evin có vẻ là có tính cách chính trị.


Ông Ahmadinejad đòi vào Evin sau khi cố vấn báo chí của ông là Ali Akbar Javanfekr bị giam hồi tháng qua sau khi bị kết tội loan tải tài liệu bị coi là xúc phạm tới Giáo Chủ Tối Cao Ayatollah Ali Khamenei.


Ông Ahmadinejad từng được sự hỗ trợ của thành phần giáo sĩ ở Iran nhưng bị mất sự ủng hộ này khi bị coi là dám thách đố quyền lực của Khamenei hồi năm ngoái.


Ejehi nói rằng Tổng Thống Ahmadinejad nên dành thời giờ lo việc giải quyết kinh tế khó khăn của Iran hơn là vào nhà tù Evin. (V.Giang)

Tháng Mười và ký ức bị bắt nạt của học sinh gốc Việt


Thiên An/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV)- Tháng Mười là tháng Quốc Gia Chống Nạn Bắt Nạt tại Hoa Kỳ. Tài liệu từ tổ chức Groundspark cho biết cho biết mỗi năm có hàng ngàn học sinh trung học bị bắt nạt vì tôn giáo và cách hành xử khác với người Mỹ bản xứ, trong đó có nhiều em đến từ Việt Nam.










(Hình minh họa: Ted Warren/AP)


“Hồi đó mới qua đâu có biết tụi nó kỳ thị, đi học một thời gian thấy nhiều chuyện lạ lạ rồi mới biết tại mình người Á Châu”. Duy Khánh Ngô, 27 tuổi, kể lại khoảng thời gian khi anh mới qua Mỹ lúc 15 tuổi, vào học lớp 9 tại trường Nogales ở La Puente trước khi chuyển tới sống tại Westminster.


“Mỗi lần xếp hàng ăn trưa là Khánh đứng mỏi chân luôn. Mấy thằng bự con nó đẩy mình ra dành chỗ nên mình cứ bị dồn phía cuối hàng.” Khánh kể.


Thống Kê Học Sinh California (2002 California Student Survey) cho biết các bậc cha mẹ di dân mang con em đến đất nước nhiều cơ hội, ít mấy ai thực sự hiểu được điều mà các em đối diện hàng ngày tại trường. Cứ bốn em học trung học sẽ có một em là nạn nhân của nạn bắt nạt vì các lý do khác nhau, như “màu da, văn hóa, giới tính, tôn giáo, hay dị tật”.


“Cũng có nhiều lý do, nhưng nói chung tại mấy học sinh đó hành xử khác với mọi người,” Mike Gussif, một cựu học sinh của trường trung học Mission Viejo, nói khi được hỏi em nghĩ gì về các bạn dân nhập cư bị bắt nạt.


Mike nói thêm “Mấy tên hung hăng thường nhắm vào những bạn đặc biệt, như người đồng tính chẳng hạn, chứ không nhắm vào số đông. Mà người nhập cư nhiều khi cư xử khác người lắm. Có lần mình thấy hai bạn nam người Việt không phải gay mà vừa đi vừa nắm tay nhau, thế là bị chọc ghẹo thôi.”


“Bây giờ nhiều người Việt nên đỡ rồi, hồi xưa học sinh Việt bị kỳ thị dữ hơn nhiều,” Anh V. Nguyễn, 49 tuổi, nói.


Những năm 1980, khi đi học trung học bị bạn bè bắt nạt, anh tin mình bị kỳ thị chủng tộc. Sau cuộc xô xát với bạn, anh bị đuổi học dù đang là một học sinh giỏi Toán của trường. Anh hiện là chủ một tiệm sửa xe lớn tại Long Beach và con gái anh đang học tại Ðại Học Berkeley.


Thế hệ trẻ tị nạn tại Hoa Kỳ sau biến cố 1975 tuy nay đã ổn định với sự nghiệp, từ thợ sửa xe đến bác sĩ kỹ sư, nhưng những khó khăn họ đối mặt hàng chục năm trước khi còn đi học vẫn còn được các học sinh ngày nay chia sẻ. Ví dụ, những em bị bạn bè bắt nạt tìm thấy sự đồng cảm trong câu chuyện thời đi học của cô Thanhha Lai, kể lại trong cuốn sách nổi tiếng Inside Out and Back Again.


