Nhân viên giáo dục California phải báo cáo khi có nghi ngờ về ấu dâm

 


SACRAMENTO (AP) –Huấn luyện viên và ban điều hành các trường trung học ở California, kể cả nhân viên giáo dục bậc cao hơn, sắp tới đây sẽ phải báo cáo khi nghi ngờ có vụ xâm phạm tình dục trẻ em.









Ông Jerry Sandusky, cựu phụ tá huấn luyện football đại học Penn State, Pennsylvania, bị truy tố tội tấn công tình dục 10 bé trai. Do sự kiện này, Thống Ðốc Brown của California sẽ ký hai dự luật buộc giới chức giáo dục từ trung học đến đại học phải báo cáo khi biết có vụ xâm phạm trẻ em. (Hình: AP/Matt Rourke)


Quyết định này sẽ có hiệu lực sau khi Thống Ðốc Jerry Brown ký hai dự luật vào Thứ Hai tuần tới.


Hai dự luật này được đề nghị để đáp ứng lại vụ tai tiếng xâm phạm tình dục ở trường đại học Penn State, Pennsylvania, vốn gây chấn động trong thời gian gần đây.


Ông Jerry Sandusky, cựu phụ tá huấn luyện môn thể thao football của trường này, bị truy tố tấn công tình dục 10 bé trai. Các cựu cộng sự viên của ông được cho là có biết về chuyện này, nhưng không ai lên tiếng.


California hiện có luật bắt buộc các giáo chức, phụ tá, bác sĩ và những người có nhiệm vụ coi sóc trẻ em phải báo cáo mỗi khi tình nghi có sai phạm này.


Dự Luật AB1434 do Dân Biểu Mike Feuer (Dân Chủ-Los Angeles) đề nghị, mở rộng đòi hỏi nêu trên lên đến cấp nhân viên đại học.


Dự Luật AB1435 của Dân Biểu Roger Dickinson (Dân Chủ-Sacramento) đòi hỏi thêm đối với huấn luyện viên và ban điều hành các trường trung học công và tư. (TP)

Tìm Nguyễn Công Lộc

 


Bà Trần Thị Thanh Dung hiện cư ngụ tại Melbourne, Victoria, Úc muốn tìm ông Nguyễn Công Lộc.


Năm 1984, cùng tỵ nạn tại đảo Palawan, Philippines, sau đó ông Lộc và gia đình sang Mỹ định cư. Nhận được tin nhắn này, ai biết tin xin vui lòng liên lạc Lương Ngọc Linh (cháu bà Dung) (310) 980-7590, 61 431 71 4400 (Úc).

Bom nổ trong bộ chỉ huy an ninh Syria

BEIRUT (AP) – Mấy trái bom phát nổ bên trong một trường học ở thủ đô Damascus của Syria hôm Thứ Ba, nơi theo thành phần tranh đấu, đã bị lực lượng an ninh chế độ dùng làm căn cứ tạm thời. Xe cứu thương được dồn dập đưa đến nơi này và bản tin sơ khởi của cơ quan truyền thông nhà nước nói rằng có bảy người bị thương.









Một gia đình Syria trong trại tị nạn ở Jordan. Một số dân tị nạn Syria đập phá trại tị nạn để đòi cải thiện đời sống. (Hình: Khalil Mazraawi/AFP/GettyImages)


Trong mấy tháng gần đây, phía nổi dậy đã gia tăng nỗ lực tấn công các vị trí trấn đóng của lực lượng an ninh cùng là các biểu hiện quyền lực của chế độ trong nỗ lực đạt thế chủ động trong cuộc chiến kéo dài đã 18 tháng nay khiến khoảng 30,000 người thiệt mạng. Hồi Tháng Bảy, một vụ nổ bom ngay giữa thủ đô làm chết bốn giới chức lãnh đạo cao cấp, trong số có cả bộ trưởng quốc phòng và anh rể của Tổng Thống Bashar Assad. Các vụ nổ lớn khác cũng xảy ra tại bộ chỉ huy các cơ quan an ninh trong thủ đô, làm hàng chục người thiệt mạng trong năm nay.


Vào sáng sớm ngày Thứ Ba, quân đội Israel cho hay có mấy quả đạn súng cối do quân đội Syria bắn đi, nhắm vào lực lượng nổi dậy, rớt gần vị trí của họ trong khu vực cao nguyên Golan, nhưng không ai bị thương.


Tại Jordan, một số dân tị nạn Syria đòi hỏi cải thiện điều kiện sinh sống trong trại tị nạn đã đập phá các văn phòng cứu trợ và một bệnh xá. Cảnh sát Jordan phải dùng đến lựu đạn cay để giải tán đám đông. (V.Giang)

San Francisco tính cho xây chung cư nhỏ nhất nước Mỹ

SAN FRANCISCO (AP) – Thành phố San Francisco trong thời gian tới có thể cho phép việc xây các căn chung cư với diện tích nhỏ nhất nước Mỹ.










Quảng cáo cho thuê chung cư tại San Francisco. Thành phố đang tính chuyện cho xây chung cư nhỏ nhất nước Mỹ để đáp ứng nhu cầu của cư dân. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)


Một dự luật hiện được đưa ra trước các giám sát viên thành phố theo đó thay đổi luật xây cất tại San Francisco để cho phép xây các căn chung cư với diện tích nhỏ nhất nước Mỹ.


Theo kế hoạch này, chung cư mới có thể chỉ có diện tích khoảng 220 square feet, nghĩa là khoảng gấp đôi diện tích một phòng giam, gồm cả một nhà bếp, phòng tắm và nơi chứa đồ đạc.


Theo luật lệ hiện nay ở San Francisco, chỉ riêng phòng khách đã phải có diện tích bằng cả căn chung cư mới này.


Một họa đồ vẽ căn chung cư có diện tích 300 square feet, dự trù xây ở khu phía Nam đường Market của thành phố San Francisco, gồm các giường ngủ có thể xếp làm bàn.


Những người ủng hộ việc đổi luật nói rằng chung cư nhỏ sẽ là giải pháp thích hợp và rẻ tiền cho nhiều cư dân độc thân ở đây. Giá thuê trung bình một căn chung cư ở San Franisco là $2,734, vào Tháng Sáu năm nay, tăng 13% so với một năm trước. Các căn chung cư mới có thể được cho thuê với giá $1,200 đến $1,500 mỗi tháng. (V.Giang)

Tối Cao Pháp Viện Mỹ đồng ý xử vụ thử máu DUI

WASHINGTON, DC (AP) – Tối Cao Pháp Viện Mỹ sẽ xét xem nhân viên công lực có cần trát tòa trước khi buộc một nghi can say rượu lái xe (DUI) phải ngừng để thử máu hay không.










Tối Cao Pháp Viện Mỹ sẽ xét xem nhân viên công lực có cần trát tòa trước khi buộc một nghi can say rượu lái xe (DUI) phải ngừng để thử máu hay không. (Hình minh họa: AFP/Getty Images)


Ðây là vấn đề đang gây các phán quyết trái ngược giữa tòa tiểu bang và liên bang Mỹ, và Tối Cao Pháp Viện hôm Thứ Ba cho hay đồng ý xét xử vụ án liên quan đến buộc thử máu vì tình nghi say rượu ở tiểu bang Missouri.


Tối Cao Pháp Viện tiểu bang Missouri đồng ý với lập luận của bị cáo trong vụ án rằng cảnh sát phải có trát tòa mới được lấy máu của nghi can, ngoại trừ trong các trường hợp đặc biệt như việc chậm trễ nguy hại đến tính mạng hay làm mất bằng chứng.


Các tòa khác lại cho rằng có rượu trong máu đủ là lý do để cảnh sát đòi thử máu mà không cần có phép của tòa.


Vụ án ở Missouri là một trong sáu vụ mới mà Tối Cao Pháp Viện Mỹ đồng ý xét xử trong khóa họp năm nay, vốn khởi sự từ hôm Thứ Hai. (V.Giang)

Bà Aung San Suu Kyi kêu gọi bỏ cấm vận Myanmar

FORT WAYNE, Indiana (AP) – Nhà lãnh tụ đối lập Myanmar, bà Aun San Suu Kyi, hôm Thứ Ba nhắc lại lời kêu gọi hủy bỏ lệnh cấm vận nhắm vào quốc gia bà, và hứa hẹn sẽ dùng vai trò của mình trong Quốc Hội để tạo thêm nhiều thay đổi.









Bà Aung San Suu Kyi nói chuyện với cộng đồng người Miến Ðiện tại Indiana. (Hình: AP Photo/The Indianapolis Star, Matt Kryger)


Hàng ngàn người dân gốc Myanmar đã hân hoan kéo đến tham dự cuộc nói chuyện của bà Suu Kyi tại vận động trường Allen County War Memorial Coliseum ở thành phố Fort Wayne, Indiana. Ðây là điểm dừng chân thứ tư của bà Suu Kyi trong chuyến công du kéo dài 17 ngày tại Mỹ.


Bà Suu Kyi, năm nay 67 tuổi, người được bầu vào Quốc Hội Myanmar mới đây sau khi trải qua 15 năm bị quản thúc tại gia vì có hành động chống đối chính quyền quân sự, bày tỏ sự lạc quan về tình hình dân chủ tại Myanmar.


“Ðiều quan trọng là làm sao giải quyết các vấn đề. Làm thế nào để đối diện với chúng, và làm thế nào để tìm ra được câu trả lời đúng nhất qua thảo luận và tranh luận,” bà nói với hơn 5,000 người đến tham dự. Fort Wayne là một trong những nơi có cộng đồng người Miến Ðiện (Burma, tên cũ của Myanmar) lớn nhất nước Mỹ.


Trong thời gian qua, bà Suu Kyi đã đến New York, Louisville (Kentucky) và Washington, DC, nơi bà gặp Tổng Thống Barack Obama và được Quốc Hội trao tặng huy chương “Congressional Gold Medal.” Trong khi đó, tổng thống Myanmar, ông Thein Sein, cũng đến New York tuần này để tham dự cuộc họp của Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc, đánh dấu lần đầu tiên một nhà lãnh đạo Myanmar đến Mỹ trong hơn 40 năm qua. (V.Giang)

Toys R Us dự trù mướn 45,000 nhân viên tạm thời mùa lễ năm nay

WAYNE, New Jersey (AP) –Công ty Toys R Us dự trù sẽ mướn khoảng 45,000 nhân viên tạm thời vào mùa lễ năm nay để phục vụ trong các nơi mở ra trong dịp lễ cũng như trợ giúp khách hàng mua trên mạng.









Khách hàng mua sắm tại một tiệm Toys R Us ở Fairfax, Virginia. Công ty cho biết sẽ mướn 45,000 nhân viên. (Hình: Paul J. Richards/AFP/Getty Images)


Con số này tăng khoảng 13% so với năm 2011, khi công ty Toys R Us, với trụ sở đặt tại Wayne, New Jersey, thuê 40,000 nhân viên tạm thời. Thương vụ vào thời gian lễ có thể chiếm tới 40% tổng số thương vụ mỗi năm của công ty này.


Công ty Toys R Us dự trù sẽ mở khoảng từ 150 đến 200 địa điểm bán hàng tạm thời, cũng bằng con số của mùa trước.


Công ty Wal-Mart Stores Inc., tại Bentonville, Arkansas, tuần qua cho hay sẽ thuê thêm hơn 50,000 nhân viên tạm thời để đáp ứng nhu cầu trong dịp lễ cuối năm. Công ty Kohl’s cũng cho biết sẽ tạm thời thuê thêm 52,700 người cho các cửa hàng của mình. (V.Giang)

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 54)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 54


 


Mụ ngư nữ già bẽn lẽn lại gần và đặt bàn tay mập ú lên ức con vật như muốn ngăn cản không cho người yêu ra đi.


– Zorba… mụ vừa âu yếm gọi vừa kiễng chân lên, Zorba…


Zorba quay mặt đi chỗ khác. Hắn không ưa những lời lẽ lẩm cẩm giữa đường phố như thế. Mụ đàn bà đáng thương nhìn thấy cặp mắt hắn và sợ hãi. Nhưng tay mụ vẫn tỳ trên ức con la, khẩn khoản, dịu dàng.


– Em muốn gì? Zorba gắt hỏi.


– Zorba, mụ van nài, hãy ngoan ngoãn… Ðừng quên em nhé, Zorba… hãy ngoan ngoãn…


Zorba giật cương, không trả lời. Con la cất bước đi.


– Ði may mắn nhé, Zorba! Tôi nói to. Ba ngày thôi đấy, bác nghe rõ chưa? Không được quá đâu đấy!


Hắn quay lại, vẫy vẫy bàn tay hộ pháp. Mụ ngư nữ già khóc và nước mắt mụ đào thành những luống trong lớp phấn.


– Tôi xin hứa mà, ông chủ! Zorba la lên. Tôi đi đây.


Và hắn khuất dạng dưới những cây ô-liu. Mụ Hortense tiếp tục khóc, nhưng vẫn mải miết nhìn ánh tấm chăn đỏ tươi mà mụ đặt rất cẩn thận để cho người yêu ngồi được thoải mái lấp lánh và tắt dần qua vòm lá tráng bạc. Lát sau ánh tấm chăn cũng biến mất. Mụ Hortense đưa mắt nhìn quanh: thế giới hoang vắng trống trải.


Tôi không trở lại bãi biển. Tôi cảm thấy buồn và hướng về rặng núi. Khi tôi tới con đường lên dốc, tôi nghe thấy tiếng kèn trompette. Lão phát thư báo hiệu cho mọi người biết lão đến làng.