 


Tôi trốn cái nhìn của cô giáo


của bạn bè


trong lớp học


Tôi ngắm nền gạch lớp


 


Tôi trốn giờ ăn trưa


núp trong nhà vệ sinh


ăn cơm nắm đã khô


Chuẩn bị từ tối qua.


 


Tôi trốn lũ ăn hiếp bạn bè


cho tới khi


xe đạp của anh Ba tới


Tôi hẹn anh trong góc đường


(Inside Out and Back Again, Thanhha Lai)



Bìa cuốn sách ‘Inside Out and Back Again ‘của Thanhha Lai


Ðoạn thơ trên được trích trong cuốn sách Inside Out and Back Again, tác giả Thanhha Lai kể về thời thơ ấu khi cô rời Sài Gòn năm 1975 lúc 10 tuổi và đến sống tại Alabama. Niềm oan ức cô Hà trải qua khi bị các bạn ức hiếp, hơn ba mươi năm trước, nay được hàng chục ngàn độc giả chia sẻ.


Inside Out and Back Again được Harper Collins, một nhà xuất bản hàng đầu của Mỹ, mang đến cho người đọc. Ngay sau khi được phân phối trên thị trường năm 2011, cuốn sách nhanh chóng trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất, đoạt các giải thưởng lớn như National Book Award, Newbery Honor, và New York Times Bestsellers.


Nhân vật Hà trong cuốn sách Inside Out and Back Again có một kết thúc có hậu. Hà chứng tỏ mình là một học sinh giỏi và đứng lên cho “lũ ăn hiếp bạn bè” một bài học. Có thể vì lẽ đó mà cuốn sách được các em học sinh ngày nay tìm đọc và yêu thích “Con bắt đầu đọc ngày Sáu Tháng Mười, con đọc xong vào ngày Bảy” – bé Julia Ðỗ, 9 tuổi, nói về cuốn sách của Thanhha Lai.


“Trong một lớp tập thể dục, ông huấn luyện viên đội đá banh kêu Khánh vào đá banh cho trường. Khánh mê đá banh từ lúc 5 tuổi rồi, nên đá cũng khá. Mới đầu tụi nó cũng không chuyền banh cho mình, nhưng sau đó thấy mình đá hay nên tụi nó cũng nể. Ði học cũng thấy vui hơn” – Duy Khánh kể tiếp về khoảng thời gian tại trường trung học. Anh không giấu được niềm tự hào khi nhắc lại thành tích của học sinh gốc Việt tại trường trung học Nogales “Khóa học 2002, nguyên trường có mấy trăm đứa chỉ có 24 học sinh gốc Việt. Ba trong số đó giữ ba số điểm GPA cao nhất của trường”.


Nạn bắt nạt nơi học đường là một trong các vấn đề mà học sinh gốc Việt phải đối mặt tại đất Hoa Kỳ. Những người trẻ tị nạn năm 1975 đã vượt qua những khó khăn lúc bấy giờ để có được nhiều thành công không chỉ cho cộng đồng người Việt, mà còn đóng góp cho sự phát triển của Hoa Kỳ. Bằng sự siêng năng và một tinh thần mạnh mẽ, các học sinh sẽ vượt qua được nạn bắt nạt để giành lấy thành công cho riêng mình.


 


Tôi vẫn mặc nó đi học


cái áo chúng gọi là “áo ngủ”


Mẹ thắc mắc, tôi trả lời


Con giả bộ mặc kệ chúng


rồi chúng cũng mặc kệ con


 


Mẹ cười. Chắc Mẹ biết trước mọi thứ.


(Inside Out and Back Again, Thanhha Lai)

Không đóng đường dẫn nước giúp cá hồi sinh sản


SACRAMENTO (Sacramento Bee) –
Một đường kênh quan trọng dẫn nước từ sông Sacramento đến đồng bằng San Joaquin năm nay sẽ không bị đóng lại như Mùa Thu năm ngoái dù cho có thể là biện pháp cần thiết để giúp cho cá hồi (salmon) bơi về nguồn đẻ trứng.