– Ông chủ! Lão vừa gọi vừa vẫy tôi.


Lão lại gần và đưa cho tôi một bó báo, tạp chí văn nghệ và hai lá thư. Tôi bỏ ngay một lá vào túi để đọc tối nay, khi ngày chấm dứt và tâm trí lắng dịu. Tôi biết ai viết cho tôi, và tôi muốn triển hạn nguồn vui của tôi để nó kéo dài hơn nữa.


Lá thư kia, tôi nhận ra nhờ nét chữ sắc sảo, đột ngột và những con tem ngoại quốc. Lá thư này đến từ Phi Châu, từ một ngọn núi hoang vu gần Tangangyika, do một người bạn học cũ của tôi – Karayannis gửi.


Hắn là một thanh niên kỳ lạ, dữ dội, ngăm ngăm đen, răng rất trắng. Một cái răng nanh của hắn chìa ra như răng lợn lòi. Hắn không bao giờ nói: hắn la. Hắn không bao giờ thảo luận: hắn tranh luận. Hắn sớm rời bỏ quê hương hắn, đảo Crete, nơi hắn là một giáo sư thần học và một tu sĩ. Hắn tán tỉnh một cô sinh viên và một hôm người ta bắt gặp họ đang hôn nhau ngoài đồng; người ta la ó đả đảo họ. Ngay ngày hôm đó, ông giáo sư trẻ tuổi dục áo thầy tu và lên lầu. Hắn tới nhà một người chú ở Phi Châu, lao mình vào công việc, mở một xưởng chế tạo dây thong và kiếm được rất nhiều tiền. Thỉnh thoảng hắn viết cho tôi, và mời tôi tới ở với hắn sáu tháng. Trong khi mở mỗi lá thư hắn và ngay trước khi đọc nữa, tôi cảm thấy từ xấp thư dầy cộm, bao giờ cũng được khâu lại với nhau, bốc lên một cơn cuồng phong khiến tóc tôi dựng đứng lên. Tôi luôn quyết định sang Phi Châu thăm hắn, nhưng không bao giờ đi cả.


Tôi bỏ đường đi, đến ngồi trên một tảng đá, bóc thư và bắt đầu đọc:


“Khi nào anh quyết định đến đây thăm tôi, đồ con hầu bám vào đá Hy Lạp kia? Anh nữa, anh cũng trở thành một thứ người hay la cà ở quán rượu như tất cả những tên Hy Lạp đê tiện khác. Anh ngụp lặn trong những quán café như trong sách vở của anh, và thói quen của anh, những ý thức hệ quí báu của anh. Hôm nay là Chủ Nhựt, tôi không phải làm việc; tôi ở tại nhà tôi, trong khu điền địa của tôi, và tôi nghĩ đến anh. Mặt trời thiêu đốt như một cái hỏa lò. Không một giọt mưa. Ở đây, khi trời đổ mưa, vào Tháng Tư, Tháng Năm và Tháng Sáu, đúng là một trận đại hồng thủy.


Tôi hoàn toàn cô độc và tôi thích vậy. Không thiếu những tên Hy Lạp ở đây (có nơi nào mà không có giống rệp này) nhưng tôi không muốn giao thiệp với họ. Họ ghét tôi, bởi vì các ông mẫu quốc thân mến, mong ma quỉ bắt các ngài đi, ngay cả nơi đây, các ngài cũng đem bệnh cùi của các ngài, những đam mê chính trị của các ngài, tới cho chúng tôi. Chính trị, đó là cái làm tiêu vong Hy Lạp. Có cả bài bạc, dĩ nhiên, nạn mù chữ và những tội lỗi của xác thịt.


“Tôi ghét dân Âu Châu; chính vì lẽ đó tôi lang thang ở đây, trong rặng Usumbara này. Tôi ghét dân Âu Châu, nhưng trên tất cả, tôi ghét dân Hy Lạp và tất cả những gì là Hy Lạp. Không bao giờ tôi đặt chân lên xứ Hy Lạp của anh nữa đâu. Tôi sẽ chết ở đây. Tôi đã xây xong mộ tôi, trước lều của tôi, trên sườn núi hoang vắng. Tôi đã đặt cả mộ chí nữa và chính tay tôi khắc bằng chữ hoa lớn:


“Ðây là nơi an nghỉ của một người Hy Lạp ghét dân Hy Lạp”


“Tôi phá lên cười, tôi nhổ, tôi nguyền rủa, tôi khóc khi tôi nghĩ tới Hy Lạp. Ðể không phải nhìn thấy dân Hy Lạp và tất cả những gì Hy Lạp, tôi vĩnh viễn rời xa tổ quốc. Tôi đến đây, tôi đã dẫn dắt định mệnh – không phải định mệnh dẫn dắt tôi: con người làm điều hắn muốn! – tôi dẫn dắt định mệnh tôi đến đây, tôi làm việc và tôi làm việc quần quật như một tên mọi. Tôi đổ mồ hôi và tôi tiếp tục đổ từng suối mồ hôi. Tôi chiến đấu với đất, với gió, với mưa, với thợ thuyền, với nô lệ đen và đỏ của tôi.

Ðộc giả Người Việt: Ân tình cho và nhận

 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Ngọc Lan


 


Chiều Thứ Hai, toàn soạn báo Người Việt trở nên rộn ràng hơn bình thường khi một độc giả bất ngờ mang đến một nhánh thanh long khá độc đáo để “gửi tặng người viết bài ‘Cây thanh long và đời người tị nạn’” đăng trên mục Viết Cho Nhau của trang Phụ Nữ, báo ra ngày Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012.









Ðộc giả Ðặng Minh cùng nhánh thanh long mang đến tòa soạn Người Việt gửi tặng tác giả bài viết ‘Cây thanh long và đời người tị nạn.’ (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Cầm lên nhánh thanh long với bảy trái khá đều nhau dàn thành một hàng ngang đẹp mắt, ông Ðặng Minh, chủ nhân của nó, nói một cách chân tình, “Tôi đọc bài viết đó, thấy mình cũng thân phận người tị nạn, qua đây cũng trồng thanh long cho vui, nên gửi tặng cho tác giả đó vậy thôi.”


Không chỉ vậy, độc giả Ðặng Minh, người đàn ông có mái tóc muối tiêu, dáng người gầy gầy, còn sẵn sàng hướng dẫn cho những ai muốn biết thêm cách trồng thanh long như thế nào cho sai trái, bởi vì “vườn thanh long nhà tôi có cả ngàn trái lận,” ông Minh nói một cách hóm hỉnh.


Cũng theo lời ông Ðặng Minh, vườn nhà ông còn có nhánh thanh long 13 trái, “rất lạ” nữa.


Trong khi đó, nhận được email từ ban biên tập báo Người Việt gửi tới, anh La Quốc Tâm, tác giả bài báo, nhân ngày đi làm cách tòa soạn 20 phút đã chạy đến để nhận “món quà bất ngờ.”


“Vui quá! Thật là thú vị” là tâm trạng của tác giả này.


Anh Tâm cho biết, “Cả một khoảng thời gian dài trước đây tôi không có sử dụng tiếng Việt, chỉ mới hai năm nay dọn về ở gần đây mới có điều kiện nói tiếng Việt nhiều.”









Anh La Quốc Tâm, người viết bài ‘Cây thanh long và đời người tị nạn’, nhận món quà bất ngờ từ độc giả Người Việt gửi tới. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


“Viết bài gửi đăng báo là một cách mình tập viết tiếng Việt lại thôi, chứ không ngờ lại có những niềm vui bất ngờ như thế này,” La Quốc Tâm nói trong tiếng cười tươi rói.


Khi bài báo này phát hành, người tặng thanh long cho người viết bài về cây thanh long mới biết được mặt nhau, qua bức hình trên trang báo.


Chỉ vậy thôi, mà cuộc đời thú vị thêm biết bao lần, cho mỗi người.


 

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH

 


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6:


(Tính đến ngày 16 tháng 9, 2012)


 


ÔB. Trung & Lan, Gardena, CA $100


Yen M. Nguyễn, Wichita, KS $300


My Linh Thị Ngô, Redondo Beach, CA $200


Viên Thanh Trương, Honolulu, HI $200


Hung Nguyễn, Westminster, CA $200


ÔB. Lap Võ, Gardena, CA $100


Tam Văn Trương, Pinellas Park, FL $100


Bưu Văn Trần & Thai Hung T. Hoàng, Laundale, CA $100


Tấn Trương, Murrieta, CA $300


Hoa Trần, Spring, TX $100


Dan Hoàng, Sacramento, CA $100


Hien Q. Nguyễn & Hong Phương T. Nguyễn, Roseville, CA $100


Ô. Thom Văn Mai, Phoenix, AZ $100


Randy T. Nguyễn c/o Thi Nguyễn, Meza, VA $100


ÔB. Trần Trương Cảnh, Houston, TX $100


Chương V. Phạm, Ocean SPrings, MS $200


Le Giap, Mobile, AL $100


Thuc Phạm, Philadelphia, PA $100


Truc Ðinh Ngo, Lubbock, TX $100


Son Hai Ngô, Annandale,VA $100


Hung P. Giap, Arlington, VA $100


Võ Thạch Duy, San Diego, CA $100


Tiep Nguyễn, Silver Spring, MD $100


Bong Nguyễn, Silver Spring, MD $100


Phu Châu, San Jose, CA $100


Lan Ðinh, Milpitas, CA $100


Lê Hữu Trí, Holt, MI $100


Trung Hữu Nguyễn, San Jose, CA $100


Oanh Nguyễn, San Jose, CA $300


Ha Văn Lê, Norcross, GA $50


Nghiệp Huỳnh, San Jose, CA $20


Thanh Nguyễn, N. Hollywood, CA $20


Loan Trần, Milpitas, CA $60


Son Hong Lam, Fort Smith, AZ $50


Ðược Hồ, Tomball, TX $50


L. Cung, Westminster, CA $20


Tonga N. Medans, Huntington Beach, CA $50


Ô. Minh Phạm, Westminster, CA $50


ÔB. Lam Quang Tan, Huntington Beach, CA $30


Lan Nguyễn, Anaheim, CA $50


Nguyễn Hữu Tiên, Midway City, CA $50


Việt Dương, Garden Grove, CA $50


Vickie Nguyễn, Garden Grove, CA $30


Khanh Kim Trần, Fountain Valley, CA $60


Chi Phạm, Torrance, CA $20


Ô. Minh Tu, Garden Grove, CA $50


Denie Lai & Hồng Thuy Ðặng, San Diego, CA $70


Sáu & Tâm, San Diego, CA $20


Huỳnh Minh Thập, Anaheim, CA $50


Ðinh Trần, Irvine, CA $50


Lung Huỳnh, Santa Ana, CA $50


Leyna Cao, Rancho Cucamonga, CA $50


Hào Mạnh Trần, El Monte, CA $50


Phạm Văn Ðức, Rochester, NY $30


Phan Van, Westminster, CA $50


Nguyễn Ho, Huntington Beach, CA $50


Ðức T. Phạm, Glen Allen, VA $50


Ngư V. Phạm, Omaha, NE $50


Thu & Myrna Hà, Saint Paul, MN $40


Gieo Lê, Frisco, TX $50


Anh K. Nguyễn, Alexandria, VA $50


Nguyễn Thom, Seattle, WA $50


Thanh Văn Trịnh, Montclair, CA $50


Cường Chi Tăng, San Diego, CA $50


Ich X. Huỳnh, Tacoma, WA $50


Cô Thuy Phạm, Denver, CO $50


Ba Huỳnh, Eric, PA $50


Ô. Tôn Nguyễn, Riverside, CA $50


Nam Nguyễn, W. Des Moines, IA $50


Le Dung Nguyễn, Palatine, IL $60


Nguyễn Ðinh Trịnh, Magnolia, TX $50


Hoa Phạm, San Diego, CA $50


Ô. Sam Hoàng, Brooklyn Park, MN $20


Tam Cong Le, Portland, ME $50


Ô. Paul Nguyễn, Jefferson City, MO $100


Dzung Phạm, Garden Grove, CA $60


Hường Bé, (không có địa chỉ thành phố) Delaware, DE $50


Phung Tông, Garden Grove, CA $50


Trần Bien, Westminster, CA $50


Thái Ngọc Cơ, Sacramento, CA $50


Tuyết Thị Ðinh, San Jose, CA $50


Vanna Thuy Diep, Santa Ana, CA $50


Ngan Ðặng, Wilmington, NC $50


Mimi Vũ, Elmira Heights, NY $50


Hoàng M. Sang & Nhan T. Yến, San Diego, CA $50


Dương Ð. Cư, Fullerton, CA $50


Ô. Michael La, El Monte, CA $20


Hong Q. Trần & Kim Lien Nguyễn, Los Angeles, CA $30


Ðinh Tung, Sacramento, CA $50


Tiết Trần, Newark, CA $50


Y Trương Nguyễn, Highland, CA $50


Dương Xuân, Riverside, CA $30


Cô Anh Ðinh, Sacramento, CA $50


Lương Nguyễn, Sacto, CA $20


Ô. Hau V. Nguyễn, Pascagonla, MS $50


Nhu Luc, Silver Spring, MD $50


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Võ Văn Kiệt, Bình Thuận, TrU CLQ Sq:167.604. Cụt chân trái.


Ðặng Văn Tám, Bình Thuận, B1 ÐPQ Sq:378.020. Cụt chân phải. Gãy chân trái.