Một con cá hồi California được bắt lên ở nơi đẻ trứng. (Hình: Kimberly White/Getty Images)


Cửa kênh Delta Cross Channel Gates gần Walnut Grove được làm từ năm 1953 để đưa nước ngọt đến đồng bằng San Joaquin, thường vẫn được mở vào Mùa Thu để nước sông làm giảm độ phèn cho các đất nông nghiệp.


Trong mấy năm gần đây, người ta nhận thấy cá hồi lội ngược dòng về sông Mokelumne đẻ trứng đã bị lầm lẫn dòng nước tử kênh chảy ra và đi sai hướng. Do đó năm ngoái cửa kênh này đã đóng lại 10 ngày trong tháng 10 và kết quả là lượng cá hồi phát triển mạnh trở lại.


Nhưng năm nay do ít mưa, nước mặn từ vịnh San Francisco tràn vào làm cho độ muối gia tăng và nếu không tháo nước ngọt đồng bằng sẽ tác hại đến sản xuất nông nghiệp.


Sue Fry thuộc văn phòng giải tiêu vùng đồng bằng giáp vịnh San Francisco giải thích: “Chúng tôi muốn giúp cho cá hồi sông Mokelumne nhưng đồng thời cần bảo đảm đủ phẩm chất cho nước đồng bằng. Một chương trình nghiên cứu trong 5 năm sẽ được tiến hành để xem kết quả việc đóng cửa kênh giúp cho cá hồi ra sao”.


Dick Pool, ủy viên hội đồng quản trị hiệp hội cá hồi Golden Gate cho rằng việc không đóng cửa kênh năm nay là đáng lo lắng. Theo lời ông: “Cá hồi sinh ra ở sông Mokelumne khi lớn lên là một nguồn cung cấp quan trọng cho ngư dân đánh bắt ngoài biển. Chúng tôi đang cố gắng vận động để năm tới không gặp lại tình trạng này”. (H.C.)

Nguyễn Tấn Dũng ‘nhận lỗi,’ nhưng không từ chức


HÀ NỘI (NV) –
Ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CSVN, vừa lên tiếng ‘nhận lỗi’ trong một bài diễn văn đọc trước Quốc Hội đồng thời nhìn nhận ‘yếu kém, khuyết điểm’ sau khi bị đả kích rất nặng ở kỳ họp đảng về việc điều hành nền kinh tế Việt Nam. Tuy nhiên ông Dũng đã không từ chức.









Ông thủ tướng nhiều tai tiếng Nguyễn Tấn Dũng đứng sau ông tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng (trái) và chủ tịch nước Trương Tấn Sang trước khi khai mạc khóa họp cuối năm của Quốc Hội CSVN, buổi sáng ngày Thứ Hai 22 tháng 10, 2012. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)


Bài diễn văn dài gần 10 ngàn từ của ông báo cáo hoạt động của chính phủ từ đầu năm đến nay và đưa ra chương trình hành động cho năm tới giữa những tai tiếng dồn dập từ Vinashin, sang Vinalines đến việc bắt giam một loạt chức sắc Ngân Hàng Á Châu. Nói chung, nền kinh tế “thị trường định hướng XHCN” dưới sự điều hành của ông có quá nhiều vấn đề.


“Với trọng trách là ủy viên Bộ Chính Trị, thủ tướng, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc Hội, trước toàn đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành”, ông Nguyễn Tấn Dũng nói hôm Thứ Hai 22 tháng 10, 2012 tại Quốc Hội CSVN.


Lời xin lỗi muộn màng này người ta chỉ nghe thấy sau khi tin tức hé lộ cho thấy ông đã bị đả kích, quy tội cho những sai trái, thất bại của các chính sách kinh tế tài chính trong hội nghị trung ương đảng lần thứ 6, khóa 11, mới kết thúc một tuần lễ trước.


Ngay sau cuộc họp đảng, ông không về báo cáo với cử tri tỉnh Hải Phòng mà ông là “đại biểu” như thông lệ. Trong khi đó, ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang bay vào Sài Gòn dành hai ngày gián tiếp đả kích ông thủ tướng khi nói “đồng chí X” nếu không làm được việc thì nên nghỉ.


Bài diễn văn dài một giờ rưỡi của ông Nguyễn Tấn Dũng không thấy ông xin từ chức mà chỉ muốn “nỗ lực cao nhất để khắc phục những yếu kém, khuyết điểm…”


Khi vừa xảy ra vụ Vinashin gần sập tiệm, hai năm trước, nhiều đại biểu đã đề nghị bỏ phiếu cách chức ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông điều trần ở Quốc Hội ngày 24 tháng 11 năm 2010 xin “nhận trách nhiệm”. Nhưng một năm sau, ngày 8 tháng 12 năm 2011, ông nói tại “Hội nghị sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp” là “Vụ Vinashin, tôi không ra quyết định nào sai!”, theo tường thuật của VNExpress.


Ðể nền kinh tế có thể đạt chỉ tiêu tăng trưởng 5.2% cho năm nay, ông Nguyễn Tấn Dũng cho rằng từ nay đến cuối năm phải thúc đẩy tăng trưởng cho quý bốn đạt 6.5%. Nhưng ông Lê Ðăng Doanh, một kinh tế gia từng là cố vấn của chính phủ Hà Nội cho rằng điều đó khó xảy ra.


“Xuất cảng yếu trong khi tiêu thụ nội địa lại giới hạn, nhà cầm quyền muốn vậy, có thể phải bơm tiền gia tăng chi tiêu cho các dự án hạ tầng và tăng tín dụng. Như vậy sẽ không bền vững”. Có lẽ ông ám chỉ đến lạm phát gia tăng nhanh hơn.


Khóa họp cuối năm ngoái, Quốc Hội CSVN đặt chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế cho năm nay từ 6% đến 6.5% nhưng tình thế hiện nay cho thấy con số đó không thể đạt tới.


Theo chuyên viên của Ngân Hàng Ðầu Tư JPMorgan Chase, nền kinh tế của Việt Nam có thể tăng trưởng mỗi năm khoảng 5% từ nay đến năm 2015. (T.N.)

Jordan phá vỡ ổ khủng bố al-Qaeda


AMMAN (Washington Post) –
Giới hữu trách Jordan vừa phá vỡ một ổ khủng bố có liên hệ với al-Qaeda, đang âm mưu mở các cuộc tấn công đồng loạt nhắm vào các mục tiêu dân sự cũng như chính phủ, cũng như nhắm vào Tòa Ðại Sứ Mỹ ở thủ đô Amman.


Chính phủ Jordan đưa ra bản thông cáo về âm mưu này và nói rằng 11 người bị bắt có liên hệ với nhóm khủng bố al-Qaeda ở Iraq.


Âm mưu khủng bố bị phá vỡ này được coi là nguy hiểm nhất ở Jordan từ năm 2005 đến nay. Các cơ quan tình báo coi vụ này là trầm trọng vì được chuẩn bị kỹ càng, chu đáo và dùng võ khí đạn dược lấy được từ cuộc chiến ở Syria-một chỉ dấu khác cho thấy tình hình rối loạn Syria nay có thể lan sang các quốc gia láng giềng.


Tất cả những người tham dự vào âm mưu này đều là công dân Jordan. Giới hữu trách nói rằng họ thu thập được một số lượng võ khí lớn lao từ chiến trường Syria và âm mưu mở các cuộc tấn công hàng loạt kiểu quân sự trong khắp thủ đô Amman. (V.Giang)

Cánh tả Trung Quốc không muốn trục xuất Bạc Hy Lai khỏi Quốc Hội


BEIJING (Reuters) –
Một nhóm thuộc thành phần tả khuynh ở Trung Quốc vừa gửi thư ngỏ đến giới lãnh đạo yêu cầu không trục xuất Bạc Hy Lai (Bo Xilai) ra khỏi Quốc Hội-dù rằng tổ chức này chỉ có hư quyền-nói rằng điều này sẽ không hợp pháp và cho thấy có tính cách chính trị cục bộ.