Mai Quang Minh, Khánh Hòa, CLQ Sq:415.217. Bị thương ở đầu. Mù mắt phải.


Nguyễn Xuân Hương, Khánh Hòa, B1 CLQ Sq:406.444. Mù mắt phải.


Nguyễn Thành Trung, Phú Yên, TS CLQ Sq:403.024. Cụt chân phải.


Lương Muộn, Khánh Hòa, HS1 CLQ Sq:412.056. Cụt chân phải.


Nguyễn Thành Công, Khánh Hòa, HS ÐPQ Sq:244.137. Gãy chân trái.


Châu Sòi, Phú Yên, NQ Sq:257.359. Cụt tay phải.


Nguyễn Thiệu, Khánh Hòa, B1 CLQ Sq:400.134. Liệt chân phải.


Ðỗ Giao, Ninh Thuận, HS Nhảy Dù Sq:106.181. Cụt chân trái.


Phạm Quang Vinh, Khánh Hòa, TrU KQ Sq:602.250. Liệt bán thân.


Phan Thanh Long, Bình Ðịnh, HS ÐPQ Sq:541.181. Cụt chân trái.


Châu Văn Ba, Phú Yên, B1 CLQ Sq:403.245. Gãy chân trái. Liệt.


Hà Văn Yên, Bình Thuận, B1 CLQ Sq:273.390. Cụt chân phải.


Ninh Chi, Quảng Nam, NQ Sq:181.347. Cụt chân phải.


Ðỗ Vạn Huyến, Quảng Nam, NQ Sq:180.982. Cụt chân trái.


Nguyễn Dâng, Quảng Nam, NQ Sq:118.912. Mù mắt phải. Bị thương ở nhiều chỗ.


Nguyễn Quen, Quảng Nam, NQ Sq:172.248. Cụt bàn chân phải.


Võ Viết Trinh, Quảng Nam, TS1 CLQ Sq:203.691. Cụt chân phải.


Nguyễn Thanh Nhàn, Quảng Nam, HS CLQ Sq:209.452. Cụt chân phải.


Trần Văn Phúc, Quảng Nam, HS ÐPQ Sq:201.247. Bị thương ở mặt, vai phải.


Trần Minh Thêm, Quảng Ngãi, NQ Sq:125.870. Gãy chân trái. Không đi được.


Nguyễn Hữu Thọ, Quảng Ngãi, NQ Sq:126.202. Cụt chân trái.


Huỳnh Tuyên, Quảng Nam, NQ Sq:127.410. Cụt tay trái.


Trần Ðình Liễu, Quảng Nam, HS CLQ Sq:202.757. Cụt chân trái.


Nguyễn Chí Ðây, Quảng Nam,B1 ÐPQ Sq: 632.605. Cụt chân trái.


Ưng Thành, Quảng Nam, B1 CLQ Sq: 205.793. Cụt chân trái.


Bùi Trưu, Quảng Ngãi, B2 CLQ Sq: 211.751. Mù 2 mắt.


Lê Lý, Quảng Nam, HS CLQ Sq:208.679. Cụt chân phải.


Nguyễn Diệu, Quảng Nam, B1 ÐPQ Sq:435.362. Cụt chân phải.


Võ An, Quảng Ngãi, B1 BÐQ Sq:216.778. Cụt bàn chân phải.


Nguyễn Lịch, Quảng Nam, ÐPQ Sq:217.255. Gãy tay phải. Gãy chân phải.


Ðặng Huấn, Quảng Nam, HS CLQ Sq:206.283. Cụt chân phải.


Phùng Ða, Quảng Nam, B1 ÐPQ Sq:531.703. Liệt toàn thân.


Nguyễn Huấn, Quảng Ngãi, NQ Sq:127.173. Liệt 2 chân. Bị thương ở đầu.


Phan Văn Sáu, Ðà Nẵng, B2 BÐQ Sq:212.754. Cụt chân trái.


Trần Nhu, Daklak, Nhảy Dù Sq:207.705. Cụt tay phải.


Ðinh Hữu Nghĩa, Quảng Ngãi, CLQ Sq:208.286. Cụt chân trái.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Thị Tuyết Nga, Quảng Trị, Quả phụ Cố TU Phan Văn An. Tử trận năm 1971.


Phạm Thị Lê, Quảng Trị, Quả phụ Cố HS Nguyễn Tăng Hiệp. Tử trận năm 1971.


Ðặng Thị Ngăn, Thừa Thiên, Quả phụ Cố NQ Trương Hồng. Từ trần năm 1979.


Lê Văn Viên, Thừa Thiên, Tổ phụ Cố HS Lê Văn Dũng. Tử trận năm 1974.


Lê Thị Hảo, Quảng Trị, Quả phụ Cố TS Mai Diệp. Tử trận năm 1970.


Ðoàn Thị Ân, Bình Ðịnh, Quả phụ Cố B2 Trần Xuân Diệp. Tử trận năm 1970.


Phạm Thị Bích, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Lê Lụa. Tử trận năm 1969.


Phạm Thị Sắt, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS1 Lê Khang. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Dỏ, Quảng Trị, Quả phụ Cố Lê Trọng Lưu. Tử trận năm 1963.


Trần Thị Nồng, Quảng Trị, Quả phụ Cố HS1 Dương Năm. Tử trận năm 1970.


Hoàng Thị Thanh, Huế, Quả phụ Cố CBXDNT Nguyễn Bốn. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Lựu, Huế, Quả phụ Cố TU Phạm Văn Phước. Tử trận năm 1972.


Ðặng Thị Nhiễu, Thừa Thiên, Quả phụ Cố NQ Trần Quang Thiêng. Tử trận năm 1967.


Lê Thị Vân, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Nguyễn Tựu. Tử trận năm 1971.


Lê Thị Phúc Diên, Huế, Quả phụ Cố TrU Nguyễn Văn Huế. Từ trần năm 2003.


Nguyễn Thị Hồng, Quảng Nam, Quả phụ Cố ChU Lê Ngọc Lương. Tử trận năm 1965.


Phan Thị Sâm, Thừa Thiên, Tổ phụ Cố ThS Trần Mậu Chỉnh.


Phan Thị Ninh, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Trọng. Tử trận năm 1967.


Phan Thị Ðiều, Quảng Trị, Tổ phụ Cố B2 Mai Văn Chương. Mất tích năm 1973.


Nguyễn Thị Nhớ, Daklak, Quả phụ Cố TU Lê Ngọc Ðịnh. Từ trần năm 2003.


Nguyễn Thị Hiệp, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Sung. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Thị Thanh, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Trần V. Vọng. Tử trận năm 1968.


Phạm Thị Dung, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Ðoàn Văn Xước. Tử trận năm 1966.


Bùi Thị Nhung, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS Nguyễn Viết Thụy. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Thanh, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 Trần Nghị. Tử trận năm 1973.


Nguyễn Thị Mỵ, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Hán. Tử trận năm 1965.


Nguyễn Thị Ga, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Phi. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Nôm, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 Hoàng Văn Tu. Tử trận năm 1963.


Vũ Thị Quý, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 Vũ Ðình Rong. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Mận, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Nguyễn V. Tân. Tử trận năm 1963.

Hồi ký của một đơn vị ở tuyến đầu Bắc Bình Thuận

Ngàn Năm Mây Bay


 


 


Nguyễn Tấn Hợi


Ðại đội trưởng ÐÐ4/TÐ248ÐP/TKBT


 


Tôi Nguyễn Tấn Hợi, cựu trung úy, đại đội trưởng Ðại Ðội 4/Tiểu Ðoàn 248/ÐP thuộc Liên Ðoàn 925 ÐP/BT, do Ðại Tá Lại Văn Khuy làm liên đoàn trưởng, phụ trách an ninh lãnh thổ 4 quận miền Bắc tỉnh Bình Thuận. Liên đoàn có 3 tiểu đoàn DP tác chiến: TÐ 248 ở Tuy Phong, TÐ 212 đóng tại Lương Sơn và TÐ 229 phụ trách vùng Hải Ninh.


Riêng TÐ 248/ÐP đóng tại Tuy Phong là quận cực Bắc Bình Thuận, từ Mũi Cà Ná vào đến Bầu Ðá giáp ranh quận Hòa Ða, trên một lãnh thổ phức tạp, đầy núi non, bãi biển, nhiều đảo và những cánh đồng mênh mông. TÐ có 4 đai đội tác chiến và 1 đại đội chỉ huy công vụ: ÐÐ1-Trung Úy Hàm, ÐÐ2-Trung Úy Quý, ÐÐ3-Trung Úy Ðức, và ÐÐ4 là tôi. ÐÐT/Chỉ Huy Công Vụ lúc bấy giờ là Trung Úy Thức, trưởng Ban 3 là Ðại Úy Tuân, phụ tá là Thiếu Úy Thiện, trưởng Ban Truyền Tin là Trung Úy Hải. BCH TÐ đóng tại cầu Ðại Hòa thuộc quận Tuy Phong. Thiếu Tá Nguyễn Văn Xuân, thuộc binh chủng LLDB về thay thế Thiếu Tá Lê Văn Trung, là tiểu đoàn trưởng cuối cùng. Ngoài ra TÐ còn có Ðại Úy Nguyễn Văn Ngọc, nguyên trưởng phòng 2/TK Bình Thuận, không biết sao bị thuyên chuyển tới chốn này để ngồi chơi xơi nước. Sau tháng 5, 1975, Ðại Úy Ngọc bị tù tận miền Bắc và về Nam vẫn ở tù tại Trại Z30 Hàm Tân gần 13 năm, giống như Phó Tỉnh Trưởng BT Phạm Ngọc Cửu.


Ngày 15 tháng 4 năm 1975, Ðại Ðội 4/248 ÐP nhận được lệnh trở về BCH/TÐ 248, trong lúc đang tăng phái hành quân cho TÐ 212 ở Lương Sơn, đóng tại đập Ðồng Mới, vì lý do áp lực địch tại khu vực này quá mạnh. Là một đơn vị tăng phái hành quân, đại đội của tôi lại đóng bên kia sông Lũy, nên chỉ tự lo lấy thân thôi, dù cách BCH của Liên Ðoàn 925 ÐP tại Lương Sơn khoảng vài cây số. Nói chung là không có được một sự tiếp viện nào ngoại trừ pháo binh và không quân yểm trợ khi cần thiết.


Sáng hôm đó, tôi rút ÐÐ qua sông và ở trên quốc lộ 1 chờ phương tiện di chuyển. Chi khu Phan Lý Chàm có tăng cường cho 2 xe GMC chở quân. Tôi nghĩ cũng lạ, chở một đại đội với quân số cùng trang bị đầy đủ mà chỉ có 2 xe thì làm sao chuyển hết? Tôi có hỏi thì được trả lời, ráng mà sắp xếp sẽ có xe thêm. Lúc này thì cuộc chiến đã nóng bỏng rồi. Lệnh mà thôi, có bao nhiêu sử dụng bấy nhiêu. Ðợt đầu tôi đem 2 trung đội và một tiểu đội viễn thám; Nói về tiểu đội Viễn Thám này tuy chỉ có 12 người nhưng có tầm vóc tác chiến bằng một trung đội. Chuyến đi phục kích và bảo vệ BCH/ÐÐ được trang bị súng đạn, truyền tin cũng như một trung đội, còn lại 2 trung đội tôi giao cho đại đội phó là Trung Úy Ðạt để chờ di chuyển về sau.


Trên đường di chuyển về Tuy Phong tới Bầu Ðá ranh giới của quận Hòa Ða và Quận Tuy Phong vắng vẻ thì bị phục kích. Tôi ở chiếc xe đầu và ngồi kế bên tài xế, khi súng nổ tôi thấy những trái B40 bay qua đầu xe, tài xế đạp thắng, tôi bèn rút cây Colt 45 ra và ra lệnh cho tài xế cứ chạy, cứ giữ vững tay lái, bằng một động tác cực nhanh tôi hất chân gas của tài xế để tự tôi đạp gas chạy hết tốc độ. Ðạn B40 vẫn tiếp tục băng qua đầu xe, tất cả binh sĩ trên xe đều nổ súng bắn trả; Nhờ ơn trên phù hộ, 2 chiếc GMC đã thoát được phục kích và chạy về BCH/TÐ, xe dừng tôi kiểm soát lại thì không có một ai chết hay bị thương, riêng cái bao đựng cây ăng-ten bảy đoạn thì lủng hết không còn sử dụng được.


Sau khi nhận bổ sung đạn dược và lương khô, ÐÐ tôi, lại được lệnh tiếp tục di chuyển ra Cà Ná. Ðiều này cũng lạ, tôi tự nhủ, như vậy 3 đại đội kia đâu? Tại sao phải chờ tôi về để đem ra Cà Ná trong lúc chiến trường Phan Rang, đang dầu sôi lửa bỏng? Ðiều này đã làm cho tôi có suy nghĩ: “Ðã tăng phái ÐÐ tôi cho TÐ 212 đem tôi ra đóng quân tại đập Ðồng Mới, là một nơi đồng không mông quạnh chỉ có cây với những bãi đất khô cằn, không một ngọn cỏ mọc, rồi bây giờ họ chờ cho bằng được tôi về rồi thảy ra tuyến đầu. Còn 3 vị ÐÐT kia đâu rồi mà phải chờ tôi di chuyển ra Cà Ná? Tuy nhiên lệnh là lệnh tôi phải thi hành, tôi tiếp tục thẳng tiến, nhìn lại những người lính thân yêu mà tội nghiệp cho họ, linh tính và sự suy nghĩ của một cấp chỉ huy chiến trường, tôi tự nhủ rằng có thể kỳ này ra đi là không có ngày trở lại. Nhưng thân phận của Người Lính VNCH là thế đó, không thế lực gửi gấm, không tiền bạc lo lót, thì tác chiến muôn năm là cái chắc, lon lá huy chương, chức vụ văn phòng, bốn bên liên hợp, này này nọ nọ, người lính nghèo đâu có bao giờ mơ ước, thậm chí trại gia binh cũng tước đoạt để cấp cho phe đảng… Nghĩ tới niềm đau và nước mắt như vậy, song vẫn cứ đi, tôi ra lệnh cho xe khởi hành.


Trung Úy Thức ÐÐ/CHCV, hiện ở Texas-Hoa Kỳ, có kể cho tôi nghe qua điện thoại: Tại BCH/TÐ, Thiếu Tá Xuân và Trung Úy Hải Truyền Tin cho biết là phải đi họp ở Phan Rí hay tại BCH Tuy Phong, và đã đem tất cả máy truyền tin theo (?),cho nên Thức không có máy để liên lạc được với tôi đành chịu. Khi tình thế thật nguy ngập, Thức cùng với Thiếu Úy Thiện chạy về chi khu Tuy Phong vì nơi đây còn vợ và 3 đứa con của Thức. Thức cõng 1 đứa, Thiện cõng 1 đứa và vợ Thức dẫn 1 đứa chạy ra biển để tìm ghe di tản. Khi đến nơi thì chỉ có Thức và Thiện là quân nhân nên được cho ra tàu, còn vợ và 3 con ở lại; gạt nước mắt, vợ Thức dẫn 3 đứa con trở lại, kể từ đó mất liên lạc không còn biết tin tức gì nữa. Nghĩ cũng thật đau thương cho cuộc đời của những người lính, trong khi đó vợ và con của những quan quyền, thời nào, cũng hưởng được mọi sung sướng, cho tới lúc tàn cuộc cũng may mắn hạnh phúc như thuở nào.


Trở lại trận chiến, Cà Ná là ranh giới của TK Bình Thuận và TK Ninh Thuận, qua khỏi bảng chia ranh giới chừng vài chục thước là có quán Cà Ná Quán, nơi đây xe chở hành khách từ Sài Gòn ra thường hay ghé vào quán này ăn cơm trưa. Sở dĩ tôi biết là vì đã từng đóng quân ở đây. Vùng này có một ngọn núi đối diện với Cà Ná Quán, kế bên là Dinh Cô, muốn lên phải leo 99 bậc thang xây bằng đá. Từ tấm bảng chia ranh giới về hướng Phan Thiết, một bên là núi, một bên là biển, mà hiểm trở nhất là cây cầu có tên là cầu Ðá Chẹt.


Cầu này nằm trên Quốc lộ 1, giữa một bên núi cao, một bên biển thấp, nối tiếp có thêm mấy cây cầu nhỏ, thật hiểm trở vô cùng. Nhiều lúc tôi đã có những suy nghĩ là phải triệt hạ mấy cây cầu này để làm chậm bớt sự di chuyển của quân CSBV, vì cầu sập muốn đi qua, Công Binh của quân CS phải cần có thời gian tái tạo, nhưng rồi còn người dân họ muốn đi tìm tự do thì sao?, nghĩ thì nghĩ vậy nhưng rồi mất đi như một ảo tưởng. Vì tình hình biến chuyển quá nhanh, nên sau khi liên lạc nhận lệnh từ BCH/TÐ, đại đội tôi bỏ Cà Ná rút về xóm Vĩnh Hảo, nhưng nhận thấy đây không phải là vị trí phòng thủ, nên tôi lại di chuyển tiếp tới Sở Nước-Suối Vĩnh Hảo. Ðối diện về phía bên kia QL1, có một hòn núi không cao lắm, nguyên là căn cứ pháo binh của Mỹ. Tôi chọn đóng quân ở đây, vì nó là một vị trí phòng thủ thiên nhiên rất lý tưởng. Hơn nữa, nếu nguy cấp, ÐÐ có thể rút ra phía sau núi, gần sát bờ biển. Chuyện đã đến nước này rồi, thân phải lo thân, không những mình tôi mà toàn bộ số lính thân yêu đã theo tôi trong suốt đoạn đường gian khổ.


Khoảng 10 giờ sáng ngày 16 tháng 4, 1975, tôi đang ở trên ngọn núi đối diện Sở Nước Suối Vĩnh Hảo, đặt ống dòm tôi thấy đoàn xe bụi mù mịt. Ngó lại mấy cây cầu, phải chi trước đó tôi đã có nói là phải tính toán nó đi, thì giờ đây, dĩ nhiên chận đứng được đoàn xe này rồi. Việc này chính tôi có đề nghị với BCH/TÐ và nơi đã trình lên chi khu cùng tiểu khu, nhưng không thẩm quyền nào quyết định nổi, vì lúc đó mặt trận Phan Rang còn đang tiếp diễn, làm sao có thể phá cầu, trên đường rút lui của đoàn quân?


Rồi tới lúc nguy ngập, tôi lại xin lệnh phá Cầu Ðá Chẹt nhưng cũng không được chấp thuận. Sau này gặp lại cựu Trung Úy Thức, anh cho biết là BCH/TÐ có xuống BCH Tuy Phong để bàn thảo chuyện này, nhưng không thấy thực hiện gì hết. Tới khi Tôi liên lạc về BCH/TÐ, báo cáo, là đã nhìn thấy xuất hiện đoàn xe bụi tung mù trời, gần xóm Vĩnh Hảo, cách chỗ tôi đóng quân chừng 5-6 cây số và cách BCH/TÐ khoảng hơn 10 cây số và xin phi vụ giội bom đoàn xe trên. Lúc đó, tuy đã được Trung Tâm Hỏa Lực chấp thuận, nhưng vì tình hình chiến trường đang sôi động khắp nơi, nhất là tại các mặt trận Phan Rang, Phan Thiết và Xuân Lộc. Hơn nữa, phi trường Phan Rang thì đã mất, chỉ còn phi trường Biên Hòa. Tôi cố liên lạc về BCH/TÐ, kể cả BCH Tùy Phong nhưng không nơi nào trả lời, vì đã di tản ra chiến hạm Hải Quân 503 trước khi đoàn xe CS tới, vì vậy mới gặp thiếu tá quận trưởng Tuy Phong là Hà Văn Thành ở trên tàu.


Thật sự lúc đó, đơn vị của tôi chưa hề chạm địch, nên khi liên lạc được phi vụ, khoảng 10 giờ sáng. Tôi đã liên lạc với phi công và báo cáo mục tiêu xin oanh kích nhưng không hiểu vì lý do gì, hai chiếc F-5 lại thả hai trái bom xuống vị trí đóng quân của Tôi, rồi bay mất về hướng Nam. Cũng may, bom lạc ra ngoài nên không có ai bị thương vong. Ðây có lẽ vì áp lực phòng không lúc đó rất nặng, nên phải bay cao ngoài tầm pháo của địch, vì Tôi vẫn còn nghe họ gọi danh hiệu của tôi lúc đó là Bản Thế theo đặc lệnh truyền tin, song tôi không dám lên tiếng, vì sợ lại bị KQ thả bom lầm như trước.


Lúc này ÐÐ chỉ còn 2/3 quân số, vì khi rời Lương Sơn, tôi đã giao cho ÐÐP chỉ huy 2 trung đội còn lại, trong lúc chờ phương tiện. Ðây cũng là điều may mắn đã xui khiến chi khu Phan Lý Chàm cung cấp không đủ xe để di chuyển toàn đại đội về Tuy Phong. Nếu không , tại trân phục kích ở Bầu Ðá, có nhiều xe thế nào cũng dính. Ngoài ra nếu đủ quân số, phải rải quân rộng, chắc chắn sẽ bị ăn bom của KQ bỏ lầm.


Lúc này tại Tuy Phong chỉ còn có một mình ÐÐ4 (-) của TÐ248 ÐP mà thôi, chính tôi cũng không biết sẽ đi về đâu vì mọi liên lạc với BCH/TÐ và chi khu coi như bị cắt đứt. Ðứng trên núi cao, qua ống dòm tôi thấy trên Quốc lộ 1, dân chúng chạy lánh nạn đầy đường, bằng đủ loại phương tiện, kể cả xe đạp.Thấy vậy, tôi xuống dọ hỏi, mới biết đó là dân chúng Vĩnh Hảo, khi thấy đoàn xe của VC tới, nên rủ nhau bỏ nhà di tản. Họ còn cho biết đoàn xe của bộ đội Cộng Sản rất dài, trong số này có nhiều xe GMC tịch thu của TK Ninh Thuận bỏ lại, khi mặt trận Phan Rang tan vỡ, hiện đang ngừng ngay trước chợ…


Tôi có nghĩ là sẽ rút về Phan Thiết nhưng làm sao được, vì phải di chuyển cả một chặng đường xa xôi, mà tôi là tuyến đầu. Bởi vậy, tôi đem 2 trung đội xuống nằm ở sát chân núi, trước mặt là 1 giao thông hào, dùng thoát nước mưa, để khỏi hư mặt lộ. Nhờ nó, mà đơn vị đã rút an toàn ra bờ biển, bởi vì xe hay chiến xa cũng không vượt qua được cái giao thông hào. Tôi để lại Tiểu Ðội Viễn Thám, nằm kích ở lưng chừng núi có gì yểm trợ, vì ở trên cao không sợ lạc đạn. Tới đường cùng rồi, những nghẹn ngào uất ức không làm sao giải tỏa được. Tôi xuống chận dân để hỏi tình hình tiếp, vì lúc đó đoàn xe còn đứng chưa di chuyển và được trả lời là có 1 chiếc xe Jeep sắp sửa chạy trước để đến đây, tôi nghĩ đoàn xe chưa đi, tôi đặt ống dòm nhìn thì thấy vẫn yên tĩnh, nếu 1 chiếc xe thì tôi lượm liền, chứ 1 đoàn quân thì vô vọng, tính cho cùng thì cũng chỉ trứng chọi với đá. Nói thực lính ÐPQ chúng tôi làm gì có kinh nghiệm đánh chiến xa, chính bản thân tôi là đại đội trưởng cũng chưa có kinh nghiệm đánh chiến xa ngoài lý thuyết, nhưng rất có kinh nghiệm về bộ chiến. Tôi ra lịnh 1 chính, 1 yểm trợ, dù tôi biết rằng sau lưng tôi không có ai, chỉ có cây cối, đồi núi chim muông và những loài thú lạc lõng trong tiếng bom nổ. Thân tự lo thân, tôi chuẩn bị để tiêu diệt chiếc xe Jeep này, nằm chờ, chờ đến khi trong tầm nhìn thì không có chiếc xe Jeep nào hết mà là 1 đoàn xe, chạy đầu là chiếc PT76 thì phải. Việc gì đến đã đến, không thèm sự đợi chờ một người yêu không đáng yêu. Súng nổ, vẫn cứ nổ, đoàn xe dừng lại, súng vẫn cứ nổ, tôi thấy chung quanh mình toàn là lửa với lửa. Tôi ra lệnh cho tất cả theo đường thông thủy, từ đó an toàn có cây cối và đá bảo vệ, che kín, lâu lâu dùng súng cối bắn ra quốc lộ, chúng cứ bắn vào, nhờ thế mà tôi đã hướng dẫn đơn vị ra tới bờ biển. Chính tôi ra lệnh bỏ tất cả quân trang mang theo cho nhẹ, chỉ súng đạn, lương khô, đi theo con đường thông thủy đâu phải chuyện dễ.


Nói tới vùng biển từ Cửa Xuất tới Long Hương (chi khu Tuy Phong) tôi nằm ở giữa, đến khi ra được tới bờ biển thì đã gần tối rồi. Chạy dọc bờ biển có đủ loại cây mọc, nào cây Ma Vương thấp có gai nhưng trái ăn rất ngon, thêm những bụi rù rì mọc từng đám nhưng có khoảng cách, đây chính là sự an toàn cho cho đơn vị, tôi ra lệnh đào hầm trong những bụi rù rì và hy vọng tàu Hải Quân chạy qua. Nhờ còn có máy và các loại đặc lệnh truyền tin, nên tôi đã gọi cầu cứu khắp nơi, nhưng chẳng một ai hồi đáp. Không lẽ số phận tôi sinh ra làm bia đỡ đạn, còn những lính tráng khác của mình nữa cũng chung số phận sao? Những người mà bao năm sương gió, khổ cực, đã theo tôi trong suốt đoạn đường chinh chiến.


Trời càng về đêm, càng âm u thê lương không thể tả, những khuôn mặt lính mệt mỏi, cay đắng xen lẫn ngậm ngùi, cho số phận của con người VN bất hạnh, nhưng không một oán hờn gì cả, nếu có chỉ trong lòng. Tôi cảm nghĩ tất cả lính của tôi cũng có những cảm nghĩ gì đó, nhưng mà có một điều tôi cam đoan rằng là có tôi, tôi là cấp chỉ huy không bỏ họ, bằng mọi giá phải đưa họ đi dù chỉ là phương trời vô vọng. Họ thấy an tâm, dù sao ở giữa cõi trời đất mênh mông, thê lương còn có tôi. Tôi rất tự hào điều này. Tất cả như bất động giữa đồng vắng, trong lúc đó, biển cả vẫn phẫn nộ, nổi sóng, không biết biển cả nổi sóng phẫn nộ vì thương hại giùm cho những người lính bất hạnh, nên cùng hòa nhịp cho kẻ khốn cùng, đã tới được bờ biển và gọi cấp cứu, không biết bao nhiêu lần nhưng đều vô vọng. Trong lúc đó, có nhiều toán du kích di chuyển về hướng Long Hương, quận Tuy Phong nhưng tôi ra lệnh không nổ súng. Xa xa vọng lại, những tiếng nổ long trời, tôi đoán là những kho hậu cứ của chi khu Tuy Phong bị nổ.