Một nhóm trong phe tả Trung Quốc gửi một thư ngỏ kêu gọi đến giới lãnh đạo Quốc Hội Trung Quốc yêu cầu không trục xuất Bạc Hy Lai (Bo Xilai) ra khỏi Quốc Hội, vì cho rằng điều này sẽ không hợp pháp và có tính cách chính trị nội bộ. (Hình: AP)


Việc trục xuất Bạc Hy Lai, cựu thành ủy Trùng Khánh, cũng sẽ làm ông ta mất quyền đặc miễn truy tố, và mở đường cho việc chính thức đưa ông ta ra tòa.


Việc trục xuất Bạc Hy Lai khỏi đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng làm lộ ra tình trạng chia rẽ trầm trọng trong đảng, giữa phía tả ủng hộ ông với thành phần đổi mới kêu gọi nhanh chóng có các biện pháp cải cách chính trị và kinh tế.


Lá thư ngỏ, được đăng tải trên trang web “Trung Hoa Ðỏ” của thành phần cực tả, và gửi cho ủy ban thường trực Quốc Hội Trung Quốc, nói rằng đảng Cộng Sản Trung Quốc đang tạo ra nghi ngờ về những cáo buộc liên quan đến ông Bạc Hy Lai khi không chịu đưa vấn đề này ra thảo luận công khai.


“Lý do để trục xuất Bạc Hy Lai là gì? Xin điều tra rõ ràng các bằng chứng,” bức thư cho hay. “Xin hãy công bố cho dân chúng biết về các bằng chứng này để Bạc Hy Lai có thể tự bào chữa cho chính mình, theo như luật pháp.”


Quốc Hội và các thành viên phải làm nhiệm vụ kiểm soát và đưa ra luật lệ, chứ không thể “hành xử như bù nhìn”, lá thư này nói thêm. (V.Giang)

Bị cấm, giới tranh đấu Nam Hàn vẫn thả truyền đơn sang Bắc Hàn


SEOUL, South Korea (AP) –
Các nhà tranh đấu ở Nam Hàn thả bong bóng mang theo hàng chục ngàn tờ truyền đơn chống chế độ Bình Nhưỡng (Pyongyang) vào lãnh thổ Bắc Hàn hôm Thứ Hai, sau khi tránh né được lực lượng cảnh sát đến ngăn cản nỗ lực trước đó vì có lời đe dọa từ phía Bắc Hàn.









Cảnh sát chặn một xe chở đầy truyền đơn chống Bắc Hàn tại một con đường ở Paju, gần khu phi quân sự tại Nam Hàn, hôm Thứ Hai. Chính quyền Nam Hàn gần đây đã ra lệnh cấm giới đấu tranh thả truyền đơn qua Bắc Hàn sau khi nước này dọa sẽ tấn công Nam Hàn. (Hình: Ahn Young-joon/AP)


Giới chức quân sự Bắc Hàn tuần qua cảnh cáo rằng sẽ mở cuộc tấn công nếu các nhà tranh đấu Nam Hàn thực hiện ý định thả bong bóng mang truyền đơn qua biên giới. Phía chính phủ Nam Hàn cho hay sẽ trả đũa nếu bị tấn công.


Cảnh sát Nam Hàn, lấy lý do an ninh, đã đưa hàng trăm cảnh sát viên đến khóa chặt các con đường dẫn vào một địa điểm dự trù dùng làm nơi thả bong bóng, ngăn không cho các nhà tranh đấu cũng như giới ủng hộ vào nơi đây. Dân chúng cư ngụ trong khu vực cũng được khuyến cáo xuống hầm trú ẩn, theo một giới chức địa phương, Kim Jin-a.


Nhưng sau đó trong ngày, một số nhà tranh đấu, đa số là giới đào tị từ Bắc Hàn, di chuyển đến một địa điểm khác gần biên giới nhưng không bị cảnh sát canh giữ để thả bong bóng. Bộ Quốc Phòng Nam Hàn cho hay đang theo dõi kỹ càng các hoạt động quân sự ở phía Bắc Hàn nhưng chưa thấy có hành động gì đáng nghi ngờ. (V.Giang)

Tin mới cập nhật