Lúc đó không biết đã mấy giờ rồi nhưng trời tối đen như mực, sóng biển vẫn phẫn nộ, đập vào bãi cát như có vẻ tức giận một điều gì? Cái đồng hồ của tôi trong lúc di chuyển theo đường thông thủy đã bị vướng mất, đó cũng là một kỷ niệm, bởi vì nó đã theo tôi suốt đoạn đường chinh chiến, mất một cái đồng hồ đã sử dụng tới 7 năm thì không tiếc, mà mất một vật kỷ niệm mới ngậm ngùi.


Sau khi đào hầm hố xong, tôi suy nghĩ đêm đã xuống rồi, rút băng qua QL1 để về Phan Thiết thì chỉ là vô vọng, không lương thực, mà đạn dược thì thiếu thốn, có đi thì cũng chả biết đi về đâu. Tôi vẫn gọi, đến nước này thì cũng bước đường cùng, nhưng có sự thân yêu, dầu sao cũng còn số lính của tôi, tới giờ chót vẫn nghe lệnh tôi, đó cũng là một an ủi cuối cùng.


Giữa lúc tuyệt vọng não nề, thì gặp được tiếng trả lời, tôi không rõ tại vì tôi không có tần số đó, sau này tôi mới biết là họ đã rà vì nghe tôi gọi quá chừng. Xưng danh là Giang Ðoàn 27 từ Phan Rang vô, nhưng họ bảo tôi nếu có ai xác nhận anh là Bản Thể là tôi vô bốc anh liền. Kể cũng thật may, lúc đó tôi nhận được tiếng của Thiếu Tá Hà Văn Thành, đã xác nhận tôi là Bản Thể tức là danh hiệu của đại đội trưởng lúc đó theo đặc lệnh truyền tin. Nhờ vậy chúng tôi được cứu sống.


Trong lúc đợi chờ tàu HQ vào vớt, tôi có dặn lính khi gác thì nằm xuống, đêm tối như mực, không thể nào đúng gác mà thấy được, tại vì ở bờ biển mà, chỉ có nằm xuống mới thấy dạng người ở ngoài biển vào thôi. Cùng lúc, nhìn về hướng chi khu Tuy Phong tiếng nổ vẫn không dứt. Mông lung suy tư và chờ đợi, lúc này phải nói là tâm tôi rối bời, không biết Hải Quân hứa vào “bốc” chúng tôi có hay không, hay là chờ chết, chỉ đến sáng mai thôi, bình minh vừa ló dạng đem bao nhiêu nguồn vui cho mọi người là lức tôi chỉ chờ chết. Chết với tôi lúc đó thì cũng không có một ý niệm nào, mà lúc đó tôi rất căng thẳng. Nói là hầm trú ẩn chứ đó chỉ là một cái hố đào sâu che cái ponsô cho tôi ngồi ở dưới rọi đèn pin gọi các nơi. Gọi Hải Quân tôi chấm tọa độ và Hải Quân hứa sẽ vào bốc ra, chờ và chờ. Tôi không nhớ rõ thời gian chắc có lẽ là nửa đêm thì phải, sương biển đã thấm lạnh đôi vai người lính, thực ra đời lính chiến tôi có đụng chạm những chuyện như thế này tuy vậy còn có những đơn vị bạn yểm trợ, sương lạnh bờ vai cũng chỉ là những đêm đóng trên những ngọn đồi dọc theo QL1 có đủ thời gian ngồi nhìn trăng lên mà lòng cảm thấy một cái gì lý thú trong gian khổ. Còn cái này thì hết biết rồi. Tôi dặn lính gác rất là cẩn thận bởi vì từ ngoài biển khơi có người vào là phe ta.


Có 1 người lính chạy tới báo tôi biết là có 2 người từ ngoài biển đi vô và yêu cầu gặp tôi. Tôi bước tới, 2 người mới tới trong đêm vắng của biển cả, tôi thấy họ mặc đồ gì lạ quá, 2 người hỏi tôi có phải anh là đại đội trưởng không thì tôi nói là tôi. Rồi 2 người 1 phải 1 trái xốc nách tôi nhảy xuống biển và đi luôn, tôi nghe 1 trong 2 người nói anh ngước mặt lên để khỏi bị nước vô mũi, miệng, tôi đưa anh đi, tôi độ chừng chắc cũng nửa tiếng đồng hồ thì bước lên trên một vùng đá san hô, lúc đó tôi mới hiểu là chiếc tàu họ đem vào vì đêm tối đã cỡi trên rặng san hô rồi. Họ bảo vì đêm tối không thấy rặng san hô. Họ báo cho biết là họ chỉ được lệnh “bốc” tôi ra thôi, tôi năn nỉ xin vui lòng cứu những đồng đội của tôi nữa, sau này khi vào Vũng Tàu tôi có gặp 2 vị trung úy đó nhưng đã quên tên, xin cảm ơn 2 vị.


Cuối cùng 2 vị trung úy đồng ý cho lính tôi ra nhưng phải lội ra chứ không bốc được vì lúc đó tàu còn nằm trên rặng san hô. Tôi mượn máy truyền tin gọi vào bờ và ra lệnh cứ lội ra trước mặt gần lắm, tàu đã bị mắc cạn rồi, toàn bộ súng đạn, máy truyền tin cứ đội lên đầu đi ra đến khi nào bắt đầu lội là thả hết xuống biển, tuyệt nhiên không để lại một cái gì ở bờ biển hết. Lại một lần nữa, ơn trên phù hộ cuối cùng toàn bộ đơn vị tôi cũng ra được. Hóa ra đó là Duyên Ðoàn 27 đóng tại Phan Rang, và sau đó đưa chúng tôi ra chiếc Duyên Vận Hạm 503 đang nằm ở gần Vịnh Cà Ná.


Mờ sáng là đơn vị tôi đã lên chiếc Duyên Hải Vận 503, lúc đó tôi có gặp Thiếu Tá Thành quận trưởng quận Tuy Phong, tôi có đôi lời cảm ơn cứu tử. Nếu không có Thiếu Tá Thành xác nhận thì tôi cũng không bao giờ ra được chiếc 503 mà mấy vị trung úy HQ đã phải lặn lội dưới nước biển trong đêm khuya để mang tôi ra ngoài tàu. Ðó cũng là một ý niệm tình huynh đệ chi binh. Trong khi tôi đã ở với các ông không biết bao nhiêu lâu, buồn có vui có, đủ mọi chuyện trên đời tuy tôi không kể ra đây. Nhưng với 2 vị trung úy HQ, tôi đâu có ở với 2 vị Hải Quân đó mà chỉ gặp nhau bằng liên lạc truyền tin mà họ đã “bốc” tôi rồi, như vậy LÐ 925/ÐP và TÐ 248/ÐP nghĩ coi thế nào?


Ðứng trên chiếc Duyên Hải Vận 503, khoảng 10 giờ sáng, con tàu đang bấp bênh trên biển với những cuộn sóng thật dữ dội, tôi nhìn vào đất liền thấy những mảnh kiếng chiếu ra nhiều vô kể như sao lấp lánh trên giải Ngân Hà trong bầu trời đêm. Vì Cửa Xuất không phải là cảng cập bến cho loại tàu lớn như chiếc HQ. 503, nên tôi thấy các vị sĩ quan Hải Quân trên tàu, đã chận những chiếc ghe đánh cá lúc đó, cho họ dầu và nhờ chạy vào bờ bốc lính ra… Những hành động trân quý này, thật đúng tình huynh đệ chi binh của QLVNCH.


Khi công tác cứu vớt lính còn đang tiếp diễn, thì những đạn pháo từ trong bờ bắn ra, bởi vì chiếc HQ- 503 ở rất gần Vịnh Cà Ná. Ðó là đạn 130 ly bắn trực xạ của CS, những trái đầu tiên bay qua tàu và rớt ở xa, tôi nghe chiếc loa trước pháo đài chỉ huy kêu cầu cứu, rồi những trái sau có lẽ là trúng pháo tháp chỉ huy đầu tiên và sau đó là trên boong, trên tàu lúc này thì ít người thôi, nếu lúc đó có vào khoảng vài trăm người thì thương vong rất là nhiều, dầu tôi là Bộ Binh nhưng không biết chỗ nào để ẩn núp, đành chịu trận, những tiếng nổ thật chát chúa như muốn bể tung đầu. Bỗng dưng tôi thấy 1 nắp hầm bật lên, tôi và số ít chạy xuống lòng tàu, lúc này tàu lắc dữ lắm. Tôi chạy ra trước mũi rồi lại chạy lên boong trong tư thế vừa đứng vừa ngã nghiêng, vì con tàu đã bị thương. Rồi nó lắc lư dữ dội, có lẽ tàu ở sóng ngang nên khi sóng đập vào mạn hông là tàu nghiêng, hết đập là tàu đứng, cứ thế tôi phải vịn vào lan can tàu để rồi cùng lắc lư với nó, nhìn ra ngoài khơi thấy có 5 cột khói bốc cao (lúc đó chiếc 503 gọi cấp cứu), cứ thế hải pháo bắn vào bờ như một bầy kên kên, quà quạ.


Trong tình huống như thế, mà lính của tôi còn lo lắng cho cấp chỉ huy của mình, khi đưa cho tôi 2 cái bi-đông không có dây đeo, để tôi tròng vào cổ làm phao khi tàu chìm. Nhưng “phước bất trùng lai,” đây là lần thứ 3, ơn trên phù hộ. Tiếng súng bắn từ bờ biển đã im bặt vì hải pháo bắn vào rất dữ dội, nên VC chịu không nổi đã rút hết. Tàu bị thủng ở bên hông nhưng nhờ có 5 chiến hạm khác tới cứu, hai chiếc dìu bên hông nên dần dần chiếc 503 trở lại bình thường và bơm nước ra và cột tàu để kè chiếc bị thương đi trong đêm tối. Mệt mỏi ê chề, tôi đã thiếp đi, đến khi tỉnh dậy đã thấy gần đất liền và tàu cập bến Vũng Tàu vào khoảng 10 giờ sáng.


Ðầu tiên là 9 chiếc băng ca phủ dra trắng. Xin 1 phút mặc niệm cho hương hồn những vị đã vì Tổ quốc vong thân. Khi đơn vị chúng tôi lên bờ thì đã có Quân Cảnh túc trực tại chỗ để thu súng đạn. Súng đạn gì nữa, đã bỏ hết dưới biển rồi, duy nhất một kỷ vật luôn luôn mang theo trong người là tấm thẻ bài cũng đã yên vị trong lòng biển cả mênh mông, còn tấm kia đưa cho bà xã cất giữ, phòng khi có mệnh hệ gì còn có nó để nhận xác, và giờ đây tấm thẻ bài kỷ vật này tôi còn đang giữ khi đi định cư ở Mỹ.


Quân Cảnh hướng dẫn đơn vị tôi lên chiếc GMC và chạy. Khi đến nơi họ cho biết đây là Trung Tâm Huấn Luyện Vạn Kiếp, nơi đây họ báo rằng TK Bình Thuận chưa mất và phải tìm đường trở về. Lạ quá, lúc đó là buổi sáng ngày 18 tháng 4, 1975 đúng là Bình Thuận chưa mất, mà mất vào ngày 19 tháng 4, 1975 trong khi tôi ở tuyến đầu. Tôi có trình bày là không thể nào về lại Bình Thuận được vì ngày tôi đi là Cà Ná đã mất rồi. Tôi ở lại trong TTHL Vạn Kiếp nhưng hình như là khu tiếp tân. Cuối cùng họ bảo tôi xem có ai để nhận dạng tôi hay không? Thật ra thì lúc ấy chưa có ai ở Bình Thuận vào cả mà chỉ có đơn vị của tôi và một số ít sĩ quan và binh sĩ của TÐ tôi và CK Tuy Phong đã lên chiếc 503 ngày trước như đã kể trên thôi. Ðến đây thì tôi nhớ lại lúc trước nguyên tôi là đại đội phó của Ðại Úy Lộc khi tôi mới là thiếu úy, đến khi lên trung úy anh Lộc khuyên tôi còn trẻ nên đi học khóa đại đội trưởng và cũng chính anh Lộc đã lập văn thư cho tôi, sau đó anh Lộc cho tôi biết anh đổi về TTHL Vạn Kiếp, nhờ vậy nên tôi báo cho họ là trước kia đại đội trưởng của tôi là Ðại Úy Lộc, ở Sông Mao có vợ là chị Thu xin họ thông báo tên tôi và khoảng chừng nửa giờ sau anh Lộc chạy ra nhận, vậy là ơn trên phù hộ một lần nữa, mọi thủ tục giấy tờ, và lính tráng nhận phần ăn cũng đều do anh Lộc, rồi từ đó các đơn vị Bình Thuận cũng đến.


Nhân đây, mặc dù anh đã là người thiên cổ ở trại tù ngoài Bắc, xin một chút hoài niệm về anh, vì anh đã giúp đỡ tôi tận tình, để nhớ đến người xưa là đại đội trưởng của tôi, xin chân thành cảm ơn anh, cầu nguyện hương hồn anh siêu thoát, xin ơn trên phù hộ cho chị và mấy cháu.


Giờ đây đã hơn 30 năm, tuy không nhớ hết từng chi tiết, nhưng khúc phim trận đánh sở nước suối Vĩnh Hảo vẫn như đang diễn ra từng khúc. Tôi không phải nhà văn, chỉ nhớ đâu viết đó, viết lách thì mông lung, không thứ tự thiếu đầu đuôi tuy nhiên có nhiều điều vẫn nhớ nhất là, khi nằm trong trại tù Quân Khu 7 ở Long Khánh vào khoảng trưa ngày 30 tháng 4, 1975 lính CS đem lại một cái radio bảo để nghe Dương Văn Minh đọc lệnh đầu hàng. Nhớ lúc kho đạn nổ trước ngày bầu cử Quốc Hội của CS, nhớ nhà máy xay lúa bị cháy trơ xương, chỉ còn cái trục quay là không cháy nổi, nhớ những nhà tiền chế sau cơn nổ, sườn nhà cong như sợi dây kẽm, nhớ mặc bộ đồ tù có sọc y như tù binh Mỹ bị nhốt ở Hỏa Lò Hà Nội, nhớ những bao đựng quần áo phát cho những con người phải nói là “cá đã vào rọ: mà tôi đọc được là “Nhân dân Trung Quốc thân tặng tù binh Việt Nam.”


Không biết nhân dân Trung Quốc có biết điều này không, đó là anh tặng tôi để che thân thể, nhưng chắc gì nhân dân Trung Quốc đã đủ ấm no đâu, mà phải lo cho những người ở đâu đâu; Nhân đạo ư! Không. Cộng Sản làm gì có nhân đạo. Ðoạn hồi ký này tôi viết ra, song ở trong đây, tâm tư tôi không có gì là hằn học cả, mà chỉ muốn nói lên những suy tư đã ở trong tôi hơn 30 năm. Ðiều này không có nghĩa là tôi muốn khơi dậy một quá khứ. Mà tôi chỉ muốn cho mọi người biết rằng trong những giờ phút cuối cùng ở đầu phía Bắc tỉnh Bình Thuận, vẫn còn ít nhất 1 đơn vị đang chiến đấu chống lại đoàn xe CSBV và tìm đường triệt thoái để bảo toàn cho mạng sống của những người lính đã can trường chiến đấu cũng như cha ông và đồng đội tôi đã đổ nhiều xương máu, chống lại miền Bắc hiếu chiến để gìn giữ miền Nam Việt Nam tự do.


Ðây là trận đánh có tên trong Quân Sử VNCH: Trận Sở Nước-Vĩnh Hảo (Bình Thuận).


Ðây là trận đánh có đại bàng chỉ huy, đó là tôi: Trung Úy Nguyễn Tấn Hợi ÐÐT/ÐÐ4/TÐ248 ÐP thuộc Liên Ðoàn 925 ÐP/BBT. Ngoài ra còn có đại bàng lớn là Thiếu Tá Hà Văn Thành, quận trưởng kiêm CKT chi khu Tuy Phong-BT, không có xác nhận, được ÐÐ27 và HQ-503 cứu vớt, ngày nay chúng tôi không còn sống. Ðó là sự thật của lịch sử, không ai bóp méo được.


Philadelphia, Pennsylvania, mùa Thu năm 2006

Khánh Ly không hát tại Việt Nam trong tháng 11

Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER  (NV) – Truyền thông Việt Nam hôm 24 và 25 Tháng Chín loan tin, ca sĩ Khánh Ly “được cấp giấy phép” về Việt Nam trình diễn trong tháng 11 tại “4 chương trình do công ty TNHH giải trí Ðồng Dao tổ chức tại 3 thành phố lớn: Hà Nội, Ðà Nẵng và Sài Gòn.”










Ca sĩ Khánh Ly (Hình: Trần Duy Đức)


Tuy nhiên, trả lời phỏng vấn báo Người Việt hôm 25 Tháng Chín, ca sĩ Khánh Ly nói “chưa biết gì về tin này,” và rằng “từ nay đến tháng 11, kéo dài đến Tết Âm Lịch, Khánh Ly hoàn toàn chuyên tâm cho chương trình CD & DVD Thánh Ca Dâng Mẹ và Thiên Chúa, kỷ niệm 50 năm ca hát, thực hiện tại Nhà Thờ Kiếng tại Quận Cam, California.”


Truyền thông Việt Nam đăng tin, theo nhà tổ chức (công ty TNHH giải trí Ðồng Dao), “chương trình đầu tiên sẽ diễn ra vào tháng 11, cùng khách mời là Elvis Phương, Tuấn Ngọc và Hà Anh Tuấn.”


Theo lời Khánh Ly, “Tuần lễ cuối tháng 11 dành hẳn cho chương trình hát Thánh Ca, tạ ơn Thiên Chúa và Ðức Mẹ, diễn ra vào ngày 30 tháng 11, tại Nhà Thờ Kiếng.”


Sau buổi lễ đó, và kéo dài trong nhiều tháng, Khánh Ly cùng “đồng hành với nhiều ca sĩ trẻ đến nhiều nhà thờ trên khắp nước Mỹ để hiến tặng CD Thánh Ca.”


Về thông tin ca sĩ Elvis Phương sẽ cùng có mặt với Khánh Ly trong chương trình này, bà Lệ Hoa, vợ và cũng là người đại diện của ca sĩ Elvis Phương, cho báo Người Việt biết: “Chúng tôi không nhận hợp đồng nào với công ty Ðồng Dao trong tháng 11. Anh Phương đã có lịch trình diễn ở Mỹ trong suốt tháng này.”


Hôm 24 và 25 Tháng Chín, các báo điện tử như Thanh Niên, Vnexpress, Dân Trí,… loan tin giấy phép này mang số “691/NTBD-PQL” do Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn thuộc Bộ Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch (VH-TT-DL) cấp.


Các báo này nói thêm, “với lần trở về biểu diễn này, đây là cuộc gặp gỡ khán giả trong nước lần đầu tiên sau hơn 30 năm xa quê của Khánh Ly và cũng là dịp kỷ niệm 50 năm ngày Khánh Ly bước chân vào con đường ca hát (11/1962 -11/2012).”


Báo Thanh Niên cho hay, “Sẽ có khoảng 28 ca khúc được chọn thể hiện, hầu hết đều đã được phổ biến tại Việt Nam. Ðáng nói, trong 2 nhạc phẩm của nhạc sĩ Vũ Thành An (theo dự kiến của kịch bản), có một sáng tác vừa được nhạc sĩ viết tặng Khánh Ly.”


Vẫn theo báo Thanh Niên, “Ban tổ chức đang chuẩn bị thủ tục xin phép từ phía nhạc sĩ, cũng như Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn để có thể giới thiệu đến công chúng trong chương trình này.”










Chương trình Ghi dấu 50 năm sân khấu của ca sĩ Khánh Ly sắp tới.


Riêng báo Dân Trí hôm 25 Tháng Chín dẫn lời ông Nguyễn Thành Nhân (trưởng phòng Quản Lý Biểu Diễn và Băng Dĩa, Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn) xác nhận việc này, và cho biết thêm ngoài ca sĩ Khánh Ly, ca sĩ Bằng Kiều cũng được “cấp giấy phép.”


“Cục đã ký giấy phép đồng ý cho ca sĩ Khánh Ly và Bằng Kiều về Việt Nam biểu diễn từ giờ cho đến hết tháng 12. Chương trình cũng như các ca khúc sẽ được cục kiểm duyệt chi tiết và chặt chẽ sau khi có kịch bản cụ thể.”


Ông Nguyễn Thành Nhân nói thêm với báo Dân Trí, “sau tháng 12 năm 2012, hai ca sĩ này muốn biểu diễn tiếp tại Việt Nam thì các đơn vị tổ chức biểu diễn phải xin giấy cấp phép tiếp và cơ quan có chức năng sẽ xem xét và đưa ra quyết định của mình.”


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Suy nghĩ của một bạn trẻ khi nghe nhạc thời chinh chiến

 


 Phan Nguyên


(một du học sinh VN)


 


Là một người khách bất chợt, vô tình xem được chương trình Asia 50 “Anh Không Chết Ðâu Anh” Nhật Trường-Trần Thiện Thanh. Có những điều chợt nghĩ tràn về, cũng như có những điều muốn nói chợt phủ tuôn trên mặt giấy, mà tôi cũng không ngờ.


Chìm đắm trong không gian âm nhạc với 25 bài hát của tác giả Trần Thiện Thanh, có lẽ đâu đó, những khán giả đầu tiên của bộ DVD này đều có những tâm trạng khác nhau. Người thì im lặng về quá khứ xuân xanh của đời mình, người thì ứa nước mắt với những kỷ niệm riêng vẫn còn lẩn khuất dày vò mình cho đến tận giờ… và với ai thưởng thức âm nhạc thì vẫn ngộp thở bởi sự bất ngờ mới mẻ đến từ điều hết sức quen thuộc: Không ai nghĩ rằng một tác giả đầy chất bình dị, đại chúng như Trần Thiện Thanh lại đồ sộ, sâu sắc và nhân bản như vậy. Thế giới đã đổi thay lắm rồi. Bên ngoài không còn súng nổ. Không còn những tiếng trực thăng vội vã trên đầu và những lần gói ghém hành trang để ra đi…. nhưng quá khứ vẫn làm người ta nhói tim trước những điều còn dở dang của cuộc đời riêng, của lịch sử chung mỗi khi chạm đến.


Là một người sinh ra ở cuối thập niên 70, cuộc chiến tranh Việt Nam với tôi là một điều xa lạ. Nhưng âm nhạc của Trần Thiện Thanh thì lại rất quen thuộc. Mỗi ngày, giữa thời khốn khó sau chiến cuộc, âm nhạc Trần Thiện Thanh vẫn vang lên ở mọi nhà. Trong những con hẻm sâu khúc khuỷu, chú xích lô nghỉ trưa úp chiếc nón trên mặt nằm nghe Lâu Ðài Tình Ái bên chiếc máy cassette con con. Rồi đêm về, giữa canh khuya, trong căn nhà ọp ẹp, đâu đó văng vẳng buồn buồn nghe tiếng nhạc Rừng Lá Thấp thấp thoáng trong giấc mộng đêm hè. Một Trần Thiện Thanh, một Nhật Trường vẫn có sức sống bền bỉ, len lỏi ngụ cư trong dòng đời, không hề bị lãng quên theo năm tháng.


Người ta có thể nói Nhật Trường-Trần Thiện Thanh là người nhạc sĩ biết khai triển những câu chuyện vô danh để biến nó thành những tượng đài của thời cuộc. Rất có thể như vậy. Nào là Mộng Thường, nào là chuyện người đại úy tên Ðương… nếu không có những bài hát của ông, có lẽ những người đó cũng lặng lẽ ở cõi riêng của mình như hơn 58,000 cái tên của người lính Mỹ trên bức tường đá hoa cương tại Washington DC. Thế nhưng họ đã trở thành những điều mà hàng triệu người Việt thuộc lòng, ghi nhớ qua nhiều thế hệ.


Và giờ đây, nhiều năm nữa, người yêu âm nhạc Việt Nam vẫn tiếp tục lắng nghe những bài hát của ông về cuộc đời, về tình yêu, về thân phận. Chiến tranh đã bộc phát nên những tài năng lớn. Nhật Trường dịu dàng và mộc mạc chia sẻ qua những nhạc khúc về chiến tranh thông qua những gương mặt người, có thể là một anh lính chiến, có thể đó là một cô gái, có thể đó là chuyện một giấc mộng…


Ông chú của bạn tôi, là một chiến binh Bắc Việt, từng nhiều tháng liền tập kích, nằm trong rừng miền Nam có lần kể rằng những đêm nghe trực thăng hay đồn trú của lính Nam Việt phát những bài như Rừng Lá Thấp hay Anh Không Chết Ðâu Anh… ông đã ứa nước mắt, giấu mặt khóc vì những bài hát ấy dường như không viết cho riêng ai, mà cho tất cả những người đang đối diện vào một cuộc chiến kỳ quặc, xé nát trái tim một dân tộc. Ai lại không có một người mẹ già? Ai lại không có một miền quê chờ ngày trở về, và ai lại không mơ một cuộc sống thanh bình như Nhật Trường-Trần Thiện Thanh đã hát?


Tôi không muốn nói nhiều về các bài hát. Vì nó đã quá quen thuộc như tiếng chuông nhà thờ mỗi buổi chiều nhưng mỗi khi gióng lên, vẫn làm người nghe xao xuyến. Ở đây, điều tôi nhìn thấy là Trung Tâm Asia đã làm được ước mơ của âm nhạc người Việt Nam: Vinh danh, làm huy hoàng và hoàn thiện những gì của một sân khấu ca nhạc mà hơn 30 năm ngay tại quê nhà Việt Nam, trước khi tôi rời khỏi nước du học, vẫn không sao làm được. Thật tráng lệ cho một nhạc sĩ, cho những nhạc khúc của người Việt được vinh danh như vậy. Bên cạnh đó, có lẽ dù không muốn, nhưng Trần Thiện Thanh lại vô tình trở thành một người chép sử đô thị nghiệp dư. Tất cả những người ông viết nên, được chú dẫn một cách cụ thể từ ý nghĩa đến sự kiện. Tôi lắng nghe những gì MC Nam Lộc, Việt Dzũng kể lại, thậm chí cả những điều mà nhà văn Phan Nhật Nam nói như chực khóc trong ấn phẩm này. Tôi chia sẻ với quá khứ và kỷ niệm của mỗi người.


Như đã nói ở phần trên, cuộc chiến VN với tôi vẫn xa lạ lắm, nhưng tôi trân trọng lịch sử và ký ức của riêng mỗi người, bất luận ở chiến tuyến nào. Như nhà văn Nga Abutaliv có nói: “Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục, tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác…”

Lohan bị bắt tại thành phố New York

 


HOLLYWOOD (LA Times) – Thêm một lần nữa nữ tài tử Lindsay Lohan lại là điểm nhắm của giới săn tin về chuyện cô bị bắt hôm Thứ Tư, ngay phía ngoài của thành phố New York, người ta bàn tán xôn xao khi nghe tin cô rời khỏi hiện trường sau khi gây ra tai nạn, theo lời ông bếp trưởng khai báo chiếc xe SUV của cô đã cắt đầu xe ông, cảnh sát nói thế.










Mặt tiền khách sạn nơi nữ tài tử Lohan bị tố cáo đụng người đi bộ. (Hình: Rob Kim/Getty Images)


Lệnh bắt đã được ban hành đối với cô tài tử 26 tuổi, người đã từng được biết đến qua những cuốn phim như “Freaky Friday” và “Mean Girls.”


Sau nhiều năm bị bắt và phải chịu ở tù ngắn hạn, mới đây Lohan đã bắt đầu thực hiện phim trở lại, được biết Lohan đã bị giam lỏng cho các tội như tù ở vì ăn cắp sợi dây chuyền trong cửa hàng hồi năm 2011 tại Los Angeles.


Bởi vậy bất cứ những sự truy tố nào khác đều bất lợi cho hồ sơ luật pháp của cô.


Theo công tố viện của thành phố Los Angeles, rời khỏi hiện trường của tai nạn có thể vi phạm án treo và sẽ bị tăng thời gian ở tù hoặc làm công tác phục vụ cộng đồng, dù gì đi nữa theo lời viên chức ấy, bất cứ những hành động nào trong vấn đề gia tăng thời gian ở tù hay phục vụ cộng đồng đều dựa vào những bản báo cáo chính thức được gửi ra từ giới chức thẩm quyền của thành phố New York.


Theo lời của nhà sản xuất của Lohan, ông Steve Honig, cho biết: “Trong khi chờ đợi sự gom góp những chứng cứ, thì sẽ không có lời gì để nói về vấn đề này,” ông Honig nói tiếp: “Chúng ta tự tin rằng mọi việc sẽ được sáng tỏ trong tuần tới và mọi sự khai báo nhằm chống lại Lindsay đều được chứng minh rằng không phải sự thật.”


Cảnh sát New York nói rằng Lohan bị bắt lúc 2 giờ 25 sáng Thứ Tư khi cô rời khỏi khách sạn sang trọng Manhattan, nguồn tin này cho biết thêm, chỉ hai giờ trước đó, cô lái chiếc Porsche Cayenne SUV đi xuống con hẻm gần khách sạn, khi đó cô đụng một người đi bộ 34 tuổi.


Câu chuyện thuật lại rằng cô không ngừng và tiếp tục lái vào khu vực khách sạn, nhưng một trong hai người đàn ông là khách của cô chở trên xe nói với người đàn ông rằng chiếc xe giảm tốc độ nhưng đã đụng vào đầu gối của ông ấy.


Lohan đã bị bắt khi cô quay trở lại xe, cô đã bị cho giấy phạt và được tha.


Nguồn tin của cảnh sát cho rằng những thám tử không tin Lohan trong tình trạng say thuốc, theo nguồn tin đáng tin cậy cho biết phim quay của bộ phận bảo vệ cho thấy không có kết luận để xác định chứng cớ của người đàn ông.


Dẫu sao, đầu bếp Jose Rodriguez vẫn nói rằng chiếc xe SUV đụng ông. (Ð.T.)

Ðêm ‘Tình Xa’ với nghệ sĩ kèn Saxophone Hoài Phương

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – “Ðây là lần đầu tiên tôi nhận lời mời của hội quán Lạc Cầm để tổ chức một đêm nhạc giới thiệu tiếng hát cũng như tác phẩm CD của tôi,” nghệ sĩ kèn Saxophone Hoài Phương tâm tình với chúng tôi như thế trong một dịp gặp gỡ riêng giữa anh và phóng viên nhật báo Người Việt.










Nghệ sĩ Hoài Phương. (Hình: Hoài Phương cung cấp)


Ðêm “Tình Xa” với Hoài Phương sẽ được bắt đầu vào lúc 8 giờ 30 tối Thứ Bảy, 6 Tháng Mười, tại hội quán Lạc Cầm, 15041 Moran St., #103, Westminster, CA 92683.


Hoài Phương là một trong vài nghệ sĩ sử dụng kèn Saxophone điêu luyện và tiếng đàn của anh lả lướt, ngọt ngào, đã có nhiều lần Hoài Phương xuất hiện trên những tác phẩm DVD của các trung tâm lớn tại hải ngoại như Asia, Thúy Nga Paris, Vân Sơn…


Gần đây người ta thấy Hoài Phương tham gia các chương trình ca nhạc trong vai trò ca sĩ với sự đóng góp tiếng hát của anh. “Ai cũng nghĩ tôi chỉ là người nghệ sĩ thổi kèn nhưng thật ra trước khi sang Mỹ, tôi đã từng là ca sĩ của ban nhạc ‘Chìa Khóa Vàng’ trong đó có ca sĩ Bằng Kiều, sau này khi tôi sang Mỹ du học thì tôi chuyên sâu vào bộ môn kèn sax hơn, bởi vậy đối với cộng đồng Việt Nam ở đây ai cũng nghĩ tôi chỉ là ‘thợ kèn’ chứ không phải là ‘thợ hát,’” anh nói tiếp: “Do vậy chuyện đi hát đối với tôi không phải là bắt đầu mà phải nói là sự trở lại thì đúng hơn.”


Hoài Phương tâm tình rằng thời gian này anh muốn tập trung vào lãnh vực hát nhiều hơn là kèn, tuy nhiên “Theo tôi nghĩ, là một ca sĩ tôi có nhiều lợi thế hơn các ca sĩ khác ở chỗ tôi vừa hát vừa thổi kèn” anh chia sẻ thêm ngoài chuyện thổi kèn anh còn biết sử dụng hầu hết các loại nhạc cụ khác như trống, guitar, keyboard, piano, bass, flute… và “Trong hai tác phẩm CD của tôi đã trình làng: Giáng Xưa & Tình Xa, phần nhạc cụ đều do tự tôi sử dụng, hòa âm.”


Ðược biết tác phẩm CD mới nhất “Tình Xa” của Hoài Phương gồm có 11 ca khúc, trong đó xen lẫn cả nhạc không lời và nhạc có lời.


11 bài hát của CD Tình Xa là 11 cánh hoa đằm thắm, những cánh hoa mang đủ màu sắc từ tim tím đến vàng nở nụ hay đỏ thắm, hồng tươi.


11 nhạc phẩm đó sâu lắng, xuất phát từ tình cảm chân thành của người nghệ sĩ từ trái tim và khối óc tạo dựng, giữ gìn để gửi đến khán giả, giới mộ điệu như The Old Path To The Summit (Lối Mòn Trên Ðỉnh Núi), Mười Năm Tình Cũ, Niệm Khúc Cuối, Duyên Tình Xót Xa, Bèo Dạt Mây Trôi, Sunrise From The West (Mặt Trời Mọc Phương Tây), Chiếc Lá Cuối Cùng, Chớ Quên Anh Nhé Em, Diễm Xưa, Trả Nợ Tình Xa, True Heart (Thật Lòng).


Trở lại với chương trình của đêm nhạc thính phòng “Tình Xa” anh nói: “ Chương trình của buổi hôm ấy sẽ bao gồm nhiều ca khúc quen thuộc, cũng như một số bài hát từ hai CD của tôi.” Anh tiếp lời: “Tôi cũng muốn mượn dịp này để giới thiệu CD mới nhất ‘Tình Xa’ với giới yêu âm nhạc.”


Giá vé: VIP $45, đồng hạng $35. Liên lạc mua vé (714) 891-8885.

‘Số Ðào Hoa’ thành công rực rỡ

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


FOUNTAIN VALLEY (NV) – “Ðào hoa là gì? Nếu không đào hoa là gì?” Tất cả diễn viên của vở kịch “Số Ðào Hoa” nắm tay nhau đứng giữa sân khấu để chào tạm biệt khán giả.










Một màn trong vở kịch “Số Ðào Hoa” của chương trình “Ðại Hội Minh Tinh Kỳ 3.” (Hình: Trúc Uyển cung cấp)


Ðêm đã khuya lắm rồi thế nhưng mọi người vẫn còn chưa muốn rời bước ra về.


Có khoảng hơn 800 khán giả đến xem chương trình “Ðại Hội Minh Tinh Kỳ 3” được chia làm hai suất hát 1 giờ 30 trưa và 7 giờ tối Chủ Nhật, 23 Tháng Chín, tại rạp Saigon Performing Arts Center, Fountain Valley.


Cả hai suất hát đều có những phần chương trình tương đối giống nhau, giống nhau ở những phần nội dung, như phần đầu của buổi diễn là ca nhạc, cải lương và có cả phần hài xen kẽ.


Phần một do các ca sĩ chọn lọc của đoàn Dân Nam Thúy Uyển trình bày như Quang Thành, Huy Du, Dương Ðình Trí, Hà Ngọc Nhung, Bảo Phương, Bá Thắng, Quỳnh Giang.


Mỗi ca sĩ đóng góp một tiết mục và mỗi tiết mục là đặc sắc, mới lạ cũng như cuốn hút người xem.


Phần trình diễn của ca sĩ Quang Thành đã gây nhiều ấn tượng với khán giả bên dưới qua ca khúc “Qua Cơn Mê.”


Gần giữa chương trình là tiết mục trích đoạn “Phụng Nghi Ðình” do Thanh Thanh Tâm và Mai Thế Hiệp (trong vai Vương Tư Ðồ) đảm nhận, nhắc đến Thanh Thanh Tâm, có lẽ ai cũng biết tên tuổi của cô qua các vở cải lương như Ðêm Phán Xét, Kiều Nguyệt Nga, Chuyện Cổ Bát Tràng… Và đêm nay trong vai Ðiêu Thuyền nhận lời cha Lữ Bố, Thanh Thanh Tâm đã nhận được nhiều tràng pháo tay thưởng thức của khán giả.


Một trích đoạn cải lương khác cũng gây khá nhiều tiếng cười của khán giả: Ngao Sò Ốc Hến. Vở trích đoạn cải lương này do các nghệ sĩ như Hồng Nga, Ngọc Giàu (hai cô đều trong vai lính lệ), Phượng Liên (vai Thị Hến), Calvin Hiệp (Trùm Sò), Mai Thế Hiệp (thầy Lý), Quốc Tuấn (thầy Ðề) và Hương Huyền (quan Huyện).


Dẫn chương trình là MC Thanh Tùng, anh đến từ San Jose.


Phần âm thanh, ánh sáng do Premier Production phụ trách, nên có thể nói là rất tuyệt vời.


Giữa chương trình là 10 phút nghỉ giải lao để ban tổ chức có đủ thời gian chuẩn bị cho phần hai cũng là phần chính trong chương trình, nhân dịp này MC Thanh Tùng đã tranh thủ giới thiệu đến khán giả phía dưới một chút “lý lịch trích ngang” của đạo diễn Nguyễn Minh Phương, cùng bà bầu Thúy Uyển.


“Thông thường người ta biết đến những vở kịch do Nguyễn Minh Phương viết đều là buồn, mang nặng kịch tính bởi chính vì vậy lần này khi quý vị xem ‘Số Ðào Hoa’ sẽ thấy có nhiều sự ngạc nhiên, thích thú vì tính hài nhưng lồng vào trong đó ý nghĩa sâu sắc của cách sống ở đời, và dĩ nhiên kịch bản được đóng dấu là tác phẩm riêng của đạo diễn Nguyễn Minh Phương,” đạo diễn nói.


“Ðây là lối viết hài, sắc sảo của đạo diễn Nguyễn Minh Phương, đặc biệt ông đã ‘đo ni đóng giầy’ cho từng diễn viên để thích hợp với vai diễn của họ,” bà bầu Thúy Uyển phát biểu.


Phần giao lưu của bà bầu Thúy Uyển với khán giả bên dưới, tuy ngắn ngủi nhưng hình như những lời tâm sự rất thật ấy của bà đã làm cảm động hơn 400 khán giả đêm nay, và họ đã gửi đến bà những tràng pháo tay không dứt.


9 giờ 49 phút vở kịch “Số Ðào Hoa” chính thức mở màn, thành phần diễn viên tham gia trong vở kịch này gồm có: Hòa Hiệp, Lương Thế Thành, Bá Thắng, Quỳnh Giang, Kha Ly, Hồng Loan và nghệ sĩ Ngọc Giàu.


Số Ðào Hoa là câu chuyện có bối cảnh tại Hoa Kỳ (tiểu bang California), Minh (Lương Thế Thành) là một lãng tử, nhờ dáng vóc cao ráo, đẹp trai và ăn nói dịu dàng, ngọt ngào nên anh là một chàng trai có số đào hoa, với ba cô bạn gái, và cả ba cô bạn gái đều là những tiếp viên hàng không.


Minh vẫn khoe với bạn thân của anh là Mắc Dịch (Hòa Hiệp) rằng anh rất thông minh để có thể một mình mà “bắt cá ba tay,” điểm khôn ngoan của anh là có thể dàn xếp cho cả ba cô không bao giờ gặp nhau.


Trong nhà của Minh còn có bà Sáu (Ngọc Giàu), bà Sáu là người giúp việc cho Minh, qua vai diễn bà Sáu, cô Ngọc Giàu đã làm cho khán giả chợt nhớ đến vai cô Bảy.










Một cảnh trong vở “Ngao Sò Ốc Hến.” (Hình: Trúc Uyển cung cấp)


Từ đầu đến cuối câu chuyện được xoay quanh trong ngôi nhà của Minh với những pha giấu diếm hay dàn xếp tài tình giữa các cô bồ của Minh với người bạn tên Mắc Dịch,


Hầu như kể từ lúc mở màn đến khi bức màn nhung được khép lại, khán giả luôn luôn có những trận cười nghiêng ngả, thoải mái.


Dẫu sao tận sâu thẳm của câu chuyện, kịch bản muốn gửi đến khán giả ý nghĩa và sự nhắc nhở sống trong đời sống đừng nên tham lam quá cho dù đó là tiền bạc hay tình cảm cũng thế.


Nói tóm lại cuộc sống hôm nay có quá nhiều căng thẳng nên một vở kịch hài, vui nhộn như thế thật đúng là chọn lọc, ấn tượng.

Còn Một Chút Gì Ðể Nhớ

 


LTS: Thi ca, âm nhạc thường ở lại trong tâm hồn chúng ta như một kỷ niệm. Có những bài thơ cứ ngỡ bị xóa nhòa trong ký ức. Vậy mà tình cờ đọc lại, hay nghe đâu đó vang lên vần thơ xưa, bỗng dậy lên trong ta cả một trời nhung nhớ, tựa như sự trở lại của một người bạn thân thiết, một chứng nhân thương yêu cho quãng đời mình đã qua. Trong tinh thần đó, trên trang Phụ Nữ hàng tuần, chúng tôi trân trọng gửi tới quý độc giả “Một Bài Thơ Cũ,” và cũng mong đón nhận từ độc giả những bài thơ của một thời.


Thư về [email protected]ặc [email protected]


 


Ðịa danh hay nơi chốn thường chiếm giữ một vị trí đáng kể trong thi ca Việt Nam. Thí dụ như “Thăng Long Thành Hoài Cổ” của bà Huyện Thanh Quan, hay “Ðôi Mắt Người Sơn Tây” của Quang Dũng. Hoặc gần hơn nữa là “Còn Chút Gì Ðể Nhớ” của Vũ Hữu Ðịnh,…










Các con của nhà thơ Vũ Hữu Ðịnh, bên mộ cha


Nhiều người cho rằng, nếu không kể những áng văn chương cổ mà chúng ta phải học, đọc thì số người biết đến “Ðôi mắt người Sơn Tây” sẽ không nhiều lắm, nếu nó không được soạn thành ca khúc bởi nhạc sĩ Phạm Ðình Chương. Cũng vậy, số người yêu “Còn Chút Gì Ðể Nhớ” của nhà thơ Vũ Hữu Ðịnh sẽ giảm nhiều, nếu không có phần nhạc của Phạm Duy.


Tuy nhiên, chúng ta cũng đừng quên căn bản những bài thơ được các nhạc sĩ tìm tới, chọn để soạn thành ca khúc, tự thân đã vốn có những đặc điểm mà các bài thơ khác không có.


Hơn thế nữa, khi bài thơ “Còn Chút Gì Ðể Nhớ” của cố thi sĩ Vũ Hữu Ðịnh vỏn vẹn chỉ có 4 khổ mà ông đã vẽ được bằng ngôn ngữ “chân dung” rất riêng của Pleiku, một thành phố cao nguyên miền Nam.


Nói theo cách của nhà thơ Du Tử Lê thì Vũ Hữu Ðịnh (và Phạm Duy) đã đội vương miện cho thành phố Pleiku


 


Còn Một Chút Gì Ðể Nhớ


 


Vũ Hữu Ðịnh


 


phố núi cao phố núi đầy sương


phố núi cây xanh trời thấp thật buồn


anh khách lạ đi lên đi xuống


may mà có em đời còn dễ thương


 


phố núi cao phố núi trời gần


phố xá không xa nên phố tình thân


đi dăm phút đã về chốn cũ


một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng


 


em Pleiku má đỏ môi hồng


ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông


nên mắt em ướt và tóc em ướt


da em mềm như mây chiều trong


 


xin cảm ơn thành phố có em


xin cảm ơn một mái tóc mềm


mai xa lắc bên đồi biên giới


còn một chút gì để nhớ để quên

Ớt chuông xào thịt bò lá quế

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


* Vật liệu:


– 1 lb thịt bò loại mềm.


– 4 trái ớt chuông (2 đỏ, 2 xanh, nếu có 4 màu càng đẹp… xanh, đỏ, vàng, cam).



– Vài nhánh rau húng quế: rửa sạch, lặt lấy lá.


– 1 muỗng cafe tỏi bằm: chia làm 2.


– Dầu hào, dầu ăn, bột bắp (hoặc bột năng), bột nêm, tiêu xay.


 


* Cách làm:


– Thịt bò cắt miếng vừa ăn, ướp với 1 muỗng súp dầu hào + 1 muỗng cà phê bột bắp (hoặc bột năng) + 1 muỗng cafe bột nêm + 1/2 muỗng cafe tỏi bằm + 1/3 muỗng cà phê tiêu xay, ướp khoảng 15, 20 phút cho thịt thấm gia vị.



– Ớt chuông rửa sạch, bỏ cuống, bỏ hột, cắt miếng vuông vừa ăn.


– Bắc chảo nóng, cho 1 muỗng súp dầu ăn, 1/2 muỗng cafe tỏi bằm còn lại vào phi thơm, cho thịt bò vào đảo nhanh tay, kế tiếp là cho ớt vào xào, nêm lại cho vừa miệng, cho lá quế vào, đảo đều thêm vài lần. Tắt bếp.


– Khi ăn múc ra dĩa, rắc thêm chút tiêu lên mặt.

Sắc màu khi Thu về

 


Màu mắt khói tím


Sắc tím hòa quyện với màu khói đen là sự kết hợp thật phù hợp để làm đẹp cho Thu này.


 










Hình: makeup-artist-world.com


Son môi đỏ sẫm


Màu môi đỏ tươi sẽ đem tới chút ấm áp mỗi khi gió mùa Thu thổi. Ngoài ra, hãy làm đôi môi thêm rạng rỡ và sống động với son bóng.


 










Hình: fashiongossipz.com


Mắt kẻ mèo nhẹ nhàng


Bạn có thể làm đẹp với mắt mèo trong mọi hoàn cảnh từ môi trường công sở cho tới những buổi dạ tiệc sang trọng. Ðiều lưu ý là bạn nên thoa môi son màu trung tính để tạo sự hài hòa giữa đôi mắt với các lớp trang điểm khác.










Hình: makeupbeat.com


Lông mi giả cỡ lớn


Làn mi giả cỡ lớn sẽ đặc biệt làm đôi mắt thật nổi bật và tỏa sáng trong nắng Thu. Ðừng ngại ngần làm đẹp đôi mắt bằng phương pháp này. Ðôi mắt của bạn sẽ sâu và to sáng hơn bao giờ hết.


 










Hình: albareyes.com


Màu mắt nhẹ










Hình: eyeshadowlipstick.com


Với những tín đồ của vẻ đẹp tự nhiên, màu mắt nhẹ nhàng, trung tính là lựa chọn dành cho bạn. Nếu muốn đôi mắt thêm phần tươi sáng khi tham dự dạ tiệc, bạn có thể dùng phấn nhũ để làm sáng cho phần hốc và một chút đuôi mắt.

Một số mẹo vặt và sản phẩm giúp giữ trẻ em an toàn

 


(Nguồn: lilsugar.com)


 


Ðể bảo đảm an toàn cho con em trong gia đình, nhất là những trẻ em hiếu động, cha mẹ nên thường xuyên kiểm tra cẩn thận những gì có trong nhà để bảo đảm con em chúng ta thật an toàn.










Xà bông rửa tay cũng phải được gắn một cách an toàn để trẻ em không đụng vào. (Hình minh họa: Scott Olson/Getty Images)


Từ lúc trẻ em mới sinh cho đến trẻ em bắt đầu đi được, mọi thứ trong nhà, từ ngăn kéo, tủ quần áo, tủ sách, pin, cho tới máy bắt khói tự động, tất cả phải được che đậy, hoặc bằng cách nào đó, để trẻ em không sờ hoặc đụng tới được.


Nếu con của quý vị là một đứa trẻ hiếu động, cái gì cũng đụng vào, phải cẩn thận gấp đôi, để trẻ em, ví dụ, không kéo các sợi dây điện của quạt, của nồi cơm điện, hoặc bàn ủi…


 


Gắn hàng rào chặn các em


Nếu đứa trẻ thường chạy đây chạy đó trong nhà, và có thể leo trèo khắp nơi, quý vị nên nghĩ đến việc làm cửa chặn ngay cửa vào các phòng trong nhà, để bảo đảm khi mình bước ra khỏi phòng, trẻ em vẫn an toàn. Một hàng rào “Munchkin Quick Install Gate,” giá chừng $30, có bộ phận có thể điều chỉnh một cách dễ dàng, cho khớp với từng cửa ra vào.


 


Ðể bóp vào nơi an toàn


Bóp phụ nữ thường chứa nhiều vật dụng hấp dẫn trẻ em, nhưng những thứ này có thể gây nguy hiểm cho trẻ nhỏ. Trẻ em thích chơi điện thoại di động của cha mẹ thì cũng không sao, nhưng thuốc men và những thứ có dây lòng thòng có thể làm các em nghẹt thở, nếu nuốt vào miệng. Còn giũa móng tay thì nhọn và rất nguy hiểm nếu các em lấy được. Tốt hơn là tìm một nơi an toàn để cất bóp.


 


Che các ổ điện


Chỉ cần vài đô la, chúng ta có thể mua được hàng chục miếng nhựa để che các ổ điện, để trẻ em không sờ vào được, tránh bị nguy hiểm. Không chỉ các em bé, ngay cả các em lớn hơn thường bắt chước người lớn. Và sau khi thấy cha hoặc mẹ gắn một cái gì vào ổ điện, các em này có thể muốn “thử” xem sao. Một bịch “36-Pack Press Plug Protectors” chỉ tốn chừng $7, nhưng giữ an toàn cho trẻ em trong nhà.


 


Không để trẻ em tiếp cận xà bông


Trẻ em phần lớn bắt chước cha mẹ, và rất thích nghịch ngợm với xà bông tắm hoặc nước gội đầu, những thứ để trong nhà tắm hoặc trên bàn vệ sinh cá nhân. Nếu để những thứ này khắp nơi với số lượng nhỏ và luôn để mắt đến thì chúng ta có thể ngăn chặn được ngay khi các em đụng tới. Tuy nhiên, nếu để các em tiếp cận những loại xà bông tắm thì sẽ rất nguy hiểm cho sức khỏe các em. Ðể tránh tình trạng nguy hiểm này, cha mẹ phải để những thứ này trên cao và, nếu cần, để trong các ngăn kéo có khóa cẩn thận.


 


Không để các em tiếp cận vật nhọn


Luôn luôn không để các em tiếp cận những đồ vật nhọn như nĩa, dao và những dụng cụ khác nguy hiểm trong nhà. Phải luôn bỏ những thứ này trong ngăn kéo hoặc học tủ có khóa lại. Có thể mua các loại khóa bằng nhựa, ví dụ như “Safety 1st Pivot Position Cabinet and Drawer Latches,” bốn cái chỉ có $6.


 


Luôn luôn đóng cửa máy rửa chén


Có một máy rửa chén trong nhà là một sự tiện lợi, tuy nhiên, nó cũng có thể nguy hiểm với trẻ em. Nên nhớ, ngoài chén dĩa, trong máy rửa chén có nhiều thứ khác như dao, nĩa, đũa, và ngay cả xà bông rửa chén. Ðây là những thứ rất nguy hiểm với trẻ em. Ngoài ra, khi để dao, hoặc những thứ gì nhọn, vào trong máy rửa chén, phải nhớ để đầu nhọn cắm xuống, và luôn đóng cửa máy rửa chén lại.


 


Sử dụng lò sát tường


Nếu trẻ em là một đứa thích giúp cha mẹ làm bếp, và khi phải sử dụng lò để nấu một món gì đó, chúng ta nên dùng lò sát tường trong bốn lò trên bếp. Sử dụng lò sát tường tránh trẻ em không bị hơi nóng, hoặc bị phỏng, nhất là khi chiên một món nào đó, dầu có thể văng ra. Nếu xài bếp gas, phải mua nắp an toàn đậy lại, đề phòng trường hợp gas rỉ ra. Ngoài ra, luôn xoay nắm của nồi hoặc chảo vào phía trong, để trẻ em không đụng vào được. (Ð.D.)

Tin mới cập nhật